KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Tiểu nữ nô động chân tình, xông vào Ma Kiếm Lâm

Trần Duyên đi tới đổi bảo điện tiêu tốn gần ba trăm điểm cống hiến đổi lấy thêm bốn cây linh thảo cấp một Giáp đẵng khác.

Trở về mật thất thì thấy Tú Hạ Thảo đã tỉnh lại bất động đứng đó. Nhìn nàng có vẻ như chưa phát hiện hắn từ phía sau tiến tới ôm chầm lấy nàng.

Tú Hạ Thảo hoảng hốt nhưng lại liền nhận ra mùi hương quen thuộc từ người hắn thì hồi phục lại.

- Tiểu nô của ta cơ thể nàng thật mềm mại, ta muốn ôm nàng mãi không rời.

Trần Duyên không dễ dàng để yên cho nàng tay heo mò mẫm khắp nơi nói.

Thấy Tú Hạ Thảo vẫn đứng yên bất động Trần Duyên lấy ra trong túi trữ vật một bình Kim Sang Dược, mặc dù không phải linh đan gì nhưng lại chữa trị những vết thương nhẹ rất tốt.

Tú Hạ Thảo ngẫn ngơ nhìn hắn hỏi:

- Tại sao chủ nhân lại đưa thứ này, tiểu nô đâu có bị thương gì?

Trần Duyên nhìn nàng lưu manh cười:

- Có phải nàng không thể bước đi đúng không?

Tú Hạ Thảo nghe thấy liền hiểu ra hắn muốn nói cái gì nhưng vẫn ngượng ngùng chối bỏ:

- Tiểu nô không biết chủ nhân muốn nói gì, thân thể tiểu nô hoàn toàn lành lặng.

Trần Duyên cười cười.

- Ý ta là ở đây.

Vừa nói tay đã luồn qua y phục tiến tới hạ thể của nàng. Trần Duyên đoán không sai, do hắn quá mạnh mẽ mà tiểu cô nương của nàng đã sưng lên như hai cái bánh bao nhỏ. Khi tay hắn vừa chạm vào Tú Hạ Thảo kềm không được rên lên đau đớn.

- Ta làm tiểu nô của ta đau à?

Trần Duyên ân cần hỏi.

Nàng cố gắng kiềm chế cơn đau trả lời:

- Không…không có chỉ là tiểu nô bất ngờ thôi.

Thấy nàng kiên cường như vậy Trần Duyên liền nghỉ ra ý tưởng mới trong đầu liền cười xấu xa nói:

- Nàng nằm xuống đây để ta bôi thuốc cho.

Vừa nghe lời hắn nói Tú Hà Thảo đỏ mặt ỡm ờ gật đầu.

Nàng nằm xuống đôi mắt nhắm thật chặt, mỗi lần Trần Duyên đụng vào cơ thể thì nàng run lên. Hắn cũng thấy điều đó quái lạ thầm nghĩ:

- Tiểu nương bì cũng thật khác người, mới hôm qua còn dâm đãng phục vụ trên cơ thể nàng có chổ nào ta chưa nếm qua vậy mà hôm nay lại ngượng ngùng.

Trần Duyên nghĩ cũng không sai. Hôm qua dâm đãng phục vụ nàng chỉ đơn giản nghĩ là làm hết sức hầu hạ khiến hắn thỏa mãn dù gì bản thân cũng chỉ là nữ nô.

Trên thế giới này việc tra tấn, buôn bán nữ nô không phải việc hiếm. Nàng sợ rằng bản thân cũng bị đưa ra làm công cụ trao đổi nên gắng sức làm hắn hài lòng.

Thật ra nàng tĩnh dậy từ rất sớm, khi thấy Trần Duyên đang tu luyện sợ làm hắn nổi giận nên vẫn giả vờ ngủ. Khi Trần Duyên mặc y phục cho nàng bàn tay ấm áp đó đã làm cho trái tim băng hàn tan chảy.

Trước đây Tú Hạ Thảo nghĩ rằng nam nhân chỉ muốn sắc đẹp, cơ thể quyến rũ của nàng. Độc Nhãn Long cũng vậy, Ninh Hạ cũng không khác gì. Chỉ có Trần Duyên mới thương xót cho nàng như vậy.
Nàng đã yêu hắn, đứng trước ngươi yêu vẻ lẵng lơ ban đầu đã không còn mà thay vào đó là sự e thẹn, sợ hãi. Sợ một ngày hắn không cần nàng nữa.

Nghĩ tới đây Hạ Thảo liền ôm cổ hắn òa khóc miệng cứ thì thào bên tai hắn:

- Tiểu nô sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà, chỉ cần chủ nhân đừng vứt bỏ thiếp, để thiếp mãi mãi phục vụ chàng.

Thấy nàng như vậy Trần Duyên cũng bất ngờ, hắn nhẹ nhàng xoa đầu nàng mỉm cười nói:

- Ngoan nào ngoan nào! Nàng là của ta, suốt đời này nàng sẽ là tiểu nô ngoan ngoãn của ta. Bây giờ mau nằm xuống để ta bôi thuốc.

Lời Trần Duyên nói cũng là lời thật lòng, từ trước tới nay hắn chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ từ bỏ nữ nhân của mình.

Sau khi bôi thuốc, Trần Duyên đưa Tú Hạ Thảo vào trong Tiểu Phương Thế Giới. Dù sao nàng vẫn còn thương thế trong người không chịu nổi hắn dày vò.

Kiểm tra mọi chuyện hoàn tất, Trần Duyên bấm đốt ngón tay lẩm nhẩm:

- Không ngờ còn tới một tháng nữa mới tới tết Âm lịch, bây giờ bế quan tu luyện thì cũng không thể nào đột phá được hay là ra ngoài tiếp tục lịch luyện tìm kiếm cơ duyên.

Nói là làm, Trần Duyên liền đứng lên chuẩn bị. Hắn để Tú Hạ Thảo ở lại, dù sao trong sách có ghi lại Mộc Linh Thể có khả năng ôn dưỡng linh thảo, linh mộc.

Sau khi chu toàn mọi chuyện Trần Duyên liền rời khỏi động phủ, hắn phát động hộ phủ đại trận làm cho khung cảnh xung quanh biến đổi.

Trần Duyên xuống núi mà ngạc nhiên là hắn không mướn Xích Lân Mã như mấy lần trước mà chỉ chạy một mạch hướng thẳng tới khu rừng gần đó.

Lần này mục tiêu của hắn không phải là Hắc Lâm rừng rậm mà là Ma Kiếm Lâm bao quanh Ma Kiếm Sơn Mạch.

Đệ Tử Ma Kiếm Tông khi ra vào Ma Kiếm Sơn Mạch bình thường đều đi theo đường mòn qua từng trạm nhất định, có thể là một thôn trang hay thậm chí là một tiểu thành dân cư đông đúc.

Tất cả đều dưới sự quản lí của Ma Kiếm Tông, mỗi năm đều cắt cử đệ tử tới tọa chấn thông qua nhiệm vụ hoặc hình phạt.

Đệ tử Luyện Khí Kì bình thường đều không dám đơn thương độc mã đi loạn. Có lần một sư thúc vừa đột phá Trúc Cơ Kì lòng tin bành trướng một thân một mình xông vào, tới nay vẫn chưa thấy đi ra làm cho chúng đệ tử sôi nổi bàn luận một phen.
Còn Tông Chủ và Thập Đại Chưởng Lão thì không nói gì nên sự việc cũng dần chìm vào quên lãng. Ngày nay chúng đệ tử chỉ biết truyền tai nhau không dám một mình xông loạn, bình thường đều đồng hành từ ba, bốn tu sĩ trở lên.

Trần Duyên tới ven rừng nhìn những tán là xum xuê mọc chìa ra ngoài liền tự tin tiến vào. Hắn bên người có hàng trăm Thực Huyết Trùng, mỗi con gần như đã vô địch cùng cảnh giới, do hắn thay phiên điều khiển chúng thôn phệ yêu thú mặc dù không bằng trăm con linh trùng còn trong kén kia nhưng cũng không thể coi thường.

Với lại còn có Chu lão thì nếu không bước nhầm vào lãnh địa của yêu thú cấp hai thì không có gì nguy hiểm tính mạng cả.

Khi đi sâu vào, nhìn phong cảnh xung quanh Trần Duyên gật đầu cảm thán:

- Ở đây mộc linh khí tràn ngập nhưng so với mộc linh khí từ linh thảo thì khác hẵn, dù có ở đây tu luyện ở đây cả năm trời cũng không bằng ta đã tọa một tháng trong động phủ.

- Có đi cũng có lại, chỉ có ở nơi mộc linh khí tràn ngập như thế này thì mới có thể dễ dàng sinh ra linh thảo, linh mộc.

Đi được gần nữa canh giờ thì yêu thú đầu tiên xuất hiện, đó là một con Hắc Miêu Trảo yêu thú cấp 1 Đinh đẵng.

Thấy Trần Duyên yêu thú liền phóng tới, những chiếc vuốt đen nhánh vươn ra trảo về phía hắn. Đã đề phòng từ trước, Trần Duyên liền lùi lại vỗ túi linh thú. Hàng trăm con Thực Huyết Trùng khát máu ào ạt phóng ra, nhưng điều không ngờ tới là con tiểu miêu kia bỗng tăng tốc độ phóng xuyên qua đám linh trùng một trảo vào giữa ngực hắn.

Nhờ có nội giáp hộ thể nên hắc vuốt không găm vào da thịt nhưng cũng đủ làm Trần Duyên nội thương. Thấy một kích thất bại tiểu miêu theo bản năng liền lùi lại, nhưng đằng sau đó lại là những con linh trùng đói khát liều mạng tiến đến.

Sau nữa nén hương giãy dụa thì Hắc Miêu Thảo chỉ còn lại bộ xương khô. Nhưng sắc mặt Trần Duyên thì lại không tốt chút nào, nội thương là chuyện nhỏ nhưng đồng thời cũng phát hiện ra điểm yếu chí mạng.

- Ta đã quá khinh địch rồi, nếu lúc nãy không có nội giáp thì ắt hẵn là bỏ mạng tại đây. Chỉ lũ linh trùng mạnh là không đủ, bản thân ta cũng phải không ngừng mạnh lên.

Nghe Trần Duyên thì thào Chu lão liền phá lên cười:

- Ha…ha…ha cuối cùng ngươi cũng hiểu, khi lũ linh trùng tấn công thì điểm yếu duy nhất chính là bản thân ngươi.

- “Chỉ cần giết kẻ đứng sau khống chế thì lũ linh trùng liền không còn đáng sợ”. Đó là câu nói nằm lòng của bất kì tu sĩ nào khi đối phó với kẻ điều khiển linh trùng hay linh thú.

Trần Duyên nghe thấy liền lĩnh ngộ, chắp tay xin chỉ giáo:

- Nhờ có Chu lão mà tiểu bối đã hiểu, vậy có cách nào để điểm yếu này biến mất?

Thấy hắn lễ phép lĩnh giáo, lão cười khà khà nói tiếp:

- Có rất nhiều cách, nhưng có ba cách thông dụng nhất là ẩn núp, né tránh và chống đỡ.

- Ở đây ta có ba môn công pháp phù hợp với ba điều kiện trên ngươi chỉ có thể chọn một, với tu vi của ngươi bây giờ không thể quá tham lam được. Phải lấy tu vi làm trọng.

Trần Duyên gật đầu liền suy nghĩ:

- Chống đỡ sao? Ta làm sao biết được đối phương còn có con bài sát thủ nào mà chống đỡ.

- Còn ẩn núp thì bản lĩnh của ta đã không tồi rồi.

- Chỉ còn né tránh, đúng rồi lúc này ta đang thiếu một môn thân pháp.

Sau khi suy nghĩ kỉ lưỡng Trần Duyên quyết định chọn né tránh. Chu lão không nói gì liền truyền cho hắn.

Đúng như Trần Duyên dự đoán, đây là một môn thân pháp cao siêu. “Tam Trọng Phân Thân” công pháp cấp 1 Giáp đẵng. Khi tu luyện tu sĩ ngoại trừ gia tăng ba thành tốc độ thì khi luyện đến viên mãn thì sẽ xuất hiện thêm ba ảnh ảo giống hệt, rất có lợi cho việc chạy trốn hay làm hoa mắt kẻ địch.

Trần Duyên quyết định vừa đi vừa tu luyện, mặc dù có Chu lão chỉ điểm nhưng hắn cũng trẹo chân mấy lần.

Chương 22: Mộc Linh Quả chi tranh

Sáng hôm sau Trần Duyên đứng trên một thân cây lớn, nhìn xuống là một đàn hươu lớn là Mộc Thảo Lộc yêu thú cấp 1 Đinh đẵng. Chúng rất nhạy cảm với mộc linh khí thường tập hợp số lượng lớn khi phát hiện linh thảo.

Cách đây hai canh giờ Trần Duyên phát hiện một đàn nhỏ nên bám theo cầu may. Ai ngờ vận khí của hắn không tệ, ở đây quả nhiên có linh mộc không chỉ vậy, nhìn từ xa cây linh mộc khổng lồ kia đẵng cấp hẵng không tệ.

Nhưng điều làm hắn đau đầu là xung quanh linh mộc không chỉ có đàn Mộc Thảo Lộc hơn trăm con mà còn rất nhiều yêu thú khác chờ đợi. Có vẻ như chúng đang chờ đợi điều gì đó.

Trong lúc hắn đang suy tư thì Chu lão lại hiện ra hưng phấn nói:

- Không ngờ tiểu tử ngươi lại tìm ra Mộc Linh Thụ, bình thường linh thụ này mọc ở những nơi kín đáo chỉ có yêu thú có giác quan nhạy cảm mới phát hiện được.

Thấy Chu lão biết về linh mộc kia Trần Duyên vội hỏi:

- Cây Mộc Linh Thụ kia có lợi ích gì mà khiến nhiều yêu thú quay xung quanh đến vậy?

Lão vuốt vuốt chùm râu giải thích:

- Lợi ích lớn nhất của Mộc Linh Thụ là Mộc Linh Quả. Khi ăn vào không chỉ mộc chân khí trong cơ thể trở nên tinh thuần hơn nếu vận khí của ngươi đủ lớn thì thậm chí là tu vi đột phá.

Trần Duyên nghi hoặc hỏi:

- Chu lão nói vận khí là sao?

Lão cũng trầm ngâm nói:

- Mộc Linh Thụ là vật chí mộc, tác dụng đối với kẻ ăn nó không thể nào biết trước được. Thậm chí trong sách cổ có ghi lại Mộc Linh Quả còn trao cho họ thần thông hoặc khả năng đặc biệt mà điều này lại không bị ảnh hưởng bởi thiên phú.

- Cây Mộc Linh Thụ này chỉ là cây con nên trái của nó tác dụng không lớn lắm.

Trần Duyên hít một hơi thật sâu, thân cây đã ba người ôm không hết kia mà chỉ mới là cây non thì khi trưởng thành sẽ lớn thế nào.

Hắn quyết định án binh bất động, dù sao Chu lão cũng nói ít nhất là ba ngày nữa Mộc Linh Quả mới thành thục. Tối nay chính là thời cơ tốt để bồi dưỡng Thực Huyết Trùng. Dù sao hắn vẫn còn mấy trăm con chưa đến kì lột xác.

Đêm đến quả nhiên những con yêu thú đầu phân chia khu vực rõ ràng, không con nào gần con nào. Dù sao ngoại trừ yêu thú sống bầy đàn ra thì phần lớn chỉ sống đơn độc.

Trần Duyên lén lút chọn những con yêu thú Đinh đẵng đơn độc mà tấn công. Dù chúng có đề phòng cỡ nào thì với khả năng che dấu khí tức của hắn thì cũng rất khó phát hiện.

Mục tiêu đầu tiên của Trần Duyên là một con gấu đen lớn. Hắn tới gần, ẩn thân kiểm tra thử. Thấy hắc hùm không có động tĩnh Trần Duyên liền thông báo tiểu mập mạp khống chế đàn linh trùng vây công. Đến khi phát hiện ra thì xung quanh đã bị bao vây bởi Thực Huyết Trùng.

Hắc hùng dù có lực lượng lớn cỡ nào thì cũng không thể đấu lại hàng trăm con linh trùng. Sau nữa canh giờ đau đớn thì hắc hùng cũng ngã xuống, Trần Duyên liền thành thục lấy đi túi mật và tay gấu phần còn lại thì giao cho đàn linh trùng xử lí.

Vậy rồi đêm đó không ít hơn trăm con yêu thú đã nằm gọn trong bụng Thực Huyết Trùng, thậm chí tài liệu của yêu thú Bính đẵng hắn cũng lười không thèm lấy để cho đàn linh trùng xơi tái.
Nhưng mọi việc cũng không thuận lợi như Trần Duyên tưởng tượng, khi hắn đánh chủ ý lên đàn Phệ Thi Cẩu chỉ là yêu thú Bính đẵng nhưng khứu giác lại mẫn tiệp lạ thường. Khi vừa lại gần Trần Duyên liền bị phát hiện, hơn hai mươi con xông tới khiến hắn không kịp trở tay.

Trần Duyên không có thời gian sử dụng thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” thấy không còn đường lui liền vận “Khô Mộc Tiểu Pháp” xông lên hòng mở đường máu.

Hắn vỗ túi trữ vật lấy ra kiếm pháp khí chém về phía đàn Phệ Thi Cẩu. Đúng là pháp khí Giáp đẵng, lưỡi kiếm đi đến đâu thì máu văng ra đến đấy. Mặc dù không tu luyện công pháp về kiếm nhưng nhiều năm đi theo sư phụ Phong Ma Chân Nhân cũng giúp hắn ít nhiều.

Những con Phệ Thi Cẩu không sợ chết điên cuồn tấn công, có con cắn trúng tay Trần Duyên làm hắn không thể nào giơ kiếm được. Bị giữ lại Trần Duyên dường như đã không còn đường thoát. Xung quanh là những con chó khát máu thèm thuồng nhìn hắn.

Biết không còn đường thoát Trần Duyên cắn răng quyết liệt.

- Nếu các ngươi đã muốn giết ta thì ít nhất cũng phải để lại thứ gì đó.

Nói rồi Trần Duyên vẻ mặt điên cuồng vỗ túi linh thú, hơn trăm con linh trùng bay ra tấn công ào ạt. Chỉ một lúc sau thì đàn Phệ Thi Cẩu bị tận diệt.

Chưa dừng ở đó đúng như Trần Duyên lo ngại, do không có “Thần Khống Vạn Trùng” khống chế nên đàn linh trùng bay tán loạn tấn công khắp nơi làm cho những con yêu thú gần đó phát hiện.

Hết cách Trần Duyên liền gọi ra tiểu mập mạp khống chế trăm con linh trùng khác xuất hiện cùng hắn mở đường máu rời khỏi nơi nguy hiểm này.

Trần Duyên tay cầm kiếm xông về phía trước, đàn Thực Huyết Trùng dưới sự khống chế của tiểu mập mạp bao quanh bảo vệ hắn.

Mặt trời vừa lên mọi việc đã rõ ràng hơn, khung cảnh xung quanh đúng là chỉ có thể nói là tràn ngập máu tanh xác linh thú tràn ngập khắp nơi. Trần Duyên lúc này đang ngồi nhập định trong một hang đá đào nham nhở, tiểu mập mạp cũng bị gọi ra hộ pháp cho hắn.

Lần này Trần Duyên đúng là ngàn cân treo sợi tóc, hàng ngàn con yêu thú giận dữ tấn công lẫn nhau. Bị lạc trong trận hỗn chiến đó cũng không dễ dàng gì, nhờ Chu lão chỉ điểm tránh được những nơi có linh thú thực lực mạnh Trần Duyên mới có thể toàn mạng nhưng đổi lại hắn bị nội thương khá nặng. Có lẽ đành phải bỏ qua cơ hội tranh đoạt Mộc Linh Quả.

Sau khi cắn Hồi Thương Đan Trần Duyên đã tọa chữa thương. Bởi vì xung quanh không có linh thảo nên khi hoàn toàn bình phục thì đó đã là chuyện của bảy ngày sau đó. Khi trở lại đúng như Trần Duyên dự kiến, yêu thú đã rời khỏi chỉ còn lại vài con bị thương hay hang ổ của chúng vốn gần đây là ở lại.

- Có lẽ ta với ngươi vốn không có duyên.

Nhìn Mộc Linh Thụ hắn thở dài thầm nghĩ.

Thấy vậy Chu lão hiện lên tiếp lời:

- Tiểu tử ngươi không cần phải nản chí, dù sao Mộc Linh Quả ngàn năm liền thành thục, nếu lúc này mà ngươi phục dụng thì tỉ lệ nhận được lợi ích lớn là rất hiếm.

- Ngàn năm sau có khi thứ ngươi nhận được liền tốt hơn nhiều, dù sao thì Mộc Linh Quả chỉ có tác dụng lần đầu tiên, dù ngươi có ăn thêm cả trăm cả ngàn quả thì cũng chỉ là giải khát mà thôi.

Nghe Chu lão nói Trần Duyên cũng trở nên tươi tỉnh hẳn lên, ngàn năm đối với tu sĩ mặc dù rất lâu nhưng vẫn chờ được. Chỉ cần hắn vừa lên cấp Kim Đan Kì thì đã có hai ngàn năm thọ nguyên.

Không suy nghĩ nhiều Trần Duyên tiếp tục lên đường. Lần này Trần Duyên gọi ra tiểu mập mạp để khống chế Thực Huyết Trùng dò đường. Lũ linh trùng này ồn ào là do đi với số lượng lớn nếu chỉ có một hai con thì phải tập trung mới nghe thấy tiếng động.

Hắn lần này muốn sử dụng tiểu mập mạp một cách triệt để. Con sâu mập này đã ăn chân khí của hắn nhiều hơn năm thành so với ban đầu rồi mà không làm gì quả thật có lỗi với bản thân.

Quả nhiên là sử dụng linh trùng dò đường là quyết định không sai. Đặc biệt là tiểu mập mạp rất nhạy cảm với mộc linh khí, Trần Duyên phát hiện ra tổng cộng tám cây linh thảo trong đó có hai cây Giáp đẵng làm hắn mừng rỡ không thôi.

Còn đàn linh trùng mặc dù đã thôn phệ vài trăm con yêu thú nhưng vẫn dặm chân tại chỗ khiến Trần Duyên đau đầu. Chẳng lẽ thật sự phải kiếm huyết nhục của yêu thú cấp hai cho chúng thôn phệ.

Nghĩ tới sự khủng bố của yêu thú cấp hai thì Trần Duyên liền lắc đầu. Đây không phải là lúc làm chuyện ngu ngốc.

Sau khi kiếm thêm được mười cây linh thảo Trần Duyên quyết định quay lại, phía trước đã là khu vực của yêu thú Ât đẵng trở lên. Hắn vẫn chưa đủ thực lực để tiến vào.

Hắn đổi tài liệu yêu thú và linh thảo cấp thấp được hơn hai ngàn điểm cống hiến, Trần Duyên liền đổi lấy mười cây Giáp Đẵng linh thảo cộng với hắn thu thập trong Ma Kiếm Lâm đã là mười lăm cây, chuyến đi này cũng coi như không tệ.

Trần Duyên quay về động phủ, đón chờ hắn tất nhiên là yêu tinh mê chết người Hạ Thảo. Nàng càng lúc càng quyến rũ, đôi thỏ ngọc có vẻ đã to hơn trước, mông cũng vễnh hơn nhưng điều làm hắn bất ngờ là tu vi của nàng đã đột phá Luyện Khí Kì tầng năm làm hắn cảm kháng không thôi.

- Quả nhiên là Mộc Linh Thể chỉ có nữa tháng mà đã đột phá.

Nghỉ tới đây Trần Duyên liền cảm thấy nguy cơ, tiểu phụ này tu luyện quá nhanh tương lai sẽ vượt qua hắn. Mặc dù nàng sẽ không phản bội lại hắn nhưng tương lai Trần Duyên không thể muốn gì được đó như bây giờ.

Nghĩ là làm hắn liền tiến tới ẳm nàng tiến vào phòng tu luyện.

(ta biết các đạo hữu mong chờ điều gì nhưng mà phải đợi ngày mai rồi ^-^)

Chương 23: Tú Hạ Thảo song tu 18+

Bước vào mật thất tu luyện, linh thảo bên trong đều xanh tốt. Không ngờ Hạ Thảo tu luyện đột phá mà chúng không có hề hấn gì, Mộc Linh Thể quả nhiên có tác dụng ôn dưỡng linh thảo.

Sau khi trồng xuống linh dược Trần Duyên liền ngồi xuống giường, chiếc giường bằng đá này là hắn vừa mới gọt ra bên trên là da thú mềm mượt. Không thể lúc nào hắn và Hạ Thảo đều dã chiến hay tu luyện trên bồ đoàn được.

Tú Hạ Thảo tiến lại gần quỳ xuống cởi giày cho Trần Duyên thì bị kéo lên ôm vào lòng. Ôm lấy thân thể mềm mại tràn đầy xúc cảm khiến Trần Duyên thoải mái. Hắn một tay sờ soạn, chiếc lưỡi liếm mang tai nàng rồi thì thầm:

- Tiểu nô của ta không ngờ tu luyện nhanh đến vậy, mới có nữa tháng mà nàng đã đuổi kịp ta rồi.

Hạ Thảo từ ngày được hắn mưa móc thì cơ thể cực kì mẫn cảm, chỉ cần ngã vào lòng hắn thì nàng liền xụi lơ, thở hỗn hễn khó khăn nói:

- Du tu vi có cao bao nhiêu thì thiếp vẫn là tiểu nữ nô của chủ nhân chàng, hằng ngày chỉ chờ mong được ban ơn mưa móc.

Nghe nàng nói khiến hắn rất cao hứng liền hôn thật sâu. Sau khi màn đuổi bắt của lưỡi kết thúc thì Trần Duyên xông tới xé nát y phục nàng.

Hạ Thảo lúc này không khác gì con cừu non chờ lão sói ăn thịt. Trần Duyên liền tấn công đôi thỏ ngọc của nàng, đây là nơi hắn rất thích.

Còn Chu lão và tiểu mập mạp thì hắn đã đóng não hải trước khi vào động phủ rồi, chuyện tốt của mình thì ai lại muốn cho kẻ khác thấy chứ.

Thấy hắn như con sói hám tình Hạ Thảo nũng nịu cất giọng:

- Đừng mà chủ nhân, nếu chàng xoa nắn nhiều vậy thì sau này chúng sẽ rất lớn tiểu nô khi đi lại sẽ khó khăn.

Nghe nàng nói vậy Trần Duyên cười khà khà tay vừa nắn miệng thì lưu manh nói:

- Không sao ta rất thích nữ nhân ngực lớn, nàng ngực càng lớn ta càng thích.

Trần Duyên bắt đầu rong ruổi trên người Hạ Thảo, nàng hiểu ý hắn cố gắng thả lỏng người miệng thì dâm đãng rên lên:

- Tiểu nô sướng quá cầu xin chủ nhân mạnh tay thêm nữa ah…ah… đúng là chổ đó mạnh nữa lên ah… ah…

Thấy nàng rên rỉ hắn càng kích thích tay ra vào tiểu huyệt của nàng càng lúc càng nhanh.

Lúc sau Hạ Thảo phún xuất, thấy cơ thể nàng run lên do vừa cao trào Trần Duyên nghỉ ra ý tưởng mới. Hắn bắt nàng quỳ gối tay chống trên giường kiều đồn hướng về phía hắn.

- Đúng rồi cao nữa lên, cho chủ nhân của nàng thấy toàn bộ cặp mông tròn lẵng của nàng đi nào.

Mặc dù đã không còn sức lực, lời nói của hắn như có ma lực lôi kéo làm nàng không thể không nghe theo. Thấy hắn đang chăm chú ngắm nhìn phía sau của mình nàng càng cảm thấy kích thích rên lên:

- Xin chủ nhân hãy làm thiếp đi, tiểu nô của chàng đã không chịu nỗi nữa rồi.

Trần Duyên nghe vậy liền xảo trá cười dùng lưỡi thăm thú đồn bộ vễnh cao kia.

Lưỡi hắn như con rắn du hành, từng xúc cảm nhẹ nhàng trên bờ mông trắng nỏn, trơn trượt làm cơ thể nàng co giật. Biết Hạ Thảo đang rất mẫn cảm Trần Duyên liền bất ngờ đánh mạnh vào, bàn tay đánh mạnh vào mông nàng cảm giác đàn hồi này khiến Trần Duyên sung sướng không thôi.

Còn Tú Hạ Thảo thì run lên bần bật sau từng cú đánh của hắn, từng giọt nước mắt chảy ra, nàng cắn chặt răng không kêu thành tiếng. Chỉ một lúc sau cơn đau liền biến thành khoái cảm nàng không còn kìm nén nữa rên rĩ nói:

- Ah…ah…Mạnh lên nữa chủ nhân hãy…hãy trừng phạt tiểu nữ nô dâm đãng của chàng đi.

Trần Duyên biết tâm trí nàng đã trong cơn dục vọng không thể nào thoát ra được. Hắn khoái trí cởi hết y phục, cự long to lớn chạm vào tiểu cô nương của nàng mà không tiến vào. Hắn cố ý làm ước tiểu jj cho việc tiếp theo dễ dàng hơn nhưng Hạ Thảo đã không chịu nổi nữa, nàng tự đẩy kiều đồn về phía sau làm cự long chui thẳng vào tiểu điền loa. Trần Duyên giả bộ giận dữ húc mạnh vào trong trừng phạt nàng.

- Tiểu nô của ta, nàng quá tự ý rồi lần này ta phải dạy dỗ nàng thật nghiêm khắc.

Nói rồi Trần Duyên đẩy hông, tay thì đánh mạnh vào kiều đồn co giản của nàng. Tới khi Hạ Thảo không còn chịu nỗi nữa, hai tay không còn sức lực chống đỡ thân thể hắn mới tha cho nàng.

Tú Hạ Thảo đã phóng xuất bốn lần mà hắn vẫn chưa lên đỉnh lần nào Trần Duyên vỗ nhẹ vào lưng nàng thì thầm nói:

- Tiểu nô của ta, chủ nhân nàng còn chưa thỏa mãn nàng không thể trốn tránh trách nhiệm được.

Tiểu phụ nghe thấy liền đỏ mặt, nàng liền vội lấy tay tóm lấy mệnh căn của hắn miệng liền liếm mút.

Thấy nữ nhân đang say sưa thì Trần Duyên liền lùi lại. Thấy vật yêu thích tự nhiên vụt khỏi nàng dùng ánh mắt thèm khát ngước nhìn. Thấy hắn gật đầu đồng ý tiểu phụ hưng phấn bò tới đưa cự long vào miệng dường như đó là thứ ngon nhất mà nàng từng nếm được.

Thấy mĩ phụ dâm đãng như chó cái thèm khát cự long làm Trần Duyên rất hài lòng. Hắn từ từ lùi lại thì nàng liền tiến tới nhất quyết không cho tiểu Trần Duyên kìa rời khỏi miệng mình.

Một hồi chơi đùa cơ thể của nàng Trần Duyên mới phóng xuất, chất lỏng trắng đục kia vào trôi thẳng vào trong cổ họng nàng rồi tràn ngập lên miệng. Hạ Thảo lấy tay hứng từng giọt tinh hoa đang trào ra liếm cho bằng sạch mới thôi.

Sau khi dùng miệng rửa sạch cự long của Trần Duyên thì hắn ôm nàng ngồi xuống bắt đầu tu luyện. Tú Hạ Thảo như con mèo nhỏ nằm trong lòng, lúc này nàng không còn vẻ lẵng lơ lúc nãy mà mãn nguyện thưởng thức khoảng thời gian yên bình.

Hạ Thảo không cần phải tốn công thu thập linh khí, thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” chỉ cần tu sĩ hấp thu rồi truyền sang cho đạo lữ của mình là được.

Mỗi ngày Trần Duyên đều giao hoang với Hạ Thảo, hắn không dám mạnh tay sợ làm nàng ăn không tiêu. Còn nàng thì mỗi ngày đều chờ đợi cơn mưa móc làm khoảng thời gian này Trần Duyên đều sống trong hương diễm.

Một tháng trôi qua, tốc độ tu luyện của bản thân cũng khiến hắn giật mình không thôi. Hiện nay hắn và tiểu mĩ phụ đều đã là Luyện Khí Kì tầng sáu, đó là do Trần Duyên đã chia một nữa linh khí cho Hạ Thảo. Đối với nữ nhân của mình hắn không keo kiệt bao giờ.

Với tốc độ tu luyện hiện giờ thì trong vòng hai năm tới Trần Duyên cơ hội bước chân vào Trúc Cơ.
Mỉm cười thỏa mãn vỗ nhẹ lên đầu tiểu miêu đang nằm ngủ trong lòng. Hạ Thảo đang say giấc thì bị gọi dậy đôi mắt buồn ngủ nhìn hắn

Trần Duyên vẻ yêu chiều nắn bóp kiều đồn của nàng rồi nói:

- Tiểu nô lười biếng của ta, tới lúc đi thôi. Chủ nhân có việc trọng yếu phải đi giải quyết nàng ở lại trông nhà chờ ta trở về.

Nghe thấy phải rời xa Trần Duyên nàng thật sự không muốn, một tháng ở bên hắn làm nàng mê đắm không dứt ra được.

Nhìn thấy ánh mắt không nỡ của nàng Trần Duyên liền bất đắc dĩ thở dài. Hắn đi hẹn ước với Hà Diệu không thể dắt theo nữ nhân đi được với lại hắn muốn Hạ Thảo ở lại đây tu luyện giúp hắn ôn dưỡng linh thảo.

- Ngoan nào chờ ta trở về sẽ đền bù mọi thứ cho nàng.

Hạ Thảo ai oán nhìn hắn rồi đôi tay búp non luồn vào hạ thể nắm lấy mệnh căn của hắn rồi lằn lơ nói:

- Chủ nhân đã đi lâu vậy thì trước khi đi hãy cho tiểu nô lần cuối để nhớ mong vơi đi một chút.

Thấy nàng cầu xin Trần Duyên mừng còn không kịp liền đè nàng xuống tiếp tục xâm nhập.

Ba ngày sau Trần Duyên rời khỏi động phủ, Hạ Thảo đã thỏa mãn ngất đi. Hắn không muốn đánh thức nàng liền yên lặng rời khỏi.

Trần Duyên một đường thẳng tiến Thiên Độc Sơn. Tới chân núi cũng như lần trước mặc dù thực lực đại tăng nhưng hắn cũng không xúc động tiến vào mà phóng đi truyền tin phù.

Một lúc sau một bóng dáng khả ái xuất hiện, không ai khác chính là tiểu la lị Hà Diệu. Nàng vừa xuất hiện khung cảnh xung quanh thay đổi hẳn, Hà Diệu như một nữ hài vô lo nhìn hắn mỉm cười trong sáng.

Từng bước nhảy chân sáo kết hợp với khuôn mặt xinh xắn của nàng làm Trần Duyên như quên đi phiền muộn. Thấy hắn nhìn chằm chằm Hà Diệu đỏ mặt bẻn lẻn nói:

- Mặt muội có dính lọ à? Sao mà huynh cứ nhìn chằm chằm vậy?

Trần Duyên chợt giựt mình phát hiện bản thân thất thố liền cười ngượng nói:

- Chỉ là lâu ngày thấy mới thấy muội nên ta muốn ngắm lâu một chút

Lúc này sắc mặt tiểu la lị đã như trái táo chín đỏ ngượng ngùng đi tới. Vừa mới lại gần nàng liền bất ngờ không thôi như chú chim nhỏ rối rít hỏi:

- Tu vi của huynh, không ngờ mới có hơn ba tháng mà huynh đã là Luyện Khí Kì tầng sáu chẳng lẽ đan điền của huynh đã…

Nhìn nàng rối rít hỏi Trần Duyên phì cười gật đầu ra hiệu mọi thứ đều đã ổn thỏa.

Thấy hắn thật sự xác nhận tiểu nha đầu mừng rỡ đôi mắt hiện lên tia nhu hòa.

- Thật là tốt quá, vậy là huynh không còn bị hành hạ trật vật khi tu luyện nữa.

Tiểu nha đầu vẫn còn nhớ như in lần đầu thấy hắn tu luyện, một hài tử cắn răng cơ thể run run đau đớn. Đối với kẻ khác mỗi lần hấp thu linh khí là mỗi lần hưởng thụ còn đối với hắn mỗi tia linh khí vào đan điền như những con dao găm đâm vào người.

Nàng nhìn hắn liền òa khóc đói xông vào cứu Trần Duyên nhưng bị sư phụ hắn ngăn lại. Khi tỉnh lại Trần Duyên biết được mọi chuyện liền cấm tiệt nàng tới gần khi hắn tu luyện.

Chương 24: Dạ Thành chi dạ

Nghe tiểu nha đầu thấm thía nói tim hắn chợt thắt lại quay mặt qua chỗ khác cố nén xúc động.

- Vậy hôm nay huynh tới đây là muốn dẫn muội đi chơi Dạ Thành đúng không?

Trần Duyên gật đầu, hắn đoán không sai tiểu nha đầu vẫn còn nhớ. Nếu như hắn thất hứa thì sao này còn mặt mũi đâu mà nhìn nàng.

- Đúng vậy, lần này huynh sẽ dẫn muội đi thăm thú tới khi nào muội chán mới thôi.

Hắn vỗ ngực nói làm tiểu nha đầu cuồng hỉ, nàng như chú chim nhỏ không thể kiên nhẫn được nữa kéo tay giục hắn. Trần Duyên mỉm cười cưng chiều đi theo.

Dạ Thành là một trong tam đại thành lớn nhất nằm trong địa phận quản lí của Ma Kiếm Tông có hơn trăm vạn người sinh sống. Ở đây có rất nhiều thứ vui chơi nhưng nổi tiếng nhất vẫn là chợ đêm.

Buổi tối nơi đây tập hợp đủ loại người khắp nơi đổ về, đủ thứ thiên kì bát quái đặc biệt nơi đây cũng là chổ trao đổi mua bán của tu sĩ nhất là tán tu.

Khi Trần Duyên và Hà Diệu tới trước cổng thành, tường thành không biết làm bằng chất liệu gì mà đen nhánh, cao sừng sững quả là hợp với cái tên Dạ Thành.

Do Hà Diệu vội vàng chạy đi nên cả hai tới nơi rất sớm, còn hơn nữa ngày mới tới chợ giao dịch. Hết cách Trần Duyên tới khách điếm gần đó thuê phòng nghỉ ngơi.

Hắn và Hà Diệu vừa bước vào tiểu nhị liền chạy ra đón tiếp. Thấy Trần Duyên mặc y phục của Ma Kiếm Tông tiểu nhị khom người lễ phép:

- Mời nhị vị tiên sư vào, chẳng hay tiểu dân có thể giúp gì được hai vị.

Thấy hắn lễ phép Trần Duyên rất hài lòng liền ném ra một khối bạc nhìn hắn dặn dò:

- Ngươi chuẩn bị cho chúng ta hai phòng thượng hạng nhất, còn thức ăn thì không cần mang lên.

Tiểu nhị nghe thấy liền cười khổ, hắn lo sợ khép nép nói:

- Hiện nay trong khách điếm chỉ còn một phòng nhị vị tiên gia có muốn ở trọ không ạ?

- Chỉ còn một phòng?

Trần Duyên nhìn về phía hắn nghi vấn hỏi.

Tiểu nhị sợ làm Trần Duyên nổi giận liền tự động quỳ xuống:

- Đúng vậy ạ mong tiên gia tha mạng do hôm nay là tết Âm Lịch, đêm nay sẽ mở hội giao dịch một năm mới có một lần nên có rất nhiều tiên gia ở khắp nơi tới.

Trần Duyên chợt hiểu ra, ngay lúc đó phía sau hắn xuất hiện ba người cùng đồng hành hai nam một nữ tiến vào. Thấy tên tiểu nhị đang quỳ dưới chân Trần Duyên nữ nhân che mặt liền bước tới đỡ hắn dậy quay qua khinh bĩ nhìn:

- Ta có nghe thiên hạ đồn đại ma tu cùng hung cực ác, không chuyện ác nào không làm. Hôm nay thấy được thì ra chỉ là trò bắt nạt phàm nhân bái phục bái phục.

Trần Duyên liền ngớ người, đúng là oan uổng mà tên tiểu nhị này tự quỳ chứ hắn chưa hề nói điều gì.

Hà Diệu bên cạnh đã tức giận khó kiềm nén, tự nhiên có kẻ xông vào mắng chửi Trần Duyên làm nàng thật sự động sát cơ.

Sát khí từ người tiểu la lị tuôn ra làm mọi người xung quanh chú ý, không khí cũng nặng nề hẳn lên. Hai tu sĩ đi theo nữ nhân kia cũng chuẩn bị động thủ. Nàng vừa định vỗ túi trữ vật thì bị Trần Duyên ngăn lại.

- Không sao đâu, mọi chuyện cứ để huynh.

Một câu nói nhẹ nhàng khiến Hà Diệu dừng lại khép nép sau lưng hắn như tiểu hài nữ vô tri. Mọi người xung quanh cũng thở phào, dù sao ở đây phần lớn đều là tán tu, không nên dính vào chuyện thị phi không mang lại lợi ích này.
Lúc này mọi sự chú ý đêu đổ dồn vào Trần Duyên, mọi người to nhỏ bàn luận xem lai lịch của hắn là ai mà khuất phục được tiểu ma nữ kia.

Trần Duyên không cần để ý xung quanh mà cũng lười giải thích. Hắn bình sinh không thích gây chuyện với ai không có nghĩa là quả hồng mềm tùy cho kẻ khác xoa nắn.

- Ta không cần biết các đạo hữu là ai nhưng dám xông vào lãnh địa Ma Kiếm Tông nhục mạ đệ tử của Ma Kiếm Tông nếu như không có câu trả lời thích đáng thì ta đành phải cho các đạo hữu nằm lại đây rồi.

Lời này từ miệng hắn nói ra nhưng có sức chấn nhiếp rất lớn. Nơi này quả thật là Ma Kiếm Tông, là ma môn đại phái. Bọn họ có thể ở đây tu luyện tất cả đều là Ma Kiếm Tông cho phép.

Lúc này hai nam tu sĩ kia cũng bắt đầu chùn bước, bọn hắn ra tay bởi vì thấy Trần Duyên còn rất trẻ hẳn là tu vi không cao nhưng động đến danh môn đại phái thì đây không phải là chuyện bọn hắn có thể giải quyết.

- Sư muội chúng ta rời khỏi đây trước đã.

Nam tu khôi ngô nói. Nữ nhân cắn răng tỏ vẻ không cam tâm nhưng nàng cũng phải rời đi. Nam tu chấp tay về phía Trần Duyên.

- Tại hạ là Cao Thiên Thu đệ tử của Chính Nhân phái, sự việc vừa rồi chỉ là hiểu lầm. Do sư muội của ta thường ngày chỉ bế quan khổ tu ít lịch luyện mong đạo hữu lượng thứ.

Nhìn Cao Thiên Thu biết thời thế Trần Duyên cũng không muốn làm khó dễ liền chắp tay đáp lễ.

- Nếu mọi việc chỉ là hiểu lầm thì ta cũng không giữ lại đạo huynh, thượng lộ bình an.

Mọi chuyện kết thúc quá dễ dàng làm chúng tu sĩ xung quanh kinh ngạc. Ngay cả người trong cuộc như Cao Thiên Thu cũng chợt ngẫn người, nhưng hắn cũng rất nhanh liền rời đi chốn thị phi này.

Thấy ba người rời đi tiểu nhị liền sợ hãi quỳ xuống dập đầu liên tục nước mắt đầm đìa.

- Xin tiên nhân tha mạng, xin tiên nhân tha mạng vừa rồi không phải ý của tiểu nhân.

Trần Duyên thở dài lắc đầu đây là nổi bi ai của phàm nhân, cũng là lí do để hắn liều mạng tu luyện.

- Ngươi đứng lên đi, mau dẫn chúng ta lên phòng.
Tiểu nhị như được vừa thoát khỏi địa ngục, vui sướng dẫn hắn lên phòng nghỉ ngơi.

Chờ tiểu nhị rời khỏi Hà Diệu liền nói ra nghi vấn với Trần Diệu:

- Tại sao huynh lại dễ dàng tha cho đám người đó như vậy, có muội ở đây thì giữ chúng lại cũng không phải là chuyện khó.

Thấy Hà Diệu vì mình mà tức giận Trần Duyên nở nụ cười ấm áp nhìn nàng giải thích:

- Đêm nay là buổi buôn bán trao đổi một năm mới có một lần, huynh không muốn vì xung đột này mà bỏ lỡ. Với lại tên tự xưng là Cao Thiên Thu kia thực lực không tầm thường nên đành bỏ qua.

Hà Diệu liền biểu môi nói:

- Có phải huynh không muốn làm lộ thực lực cho kẻ khác biết hay không? Huynh nói thật hay nói dối thì cũng không thể qua mặt được muội đâu.

Trần Duyên mặt biến sắc cố lấy lại vẻ điềm đạm không mặn không nhạt nói:

- Muội đa nghi quá rồi.

Thấy hắn không muốn nói tới chuyện này Hà Diệu cũng không thèm để ý ngồi xuống nhập định. Một lúc sau không có chuyện gì xảy ra nàng hí mắt liếc nhìn thì thấy hắn cũng ngồi nhập định bên cạnh. Hà Diệu cũng bó tay rồi, tên này đúng là không biết tâm tình thiếu nữ.

Tiểu nha đầu phồng má mặt hơi đỏ không thèm nói đến hắn nữa. Trần Duyên bình thường chỉ bế quan tu luyện làm sao hiểu được suy nghĩ nữ nhân chứ.(cả ta còn không hiểu nữa ^-^)

Màn đêm cuối cùng cũng bao phủ, tiếng náo nhiệt cũng lớn dần. Trần Duyên và Hà Diệu cùng rời khỏi khách điếm.

Vừa bước ra khỏi cửa không khí náo nhiệt làm hắn mở rộng tầm nhìn, từng giang hàng nhỏ mọc lên khắp nơi khác hẳn vẻ yên ắng ban ngày.

Những cửa hàng lớn thì bày biện, trang hoàng đủ thứ, còn kẻ nghèo thì chỉ cần vài miếng vải thành một sạp hàng nhỏ là đủ.

Hà Diệu thì không cần phải nói, nàng như chú ngựa nhỏ phóng thẳng về phía trước gian hàng nào cũng dáo dác nhìn vào. Thấy vẻ hứng thú nồng đậm trên gương mặt của nàng Trần Duyên mỉm cười cất bước theo sau.

Cả hai bước tới một gian hàng nhỏ chủ nhân là một tu sĩ râu quai nón tu vi chỉ có Luyện Khí tầng ba. Thứ hắn bày bán cũng chỉ là một ít liệu thương đan, một vài pháp khí hư hỏng không lọt vào tầm mắt của Trần Duyên.

Hắn ghé vào vì được Chu lão chỉ điểm trong đây có bảo vật, Trần Duyên liếc mắt nhìn qua một viên đá đen bóng, nó rõ ràng chỉ là Hắc Thiết Thạch khoáng thạch cấp một Bính đẵng thông thường nhất. Nhưng Chu lão đã quả quyết như vậy thì hắn cũng không hỏi nhiều.

- Ông chủ viên đá này ta muốn ông cứ ra giá.

Tu sĩ râu quai nón liền cười ha hả tiến tới bắt đầu múa lưỡi:

- Đạo hữu quả là người có mắt, viên đá này là bảo vật truyền đời của nhà ta, nếu không phải việc tu luyện cấp bách thì ta cũng không muốn đem bán đâu.

Trần Duyên cũng hết cách, rõ ràng chỉ là một viên khoáng thạch bình thường mà tên kia lại thổi phòng lên thành bảo vật gia truyền.

- Không cần phải nhiều lời, viên Hắc Thiết Thạch này bao nhiêu mời đạo hữu ra giá.

Tên tu sĩ râu quai nón thấy Trần Duyên nói ra tên của Hắc Thiết Thạch liền biết không thể dùng trò hét giá được liền đánh mắt với đám tu sĩ gần đó.

Việc này làm sao qua khỏi mắt của Trần Duyên, nhưng hắn không nói gì, vờ như không biết tiếp tục đứng xem vở kịch diễn ra.

Chương 25: Âm mưu lật tẩy

Khoảng ba bốn tên tu sĩ giả bộ như đi ngang qua vào xem hàng, có một tên trong đó cầm viên đá lên ngấm nghía vẻ mặt trầm trồ nói:

- Ông chủ, viên đá này bao nhiêu cứ nói, giá gì ta cũng mua.

Lời hắn nói khiến cho mọi người xung quanh bắt đầu chú ý tới, ở đâu chẵng có loại người ôm tâm lí dùng giá dưới đất để mua bảo vật chứ.

Hà Diệu đứng kế bên tức giận phồng mang trợn má quát:

- Viên đá này rõ ràng là sư huynh ta đã chọn trước các ngươi từ đâu mà chen ngang.

Tên tu sĩ nhìn nàng trào phúng nói:

- Sư huynh ngươi chọn là việc của hắn, viên đá này rõ ràng là chưa được bán ra. Ông chủ nói đi cái này giá bao nhiêu.

Những tên tu sĩ gần đó cũng lưu manh cười hét lớn

- Đúng vậy bảo vật chỉ dành cho kẻ có tài, có bản lĩnh thì ngươi ra giá cao hơn thì cứ việc lấy.

Hà Diệu á khẩu không biết nói gì, dù sao nàng cũng chỉ là một tiểu nữ hài thực lực tuy mạnh nhưng lịch luyện còn quá kém không thể nào đấu võ mồm với lũ cáo già này được.

Thấy mọi việc diễn ra trơn tru tên tu sĩ râu quai nón mừng thầm nói tiếp:

- Hai vị đạo hữu xin hãy bình tĩnh, nơi này của ta chỉ là một sạp bán hàng nhỏ không thể chịu nỗi cơn tức giận của hai vị.

- Ta thấy vị đạo hữu này nói rất đúng bảo vật ai trả giá cao thì được. Vậy đi viên đá này vốn là đồ gia bảo của nhà ta, nên ta định giá là hai… à không là ba ngàn viên hạ phẩm linh thạch.

Mọi người xung quanh hít một hơi mạnh, không ngờ viên đá nhỏ này lại bằng mấy cái pháp khí Giáp đẵng cộng lại. Chúng nhân nhìn sang Trần Duyên và tên tu sĩ mới chen vào kia bằng ánh mắt hứng thú nồng đậm.

Tên tu sĩ kia lúc này cũng nhìn hắn bằng đôi mắt xão quyệt hét lớn:

- Ba ngàn linh thạch ta mua, tên tiểu tử kia nếu không có tiền liền cút đừng ở lại đây làm phiền bổn đại gia.

Hà Diệu tức giận muốn ra tay, lại một lần nữa Trần Duyên lại ngăn nàng lại.

Hà Duyên tức giận nhìn qua đang tính mở miệng thì hắn giơ tay ngăn nàng lại nhìn hướng đám người kia mỉm cười nói:

- Chư vị đạo hữu nếu không liên quan xin mời rời khỏi đây, nếu không thì…

Nói tới đây sát khí từ người Trần Duyên thoát ra làm không khí xung quanh chợt nặng xuống, ngay cả Hà Diệu đứng kế bên cũng bất ngờ. Nàng không nghỉ rằng sát khí của Trần Duyên lại nồng nặc như vậy, ở bên cạnh hắn từ nhỏ thì đây là lần đầu nàng chứng kiến. Đôi mắt của nàng đắm say nhìn hắn.

Những tên tu sĩ đang xem đồ gần đó cũng lật đật cáo từ không muốn ở lại lâu thêm chút nào. Bốn tên tu sĩ kia cũng định đào tẩu bọn chúng thật sự hoảng sợ, không biết phải giết bao nhiêu người thì sát khí mới nhiều như thế?

- Các đạo hữu muốn đi đâu có cần ta tiễn một đoạn không?

Tên tu sĩ áo bào trắng có vẻ cầm đầu vội vàng đáp lại:

- Không cần, ta với viên đá kia có không có duyên nên nhường lại cho đạo hữu.

Hắn khép nép trả lời đâu còn cái vẻ hùng hồn lúc ban đầu khi khiêu khích Trần Duyên. - Muội ra ngoài lượt trận giúp ta.

Nghe Trần Duyên hững hờ nói Hà Diệu liền đi ra cửa không cho bất kì kẻ nào xen vào, ánh mắt hứng thú nồng đậm ngước nhìn. Dù sao đây cũng là lần đầu nàng thấy hắn ra tay.

Trần Duyên làm sao không biết ý nghĩ của nàng hắn phất tay, từ trong tay áo một lá phù bay ra. Đó là kết giới phù, cấp một Bính đẵng phù chú. Chỉ có tác dụng ngăn chặn thị giác và thính giác. Cả gian phòng bị một tấm màn đen bao lại.

Tiểu nha đầu miệng phồng ra tức giận lẫm bẫm:

- Không ngờ huynh lại nhỏ mọn như vậy, dùng tới thủ đoạn này để không cho ta chứng kiến sao?

- Không cho thì ta đây không cần.

Nói rồi nàng tức giận liếc nhìn xung quanh, người đi đường thấy vậy đều tránh xa. Lỡ đâu xui xẻo lại trở thành bao cát cho tiểu nha đầu hả giận thì đúng là xui xẻo mà.

Bên trong kết giới sát khí từ người của Trần Duyên vẫn không giảm, đôi mắt sắc bén nhìn vào bọn hắn.

Tên tu sĩ cầm đầu cố nén run sợ, đứng lên quát:

- Ta với đạo hữu không có cừu hận gì, không cần làm quyết tiệt như thế. Mặc dù đạo hữu là tu sĩ Luyện Khí Kì tầng sáu nhưng ta và ba đạo hữu đây đều là tu sĩ Luyện Khí Kì tầng năm.

- Nếu ra tay thì cả hai bên đều bị thiệt. Chi bằng chúng ta chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Điều hắn nói không sai, Luyện Khí Kì năm và tầng sáu cũng không mạnh hơn bao nhiêu mà bên hắn có tới bốn người dù có ra tay bất ngờ thì cũng không bên nào thua bên nào.

Có điều đứng trước mặt hắn lại là Trần Duyên, kẻ không thể lấy thường thức bình thường mà suy nghĩ được.

Trần Duyên mỉm cười làm kẻ khác phải nổi gai óc, tay vỗ vào túi linh thú. Một đàn linh trùng bay ra bao ra, Thực Huyết Trùng đã bao vây bốn tên tu sĩ kia lại. Tiên đoán của Chu lão không sai, sau khi đột phá Luyện Khí Kì tầng sáu Trần Duyên đã điều khiển được hơn hai trăm con linh trùng. Số Thực Huyết Trùng nhiều gấp đôi làm cho thực lực của hắn gia tăng một cách đáng kể.

Thấy khắp nơi đều là linh trùng bốn tên tu sĩ không hẹn mà gặp đều nhìn thẳng về phía Trần Duyên. Trận chiến này đã không thể tránh khỏi, Trần Duyên đã giăng kết giới hòng không muốn cho bên ngoài biết thì không có lí do gì để bọn bọn hắn sống sót rời khỏi đây.

Nguyên tắc bất di bất dich khi gặp tu sĩ dùng linh trùng là tấn công kẻ khống chế chúng. Trần Duyên biết điều này nên đã để lũ linh trùng bay trước mặt hắn nhằm ngăn cản kẻ địch tấn công.

Tên tu sĩ cầm đầu đột nhiên cười lạnh, Trần Duyên liền thấy không đúng thì từ đằng sau một cái bóng to lớn cầm đại đao chém thẳng vào đàn linh trùng nơi mà hắn đang đứng.

- Ha…ha…ha tiểu tử dù tu vi cao tới đâu thì cũng là tiểu tử. Kiếp sau nếu được làm người thì nên biết kẻ nào có thể chạm vào, kẻ nào không nên chạm vào.

Bóng đen ấy không ai khác chính là tên tu sĩ râu quai nón chủ nhân của sạp hàng này.

Trong lúc bọn chúng đang hả hê cười thì một bàn tay từ phía sau đâm xuyên qua lồng ngực tên chủ gian hàng, do cố ý không đánh chúng yếu điểm nên hắn không chết ngay mà nhìn lại. Trước mắt là Trần Duyên đang nở nụ cười tà mị.

Bọn chúng đùng ánh mắt không tin nổi nhìn Trần Duyên.

- Rõ ràng là ta đã…

Nói tới đây hắn nhìn vào chỗ thanh đại đao chém vào lúc nãy, không hề có một tí máu nào. Tới lúc này những tên tu sĩ kia mới biết bản thân bị lừa.

Hắn liền tắt thở nhưng mắt vẫn trợn lên tỏ vẻ không cam tâm.

Trần Duyên rút tay ra khỏi lồng ngực phủi cho máu chảy xuống nhìn về phía những tên còn lại âm trầm nói:

- Các ngươi nói quả là không sai hoàn toàn, chỉ có điều kẻ đầu thai là các ngươi chứ không phải ta.

Tên tu sĩ kia liền cảm thấy không ổn hét lớn:

- Các đạo hữu còn không mau ra tay, hắn không để chúng ta còn sống rời khỏi đây đâu.

Ba tên kia nhìn nhau bất đắc dĩ liền xông tới, không ngờ chỉ nhận lời của tên râu quai nón kia nhận chút lợi nho nhỏ mà giờ lại phải liều mạng.

Cả bốn tên cùng xông lên, có tên cầm chiếc rìu, tên cầm kiếm, từng lá phù bay tới tấn công Trần Duyên.

Lũ linh trùng liền bao vây bọn hắn, Thực Huyết Trùng cả tháng đói khát nhìn bốn tên tu sĩ chực chờ xông vào. Trần Duyên hạ lệnh đám mây đen xông tới tấn công dồn dập, từng con linh trùng to hơn nắm tay thay nhau xé xác con mồi.

Sức sống của chúng quá mạnh mẽ, mặc dù bị kiếm xuyên thân nhưng những con linh trùng này quyết không lùi bước thay nhau tân công.

Cuối cùng bọn chúng đành thất thủ, những tiếng kêu rên, van xin phát ra thể thảm. Trần Duyên mặt lạnh đứng đó mặc cho những tên tu sĩ kia cầu khẩn. Cuối cùng không chịu nỗi tình trạng bị trùng nhắm nuốt từng mảng thịt trên cơ thể cả bốn tên như không hẹn mà cùng cắn lưỡi tự sát.

Lúc này Trần Duyên mới ra lệnh cho Thực Huyết Trùng dừng lại, bước tới đống huyết nhục không ra hình thái kia lục tìm chiến lợi phẩm. Sau khi tìm thấy vài trăm khối linh thạch, đặc biệt là tên cầm đầu kia có một lệnh bài kì lạ hắn liền ném hết vào túi trữ vật rồi khống chế đàn linh trùng làm tiếp công việc còn lại.

Sau khi chỉ còn xương trắng Trần Duyên thu Thực Huyết Trùng, thu lấy Hắc Thiết Thạch cho vào túi trữ vật hắn phá giải kết giới bước ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau