KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 226 - Chương 230

Chương 226: Bước đi ngoài dự kiến

Hắc Vân Thành, đại thành tối trọng yếu được cả hai thế lực đối địch chấp nhận điều kiện không chiếm giữ. Bởi vì ngôi thành này nằm trên lằn ranh phân định địa phận của Chính Phái và Ma Tông. Nơi đây ngư long hỗn tạp, không chỉ có tông phái đệ tử mà ngày đêm đều có vô số tán tu đổ về.

- Lưu huynh, chúng ta ở đằng này.

- Ha ha ha Phương huynh nhiều năm không gặp, huynh sắc khí dường như tốt hơn trước rất nhiều.

Tửu quán bất kể khi nào luôn chật kín người, không cần biết người là Luyện Khí kì tu sĩ bộ hành hay là Trúc Cơ tu sĩ phi hành mà tới. Chỉ cần có linh thạch người chính là khách quan ở đây.

- Các vị huynh đệ thật là có nhã hứng, còn mời ta mĩ tữu này không uống không được.

- Huynh đệ trêu đùa, lần này chúng ta tới đây không chỉ là thăm hỏi người bằng hữu mà còn muốn nhờ cậy địa đầu xà như huynh.

- Nhờ ta?

Hắn lấy lầm kì quái, Hắc Vân Thành này cao thủ như mây bọn họ trước kia gặp mặt cũng chỉ như bèo nước gặp nhau không thể khách khí như vậy.

- Kìa, chúng ta không có ý xấu. Chỉ là ta muốn huynh chỉ điểm một ít nơi trọng yếu dễ dàng quan sát cục địa mà thôi.

- Nếu chỉ là như vậy thì các vị huynh đài đã tìm đúng người, Lưu Vẫn ta sinh ra lớn lên ở đây, mấy trăm năm lăn lộn từng ngọn cây bụi cỏ ta đều nắm trong lòng bàn tay. Chỉ là…

Thấy hắn chần chừ, mọi người đều hiểu. Lấy ra một túi trữ vật đặt trên bàn.

- Đây chỉ xem là tiền trà nước, nếu như công việc lần này hoàn thành thuận lợi ta khẳng định sẽ trả Hạo huynh gấp đôi.

Cầm lên túi trữ vật, phóng thần thức vào trong tên tu sĩ kia không khỏi thất kinh. Chỉ đơn thuần là dẫn đường nhưng số lộ phí này gấp 10 lần thường lệ khiến cho hắn nội tâm càng bất an.

- Linh thạch thì Lưu mỗ quả thật rất yêu thích, nhưng Lưu mỗ lại càng yêu tính mạng của mình hơn. Chuyện hôm nay coi như ta chưa biết gì. Cáo từ.

Ngữi thấy điều bất thường Lưu Vẫn chỉ ném lại một câu đã đứng lên từ biệt.

- Chậm đã, Lưu huynh không muốn cùng ta bàn bạc thêm một chút nữa sao?

- Thứ lỗi, ta vẫn còn việc trọng yếu nên không thể…Trúc Cơ viên mãn!!

Lưu Vẫn nội tâm như rơi vào vạn năm băng vực, một tên Trúc Cơ viên mãn uy thế vô hình tiếp cận Kim Đan tu sĩ. Hắn hao phí mấy trăm năm khổ tu nhưng chỉ có thể dừng lại tại Trúc Cơ sơ kì. Kẻ này chỉ cần khẻ ra tay liền trong một khắc lấy đi tính mạng của hắn.

- Được…được…chúng ta từ từ bàn bạc, Lưu mỗ vừa hay trong người không còn nhiều linh thạch, chuyến làm ăn này ta nhận.

- Hảo hảo… vậy thì chúng ta sớm lên đường kẻo mặt trời lặn mất. Còn điều này đừng trách ta không nói trước, chuyện hôm nay Lưu huynh tuyệt đối không được nói ra nếu không…

- Ta…biết, ta không phải là kẻ ngu ngốc các vị không cần quá lo nghĩ a.Một đoàn hơn 10 người đội đấu bồng che kín khuôn mặt bước ra.

- Ngươi có nhìn thấy không, bọn họ là người của Chính Phái không thể sai được.

- Đúng! Người của Chính phài dường như mấy ngày gần đây đều đổ về Hắc Vân Thành nhiều không kể siết. Chúng ta phải nhanh chóng báo cáo để tông môn kịp thời ứng phó.

Tại một nơi trọng yếu như Hắc Vân Thành, không ít thế lực đều đặt phân bộ nhằm thu thập thông tin. Chỉ cần một chiếc lá rơi cũng khó lòng thoát khỏi tai mắt của bọn chúng huống chi sự việc lần này đã không còn gói gọn trong “một tên ma tu Trúc Cơ kì gây náo loạn” nữa.

……………………………………………………………..

Thiên Hạ Khách Điếm, đại thế lực duy nhất bất phân chính tà. Khắp nơi chỉ cần có nhân loại thì nơi đó có Thiên Hạ Khách Điếm sinh ý. Vấn Ngọc Tháp nơi đặt phân bộ của Thiên Hạ Khách Điếm khắp mười dặm quanh đó vô số tiểu thương thi nhau chào đón thập phần nhộn nhịp.

- Ngươi có hay tin gì chưa, lão Ngũ đã mất tích rồi. Hắn lấy buôn bán da yêu thú nổi danh, đã mấy ngày rồi không có hiện diện.

- Không sai, lão Tiêu bên ta cũng không thấy đâu. Hắn nổi tiếng tham tài, trước nay không có chuyện đóng cửa. Không lẽ đã tìm được sinh ý lớn hơn a.

Có người nhận ra không ít gian hàng chủ nhân đều trống rỗng.

- Các ngươi không biết gì sao? Không chỉ lão Ngũ, lão Tiêu mà còn không ít người đều đã truy sát theo một tên ma đầu. Tới nay 1 chút tin tức cũng không có ta tin rằng bọn chúng lành ít dữ nhiều rồi.

- Ma đầu? Không lẽ là tên ma đầu giết người như ngóe, ăn thịt người sống mà Dược Sơn Phái truy nã.
- Ngoài hắn ra còn có kẻ nào cả gan dám gây ra động tĩnh lớn tới vậy.

Kẻ nào cũng hít một hơi lạnh, một tên ma đầu có thể khiến đại phái như Dược Sơn Phái truy nã ắt hẵn việc hắn làm ra đã khiến quần hùng phẫn nộ a.

- Lệnh truy nã được phát ắt hẵn nhân diện cũng được Dược Sơn Phái họa ra, ta thật sự nóng lòng muốn thấy tên ma đầu đó có thật sự là ma quỷ ăn thịt người trong lời đồn hay không?

- Cái gì, ngươi chưa từng thấy mặt hắn, cáo thị truy nã không phải dán ở khắp nơi rồi sao?

Kẻ kia ngượng ngùng, hắn chỉ mới đặt chân tới đây chưa bao lâu bản cáo thị ở nơi nào e rằng cũng chưa từng nhìn qua.

- Thôi được, vừa hay ta tiện tay cầm lấy một bản. Cho ngươi nhìn qua đề phòng đi đường có đụng phải liền bắt lại kiếm món hời lớn.

- Ha ha ha ha…

Không ít kẻ đều không nhịn được cười lớn.

- Ngươi nhìn a.

Hiếu kì nhận lấy bản cáo thị, kẻ kia sắc mặt trắng bệt người ngoài có thể nhìn thấy bàn tay của hắn run lẫy bẫy.

- Ngươi không cần phải khiếp sợ tới mức này chứ? Ta thấy hắn nhân diện cũng không tệ, không tới mức đáng sợ như lời đồn đãi a.

- Ta…ta…đã…

Hắn kinh hãi tột độ, lời không thể thoát ra khỏi miệng.

- Cái gì mà ta…ta…, ngươi có còn là nam nhân nữa hay không. Ngay cả nói cũng không dám nói, khí phách thường ngày của ngươi ném đi đâu rồi.

- TA ĐÃ TRÔNG THẤY HẮN.

Vận hết sức lực hét lên thật lớn.

- Ngươi thật sự nhìn thấy hắn, hắn ở đâu? Có phải đã trốn qua Ma Tông lãnh địa rồi hay không?

Không ít người nháo nhào chên lấn tới mức cả hô hấp cũng khó khăn.

- Hắn…hắn…ở ngay tại nơi này, cách đây nữa canh giờ ta đã chạm mặt hắn.

Chương 227: Vẫn Ngọc Tháp

Tin tức chấn động khiến cho vô số tu sĩ náo loạn, người cẩn trọng không muốn bị cuốn vào vũng nước đục liền tùy thời rời đi. Còn kẻ gan lớn tỏ ra hưng phấn không thôi, bọn chúng dù biết Trần Duyên thực lực kì dị lại càng muốn đâm đầu vào, tỏa ra khắp bốn phương tám hướng lùng sục mọi ngóc ngách ngay cả một con kiến cũng không tha.

Phân bộ Thiên Hạ Khách Điếm tựa như mật ngọt thu hút vô số sinh vật thèm khát, nơi đây không khác gì thánh địa, những kẻ phàm phu tục tử chỉ có thể ngưỡng mộ từ xa mỏi mắt nhìn tới. Bởi vì nơi đây ngày thường người qua lại chỉ có cao đồ tông phái hay các vị tu sĩ nổi danh được Thiên Hạ Khách Điếm thừa nhận mới có tư cách tiến vào.

- Kia không phải là Trịnh tổng quản sao? Tại sao hắn lại hấp tấp như vậy, ngay cả đón tiếp một vài vị công tử có đại thế lực chống lưng ta cũng chưa từng nhìn thấy hắn nôn nóng tới mức này nha.

- Sao lại không nôn nóng cho được, ngươi có biết kẻ được Trịnh tổng quản đích thân ra tới tận cửa đón tiếp là ai không?

- Ra tận cửa?

Thân là tổng quản phân bộ Thiên Hạ Khách Điếm cùng tu vi Trúc Cơ hậu kì, Trịnh tổng quản dù xuất hiện bên trong Ma Kiếm Tông cũng phải được thông báo lên cao tầng từ đó tùy thời dùng lễ tiếp đãi. Đã mấy trăm năm nay nếu đối phương không phải là Kim Đan kì lão quái đều phải tự mình đi vào đại sãnh sẽ có một tên hầu cận dẫn đường.

- Không lẽ…là một vị tiền bối Kim Đan muốn làm một bút sinh ý lớn.

- Không phải, không phải. Lần này kẻ tới đây ta e rằng còn muốn mang theo phiền phức.

Đồng bạn càng mập mờ càng khiến hắn nội tâm ngứa ran.

- Tới a, tới a!

Bàn tử nặng hơn 300 cân vội vàng đạp tung cửa lớn, diện trên người chất lụa thượng hạng cùng không ít phục sức thu hút ánh nhìn. Đó chính là Trịnh tổng quản, kẻ được xem như là cánh tay phải đắc lực rất được Tháp Chủ trọng dụng.

- Trịnh mỗ bái kiến Trần đạo hữu.

Trước sân lớn, một nam nhân chấp tay sau lưng bao quanh hắn không ít hơn 10 hộ vệ giáp phục che kín người. Bọn chúng một thân thực lực đều cực kì cường đại, kẻ có tu vi thấp nhất cũng là Trúc Cơ trung kì nhưng ai ai đều ngần ngại chĩa mũi giáo vào Trần Duyên, một tên Trúc Cơ 3 tầng yếu nhược.

- Không lẽ đây là cách thức tiếp đãi khách nhân của Thiên Hạ Khách Điếm, Trần Duyên hôm nay được mở rộng tầm mắt a.

Trần Duyên hữu ý quét ngang một vòng, ánh mắt sắc lạnh của hắn nhìn tới liền khiến đối phương càng thắt chặt phòng bị.

- Nào có, nào có.

Trịnh tổng quản phất tay ra hiệu, mũi giáo liền rút ra nhưng bọn chúng vẫn không dám buôn bỏ đề phòng.

- Được Trần đạo hữu quá quan thật sự là vinh hạnh của tại hạ, làm sao dám bất kính đây.

- Vậy thì chúng ta vào trong nói chuyện, đứng ngoài đây ta quả thật cũng có chút tê chân đi.

- Chuyện này…

Bản tử ngập ngừng, danh tiếng của Trần Duyên quá thịnh ngay cả một kẻ tu luyện ẩn mình trong Vẫn Ngọc Tháp như hắn cũng nghe thấy phong phanh. Để một tên ma đầu giết người như ngoéo xâm nhập, hắn e rằng không chỉ phân bộ Thiên Hạ Khách Điếm bị điều tiếng, mà còn mắc phải trường hợp dẫn sói vào nhà. Tới lúc đó dù có trăm cái mạng Trịnh tổng quản cũng không đủ bù vào.

Trịnh tổng quản không thể tìm ra nguyên cớ hợp tình hợp lí để tống khứ Trần Duyên, sau khi dung mạo bị lộ, Thiên Hạ Khách Điếm chỉ cần chưa tới một tuần trăng đã điều tra ra lai lịch của kẻ thủ ác. Trần Duyên, đệ tử thân truyền duy nhất của Phong Ma Chân Nhân tứ trưởng lão của Ma Kiếm Tông lừng lẫy.

- Cứ cho hắn vào.

- Tháp…Tháp Chủ.

Trong lúc tình hình rối ren, một giọng nói bí ẩn truyền vào tai hắn.

- Thất lễ, mời Trần đạo hữu.
Trần Duyên ngoài ý muốn, cử nghĩ rằng bản thân mạo hiểm liền công cốc không ngờ tên Trịnh tổng quản này lật mặt còn nhanh hơn thay áo. Trước đó còn mặt mũi khó coi như muốn tiến khách ngoài đầu ngõ, thoắt một cái đã tươi cười hồ hỡi như gặp lại tri kĩ.

- Mặc kệ bọn chúng có âm mưu gì, Thiên Hạ Khách Điếm chính là cứu cánh duy nhất. Tin tức ta có mặt tại đây hẵn là đã tới tai Dược Sơn Phái chỉ cần bước ra cửa nữa bước khẳng định sẽ có chuyện chẳng lành.

Trịnh tổng quản đột ngột đổi ý làm cho Trần Duyên nổi tâm đề phòng, nhưng cũng không còn cách nào khác. Hắn mỉm cười đáp lễ, nhẹ nhàng cất bước.

- Không hổ là thế lực “phú đích khả quốc”, tại hạ bước vào nơi đây cứ ngỡ rằng đặt chân lên tiên giới.

Lời nói của Trần Duyên thật sự không phải cố ý tâng bốc, Vẫn Ngọc Tháp trên tường là một màu lam ngọc, ngay cả mặt đất dưới chân cũng được khảm lên bằng lam ngọc. Hắn trước giờ không tin được một nơi như thế này có thể tồn tại.

- Ha ha ha không giấu diếm gì Trần đạo hữu, Vẫn Ngọc Tháp này đích thị là một khối Lam Ngọc được các vị tiền bối tình cờ phát hiện được.

- Cái gì??? Ngươi nói tòa Vẫn Ngọc Tháp này được đẽo khắc ra từ chỉ một khối Lam Ngọc duy nhất.

Tòa Vẫn Ngọc Tháp cáo hơn trăm trượng, khuôn viên mỗi tầng dễ dàng dung nạp hàng trăm người. Một công trình độ sộ như thế này muốn dựng lên cũng phải hao phi vô số tài lực, đằng này lại dùng một khối Lam Ngọc khổng lồ làm tài liệu.

- Phá của, quá phá của mà…

Hắn chỉ còn dám tắc lưỡi nghĩ thầm.

- Trần đạo hữu đã cất công tới đây không biết là có nhã hứng với loại thiên tài bảo vật nào, họ Trịnh ta sẽ dốc toàn lực để đạo hữu hài lòng.

- Thiên tài địa bảo ta không dám mơ tưởng, chỉ là thời gian gần đây ta bôn ba nhiều nơi nhận thấy thân thể có đôi chút hư nhược nên muốn lấy một động phủ của quý điếm để chuyên tâm khôi phục thương thế tránh là ảnh hưởng tới căn cơ sau này.

Yêu cầu của Trần Duyên không ngoài dự đoán của Trịnh tổng quản.

- Giết ngần ấy nhân mạng mà chỉ có một chút hư nhược sao? Ta lại thấy ngươi sinh long hoạt hổ, không có điểm nào giống người mang thương tích trên mình đi.

Nghỉ thầm, Trịnh tổng quản thuần thục nở nụ cười ngập tràn thành ý. Từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một án thư nho nhỏ gắn trên đó không ít lệnh bài màu sắc khác biệt.
- Hiện nay Vẫn Ngọc Tháp tồn tại hơn trăm động phủ đủ để Trần đạo hữu mặc nhiên lựa chọn.

- Vậy thì những động phủ này giống như ý đúc a?

Hơn trăm lệnh bài đều có khác biệt rõ rệt làm hắn nghi hoặc.

- Đương nhiên là không! Bản tháp động phủ được phân thành 3 cấp bậc: đầu tiên là Bạch Phủ lượng linh khí đậm đặc 2 thành so với bên ngoài.

- Hoàng Phủ có lượng linh khí đậm đặc hơn 5 thành.

- Cấp bậc cuối cùng chính là Tử Phủ linh khí có thể lên tới 10 thành rất được các vị Kim Đan tiền bối ưa thích.

Trịnh tổng quản lấy ra 3 lệnh bài làm dẫn chứng, bề ngoài đều được khắc họa hình dáng của Vẫn Ngọc Tháp nhưng màu sắc khác nhau liền giá trị cũng vượt xa một khoảng lớn.

- Uhm quý điếm phân chia như vậy Trần Duyên cũng không nhiều lời, lấy cho ta một lệnh bài Tử Phủ. Còn thời hạn thì…10 năm đi, không dễ dàng gì tới được đây. Ta thật sự muốn nhân cợ hội này bế quan khổ tu trùng kích quan ải.

- 10…10 năm… Trần đạo hữu đừng trách Trịnh mỗ quản quá nhiều, Tử Phủ vốn là tài sản vô giá. Vẫn Ngọc Tháp trước đây đã ra nguyên tắc nghiêm ngặc. Tử Phủ chi có thể thuê trong vòng ít nhất 1 năm, cái giá phải bỏ ra đã là 10 khỏa trung phẩm linh thạch. Còn đằng này…

Hắn chưa kịp dứt lời Trần Duyên liền ném tới một túi trữ vật, Trịnh tổng quản bắt lấy. Sau khi phóng thần thức điều tra không khỏi kinh ngạc, dùng ánh mắt ngầm hiểu ý gật đầu với một tên hầu cận phía sau.

- Ha ha ha là Trịnh mỗ tầm mắt hạn hẹp, không nhận ra Trần đạo hữu lại là một người ra tay rộng rãi khó ai bì kịp.

- Hổ thẹn không dám nhận.

Trần Duyên chấp tay đáp lễ.

Linh thạch đã giao đủ, theo sau một tên tiểu tu sĩ Luyện Khí kì bước từng tầng. Càng lên cao linh khí càng trở nên dày đặc, ngũ hành Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ được cao thủ trận pháp tinh diệu khống chế từ trong hỗn độn bắt ra tạo thành 5 dòng khí hà nhẹ nhàng trôi vào những viên lam thạch được đặt tại trung tâm mỗi động phủ.

- Ngươi tên gì?

- Tiểu bối họ Tiêu tên độc một chữ Tiêu.

- Được, Tiêu Tiêu.

Cái tên này có chút quái lại khiến Trần Duyên vừa đọc vừa buồn cười.

- Tại sao trước động phủ lại có người ở đây tu luyện, bọn chúng không phải ở trong động phủ sẽ được lợi hơn ư?

Trần Duyên lấy làm kì hoặc, không ít hơn trăm người thi nhau ngồi nhập định. Nên nhớ rằng lúc tu luyện đều tuyệt đối cấm kị xuất hiện ngoại nhân, khong ít tu sĩ vì đề phòng mà không ngại khó khăn lập động phủ tại những nơi heo hút nhất.

- Những vị đồng đạo này đều không đủ linh thạch để lấy cho bản thân một động phủ vừa ý nên chỉ đành tọa thiền nơi đây giành giựt một chút linh khí thoát ra mà thôi. Bọn họ cũng không dám gây náo loạn nên Trịnh tổng quản cũng lười lí đến.

Dù không thể nắm lấy một động phủ nhưng ở nơi đây linh khí cũng cao hơn nữa thành so với ngoại giới. Không ít kẻ vì linh thạch thiếu thốn mà không tiếc mặt mũi nán lại húp chút ít canh thừa. Dù sao nếu suy nghĩ kĩ càng thì nơi đây so với ngoại giới thật sự khá khẩm hơn nhiều lần, bỏ qua một ít sinh hoạt cá nhân, bọn chúng đi nơi nào để có thể tìm ra một địa điểm vừa an toàn lại linh khí dồi dào như Vẫn Ngọc Tháp này chứ.

- Âu đây cũng là tán tu kết cục.

Trần Duyên cảm thán, hắn tuy từ nhỏ lớn lên dưới sự che chở của sư phụ nhưng cũng không ít lần chứng kiến vô số tán tu cùng đường mạt lộ phũ phục cầu xin dưới chân Ma Kiếm Tông. Mỗi người đều có riêng cho bản thân một số phận, con đường ngươi đi như thế nào đều do tự mình quyết định. Hắn song mục nhìn lên tầng cao theo bước tên tiểu tu sĩ Tiểu Tiêu dẫn lên phía trên trước ánh mắt hâm mộ của nhiều người.

Chương 228: Tất Sát Chiêu!!! (18

Tảng cự thạch cao hơn đầu người được không ít bùa chú niêm phong kín như bưng. Tên hầu cận móc ra tử lệnh bài nhẹ nhàng ướm lên rãnh nhỏ, chỉ một khắc sau cự thạch liền lăn qua một bên để lộ cửa động sâu hun hút.

- Nơi đây chính là Tử Phủ mà Trịnh tổng quản nhắc tới, động phủ này chỉ được khai mở khi có được Tử Lệnh. Mời tiền bối cẩn trọng.

Hắn không dám nhiều lời, trịnh trọng dâng lên lệnh bài.

- Tiêu Tiêu a, ngươi làm không tệ. Số linh thạch này coi như là ban thưởng cho ngươi.

- Đa tạ tiền bối.

Mừng rỡ nhận lấy túi trữ vật, không nói số linh thạch bên trong. Chỉ riêng túi trữ vật này đã có giá trị không tầm thường.

- Tiểu nhân xin phép lui xuống, bất cứ khi nào tiền bối cần chân chạy tiểu nhân dù có tan xương nát thịt cũng không dám chối từ.

- Hừ, tan xương nát thịt thì ta không có hứng thú. Ngươi ắt hẵn đã ở đây cũng khá lâu đi.

Trần Duyên lấy ra một tờ giấy ghi trên đó không ít tài liệu.

- Ta cần những tài liệu này, nếu ngươi có bất kì thông tin gì về chúng ta sẽ trọng thưởng.

- Tiểu nhân đã rõ, ngay bây giờ tiểu nhân sẽ huy động huynh đệ trong thời gian ngắn nhất hồi đáp tiền bối.

Có lời hứa hẹn của Trần Duyên, hắn nội tâm kinh hỉ. Dù sao một vị có trong tay vô số linh thạch sẽ không đi làm chuyện mất mặt, nhanh chóng bái tạ, hắn quay người chạy như bay tựa như sợ rằng sẽ có kẻ nào giành lấy phần thưởng của hắn.

Trần Duyên bước vào trong động phủ, không ít quang thạch được tỉ mĩ nạm vào trong tường khiến nơi đây không còn quá u tối. Nhưng đó không phải điều khiến hắn chú tâm, trọng điểm chính là luồn linh khí nồng nặc tới khác thường.

- So với động phủ của sư phụ, nơi đây chỉ hơn chứ không kém. Dù là kẻ có căn cơ phế vật, chỉ cần bước vào đây e rằng cũng khiến vô số thiên tài phải xấu hổ ngước nhìn đi.

Bàn tay vỗ nhẹ vào làn sương mờ ảo, đó chính là thứ linh khí tưởng chừng như vô hình vô dạng. Nơi đây chúng nồng đậm tới mức tự mình biến thành sương trắng, đôi khi chúng ta chỉ cần dựa vào mắt thường có thể cảm nhận được chúng tồn tại ở khắp nơi.

- Linh khí nồng đậm tới mức này một mình ta cũng không thể hấp thụ hết được.

Trần Duyên lấy ra Tiểu Phương Thế Giới luôn được hắn đeo trên cổ, cổng lớn mở ra. Tiếng cười vang lên như chuông bạc, từng bóng hình tha thướt dần lộ diện. 12 vị thê tử tuyệt sắc như thiên tiên, có các nàng nơi đây bỗng chốc hóa thành tiên cảnh.

- Tướng công…

- Phu quân…

Chúng nữ kinh hĩ ôm chầm lấy Trần Duyên, các nàng hạnh phúc từ tận sâu đáy lòng. Đã rất lâu rồi mới có thể gặp lại, các nàng không ai muốn lại một lần nữa rời xa hắn.

- Các lão bà ngoan, tướng công sẽ không bỏ rơi các ái thê đâu. Lại đây với ta, không chỉ riêng các nàng. Ta thật sự lúc nào cũng luôn tưởng nhớ tới các nàng a.Trần Duyên thập phần xúc động, hắn mừng rỡ hôn lấy các nàng để thỏa niềm nhớ nhung.

Từ phía xa, ma phụ Lam Linh trên lưng treo cổ quan tài. Nàng bản tĩnh lãnh cảm đã ăn sâu vào máu thịt không như chúng tỉ muội mong ước được chạm vào người hắn.

- Lam Linh tỉ tỉ, muội biết tỉ tỉ cũng rất nhớ tướng công. Chàng trên người mang theo rất nhiều gánh nặng, không dễ cùng tỉ muội ta hàn huyên. Nếu tỉ còn không biết bắt lấy cơ hội, muội e rằng tỉ sẽ hối tiếc đó.

Kim Liên nhận thấy Lam Linh vẫn còn ngần ngại, thả bước tới bên người nàng thỏ thẻ mấy câu. Lam Linh vẫn bất động, mĩ phụ hiểu ý tay ngọc nhẹ nhàng cởi bỏ quan tài sau lưng nàng. Cầm lấy bàn tay nõn nà của mĩ phụ, hai người sóng bước bên nhau tiến tới trước mắt Trần Duyên.

Hai vị câu hồn đoạt phách mĩ nhân, một dâm đãng tới tận xương còn một bên lại lạnh lùng khí sắc chia nhau tả hữu đi tới bên người hắn. Các nàng phong đồn nãy nở áp lên đùi Trần Duyên, y phục có đôi chút trễ nãi, ánh mắt khiêu dẫn, từng cử chỉ dù rằng nhỏ nhất cũng đủ để khiến hỏa dục trong người hắn bộc phát.

- Kim Liên tỉ tỉ, Lam Linh tỉ tỉ hai tỉ không được ít kỉ như vậy a.

Song sinh tỉ muội Lệ Lệ, Liễu Liễu phồng má. Hai tiểu la lị này thập phần đáng yêu quyết không chịu thua kém. Song nhãn ngập nước như trực rơi lệ khiến Trần Duyên nỗi lòng thương tiếc.

- Hai tiểu a đầu này chính là tiểu hồ li, dám câu dẫn tướng công.

Kim Vận giã đò bực tức ấn nhẹ vào trán Lệ Lệ.

- Uhm…đâu có, muội cũng muốn được tướng công âu yếm mà.

Liễu Liễu tuy là muội muội nhưng lại ranh mãnh hơn tỉ tỉ rất nhiều, nàng trong giọng nói ai cũng nghe ra bản thân bị cực kì ủy khuất nha.
Đánh mắt với tỉ tỉ, hai tiểu la lị thuần thục bắt chước tiểu hồ li, song thủ chống xuống đất từng bước một bò tới đũng quần hắn, trên miệng còn phát ra tiếng ngao ngao câu dẫn chết người.

Song thủ nhỏ nhắn cởi xuống quần dài, trên tiết khố hiện lên hình dạng giận dữ của côn th*t. Liễu Liễu chưa vội “xuống tay”, nàng biết rõ tính khí của tướng công, hai tỉ muội chậm rãi âu yếm, không quên đánh ánh mắt thèm khát lên cho hắn.

Nhìn thấy hai tiểu la lị song sinh kiều diễm quỳ dưới chân không ngừng ném về phía hắn từng tia cầu khẩn. Là nam nhân Trần Duyên làm sao có thể tàn nhẫn từ chối chứ (main nhà ta quá nhân từ hic…hic…).

Được Trần Duyên cho phép, Liễu Liễu dùng răng ngà kéo xuống tiết khố làm lộ ra cự long sừng sững.

Lệ Lệ không muốn bị các tỉ muội phỏng tay trên, lưỡi thơm mềm mại hoạt động lên xuống. Liễu Liễu cũng không chịu thua kém, tiểu la lị cùng muội muội phối hợp hấp nhã hai long cầu khiến Trần Duyên nhịn không được buột miệng rên rĩ.

- Lệ nhi, Liễu nhi thủ đoạn thổi tiêu này của hai nàng thật sự xứng danh đệ nhất thiên hạ a. Tướng công quả thật đã nghiện a…a…

Được hắn hết lời khen tặng, hai tỉ muội nàng càng ra sức phục dịch. Cự long của hắn quá kinh hãi, mà hai nàng lại không thể như các vị tỉ tỉ thôn phệ hoàn toàn. Quyết không chịu thua, sau bao nhiều lần bạn bạc cuối cùng hai tiểu la lị này lại nghĩ ra “tất sát chiêu”. Lợi dụng làn da non mềm như đậu phụ, các nàng ôm chầm lấy nhau giữ lấy cự long nóng hổi ở giữa ngực. Đánh mắt một cái liền thập phần phối hợp, nhục bổng được cà xát với hai thân thể cực phẩm…Trần Duyên thật sự sung sướng như lên mây.

- Cực phẩm…cực phẩm…a…ta…bắn…

Trần Duyên bị tất sát chiêu của hai nàng bất ngờ phục kích, hắn quả nhiên không thể cầm cự đành thất thủ. Bao nhiêu tinh hoa cất trữ bấy lâu nay tựa như suối nguồn phóng xuất lên mĩ thể của hai tiểu la lị.

- Ưm…ưm…

Không để hắn có cơ hội nghĩ ngơi, bất ngờ Lam Linh mĩ phụ bắt lấy cự long của Trần Duyên, thay thế hai tiểu la lị đã kiệt sức kia điên cuồng thôn phệ côn th*t của hắn. Không hỗ danh là kẻ tu luyện thần thông Thiên Hạ Hồng Lô, chỉ qua sau vài lượt khiêu khích tiểu Trần Duyên đã vươn cao ngạo nghễ, khiến cho miệng nàng phồng lên.

- Lười nữ nhân, nàng còn không nhanh học theo Linh nhi.

Bị hắn tay heo xoa nắn phong đồn, Kim Liên hạ thể không tự chủ tiết ra không ít d*m thủy. Nàng cơ thể đã bị hắn chăm sóc tường tận, không một li nào mà Trần Duyên chưa từng chơi đùa qua. Chỉ cần chạm nhẹ vào hắn cũng vô tình khiến dâm tính của nàng bộc lộ toàn diện.

- Oan gia, thiếp làm sao dám…lười biếng đây…Thiếp…có một việc hệ trọng…muốn nói với chàng…ưm…ưm…

Trần Duyên quái ác xâm nhập vào hạ bộ của nàng, tiểu cô nương bị hắn chơi đùa không chút ngần ngại. Cảm nhận ngón tay của tướng công bành trướng, tiểu điền loa của mĩ phụ như thể sinh vật sống không ngừng co bóp từng chút một tham lam hút ngón tay của hắn tiến vào càng lúc càng sâu hơn.

- Ha ha ha dâm phụ, nàng quả nhiên dâm đãng từ tận xương tủy a.

Kim Liên thần sắc như say như dại, nàng song thủ quàng sau đầu để phong nhũ của mình hoàn toàn lộ ra trước mặt hắn. Đồng thời hạ thể lại hòa nhịp cùng tốc độ ra vào của ngón tay, dâm phụ lúc này hành động không khác gì chính mình đang cưỡi trên dương v*t của Trần Duyên.

Xung quang chúng thê tử cũng không thể kiềm chế hỏa dục được nữa, các nàng thi nhau thoát hết y phục. Trong lúc chờ đợi Trần Duyên ban phát niềm sung sướng, các nàng không ngại ngùng mà tự an ủi cho nhau.

Trong lúc hỏa dục vẫn còn đang thịnh, Trần Duyên bất ngờ bắt lấy một truyền tin phù. Nội dung bên trong ắt hẵn phải là một tin vui, tinh thần hắn phấn chấn hớn bao giờ hết. Nhìn qua Lam Linh một mực vẫn giúp hắn thổi tiêu, Trần Duyên bỗng nghĩ ra một diệu kế.

Chương 229: Hồng nhan họa thủy

Hành lang dài như vô tận, không ít người qua kẻ lại ai ai cũng khoác lên mình những bộ y phục hào nhoáng. Bọn họ cười đùa rôm rã khiến cho người ngoài nhìn vào còn tưởng rằng nơi đây sẽ có dạ tiệc, còn bọn họ là quan khách.

- Kìa ngươi mau nhìn qua kia đi.

- Cái gì mà nhìn, không lẽ lại xuất hiện một kẻ được gia tộc chống lưng muốn nổi tiếng khắp thiên hạ a.

Hắn buồn bực nốc cạn chung rượu trên tay, lười biếc nhìn qua.

- Cái…

- Ha ha ha ta nói không sai đi, lần này đấu giá đại hội quả nhiên xuất hiện cực phẩm. Ngươi mau nhìn hai vị cô nương kia a, vóc dáng ta dám lấy tính mạng quả quyết rằng cực kì mê người. Còn nhan sắc thì chim sa cá lặng, không biết tên khốn kiếp kia có tài đức gì lại được hai vị mĩ nữ kia đi cùng. Ta trộm nghĩ hắn cũng chỉ là cái đuôi bám theo mà thôi.

Một tên Trúc Cơ tu sĩ bề ngoài có thể được cho là có đôi chút nổi bật, y phục mà vàng kim còn không ngại thêu lên hàng dây kim tuyến như chỉ sợ kẻ khác không chú ý tới mình. Đôi mắt xảo trá hèn mọn dán chặt lên phong đồn của hai vị nữ nhân kia, có lẽ tại đại điện này không kẻ nào dám tùy ý như hắn a.

Nhị vị mĩ nữ mà hắn đặt chủ ý không ai khác ngoài Kim Vận cùng Lam Linh, còn tên nam nhân được cho là bám đuôi kia không may cho hắn lại là Trần Duyên.

Bị đôi tặc nhãn kia bám lấy trên người, Lam Linh thần sắc biến lạnh. Nàng nhất thủ xuất hiện móng tay đen huyền dày đặc âm khí, một chiêu này tàn độc tới nổi có thể khiến kẻ lãnh phải sẽ gánh chịu nổi đâu do hàn khí càn quấy não hãi, đau đớn tột cùng mà chết đi.

Lam Linh không hề báo trước một chiêu liền xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, một trảo tàn độc đâm xuống. Nàng rõ ràng chưa từng xuất hiện qua ý định nương tay, một chiêu này đắc thủ hậu quả liền không ai dám nghĩ tới.

- Vô lễ.

Một thân trúc tưởng chừng như mỏng manh không thể chống chịu trước gió liền hiện ra, dễ dàng phá giải uy lực của ma trảo.

- Hảo.

Không ít người buộc miệng thốt lên thán phục.

Biết được lợi thế xuất kì bất ý đã không còn, Lam Linh liền nhanh chóng lùi về sau mấy bước thận trọng quan sát tên khất cái bẩn thỉu kia.

- Một cành trúc nho nhỏ lại có thể chịu được Âm Trảo của Linh nhi, hắn tu vi không thể dưới Trúc Cơ hậu kì.

Trần Duyên ngập tràn hứng thú, tên khất cái kia toàn thân hôi thối, bẩn thỉu nhưng mặc dù đã thận trọng che giấu cũng không thể qua được ánh mắt của Trần Duyên.

- Nho tu!!! Một tên ăn mày cũng có thể luyện ra một thân hạo nhiên chính khí, những kẻ đọc sách các ngươi giá trị không khỏi quá rẻ mạc đi.

Lời nói không chút gì cố kị, quả nhiên đã động chạm tới không ít người. Trần Duyên có thể cảm nhận được một vài kẻ bất chợt tỏa ra sát khí chằm chằm về phía hắn. Nhưng đáp lại bọn chúng chỉ là một cái cười khẩy, có lẽ do bị Chu lão tiêm nhiễm, lão xưa nay vốn căm ghét bọn người nho tu khiến cho Trần Duyên vô hình cũng xuất hiện tâm ý bài xích.

- Ngươi dám!!! Hãy để Sát Cẩu Bổng này của lão phu dạy cho ngươi một bài học.

Tên khất cái phẫn nộ như phụ mẫu bị giết chết, hắn pháp lực bành trướng hiện nguyên hình là một tên tu sĩ Trúc Cơ hậu kì lợi hại. Cành trúc mỏng manh liền lớn tựa như cột trụ ba người ôm không xuể hùng hồn đánh tới.
Áp lực phát ra như thể cự sơn đang rơi xuống, Lam Linh một thân nhu cốt không xương mềm mại như thường tình làm sao có thể chống chịu đây. Chờ khi cự trúc ập tới, một bóng người xuất hiện trước mặt nàng nhẹ nhàng phá giải. Một tay chống đở tựa như không, không chỉ có thể, hắn không mất một chút sức lực nào đoạt lấy binh khí trong tay tên khất cái kia, một chưởng hất văng xuống đất.

- Mĩ nữ, ta không làm nàng hoảng sợ chứ?

Kẻ làm anh hùng cứu mĩ nhân kia tiêu sái quay đầu lại, hắn chính là tên vô sĩ quần là áo lượt dám to gan dán mắt vào nàng. Không ngờ giữa lúc hiểm nguy lại chính hắn ra tay cứu giúp.

- Ta…ta chết mất thôi, tại sao trên đời này lại có thể xuất hiện một người hào hoa tuấn nhã như vậy.

- Tại sao…tại sao chuyện tốt này lại không xuất hiện trên người ta chứ?

- …

Không ít nữ nhân đều bị hành động của hắn làm cho thất điên bát đảo, không ai dám tin trên đời có nữ nhân nào dám cự tuyệt hắn.

- Ngươi…danh tính là gì?

- Cô nương hỏi ta? Ha ha ha tại hạ họ Ngạo tên Thiên Tùng. Hôm nay thật sự…

Không ngoài dự đoán của hắn, mĩ nữ băng hàn đã mở kim khẩu. Từ trước tới nay chưa từng có nữ nhân nào có thể kháng cự được vẻ hào hoa này của hắn. Lần này cũng không, Thiên Tùng không quên ném ánh mắt kinh miệt về phía Trần Duyên như muốn nói “ tên theo đuôi thảm bại kia, mục tiêu bấy lâu nay của ngươi đã bị bản thiếu gia dùng một câu nói đã đoạt mất. Tư vị này thật không dễ chịu a”

- Được rồi, không cần phải nhiều lời.

Ngạo Thiên Tùng đắc ý chưa được bao lâu liền bị nàng lời nói làm cho tắt ngúm.

- Ta muốn biết danh tính của ngươi đơn giản chỉ là không muốn… chôn xuống một bia mộ vô danh mà thôi.Âm trảo tàn độc vô tình đánh tới ngực hắn, bị tấn công chớp nhoáng nhưng Ngạo Thiên Tùng cũng không phải hạng vô danh. Hắn rút ra một chiếc quạt giấy mỏng manh vừa kịp lúc chặn lấy một trảo kia của nàng.

- Nữ nhân này…

Ngạo Thiên Tùng bất đắc dĩ phải lui về sau mấy bước, hắn sắc mặt khó coi nhìn xuống pháp bảo trân quý của mình bị nàng xuyên thủng. Dấu vết do âm khí để lại như vòi trong xương, nếu không tìm ra cách nào hóa giải phảp bảo của hắn liền bị phế bỏ.

Thẹn quá hóa giận, Ngạo Thiên Tùng ném chiếc quạt xuống đất. Trên tay trôi nổi một quyển kinh thư thập phần tầm thường.

- Tiện nhân, ngươi phải trả giá đắt vì dám làm bản thiếu gia mất mặt.

Hắn hỏa giận bộc phát, không ngờ chỉ mới mấy khắc trước thôi đã liền trở mặt, muốn hạ sát thủ với nàng.

- Ha ha ha Ngạo Thiên Tùng đạo hữu thật sự quá nóng giận rồi. Nếu ta nhớ không lầm các ngươi luôn miệng “vĩ hòa duy quí”, quân tử đầy mình cớ sao lại ra tay với nữ nhân? Mà còn không chỉ một người a.

Trần Duyên còn sợ trời không đủ loạn, hắn lớn tiếng cợt nhã ánh mắt ý cười liếc qua tên khất cái đang thủ thể.

- Tùy Hồng, ngươi không được xen vào. Ngày hôm nay bản thiếu chủ sẽ để tên vô danh tiểu tốt này được “mở rộng tầm mắt”.

- Thiếu chủ người thân phận tôn quý sao có thể để tâm tới những con sâu cái kiến này. Để tiểu nhân giết hắn, mang đầu lâu treo lên thị chúng 3 ngày 3 đêm.

Tên khất cái Tùy Hồng vẻ mặt hung ác, bản thân bị thiếu chủ trách phạt nguyên nhân đều từ trên người bọn Trần Duyên mà ra. Cành trúc trên tay ánh quang cũng dần sáng tỏ, hắn thật sự muốn tung ra một chiêu tất sát thì…

- Các vị quan khách, đấu giá hội đã sắp khai mạc. Nếu kẻ nào cả gan dám gây phiền hà khiến cho buổi đấu giá hôm nay không được diễn ra xuôn xẻ…Tháp Chủ tâm trạng sẻ không tốt a.

Trịnh tổng quản thân chinh can thiệp, hắn một thân mấy trăm cân nhưng có thể chớp nhoáng đứng ra ngăn chặn. Một thân tu vi Trúc Cơ hậu kì kia không phải là thứ được đắp lên bằng đan dược.

- Tháp Chủ!!! Trịnh tổng quản nói Tháp Chủ sẽ theo dõi buổi đấu giá này?

Ngạo Thiên Tùng thần sắc kích động, hắn vẻ mặt giận dữ dần chuyển biến trở nên kinh hỉ lạ thường. Từ trong miệng hắn 2 chữ “Tháp Chủ” thốt lên có thể nghe ra sự hâm mộ tới điên cuồng, sẵn sàng quên đi thù hận giữa Trần Duyên trở thành con chó bám đuôi lẽo đẽo theo sau Trịnh tổng quản.

- Thiếu chủ, người không…hừ! Tiểu tử ngươi hãy chờ đó.

Tùy Hồng thập phần bất đắc dĩ nhưng không được Ngạo Thiên Tùng ra lệnh, tại thế lực của Thiên Hạ Khách Điếm dù cho hắn có trăm lá gan cũng không dám xúc động tới thế lực khủng khiếp này.

- Tháp Chủ sao?

Ngay tức khắc bầu không khí nóng như hỏa thiêu liền bị hai chữ này khiến cho nguội lạnh. Kẻ mang danh Tháp Chủ kia là ai? Hắn thật ra là thần thánh phương nào? Lần này ra mặt thật sự chỉ đơn thuần là muốn khống chế nổi loạn hay đang nhắm vào thứ gì đó? Trần Duyên không dám coi nhẹ, tuy phiền phức đi qua nhưng e rằng hắn đã lọt vào tầm mắt của kẻ còn mang lại rắc rối lớn hơn nữa.

Chương 230: Phòng chữ Địa

Đại điện có không ít tu sĩ, bọn hắn tự mình chọn một nơi yên vị. Dù muốn không bị làm phiền cũng thật không phải dễ, Thiên Hạ Khách Điếm mỗi lần tổ chức đấu giá đều quy tụ rất nhiều người, bọn chúng thậm chí còn tranh đấu cốt chỉ vì muốn tranh lấy một ghế tham dự.

- Hừ, gia gia thật chi li, ta dù sao cũng là đại thiếu gia, kẻ thừa kế Ngạo gia vậy mà phải hạ mình ngồi chung vẫn bọn phàm phu tục tử này.

- Thiếu gia, nô tài biết lão gia chủ thật sự rất thương yêu người. Chỉ là gia quy còn đó, lão gia chủ mở rộng hầu bao cho thiếu gia cũng không phải là chuyện khó, nhưng mà sẽ có người viện cớ này làm ảnh hưởng tới danh dự của người.

Tùy Hồng tay cầm mộc trúc hầu cận bên người nhỏ giọng khuyên bảo.

- Hừ, mấy lão già đó sớm muộn bản thiếu gia cũng sẽ nắm Ngạo gia trong tay. Tới lúc đó thì…hừ.

Ngạo Thiên Tùng chỉ còn cách nuốt cơn giận vào trong, hắn hiện nay cũng ôm mục đích mà tới. Chỉ cần đấu giá thành công món bảo vật này chiếc ghế Ngạo gia đệ nhất người thừa kế sẽ càng vững chắc hơn trước.

Khác với kẻ ủ rũ ngoài kia, Trần Duyên cùng nhị vị mĩ phụ được một tiểu hài tử dẫn đi vào một lối riêng biệt, tránh xa số đông vẫn còn đang nhốn nháo ngoài kia.

- Các vị tiền bối, phòng chữ Địa này được chính tay Trịnh tổng quản sắp xếp.

- Nếu vậy thì ta không thể làm ngơ được. Không biết…

- Xin tiền bối thứ lỗi, tiểu nhân chỉ có nhiệm vụ dẫn đường. Những thứ khác tiểu nhân đều không biết.

Trần Duyên cũng không đành lòng làm khó tiểu hài tử này liền phất tay ra hiệu để hắn cáo lui, trước khi đi cũng không quên ném tới một mai linh thạch.

- Phòng chữ Địa quả thật xa hoa như lời đồn.

- Thiếp từng nghe nói rằng phòng chữ Địa của Thiên Hạ Khách Điếm trước nay chỉ đón chào Kim Đan tu sĩ. Không ngờ chúng ta thật sự được phép bước chân vào đây nha.

Căn phòng có thể dung chứa hơn mười người, bàn ghế được bọc bằng da của cấp 2 yêu thú. Trên bàn tràn ngập kì hoa dị quả, mĩ tữu tỏa ra mùi hương thơm ngát khiến lòng người chưa uống mà đã say mèm.

- Ha ha ha còn không phải tướng công của nàng lợi hại, ta thuê mướn Tử Phủ tức là đã có giá trị ngang với môt Kim Đan tu sĩ. Một chút đối đãi này cũng chỉ xem như lợi tức mà thôi.

Trần Duyên ra dáng phú hào, trễm trệ ngồi trên ghế lớn. Tại nơi đây phóng tầm mắt ra phía trước đều có thể nhìn thấy cả một hội trường rộng lớn tấp nập người qua lại. Không hổ là khu vực đặc quyền của kẻ có tiền, so với những người chen chúc dưới kia thật sự tốt hơn gấp vạn lần.

- Chàng xem chàng kìa, mang chúng thiếp tới đây cũng không phải để chàng khoe khoang giọng điệu thổ hào đi?

Kim Liên yêu kiều nhấn nhẹ ngón tay mãnh khảnh lên trán hắn.

- Ta quả thật có ý này a.

Trần đại sắc lang ranh mãnh nắm lấy tay ngọc, kéo nhục thể mềm mại vào lòng cảm giác này thật phần thư sướng làm cho hắn không tự kiềm được mà hít một hơi thật sâu hương thơm toát ra từ nàng.Được kiều diễm mĩ phụ tự tay lột vỏ, quả ngọt được nàng ôn nhu đưa lên miệng hắn. Kim Liên nội tâm ngọt ngào, nàng thật sự hâng hưởng cái cảm giác chính tay được phục thị hắn.

- Lam Linh, tại sao nàng còn đứng đó. Tướng công cũng muốn được nàng dâng lên thực vật a.

Lam Linh lãnh ngạo nhưng trước nay chưa hề làm trái ý hắn, nàng từng bước lại gần, tự rót cho mình một chung rượu nhấp lấy một chút. Nàng tiền lại gần hắn ưu nhã vén lên mái tóc dài, mi ngọc khép hờ dâng lên cho hắn đôi môi quyến rũ.

- Hảo tửu, hảo tử ha ha ha…

Hắn sảng khoái không hề kiên kị lớn tiếng cười.

- Tướng công, chàng cười nhỏ thôi. Không nên để người khác biết được.

Kim Liên vội vàng chặn miệng hắn, dù sao ở đây tu sĩ cũng không dưới mấy trăm người mà đa số đều là tu sĩ Trúc Cơ cao thủ, ngay cả con ruồi bay qua e rằng là đực hai là cái cũng không thể thoát khỏi tai mắt bọn chúng.

- Muốn ta im lặng sao? Vậy thì 2 nàng không thể dùng thủ đoạn thông thường được rồi.

- Hư tướng công.

Nàng vờ tức giận, cùng Lam Linh hai vị mĩ phụ cuối người, dùng đôi môi mê người của chính mình áp lên môi của Trần Duyên. Nụ hôn 3 người này thật sự làm cho dục tính càng trở nên cháy bỏng. Hắn song thủ không yên vị, vừa chơi đùa với chiếc lưỡi đinh hương của các nàng, bàn tay xấu xa đả tiến vào bên trong trường bào. Phân biệt Kim Liền cùng Lam Linh cự sơn của hai nàng đều bị hắn một tay tóm gọn.

- He he he nàng không cần hoảng sợ, phòng chữ Địa của tu sĩ Kim Đan đều được khắc linh trận, thần thức hay bất kì thủ đoạn gì cũng đều phải thúc thủ chịu trói a.
- Thì ra chàng một mực muốn lôi kéo ta cùng Liên muội tới đây đều vì muốn làm ra chuyện hoang đường này.

Lam Linh nhịn không được cuối cùng cũng phải nói ra.

- Đương nhiên là không đơn thuần như vậy, nếu tướng công mục đích chỉ như nàng nói thì ta đã dẫn theo Diệu nhi, Diệp nhi. Để 2 nàng chơi trò mẫu nữ luyến ái, vừa được xem đấu giá…a tại sao ta lại không nghỉ tới từ đâu đi.

- Chàng…

Lam Linh thật sự bị hắn là cho nổi khí, mĩ phụ lạnh lùng quay người không thèm nhìn mặt hắn.

- Ha ha ha Linh nhi của ta cũng biết tức giận sao? Tướng công chỉ muốn đùa giỡn với hai nàng thôi, thật ra lần này chính sự đều đặt ở dưới kia nha. Ta có bất ngờ lớn muốn tặng cho nhị vị thê tử nha.

- Bất ngờ?

Kim Liên tỏ ra nồng đượm hứng thú, Trần Duyên đối với mỗi nữ nhân đều ra tay vô cùng rộng rãi. Thứ mà hắn phải nói là “bất ngờ” nàng tin chắc rằng thứ này không phải là bảo vật tầm thường.

- Ha ha ha ta thật sự đã hao tổn không ít công sức mới tìm ra chúng, hai nàng thật sự không muốn báo đáp ta ư?

- Tướng công chàng thật xấu xa, lễ vật chưa thấy mà đã muốn khi dễ chúng thiếp.

Kim Liên mĩ phụ yêu kiều vứt cho hắn một cái mị nhãn, nàng khi biết được xung quanh đã được cấm chế bao phủ thì đã không còn ngại ngùng. Nàng tựa như tiểu miêu đứng trước mặt hắn, sau lưng nàng là hàng ngàn con người, mĩ phụ không ngần ngại mà cởi bỏ trường bào, lộ ta từng tấc da thịt trắng mịn như ngọc thạch.

- Tướng công, thiếp cũng có một tin tức đại kinh hỉ. Nhưng muốn thiếp nói ra thì chàng phải làm được 2 điều nha.

- Là…là điều gì?

Trần đại sắc lang ngây ngốc trước hành động vô cùng táo bạo của nàng, dù rằng những kẻ dưới kia không thể biết được bên trong có chuyện gì xảy ra nhưng tại nơi đông người mà dám làm ra hành động này, Kim Liên dâm đãng thật sự không hợp thói thường đi.

- Điều kiện thứ nhất. Bảo vật chàng vừa nói phải hợp ý thiếp, nếu không thì thiếp sẽ không nói ra đâu.

- Được, được. Ta dám dùng tính mạng đảm bảo a.

Trần Duyên vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.

- Còn điều kiện thứ 2…là chàng phải thỏa mãn dâm phụ này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau