KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 236 - Chương 240

Chương 236: Sinh cơ thần ấn

Đạt được Vô Hạn Sinh Cơ chân ý Trần Duyên vẫn chưa vội thỏa mãn, có được dạt dào sinh khí cũng không đồng nghĩa với việc thực lực của hắn có thể chống lại cơn sóng dữ này. Nhưng trong đầu của hắn chợt lóe lên một ý nghĩ…

Không thể kiên nhẫn được nữa, hữu thủ mở lớn. Một luồng sinh khí nồng đậm hiện lên biến chuyển thành một khối cầu gói gọn trong lòng bàn tay. Đây chính là giới hạn hiện tại của Trần Duyên, nếu như hắn càng phóng xuất ra nhiều hơn nữa sinh khí thì khả năng khống chế sẽ không còn nữa, sinh khí cầu sẽ đột ngột vỡ tung phát tán đi nơi khác.

Tả thủ ngón tay đưa tới, lấy luồng sinh khí kia làm mực. Trần Duyên hoàn toàn đắm chìm thế giới trận pháp của riêng hắn. Nên nhớ rằng số lượng trận pháp Trần Duyên có thể họa ra đều chỉ đếm được trên đầu ngón tay, một phần vì Chu lão không muốn hắn phân tâm “đa mà không tinh”. Ngoài ra tu luyện trận pháp thật sự là một thứ thách thức lòng kiên nhẫn kinh người. Chỉ một tiểu trận pháp, có khi cả đời người vẫn chưa thể hiểu thấu.

- Quái lạ…tay của ta dường như tự chuyển động không còn theo sự khống chế của bản thân nữa.

Tới khi hắn nhận ra điều bất thường, một đồ án có hình thù kì dị đã ở ngay trước mắt. Khẻ nhắm mắt dưởng thần, 3 ngày 3 đêm không phải là điều lớn lao với một Trúc Cơ tu sĩ. Nhưng họa ra trận pháp không chỉ hao tôn thần thức kinh người, mà thứ sinh khí để hắn có thể tùy ý họa trận lại là do Hóa Mộc Quyết vận chuyển nguyên khí trong cơ thể mà thành.

- Hao tổn cả thần thức lẫn nguyên khí, loại trận pháp này không thể là thứ có thể tùy tiện họa ra a.

Nguyên khí trong người còn lại không tới 3 thành, chính hắn cũng không ngờ chỉ họa ra một pháp trận lại có thể hao phí kinh người như vậy.

- Nguyên khí của ta tinh thuần 6 thành mà chỉ cần họa ra 1 phấp trận đã gần như sức cùng lực kiệt. Quả thật không dám nghĩ tới nếu là kẻ khác sẽ rơi vào thảm bị vắt khô đi.

Ngoài miệng than vãn nhưng sắc mặt của hắn lại tốt hơn bao giờ hết. Một cái phẩy tay gọi ra song Ngọc Thạch Đường Lang, Trần Duyên ánh mắt buồn bã khi nhìn tới song đao bị nhưng tên tham lam kia chặt đứt của Nhất Lục, dù cho hắn đã dùng không ít đan dược trị thương nhưng tình hình lại không hề có một chút tiến triễn nào.

- Nhất Lục, lại gần đây với ta.

- Gr…

Được Trần Duyên bồi dưỡng từ khi còn trong noãn, hắn đã như phụ thân sinh thành của bọn chúng. Nhất Lục nhu thuận từng bước lại gần, đầu lớn tỏ vẻ vui mừng khi được hắn xoa nhẹ.
- Nhất Lục, lần này thật sự là thua thiệt cho ngươi a. Nếu không phải vì muốn bảo vệ cho ta, ngươi cũng sẽ không bị rơi vào tình cảnh này.

Ngọc Thạch Đường Lang cơ trí không tệ, nhanh chóng lắc đầu biệu hiện là do chính nó tự nguyện nhận lấy, không hề có ý định trách khứ Trần Duyên.

- Ha ha ha tiểu tử hiểu chuyện.

Trần Duyên hài lòng mỉm cười.

- Sinh Cơ Thần Ấn này, ta vì ngươi mà sáng tạo ra…mà cũng chính là 1 lần đánh cược. Nếu ngươi nguyện ý, ta sẽ khắc trận ấn này lên ngươi. Hấp thụ vô hạn sinh khí biết đâu vết thương này…

Không để hắn dứt lời, Nhất Lục không do dự mạnh mẽ gật đầu. Đối với Ngọc Thạch Đường Lang, chỉ có vô hạn huyết chiến mới khiến đầu linh trùng này cảm thấy thỏa mãn. Mất đi song đao cũng không khác gì hái xuống tính mạng của bọn chúng. Nhất Lục cũng không ngoại lệ, để có cơ hội trở lại bảo hộ Trầ Duyên, cùng hắn xông pha sinh tử, đầu đường lang này không ngần ngại mà tiếp nhận tất cả.

- Được. Ngươi hãy cẩn trọng, nếu như có xuất hiện bất trắc ta sẽ lập tức hủy đi ấn chú. Nên nhớ tính mạng mới là điều trọng yếu.Sinh Cơ Thần Ấn vốn là một pháp trận thu nhỏ nên từ từ tiến vào nội thể của Nhất Lục.

- Gr…

Đường lang sau khi tiếp nhận Sinh Cơ Thần Ấn, làn da ngọc thạch càng trở nên chói mắt. Trần Duyên ngầm cảm nhận được vô số sinh khí bị hấp thụ dần tập trung tại nơi song đao bị hủy hoại.

- Thành công rồi, ta đã làm được. Nhất Lục a, ngươi sắp trở lại hoàn thiện như trước rồi.

Tuy có phần chậm chạp, nhưng đó chính thực là song đao vốn gắn liền với cơ thể của Nhất Lục bị chém mất lại đang chậm chạp sinh trưởng không thể sai được.

- Gr…

Nhất Lục càng hưng phấn so với hắn gấp bội, đường lang điên cuồng gầm thét, sinh lực lại càng như thác đổ truyền về. Song đao tốc độ dài ra còn nhanh hơn cả ban nãy điều này thật sự khiến Trần Duyên trố mắt.

- Còn…còn có công dụng này nữa sao?

Bị động hồi phục cùng với chủ động thật sự khác nhau một trời một vực. Hành động của Nhất Lục vừa rồi đã chứng minh rằng đầu linh trùng này thật sự có thể tùy ý khống chế Sinh Cơ Thần Ấn diệu dụng.

- Nếu như ta cấp Sinh Cơ Thần Ấn cho toàn bộ Phệ Huyết Trùng không phải sẽ…

Chỉ cần nghĩ tới đây thôi Trần Duyên đã cầm không được sự thèm thuồng. Một đội quân linh trùng bất tử… kẻ nào có thể kháng cự trước sự dụ hoặc này a.

Chương 237: Trịnh tổng quản dẫn dụ?

Cự thạch che chắn Tử Phủ im liềm hơn 10 năm cuối cùng cũng được khai mở. Trần Duyên không còn chút gì luyến tiếc một hơi phi hành thẳng xuống đại sảnh, nơi mà Trịnh tổng quản đã ở đó từ trước.

- Trần đạo hữu quả là người đúng hẹn, chúng ta mau đi thôi không nên để vị tiền bối kia chờ đợi quá lâu.

Tình thế có chút gấp gáp, Trịnh tổng quản cũng không nhiều lời. Lão đuổi gia nhân xung quanh ra ngoài, đóng chặt cửa, bộ dáng thập phần thận trọng.

- Trịnh tổng quản, không phải…

Trịnh tổng quản chầm chậm đi tới kệ sách, lão khẽ ấn mạnh một quyển thư tịch không mấy nổi bật. Bên dưới đại sảnh địa đạo dần khai thông, trước sự kinh ngạc của Trần Duyên.

- Trần đạo hữu, mời.

Lão mỉm cười bí ẩn, không đợi Trần Duyên kịp mở lời tra hỏi, thân hình mập mạp đã dần biến mất vào trong địa đạo.

- Cái này…

Trần Duyên không thể không đề phòng, nhưng cuối cùng khó có thể tìm ra phương án khả thi hơn. Hắn cắn răng theo sau nhưng cũng không quên phòng bị.

Hai người cước bộ càng lúc càng nhanh, tới khi một cánh cửa lớn bắn ra kim quang chói mắt thu hút lực chú ý từ Trần Duyên.

Cửa lớn được chế tác từ một thứ kim thiết mà hắn chưa từng biết tới, trên đó lại còn điêu khắc hai nhân ảnh vô cùng uy nghiêm. Khí tức của bọn chúng khiến cho Trần Duyên không dám nhìn quá lâu, bởi vì hắn có ảo tưởng rằng bản thân sẽ bị luồng khí tức kinh thiên đó nuốt chửng.

- Phía trước Trịnh mỗ không đủ tư cách bước tiếp, kính chúc Trần đạo hữu gặp dữ hóa lành, biến nguy thành an.

Trịnh tổng quản hít vào một hơi lạnh, sắc mặt của lão cũng không khác gì Trần Duyên, đối với cánh cửa lớn kia tỏ ra kiên kị thật sâu. Không kịp để Trần Duyên gặng hỏi, lão một thân bàn tử đạp trên một tấm thảm lớn biến thành một đạo tinh quan bắn ngược trở về.

- Trịnh tổng quản, ngươi…

Khí thế như muốn ăn tươi nuốt sống khiến Trần Duyên cũng nhận ra nguy cơ không nhỏ. Nhanh như chớp hắn cũng phóng người lùi lại, muốn đuổi theo Trịnh tổng quản thoát khỏi mật thất thì…

- Đây là…cấm chế!!!

Bức tường vô hình làm cho ý định của hắn không thể thức hiện, Trần Duyên sắc mặt khó coi vô cùng. Rốt cuộc hắn cũng đã hiểu bản thân đã bị rơi vào tròng.

- Lần đánh cuộc này…không lẽ ta đã thua.

Giọng nói tràn ngập phẫn nộ, hai mắt hắn đầy tơ máu. Trong đầu không ngừng loạn chuyển nghĩ tới vô vàn kết cục thảm thương nhất tới với mình.- Không đúng, nếu như Trịnh tổng quản muốn hại ta, hắn sẽ có vô vàn cách thức, không có lí do gì để lão kiên nhẫn chờ đợi suốt 10 năm dài.

Trần Duyên nhanh chóng tìm cách thoát khỏi đây, hắn không ngừng dò xét. Thậm chí còn đào lên tất cả đất đá xung quanh nhưng cũng chỉ để cay đắng nhận ra rằng không chỉ lối đi phía sau mà ngay cả trên đầu hay dưới chân cũng đã bị cấm chế bao phủ một con ruồi cũng không thể bay lọt.

- Khắp nơi đều dàn trãi cấm chế nhưng chỉ riêng chỗ đó lại không hề xuất hiện 1 tia ba động. Hắn dẫn dụ ta tới đây chính là vì thứ này đây sao.

Không còn cách nào khác, cấm chế này quá mạnh một tên tu sĩ Trúc Cơ như hắn dù có ngàn năm liên tục phá hoại cũng đừng mong gây ra thương tỗn gì. Từng bước tiến lại đại cổng, khí thế càng lúc càng lớn như muốn khuất phục bất cứ kẻ nào dám bén mảng lại gần.

- Bà nội nó, không phải chỉ là cảnh cửa hơi lớn một chút thôi sao? Không lẽ Trần gia gia lại sợ ngươi.

- Khô Mộc Đại Pháp.

Cái khí tức này Trần Duyên không thể lầm lẫn được, cảm giác như tính mạng không còn thuộc về mình nữa. Hai nhân ảnh kia một kẻ khoác bạch bào còn kẻ kia là hắc bào, tuy cả hai đều che kín khuôn mặt nhưng song mục như thể lợi kiếm sắc bén chỉ cần nhìn tới đâu nơi đó người chết chất thành núi, huyết dịch chảy thành sông, không một tiếng kêu thét nào có thể nghe thấy bởi vì…không còn sinh mạng nào tồn tại dưới tay bọn chúng.

- Trên đời này thật sự có kẻ như vậy sao? Thứ sát khí này thậm chí có thể huyển hóa thành ảo cảnh, nếu như hai kẻ này thật sự tồn tại…e rằng không chỉ người của Chính Phái, Ma Tông cũng sẽ khó lòng ngồi yên.

Dứt khoát vùng thoát ra khỏi ảo cảnh, Trần Duyên sống lưng rét buốt. Chợt nhận ra quang cầu bao phủ xung quanh, Trần Duyên nhìn qua Tiểu Mập Mạp đang run cầm cập trên vai nội tâm không khỏi ấm áp.

- Tiểu tử…đã hoảng sợ tới mức này mà vẫn không muốn bỏ rơi ta.
Trần Duyên nở nụ cười ấm áp nhẹ xoa đầu Tiểu Mập Mạp. Ánh mắt của hắn dần trở nên bén nhọn, từ trong nội thể một luồng sát khí mạnh mẽ bùng phát bước đầu chống lại thứ sát khí từ hai nhân ảnh kia.

- Cùng lão tử đọ sát khí…hừ! Các ngươi quá coi thường Trần Duyên ta đi.

Thân thể được Tiểu Mập Mạp phóng ra Tính Thần Khải Giáp hộ vệ cùng với Khô Mộc Đại Pháp chèo chống trên người hắn đã có hai tầng ngăn trở. Sát khí phóng ra từ nội thể cũng không ngừng khiêu chiến với hai nhân ảnh kia khiến cho Trần Duyên mới có thể chật vật từng bước tiến tới gần.

Trong lúc Trần Duyên tinh thần mười phần đặt trên hai nhân ảnh kia, từ phía sau cánh cửa một bóng người an tọa trên ghế cao song mục nhìn chằm chằm vào biểu hiện của hắn như muốn tra xét.

- Bước tới 5 bước…Nhất Trãm Đoạt Mạng.

Giọng nói vừa trầm đục vừa khó nghe tới cực điểm, Trần Duyên biến sắc khi nhận ra bức tranh điêu khắc trên cổng lớn đã chuyển hóa thành hai nhân ảnh. Kẻ mang bạch y mỗi tay là một chủy thủ bén nhọn, thân hình hạ thấp gần như tứ chi chạm xuống mặt đất.

- Thật sự có cách thủ thế kì dị này sao?

Trần Duyên không khỏi nhức đầu, hắn không thể mường tượng ra kẻ địch sẽ tấn công bằng cách nào.

Thân ảnh mang hắc y dáng vẻ lại vô cùng cao điệu, sống lưng thẳng tắp, dáng đứng hiên ngang đối lập với tên kia một trời một vực. Nâng lên một thanh kiếm không kém phần kì dị, thân kiếm nhỉ như mũi kim. Nếu không phải thân ảnh để lộ ra chuôi kiếm thì Trần Duyên cũng không thể nào đoán ra binh khí của hắn.

Cảm giác tử vong chưa từng hiện hữu đột nhiên lại xuất hiện, hắn trong não hải không ngờ lại thấy được hình ảnh bản thân bị chém thành nhiều mảnh, tứ chi tan tác, chết không được toàn thây.

Phía sau đại môn, kẻ khống chế sau màn dần nổi lên hứng thú cực lớn. Song mục tựa như hai viên dạ minh châu tuyệt thế dán chặt lên Trần Duyên đứng sững lại.

- Trần Duyên…kẻ được đồn đại là thiên tài nở muộn, ác ma ăn thịt người. Ta quả thật vô cùng hiếu kì muốn biết phương thức quá quan của ngươi a.

Hắn lộ ra răng ngà càng cười càng cảm thấy sảng khoái. Trước Trần Duyên đã có có rất nhiều kẻ tài tuấn, thực lực hơn người tiếp nhận thử thách. Không ít kẻ tự phụ tự cho mình đứng phía trên thiên hạ, liều lĩnh cứng đối cứng kết cục đều bỏ mạng. Thảm trạng thập phần thê thảm.

Đứng trước bức tường sát khí vô hình khiến cho vô số tài tuấn phải e dè dừng bước. Trần Duyên khẳng khái thu lại sát khí quanh người, ngày cả Tinh Thần Khải Giáp của Tiểu Mập Mạp cũng bị thu hồi.

Trước ánh nhìn kinh nghi của kẻ ẩn nấp kia, Trần Duyên bình thản tản bộ như thể trước mặt hắn chưa hề xuất hiện hai kẻ hung thần ác sát.

- Thì ra ta đã đánh giá quá cao ngươi rồi, cái gì là thiên tài…chỉ là một nhân hình do đan dược bồi đắp thành mà thôi. Lãng phí thời gian của ta.

Không ngoài dự đoán của hắn, Trần Duyên thân xác bị cắt làm 5 mảnh, thảm trạng không ai dám nhìn. Đầu lâu rơi xuống đất lăn mấy vòng, đôi mắt vẫn không hề có một tia vẫn đục như thể Trần Duyên vẫn chưa hề biết gì về xác cục mới diễn ra.

Chương 238: Quá quan thành công

Tận mắt trông thấy đầu lâu của Trần Duyên rơi xuống khiến kẻ thần bí không khỏi mất hứng. Hắn đã từng chứng kiến vô số thiên tài, dù bọn chúng quá quan thành công hay thất bại thì điểm chung đều xuất ra thực lực viễn siêu người thường. Nhưng Trần Duyên, kẻ không chỉ thoát khỏi truy đuổi thậm chí còn phản sát ngược lại, xú danh vang xa lại đưa đầu ra chịu chết.

Thất vọng, hắn tâm trạng không tốt quay lưng chực muốn rời đi.

- Ầm…

Âm thanh vang động dồn dập rơi vào tai khiến hắn sững người. Kẻ thần bí song mục chừng lớn quay người nhìn lại, cổng lớn sừng sững tan thành hàng vạn mảnh vụn. Trần Duyên bình thản bước qua, thần thái không khác gì lúc hắn đối mặt với hắc bạch thân ảnh.

- Thú vị…ha ha ha… tốt…tốt…tốt…!!!

Kẻ thần bí xuất ra tiếng cười sảng khoái, không biết đã bao nhiêu năm trôi qua từ trong miệng hắn mới xuất ra liền 3 chữ “tốt”. Dù là thiếu niên tài tuấn khắp thiên hạ cùng lắm cũng chỉ được nhận một cái gật đầu tán thưởng thiên phú kinh người của bọn hắn đã là không tệ rồi.

- Tiểu bối Trần Duyên bái kiến tiền bối.

Một quyền quá quan, Trần Duyên còn chưa kịp hưng phấn liền bị thanh âm cuồng tiếu làm cho rung động. Kẻ chấp tay phía sau kia khiến Trần Duyên không thể nhìn thấy dung nhan, thậm chí đối phương là nam nhân hay nữ nhân cũng khó lòng đoán định. Điều duy nhất hắn biết được rằng thân ảnh kia quá mạnh, uy áp vô tình lộ ra…nếu nói không ngoa còn đáng sợ hơn cả…sư phụ hắn Phong Ma Chân Nhân Kim Đan viên mãn tu sĩ.

- Kẻ này lẽ nào…Nguyên Anh lão quái.

Trần Duyên khó khăn nuốt xuống ngụm nước bọt, Nguyên Anh kì tu sĩ…hắn biết không đếm hết một bàn tay nhưng cũng chỉ nghe nói qua thậm chí còn chưa từng được một lần diện kiến.

Kẻ thần bí song mục nhìn chằm chằm vào Trần Duyên khiến cho không khí xung quanh hắn dần bị bóp nghẹt, hô hấp cũng trở nên nặng nhọc thân. Lưng áo đã ướt sũng, Trần Duyên vẫn giữ tư thế cuối người không dám ngẫn mặt lên. Hắn biết bản thân không hề có cơ hội vùng thoát, Nguyên Anh tu sĩ qua lời kể của sư phụ nói rằng pháp lực của tu sĩ Nguyên Anh dời non lấp biển cũng không phải là nói quá a. Trần Duyên e ngại đối phương vì một hành động lỗ mãng mà búng tay dập tắt sinh mạng của mình.

Trầm mặt hồi lâu, kẻ thần bí lạnh lùng ném ra một khỏa lệnh bài tới trước mặt Trần Duyên. Còn chưa kịp nhận thức tình hình thì…

- Ầm…Ầm…

Mặt đất…à không, cả địa đạo rung chuyển dữ dội. Bên trong không gian tối mịt từng đường rạn nức dần để lộ ra vô số tia sáng chiếu xuyên qua.

- Kì hạn 10 năm đã tới, Trần Duyên bổn tọa sẽ vì ngươi cản đường Thần Dương lão quái cùng tên trưởng lão Dược Sơn Phái kia. Nếu lần này ngươi thoát được 1 kiếp, bỗn tọa sẽ đích thân tìm tới ngươi đòi lại món nợ ân tình này.
Trần Duyên ngơ ngác liền bị đánh bật. Trịnh tổng quản thương tích đầy mình trên miệng phúng xuất không ít máu, hắn ánh mắt đờ đẫng nhìn về phía 2 người lộ tia bất đắc dĩ xen lẫn vui mừng.

- Vậy…vậy mà hắn thật sự có thể thông qua? Tên yêu nghiệt này đáng giá để chúng ta liều mạng a.

Trịnh tổng quản chấp tay hướng người thần bí hành lễ, trên mặt tỏ vẻ tôn sùng tuyệt đối. Tựa như kẻ kia muốn hắn chết thì Trịnh tổng quản cũng không một cái nhiếu mày bước chân vào luyện ngục.

- Trịnh Tiên, ngươi làm không tệ.

- Tạ ơn Tháp Chủ khen ngợi.

Kẻ thần bí gật đầu hài lòng.

- Ngươi có 3 ngày, nếu không thể vượt qua lãnh thổ Chính Phái tiến nhập Ma Tông…chỉ còn cách trách bản thân vô dụng thôi.

Bỏ lại một câu phía sau, người thần bí hư ảnh liền tan biến chỉ để lại tấm kim bài cùng màn sương cũng thần bí không khác gì chủ nhân của nó vây lấy tâm chí của hắn.

- Trần đạo hữu, thực hư sau này đạo hữu sẽ rõ. Đương nhiên là đạo hữu phải còn sống, đừng để Tháp Chủ phải tốn công vô ích a.
Trịnh tổng quản phi người rời đi.

- Kì hạn 10 năm? Thần Dương lão quái là ai, kẻ truy nã ta không phải chỉ có Dược Sơn Phái thôi sao? Vẫn Ngọc Tháp thật sự đã làm ra chuyện gì…?

Vô số câu hỏi không thể lí giải, 10 năm hắn 1 lòng tu luyện Hóa Mộc Quyết không ngờ bên ngoài đã xãy ra những biến động cực lớn.

- Vẫn Ngọc Tháp chính là phân nhánh của Thiên Hạ Khách Điếm, thế lực không thua kém Tứ Tông Tam Phái. Dược Sơn Phái thật sự dám liều mạng tới mức này sao.

Trần Duyên không thể chần chừ thêm được nữa, tuy hắn không rõ diễn biến ngoài kia nhưng với thần thức mạnh mẽ hắn có thể cảm nhận được phía trên mặt đất đã tụ hợp không ít hơn ngàn tu sĩ pháp lực không hề thua kém. Từng luồng khí cứ không ngừng lao tới đây không ít trong số đều bị cản lại nhưng tấm phòng thủ dường như càng lúc càng mỏng manh xuất hiện dấu hiệu sụp đổ.

- Tuy ta không rõ các ngươi vì sao phải liều mạng tới bước này, nhưng Trần Duyên ta ân oán phân minh. Vẫn Ngọc Tháp Tháp Chủ, Trần Duyên nợ ngươi một mạng.

Cầm lấy kim bài, Trần Duyên hiểu rõ 1 khắc đối với hắn càng trân quý. Triệu hồi ra bản mệnh pháp bảo Loa Trùng Ốc, thần thông Thần Khống Vạn Trùng được thi triễn, trên mi tâm của hắn dấu ấn linh trùng hiện lên.

- Hóa Mộc Quyết, Vô Hạn Sinh Cơ.

Đồng thơi chủ tu pháp quyết cũng được kích hoạt. Trong tức khắc 10 bước quanh người Trần Duyên sinh cơ bừng bừng, hơi thở của thực vật không ngờ lại xuất hiện tại nơi tâm tối này.

- Tiểu Khâu, thân thể này của ta…giao cho ngươi a.

Địa Long Khâu từ dưới lòng đất đột ngột lao lên, miệng máu mở lớn nuốt lấy chính chủ nhân của nó. Bên trong cơ thể của đầu cổ trùng này từ lâu đã được Trần Duyên xác thực không khác gì địa ngục. Hàng vạn gai nhọn sẵng sàn chờ đợi kẻ xấu số không may rơi vào, lần này kẻ đen đuổi ấy lại chính là Trần Duyên.

Nhờ vào Vô Hạn Sinh Cơ chân ý mà Trần Duyên vẫn còn giữ lại được tính mạng, nhưng thân thể hắn lúc này đã xuất hiện vô số lỗ thủng. Nhìn thấy thân thể tàn tạ bị cọc nhọn vô tình cày nát hắn chỉ còn cách nhẫn nhịn nổi thống khổ này.

- Khí tức của ta đã suy yếu tới cực hạn, nội trong 3 canh giờ nếu còn chưa thể thoát ra không cần đợi đám người kia truy sát, ta cũng khó lòng sống sót.

Thân thể tồi tệ tới mức vượt xa dự kiến, nhưng Trần Duyên cũng không còn lựa chọn nào khác. Tối kiến này được hắn từ trong vô tình phát hiện được, không một thứ gì bị Tiểu Khâu nuốt vào để lại dù chỉ 1 chút dấu vết. Tuy rằng mạo hiểm cực lớn nhưng chỉ có cách này mới khiến hắn lọt qua được cảm nhận của Kim Đan kì tu sĩ.

Chương 239: Vẫn Ngọc Tháp vây công

Vẫn Ngọc Tháp yên bình suốt mấy trăm năm chỉ trong tức khắc liền bị đánh vỡ, hàng trăm bóng người đạp trên pháp khí phi hành người nào cũng lộ ra sát khí, song mục nhìn chằm chằm vào hắc y thần bí.

Trong đám đông kẻ tham dự xuất hiện hai kẻ khí tức bức người. Một tên dang vẻ trung niên, chiến bào uy vũ. Quanh hắn hơn trăm bước chân không có bất kì sinh vật nào có thể tồn tại, thậm chí những tu sĩ Trúc Cơ cũng ái ngại không dám ngạnh kháng đều tự động tránh xa.

- Tháp Chủ, kì hạn 10 năm đã tới. Ngươi thân phận đặc thù cớ sao lại cố tình che chở cho tên ma đầu Trần Duyên, không lẽ ngươi muốn Vẫn Ngọc Tháp trở thành công địch của chúng tu sĩ trong thiên hạ.

Thanh âm hào hùng vang lên.

- Thần Dương đạo hữu ngươi không cần chụp lên đầu ta cái nón bất nghĩa. Ngươi đừng quên rằng Vẫn Ngọc Tháp là phân bộ của Thiên Hạ Khách Điếm. Chúng ta mặc ngươi có phải là kiêu hùng hay ác nhân, kẻ bỏ ra linh thạch tại Thiên Hạ Khách Điếm…hắn ở trong địa phận Thiên Hạ Khách Điếm không kẻ nào có thể đụng tới.

Tháp Chủ khí thế trực tiếp đối đầu không chút nhân nhượng.

- Ngươi dám…

Thần Dương lão quái tính tình không khác gì hỏa hệ chủ tu của hắn, một lời không hợp liền muốn ra tay. Khí thế nóng bỏng hung ác dày xéo khiến cây cỏ dưới chân bổng chốc trở nên hoang phế.

- Thần Dương đạo hữu chớ manh động, lời Tháp Chủ nói không sai. Thiết luật của Thiên Hạ Khách Điếm đặt ra xuốt vạn năm qua hắn cũng chỉ tuân thủ mà làm.

Giọng nói êm diệu như muốn hòa tan bầu không khí ngột ngạt do Thần Dương lão quái gây ra.

- Đan Mi đạo hữu còn muốn cùng hắn nói lẽ phải? Quân nhi, đệ tử độc nhất của ta đã chết dưới tay tên súc sinh Trần Duyên. Đừng nói là chỉ một Vẫn Ngọc Tháp nho nhỏ, thậm chí là tông môn đại phái Thần mỗ cũng dám liều mạng giết hắn.

Xung quanh đám ngươi rốt cuộc cũng hiểu ra tại sao một tu sĩ nổi danh như hắn lại có hứng thú truy bắt Trần Duyên. Thông Chân Đan tuy trọng yếu nhưng cũng không đáng để hắn mạo hiểm đắc tội với Ma Kiếm Tông nhất là Phong Ma Chân Nhân ác danh còn đó.- Quả nhiên lời đồn đãi không sai.

- Lời đồn là gì? Lẽ nào ngươi biết tin tức trọng yếu nào sao?

Khắp nơi dần phát ra tiếng nghị luận.

- Đệ tử thân truyền độc nhất của Thần Dương lão quái, Đông Quân thiên tài tán tu kẻ xếp hạng thứ 98 trong Danh Bá Chi Bảng đã bị Trần Duyên giết chết.

Tin tức này không khỏi khiến mọi người cõi lòng oanh động. Thì ra tên Trúc Cơ hậu kì tu sĩ chết dưới Thanh Long Cung thi thể không còn kia lại là một kẻ có tên trên Danh Bá Chi Bảng.

- Lời ngươi nói là thật sao…hắn tu vi vẫn chưa đột phá Trúc Cơ trung kì a…
Hắn sợ hãi lấp bấp.

- Ta cũng không tình nguyện tin tưởng, nhưng chính Thần Dương tiền bối nói ra không thể nào là giả được.

Tin tức lan truyền ra với tốc độ cực nhanh, vô số tu sĩ từ kinh ngạc dần chuyển qua kiêng kị không thôi. Nếu trước kia Trần Duyên chỉ đơn thuần là một tên ma môn đệ tử không ít kẻ dù mạo hiểm cũng dám diệt sát nhưng tình cảnh này lại không đơn giản. Đối với bất kì thế lực nào, một kẻ được nêu danh trên Danh Bá Chi Bảng dù chỉ là kẻ áp chót cũng đủ để thế lực đó bỏ ra thiên đại thủ đoạn dốc sức bảo hộ.

- Tên ngu ngốc này không biết giữ mồm giữ miệng.

Đan Mi trưởng lão lãnh diễm sắc mặt có chút khó coi, nàng ánh mắt bất thiện nhìn qua hắn. Không ngờ ngay tại lúc trọng yếu này tin tức có thể làm đảo lộn tình thế lại phát ra từ chính đồng minh của nàng.

- Khốn kiếp, ả tiện tì kia thật sự chưa chết thậm chí còn nhỡn nhơ trước mắt. Chỉ cần bắt được tiểu súc sinh Trần Duyên, từ trong não hải rút ra kí ức. Tất cả bảo tàng ả cướp được từ động thiên kia đều sẽ bị ta thu vào trong tay.

Đan Mĩ trưởng lão khẽ cắn môi, nàng không muốn đêm dài lắm mộng. Càng nhanh chóng bắt lấy Trần Duyên cơ hội đoạt lấy bảo tàng càng lớn. Nữ nhân quyết không nhiều lời, thôi động pháp lực khống chế kiếm hình pháp bảo. Nàng muốn dốc toàn lực, chỉ cần vượt qua tên Tháp Chủ thần bí kia Trần Duyên dù có mọc cánh cũng khó mà chạy thoát.

- Ha ha ha Đan Mi trưởng lão quả xứng danh nữ trung hào kiệt, Thần mỗ cũng đành thất lễ rồi.

Dược Sơn Phái là đại thế lực duy nhất có cơ hội chống lại Ma Kiếm Tông hỏa nộ, Thần Dương lão quái ngoài miệng hùng phong vô hạn nhưng có thể tu luyện tới bước này lão không phải là kẻ đầu óc đơn giản. Sau khi khẳng định Đan Mi trưởng lão không có ý định rút lui, Thần Dương lão quái mới thật sự ra tay.

- Phải giết được Trần Duyên trước khi hắn rơi vào tay Dược Sơn Phái, Thái Dương Thần Thạch không thể bị lộ ra ngoài. Kẻ tên Trần Duyên kia tu luyện chưa tới trăm năm khẳng định sẽ không thể biết được pháp bảo của Quân Nhi ẩn chứa diệu cơ.

Đan Mi trưởng lão cùng Thần Dương lão quái trong lòng đều ẩn tàng thủ đoạn, hai người bọn họ không ai tin tưởng ai nhưng người ta thường nói “ kẻ thù của kẻ thù là bạn” giữa đường xuất hiện Vẫn Ngọc Tháp xuất hiện. Một tu sĩ cùng cấp phải chính diện đối mặt nguy cơ quá lớn, tạm thời hợp tác tính ra có thể phá giải bước ngoặt trước mắt này.

Chương 240: Bắt đầu truy sát

Ba vị đại tu sĩ Kim Đan đã lao vào vòng chiến, dư uy dù đứng cách đó ngàn bước chân cũng không phải một kẻ có tu vi Trúc Cơ có thể chống đỡ.

- Làm…làm sao đây? Ta thật sự không muốn xen vào trận chiến kia a.

- Đầu ngươi bị vô nước sao? còn không nhanh tản ra truy tìm Trần Duyên, hai vị tiền bối chính là đang cầm chân Tháp Chủ để chúng ta tiện bề truy sát hắn.

Một tên cơ linh nhanh chóng đánh động mọi người, ngay tức khắc hàng trăm nhân ảnh tản mát ra tứ phía lùng sục khắp mọi ngõ ngách đồng thời rời đi càng xa càng tốt, nếu dư uy của trận chiến lan tới không khác gì mang họa vào thân.

- Các ngươi hãy lùng xét kĩ lưỡng, khí tức của tên súc sinh đó đã biến mất. Hắn 9 phần mang trên người pháp bảo có công dụng đặc thù, lùng sục từng gốc cây ngọn cỏ 1 con kiến cũng không bỏ qua.

Dược Sơn Phái thế lực xuất hiện không ít hảo hữu, bọn hắn có kinh nghiệm phong phú trong việc truy tung. Ra tay thuần thực khiến cho kẻ ngoài nhìn vào càng nể phục.

- Bọn người này hẵn là một đám người được Dược Sơn Phái đặc biệt bồi dưỡng để mục đích ắt hẵn là để dùng vào những việc này đi.

- Có khí tức của linh trùng, là 1 đầu cự trùng hình thể phi thường to lớn.

Không nhanh không chậm kẻ đứng đầu phi hành tiến lại gần, hắn song mục to lớn quái dị. Cầm lên nắm đất cát phe phẩy, sắc mặt ngưng đọng 1 hồi.

- Khai Nhãn.

Song mục to lớn chớp động, lóe ra một trường bạch quang đam thẳng xuống nền đất.

- Bên dưới có rất nhiều hang động, hẵn là tác phẩm của đầu cự trùng này.

- Nếu ta nhớ không lầm tên Trần Duyên đó cũng sỡ hữu 1 đầu cự trùng hung hãn đi. Hắn khẳng định đã lợi dụng thủ đoạn độn địa cao siêu của đầu cự trùng đó để tẩu thoát.

Chính Trần Duyên cũng không ngờ rằng tung tích lại nhanh như vậy bị bại lộ. Hắn vốn đã có phòng bị từ trước, cố tình khống chế Tiểu Khâu đào xuống trăm trượng dưới chân. Đó cũng là giới hạn cuối cùng của Địa Long Khâu, nếu như tiếp tục xuống sâu hơn nữa dù là cổ trùng cũng có nguy cơ bị nghiền ép thành cám. Nhưng người tính không bằng trời tính, thủ đoạn của Dược Sơn Phái không phải là thứ mà một kẻ như hắn có thể đong đếm.

- Bên dưới là 1 mê lộ có vô số lối đi, chúng ta phải nhanh chóng tìm ra phương hướng thật sự của hắn.
Trăm người lập tức hiểu ý, lần truy bắt này trong Dược Sơn Phái không thể nói là trên dưới đồng lòng. Tự ý làm ra hành động chỉ có thế lực dưới trướng Đan Mi trưởng lão. Nếu bọn chúng thật sự tóm được Trần Duyên trong tay thì không nói, còn nếu không lửa giận của Ma Kiếm Tông ập tới dù là Kim Đan trưởng lão cũng không dám rời đi sơn môn nữa bước.

- Ta tìm thấy rồi là hướng Đông Bắc, mặt đất có chấn động rất lớn hẵn là do đầu cự trùng kia gây nên.

- Đông Bắc…đó chính là phương hướng Ma Tông lãnh địa, Trần Duyên muốn tẩu thoát. Mau công kích chặn đường, không thể để hắn được toại nguyện.

Quân số cùng bản lĩnh truy tung kinh người của Dược Sơn Phái chẳng mấy chốc tìm ra tung tích của Trần Duyên.

- Hừ, ngươi nghỉ rằng chui rúc dưới đó sẽ khiến chúng ta bó tay? Mộng tưởng.

Một tên thiết hán hùng thể to lớn, hắn thiết quyền tập trung linh khí trời đất. Song mục đỏ như máu, lộ ra nụ cười dữ tợn.

- Khai Sơn Quyền.

Một quyền khiến cho trời đất rung động khiến cho những kẻ đứng gần đó đều kinh hãi.

- Mạnh Hùng Cường, thiên kiêu tán tu. Hắn không phải bị môn chủ Dược Sơn Phái cầm tù trăm năm hay sao?
Mạnh Hùng Cường ánh mắt như mãnh thú săn mồi, một quyền kinh thiên động địa kia trực tiếp nghiền ép vạn vật tồn tại bên dưới lòng đất.

- Gr…Gr…

Hình thể to lớn từ trong lòng đất bị cưỡng ép thoát ra, Tiểu Khâu toàn thân dập nát. Thiết bì rắn rõi có khả năng chặn đứng pháp bảo vậy mà đứng trước một quyền kia lại như một miếng ngói đáng thương dễ dàng bị tỗn hại.

- Là…là…cự trùng của hắn. Năm đó ta đã tận mắt chứng kiến không thể sai được.

Vô số kẻ hưng phấn gào thét như thể Trần Duyên đã nằm trong tay bọn hắn.

- Vô Hạn Sinh Cơ.

Thân ảnh bé nhỏ bước ra từ bên trong hình thể tàn tạ, hắn vẻ mặt bi thương, bàn tay nhẹ nhàng xoa nhẹ lên đầu của cự trùng hơi thở suy yếu cực độ.

- 3 ngày thời gian…trò vui chỉ mới bắt đầu!

Trần Duyên suy nghĩ chợt trở nên điên cuồng, hắn thương xót thu Tiểu Khâu vào bên trong Loa Trùng Ốc. Trước khi biến mất vào trong rừng cây, cái nhìn thù hận tới từ tận xương tủy quét qua một lượt khiến cho những kẻ vô tình tiếp xúc đều bất chợt cảm giác lãnh lẽo.

- Tất cả xông lên cho ta, hắn đã kết xuống mối thù này khẳng định không chết không thôi. Con đường duy nhất lúc này chính là giết…diệt sát Trần Duyên trước khi hắn cùng tu sĩ Ma Kiếm Tông hội họp.

Mạnh Hùng Cường không hỗ là thiên kiêu, không ít kẻ nuôi dưỡng ý nghĩ rút lui đều bị hắn lời nói khiến cho tỉnh ngộ. Bọn chúng giờ đây đều đã bước chung một chiếc thuyền, kẻ nào xuất hiện thoái ý kết cục sẽ không mấy tốt đẹp. Hắn dẫn đầu đoàn người xâm nhập vào bên trong rừng rậm.

Đại lục thật sự quá rộng lớn, thực vật cùng yêu thú số lượng đã chiếm 9 thành 9, bọn chúng quân số lên tới hàng ngàn con người nhưng khi tiến vào trong tựa như những hạt cát tồn tại mông lung giữa sa mạc rộng lớn.

- Các ngươi cẩn trọng, tại đây ẩn chứa rất nhiều hiểm họa có khả năng mất mạng như chơi.

Bọn chúng không ngừng cảnh báo lẫn nhau cũng như tự nhắc nhở chính mình. Giữa chốn rừng thiên nước độc tính mạng lúc nào cũng được đặc trong tình thế cận kề nguy hiểm, chỉ cần một bước xảy chân kết cục chính là vạn kiếp bất phục.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau