KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Sơ chiến Hòa Mộc

Ngọn đại sơn hùng vĩ, từng khe suối chảy róc rách, sinh linh thập phần cùng nhân loại hòa hợp. Trần Duyên cầm trên tay nắm cỏ non mỉm cười đưa ra, tiểu hươu không hề sợ hãi bước tới gần thỏa thích nhắm nháp.

- Trên thế gian lại có nơi như thế này sao?

Trần Duyên cuối cùng cũng đã tới nơi, tuy nơi đây đã nằm dưới sự cai trị của không ít thế lực nhưng đây chỉ là những thế lực nhỏ yếu là chư hầu của các đại tông môn. Mà nơi hắn đang đứng lại được Dược Sơn Phái một vị đệ tử chủ quản.

- Để có thể biến Linh Sơn được như ngày hôm nay mẫu thân của thiếp đã bỏ không ít công sức, nơi này chính là thứ mà mẫu thân tự hào nhất.

Chu Lệ Ảnh vén lên rèm xe, nàng không khỏi kinh hỉ sau mấy chục năm xa cách nàng cuối cùng vẫn có ngày được gặp lại mẫu thân.

Trông thấy thê tử cả ngày đều mỉm cười vui vẻ, Trần Duyên cũng vì thế mà tâm tình cũng thư sướng theo. Một phần bởi vì hắn thật tâm yêu thích nàng, muốn làm mọi cách chỉ để thấy nụ cười của thê tử, mặt khác Trần Duyên vốn là một kẻ không cha không mẹ, hắn cũng thật lòng mong chờ khoảng khắc mẹ con nàng đoàn tụ.

- Có động tĩnh, đây là âm thanh giao chiến.

Bầu không khí yên bình bỗng dưng bị phá vỡ, cả một ngọn cự sơn cũng rung lên không ngừng. Đây không chỉ là thông thường giao phong mà là trận chiến giữa 2 cao thủ Trúc Cơ trở lên.

- Không ổn, ngọn Linh Sơn này được mẫu thân tọa chấn mấy trăm năm trước nay không kẻ nào dám càn quấy tại sao lúc này lại…

Nàng bất an khuôn mặt hiện rõ, mĩ phụ không hề chần chừ nàng phi pháp kiếm hướng về nơi phát ra động tĩnh.

Trần Duyên biết bản thân khó lòng ngăn cản nàng, hắn cùng Kim Nhu nhìn nhau gật đầu, cả hai hiểu ý bám theo đề phòng bất trắc.

Trên không trung hai thân ảnh mạnh mẽ không ngừng lao vào nhau. Một bên là lão giã trên người chằng chịt cây lá quỷ dị vô cùng thậm chí khi Trần Duyên vận dụng công pháp Khô Mộc Đại pháp cũng không khó coi bằng lão. Từng ngọn dây leo cứ muốn quấn chặt lấy không tha đối thủ.

Phía bên kia chiến tuyến, một nữ nhân tuyệt sắc, nàng dung nhan khiến cho bất kì kẻ nào nhìn ngám cũng khó lòng rời mắt. Suối tóc dài suông mượt, rõ ràng nàng cùng Lệ Ảnh giống nhau đến tám phần. Mĩ nhân giữa hai tay lơ lửng một đỉnh lô cao quá nữa người không ngừng phun ra nuốt vào hỏa khí, nhờ vào hỏa lô này mà lão giả quái dị kia mới chưa thể làm gì được nàng.

- Hòa Mộc lão súc sinh, Chu mỗ cùng ngươi không thù không oán nếu ngươi vẫn còn khăng khăng không chịu từ bỏ thì đừng trách Chu mỗ ra tay độc ác.

- Chu đạo hữu, chúng ta vốn là sư huynh đệ đồng môn cớ sao lại buôn lời ác độc như vậy. Ta chỉ muốn mua lại bảo vật trong tay ngươi, thứ trân quý như thế giữ trong người chỉ mang tới họa sát thân thôi.

Hòa Mộc thọ nguyên không còn nhiều, lão pháp lực không vì đó mà giảm sút. Mộc hệ tu sĩ lợi thế lớn nhất là rừng càng già càng cay, lão pháp lực càng lúc càng sung mãn không hề giống một lão nhân gần đất xa trời chút nào. Trận thế tuy bất phân thắng bại bạn đầu nhưng từng chút một lão lại chiếm lấy phần thắng.

Chu mĩ phụ tuy cũng là Trúc Cơ Hậu kì cao thủ nhưng pháp lực trong người lại dần cạn kiệt, nàng thua kém lão tới tận mấy trăm năm hỏa hầu có thể cầm cự tới lúc này đã không phải dễ dàng làm được.

- Ha ha ha Chu đạo hữu, sớm biết sẽ rơi vào kết cục này thì cớ sao lại không chủ động giao ra đây. Lão phu sẽ không làm hại người đâu.

- Vô sĩ, ta thà chết cũng không đưa thứ đó cho ngươi.

- Nữ nhân ngu ngốc đã vậy thì đừng trách lão phu tàn nhẫn.

Nàng pháp lực cạn kiệt bị đánh văng xuống đât, nội thương không nhỏ. Tuyệt mĩ thần thái vẫn không mất đi, nàng cắn răng thà chết quyết không để cho tên súc sinh kia toại nguyện.

- Thần Thụ Khốn Trụ.
Đại thụ nương theo lão hò hét mà vươn ra vô số căn rễ thô to hướng tới nữ nhân mà công kích.

- Soạt…soạt…

Mĩ phụ song mục nhắm chặt, một hô hấp, hai hô hấp… nàng lấy làm kì lạ tại sao công kích lại còn chưa đánh tới. Nàng mĩ mục khẻ mở, làn mi cong vút chớp động không thôi vì nàng không tin vào mắt mình. Một nam nhân chỉ trong tíc tắc xuất hiện, hắn như từ trên trời hạ xuống che chắn mọi tổn thương không thể chạm đến nàng người ngọc.

- Tiểu tử kia, người là ai. Khôn hồn thì xéo đi kéo lão phu…

Lão dù có gào thét dọa dẫm cỡ nào cũng không thể khiến Trần Duyên hoảng sợ. Hắn gồng mình lao tới, Khô Mộc Đại Pháp toàn lực thôi động. Trần Duyên biết rõ cho dù bản thân có tu luyện nhục thể có thể so sánh với Trúc Cơ Hậu kì nhưng khi gặp phải hàng thật giá thật như lão hắn lại kém đi không ít.

- Khốn kiếp, kẻ điên này tại sao lại xuất hiện đúng lúc này chứ?

Mộc Hòe điên tiết thôi động từng căn rễ thô dày muốn bắt lấy Trần Duyên. Nhưng với bộ pháp nhanh nhẹn xuất quỷ nhập thần do nhục thể mang lại Trần Duyên có thể tránh né được từng chuyển động nặng nề kia. Thứ hắn nhắm tới không gì khác ngoài chính thân thể của lão.

- Không được…

Trần Duyên Nhất Chỉ Xuyên Tâm công pháp chỉ còn cách lão cực gần, lão nhân liều mạng buông tha vội lùi về. Sắc mặt tái nhợt căm thù nhìn chằm chằm vào hắn.

- Chân khí trong người ta đã quá hao kiệt trên người tiện nhân kia, không thể tiếp tục cùng tên tiểu tử quỷ dị này giằng co. Bên kia lại có hai luồng khí tức đang bay tới, thọ nguyên của ta cũng không còn nhiều, không thể tiếp tục mạo hiểm đành phải tạm thời rút lui thôi.

Mộc Hòe nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống hắn, vẻ mặt thập phần bất đắc dĩ quay người bỏ chạy.

Trần Duyên không có ý đuổi theo, hắn có nỗi lo khắc quan trọng hơn là bám theo một kẻ nguy hiểm như lão. Hạ xuống nơi mĩ phụ thương thế bất động nằm đó Trần Duyên nhanh chóng vận pháp lực, Mộc chân khí tụ tập trên song thủ dần chữa lành ngoại thương trên người nàng.

- Vị đạo hữu này, ta…- Mẫu thân!!!

Nàng trong người đau đớn vô lực nhưng vẫn không quên ân nhân cứu mạng của mình, vừa muốn rướn người hướng hắn cảm tạ thì phía xa giọng nói thân thuộc mà nàng đã mong chờ suốt bao lâu nay lại vang vọng bên tai.

- Giọng nói này…là Lệ Ảnh! Nữ nhi! Nữ nhi ta đang ở đâu?

- Mẫu thân! Nữ nhi bất hiêu phải khiến người chịu khổ rồi.

Lệ Ảnh òa khóc như nữ hài tử, nàng hai vai run rẫy muốn ôm trầm lấy mẫu thân nhưng sợ sẽ động tới thương thế trên người nên chỉ còn cách siết chặt lấy bàn tay của mẫu thân nàng.

- Ta biết không nên gián đoạn hai mẫu nữ hai vị trùng phùng nhưng đây không phải là nơi ở lại lâu, thương thế trên người bá mẫu có thể trở nặng thêm nữa.

- Chúng ta mau đi về hướng Bắc, ta có một tiểu viện dùng để tu luyện ở nơi đó.

Lệ Ảnh nâng lên mẫu thân, nàng thần tình thập phần lo lắng không ngờ sau bao nhiêu năm mới có thể gặp lại nhau lại rơi vào tình cảnh này.

Tiểu viện của nàng được đặt trên một hồ nước trong xanh khắp nơi đều trồng dược thảo, thì ra Lệ Ảnh đối với linh thảo luôn có sức hút kì lạ cũng là do ảnh hưởng từ nàng.

- Dược đồng, ngươi dẫn tiểu thư cùng hai vị đạo hữu đi nghĩ ngơi, ta muốn bế quan một thời gian.

Nàng mỉm cười hòa nhã cáo từ, Lệ Ảnh thật lòng không muốn rời khỏi mẫu thân nhưng vẫn phải lấy thương thế làm trọng. Nếu không kịp thời chữa trị thì thương thế sẽ lưu lại ám tật trong người nguy cơ khôn lường.

- Tiểu thư, hai vị tiền bối mời theo tiểu nữ.

Dược đồng cùng kính hành lễ đi trước dẫn đường.

- Không biết hai vị tiền bối là…

- Nàng là song tu đạo lữ của ta, cho chúng ta 1 phòng là được.

Trần Duyên đối với dược đồng thập phần hiểu biết này cũng không khỏi hài lòng mỉm cười trả lời. Chỉ riêng Lệ Ảnh, nàng cắn môi không phục nhưng lại không thể làm gì khác hơn. Nếu như mẫu thân biết nàng cùng nam nhân xa lạ chung đụng ở chung 1 phòng khẳng định mẫu thân sẽ không để yên cho nàng.

Sau khi từ biệt thiếu phụ, nhận ra ánh mắt ai oán của nàng Trần Duyên chỉ có thể cười khổ đi theo dược đồng tới nơi dành cho khách nhân ở lại.

- Kim Nhu thời gian gần đây ta lại phiền tới nàng rồi.

- Không phiền, thiếp không cho đó là phiền phức chút nào. Thiếp cũng đã thề cả đời này sẽ luôn ở bên hầu hạ tướng công không phải sao? Chỉ là một chút bề bộn sao có thể làm khó được thiếp chứ.

Cửa phòng đóng chặt, Kim Nhu nữ hiệp trước mắt hắn lại trở nên yêu kiều vô cùng, nép vào lòng nam nhân cùng hắn thủ thỉ.

Chương 207: Song đại mĩ phụ tâm tình

Linh Sơn trước kia cũng chỉ là ngọn núi vô danh không ai biết tới. Từ khi một vị luyện đan sư thủ đoạn thần diệu cách đây mấy trăm năm chọn nơi này tiềm tu Linh Sơn mới trở nên náo nhiệt hơn hẵn. Hằng ngày không ít tu sĩ phi hành qua lại, kẻ cầu xin đan dược đột phá tu vi, kẻ tới đây hòng lôi kéo thêm quan hệ sinh khí bừng bừng.

Ấy vậy mà Linh Sơn gần đây lại phong sơn cấm tiệt bất kì kẻ nào xâm nhập làm lộ ra rất nhiều tin tức phong phanh thật giả lẫn lộn. Có nhiều kẻ không tin tà nhưng cũng không muốn mạo hiểm đắc tội với một vị luyện đan sư cao tay ấn.

Trong đại điện, một chiếc bàn lớn dùng để tiếp khách. Không hổ là luyện đan sư, nội thương tuy không quá trầm trọng nhưng chỉ cần bế quan hơn tuần trăng mà đã hoàn toàn bình phục, dù là Trần Duyên cũng phải tặc lưỡi không thôi.

- Hai vị đạo hữu, chung rượu này Chu Ngọc Ánh xin tạ ơn cứu mạng.

- Chu tiền bối không cần phải khách khí như vậy, ta cùng Chu cô nương hữu duyên gặp mặt đã xem là bằng hữu tương giao làm sao dám nhận lễ này.

Trần Duyên vội vàng đứng lên trả lễ trong đầu thầm nghĩ:

- Ta cùng nữ nhi của tiền bối chính là tình chàng ý thiếp thập phần mặn nồng a, nếu cùng nàng tướng giao khác nào ta lại trở thành tiền bối của Lệ Ảnh chứ?

- Vậy là…

Chu Ngọc Ánh ngoài ý muốn nhìn qua nữ nhi của nàng.

- Người là mẫu thân của Chu cô nương cũng xem như là trưởng bối của ta sau này cứ gọi tiểu bối đích danh là được.

- Được! vậy thì Trần công tử, tuy công tử là bằng hữu của Ảnh nhi nhưng lễ tiết lại không thể thiếu, chung rượu này xem như ta nhận thêm hai tiểu bối đi.

Nàng trông Trần Duyên rất thuận mắt, hắn bằng vào tu vi Trúc Cơ sơ kì mà có thể đẩy lùi được Mộc Hòe lão nhân một vị Trúc Cơ hậu kì tiền thật giá thật ắt hẳn là một thiên tài. Từ hắn nàng có thể nhìn ra con người này tuy cao ngạo tận xương tủy nhưng lại không hề hồ đồ, hành động vô cùng cẩn trọng.

- Chu cô nương che giấu không khỏi quá sâu đi, tới đây phu thê chúng ta mới nhận ra Chu tiền bối lại là một vị luyện đan sư thực lực phi phàm.

- Hừ. Ta nói trước hay nói sau gì cũng không hề khác biệt nha.

Chu Lệ Ảnh được ở cạnh bên mẫu thân khiến tiểu phụ tâm tình trở lại như ngay xưa nghịch ngợm, láu cá lại có phần đáng yêu.

- Nữ nhi của ta mấy năm rời đi không ngờ lại không có chút gì thay đổi, vẫn bản tính làm nũng mẫu thân như trước trên đường đi hai ngươi ắt hẵn cũng đau đầu không ít đi?

Ngọc Ánh mĩ phụ tay ngọc được nữ nhi của nàng ôm chặt, trên mặt lại còn đôi chút giận dỗi khiến nàng không thể nhịn được phì cười, cưng chiều vuốt ve đầu nàng. Một bàn 4 người Chuyện trò vui vẻ, Trần Duyên năng lực miệng lưỡi thập phần lợi hại nhiều lần khiến cho ba vị mĩ nữ cười lên không ngớt quan cảnh như thể là một gia đình nhỏ thập phần hòa thuận.

- Trần công tử, ngay mai Thiên Hạ Khách Điếm có khai mở một buổi đấu giá, là trăm năm mới diễn ra một lần. Mỗi lần diễn ra báu vật đều ồ ạt kéo về như mưa khiến ai ai cũng điên cuồng. Không biết ngươi có hứng thú không?
- Ha ha ha Chu tiền bối đã mở lời làm sao tiểu bối lại thất kính từ chối chứ, quả thật tiểu bối cũng muốn mở rộng tầm mắt xem Thiên Hạ Khách Điếm trăm năm một lần sự kiện sẽ thanh thế đến dường nào.

Trần Duyên hào sảng nhận lời, cùng nhau nói Chuyện gần cả ngày trời cuối cùng hắn cùng Kim Nhu cũng đành cáo từ trở về phòng. Cốt là để lại khoảng không riêng tư cho hai mẹ con nàng, mẫu nữ trùng phùng nhưng chưa một lần có thể thoải mái tâm tình đây cũng là thiếu sót không hề nhỏ.

Dược đồng tiễn Trần Duyên, Kim Nhu trở về thì trong đại điện chỉ còn lại Ngọc Ánh cùng Lệ Ảnh hai vị đại mĩ nhân. Lệ Ảnh tâm tình vui sướng ôm trầm lấy mẫu thân, Ngọc Ánh cũng cảm động không kém. Mấy mươi năm mới lại có thể trùng phùng khiến nàng dù là một vị luyện đan sư quyền thế đầy người cũng khó có thể kiềm nén cảm xúc vỡ òa ôm lấy nhau bật khóc.

- Mẫu thân! Nữ nhi thật sự rất nhớ người.

- Ta biết chứ, ta cũng vậy. Từ khi Ảnh nhi xuất giá tính đến nay cũng đã 80 năm lẽ 3 ngày rồi. Mẫu thân không lúc nào không nhớ tới con a.

Đêm hôm đó trong khuê phòng của Ngọc Ánh, nàng cùng nữ nhi không ngừng tâm sự. Lúc này cả hai người đều chỉ mặc nội y thập phần mỏng manh. Lệ Ảnh nhan sắc như hoa như ngọc, song phong căng tròn khiến cho mĩ phụ phải nằm ngửa ra những không vì thế mà mất đi hình dáng tuyệt mĩ ban đầu. Còn Lệ Ảnh thì lại mang vẻ đẹp kiều diễm của quả phụ, nàng thân thể không hề thua kém gì nữ nhi mà ẩn ẩn lại còn lộ ra tia khí chất ai oán của một quả phụ. Theo năm tháng dần tăng, nàng từa hồ như tiên quả càng trở nên chín mọng. Nhất là đôi nhũ phong kia, Lệ Ảnh cũng được thừa hưởng từ mẫu thân, to lớn, nặng trịu khiến cho nam nhân luôn có tham niệm được chạm vào chúng.

Chuyện vui có mà Chuyện buồn phiền lại không ít, khi nàng rặng hỏi nữ nhi tình hình nhà của tên tướng công kia thì chỉ nhận lại nét mặt thờ ơ xen lẫn thất vọng. Biết được có chuyện không hay đã xảy ra Ngọc Ánh cố tình gặng hỏi, sau khi biết được tất cả sự thật mĩ phụ sắc mặt giận dữ, tay ngọc xiết chặt muốn tìm bọn người không tim không phổi kia đòi lại lẽ phải cho nữ nhi.

- Ta đã mang đến không ít đan dược đột phá tu vi nhưng tên phế tài kia vẫn không thể đột phá? Dù có là một đầu heo ngốn từng ấy đan dược cũng có thể trở thành cấp 2 yêu thú a.

- Hắn còn muốn trước khi chết lại gã ngươi cho một tên tiểu bối trong gia tộc? Bọn khốn nạn kia dám làm ra chuyện trái luân lí này, rõ ràng bọn chúng lo sợ sau khi hắn chết sẽ mất đi tu sĩ Trúc Cơ tọa chấn nên mới làm ra hành động hèn hạ này hòng trói chân nữ nhi của ta cả đời làm nô cho chúng sao.

Cứ nghĩ tới nữ nhi phải cải giá lấy một tên tiểu bối khiến nàng hỏa nộ chực muốn bộc phát, nếu nói như vậy có nghĩa là nữ nhi của nàng sẽ cả đời ở lại trong cái gia tộc kia, qua tay không ít nam nhân. Nên nhớ rằng thọ nguyên của Trúc Cơ tu sĩ có thể đột phá ngàn năm, nếu như những tên tiểu bối kia lần lượt đều hao hết thọ nguyên chết đi thì nữ nhi của nàng sẽ…

- Mẫu thân hãy bớt giận, thương thế của người vẫn chưa khỏi hẳn đừng vì bọn người tiểu nhân kia mà khiến vết thương trở nặng.- Được rồi được rồi nữ nhi ngoan, còn hai vị Trần công tử cùng tiểu cô nương họ Kim kia. Họ là người như thế nào, làm sao nữ nhi của ta lại gặp gỡ chúng.

Lệ Ảnh vội vàng chấn an khiến cho mẫu thân dần bình tâm, những khi nhắc tới cái tên Trần Duyên mĩ phụ lại xuất hiện cái nét e thẹn hiếm có. Nàng lúc này nụ cười mới lại rạng rỡ trên khuôn mặt.

- Trần Duyên nha, hắn cũng tính là một nam nhân đầu đội trời chân đạp đất. Lúc nữ nhi nguy cấp nhất, chính hắn đã xuất hiện giải cứu còn giúp nữ nhi trị thương…

Nàng tâm tình thoáng chốc trở nên vô cùng vui sướng, cứ thao thao bất tuyệt mà không biết chán.

- Ảnh nhi, có phải con đã đem lòng yêu tên Trần Duyên kia?

Ngọc Ánh trong nháy mắt nhận ra nữ nhi của nàng đã tương tư kẻ khác bèn bất chợt hỏi đến. Quả nhiên không ngoài dự đoán của nàng, Lệ Ảnh mặt đỏ tía tai lắc đầu thà chết không nhận nhưng những biểu hiện kia vô tình đã bán đứng nàng, càng khiến cho Ngọc Ánh ngầm khẳng định.

- Ảnh nhi nghe lời ta, ta là mẫu thân của con nên vạn phần không muốn trông thấy nữ nhi của mình đứt ruột sinh ra lại một lần nữa bị nỗi đau giày xéo tâm can. Hắn tuy làm người không tệ nhưng điều đó lại không có nghĩa hắn lại là một tên trượng phu tốt. Theo mẫu thân nhận thấy hắn có tướng háo sắc không nhẹ ta e rằng…

- Trần Duyên tuy hoa tâm nhưng hắn không phải kẻ tệ bạc như người nói đâu.

Lệ Ảnh vội vàng thanh minh, nhưng rồi mĩ phụ chợt nhận ra bản thân đã thất thố trong lúc vô tình đứng ra cải lại mẫu thân bênh vực cho hắn. Điều này có khác nào nàng đã thừa nhận có tình cảm với hắn chứ. Lệ Ảnh xấu hổ không thể cùng mẫu thân đối mặt, quay người lại vùi đầu vào trong chăn.

Ngoài dự đoán, Ngọc Ánh không hề vì thế mà phẫn nộ. Nàng biết nữ nhi của mình đã phải nhận nhịn biết bao khổ ải chỉ để chờ cho ngoại tôn (là nữ nhi của Lệ Ảnh đó, còn nhân vật đó là ai thì…^_^) của nàng có đủ lông đủ cánh ròng rã mấy mươi năm. Trần Duyên lúc này không khác gì đôi cánh để Lệ Ảnh vùng thoát ra khỏi vực sâu vạn trượng của thống khổ.

Ngọc Ánh sót sa nữ nhi số phận éo le, từ sau lưng ôm ghì lấy Lệ Ảnh thủ thỉ.

- Mẫu thân không hề có ý định muốn ngăn cấm con cùng Trần Duyên ở bên nhau, chỉ là hắn đã có thê tử. Tuy nam nhân có năm thê bảy thiếp là Chuyện thường tình nhưng kẻ đến sau chỉ rước lấy khổ ải vào thân.

- Hắn sẽ không phụ nữ nhi đâu, với lại Nhu muội cùng Ảnh nhi thập phần hòa hợp. Muội ấy cũng không bài xích chuyện này.

Ngọc Ánh có chút kinh ngạc.

- Trên đời này lại có nữ nhân kì lạ như vậy ư? Kim Nhu cô nương không ngờ tấm lòng lại quản đại đến thế.

Tới nước này nàng biết bản thân khó lòng có thể ngăn cản nữ nhi của mình quay đầu, chỉ có thể âm thầm cầu chúc cho thượng thiên sẽ đối hoài đến nữ nhi của mình.

Chương 208: Kẻ gây rối đâu đâu cũng có

Sáng hôm sau Trần Duyên bước ra khỏi cửa y phục chỉnh tề, thần tình khoan khoái đi đến đại điện. Nơi đó hai bóng người thướt tha cùng diện thanh bào đã đứng ở đó từ trước. Cả hai đều sắc nước thương trời khó bề ganh đua thua kém đồng thời trên người lại còn toát ra phong vận quyến rũ của nữ nhân thành thục làm cho Trần đại sắc lang miệng lớn không thể nào khép lại.

- Hì hì hì Trần đạo hữu quả nhiên là ngươi giữ chữ tín a, vậy mà ta tưởng chừng đạo hữu không thể tới chứ?

- Không dám, không dám. Có Chu tiền bối cùng Chu cô nương đã mở ra “kim khẩu” làm sao ta dám thất hứa đây. Chỉ là khiến hai vị phải chờ lâu là ta có tội rồi.

Trần Duyên ngây ngốc một hồi bị lời trên chọc của Lệ Ảnh làm cho bừng tỉnh, hắn ngại ngùng vò đầu đáp lễ.

- Được rồi Ảnh nhi! Trần công tử xin đừng vì thế mà lấy làm phiền lòng, chỉ là sáng sớm tiểu nữ của ta đã thúc giục từ rất sớm a, hình như là muốn cùng ai đó gặp mặt đã gấp không chờ được.

- Mẫu thân!!!

Lệ Ảnh đỏ mặt.

- Tại sao chỉ có ngươi tới đây, còn Kim Nhu cô nương đâu, không lẽ trong người không được khỏe.

- Đa tạ Chu tiền bối quan tâm, Nhu nhi quả thật bất tiện trong người nên nàng muốn ở lại nghĩ ngơi có nhờ tiểu bối chuyển lời cáo lỗi.

Trần Duyên bất đắc dĩ lắc đầu, hắn không thể nào nói ra sự thật ra đêm qua Kim Nhu đã bị hắn “làm” cho kiệt sức. Mĩ nhân đáng thương tới gần sáng mới có thể tạm thời thoát thân, nàng mệt lã người liền ngủ thiếp đi.

- Nếu như vậy thì để ta đi qua xem xét, dù sao thì Kim Nhu cô nương là khách quý tại đây không thể để nàng có chuyện không hay a.

- Ha ha ha đa tạ tiền bối quan tâm, Nhu nhi đã không sao rồi có thể là trên đường đi mệt nhọc tích tụ bất chợt bộc phát thôi.

Hắn hiễn nhiên không thể để Ngọc Ánh nhìn thấy bộ dạng lúc này của Kim Nhu nên ra sức ngăn cản.

- Mẫu thân, nữ nhi thấy Kim Nhu cô nương khẳng định không có gì đáng lo đâu. Dù sao Trần Duyên đạo hữu cũng là hành gia trong việc “trị thương” mà, hắn có cái nhìn khác xa người thường.

- Thì ra là vậy, không ngờ Trần công tử cũng là kẻ đồng đạo.

Ngọc Ánh gật đầu thấu hiểu, nàng cũng không muốn quá cưỡng ép. Dù sao Trần Duyên là kẻ không phải tầm thường, hắn làm việc hẵn là có lí lẻ của mình.

Thiên Hạ Khách Điếm không hỗ danh là một đại thế lực trải dài bốn phương tám hướng. Cách Linh Sơn trăm dặm, một tòa tiểu tháp nguy nga tráng lệ như là một mũi thương hùng dũng được dưng lên giữa trời. Quan cảnh nơi đây không còn phải nói, thập phần náo nhiệt. Đâu đâu cũng thấy tu sĩ, bọn chúng kẻ thì bộ hành người lại cưỡi pháp khí, linh thú…thậm chí nếu ngươi nhân phẩm không tệ sẽ được một lần diện kiến Kim Đan địa tu sĩ phi không tới đây.

- Vị tiền bối này quả nhiên có con mắt nhìn hàng nha, gốc Tỏa Luân Thảo này là linh dược cấp 2 Ất đẵng. Công hiệu nhiều như sao trên trời nếu như có thể tìm được vị luyện đan sư cao tay ấn nào đó có thể luyện thanh đan dược cứu mạng chứ không chơi.

Trần Duyên không ngại ngùng cầm lên một nhánh linh thảo màu tím huyền bí, vẻ mặt ra chìu ưa thích.

Xung quanh tiểu tháp 10 dặm nhân sinh thập phần rực rỡ, không ít người dựng nhà, hàng quán chuyên nhắm tới những tu sĩ giàu nứt đổ vách từ phương xa tới đây để đốt linh thạch.

- Không tệ, ngàn năm Tỏa Luân Thảo, dược khí vẫn còn rất nồng đậm. Kẻ thu hái tay nghề rất cao cố ý không làm mất đi gốc rễ nên vẫn còn có thể gieo trồng tiếp tục bồi dưỡng. Ra giá đi.

- 3 vạn hạ phẩm linh thạch.Tên thương buôn kia nhận thấy Trần Duyên thích thú liền hét lên một cái giá không nhỏ, thậm chí còn lớn hơn 5 thành so với giá niêm yết.

- Cái gì, 3 vạn? các ngươi sao không đi cướp luôn đi. Ất đẵng linh thảo giá trị đều chỉ dừng ở mức 2 vạn 5, ngươi muốn lừa gạt người sao. Trần Duyên, chúng ta đi, ta không tin chỉ có chỗ này bán Tỏa Luân Thảo.

Lệ Ảnh bực dọc vô cùng, nàng bên linh thảo từ nhỏ lớn lên nên những thứ như thế này đã sơm nắm trong lòng bàn tay. Bọn người kia rõ ràng đánh vào Trần Duyên biểu hiện mà hét giá, vậy có khác gì cướp của chứ.

- 3 vạn linh thạch? Được đây là linh thạch của ngươi.

- Ha ha ha đạo hữu quả nhiên là có con mắt tinh đời, Tỏa Luân Thảo này phải trao cho đạo hữu mới thật sự là bảo kiếm trao tay anh hùng.

Còn tưởng vụ mua bán này bị nữ nhân kia làm cho phá sản nào ngờ Trần Duyên còn phá sản hơn bỏ ra tận 3 vạn linh thạch. Nên nhớ chỉ cần hắn thêm vào 1 vạn linh thạch nữa thôi cũng đã có thể mua vào một cây Giáp đẵng linh dược rồi.

Chuyến mua bán trao đổi này làm kinh động không ít kẻ đứng gần đó, ai ai cũng dùng đôi mắt tiếc rẽ nhìn hắn.

- Ngay cả trị giá của linh dược còn không thể ước đoán, một kẻ như ngươi đặt chân đến nơi đây cũng chỉ làm bù nhìn thôi.

- Sư huynh, đệ trộm nghĩ hắn chỉ vì muốn trước mặt hai vị mĩ nữ không muốn mất mặt nên mới bấm bụng trả cái giá trên trời đó.

“Nông thôn cũng có anh hùng, thành thị cũng có kẻ khùng người điên” tưởng chừng chỉ có những tên tán tu ngày ngày phong ba tính tình thô kệch nên mới làm ra hành động khiến kẻ khác chú ý. Không ngờ hai tên này đạo bào sau lưng thêu kim sa mang hình dạng hỏa lô khổng lồ, rõ ràng là cao đồ của Dược Sơn Phái. Bọn chúng quanh người tỏa ra đan khí nồng nàn như sợ rằng kẻ khác không biết bản thân là luyện đan sư.

- Tuấn Dẫn, Lô Manh đây không phải nơi để hai kẻ Đinh đẵng luyện dược sư như hai ngươi có thể xen vào.

- Ngươi dám…
Ngọc Ánh mĩ mục khinh thường điệu bộ không hề che giấu, mà hai chữ “Đinh đẵng” lại càng được nữ nhân này đặc biệt lớn giọng.

- Các ngươi đứng lại cho ta.

Giận quá hóa thẹn, hai tên tu sĩ kia kẻ trước người sau vây lấy ba người Trần Duyên.

- Hai vị, nơi đây là quan lộ không phải là nơi các ngươi làm chủ. Mời nhường đường.

Trần Duyên sắc mặt có chút không tốt nhưng lại kiên dè thế lực cai quản nơi đây nên vẫn không muốn ra tay.

- Tên phế vật, câm miệng cho ta.

- Còn ả kia, đừng tưởng ngươi vẫn còn phong quang như trước. Nên nhớ rằng lúc này tu vi của chúng ta cũng không thua kém gì ngươi.

- Tuấn Dẫn…ưm…tuấn dật (bảnh bao, đẹp trai). Tên rất có ý nghĩa nha, chỉ có điều tên với người lại…

Mẫu nữ hai người đều không tự kiềm chế mà phụt cười, cái tên này đúng là cùng hắn khác xa một trời một vực. Xung quanh không ít kẻ cũng cố tình quay mặt đi nơi khác, chính họ cũng khó lòng nhịn được nhưng lại sợ đắc tội với đại thế lực.

- Khốn kiếp!!! ta sẽ giết…

- Khoan đã! Chúng ta đều là người nho nhã cớ sao lại hơi chút là động chân đông tay. Tuấn…Dẫn đạo hữu lại là người của danh môn chính phái, ngươi hẵn sẽ không muốn làm Dược Sơn Phái mất mặt đi.

Tuấn Dẫn vừa muốn xông lên dạy dỗ tên kia một trận thì dừng lại, hắn tâm trí lưu động không ngừng.

- Ta dù sao cũng là luyện đan sư vị thế cao quý nếu chỉ vì hắn mà náo lớn khẳng định sẽ làm ô uế uy danh, thậm chí rất có thể bị môn phái trách phạt xuống.

Trông thấy hắn lộ vẻ chần chừ, Trần Duyên biết âm mưu bước đầu đã thành công hướng về phía Tuấn Dẫn chấp tay đạo.

- Bần đạo đối với quý phái uy danh vốn đã ngưỡng mộ từ lâu, Dược Sơn Phái luyện đan đứng đầu thiên hạ. Biết bao nhiêu vạn năm qua đã nuôi dưỡng ra hàng vạn luyện dược sư tạo phúc cho bá tánh không ai không kính nể.

Chỉ trong chớp mắt tình thế đã diệu xuống ngay cả chính Tuấn Dẫn cũng không thể nào ngờ được. Hắn nhận ra có gì đó không đúng, bản thân ban đầu muốn chăm trọc thậm chí là ăn thua đủ với ba người họ nhưng bây giờ một lời nói khó nghe cũng không dễ thể thoát ra khỏi miệng.

Không chỉ có hắn, Lô Manh phía sau ban đầu vốn chỉ chờ có sư huynh báo hiệu sẽ liền tiến lên trợ công lúc này lại đứng đực ra đó.

- Dược Sơn Phái vạn năm qua công đức vô lượng luôn lấy lí lẽ làm đầu, lấy luyện dược nổi danh. Nay chúng ta cũng vì chuyện này xảy ra tranh cải không đáng có vậy thì cũng lấy nó ra phân xét đúng sai a.

Trước ánh nhìn kinh nghi của nhiều người, Trần Duyên lấy ra một bụi Tỏa Luân Thảo, trước sau rõ ràng chính là bụi linh dược hắn thu về ban nãy.

- Chúng ta hãy cũng định giá gốc Tỏa Luân Thảo này để phân thắng bại đi.

Chương 209: Kẻ tham lam lộ mặt

Toàn trường triệt để câm lặng, tên kia không biết trời cao đất dày là gì. Hắn thật sự muốn cùng với hai vị luyện đan sư tỉ thí linh dược, như vậy có khác gì châu chấu đá xe, tự kê đá vào chân mình.

- Trần công tử, không phải Chu mỗ có ý hạ thấp ngươi nhưng hai kẻ kia nhân cách có đôi chút lệch lạc nhưng cái danh luyên đan sư Đinh đẵng không phải tự nhiên mà có. Mỗi kẻ trong số chúng đều đắm chìm trong luyện đan mấy trăm năm dù là trong Dược Sơn Phái cũng đứng trong hàng ngũ tinh anh.

Chu Ngọc Ánh thong dong lắc đầu, nàng cũng cho rằng Trần Duyên hành động quá lỗ mãng. Hắn dương thọ chưa tới trăm năm mà đã tu luyện được tới mức này đã là không dễ dàng, nếu như nói Trần Duyên tạo nghệ trên luyện đơn cũng cao cường không kém thì chính nàng cũng khó lòng tin tưởng.

Lệ Ảnh bất đắc dĩ không thể bước ra can ngăn, nàng biết rõ tướng công thường ngày là ngươi vô cùng cẩn trọng. Đặc biệt là lời hắn nói ra sẽ không thể nào rút lại, dù có cố ngăn cản cũng chỉ phí công.

- Ha ha ha nữ nhân họ Chu kia lời nói không sai, người tốt hơn hết là…

- Các ngươi chỉ có 2 còn đường để chọn lựa, 1 là bước lên tiếp chiến, còn 2…cút đi cho khuất mắt ta.

Trần Duyên không muốn nhân nhượng, rõ rằng Ngọc Ánh nàng đã bắt cho hắn một cái thanh để đi xuống nhưng Trần Duyên vẫn cố tình bám lấy không tha. Hắn nói lớn giọng khiến mọi người xung quanh ánh mắt toàn bộ đổ dồn về phía hai tên luyện đan sư kia, để xem bọn hắn có tiếp nhận.

- Được!!! Ngươi đúng là nghé con không sợ hổ, dám cùng ta phẩm định linh dược??? Hừ.

Gốc Tỏa Luân Thảo từ bên Trần Duyên được hắn bắt lấy, song thủ nâng lên linh dược. Kẻ có nghề hay không chỉ cần nhìn hắn thủ thế là biết, Tuấn Dẫn tuy làm người không ra gì, bản tính hóng hách, cao ngạo nhưng lại không thể phủ nhận hắn luyện đan trình độ. Song thủ chính xác bắt lấy phần thân cứng chắc tránh làm tổn hại yếu vị, hắn tinh tế khẽ lật ra từng kẻ lá đánh giá từ hướng sắc tới xúc cảm khi chạm vào.

- Đã xong, chỉ là một gốc Tỏa Luân Thảo không thể thông thường hơn. Trả lại cho ngươi.

Trần Duyên tiếp lấy Tỏa Luân Thảo đối với Tuấn Dẫn coi trọng vài phần, rõ ràng chính hắn cũng nhận ra kinh nghiệm tiếp xúc với linh dược của tên kia không thể xem thường, ít nhất là vào lúc này Trần Duyên thực lực vẫn còn kém xa.

- Lô Manh đạo hữu tới ngươi.

- Không cần, Tuấn Dẫn sư huynh thủ đoạn lợi hại, chỉ cần hắn xem xét là đủ.

Tên Lô Manh kia thẳng thừng từ chối, hắn không e ngại nói ra những lời đó tên này bản chất rõ ràng là một kẻ thẳng thắn.

- Được! vậy thì bần đạo xin phép tự bêu xấu rồi.

Thật ra chính Trần Duyên cũng không tường tận bụi linh thảo này, trong lúc tình cờ đi ngang thì Thanh Long Cung vốn nằm bất động bên trong túi trữ vật bỗng nhiên rung động mãnh liệt. Thanh Long Cung vô cùng thèm khát gốc Tỏa Luân Thảo nên Trần Duyên mới dám bỏ ra 3 vạn linh thạch lấy về tay.

- Hóa Mộc Quyết.
Pháp quyết chủ tu của hắn được phát động, một luồn chân khí nồng đậm đên mức không ít người có thể nhận ra. Với bản lĩnh đặc thù của Trần Duyên, Tỏa Luân Thảo rễ cây tham lam quấn chặt lấy tay hắn. Thân thảo mềm oằn do bị phơi ra bên ngoài quá lâu trở nên cứng cáp hơn, linh dược như được hồi sinh vươn mình ngập tràn sức sống.

- Thật không ngờ, hắn lại có bản lĩnh phục hồi sinh khí cho linh dược. Điều này có được ắt hẵn là do công pháp đặc thù, thứ này khiến không ít phải phải đỏ mắt nha.

Ngọc Ánh không dám tin nổi Trần Duyên có thể làm được tới bước này, ngay cả trong Dược Sơn Phái công pháp lợi hại nhất cũng chỉ có thể phục sinh cho tầm thường thực vật, trong khi hắn lại có thể giúp một gốc Ất đẵng linh dược khôi phục.

Không chỉ có thế, Tỏa Luân Thảo trước ánh nhìn của nhiều người dần rũ đi sắc tím huyền bí làm lộ ra huyết sắc cùng hương vị huyết tinh nồng đậm bên trong.

- Khí tức này…lão phu từng một lần có phúc phận diện kiến qua, bên trong ngàn năm kì đấu giá một nhánh linh thảo tình cờ bị nhiễm một tia long huyết. Chính là nó không thể sai được, Long Huyết Thảo trị giá trăm vạn linh thạch.

Một lão giã có tu vi bất quá chỉ là Trúc Cơ trung kì nhưng “rừng càng già càng cay” tại đây tư lịch không mấy ai có thể vượt mặt. Cũng chỉ có lão mới có thể nhìn thoáng qua liền nhận ra gốc linh dược kì dị đó.

Không ngoài dự đoán, tin tức kia lại càng thu hút nhiều kẻ bao vây lấy Trần Duyên. Bọn họ không thể che giấu được vẻ tham lam, tất cả đều nhìn chăm chăm vào bảo vật mà hắn đang sở hữu.

- Không thể như vậy được, ta không tin. Mau đưa gốc linh dược kia đây để ta một lần nữa kiểm chứng.

Tuấn Dẫn nghiến răng kén két, hắn xông tới hữu thủ như muốn bắt chết Trần Duyên giành lấy bảo vật mà hắn lúc nãy vẫn còn khinh thường ném trả lại.

- Cút ra cho ta.
Trần Duyên không phải là kẻ ngốc, hắn nhanh như chớp thu Tỏa Luân Thảo vào trong túi trữ vật đồng thời đánh ra một quyền hướng về phía kẻ tham lam kia.

- Ngươi…ngươi dám…Lô Manh, kẻ này dám đôi với Dược Sơn Phái tỏ ra bất kính, còn nữa thứ công pháp vừa rồi hắn thi triễn ra công pháp của bổn phái Hồi Xuân Thần Công. Chúng ta phải bắt hắn lại giải về hướng lên cao tầng xét xử.

Bị một quyền của Trần Duyên làm cho phải chật vật lui về, Tuấn Dẫn thẹn quá hóa giận. Hắn lí trí lúc này càng bị lòng tham che mờ đi tất cả, không những muốn chiếm lấy Huyết Long Thảo mà cả Trần Duyên chủ tu pháp quyết cũng quyết không tha.

Lô manh song mục xuất hiện tia bất mãn nhưng lại không thể làm trái ý sư huynh, hắn liền có ý xông vào.

- Lô Manh sư đệ, Chu mỗ biết ngươi làm người vốn không tệ cớ sao lại phải theo hầu một kẻ đại gian như hắn? Quả thật cũng muốn cùng sư đệ đọ sức đã lâu lần này xem như thành toàn đi.

Ngọc Ánh thanh bào tha thướt tung bay xuất hiện phía trước ngăn cản Lô Manh tiến vào hớp kích. Mĩ phụ tay ngọc như nhuyễn, nhẹ nâng lên hỏa đỉnh, nở nụ cười như hoa như ngọc ý định ngăn trở đã quá rõ ràng.

- Khặc khặc khặc các ngươi thích đấm đá thì cứ việc, bảo vật này tốt hơn hết là hãy để lão phu bảo quản.

Lão già ban nãy nhận ra Tỏa Luân Thảo lai lịch trong lúc nhiều kẻ vẫn còn lườm nhau nghi kị chưa muốn toàn diện lật mặt thì lão đã xông lên trước tiên. Áo tơi rách nát không chỉ giúp lão che đậy khí tức mà còn khiến những bước di chuyển kia nhanh nhẹn lạ thường. Mắt thấy bản thân chỉ còn khoảng cách không quá một gan tay, lão ngỡ rằng bảo vật đã không thể thoát được thì từ đâu thanh âm tử thần truyền vào tai lão.

- Đạo hữu, ngươi đã quá khinh địch rồi.

Trần Duyên xoay người tránh né, đồng thời hữu thủ như thái sơn áp đỉnh bắt lấy đầu lâu của lão. Hắn vận Khô Mộc Đại Pháp, từng tia chân khí chạy dọc cánh tay, toàn lực ấn mạnh đầu lâu cũa lão giã kia xuống đất cứng.

Nơi Trần Duyên đang đứng bỗng nhiên phát ra tiếng động nhức tai. Tới khi những kẻ kia kịp thời nhận ra có gì đó không đúng thì một cái hố lớn đã xuất hiện dưới chân hắn, bên canh đó là một cụ hình người chống ngược còn đầu lâu không biết là bị vùi trong đống đất đá kia hay là đã nát nhừ như tương.

Nhiều kẻ mang ý định sờ nắn quả hồng mềm giờ đây đã càng trở nên thận trọng. Lão giả kia tuy tu vi chỉ ở Trúc Cơ tầng 5 nhưng xét về thực lực cũng tính là kẻ có danh tiếng, không ít thủ đoạn có thể khiến không ít người vì khinh thường tu vi của lão phải bỏ mạng nhưng không ngờ lão lại rơi vào thảm cảnh này.

- Tuấn Dẫn đạo hữu, ngươi vẫn còn giữ ý định bắt ta áp giải về Dược Sơn Phái nữa hay không?

- Ta…ta…chư vị đạo hữu, ai trong số các vị cầm xuống tên kia ta xem như thiếu hắn một ân tình.

Tuấn Dẫn lộ ra vẻ sợ hãi run rẫy lùi về sau, không thể nào chấp nhận nhục nhã hắn hướng hàng trăm tu sĩ vây xung quanh đưa ra mồi câu hấp dẫn.

Không ngoài dự đoán, ân tình của một vị luyện đan sư sức nặng vô cùng lớn. Tại nơi đây không có ít tu sĩ đã là Trúc Cơ hậu kì, ban đầu còn có chút chần chừ tất cả giờ đã trở nên kiên quyết muốn bắt lấy Trần Duyên.

Chương 210: Vây công tình cảnh

Toàn trường đều hướng về Trần Duyên bằng những con mắt bất thiện, đan dược là thứ vô cùng hiếm thấy. Hầu như chỉ có đệ tử tông phái mới có cơ hội được hưởng đặc ân này, chín phần đan dược có thể đến tay tán tu bọn hắn đều đã là phế phẩm. Muốn mời chào 1 vị luyện đan sư không phải là chuyện dễ dàng, nếu như ngươi không có thế lực chống lưng thì đừng hòng được toại nguyện.

- Bọn chúng quả nhiên đều nhắm tới ta, lần này nếu không liều mạng e rằng khó lòng toàn mạng rời khỏi đây.

Trần Duyên dù thực lực có vượt cấp chiến đấu đi chăng nữa cũng khó lòng địch nỗi bằng này tu sĩ, trong những người này không ít kẻ đã đột phá Trúc Cơ hậu kì. Một chọi một vốn đã vô cùng miễn cưỡng huống chi lại lâm vào tình thế bị vây công.

Tình thế đã vô cùng không ổn, pháp bảo Loa Trùng Ốc đã được Trần Duyên tế ra trôi nổi lơ lững trên lòng bàn tay.

- Chư vị đạo hữu, chúng ta vốn không ân không oán. Bèo nước gặp mặt nơi đây cũng không tiện giao hảo, nhưng bần đạo lại không phải quả hồng mềm. Các vị nếu trong lòng đã có chủ ý giết người đoạt bảo thì đừng trách tại sao lại trở thành oan hồn dưới tay bần đạo.

Tiểu Khâu hình thể thậm chí còn không thua kém gì tiểu tháp nơi đặt phân bộ của Thiên Hạ Khách Điếm. Nhục thể bị bao phủ bởi lớp giáp vẫy đen tuyền, Địa Long Khâu hùng dũng từ sâu trong lòng đất đột ngột tấn công. Miệng máu kinh hoàng nuốt trọn không dưới mười tên tu sĩ khinh địch, bọn hắn ban đầu còn dựa vào nhân số đông đảo nên không để Trần Duyên vào mắt.

- Ah…ah…cứu ta…

Kẻ xấu số rơi vào Địa Long Khâu miệng máu tình cảnh thập phần bi thương, thanh âm thống khổ thoát ra ngoài không khỏi làm cho bọn người kia sắc mặt tái nhợt.

Tiểu tháp bề ngoài vốn nguy nga tráng lệ, khi vào bên trong quan cảnh càng có thể cùng tiên cảnh sánh đôi. Không hổ danh là thế lực “phú khả địch quốc”, đơn thuần mỗi ngọn nến thắp sáng nơi đây đều lấy từ sáp của một đầu linh trùng cấp 2 Giáp đẵng. Còn những thứ khác thì…ngay cả một Kim Đan lão quái tích trữ cũng khó lòng để được vào mắt.

- Người đâu, bên ngoài có chuyện gì cớ sao lại náo lớn như vậy?

Phía sau màn trướng, giọng nói thanh vàng như phượng hót truyền ra, bốn bề là tì nữ cúc cung canh gác. Mà nỗi bật nhất lại là một bà lão tay chống quải trượng được làm từ lam ngọc, trên tóc chỉ giắc độc một chiếc trâm bạc, dù ngồi ngay chính điện nhưng dường như không kẻ nào có thể phát hiện ra.

- Bẫm tiểu thư, bên ngoài có một toán tu sĩ không biết vì nguyên cớ gì mà xảy ra xung đột, đã có không ít kẻ bỏ mạng.

Tì nữ cúi đầu cung kính đáp.

- Nếu đã như vậy thì tại sao rung động lại lan đến tận đây, không lẽ xuất hiện lão quái Kim Đan nhúng tay vào?

- Bẫm tiểu thư, không phải Kim Đan lão quái mà tại vì xuất hiện một đầu yêu thú hình thể vô cùng cao lớn.

Sau màn trướng bóng người lười biếng rốt cuộc cũng xuất hiện một chút hứng thú.

- Lớn thì còn có thể lớn cở nào nữa chứ, không lẽ lại còn có thể so sánh với ngọn tháp này?

- Bẫm, không sai.
Màn trướng mở banh ra, một bóng hình nho nhỏ không giấu được vẻ tò mò lao ra khỏi cửa. Đôi mắt màu xanh lục bảo, to tròn tỏa sáng tựa ngọc trai nhìn chân chân vào chiến trường hỗn loạn ngoài kia.

- Mẫu thân, cầu xin người hãy thả nữ nhi ra. Trần Duyên…Trần Duyên hắn vẫn còn kẹt lại phía sau. Nếu như hắn có xảy ra mệnh hệ gì thì nữ nhi…oa…oa…oa

Lệ Ảnh bị mẫu thân cuốn lấy thoát ra khỏi dòng người điên loạn, trông thấy nữ nhi sống chết không chịu Ngọc Ánh bất đắc dĩ thở dài không còn lựa chọn nào khác.

- Ảnh nhi, đừng gào khóc nữa. Ngươi cứ như vậy không sợ Trần Duyên công tử thất vọng sao? Chính hắn đã cố tình ở lại kéo dài thời gian cho chúng ta trốn chạy ra ngoài, với lại đầu yêu thú kia khủng bố đến vậy ắt hẵn Trần Duyên công tử tính mạng sẽ không bị nguy hiểm.

- Ta trước khi rời đi cũng đã trao cho hắn đan dược giữ mạng nữa, sớm muộn gì hắn cũng sẽ trở về thôi.

Ngọc Ánh tốc độ càng đẩy lên nhanh hơn nữa, từ lúc nãy nàng đã lờ mờ nhận ra Trần Duyên xuất thân không tầm thường. Hắn chắc hẵn vẫn còn ẩn giấu con bài bảo mệnh nào đó, nỗi lo ngại lớn nhất đối với Trần Duyên không gì khác hơn mẫu nữ hai nàng. Nhận ra Trần Duyên tiến công vô cùng bức bách Ngọc Ánh nhanh trí để lại vô số trân quý đan dược, đồng thời cuốn lấy Lệ Ảnh khiến Trần Duyên gánh nặng không còn nữa.

Nàng hành động vô cùng sáng suốt, ở giữa vòng vây hàng trăm tu sĩ trong đó không ít kẻ có tu vi Trúc Cơ, Trần Duyên đạp trên đầu Tiểu Khâu, tay giữ lấy Thanh Long Cung bễ nghễ nhìn xuống.

- Tên kia, ngươi đã bị bao vây không còn đường chạy thoát. Để tránh nỗi thống khổ ta khuyên ngươi tốt nhất là nên buông giáp đầu hàng trước khi quá muộn.

- Vị đạo hữu này muốn bắt ta chắc hẵn vì lời hứa hẹn từ tên Tuẫn Dẫn kia đi?

Trần Duyên tức cười nhìn qua Tuẫn Dẫn đang ẫn nấp trong dòng người đông đúc.

- Thì sao chứ, chúng ta vốn là tán tu tài nguyên khan hiếm không như những kẻ như ngươi có môn phái chống lưng. Chỉ cần một viên đan dược cũng đủ để ta đột phá Trúc Cơ hậu kì.- Vậy thì các vị không sợ thế lực phía sau ta truy nã sao?

Thắc mắc của Trần Duyên không làm bọn người dưới kia e sợ, không ít kẻ ha hả cười lớn.

- Ha ha ha thủ đoạn của ngươi bày ra chín phần là ma tông người, dù có ban bố truy nã thì sao? không lẽ bọn chúng dám tới đây tróc nã, ta đây thân cô thế cô tìm một chổ tiêu hóa dược lực kẻ nào có thể mò tới.

- Lời vị đạo hữu kia nói không sai nha, bần đạo thấy đạo huynh tu vi Trúc Cơ tầng 3 chỉ cần phục dụng đan dược chín thành ắt sẽ đột phá. Cung hĩ, cung hĩ.

Trần Duyên dí dõm cười đùa như thể kẻ bị những người này muốn vây bắt không phải là hắn.

- Nhưng…ngoài đạo huynh vẫn không ít kẻ có tu vi không kém. Ồ…còn vị đạo huynh kia nữa, Trúc Cơ tầng 6 vô cùng lợi hại. Còn 3 vị khác…

Từ trên cao Trần Duyên dễ dàng thu hết quan cảnh hỗn loạn này vào mắt, từng lời hắn nói ra tuy pha lẫn giọng văn cười đùa nhưng những kẻ bên dưới sắc mặt lại càng tối sầm ánh mắt không còn tập trung nhìn về phía Trần Duyên mà lại không ngừng đảo qua những kẻ ban nãy bọn hắn còn xem là đồng bạn.

Lúc này không ít kẻ đã rời đi, trong đó có 2 tên Trúc Cơ Hậu kì nhìn nhau một lúc rồi sau đó cũng đồng loạt ngưng chiến. Hình ảnh này không ngoài sở liệu của Trần Duyên.

Tuấn Dẫn luyện đan hơn 500 năm nay vẫn cứ mãi dậm chân ở luyện đan sư Đinh đẵng không chịu đột phá. Đan dược hắn luyện ra đỉnh cấp cũng chỉ là Đinh đẳng cấp 2 đan dược gần như vô dụng với Trúc Cơ Hậu kì tu sĩ.

2 người kia hiểu được điều đó, ban đầu chỉ muốn lấy đi một viên đan dược tuy không mấy hữu dụng nhưng đem rao bán cũng sẽ thu được một chút linh thạch. Không ngờ chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt lại náo ra động tĩnh lớn thế này, dù không thế biết được Địa Long Khâu có bao nhiêu lợi hại nhưng khi tham chiến tất nhiên sẽ cùng đồng cấp chém giết. 2 kẻ bọn chúng không ai muốn làm người lui quân chấp tay dâng lên cho kẻ khác nên đã cùng nhau lùi lại. 1 viên Đinh đẵng cấp 2 đan dược không đáng để bọn chúng gây thù chuốc oán nhất là kẻ có thế lực chống lưng.

- Các ngươi…dám…

Tuấn Dẫn thập phần phẫn nộ, cảnh Trần Duyên thê thảm tưởng chừng đã tới ngay trước mắt mà chỉ trong khoảng khắc trở nên xa vời. Không ít cao thủ đồng tình rút lui nhất là sau khi tin đồn tên luyện đan sư ra giá trình độ luyện đan thấp kém. Nên nhớ luyện đan tính rũi ro rất lớn, bọn hắn bỏ ra biết bao nhiêu sương máu mới có thể tích góp không nhiều tài liệu. Cứ nghĩ tới việc giao số tài liệu trân quý ấy cho một luyện đan sư Đinh đẵng khẳng định một đi mãi mãi không thể thu hồi.

- Ha ha ha Tuấn Dẫn ơi là Tuấn Dẫn, có nên oán cũng là oán ngươi tạo nghệ không đủ thu phục lòng ngươi a.

Trần Duyên rõ ràng giới hạn của hắn, một tên luyện đan sư một tuần trăng có thể luyện ra một lò đó là do thượng thiên đã ban phúc. Không tính tới 10 lần khai lò thì 7 lần thất bại, Ngọc Ánh vốn là luyện đan sư có thiên phú cực cao, lại cả đời đều đầu nhập vào luyện đan mới có thể làm ra cái tỉ lệ mê người này. Trần Duyên không tin một kẻ tâm tính lụi bại như Tuấn Dẫn có thể lợi hại hơn nàng.

Không ngoài dự đoán, Tuấn Dẫn đù đã không còn mặt mũi nhưng hắn vẫn nghiến răng không dám tăng nặng giải thưởng. Đừng tưởng luyện đan sư có thể tùy nghi tiêu pha vung tay là lấy ra linh thạch, hắn đã 3 năm nay không thể luyện ra một lần luyện đan ra trò.

Nếu không thất bại thì cũng bị phế đi quá nữa, hoàn cảnh phải nói là túng quẩn a. Khi nhìn thấy thảo dược trân quí Trần Duyên cầm trên tay cùng thủ đoạn kì diệu kia Tuấn Dẫn mới không thể cầm lòng cướp lấy cho bằng được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau