KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Tứ trùng hiểm cảnh

Mê cung đạo thập phần hỗn loạn, toán người lúc này đã gần như phát điên. Bọn chúng không ngừng tàn phá, ra sức khai thông động khẩu hòng tìm ra kẻ lớn mật dám đem bọn chúng ra trêu đùa. Nhưng thật không may, những lỗ lớn vừa được khai thông chỉ ít khắc sau đó lại bị điền đầy, ngay cả dấu chân cũng biến mất không còn.

- Làm…làm sao đây? Chúng ta đã truy đuổi hơn mười ngày rồi, một chút dấu vết cũng không tìm được. Lỡ như thương thế trên người hắn…hồi phục thì…

Một kẻ tương đối nhát gan không khỏi sợ hãi. Nhưng lời hắn nói không phải là không có lí. Thủ đoạn của Trần Duyên không kẻ nào ở đây lại không biết, bọn chúng cả gan đuổi theo tới tận đây cũng bời vì đã xác nhận Trần Duyên thụ phải thương thế vô cùng trầm trọng, muốn nhân lúc hiểm yếu mà kiếm về một bút lớn.

- Tất cả các ngươi câm miệng cho ta.

Đã tới bước đường này tên tu sĩ họ Túy không còn khách sáo nữa hắn hướng về phía những kẻ mang ý nghĩ thoái lui hét lớn vào mặt bọn chúng. Trên dọc đường đi hắn không ít lần làm ra hành động mạnh mẽ chứng tỏ thực lực không tầm thường nên lời nói ra có sức nặng rõ rệt.

Tình hình dần diệu bớt, tên tu sĩ họ Túy lịch luyện sâu dày nên hắn đối với tình hình này không hề có chút hoang mang, ngược lại kẻ thù đến giờ vẫn còn chưa xuống tay chín phần vết thương kia không thể dễ dàng hồi phục.

Hắn sắc mặt âm trầm, rảo bước qua từng con người đang đứng tại đây, từng người từng một. Rồi bước chân dừng hẵn lại, trước vẻ mặt khó hiểu của kẻ đối diện, tên tu sĩ họ Túy đột ngột rút ra pháp kiếm không hề cảnh báo mà chém xuống.

- Không!!!

Kẻ kia hốt hoảng tột độ không kịp trở tay ngăn cản chỉ có thể hét lớn trong vô lực.

- Túy đạo hữu ngươi thật ra là đang muốn…

Không ít kẻ còn cho rằng hắn vì nghi kị quá nhiều người nên muốn ra tay tàn sát những tên khả nghi. Lời chưa nói hết thì pháp kiếm đã chém xuống nhưng lạ thay kẻ kia không hề tổn hao lông tóc gì, bởi vì lưỡi kiếm đã sượt qua người hắn cắm ngập xuống mặt đất.

- Keeng…

- Rrrrr!!!!

Bọn chúng chợt sững người, từ dưới mặt đất một bóng đen bất đắc dĩ phải thoát ra. Một đầu đường lang còn cao lớn hơn cả nhân loại, sáu chi bám chặt trên trần hang điên cuồng hướng xuống những người ở đây gào thét từng tiếng khó nghe.

- Ngọc Thạch Đường Lang.Một kẻ trong số chúng chợt nhận ra vẻ ngoài thập phần nổi bật của Ngọc Thạch Đường Lang hưng phấn kêu lên.

- Là…là Ngọc Thạch Đường Lang thật rồi. Mau chóng giữ nó lại, loại linh trùng này trên người không chổ nào không phải là báu vật. Chỉ cần cặp song đao kia tới tay ta liền có thể luyện ra một thanh chiến đao tung hoành khắp thiên hạ.

Không ai trong số chúng có thể bỏ qua một kho báu biết đi kia, dường như mục đích truy lùng Trần Duyên đã bị ném sau đầu. Cả trăm người ánh mắt thèm khát, không ai bảo ai vô cùng phối hợp dần vây lấy Lục Thạch Đường Lang vào giữa.

Ngọc Thạch Đường Lang trên người đã thụ thương từ vết đâm bất ngờ từ tên tu sĩ họ Tu, từ giọt huyết dịch óng ánh như màu ngọc biếc tí tách rơi xuống khiến cho bọn kia đều đỏ mắt. Trong lúc những kẻ kia rõ ràng còn muốn lấy chén hứng trọn từng giọt huyết dịch thì một bóng đen khác từ phía sau lén lút công kích.

- Ah… linh trung này không đi một mình, vẫn còn xót lại một đầu Lục Thạch Đường Lang khác.

Dù bản thân bị một chém suyết chút nữa đầu lìa khỏi cổ nhưng tên tu sĩ kia vẫn kịp thất thanh cảnh báo.

- Vẫn còn một đầu khác nữa sao?

Bọn chúng bị tin tức chấn động quay người nhìn lại, chỉ chờ khoảng khắc đó đất đá nơi vách hang Nhất Lục bám lấy tự mình chuyển động bao lấy toàn thân linh trùng rồi dần dần chìm xuống.- Súc sinh muốn tẫu thoát, đừng hòng.

Dù có ra tay kín kẽ đến mức nào cũng khó lòng thoát khỏi tai mắt của những người ở đây. Bọn chúng với bản lĩnh kinh người của kẻ đã tu luyện mấy trăm năm, thoáng chốc nhận ra động tĩnh. Vô số đòn công kích ập tới, Nhất Lục dù có là dị biến linh trùng mạnh mẽ cũng khó lòng có thể ngăn cản.

Thân trùng vôns đã trọng thương nay lại càng nghiêm trọng, Nhất Lục cùng lúc phải hứng chịu vô vàn công kích bị đánh văng xuyên qua không ít vách đá cuối cùng mới chịu dừng lại.

- Grrrrrrr….

Chứng kiến huynh đệ cùng nhau trưởng thành trong con nguy kịch, Lục Nhị không còn giữ được tâm trí bình tĩnh phát ra tiếng kêu phẫn nộ lao vào chém giết.

Tiểu Huyết bên ngoài chỉ có thể bất đắc dĩ tuân theo Tiểu Mập Mạp mệnh lệnh, bắt một sát thần trời sinh như nó có thể nhẫn nại lâu đến vậy đã là kì tích không tưởng. Cứ nghĩ rằng mọi việc đã được thu xếp ổn thỏa thì nào ngờ đâu Nhất Lục nhất thời thất thủ khiến sự tình trở nên rối ren.

Tiểu Huyết huyết tính bộc phát, đôi càng sắc bén không thua kém gì cấp 2 pháp bảo lạnh lùng chém đứt đầu lâu của một kẻ không may tới gần. Mắt xích trọng yếu nhất đã không còn nữa, mê cung bỗng nhiên rung động dữ dội. Toán người ai nấy đều không che giấu được vẻ hoang mang tột độ phóng xuất pháp bảo phi hành.

- Nơi đây…chúng ta mắc bẫy của hắn rồi!!!!!!!!!!!!!!!

Không ít kẻ kêu la thất thanh bởi vì trước mắt chúng không còn là hang động tối tăm sâu hun hút mà đã biến chuyển thành hàng vạn linh trùng vây lấy bọn chúng. Cảm giác bản thân bị lọt thỏm vào giữa đại dương linh trùng không kẻ nào lại không sởn tóc gáy, nhất là những đầu linh trùng kia hướng về mình bằng ánh mắt bất thiện.

Bọn người kia tâm tình không tốt nhưng kẻ đứng sau màn lại không vì đó mà nội tâm thư sướng, Tiểu Mập Mạp thần sắc thập phần sầu muộn. Sau khi đột phá cấp 2 linh trùng, Tiểu Mập Mạp vô tình đánh thức một loại thần thông vốn đã ngủ yên trong huyết mạch. “Huyễn Cảnh Tinh Thần” thần thông bảo mệnh vô cùng lợi hại chỉ xuất hiện với tỉ lệ cực nhỏ trên người của những đầu Tinh Thần Trùng thuần huyết nhất.

Để có thể thi triễn thần thông này Tiểu Mập Mạp đã bí mật chôn giấu tơ của mình chung quanh ba dặm, lặp nên một kết giới vô hình nếu không sử dụng phát bảo đặc thù chuyên phát hiện vật thể bị che giấu thì ít kẻ nào có thể nhận ra. Kết hợp cùng thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” cứ ngỡ sẽ dễ dàng cầm chân những kẻ truy sát kia thì…

- Hộc…hộc…nếu mọi chuyện đã vỡ lẻ thì đại gia ta cũng không cần giữ kẻ với các ngươi làm gì nữa. Huynh đệ chúng ta lần này phải liều chết một phen a.

Một thân một mình chống giữ huyễn trận khổng lồ như thế với tu vi hiện nay đã là quá sức. Tiểu Mập Mạp toàn thân có phần suy nhược, hào quang quanh người trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết. Nhưng tiểu trùng thà chết vẫn không hề từ bỏ vì hiểu rằng chỉ cần bản thân ngã xuống nơi đây sẽ như ong vỡ tổ, bọn người truy sát kia sẽ không bỏ qua tình cảnh hỗn loạn tìm tới chổ Trần Duyên dưỡng thương.

Chương 217: Tiểu Huyết trọng thương

Tình thế vô cùng hỗn loạn, dù Tiểu Mập Mạp đã thi triễn thần thông Thần Khống Vạn Trùng trấn áp nhưng so với Trần Duyên tự mình ra tay có khác biệt rất lớn. Hàng vạn đầu linh trùng điên cuồng xâu xé không hề có tính toán đương nhiên là sẽ vô cùng kinh khủng nhưng đó là đối với những kẻ “non gan” còn hàng bậc cao thủ thì lại trở nên vô dụng.

Xen lẫn hàng trăm tu sĩ liều mạng chém giết có không ít kẻ âm thầm liếc nhìn về cùng một hướng, bọn chúng não hải không ngừng suy diễn. Không hẹn mà gặp những kẻ này đều liều mạng tiến sâu vào bên trong mặc cho Phệ Huyết Trùng cắn xé hộ thân linh khí đang mỏng dần.

- Khà khà khà, quả nhiên không phải tất cả bọn chúng đều là lũ ngu ngốc. Nhưng mặc kệ các ngươi có giở ra thủ đoạn gì thì chân báu trên người kẻ kia sẽ lại nằm trong tay Túy Bảo Chân ta mà thôi.

Tên tu sĩ họ Túy cũng nhận ra không ít kẻ âm thầm bám theo, rõ ràng bọn chúng cũng có cùng mưu kế như hắn. Ở lại nơi đây chống đỡ sớm muộn gì cũng rơi vào kết cục chân khí bị mài hết, với số lượng linh trùng không thể đong đếm này chỉ có liều mạng là biện pháp hữu hiệu nhất.

Từng bước, từng bước nhóm người này không hổ là tinh anh trong tinh anh. Hàng vạn Phệ Huyết Trùng liên tục công kích nhưng không thể gây ra cho bọn chúng một vết thương chí mạng nào. Mang trên ngươi không ít thương thế nhưng hơn 10 kẻ này đều không đếm xỉa tới chúng mà vẫn lạnh lùng vừa chống đỡ vừa lao đi.

Quả nhiên ông trời không phụ lòng ngươi, vết thương trên người không ngừng tăng lên thì khoảng cách giữa bọn chúng với tên đầu xỏ càng được rút ngắn lại.

- Kia rồi, là quang cầu phía trước.

Một kẻ mất đi một con mắt hứng chí la lớn. Có lẽ chỉ bị chọc thủng một con mắt vẫn không là gì đối với hắn, mỗi cơ hội đều phải bỏ ra một cái giá để giữ lấy và hắn chấp nhận đánh đổi không chỉ một con mắt mà là vô số vết thương rợn người.

Bọn người kia không kẻ nào lành lặn nhưng vẫn không vì thế mà nãn trí buông tha. Tận mắt nhìn thấy cái cục sắp đến càng khiến bọn chúng như được tiếp thêm sức lực tốc độ càng được đẩy nhanh hơn trước.

- Lưu Quang Trảm.

- Thiên Thủy Đạn…

Tiểu Mập Mạp chứng kiến không ít công kích cường đại đánh tới, biết bản thân không thể nào gánh chịu nhưng sâu nhỏ vẫn kiên cường đứng đó. Bởi vì tiểu trùng biết rằng nếu bản thân bỏ chạy hay tránh né thì thân thông sẽ bị phả vỡ, lúc đó không chỉ những tên này mà những kẻ còn lại cũng sẽ chạy tới đây, đẩy Trần Duyên vào thế phải chết.

Tưởng chừng như cái chết đã cận kề thì trong khoảng khắc đó một bóng đen đã xuất hiện chắn trước mặt Tiểu Mập Mạp.

- Tiểu Huyết, ngươi làm vậy là tự đi tìm đường chết còn không mau tránh ra.

Nhận ra thân ảnh xuất hiện trước mắt là Tiểu Huyết, Tiểu Mập Mạp liền biết được ý định điên cuồng của đầu huyết trùng này không khỏi kinh hãi hét lớn.

- Gr…..Tiểu Huyết toàn thân trở nên đỏ như máu, đứng trên làn ranh giữa sự sống và cái chết linh trùng không hề chùn bước mà còn bộc phát năng lực kì dị. Tiểu Huyết cả người lớn thêm một vòng, từ miệng phát ra từng chuỗi âm thanh khó nghe. Mặc cho Tiểu Mập Mạp hò hét ngăn cản, huyết trùng vẫn liều chết dùng thân thể trực tiếp ngạnh kháng.

- Ầm…

- Tiểu Huyết!!!

Tiểu Mập Mạp không thể kiềm chế bản thân phẩn nộ hét lớn.

- Khốn kiếp chúng ta đã dốc toàn lực mà vẫn không thể tiêu diệt thứ kì lạ kia. Các vị đạo hữu, chúng ta không thể buông bỏ. Đầu hàng lúc này chính là đồng nghĩa với cái chết.

- Túy đạo huynh lời nói không sai, chuyện đã đến nước này nếu không phải hắn chết thì chúng ta sẽ bị diệt sát tại đây.

Túy Bảo Chân cười khẩy ánh mắt bao quát lấy một lượt, hắn âm thâm cầm trên tay một đạo phù cẩn mật che giấu cả những tên tưởng chừng như cùng hội cùng thuyền kia.

- Các ngươi…các ngươi!!! Được…được… ta dù phải liều cái mạng này cũng kéo các ngươi xuống cửu Tuyền hầu hạ an linh của Tiểu Huyết.

Tiểu Mập Mạp lữa hận bộc phát đến đỉnh điểm, nhục thân bé nhỏ dần trở nên bành trướng to hơn đầu người. Chính tiểu trùng cũng không tưởng tượng ra rằng có ngày bản thân phải dụng đến hạ sách này.- Lão đại, Tiểu Mập Mạp không thể ở lại bên cạnh chứng kiến ngày toàn bộ này thiên hạ phủ phục dưới chân chúng ta nữa rồi.

Xoay người, hai mắt ngấn lệ tràn đầy luyến tiếc không rời hướng về bóng đêm xa xăm. Nơi hình bóng của Trần Duyên vẫn còn tọa thiền bất động, Tiểu Mập Mạp đầu nhỏ lắc mạnh, nuốt xuống mọi lưu luyến.

- Những tên khốn kiếp kia, muốn bắt được lão đại trước hết hãy bước qua xác của đại gia các ngươi.

Tiểu Mập Mạp điên cuồng lao đi, khí thế liều chết đã không thể cản phá. Lí trí lúc này lại không hề hoảng loạn, sâu nhỏ biết rằng chỉ có diệt sát bọn chúng thì lão đại mới có thể thoát khỏi hiểm nguy, dù rằng cái giá phải trả chính là tính mạng của bản thân.

- Các ngươi nhìn xem, quan cầu kia hình như là đang lao về phía chúng ta.

- Không sai, ta còn ẩn ẩn cảm nhận được một uy lực khủng khiếp đang dần lớn mạnh bên trong. Ắt hẳn đó là sát chiêu cuối cùng của hắn dòng khóa chân chúng ta tại đây.

Hành động của Tiểu Mập Mạp đương nhiên không thể che mắt nổi những tên già đời này. Bọn chúng không hề hoãn loạn, vô cùng tự tin vào thực lực bản thân, dù sao cũng là Trúc Cơ Trung kì cao thủ đứng trước hiểm nguy bản tâm không loạn.

Riêng Túy Bảo Chân lại ngần ngại không dám xông tới, đứng từ khoảng cách không ngắn sắc mặt có chút chần chừ nhưng lại thôi. Hắn chỉ lăm lăm vào đạo phù chú trong tay, rõ ràng đã có dụng ý riêng từ trước.

Hai phe đang trong thế đối đầu không ai có thể phân ra tâm trí để lên người một kẻ lẫn trốn ở đằng xa nên hắn mới có thể tự do phát động vũ khí bí mật này.

- Khốn…khốn kiếp, là tự bạo…

Khoảng khắc cuối cùng khi bọn chúng đã tiến lại rất gần, một tên trong số chúng đã nhận ra thứ uy lực ẩn nhẫn kia rốt cuộc lại chính là chiêu thức đền mạng. Nhưng mọi thứ đã quá muộn màng quang cầu phát ra hào quang rực rỡ, thôn phệ cả đoàn người vào bên trong.

- Ha ha ha các ngươi đúng là ngu ngốc mà, nhưng như vậy cũng tốt. Dù sao cũng là bèo nước gặp nhau, để Túy mỗ tiễn đưa các ngươi một đoạn.

- Bích Hỏa Đạo Phù.

Túy Bảo Chân biết rõ tự bạo có uy lực khủng bố cỡ nào nhưng những tên kia cũng không phải đèn cạn dầu bảo vật giữ mạng khẳng định không thiếu. Vốn là kẻ 10 phần cẩn trọng nên trong lúc hiểm cảnh hắn không ngần ngại mà “bỏ đá xuống giếng” giết đi bọn chúng tức là sẽ không còn kẻ nào có thể ngán chân hắn được nữa.

Chương 218: Còn nước còn tát, Tiểu Huyết nguy cơ

Hỏa phù được Túy Bảo Chân kích hoạt, hắn lạnh lùng không chút chùn tay ném thẳng vào những kẻ tưởng chừng như là cùng hội cùng thuyền. Chỉ trong một khoảng khắc, đạo phù phóng ra một luồng nộ hỏa kinh hoàng thắp sáng cả một vùng. Vì đã dự tính từ trước, hắn cố ý lùi lại phía sau trăm bước chân nhưng hỏa nhiệt vẫn có thể cảm thụ rõ ràng.

- Khà khà… nhị cấp Ất đẵng đạo phù, hơn 10 vạn linh thạch. Chỉ cần đem những bảo vật của hắn lấy tới tay thì cái giá phải bỏ ra này cũng rất xứng đáng a.

Túy Bảo Chân khoái trí không giấu được vẻ hả hê nhất là khi hắn chứng kiến không ít bóng người kêu gào thảm thiết bên trong ngọn lữa. Bị liệt hỏa thiêu cháy dù là Trúc Cơ trung kì cũng không thể nào thoát khỏi nổi đau thể xác. Bọn chúng điên cuồng chống chả, thi triễn không ít công pháp đặc thù nhưng đứng trước uy lực kinh người của Bích Hỏa Đạo Phù sự cố gắng của bọn chúng như “công giả tràng”. Từng người, từng người một gục xuống chết thảm chỉ còn lại tàn dư của tro cốt.

Tưởng chừng như thắng lợi cuối cùng đã đến Túy Bảo Chân vừa định thu tay dập tắt liệt hỏa thì mặt đất rung chuyển dữ dội. Trong lúc hắn vẫn còn đang ngẫn ngơ, một thân ảnh to lớn xuông dài tựa như thần long từ bên trong liệt hỏa trở mình.

- Cái…cái gì??? Bích Hỏa Đạo Phù của ta có thể trần trụi thiêu sống một tên Trúc Cơ tu sĩ, làm sao có kẻ lại còn sống sót sau khi ở bên trong đó lâu tới như vậy được chứ???

- Grrr…!!!

Đáp lại hắn chính là tiếng rống điếc tai, thanh âm mạnh mẽ đến mức chấn tan cả liệt hỏa. Không chỉ dừng lại ở đó, vách hang dần xuất hiện vô số vết nứt loan lỗ như đàn mãng xà loạn động. Trần hang xụp xuống, kéo theo đó hàng vạn cân đất đá cũng thi nhau đổ xuống đầu những kẻ vẫn còn đang chật vật giữa vòng vây của Phệ Huyết Trùng.

- Ánh sáng, hang động đã bị đánh sập. Cuối cùng chúng ta đã có thể thoát khỏi nơi địa ngục trần gian này rồi.

Hơn 3 tuần trăng bị che phủ bởi màn đêm cô quanh, lang thang trong địa đạo không hồi kết, khi vầng thái dương xuất hiện không khác gì lưỡi đao cắt đứt sợi dây trói buộc tâm trí bấy lâu nay. Vô số kẻ liều mạng bỏ qua mối nguy hiểm từ Phệ Huyết Trùng vẫn còn đang chực chờ, liều mạng vận dụng hết thảy sức lực phát động pháp khí phi thân thoát khỏi hiểm địa.

Địa Long Khâu ngoài thân chằn chịt những chiếc vẫy rắn chắc như kim thiết. Dù cho có phải phơi mình trong ngọn lửa hung bạo ấy vậy mà đầu cự khâu này chỉ bị một vài vết cháy xém nho nhỏ không đáng nhắc đến. Nhưng thay vì hoảng sợ trước hình thể dọa người kia thì bọn người cao số thoát chết lại chú mục nhìn vào bóng người nho nhỏ rảo bước qua quan cảnh hoang tàn.

Hắn sắc mặt thản nhiên, hữu thủ cẩn trọng nâng lên khối quan cầu ban nãy sắc mặt không hề che giấu vẻ thân thiết. - Đầu tiểu trùng ngốc này, đại ca ngươi phước lớn mạng lớn làm sao có thể xảy ra chuyện được. Quan trọng là ngươi, ta đã từng lập lời thề thiên đạo sẽ mang ngươi trở về nhà, cùng ngươi tìm ra kẻ thù diệc tộc. Nếu như ngươi có mệnh hệ nào thì lão thiên trên cao không phải sẽ tìm ta tính sổ sao.

Trần Duyên yêu chiều xoa đầu nhỏ, Tiểu Mập Mạp vào lúc đứng giữa làn ranh của sự sống thì hắn vừa hay thương thế cũng kịp thời hồi phục. Không dám có một chút chần chừ, hắn điên cuồng kích hoạt thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” trong nháy mắt dập tắt luồng nguyên khí đang chạy loạn bên trong người của Tiểu Mập Mạp, sinh sinh cắt đứt hành động tự bạo điên cuồng kia.

Tiểu Mập Mạp như vừa từ cõi chết trở về, trông thấy Trần Duyên tính tình tiểu hài tử bỗng dưng bộc phát. Tiểu trùng khóc ròng lao vào lòng hắn, không ngừng hướng Trần Duyên tố cáo làm mất đi phong phạm của một đại tướng quân mà suốt 3 tuần trăng qua tốn công gầy dựng.

- Lão đại…còn Tiểu Huyết, hắn vì che chắn cho ta mà…

Nhẹ nhàng hất tay, hàng vạn cân bùn đất bị hất tung để lộ ra thân hình Tiểu Huyết lục chi không còn toàn vẹn, thân xác vô cùng thê thảm chỉ còn lại những tiếng gầm gừ khe khẻ.
Trần Duyên hai tay run run đón lấy Tiểu Huyết chỉ còn giữ lại một nữa tính mạng, hắn cảm nhận được từng tia sức sống tựa như dòng suối đang dần khô cạn. Lục chi gãy nát, ngay cả đôi càng mà ngày thường Tiểu Huyết vô cùng tự hào có thể chém nát pháp khí, phanh thây kẻ thù cũng đã bị tàn phá cho không còn hình dáng oai vệ trước kia được nữa.

Hắn lúc này hỏa nộ như muốn chực bùng phát, nhưng trông thấy thảm cảnh của Tiểu Huyết những ý định trả thù dường như lắng đọng xuống. Mỗi một thời khắc trôi qua Tiểu Huyết lại tiến gần hơn với cái chết, Trần Duyên vạn lần không muốn vì nóng giận nhất thời mà phải hối hận không nguôi.

- Chu lão, liệu tiền bối có thể…

- Hời…ngươi còn không phải tỏ tường hơn lão phu? Liên kết mà Thần Khống Vạn Trùng đã tạo ra giữa ngươi và tiểu trùng này hẵn là đang vô cùng mỏng manh đi. Cảm giác này lão phu khi xưa cũng đã không ít lần tự mình kiểm chứng, đứng nhìn linh trùng cùng bản thân suốt bao nhiêu năm dài đăng đẵng sát cánh phải tử trận…dù vạn lần không nỡ nhưng đó chính là quy luật tồn tại của vạn vật sinh linh khó lòng đổi khác.

Chu lão hư ảnh phiêu miểu tiến lại gần, lão lắc đầu tiếc nuối. Linh trùng cũng như nhân loại, dù bọn chúng trời sinh tính mạng ương ngạnh nhưng âu cũng không thể thoát khỏi quy luật vốn được thiên địa tạo ra. Lão quay qua muốn dùng vài lời chân tình nhằm thuyên giãm sự đau khổ trong lòng hắn thì…

- Thần Khống Vạn Trùng, Duy Ta Vô Ngã!!!

Song thủ siết chặt lấy nhau, mặc cho Chu Lão cố tình khuyên bảo Trần Duyên quyết tâm không thể bó tay đầu hàng. Chỉ cần Tiểu Huyết vẫn giữ lại một hơi thở, tức là vẫn còn cơ hội.

Linh trùng đồ án lần nữa hiện lên, một màu xanh yêu dị khác thường. Quang cầu bao bọc lấy Tinh Thần Trùng dưới ánh mắt kinh nghi của nhiều ngươi cứ như thế mà dần dần xâm nhập vào thiếu niên kia mi tâm.

- Hắn…hắn muốn làm gì??? Cả đời ta chưa từng chứng kiến thứ yêu dị như thế này.

Túy Bảo Chân song cước mềm nhũn, hắn là kẻ đứng gần Trần Duyên nhất nên đương nhiên đã thu hết tất cả diễn biến vào trong mắt. Hắn run rẫy cả ngươi, dù ngồi bết xuống đất nhưng cũng liều mạng lê la thân mình lùi lại ý đồ muốn tránh khỏi kẻ yêu dị kia càng xa càng tốt.

Chương 219: Thần khống vạn trùng. cuồng dã!

Mặc cho những kẻ hiếu kì ngoài kia ngây ngốc, Trần Duyên tóc dài tuôn xõa. Bằng mắt thường có thể nhìn thấy, từ sâu bên trong kẻ tóc hào quang óng ánh dần nhuộm cả mái đầu đen nhánh trở thành bạc trắng hiêu quạnh. Nam nhân lười biếng mở ra song mục, kì dị con ngươi liên tục chớp động, chỉ cần một cái thoáng lướt qua dường như tất cả bí mật đều đã bị phơi bày ra ánh sáng.

Không còn thời gian để lí tới bọn chúng, Trần Duyên tâm sức đều dồn về phía cụ thân thể không còn toàn vẹn của Tiểu Huyết. Bằng đôi mắt của mình, Trần Duyên nhận ra từng tia sinh khí đang dần bị rút cạn khiến hắn không thể nào chần chừ được nữa.

- Loa Trùng Ốc…giải phóng!!!

Từ bên trong Trần Duyên pháp bảo, hằng hà Phệ Huyết Trùng trước nay được hắn bí mật bồi dưỡng đều đồng loạt hiện thân, quân số càng không cần phải đo đếm.

- Tiểu tử ngươi thật ra là có ý gì, cho dù có gọi ra hàng ngàn hay hàng vạn lần đàn linh trùng này cũng không thể khiến Tiểu Huyết hóa nguy thành an được.

Chu lão còn tưởng rằng vì quá đau buồn trước cái chết của Tiểu Huyết mà Trần Duyên có ý định làm bừa, lão không đành lòng đứng nhìn mà ra sức chấn an.

- “Hóa nguy thành an”??? Không!!! Khoảng khắc này dù là tiên đan diệu dược cũng đừng mong có thể trở mình.

- Nếu như ngươi đã biết như vậy thì tại sao lại còn…

Trần Duyên tuy thập phần thương xót, Tiểu Huyết đã theo hắn chinh chiến gần trăm năm nay. Vì hắn mà lập không biết bao nhiêu công trạng thậm chí còn không ít lần trọng thượng suyết bỏ mạng nhằm giúp hắn có đủ thời gian thoát thân. Vì lẽ đó Trần Duyên nếu chỉ còn một chút nhỏ nhoi cơ hội hắn cũng quyết không chấp nhận buông tha.

Song thủ của hắn như rồng bay phượng múa đánh ra vô vàn thủ pháp quái dị, dù đứng cách xa mười bước người thường đều có thể nghe thấy thanh âm phần phật từ đạo bào quét qua không khí.

- Ngươi rốt cuộc cũng đành lòng rồi sao!!!Chu lão hai mắt càng trở nên mở lớn, bởi vì lão giờ đây cũng nhận ra ý đồ mà Trần Duyên đang nung nấu trong đầu.

Song thủ cuối cùng cũng dừng lại, sự đột ngột này đương nhiên là cũng kéo theo nhiều người. Bọn chúng đứng yên bất động, ngay cả hô hấp cũng đình trệ. Nội tâm thấp thỏm là điều không thể tránh nhưng nổi hiếu kì đang nhe nhóm khó lòng có thể dập tắt.

Thanh thế do Tiểu Khâu gây ra quả thật vô cùng rúng động, một vùng hơn 10 dặm sinh linh gần như toàn diệt hoàn toàn kéo theo đó là ngày càng nhiều kẻ hiếu kì ồ ạt kéo đến. Quân số dễ dàng tới hơn ngàn ngươi, thậm chí có rất nhiều tan tu tiểu tu sĩ Luyện Khí kì cũng không muốn bỏ lỡ.

- Vị đạo hữu kia, tại hạ danh tự Văn Nhiên không biết cao danh quý tánh của đạo hữu là gì?

Một vị tu sĩ dáng người nho nhã, đạp chân trên thiết phiến hướng những kẻ đã có mặt từ trước khách sáo vài lời hòng biết được diễn biến toàn cục. Nhứng đáp lại hắn chỉ là một sự lặng im khó hiểu, tất cả những người ở đây không hẹn mà gặp đều trầm mặt nhìn chăm chăm vào bên dưới.
Văn Nhiên không hề giận dữ, thay vào đó là lòng hiếu kì của hắn càng trở nên bành trướng. Theo hướng nhìn của những kẻ kia trông xuống.

- Là kẻ kia sao? Có thể khiến nhiều người e dè đến vậy ắt hẵn phải là người có lai lịch bất phàm.

Hắn một tay vuốt cằm không giấu nổi vẻ hứng thú.

Không để cho bọn chúng chờ đợi lâu, thủ ấn đã được hắn thu hồi. Nguyên khí trong người tựa như hỏa diệm sôi sục, linh trùng ấn kí vốn là mối ràng buộc lớn nhất của bầy linh trùng với Trần Duyên liền biến chuyển. Lục quang huyền bí trong nháy mắt đã chuyển biến thành huyết quang yêu dị.

- Thần Khống Vạn Trùng. Cuồng Dã!!!

- Ha ha ha đã bao nhiêu năm rồi lão phu mới lại thật sự được chứng kiến thời khắc huy hoàng này. Tiểu tử, ngươi thật sự là một kẻ điên. A… Ha… Ha…

Chu lão sảng khoái cuồng tiếu, đã nhiều ngàn năm buồn chán cuối cùng lão cũng thật sự lại được tận mắt trông thấy bộ mặt điên cuồng của thần thông tưởng chừng như bình lặng này.

- Len lõi tới nơi sâu thẫm nhất, thiêu đốt linh trùng sinh mạng. Dùng tử thần khai phá huyết nhục giới hạn. Cuồng Dã.

Chỉ vài chữ ngâm nga nhưng lại bộc lộ hết tất thảy những gì tinh túy nhất của thứ được cho là bộ mặt điên cuồng của Thần Khống Vạn Trùng. Nếu thông thường thần thông này có công năng mạnh mẽ nhất chính là kiềm hãm hung tính đồng thời nuôi dưỡng cũng như trị thương cho linh trùng.

Sau khi Cuồng Dã được phát động, linh trùng sinh mạng sẽ bị nghiền ép tới cùng cực. Máu huyết trong người bị thiêu đốt tới khi khô cạn, kết cục chính là cái chết khó tránh khỏi. Nhưng lại có một ngoại lệ mà đó cũng chính là cứu cánh cuối cùng Trần Duyên hướng đến. Đứng giữa làn ranh sự sống và cái chết, linh trùng sẽ có khả năng bộc phá tiềm lực vô hạn. Tuy tỉ lệ nhỏ bé đến mức không đáng nhắc tới nhưng cũng đủ để hắn liều mạng đánh cược hàng vạn Phệ Huyết Trùng khác.

Chương 220: "Trình Giảo Kim" xuất hiện

Không ít kẻ nhạy cảm nhận ra bầu không khí toàn trường có chút ít biến động. Bọn hắn đảo mắt xung quanh, hòng muốn tìm ra căn nguyên khiến cho vô vàn sát khí dường như ngưng động lại.

- Là lũ linh trùng này…chúng muốn tấn công. Vậy là tên kia có ý định động thủ.

- Các ngươi đã cất công tới tận đây nếu không toàn tâm thiết đãi thì còn gì là Trần Duyên này mặt mũi. Bữa huyết yến này, Trần Duyên ta mời chư vị đạo hữu.

Con ngươi chớp động, Trần Duyên cắn mạnh chóp lưỡi. Tinh huyết vừa rơi ra liền bốc hơi không còn. Đó cũng chính là điều kiện cuối cùng để phát động Cuồng Dã.

- Trần Duyên…danh tánh này ta đã từng nghe qua ở đâu rồi thì phải?!

Hàng trăm tu sĩ cẩn trọng thủ thế, pháp lực trong người thôi động không ngừng sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay ứng phó.

- Bọn chúng đang tới gần, các ngươi hãy mau tập họp lại, chỉ có đoàn kết chúng ta mới có thể…

Không ít kẻ sau 3 tuần trăng chống chọi mà vẫn có thể toàn mạng thoát khỏi nanh vuốt của Phệ Huyết Trùng nên tỏ ra dày dặn kinh nghiệm. Nhưng diễn biến đang xảy ra trước mắt lại khác xa một trời một vực.

- Những đầu linh trùng này…bọn chúng đang thôn phệ lẫn nhau?

Đôi môi mấp mấy kinh hãi, chỉ trong chớp mắt hàng ngàn tu sĩ đủ tất cả thể loại “thượng vàng hạ cám” đều ngớ người kinh sợ. Bởi vì bọn hắn đã thật sự rơi vào trong luyện ngục, nơi mà từng khoảng khắc trôi qua hàng trăm sinh mạng bị cướp đi.

- Tiểu Huyết, ngươi còn nhớ cảnh tượng này không? Khi ta vẫn chỉ là một tên tu sĩ vô danh tiểu tốt, lần đầu ta tìm thấy ngươi cũng chính là quang cảnh này.

Hóa Mộc Quyết lưu chuyển, lời của Chu lão không sai. Chân khí của hắn thập phần thích hợp để bồi dưỡng linh trùng. Tuy không thể nào kéo lại sự sống cho Tiểu Huyết nhưng thương thế lại dùng tốc độ mà mắt người thấy được đang dần khép lại.

- Gr…Tiểu Huyết nhục thể rốt cuộc cũng đã có thể gắng gượng phần nào, hai mắt long lên sòng sọc. Không ngoài dự đoán, cự trùng cũng bị tác dụng của Cuồng Dã đánh thức cơn thèm khát huyết nhục nguyên thủy nhất. Mặc cho tính mạng hao mòn gần như không còn, Tiểu Huyết liều mạng bắn người vào bên trong cối xoay sinh mạng khủng khiếp.

- Lần này đánh cược thành công hay thất bại, tất cả đều phụ thuộc vào ngươi rồi.

Trần Duyên vì phải tổn hao quá nhiều chân huyết để kích phát Cuồng Dã nên ngay cả hình dạng hợp thể cùng Tiểu Mập Mạp cũng không thể duy trì được nữa. Hắn khó khăn phá giải thần thông, trở lại nhân dạng như cũ ngã lưng vào thân thể to lớn của Tiểu Khâu bất lực đứng nhìn Tiểu Huyết trên bầu trời bất kể địch ta điên cuồng chém giết.

- Ta…ta…tại sao lại ngu ngốc xông vào vũng nước đục này??? Hắn chính là tên tu sĩ mà Khôi Lỗi Tông đã đăng tin truy nã hơn 60 năm trước.

Văn Nhiên hối hận đến tột cùng, hắn trên tay tiểu bút vẽ loạn trong hư không. Vô số văn tự được họa ra như có sự sống tự mình tìm đến diệt sát Phệ Huyết Trùng hư ảo vô cùng.

- Thật sự hiếm thấy a, thời gian trôi qua không ít vẫn còn có kẻ nhớ rõ ta danh tự. Uhm là Nho tu sao, lại càng hãn hữu. 7 thành Nho tu trên thế gian đều bắt nguồn từ Chính Nhân Phái, những kẻ còn lại chỉ đều là tạp nham không đáng nhắc đến.

Trần Duyên cũng nhận ra trong đám người trên kia xuất hiện một tên khiến hắn chú ý tới. Không phải vì thực lực của kẻ kia nổi trội, mà bởi vì thủ đoạn của những kẻ “dùi mài kinh sử” kia phi thường độc đáo. Muốn tu luyện theo con đường này không chỉ đòi hỏi kẻ có một lòng chính trực, đồng thời phải tụ hội đủ duyên số cùng thiên tư hơn người.
Tuy có chút hứng thú nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ thoáng qua, bởi vì tình cảnh của tên tu sĩ Văn Nhiên này đã định khó lòng xoay chuyển. Bả vai trong tức khắc bị Phệ Huyết Trùng cắn một ngụm sâu đến tận xương. Thống khổ từ xác thịt khiến cho hắn không thể nào bình tĩnh ứng phó được nữa, liên tục những mảnh huyết nhục trên người bị đứt xuống thập phần tàn nhẫn.

- Ah…tên ma đầu khốn kiếp, chúng ta trước sau không hề có oán thù gì nhưng ngươi lại muốn đẩy ta vào con đường chết. Văn Nhiên này dù có bỏ mạng cũng không để một tên ma đầu như ngươi có thể nhỡn nhơ làm hại thế gian.

- Họa Thư Quyển.

Văn Nhiên tình cảnh lúc này trên người ngập tràn bởi máu, dường như chỉ còn hữu thủ nắm lấy tiểu bút là còn lành lặn. Mặc cho lũ linh trùng đói khát gặm nhắm chính thân thể của mình, hắn phất tay một quyển trục được làm từ chút ít pháp lực còn sót lại. Lấy máu làm mực, ngọn bút như phượng cầm bay múa viết ra từng chữ như chính sinh mạng của hắn.

- Tiểu tử, ngươi còn ngẫn người ở đây làm gì? Còn không mau giết hắn.

Trần Duyên trong lúc vẫn còn lo lắng cho Tiểu Huyết, ánh mắt không rời thì bị Chu lão lớn giọng quát tháo. Hắn không dám chần chừ, phát động thần thông Thần Khống Vạn Trùng lên người Tiểu Khâu.

- Tiểu Khâu giết hắn.

Địa Long Khâu vốn tại nơi đây bảo hộ chủ nhân, nhận được mệnh lệnh. Chỉ trong chớp mắt vươn thân người to lớn cùng vô số răng nhọn phóng đi, vượt qua hàng trăm đầu Phệ Huyết Trùng điên cuồng. Trước ánh mắt kinh hãi của không ít kẻ một ngụm xơi tái Văn Nhiên ngay cả một mẫu xương cũng không còn. Thậm chí không ít Phệ Huyết Trùng đang tranh nhau máu thịt của hắn cũng không thể thoát khỏi tình cảnh bỏ mạng trong miệng máu của Tiểu Khâu.

Ở dưới mặt đất, Trần Duyên lại không vì kết cục đó mà lấy làm hài lòng thậm chí sắc mặt của hắn lại vô cùng khó coi. Bởi vì hắn đã nhìn thấy điệu bộ cuối cùng của kẻ đã chết kia, tên kia đã nhuyễn miệng cười.

Không sai, Tiểu Khâu mặc dù tấn công nhanh như chảo chớp nhưng với khoảng cách hơn 3 dặm cũng đủ để Văn Nhiên thi triển thủ đoạn chống trả. Vậy mà hắn hoàn toàn không có bất kì cử động gì ngoài việc nhìn tới Trần Duyên nở nụ cười.

- Không thể nào lầm lẫn được, ta đã chậm một bước.

Bị một kẻ đã chết chọc cho sinh khí đương nhiên Trần Duyên cũng không cảm thấy thoải mái gì. Hắn chỉ còn cách quay qua lãnh giáo Chu lão, đáp lại lão cũng chỉ có thể thở dài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau