KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Liệp sát

Trần Duyên tựa như một đầu linh hầu thân pháp uyển chuyển phi thân trên cành cây. Hắn từng bước di chuyển không hề phát ra tiếng động, ngay cả lưu hương cũng không để lại.

- Tiểu Khâu, ta sẽ không để phí hoài công sức của ngươi đâu. Hắc Lâm rừng rậm này sẽ là nơi chôn thây của bọn chúng.

Đã bao nhiêu năm mới trở lại, Hắc Lâm rừng rậm trong trí óc của hắn so với khi vẫn còn là một tên Luyện Khí kì tiểu tử vẫn không thay đổi. Mảnh rừng âm u, dù thái dương đã lên tới đỉnh điểm nhưng tuyệt nhiên không tia nắng nào có khả năng xâm nhập.

- Hóa Mộc Quyết.

Bước chân đột ngột dừng hẵn lại, Trần Duyên thần sắc nghiêm nghị thôi động chủ tu pháp quyết. Chân khí trong nội thể tụ tập vào lòng bàn tay, đặt tay lên thân cây đen nhánh Trần Duyên tinh tế cảm nhận sự thay đổi dù chỉ là nhỏ nhất.

- Có hai người đang chạy tới đây, theo tốc độ này chỉ độ ba hơi thở nữa bọn hắn sẽ tìm tới ta.

Lượng thông tin tuy ít ỏi nhưng tựa như giọt nước chân quý giữa sa mạc khô cằn. Tại nơi mà cạm bẫy nhiều như sao trên trời, hung thú đông đảo không thể đếm hết. Thần thức vốn là chiêu bài lợi hại của tu sĩ lại tỏ ra phản tác dụng tiềm ẩn nguy cơ làm bại lộ hành tung của chính mình.

- Lão đại, đệ ngứa tay ngứa chân lắm rồi.

Tiểu Mập Mạp bước ra từ trong não hải an vị trên vai Trần Duyên, tiểu trùng biết được sắp lại lao vào một vòng khổ chiến không hề tỏ ra nao núng. Trái lại khí thế lại tràn ngập chờ mong, chỉ muốn kẻ thù nhanh hơn nữa tìm tới hắn.

- Sẽ sớm thôi, chúng ta phải khiến bọn chúng hối hận. Tiểu Khâu thương thế phải trả lại gấp trăm, gấp vạn lần.
Trần Duyên cười gằng.

Quân số đông đảo ngược lại trở thành bất lợi vô cùng to lớn, không chỉ khiến cho tính cơ động giảm sút, thanh thế của số đông gây ra cản trở càng lớn. Dựa theo lịch luyện từ trước không ít kẻ quyết định tách ra riêng lẽ hay tạo thành từng nhóm nhỏ. Vừa thuận tiện truy sát Trần Duyên cũng như đề phòng kẻ khác nẫng tay trên giành lấy con mồi. Nhưng không may, hành động này lại càng hợp ý Trần Duyên, một người một trùng ẩn tàng trên ngọn cây gần đó dùng ánh mắt sắc lạnh thăm dò bọn hắn.

- Hưu huynh, huynh nghĩ tên ma đầu Trần Duyên kia liệu sẽ đi đâu a?

- Hừ, đương nhiên hắn sẽ nhanh chân tìm tới một nơi xó xỉnh nào đó trở thành con chuột nhát trốn chui trốn nhũi rồi. Không lẽ hắn ngu si tới mức xuất đầu lộ diện để chúng ta dễ dàng tóm được hay sao.

- Phải, phải, phải. Tên ma đầu Trần Duyên đó tốt nhất là phải lẫn trốn kĩ kĩ một chút. Nếu không thì lần truy bắt này thật sự quá nhàm chán rồi.

Ba tên Trúc Cơ tu sĩ một kẻ Trúc Cơ tầng ba, còn hai kẻ kia cũng là Trúc Cơ tầng hai. Đội ngũ này phân ra nhằm truy bắt một tên cũng chỉ Trúc Cơ tầng ba thì hoàn toàn hợp lí.Bọn chúng biết tới thanh danh của Trần Duyên hoàn toàn qua lời đồn đại, tu sĩ kẻ nào mà không có ngạo khí trong người. Bọn chúng không tin tà, đối với thực lực của mình vô cùng tin tưởng sẽ dễ dàng bắt hạ được hắn nên mới cố tình lẫn tránh đội ngũ xuất hiện cao thủ nhằm không phải chia bớt một chén canh.

Ba người nhất thời cao hứng cuồng tiếu tựa như truy sát Trần Duyên đơn giản như trở bàn tay. Càng cao hứng bước chân lại càng vững vàng, bỗng nhiên tên cầm đầu đứng sững người lại. Hắn biến sắc khi nhận ra tiếng bước chân… của bốn người.

Nhanh chóng nhìn lại, hai tên đồng bạn nằm la liệt dưới đất. Trên gương mặt của chúng vẫn giữ nguyên tiếu dung chỉ là lúc này đã mất đi toàn bộ sinh khí trở thành hai cụ thi thể lạnh ngắt.

- A…a…

Hắn hoảng sợ tột độ, đối mắt kinh hoàng khó khăn dời lực chú ý từ xác hai kẻ kia qua thân ảnh hắc bào. Tên tu sĩ họ Hưu ngay lập tức muốn hét toáng lên, miệng vừa mở lớn, âm thanh chực muốn thét lên thì trời đất quay vòng. Cảnh tượng cuối cùng hắn tưởng chừng cả đời này không thể thấy được…thân thể của hắn. Khối thân thể không đầu vẫn còn đứng sừng sững tại nơi đó rồi tất cả rơi vào trong màn đêm tĩnh mịch.

Thu lấy ba cụ thi thể vào bên trong Loa Trùng Ốc, đàn Phệ Huyết Trùng đói khát của hắn rất cần huyết nhục ngập tràn linh khí mà tu sĩ chính là mĩ thực tuyệt đối của chúng.

Ra tay nhanh như chảo chớp, không phản kháng, không âm thanh, không dấu vết. Trần Duyên dần đánh thức bản năng sát thủ tiềm tàng bị hắn che giấu bấy lâu.

- Từ khi tu luyện thần thông Thần Khống Vạn Trùng có chút thành tựu ta đã quên mất những thứ này a…thật hoài niệm.

Thu liễm sát ý, Trần Duyên du nhập vào trong bóng tối. Hắn cùng Hắc Lâm rừng rậm như hòa cùng làm một, hắn chính là cây cỏ mà cây cỏ lại chính là hắn. Lợi dụng Hóa Mộc Quyết khiến cho khí tức cùng thực vật dung hợp với nhau. Trần Duyên như cá gặp nước, hắn trở thành thần chết âm thầm tìm tới những “thợ săn” kia…

Chương 242: Thiên tài lộ mặt

Mạnh Hùng Cường quyền pháp lừng danh thiên hạ. Hắn binh khí là một đôi Bạch Ti Sáo Thủ có thể chống đỡ Ất đẵng cấp 2 pháp khí mà không để lại chút tì vết. Không những vậy, Bạch Ti Sáo Thủ còn giúp hắn gia tăng 1 thành chiến lực từ đó mà không ít tu sĩ đồng cấp cũng không phải là đối thủ.

- Chỉ cần bắt được Trần Duyên thì Dược Sơn Phái không chỉ xóa bỏ tội lỗi trước kia, thậm chí còn hứa hẹn bồi dưỡng để ta có thể đặt chân lên Danh Bá Chi Bảng. Trần Duyên…ngươi chính là kì ngộ của ta a.

Hắn sát phạt chi khí không tự chủ lan tỏa khắp nơi, những tên khác đều không muốn phiền phức tùy thời tránh xa hắn.

- Kì lạ, tại sao đã nữa ngày trôi qua mà bọn chúng lại bặt vô âm tính.

Một tên đệ tử chuyên thu thập tình báo tầm thần bất an.

- Ngươi nói sao, không phải ta đã ra lệnh cứ cách 1 canh giờ các ngươi phải báo cáo tình hình sao?

- Mạnh…Mạnh huynh…ta thật sự không…có lẽ bọn hắn trên đường gặp trở ngại nên…

Gương mặt đáng sợ cùng khí tức áp đảo khiến cho tên đệ tử nghi ngại không dám trực tiếp đối diện chỉ có thể lấp bấp mấy câu.

- Gặp trở ngại? Gặp trở ngại? Gặp trở ngại? các ngươi đều là đầu đất hết sao? Hai mươi ba tiểu đội mà tin tức gửi về chỉ có mười lăm, không lẽ những tiểu đội khác quân số trên trăm người đều thật sự chỉ “gặp trở ngại”.

Mạnh Hùng Cường phẫn nộ tới cực điểm, nữa ngày tức là đã sáu canh giờ trôi qua tin tức được đưa về ít ỏi tới đáng thương. Nhìn qua tên đệ tử vẫn còn run rẫy sợ hãi, hắn thật sự nổi tâm muốn một quyền giết chết tên phế vật.

- Khốn kiếp!!!

Nhất quyền đánh nát cả cự thạch.

- Tất cả các ngươi nhanh chóng phân tán, ta muốn nội trong 1 canh giờ sự tình diễn ra trong Hắc Lâm rừng rậm phải được thu thập đầy đủ. Nếu không đừng trách Mạnh Hùng Cường này vô tình.

Bọn chúng như được ân xá vội vàng tản ra, hung danh của Sát Quyền của hắn thật sự quá thịnh. Nếu không Dược Sơn Phái cũng chẳng hao phí công sức giam lõng hắn trừ hại cho thiên hạ. Nếu không phải vì e ngại Dược Sơn Phái hùng mạnh, tên đệ tử kia chín phần huyết nhục sẽ nát như tương.

Trần Duyên lãnh sát vô tình, hắn song thủ nhuốm đầy máu, y phục trên người khó lòng toàn vẹn. Dưới chân hắn xác người nằm la liệt, đội ngũ này lên tới mười người trong đó kẻ dẫn đội là một vị tán tu Trúc Cơ trung kì danh tiếng không tệ.

- Ngươi…ngươi không phải là con người. Ác ma rồi ngươi sẽ phải trả giá, dù ta có làm ma cũng sẽ nguyền rũa ngươi…ah…ah…

Tên dẫn đội ngoài ý muốn vẫn còn giữ lại một tia hơi thở, hắn lê thân thể tàn tạ lại gần. Vươn tay siết lấy chân Trần Duyên oán hận nguyền rủa.

- Hừ. Đây là ân oán giữa ta và Dược Sơn Phái, một kẻ không thân cũng chẳng thích như ngươi cớ sao lại phải nhúng tay vào vũng nước độc này. “Chim chết vì mồi” ngươi cũng chỉ như bao tên khác bị cái lợi làm mờ mắt mà thôi.

Trần Duyên khinh thường một cước dẫm chết hắn như dẫm lên rác rưỡi, bọn người này cũng hắn không thù không oán nhưng vẫn ra tay truy sát đúng là chết mười lần cũng chưa hết tội.

- Trần Duyên!!! Hắn ở bên kia, các ngươi nhanh bắt lấy hắn.

Động tĩnh lần này quá lớn khiến cho không ít kẻ nghe thấy phong phanh đều đuổi tới.

- Ha ha ha Trần Duyên, ngươi chính là kim bài để Mạnh Hùng Cường này một bước lên mây. Dù ngươi có ba đầu sáu tay cũng đừng mong tẩu thoát.

Mạnh Hùng Cường cười gằn.

- Sát quyền Mạnh Hùng Cường, tu vi Trúc Cơ trung kì đỉnh phong. Một quyền khai sơn lập địa, miểu sát Ất đẵng yêu thú. Không ngờ Trần Duyên này lại có mị lực không tệ.

Trần Duyên sắc mặt nghiêm túc đánh giá kẻ thù. Không ít tu sĩ danh tiếng quá thịnh mặc dù chưa từng gặp mặt nhưng những truyền thuyết về bọn họ Trần Duyên thật sự đã được nghe không ít.- Ha ha ha Mạnh mỗ danh tiếng làm sao có thể sánh đôi cùng các hạ, Trần Huyết Ma, ma tu giết người không để lại thi cốt. Hung danh của các hạ khiến cho ta phải kinh hãi a.

Mạnh Hùng Cường có chút ngoài ý muốn khi nhận ra tu vị của Trần Duyên, với ác danh vang vọng, hắn còn đinh ninh rằng tu vi của Trần Duyên ít nhất phải ngang ngữa với hắn mới phải.

- Mạnh huynh, ngươi không cần dong dài. Đối với hạng tà tu này cách duy nhất là phế đi hắn, bắt trói mang về Dược Sơn Phái treo lên cột cao dùng Bách Luyện Roi hảo hảo tra tấn làm gương cho muôn đời.

Tên đệ tử Dược Sơn Phái hung ác nhìn tới Trần Duyên, trong đầu không ngừng mơ tới diễn cảnh chính mình áp giải hắn trở về sơn môn được chu vị trưởng lão thưởng thức biết đâu đây chính là cơ hội lớn nhất để hắn trở thành nội môn đệ tử.

- Muốn áp giải ta? Chỉ với các ngươi? Hừ.

- Muốn gọi ra linh trùng? Vọng tưởng.

Mạnh Hùng Cường từ lâu đã tích súc chân khí, chỉ cần Trần Duyên vọng đọng hắn liền phi người lao tới.

- Trọng Nhạc Trấn Sơn Quyền.

Thiết quyền tựa như cự sơn hàng vạn cân lao vào Trần Duyên, quyền đầu cùng nhục thể nhân loại va chạm. Dù Trần Duyên có tu luyện Khô Mộc Đại Pháp tới tiểu thành cũng không phải trở nên vô địch thiên hạ. Cả người tựa như diều đứt dây bị bắn xa cả trăm bước chân, đốn ngã không ít hắc thụ mới miễn cưỡng nặng nề ngã xuống.

- Mạnh huynh, cao tầng đã nói rõ muốn hắn sống lỡ như…

- Ta tự biết chừng mực.

Mạnh Hùng Cường khinh thường cười lạnh. Trần Duyên trong mắt hắn rốt cuộc cũng không khác gì bọn phế tài khác không chịu nổi một quyền.

- Các ngươi còn chờ gì nữa, nếu không nhanh tay để hắn chết ta cũng sẽ giết luôn bọn ngươi.

Toán người bị một quyền vừa rồi của hắn làm cho kinh tâm động phách, tự nghĩ nếu như bản thân đứng trước một quyền kia cũng không có năng lực chống trả.- Không ngờ Huyết Ma nổi danh thiên hạ lại bị Mạnh Hùng Cường một quyền phế đi.

- Không lẽ hắn đã đủ tư cách bước lên Danh Bá Chi Bảng.

Vội vàng tiến tới muốn trước kia Trần Duyên trút xuống hơi thở cuối cùng để kịp thời cứu hắn một mạng. Nhìn qua quang cảnh đổ nát không ai lại không lạnh sống lưng.

- Vô Hạn Sinh Cơ.

Thanh âm trầm thấp vang lên không khác gì tiếng chua gọi hồn lanh lãnh bên tai bọn hắn.

- Ah…ah…

Tiếng hét thất thanh kèm theo kinh hoàng cực độ.

- Bên đó thật ra đã xãy ra chuyện gì? Không phải yêu thú đánh hơi thấy mùi máu nên kéo tới đó chứ?

Mạnh Hùng Cường trở ngươi muốn tiến lại ứng cứu thì bước chân đột nhiên dừng hẵn, hắn nét mắt sa sầm với thần thức của Trúc Cơ tu sĩ hắn nhanh chóng nhận ra khí tức quen thuộc, kẻ vừa mới chỉ còn một tia hơi thở từ trong rừng cây bước ra sinh khí đầy tràn.

- Không…không thể nào, trúng một quyền của Mạnh huynh hắn lại có thể thong dong như vậy được.

Bọn chúng trợn mắt há mồm nhìn xuống ngực áo đã nhuốm đầy bởi máu, nhưng làn da lộ ra lại không xuất hiện tì vết tựa như chưa hề hứng chịu tổn thương gì.

- Không tệ, thực lực của kẻ tiếp cận thiên tài trên Danh Bá Chi Bảng quả nhiên không tầm thường. Một chiêu này của ngươi có khả năng miểu sát tu sĩ đồng cấp.

Tiện tay xé xuống y phục rách nát, bắn ra một mồi lữa thiêu cháy thành tro tàn. Trần Duyên hữu thủ lơ lững pháp bảo Loa Trùng Ốc, trên mặt nụ cười như có như không. Mỗi bước đi của hắn là kéo theo đó vô vàn thanh âm điếc tai nhức óc.

- Trùng Tiễn.

Trên đầu hắn, hắc vân dần ngưng động thành hàng trăm mũi hắc tiễn khí thế phô thiên cải địa.

- Hừ, phô trương thanh thế. Chúng huynh đệ đừng để hắn giở trò che mắt, mấy cái mũi tên kia đều là phế vật không nên hình. Mơ mộng diệt sát được chúng ta.

- Lời hắn nói là thật sao?

Nơi đây bọn chúng đa phần là đệ tử Dược Sơn Phái chưa từng thưởng thức tài nghệ của Trần Duyên nên cũng bán tín bán nghi.

- Xạ!!!

Hàng trăm mũi tên đồng loạt bắn ra uy lực khiến kẻ khác da đầu tê dại. Không ít kẻ hoảng sợ muốn thoái lui nhưng lại không thể thoát khỏi tốc độ kinh thiên của Trùng Tiễn.

- Không…ta không muốn chết.

Tên đệ tử vừa kích động sư huynh đệ lại là kẻ đầu tiên buông bỏ kháng cự, hắn song cước mềm nhũn ngồi phịch xuống mặt đất. Hai mắt trào ra lệ nóng bất lực nhìn tới tử thần vẫy gọi.

Chương 243: Thiên tài vẫn lạc

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc Mạnh Hùng Cường không hề hoảng loạn, hắn pháp lực tập trung tại quyền đầu điên cuồng tung quyền hướng về phía vô số Trùng Tiễn đang lao tới. Trùng Tiễn được Trần Duyên thi triễn có khả năng diệt sát Trúc Cơ sơ kì tu sĩ vậy mà không thể gây ra sóng gió gì, trước áp lực quyền pháp của hắn liền bị ép thành tro bụi.

- Các ngươi lui ra sau áp trận, để ta tự tay chấn áp tên tà tu này.

Mạnh Hùng Cường không phải là kẻ ngốc, chỉ một thoáng giao phong cũng đủ khiến hắn coi trọng Trần Duyên vài phần.

- Tiểu Mập Mạp đánh thôi.

Tinh Thần Trùng hưng phấn không thôi, thần thức không ngừng mạnh mẽ tản mát khống chế Phệ Huyết Trùng cùng Trần Duyên tiến công. Quyền đấm, cước đá Mạnh Hùng Cường trong mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Quyền kình từ Trần Duyên phát ra không hề thua kém hắn, đồng thời đàn linh trùng theo phía sau phối hợp theo từng đòn công kích của hắn vô cùng hoàn mĩ.

- Khốn kiếp, tên này không lẽ có ba đầu sau tay. Bản thân không ngừng xuất thủ nhưng vẫn có khả năng phân tâm khống chế linh trùng.

Phệ Huyết Trùng dưới công kích của hắn yếu ớt tới đáng thương nhưng chính hắn cũng không ngoại lệ. Lực lượng khổng lồ không có nghĩa là nhục thể cũng trở nên lợi hại. Phệ Huyết Trùng phàm ăn vô địch thiên hạ, xương cốt cứng như sắt thép cũng bị chúng thôn phệ toàn bộ không để lại chút manh giáp.

- Ngươi đi chết đi.

Nhất chỉ để lại trên gương mặt dữ tợn của hắn vết xẹo dài, Trần Duyên từng chiêu đều nhắm vào vị trí hiểm yếu. Vừa rồi nhất chỉ kia rõ ràng nhắm vào con mắt làm cho hắn trong tích tắc vội tránh lui thoát được một đòn âm hiểm.

- Khà khà còn lão tử ở đây ngươi đừng mong chạy thoát.

Tiểu Mập Mạp thủ sẵn từ trước, Mạnh Hùng Cường vừa lui về một bước trên đầu hàng hàng trăm linh trùng đón đường lao xuống chôn vùi thân xác nhân loại vào trong.

- Thất bại!!! Hừ, tên này trốn nhanh không thua gì con thỏ đi.

Mạnh Hùng Cường khí thế không còn hùng bá như ban đầu, hắn kiên kị Trần Duyên vạn phần. Trên thân thể đã xuất hiện vô số vết thương lớn nhỏ, chín phần đều do thứ linh trùng quái đãn của Trần Duyên ban cho.

- Ngươi là người của Vạn Thú Tông, chỉ có tu sĩ của Vạn Thú Tông mới có thể vừa khống chế yêu thú vừa có pháp môn luyện thể cao siêu tới mức này.

- Ha ha ha Mạnh huynh, ngươi tin tức không khỏi có chút sai lệch đi? Ta thân phận sớm đã rõ như ban ngày, còn Vạn Thú Tông…ta chưa từng gặp qua chúng. Nếu có cơ hội ta cũng muốn lĩnh giáo bản lĩnh khống thú cao minh nhất thiên hạ của Vạn Thú Tông a.

Nhất quyền đầu tiên Trần Duyên cố ý để Mạnh Hùng Cường đắc thủ, mục đích không gì khác hơn là để kiểm chứng thực lực chân chính của thiên tài ngoài Ma Kiếm Tông. Sau một hồi giao đấu Trần Duyên đã xác nhận, ngoài công kích cường đại ra tên Mạnh Hùng Cường này không khác gì một đầu trâu điên chỉ biết vận dụng thần lực trời sinh của mình.

- Ngươi…ngươi phải chết.

Bị kẻ thù chăm chọc, Mạnh Hùng Cường thẹn quá hóa giận. Hắn phẫn nộ tới cực điểm, chỉ có nghiền nát Trần Duyên thành cặn bã với có thể triệt tiêu cơ giận này.

- Ta đã mất hứng thú với ngươi rồi.

- Tiểu Huyết.

Mạnh Hùng Cường lí trí đã bị phẫn nộ làm cho lu mờ, trong mắt hắn bây giờ chỉ có Trần Duyên.- Xoẹt…

Một bóng đen vô tình lướt qua, kéo theo tràn ngập hương vị huyết tinh. Mạnh Hùng Cường ngã phịch xuống đất, chân trái chỉ còn lại phân nữa.

- Chân…chân ta…ah…

Thiết hán thống khổ ôm lấy vết thương rợn người quằn quại trong đau đớn.

- Giết!!!

Được lệnh của Trần Duyên, Tiểu Huyết lãnh tĩnh lướt qua cổ họng. Đầu lâu Mạnh Hùng Cường lìa khỏi xác, trên gương mặt không giấu nổi vẻ kinh hãi.

- Không để lại người sống.

Mệnh lệnh tàn nhẫn được ban ra, Trần Duyên quay người rời đi mặc cho bên tai của hắn vang lên từng tiếng van xin tuyệt vọng. Trăm mạng người chết giữa Hắc Lâm rừng rậm, con số này so với ức vạn vạn nhân khẩu tựa như hạt muối bỏ biển không thể gây ra động tĩnh gì quá lớn.

Vẫn Ngọc Tháp ba vị Kim Đan tu sĩ vẫn còn trông thế giằng co chưa thể nhanh chóng ngã ngũ. Bỗng nhiên sắc mặt Đan Mi trưởng lão ngày càng sa sầm, nàng cưỡng ép bản thân lui về phía sau lấy ra một sấp đạo phù nhưng ngay lập tức đạo phu chỉ còn lại tro tàn.

- Đan Mi đạo hữu, có chuyện gì không ổn chăng?

Thần Dương lão quái nhận ra bất thường liền miễn cưỡng truyền âm.

- Ta đã quá xem thường tên súc sinh kia rồi, tất cả đệ tử Dược Sơn Phái đều bỏ mạng.- Cái gì? Không phải trong đội ngũ lần này ngươi còn mang theo một tên thiên kiêu Hùng Mạnh Cường đó sao?

Nàng lắc đầu khiến cho Thần Dương lão quái thần sắc tối sầm xuống.

- Ta có mưu kế này, chỉ là Thần Dương đạo hữu phải trước mặt ta lập lời thời thiên đạo mới được.

- Là gì mời Đan Mi đạo hữu đừng ngại.

Thần Dương lão quái trịnh trọng đáp.

- Ta sẽ dùng con át chủ bài cuối cùng cầm chân Tháp Chủ, còn đạo hữu đuổi theo bắt sống Trần Duyên. Nhớ là phải bắt sống, không được làm tổn hại tới tính mạng của hắn.

- Nhưng mà…

- Sau khi ta đạt thành mục đích, hắn tùy đạo hữu xử trí.

- Được! Thành giao.

Thần Dương lão quái trích ra một giọt máu hướng lên trời thề độc, đợi khi sấm chớp vừa tan hết Đan Mi trưởng lão liền triệt để an tâm. Nàng miễn cưỡng lấy ra một viên đan dược to nhỏ chỉ bằng đốt tay, hương khí có phần khó ngửi.

- Huyền Pháp Đan. Đan Mi trưởng lão đừng trách bần đạo nhiều lời. Phục dụng một khỏa Huyền Phách Đan có thể khiến tu vi tạm thời tăng lên một tiểu đẳng cấp nhưng hậu quả thì… không dễ chịu chút nào.

Tháp Chủ nhận ra bảo vật trong tay Đan Mi trưởng lão liền biết được nàng muốn liều mạng, đột phá tới Kim Đan kì không kẻ nào lại không trân quí mạng sống. Nên giữa hai tu sĩ đồng cấp giao thủ nếu không có mối hận người sống ta chết thường rất hiếm khi xuất hiện Kim Đan tu sĩ ngã xuống.

- Ha ha ha. Không hỗ là trưởng lão Dược Sơn Phái, Thần Dương ta bái phục. Vậy thì lão phu an tâm rời đi bắt sống tên tiểu ma đầu kia rồi.

- Thần Dương lão quái, ngươi quá coi thường bần đạo đi.

Tháp Chủ thực lực đều ở phía trên hai người kia một bậc, nhướng lông mày, Tháp Chủ tung người chặn đường Thần Dương lão quái.

- Tháp Chủ, ngươi đừng quên còn có Đan Mi ta ở đây.

Nàng nhét khỏa Huyền Pháp Đan vào miệng, chân khí trong cơ thể bộc phát gấp đôi. Tu vi Kim Đan sơ kì trong tíc tắc đột phá trở thành Kim Đan trung kì tu sĩ, thực lực ngang ngữa với Tháp Chủ.

- Ha ha ha. Tháp Chủ, lão phu đi trước đây.

Đan Mi trưởng lão một chưởng thành công ngăn chặn Tháp Chủ đánh tới, Thần Dương lão quái bật cười dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo Trần Duyên.

Chương 244: Kim Đan lợi hại

Thần Dương lão quái sau khi thoát khỏi Tháp Chủ phong tỏa không chần chừ. Thân thể của lão bị bao phủ bởi hỏa diễm, tốc độ phi hành tăng nhanh tới mức chóng mặt.

- Khà khà khà, tiểu súc sinh ngươi lần này có mọc thêm đôi cánh cũng đừng mơ tưởng thoát khỏi tay lão phu.

Nghĩ tới diễn cảnh Trần Duyên bị hành hạ thừa sống thiếu chết, dùng lão chân hỏa thiêu sống hắn trăm năm. Cuối cùng trước nổi thống khổ cùng cực từ từ dập tắt đi sinh mệnh yếu ớt của hắn khiến lão nội tâm cảm thấy thư sướng. Nhưng có lẽ vì vọng tưởng đó mà Thần Dương lão quái lại không nhận ra có một bóng đen vẫn bám theo lão từ phía xa xa.

Cả trăm dặm đối với Trần Duyên nhanh nhất cũng phải hao tốn cả ngày đi đường, còn Kim Đan tu sĩ…cùng lắm chỉ đủ thưởng thức một chén trà. Thần Dương lão quái ỷ vào pháp lực cao thâm không cần kiên nể trực tiếp phi hành phía trên Hắc Lâm rừng rậm. Đương nhiên hành động điên rồ của lão thu hút vô số yêu thú thèm thuồng hương vị nhân loại.

- Tiểu yêu, tiểu quái không biết lượng sức mình.

Nhìn chằm chằm vào đàn yêu thú hóa thành tro bụi Thần Dương lão quái cười lạnh. Dù sao nơi lão đang đứng cũng chỉ là ngoại vi Hắc Lâm rừng rậm, không thể nào có sự hiện diện của cấp 3 yêu thú được.

Lão ánh mắt dần sắc lạnh, ngón trỏ chỉ xuống một cồn cát cao.

- Hỏa Dương Chỉ.

Ngay tức khắc một vùng đất ngang dọc gần một dặm hóa thành bình địa hoang tàn. Mùi gỗ, mùi thi thể bị thiêu cháy khét bốc lên cao.

Bên dưới đống hoang tàn, giữa một tầng tro đắp cao như núi một thân thể tàn tạ tới mức không dám nhìn chật vật bò lê từng bước. Hắn khát vọng sống mãnh kiệt tới cùng cực, bàn tay chỉ còn sót lại hai ngón cố sức kéo lê thân thể không còn toàn vẹn.

- Kim…Đan…tu…sĩ!!!

Nội tâm hắn gào thét không ngừng, hắn lúc này mới nhận ra bản thân vẫn còn yếu ớt tới mức nào. Trước đây không ít lần miễu sát tu sĩ đồng cấp thậm chí là khiêu chiến vượt cấp đều dễ dàng đánh bại đối thủ. Dù muốn dù không trong nội tâm cũng từ lâu tự nhận bản thân là cường giả. Nhưng hôm nay hắn lần đầu tiên trong đời được tự thân nếm trải thực lực của cường giả thật sự.

Thần Dương lão quái cao cao tại thượng, song mục khinh thường nhìn xuống hắn như thể một con côn trùng liều mạng chạy trốn trong vô vọng. Từ Trúc Cơ tới Kim Đan là một lạch trời không thể vượt qua. Đan điền trước và sau khi cô động ra Kim Đan là sự thay đổi cực lớn về chất. Không chỉ pháp lực tăng trưởng nghiêng trời lệch đất mà từ trong thể ngộ đối với tu luyện cũng sâu dày hơn không biết bao nhiêu lần.

- Khốn kiếp, 3 ngày…vẫn chưa tới…Tháp Chủ…ngay cả ngươi…cũng không ngăn cản…được sao…

- Ta…ta…khởi động đi…Vô Hạn Sinh Cơ lần cuối cùng của ta.

Vô Hạn Sinh Cơ chân ý lợi hại là điều không thể bàn cãi, với thực lực hiện giờ của hắn, tiêu tốn gần mười năm trời cũng chỉ tự mình khắc lên thân thể bốn lượt Sinh Cơ Thần Ấn trong tích tắc khôi phục vết thương chí mạng. Một bên khuôn mắt, tả thủ, từng ngón tay, song cước đang dần khôi phục.

- Hoang đường hắn không thể…là kẻ nào…

Thần Dương lão quái song mục như muốn nức ra, tốc độ trị thương kia nếu không phải phục dụng tiên dược làm sao có thể thần kì như vậy.

Bóng đen ẩn nấp cuối cùng cũng đuổi kịp, nhát trảo đánh tới khiến Thần Dương lão quái hoảng hốt hét lên vội vàng giơ tay ra chống đỡ.

- Yêu thú…cấp 3 yêu thú.
Yêu khí xông lên nồng nặc, bóng đen hiện thân là một đầu linh miêu khổng lồ. Toàn thân phủ bởi lớp lông mao tựa như làn suối trong vắt nhưng hai chiếc đuôi to lớn ve vẫy như sợi roi mới là điểm đặt chưng được nhiều người chú ý.

- Song Vĩ Yêu Miêu.

Lão tức khắc nhận ra lai lịch của đầu yêu thú này, không dám lơi lỏng. Thần Dương lão quái triệu hồi ra pháp bảo là một chiếc khiên được điêu khắc hoa văn hỏa diễm che chắn trước ngực.

- Thủy Miêu.

Trần Duyên ngay tức khắc nhận ra đầu yêu miêu kia đối với hắn vốn không hề xa lạ. Song Vĩ Yêu Miêu yêu thú gác cổng của sư phụ.

- Tên nhân loại to gan, đệ tử của Phong Ma chủ nhân mà ngươi cũng dám truy sát.

- Thì sao chứ? Ta tung hoành khắp đại lục chưa hề e sợ bất kì ai huống chi một tên trưởng lão Ma Kiếm Tông. Hắn nếu có bản lĩnh cớ sao không tự mình tìm tới ta mà phải sai sử một đầu súc sinh như ngươi đi cứu đệ tử của hắn.

Nghe tới Phong Ma Chân Nhân, Thần Dương lão quái bất chợt rùng mình. Không muốn mất đi uy phong lão đành cứng miệng, dù sao nơi đây cũng không phải lãnh địa Ma Kiếm Tông hắn, chỉ cần đặt chân nữa bước vào khu vực cai trị của Chính Phái chờ đợi Phong Ma Chân Nhân chính là vô hạn truy sát.

- Ngươi dám nhục mạ chủ nhân, cái mạng của ngươi lão miêu ta phải hái xuống.

- Có bản lĩnh thì xông tới, ngươi thực lực còn muốn giết ta…vọng tưởng.

Thần Dương lão quái dù sao cũng là lão quái vật tu luyện hơn nghìn năm, yêu thú cấp 3 từng chạm trán sợ rằng không thể đong đếm hết được. Không chút hoảng loạn, khiên pháp bảo hoành trước ngực bảo hộ nơi trọng yếu nhất, song thủ bắt quyết thi triển ra công pháp hỏa thuộc tính uy lực phi thường.

Một người một yêu lao vào vòng khổ chiến, yêu thú trời sinh vốn không thể giảo hoạt bằng nhân loại nhưng thay vào đó lại được thượng thiên ưu ái ban tặng thần lực kinh người. Song Vĩ Yêu Miêu đi theo Phong Ma Chân Nhân nhiều năm thu thập vô số chổ tốt nên thực lực so với cùng loại cũng vô cùng nổi trội.- Trần Duyên, ngươi mau chạy trốn đi. Lão Miêu phải dạy cho tên nhận loại khốn kiếp này một bài học.

Song Vĩ Yêu Miêu nhìn thấy Trần Duyên thương thế đã hồi phục quá nữa, đủ để thi triễn công pháp chạy trốn mở miệng nhắc nhỡ.

Trần Duyên mắt điếc tai ngơ, hắn không buồn bỏ đi. Đôi mắt sau hoắm không giấu được sát khí nặng nề.

- Khà khà tiểu súc sinh ngươi chỉ cần không nhân cơ hội bỏ chạy lão phu đã yên tâm rồi. Còn muốn đanh lén ta, đúng là không biết tự lượng sức.

Thần Dương lão quái nhận ra Trần Duyên sát khí dày đặc không khỏi thầm cười trong lòng.

- Mặc kệ ngươi có là tu sĩ Kim Đan hay heo chó ngoài đường, kẻ dám vũ nhục sư phụ…phải chết!!!

Phong Ma Chân Nhân công dưỡng dục còn lớn hơn trời biển, Trần Duyên từ nhỏ đã không biết mặt phụ mẫu. Một tay sư phụ mang hắn về, nuôi lớn hắn, cung cấp tư nguyên để hắn tu luyện. Trong mắt Trần Duyên, sư phụ Phong Ma Chân Nhân ân nghĩa dưỡng nhục còn nặng hơn cả công sinh thành.

- Trần Duyên tiểu tử, ngươi đừng làm bậy.

Song Vĩ Yêu Miêu hoảng hốt nhưng trước hỏa diễm nóng bỏng của Thần Dương lão quái đại yêu không thể phân tâm quá nhiều.

Trần Duyên lấy từ trong nhẫn trữ vật một cây cung trạm khắc tinh xảo, khí tức cổ xưa ngay tức khắc khiến hai tồn tại mạnh mẽ phải chú ý tới. Nhất thủ lay nhẹ, dây cung rung lên phát ra âm thanh trầm thấp như tiếng long tộc rầm rú.

Tả thủ giữ chặt thân cung, hữu thủ toàn lực kéo dây cung đi được nữa lộ trình. Đây chính là thành quả hắn phải vât vả mới có được, cùng với tu vi Trúc Cơ tầng 3, Khô Mộc Đại Pháp hậu thuẫn Trần Duyên rốt cuộc cũng có thể làm được điều mà trước kia hắn chỉ có thể mơ mộng đến.

- Sát Tiễn Hồn Khí.

Tại trung tâm não hải mũi tên vốn được pháp lực của hắn ngày đêm bồi dưỡng lay động dữ dội. “Nuôi quân ba năm dụng một giờ” trên dây cung trống rỗng hiện lên một mũi tiễn kì dị. Không biết nguyên nhân có phải do Thanh Long Cung cộng hưỡng hay không mà trên thân tiễn lại xuất hiện một đầu thanh long uốn lượn ôm trọn lấy thân tiễn. Mũi tiễn được thay thế bằng long đầu nhe nanh múa vuốt khí thế bức người.

- Ha ha ha Từ nay danh tự của ngươi…Long Tiễn.

- Tiểu Mập Mạp, lần này phải nhờ tới đệ rồi.

- Lão đại an tâm, có ta ở đây tiểu giun dế kia không gan làm càn đâu.

Chấn giữ não hải của hắn, Tiểu Mập Mạp tựa như thần tướng chấn giữ biên ải.

- Đệ Nhất Ấn Phong…Khai!!!

Chương 245: Trọng thương kim đan

Để chạm tới người Kim Đan tu sĩ, Trần Duyên không còn cách nào khác ngoài khai mở đệ nhất ấn phong trên Thanh Long Cung. Không ngoài dự đoán, vừa được nơi lỏng, long hồn khao khát tự do mãnh liệt tràn ra bên ngoài trực tiếp xâm nhập vào người Trần Duyên.

- Cây cung kia khẳng định là một tuyệt thế bảo vật.

Ý niệm ngay lập tức xuất hiện trong đầu Thần Dương lão quái, hắn không kiềm hãm được lòng tham. Ra tay càng lúc tàn nhẫn hơn muốn sớm dứt ra khỏi đại yêu cướp lấy báu vật trên tay Trần Duyên.

Long hồn muốn xâm chiếm lấy Trần Duyên, cơ thể bắt đầu xuất hiện long lân cùng nổi thống khổ không dứt.

- Tiểu xà mau quay về cái ổ của ngươi đi.

Tiểu Mập Mạp linh hồn mạnh mẽ trực tiếp chấn áp khiến long hồn thất thế dần thoái lui trở lại Thanh Long Cung. Long lân tan biến, Trần Duyên rốt cuộc cũng có thể nắm lấy quyền chủ động. Long Tiễn không cần nghĩ nhiều hướng về phía Thần Dương lão quái vẫn còn đang dây dưa không dứt với Song Vĩ Yêu Miêu.

- Lão quái vật, đệ tử của ngươi chết dưới chiêu này. Ngày hôm nay ta cũng sẽ tiễn ngươi xuống hoàng tuyền đoàn tụ cùng hắn.

- Súc sinh ngươi dám…

Song Vĩ Yêu Miêu vốn đã mở ra linh trí từ lâu, miêu trảo tập trung toàn bộ yêu lực nhân cơ hội Thần Dương lão quái sơ suất lợi trảo đánh lên ngực hắn. Tuy có bảo vật hỏa khiên hộ mệnh không nguy hiểm tới tính mạng nhưng cũng gặp trọng thương không nhẹ.

Chưa kịp định thần, lão bất ngờ một cảm nhận một tia nguy hiểm đang rình rập phía sau. Hoảng hốt xoay người, Thần Dương lão quái chỉ nhìn thấy Trần Duyên một tên tiểu tu sĩ Trúc Cơ chứ không phải một Kim Đan tu sĩ. Từ người hắn, một đầu long tộc gào thét mang theo uy thế khiếp đảm xông tới.

Không thể trở người, Thần Dương lão quái hét lớn. Toàn lực thúc dục tấm khiên pháp bảo che chắn, song mục mở lớn nhìn chằm chằm vào đầu thanh long mở to miệng lớn thôn phệ toàn bộ cơ thể.

- Ah…ah…ah…

Thần Dương lão quái rầm lên một tràng thanh âm đau đớn cùng cực. Bổn mệnh pháp bảo bị mũi tên xuyên thủng trực tiếp phế đi. Tỗn thất không dừng lại ở đó, trước ngực hắn mũi tên cắm phập vào nếu không phải hỏa khiên có chút lợi hại thì tính mạng của lão khó mà được bảo toàn.

- Trần…Duyên…ngươi…ngươi…hộc…Lão hỏa nộ thăng thiên, muốn liều mạng một trảo chụp chết con kiến dám mạo phạm thánh thần kia. Một luồng ngoại lực thần bí bổng chốc xuất hiện điên cuồng tàn phá nội thể khiến Thần Dương lão quái phun ra một búng máu lớn.

- Không…không thể…nhẫn nại lâu…hơn được nữa…

Lão nhìn qua Song Vĩ Yêu Miêu vẫn đang chực chờ gần đó, nghiến răng nghiến lợi ánh mắt giết người nhìn tới Trần Duyên. Cuối cùng lão cũng không dám đánh cược tính mạng, ai mà không tham sống, nhất là những kẻ thọ nguyên vẫn còn dài đăng đẵng như lão. Thần Dương lão quái ôm lấy vết thương, liều mạng phóng mình lao đi.

- Đừng…đừng…để lão…chạy…

Hậu quả của việc khai mở ấn phong là toàn thân như bị căng nứt. Thân thể của Trần Duyên tuy cường đại khác thường nhưng vẫn không thể chịu nổi Long Lực xâm nhập. Hắn từng bước lảo đảo không thể đứng vững nhưng quyết tâm truy sát Thần Dương lão quái, kẻ cả gan dám vũ nhục sư phụ vẫn không buông bỏ.

Song Vĩ Yêu Miêu lắc người tới bên Trần Duyên, đuôi lớn lanh lợi tóm lấy hắn đưa lên lưng.

- Tiểu tử ngươi đừng tự mãn, lão quái vật kia bị trọng thương nhưng cũng không có nghĩa là dễ bắt nạt. Nếu lão dám liều mạng ta cũng không dám chắc có thể giết được lão đâu.

Yêu miêu vạn phần kinh ngạc, Trần Duyên có thể làm trọng thương một đại tu sĩ Kim Đan. Tuy một phần cũng bởi vì có bản yêu lâm trận đồng thời cũng chính do bản thân Thần Dương lão quái khinh thường nhưng làm bị thương một tu sĩ Kim Đan chiến tích này cũng đủ để Trần Duyên danh tự vang danh hậu thế.- Thủy Miêu, tính tình ngươi trước nay đều không đổi a.

- Tiểu tử ngươi cũng không khác gì ta, bản tính liều mạng bất chấp tất cả này. Nếu không phải chủ nhân ra lệnh cho ta đuổi tới Vẫn Ngọc Tháp e rằng ngươi sẽ bị bọn người Dược Sơn Phái biến thành dược nhân, ngày ngày thử dược cho chúng.

Miêu loại bản tính rình rập, cẩn trọng tuy đã sinh ra linh trí nhưng Song Vĩ Yêu Miêu vẫn như vậy. Do không biết Trần Duyên cùng Tháp Chủ có giao hẹn từ trước nên đại miêu này mới ẩn nhẫn một bên Vẫn Ngọc Tháp chờ đợi cơ hội ra tay.

- À! Còn điều này ta…

- Có phải việc ngươi tới trễ một bước khiến ta trọng thương không được kể lại với sư phụ?

Trần Duyên từ nhỏ đã cùng Song Vĩ Yêu Miêu chơi đùa nên biết rõ đầu đại yêu này rất kính sợ sư phụ.

- Muốn điều kiện gì ngươi cứ việc nói ra.

Song Vĩ Yêu Miêu chợt thở dài.

- Ha ha ha ta là người gì chứ? Dù sao ngươi cũng đã cứu lão tử một mạng xem như chúng ta hòa nhau.

- Thật chứ?

Đại yêu kinh hỉ.

Gối đầu trên lưng yêu thú, nhét một viên Liệu Thương Đan vào miệng. Vô Hạn Sinh Cơ đã bị hắn thúc dụng toàn bộ, cần phải tiêu tốn một thời gian rất lâu nữa mới có thể ngưng tụ. Hắn chỉ có thể nhẫn nại phục hồi thân thể bị hao tỗn mà thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau