KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Bất ngờ tập kích, tam đại ấn phong

Nhân số rời đi không nhiều nhưng bỏ đi 2 vị Trúc Cơ hậu kì lại không làm bọn người run sợ, thậm chí bọn chúng còn ra chiều vui mừng. Mất đi tồn tại nắm giữ thực lực tuyệt đối thì hươu chết về tay ai cũng khó thể nào biết trước được.

- Chư vị đạo hữu, ta đã hết lời khuyên ngăn nếu như các vị tâm địa không thể thay đổi thì đừng trách ta xuống tay độc ác.

- Lắm điều, ngươi nghĩ chỉ với tu vi Trúc Cơ tầng 2 đó có tư cách…uhm…

Trung niên tu sĩ đang giận dữ hét lớn bỗng nhiên ngã rạp xuống đất, tại vị trí đầu lâu của hắn chỉ còn lại vết máu loang lỗ, thậm chí không còn nhiều kẻ có thể nhận ra hắn là ai.

Trần Duyên thần khí trở nên nghiêm nghị, mũi tên vừa rồi như thể đánh động cho những kẻ tham lam dưới kia biết nguyên cớ gì mà bọn chúng có thể được nhận lời hứa hẹn để ra tay với hắn. Một quyền đẩy lùi Trúc Cơ Hậu kì, tuy Tuấn Dẫn là luyện đan sư thực lực thua xa đồng cấp nhưng vẫn là Trúc Cơ Hậu kì tu sĩ không thể sai lệch.

- Tên này mưu ma quỷ quái, các vị đạo hữu, chúng ta cùng xông lên bắt hắn.

- Sát…chỉ cần hắn không chết là được, đừng nương tay nếu không chúng ta sẽ trả giá đắt.

Nhận ra đơn độc chiến đấu không gì khác hơn là hành động xuẩn ngốc, những kẻ nơi đây không ai là người mù. Mấy trăm năm lịch luyện chơi đùa bên cạnh tử thần đã mài dũa tinh thần khiến bọn chúng có thể biết được cùng nhau chính là thủ đoạn tốt nhất để giữ mạng.

- Ngưng Trùng Tiễn.

Hàng ngàn tiểu động trên Loa Trùng Ốc pháp bảo khai mở, làn hắc vụ đen đặc tựa như hồng thủy tràn ra. Hắc vụ kia dần ngưng kết thành hắc tiễn nằm vừa vặn trên tay Trần Duyên.

- Chào mừng chư vị đã tới trường huyết chiến của Trần Duyên ta.

- Loa Toàn Tiễn.

Tiễn pháp do chính tay Trần Duyên ngộ ra bị bỏ phế bao năm nay lại lần nữa được tái hiện. Hắc tiễn sau khi rời khỏi Thanh Long Cung tự thân quay tròn với tốc độ không tưởng tạo thành một lốc xoáy cực lớn cùng những tên tu sĩ bên dưới trực tiếp va chạm.

- Ah…không…chân khí hộ thể của ta…

Ngay tức khắc thanh âm hét gào khiến cho lòng người bấn loạn, mũi tên Trần Duyên vừa bắn ra không ngờ lại mang theo lực đạo khó có thể ngờ được. Chỉ không may khẽ tiếp xúc, chân khí hộ thể liền bị xoắn nát, nhục thể lộ ra bên ngoài rồi cũng bị cuốn theo dòng xoáy tử thần kia.

- Chạy mau, chổ này không phải là nơi để tu sĩ Luyện Khí kì chúng ta có thể chen chân vào.

Không ít kẻ tu vi thấp kém muốn từ trong đám đông kiếm lời, nhưng lợi ích thì chưa thấy đâu chỉ sau lượt công kích đầu tiên của Trần Duyên hơn ít người trong số bọn chúng đều phải bỏ mạng.Tán tu tuy có tốc độ tu luyện vô cùng chậm chạp nhưng mỗi kẻ trong số chúng đều có thực lực vượt trên đồng cấp. Không như đệ tử danh môn đầy đủ tài nguyên tu luyện, tán tu nếu muốn tồn tại phải không ngừng tranh đoạt. Kẻ có thể tồn tại đến bay giờ không thể là hạng vô danh.

Hơn 10 hắc tiễn đã bắn ra, tuy đám người kia chết thảm không ít nhưng Trần Duyên cũng khó lòng bình an. Hắn cùng Địa Long Khâu thương thế không hề dễ chịu, vô số công pháp uy lực mạnh mẽ không ngừng bắn tới khó khắn lắm mới có thể miễn cưỡng chống đỡ.

- Kẻ ngông cuồng kia, nơi này chính là tử địa của ngươi.

Một kẻ thành công lẽn qua lớp phòng ngự kín kẻ của Phệ Huyết Trùng. Ngay khi Trần Duyên thất thần trong khoảng khắc, tên tu sĩ kia phóng ra hỏa cầu to lớn bằng đầu ngươi xuất ra lực lượng kinh thiên trực tiếp đánh lên sau lưng Trần Duyên.

- Ga…a…a…hộc…

Nhục thể mạnh mẽ không có nghĩa hắn đã là có bản lĩnh kim cang bất hoại, hỏa cầu kia không chỉ tỏa ra nhiệt lượng nung chảy kim thiết mà lại thập phần nặng nề. Từ tai người có thể nghe ra những âm thanh do xương cốt bị nghiền nát, cả mảng lưng cũng khó lòng nguyên trạng, mùi vị cháy khét bóc lên nồng nặc.

- Ha ha ha Hỏa Tinh Cầu của ta bắt nguồn từ vô danh khoáng thạch được hỏa diễm nung nấu cả vạn năm. Dù là Ất dẵng cấp 2 yêu thú cũng có khả năng 1 chiêu miễu sát, không ngờ ngươi lại có thể mang nhục xác của nhân loại tiếp lấy. Lưu mỗ thật sự hiếu kì muốn biết ngươi có thể tiếp nhận mấy chiêu a.

Trần Duyên thống khổ cùng cực, hắn vốn là Mộc hệ tu sĩ bị Hỏa hệ khắc chế cực mạnh. Nay lại không chút phòng bị toàn diện dính phải đại chiêu khó lòng cầm cự. Câm hận nhìn lại trung niên với hỏa cầu còn lơ lững trên tay, ánh mắt như muốn giết người.

- Ngươi…ẩn giấu tu vi…- Không sai, ngươi thật sự làm cho Lưu mỗ thật sự hiếu kì.

Trung niên mỉm cười, pháp lực nội thể bộc phát. Hắn với tu vi tầng 3 Trúc Cơ ban đầu bỗng dưng không ngừng lớn mạnh, tầng 4, tầng 5, tầng 6…mãi đến khi tất cả những kẻ ở đây miệng há hốc nhận ra kẻ với tu vi tầm thường này đã biến thành một vị cao thủ Trúc Cơ tầng 8.

- Các ngươi mau nhìn xem, phía trên đó cùng với hắn không biết từ khi nào xuất hiện thêm 1 bóng người.

Thần bí tu sỉ cởi bỏ thủ đoạn che giấu khí tức thì ngay lập tức sự hiện diện của hắn đã bị không ít người phát hiện. Bọn chúng sắc mặt đương nhiên không thể nào tốt đẹp, đang yên đang lành một tên Trình Giảo Kim bước ra cản đường. Mà tên này không những thủ đoạn cao thâm qua mặt tất cả những người ở đây, thực lực lại vô cùng lợi hại.

- Đã biết được thực lực của ta, khuyên ngươi 1 câu chấp tay tự giao nộp mình trước khi ta…

- Phi…ta khinh, Trần Duyên này dù có chết cũng không phải nằm xuống dưới tay 1 tên tiểu nhân bỉ ôi nhưng ngươi.

Một cao thủ như hắn khi đối đầu với một tên tu vi còn chưa thể đột phá Trúc Cơ Trung kì mà lại che giấu tu vi, thậm chí còn giỡ ra thủ đoạn lén lút công kích sau lưng. Phải chết dưới tay kẻ như hắn chính là sỉ nhục lớn nhất.

- Hừ, nếu như ngươi đã không chịu mềm mỏng thì đừng trách Lưu mỗ tàn độc.

- Phần Hỏa Thiêu Thiên.

Hỏa cầu cháy rực trở nên cự đại không gì có thể sánh nỗi, lơ lững giữa không trung không khác gì vầng thái dương thứ 2.

- Thanh Long Cung, đệ nhất ấn phong ta không thể giữ lại được nữa rồi.

Thập phần miễn cưỡng, nhưng Trần Duyên không thể nào không đụng đến đại bí mật lớn nhất được ẩn giấu bên trong Thanh Long Cung, Tam Đại Ấn Phong.

Sau nhiều ngày nghiền ngẫm quyển phổ Luyện Hồn Yêu, Trần Duyên rốt cuộc cũng khám phá ra một bí mật. Vị đại năng sau khi luyện chế ra Thanh Long Cung vô tình phát hiện ra hắn không thể nào chế ngự được long hồn.

Dù đã thành công trấn áp nhưng bản thân long tộc lại là con cưng của thượng thiên khó lòng cũng các yêu thú khác đánh đồng. Hắn lại không đành lòng hủy đi kiệt tác lớn nhất đời mình nên đã đặt ra 3 đạo ấn phong, thành công che giấu triệt để khí tức khiến cho long tộc không thể nào tìm ra.

- Đệ nhất ấn phong. Khai!

Chương 212: Cứu tinh thức tỉnh



Thanh Long Cung nằm trên tay Trần Duyên tưởng chừng chỉ là vật chết bỗng nhiên lại toát ra hơi thở đặc thù chỉ có thể xuất hiện trên sinh linh. Long nhãn chớp động, càng kì dị hơn long nhãn lại nhìn chằm chằm vào tên tu sĩ kia làm cho hắn phải dụi mắt mấy lần.

Không chỉ có như vậy, Trần Duyên mới chính là kẻ trực tiếp hứng trọn hậu quả sau khi đệ nhất phong ấn khai mở. Làn da trở nên sần sùi, từng chiếc vãy li ti như bệnh dịch dịch chuyển từ Thanh Long Cung men theo cánh tay của hắn rồi lan rộng ra khắp cơ thể.

- Ấn phong giải khai, long hồn thức tỉnh. Kẻ tâm trí không kiên định sẽ bị long hồn xâm chiếm thể xác trở thành người không ra người, yêu không ra yêu, kết cục chỉ có 2 từ “thảm khốc”…

Từng lời được ghi lại trong Luyện Hồn Yêu được Trần Duyên khắc ghi từng chữ một. Hắn cũng đã nhận ra não hải bị một thế lực ngoại lai âm thầm công phá, nếu như thất thủ thì linh hồn sẽ bị thứ kia thay thế hắn không còn là chính mình được nữa.

Long hồn lao vào não hải của hắn mừng như điên dại, tuy không có thức tỉnh 10 phần tâm trí nhưng từ sâu thẩm trong huyết mạch, long hồn không thể nào buông bỏ ý niệm chiếm dụng nơi này. Trong lúc đầu thanh long nhỏ bé vẫn còn đang mặc sức vùng vẫy thì phía bên kia của não hải yên tĩnh nay lại có chút dị động.

- Long Khí!!! Từ khi nào tiểu tử ngươi lại mang theo thứ hại người này bên mình a?

Giọng nói quen thuộc này không ai xa lạ, Chu lão rốt cuộc cũng đã xuất hiện. Lão gia hỏa này như “thần long thấy đầu mà không thấy đuôi” suốt một thời gian dài im hơi lặng tiếng liền không một chút báo trước đã hiện ra.

- Lão đại…lão đại…ngươi đang ở đâu nha, còn thứ này nữa. Tại sao một luồng long tộc tàng hồn lại xuất hiện ở đây?

Trong lúc Trần Duyên khó lòng ngăn chắn bước tiến của long hồn thì 2 thanh âm vô cùng quen tai vang lên tại nơi vốn lẽ lặng im sâu bên trong não hải.

- Chu lão, người mau cứu ta a. Long hồn này muốn cướp lấy nhục thể của ta làm bình chứa để dưỡng dục ra thần trí.

Trần Duyên nhìn thấy Chu lão không khác gì cọng rơm cứu mạng, hắn còn tưởng rằng tính mạng của mình đành phải chấm dứt tại đây. Không ngờ lão gia hỏa này trễ không xuất hiện mà lại có mặt vô cùng đúng lúc.

- Long tộc là chí cao, bệ nghễ trên đỉnh Kim Sơn nếu không phải đại tu sĩ Nguyên Anh kì cũng đừng mong bái kiến. Tiểu tử ngươi thật ra đã làm phải chuyện tày đình gì mà để Long Hồn thôn phệ nhục xác đây.

Chu lão sắc mặt khó coi vô cùng, không ngờ chỉ rời đi một thời gian mà tên Trần Duyên ưa thích gây rắc rối này lại mang vào thân một cục ta nặng vạn cân. Đừng nói là lão bây giờ chỉ còn lại một luồng tàn hồn, còn nhớ năm xưa chính lão cao cao tại thượng cũng không tình nguyện cùng bọn chúng gây chuyện thị phi.

- Không còn cách nào khác, có nguyên cớ gì cứ để hạ hồi phân giải. Hài tử mau ra tay a, hắn chuyến này dù không bị Long Hồn nuốt mất không khéo cũng phải bỏ mạng tại nơi đây.

Cái kén im hơi lặng tiếng cuối cùng cũng có chút rụt rịt, từng màng tơ nứt vỡ rơi xuống để lộ một thân xác thập phần quen mắt. Con sâu mập ấy không hề thay đổi chút nào, tựa như sau một giấc ngủ dài Tinh Thần Trùng vươn ngươi lơ lững trên không chặn đứng đầu Long hồn cuồng nộ.

- Nơi này ngoài tiểu suất ca Tiểu Mập Mạp này thì còn ai có thể xuất hiện nữa a. Hừ đầu yêu long này muốn tranh nhà với lão tử, ngươi tốt nhất là cứ tiếp tục nằm mộng đi.

Quả nhiên Tiểu Mập Mạp nhả tơ nằm bất động hơn 1 năm cuối cùng cũng đã đột phá, khoảng thời gian này không khỏi quá lâu đi. Chỉ có điều Trần Duyên không vì chuyện đó mà phiền lòng, bởi vì sự trở lại của đầu Tinh Thần Trùng này Trần Duyên sẽ có thêm một trợ lực vô cùng lợi hại.

- Tiểu Mập Mạp ngươi xuất hiện đúng lúc lắm, huynh đệ chúng ta hợp lực giải quyết…
- Tiểu trùng lưu manh muốn chiếm tư gia của lão tử? Đừng hòng.

Âm mưu hợp tác bất thành, Tiểu Mập Mạp đôi mắt nhỏ hơn cả hạt đậu trở nên sáng rực, một tấm chắn trong suốt bao phủ lấy Trần Duyên não hải. Long hồn do chưa thể khai mở toàn bộ ấn phong nên dường như chỉ tồn tại trong nó là sự cuồng dại.

- Grào…

Sau thanh âm rít rào phẫn nộ, long hồn như thiêu thân lao vào lữa đâm người vào vô hình tấm chắn. Tiểu Mập Mạp cười khẩy càng dùng sức, một nguồn sắc mạnh khó có thể chống đỡ đánh mạnh vào khiến long hồn bị đẩy trở lại vào Thanh Long Cung.

Tất cả những diễn biến trên xảy ra chưa đầy một cái chớp mắt, tận dụng thời cơ đó Trần Duyên nhanh chóng lấy lại quyền khống chế Thanh Long Cung. Trường cung quay về hướng tên tu sĩ vẫn còn thất thần, dây cung được kéo mạnh. Toàn bộ pháp lực được Trần Duyên đầu nhập vào lần công kích này.

- Thanh Long, hãy khiến cho kẻ thù gánh chịu cơn cuồng nộ của ngươi.

Long đầu trên Thanh Long Cung mở lớn, từng chiếc long nha như muốn cắm chặt vào hắn. Một mũi tên mang hình dạng Thanh Long phi thăng từ trong long đầu mang theo long khí cuồng nộ lao đi.

Đứng trước long tộc khí tức, nhân loại xa xưa vốn tôn long là thần, là ma quỷ nên từ sâu trong thâm tâm đã dâng lên nỗi khiếp sợ tột cùng. Hắn ngây người, công pháp đã thi triễn trên tay không thể nào phóng ra. Cứ như thế cả người không thể nào cục cựa, hắn như tên tử tù đứng đó chờ đợi tử thần phán quyết.

- Grào…

Tên tu sĩ kia bị long tiễn thôn phệ, ngay cả một chút cặn bã cũng không còn. Hỏa Tinh Cầu liền trở thành vật vô chủ, tất cả pháp lực tự động tiêu tán trở lại thành hỏa cầu rơi rụng lăn đến trước mặt Trần Duyên.

Vậy là một tên Trúc Cơ hậu kì tu sĩ pháp lực thâm hậu cứ như vậy ngã xuống thảm thương đến nỗi thi thể cũng không được vẹn toàn. Nếu như hắn còn có cơ hội quay đầu ắt sẽ học theo 2 tên tu sĩ hậu kì kia mà rút lui. Đúng là “không bắt được gà mà còn mất nắm thóc” đan dược không thể tới tay mà ngay cả tính mệnh cũng phải bồi vào.
- Tình hình không ổn, tên tu sĩ kia không ngờ lại lợi hại tới nhường này. Ta đã lỡ đắc tội với hắn, mà còn là tử thù không thể xoa dịu. Nếu như bọn người này không thể chém giết hắn thì kẻ tiếp theo ngã xuống sẽ là…

Tuấn Dẫn thần sắc càng lúc càng khó coi, hắn không có đủ dũng khí xông lên mà chỉ dám đứng từ đằng xa quan chiến. Chứng kiến từng người, từng người ngã xuống trong vũng máu, bản tính thấp hèn trỗi dậy. Mặc kệ biết bao nhiêu kẻ vì hắn mà chết đi, ngay cả vị sư đệ trung thành đi theo cũng không ngó ngàng đến, Tuấn Dẫn từ trong túi trữ vật lấy ra một tấm áo choàng khoác lên người. Khí tức bị che đậy không còn nữa, hắn lén lút hòa vào dòng người xem náo nhiệt mà bỏ trốn.

Thực chất Tuấn Dẫn đã quá lo nghĩ, tình trạng của Trần Duyên lúc này muốn truy sát hắn cũng là “có lòng…nhưng lực bất tòng tâm”. Với thực lực hiện nay của Trần Duyên chỉ càn trúng phải một đại sát chiêu từ Trúc Cơ Hậu kì cao thủ đã mất đi một nữa tính mạng. Trong khi bọ người dưới kia còn e dè, thì trên lưng Tiểu Khâu, Trần Duyên đã ngã quỵ xuống. Nếu không phải thần kinh đã được tôi luyện cứng như sắc thép thì hắn đã ngất đi từ lâu.

- Lão đại…ngươi…ngươi đừng có chết nha. Nếu như lão đại có mệnh hệ gì…hức…hức…thì Tiểu Mập Mạp cũng sẽ bị lão đại liên lụy theo a.

Tưởng đầu linh trùng này sau khi đột phá liền sẽ trưởng thành hơn, ai ngờ những lời than khóc nãy giờ chỉ vì lo cho cái mạng trùng của mình. Trần Duyên nghiến răng muốn dạy dỗ Tiểu Mập Mạp một trận nhưng chỉ có thể ngước nhìn. Long tiễn kia đã ngốn sạch toàn bộ pháp lực của hắn.

- Tiểu Khâu…chúng ta đi thôi. Đã qua 3 canh giờ, chắc lúc này hai người bọn họ cũng đã chạy thoát.

Trần Duyên thầm may mắn vì đã không đưa Kim Nhu cũng theo, với tính cách của nàng nhất định sẽ sống chết không rời đi. Lúc đó hậu quả hắn cũng thật không dám nghĩ tới.

Địa Long Khâu vẫy cứng cũng đã bị những tên kia dập nát, thương thế không phải là nhẹ. Nhận được mệnh lệnh rút lui từ Trần Duyên, Tiểu Khâu mở rộng miệng lớn nhắm ngay vị trí đám đông kia tụ tập.

- Mau tránh ra, đầu yêu thú này lại muốn tấn công chúng ta lần nữa.

Chúng tu sĩ hoảng sợ lui ra xa nhằm né tránh công kích nguy hiểm, đồng thời không biết rằng bọn chúng đã tạo cơ hội thuận lợi để kẻ thù tẩu thoát. Đến khi tất cả nhận ra thì trên mặt đất chỉ còn lưu lại một hố đất cự đại sâu hun hút.

- Làm sao đây, chúng ta…sẽ đuổi theo hắn chứ?

- Phải bám theo, chúng ta đã cùng kẻ lợi hại đó gây thù quá lớn. Hắn chắc chắn đã ghi hận trong lòng, không thể để một kẻ như vậy trốn thoát.

- Không sai, vì 1 lời hứa hẹn mà đã đi tới bước đường này liệu các ngươi dám từ bỏ?

Bọn chúng không kẻ nào là người lương thiện, nhắc tới 3 chữ “luyện đan sư” không ai không thể thèm thuồng. Tất cả diễn biến vừa xảy ra ai cũng có thể trông thấy, không có công lao cũng phải có khổ lao, hao tốn bao nhiêu chân khí cùng bảo vật, Trần Duyên thì đã biệt tâm nợ nầng này còn có thể đổ lên đầu ai đây.

- Không hay rồi, tên luyện đan sư kia đã bỏ trốn.

- Khốn kiếp, chúng ta không ngần ngại bảo hộ tính mạng cho hắn vậy mà tên vô liêm sĩ kia lại lâm trận bỏ chạy. Không phải hắn vẫn còn một tên sư đệ sao? Giữ lấy hắn, chúng ta tuy là tán tu những cũng không phải là ngựa cho kẻ khác tùy tiện cưỡi.

Lô Manh sắc mặt tái nhợt nhìn vào toán người vây quanh, hắn quả thật cũng không nhận ra sự có mặt của sư huynh nhưng lại càng không thể ngờ Tuấn Dẫn lại một mình tẫu thoát. Bọn chúng ánh mắt bất thiện, tuy không dám tùy tiện ra tay nhưng không kẻ nào nguyện ý dễ dàng cho qua.

Nơi đây không chỉ tán tu, còn có không ít tu sĩ thuộc thế lực khác lẽn vào. Trong lúc hỗn loạn ai có thể nhận ra kẻ nào có thật sự bỏ công chứ? Chỉ cần nghe tới danh Dược Sơn Phái không ít người lá gan lớn cũng muốn lao vào kiếm chút nước canh.

Chương 213: Vị cứu tinh thức tỉnh

Thanh Long Cung nằm trên tay Trần Duyên tưởng chừng chỉ là vật chết bỗng nhiên lại toát ra hơi thở đặc thù chỉ có thể xuất hiện trên sinh linh. Long nhãn chớp động, càng kì dị hơn long nhãn lại nhìn chằm chằm vào tên tu sĩ kia làm cho hắn phải dụi mắt mấy lần.

Không chỉ có như vậy, Trần Duyên mới chính là kẻ trực tiếp hứng trọn hậu quả sau khi đệ nhất phong ấn khai mở. Làn da trở nên sần sùi, từng chiếc vãy li ti như bệnh dịch dịch chuyển từ Thanh Long Cung men theo cánh tay của hắn rồi lan rộng ra khắp cơ thể.

- Ấn phong giải khai, long hồn thức tỉnh. Kẻ tâm trí không kiên định sẽ bị long hồn xâm chiếm thể xác trở thành người không ra người, yêu không ra yêu, kết cục chỉ có 2 từ “thảm khốc”…

Từng lời được ghi lại trong Luyện Hồn Yêu được Trần Duyên khắc ghi từng chữ một. Hắn cũng đã nhận ra não hải bị một thế lực ngoại lai âm thầm công phá, nếu như thất thủ thì linh hồn sẽ bị thứ kia thay thế hắn không còn là chính mình được nữa.

Long hồn lao vào não hải của hắn mừng như điên dại, tuy không có thức tỉnh 10 phần tâm trí nhưng từ sâu thẩm trong huyết mạch, long hồn không thể nào buông bỏ ý niệm chiếm dụng nơi này. Trong lúc đầu thanh long nhỏ bé vẫn còn đang mặc sức vùng vẫy thì phía bên kia của não hải yên tĩnh nay lại có chút dị động.

- Long Khí!!! Từ khi nào tiểu tử ngươi lại mang theo thứ hại người này bên mình a?

Giọng nói quen thuộc này không ai xa lạ, Chu lão rốt cuộc cũng đã xuất hiện. Lão gia hỏa này như “thần long thấy đầu mà không thấy đuôi” suốt một thời gian dài im hơi lặng tiếng liền không một chút báo trước đã hiện ra.

- Lão đại…lão đại…ngươi đang ở đâu nha, còn thứ này nữa. Tại sao một luồng long tộc tàng hồn lại xuất hiện ở đây?

Trong lúc Trần Duyên khó lòng ngăn chắn bước tiến của long hồn thì 2 thanh âm vô cùng quen tai vang lên tại nơi vốn lẽ lặng im sâu bên trong não hải.

- Chu lão, người mau cứu ta a. Long hồn này muốn cướp lấy nhục thể của ta làm bình chứa để dưỡng dục ra thần trí.

Trần Duyên nhìn thấy Chu lão không khác gì cọng rơm cứu mạng, hắn còn tưởng rằng tính mạng của mình đành phải chấm dứt tại đây. Không ngờ lão gia hỏa này trễ không xuất hiện mà lại có mặt vô cùng đúng lúc.

- Long tộc là chí cao, bệ nghễ trên đỉnh Kim Sơn nếu không phải đại tu sĩ Nguyên Anh kì cũng đừng mong bái kiến. Tiểu tử ngươi thật ra đã làm phải chuyện tày đình gì mà để Long Hồn thôn phệ nhục xác đây.

Chu lão sắc mặt khó coi vô cùng, không ngờ chỉ rời đi một thời gian mà tên Trần Duyên ưa thích gây rắc rối này lại mang vào thân một cục ta nặng vạn cân. Đừng nói là lão bây giờ chỉ còn lại một luồng tàn hồn, còn nhớ năm xưa chính lão cao cao tại thượng cũng không tình nguyện cùng bọn chúng gây chuyện thị phi.

- Không còn cách nào khác, có nguyên cớ gì cứ để hạ hồi phân giải. Hài tử mau ra tay a, hắn chuyến này dù không bị Long Hồn nuốt mất không khéo cũng phải bỏ mạng tại nơi đây.

Cái kén im hơi lặng tiếng cuối cùng cũng có chút rụt rịt, từng màng tơ nứt vỡ rơi xuống để lộ một thân xác thập phần quen mắt. Con sâu mập ấy không hề thay đổi chút nào, tựa như sau một giấc ngủ dài Tinh Thần Trùng vươn ngươi lơ lững trên không chặn đứng đầu Long hồn cuồng nộ.

- Nơi này ngoài tiểu suất ca Tiểu Mập Mạp này thì còn ai có thể xuất hiện nữa a. Hừ đầu yêu long này muốn tranh nhà với lão tử, ngươi tốt nhất là cứ tiếp tục nằm mộng đi.

Quả nhiên Tiểu Mập Mạp nhả tơ nằm bất động hơn 1 năm cuối cùng cũng đã đột phá, khoảng thời gian này không khỏi quá lâu đi. Chỉ có điều Trần Duyên không vì chuyện đó mà phiền lòng, bởi vì sự trở lại của đầu Tinh Thần Trùng này Trần Duyên sẽ có thêm một trợ lực vô cùng lợi hại.

- Tiểu Mập Mạp ngươi xuất hiện đúng lúc lắm, huynh đệ chúng ta hợp lực giải quyết…

- Tiểu trùng lưu manh muốn chiếm tư gia của lão tử? Đừng hòng.Âm mưu hợp tác bất thành, Tiểu Mập Mạp đôi mắt nhỏ hơn cả hạt đậu trở nên sáng rực, một tấm chắn trong suốt bao phủ lấy Trần Duyên não hải. Long hồn do chưa thể khai mở toàn bộ ấn phong nên dường như chỉ tồn tại trong nó là sự cuồng dại.

- Grào…

Sau thanh âm rít rào phẫn nộ, long hồn như thiêu thân lao vào lữa đâm người vào vô hình tấm chắn. Tiểu Mập Mạp cười khẩy càng dùng sức, một nguồn sắc mạnh khó có thể chống đỡ đánh mạnh vào khiến long hồn bị đẩy trở lại vào Thanh Long Cung.

Tất cả những diễn biến trên xảy ra chưa đầy một cái chớp mắt, tận dụng thời cơ đó Trần Duyên nhanh chóng lấy lại quyền khống chế Thanh Long Cung. Trường cung quay về hướng tên tu sĩ vẫn còn thất thần, dây cung được kéo mạnh. Toàn bộ pháp lực được Trần Duyên đầu nhập vào lần công kích này.

- Thanh Long, hãy khiến cho kẻ thù gánh chịu cơn cuồng nộ của ngươi.

Long đầu trên Thanh Long Cung mở lớn, từng chiếc long nha như muốn cắm chặt vào hắn. Một mũi tên mang hình dạng Thanh Long phi thăng từ trong long đầu mang theo long khí cuồng nộ lao đi.

Đứng trước long tộc khí tức, nhân loại xa xưa vốn tôn long là thần, là ma quỷ nên từ sâu trong thâm tâm đã dâng lên nỗi khiếp sợ tột cùng. Hắn ngây người, công pháp đã thi triễn trên tay không thể nào phóng ra. Cứ như thế cả người không thể nào cục cựa, hắn như tên tử tù đứng đó chờ đợi tử thần phán quyết.

- Grào…

Tên tu sĩ kia bị long tiễn thôn phệ, ngay cả một chút cặn bã cũng không còn. Hỏa Tinh Cầu liền trở thành vật vô chủ, tất cả pháp lực tự động tiêu tán trở lại thành hỏa cầu rơi rụng lăn đến trước mặt Trần Duyên.

Vậy là một tên Trúc Cơ hậu kì tu sĩ pháp lực thâm hậu cứ như vậy ngã xuống thảm thương đến nỗi thi thể cũng không được vẹn toàn. Nếu như hắn còn có cơ hội quay đầu ắt sẽ học theo 2 tên tu sĩ hậu kì kia mà rút lui. Đúng là “không bắt được gà mà còn mất nắm thóc” đan dược không thể tới tay mà ngay cả tính mệnh cũng phải bồi vào.

- Tình hình không ổn, tên tu sĩ kia không ngờ lại lợi hại tới nhường này. Ta đã lỡ đắc tội với hắn, mà còn là tử thù không thể xoa dịu. Nếu như bọn người này không thể chém giết hắn thì kẻ tiếp theo ngã xuống sẽ là…Tuấn Dẫn thần sắc càng lúc càng khó coi, hắn không có đủ dũng khí xông lên mà chỉ dám đứng từ đằng xa quan chiến. Chứng kiến từng người, từng người ngã xuống trong vũng máu, bản tính thấp hèn trỗi dậy. Mặc kệ biết bao nhiêu kẻ vì hắn mà chết đi, ngay cả vị sư đệ trung thành đi theo cũng không ngó ngàng đến, Tuấn Dẫn từ trong túi trữ vật lấy ra một tấm áo choàng khoác lên người. Khí tức bị che đậy không còn nữa, hắn lén lút hòa vào dòng người xem náo nhiệt mà bỏ trốn.

Thực chất Tuấn Dẫn đã quá lo nghĩ, tình trạng của Trần Duyên lúc này muốn truy sát hắn cũng là “có lòng…nhưng lực bất tòng tâm”. Với thực lực hiện nay của Trần Duyên chỉ càn trúng phải một đại sát chiêu từ Trúc Cơ Hậu kì cao thủ đã mất đi một nữa tính mạng. Trong khi bọ người dưới kia còn e dè, thì trên lưng Tiểu Khâu, Trần Duyên đã ngã quỵ xuống. Nếu không phải thần kinh đã được tôi luyện cứng như sắc thép thì hắn đã ngất đi từ lâu.

- Lão đại…ngươi…ngươi đừng có chết nha. Nếu như lão đại có mệnh hệ gì…hức…hức…thì Tiểu Mập Mạp cũng sẽ bị lão đại liên lụy theo a.

Tưởng đầu linh trùng này sau khi đột phá liền sẽ trưởng thành hơn, ai ngờ những lời than khóc nãy giờ chỉ vì lo cho cái mạng trùng của mình. Trần Duyên nghiến răng muốn dạy dỗ Tiểu Mập Mạp một trận nhưng chỉ có thể ngước nhìn. Long tiễn kia đã ngốn sạch toàn bộ pháp lực của hắn.

- Tiểu Khâu…chúng ta đi thôi. Đã qua 3 canh giờ, chắc lúc này hai người bọn họ cũng đã chạy thoát.

Trần Duyên thầm may mắn vì đã không đưa Kim Nhu cũng theo, với tính cách của nàng nhất định sẽ sống chết không rời đi. Lúc đó hậu quả hắn cũng thật không dám nghĩ tới.

Địa Long Khâu vẫy cứng cũng đã bị những tên kia dập nát, thương thế không phải là nhẹ. Nhận được mệnh lệnh rút lui từ Trần Duyên, Tiểu Khâu mở rộng miệng lớn nhắm ngay vị trí đám đông kia tụ tập.

- Mau tránh ra, đầu yêu thú này lại muốn tấn công chúng ta lần nữa.

Chúng tu sĩ hoảng sợ lui ra xa nhằm né tránh công kích nguy hiểm, đồng thời không biết rằng bọn chúng đã tạo cơ hội thuận lợi để kẻ thù tẩu thoát. Đến khi tất cả nhận ra thì trên mặt đất chỉ còn lưu lại một hố đất cự đại sâu hun hút.

- Làm sao đây, chúng ta…sẽ đuổi theo hắn chứ?

- Phải bám theo, chúng ta đã cùng kẻ lợi hại đó gây thù quá lớn. Hắn chắc chắn đã ghi hận trong lòng, không thể để một kẻ như vậy trốn thoát.

- Không sai, vì 1 lời hứa hẹn mà đã đi tới bước đường này liệu các ngươi dám từ bỏ?

Bọn chúng không kẻ nào là người lương thiện, nhắc tới 3 chữ “luyện đan sư” không ai không thể thèm thuồng. Tất cả diễn biến vừa xảy ra ai cũng có thể trông thấy, không có công lao cũng phải có khổ lao, hao tốn bao nhiêu chân khí cùng bảo vật, Trần Duyên thì đã biệt tâm nợ nầng này còn có thể đổ lên đầu ai đây.

- Không hay rồi, tên luyện đan sư kia đã bỏ trốn.

- Khốn kiếp, chúng ta không ngần ngại bảo hộ tính mạng cho hắn vậy mà tên vô liêm sĩ kia lại lâm trận bỏ chạy. Không phải hắn vẫn còn một tên sư đệ sao? Giữ lấy hắn, chúng ta tuy là tán tu những cũng không phải là ngựa cho kẻ khác tùy tiện cưỡi.

Lô Manh sắc mặt tái nhợt nhìn vào toán người vây quanh, hắn quả thật cũng không nhận ra sự có mặt của sư huynh nhưng lại càng không thể ngờ Tuấn Dẫn lại một mình tẫu thoát. Bọn chúng ánh mắt bất thiện, tuy không dám tùy tiện ra tay nhưng không kẻ nào nguyện ý dễ dàng cho qua.

Nơi đây không chỉ tán tu, còn có không ít tu sĩ thuộc thế lực khác lẽn vào. Trong lúc hỗn loạn ai có thể nhận ra kẻ nào có thật sự bỏ công chứ? Chỉ cần nghe tới danh Dược Sơn Phái không ít người lá gan lớn cũng muốn lao vào kiếm chút nước canh.

Chương 214: Kẻ xấu số



Dưới sự khống chế của Tiểu Mập Mạp, 10 dặm dưới lòng đất đã bị Tiểu Khâu biến đổi trở thành mê cung không lối thoát.

- Lão đại sau khi phục dụng đan dược liền tiến vào trạng thái vô ngã, không còn cách nào khác hi vọng chúng ta sẽ cầm cự tới khi lão đại hồi tĩnh.

Tiểu Mập Mạp đầu óc không ngừng xoay chuyển, nhìn xuống quân số hàng vạn đầu linh trùng đói khát bước đầu lập ra bẫy rạp chết người.

- Khì khì khì…

Lão tu sĩ họ Vu sau khi chăm chú nghe ngóng xung quanh đột ngột nhìn chằm chằm vào lối đi nho nhỏ không mấy nổi bật, trên miệng phát ra nụ cười quái dị khiến cho tên tu sĩ đi cùng hắn sỡn cả gai ốc.

- Vu…đạo huynh, phía trước không lẽ…có điều gì bất ổn?

Đối mặt với địa đạo mở ra hàng trăm lối đi bọn chúng không còn cách nào khác ngoài trừ trông chờ vào bản lĩnh của lão.

- Tên tiểu tử này nghĩ bản thân mình thông minh nhưng lại không ngờ có ngày bị thông minh hại.

- Ý của đạo huynh là…

- Nơi đây có hàng trăm động khẩu, sâu bên trong đều phát ra âm thanh nhằm đánh lạc hướng chúng ta. Nhưng hắn lại quá tin tưởng vào mưu kế của mình mà quên mất rằng nơi hắn đang trú ngụ lại yên ắng lạ thường.

Lão tu sĩ họ Vu cười như muốn phát cuồng nhắm vào lối đi đã định sẵn từ trước mà xông vào. Chúng tu sĩ phía sau cũng đã vội không kịp chờ đợi liền tăng tốc bám theo.

- Hộc…hộc…chúng ta còn phải đi tới khi nào nữa đây, bổn đại gia theo đuôi hắn đã hơn nữa ngày mà một sợi lông cũng không nhìn thấy. Không chừng tên tiểu tử kia đã cao chạy xa bay rồi.

- Ngươi không cần quá lưu tâm, tên tận mắt chứng kiến hắn đã dính một chiêu toàn lực của tên Trúc Cơ hậu kì tu sĩ kia. Với thương thế đó không mất trên trăm năm trị thương, dù là kẻ có tu vi cao thâm hơn nữa cũng khó mà nhanh chóng rời khỏi đây.

Bầu không khí trở nên nóng bỏng hẳn lên, nổi lo âu vốn thường trực trong tâm bọn hắn đã bị xóa bỏ. Nếu quả thật đúng như lời hắn nói thì cơ may tranh cướp được bảo vật của bọn chúng sẽ khả quan hơn không ít a.- Tại sao chúng ta lại phải đi theo thông đạo mà tên tiểu tử kia để lại, chỉ là một chút bụi đất ta một quyền liền khai thông tới tận hang ổ của hắn.

- Không được, nếu ngươi làm như vậy chính là bứt dây động rừng ép hắn liều mạng…

Họ Vu sắc mặt không tốt vội vàng hét lên ngăn cản, cái gọi là bứt dây động rừng chỉ là cái cớ mà thôi. Cốt yếu là phải khiến những kẻ ở đây lệ thuốc vào lão càng lâu càng tốt, tới lúc phân chia chiến lợi phẩm sẽ tránh được nhiều ánh mắt dòm ngó.

- Thì ra là vậy…Cuồng Ngưu Bộc Phá.

Tên tu sĩ kia gật đầu thu tay, trong lúc mọi người ở đây tưởng chừng mọi việc đã lắng xuống thì hắn đột nhiên cười khẩy. Song thủ bắt quyết pháp lực hóa thành một đầu cự ngưu cao lớn mạnh mẽ phá sập thành hang trước ánh nhìn khó tin của nhiều người.

- Ngươi…

Lão tu sĩ họ Vu phẫn nộ ngón tay run run chỉ thẳng vào mặt hắn, ánh nhìn như muốn giết người.

- Đừng tưởng ta không đoán ra được trong đầu ngươi nghĩ gì, chúng ta nơi đây không kẻ nào chưa từng lăn lộn ngoài gian hồ mấy trăm năm chứ? Những mưu kế lừa trẻ con của ngươi không kéo dài được lâu đâu.
- Đúng như lời vị huynh đài kia, thông đạo đã rộng mở, khí tức của tên tiểu tu sĩ kia cũng đã lộ ra. Vu huynh lần này có lấy được báu vật hay không cũng phải tùy thuộc vào bản lĩnh của từng người rồi.

Thủ đoạn của lão đã trở nên vô dụng, bọn người kia khay tức khắc trở mặt. Lão mang trên thân tuyệt kỉ nhưng đối với thực lực cũng không lấy gì làm nổi bật, bọn chúng có họa điên nên mới hai tay dâng bảo vật cho một kẻ như lão.

- Túy đạo hữu, bọn chúng…

Lão tu sĩ họ Vu bị hỏa nộ công tâm xém chút nữa ói ra ngụm máu nhưng cũng biết lượng sức mình không muốn ngu ngốc rước họa vào thân đành quay sang muốn nói điều gì đó với người mà lão coi là đồng bạn, kẻ đã đứng ra làm chứng cho giao ước ban nãy.

- Hời…Vu đạo huynh đừng trách ta là kẻ trở mặt vô tình, nhưng huynh cũng đã chứng kiến a, thời thế đã thay đổi ngay cả ta cũng không thể làm gì được.

- Cái gì mà “không thể”, các ngươi…các ngươi…được! Muốn ỷ vào người đông thế mạnh chèn ép lão phu? Các ngươi cứ chờ đó, lão phu cả đời giao du với không ít thế lực, chỉ cần ta hô lên một tiếng thì…ặc…

Lão sắc khí như muốn bốc hỏa lớn giọng hùng hổ hét lớn muốn đme ra thủ đoạn của mình thị uy nhằm khiến bọn chúng kiên kị mà không rút lại lời giao ước thì trước ngực, một mũi lộ ra. Lão sắc mặt trở thành đen tím khó tin nhìn ngoái lại phía sau, tên tu sĩ họ Túy kia là kẻ lão ít đề phòng nhất lại bất ngờ từ phía sau một kiếm đâm vào lão tử huyệt.

- Ngươi…tại sao…?

- Vu huynh, là lỗi tại ngươi không biết thời thế. Những lời hứa hẹn trước kia của chúng ta chỉ lời “khẩu thuyết vô bằng” lấy ai làm chứng đây? Với lại ngươi nghĩ xem với chừng đó thực lực ngươi liệu có thể yên ổn mang bảo vật rời đi. Cho nên đạo huynh tốt nhất là hãy yên nghĩ dưới hoàng tuyền đi.

Hắn trơ trẽn cười lạnh, mũi kiếm càng cắm sâu hơn đên khi lão tu sĩ họ Vu hoàn toàn tuyệt khí, tứ chi buông lõng thi thể treo trên lưỡi kiếm. Vứt xác tên sấu số qua một bên, nhẹ nhàng phe phẫy pháp kiếm trong tay giũ sạch máu tanh, hắn nhìn chằm chằm vào những người còn lại.

- Túy đạo huynh làm không sai, tên họ Vu kia rõ ràng tâm địa không tốt rõ ràng biết được sắp tìm ra bảo vật nên muốn kéo theo đồng bọn tới đây độc chiếm tất cả.

- Phải phải. Hắn thực lực yếu nhớt nhưng dã tâm lại bành chướng cũng may là có Túy đạo huynh ra tay ngăn chặn kịp thời.

- Sau khi rời khó đây ta sẽ nói ra “sự thật” cho chư vị đồng đạo khắp nơi biết được kẻ này thậm tệ ra sao.

Nơi đây không kẻ nào ngu ngốc, chúng biết chỉ cần bản thân lộ ra vẻ trái ý ắt hẵn bản thân sẽ lọt vào vây công của những kẻ còn lại. Dù sao người chết cũng đã chết, còn bảo vật vẫn ở phía trước không ai nào rảnh hơi lại lo nghĩ cho một kẻ không thân không thích.

Chương 215: Thanh Long Cung lai lịch

Trông thấy bọn người kia thập phần hiểu chuyện thậm chí còn bày ra một cái cớ hợp tình hợp lí khiến cho tên tu sĩ họ Túy vô cùng vừa lòng. Hắn một chưởng đánh xuống thi thể liền biến thành bột nát “hủy thi diệt tích”.

- Các vị, giờ đây chúng ta đã đứng trên cùng một con thuyền, bần đạo hy vọng trước khi tìm thấy kẻ kia, không ai trong chúng ta bị bảo vật làm mờ mắt làm ra chuyện thương thiên hại lí.

- Chúng ta tuy là tán tu sao lại có thể thể dẫm lên vết xe đổ của bọn người ma tông nhẫn tâm, độc ác được chứ.

Bọn người kia đều hô hào bày ra một vẻ chính khí hào hùng, đoàn người cứ như thế dẫm đạp lên tro cốt của tên tu sĩ họ Vu “xấu xa” rãi rác trên đường nối bước tiến sâu vào bên trong.

Tên tu sĩ vừa ra tay đục trên vách hang động một lỗ lớn khịt mũi khinh thường, hắn đối với chuyện trở mặt này vốn đã quen thuộc như cơm bữa. Quay người muốn trở thành kẻ đầu tiên sớm nắm lấy thứ tốt thì…

- Không thể nào, vách tường bị ta tàn phá khi nãy đã tự động phục hồi.

Phát hiện này gây nên chấn động không nhỏ, ban đầu vẫn còn không ít kẻ không tin tà, đến khi tự mình kiểm chứng thì tất cả sắc mặt không tốt nhìn nhau. Trong đầu bọn chúng ngay lúc đó đều có cùng chung suy nghĩ “trúng kế”.

- Khiến chúng ta không hay không biết gì tự thân bước chân vào trong bẫy rạp hắn hẵn là cao thủ bày trận.

- Không thể, ta luôn cẩn trọng từng bước chân không hề phát hiện ra dấu tích của trận pháp.

Chuyện này vừa xong thì rắc rối khác lại đến, bọn người trong lúc nháo nhào nào hay biết rằng trong đoàn người có không ít kẻ đã mất tích một cách đầy bí ẩn.

……………………………………………..

Tận sâu bên trong nơi tăm tối nhất, heo hút tới tận cùng. Bị bao trùm giữa bóng đêm âm tàn lại nhe nhói một vầng hào quang tỏa ra một nguồn sinh khí bành trướng dần dần áp đảo màn đêm hoang tàn. Kẻ ngự giữa thứ lục quang trong trẻo ấy sắc khí hồng hào, hai tay chạm vào thanh trường cung đặt trên đùi chú tâm cảm nhận nội lực ẩn tàng bên trong thanh thần binh này.

Long hồn sau khi bị Tiểu Mập Mạp đả thương liền trở nên nhỏ yếu đến mức thương cảm. Tia tàn hồn trôi nổi khắp nơi như muốn chạy thoát khỏi sự đeo bám bởi thần thức của Trần Duyên. Nhưng đáng tiếc thay Thanh Long Cung lúc này lại trở thành lồng giam bất đắc dĩ khiến tia tàn hồn dù đã vận hết sức cũng không thể nào tránh khỏi kết cục bị Trần Duyên tóm lấy.- Tuy chỉ là một phần tàn hồn nho nhỏ nhưng ắt hẵn vẫn còn mang trong mình một phần kí ức của chủ thể. Ta thật sự hiếu kì, nhiều vạn năm trước bộ mặt thật sự của lục địa này ra thế nào a.

Đan dược bí ẩn kia không ngờ lại mang tới công dụng chữa thương thần diệu vô cùng. Trần Duyên cảm nhận được dược lực êm ả đang không ngừng xoa diệu những tổn thương trầm trọng kia, thậm chí với tốc độ hồi phục mà mắt người có thể trông thấy này sớm thôi, hắn có thể cử động nhục thể.

Nghĩ là làm tứ chi bất động nhưng thần thức của hắn lại không hề thương tổn, sau khi tia long tàn hồn thất thủ chịu trói, Trần Duyên thập phần cẩn trọng xâm nhập thần thức cố sức lục tìm những mảnh kí ức không hoàn chỉnh.

- Nơi này là nơi nào? Tại sao xung quanh ta lại tối đen như mực.

Một mảnh kí ức vần còn khá nguyên vẹn được Trần Duyên nhanh chóng thâm nhập. Sâu trong hồi ức, Thanh Long cả người cứng đờ không có lấy một chút chuyển động đã vậy cả người bị giam giữ không chút ánh sáng lọt qua.

Cứ như thế thời gian như thoi đưa, tại nơi không thể thấy tia sáng thái dương Trần Duyên cũng không thể đong đếm được đã bao nhiêu năm trôi qua. Nhưng rồi cái không gian tĩnh lặng ấy cuối cùng cũng bị xóa bỏ.

Lần đầu sau không biết bao nhiêu tuế nguyệt đôi mắt của hắn bị chói nhòa, có thể một phần vì đã quen ở nơi âm u ẩm thấp nhưng điều đó lại càng không thể phủ nhận thái dương lúc này đã ở gần hắn hơn bao giờ hết.
- Khí căn? (rễ cây)

Trần Duyên kinh ngạc bật thốt thành lời, thì ra bao nhiêu lâu nay hắn không thể cử động là bởi vì bản thân vốn chỉ là một căn rễ cây bị chôn vùi xuống lòng đất sâu thẫm. Vẫn còn chưa hết kinh ngạc thì xung quanh hắn nguyên khí đất trời bỗng nhiên như cô đặc lại như dịch thủy, lại còn loạn động mạnh mẽ nghiền ép kẻ khác không thể thở nổi.

Trong lúc căn rễ cây nhỏ bé cố sức chống chọi thì trên trời cao một thứ gì đó hình thù to lớn, thứ này vĩ đại đến mức ngay cả hình bóng mặt trời cũng bị che khuất, ngã ập xuống căn rễ cây đáng thương.

- Ahhhhhhhhhh…

Hắn kinh nghi gào thét thống khổ, song mục mở lớn. Trần Duyên đã trở về thế giới thực tại. Trên trán mồ hôi lấm tấm, trong miệng không ngừng thở dốc.

- Ta…ta…vậy mà sợ hãi tới mức này sao?

Trần Duyên không tin vào mắt mình, đã rất lâu rồi hắn đã không còn là một tên tiểu tử tàn phế ngày ngày phải sợ hãi trốn tránh những tên sư huynh đệ luôn chực chờ hạ bệ hắn. Từ khi có thể tu luyện, Trần Duyên đối với sinh tử đã không còn là kẻ chỉ biết trốn chạy dù là chuyện lớn bằng trời hắn cũng có thể bình tĩnh suy tính biện pháp.

Vậy mà trong khoảng khắc đó từ sâu trong tâm khảm một nỗi sợ vô hình đã xâm chiếm toàn bộ tâm trí. Trần Duyên liền có dự cảm không lành, hắn cảm giác được nếu bản thân không tại lúc đó thoát ra sẽ liền có khả năng thần trí sẽ bị giam cầm mãi mãi.

- Một căn rễ cây lại có thể một ngày chuyển mình thành một đầu long tộc, mà còn là Thanh Long mang long huyết thuần túy.

Trần Duyên vuốt ve Thanh Long Cung trên miệng treo nụ cười tràn đầy hứng thú. Ngay lúc này nội thể hắn run rẫy kịch liệt, một luồn chân khí mạnh mẽ dồn nén đến mức tận cùng.

- Cũng tới lúc a, tu vi của ta cũng đã được dồn nén quá lâu rồi.

Thật ra với thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô Trần Duyên vốn từ lâu đã có thể đột phá Trúc Cơ tầng 3 thậm chí là một bước trở thành tu sĩ Trúc Cơ trung kì. Nhưng vì lo ngại chân khí, đặc biệt là Hóa Mộc Quyết thần bí kia. Những kẻ tu luyện qua pháp quyết nếu còn sống cũng khó lòng tiến xa tới mức này. Trần Duyên không khác gì kẻ dò đường, mỗi bước đi đều phải thập phần thận trọng. Chỉ cần một chút sơ sẩy hậu quả sẽ thật khôn lường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau