KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Thoát hiểm trở về

Đan Mi trưởng lão sau khi phục dụng Huyền Pháp Đan pháp lực bạo tăng trong thời gian ngắn khiến nàng có thể chiến đấu ngang tài ngang sức với Tháp Chủ. Giao thủ qua trăm chiêu nhưng hai bên không ai tỏ ra yếu thế, ngoài Vẫn Ngọc Tháp vẫn còn lành lặn, mười dặm chung quanh đã trở nên hoang tàn.

- Chíuuuu…

Đạn khói phát ra màu tím bắt mắt, thu hút lực chú ý của hai người. Trên gương mặt tuyệt mĩ Đan Mi trưởng lão không thể che giấu nỗi thống hận, nàng nghiến răng phóng ra đạo phù chú lữa bức Tháp Chủ không thể không thoái lui.

- Tháp Chủ đạo hữu, trận chiến này Đan Mi cam bái hạ phong. Dược Sơn Phái ta mạo phạm quý điếm sẽ sớm cho người mang cống phẩm tới bồi tội.

Thiên Hạ Khách Điếm không chỉ là một tiểu điếm tầm thường, Dược Sơn Phái nếu không chạm tới điểm mấu chốt nhất quyết không dám cùng thế lực to lớn này chính thức lật mặt. Chuyện này sau khi qua đi, dù thành công hay thất bại, cao tầng Dược Sơn Phái đã chuẩn bị đủ thiên tài địa bảo nhằm xoa diệu.

Tháp Chủ thầm cười lạnh, hắn biết Dược Sơn Phái dám gây ra hành động này ắt hẵn phải bỏ ra cái giá không nhỏ khiến mấy lão gia hỏa kia động tâm mắt nhắm mắt mở để những kẻ này lộng hành. Sau khi xong xuôi, Dược Sơn Phái tuyên truyền bên ra bên ngoài bồi tội, Thiên Hạ Khách Điếm không những không mất đi danh tiếng mà còn thu lại món lợi rất lớn.

- Nhìn sắc mặt ả cũng đủ để đoán định rằng Thần Dương lão quái truy sát thất bại…hoặc Trần Duyên đã bị hắn giết chết khiến âm mưu bắt sống tra khảo người của Dược Sơn Phái bị phá sản.

- Ta cũng đã tận lực, thoát được một kiếp này hay không phải tùy vào phúc duyên của ngươi rồi.

Chờ khi người của Dược Sơn Phái rời đi, Tháp Chủ cũng lại lần nữa trở về Vẫn Ngọc Tháp. Một lần đối chiến với hai tu sĩ Kim Đan lại còn cùng kẻ tu vi không thua kém gì mình chiến đấu khiến cho pháp lực bị hao tỗn không nhẹ. Nếu chậm trễ khôi phục rất dễ để lại mối họa ngầm sau này.Trận chiến với Thần Dương lão quái đã trôi qua hơn mười ngày, Trần Duyên không còn cảm giác thư thoát như trước. Hắn đã có thể ngồi dậy vận công tu luyện trên lưng Song Vĩ Yêu Miêu.

- Này Thủy Miêu, sau khi trở về ngươi không được trước mặt sư phụ bép xép đó biết chưa.

Song Vĩ Yêu Miêu cung kính sư phụ có thừa, đầu đại yêu này vốn không biết giữ mồm giữ miệng. Lỡ không may lại nói ra điều gì không hay e rằng thời gian sau này hắn trãi qua sẽ rất thảm. Dù sao Trần Duyên ở đây đã gây ra vô số phiền toái, Phong Ma Chân Nhân nếu như biết được ắt hẵn sẽ rất phẫn nộ.

- Chủ nhân hiện giờ đang bế tử quan, trong thời gian ngắn sẽ không xuất đầu lộ diện. Tiểu tử ngươi an tâm.
- Sư phụ bế tử quan???

- Nho nhỏ cái miệng của ngươi lại, tin tức này trong tông môn là tuyệt mật. Ngay cả một vài trưởng lão cũng không biết được.

Trần Duyên nghiêm túc gật đầu, đối với tu sĩ bế quan không phải là điều gì to tác nhưng bế tử quan lại là chuyện khác. Những kẻ bế tử quan thông thường đều không thoát khỏi hai nguyên nhân: một là thọ nguyên đã cạn, nhằm thân xác không bị kẻ thù hay yêu thú quấy phá. Còn nguyên nhân thứ hai cũng chính là trường hợp của Phong Ma Chân Nhân…đột phá tu vi.

- Năm xưa Chu lão từng nói qua sư phụ nội trong trăm năm sẽ đột phá Nguyên Anh không lẽ…

Nói hắn không để tâm là giả dối, Nguyên Anh tu sĩ hiếm như Long Lân Phượng Vũ. Ma Kiếm Tông hùng mạnh bễ nghễ thiên hạ số tu sĩ Nguyên Anh sợ rằng cũng khó đếm hết trên hai bàn tay. Giống như Luyện Khí kì bước qua Trúc Cơ kì từ phàm nhân chính thức trở thành người tu đạo. Đột phá Kim Đan là một lạch trời, mười người đã hết chín người ngã xuống. Nhưng chỉ cần ngươi vượt qua liền trở thành vua một cõi cùng với thọ nguyên khổng lồ mà Kim Đan tu sĩ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Có cấp ba yêu thú hộ tống Trần Duyên dễ dàng đi xuyên qua Hắc Lâm rừng rậm rộng lớn, thuận lợi tiến nhập Ma Tông lãnh địa mà không cần phải xuất nhập thành. Sau bao phen truy tìm gắt gao, tin tức Dược Sơn Phái thất bại tuy cố ý phong tỏa nhưng giấy làm sao gói được lửa. Dược Sơn Phái trắng tay quay về bị không ít thế lực biết được. Tin tức lan nhanh như vũ bão khiến không ít kẻ mỏi mắt chờ tin đều có dịp bàn tán xôn xao.

- Ha ha ha cuối cùng lão tử cũng được tự do. Dược Sơn Phái, Đan Mi cùng kẻ nhất định phải chết Thần Dương lão quái. Trần Duyên ta kiếp này thề sẽ báo thù, khiến các ngươi hối hận vì không giết được lão tử.

Xông ra từ rừng rậm, ba tháng lẫn trốn làm cho Trần Duyên trật vật không thôi. Hắn điên cuồng phát tiếc, gào hét đên nỗi Song Vĩ Yêu Miêu không khỏi thầm nghĩ đầu óc hắn có phải bị Thần Dương lão quái đánh ra vấn đề.

Chương 247: Tiến thoái lưỡng nan

Song Vĩ Yêu Miêu hai chân trước che kín tai mèo, bộ dạng thập phần nhân tính.

- Này Trần Duyên, ngươi không phải vì thoát chết mà đầu óc muốn điên rồi chứ. Ngươi không nghe ta nói hả?

- Khí tức này…

Đang mãi mê suy nghĩ, Trần Duyên thần thức bất chợt nhận ra phụ cận có người. Hắn từ mấy ngày trước đã thoát khỏi lãnh địa của Chính Phái nên đương nhiên không thể là của bọn người truy sát. Khóe miệng từ từ nhếch lên, điệu cười quen thuộc lại xuất hiện.

- Thủy Miêu, ngươi cứ trở về Ma Kiếm Tông trước. Ta sẽ có chút việc trên người sẽ trở về sau.

Không đợi Song Vĩ Yêu Miêu kịp định thần, Trần Duyên liền tâm hơi không còn. Đại miêu mặt mèo ngây ra vẫn chưa thể hiểu, diễn biến này không phải quá nhanh đi.

Thanh bào nữ nhân trên tay cầm theo bội kiếm, trên đầu nàng đội trướng bồng thận trọng che khuất dung nhan. Chân ngọc tha thướt từng bước uyển chuyển nhẹ nhàng dù mới trải qua cơn mưa nặng hạt, đường đất loang lỗ khó đi nhưng trên người lại không hề dính lấy một chút bùn đất bẩn thiểu.

- Kẻ kia ngươi là ai, còn không nhanh bước ra. Ban ngày ban mặt mà lại giở trò lén lút không phải là đạo của kẻ quân tử.

Mĩ nhân tinh tường ánh mắt nhận thấy bóng người nấp sau đại thụ, nàng chất giọng trong trẻo nghiêm trang vài phần hướng kẻ theo sau kia lớn tiếng dọa nạt.

- Ông trời đúng là đảo lộn rồi, không ngờ lại có ngày thê tử chửi bới tướng công là kẻ lén lút a.

Trần Duyên giọng điệu “buồn thảm” uể oải bước ra.

- Trần…sư huynh…

Nữ nhân giọng điệu run run lao người ôm chầm lấy hắn. Đấu bồng trên đầu thoát ra hiện lên khuynh thành nhan sắc không phải ai xa lạ, đó chính là Tưởng Lệ sư muội.

- Huynh vẫn bình an vô sự! Vậy là tốt rồi, tốt lắm rồi.

Tưởng Lệ tay ngọc vuốt ve khuôn mặt nam nhân trong mộng của nàng. Hắn không nói không rằng liền một lần biệt tích suốt 3 năm. Nàng đã tốn không nhỏ công sức dò hỏi, rốt cuộc chỉ nhận lại những cái lắc đầu bất lực. Tình cờ có lần Tưởng Lệ từ những sư huynh xâm nhập bí địa trở về lộ ra tin tức hắn bị ngoại nhân truy sát khiến cho nàng ngày đêm không thể ngừng lo lắng cho hắn.

- Nàng nghĩ ta là ai chứ? Bản lĩnh của tướng công nàng cũng là người rõ nhất a. Nam nhân của nàng làm sao đễ dàng gặp nạn được.

Trần Duyên cảm nhận Tưởng Lệ từ tận đáy lòng thật sự quan tâm làm hắn thập phần cảm động. Khẻ vuốt mái tóc đen nhánh, lau đi hàng mi đã ngấn lệ, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn thật sâu lên đôi môi căng mọng.

Tưởng Lệ không hề chống cự, nàng thậm chí còn vòng tay siết chặt lấy hắn eo hổ. Như sợ rằng nếu nàng chi cần thả lõng đôi chút thì nam nhân này lại một lần nữa bỏ nàng mà đi.

Mấy ngày hôm sau, Trần Duyên cùng nàng bên nhau không rời. Có vẻ thời gian được ở bên cạnh hắn khiến cho nàng đối với Trần Duyên ác cảm ban đầu dều không cánh mà bay. Chính bản thân nàng cũng khó tin, không ngờ có ngày với bản tính kiêu ngạo của mình nàng lại có thể dễ dàng cùng nam nhân tay trong tay tảng bộ giữa thanh thiên bạch nhật.

- Sư huynh, muội đã được người của Tử Bào đệ tử chiêu dụ. Muội theo lời sư huynh đã chấp nhận bước vào nơi đó tu luyện.

- Nàng quyết định không sai, dù nàng có làm điều gì đi chăng nữa ta vẫn sẽ ủng hộ nàng.

Trần Duyên ngọt ngào một tay khoát vai ngọc, mĩ nhân nội tâm thập phần ấm áp cũng ngả vào lòng hắn.

- Tại sao nàng lại ở đây? Chẳng lẽ là nhận nhiệm vụ tông môn, có tướng công đi theo dù là nhiệm vụ có khó khăn mấy cũng chỉ là chuyện nhỏ nha.

- Không phải, muội lần này ra ngoài là chuyện tư. Người Tưởng gia đem phong thư tới nói là mẫu thân (^_^) đã trở về nên muội muốn gặp mặt người.

Tưởng Lệ lân lân cảm giác hạnh phúc bất tận đương nhiên sẽ không giấu diếm hắn nói ra nguyên nhân nàng có mặt tại đây.

- Sư huynh hay là…cùng muội đi tới Tưởng gia được không?

- Sao? Tới Tưởng gia, tại sao lại không được, chỉ cần nàng đi đâu ta sẽ liền đi theo đó, cả đời bám chặt lấy nàng không buông tha.

Trần Duyên mở cờ trong bụng, hắn không ngờ rằng Tưởng lệ lại chủ động mời gọi hắn tới nhà đây không phải là cố ý muốn hắn ra mắt phụ mẫu của nàng sao. Đương nhiên Trần Duyên quyết không bỏ qua cơ hội trời cho này, hắn ngay tức khắc hăng hái gật đầu, khóe miệng cười như muốn đụng tới mang tai.

- Tưởng Lệ, nơi đây…thật sự là Tưởng gia sao?

Hai ngươi chân đạp pháp khí từ trên cao nhìn xuống trang viên rộng hơn 3 dặm vuông, Trần Duyên không thể giữ nỗi vẻ ngoài tiêu sái như trước. Hắn sắc mặt xám xịt giọng nói run rẫy, lo sợ nhìn qua mĩ nhân khó khăn cất tiếng nghi ngờ.

- Không thể sai được, muội ở đây từ nhỏ đương nhiên sẽ không nhìn lầm rồi.

Tưởng Lệ khó hiểu nhìn tới, không lẽ Trần Duyên đối với Tưởng gia có gì bài xích.

- A!!! tướng công nhớ ra trên người thật sự có chút chuyện ngoại thân không thể cùng nàng trở về được hay là…

Nói tới đây Trần Duyên bỗng thấy Tưởng Lệ sắc mặt bất thiện, quả nhiên hắn đã chọc giận vị mĩ nhân này rồi. Quân tử không chịu thiệt trước mắt, Trần Duyên nhanh chóng đem lời định nói ra nuốt xuống trở lại.

- Lệ nhi, nếu con đã tới thì còn không nhanh vào nhà. Còn vị đạo hữu kia nếu là bằng hữu của Lệ nhi thì Tưởng gia ta rất vui sướng bồi tiếp.

Từ trong trang viên giọng nói trong trẻo truyền ra, nữ nhân thanh âm êm ả như mật rót vào tai. Trần đại sắc lang cả người chết lặng, nội tâm như rơi vào vực sâu vạn trượng, trên trán không biết tự khi nào mà mồ hôi đã nhiều như mưa đổ.

- Muội liền đi vào trong đây, còn muốn đi hay ở lại thì tùy ở huynh.Tưởng Lệ rõ ràng đã sinh khí, dọc đường Trần Duyên trên miệng lúc nào cũng lưu loát không ngừng. Nào là nói “nàng phụ mẫu ngày thường tích đức nhiều vô kể nên mới sinh ra nàng một đại mĩ nhân”, “Tưởng gia hẵn rất bề thế hắn phải ở lại một thời gian để mở rộng tầm mắt”… nhưng khi tới nơi nhìn thấy dáng vẻ bất đắc dĩ của hắn khiến nàng nội tâm không thoải mái.

- Lão đại, không lẽ ngươi lại gây ra chuyện tình thương thiên hại lí gì nữa rồi. Nếu không sao lại lúng túng như như chuột gặp mèo nha.

Hiếm thấy Trần Duyên rơi vào hoàn cảnh thảm hại như vậy Tiểu Mập Mạp không bỏ qua cơ hội ném đá xuống giếng. Tiểu Huyết bên kia cũng gật đầu tỏ vẻ đồng lòng khiến Trần Duyên trong lúc đường cùng càng trở nên nóng giận. Một bã ném hai tên không tim không phổi này vào bên trong Loa Trùng Ốc.

- Sự việc đã đến bước đường này đã không thể trốn tránh được nữa, đau muộn chi bằng sớm một chút. Để đêm dài lắm mộng lại càng khiến mọi chuyện tồi tệ hơn.

Ý đã quyết, Trần Duyên hít mạnh một hơi phóng người bước vào trang viên Tưởng gia.

Tưởng gia trang viên trong khu vực trăm dặm chung quanh cũng xem như là một tiểu thế lực. Nhân khẩu không dưới ngàn người, tu sĩ cũng không ít dù chỉ đơn thuần là Luyện Khí 3, 4 tầng nhưng cũng đã rất là hiếm thấy rồi.

Theo bước Tưởng Lệ, hắn được dẫn tới một đại điện có chút hoành tráng, bên trong không dưới 10 người. Trông thấy 2 người vừa bước vào hai bên đoàn người liền đứng dậy hướng tới vái chào. Đây cũng là điều bình thường, trong tu tiên giới khoảng cách vô cùng xâm nghiêm không ít kẻ bề ngoài trăm tuổi nhưng cả đời tu vi chỉ đều mắc kẹt ở Luyện Khí kì tầng 9 ngay cả viên mãn cũng không dám nghĩ tới. Đứng trước Trần Duyên một tu sĩ Trúc Cơ hành lễ một chút cũng là điều nên làm.

- Phụ thân, mẫu thân tốt a.

Tưởng Lệ bước chân vào liền oanh oanh yến yến vui mừng chạy tới xà vào lòng mẫu thân đồng thời đánh mắt theo lệ cuối chào phụ thân của nàng. Rõ ràng Tưởng gia gia chủ cùng nữ nhi trước giờ vẫn không thể hào hợp nha.

Tưởng gia đời này gia chủ tên là Tưởng Lí Hồ đều đã hơn trăm tuổi, lão tu vi bị trói chặt tại Luyện Khí kì viên mãn. Khí sắc hôi bại ngồi trên chủ tọa không ngừng ho khan mấy tiếng, bị chính nữ nhi không thèm nhìn mặt cũng không dám mở miệng trách phạt chỉ có thể cười trừ cho qua.

- Đạo hữu ắt hẵn là bằng hữu của con gái ta đi. Không biết cao danh quý tánh của đạo hữu là gì để ta tiện bề thăm hỏi.

Gia chủ phu nhân an tọa không phân cao thấp cùng tướng công, nàng dáng vẻ lại thập phần trẻ trung như chỉ vừa gần 30. Đôi mi thanh tú nhẹ mở, nhan sắc cùng Tưởng Lệ giống nhâu đến 8 phần hay nói đúng hơn là nữ nhi đã thừa hưởng nhan sắc tuyệt trần từ nàng thậm chí so với Tưởng Lệ lại tăng thêm mấy phần thành thục.

Tưởng phu nhân tươi cười nhưng lại khiến Trần đại sắc lang đứng như trời trồng. Sắc mặt xanh xao, môi mấp mấy khó có thể phát thành lời. Tất cả cũng bởi vì Tưởng phu nhân, mẫu thân của Tưởng Lệ, người đang ngồi trên mộc tọa kia không ai khác chính là Chu Lệ Ảnh thê tử, nữ nhân đã cùng hắn vô cùng mặn nồng ái ân.

- Đa tạ Tưởng phu nhân đã rộng lòng tiếp đại, bần đạo danh tự là Trần Duyên cùng Tưởng sư muội của quý gia tộc là đồng môn sư huynh. Vốn đã nghe danh Tưởng gia đã lâu nên lần này mới mạo muội ghé qua.

Ngay tức khắc Trần Duyên khôi phục lại chấn tĩnh, mặt không đổi sắc tươi cười chắp tay đáp lời.

- Ha ha ha nếu đã là Lệ nhi đồng môn thì lão phu mạn phép xưng hô là Trần công tử như vậy có phải phép?

- Không dám, không dám. Tưởng gia chủ cứ gọi ta là Trần Duyên được rồi.

- Như vậy sao được. Người đâu còn không mau mời Trần công tử an tọa.

Tưởng Lí Hồ được một vị Trúc Cơ tu sĩ đức cao vọng trọng ăn nói khách sáo như vậy khiến cho những nếp nhăn trên mặt đều dãn ra cao hứng vô cùng.

- Lần này đường đột tới đây Trần Duyên thật thất lễ, thứ này xem như là chút ít lễ vật mong các vị bỏ qua cho.

Sau khi đã an tọa, Trần Duyên từ trong túi trữ vật lấy ra một đóa Thiên Cảnh Hoa là linh dược cấp 2, Giáp đẵng trị giá mấy vạn viên linh thạch. Thứ này là tài liệu trọng yếu nhất để luyện ra Trúc Cơ đan, một đóa này cũng đủ để luyện ra mấy lò a.
- Ha ha ha Trần công tử khách sáo rồi. Người đâu, mang bảo vật lui xuống.

Nhìn thấy Thiên Cảnh Hoa, toàn trường như muốn nóng lên. Không biết bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía đóa linh dược này. Trong đó kẻ thèm thuồng ngất không ai khác ngoài Tưởng gia chủ, Tưởng Lí Hồ. Lão không cần nói vài câu khách sáo đã vội kêu người mang linh dược giấu đi như sợ hãi rằng Trần Duyên bất chợt đổi ý.

- Lệ nhi từ nhỏ vốn rất bài xích nam nhân, lần này ngoài ý muốn lại cùng Tưởng công tử đồng hành tới tận gia viên. Hẵn là Tưởng công tử cùng nữ nhi của ta có tình cảm rất nồng hậu a.

- Khục…khục…

Trần Duyên vừa kê tách trà thơm lên miệng liền bị nghi vấn của Chu Lệ Ảnh làm cho ho khan không ngừng vội vàng đặt li trà xuống bàn thanh minh.

- Trần Duyên cùng Tưởng sư muội tình cờ có duyên quen biết, cùng nhau tu luyện trong Ma Kiếm Tông mấy mươi năm luôn xem nàng là tiểu muội muội mà chăm sóc.

- Đúng vậy đó mẫu thân, nhờ Trần sư huynh bỏ không ít tâm tư bồi dưỡng mà nữ nhi mới có được ngày hôm nay.

Tưởng Lệ vô tình châm dầu vào lữa khiến cho Lệ Ảnh càng nhìn hắn bằng đôi mắt bất thiện.

- Thật vậy sao? Nữ nhi của ta niên kỉ chưa tới 20 đã đột phá Trúc Cơ sợ ràng Trần công tử cái giá phải bỏ ra sợ rằng hai chứ “không ít” cũng không thể nào bì kịp.

Nàng là ai chứ, thân là Trúc Cơ Trung kì tu sĩ chỉ cần kiểm tra thân thể nữ nhi một lúc đã nhận ra nội tình trong người Tưởng Lệ thập phần vững chắc dù cho là tu sĩ đã đột phá trăm năm cũng khó mà bì được.

- Cái gì, niên kỉ chưa qua 20…?

Toàn trường ánh mắt đều đổ dồn về phía Tưởng Lệ, tin tức nàng đột phá Trúc Cơ chỉ vừa được báo về không bao lâu, không ai trong bọn họ dám tưởng tượng được nàng có thể làm ra chuyện động trời này. Lực chú ý sau đó lại chuyển dời trên người Trần Duyên, không ít người nhìn hắn bằng đôi mắt thèm khát nói đúng hơn chính là biến Trần Duyên trở thành một rương châu báu di động. Tà tâm trên cõi đời này kẻ nào lại không có, bọn chúng thật sự nếu không phải vì khoảng cách thực lực giữa Luyện Khí kì và Trúc Cơ kì quá xa thật sự sẽ liều mạng giết người đoạt bảo.

Tưởng Lí Hồ không tránh khỏi thất thố, lão hai mắt nóng bỏng hướng Trần Duyên không giấu được vẻ tham lam.

- 20 năm…khốn kiếp chuyện tốt như vậy 5 lần 7 lượt lại tới trên người nghịch tử kia chứ? Còn ả đàn bà Lệ Ảnh kia nữa, nếu như cứ để mọi việc tiếp diễn thì Tưởng gia này đều phải rơi vào tay ngoại nhân sao?

Lão giả phẫn hận cùng ghen ghét không dứt càng khiến cho khuôn mặt nhăn nheo của lão trở nên khó coi. Liếc nhìn lão phu nhân cùng tiểu nữ dường như đang nhìn thấy tử thù, song thủ siết chặt dường như hận không thể giết 2 mẹ con nàng.

- Tưởng gia chủ, không lẽ lễ vật của ta không thể khiến Tưởng gia vừa lòng sao?

- Ah! Không, không chỉ là lão phu tuổi tác đã cao trong người tồn đọng không ít quái bệnh nên đôi lúc phát tác. Thật là làm cho Trần công tử mất hứng lão phu có tội rồi.

Tưởng Lí Hồ biết bản thân thất thố, nhất thời không kiềm chế được xúc động mặt già vội vàng phân bua.

- Nếu như Tưởng gia chủ trong người bất an hay là ta ở đây cũng có không ít đan dược…

- Không, không! Tưởng gia bao đời nay đều lấy linh dược làm kế sinh nhai. Một chút mao bệnh này không đáng lo, không đáng lo. Trần công tử đường xa tới đây ắt hẵn cũng hao phí không ít sức lực, người đâu mau đưa Trần công tử về phòng nghỉ ngơi qua vài ngày lão phu sẽ bày yến tiệc tẩy trần cho Trần công tử.

Lão cáo già thật sự gấp không chờ được nữa, Thiên Cảnh Hoa, Giáp đẵng linh dược thứ mà cả đời này hắn không dám nghĩ tới thật sự cầm trong tay, Trúc Cơ Đan đã không còn xa vời nữa. Lão tuổi tác nhờ vô số linh dược cùng tài nguyên chèo chống tới nay đã vượt qua 150 tuổi cũng đã là cực hạn. Trong vài năm tới nếu không tu vi đột phá Trúc Cơ đồng nghĩa với việc tử kì của lão đã điểm. Nay thứ dược liệu cuối cùng được dân tới tận cửa khiến lão không thể nhẫn nại cùng Trần Duyên tiếp tục nán lại.

- Đa tạ Tưởng gia chủ hậu đãi, Trần Duyên đành làm phiền Tưởng gia một thời gian rồi.

Trần Duyên mỉm cười khách khí đáp lời.

- Trần công tử vốn là cao đồ của Ma Kiếm Tông ắt hẵn tư lịch không thể xem thường. Ta cả đời chỉ quanh quẫn trong Tưởng gia lịch luyện còn nông cạn không biết Trần công tử có nhã hứng cùng ta đàm đạo?

Tưởng phu nhân Chu Lệ Ảnh âm thầm quan sát bất chợt mở miệng, nàng cười như không cười thần thái cao quý cùng giọng nói du dương đánh động không ít người.

- Chủ ý này cũng không tệ a, phu nhân tu vi cũng đã kẹt lại ở Trúc Cơ 4 tầng khá lâu rồi. Nếu như cùng Trần công tử đàm luận biết đâu…

Tưởng Lí Hồ cao hứng phụ họa thì nhận ra Chu lệ Ảnh thần sắc không tốt liền im bặt nữa lời không dám hé răng.

- Nữ nhân đệ tiện, ngươi không còn làm mưa làm gió tại Tưởng gia này lâu đâu. Chỉ cần ta đột phá Trúc Cơ thì về danh hay phận hai mẹ con các ngươi sẽ không thể thoát khỏi gia trang này, cả đời phụng sự cho Tưởng gia.

Lão giã nội tâm thầm hét phẫn hận tới cực độ nhưng trên mặt lại treo nụ cười gượng ép. Vội vàng cáo từ Trần Duyên, tay chống quãi trượng được một tên gia nhân đỡ ra ngoài.

- Trần công tử vẫn chưa đáp lại đề nghị của ta, hay là Trần công tử không nguyện ý?

Bị Chu Lệ Ảnh dồn sát, Trần Duyên ngập ngừng nhưng lại trông thấy ánh mắt mong chờ từ Tưởng Lệ. Trong gia trang này chỉ có mẫu thân là người duy nhất thật sự yêu thương nàng thật lòng. Biết được mẫu thân đối với thái độ của Trần Duyên không vừa ý khiến nàng nội tâm mâu thuẫn sợ rằng Trần Duyên đã vô tình chọc giận mẫu thân nên không ngừng dùng ánh mắt buồn bã nhìn hắn.

- Nguyện ý, đương nhiên Trần Duyên nguyện ý cùng Tưởng phu nhân đàm đạo. Chỉ là tu vi của Trần Duyên quá non kém chỉ sợ không thể khiến phu nhân hài lòng.

- Trần công tử quá lời, Ma Kiếm Tông sừng sững tại thế gian từ thời thượng cổ. Tri thức qua bao đời các bậc tiền bối bị công tử hấp thu ta không thể không động tâm. Hay là qua 1 canh giờ mời công tử hạ giá đến thư phòng chúng ta tiện bề đàm đạo.

Không đợi Trần Duyên mở lời, Chu Lệ Ảnh tay ngọc nhẹ phất lên hơn mười lão gia tử cao tầng Tưởng gia lúc này mới dám thoái lui. Sắc mặt bọn họ không ai cao hứng, khí chất lụi bại từng bước lê thân hình già cõi bước ra đại sãnh.

Chương 248: Tiểu biệt thắng tân hôn (18+)

Đi theo Tưởng Lệ, Trần Duyên từng bước thập phần trầm trọng. Khí sắc có đôi phần không tốt nhưng cũng không có biểu hiện để Tưởng Lệ nghi ngờ.

- Nàng không muốn cùng ta vào trong sao?

Đứng trước thư phòng, Trần Duyên thân là Trúc Cơ tu sĩ kiêm tu nhục thể có thể tay không xé xác yêu thú nhưng dường như chỉ là hai cánh cửa gỗ lại tựa vạn cân cự sơn nàng nề không thể dịch chuyển.

- Mẫu thân đã căn dặn kĩ càng chỉ để một mình sư huynh vào thôi. Huynh cũng không cần lo lắng, mẫu thân tuy bề ngoài lạnh lùng nhưng đó cũng chỉ là bức tranh vẻ ra để đối phó với kẻ khác. Muội tin rằng huynh sẽ ứng phó được…nếu không muội sẽ không thèm nhìn mặt huynh nữa.

Tưởng Lệ thanh thuần làm sao có thể hiểu được tình cảnh mà Trần đại sắc lang đang mắc phải. Hắn lại càng phẫn uất vì không dám nói ra sự thật động trời cho nàng nên chỉ đành muối mặt chầm chậm đưa tay mở ra cánh cửa dẫn tiến vào thư phòng.

- Trần công tử thân là cao đồ của tông môn đại phái, có bản lĩnh khó lường cớ sao thần sắc lại có chút không đúng. Tưởng gia bao đời này thực lực đều đặt ở trên linh dược hay là để ta vì công tử kê đơn thuốc bổ khí?

Trần Duyên giật bắn người, hắn như kẻ đạo tặc bị gia chủ phát hiện nội tâm lo lắng nhìn lên án thư.

Chu Lệ Ảnh mái tóc xỏa dài, phong phạm của một kẻ nắm trong tay quyền hành vô tình khiến cho nhan sắc vốn mĩ diễm nay lại càng toát lên vẻ cao quý. Nàng trên người khoác trường bào, quanh eo có thắt đai lụa không chỉ tôn lên đường cong ngạo nghễ mà nước da trắng ngọc càng khiến Trần Duyên không thể rời mắt.

- Trần công tử…Trần công tử…

- Ah! Thất lễ.

Hắn ngây người hồi lâu thì bị giọng nói của nàng làm cho chấn tĩnh không khỏi ngại ngùng.

- Tưởng nhi, mẫu thân muốn cùng Trần công tử bàn bạc sự vụ hệ trọng. Con đường xa mệt mỏi hãy về phòng nghĩ ngơi đi.

- Nữ nhi cáo lui.

Tưởng Lệ cúi đầu, trước khi rời đi không quên đánh mắt qua Trần Duyên ý muốn hắn không nên khiến mẫu thân nàng phật ý.

Đợi Tưởng Lệ rời đi, Trần Duyên phất tay cửa lớn, cửa nhỏ trong thư phòng tất cả đều đóng xầm lại. Dụng thần thức mạnh mẽ của mình, hắn kĩ lưỡng tra xét từng gót khuất nhỏ nhất thậm chí là hơn trăm bước chân quanh đó từng cành cây ngọn cỏ hay con kiến bò qua cũng bị hắn dễ dàng phát hiện.

- Trần công tử quả là người cẩn thận.

Lệ Ảnh Tay ngọc chống cằm, tay kia vẫn không buông tha thư quyển, mĩ phụ đối với hành động của Trần Duyên cũng làm như không có gì.

- Ảnh nhi là ta có lỗi với nàng, có lỗi với Tưởng Lệ. Mọi chuyện đã đi tới bước này ta dù nàng muốn chém muốn giết ta cũng không nữa lời oán trách.

Trần Duyên bi thương, giọng nói khàn đục. Hắn không đủ dũng khí cùng nàng đối diện, khi biết Tưởng Lệ là nữ nhi của nàng Trần Duyên nội tâm mâu thuẫn vô cùng. Hắn thật sự không biết sẽ phải làm gì khi cả hai nàng phát hiện ra sự thật oan nghiệt này. Lệ Ảnh hay Tưởng Lệ đều được hắn coi là thê tử từ lâu, tình yêu đối với hai nàng không hề giả dối.

- Chém chàng? Giết chàng? Liệu có khiến tỗn thương trong lòng ta được chữa lành sao?

Lệ Ảnh cuối cùng không thể giữ được mặt lạnh, nàng chấn nát thư quyển trên tay, từ mí mắt hai hàng lệ lan tràn. Mĩ phụ đau đớn ngã quị xuống, từ khi cùng Trần Duyên chia tay cũng đã hơn 3 tuần trăng. Hình ảnh cuối cùng hắn quay lưng đối trọi với vô số kẻ thù để cho nàng cùng mẫu thân tẫu thoát khiến nàng không thể quên.

3 tháng cách xa cũng là khoảng thời gian nàng lo sợ nhất trong cuộc đời. Nàng sợ rằng hắn sẽ không thể trở về được nữa. Không đêm nào nàng không tự dằn vặt bản thân, tại sao lúc đó nàng không thể ở lại với hắn. Nếu như không thể sống sót trở ra thì ít nhất nàng cũng có thể được chết cùng hắn, hai người cũng có thể trở thành đôi phu thê dưới hoàng tuyền.

Trần Duyên tiến lại gần, hai tay vòng qua Lệ Ảnh eo nhỏ dán sát ngọc thể của nàng vào lồng ngực. Hắn cảm nhận được tình yêu nồng thấm của nàng, bao nhiêu u uất chất chứa trong lòng chợt tuôn trào khiến nàng dù có bản lĩnh cách mấy cũng không khỏi lộ ra một tia yếu mềm.- Cho thiếp biết, chàng với Lệ nhi rốt cuộc quan hệ là gì? Đừng nói với thiếp hai người chỉ đơn thuần là sư huynh, muội đồng môn.

Mĩ phụ nhanh chóng lau khô hàng lệ, nàng tâm trí cũng đã bình tĩnh trở lại hướng Trần Duyên truy xét.

- Quan hệ của ta với Tưởng Lệ…cũng giống như ta cùng nàng a.

Biết rõ bản thân không thể giấu diếm, Trần Duyên đại sắc lang thành khẫn khai báo. Nhưng hắn không để mĩ phụ hỏa nộ bộc phát, nhanh chóng chiếm lấy đôi môi quyến rũ đồng thời siết chặt lấy cơ thể phì mĩ của nàng.

- Ưm…ân…

Lệ Ảnh bị bất ngờ tập kích quyền phấn không yên đánh lên ngực hắn, song cước giãy dụa nhưng tất cả đều vô dụng. Bên trong miệng nàng chiếc lưỡi quái ác kia không ngừng tàng phá khiến nàng tâm trí dần lụi bại, song mục dại ra, ngọc thể vô lực chống trả trở nên mềm mại chỉ đành mặc cho Trần Duyên tung hoành.

- Thê tử à, cái lưỡi thơm tho của nàng đã lâu rồi tướng công không được nếm lại quả là mĩ vị trong thiên hạ.

Hắn biết Lệ Ảnh đã buông khí giới đầu hàng nên càng lúc càng bạo gan. Chỉ một chút sờ nắn qua ý phục, bàn tay tham lam không thể thỏa mãn liền tiến hành tiến công xâm lược. Xuyên qua phòng tuyến trường bào Trần Duyên có chút ngoài ý muốn, ngay tức khắc hắn nở nụ cười xấu xa. Mạnh mẽ hất văng mọi thứ trên thư án, hắn đặt mĩ nhân nằm lên trên.

Lệ Ảnh mím môi thẹn thùng, mĩ phụ biệt được hành động tiếp theo của hắn là gì nhưng vô phương ngăn cản. Trần Duyên từ trên mặt nàng tham lam ngửi lấy hương vị thục phụ khiến cho bao nam nhân say đắm. Hắn như kẻ nghiện ngập không thể thỏa mãn, từng chút một, chiếc tai nho nhỏ, cái cổ trắng muốt cuối cùng mặt hắn dừng lại trên chiếc đai lụa quấn quanh eo nhỏ của nàng.

- Thê tử à, tướng công muốn a.

Trần đại sắc lang mê đắm không dứt, hắn như thú hoang chực chờ xé xác cừu nhỏ. Miệng cắn chặt đai lụa tàn ác mở bung ra phòng tuyến cuối cùng của nàng.

Thứ ngăn cách Lệ Ảnh thoát khỏi cơn dục vọng của Trần Duyên đã không còn nữa. Trường bào tức khắc mở tung làm lộ ra mĩ thể như ngọc thạch đẽo khắc mà thành. Bên dưới trường bào, Lệ Ảnh không một miếng vải che thân. Thì ra nàng bên trong không hề có thứ gì che đậy, chỉ cần nghĩ thế thôi cũng đủ khiến Trần Duyên huyết dịch sôi trào.

- Thì ra đây là cách nàng hưng sư vấn tội, ta nguyện cả đời bị nàng trừng phạt nha.
Đã lâu không cùng hắn chung đụng, hạ thân của nàng liền biến thành hải dương ngập nước. Trần Duyên không thể bỏ qua, hắn đầu lưỡi nhẹ nhàng đùa giỡn chúng quanh tiểu động.

- Uhm…sướng…thiếp muốn tiết a…

Tưởng gia phu nhân cao quý bị Trần Duyên làm cho hiện nguyên hình, nàng không ngần ngại bắt đầu phát ra dâm ngữ như muốn cỗ vũ Trần Duyên tiếp tục lộng nàng.

Thân thể của nàng lúc này đã vô cùng mẫn cảm, nguyên nhân tất cả đều do tên Trần đại sắc lang này. Chỉ đơn thuần cùng hắn gần nữa năm đồng hành nhưng những thứ hoang đường nhất, nàng cả đời cũng khó tưởng tượng ra đều được hắn thuần thục vận dụng.

Trần Duyên trông thấy nàng đã 2 lần tiết thân, hắn cũng không muốn lập tức miễn cưỡng nàng. Thoát ra y phục, cự long bành trướng nỗi lên gân xanh thập phần đáng sợ. Hắn uy vũ bước tới, Lệ Ảnh ánh mắt đáng thương vô cùng ủy khuất nhưng điều đó cũng không thể khiến Trần Duyên mềm lòng.

Cự long dữ tợn được đưa tới trước mặt nàng, Trần Duyên không cần phải nói ra. Lệ Ảnh dâm tính vỗn dĩ dồn nén tận sâu trong tâm khãm ngay khi nhìn thấy vật chí ái không thể kiềm nén được nữa. Nàng tham lam bắt lấy côn th*t thuần thục dùng miệng thơm bao bọc lấy thanh hung khí này.

- Thì ra nàng vẫn còn nhớ a, quả không uổng phí công sức ta “truyền thụ” thủ đoạn đã lợi hại hơn trước không ít.

Hắn mừng rỡ như điên, hai tay tàn bạo nắm lấy tóc dài, đẩy mạnh eo hổ khiến cho côn th*t đi vào mỗi lúc một sâu.

- Ư…ư…

Lệ Ảnh phối hợp song thủ chống đở ngọc thể để hắn có thể dễ dàng hành sự.

Bảo bối ở bên trong nơi mềm mại ẩm ướt, Trần Duyên không khỏi sung sướng rên rĩ. Được hồi lâu hắn từ từ rút cự long ra khỏi mĩ phụ miệng nhỏ, dưới ánh mắt tiếc rẽ của nàng, Trần Duyên vỗ nhẹ lên kiều đồn phì mĩ của nàng.

- Chàng nhanh kiền chết dâm phụ này đi…thiếp hạ thể ngứa ngáy khó chịu a.

Mĩ phụ kiều diễm bị Trần Duyên kích thích cực độ, cảm giác ngưa ngứa nơi hạ thể khiến nàng quên mất thân phận Tưởng gia phu nhân. Đôi mắt ngập nước hạ mình cầu xin Trần Duyên kiền nàng.

- Ha ha ha Ảnh nhi, khát vọng của nàng dường như mãnh liệt hơn xưa rất nhiều.

Lời hắn nói không sai, tình cảnh lén lút khiến cho khoái cảm trong người nàng trào dâng mạnh mẽ. Bên trong Tưởng gia, trước mặt tên tướng công già nua, chỉ cần nghĩ tới sắc mặt của hắn khi trông thấy nàng bị Trần Duyên hành hạ dưới nhục bỗng. Chỉ cần nghĩ tới đây thôi cũng đủ khiến tiểu cô nương bên dưới của nàng chảy ra rất nhiều d*m thủy.

- Hừ, nàng còn tưởng rằng bản thân là Tưởng phu nhân có thể tùy ý ra lệnh cho ta sao?

Trần Duyên trong đầu nãy ra ý định xấu xa, bổng tử rắn chắc nhẹ nhàng ma sát bên ngoài dâm huyệt tuyệt nhiên không đâm sâu vào.

- Không…thiếp không cần cái hư danh phu nhân Tưởng gia, thiếp chỉ muốn cả đời trở thành Ảnh nhi bên cạnh chàng thôi.

Lệ Ảnh cảm xúc dâng trào, nàng không ngại mặt mũi, một tay xoa nắn kiên đỉnh của mình từ đó một dòng sữa trắng trợt trào ra. Mĩ phụ tự mình mút lấy dòng sữa thơm, một tay lại luồn xuống hạ thể nhắm ngay cửa động không chút ngại ngần mà mạnh mẽ ra vào.

- Chàng nhìn a, tiểu cô nương của thiếp đều ướt sũng, chỉ chờ đợi chàng mạnh mẽ hành hạ nó đi.

Trần Duyên thích thú ngắm nhìn mĩ cảnh trước mặt, Lệ Ảnh lưng ong cong lên một vòng, đồn bộ phì mĩ được nàng nâng lên cao, mĩ cước không ngại ngần tách ra phơi bày hoàn toàn khu vực trọng yếu nhất. Nàng không tiếc hết thẩy dù rằng những hành động này chỉ cần kẻ nào khác trông thấy cũng đủ khiến nàng ô danh cả đời.

Chương 249: Kê cùng noãn.. (18+)

Trần Duyên cười như không cười cuối người xuống, hắn ngậm lấy tiểu đậu mạnh mẽ hút lấy dòng sữa ngọt đang tiết ra như thác đổ.

- Ah…

Bị bất ngờ tập kích Lệ Ảnh miệng nhỏ rên hừ hừ, không biết nguyên cớ gì mà chỉ cần Trần Duyên chạm nhẹ đều khiến cho nàng dục tính nhăm nhe trỗi dậy. Không dám làm tướng công mất hứng, nàng mỉm môi mọng cố gắng chống đở kiều đồn không hạ xuống.

- Ảnh nhi ngoan, tướng công sẽ thành toàn ý nguyện của nàng.

Sau khi thỏa thích hấp sữa, Trần đại sắc lang nội tâm thập phần cao hứng. Hắn trường thương đã giương cao mãnh liệt hơn bao giờ hết, từ từ trước ánh mắt mong chờ của nàng từ từ sát nhập tiên động.

- Ưm…đã…đã ngứa a…lúc này dù chàng muốn thiếp chết thì thiếp cũng cam lòng…

- Dâm phụ, nàng đừng mơ tưởng có thể chết dễ dàng, nàng phải sống thật lâu a. Thậm chí là mãi mãi kiều mị, mãi mãi dâm đãng để ta thỏa sức hưởng dụng.

Hai tay nhấc bỗng kiều mĩ phụ nhân, Trần Duyên nhảy phốc lên thư án. Eo hổ mạnh mẽ chuyển động khiến cho cự long điên cuồng sát nhập. Mỗi lần hắn tiến công là mỗi lần hoa tâm của nàng run lên vì sung sướng. Diễm phụ không hề kiếm nén, dâm mị rên rĩ từng cơn. Cố sức bám chặt lấy Trần Duyên không quên vũ động kiều đồn phối hợp khiến hắn tâm trí như lơ lững trên 9 tầng mây.

- Ảnh nhi hôn ta đi, tướng công muốn nhận lấy tất cả tình yêu của nàng dành cho ta.

Diễm phụ đưa ra chiếc lưỡi đinh hương, Trần Duyên vui sướng ngậm lấy. Hắn ban đầu chỉ nhẹ nhàng trêu đùa nhưng sau đó chính nàng cũng không kiềm chế được nữa lưỡi thơm chủ động đáp trả.

- Ah…ah…thiếp muốn tiết a…

Qua gần 1 canh giờ Lệ Ảnh không chịu nổi hắn tàn phá, nàng đầu tóc rối loạn đạt tới cao trào. Nhưng ở độ tuổi như lang như hổ nhất là nữ nhân nắm lấy quyền lực trong tay nàng nhu cầu đầy tràn như sông Hoàng Hà. Mĩ phụ không dừng lại hồi sức, nàng nhanh chóng đẩy ngã hắn.

- Tướng công, bây giờ tới lượt thiếp muốn nhìn thấy chàng sắc mặt khi lên đỉnh a.

Trần Duyên vẫn còn ngớ người thì Lệ Ảnh đã ngồi lên ngực hắn. Một tay vòng ra sau tóm chặt cự long vẫn còn rất hung hăng mà hí lộng.

- Nàng muốn đổi khách thành chủ sao, đã vậy thì đừng trách ta ra…ưm…

Hắn chưa kịp buôn lời đe dọa thì nàng kiều diễm vén một bên mái tóc lộ ra gương mặt vẫn còn tràn ngập xuân sắc. Nhẹ nhàng cuối đầu môi mềm khóa lấy môi hắn. Nàng quả thật đão khách thành chủ, bá đạo làm cho Trần Duyên không thể nói thành lời.

- Sắc lang…cuối cùng cũng tới lúc thiếp…kiền chàng a.

Nàng hai ngón tay tách ra tiểu động, không chỉ giọng nói có chút thấp thõm mà ngọc thể cũng bất chợt run nhè nhẹ. Diễm phụ từ từ ngồi xuống để hạ thể của nàng có thể dần thích nghi với kích thước kinh khủng của hắn.

- Ah…

Không ngờ Trần Duyên xấu xa làm sao có thể để nữ nhân bắt thóp. Hắn lưu manh cử động eo hổ, nhục bổng không khác gì gậy như ý không gì cản nổi nhanh như chớp đánh mạnh vào hoa tâm. Nơi sâu nhất của nàng bị xâm nhập Lệ Ảnh không khỏi hét toán lên, nước miếng không thể ngăn cản chảy dài nơi khóe miệng.

- Chàng…chàng lưu manh.

- Không phải nàng muốn kiền ta sao? Tướng công sợ hãi dâm phụ của ta tổn sức nên chỉ muốn phụ trợ nàng mà thôi.

Lệ Ảnh đương nhiên không tin lời nói từ miệng tên sắc lang này, nàng không quên ý đồ, mặc cho hắn bước đầu chiếm thế chủ động. Kiều đồn mượt mà không tì vết uyển chuyển lên xuống, đôi lúc lại xoay nhẹ, vô số hoa chiêu được nàng bày ra Trần Duyên cuối cùng cũng tái mặt rên rĩ không ngớt.

- Tướng công, thiếp…thiếp muốn tiết…

- Ta cũng vậy, hai ta cùng bắn a.

Tinh hoa đậm đặc cùng nóng như hỏa lấp đầy hoa động làm cho tiểu phúc của nàng muốn căng phòng lên. Lệ Ảnh đã lần thứ 2 cao trào, diễm phụ song mục vô hồn không thể đào đâu ra sức lực để chống cự nằm gục trên ngực hắn.

- Ảnh nhi, không phải ban đầu nàng còn mạnh miệng muốn kiền ta a. Sao bây giờ lại buông giáp đầu hàng, nếu nàng quả thật không còn sức đánh tiếp thì để tướng công chủ động a.- Đừng…đừng…cầu xin chàng tha cho thiếp, hay là chàng cùng chúng tỉ muội chơi đùa nha. Sau khi nghĩ ngơi thiếp lại để chàng tùy ý hí lộng được không?

Lệ Ảnh hoa dung thất sắc, miệng nhỏ phun ra nuốt vào cự long nuốt xuống tinh dịch cùng d*m thủy hòa trộn. Cự long càng không thể vì một lần phóng xuất mà phong độ suy giãm, Trần Duyên xấu xa chà xát côn bổng vào mặt dâm phụ ý đồ muốn tiếp tục kiền nàng.

- Các nàng ấy thì không tới lượt Ảnh nhi quan tâm, lúc này người ta muốn kiền chỉ có nàng mà thôi. Nếu như nàng không dâng lên thứ gì đó làm cho tướng công động lòng thì…khà khà khà…

Hắn nở nụ cười nham hiểm, Lệ Ảnh tâm tứ sắc bén nhận ra Trần Duyên muốn đánh chủ ý lên Tưởng Lệ. Nàng tuy là phu nhân Tưởng gia nhưng nàng tự biết lượng sức mình, ngoài tấm thân này thì Tưởng gia còn cái gì khiến Trần Duyên nổi lên tham thích đây.

- Chàng thật sự lòng tham không đáy, gà đã ăn nay cả trứng cũng không tha a.

- Cả gà và trứng mùi vị đều rất tốt, tướng công khẩu vị rất lớn dù khó khăn cách mấy ta cùng không buông tay.

Trần Duyên quyết định không thể thay đổi, Lệ Ảnh là nữ nhân của hắn đương nhiên không thể rời bỏ. Còn Tưởng Lệ lại càng không, từ cái nhìn đầu tiên hắn đã thật sự mê đắm khí chất của nàng. Dù Lệ Ảnh có cật lực phấn đối hắn cũng phải bằng mọi thủ đoạn thâu cả hai nàng về tay.

- Vậy sao? Nếu khẩu vị của tướng công tốt như vậy thì sao không nếm thử thứ gì thử thách hơn đi.

- Thử thách hơn?

Trần Duyên vẫn chưa hiểu ý nàng.

Mĩ phụ mị cười, ném cho hắn kiều diễm ánh nhìn, tay ngọc mân mê vật chí ái làm cho đại sắc lăng thật sự có chút kiềm không được vọng động muốn đè nàng ra hung hăng dạy dỗ.

- Hi hi hi chỉ một chút nhẫn nại chàng còn không chịu được làm sao có thể nói khẩu vị lớn đây.

- Trong hồ lô của nàng giấu điều gì còn không nhanh nói ra, ta nội tâm muốn rạo rực khó yên đó.

Trần Duyên không hề tỏ ra yếu thế. Hai ngón tay lần mò xuống dâm phụ hạ thể, nhẹ nhàng rút ra đâm vào tiểu động ẩm ướt mềm mại. Lệ Ảnh không khỏi nấc lên từng tiếng cuối cùng cũng không đủ dũng khí trêu đùa hắn mà tiết lộ ý nghĩ động trời.

- Uhm…thiếp…thiếp hay Lệ nhi cũng chỉ là cái trứng nho nhỏ làm sao có thể thỏa mãn chàng đây?- Nàng muốn…!

Lệ Ảnh kiều mị nở nụ cười, ngón tay chạy dọc trên phần ngực săn chắc của hắn. Chủ ý này không khỏi quá lớn đi, nàng âm mưu muốn đưa mẫu thân Chu Ngọc Ánh vào tròng.

- Hừ chàng sắc đảm thao thiên a, chỉ vừa nghe tới đó thôi mà thứ hại người này đã không yên rồi. Nếu như không cắt bỏ đi thì thử hỏi trên thế gian này còn không biết bao nhiêu nữ nhân bị nó làm hại đây.

Nàng kiều mị liếc nhìn, trong lúc vận dụng thủ đoạn thổi tiêu thuần thục không quên dùng răng chạm nhẹ khiến Trần đại sắc lang mồ hôi lạnh sống lưng.

- Nàng cũng đủ tàn ác a, ngay cả mẫu thân mình cũng dám bán. Nếu như Ngọc Ánh tiền bối nghe được hẵn phải khóc ròng mấy đêm đi.

- Thật sự thiếp cũng không muốn làm ra sự việc bất hiếu này, chỉ là…năm xưa phụ thân không rõ tung tích đột ngột biến mất. Lúc đó thiếp vẫn còn được bế trên tay. Mấy trăm năm qua tận mắt nhìn thấy mẫu thân lẽ bóng nuôi lớn nữ nhi thiếp làm sao có thể không trạnh lòng.

Nàng u sầu ngồi tựa vào lòng hắn nhớ lại khoảng thời gian xa xưa trước kia.

- Nhưng cũng không phải nhất định là ta a, chuyện trái với luân lí này làm sao ta có thể…

- Hừ, kẻ nào khác nói ra lời này ta còn có thể tin 7 phần. Còn chàng thì…

Lệ Ảnh ném cho hắn ánh mắt khinh bỉ, cái gì mà trái với luân thường đạo lí. Hắn rõ ràng trước nay chưa từng suy nghĩ tới chuyện này a. Hai người Linh Diệu cùng Linh Diệp không phải là mẹ con sao? Hai nàng đều bị hắn đưa về, ngày ngày cùng một giường lớn hầu hạ hắn đi.

- Thiếp cũng không tình nguyện làm ra chuyện này chỉ là…mẫu thân…

- Nàng ta làm sao?

Thấy nàng ngập ngừng đại sắc lang không khỏi nôn nóng.

- Mẫu thân có lẽ cũng có tâm ý với chàng.

- Nàng không lừa ta chứ? Ta cùng Ngọc Ánh tiền bối gặp mặt cũng không quá ba ngày đi, trò chuyện cũng chỉ mấy lời làm sao lại…

- Thiếp ở cùng mẫu thân từ nhỏ, tâm tư của nàng chẵng lẽ lại không hay. Thiếp nhận ra khi ở cùng chàng mẫu thân tâm trạng rất tốt, thậm chí đôi mắt lưu tình không thể sai được.

Nàng quả quyết.

- Nếu như chàng không thể khiến mẫu thân có được hạnh phúc thì đừng mơ tưởng tới Tưởng nhi nữa. Còn thân thể thiếp cũng cấm chàng đụng vào.

Trần Duyên bị nàng quyết tâm làm cho câm nín.

- Cái này cái giá phải bỏ không khỏi quá lớn đi…nhưng nếu ta thành công thì…

Trần đại sắc lang nét mặt lo lắng bất chợt dãn ra. Hắn tay heo nhào nắn khắp mọi nơi trên mĩ thể của Lệ Ảnh.

- Lệ Ảnh vóc ngươi tuyệt mĩ như vậy thì mẫu thân nàng khẳng định cũng là tuyệt tác của trần thế a. Còn có Lệ nhi nữa tuy vẫn còn kém một chút hỏa hầu nhưng qua tay ta tận lực “bồi dưỡng” khẳng định sẽ không hề thua kém, lúc đó tổ tôn 3 đời cùng hầu hạ…lão thiên ơi…đời này ta sống không còn gì phải hối tiếc a.

Hắn mạnh mẽ hét thầm trong lòng.

Nhận ra Trần Duyên biểu hiện quái đãng Lệ Ảnh đoán được 9 phần hắn nghĩ tới chuyện kia. Tấm gương của hai mẹ con Linh Diệu, Linh Diệp còn đó. Nàng thò tay qua eo hắn dùng sức nghiến mạnh khiến Trần Duyên đau nhói từ trong ảo tưởng thoát ra.

Chương 250: Thái dương thần thạch

Nán lại Tưởng gia chớp mắt cũng đã năm ngày, những kẻ nơi đây gặp hắn nếu không phải hạng người xu nịnh muốn đánh một chút quan hệ thì cũng nhìn hắn bằng đôi mắt bất thiện nhất là con cháu dòng chính của Tưởng gia. Không ít kẻ đồn đãi hắn sẽ trở thành cô gia (con rễ) khiến cho bọn chúng cảm thấy nguy cơ hơn bao giờ hết.

Tưởng Lệ không lâu sau đó cũng phải từ biệt, không giống như Trần Duyên có một sư phụ trâu bò. Nàng là tinh anh đệ tử nên càng được tông môn để tâm bồi dưỡng, lần này xuống núi không thể rời đi quá lâu. Cùng mẫu thân và Trần Duyên tiếc nuối tiễn biệt, nàng liền trở về Ma Kiếm Tông bắt đầu trở thành một tử bào đệ tử.

…………………………………………………………………..

- Động phủ này do thiếp dựng lên để mẫu thân, Kim Nhu muội, dược đồng muội muội lẫn tránh tai mắt người ngoài. Dù sao thì một tu sĩ lợi hại đột nhiên xuất hiện sẽ làm dấy lên không ít tin đồn.

Lệ Ảnh tâm tư cẩn mật, sự có mặt của Ngọc Ánh cùng Kim Nhu ngoài Trần Duyên không kẻ nào biết được sự tồn tại của hai vị tu sĩ Trúc Cơ hàng thật giá thật đang ẩn náu.

- Tướng công!!!

Bóng người yểu điệu từ bên trong động phủ phóng ra ôm chầm lấy Trần Duyên. Kim Nhu y phục kiếm khách không đổi, khí tức Trần Duyên chỉ vừa thoáng qua đã khiến nàng không thể kiềm được cảm xúc, dùng tốc độ nhanh nhất để có thể được ở bên tướng công.

- Thiếp rất nhớ chàng, thiếp còn nghĩ rằng tướng công không cần Nhu nhi nữa a.

- Thê tử ngốc, tướng công làm sao có thể bỏ rơi nương tử xinh đẹp như nàng đây.

Trần Duyên cưng chiều lau đi hàng lệ của mĩ nhân, nàng lên chiếc cằm nho nhỏ đồng thời trao cho nàng nụ hôn thật sâu.

- E hèm, có lẽ ta đi ra không đúng lúc a.

Chu Ngọc ánh cũng bước ra, nhưng đạp vào mắt nàng lại là hình ảnh đôi phu thê mặn nồng ân ái. Nàng tuy đã sinh ra Lệ Ảnh nhưng mấy trăm năm không cùng nam nhân gần gũi bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí nóng khó hiểu chạy dọc cơ thể.

- Ha ha ha tiểu bối thất lễ, đa tạ Ngọc Ánh tiền bối đã che chở cho Nhu nhi. Nếu không có tiền bối, Nhu nhi mà có bề gì thì ta sẽ hối hận cả đời a.

Kim Nhu đỏ mặt thẹn thùng nép sau lưng hắn.

- Trần công tử quá lời, kẻ cần cảm tạ là ta mới phải đạo. Không phải Trần công tử vì nghĩa quên thân, ở lại phía sau cản đường bọn người kia thì ta cùng nữ nhi làm sao có thể trốn thoát đây.Ngọc Ánh mỉm cười câu hồn đoạt phách, hành động của Trần Duyên khiến nàng không cách nào sinh ra suy nghĩ bài xích. Dù mang trên người thực lực bất phàm nhưng điều đó cũng không có nghĩa rằng kẻ đó dám ở hi sinh thân mình che chở hai mẹ con nàng.

- Mẫu thân, Trần công tử đã tới không thể bắt người ta đứng bên ngoài nha.

- Hi hi hi là ta thất lễ, mời công tử ghé thăm tệ xá.

- Tiền bối khách sáo rồi.

Bốn người tâm tình vui sướng bước vào động phủ.

Xâm nhập bên trong, Trần Duyên nội thể bộc phát cảm giác thư sướng khó tả. Hóa Mộc Quyết dường như khiến cho nguyên khí trong người trở nên thông suốt. Trần Duyên đương nhiên biết được nguyên nhân đằng sau đó là gì.

- Không hỗ là luyện đan đại sư, tiền bối một tay gieo trồng linh dược khiến tiểu bối thẹn thùng xấu hổ a.

- Trần công tử nhận ra chổ ta có gieo trồng linh dược? Ta đáng lí phải nhận ra điều này sớm hơn mới phải.
Ngọc Ánh cảm thán, Trần Duyên trước kia tại địa phận Thiên Hạ Khách Điếm từng thi triển thủ đoạn làm cho Long Huyết Thảo phải hiện hình. Chỉ là nàng nhận thấy Trần Duyên thần thức chưa từng phóng ra dò xét nhưng hắn lại có thể phát hiện khiến nàng kinh ngạc.

- Ha ha ha tiểu bối trời sinh không có tài cán gì nhưng lại có một chút bản lĩnh bồi dưỡng linh dược. Từ nhỏ đã cùng linh thảo có mối gắn kết vô hình.

Hắn mặt dày bịa ra một nguyên nhân mờ mịt khiến nàng không thể phân biệt đúng sai a.

Nối bước theo sau Ngọc Ánh bước vào một căn mật thất, Trần Duyên thập phần bất ngờ. Ánh sáng gay gắt khiến mắt hắn bất ngờ chói lòa, không chỉ vậy hơi ấm đồng thời cũng thoát ra không khác gì thái dương trên đỉnh đầu.

- Thật khó tin, ta không phải vẫn đang ở dưới lòng đất sao?

- Ha ha ha Trần công tử không biết cũng là chuyện bình thường, nguồn sáng ấy được tới từ thứ kia.

Ngọc Ánh mỉm cười hướng mắt về một tiểu thạch độ chừng một ngón tay trôi nổi trên trần mật thất.

- Cái này…tại sao có chút quen thuộc, không lẽ…

- Thái Dương Thần Thạch, xa xưa xuất hiện lời đồn đãi rằng mặt trời hình thành thời điểm không biết do nguyên cớ gì mà để một phần rất nhỏ rơi xuống nhân gian. Viên Thái Dương Thần Thạch này rất có thể là một phần của truyền thuyết kia.

Nàng không giấu được vẻ tự hào, Thái Dương Thần Thạch vốn là cấp 4 Giáp đẵng bảo vật. Nàng nắm tới tay cũng do một lần có được cơ duyên trời ban, nếu không e rằng đây sẽ là cuộc tranh chấp giữa các Nguyên Anh lão quái a.

Trần Duyên từ trong túi trữ vật lấy ra khối cầu nho nhỏ cở vừa nắm tay người, không đâu xa lạ thứ đó chính là pháp bảo hộ thân của tên tán tu ra tay đánh lén chỉ suyết chút nữa lấy đi tính mạng của hắn.

- Trần công tử, ngươi…lấy thứ này từ đâu ra?

- Trên người một kẻ muốn lấy mạng tiểu bối, hắn đương nhiên là đã về với suối vàng còn món pháp bảo này trở nên vô chủ nên tiểu bối tiện tay mang theo.

Không có gì phải giấu diếm, Ngọc Ánh dám đem bí mật to lớn này tiết lộ ắt hẵn nàng có lòng tin rất lớn với hắn. Đúng như Trần Duyên dự đoán, khối cầu rõ ràng xuất hiện phản ứng. Một cổ hấp lực tuy không mạnh, nhưng cũng đủ để kéo lấy tiểu thạch kia hướng về phía này. Trước ánh mắt kì dị của mọi người tiểu thạch dần sát nhập vào khối cầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau