KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Đêm mưa lạnh lẽo (2) 18+(Hơi nặng)

Chu Lệ Ảnh sững sốt muốn rút tay trở về.

- Trần công tử, hay là…dừng lại tại đây thôi. Chúng ta nếu thật sự tiếp tục thì ngươi danh tiếng sẽ bị một nữ nhân không còn trinh trắng như ta bị hủy hoại không còn.

- Phu nhân nàng còn chưa hiểu được lòng ta, Trần Duyên này từ khi gặp nàng đã thật sự đem lòng yêu thương. Ta còn lo rằng nàng sẽ chán ghét ta, không muốn ở bên cạnh ta.

Nàng chực bật khóc, thì ra hắn không xem thường nàng. Tại nơi này đối với nữ nhân hai chữ trinh tiết luôn được xếp hàng đầu. Mĩ phụ dù đã rơi vào lưới tình của hắn nhưng vì xấu hổ nàng không còn trong trắng nữa, mà còn tệ hại hơn khi đã là một nữ nhân đã có trượng phu vẫn muốn cùng hắn làm cái chuyện tày trời kia, hai chữ “trinh tiết” đã bị nàng chôn vùi xuống vực sâu vạn dặm.

- Chàng…chàng không chê ta?

- Phu nhân, làm sao Trần Duyên ta có thể chối từ nữ nhân tuyệt diễm như nàng được.

- Gọi ta là Lệ Ảnh.

- Được. Lệ Ảnh, nữ nhân của ta.

Tay ngọc không còn kháng cự được hắn dìu dắt dần xâm nhập vào nơi thần bí nhất của nam nhân. Diễm phụ không còn thần tình bá đạo như trước, nàng trông như một tiểu cô nương ngại ngùng khám phá mọi thứ.

Sắc mặt có chút trầm trọng, tay ngọc khi vừa chạm vào thứ gì đó cứng rắn như thiết côn lại tỏa ra nhiệt lượng không nhỏ. Tuyệt sắc gương mặt như tô điểm thêm một màn phấn hồng, nàng ngại ngùng nhưng được Trần Duyên khuyến khích, diễm phụ làm liều. Nhẹ nhàng vòng lấy tiểu Trần Duyên, nàng tay kia kéo xuống hắn cuối cùng vật phòng bị.

- AH!!!

Chu Lệ Ảnh bật thốt. Nàng song mục khó tin chằm chằm nhìn vào thứ kinh khủng trước mắt. Trần Duyên long côn không khỏi quá lớn đi, nàng hoảng sợ không rời mắt.

- Thứ…thứ đó có thể cự đại như thế này sao?

- Lệ Ảnh ngoan, nơi đó của ta thật sự rất thống khổ a, nàng còn không mau xoa diệu cho nó.

Trần Duyên đắc ý.

- Thứ này rất ấm áp, thiếp rất thích. Chỉ muốn giữ của chàng cự long mãi không buông tay ra thôi.

Trong chớp mắt Lệ Ảnh, lấy lại khí chất vốn có. Nàng sao lại có thể để hắn đắc ý, diễm phụ ném cho hắn một tia mị nhãn. Song thủ vô cốt loạn động, nàng cẩn trọng ôm ấp cùng đủ loại thủ đoạn trên cự long của hắn.

- Hộc…hộc…hộc, nàng quả nhiên là bảo bối chí mạng của nam nhân mà. Chỉ cần có nàng bên cạnh sợ rằng dù là nam tử hắn cốt khí rắn rỏi cũng không muốn rời giường đi.

- Đáng ghét, cái gì là nam nhân bảo bối, ta chỉ là bảo bối của một mình chàng thôi.Nàng vừa kích thích đồng thời cùng hắn nói ra những lời dâm dục khó tin, tất cả chỉ vì muốn nam nhân của nàng có thể tận hứng. Quả nhiên không để nàng phí công vô ích, cự long lúc này đã lớn hơn một vòng, tỏa ra khí thể uy nghi như muốn nàng triều bái.

- Nàng kĩ thuật lại điêu luyện như vậy, có phải trước đây đã cùng lão công nàng luyện qua rất nhiều không?

- Hừ, hắn cùng phế nhân còn không bằng, chỉ được một hai hô hấp đã mềm nhũn làm sao có diễm phúc để thiếp tung hết “tuyệt kĩ” được chứ.

Diễm phụ gối đầu lên chân hắn, để cự long đặt trên má mình. Nàng lưỡi thơm liếm láp hắn long châu, dùng toàn tâm toàn ý phục thị đế vương của nàng.

- Tao nữ, nàng không được ích kỉ như vậy được, nhìn xem tay của ta cũng đang lạnh buốt đây.

- Thiếp có tội, để tao nữ này ủ ấm chúng cho chàng.

Diễm phụ dâm mĩ nở nụ cười, song thủ to lớn được nàng bắt lấy, sau đó chúng bên trên thiếp thân áo yếm. Nơi trọng yếu bị bao lấy nhưng nàng không hề lo sợ, mị nhãn khiếu khích làm cho Trần Duyên hỏa dục sôi trào.

- Hừm, chỉ như vậy không thể nào thỏa mãn ta được.

- Ah! Chàng…chàng đừng mạnh tay như vậy nha.

Hắn giả đò giận dữ, nới lỏng nàng đạo bào. Thiếp thân áo yếm đã căng cứng vì không còn đủ sức giam cầm hung khí bên trong. Lớp phòng bị kia cuối cùng cũng bị Trần Duyên gạt bỏ, không khiến hắn thất vọng, hai đại cự sơn như muốn nhảy tung ra ngoài. Dù y phục vốn rộng rãi nhưng lại phải buông kiếm đầu hàng trước sự vĩ đại của chúng. Tiền vốn của nàng quả thật lợi hại, dù ngực áo đã được Trần Duyên mở ra nhưng “chúng” vẫn có thể đặt trên đó, đôi gò bồng đảo không vì thế trở nên dị dạng mà vẫn giữ được khe ngực hình dáng.

- Tình nhân của thiếp, chàng đã vừa lòng chưa?- Tuyệt mĩ, tuyệt mĩ. Nàng nhìn xem, chúng chính là tạo vật đẹp đẽ nhất thế gian. Lớn mà lại căng tròn vô cùng a, tuy chưa chạm vào nhưng ta khẳng định hai đại bạch thỏ này chính là hung khí lợi hại nhất thế gian.

- Đó là do thiếp đã tốn công chăm sóc chúng, mấy mươi năm nay vẫn chưa có kẻ nào có thể hưởng dụng, chỉ làm lợi cho chàng thôi.

Trần Duyên thèm khát đã lên tới cực đỉnh, nước miếng không thể kiểm soát chảy ròng ròng. Hắn như một tiểu hài từ thèm khát, điên cuồng lao tới hàm răng bị chôn sâu vào nơi thần tiên. Song thủ mạnh mẽ nhào nắn “chúng: muôn hình vạn trạng. Tiểu đậu hồng hồng đã căng cứng, vễnh lên khiêu chiến với hắn.

- Chàng…chàng mau dùng lực thêm nữa, sướng…sướng quá…

Hai tiểu đậu một bên được Trần Duyên dùng miệng bú mút như tiểu hài tử. Còn bên kia thì lại được nhất thủ của hắn vân vê một cách điên cuồng.

- Tao nữ nhân, nàng có vẻ vô cùng hưởng thụ a. Có phải trong này khô hạn đã lâu rồi đứng không?

Chu Lệ Ảnh không còn cố kị, nàng rên rĩ thanh âm nấc kên từng cơn. Diễm phụ đối với Trần Duyên dâm đãng hành động dù có hoang đường tới mức nào đều nhiệt liệt phản ứng.

Gương mặt tuyệt mĩ cùng miệng nhỏ nhắn khêu gợi đang bị lấp đầy bởi Trần Duyên cự long. Hắn hung ác ngồi lên trên bầu ngực căng tròn, song thủ chộp lấy đầu tóc nàng lại gần cự long giận dữ. Lệ Ảnh không vì như vậy mà cảm thấy nhục nhã, diễm phụ thập phần phối hợp miệng nhỏ mở lớn dùng hết sức bình sinh thôn phệ cự vật to lớn kia.

- Ha ha ha tao nữ, nàng đúng là bảo bối không làm ta thất vọng, nuốt sâu vào nữa a. Để suốt cuộc đời này nàng sẽ khắc ghi hương vị mãi mãi không thể quên.

Diễm phụ tao lãng sắc mặt buông bỏ, không cố kị để mặt Trần Duyên tóm lấy tóc nàng chơi đùa nàng miệng thơm. Cự long bá đạo ra vào liên tục, có khi đâm sâu xuống tận cổ họng nàng như thể không có hồi kết.

- Ta bắn a…

Cuối cùng hắn cũng đã phóng xuất, mấy thắng nay thanh tâm quả dục rốt cuộc cũng có thể được đền đáp. Tinh dịch nhiều không đếm xuể mạnh mẻ bao phủ lấy miệng nàng. Tới khi mĩ phụ không thể nào kịp thời đem thứ nhơn nhớt kia nuốt xuống thì Trần Duyên lại bắn lên nàng tuyệt mĩ khuôn mặt.

- Cho thiếp nữa đi, hương vị rất hảo a, thật là đặc…được tắm trong tinh hoa của chàng thiếp không phải là đang nằm mơ nha.

Dâm phụ thèm khát biểu hiện khiến bất kì nam nhân nào cũng trở nên điên cuồng. Nàng quy phục quỳ xuống hắn dưới chân Trần Duyên, hai tay nâng lên thần tình thèm khát đón nhận hắn tinh hoa. Từng dòng tinh dịch đặc sệt được tao lãng nữ nhân xoa khắp người như thể đó là mật thủy, nàng còn hứng lây một vóc đặc sệt tinh dịch kia, môi mềm khẻ mở, chiếc lưỡi tham lam cuốn lấy chúng thành những sợi kéo dài vẻ mặt thập phần hưởng thụ.

- Công tử, chàng quả nhiên rất lợi hại a, nếu như số tinh hoa vừa rồi bắn vào trong hạ thể của thiếp sợ rằng thiếp cũng không thể giữ nổi vè ngoài trung trinh để những kẻ ngoài kia dòm ngó rồi.

- Ta mặc kề nàng bên ngoài thế nào, dù nàng có là ma đầu giết người không ghê tay nhưng khi trở về lại trở thành tao lãng nữ nhân của Trần Duyên ta a.

Lệ Ảnh phục dưới chân, giúp Tiểu Trần Duyên bên dưới cẩn trọng tẩy rữa. Ngoài kia cơn giông đã tan, thái dương cũng sắp ló dạng lộ ra một vị phu nhân y phục không chỉnh tề, trên người dính đầy dâm dịch. Nàng còn đang hướng một vị nam tử cúc cung hầu hạ, chỉ cần nghĩ những tên gia nhân trong nhà trông thấy cảnh tượng này cũng khó lòng chịu được.

Chương 197: 18+(rất nặng)

Dưới dòng thác hàng vạn giọt nước rơi lã chã, một bóng người thập phần gợi cảm đứng lấp ló. Trần Duyên thú vị ngắm nhìn, nàng suối tóc dài, suôn mượt vượt qua kiều đồn quay lưng về phía hắn. Tuy nơi trọng yếu đã tóc dài che khuất nhưng dáng người của nàng cũng đã khiến cho biết bao nam nhân dù chết cũng phải đâm đầu vào.

Chu Lệ Ảnh nhìn Trần Duyên đã gấp không chịu được, nàng mừng thầm trong lòng. Đi vào bên trong thác nước khoát lên người đạo bào đã khô, uyển chuyển xuất hiện trước mắt hắn.

Do người ngọc vẫn còn ước nước nên đạo bào như dán chặt vào, ôm lấy từng bộ vị mê người. Chu Lệ Ảnh tuy không quá cao nhưng bù lại nàng kiều đồn lại vô cùng vễnh cao. Đồng thời ngực lớn lại còn đang căng tràn nhựa sống Trần Duyên nhiều lần thầm nghĩ có cơ hội hắn liền để một tách trà lên chúng, e rằng hung khí mê người kia cũng có thể nâng đỡ được. Nàng không như Hạ Thảo mang vẻ đẹp thuần khiết hay Kim Liên dào dạt khát khao dục vọng. Lệ Ảnh khí chất mĩ phụ lại mười phần nồng đậm, từng đường nét trên cơ thể nàng đều khiến nam nhân bên dưới phải kháng nghị.

- Công tử, phải bắt công tử nhẫn nại tới lúc này. Thiếp thân có tội.

- Gọi ta là tướng công.

- Uhm! Tướng công.

Nàng rụt rè, ngại ngùng nói ra 2 chứ tướng công. Ngay tức khắc Trần Duyên hướng miệng đẹp của nàng tập kích. Miệng lưỡi giao thoa, làn môi diễm phụ căng đầy mềm mại càng khiến Trần Duyên mê say. Hắn chiếc lưỡi tham lam, tách ra răng ngọc, xâm nhập vào khoang miệng của nàng mà thỏa thích tàn phá.

Chu Lệ Ảnh đê mê tới mức lã người, nhục thể không còn chút sức lực. Miệng nhỏ linh tuyền không thể khống chế chảy dài. Nếu như Trần Duyên không giữ chặt lấy ngọc thể thì sợ rằng nàng đã ngã quỵ xuống.

Trần Duyên khó khăn tách ra, hai chiếc lưỡi vẫn còn níu kéo từng tia hương vị cuối cùng của nhau tới mức nước bọt kéo dài thành tia. Nàng cùng hắn đều thở dốc, cả hai dường như đều cảm nhận được thanh âm trái tim loạn nhịp. Diễm phụ thần sắc ngọt ngào, nàng tay ngọc bạo gan chà sát Trần Duyên đũng quần, hơi thở như lan tiếng lại gần tai hắn thì thầm.

- Đêm qua thiếp vẫn chưa được tận hứng nha.

Lời nhắc nhở tràn ngập khiêu khích cùng dẫn dụ mùi vị đã đánh động Trần Duyên hỏa nhiệt. Hắn cười gằng vui sướng bế thốc nàng lên, nhất thúc cuồng nắng nàng phì mĩ kiều đồn báo hiệu một “trận chiến không khoan nhượng” sắp tới với nàng.

- Ah…

Chu Lệ Ảnh bất ngờ bị Trần Duyên ném xuống giường cỏ, nàng giận dỗi biểu môi quay mặt đi. Trần đại sắc lang xấu xa tập kích từ phía sau, tay heo trơn trượt trên đạo bào rồi lần lượt tiến vào bên trong chế trụ hai ngọn đại phong bạo mãn.

- Sắc lang, chàng…chàng…đừng vội vàng như vậy, để thiếp thoát y phục ra trước đã.

Diễm phụ ngọc thể cũng vì bị hắn trêu đùa nên vô cùng mẫn cảm, nàng khó khăn thốt thành lời.

- Ta lại muốn kiền chết nàng trong khi tao lãng phu nhân vận y phục, nàng không thấy đó cũng là một lại tình thú sao?

- Xấu nam nhân, tùy ý chàng.

Những lời hắn thì thầm vào tai càng khiến cho nàng thập phần mong chờ, cả người cũng đã tùy quân (lang quân) xâm lược.

- Nhưng mà đêm qua không phải tướng công đã ra rất nhiều rồi sao, nếu cố tình gượng ép sẽ đối với chàng bất lợi.

- Tao nữ nhân, nàng còn không phải đã sớm thèm khát thứ này, cớ sao lại cố tình đưa đẩy chứ.

Hắn cười ha hả, dưới quần đã cộm lên rõ ràng hung thú bên trong đó đã vô cùng đói khát, không hề có biểu hiện gì là sau một đêm hung hăng càn quấy.

- Tướng công xấu, người ta thật tâm đều là nghĩ cho chàng mà.

Chu Lệ Ảnh thầm mừng rỡ, tay ngọc còn gấp hơn cả hắn. Nàng yểu điệu không khác gì một thê tử công dung ngôn hạnh hầu hạ tướng công thoát y phục.

- Bặp!

Quần dưới vừa được kéo xuống, nàng chực hoảng hốt vì có một vật gì đó va vào mặt ngọc. Đến khi nàng nhìn lại, thì ra cự long của hắn đã không thể kiềm chế đã ngóc đầu lên thị uy. Tao lãng phu nhân liếc mắt đưa tình, nàng chiếc mũi cao, thon dài thỏa mãn hít vào cự long mùi hương. Nam nhân mạnh mẽ hương vị như muốn đánh đổ Lệ Ảnh, nàng ngây ngất một hồi rồi phục thị hắn.

- Ha ha ha Lệ Ảnh, nàng có vẻ đã yêu thích mùi vị của thứ này a.

- Không phải tất cả đều do chàng gây ra sao, làm cho thiếp say mê không thể nào dứt ra được. Sau này thiếp phải biết làm sao đây.

Nàng nũng nịu nâng niu vật chí ái trên tay, thèm khát liếm láp như một nữ hài lần đầu được thưởng cho kẹo hồ lô thơm ngọt.
- Sướng…sảng khoái, tao lãng mĩ phụ, nàng không cần phải lo chuyện sau này. Chỉ sợ dù nàng muốn trốn chạy cũng không thể thoát khỏi tay Trần Duyên ta.

Trần Duyên thư sướng tới mức không thể kiềm nén, hắn đối với thủ đoạn phục thị của nàng vô cùng mong chờ. Nói không ngoa thì trong số những thê tử của hắn chỉ riêng về mặc này nàng xếp thứ 2 không kẻ nào dám tranh đệ nhất đi.

Diễm phụ sau khi đã làm cự long trở nên ẩm ướt, nàng nghe theo Trần Duyên chỉ đạo song thủ chống lên cự thạch hướng kiều đồn về phía hắn.

Trần Duyên xấu xa thoát xuống nàng quần, tức khắc hiểm địa trọng yếu nhất của nữ nhân đã hiện ra. Dùng một đầu ngón tay quệt một chút chất lỏng đang rĩ ra từ nơi ấy, trước sự chứng kiến của nàng Trần Duyên thật tâm hưởng thức.

- Rất ngọt a, nàng có phải đã ăn rất nhiều mật ong a, nếu không nơi này lại không thể ngon ngọt được như vậy.

- Tướng…tướng công nếu ưa thích tới vậy, thiếp thân thể này tùy ý chàng định đoạt.

Trông thấy Trần Duyên vì nàng mà không tiếc hạ mình uống thứ dâm dịch kia khiến Lệ Ảnh càng đối với hắn yêu thương không dứt. Ở thời đại này trọng nam khinh nữ luôn hiện hữu, mặc cho nữ nhân vì bọn hắn mà đã hạ nhục mình tới mức nào nhưng những tên nam nhân kia chỉ xem nữ nhân không khác gì công cụ thỏa mãn bọn hắn, sau khi sinh con nối dỗi nhan sắc không còn được như trước liền bỏ bê không quan tâm tới. Thử hỏi nam nhân trên thế gina này được mấy kẻ như hắn chứ.

- Ah…ah…thiếp vẫn chưa quen…chàng đừng… bất ngờ như vậy ah…

Được sự cổ vũ từ nàng, Trần Duyên không ngần ngại tiến sát vào hắn ưa thích địa phương. Hạ thể của nàng ở gần Trần Duyên hơn bao giờ hết, theo từng nhịp thở của nàng mà nơi đó cũng vận động “khép, mở” theo làm cho Trần Duyên vô cùng thích thú. Hắn tinh nghịch thổi một hơi vào khiến nàng giật bắn mình, diễm phụ oằn người xuống cố sức giữ lây thân thể đứng vững cùng nội tâm mong chờ tiếp tục được Trần Duyên chơi đùa.

Hạ thể chất dịch đã nhiều hơn lúc trước, Trần Duyên biết được thời cơ đã tới. Hắn đưa miệng tới hôn vào tiểu đậu, sau đó bất chợt ngậm chặt lấy toàn bộ tiểu cô nương của nàng ra sức hút lấy hút để.

- Hộc…hộc…

Nàng sắc mặt ngây dại, Lệ Ảnh tâm trí lúc này đã phiêu diêu tới tận chín tầng mây. Nàng không tin rằng Trần Duyên lại dám làm ra hành động khó tin này, không thể thốt nên lời. Song cước thon dài kẹp chặt lấy đầu Trần Duyên càng khiến hắn dùng lực thêm nữa.

- Khà…sảng khoái. Nàng dâm dịch còn thơm ngon hơn cả mĩ tữu gấp vạn lần. Cả đời này nàng khẳng định không thể thoát khỏi tay tướng công được nữa, ta phải hấp nàng đến khô mới thôi.

Trần Duyên sảng khoái tham lam uống từng ngụm d*m thủy, nơi đó lúng phúng một nhúm tiểu mao cũng bị dâm dịch cùng nước bọt của hắn làm cho toán loạn.

- Này mĩ nữ, ta vẫn còn chưa thao nàng, đừng mong bỏ cuộc sớm a.

Hắn ôm chầm lấy ngọc thể của diễm phụ, bế thốc nàng lên mặt đối mặt với hắn. Cự long hùng dũng vẫn chưa được ăn no dựng cao đầu thèm khát con mồi.
- Thiếp…thiếp không còn sức lực nữa, chàng…chàng…

- Ha ha ha tới lượt tướng công phục thị nàng. Ta bảo đảm sẽ khiến cho nàng dục tiên dục tử.

Thân thể hắn cường tráng, nhẹ nhàng nâng nàng lên. Cự long tìm đến trước cửa huyệt động, một đầu mãnh thú luôn tìm cách vờn con mồi của mình trước khi xơi tái. Trần Duyên quái ác quyết tâm không ngay lúc đó ban thưởng cho nàng niềm sung sướng, hạ thể của nàng cứ cọ sát trên thân cự long gân guốc làm cho mĩ phụ tưởng gần đã khô cạn lại một lần nữa tiết thủy.

- Nữ nhân quả nhiên được làm ra từ nước, không ngờ nàng vẫn còn có thể tiết ra d*m thủy nhiều tời mức này a.

- Sắc lang…chàng đừng trêu chọc… thiếp nữa.

Diễm phụ hạ thể loạn động càng lúc càng nhanh, nàng tiểu cô nương bên dưới đã ngứa ngáy không chịu nỗi. Cảm giác trông rỗng như muốn tra tấn tinh thần khiến nàng như muốn phát điên.

- Nếu nàng quả thật đã không thể chịu được nữa thì hãy cầu xin ta đi.

- Lão công, chàng hãy…hãy để cự long đâm vào, tàn phá dâm huyệt này của thiếp.

Lệ Ảnh không còn giữ nỗi mình, nàng lúc này đã bị dâm tính khống chế. Mĩ phụ sỡ hữu đường cong mê người, nàng chỉ cần đơn thuần đi đứng đã gợi lên nam nhân dục vọng. Vậy mà giờ đây nàng thậm chí còn một tay bóp chặt lấy của mình cự phong căng cứng, nhắm nút hạt đậu đỏ hồng đính phía trên. Tay kia lại tách ra hạ thể, để Trần Duyên có thể nhìn sau vào bên trong dâm huyệt khiến hắn mở rộng tầm mắt.

- Dâm phụ, ta kiền chết nàng.

Trần Duyên cũng không thể gắng gượng, hắn cự long mạnh mẻ đâm sâu vào bên trong dập thẳng vào hoa tâm. Hắn cảm giác được nhục côn như được ngâm vào ôn tuyền, vừa ẩm ước lại càng ấm áp khó thể cưỡng lại.

- Cự…cự côn của chàng muốn…ah…làm chết thiếp mà, nhẹ…lực…ah…

Hạ thể của nàng bị căn cứng, một cơn thống khổ từ bên dưới lan tỏa ra khắp lục phủ ngũ tạng khiến cho nàng đổ gục xuống đất, trên môi chỉ có thể lấp bấp những thanh âm không đầy đủ. Nhưng cũng chỉ một lúc sau mĩ nhân rốt cuộc cũng có thể miễn cưỡng tiếp nhận Trần Duyên mạnh mẽ xâm nhập. Nàng không còn đau đớn, thống khổ chỉ là không còn khả năng loạn động như trước chỉ có thể mặc cho nam nhân của nàng tùy ý bầy xếp.

- Lệ Ảnh, không phải nàng lúc nãy vẫn còn rất dâm đãng cầu xin tướng công đi?

Hắn nhục côn mạnh mẽ trừu sáp vào bên trong tiểu điền loa của Lệ Ảnh, song thủ càng không yên vị. Bộ ngực căng tròn kia kiên tục vận đông trước mắt khiến Trần Duyên khó lòng để cho qua. Song thủ tóm chặt lấy bọn chúng, Trần Duyên hung ác ép hai đại màn thầu lại với nhau tới mức biến dạng. Hai viên tiểu châu hồng hào, chà xát rồi bị hắn cùng lúc đưa vào miệng nhắm mút.

- Mạnh nữa lên chàng ơi…kiền chết thiếp đi. Tao phụ này sinh ra là để chàng đùa bỡn.

Song phong được Trần Duyên tận tình chăm sóc, Lệ Ảnh càng trở nên dục tính công tâm tới mức đã tiết thân 3 lần. Trong lúc hành hạ nàng, hắn trong miệng lưu lại hương vị ngọt ngào khó tả khiến hắn bật chợt ngoài ý muốn.

- Là…là sữa! Lệ Ảnh nàng…

Cự phong bỗng chốc căn tràn sữa trắng, từng dòng ngọt ngào sữa mẹ phun ra như đồng thủy phá bờ đê bắn lên khắp người hắn.

- Thiếp…đã từng sinh hạ nữ nhi, thiếp…thiếp không có cố ý che giấu chàng đâu chỉ là…chỉ là thiếp không đủ dũng khí nói ra sợ chàng sẽ…ah…

Lệ Ảnh phút chốc sợ hãi, nàng điều nàng lo sợ thật sự đã tới. Hắn đã phát hiện ra nàng đã sinh hạ hài nhi cho nam nhân khác. Mĩ phụ trong cơn cực khoái đã nguội lạnh trở lại, nàng lo sợ thần sắc biểu thị không thể nào giấu giếm.

Nhưng nàng lại càng bất khả tư nghị, nam nhân kia lại không hề nỗi giận dù nàng đã che giấu sự thật động trời này. Trần Duyên dường như mặc kệ lời nàng thú tội, hắn vẫn chỉ chú trọng tập kích hùng phong thỏa thích hấp nàng sữa ngọt.

- Ha ha ha đây là lần đầu ta được thưởng thức tư vị này a, dù là mĩ vị của thần tiên cũng không thể nào sánh bằng.

Trông thấy hắn hân hưởng chúng đến mức quên trời quên đất, mĩ phụ như được chết đi sống lại. Nàng càng ép mạnh đầu hắn vào nơi nhu mềm của mình, tay tác động để chúng tiết ra càng nhiều nhằm thỏa mãn Trần Duyên thứ yêu thích.

- Ah…ah…thiếp ra…hộc…hộc…hảo trướng nha…chàng đúng là muốn kiền chết dâm phụ này mà.

Chu Lệ Ảnh đã được Trần Duyên đưa lên đỉnh vu sơn hơn 10 lần, cuối cùng nàng cũng đã khiến Trần Duyên giải phóng hắn tinh hoa. Tinh dịch nhiệt lượng như muốn đun nóng mĩ phụ hoa tâm. Nàng thư sướng tới mức vô lực, tứ chi buông thả. Ngay khi Trần Duyên rút cự long ra khỏi hạ thể thì nàng dâm huyệt bắn phụt ra vì không thể chất chứa nỗi hắn số lượng lớn tinh hoa. Ngực lớn phập phồng lên xuống, Lệ Ảnh nồng đậm hạnh phúc mỉm cười, khi đối diện với nam nhân trước mắt mĩ phụ đã thập phần khẳng định hắn giờ đây chính là tướng công duy nhất và suốt kiếp của nàng.

Chương 198: Khó hiểu kinh hỉ (16+)

Chu Lệ Ảnh sau một ngày hoang đường cùng hắn nàng phong vận càng trở nên thu hút ánh nhìn, Trần Duyên cứ yêu thích dính lấy mĩ nhân không làm cách nào có thể tách ra.

- Tướng công, thiếp vốn đã có nữ hài, chàng không vì lẽ đó mà chán ghét thiếp chứ?

Từ khi song phong nàng tiết sữa trở lại, Trần đại sắc lang đối với diễm phụ nàng càng trở nên yêu thích không thôi. Trông hắn như tiểu hài từ ngã vào lòng nàng tham lam hấp đi dòng sữa của nàng, Lệ Ảnh thập phần vui sướng nhưng vẫn chưa hết bồn chồn bời vì Trần Duyên với chưa xác thực rằng hắn có thật sự tha thứ cho nàng.

- Nếu ta muốn nàng từ bỏ nữ nhi kia, liệu nàng có nghe theo lời ta không?

- Thiếp…hức…hức…tướng công, chàng thật vô sĩ mà. Sao lại đặt ra điều kiện này với thiếp chứ?

Lệ Ảnh òa khóc thảm thương. Trước kia khi Trần Duyên vẫn chưa hiện diện trước mặt nàng thì nữ nhi chính à nguồn sống duy nhất, là nguyên nhân để nàng có thêm nghị lực tiếp tục ở lại gia tộc kia. Nay hắn lại hà khắc ép uỗng nàng phải từ bỏ của nàng huyết nhục làm sao mĩ phụ có thể nhẫn tâm đây.

- Bảo bối ngoan, tướng công không phải bắt ép nàng chia rẽ cốt nhục. Giờ đây nàng chính là tâm can bảo bối của Trần Duyên này, nếu nàng vạn lần không muốn vứt bỏ nữ nhi thì ta làm sao trách nàng được chứ.

- Điều này là thật?

- Ta dám dùng tính mạng để khẳng định, nếu đó là nàng nữ nhi thì cũng xem là Trần Duyên này nữ nhi. Sao lại có thể cam tâm ghét bỏ đây.

Trần Duyên vỗ về diễm phụ, hắn quả thật chỉ muốn trêu chọc nàng. Nàng trước kia quá khứ hắn vẫn có thể không đếm xỉa tới thì cớ sao lại vì nàng nữ nhi mà lưu lại khuất tất trong lòng chứ.

- Tướng công, đa tạ chàng đã không ghét bỏ, thiếp hạnh phúc quá cứ ngỡ như chàng là bảo vật mà thượng thiên ban xuống cho thiếp vậy.

- Chàng nhìn xem chúng lại chướng đau nữa rồi, chàng không muốn thiếp thân phải khó chịu nữa đi?

Diễm phụ sung sướng ôm trầm lấy hắn, niềm vui ập tới khiến cho song phong bỗng nhiên phình trướng. Mảng y phục phía trước hai tiểu đậu đã ẩm ướt, Lệ Ảnh thần tình tao lãng, kéo nhẹ ngực áo lộ ra song phong non mềm, mịn màn vẫn còn lưu lại dấu vết cùng hoang cùng hắn.

- Ha ha ha ta hấp nàng đến nghiện mất thôi.

Hai thân hình không mảnh vải che thân lại lao vào quần chiến, ngọc thể của Lệ Ảnh hoàn mĩ như ngọc thạch, nàng trời sinh thiên tư nhanh nhạy chỉ sau vài lần xem xét nét mặt đã có thể làm ra nhiều dạng vui đùa khiến cho Trần Duyên yêu thích không thôi, ngày đêm rông rũi trên người nàng. Đến khi cả hai muốn tiếp tục hành trình đã là chuyện của 3 ngày sau đó.

- Tướng công, chàng xem chân của thiếp không ngờ đã lành lại rồi.

Lệ Ảnh ngoài ý muốn, gót hồng phẳng lì trơn nhẵn. Một chút dấu vết chứng minh nơi đó đã từng xuất hiện vết thương sâu cũng không thể nhận ra. Diễm phụ niềm vui ngoài ý muốn, nàng còn nghĩ rằng ý nhất cũng phải 10 ngày nữa tháng thương thế mới có thể lành lặn. Nhưng chỉ sau 3 ngày vân vũ cùng Trần Duyên không thể chú trọng chăm sóc mà vẫn có thể lành lặn lại như trước.

- Quả nhiên đã thương thế đã lành, đó chính là tin tốt a.

- Đây là dấu hiệu của thần thông Thiên Hạ Hồng Lô chữa lành, không gian này…không thể giam cầm thần thông.

Ngoài mặt Trần Duyên cũng vì nàng bình an nói lời chúc mừng. Nội tâm lại chấn động không nhỏ, thời gian vừa qua pháp lực đều đã bị phong tỏa khiến tu sĩ biến trở về phàm nhân, trở thành con mồi ngon lành trong miệng yêu thú.- Không sai, thần thông từ trước tới nay đều là năng lực bí ẩn không ai có thể hiểu thấu. Chủ nhân bí cảnh này cũng không ngoại lệ, hắn dù có pháp lực khủng bố tới cỡ này cũng khó lòng đánh động tới thứ mà ngay cả hắn cũng mù tịt.

- Tướng công, chàng cũng nghĩ là có thứ gì không đúng sao?

Sắc mặt hắn đăm chiêu suy nghĩ không thoát khỏi con mắt của nàng, mĩ phụ nội tâm lo lắng.

- Đương nhiên là không bình thường, đều là do tướng công ra sức “chăm sóc” chúng nên nàng mới mau chóng khỏe lại a.

- Tướng công xấu, tướng công đáng ghét. Thiếp không muốn nói chuyện cùng chàng nữa.

Lệ Ảnh nhớ lại 3 ngày hoang dục điên cuồng, ngượng ngùng quay lưng giận dỗi.

Tâm trạng thoáng tốt, cả 2 dừng lại dưới một góc cây nghĩ ngơi. Gối đầu trên mĩ cước của nàng Trần Duyên vắt óc suy nghĩ làm sao tìm ra lợi hại linh trùng để hắn có thể thi triễn ra thần thông Thần Khống Vạn Trùng.

- Loạt xoạt…

- Có động tĩnh.

Lệ Ảnh pháp kiếm không rời tay nhanh chóng tuốt ra khỏi vỏ, nàng tuy pháp lực không còn nhưng linh mẫn của một Trúc Cơ tu sĩ không thể xem thường.

Từ trong bụi cây, một đầu yêu thú tương tự đại khuyển. Trên người không hề toát ra sát khí có lẽ yêu thú này chỉ tình cờ đi ngang qua. Nhưng lại vô tình khiến Trần Duyên chú mục lại chính là thứ mà đầu yêu thú kia đang giữ trong miệng.
- Đừng để cho nó thoát.

Hai người xông lên, chỉ trong chớp mắt đã khóa mọi đường lui của yêu khuyển. Nhận ra bản thân đã rơi vào thế gọng kiềm, yêu thú hung hăng nhã ra vật kia xông vào công kích Lệ Ảnh.

Diễm phụ sau khi thương thế lành lặn từ sau trong nội thể chợt phát hiện một cỗ nội lực thần bí. Không những giúp nàng chống chọi lại với thời tiết thất thường, đồng thời lực lượng cũng gia tăng đáng kể. Hoành kiếm đở ngang vậy mà đã chặn đứng yêu thú công kích, không đợi nó có thể xoay mình, Trần Duyên tiến tới một thủ chém rớt đầu lâu của yêu khuyển đáng thương.

- Chàng vì thứ này mà mạo hiểm chặn đứng đầu yêu thú không rõ tung tích kia sao?

Lệ Ảnh trông thấy Trần Duyên nhẹ nhàng nâng lên vật lạ kia cũng không khỏi hứng thú. Nàng hiểu rõ hắn làm người cẩn trọng không thể nào lại bất cẩn gây sự với những yêu thú bí ẩn ở nơi đây.

- Ha ha ha chính là nó, không thể nào sai được. Lão thiên quả nhiên cũng đứng về phía bổn đại gia ta a.

Hiếm thấy hắn cuồng tiếu tới mức này, thứ thuông dài Trần Duyên giữ trong tay bất ngờ lại có chút động đậy. Rõ ràng đầu sinh vật kì lạ này đã bị tổn thương không hề nhẹ, thậm chí là tinh mạng đang nhanh chóng hao mất.

Trần Duyên đâu thể để chuyện đó xảy ra, hắn ngay tức khắc mi tâm xuất hiện linh trùng ấn kí. Một cổ lực lượng quen thuộc tiến vào bên trong thân hình nhỏ nhắn kia. Một lúc sau hào quang dần tan đi, Trần Duyên thở dài mệt mõi nhưng lại không thể che giấu được vẻ kinh hĩ như điên trên mặt hắn.

- Tướng công, càng nhìn lại chàng mà xem, không khác gì tiểu hài tử. Đầu trùng đất này mà cũng tính là bảo vật sao?

- Bảo vật?? Chưa đủ, lần xâm nhập bí cảnh này đây có thể xem như là thu hoạch lớn nhất của ta.

Đầu trùng đất này chính là mục tiêu Trần Duyên thèm khát bấy lây nay, Địa Long Khâu hãn hữu linh trùng được xếp vào vị trí đệ tam trên Vạn Trùng Bảng. Linh trùng này thập phần trân quý, tương truyền từ thời thượng cổ những tông môn lớn mạnh đều tìm mọi thủ đoạn bắt chúng về chăn thả trong vườn linh dược. Nói tới đây diệu dụng của Địa Long Khâu đã quá rõ ràng, không những thể chữ “Long” trong danh tự cũng không phải người xưng tâng bốc. Địa Long Khâu ẩn chứa trong mình một tia Long Huyết tương lại bất khả hạn định.

Lệ Ảnh biểu môi nàng không tin đầu linh trùng mệnh yểu kia lại có thể trân quý như lời Trần Duyên đã nói.

Mấy ngày hôm sau hắn đối với tiểu trùng kia thập phần cưng chiều, nước đưa tới tận nơi, thức ăn dâng lên tận miệng. Địa Long Khâu cũng cực kì đối với Trần Duyên ỷ lại, thương thế vừa lành hẵn là đã cuốn quýt bên hắn, cuốn lấy cổ tay Trần Duyên tạo thành một cái vòng kì quái.

Đối lập với hai chủ tớ kia, Lệ Ảnh lại thập phần không thoải mái. Nàng có cảm giác mấy ngày nay Trần Duyên không còn mặn nồng với mình như trước, thậm chí ban đêm hắn vẫn còn thao thức canh chừng cho tiểu trùng kia chứ không muốn cùng nàng hoan hỉ.

Nhiều lần trông thấy diễm phụ sắc mặt không vui khiến Trần Duyên phì cười, thì ra nữ nhân này lại ghen tức với một đầu linh trùng. Quyết không để thê tử thất vọng, đêm đó chờ cho Địa Long Khâu an giấc Trần Duyên lén lút bước lại gần. Lệ Ảnh cô đơn nằm lẻ loi một góc trên giường lớn khiến Trần Duyên xót xa. Hắn từ phía sau ôm trầm lấy nhục thể nhu nhuyển vô cốt thầm thì vào tai nàng.

- Thê tử, là tướng công không đúng, ta vạn lần không nên bỏ quên nàng.

- Chàng tâm trí còn nhớ tới Lệ Ảnh đã đủ để thiếp vui mừng rồi.

Nàng nhỏ giọt lệ vui sướng, cả hai thít chặt lấy nhau vân vũ tới khi cạn kiệt sức lực.

Chương 199: Danh Bá Chi Bảng cường nhân

Một khoảng đất trống, hai người Trần Duyên cùng Lệ Ảnh đều đang chú mục. Đầu Địa Long Khâu vẻ ngoài vô hại có chút rụt rè, thân dài chừng một thước co người lại giấu đi khuôn mặt thập phần đáng thương.

- Tướng công, chàng thật sự nghĩ đầu tiểu trùng này sẽ làm nên chuyện gì to tát đây.

- Nàng đừng xem thường linh trùng này, bời vì chúng thật sự vô cùng hiếm gặp, ghi chép về nó lại càng ít đến thương cảm nên không nhiều kẻ biết được sự lợi hại của Địa Long Khâu.

Địa Long Khâu ngoài kia sợ rằng đều đã tuyệt diệt không thể tìm thấy, Trần Duyên không ít lần tiếc rẻ. Nhưng mảnh thiên địa này khẳng định đã bị phong ấn từ thời thượng cổ, nên tiểu tử này mới có cơ may sống sót tới tận bây giờ. Khi cùng đầu ấu trùng này trao đổi thì dường như không còn đầu Địa Long Khâu nào khác, Tiểu Khâu này sợ rằng đã là đầu linh trùng cuối cùng còn sống sót thập phần đáng thương.

- Tiểu Khâu hãy cho ta thấy hình dạng thật sự của ngươi.

- Rống…

Linh trùng đồ án rực sáng tại mi tâm, trên thân của Tiểu Khâu cũng hiện ra hình dạng tương tự. Đầu tiểu trùng yếu ớt bỗng nhiên co giật mãnh liệt thân thể càng lúc càng phình to. Từ kích thước ban đầu bỗng chốc hóa lớn thành một đầu Địa Long Khâu đúng nghĩa dài hơn trăm thước, cao 3 trượng. Đồng thời sắc mặt ngây thơ đã bị thây thế bởi sự giận dữ khôn cùng. Trên miệng máu hàng vạn chiếc răng nhọn hoắc lĩa chĩa không hề theo thứ tự, chỉ cần nghĩ tới bị thứ kia cắn ngập vào thân thể đó là không thua gì thủ đoạn tra tấn tàn độc nhất.

- Tướng công, tướng công. Đây là Tiểu Khâu thật sao?

- Khà khà, không sai. Đây là hình dạng thật sự của Địa Long Khâu, hung thần một thời làm mưa làm gió từ thời thượng cổ khiến cho vô vàn bật đại năng ngày đó phải sợ hãi mà tìm cách diệt sát không để lưu lại hậu họa về sau. Mà đây chỉ là một đầu ấu trùng chưa trưởng thành mà thôi.

Hình thể lúc này của Tiểu Khâu không khác gì trong ghi chép của Chu lão để lại, đây rõ ràng là một đầu Địa Long Khâu thuần huyết mang lực lượng đáng sợ. Tuy chỉ là ấu trùng nhưng Trần Duyên vô hình cảm thụ được áp lực của Tiểu Khâu mang tới, điều mà chỉ những Trúc Cơ hậu kì tu sĩ mới có khả năng làm ra.

- Nhưng mà…Tiểu Khâu thần trí đã mất, thiếp sợ rằng nó không thể nhận ra chàng mà quay sang công kích chúng ta.

Lệ Ảnh lo sợ cũng có lí lẽ của nàng, Tiểu Khâu sau khi được Trần Duyên giải phóng sức mạnh thật sự vẫn còn đang điên cuống quấy phá, không những đất đá vô tri mà không ít những yêu thú nhỏ yếu cũng bị công kích, cả người rơi vào tầng tầng lớp lớp răng nhọn nhục thể bị loạn đâm mà chết.

- Tiểu Khâu, ngươi quấy phá chắc cũng đã thỏa mãn ít nhiều, trở lại đây với ta.

Trần Duyên không hề sợ hãi trước vẻ điên cuồng của Địa Long Khâu bởi vì mối liên kết kì diệu giữa bọn hắn vẫn còn đang vô cùng bền chắc. Tiểu Khâu chỉ đang tìm nơi để trút cơn thịnh nộ đã dồn nén bấy lâu mà mục tiêu để xâu xé không ngoài những yêu thú đã công kích nó.

- Chi…chi…

Tiểu Khâu hóa nhỏ thân hình phóng lại trên tay Trần Duyên, đối với tiểu trùng này hắn đã trở thành thân nhân duy nhất. Ngây thơ nét mặt cứ làm nũng hắn không thôi.

- Lệ Ảnh, chúng ta đi thôi.

Được Trần Duyên cưng chiều vuốt ve cằm ngọc, mĩ phụ nở nụ cười ngọt ngào hạnh phúc bước theo hắn.

- Đã qua 10 ngày, những tu sĩ thâm nhập bí cảnh hẵn cũng bắt đầu đánh chém lẫn nhau đây.

Cùng đồng môn hội họp là ưu tiên hàng đầu lúc này, từ khi tới đây Trần Duyên luôn có cảm giác từ sâu thẩm trong trái tim sức hút mãnh liệt phát ra từ trung tâm bí cảnh. Chu Lệ Ảnh cũng không ngoài dự kiến, nàng luôn có một cảm giác mãnh liệt như bị lôi kéo theo.

- Sư huynh…sư huynh…ta ở đây.

Viên Thành Lực dáng người như hộ pháp vác sau lưng cự trùy từ phía trước kinh hỉ như điên hướng Trần Duyên hò hét. Hắn nhiều ngày nay đã tại nơi này kiên nhẫn chờ đợi vì sớm muộn gì cũng đoán được nếu Trần Duyên vẫn còn sống thì cũng sẽ tới nơi đây. Quả nhiên không uổng công bỏ ra, chờ đợi nhiều ngày cuối cùng Trần Duyên cũng đã xuất hiện.

- Viên sư đệ, ta quả thật đã làm đệ phải chịu khổ rồi.

- Không khổ, không khổ. Cái mạng này của ta là do sư huynh kéo về đừng nói chỉ có vài ngày, vài năm cũng là xứng đáng.

Hắn đập mạnh vào lồng ngực âm vang như tiếng trống da, một mặt nghĩa khí ha hả cười. Nghe điều này tưởng chừng như đơn giản nhưng liệu có kẻ nào biết được bảo vật đã ở ngay trước mắt mà vẫn có thể bình tâm mặc cho kẻ khác tranh giành còn bản thân lại đứng ngoài cuộc? Chỉ có như vậy cũng đủ để hiểu Thành Lực làm người vô cùng khẳng khái, để tìm một vị bằng hữu như hắn thật sự không thua gì mò kim đáy bể.

- Còn vị đạo hữu này…

- Nàng là song tu đạo lữ của ta, đệ sau này cứ xưng hô Chu tẫu là được.

Chu Lệ Ảnh vẫn còn băn khoăn không biết viện lí nguyên do gì để che mắt tên sư đệ kia thì Trần Duyên vô cùng thành thực, không chút giấu diếm gọi đích danh nàng là song tu đạo lữ của hắn khiến mĩ phụ ngượng chín mặt.

- Ah! Thì ra là Chu tẫu, Thành Lực có lễ.

- Viên sư đệ không cần phải khách khí, ngươi là bằng hữu của tướng công thì cũng chính là ta bằng hữu đừng lúc nào cũng quá khách khí như vậy.Vốn là một vị phu nhân quyền uy cao ngất, ngay tức khắc Lệ Ảnh bày ra khí chất của một thê tử lễ tiết không làm cho Trần Duyên mất mặt.

- Viên sư đệ, còn các sư huynh đệ đồng môn hẵn đều đã tập trung tại phía trước đi?

- Ầm…ầm…

Thanh âm dữ đội lan tới tận đây, bên trong khẳng định vô số tu sĩ đã lao vào vòng chém giết tranh giành truyền thừa. Chỉ có 3 người nơi đây là ngoại lệ, Trần Duyên vốn bất đắt dĩ bị kéo vào nhưng hắn cũng đã có thu hoạch cực lớn cho riêng mình nên cũng không quá cưỡng cầu. Mĩ phụ Lệ Ảnh vốn đã tìm được nam nhân duy nhất của đời mình, hắn ở đâu nàng sẽ ở đó, chỉ cần ở bên đức lang quân thì dù có bạt ngàn châu báu cũng không thể bắt nàng phải rời xa hắn. Còn Viên Thành Lực tính tình trọng nghĩa xông vào đây cốt chỉ là vì muốn trả ơn cứu mạng, đối với truyền thừa không quá truy cầu.

- Trận chiến đã nổ ra, bên trong hẵn còn rất nhiều sư huynh đệ. Sư huynh, chúng ta phải nhanh vào trợ giúp bọn hắn.

- Được, đệ cứ tiến vào bên trong nhưng hãy nhớ kĩ thứ này, nếu thấy mũi tên này được bắn chỉ thiên tất cả phải rút lui về phía ta.

Viên Thành Lực trố mắt ra nhìn trong suốt mũi tên từ hư không hiện ra trước mắt, sát khí lăng lệ khiến hắn nuốt một ngụm nước bọt mạnh mẽ gật đầu.

- Thượng lộ bình an.

- Đa tạ sư huynh, ta sẽ ghi nhớ.

Nhìn thấy bóng người cao lớn của Thành Lực dần khuất đi, Trần Duyên cùng Lệ Ảnh cũng theo sau bước đầu xâm nhập. Khoảng đất trống đã trở thành chiến trường đầy rẫy xác người chết nằm la liệt. Thật khó tin vào mắt mình, những tu sĩ ngày thường hô phong hoán vũ, mặt không đổi sắc nay lại cầm trên tay binh khí lao vào người sống ta chết không khác gì phàm nhân.

Trong lúc hỗn chiến vô tình đã sinh ra không ít thế lực, từ danh môn đại phái tới bèo nước gặp nhau. Vô số kẻ tinh mắt nhận ra không có pháp lực dựa vào thì chỉ có tụ hợp lại bọn họ mới mong có thể sống sót. Những chuyện liên hợp như thế này chính phái lại vô cùng nhuần nhuyễn, bọn chúng dường như đã dự tính từ trước, khi chém giết bắt đầu đã vô cùng ăn ý phối hợp theo từng nhóm hái xuống không ít tính mạng của những kẻ xem trời bằng vung.

Người đứng đầu thế lực này không ai khác ngoài kẻ được trọng vọng nhất ở đây cao đồ Thiên Kiếm Phái, Tam Tuyệt Kì Tài, Phong Tình Kiếm. Lực hiệu triệu của một một tên kiếm tu thiên tài quả nhiên không tầm thường, chỉ sau vài hô hấp gần như một nữa số người ở đây đã đầu nhập vào thế lực dưới trướng hắn.

- Mục Chứng Nhân, 10 năm trước ngươi dám kéo người mai phục Thiên Kiếm Phái đệ tử, khiến 4 vị sư huynh của ta phải chết thảm. Bây giờ cũng chính là lúc ngươi phải đền tội.

Chính phái luôn có một mục tiêu duy nhất đó chính là thế lực ma tông, mà Ma Kiếm Tông đương nhiên là phải đứng mũi chịu sào. Nếu như ở Thiên Kiếm Phái, Phong Tình Kiếm nỗi danh suất chúng thì Ma Kiếm Tông, Mục Chứng Nhân luôn được chúng đệ tử ngưỡng vọng. Không chỉ thực lực phi phàm, Mục Chứng Nhân tuy là người Phong Ma Sơn nhưng chưa hề bái vào tứ trưởng lão đệ tử, hắn tự thân tu luyện nay đã 400 năm chỉ còn nữa bước là sẽ đột phá Kim Đan cao thủ.

- Ngươi nhìn xem Phong Tình Kiếm xếp hạng 38 trên Danh Bá Chi Bảng cùng Mục Chứng Nhân hạng 30. Hai người họ muốn quyết chiến.

- Tranh tài cao thấp ở đây sao? Không thể nào tại nơi pháp lực bị cầm cố như thế này dù Phong Tình Kiếm có đánh bại Mục Chứng Nhân cũng không thể xem xét lấy đi vị trí của hắn.

- Tại sao không thể, thắng là thắng, bại là bại chỉ có kẻ cuối cùng còn đứng vững mới chính thực là cường nhân.Hai đại cao thủ được bài danh trên Danh Bá Chi Bảng đứng trong thế đối mặt, thật trùng hợp là hai người đều là kiếm tu một trận chiến này gần như đã thu hút lực chú ý của tất cả mọi người.

- Ta sẽ cầm chân tiểu tử Phong Tình Kiếm kia, các người mau xông vào ngọn tháp cao kia giành lấy truyền thừa cùng bảo vật trong đó.

- Được. Các huynh đệ đồng môn tất cả theo sau ta.

Bước chân tới đây chỉ có Mục Chứng Nhân được danh bài mà còn là vị trí không thấp nên lời nói của hắn có sức nặng vô cùng. Hai tên Trúc Cơ Hậu kì tu sĩ kia cũng nhận ra tình thế vi diệu, thế lực Ma Kiếm Tông tuy đông đảo nhưng cũng khó có thể đơn độc chống lại quần hùng. Chỉ có thể nhờ vào Mục Chứng Nhân sẽ thu hút sự chú ý của bọn chúng những đệ tử còn lại mới mong có thể thu lấy truyền thừa.

- Ha ha ha hai vị vốn là cao đồ ma tông cớ sao lại lãng tránh, chúng ta trước nay chưa từng giao thủ hay là lần này sảng khoái một trận chiến không phải là rất tốt sao?

- Lưu Thừa Vũ của Chính Nhân Phái, Long Kiên Nha của Dược Sơn Phái. Hai vị đạo hữu quả nhiên cũng muốn cản trở chúng ta.

Cả hai sắc mặt không có mấy phần tốt đẹp, hai kẻ này chỉ xét riêng về thực lực sợ rằng cũng có thể chen một chân vào Danh Bá Chi Bảng thực lực càng không thể xem thường.

Bên kia Mục Chứng Nhân đã vô cùng bận rộn, hắn hắc kiếm liên tục chống đỡ Vân Tình Kiếm kiếm chiêu. Tại nơi pháp lực trở nên vô dụng thì kiếm kĩ đã trở thành cứu cánh duy nhất, Vân Tình Kiếm nổi danh luyện kiếm thiên tài nên sau trăm chiêu thế trận dần lộ rõ.

- Ha ha ha Mục Chứng Nhân ngươi dựa vào tu luyện trước ta trăm năm pháp lực phồn thịnh đã không còn nữa, so về kiếm chiêu ngươi chỉ còn cách ôm hận chịu chết mà thôi.

Mục Chứng Nhân từng kiếm bị đẩy lùi hết sức chật vật, thiên phú của Phong Tình Kiếm khiến ai ai cũng đều hoảng sợ. Đừng nghĩ rằng kẻ bài danh 30 trên Danh Bá Chi Bảng chỉ biết dựa vào pháp lực, một người tu kiếm 400 năm làm sao có thể ngu muội dùng đan dược chồng chất tu vi được chứ. Nhưng những điều đó giờ đây lại càng tôn lên thực lực khó có thể chống lại của Phong Tình Kiếm, kiếm chiêu của hắn càng lúc càng khó chống chả.

- Phong Tình Kiếm, người đừng ngông cuồng. Ngươi thiên phú mạnh mẽ thì sao? Ta sẽ cho tên kiêu ngạo như ngươi phải sáng mắt. Nhân-Kiếm hợp nhất Thủy Long Quá Giang.

Hắc Kiếm trên tay bỗng nhiên lưu động từng tia lam khí nhàn nhạt, Mục Chứng Nhân không hổ danh là cao thủ, hắn Hồn Khí từ lâu đã được dưỡng dục ra. Một thanh Hải Kiếm Hồn Khí có thể chẻ đôi cả biển lớn dần du nhập vào Hắc Kiếm, khiến cho binh khí của hắn càng trở nên bất phàm.

- Là…là Hồn Khí, không phải chỉ có những kẻ bài danh trước 20 mới có thể xuất ra Hồn Khí sao? Nói như vậy có lẽ là…

Toàn trường trở nên hoảng hốt, hai tên cao thủ Lưu Thừa Vũ cùng Long Kiên Nha trông thấy Hồn Khí lam sắc kia không khỏi có chút chần chừ. Hai tu sĩ ngang tài ngang sức nhưng một tên đã tu luyện ra Hồn Khí thì đó sẽ trở thành một trường chém giết một chiều. Nếu như bất cẩn thì không thể chiếm lây truyền thừa thậm chí còn rơi vào vòng chiến kia.

- Ha ha ha quả nhiên không uổng công Phong mỗ xem ngươi là đối thủ chân chính, đã vậy ta đây cũng không giấu diễm thực lực được nữa. Ra đây đi Phong Bằng Kiếm hồn khí.

Kiếm khí đại bàng bao phủ lấy Phong Tình Kiếm bên trong, bức tường gió tuy kín kẻ mà lại yếu ớt kia không ngờ lại ngạnh kháng được Mục Chứng Nhân kiếm chiêu làm cho bao nhiêu kẻ phải trố mắt ra nhìn.

- Không…không thể nào! Ngươi tu luyện bất quá 200 năm làm sao có thể dễ dàng ngộ ra thứ thâm ảo như Hồn Khí được chứ.

- Tại sao lại không thể, thiên tài như ta cùng người thường như các ngươi bất đồng. Hồn Khí của Phong Tình Kiếm ta chính là thiên hạ vô địch.

Mục Chứng Nhân không thể tin vào mắt mình, hắn tu thành Hồn Khí bất quá vẫn chưa tới trăm năm nhưng vẫn không thể coi thường vậy mà vẫn bị Phong Bằng Kiếm Hồn Khí kia dễ dàng ngăn trở. Vậy thì hắn Hồn Khí đã thức tỉnh tự bao giờ?

Suy nghĩ trong đầu càng làm Mục Chứng Nhân kinh hãi, từng bước loạng choạng cuối cùng lại không thể tránh khỏi bị Phong Tình Kiếm đánh bại.

- Mục Chứng Nhân, bài danh của ngươi giờ đây chuyển sang ta. Ngươi hãy an tâm mà chết đi, tử vong dưới kiếm của ta cũng coi như ngươi không bị bôi nhọ.

- Không…Mục sư huynh…hai tên súc sinh kia các ngươi mau tránh ra.

Hại vị đệ tử Trúc Cơ hậu kì không thể đứng yên chứng kiến đồng môn huynh đệ bị kẻ thù giết hại. Liều mạng vung kiếm hòng mở ra đường máu cứu lấy Mục Chứng Nhân.

- Hừ, chúng ta với các ngươi chính-ma bất lưỡng lập cớ sao phải nhường đường? Mất đi một đệ tử bài danh trên Danh Bá Chi Bảng cũng xem như là một đòn đau a.

Chính phái người hả hê cười lớn, mặc cho những đệ tử Ma Kiếm Tông kêu gào nhưng cách biệt quá lớn về số lượng, cùng thực lực không thể phát huy việc kịp thời chạy tới nơi cũng là bất khả thi.

- Ma nhân, đi chết đi

- Coong…

Chương 200: Ma Kiếm Tông rút chạy, toàn trường kinh hoàng

Bội kiếm chỉ trong một tích tắc nữa thôi sẽ lấy đi Mục Chứng Nhân tính mạng, ai ai cũng nghĩ kết cục tới đây đã là hạ màn thì từ bỗng dưng kiếm trên tay Phong Tình Kiếm phát ra thanh âm đinh tai buốt ốc, đồng thời hắn sắc mặt hoảng hốt lùi lại, song thủ nắm chặt lấy bội kiếm để binh khí không bị vuột khỏi tay.

- Cái gì? Mục Chứng Nhân vẫn còn sống, kẻ nào đã ra tay cứu hắn.

Tin tức truyền ra với tốc độ vũ bão, mới mấy khắc trước tính mạng của hắn gần như đã được đoán định thì mọi chuyện bất ngờ bị chặn đứng.

- Chiếuuu…

- Khí tức sát phạt mãnh liệt như thế này, là Trần sư huynh không sai.

Sát Tiễn Hồn Khí mạnh mẽ tỏa ra khí tức nhằm báo hiệu cho Viên Thành Lực.

- Ma Kiếm Tông đệ tử nhanh chóng rút lui, tất cả nhắm thẳng về hướng Tây bỏ chạy.

Viên Thành Lực gồng sức hét lớn, hắn nhanh như chớp lao tới đở dậy Mục Chứng Nhân vẫn đang chật vật nằm đó.

- Viên sư đệ tại sao đệ lại…

- Mục sư huynh, mũi tên vừa rồi là tín hiệu của Trần Duyên sư huynh.

Mục Chứng Nhân mày kiếm khẻ động, song mục mở to. Lấy trong tay áo hạc giấy ném ra.

- Quả nhiên là hướng Tây, là Trần sư đệ tới cứu chúng ta.

- Ma Kiếm Tông đệ tử nghe lệnh, hướng Tây thằng tiến. kẻ nào dám cản trở giết không tha.

Uy quyền còn đó, Mục Chứng Nhân thanh âm khiến cho hàng trăm đệ tử một lòng nghe theo đều trực chỉ hướng Tây rút chạy.

- Chặn chúng lại, không được để cho Ma Kiếm Tông súc sinh trốn thoát.

Phong Tình Kiếm hô lớn dẫn đoàn một toán người bước ra chặn lại, một trường máu tanh lại được khởi động. Tưởng rằng đã nắm trong tay không nhỏ lợi thế, từ số lượng đông đảo đến kẻ mạnh nhất bên Ma Kiếm Tông đã trọng thương nhưng trận chiến lại thập phần gây cấn.

Ma Kiếm Tông người càng lúc càng trở nên điên cuồng, đây chính là lúc gương mặt thật của ma tông đệ tử được bày ra toàn bộ. Mặc cho trên người đã đầy kín những vết đâm chém nhưng song thủ lại không buông thả, đao kiếm sắc lẽm cứ thế mà vung cao. Chính phái người dần nhận ra điều bất ổn, không ít kẻ thường ngày nho nhã tu luyện, cầm, kì, thi, họa nay lại thấy một trường máu tanh như thế này khó giữ được bình tĩnh liên tục thoái lui.

- Các ngươi làm sao phải lùi lại, lũ người kia chính là những tên sát nhân giết người như ngóe. Để bọn chúng còn sống trên đời sẽ gây ra biết bao chuyện thương thiên hại…PHẬP! (SHOT rùi đó)

Một tên dày dặn chiến trường lớn tiếng quát nạt hòng đốc thúc tinh thần cho những kẻ còn non dại này thỉ đầu lâu bỗng nhiên bị xuyên thủng. Màu đỏ của huyết dịch cùng trắng hòa lẫn bắn lên cả người những tên tu sĩ gần đó tạo ra một trường rối loạn không nhỏ.

- Phập…phập…phập…

Liên tục là những âm thanh rợn người vang lên, kéo theo đó là không ít tu sĩ tuyệt khí bỏ mạng. Trong hàng ngũ chính phái, đó như là thanh âm của tử thần, một khi vang lên là sẽ có một kẻ tử nạn, ai ai cũng lo sợ liệu kẻ tiếp theo có phải là mình.

- Ta…ta…không đánh nữa, có quỷ đòi mạng người. Chúng ta ở lại đây chỉ khiến tính mạng lâm nguy.

- Ta nữa.

- Ta nữa, ở lại đây truyền thừa không có khả năng rơi vào tay chúng ta. Chỉ là mất mạng oan uổng mà thôi.

Phong Tình Kiếm ngơ ngác đứng nhìn đoàn người đang kéo nhau bỏ đi trong thế bất lực, chính hắn cũng không thể biết được nguyên nhân dẫn tới cái chết của vô số người. Dường như tất cả bọn chúng đều đầu lâu nát vụn mà chết.

Số lượng tu sĩ dần thưa thớt những kẻ ở lại cũng không muốn oan uổng làm vật thế mạng cùng nhanh chóng lùi lại nhường đường cho đoàn người Ma Kiếm Tông đi qua.

- Viên sư đệ, phía sau chúng còn bao nhiêu sư huynh đệ?

- Còn chưa tới 70 người.

Mục Chứng Nhân lạnh người, truyền thừa không thể lấy về mà trăm người tới đây đã mất gần 3 thành, tổn thất này khó lòng có thể chấp nhận nỗi. Có cùng suy nghĩ với hắn, Trần Duyên không buông tha từng vô hình hồn tiễn cứ như thế hái đi bọn chúng tính mạng.

- Thiên Kiếm Phái, Chính Nhân Phái, Dược Sơn Phái! Các ngươi dám giết Ma Kiếm Tông đệ tử ta, hãy mau chóng đền mạng đi.
- Đừng mà…hãy tha cho ta…

- Phong sư huynh…mau cứu đệ…đệ không muốn ch…PHẬP.

Tận mắt chứng kiến tên sư đệ sợ hãi quỳ xuống van xin hắn đầu lâu nổ nát tương, ánh mắt cuối cùng chứa đầy tuyệt vọng khiến Phong Tình Kiếm vốn lãnh tĩnh trở nên hoảng loạn. Để mặc những tên sư đệ kia từng người, từng người ngã xuống hắn liều mạng bỏ chạy vào bên trong tháp cao cả người run rẫy nấp phía sau tường dày.

Không hẹn mà gặp Lưu Thừa Vũ cùng Long Kiên Nha đã ở đó từ trước, cả ba 6 mắt nhìn nhau không khỏi để lộ một tia hoảng sợ. Sau đó đồng lòng quay mặt đi, song thủ nắm chặt mặc cho trên tai vẫn còn nghe thanh âm cầu cứu thảm thiết ngoài kia của đồng môn.

- 3 vị đã xâm nhập vào đây, lão phu tuyên bố thách thức chọn ra kẻ có thể tiếp nhận truyền thừa của ta bắt đầu.

Cổ lão giọng nói vang vọng khắp nơi trong bí cảnh, không ít kẻ kêu gào vì hối tiếc. Nhưng tính mạng là điều trọng yếu nhất, chỉ cần giữ lại mạng sống thì điều gì cũng có thể làm lại.

- Hừm…đi thôi theo ta đón tiếp các vị sư huynh.

Trần Duyên cũng không khỏi hối tiếc, tuy rằng không quá hứng thú nhưng kẻ nào lại vui mừng khi bảo vật ngay trước mắt rơi vào tay kẻ khác đây. Thu hồi Thanh Long Cung, hữu thủ gần như đã không thể loạn động, hàng trăm lần xạ tiễn cũng chính là hàng trăm lần Trần Duyên phát ra toàn lực, hữu thủ gần như đã phế bỏ.

Mĩ phụ thương tiếc hắn dụng sức chỉ có thể tránh mắng vài câu, nàng dự tính đi vòng quanh kiếm về một chút linh dược thì thanh sắc linh khí từ Thanh Long Cung tỏa ra khiến cho vết thương sâu tới tận xương bằng mắt thường cũng nhận ra vết thương đang khép lại khiến Lệ Ảnh kinh nghi.

Toán người Ma Kiếm Tông cứ đi mãi không ngừng cuối cùng dừng lại trước chân đồi, Mục Chứng Nhân thương thế không tầm thường phải được Viên Thành Lực mang trên lưng. Hắn đờ đẫn đôi mắt thấp thoáng thây một bóng người, Trần Duyên bước ra. Chỉ mấy mươi năm không gặp lại Mục Chứng Nhân cảm khái thở dài.

- Thì ra ta cũng không còn trẻ nữa rồi.

- Mục sư huynh, ngươi niên kỉ còn chưa qua 500 năm tại sao lại trách bản thân là già chứ?

Trần Duyên từ phía sau tảng đá phi người xuống, đối với đồng môn huynh đệ chấp tay chào đón.

- Trần sư đệ, không ngờ cái ngày ngươi cứu ta lại tới sớm thế này, cũng không biết nên buồn hay nên vui đây.

- Ma Kiếm Tông tuy đã có nhiều huynh đệ ngã xuống nhưng thay vào đó là càng nhiều người có thể sống sót. Đây cũng tính là một chuyện vui đi.

Ai nấy cũng lắc đầu ngán ngẫm, chuyện tới mức này cũng không ai có thể vui nỗi, nhất là khi kẻ thù không đội trời chung của bọn hắn Phong Tình Kiếm lại trở thành 1 trong 3 người có khả năng nhận được truyền thừa nhất.

- Viên sư đệ, hãy mau dẫn theo các huynh đệ của Bình Địa Sơn trở lại thu hoạch chiến lợi phẩm đi.

- Thu hoạch…trở lại nơi đó không phải để chết sao?Bọn họ đều là liều mạng bỏ chạy làm sao có thể biết phía sau có một chuyện kinh thiên động địa gì xảy ra. Nhưng đáp lại Trần Duyên chỉ bí hiểm nở nụ cười, Viên Thành Lực không như những kẻ khác, nhất nhất nghe theo lời Trần Duyên. Những huynh đệ còn lại chỉ có thể liều mạng cẩn trọng quay trở lại xem như là một chuyến thám thính tình hình.

Yên ổn dựa lưng vào gốc cây, Mục Chứng Nhân đối với Trần Duyên đặt ra nghi vấn:

- Đệ nghĩ trong 3 kẻ đó ai là người có khả năng có được truyền thừa này.

- Là Phong Tình Kiếm.

Dù cho không phục nhưng Mục Chứng Nhân cũng không thể phản bác lại được.

- Sư đệ không sai, hắn là kẻ có cơ hội lớn nhất.

- Không! Không phải cơ hội, đệ khẳng định Phong Tình Kiếm là kẻ được chọn.

Trần Duyên khẳng định như chém đinh chặt sắt khiến cho không ít người sắc mặt thoáng không tốt.

- Mục sư huynh còn nhớ rõ đòn đầu tiên ta đánh ra chứ?

- Ta vẫn còn nhớ, sư đệ đã đánh ra đòn đó cứu ta một mạng. Cả đời này Mục Chứng Nhân ta cũng không thể nào quên được.

Mục Chứng Nhân nghiêm giọng.

- Đòn đánh đó không phải chỉ có vậy, mục tiêu đệ nhắm đến không phải là bội kiếm mà chính là Phong Tình Kiếm tính mạng. Đệ muốn tại đương trường giết hắn.

- Sao lại…có lẽ do là đòn đánh đầu tiên nên…

Trần Duyên lắc đầu.

- Đệ thực lực không ai có thể rõ hơn, đòn đánh kia mười mươi là chuẩn xác không thể nào trượt ra ngoài.

Mục Chứng Nhân gật đầu đồng tình, do ở trên lưng Viên Thành Lực hắn có thời gian để chứng kiến chiến trường. Tất cả thanh âm kì lạ kia nổ ra là chuẩn xác nổ tung đầu lâu không thể khác biệt.

- Vậy thì tại sao? Không lẽ có người giúp hắn?

- Không sai, đệ đã tận mắt trông thấy đòn đánh bỗng dưng bị bẻ cong một đoàn hướng về hắn bội kiếm. Người làm được chuyện này còn ai khác ngoài vị tiền bối ẩn nấp trong kia.

Trần Duyền chỉ tay về phía ngọn tháp cao ngất uy nghi, Ma Kiếm Tông người hướng mắt nhìn theo đều toát ra vẻ sợ hãi. Tồn tại có thể sáng lập ra bí cảnh này ắt hẵn có thể đã nắm mọi thứ trong tay thậm chí là dễ dàng giết bọn hắn không tốn chút hơi sức nào.

- Cho nên lúc đó sư đệ báo hiệu chúng ta rút chạy.

Mục Chứng Nhân thở phào nhẹ nhõm vì lúc đó đã tin vào Viên Thành Lực, nếu lúc đó mà bọn hắn vẫn còn liều người sống ta chết, chọc giận vị đại năng kia thiệt hại sẽ vô cùng thảm khốc.

- Sau khi chờ cho nhóm người Viên sư đệ trở về, đệ kiến nghị chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây. Sau khi truyền thừa mở ra cấm chế cũng đã bị vô hiệu hóa, là cô hội tốt nhất để chúng ta rời đi.

- Được, mọi sự cứ theo lời sư đệ mà định đoạt.

Viên Thành Lực dẫn theo mười đệ tử quay trở về, người nào người nấy trên lưng đầu vát theo sau những tay nảy to tướng trông vô cùng nặng nề.

- Mục sư huynh, Trần sư huynh…phía sau có vô số xác người chết. Bọn chúng, trên người có vô số bảo vật. Bọn đệ đã mang theo tất cả những gì có thể mà vẫn còn lại rất nhiều. Hay là ta cử thêm vài người để…

- Không được, chúng ta thu hoạch nhiêu đây đã ngoài ý muốn. Nếu như cứ chần chừ khi 3 kẻ kía tiếp nhận được truyền thừa kẻ đầu tiên bắt ra khai đao không ai khác ngoài trừ tất cả mọi người ở đây.

Trần Duyên quyết tuyệt từ chối, thu hoạch đã có, nhiều hơn một chút hay mất đi 1 phần cũng không thể khiến bọn họ phát tài thêm bao nhiêu. Điều quan trọng lúc này chính là rời khỏi bí địa đầy rẫy nguy cơ này. Lỡ không may Phong Tình Kiếm sau khi tiếp nhận truyền thừa cũng sỡ hữu một vài thủ đoạn nhất định thì bọn hắn sẽ ở trong tình trạng cá nằm trên thớt tùy người chặt chém sao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau