KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 231 - Chương 235

Chương 231: Dâm phụ tâm khảm (18+)

Bên dưới hội trường, bầu không khí náo động đã dần diệu xuống. Ai ai cũng đã nhanh chân chiếm lấy cho bản thân một nơi yên vị. Từng tiếng bước chân lanh lãnh phát ra, phía sau màn một nhóm hơn 10 người y phục long trọng bước đi có quy cũ khẳng định đã làm qua những chuyện này không ít lần.

- Thiên Hạ Khách Điếm thật vinh hạnh khi được đón tiếp chư vị bằng hữu gần xa.

Một vị trung niên dáng người đĩnh đạc, ngũ quan cân xứng, sóng lưng thảng tắp từng lời nói được hòa vào pháp lực âm vang bốn phía.

- Như đã hẹn, kì đấu giá mỗi năm 1 lần chính thức bắt đầu.

- Vật phẩm đầu tiên Tuyết Nguyệt Thảo linh dược cấp 2 Giáp đẵng.

Một bông hoa trắng như tuyết nhưng lại lại tỏa ra hào quang như trăng rằm, tuy được trịnh trọng đặt vào bên trong lồng kính nhưng dược lực mạnh mẽ vẫn không thể được kiềm chế hoàn toàn nhè nhẹ phát ra mùi hương ngây ngất.

- Cái gì? Mới chỉ là vật phẩm đầu tiên nhưng đã là linh dược Giáp đẵng.

- Cái này phải gọi là tài đại khí thô a, không hỗ danh Thiên Hạ Khách Điếm. Ta thấy phần linh dược này không ít hơn trăm năm hỏa hầu đi.

Chỉ là vật phẩm đầu tiên nhưng đã khiến cho hội trường dậy sóng, không ít kẻ tròng mắt long lên sòng sọc. Sự thèm khát báu vật ai ai cũng có, nếu không phải danh tiếng của Thiên Hạ Khách Điếm quá vượng e rằng đã có không ít kẻ thật sự dám liều mạng xông lên cướp lấy.

- Tuyết Nguyệt Thảo này chỉ mới được hái xuống không quá 3 ngày, dược lực vẫn còn thập phần xung mãn. 300 năm Tuyết Nguyệt Thảo…được định giá 2000 linh thạch.

Trung niên chủ trì sắc mặt bất biến hét lên một cái giá đủ để khiến vô số tu sĩ Trúc Cơ kì phải ngán ngẫm.

- Được!!! 2100 linh thạch.

- Ta ra 2300 linh thạch.

- Ta trả 2350 linh thạch…

Có tư cách ngồi tại nơi đây không ít kẻ đều thuộc dạng dư dã linh thạch a. Tiếng định giá vừa dứt liền đã có vô số kẻ không tiếc linh thạch liều mạng đạp vào làm cho không khí trở nên vô cùng náo nhiệt.

- Ta trả 5000 linh thạch.

- 5000 linh thạch, còn có ai ra giá cao hơn vị đạo hữu này nữa không?

Xung quanh liền lặng im như tờ, không phải bọn chúng không có khả năng nhưng kịch hay vẫn còn phía sau. Tuyết Nguyệt Thảo tuy có giá trị liên thành nhưng quả thật không đáng để bọn họ phải liều mạng tranh đấu.- Được, Tuyết Nguyệt Thảo đã tìm được chủ nhân xứng đáng với giá 5000 linh thạch.

- Ha ha ha đa tạ chư vị đã nhường.

Một lão giả thân mặc đan bào thống khoái cười lớn.

- Thì ra là một vị luyện đan sư, nào ngờ lại dám bỏ ra 5000 linh thạch chỉ vì một cây linh thảo.

Nhiều người thầm nghĩ.

- Chúng ta tới món bảo vật thứ 2…

Mặc cho bọn người dưới kia tranh giành tới mức sắc mặt đều đỏ như gà chọi, bên trong gian phòng chữ Địa, Trần đại sắc lang lại không hề biểu hiện một chút gì để tâm, mà toàn bộ tâm trí hắn đều đặt trên thân thể mềm mại, mê người của Kim Liên dâm phụ.

Phong đồn tròn lẵng ngoe nguẫy trên chân Trần Duyên, nàng ôm trầm lấy hắn. Song thủ thuần thục lướt đi trên từng bộ vị hiểm yếu cuối cùng lại dừng trên cự long hung hãn. Dâm phụ mị nhãn khiêu dẫn, hạ thể uốn lượn trên thân cự long đồng thời phát ra từng thanh âm trầm thấp.

- Ư…ưm…

Mãi cho tới khi nơi ấy trở nên lầy lội vô cùng, mĩ phụ mới tự mình mở rộng “cửa động” phong đồn hạ xuống dần nuốt lấy Tiểu Trần Duyên.- A…cự…long của…tướng công thật…quá lớn…a…

Không ngờ hắn chỉ mới đút vào mà khiến nàng không thể kiềm hãm được sung sướng mà tiết thân. Kim Liên đầu tóc rối bời, thở ra từng hơi nặng nhọc. Nàng khó khăn chống đở ngọc thể không dám tiếp tục làm càn a.

- Liên nhi, nàng thật sự quá dâm đãng rồi. Tướng công không thể làm ngơ để mặc nàng tùy ý được.

Trần Duyên chưa hề có ý định sẽ nhẹ tay với dâm phụ này, hắn biết chỉ có điên cuồng nhấp hông mới khiến vị nương tử này thật sự thỏa mãn. Trong số các vị nương tử của hắn sự dâm loạn luôn tiềm ẩn bên trong Kim Liên là cường thịnh hơn cả, thậm chí còn nhiều lần khiến nàng sống không bằng chết.

- Thời gian gần đây nàng còn bị dâm khí trong người hành hạ nữa không?

- Uhm…không…hầu như không…còn…a nhưng đổi lại cảm giác…trống rỗng khi không được chàng…ban ơn mưa móc, so với…sự dày vò kia còn thống khổ hơn vạn lần…

Nàng từng lời nói đều không thể kiềm hãm được dục tính điên cuồng. Tay ngọc tham lam sờ nắn gương mặt tướng công, đồng thời chiếc lưỡi đinh hương cũng không kém cạnh nếm lấy từng giọt mồ hôi trên người hắn.

Trần Duyên vén lên mái tóc rối loạn để lộ ra gương mặt tràn đầy xuân sắc của nàng, hắn tiếc thương đặt lên trán nàng một nụ hôn thật sâu. Ngoài chính bản thân nàng thì Trần Duyên là người hiểu rõ hơn cả, sợi dây liên kết do Thiên Hạ Hồng Lô đã buộc chặt số mệnh của nàng vào với hắn.

Những cơn thống khổ mà thời gian qua nàng phải chịu đựng Trần Duyên đều biết, chỉ là hắn cũng không còn cách nào khác. Ngoài trừ tìm về vô số kì trân dị bảo khắc chế loại dâm khí kia, Trần Duyên đều không nghĩ ra được cách nào khác.

- Nàng không được giấu ta, những thống khổ kia…

Kim Liên vội vàng đặt ngón tay lên môi hắn. Mĩ phụ thần tình dâm đãng áp lên mặt hắn lên bầu sữa căn tràn của mình.

- Thiếp biết tướng công rất lo lắng nhưng mà thiếp lại không muốn bản thân trong mắt chàng chỉ là một nữ nhân suốt đời quằn quại trong đau đớn thiếp chỉ muốn mãi mãi ở bên chàng. Nếu được một lần nữa thiếp cũng sẽ chọn tiếp nhận dâm khí này xâm nhập, bởi vì thứ này tồn tại thiếp mới có cơ hội ở bên chàng.

Trần Duyên mắt lớn nhìn nàng, Kim Liên lần đầu nói ra toàn bộ suy nghĩ chất chứa trong cõi lòng. Hắn biết nàng yêu hắn nhưng lại không ngờ Kim Liên lại say mê hắn tới mức điên đão, sẵn sàng chấp nhận thống khổ chỉ để được làm nữ nhân của hắn.

- Liên nhi, ta…

- Chàng muốn đền đáp thiếp thì phải dùng sức a, thiếp thân âm hộ thật sự đã thèm muốn cự côn của chàng không chịu được nữa rồi.

Hắn hùng phong trỗi dậy, bàn tay ma quỷ áp nàng xuống ghế. Từ phía sau cự long hùng hồn lướt nhẹ trên hương phong rồi cuối cùng lại tới động khẩu. Vận sức bóp chặt lấy hương mông phì mĩ, Trần Duyên dùng cự long xông thẳng môn quan, trực tiếp đánh tới hoa tâm khiến cho Kim Liên dâm phụ phải hét lên ngây ngất.

Chương 232: Âm Ma Thạch xuất thế

Trong căn phòng lớn, hai khối thân thể mồ hôi nhễ nhại điên cuồng quấn lấy nhau không rời. Từng tiếng thở dốc của nữ nhân hòa cùng một nhịp với thanh âm hạ thể bị xâm nhập tạo thành một giai điệu dâm dục khiến cho Lam Linh nội tâm loạn động không thôi.

- Kia rồi, lễ vật mà tướng công muốn tặng cho nàng cuối cùng cũng xuất hiện a.

Trần Duyên hứng khởi bế nàng lên, tự mình ngồi xuống ghế lớn. Hắn vẫn quyết không buông tha cho dâm phụ này, cự côn chưa từng rời khỏi dâm huyệt. Trần đại sắc lang cố tình mở rộng song cước thon dài của nàng để lộ nơi mà hắn và nàng vẫn còn đang gắn kết với nhau ra ngoài ánh sáng.

- Nàng xem kia, thanh ngọc châm mà nếu được cài trên tóc nàng sẽ thật sự tuyệt diễm biết bao.

Mĩ phụ thần sắc không thể giữ được bình tĩnh, nàng bị Trần Duyên làm cho bản thân càng trở nên hưng phấn.

- Ha ha ha pháp khí Kim Phượng Châm thật sự đã đẩy lên tận 2 vạn linh thạch rồi. Nếu nàng không nhanh chóng gọi giá, tướng công e rằng bảo vật sẽ lọt tới tay của kẻ khác nha.

Trần Duyên xấu xa đe dọa. Đồng thời hắn ra hiệu cho Lam Linh, nàng hiểu ý nhưng sắc mặt có chút không tốt. Mĩ nhân ánh mắt sắc bén khẽ lườm hắn, nhưng nàng rối cũng nhận mệnh. Cởi bỏ trường bào, Lam Linh chỉ giữ lại nội khố chầm chậm tiến lại giữa hai chân hắn. Mĩ phụ phủ phục quỳ xuống có chút ngại ngùng đối diện với cảnh tượng hoang diễm trước mắt.

- Linh…Lam Linh tỉ…đừng…đừng mà…tỉ không… được…a…a…

Kim Liên trong tức khắc cao trào lại nỗi lên, Lam Linh dùng chiếc lưỡi mềm mại liếm láp từ gốc cự long của Trần Duyên, kéo dài tới tận hạ thân của Kim Liên mĩ phụ. Nàng thậm chí còn đặc biệt chăm sóc âm vật của dâm phụ, khiến cho không chỉ cả Kim Liên mà ngay cả Trần Duyên cũng không nhịn được phún xuất toàn bộ tinh hoa.

Hạ thể ngay lập tức bị căng trướng, Kim Liên liều mạng giữ chặt âm khẩu nhưng đều vô dụng. Ngay khi Trần Duyên mạnh mẽ rút cự côn ra khỏi, tựa như nước lũ phá đê, vô số tinh hoa cũng đều từ đó mà thoát ra ngoài.

- Lam Linh, nàng không được học Liên nhi hoang phí nha.

Lời nói của hắn như có năng lực thôi miên, Lam Linh vẻ ngoài băng hàn vậy mà không chút kháng cự. Nàng miệng đẹp ngậm lấy động khẩu của Kim Liên tham lam hấp lấy tinh hoa của hắn hòa trộn cùng d*m thủy nhưng nàng lại tận tình hưởng thức như mĩ vị không đâu có được.

- Lam Linh ngoan, nàng thấy mùi vị ra sao?

- Hảo.

Băng hàn mĩ phụ trước nay vốn kiệm lời, nàng chăm chú chăm sóc cự long của hắn chỉ ném ra một chữ “hảo” rồi lại tỏ vẻ không hứng thú trả lời.

Trần Duyên thập phần hưng phấn, đập xuống Kim Phượng Châm với giá 5 vạn linh thạch khiến cho không ít thế lực phải há hốc. Nhưng khi chúng biết được âm thanh kia phát ra từ phòng chữ Địa liền không kẻ nào dám bàn luận, ngoan ngoãn làm người.

- Tiền bối, bảo vật Kim Phượng Châm mà tiền bối vừa đấu giá được.

Bên ngoài vang lên thanh âm của nữ nhân, Trần Duyên được đối đãi như Kim Đan đại tu sĩ. Đồ vật hắn đấu giá đều được ngươi mang lên tận cửa cúc cung hầu hạ.

- Liên nhi, bảo vật của nàng tới rồi còn không mau ra lấy nha.

Hắn quái ác xoa nhẹ lên phong đồn của nàng.

Kim Liên bị hắn “hành hạ” tới mức cả người thoát lực, mĩ phụ lười biếng khoác lên mình độc mỗi trường bào che kín người, từng bước tập tễnh mở ra cánh cửa.

- Đa tạ tiểu cô nương.

Tiểu nữ nhân nhìn thấy một vị thục phụ bước ra, trên gương mặt vẫn còn lấm tấm mồ hôi. Đầu tóc không gọn gàng, trong lời nói lại toát ra một chút mõi mệt. Nàng không biết vì nguyên nhân gì mà lập tức đỏ mặt, vội vàng cúi lạy rồi biến mất hút vào trong.

- Ta thật sự dọa người vậy sao?

Kim Liên cười mỉm, nàng cũng lười quan tâm tới. Đóng chặt cửa phòng diễm phụ trên gương mặt vẫn còn ngập trần xuân sắc, nàng vui sướng bước lại gần nâng bảo vật hướng về phía Trần Duyên.

- Nương tử, nàng lại mau cúi người xuống để tướng công cài lên cho nàng a.

Nhẹ nhàng cài lên châm phượng, trong loài vật phượng đươc tượng trưng cho sự quyền quý, khi được cài lên tóc của nàng dù chưa hề được tô son điểm phấn nhưng với nhan sắc khuynh thành Kim Liên lại toát lên vẻ quyến rũ hiếm có mà chỉ xuất hiện trên các thục phụ phu nhân quyền cao chức trọng mà thôi.- Tướng công, thiếp thân có…đẹp không?

Trần Duyên thoáng ngây ngốc.

Hắn cự long lại một lần nữa phản ứng, nếu không phải Kim Liên thân thể còn chưa hồi phục nàng thật sự sẽ bị tên sắc lang này dè ra hành sự nha.

- Chàng đúng là tham lam, không phải vừa cùng thiếp mây mưa sao? Tại sao lại đột ngột nỗi hứng nữa rồi.

Kim Liên mừng thầm, nàng hạnh phúc vì biết được bản thân vẫn còn có thể khiêu dẫn tướng công. Mĩ phụ thành thục xoa diệu cự long đang vươn mình, nàng lách mình qua một bên để Lam Linh có được cơ hội để tướng công ban ơn mưa móc. Còn phần mình dâm phụ mơn trớn từng vị trí nhạy cảm trên người hắn.

- Linh nhi. Không ngờ nàng hạ thân đã không thể nhẫn nại được nữa rồi.

Ngón tay hắn rõ ràng cảm nhận được tiểu cô nương bên dưới không ngừng hoạt động, ngón tay như bị cuốn vào bên trong.

- Uhwm…

Lam Linh khẽ rên một tiếng, toàn bộ hạ thể liền pho bày trước mắt hắn. Ác phụ thần sắc điên đão chúng sinh, thèm muốn cự vật điên cuồng lấp đầy khoảng chống nơi hạ thể.

Trần Duyên biết được điều đó, hắn ôm chầm lấy thân thể đẩy đà nâng nàng đứng dậy. Từng bước tiến tới cửa sổ, tấm kính to lớn trong suốt có thể cho người bên trong nhìn thấy bao quát khung cảnh bên dưới.

Lam Linh nhất thủ chống đở trên mặt kính, tay kia không quên kéo xuống nội khổ làm lộ ra toàn bộ tuyệt cảnh của mình.

Trần đại sắc lang làm sao có thể bỏ qua lời mời gọi câu hồn đoạt phách này, hắn bắt lấy eo thon của nàng, trường thương đã lộ ra nanh vuốt, mạnh mẽ đâm thẳng về phía trước.

- A…a…

Ác phụ điên cuồng gào thét, cự nhũ va đập mạnh vào mà kính sao mỗi lần Trần Duyên đẩy hông. Nàng nhìn xuống tưởng tượng như hàng trăm ánh mắt kia nhìn thấy bản thân như một con thú khát tình, nỗi khát vọng bị phát hiện lớn hơn bao giờ hết từ đó một luồn khoái cảm chưa từng thấy mạnh mẽ sản sinh.

- Ha ha ha Linh nhi a Linh nhi, nàng không phải luôn e ngại khi cùng các tỉ muội dùng hoa chiêu trước mặt ta sao? Tại sao lại tỏ vẻ rất hưởng thụ nha.

Hắn gian ác nhất trưởng dùng lực đánh mạnh vào phong đồn đàn hồi.- A…

- Có phải nàng khao khát để bọn chúng nhìn thấy, để tất cả nam nhân trong thiên hạ biết được Lam Linh nữ nhân giết người không ghê tay lại che giấu một bộ mặt dâm đãng tới nhường này.

Trần Duyên bắt lấy khuôn mặt nàng, mĩ phụ muốn tránh né nhưng lại không thể kháng cự, cứ nhìn chằm chằm xuống bên dưới nơi đông người qua lại.

- Phải!!! càng nhiều kẻ chứng kiến thiếp càng hứng tình, tướng công…kiền thiếp mạnh hơn nữa a.

Lam Linh bị hành động hoang đường của hắn đánh tan lực kháng cự, nàng buông bỏ tất cả sĩ diện, hạ thể càng trở nên mở rộng để dễ dàng tiếp đón vật chí ái.

- Sau cùng đây chính là bảo vật áp đáy hòm của lần đấu giá năm nay.

Tên quản sự hô to, không ít quan khách đều hít lấy một hơi lãnh tĩnh. Ngạo Thiên Tùng song quyền siết chặt, hắn cắn răng ken két rõ ràng mục tiêu tới đây lần này không gì ngoài thứ bảo vật kia.

- Tùy Hồng, thứ này ta khẳng định phải có được. Không cần biết phải đắc tội với kẻ nào.

- Tiểu nhân tuân lệnh.

Đặt bên dưới lớp khăn nhưng có không ít hơn 10 vị Trúc Cơ hậu kì vây quanh đủ để cho thấy giá trị kinh thiên của thứ nằm bên trong.

Quản sự trịnh trọng mở ra bảo vật, một khối hắc thạch chỉ cở đầu ngón tay nhưng lại phát ra hàn khí thập phần lợi hại. Ngay cả phiến nham thạch được đặt chế có hỏa nhiệt khiến cho phàm nhân biến thành tro tàn chỉ trong tức khắc cũng không thể chống lại hàn khí kinh khủng kia từ từ bị hư hại.

- Thứ này…là Âm Ma Thạch!!!

Một lão giả tư lịch sâu xa không khỏi hoảng sợ hét lớn, hắn sắc mặt tái mét đôi chân run rẫy muốn tự mình đứng lên cũng không thể được.

- Âm Ma Thạch Giáp đẵng cấp 3 khoáng vật, vật này được hình thành khi hàng vạn vạn sinh linh oan khuất tích xúc mà thành. Lần cuối cùng Âm Ma Thạch xuất hiện đã là chuyện của hơn 1000 năm trước.

Lai lịch của thứ này quá kinh người, trong những kẻ ngồi đây không ai dám nổi lòng tham với thứ quái dị kia.

- Ha ha ha bọn chúng đã không lừa ta, Âm Ma Thạch thật sự đã xuất hiện ah ha ha ha…

Ngạo Thiên Tùng cuồng hĩ. Nhưng đứng hầu phía sau, Tùy Hồng sắc mặt lại khác hẵn một trời một vực.

- Thiếu gia đây chính là bảo vật mà người nói?

- Không sai, có được Âm Ma Thạch trong tay đừng nói cái gì mà danh vị gia chủ, mà ngay cả 10 tên đứng đầu trong Bách Nhân Chi Bảng cũng không thể thiếu Ngạo Thiên Tùng ta.

Tùy Hồng không dám tin vào những gì tai mình nghe được, Ngạo gia chính là một trong những cổ lão thế gia danh tiếng không gì có thể cự cãi. Nhưng nếu tin tức tương lai người thừa kế gia tộc tương lai đi theo tà đạo, nỗi ô nhục này dù có cả trăm tính mạng hắn cũng không thể bù vào.

- Thiếu gia không thể…

- Ngươi câm miệng cho ta, trên thế gia này Chính Phái hay Ma Tông cũng chỉ phục tùng kẻ mạnh. Ngạo Thiên Tùng ta bất chấp mọi thủ đoạn dù phải nhập ma đạo, chỉ cần có lực lượng thì kẻ nào dám ra mặt chống đối.

Hắn một quyền đánh thẳng vào ngực Tùy Hồng, tên khất cái không hề đề phòng lãnh trọn một quyền liền nằm im bất động.

- Âm Ma Thạch được định giá…100 khối linh thạch…trung phẩm.

Chương 233: Âm Ma Thạch tới tay (18+)

Mặc cho tên gia nhân sống chết, Ngạo Thiên Tùng song mục thèm khát không ngừng nhìn chằm chằm Âm Ma Thạch dường như có xúc động muốn ngay lập tức xông lên cướp lấy.

- Ta ra giá 200 trung phẩm linh thạch.

Thanh âm vang lên Ngạo Thiên Tùng như chết điếng.

- Còn có kẻ muốn tranh giành bảo vật với ta…Kim Đan tu sĩ.

Phía sau màn đen Trịnh tổng quản cười thầm.

- Lần này coi như là lễ vật ra mắt, Trần đạo hữu, ngươi ắt hẵn cũng vừa lòng a.

- Hừ Kim Đan lão quái thì sao chứ? Ta không tin hắn dám tại thể nội Thiên Hạ Khách Điếm làm loạn. Ta ra giá 500 trung phẩm linh thạch.

Lần này không chỉ Trần Duyên mà ngay cả Trịnh tổng quản đều cảm thất khó tin.

- Tên kia không phải là người của cổ lão thế gia sao? Âm Ma Thạch này hắn giữ lấy cũng chỉ rướt họa vào thân.

Trịnh tổng quản lắc đầu ngao ngán.

Ngạo Thiên Tùng đã chuẩn bị tâm lí sẽ xuất hiện một trận mà ra giá kinh thiên động địa. Đối phương dù sao cũng là Kim Đan kì cao thủ, dù về phương diện mặt mũi hay ái bảo hắn đều không thể để thứ kia vuột khỏi tầm tay.

- Ta tuyên bố Âm Ma Thạch thuộc về vị đạo hữu ra giá 1500 trung phẩm linh thạch.

Toàn trường ngỡ ngàng, Ngạo Thiên Tùng như muốn điên lên. Hắn sát khí âm hàn dùng song mục giăng đầy tia máu chăm chăm nhìn tới Âm Ma Thạch, thứ mà hắn đã cất công gom góp toàn bộ tích trữ đổi thành trung phẩm linh thạch bị kẻ khác chiếm mất.

……………………….

- Linh nhi, lời hứa với nàng tướng công sẽ không quên nha.

Trần Duyên cũng không kiềm được hưng phấn, Âm Ma Thạch là thứ không dễ dàng tìm được. Mà khỏa Âm Ma Thạch bị tên Ngạo Thiên Tùng cầm đi vừa rồi lại không tệ chút nào.

- Hư tướng công, chàng là muốn mang bảo vật ra chấn áp thiếp.
Lam Linh mái tóc rối bời, nàng chủ động giữ lấy song thủ to lớn của hắn vòng qua eo nhỏ của nàng. Mĩ phụ thần tình quyến rũ liên tục nhún nhẩy để cự long có thể dễ dàng co sát thành âm động tạo ra từng tiếng vang dâm dục.

- Âm Ma Thạch là thứ chí âm khiến cho người sử dụng tồn đọng âm khí vô cùng vô tận có tác hại rất lớn. Có không ít người vì muốn mạo hiểm mà góp cả mạng của mình vào.

Nàng lời nói không liền mạch, bởi vì lúc này không chỉ Trần Duyên xâm hại hạ thể. Kim Liên cũng muốn góp vui, từ phía sau liên tục dày vò song phong to lớn của nàng.

- Hi hi hi Linh tỉ cũng không hề lo lắng nha, có phải tỉ biết tướng công sẽ giúp tỉ bài trừ tác hại của thứ hại người kia không?

Bị Kim Liên đoán trúng, Lam Linh thẹn thùng cuối gầm mặt.

- Tướng công a, lễ vật của chàng thiếp đã nhận. Còn lễ vật của chúng thiếp liệu tướng công có muốn nghe hay không đây?

Kim Liên dâm mị sờ soạng cơ ngực lực lưỡng của hắn.

- Thật sao? ta thật sự rất nôn nóng a.

Trần Duyên vô cùng hiếu kì, Kim Liên đã không dưới 3 lần nhắc tới chuyện sẽ mang kinh hĩ cho hắn nhưng nàng vẫn úp mở chưa chịu nói ra.

- Tin tức thiếp muốn nói cho chàng có liên quan tới Hạ Thảo muội muội nha.
Ầm… trong não hải của hắn tựa như phát ra tiếng vang lớn, Trần Duyên đột ngột dừng nhấp hông. Lam Linh tuy có chút u uất nhưng nàng cũng không vì lẽ đó mà không vui, bởi vì nàng biết giống như nàng cùng Lam Linh, Hạ Thảo cũng là nữ nhân rất được Trần Duyên chân trọng.

- Nàng…nàng nói sao, là tin tức từ Hạ Thảo.

- Không sai! Thiếp biết là chàng rất muốn nghe mà, nhưng chàng cũng không thể vì vậy mà khi phụ Linh tỉ nha.

Nàng cười như không cười nhìn tới Lam Linh vẫn chưa thể đạt tới cao trào.

- Linh nhi, là tướng công không tốt. Ta sẽ đền bù cho nàng.

Trần Duyên nhận ra bản thân thất thố, vội vàng ôm chầm lấy ngọc thể của nàng, cự long càng cứng rắn xâm nhập khiến cho diễm phụ phải há miệng lớn rên rĩ.

- Chàng còn nhớ thiếp từng dùng pháp bảo mà chàng ban cho trợ giúp Hạ Thảo muội muội tĩnh tâm đi?

- Là Huyền Vũ Hồng Liên!!!

Trăm năm Huyền Vũ Hồng Liên vốn là cấp 2 Giáp đẵng linh dược, được Chu lão dùng thủ đoạn đặc thù luyện chế thành pháp bảo. Trần Duyên vì muốn áp chế dâm khí bên trong thể nội của Kim Liên nên đã quyết định tặng nàng pháp bảo quý giá này làm vật hộ mệnh.

- Vậy là thời gian qua nàng vẫn một mực không thu pháp bảo kia trở lại sao?

- Hi hi hi chỉ là tiểu rắc rối không đáng nhắc tới, quan trọng là tiếp đã được Hạ Thảo muội muội thông qua Huyền Vũ Hồng Liên có nhắc tới một thứ, đó chính là Liên Ngẫu.

Trần Duyên chơi đùa hạ thể của ác phụ mĩ lệ nhưng vẫn chú ý tới lời nói của nàng.

- Liên ngẫu, từ xưa tới nay ta chưa từng nghe nói qua có kẻ thu thập Huyền Vũ Hồng Liên mà lấy được liên ngẫu (củ sen) của nó.

Dựng dậy Lam Linh, Trần Duyên thống khoái dùng miệng nhỏ của nàng liếm láp cự long hung dữ. Cuối cùng hắn cũng chịu buông tha, phóng xuất tinh hoa lên gương mặt kiều diễm chết người kia.

- Chắc ta đành phải dò hỏi một phen a.

Hắn nhất thủ vuốt ve Lam Linh ác phụ vừa đạt cao triều đang phủ phục trên chân, trong đầu không ngừng suy nghĩ.

Chương 234: Trịnh tổng quản úp mở

Sau khi cho hai vị mĩ phu ăn no, Trần Duyên cũng không còn hứng thú nán lại liền âm thầm trở về động phủ. Công việc của hắn lúc này chỉ đơn thuần là nhẫn nại, với tu vi Trúc Cơ tầng 3 Trần Duyên nhận ra hắn vẫn còn quá nhỏ yếu. So với những tu sĩ tán tu tài nguyên thiếu thốn thì dễ dàng bắt nạt, nhưng trực tiếp đối chiến với những kẻ có dồi giàu tài nguyên cùng thiên phú kinh thiên thật sự nói dễ hơn làm.

Hôm nay sau khi gặp mặt Ngạo Thiên Tùng, tuy chưa thể trực tiếp đôi mặt nhưng Trần Duyên nhận ra bản thân không hề có cửa chiến thắng. Thậm chí ngay cả tu vi của Ngạo Thiên Tùng cũng như bị màn sương mờ che phủ, đối phương khẳng định đã dùng thủ pháp đặc thù ẩn giấu tu vi. Nhưng ít nhất Trần Duyên cũng tự nhận bản thân không thể nhẹ như không tiếp một đòn của tên khất cái Tùy Hồng như hắn.

Mặc khác, hắn nhìn vào trong pháp bảo bản mệnh Loa Trùng Ốc không khỏi có chút thất vọng.

- Hời, công sức bản công tử “kinh doanh” gần trăm năm cũng chỉ còn lại bấy nhiêu. Mấy tiểu tổ tông, các ngươi có thể nhanh chóng liền chuyện "ấy ấy" mau đi…

Phệ Huyết Trùng quân số còn chưa đủ một thành, tuy lực lượng tinh nhuệ vẫn còn rất đông nhưng chiến thuật biển người mới chính là ưu điểm lợi hại nhất để Trần Duyên thi triễn thần thồng Thần Khống Vạn Trùng phát ra uy lực tuyệt luân vốn có.

Trần Duyên lại càng không thể khống chế chúng làm…chuyện đó được, quá mất nhân tính a. Tiểu Huyết cũng kịch liệt phản đối phương thức bạo tàn này nên Trần Duyên chỉ còn cách thuận theo ý trời thôi.

………………………………………………………………….

Ma Kiếm Tông, Phong Ma Sơn. Lẵng lặng tỉnh tọa Phong Ma Chân Nhân mí mắt khẻ nheo lại, lão tả hữu diễn hóa ra một trường kiếm khí nhanh như chớp chặn lấy một quả truyền tin phù.

- Tiểu tử này…chưa quá 3 năm nhưng lại gây ra chuyện náo động tới mức này…

Phong Ma Chân Nhân khí sắc chợt thịnh, lão cũng không vội vàng tiếp ứng mà khẻ vỗ tay. Một bóng đen thần phục bên cửa động liền lao ra ngoài khôi phục không gian tĩnh mịch vốn có.

………………………………………………………………………

Vẫn Ngọc Tháp từ khi lộ ra tin tức Trần Duyên trốn tránh liền thu hút vô số nhân sĩ ngày đêm phục kích bên ngoài. Bọn chúng một phần vì hiếu kì muốn biết được kẻ dám cả gan đụng tới Dược Sơn Phái nhưng phần nhiều cũng bởi vì món phần thưởng to lớn kia.

- Cao huynh, tên ác ma Trần Duyên kia thật sự lẩn trốn trong kia sao?

- Ta không dám khẳng định nhưng 5 thành hắn vẫn còn bên trong.

Hai kẻ cẩn trọng vạch ra kẻ lá nhìn tới Vẫn Ngọc Tháp.

- 5 thành? Không phải đám người ngoài kia đều tỏ vẻ rất chắc chắn sao?

- Hừ! Ngày hôm nay chỉ riêng địa điểm mà Trần Duyên lẫn trốn ta đã nghe qua cũng không dưới 3 danh tự, còn nơi hắn đi qua thì có điều tra tới năm sau cũng không thể hết được.Hắn nội tâm vô cùng nóng giận, tin tức Trần Duyên chưa trở về Ma Tông lãnh địa vừa được tung ra thì đã có vô số kẻ phao tin địa điểm lẫn trốn của hắn. Thật thật giả giả không biết đường đâu mà lần, hắn dám khẳng định đã có bàn tay của thế lực nào đó cố tình loan tin hòng đánh lạc hướng của mọi người.

……………………………………………………………………..

- Trần đạo hữu đừng trách Trịnh mỗ nói thẳng.

- Mời Trịnh tổng quản.

Vẫn Ngọc Tháp, Trần Duyên kẻ chủ mưu gây rối lại thập phần thư thả. Hắn trễm trệ ngồi trên ghế lớn, cầm lấy một tách trà vô tư hưởng thức.

- Tình hình của đạo hữu bây giờ quả thực phải nói là đứng trên chảo dầu, chỉ một bước sơ sẩy tính mạng sẽ khó bảo toàn a.

Trần Duyên đột ngột dừng lại, hữu ý nhìn qua Trịnh tổng quản ôn tồn vuốt chõm râu nhỏ xíu loe hoe vài cộng của lão.

- Tên này thật ra có ý gì đây?

Đột ngột nhắc tới hoàn cảnh lúc này khiến Trần Duyên bản tính đa nghi trỗi dậy.- Không dám làm phiền tới Trịnh tổng quản, ta thân gia tuy không nhiều nhưng những năm qua cũng tích trữ kha khá đủ để bản thân ẩn nấu trong đây chờ khi bão tan, lúc đó hẵn nghĩ tới chuyện rời đi.

Trần Duyên vẻ mặt lạnh nhạt trôi chảy đáp.

- Tích trữ…còn không phải thu lấy từ thi thể kẻ khác đi.

Nhận thấy Trần Duyên là cục xương cứng không thể quanh co, Trịnh tổng quản cũng lười chơi trò tiểu xảo với hắn.

- Một mưu kế không tệ, chỉ là Trần đạo hữu đã quên rằng thế lực muốn truy tung ngươi lại là một cự đầu a. Thiên Hạ Khách Điếm thì không sợ nhưng nơi đây dù sao cũng chỉ là một cái phân bộ nhỏ nhoi. Nếu Dược Sơn Phái liều mạng đánh tới đây, Trịnh mỗ e rằng vì cái mạng già này cũng đành phải đắc tội.

Trần Duyên đầu óc loạn chuyển, tại sao hắn lại không nghĩ tới chuyện này. Vẫn Ngọc Tháp mang danh của Thiên Hạ Khách Điếm nhưng không phải là tổng bộ, chỉ cần một vị tu sĩ Kim Đan kì có ý truy sát. Ngọn tháp nhỏ nhoi này cũng không thể bảo toàn tính mạng của hắn.

- Đa tạ Trịnh tổng quản có tâm nhắc nhở, ta sẽ sớm tìm cách rời đi không để liên lụy tới Trịnh tổng quản cùng chư vị đạo hữu tá túc tại đây.

- Trần đạo hữu quả nhiên là một người hiểu lí lẽ, Trịnh mỗ cũng không phải là kẻ hẹp hòi. Thật ra…có một cách để đạo hữu bình an quay về Ma Kiếm Tông.

Thanh âm của lão cực nhỏ nhưng lại là một chấn động vô cùng lớn, Trần Duyên hai mắt mở to có vẻ không dám tin tưởng.

- Trần đạo hữu không cần nhìn ta bằng ánh mắt ngờ vực đó a, Trịnh mỗ quả thật không có năng lực này. Nhưng mà có một vị tiền bối ta quen biết, chỉ cần người đó ra tay ta dám khẳng định Trần đạo hữu sẽ hóa nguy thành an, yên bình vượt qua tai kiếp này.

Trịnh tổng quản treo trên miệng nụ cười đắc thắng, hắn biết rõ Trần Duyên hiện nay đã không còn lối thoát. Sư phụ Phong Ma Chân Nhân dù có bản lĩnh cao cường tới đâu cũng khó lòng một tay che trời. Đặt chân tới Chính Phái lãnh địa bất kì vị cao thủ Ma Tông nào cũng luôn muốn điệu thấp. Ân oán hai bên dù có dẫn nước từ đại dương rộng lớn cũng khó lòng rữa sạch, một khi bị kẻ thù phát hiện kết cục phải đón nhận không gì khác ngoài vô tận truy sát.

- Chẳng hay vị tiền bối mà Trịnh tổng quản nhắc tới là ai, ta thật tâm muốn tìm tới bái phỏng a.

- Ha ha ha Trần đại hữu quả là người ngay thẳng, việc này hơi chút khó khăn Trịnh mỗ cần một chút thời gian sắp xếp mời Trần đạo hữu nhẫn nại.

Trần Duyên biểu hiện khiến Trịnh tổng quản tỏ vẻ hài lòng. Hai ngươi khách sáo vài câu rồi hắn cũng đành cáo lui, từ trong miệng của Trịnh tổng quản thật không thể lần mò ra một chút tin tức gì.

- Vị tiền bối kia…9 phần là người đó không thể sai được.

Chương 235: Vô Hạn Sinh Cơ chân ý

Trở về động phủ, Trần Duyên điên cuồng vùi đầu vào tu luyện (khà khà). Mặc dù Trịnh tổng quản đã ra lời hứa hẹn nhưng đó cũng chỉ là lời nói từ một phía. Điều mà hắn tin tưởng nhất không thứ gì khác ngoài chính bản thân thực lực. Ít nhất trong 10 năm tới thực lực của hắn phải có biến đổi cực lớn, nếu không…một chút cơ hội chuyển mình là điều không hoàn toàn tồn tại.

- Chu lão lại bặt vô âm tính, chỉ dựa vào thần thông Thần Khống Vạn Trùng vẫn chưa đủ. Phải còn cách gì đó…nhưng cách gì…?

Trần Duyên tình cảnh nước sôi lửa bỏng gần như đã không còn đường thoát. Không như Khôi Lỗi Tông âm thầm ra tay, Dược Sơn Phái chỉ đích danh muốn bắt được Trần Duyên hắn thậm chí còn treo ra một cái giá trên trời. Chính Phái không phải là nơi Ma Kiếm Tông có thể tùy ý vươn vòi bạch tuột xâm lấn, để giải nguy cho hắn tỗn thất sẽ không thể lường trước được. Ma Kiếm Tông sẽ không ngu ngốc làm ra quyết định này.

Trần Duyên như muốn điên lên, hắn trong lúc nóng giận nhất quyền không tự chủ đánh mạnh xuống đất tạo ra một tiếng nổ kinh hoàng khiến cho không chỉ các vị thê tử hoảng sợ mà ngay cả Vẫn Ngọc Tháp cũng phải chấn động.

- Tiếng động này…phát ra từ Tử Phủ, hẵn là một vị Kim Đan kì tu sĩ nào đó gây nên a.

Vô số ánh mắt khiếp đãm nhìn tới nhưng bọn chúng cũng không muốn nán lại quá lâu, trở thành cọc gỗ luyện quyền cho một lão quái vật? Đầu kẻ đó hẵn bị vô nước rồi.

- Tướng công, chàng đừng làm thiếp hoảng sợ a. Chàng nhìn đi, chỉ là một chồi non nhỏ bé mà vẫn có thể trong nghịch cảnh giữ được sinh cơ huống chi chúng ta vẫn chưa cùng đường mạc lộ.

Linh Diệu thục phụ lo lắng hắn vì chuyện bị truy sát mà tâm tính không tốt, mĩ phụ bước tới dâng lên trà thơm. Nàng vô tình phát hiện một chồi cây vẫn xanh tốt sau một quyền kinh thiên vừa rồi liền nhặt lên cho hắn xem.

- Chồi xanh…sinh cơ…Hóa Mộc Quyết!!!

Tâm trí của hắn bất chợt bừng sáng, Hóa Mộc Quyết khẩu quyết vốn được Trần Duyên khắc sâu trong trí nhớ lại một lần nữa phóng ra trước mắt tạo thành vô số cổ tự từ trước tới nay hắn chưa từng nhìn thấy.

- Tướng công…chàng…

- Linh Diệu, muội tuyệt đối đừng chạm vào tướng công.Kim Liên nhanh như cắt ngăn cản Linh Diệu đang muốn lay tỉnh hắn.

- Kim Liên tỉ tỉ, chàng đột nhiên…thật ra chàng đung phải chuyện bất trắc gì sao?

- Đây cũng là lần đầu ta chứng kiến, nhưng mà biểu hiện này không chừng lại là tin vui a.

Chúng thê tử đều ngầm hiểu ý vội lui ra phía sau không dám làm phiền hắn tĩnh tâm. Tuy có chút đột ngột nhưng các nàng đều cảm nhận được một dòng thác sinh khí mạnh mẽ từ người hắn đang dần bao phủ lấy khắp cả động phủ. Biết được công pháp chủ tu của Trần Duyên, Hóa Mộc Quyết lấy sinh khí làm chủ đạo, các nàng cũng dự đoán được hắn có thể đã xuất hiện cảm ngộ mới.

Các nàng tiên đoán không sai, Hóa Mộc Quyết pháp quyết không ngừng diễn luyện ra tầng tầng ý nghĩa sâu xa mà Trần Duyên chưa từng chạm tới. Từ khi đột phá đệ nhị tầng nguyên khí tinh thuần 6 thành, Trần Duyên tâm trí đã có chút phân tâm. Hóa Mộc Quyết cho tới nay vẫn chưa cho thấy công dụng rõ rệt khi tham chiến, một phần nằm ở đặc thù của kẻ dựa vào thần thức khống trùng như hắn, mặc khác Mộc nguyên khí đều đặt nặng tác dụng phụ trợ.

Đa phần kẻ thù đều đã tử nạn trước khi có thể chạm tới hắn, dù có thụ phải thương thế thì so với Mộc nguyên khí hồi phục chậm chạp, đan dược lại diệu dụng hơn nhiều lần.
- Hóa Mộc Quyết có cửu tầng, mỗi tam tầng lại xuất hiện một quan môn mà không thể lấy thiên phú hay ngàn năm tu luyện liền có thể bổ khuyết. Chìa khóa duy nhất để giải khai tầng thức cuối cùng phá tan quan ải, tránh khỏi kết cục “nhân thể hóa mộc” chính là cảm ngộ.

Tầng tầng lớp lớp tin tức mà trước nay hắn chưa thể với tới dần hiển lộ trước mắt. Cảm thụ sinh mạng, suối nguồn của sự sống chính là dòng chảy sinh mạng của vạn vạn sinh linh tồn tại trên thế gian. Chỉ có kẻ từng kinh qua làn ranh sinh tử mới xuất hiện một tia hi vọng có thể nhìn thấy.

- Thì ra là vậy, quả nhiên sau khi dính phải độc chiêu của kẻ dụng hỏa cầu kia. Ta tưởng chừng bản thân đã chạm tới hoàn tuyền…đó chính là cảm nhận của kẻ sắp chết sao?

Cái cảm giác lơ lững giữa bầu trời và mặt đất, khác với phi hành là hắn không còn bị “tù giam” nhục thể cản trở. Hắn chính là thiên, là địa…chính là bất kì thứ gì hắn có thể chạm vào.

Trần Duyên một thân nhẵn nhụi, nơi hắn đả tọa đã trở một thân cây cổ thụ to lớn, bóng lá xum xuê. Hóa Mộc Quyết công pháp chủ tu của hắn đang không ngừng phát tán sinh khí làm cho vô số sinh linh, thảo quả đâm trồi nảy lộc.

- Hóa Mộc Quyết đệ tam tầng…Vô Hạn Sinh Cơ.

Lục quang chói mắt còn hơn cả thái dương bao bọc lấy toàn bộ nhục thể, Trần Duyên song thủ chậm chạp nâng lên. Kì lạ thay những chồi non chỉ vừa mời nảy mầm một khắc trước với tốc độ mà mắt người thấy được dần dần cao lớn. Chẳng mấy chốc động phủ khô cằn đã bị phủ một màu xanh của rừng cây, không ít gốc cổ thụ dường như đã ngàn năm tuổi đang vươn mình ngạo nghễ.

- Chân ý cuối cùng ẩn giấu trong Hóa Mộc Quyết đệ tam tầng Vô Hạn Sinh Cơ là đây sao?

Trần Duyên có thể cảm nhận được một nguồn sinh cơ dường như vô tận đang chảy dọc khắp cơ thể. Với nguồn sinh khí dồi dào này e rằng kẻ thù nếu không ra tay tận diệt thành tro bụi thì hắn cũng có thể “đoạn chi trọng sinh” trở về thời diểm toàn thịnh không có lấy một chút thương tích nào.

- Hóa ra cái giá phải trả khi áp chế tu vi lại không tệ chút nào.

Nhìn lại tu vi Trúc Cơ kì tầng 3 của mình, với khả năng hấp thụ linh khí của thần thông Thiên Hạ Hồng Lô, Trần Duyên sớm phải đột phá Trúc Cơ tầng 4 mới phải đạo. Nhưng nhìn vào luồn sinh khí vô tận vẫn đang không ngừng chạy dọc khắp cơ thể, Trần Duyên thầm kinh hỉ bởi vì hắn biết được lựa chọn đó là đúng đắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau