KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Ngũ Kiếm Phách Thiên. Dãy dụa tìm đường sống

“Vắng mợ thì chợ vẫn đông” Văn Nhiên bỏ mình không khiến cho tình cảnh của trường huyết chiến xụt giảm khí thế. Những kẻ tạm thời giữ lại được tính mạng không dám do dự, bao nhiêu hậu chiêu vốn là lá bài tẩy đều không ngần ngại phóng xuất. Vô số công pháp cùng vô vàn thủ đoạn được thi triễn khiến cho rất nhiều Phệ Huyết Trùng tan tành xác pháo.

- Bọn súc sinh này số lượng dường như vô tận, giết chết một đầu ngay tức khắc hai, ba đầu hiếu sát súc sinh khác lại điền đây.

Pháp lực trên người dần cạn kiệt, ngay cả đan dược mà thường ngày bọn chúng trân quý như tính mạng cũng không dám chần chừ, cắn răng phục dụng nhưng tình thế vẫn không có quá nhiều biến chuyển. Không ít kẻ bị sự sợ hãi của bản thân mà dần trở nên điên loạn, không tiếc tất thảy bọn chúng dùng chính thân thể của mình lao vào những nơi Phệ Huyết Trùng tập trung đông đảo.

- Ha ha ha lão tử dù có ngã xuống cũng không thể chết oan uổng được, nếu không kéo theo các ngươi đệm lưng làm sao lão tử có thể bình tâm xuống dưới cửu tuyền được chứ.

Tự bạo!!! Tuy không có nhiều kẻ đủ đãm lược để làm ra hành động kinh người này nhưng uy lực mà một vị Trúc Cơ tu sĩ chất chứa cả đời không thể xem thường. Hoàn cảnh sau đó hỗn loạn vô cùng “căn phòng” linh trùng vốn bị khép kín như thành đồng vách sắt đã bị xuyên thủng làm cho chân dung của kẻ chủ mưu lọt vào tầm mắt của những tên mà lữa giận trong lòng đang sục sôi.

- Không ngờ trong số những tên tán tu tạp nham kia lại có thể xuất hiện một kẻ kiêu hùng.

Trần Duyên lúc này mới hiểu ra hành động tự sát của tên râu ria xồm xoàm lúc nãy không chỉ đơn thuần là ngọn đèn cố gắng pháp ra tia sáng yếu ớt cuối cùng giữa màn đêm tĩnh mịch. Hắn đánh cược cả mạng sống của mình chính là để bản thân Trần Duyên bị phơi bày trước vô vàn ánh mắt thù hận của hàng trăm tu sĩ bị vây hãm.

- Khốn kiếp!!! Ngươi lòng lang dạ sói, ngay cả súc sinh cũng không bằng. Ty mỗ nay thay trời hành đạo, một kiếm này trảm sát ngươi xem như không phụ lão bằng hữu dưới suối vàng.

Trung niên tu sĩ vốn là bằng hữu vào sinh ra tử với kẻ vì nghĩa quên mình vừa ngã xuống kia. Hai người bọn hắn cùng nhau chống đỡ công kích đánh tới thì phía sau, hắn lại lập lờ nghe thấy tiếng hét quyết tuyệt của huynh đệ.

Nếu như ánh mắt có thể sát nhân thì Trần Duyên sợ rằng dù có trăm cái mạng cũng không đủ dùng. Trung niên tu sĩ hai mắt giăng đầy tơ máu, hàm răng nghiến lại kêu ken két.

- Tứ Kiếm Khốn Trụ.
Hắn vốn chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, tán tu không có gì quá nổi bật. Nhưng trong tình cờ cơ duyên chợt tìm đến, chỉ vài 3 câu hào sảng lại được một vị ẩn danh cao thủ truyền cho một phần khẩu quyết, tuy so với thủ đoạn của vị tiền bối kia chỉ là muối bỏ biển nhưng sau mấy trăm năm vùi đầu tu luyện hắn cuối cùng cũng luyện thành một chút da lông, Ngũ Kiếm Phách Thiên.

- Hừ. Chiêu thức này có một chút môn đạo nhưng uy lực thì lại quá kém cõi, đây là thứ ngươi mong chờ có thể lấy mạng ta sao?

- Tiểu tử, ngươi đừng có ngông cuồng, núi này cao còn có núi khác cao hơn. Nơi này chính là mồ chôn của ngươi.

Bị Trần Duyên xem thường, tên tu sĩ càng thêm thống hận. Tứ kiếm không hề dừng lại, khẳng khắc tưởng chừng như thân thể cùng binh khí va chạm thì tứ kiếm lại bất ngờ đối hướng, trước vẻ mặt ngoài ý muốn của Trần Duyên thì dưới mặt đất nơi hắn đang đứng đã bị một trường kiếm khí dày đặt bao vây mà cội nguồn lại là những thanh kiếm vừa rồi đã găm vào bốn gốc tạo thành một bức trường thành có khả năng đoạt mạng bất cứ kẻ nào dám chạm vào.

- Ha ha ha… vì sự ngu xuẩn của ngươi nên ta mới có thể hoàn mĩ pháp kĩ mạnh nhất này. Khóc thét đi, thống hận đi, bởi vì chỉ có như vậy mới khiến ta cõi lòng thỏa mãn tâm niệm trả thù.

- Ngũ Kiếm Phách Thiên.

Tên tu sĩ vẻ mặt điên cuồng khi chứng kiến Trần Duyên không còn đường có thể thoát ra. Hắn nhanh tay rút ra thanh bảo kiếm cuối cùng luôn mang bên người, sau tiếng thét chói tai cả người lẫn kiếm đều lao xuống mang theo khí thế bài sơn đão hải, một lòng muốn diệt sát kẻ tử thù bên dưới.- Đây là ngươi mạnh nhất thủ đoạn, nhưng đối với ta thứ này chỉ là trò mua vui không hơn không kém.

Trần Duyên sau một khoảng khắc ngẫn người liền lắc đầu xem thường, quả nhiên không để thủ đoạn của gã kia vào mắt. Linh trùng đồ án chói lọi nơi mi tâm, mặt đất nơi mà hắn đang đứng bất chợt run lên dữ dội. Tiểu Khâu lại một lần nữa từ sâu trong lòng đất mạnh mẽ phá vỡ tường thành kết giới từ dưới đất. Trần Duyên đạp chân lên đầu đen bóng của Tiểu Khâu chỉ trong nháy mắt khoảng cách của hắn tiếp cận tên tu sĩ kia.

- Khốn kiếp… pháp kĩ của ta…

- Ha ha ha ngũ kiếm chỉ còn lại nhất kiếm, pháp kĩ này của ngươi xem như 1 thành uy lực cũng khó lòng phát huy. Ta thật sự muốn xem nhà ngươi làm sao có thể tiếp nổi 1 quyền này.

Không hợp thói thường, tên tu sĩ kia hai mắt trực mở lớn. Hắn thật không tin vào những gì mình trông thấy, tên ngu ngốc kia rõ ràng đã lật ngược thế cờ nắm giữ thế thượng phong trong tay nhưng cớ sao lại làm ra hành động tự sát lao đầu vào trước mũi kiếm.

Trần Duyên đương nhiên không phải là kẻ đầu óc nông cạn, Khô Mộc Đại Pháp khiến quyền đầu mang tới áp lực không thua kém 1 ngọn cự sơn nặng đến hàng vạn cân. Hắn đối với nhục thể đã tu luyện Khô Mộc Đại Pháp đến tiểu thành thập phần tin tưởng, một quyền này dù có thiên binh vạn mã cũng bị ép phải nằm sấp xuống.

- Ah…ah… keeng…

- Pháp kiếm của ta, hắn…không phải là nhân loại…

Sự thật đã quả rõ ràng, ông trời không thuận lòng người. Kẻ đại gian đại ác kia hoàn toàn bình an vô sự. Hàng trăm tu sĩ mang trên mình lá cờ chính nghĩa đôi mắt như vô hồn. 1 quyền kia cứng rắn chấn gãy pháp kiếm không khác gì vô tình, lãnh khốc đánh vỡ tia hi vọng cuối cùng của bọn chúng.

Tên tu sĩ đáng thương bị chấn vỡ pháp kiếm bổn mạng tình hình thảm liệt không muốn nhìn. Quyền kình mạnh mẽ đánh văng hắn trở vào không gian chết chóc, tứ chi điên cuồng vũ động nhưng chỉ sau một hô hấp mọi thứ đã yên tĩnh hơn. Kẻ xấu số kia đã bị đại dương linh trùng nhấn chìm, hành động kiên cường bất chấp cả mạng sống vừa rồi cũng chỉ như là một gợn sóng nhỏ bé.

Chương 222: Bước đầu giác tỉnh

Kẻ cần chết thì đều đã chết, gần ngàn tu sĩ sinh mạng đều đã bị Phệ Huyết Trùng lãnh khốc hái xuống.

- Vậy là huyết yến đã tới thời khắc trọng yếu nhất, Tiểu Huyết ngươi vạn lần đừng để ta thất vọng.

Trần Duyên song thủ siết chặt, hai mắt chăm chăm quan sát hình bóng nho nhỏ một thân một mình liều mạng giành giựt từng tia sinh mệnh. Tiểu Huyết thân phận thật quá chói mắt, ngày thường với uy quyền tuyệt đối của Trần Duyên trao cho phong quang vô hạn không một đầu Phệ Huyết Trùng nào dám trái ý.

Nay “hổ lạc đồng bằng bị chó khinh” tuy thương thế đã có phần diệu xuống nhưng Tiểu Huyết lại trở thành tâm điểm của vô số đợt công kích. Bọn chúng hùng hổ khát máu như thể muốn gặm nhắm từng mảng huyết nhục.

- Lão phu cả đời cũng chưa từng tận mắt chứng kiến quang cảnh lạ lùng này. Bọn chúng vẻ ngoài tuy giống linh trùng như từ tính khí tới tập tính lại vô cùng tương thích với cổ độc.

- Cổ độc?

Trần Duyên đã trên một lần nghe Chu lão nhắc qua điều này, nên nhớ pháp bảo bổn mạng Loa Trùng Ốc của hắn xuất thân từ Tuyệt Độc Môn một tiểu phái luyện cổ.

- Cũng không thể trách tiểu tử nhà ngươi, tu sĩ tu luyện cổ độc từ thời xa xưa đã bị săn lùng tiêu diệt, truyền thừa cắt đứt gần như không còn.

- Ngươi cũng đùng mong chờ lão phu có thể tiết lộ điều gì, tin tức về cổ độc đều trở thành cấm kị. May ra các đại tông phái vẫn còn cổ thư truyền lại một chút gì đó.

Chu lão thanh âm vừa dứt thì Huyết Yến trên cao kết cục đã sắp lộ diện, Tiểu Huyết nhục thân đã tàn tạ đến mức không còn nhận ra. Quân số thao thiên lên đến hàng trăm vạn lúc này vẫn còn trụ lại không quá nữa, với tốc độ hao binh tỗn tướng điên cuồng này dù có là cự đại thế lực cũng khó lòng tiếp thu nỗi.

Đội quân Phệ Huyết Trùng từ từ lui ra để lộ khoảng trống rộng chừng 3 dặm, tại trung tâm nơi ấy hiện diện hai chấm nhỏ đang giao chiến. Trần Duyên nội tâm vô cùng nôn nóng, tự mình cùng Tiểu Khâu và Tiểu Mập Mạp tiến lại gần.

Nơi ấy Tiểu Huyết thập phần chật vật, đối thủ lại là một đầu Phệ Huyết Trùng hình thể to lớn không kém. Rõ ràng đầu linh trùng này sau khi trãi qua huyết tẩy đã tự mình vươn lên có được thực lực không thua kém gì Tiểu Huyết dốc toàn lực. Khí chất bá chủ tỏa ra bên ngoài kia, ý định đã quá rõ ràng đầu linh trùng này muốn phế truất Tiểu Huyết trở thành độc lĩnh duy nhất.

Sau một hồi ác chiến, kết cục không ngoài dự đoán. Đầu linh trùng to lớn kia quả nhiên chiếm ưu thế tuyệt đối, từng đòn đánh đều thập phần sắc bén cùng hiểm hóc. Lục chi trên người Tiểu Huyết từ từ bị kéo xuống, đôi cánh sau lưng bị cắn xé không thành hình.

- Chẳng lẽ kết cục này không thể thay đổi được sao?

Chu lão nhìn tới thảm cảnh của Tiểu Huyết cũng không có chút không đàn lòng thở dài. - Tiểu Huyết, còn muốn lười biếng tới khi nào. Còn không nhanh đứng lên cho ta, kẻ thù đang hả hê nhìn xuống sự yếu của ngươi kia.

Trần Duyên phẫn nộ rống lớn.

- Tiểu tử, lão phu thấu hiểu nổi lòng ngươi nhưng mà trên đời này có nhiều thứ không thể cưỡng cầu.

Chu lão lời nói tràn đầy chua xót, nhìn hắn phẫn uất như vậy không khỏi khiến lão như nhìn thấy chính bản thân lão trước đây. Trong mắt những kẻ ngoại đạo linh trùng không khác gì những tấm khiên thịt bị chính chủ nhân đem ra làm vật thế mạng. Cũng bởi vì thế mà khống trùng tu sĩ luôn trở thành cái đinh trong mắt của nhiều người, vô cùng ít kẻ tuyển chọn con đường tu luyện này. Vừa hao tiền tốn của bậc nhất, vừa mang tiếng xấu muôn đời.

Nhưng không phải ai cũng thấu hiểu được, đối với những người luyện trùng cả đời như lão thì linh trùng đôi lúc còn đáng trân quý hơn bất cứ điều gì trên đời. Nếu tu sĩ biết cách bồi dưỡng, bọn chúng mãi mãi sẽ không bao giờ phản bội ngươi. Thậm chí bổn mạng linh trùng cũng được cho là sinh mạng thứ hai, so với pháp bảo bổn mạng chỉ có hơn chứ không có kém.

Phệ Huyết Trùng dũng mãnh từng bước lại gần, huyết khí còn chưa thể tiêu tan bởi vì con mồi vẫn chưa chết. Đầu linh trùng to lớn rõ ràng không thể một gặm ăn tươi nuốt sống Tiểu Huyết thì sẽ không điều gì có thể ngăn cản nó lại được. Đôi càng mạnh mẽ hất văng từng tảng cự thạch hàng trăm cân nhẹ nhàng như phe phẩy chiếc lá làm lộ ra thân xác đáng thương chỉ còn thoi thóp mệnh nhọc.

- Tiểu Huyết, tên khốn nạn nhà ngươi tại sao còn chưa chịu đứng dậy cho tiểu gia. Không lẽ ngươi muốn tiểu gia ta xuống đó đánh vào cái mông lớn của nhà ngươi a.

Tiểu Mập Mạp toàn thân đã gấp không chịu được, nếu không phải bị Trần Duyên trấn trụ thì con sâu mập này cũng dám liều mạng lao xuống đó lắm chứ. Như thể nhận ra giọng nói của Trần Duyên cùng Tiểu Mập Mạp, thân xác nhỏ bé lại có chút cử động mặc dù không quá nổi bật nhưng Trần Duyên có thể trông thấy Tiểu Huyết nội thể dường như từ tận sâu trong huyết mạch xuất hiện một luồn khí tức vừa kì lạ lại vừa quen thuộc.

- Khí tức này, sản sinh từ huyết mạch. Ta không thể nhầm lẫn được, thật sự là huyết mạch của Tiểu Huyết đang có dấu hiệu thức tỉnh.

Tia vui sướng hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt, từng giây từng khắc trôi qua cuối cùng điều mà hắn mong mỏi đang dần trở thành hiện thực.

- Không lẽ…

Chu lão cũng há hốc mồm kinh ngạc.

- Gừ…gừ…

Đầu Phệ Huyết Trùng to lớn dường như cũng nhận ra sự áp chế vô hình, nhưng với bản tính hung tàn linh trùng không vì đó mà lùi bước. Hình thể rắn chắc như kim thiếc liều mạng xông tới, đôi càng sắc bén vươn ra ý đồ muốn trước khi Tiểu Huyết hoàn thành Huyết Mạch giác tỉnh một chiêu giết xuống.

- Đã tới lúc rồi, Tiểu Mập Mạp ra tay thôi.

Không đợi Trần Duyên kịp nhắc nhở, bóng dáng con sâu nhỏ trên vai đã biến đi lúc nào không hay quả nhiên là đã gấp không đợi được nữa.

Đừng lầm tưởng Tiểu Mập Mạp cả ngày ỷ lại vào lão đại, lười biếng ngáp ngắn ngáp dài mà quên mất rằng con trùng mập này được Thượng Cổ tu sĩ kính cẩn đặt cho danh xưng Vương Giả Trùng.

- Con kiến nhỏ kia, ngươi không nên gấp gáp như vậy a. Thời khắc vị huynh đệ này của ta từ trong cửa chết trổi dậy mà để xảy ra việc gì ngoài ý muốn quả thật không tốt lắm đâu.

Phệ Huyết Trùng cả người cứng đờ lơ lững trên không trung, các chi loạn động cào loạn trong không khí nhưng tất cả đều không có tác dụng. Tiểu Mập Mạp hiện ra với hình ảnh quang cầu chói lọi, chỉ khẻ nhướng lông mày khiến cho đầu linh trùng hung tàn như cá nằm trên thớt mặc cho kẻ khắc chặt chém.

Tiểu Mập mạp cũng không thèm ra chiều để ý đến, bởi vì mọi tâm tư đều đặt dồn lên cái huyết kén tanh tưởi nằm bất động đằng kia. Trên thế gian này thiên địa thai nghén ra vô vàn những tạo vật kì quái, từ hoàn mĩ vô khuyết như đóa hoa nở rộ tắm mình trong sương sớm đến cương thi thối rữa khiến cho bất kì ai lần đầu gặp phải cũng nôn thốc nô tháo.

Chương 223: Quân vương tỉnh giấc

Không gian xung quanh xộc lên mùi hương tanh tưởi, huyết cầu bộc lấy Tiểu Huyết đã có dấu hiệu loạn động. Trần Duyên chính là kẻ hưng phấn hơn ai hết, dù khoảng cách tới đó hơn trăm bước chân nhưng sợi dây liên kết bởi thần thông Thần Khống Vạn Trùng hắn đã tường tận những gì diễn ra bên trong đó.

- Đã tới lúc quân vương hồi sinh, chỉ cần nghĩ tới cũng đủ khiến nội tâm ta hưng phấn không thôi.

Cơ thể Trần Duyên run lên bần bật, không chỉ có hắn mà ngay cả Tiểu Khâu hay Tiểu Mập Mạp cũng có thể cảm nhận thấy một luồng uy áp cực lớn phát ra từ viên huyết cầu kia.

- Thật khó tin, đầu linh trùng này sự thật có nguồn gốc khủng bố tới nhường nào mà chỉ giác tỉnh huyết mạch lại có thể lợi hại tới mức này.

Chu lão ngoài ý muốn nâng nâng chóp râu trầm tư. Lão đương nhiên chưa để một chút lực lượng nhỏ bé này vào mắt, thứ lão buộc phải mở ra kim khẩu ngợi khen chính là tiềm lực mà Tiểu Huyết vừa đánh thức. Rõ ràng chỉ là một đầu linh trùng Đinh đẵng nhị cấp nhưng lại khiến lão cảm nhận được một chút khí tức cổ xưa thần bí điều mà hiếm đầu yêu thú nào sỡ hữu.

- Tách…tách…tách…

Mọi thứ như đứng yên bất động, hô hấp ngưng trệ đôi chút. Tất cả lực chú ý đều dồn vào huyết kén, từng giọt huyết như hạt sương rơi xuống nhuộm đỏ mặt đá, dần dần thân thể bao bọc bên trong bị lộ ra bên ngoài.

- Thay đổi như vậy không phải là quá nhiều đi?

Trần Duyên ngơ ngác ngám nhìn đầu linh trùng nhỏ bé bên dưới. Linh trùng hay yêu thú thường có một điểm chung bất di bất dịch, hình thể đóng vai trò trọng yếu để phân cấp địa vị trong bầy đàn.

Yêu thú đầu lĩnh kích thước không cần phải nói là lớn hơn rất nhiều so với phần còn lại, không chỉ lợi thế về lực lượng mà còn làm ra uy thế chấn nhíp kẻ dưới. Linh trùng cũng không ngoại lệ, trước kia Tiểu Huyết hình thể cứ như vậy là phõng đoán. Trong khi những đầu Phệ Huyết Trùng khác chỉ to hơn nắm tay người thường thì Tiểu Huyết đã lớn tới mức có thể che lấp đầu người.

Đó chỉ là phỏng đoán của hắn, vô số Phệ huyết Trùng sống sót vẫn còn đó. Nhìn vào dáng vẻ run sợ của bọn chúng khi Tiểu Huyết xuất hiện cũng đủ biết rằng không thể lấy thường thức thông thường để đáng giá sự lợi hại của Tiểu Huyết.

Linh trùng to lớn hơn đầu người mà giờ đây chỉ đặt vừa lòng bàn tay, hình thể không lớn hơn Tiểu Mập Mạp bao nhiêu. Màu sắc toàn thân pha trộn giữa cát đen cùng huyết tinh đã hoàn toàn biến đổi trở thành một màu huyết tinh thuần túy. Vô số gai nhọn lõm chõm khắp người đều đã không cánh mà bay, rõ ràng vẻ ngoài khát máu đã suy giãm, ít nhất cũng không khiến nữ nhân phải khóc thét khi vừa trông thấy.

- Ha ha ha Tiểu Huyết, ngươi thật sự vừa lột xác hay sao. Hình dáng bên ngoài cũng có chút biến chuyển a, mặc dù chưa soái như bản thiếu gia nhưng cũng tính là dễ nhìn hơn chút ít.

- Còn tên gia hỏa này nữa nha, ngươi cũng nhanh đã mông hắn nở hoa a. Bản thiếu gia cũng không phải người hầu suốt ngày trông giữ “tiểu bào bảo”.
Tiểu Mập Mạp bản tính muốn ăn đòn trổi dậy, do hiếu kì thực lực thật sự của Tiểu Huyết vừa giác tỉnh huyết mạch, bàn tay vô hình một bã ném đầu Phệ Huyết Trùng to lớn kia đi còn mục tiêu thì không cần nói ra.

- Hừ tên tiểu tử lưu manh này.

Trần Duyên nhận ra lực đạo ném tới sợ ràng chỉ đơn thuần bị trúng đòn cũng đủ làm cho Luyện Khí kì tu sĩ tan xương nát thịt. Rõ ràng Tiểu Mập Mạp không hề có dụng ý tốt, mà lại còn từ phía sau ném tới muốn làm Tiểu Huyết một phen mất mặt.

- Gre…gre…

Không còn âm thanh thèm khát khi xung trần, đầu Phệ Huyết Trùng dù đang lao đi nhưng lại không khởi hoảng sợ đến tột cùng. Song sí sau lưng gian rộng ý đồ muốn tránh xa khỏi sinh linh nhỏ bé hình như vẫn còn đang say ngủ. Nhưng tất cả nỗ lực đều vô dụng, khoảng cách thực lực vô cùng khác biệt dù có cố gắng bao nhiêu cũng không thể nào trốn thoát.

Phệ Huyết Trùng vỏ giáp có thể chống đỡ không ít pháp kiếm, cộng với Tiểu Mập Mạp uy lực không thể coi thường. Cái bóng in trên mặt đất càng lúc càng lớn, đất đá do bị kình lực tác động đều bị thổi dạt ra xa. Tiểu trùng lúc này vẫn còn nằm bất động không hề có ý định phản công hay né tránh.

Viên đạn thịt càng lúc càng đến gần, Tiểu Mập Mạp trông thấy cũng không giấu nổi hưng phấn nghĩ thầm.

- Một chiêu này chết thì không chết nhưng khẳng định cũng sẽ bị lột mất một lớp da. Đến lúc đó tiểu tử ngươi làm sao còn mặt mũi tranh giành vị trí độc tôn của bản thiếu gia đây.
Tiểu Huyết dường như đoán được tên âm hiểm kia muốn âm mình, thân hình huyết đỏ rướng người uể oải. Trần trụi liếc mắt khinh thường một chân nhẹ nhàng đưa lên đón đỡ.

Hành động này đương nhiên đều bị Tiểu Mập Mạp thu vào tầm mắt, con sâu nhỏ trước nay vốn rất dễ khích tướng bí mật bàn tay vô hình đấm vào hư không một quyền.

- Ha ha ha nếu ngươi đã lợi hại như vậy thì có giỏi chống đở chiêu này a.

Một quyền vô hình đánh thẳng vào Phệ Huyết Trùng, lực đạo lớn tới mức lớp vỏ giáp giữa ngực lõm vào. Chỉ cần Tiểu Mập Mạp mạnh tay hơn một chút sợ rằng đầu cự trùng này chết mà không ai hay biết.

Viên đạn thịt lực đạo càng mạnh hơn bội phần đủ để trọng thương một vị Trúc Cơ kì tu sĩ nhỏ yếu. Dù nhận ra điều đó Tiểu Huyết vẫn thập phần bình tĩnh không để vào mắt một chân nhẹ nhàng như hư không chặn đứng đầu Phệ Huyết Trùng có thể xuyên thủng cự sơn.

- Chặn lại được, thật sự có thể chặn lại được…

Chu lão lẫm bẩm, thực lực của Tiểu Mập Mạp lão là người hiểu rõ nhất. Mang trong mình huyết thống Thượng Cổ linh trùng Tinh Thần Trùng cao quý, chỉ cần đột phá thực lực so với linh trùng hay yêu thú cùng cấp đều mạnh hơn vô số lần. Nói không ngoa một đấu một dù là Trúc Cơ Hậu kì tu sĩ cũng đừng mong dễ dàng đánh bại được con trùng mập này.

- Đúng vậy, ta cũng thật không ngờ. Tiểu Mập Mạp tuy không dồn toàn lực nhưng cũng đâu thể dễ dàng như vậy phá giải được chứ.

Trần Duyên gật đầu đồng tình.

Phệ Huyết Trùng to lớn ngoan ngoãn phủ phục dưới chân Tiểu Huyết, toàn thân sợ hãi đầu không dám ngẫn lên cứ như là một gia thần chịu tội trước đấng quân vương quyền uy không thể xâm phạm.

Tiểu Huyết song sí chợt động, cả người bé nhỏ bay vút lên trời cao cứ như là mũi tên xuyên thủng tầng tầng lớp lớp những đám mây. Rồi cũng bất chợt dừng lại, đôi mắt nhìn về hướng Tiểu Mập Mạp không nói không rằng chớp mắt vừa trôi Tiểu Huyết đã xuất hiện phía sau Tiểu Mập Mạp.

- Thân pháp không tệ, nhưng muốn cắt qua Tinh Thần Khải Giáp của bản thiếu gia thì…nhà ngươi vẫn còn kém một chút hỏa hầu.

Tiểu Mập Mạp phì cười, trên quang cầu có thể chống đỡ một tên Trúc Cơ Trùng kì tu sĩ tự bạo vậy mà xuất hiện một vết cắt nho nhỏ. Không chỉ có như vậy, mười bước chung quanh bọn chúng đất đá đều ngã rạp. Một chiêu này chỉ có hai từ có thể diễn ta, nhanh và độc. Không hay không biết vô tình hái xuống vô số sinh mạng.

Chương 224: Chấn áp nhị trùng

Tình hình giữa hai đầu linh trùng thập phần căng thẳng, một kẻ bá đạo còn một bên thì lại hiếu sát. Mặt đất rung lên bần bật, đất đá trôi nổi trên không trung rõ ràng trong bọn chúng không kẻ nào muốn mình là người nhượng bộ.

- Tới lúc ta ra mặt rồi, hai tên gia hỏa này không lúc này có thể khiến ta ngừng lo lắng a.

Trần Duyên dỡ khóc dỡ cười, vừa đánh xong “giặc ngoại xâm” giờ lại phải an ổn nội loạn tình thế này khiến gia chủ như hắn không thể không khoanh tay đứng nhìn. Đứng trên đầu Tiểu Khâu, cự trùng tuy hình thể to lớn nhưng tốc độ lại không kém chỉ thoát một cái đã xuất hiện trước tầm mắt bọn chúng.

- Dừng lại, nếu như ngươi tiếp tục tiến tới không may lại cuốn vào trường áp lực của bọn chúng.

Thầm ra lệnh cho Tiểu Khâu dừng lại.

- Phốc.

Khô Mộc Đại Pháp toàn lực thi triễn, trên đầu Tiểu Khâu vẫn còn bóng người đứng đó nhưng ghê gớm thay đó chỉ là hư ảnh của Trần Duyên. Bởi vì lúc này chân ảnh đã đứng giữa cuộc giằng co của hai linh trùng. Hữu thủ bắt lấy Tiểu Mập Mạp, tả hữu giữ chặt Tiểu Huyết hai tay nắm thành quyền đập thẳng xuống nền đất khiến cho ngọn cự sơn nơi mà bọn hắn đang đứng chính thức xóa sổ.

- Hai kẻ các ngươi bây giờ ắt hẵn đã bình tĩnh lại a.

Mạnh mẽ nghiền áp, đây chính thực là mạnh mẽ nghiền áp. Hai đầu linh trùng thực lực mạnh mẽ vậy mà không có lấy một cơ hội tẩu thoát trần trụi bị Trần Duyên một chiêu bắt sống.

- Còn muốn phản kháng? Hóa Mộc Quyết.

Chân khí tinh thuần bao bọc lấy Trần Duyên khiến cho Khô Mộc Đại Pháp uy lực lên nhục thể càng tăng thêm siết cho Tiểu Huyết ý đồ phản kháng phải đau đớn khóc thét.

- Lão…lão đại…chúng đệ chỉ là…là muốn tỉ thỉ thôi không có ý làm kinh động tới lão đại đâu a.

Tiểu Mập Mạp hoảng sợ nhanh chóng hướng Trần Duyên bẩm báo còn không quên đánh mắt qua kẻ đang chịu trận bên kia. Hai kẻ bọn hắn khi nãy vẫn còn muốn đánh một trận nhưng bây giờ lại trở thành đồng bệnh tương liên nha.

Tiểu Huyết cũng không phải là kẻ ngốc, trong một khoảng khắc liền nhận ra nam nhân này chính là chủ nhân của nó. Dù có khai mở huyết mạch, thực lực đại tăng nhưng vẫn trước sau như một không thể thoát khỏi bàn tay của hắn. Tiểu trùng rất thức thời đầu nhỏ gật đầu lia lịa lại còn đánh mắt thân thiết qua Tiểu Mập Mạp.

Trần Duyên phì cười, Tiểu Mập Mạp bản tính yêu tinh thành tính khó lòng xoay chuyển nhưng tên Tiểu Huyết này sau khi trưởng thành linh trí lại cao đến như vậy biết thức thời nhẫn nhịn. So với Phệ Huyết Trùng chỉ biết chém giết đúng là chuyện hiếm thấy.

- Nếu hai ngươi muốn tỉ thí sau này vẫn còn có rất nhiều cơ hội, nơi đây đã quá hỗn loạn rồi nếu không rời đi nhanh không biết sẽ có bao nhiêu thế lực sẽ mò tới đây.- Tuân lệnh lão đại.

Trông thấy hắn giận dữ như vậy tưởng rằng lần này sẽ chịu một chút hình phạt nhưng theo cách nói này chính là tha bỗng rồi. Tiểu Mập Mạp mừng như mở hội tức khắc nhận lệnh, thu lại quang cầu đáp xuống trên vai hắn.

Tiểu Huyết lại không may mắn như vậy, sau một hồi phản kháng bị Trần Duyên trừng phạt tiểu trùng đáng thương lê thân xác mệt rã từ bàn tay men theo cánh tay trèo lên vai kia. Tiểu Trùng thư sướng điều chỉnh ổ nhỏ của mình rồi nằm phục xuống nghỉ ngơi.

- Cái gì??? Tiểu Huyết tại sao ngươi lại ở đây, không phải ngươi thường ngày đều ở trong ổ chó của ngươi sao.

Trông thấy Tiểu Huyết mặt dày mày dặn nghỉ ngơi ở vai bên kia của lão đại lại còn ra chiều thư sướng Tiểu Mập Mạp không nhịn được muốn ra tay cho tên cướp này một trên nhớ đời.

- Thôi được rồi, Tiểu Mập Mạp đừng gây chuyện nữa. Tiểu Huyết không muốn quay về Loa Trùng Ốc hẵn là có nguyên do. Cứ để Tiểu Huyết ở đây một thời gian sẽ không làm phiền gì tới ngươi đâu.

- Nhưng…

Đây không phải là vấn đề làm phiền hay không làm phiền, chơi đùa trên vai lão đại là đặc quyền của hắn linh trùng bản mệnh như nó. Hai người tuy hai mà một tình cảm gắn bó, nay tên gia hỏa mặt dày này lại muốn xông vào giành lấy một chén canh điều này không thể chấp nhận được.

Mặc cho con sâu mập kia phản kháng trong vô vọng, Tiểu Huyết vẫn bám trụ nơi đó Trần Duyên không lấy làm buồn phiền mà lại vô cùng hài lòng. Tiểu Huyết sau khi giác tỉnh Huyết Mạch linh trí rõ ràng đã phát triển hơn trước bội phần. Không còn chỉ biết người chém ta giết như trước, sau này hắn sẽ lại có thêm một cánh tay rất đắc lực.- Túy đạo hữu, không biết đạo hữu muốn đi đâu? Hay là để bần đạo mạn phép tiễn ngươi một đoạn a.

Kẻ chủ mưu khiến Nhất Lục thụ trọng thương, Trần Duyên đương nhiên cắt cử không ít linh trùng giám sát quyết không để cho hắn có cơ hội bỏ chạy. Nổi lo lớn nhất đã được gỡ bỏ, giờ đây mới có thể toàn tâm toàn ý đòi lại món nợ bị truy sát. Chỉ có điều tất cả lòng căm hận của Trần Duyên chỉ còn hắn phải một mình gánh chịu bởi xung quanh không còn kẻ nào có thể sống sót.

- Đừng…đừng giết ta…cầu xin ngươi chỉ cần ngươi tha cho ta một con đường sống thì dù làm trâu làm ngựa ta cũng cam lòng.

- Có một tu sĩ Trúc Cơ Trung kì nguyện làm trâu làm ngựa…ý định này cũng không tệ.

Con đường sống rộng mở trước mắt Túy Bảo Chân mừng thầm vội vàng xưng tiểu nô hướng Trần Duyên liên tục vái lạy.

- Chỉ cần ta còn sống…chỉ cần ta còn sống, mối nhục này Túy Bảo Chân ta sẽ có ngày trả lại cho ngươi cả gốc lẫn ngọn.

Túy Bảo Chân lăn lộn trong giới tán tu nhiều năm cũng tính là một kẻ có máu mặt, thường ngày chúng tu sĩ gặp nhau đều một câu “Túy đạo huynh”, “Túy đại ca”…cung cung kính kính. Kẻ một thời phong quan vô hạn, hùng chí bát phương nay lại phải dập đầu hướng kẻ thù xưng nô, nỗi nhục nhã này dù có chết đi hắn cũng không bao giờ quên được.

- Tiếc thay bảo bối của ta lại không cho là đúng.

Túy Bảo Chân mồ hôi trên trán chảy đầm đìa, không kịp suy nghĩ pháp lực được đẩy lên đỉnh phong dùng hết sức bình sinh bắn người lên cao trăm trượng. Hắn siết chặt lấy pháp kiếm hoảng sợ khi phát hiện ra rằng hai đầu Ngọc Thạch Đường Lang luôn bám theo hắn như giòi đục trong xương.

- Khốn kiếp…Trần Duyên ngươi dám…

- Kẻ nào vái lạy dưới chân ta liền tha chết cho hắn? Nếu quả thực như vậy thì Trần Duyên này chỉ sợ hồn phi phách tán lâu rồi.

Trần Duyên cười khẩy, hắn chưa bao giờ có ý định sẽ tha chết cho kẻ từng truy sát mình. Túy Bảo Chân có thể còn sống đến bây giờ nguyên nhân chỉ có một, để Nhất Lục cùng Nhị Lục tự tay diệt sát hắn.

- Kẻ đáng chết đều đã chết, nơi đây không thể nào dung chứa ta được nữa. Nếu như không nhanh rời đi e rằng không sớm thì muộn những tồn tại kinh khủng kia nhịn không được hiện thân truy sát ta.

Nhất Lục cùng Nhị Lục sau một canh giờ liền trở lại còn mang theo thủ cấp của kẻ thù. Trần Duyên đã không còn lí do để lưu luyến nán lại, hắn thật sự không dám tiếp tục dạo chơi trên lãnh địa Chính Phái nữa. Tin tức ma đầu đại sát tứ phương sợ rằng đã lan truyền đi khắp nơi, còn danh tính của hắn khẳng định không thể giấu diếm. Đến lúc đó không chỉ là tu sĩ Trúc Cơ kì, sợ rằng những lão quái Kim Đan cũng không màn mặt mũi tìm đến.

Chương 225: Truy nã Trần Duyên

Nằm ẩn sâu giữa bạt ngàn núi non trùng điệp, một tòa tiểu viện lẵng lặng yên bình bám trụ. Khắp nơi chim muôn hót lên từng khúc rộn ràng hòa với thanh âm của những tiểu hài tử ngâm thơ thật sự có người cho rằng nơi đây là tiên cảnh cũng không sai.

Đình viện nho nhỏ hơn 10 tiểu hài tử đầu ba giá, trên tay cầm thi thư miệng vừa ngâm xướng vừa học theo lão sư ngoeo nguẫy cái đầu trông thập phần đáng yêu.

Được những hài tử này kính trọng gọi 1 tiếng lão sư nhưng tên thầy đồ này bề ngoài lại thập phần tuấn mĩ. Dung nhan như chỉ vừa 20, tay cầm thanh trúc đôi mắt hiền từ hài lòng nhìn xuống đám hài tử.

Không gian êm đềm trong nháy mắt bị phá vỡ, từ trên hư không một quyển thi thư màu hoàng kim mạnh mẽ quét qua khiến cho giấy mực trong đình bay loạn cả lên. Thầy đồ không lấy làm lạ lẫm, nhất thủ giơ ra dễ dàng bắt lấy. Thi thư hoàng kim cùng chữ viết bằng máu thập phần lăng lệ.

- Bình Bình.

- Lão sư.

Hài tử lớn nhất đứng dậy hướng lão sư cung kính chấp tay.

- Con hãy đưa các sư đệ trở về, hôm nay chúng ta chỉ học tới đây thôi.

- Đệ tử tuân mệnh.

Đợi khi những hài tử kia rời đi, thư sinh đầu ngón tay vẽ loạn mấy vòng quyển thi thư liền khai mở.

- Trần Duyên…Trần Duyên…Trần Duyên…

Trên nét mặt thư sinh vốn an tĩnh, thư thái ngàn năm không gì có thể thay đổi. Ấy vậy mà từng dòng huyết tự lơ lững kia, nam nhân nghiến răng nói ra danh tự kẻ thủ ác đến 3 lần. Đình viện rung chuyển dữ dội, vô số tiểu sinh linh xung quanh mười dặm đều run rẫy trong sợ hãi.

……………………………………………………….

Là một kẻ chuyên gây náo động, Trần Duyên nhạy cảm đoán được mình đã gây ra đại họa. Dù cho có 10 lá gan đi chăng nữa hắn cũng không dám nán lại dù chỉ một khắc. Đối với bản lĩnh tẩu thoát đã luyện tới mức lô hỏa thuần thanh Trần Duyên nhẹ nhàng lách người qua khỏi địa bàn của các thế lực có tu sĩ đồn trú.

Phương hướng không nhắm Linh Sơn mà đi, bởi vì trước đó không lâu hắn đã nhận được Truyền Tin Phù của thê tử Kim Nhu. Trong đó có nhắc đến 3 nàng đã bí mật rời khỏi Linh Sơn hướng Ma Tông lãnh địa, địa điểm đương nhiên đã được nhắc tới.

- Kế hoạch rời đi này quả thật nhìn xa trông rộng, tên Tuấn Dẫn tiểu nhân kia sau khi biết được hung tin ta chạy thoát thì đích ngắm tiếp theo của hắn không đâu khác ngoài Linh Sơn.

Qua sự việc vừa rồi Trần Duyên chín phần cũng nhận ra bộ mặt thật của bọn chúng. Chính Phái hay Ma Tông không quan trọng, chỉ cần đứng trước lợi ích khổng lồ dù các ngươi ngày thường có dùng bao nhiêu tiếng thơm bồi đấp lên người thì sớm muộn cũng có lúc không còn che giấu được nữa.

Nhưng người tính không bằng trời tính, Trần Duyên dù có khéo léo ẩn nấp tới đâu cũng không thể dùng sức một người chống lại vô số thế lực muốn có được hắn. Chỉ chưa tới 3 ngày xuất ra mật lệnh, không ít chính phái cùng những kẻ thực lực cao cường đã sớm ra tay lùng bắt, khí thế có chút… vượt xa khi nhìn tới kẻ thủ ác chỉ vỏn vẹn Trúc Cơ tầng 3 như hắn. - Phía bên kia có kẻ khả nghi, có thể hắn chính là ma đầu trong lệnh truy nã. Người đâu mau bắt lấy.

Một toán người tình cờ phát hiện Trần Duyên, tên cầm đầu nội tâm kinh hĩ hét lớn cho đám lâu la truy bắt.

- Ha ha ha…một khỏa Thông Chân Đan đổi lấy một tên Trúc Cơ sơ kì tu sĩ, món hời này do Tiên Nhẫn Phái chúng ta bắt lấy mới phải đạo.

Tiên Nhẫn Phái đơn thuần là một tiểu phái nho nhỏ trong vô vàn thế lực, hắn là kẻ đứng đầu và cũng là người có tu vi mạnh nhất Trúc Cơ tầng 5. Một khỏa Thông Chân Đan có thể trong khoảng thời gian nhất đinh nâng cao thiên tư giúp kẻ phục dục dễ dàng lĩnh hội pháp kĩ có nằm mơ Tiên Nhẫn Phái bọn hắn cũng không thể với tới.

- Thông Chân Đan!!! Không ngờ ta lại có giá tới nhường này.

Tên trung niên tu sĩ tiếng cười dần mất hút, hắn cả người nóng ran dần quay đầu lại. Kẻ lạ mặt kia không hay biết từ lúc nào đã trễm trệ ngồi trên cự thạch, ngón tay nhịp nhịp trên đầu gối dùng ánh mắt bất thiện nhìn qua.

- Không…không thể nào. Hơn trăm đệ tử của ta, còn có hai vị sư đệ tu vi không hề thua kém tại sao lại để hắn dễ dàng trốn thoát. Tên này ắt hẵn còn che giấu thủ đoạn tẩu thoát. Không sai, hẵn là vì thủ đoạn này nên phần thưởng để bắt được hắn mới có thể cao như vậy.

Nội tâm hoảng sợ bị đè nén, hắn tư mình nghĩ ra một nguyên do vô cùng hợp lí để đánh giá thấp thực lực chân thực của thiếu niên kia.

- Liễu sư đệ, Tâm sư đệ mau dẫn các đệ tử quay lại. Hắn ta đang…ặc…

Nhất thủ từ trong vô hình hiện ra bắt chặt lấy cổ họng, khiến kẻ ngu si kia nữa lời cũng không thể thoát ra khỏi miệng. Hắn pháp lực điên cuồng vận động nhưng bị lực siết của cánh tay cứng rắn tựa thép nguội dễ dàng bóp nát yết hầu. Mọi dãy dụa chỉ như hạt cát chìm dưới biển sâu vạn trượng không thể dấy lên một chút động tĩnh. - Nói cho ta biết thế lực phát lệnh truy nã có phải là Dược Sơn Phái.

Cả người bị Trần Duyên nhất thủ nâng lên lơ lững trên mặt đất, trên tu sĩ thân thể không khác gì lá vàng rơi đung đưa trước gió.

- Ta…ta khai ra ngươi…sẽ tha cho ta một mạng?

- Hừ! Kẻ như ngươi không có tư cách cùng Trần Duyên này thương lượng. Ngươi chỉ có hai còn đường, một là trả lời tất cả nghi vấn của ta, nếu không kết cục sẽ như những con kiến bị ta sinh sinh bóp chết.

Trần Duyên nghiến răng từng chữ sắc mặt lạnh lùng, lực đạo càng lúc càng mạnh hơn khiến tên tu sĩ kia hoảng loạn không còn cách nào khác đành ngoan ngoãn khai ra không dám nữa câu giấu diếm.

- Khà khà khà Dược Sơn Phái quả không hỗ danh là cự đại thế lực, Trần Duyên này có tài đức gì mà có thể đánh động tới một vị Kim Đan kì tu sĩ a.

Tên trung niên sắc mặt tái xanh, hắn nội tâm phập phồng lo sợ khi thấy Trần Duyên biết được quy mô truy bắt kinh thiên động địa nhưng lại không tỏ ra khiếp sợ.

- Hắn…hắn điên rồi, bị một vị đại tu sĩ Kim Đan đuổi giết…không ổn nếu như hắn bị dồn tới đường cùng tính mạng của ta cũng sẽ…

- Đa tạ hung tin hữu ích của vị đạo hữu này.

Trần Duyên tả thủ lơ lững pháp bảo Loa Trùng Ốc.

- Ngươi…ngươi muốn làm gì? Tất cả những gì ta biết được đều đã nói ra không giấu diếm. Ngươi không thể giết ta.

Hắn bất an nhìn qua hành động của Trần Duyên, tứ chi liều mạng giãy dụa.

- Ta chưa từng nói là sẽ tha mạng cho ngươi, ngay cả trong suy nghĩ cũng chưa từng.

Ném kẻ truy sát vào trong “luyện ngục”, tiếng hét thảm thương của hắn không thể đánh động tới tâm can của Trần Duyên.

- Có tâm hại người thì cũng phải có tâm phòng người, đạo lí này ta nhớ rất kĩ a.

Thu lại Loa Trùng Ốc, Trần Duyên ánh mắt sắc bén nhắm về một hướng. Đó không phải là Ma Tông lãnh địa hay là Ma Kiếm Tông bởi vì hắn thừa sức biết được bọn người kia từ lâu đã cắt cử nhân thủ mai phục. Nếu như thật sự mù quáng quay về chờ đón hắn chính là thiên la địa võng không thể vùng thoát.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau