KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Động thiên khai mở

Bên ngoài thời gian một tuần trăng cũng đã trôi qua, tứ đại thế lực vẫn đang từng ngày trông ngống bọn hắn đệ tử trở lại, mang theo đó là vô vàn vinh quang để danh thế bản môn phát dương quang đại.

- Có…có rồi là toán người đầu tiên bước ra.

Tin tức nhanh như chớp được lan truyền đi khắp nơi, không riêng gì tứ đại thế lực, những tông môn tiếng tăm kém hơn đôi chút cũng không thể bình thản.

Nơi thông đạo được mở ra, có hơn trăm người của những thế lực lẻ tẻ không mấy nhắc đến. Trong đó một đoàn hắc sắc ý phục khiến mọi người trố mắt ngước nhìn đã đi ra.

- Đó không phải là Ma Kiếm Tông tu sĩ sao, không lí nào bọn họ người đông thế mạnh lại phải rời đi sớm như vậy được.

- Có lẽ những báu vật bên trong kia đều đã được bọn chúng khai phá sạch sẽ, những thứ còn lại đều trướng mắt nên mới trở ra.

Từng túi vải to tướng vác sau lưng khiến không ít suy đoán được tung ra, Tam Đại Chính Phái đặc biệt là ba vị trưởng lão tâm tư không thể yên ổn. Vội vàng gọi một tên tu sĩ tiểu tốt có tham gia vào trường chiến đẫm máu cuối cùng đến. Hắn lần đầu đối diện với không chỉ 1 mà đến 3 vị Kim Đan lão quái nội tâm thập phần lo sợ.

- Vị tiểu hữu kia không cần phải sợ hãi, lão phu hứa sẽ không làm hại ngươi thậm chí là còn khen thưởng hậu hĩnh. Mau nói cho chúng ta biết trận chiến cuối cùng tình hình ra sao, rốt cuộc kẻ nào nhận được truyền thừa.

Tên tu sĩ bình tâm trở lại, khẩn cấp bẩm báo, trong lời nói vẫn còn thoáng nét run sợ.

- Đa tạ chư vị tiền bối. 10 ngày trước trận chiến cuối cùng tại trung tâm bí địa đã diễn ra có rất nhiều tu sĩ đã ngã xuống. Nhưng chính phái chúng ta thấy chết không sờn đánh đuổi Ma Kiếm Tông người phải cúp đuôi bỏ chạy. Sau cùng 3 vị đạo hữu có thực lực mạnh nhất của Tam Đại Chính Phái mỗi vị chia nhau một danh ngạch bước vào khu thí luyện nhận thử thách truyền thừa.

Một tin tức không thể nào tốt đẹp hơn, vô số tu sĩ dưới sự bảo hộ của Tam Đại Chính Phái thi nhau hò reo vang dội. Không ít những lời chúc mừng như sóng vỗ trà ngập vỗ tới.

- Tiểu bối lời nói hoàn toàn là sự thật có thiên địa chứng giám.

Lời thề thiên đạo hắn cũng dám lập ra, trông thấy tên tu sĩ kia vẫn bình an tốt đẹp ba người nụ cười trên môi càng trở nên nồng đậm. Vô Kiếm trưởng lão cười tới mức mặt mo cũng trở nên hồng hào, lão gỡ trên tay xuống một chiếc nhẫn ném qua cho hắn dưới những con mắt thèm thuồng của hàng ngàn người.

- Thưởng cho vị tiểu hữu này vì đã mang tới một tin tức đại hĩ a.

- Cảm tạ tiền bối, cảm tạ tiền bối.

Tên tu sĩ kia thập phần mừng rỡ, nhận lấy nhẫn trữ vật trong mắt trong bất giác lộ ra một tia không đúng nhưng ba vị Kim Đan tu sĩ đều không lí tới. Nhận được một thứ có giá trị liên thành như vậy kẻ nào trong nội tâm cũng có chút bất an.

Sau khi đuổi tên tu sĩ kia đi Vô Kiếm Chân Nhân rũ bỏ mọi phiền não sau đầu, nét mặt kiêu ngạo hướng qua nơi ma Kiếm Tông dựng trại không hề che giấu lớn giọng nói.

- Ha ha ha Ma Kiếm Tông các vị bằng hữu quả nhiên có thủ đoạn dạy dỗ đồ đệ, sau khi thất bại tranh cướp truyền thừa vẫn còn đủ lí trí để càn quét một vòng bí địa lão phu thật sự khâm phục, khâm phục.

Trông thấy ba vị Kim Đan trưởng lão sắc mặt không đổi, không khí bên đó cũng có chút âm trầm nào là túi lớn, túi nhỏ đều bị thu vào nhẫn trữ vật. Hành động kì lạ kia lại khiến không ít người nhỏ giọng châm biếm.

- Không phải chỉ một ít cấp 2 kì hoa dị thảo thôi sao, một Trung đẳng động thiên có thể lấy ra thứ gì tốt chứ mà còn sợ kẻ khác dòm ngó.

Mặc cho những tiếng sì sào, Phong Ma Chân Nhân vẫn dưỡng thần, lão chỉ đáp lại đơn thuần một câu sau đó dẫn người rời đi.

- Các vị 1 thành bảo vật lão phu đã không còn hứng thú. Cáo từ.

- Hứ! Đợi khi đệ tử thiên tài của Thiên Kiếm Phái ta bước ra sẽ không thiếu một thành cho lũ quỷ nghèo các ngươi.

Tam Đại Chính Phái hân hoang phát ra rượu thịt muốn tại nơi đây cạn chén đồng thời trêu tức kẻ thua cuộc mà không mảy may nhận ra tên tiểu bối mà bọn hắn tóm được đã sớm cao chạy xa bay.- Tên kia, mau chóng giao ra nhẫn trữ vật mà ngươi đang giữ. Một kẻ như ngươi không xứng đáng để giữ lấy nó.

- Vậy thì các ngươi đủ bản lãnh để cướp lấy từ tay ta.

5 tên Trúc Cơ tu sĩ trong đó kẻ cầm đầu đã đột phá tầng 5 bao vây lấy tên tu sĩ trẻ tuổi hòng cướp lấy nhẫn trữ vật từ tay hắn.

- Tên si ngốc kia mau nộp mạng.

- Kẻ phải chết chính là các ngươi.

Hàng vạn những sinh linh đen huyền thoát ra bao vây lấy 5 kẻ đáng thương vào trong, vốn là tán tu nên bọ chúng thực lực vô cùng nhỏ yếu không quá 1 canh giờ chỉ còn sót lại trơ trọi 5 cổ thây khô.

- Ha ha ha tặng bảo vật mà còn để lại ấn kí, “Vô Lại” Chân Nhân đúng là vô lại a.

Siết chặt nhẫn trữ vật tới khi vỡ nát, một tiểu thạch kích cở một ngón tay cái hiện ra đây mới chính là thứ mà Trần Duyên nhắm tới.

- Không Gian Thạch, kiếm được ngươi cũng không dễ dàng.

Sau khi cẩn trọng dò xét qua từng ngóc ngách trên thân thể, Trần Duyên lúc này mới cảm thấy an tâm phần nào. Thay y phục, mang trên người một lớp ngụy trang, hắn cùng Lệ Ảnh cùng tiến bước như một đôi phu thê nồng thấm tản bộ.

- Tứ trưởng lão, ngũ trưởng lão, thất trưởng lão. Đệ tử có tội không thể bào hộ các vị sư đệ chu toàn xin nhận lấy hình phạt.

- Ngươi có tội sau khi trở về sẽ xét xử sau, còn nhiệm vụ ta giao cho ngươi đã hoàn thành chưa?

Trước vẻ mặt nghiêm xét của tứ trưởng lão, Mục Chứng Nhân nào dám tư tàng. Con hạc giấy được lấy ra trao trả lại cho lão.
- Có khí tức của Duyên nhi, hắn ở đâu sao lại không trở về cùng các ngươi.

- Bẩm tứ trưởng lão, đệ tử cũng không rõ. Mấy ngày trước chúng ta vẫn cùng đồng hành rời đi nhưng không hiểu vì nguyên cớ gì Trần sư đệ lợi dụng đám đông ồ ạt liền ẩn giấu khí tức không từ mà biệt.

Tử trưởng lão thần sắc nhẹ nhõm, rất giống phong cách trước giờ của lão đệ tử. Sau khi nghe những đệ tử còn lại tường trình rõ đại sự kiện xảy ra trong bí cảnh, với tình thế đó mà vẫn còn rất nhiều đệ tử có thể bào toàn mạng sống đã là kì tích.

- Kẻ làm nổ tung đầu lâu của bọn chúng là Trần Duyên gây ra sao?

- Đệ tử không tận mắt chứng kiến nhưng đã trông thấy Trần sư huynh triệu hồi ra một thanh Tiễn Hồn Khí, chính thứ đó đã báo động đệ tử cho các sư huynh đệ rút lui.

Chỉ một câu nói vô tâm vô phổi của hắn mà gây ra náo động không nhỏ.

- Hồn Khí, ngươi đã từng thấy thứ đó trước kia hay không mà lại dám mạnh miệng khẳng định.

- Đệ tử…đệ tử lần đầu trông thấy cũng không rõ đó là thứ gì nhưng sau khi tận mắt thấy Mục sư huynh triệu ra hồn khí lúc đó đệ tử mới ngộ ra.

Ba vị trưởng lão hít vào một ngụm lương khí thật sâu, nếu quả thật Trần Duyên đã thức tỉnh Hồn Khí thì căn nguyên của những cái chết đáng sợ kia đã tìm ra lời giải đáp.

- Tứ sư huynh, ta kiến nghị nên bắt tên tiểu tử chuyên gây chuyện kia quay trở về tông môn ngay tức khắc. Cứ để hắn tiếp tục rong rủi khắp nơi như hiện nay chẳng may có điều gì bất trắc thì là một tổn hại không nhỏ đối với Ma Kiếm Tông ta.

Chưa tới trăm năm đã thức tỉnh Hồn Khí, từ xưa tới nay kẻ có thể làm được điều này đều có thể đếm được trên đầu ngón tay ngay cả tông chủ hiện nay của Ma Kiếm Tông vạn năm thiên tài cũng chỉ sau trăm tuổi mới có thể làm được.

- Cứ đệ mặc Duyên nhi xông xáo, mãnh hổ không nên bị kiềm hãm trong lồng. Chỉ có rừng xanh bao la mới là thiên hạ đích thực của hắn.

Nhiều ngày đã trôi qua, số lượng người đi ra đã thập phần thưa thớt nhưng lại không mảy may xuất hiện một tên đệ tử nào thuôc Tam Đại Chính Phái khiến cho ba lão gia tử kia sốt ruột đứng ngồi không yên.

- Lẽ nào bọn chúng đã thống nhất chờ đợi ba đệ tử kia xông ra bí địa mới cùng đi theo.

- Họa Sơn Chân Nhân, ngươi nghĩ kẻ nào cũng não tàn như người sao?

Vô Kiếm Chân Nhân đã không còn quan tâm đến mặt mũi, chỉ tay thẳng mặt quát tháo.

- Ngươi dám…

- Hai vị, chúng ta là đại diện mặt mũi của Tam Đại Chính Phái sao lại trở thành trò cười cho đám người ma tông. Để chúng ta không còn mập mờ trước sau, hay là gọi lại vị tiểu tu sĩ kia hỏi rõ thực hư trắng đen thế nào.

Không còn cách nào khác, Vô Kiếm Chân Nhân song thủ đánh quyết muốn tìm lại tia liên kết cùng ấn kí đã để lại trên nhẫn trữ vật. Qua một hồi, sắc mặt lão tái nhợt, trên trán nổi đầy gân xanh. Sát khí không thể kiềm chế mà phóng xuất ra khắp nơi.

- Ấn kí của ta đã bị hủy.

- Như vậy còn những lời tên kia đã nói với chúng ta không thể nào là giả được, hắn dám dùng lời thề với thiên đạo. Kẻ nào dám bất tín sẽ ngay tại đương trường bị vạn lôi giày xéo.

Họa Sơn Chân Nhân không tin là thật hét lớn. Hắn lần này dẫn theo hơn 20 tên Trúc Cơ đệ tử, tất cả đều đã xâm nhập vào bên trong. Nếu như không một kẻ nào sống sót thì tội trạng này dù có môn chủ đứng ra xin tội cũng khó lòng bào chữa.

Chương 202: Truyền thừa hoàn tất, Ba phe trở mặt

Tại một nơi mà quang cảnh xung quanh không thua kém gì địa ngục, hàng vạn lưỡi kiếm sắc bén như từ vực sâu không đáy đâm ngược lên trời cao. Ba bóng người thở từng khí ngụm khó khăn, sắc mặt lúc xanh xao khó tả, chỉ riêng vẻ thống khổ là thể hiện ra rõ ràng nhất.

- Gư…a…

Song cước trần trụi giẫm lên mũi kiếm, bàn chân ngay tức khắc bị xuyên thủng. Cứ như thế cơn thống khổ nào cứ như vậy tiếp diễn, 3 thân ảnh không ai vì bị tàn nhẫn tra tấn mà tỏ vẻ sợ hãi. Từng bước, từng bước một tiến lên để lại phía sau là một con đường kiếm nhọn bị nhuộm đỏ bởi màu máu. Cứ như vậy bọn chúng tiến vào màn đêm sâu thẫm.

Bầu không khí trở nên sôi sục, Tam Đại Chính Phái lòng kiên nhẫn đã cạn dần. Ba vị trưởng lão nơi đó không kẻ nào có can đảm tiến lại, hỏa nộ đang nhe nhóm nếu tình hình không có tiến triễn e rằng bọn họ sẽ bất chấp tất cả phá hủy động thiên cứu ra bổn phái đệ tử.

- Ra rồi, ra rồi là Vân Tình Kiếm, hắn có thể ngự pháp kiếm hẵn là bí địa đã không còn cấm chế, kẻ lấy được truyền thừa cũng sắp lộ diện.

- Đệ tử bái kiến trưởng lão.

Vân Tình Kiếm tới nơi Thiên Kiếm Phái người đồn trú, sắc mặt không có vẻ gì là kia chiến thắng hướng Vô Kiếm Chân Nhân hành lễ.

- Ngươi đã trở ra là tốt rồi, còn truyền thừa…

- Đệ tử không nhục mệnh, truyền thừa bí địa đã thuộc về Thiên Kiếm Phái chúng ta.

Vô Kiếm Chân Nhân kinh hĩ, Vân Tình Kiếm được mệnh danh là tuyệt thế thiên tài nay lại có thêm truyền thừa từ cao nhân không khác gì hổ mọc thêm cánh. Ngày mà Thiên Kiếm Phái phát dương quang đại đã không còn xa vời nữa.

- Vân Tình Kiếm tiểu hữu, không biết tiểu hữu có bắt gặp mấy tên đệ tử bất tài của Dược Sơn Phái chúng ta không?- Cả Chính Nhân Phái ta nữa, tại sao tới lúc này mà bọn chúng vẫn không có kẻ nào đi ra, xin quý phái rộng lòng tiết lộ.

Quỷ Mộc Lão Nhân cùng Họa Sơn Chân Nhân thật sự đã gấp không chờ được. Hai lão mang tới đây không dưới trăm đệ tử, mà lúc này chỉ còn lại bên người vài tên Luyện Khí Kì tiểu tu sĩ. Hơn 20 tên Trúc Cơ đệ tử cùng hai kẻ Trúc Cơ Hậu kì rất có tiềm năng đột phá Kim Đan sau này đều không có tâm hơi. Nếu thật sự chuyện chẳng lành xảy ra đại họa khủng khiếp sẽ ập xuống đầu hai lão.

- Tình Kiếm, ngươi cũng nên nói ra đi, còn những sư huynh đệ đồng môn của ngươi nữa, tại sao chỉ có một mình ngươi đứng ở đây?

Đứng trước áp lực của 3 đại Kim Đan, Tình Kiếm khó lòng che giấu sự thật cuối cùng đành phải thành thật khai báo. Đúng như hắn đã lo sợ từ trước, không chỉ Kim Đan trưởng lão của hai thế lực kia nỗi giận xung thiên ngay cả Vô Kiếm Chân Nhân cũng không dễ chịu.

- Chư vị tiền bối xin hãy kiềm chế nộ hỏa, tiểu bối…

- Ngươi câm miệng cho ta, mau nói ra còn Thừa Vũ đệ tử của ta cùng ngươi tranh đoạt truyền thừa giờ đây đang ở đâu?
Họa Sơn Chân Nhân không còn dáng vẻ thư sinh đạo mạo, hắn sát khí tán loạn, nho bào phần phật trong gió. Áp lực kinh người từ Kim Đan tu vi không hề ngần ngại công tới Vân Tình Kiếm.

- Lão cẩu, ngươi dám động tới đệ tử bổn phái?

Vô Kiếm Chân Nhân giờ phút này không thể tiếp tục đứng nhìn, lão pháp kiếm chặt đứt trường áp lực kinh người, đem Vân Tình Kiếm che chở sau lưng.

- Vô Kiếm đạo hữu đừng trách lão phu không giữ chữ tín, tội nghiệt này quá nặng, nếu không mang về một chút gì đó bàn giao cho môn phái e rằng không chỉ có lão phu mà ngay cả gia tộc cũng sẽ vì đó mà liện lụy.

Đứng trước nguy cơ sắp sửa ập tới đầu, dù là đồng minh cũng không có mấy người có bản lãnh gánh chịu. Thiên tài đệ tử toàn diệt đã không còn gì có thể nghi ngờ, thứ có thể cứu nguy cho hai lão lúc này không có gì khác ngoài truyền thừa ẩn chứa trong người tên Trúc Cơ tu sĩ kia.

Vô Kiếm Chân cũng không phải ngoại lệ, theo lời kể của Vân Tình Kiếm thì đệ tử Thiên Kiếm Phái đều đã bị một kẻ bí ẩn không rõ tung tích thi triển thủ đoạn phi thường giết sạch. Tuy Ma Kiếm Tông có liên hệ rất lớn nhưng những kẻ kia đã biết được sự thật Tam Đại Chính Phái toàn diệt nên đã nhanh trí rời đi. Lúc này đuổi theo đã là quá muộn, Ma Kiếm Lâm quá rộng lớn muốn truy cản bọn chúng là điều không thể, chỉ còn Vân Tình Kiếm là sợi dây cứu mạng cuối cùng hòng đoái công chuộc tội.

- Tình Kiếm, ngươi mau chạy đi. Để lão phu ngăn cản hai tên cẩu tặc này.

- Vô Kiếm trưởng lão bảo trọng.

Vân Tình Kiếm tâm tư thâm sâu hiểu rõ tình hình đang vô cùng bất lợi cho hắn, mối nguy hại không chỉ từ hai Kim Đan tu sĩ kia, hắn tin chắc rằng bên dưới hàng vạn ánh mắt đều tập trung về phía hắn. Khẳng định sẽ xuất hiện không ít kẻ lòng tham trỗi dậy, đứng trước cơ hội trở mình “cá vược vũ môn” dù có bị thế lực chính phái truy cản cũng sẽ xuất hiện không ít kẻ cuồng vọng bất chấp tất cả.

Nguy cơ trước mắt là không thể tránh, Vô Kiếm Chân Nhân đã bị Họa Sơn Chân Nhân, Quỷ Mộc Lão Nhân cuốn vào vòng chiến khó lòng trở ra. Vân Tình Kiếm mặc cho những cặp mắt tham lam kia đang hướng về mình, hắn liều mạng phi pháp kiếm nhắm thẳng phương hướng nơi Thiên Kiếm Phái tọa chấn mà bỏ chạy.

Chương 203: Âm thầm rời đi (18+)

Trong lúc mọi chuyện vẫn còn đang trong tình thế thập phần rối ren thì kẻ thủ ác lại vô cùng nhàn nhã. Hắn sau khi rời khỏi rừng rậm tiến vào một tiểu thành của phàm nhân, Trần Duyên lúc này đang đứng trước một cửa tiệm chăm chú muốn tìm một cổ xe ngựa dù sao hành trình vẫn còn rất dài cứ bộ hành không phải là ý hay.

- Tướng công, chúng ta không phải cứ phi hành sẽ mau chóng hơn sao?

- Thê tử ngốc, phía trước nơi nàng muốn tới đã thuộc về lãnh địa của chính phái. Tướng công không muốn đang yên đang lành phải chịu tai bay vạ gió lọt vào tầm ngắm của bọn người kia.

Hắn ngắt yêu chiếc mũi xinh xinh của nàng, thu cỗ xe ngựa to lớn vào trong túi trữ vật. Lão bản hai tay xoa vào nhau cười xòa, đây cũng khôn phải lần đầu lão chứng kiến tu sĩ thi triễn pháp lực nên cũng không hề có phản ứng.

- Nhị vị tiên sư không biết hai vị muốn đi tới nơi nào?

- Lão bản, ngươi muốn biết hành tung của chúng ta?

Lão bản sắc mặt không tốt vội vàng lắc đầu lia lịa.

- Không…không…tiểu nhân không có cố ý, chỉ là…là tiểu nhân lớn lên ở đây. Vùng này trăm dặm bên trong tiểu nhân đều thuộc nằm lòng có thể dâng lên cao kiến cho nhị vị.

- Không cần ngươi phải lắm lời, cầm lấy ngân lượng rồi cút đi.

Ném cho hắn một ít ngân lượng, Trần Duyên cùng Lệ Ảnh rời khỏi cửa tiệm.

- Ngươi vô dụng, chỉ tra xét một chút tin tức đều không làm được thì cần giữ ngươi lại làm gì.

- Đại nhân xin ngài hãy tha cho tiểu nhân một mạng, tiểu nhân…

Trần Duyên vừa rời đi không lâu một nhóm người khoác hắc y xuất hiện trong cửa hàng. Lão bản đầu lâu đầy máu tươi nằm bất động, tuyệt khí bỏ mình.

- Nhị ca hai tên kia mặc trên người đều là bình phàm trang phục hẵn chỉ là hạng tán tu không hơn không kém. Đệ nghĩ rằng chúng ta không cần ngần ngại cứ việc ra tay, còn nữ nhân kiều diễm kia thì…khà khà khà.

- Ngươi đúng là tên quỷ háo sắc, sự tình không thể lưu lại dấu vết. Tốt nhất là chờ đại ca mang người tới đây, lúc đó mới trước sau không để lộ sơ hở.

Trở về nhà trọ, sau khi hỏi mua một đầu nhất cấp yêu thú Giáp đẵng Bôn Lôi Mã làm ngựa kéo Trần Duyên mới tạm hài lòng.

- Tướng công chàng không tìm mã phu, không lẽ muốn tự mình ra tay nha?

- Mã phu vấn đề này sẽ do tỉ muội của nàng đảm trách.

- Tỉ muội?

Lệ Ảnh trong đầu vẫn còn chưa thể hiểu kịp thì Trần Duyên đã bắt lấy nàng, chỉ trong phút chốc nàng đã thấy mình xuất hiện tại một nơi cực kì khác biệt.

- Tướng công, nơi này là nơi nào? Còn phòng trọ của chúng ta…

- Ảnh nhi đây là hậu hoa viên của ta, sau này nếu nàng ưa thích liền có thể cùng ta sinh sống tại đây cả đời.

Trên không trung, có hơn mười bóng người bay tới. Các nàng không ai không mĩ lệ, yêu kiều sắc mặt kinh hĩ oanh oanh yến yến bay tới bao vây lấy hắn cùng nàng.

- Các ngươi là ai?

- Tướng công, chàng còn chưa kể với tỉ ấy về bọn thiếp sao?

Tao lãng chết người dâm phụ Kim Liên chứng kiến Chu Lệ Ảnh xuất ra pháp kiếm thủ thế đề phòng làm nàng bật cười như tiếng chuông ngân.

Lệ Ảnh không khỏi tròn xoe đôi mắt, giữa thanh thiên bạch nhật mà lại xuất hiện nữ nhân ăn mặc phong phanh tới mức này. Nàng ta ngoài trừ chiếc váy hồng ben dưới thì nữa thân trên chỉ dùng áo yếm tạm bợ che khuất lầm cho xuân nhan xạ tiếc ra bên ngoài.

- Ảnh nhi đừng làm loạn, các nàng kia cũng như nàng đều là thê tử của ta.

- Chàng…

Diễm phụ chấn động đên mức cứng đờ người, tới khi nàng chợt hiểu ra thì pháp kiếm cũng bị Trần Duyên tước đoạt.

- Ảnh tỉ, theo muội về thôi. Thời gian vừa qua tỉ đã độc chiếm tướng công quá lâu rùi, đêm nay tỉ muội chúng ta sẽ vô cùng náo nhiệt a.

- Các ngươi thả ta ra, Trần Duyên chàng đã có 5 thê 7 thiếp mà vẫn còn câu dẫn nữ nhân khác. Thiếp hận chàng.Lệ Ảnh òa khóc tức tưởi, nàng bị hai nữ nhân của hắn giữ chặt. Diễm phụ liền muốn vùng thoát nhưng nàng lại vô lực, dù có cố gắng vùng vẫy cách mấy cũng không thể nào thoát ra, người ngọc cứ dán vào nhau. Lần đầu cùng nữ nhân thân mật mĩ phụ tâm trí vô cùng hỗn loạn.

- Hi hi hi Ảnh tỉ, tỉ không thể thoát được đâu, tỉ muội chúng ta đều đã đột phá Trúc Cơ, tuy cảnh giới không bằng nhưng cũng đủ rồi a.

Song sinh tỉ muội Lệ Lệ, Liễu Liễu mang vẻ đẹp ngây thơ, tinh thuần. Hai nàng trước sau đã khóa chặt mọi cự động của Lệ Ảnh.

- Trúc Cơ?

Lệ Ảnh lúc này mới có thể tỉnh táo nhận ra, nơi đây 3 người đó chính là 3 tu sĩ Trúc Cơ. Đây cũng tính như là một thế lực không nhỏ đủ để quản hạt một vùng đất, mà người nào cũng đều nhan sắc vô cùng nổi bật so với nàng đều là một chín một mười. Nhất là nữ nhân bạo lộ kia lại ẩn ẩn tia hương vị làm nàng như bị mê hoặc.

- Ảnh nhi, tình cảm ta dành cho nàng là hoàn toàn là sự thật. Tướng công biết ta có bản tính hoa tâm nhưng tình yêu ta dành cho nữ nhân của mình không hề giả dối.

Trần Duyên thâm tình ôm trầm lấy Lệ Ảnh, cảm nhận thấy ngọc thể mềm mại của nàng run rẫy không ngừng. Hắn biết ngay lúc đầu rất khó có thể để nàng tiếp nhận, cùng nữ nhân khác chia sẽ tướng công dù là ai cũng sẽ như nàng mà thôi.

Diễm phụ không còn ra sức chống cự, nàng chỉ áp mặt vào ngực hắn khúc khích nhỏ từng giọt lệ.

- Tướng công theo chúng thiếp trở về gia viên đi, tới lúc đó Ảnh tỉ sẽ thấu hiểu cho chàng.

Kim Liên nhẹ nhàng nĩ non vào tay hắn, tao phụ còn khẻ thổi hơi ngọt vào cổ hắn, nàng ý muốn đã rõ như ban ngày.

- Vậy thì chúng muội sẽ trở về trước chuẩn bị mọi thứ đón tiếp tướng công.

Lệ Lệ, Liễu Liễu tinh nghịch phóng người bay đi.

Gia viên được các nàng bỏ công sức không nhỏ, khắp nơi đâu đâu cũng thấy linh dược mọc lên như dã thảo. Lệ Ảnh vốn xuất thân linh dược gia tộc nên nơi đây đối với nàng dù là tiên cảnh cũng khó lòng sánh bằng. Mĩ mục chớp mở không ngừng, nàng tham lam như muốn thu lấy tất cả bọn chúng.

- Thê tử nàng yêu thích nơi này chứ? Tướng công vốn lấy bồi dưỡng linh dược làm niềm vui thú, còn nàng lại đại gia hái dược. Nàng xem có phải ông trời cũng muốn tác hợp cho đôi ta không.

Lời nói như thế mà Trần Duyên cũng mặt dày nói ra làm cho Lệ Ảnh dù bực tức tới đâu cũng không thể kiềm nén mà cười phốc lên.

Đi qua tiểu kiều bắt trên một cái ao nhỏ tỏa đầy hương sắc, Trần Duyên bất chợt ngửi được một mùi hương thập phần thân quen. Hắn chủ đích muốn quay sang hỏi rõ Kim Liên thì nàng chỉ yêu kiều đặt ngón tay lên đôi môi mềm mọng khẻ gật đầu.

Trần Duyên cũng mỉm cười an tâm, hắn dắt tay Lệ Ảnh cứ thế bước qua tiến vào chính viện.

- Cung nghênh tướng công trở về.
10 vị mĩ nhân như hoa như ngọc, các nàng khoác trên người y phục được may bằng Lưu Tình Ty đệ nhất mĩ lụa thượng hạng càng khiến cho vẻ mĩ diễm được tôn lên gấp trăm lần. Các nàng như những giọt sương tinh khiết còn đọng lên sau bình minh nhẹ nhàng uyển chuyển nhún người hành lễ.

Trần Duyên nội tâm hào hứng ngồi xuống chủ tọa, dắt theo Lệ Ảnh còn chút ngần ngại đặt nàng ngồi lên đùi mình. Hắn khoái trá nhìn xuống ánh mắt bộc lộ từng tia ấm áp đầy thương yêu bởi lẽ các nàng chính là bảo bôi tâm can của hắn.

- Clap…clap…yến tiệc mau bày ra.

Kim Liên tay ngọc vỗ nhẹ. Hàng trăm món mĩ thực được đưa lên hương thơm tỏa ngát chính điện. Các vị thê tử oanh oanh yến yến nhẹ nhàng gắp từng món ăn cho vào miệng hắn. Được mĩ nhân vây quanh có nam nhân nào lại bài trừ cảm giác hân hưởng này. Trần Duyên ngoan ngoãn tiếp gọn từng đủa mĩ thực do thê tử đưa tới, tâm trí như trôi nổi tận mây xanh.

Lệ Ảnh tuy ngồi trong lòng hắn nhưng nội tâm lại vạn phần không yên, mĩ phụ nhận thấy bản thân như là kẻ xa lạ ở đây, ngậm ngùi cuối đầu không dám nhìn quanh.

- Ảnh tỉ, tỉ cũng kính rượu tướng công đi.

- Là ta…?

Nàng có chút chần chừ tuy hầu hạ Trần Duyên nàng cũng đã làm không ít lần nhưng giờ đây tình thế có chút không đúng, nhiều cặp mắt chú mục làm cho nàng khó có thể tự tung tự tác như khi cùng hắn thân mật tình chàng ý thiếp. Lệ Ảnh tiếp lấy chung rượu hướng Trần Duyên đưa tới.

Nhận ra nàng trong lòng vẫn còn chút bức bách mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp nhìn nhau nở nụ cười hiểu ý. Linh Diệp bước tới chặn lấy tay nàng nhẹ giọng:

- Tỉ muốn hầu rượu cho tướng công không thể làm qua loa vậy a, để mẫu thân của muội làm trước nha.

- Mẫu thân tỉ tỉ, tướng công đã khát khô cả cổ họng rồi a.

Linh Diệu dáng người ngạo nhân, nàng trước ngực song phong như muốn xé nát y phục. Tự rót cho mình một chung mĩ tữu, Linh Diệu đưa mĩ tữu vào miệng ngọc. Nàng từng bước tiến lại gần trước sự kinh nghi của Lệ Ảnh, Linh Diệu giữa bao nhiêu ánh mắt chăm chú, mi công khép hờ, đôi môi mềm mọng dáng lên miệng hắn.

Từng giọt mĩ tữu được mĩ phụ Linh Diệu đưa vào miệng hắn. Chỉ một ngụm rượu ấy vậy mà đã vài hô hấp trôi qua Trần Duyên cùng nàng vẫn chưa thể tách rời.

- Rượu ngon, rượu ngon ha ha ha…

Trần Duyên khoan khoái cười lớn, Linh Diệu song phong áp lên người hắn tới mức biến dạng làm cho sắc lang sau khi có một chút hơi men càng sung sướng đến khó tả.

Lệ Ảnh không muốn chịu thua, nàng miệng ngọc cũng ôm chầm lấy hắn. Chiếc lưỡi thô to của Trần Duyên ngay tức khắc liền xâm nhập tàn phá Lệ Ảnh liền lâm vào mê man.

Kim Liên nhận ra tình hình vi diệu, nàng bước tới thay vị tỉ muội mới này thoát xuống bên dưới y phục. Động đào đã lộ ra Trần Duyên cũng không khách khí cự long hùng dũng chờ sẵn từ từ xâm nhập vào bên trong.

- Ah…

Lệ Ảnh hô lên một tiếng khoan khoái, trong lúc bị hơi men làm cho nữa mê nữa tỉnh nàng vô tình tiếp nhận tất cả từ hắn. Hơi thở nặng nhọc cùng tiếng khinh ngâm vang vọng sau mỗi lần nàng nhún nhẩy trên người Trần Duyên.

- Tỉ muội, các ngươi còn chờ gì nữa mau lại gần đây cùng ta hầu hạ chàng.

Chu Lệ Ảnh song mục mơ màn hướng 11 vị tỉ muội vẫn còn đang chứng kiến gần đó mời gọi. Trần Duyên vô cùng bất ngờ chợt ngồi dậy muốn nói điều gì đó thì nàng song thủ đã đè xuống ngực hắn. Nàng nhất chỉ thuôn dài chạm khẻ trên miệng Trần Duyên.

- Ngay từ lần đầu nhìn thấy chàng thiếp đã biết chàng là một kẻ háo sắc, thử hỏi trên thế gian này có nam nhân nào hai mắt cứ nhìn chằm chằm vào những bộ vị trọng yếu của nữ nhân chứ.

Bị nàng bắt bài Trần Duyên không khỏi xấu hổ.

- Nhưng không biết vì nguyên do gì thiếp lại không bài xích, chỉ với riêng chàng thôi. Ngày này thiếp đã nhận ra sớm muộn gì cũng tới, không thể bắt chàng bỏ rơi thê thiếp mà bản thân lại không thể rời xa chàng, thiếp chỉ còn cách chập nhận thực tại.

- Thiếp chỉ cầu xin chàng một điều sau này đừng có vì nữ nhân khác mà bỏ quên thiếp.

Lệ Ảnh thanh âm bay bổng nói ra những lời chất chứa tận tâm can, trên khóe mắt đã đọng hai hàng lệ, rõ ràng để làm ra chủ ý này nàng đã bỏ ra không nhỏ quyết tâm.

- Ảnh nhi, nàng đứng khóc. Các nàng chính là báu vật lớn nhất của ta, dù là thiên quân vạn mã kéo tới, dù là trời không dung, đất không tha Trần Duyên ta cũng thà chết cũng không phụ các nàng.

- Chúng thiếp đời này kiếp này sẽ không bao giờ rời xa tướng công.

Các nàng song mục ngấn lệ đồng thanh như một. Y phục trên người đều được thoát xuống, thân thể trơn mát như ngọc thạch các nàng lao vào nhằm giải tỏa nổi cô đơn trống trải chất chứa bao lâu nay.

Chương 204: Chơi đùa như muốn giết người dâm phụ (18+)

Chính điện đã ngập trong hỏa nhiệt, ngọn lữa tình yêu đang cháy bỏng hơn bao giờ hết bởi da thịt của những người ở đây cứ va chạm vào nhau không ngừng.

- Tướng công…chàng hấp mạnh như vậy sẽ…sẽ…thiếp sẽ lại tiết ra mất.

Trên chủ tọa, Trần Duyên thổ hào ôm lấy ngọc thể của Lệ Ảnh miệng tham lam hấp lấy song phong của nàng. Kim Liên lại đứng phía sau, tận tình bóp vai, đôi lúc lại ranh mãnh chiếm lấy môi mềm của Lệ Ảnh. Đêm qua tình cảnh quá hoang đường, không những hầu hạ sắc lang mà các nàng còn phải trình diễn bách hợp hầu hạ hắn.

Ngượng ngùng nhất là mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp. Nàng khi biết hai người họ là mẫu thân cùng nữ nhi không khởi giật mình hoảng sợ. Mẫu nữ hầu cùng một chồng, điều hoang đường này lần đầu nàng được nghe thấy. Hai nàng mẫu thân thì dáng người bạo mãn, song phong cự đại bị Trần Duyên tàn nhẫn chơi đùa. Nữ nhi lại uyển chuyển vô cốt từng động tác khi nàng dâm vũ trước mắt như đều kích thích lòng tham muốn tận sâu trong tâm khảm nam nhân.

Đặc sắc nhất là màn biểu diễn bách hợp ngay trên bản án cách Trần Duyên ngồi không quá sải tay. Tên sắc lang này sung sướng được tỉ muội song sinh cùng nhau hầu hạ cự long lại còn tham lam muốn Linh Diệu, Linh Diệp chơi trò “song phượng cùng hoan” mua vui cho hắn.

- Nàng ngại ngùng sao? Nhìn xem hai nàng trên kia lại không như nàng tưởng tượng đâu.

Linh Diệu cùng Linh Diệp trước nhiều người giao hoang nhưng hai nàng lại không hề bi phẫn. Mắt phượng chăm chú hưởng thụ từng chuyển động nhẹ nhàng của đối phương, đôi lúc lại hướng về Trần Duyên nịnh nọt như tiểu nữ hài khoe khoang chiến công.

- Ầm.

Ba người còn đang mân mê trong khoái cảm thì cửa lớn đột ngột mở ra, lực đạo không nhỏ khiến cho Lệ Ảnh chợt giật mình thoát khỏi nụ hôn cuồng dại của Kim Liên.

- Nữ nhân này là ai? Tại sao lại không coi ai ra gì mà xông vào đây.

Lệ Ảnh phòng bị đứng chắn trước mặt tướng công, ánh mắt bất thiện nhìn tới nữ nhân thần bí kia.

- Để ta.

Trần Duyên nhẹ giọng vỗ vai Lệ Ảnh, hắn không vì sát khí dày đặc bao quanh nữ nhân kia mà ngần ngại. Bước xuống chủ tọa Trần Duyên dù trên người không có lấy một mảnh y phục vẫn thong dong bước tới.

- Lam Linh, nàng đã xuất quan rồi sao, tu vi lại tăng tiến nữa rồi đúng là một chuyện đáng mừng nha.

- Ta muốn một viên Âm Ma Thạch.

Đáp trả lại hưng phấn của hắn, Lam Linh mĩ phụ thần sắc không đổi lạnh lùng nói ra của bảo vật mong muốn. Trần Duyên không lấy vì thế mà nổi giận, hắn phì cười ha hả tháo xuống quan tài nàng mang sau lưng, bế phốc như muốn giết người nữ nhân lên trở lại chủ tọa.

- Âm Ma Thạch sao? nếu ta nhớ không lầm đó lại là cấp 3 thiên địa bảo vật nha, không dễ có được. Nhưng tướng công sẽ đáp ứng yêu cầu của nàng. - Ảnh nhi đây là Lam Linh là thê tử của ta cũng là tỉ muội của nàng. Con người của nàng ấy là vậy nhưng ta dám khẳng định Lam Linh sẽ không có địch ý với nàng đâu.

Nghe tới nàng ta cũng là thê tử của Trần Duyên, Lệ Ảnh vô cùng thất kinh. Trên đời có nam nhân lại có đảm lược mang một nữ nhân hiểm ác như thế này thu làm thê tử sao? Chỉ cần dùng mắt nhìn cũng dễ dàng nhận ra số nhân mạng chết trên tay nữ nhân này thật sự không thể đếm xuể.

Trong lúc nàng nội tâm bất an khi ma nữ kia ngồi trên đùi tướng công, sợ rằng có sơ suất gì sẽ làm hại tới chàng, nàng thần thức đều tập trung lên người nữ nhân kia hòng kịp thời ứng cứu. Nhưng có vẻ như nàng đã quá lo lắng, Lam Linh âm trầm không hé một lời nhưng từng lời nói Trần Duyên đưa ra nàng đều không chống cự mà nghe theo.

- Lam Linh, nơi này của nàng đã lớn hơn trước nha, lại vô cùng đàn hồi. Có phải nàng đã nghe lời tướng công hàng ngày bảo dưỡng chúng rất cẩn thận không?

Hắn khoái trá đưa tay luồng vào trong hắc y hân hưởng nàng hai đại bạch thỏ. Trần Duyên tham lam đồng thời hôn hít lên cơ thể của nàng, hắn ám muội chỉ vào miệng mình. Lam Linh hiểu ý cuối xuống cùng hắn hôn ngấu ngiến.

Lam Linh tuyệt sắc quả không sai, nhưng hoa hồng nào lại không có gai trong khi nàng lại là đóa hồng đen đầy gai nhọn khiến cho nam nhân dù bị say mê bởi nhan sắc của nàng cũng không có kẻ nào dám ra tay. Từ khi được Trần Duyên tận lực bồi dưỡng, sát khí quanh người nàng không những không thuyên giảm mà thậm chí còn nồng đậm hơn xưa rất nhiều.

Nàng đối với điều này cũng không bài xích, đơn giản là bởi vì nam nhân của nàng không vì thế mà ghét bỏ nàng. Hắn mặc kệ nàng có thể gây ra hậu quả gì, chỉ cần nàng muốn là Trần Duyên quyết tâm thực hiện bằng được. Minh chứng là nàng tu vi đã đột phá Trúc Cơ tầng 6 chỉ còn khai mở cánh cửa phía trước thì nàng sẽ bước chân vào “lãnh địa” của cường giả. Nhưng tất cả lại bị ngăn cách mà chìa khóa để khai mở chính là Âm Ma Thạch. Sát thi của nàng đã là Trung kì sát thi, chỉ cần sau khi tiến cấp thì tu vi của nàng cũng từ đó mà đột phá theo.

Tưởng chừng như một bảo vật trân quý như thế liệu có nam nhân nào dám bỏ ra linh thạch mang về cho hắn nữ nhân? Trần Duyên lại không cần nghĩ ngợi, cấp 3 bảo vật dù có trân quý như thế nào nếu đem so ra vẫn thua kém nữ nhân của hắn một vạn sáu ngàn dặm.

Tay heo không yên vị, hắn không chỉ chiếm hữu môi mộng hữu thủ không ngần ngại quyết tâm xâm lấn vào nơi thần bí nhất. Lam Linh cũng vô cùng phối hợp, ngọc cước gian rộng để Trần Duyên dễ dàng xâm nhập. Nơi tư mật bị Trần Duyên chơi đùa Lam Linh khó lòng trầm lặng như trước, nàng thi thoảng phát ra âm thanh thở nặng nhọc, hai tay ôm chặt lấy hắn kiềm nén khoái cảm.

- Ảnh tỉ lo lắng cho tướng công sao? cũng như muội và tỉ, Lam Linh tỉ rất nặng tình với tướng công, tỉ ấy tuy lạnh lùng khó gần nhưng đối với chàng lại hết mực nghe theo. Kim Liên hướng Lệ Ảnh chấn an.

- Lam Linh tỉ vốn đang bế quan nhưng khi nghe được tướng công trở về tỉ ấy liền thu công, hao tốn cả đêm sức lực mới có thể tới đây sớm như vậy.

Lệ Ảnh chợt hiểu ra, thông thường khi bế quan kết thúc tu sĩ luôn dùng ba ngày ba đêm thu công nhằm để bản tâm không bị tâm ma quấy phá. Nữ nhân kia tuy vẻ ngoài hung thần ác sát nhưng chỉ vì muốn nhanh chóng nhất gặp lại nam nhân của mình mà nàng dám đánh cược với hiểm nguy.

- Mĩ nhân, đã tới lúc rồi. Nàng ắt hẵn chờ ngày này cũng rất lâu rồi đi.

- Ân!

Lam Linh khẻ gật đầu, nàng tướng mạo sinh ra tuy dung nhan bức người người sát khí đã ăn vào xương tủy. Sắc bén ánh mắt nhìn chằm chằm hắn, nội khố được nàng khai mở. Mĩ phụ đứng trên chủ tọa từ từ ngồi hõm xuống cự long dễ dàng lọt vào huyệt động ấm áp của nàng.

- Ah…thật là thống khoái nha, tiểu điền loa của nàng làm tướng công ăn muốn phát nghiện mất thôi.

Mĩ phụ thư sướng nhưng cũng không thể che lấp đi khí chất vốn có của mình. Trần Duyên không vì đó mà mất hứng, hắn thậm chí còn vô cùng ưa thích hương vị mới lạ này. Thử hỏi trên thế gian này kẻ nào được như hắn, được nữ nhân thần sắc như muốn giết người mà lại cam tâm tình nguyện để người đùa giỡn đây.

Lam Linh như mãnh thú động dục, nàng còn mạnh mẽ điên cuồng hơn những nữ nhân khác. Từng thanh âm vang dội do kiều đồn của nàng đánh mạnh vào đùi Trần Duyên, mĩ phụ kiều đồn cứ hất mạnh lên xuống không biết mệt mõi. Từ nơi tư mật của hai người dâm dịch đã phóng xuất không ít, mĩ phụ khẳng định đã lên đỉnh vu thiên không sai, nhưng nàng quyết không buông giáp đầu hàng muốn khiến hắn phải phóng xuất thứ tinh hao nóng hổi kia vào tiểu huyệt của mình.

Cuối cùng nàng mục đích cũng đã được toại nguyện, cả tiểu huyệt chỉ trong chớp mắt trở nên căng phồng. Cảm nhận hoa tâm trở nên nóng rát Lam Linh hàng phục ôm trầm lấy hắn mãi tới khi huyệt động của nàng không thể chứa hết được. Nàng thần tình dâm đãng nhuyễn miệng cười khinh rẻ, nhanh chóng rút tiểu huyệt ra, tay ngọc bắt lấy cự long để thứ hung vật này không thể phóng xuất.

Trần Duyên vô cùng khó chịu, cảm giác giải tỏa bị ngăn cản không có tên nam nhân nào lại vui thích điều này. Nhưng chỉ khắc sao Lam Linh không khiến hắn phải thất vọng, cự long giận dữ được mĩ phụ đưa vào miệng ngọc, chỉ chờ có thế hung vật kia bùng phát tất cả. Thứ dịch đặc kia hòa quyền với d*m thủy từ hạ thể của nàng tất cả đều bị chính nàng nuốt trọn.

- Nương tử bảo bối, có phải động huyệt của nàng rất khó chịu sao? Còn không nhanh giải thoát đi, để nàng như vậy khiến tướng công thật đau lòng.

Lam Linh miệng ngọc vẫn chưa buông tha cự long hung tợn, nghe theo lời hắn nàng tả thủ luồn xuống huyệt động của mình, song cước mở rộng hai ngón tay khai mở huyệt động mà nàng đã kiềm giữ từ ban nãy. Chất dịch nồng ấm như thác đổ trào ra.

- Ta sẽ ở lại đây một thời gian, trong lúc này nàng đừng vội trở lại bế quan. Tướng công vẫn muốn cùng nàng bên nhau lâu hơn chút nữa, nàng sẽ không chối từ ta a?

Trần Duyên cưng chiều vuốt ve mặt ngọc của nàng. Lam Linh lặng im, nàng dần ôm sát eo hổ của hắn cố tình để cự long kia trồi sâu hơn vào tận cổ họng như muốn nói rằng nàng sẽ nghe theo lời của hắn.

Chương 205

Hôm đó Trần Duyên đi tới tiểu kiều, bước theo sau hắn Kim Liên mĩ phụ chăm chú đứng nhìn.

- Liên nhi.

- Ân tướng công.

Hắn sắc mặt không rõ buồn vui nhìn xuống ao sen thơm ngát.

- Hạ Thảo tình hình cũng may nhờ nàng nhanh tay xử trí nếu không ta sẽ ân hận cả đời.

- Tướng công đừng nói như vậy, Hạ Thảo tỉ chỉ đang bế quan tiềm tu thôi. Chờ ngày tỉ ấy xuất quan sợ rằng chàng cũng không còn thương thiếp như trước nữa.

Kim Liên không muốn thấy Trần Duyên tự tổn thương chính mình, mĩ phụ ỷ ôi bắt lấy tay hắn.

- Nàng cả ngày chỉ biết câu dẫn ta, Hạ Thảo là nương tử của ta nàng cũng không ngoại lệ. Chờ khi nàng ấy tỉnh dậy chúng ta rốt cuộc cũng có thể đoàn tụ rồi.

- Thiếp sinh ra chính là để câu dẫn chàng nha. Với lại Mộc Linh Quả chàng đưa cho tỉ ấy chính là cực lớn cơ duyên nha, Huyền Vũ Hồng Liên của thiếp khiến Hạ Thảo tỉ thanh tĩnh tu luyện nên thiếp cảm nhận được một áp lực cực lớn từ tỉ ấy, thậm chí còn ẩn ẩn muốn vượt qua chàng.

Sau khi Bách Niên Chi Chiến qua đi, trong lúc Trần Duyên vẫn còn đang chán nản vì một chuyến đi công cốc thì sư phụ hắn đã sai người mang tới một túi trữ vật. Bên trong chỉ đọc nhất một thứ quả, thông qua truyền âm phù Trần Duyên biết được báu vật hắn cầm trên tay chính là vạn năm Mộc Linh Quả hắn liền không nghĩ ngợi đưa cho Hạ Thảo phục dụng. Thần thông thì Trần Duyên hắn không thiếu, chỉ cần Hạ Thảo đột phá thì tu vi cũng sẽ nhanh chóng đề tăng.

Sau khi hấp thụ tất cả tinh hoa từ Mộc Linh Quả, Hạ thảo bỗng nhiên rơi vào trạng thái tiềm tu. Trần Duyên lo sốt vó tìm khắp điển tích cuối cùng hắn cũng đã nhận ra Mộc Linh Quả cùng Mộc Linh Thể có mối liên kết vô cùng huyền diệu. Dù không thể biết được nguyên nhân tại sao nàng lại rơi vào tình trạng này nhưng theo lời các bậc tiền bối ghi chép lại, đây ắt hẳn là đại cơ duyên khó cầu.

- Tướng công! Thì ra chàng cùng Liên muội lên đây, khiến thiếp tìm kiếm hai người khắp nơi.

Chu Lệ Ảnh mĩ phụ yêu kiều bước tới, nàng tóc dài suôn mượt xỏa xuống che đi bờ vai gợi cảm. Nơi đây ngoài Trần Duyên đã không còn nam nhân nào khác, mĩ phụ cũng không cần quá giữ kẻ đạo bào trễ nãi bởi vì nàng theo lời tỉ muội biết được tên sắc lang này rất yêu thích tao lãng nữ nhân nha.

- Ha ha ha ta chỉ đột nhiên hứng thú cùng Kim Liên tại đây ngắm nhìn ao sen này thôi.

- Mĩ nữ nàng ngày càng xinh đẹp, thật khiến tướng công muốn ở bên nàng mãi thôi.

Trần Duyên giang rộng vòng tay, Lệ Ảnh thập phần vui mừng nép người vào lòng hắn.

- Chúng ta nán lại cũng đã đủ lâu rồi. Liên nhi ngày mai ta muốn lên đường, nàng hãy gọi Kim Nhu lại đây.

- Ân.

Nghe thấy hắn sắp phải rời khỏi, Kim Liên sắc mặt phơn phớt buồn vội vàng quay lưng đi.

- Tướng công, tại sao chàng phải cần muội ấy làm mã phu, thiếp cũng biết đánh xe ngựa mà?

- Nữ nhân ngốc, ta cùng nàng đều là Trúc Cơ tu sĩ ma tông sẽ khiến cho nhiều kẻ chú ý. Kim Nhu lại khác, tuy nàng ấy đã đột phá nhưng tin tức lại chưa hề lộ ra bên ngoài vì lẽ đó sẻ tránh được không ít mạo hiểm.

Hắn đã suy tính rất kỉ càng, lãnh địa của chính phái tuy nguy hiểm nhưng lại thua xa ma tông quản hạt hỗn loạn. Chỉ cần không gây phiền toái, du ngoạn nơi đây cũng xem như không tệ.

Ngày hôm sau, chiếc xe ngựa rong ruổi trên một con đường mòn. Đúng như Trần Duyên suy tính, xuất hành thập phần thuận lợi. Kim Nhu trước khi gia nhập trở thành Hợp Hoang Môn đệ tử, nàng vốn là gian hồ nử tử. Mang trên người nữ hiệp y phục, bội kiếm trên tay Kim Nhu sắc đẹp càng trở nên xuất thần, không thua gì những nữ sĩ gian hồ hành hiệp trượng nghĩa.

- Khà khà Lệ Ảnh, nàng có tâm phục khẩu phục tướng công mưu kế chưa? Xe ngựa này vô cùng yên tĩnh lại rộng lớn nha, nàng lại có thể ngao du ngắm nhìn phong cảnh nơi đây nữa chứ.

Khoang xe ngựa hạn nhất này được Trần Duyên cẩn trọng chọn lựa, bên trong vô cùng thoáng đãng được hắn đem cả giường vào dù có 3 người nằm vẫn không thấy khó chịu.

- Ân. Thiếp biết, thiếp biết. Tướng công của thiếp là giỏi nhất không ai được như chàng đâu.

Chu Lệ Ảnh nữa quỳ nữa ngồi, diễm phụ để tướng công gối đầu trên đùi ngọc. Nàng đối với hắn khoe mẽ không khỏi phì cười nhưng vẫn thật tình khen ngợi hắn.
- Hai ngươi là người phương nào, nếu không tránh đường đừng trách ta ra tay dọn dẹp.

Chưa thể đắc ý được bao lâu xe ngựa không ngờ thật sự lại bị ngăn chở. Trần Duyên mặt mo ửng đỏ, Lệ Ảnh tay áo che miệng cố nén nụ cười.

- Bà cha nó chỉ là hai tên Luyện Khí kì mà lại có gan chặn đường cướp của, thời đại bây giờ thật quá loạn lạc rồi.

Trần Duyên nháy mắt nhận ra hai tên đó tu vi khiến hắn xém chút ngã ngữa, đồng thời xung quanh cũng có không ít người ẩn nấp. Vậy là hắn đã tình cờ đi ngang qua một ở mai phục của bọn người này. Y phục hỗn tập, chân khí phù phiếm, không có lấy một tên đột phá Trúc Cơ, những kẻ này chỉ là hạn tán tu đã bước tới bước đường cùng phải trở người làm cướp.

- Ah! Vẫn còn 1 tên thực lực nổi trội nha, hắn chắc chắn là kẻ cầm đầu bọn chúng.

- Tướng công, bọn chúng tính sao bây giờ?

Kim Nhu hé màn cửa nàng nhẹ giọng hỏi hắn.

- Chỉ cần đánh ngất những người kia là được, trọng yếu là tên cầm đầu phía sau. Nàng đủ khả năng chống lại hắn chứ?

- Thiếp thực lực đã không như xưa, sẽ khiến chàng phải mở rộng tầm mắt.

Bị hắn xem nhẹ Kim Nhu tình tình háo thắng trổi dậy, nàng nhảy khỏi xe ngựa mắt phượng nhìn chằm chằm bọn chúng.

- He he he là một mĩ nhân, bên trong cũng còn một mĩ nhân khác. Lần này chúng ta không cần phải tranh giành nữa rồi, bắt hai nàng vể tha hồ mà hưởng lạc.

- Súc sinh vô sỉ, ngươi không đáng được sống trên cõi đời này.

Kim Nhu tính tình dễ bộc phát, bội kiếm vừa ra khỏi vỏ tên nam nhân vừa nhục mạ nàng tại yết hầu để lại một vết đỏ thẫm.

- Hời những kẻ này đúng là ngu ngốc, Kim Nhu thật sự nổi khí rồi sợ rằng bọn chúng không kẻ nào có thể sống sót.

- Huynh đệ cẩn trọng, nữ nhân này là một cao thủ không thể kinh thường được.

Nàng chưa hề bộc phát pháp lực tu vi Trúc Cơ vẫn chưa hề bại lộ. Những tán tu này ánh mắt quá thấp, bọn chúng vốn đã quen nhìn thấy đồng bạn tử nạn đên cũng không lấy đó mà lo sợ vẫn không chùn bước.
- Nghé con không sợ hổ. Kim Kiếm Trảm Hầu.

Nàng dễ dàng thi triển một môn công phái cấp 2 Ất đẵng, chỉ trong chớp mắt không chỉ hai kẻ chặn đường kia mà những bóng người nấp sau tán cây đều kinh khủng nhìn nàng hai tay ôm chặt lấy yết hầu môi mấm mấy không thể nói nên lời.

- Keeng…

Bội kiếm treo lơ lửng, rõ ràng đã bị kẻ khác chặn lại.

- Thì ra ngươi là kẻ đứng sau bọn chúng.

Kim Nhu bắt quyết, bội kiếm bị chặn đứng quay trở lại. Nàng phóng người bay lên, lưỡi kiếm chém một đường vào không trung đại thụ nơi đó lần lượt đổ rạp xuống. Nơi đó xuất hiện không chỉ một người mà là ba tên nam tử mắt trợn ngược câm thù nghiến răng ken két.

- Nữ nhân kia, ngươi dám cả gan giết người Súc Sinh Bang. Lão phu phải giết chết ngươi để an ủi vong linh huynh đệ.

- Đại ca không cần phải ra tay, chỉ cần đệ cũng đủ đối phó nữ nhân này rồi.

Tên nam nhân hè mọn dáng người thấp lèo tèo, mặt híp, mặt chuột rõ ràng không phải là kẻ quân tử. Hắn phi người lên cao đạo bào rộng thùng thình vô cùng cản trở.

- Mĩ nhân, đêm nay nàng sẽ biết được sự lợi hại của lão Thử ta he he he…

Hắn một tay khẻ ấn pháp, từ trong tay ảo kia có vẻ như vô tình hướng về nàng. Chỉ trong khoảng khắc một tia sáng mắt người khó lòng theo kịp bay vút đi nhắm vào người Kim Nhu.

- Tên hèn hạ, dám chủ ý đánh lén ta.

Đứng trước ba tên Trúc Cơ tu sĩ, Kim Nhu không hề buông lỏng đề phòng. Nàng bội kiếm chém xuống khiến tia sáng kia lộ nguyên hình, một cây châm bạc dài chừng bàn tay người tỏa ra âm khí nặng nề.

- Ả có chút bổn sự, Nhị Miêu. Nếu như Tam Thử không thể làm gì được ả ta thì đệ cũng hãy tham chiến đi.

Không ngoài dự đoán, Kim Nhu thực lực không thể xem thường. Nàng càng đánh càng hay chỉ sau vài hô hâp đã nghiền ép tên tu sĩ kia khiến hắn phải liên tục chống đỡ, hình châm pháp bảo gần như không có cơ may thi triễn đòn thế phản công.

- Phốc…ah…

Bội kiếm của nàng theo một hướng vô cùng hiểm hóc đâm tới, Tam Thử không thể lẫn tránh. Lưỡi kiếm đòi mạng chỉ phút chốc nữa thôi sẽ hái xuống hắn đầu lâu. Không dễ dàng đầu hàng, Tam Thử liều mạng giơ Âm Ngân Châm lên chống đỡ.

Kết cục cái mạng may mắn còn có thể giữ lại nhưng 3 ngón tay cùng Pháp Bảo của hắn bị nàng bội kiếm gọt sạch.

- Tam Thử để ta giúp ngươi cầm xuống ả tiện nhân này.

Nhị Miêu muốn xông lên kẻo đêm dài lắm mộng nhưng tất cả đều đã muộn màn, trong xe ngựa Trần Duyên tính nhẫn nại đã bằng không. Dây dưa nữa ngày nếu như không sớm rời đi ắt hẳn sẽ đánh động tới những thế lực đồn trú gần đây. Trần Duyên hừ lạnh triệu hồi ra một đầu tiểu trùng nho nhỏ bí mật ném ra ngoài

Lão đại của Súc Sinh Bang, Đại Cẩu tráng hán song thủ thậm chí còn lớn hơn bắp chân người vẫn còn đang vẻ bình chân như vại. Hắn sắc mặt bất biến rõ ràng là không hề có ý định ra tay. Nhưng nào biết rằng tử thần thật sự không nhắm vào hai tên kia mà đã tiếp cận rất gần hắn.

- Hửm? Bóng đen này là…Ahhhh…

Đại Cẩu tinh thần có chút lơ là, ngay tức khắc hắn đã phải trả giá bằng cả tính mạng. Một bóng đen cao lớn che khuất ánh mặt trời, Đại Cẩu quay người muốn biết rõ thực hư nhưng tiếp đón hắn chính là miệng lớn chứa chấp hàng vạn răng nhọn. Địa Long Khâu được Trần Duyên giải phóng sức mạnh thật sự mở rộng miệng lớn cuống lấy tên tu sĩ Đại Cẩu kia vào trong đồng thời lặn xuống mặt đất để lại một hố sâu to tướng.

- Đại ca…

Hai tên kia đang vây công Kim Nhu cũng nhận ra bọn hắn lão đại lâm nguy không khỏi hoảng hốt kêu la thất thanh. Cơ hội đã tới, mĩ nữ không hề có ý định nương tay, Pháp Bảo bội kiếm cắt một đường sắc ngót. Hai kẻ kia đầu lâu bay lên không trung, trên mặt vẫn còn đọng lại nét sợ hãi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau