KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Đàm phán hoàn thành

Hai phe giằng co không ai chịu kém suốt 3 ngày 3 đêm, động thiên khai mở vốn không phải là chuyện một sớm một chiều, thân là đại thế lực nên cũng không quá nôn nóng dù gì những thiên tài địa bảo kia cũng không mọc chân chạy mất. Nhưng tình hình bên ngoài lại khó có thể yên lành, những tiểu môn tiểu phái lại thập phần bất an. Bọn chúng thực lực không mấy nổi bật nên khi cơ duyên hiện ra đó chính là cơ hội duy nhất để những tán tu hay tu sĩ thực lực yếu kém đổi đời. Một khắc trôi qua chính là để cho cơ hội trôi qua một phần, từ đó không ít những lời bàn tán nỗi lên. Mà đa phần những câu oán hận đều hướng vào Tam Đại Chính Phái.

Bên ngoài hai tên đệ tử hớt hãi chạy vào, bọn chúng vội vàng chắp tay thi lễ sau đó cùng phân biệt Vô Kiếm Chân Nhân cùng Họa Sơn Chân Nhân to nhỏ bẩm báo.

- Cái gì, đám dân đen ngoài kia dám nỗi loạn.

Vô Kiếm Chân Nhân giận dữ làm cho tên đệ tử hoảng sợ lùi lại. Bên kia Họa Sơn Chân Nhân sắc mặt cũng xấu đi vài phần. Đa phần những tu sĩ ngoài kia đều dưới lá cờ chính phái tiến tới đây. Bây giờ lại lăm le có kẻ muốn trở mặt, những tiếng la ó cùng lời đồn không hay dùng tốc độ khó tin phát tán khắp nơi.

- “người chết vì tiền, chim chết vì mồi” hai vị đã chặn đứng con đường phát tài của kẻ khác khiến bọn chúng phải làm liều. Một cơ duyên có khi cũng đủ biến một kẻ tầm thường thay da đổi thịt trở thành cường giả. Đối diện với những kẻ dám ngán đường thì dù kẻ đó có là lão thiên ta nghĩ cũng sẽ xuất hiện không ít người liều mạng đi.

Bá Quyền Chân Nhân ngũ trưởng lão cười khẫy, Ma Kiếm Tông đệ tử đã xâm nhập vào từ lâu, hắn vô cùng thư sướng không như Tam Đại Chính Phái như đang ngồi trên đống lửa. Chính phái tác phong là thuận theo lòng người, chỉ có như vậy bọn chúng mới có thể lôi kéo thêm nhiều thế lực. Nay trước sức ép của hàng ngàn người, ngũ trưởng lão hứng thú nhìn xem hành động tiếp theo của bọn chúng là gì.

Họa Sơn Chân Nhân rơi vào tình huống nan giải, Vô Kiếm Chân Nhân vốn là kẻ không thể tin tưởng. Lão ta không những tính tình tàn độc lại trước nay thanh danh không mấy tốt đẹp. Quỷ mộc lão nhân chỉ nhắm mắt dưỡng thần, sự việc này từ lúc đầu đã không không dính dáng gì tới Dược Sơn Phái, chỉ có những kẻ đầu bị vô nước nên mới tự đeo gông vào mình. Bất đắc dĩ hắn chỉ có thể đứng lên hướng về toàn trường vô số ánh nhìn cắn răng tuyên bố.

- Chính Nhân Phái vì muốn nêu cao lá cờ chính nghĩa, vì hàng vạn tu sĩ, hàng trăm môn phái sẽ lùi một bước. Chịu lấy ra 1 thành vật phẩm sau khi đệ tử ta từ bên trong động thiên trở ra xem như bồi tội cho quý tông.

- Chính Nhân Phái vạn tuế, Họa Sơn Chân Nhân tấm lòng sâu dày tựa biển cả tạo đức cho bá tánh.

Không ngừng những lời ca ngợi vang lên, bọn họ đã phải kiềm nén đến cùng cực. Thông tin này rất có thể mở ra còn đường để bọn họ dễ dàng tiếp cận mảnh kì địa kia.

- Vô Kiếm đạo hữu, Chính Nhân Phái đã đưa ra thiện ý. Không lẽ Thiên Kiếm Phái các vị cũng không muốn vì thiên hạ tu sĩ chịu bỏ ra một chút thịt đau a.

Hà Tiên Cô thanh âm không hề ngượng ngùng khiến cho toàn trường đều nghe thấy. Mọi ánh mắt đều hướng về lão có phần bất thiện.

- Đại thế đã mất.

Mộc Quỷ lão nhân lắc đầu thất vọng.

- Được, Thiên Kiếm Phái ta cũng vì chính đạo mà lui một bước. Thành quả do đệ tử Thiên Kiếm Phái mang ra từ động thiên sẽ cho các ngươi một thành.

Vô Kiếm Chân Nhân không thể bước lui chỉ còn một cách thỏa thuận. Nhưng Thiên Kiếm Phái người nhận ra có điều bất ổn, không như khi Chính Nhân Phái quyết định nhượng bộ khí thế. Những kẻ dưới kia không hề reo hò mà bọn chúng chỉ thở phào xem như nãy giờ không có điều gì xảy ra.

- Các…các ngươi…

- Đó chính là chổ lợi hại của kẻ nắm bắt được thời cơ, về mặt này đạo hữu vẫn còn kém xa.

Tứ trưởng lão ném ra một câu, song mục đảo nhẹ xuống những tu sĩ kia.

- Lúc này đây mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, lão phu cùng hai vị sư đệ cũng muốn bỏ ra một chúc công sức, mở ra thông đạo để các vị có thể sơm tìm thấy cơ duyên của chính mình.

Một trường âm thành gào hét vang dội cả núi rừng, thậm chí còn mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần khi Họa Sơn Chân Nhân đứng ra tuyên bố. Không cần phải đợi lâu thông đạo do tam đại tu sĩ Kim Đan mở ra lớn gấp nhiều lần những ba tiểu thông đạo kia. Hàng hà chiếc bóng đã không thể nhẫn nại thêm được nữa phi người lao qua.

Tam Đại Chính Phái sắc mặt không thể khá khẫm, kẻ bước vào trước sẽ có lợi thế lớn nhất tìm kiếm bảo vật. Tưởng rằng sau khi đệ tử của bọn họ hoàn toàn xâm nhập lúc đó mới mở ra cái khác thông đạo cho đoàn người kia tiến vào. Không ngờ Ma Kiếm Tông lại cao tay ấn cho đông đảo tu sĩ cùng lúc xâm nhập, kì này thu hoạch khẳng định sẽ ít đi rất nhiều nhưng không kẻ nào có thể đứng ra ngăn cản.

Không như Tam Đại Chính Phái chỉ hao tốn vài hô hấp tất cả đệ tử đã xâm nhập vào bên trong, hàng ngàn tu sĩ nối đuôi nhau cũng phải tiêu tốn gần hai canh giờ.- Ha ha ha nếu như mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa sao chúng ta lại không cùng nhau đàm đạo, lão phu tin rằng những tiểu tử trong kia ít thì 10 ngày nhiều thì cả tuần trăng đi.

Hai phương cũng hiểu rõ thời khắc này không thuận tiện để giao đấu nhưng cũng không có nghĩa đơn thuần xóa bỏ thù hận. Ma Kiếm Tông ba người khoát tay từ chối, neo đậu chiến thuyền gần đó đồng thời túc trực bên cấm chế.

- Tứ sư huynh, chúng ta tại sao lại dễ dàng chấp nhận điều kiện của bọn chúng. Một thành bảo vật tuy không ít nhưng nếu ra thêm điều kiện đệ khẳng định bọn hắn cũng sẽ chấp thuận.

- Ta không thể mạo hiểm, đệ tử nồng cốt đều đang ở bên trong động thiên. Chỉ cần bọn chúng một lần để xung động cấm chế hậu quả này 3 người chúng ta khó lòng gánh vác.

Đối với nghi vấn của Bá Quyền Chân Nhân, lão cũng chỉ có thể thở dài nuối tiếc. Phong Ma Chân Nhân “ném chuột sợ vỡ bình” nếu như dồn ép vào chân tường thì Dược Sơn Phái vốn đứng ngoài cuộc bất đắc dĩ cũng sẽ tham gia, thậm chí Ma Kiếm Tông sẽ trở thành công địch của thiên hạ.

Lão lấy ra một quả cầu thủy tinh, bên trong có ẩn chứa một ngọn lữa nhỏ trôi lơ lững, tuy đốm lữa có chút yếu ớt nhưng cũng tiến triễn hơn rất nhiều làm cho lão cũng thở phào nhẹ nhõm.



Trở lại ba ngày trước, bên cạnh động thiên lối dẫn vào bí cảnh. Trần Duyên vẫn đang tọa thiền sắc mặt thập phần khó coi. Hắn hữu thủ bị dày xéo gần như biến dạng, vô số Phệ Huyết Trùng khó lòng trụ nỗi bị lực lượng kì lạ kia đánh văng ra ngoài.

Đã 3 ngày 3 đêm Trần Duyên trấn thủ tại nơi đây, tình hình càng lúc càng mất kiểm soát. Càng tồi tệ hơn khi Tiểu Mập Mạp lúc này lại đang khóa mình trong kén tơ dù hắn xúc động như thế nào cũng không thể lay tĩnh.

- Xiii…

Lại một lỗ hổng được mở ra, ngay tức khắc một tấm chăn linh trùng ngùn ngụt lao tới lấp vào lỗ thủng che đậy đi thứ ánh sáng huyền ảo đang dùng mọi cách để tẩu thoát.

- Truyền Tin Phù thượng đẵng chỉ cần nữa canh giờ liền có thể vượt qua trăm dặm, là bảo vật có một không hai trong thiên hạ. Sư phụ khẳng định đã sắp tới được đây, thứ ánh sáng này có thể mê hoặc cả ta rất có thể là một trung cấp động thiên hàng thật giá thật. Bí mật này chỉ có thể cho người của chúng ta được biết, nếu như thật sự truyền ra ngoài khẳng định sẽ dấy lên một hồi mưa máu đi.

- Không sai, truyền thừa của lão phu sao có thể tầm thường chứ.Cổ lão giọng nói như đánh thằng vào não hải của Trần Duyên khiến cho hắn hoàn toàn mất đi ý niệm. Trong tích tắc Trùng Sào tan vỡ, hắn bị thứ ánh sáng mê người kia thôn phệ. Từng lá Phong Ấn Phù bị thiêu rụi trong tích tắc khiến cho trận thế Bát Ấn Đồ mất đi hiệu lực vốn có. Một lần nữa ánh sáng không thể bị kiềm giữ, phát xạ khắp nơi thu hút vô số tu sĩ.

Trần Duyên như bị rơi vào một chiều không gian khác lạ, hắn bất tĩnh rơi vô định như một viên đá nhỏ giữa không trung.

- Rầm!!!

Cả ngươi lao thẳng xuống đất, nổi thống khổ do xương cốt bị đứt gãy khiến cho Trần Duyên hồi tỉnh. Toàn thân vô lực, một tia nguyên khí cũng không còn, nói đúng hơn là hắn không thể điều động pháp lực. Đan điền trở nên trống rỗng nhưng càng điên rồ hơn là Trần Duyên không thể thu nạp nguyên khí xung quanh để trị thương.

- Gào…!!!

- Khốn kiếp! Đúng là họa vô đơn chí mà.

Trong người gần như không còn cái xương nào hoàn thiện, Trần Duyên song mục như muốn nứt ra tận lực khống chế cái cơ thể không còn muốn tuân lệnh nữa.

- Cử động, cầu xin ngươi cử động đi.

Hắn gầm hét trong bất lực, chứng kiến một bóng đen dã thú lao tới. Mang hình dạng của một con báo nhưng hai chiếc nanh lại phát triển lạ kì mọc dài ra cả bên ngoài. Đầu yêu thú kia nhìn về phía Trần Duyên không rời mắt, đó chính là cái nhìn của kẻ đi săn khi nhìn về phía con mồi.

- Còn muốn dò xét xem ta còn sống hay đã chết?

Trần Duyên khó tin khi nhận ra đầu yêu thú kì lạ kia đá một tiểu thạch về phía này. Hắn trong người nội thương lẫn ngoại thương đều có đủ khó lòng lay động tứ chi nên cũng khó nhận ra là còn sống hay đã chết. Yêu thú kia linh trí đã lớn mạnh không ngờ tới.

Dường như đã xem xét kỉ lưỡng con mồi kì lạ trước mắt. Mùi tanh tưởi của huyết dịch làm cho đầu yêu thú vốn đói kém lâu ngày khó có thể nhẫn nại thêm nữa. Từng bước lân là lại gần chắc mẫm đã có một yến tiệc dễ dàng.

- Cử động đi…cử động…được rồi!

Chỉ còn khoảng cách không quá ba bước chân Trần Duyên nội tâm thầm gào hét. Cuối cùng trời cao cũng không phụ lòng người tả thủ cơ bản đã lấy lại khống chế. Đó cũng là lúc yêu vật kia tiến lại gần, sau nhiều lần đánh hơi trên cơ thể hắn, đầu yêu thú mừng rỡ miệng máu mở rộng. Đôi răng nanh sắc bén không thua gì lợi khí chực muốn cắm chặt vào cổ hắn.

- Súc sinh mau chết đi.

Tả thủ khép lại như mũi giáo, chiêu thức quen thuộc mà bấy lâu nay Trần Duyên không có dịp dùng tới. Cộng hưởng với nhục thể đã được tôi luyện gian khổ, “thủ giáo” bất chợt không ngờ tới đâm ngập vào trong miệng máu khiến cho đầu yêu thú kia thống khổ rên lên, giảy dụa một hồi rồi cuối cùng cũng gục xuống.

- Lúc kẻ đi săn tấn công con mồi cũng chính là thời điểm hắn sơ suất nhất. Súc sinh, dù người linh trí có cao cỡ nào cũng không thể nằm ngoài quy luật đó.

Gắng sức chèo chống thân thể, Trần Duyên cứ như thế cả người ngập tràn huyết tinh. Hắn hành động tiếp theo khiến kẻ khác phải nôn thốc nôn tháo. Thi thể yêu thú bị xé toạc, một mớ huyết nhục rợn người. Trần Duyên đưa đầu vào bên trong liều mạng cắn xé từng miếng thịt vẫn còn thắm đẵm máu tươi từng ngụm, từng ngụm nuốt xuống. Hắn thôn phệ huyết nhục tàn bạo không hề thua kém một đầu mãnh thú tới khi cụ thi thể chỉ còn lại xương trắng. Sau khi đã nhồi nhét đầy cái bụng trống rỗng, Trần Duyên cũng kiệt lực ngã xuống.

- Không thể thu nạp nguyên khí, đan điền trống rỗng. Không thể mở ra túi trữ vật, Loa Trùng Ốc không thể gọi ra. Ngay cả Tiểu Phương Thế Giới cũng bị thứ gì đó khóa chặt. Đây có lẽ là năng lực dị thường tại nơi đây a.

Trần Duyên nằm vật xuống đất kiến nhẫn chờ đợi thương thế trong người hồi phục, hắn nhục xác vốn mạnh mẽ không hợp thói thương nên vết thương trên người cũng mau chóng tiến triễn. Chiều tàn Trần Duyên rốt cuộc cũng đã có thể trở người đứng dậy

Chương 192: Bí cảnh tìm kiếm cơ duyên

Thế lực xâm nhập bí địa hùng mạnh nhất không thể không nói tới Ma Kiếm Tông. Nhờ nhận được tin tức tình báo của Trần Duyên, thượng tầng tông môn kinh hĩ không khác gì bắt được vàng. Hàng trăm Trúc Cơ đệ tử được phái đi trong đó có ba vị Trúc Cơ hậu kì dẫn đội, một thế lực đáng gờm nếu không muốn nói tới là không có đối thủ.

Nhưng lúc này đây bầu không khí lại có một chút khác lạ, sắc mặt mỗi người đều không có mấy tốt đẹp. Bí địa này không khác gì một cái lồng giam, chấn áp hoàn toàn mọi thủ đoạn của bọn họ khiến những vị tu sĩ pháp lực đầy mình rớt xuống trở thành phàm nhân.

- Chúng ta cứ ở tại nơi đây bàn tính cũng không phải là cách, bí địa này dường như vô cùng rộng lớn. Với tốc độ chậm chạp này dù có 10 năm, 20 năm cũng đừng mong thâm dò tường tận.

- Mục sư huynh nói rất đúng, cơ duyên là thứ chỉ thuốc về cá nhân mỗi người cớ sao chúng ta lại phải tụ tập một chổ. Không lẽ đợi tới cơ duyên xuất hiện thì lấy cái gì phân phó đây?

Mục Chứng Nhân là tu sĩ lợi hại nhất trong Phong Ma Sơn chỉ chịu xếp sau tứ trưởng lão, lời hắn nói ra khiến nhiều kẻ đều tín phục. Hắn mục đích tới đây cốt là để thu thập thiên tài địa bảo hòng gia tăng cơ hội đột phá Kim Đan. Đối với những gánh nặng khác không muốn mang theo lên người.

Đó cũng chính là ý nghĩ hầu hết của những người ở đây. Cơ duyên hiện ra đó chính là khởi đầu của chém giết, dù là đồng môn huynh đệ nhưng kẻ nào có thể vô tư dâng lên báu vật cho người khác.

- Nhiệm vụ của tứ trưởng lão phát ra ta nghĩ các ngươi cũng không tiện bàn giao đi?

Hàng ngũ trăm người tan đàn xẻ nghé, Mục Chứng Nhân nội tâm thầm nghĩ. Lấy ra trong ngực áo một con hạc giấy ném lên không trung, giả hạc không ngờ lại có thể đập cánh bay lượn dẫn đường cho hắn.

- Nơi này quá rộng lớn, tìm được sư huynh không khác gì mò kim đáy bể a.

Viên Thành Lực nội tâm bất an tùy tiện tìm cho mình một phương hướng.



Nhân số đông đảo cuối cùng cũng xông vào bí địa, vô số kẻ nhàn nhã phi thân bỗng dưng như diều đứng gió. Từ độ cao hàng ngàn trượng hoảng sợ rơi xuống, nhục thể dù có mạnh mẽ hơn nữa cũng khó lòng toàn mạng. Thảm cảnh bị ngã chết xuất hiện khắp nơi, những kẻ quyết định bộ hành càng mừng thầm số mệnh không quá trớ trêu.

- Các ngươi nhìn xem Vân Tình Kiếm cũng đang ở trên cao, hắn kì này đúng là quá thê thảm. Một đại thiên tài lại bị ngã chết, chuyện cười này sợ rằng cũng phải lưu truyền ít lâu.

Ngoài mặc bọn chúng đối với danh môn đại phái hết lòng hạ thấp, cúc cung tận tụy. Nhưng có kẻ nào lại không có tham vọng, không ít tán tu đều ngóng trông những đệ tử kia lần lượt quy tiên rồi cướp lấy bọn họ túi trữ vật. Chỉ cần một bút này đã xem như không phí công lặn lội tới đây.

- Hoành Kiếm Lưu Vân.Bội kiếm sau lưng lưu động, hắn không hề lung lây tâm thần. Bội kiếm trong tay chém nhiều nhát xuống bên dưới.

- Ầm…

- Vân Tình Kiếm đã chết rồi, túi trữ vật của hắn phải để lão phu cất giữ.

- Hừ, ngươi là cái thá gì, Vấn Kiếm Môn chúng ta là Thiên Kiếm Phái nhiều đời giao hảo. Túi trữ vật này tốt nhất để ta trao trả về cho hắn sư môn.

Không ngoài ý muốn một trường tranh chấp nổ ra, có vô số kẻ đều thèm nhỏ dãi báu vật của đệ tử đại phái cất giữ. Không ít người dùng lí lẽ vô cùng hợp tình hợp lí, một vẻ chính trực nhưng những người nghe được đều trều môi không kẻ nào phục kẻ nào.

- Đồ vật của Vân mỗ không cần phiền tới chư vị đạo hữu phí công.

Từ trong hố đất, một người vẻ ngoài đôi chút xộc xệch leo lên. Vân Tình Kiếm không chỉ pháp lực cao cường ngay cả kiếm pháp của hắn đã đạt tới trình độ đăng thiên tạo cực. Vô số luồng kiếm khí được phóng ra vô tình nâng đở khiến hắn không tới nổi mất mạng, tuy không tránh khỏi thụ thương nhưng so với những kẻ huyết nhục tan nát kia vẫn còn tốt hơn vạn lần.

- Vân đạo hữu không sao đó chính là phúc của chính phái, chúng ta sao phải phiền lòng chứ?
- Phải, phải. Đạo hữu sau này sẽ là lá cờ đầu dẫn dắt chúng ta chống trả bọn ác ôn kia.

Những kẻ ban nãy còn người sống ta chết nhắm vào Vân Tình Kiếm túi trữ vật ngay tức khắc đã quay sang bợ đỡ, tốc độ trở mặt này cũng không khỏi quá nhanh đi.

- Ha ha ha những lời tâng bốc của chư vị Vân mỗ xấu hổ không dám nhận, nhưng có sao các ngươi lại bao vây ta trong tay lại còn lăm lăm binh khí.

Nhận ra âm mưu đã bị bại lộ, không ít kẻ liều mạng xông lên. Vân Tình Kiếm địa vị vô cùng cao, chỉ cần hắn phát ra một lệnh truy nã dù một cánh cũng khó thoát.

- Ngu xuẩn.

Bội kiếm trong khi không kẻ nào phát hiện ra hắn dụng tới thì lại được tra vào vỏ.

- Ngươi…ngươi…

Tên tu sĩ song mục trợn trắng, hoảng sợ ôm lấy yết hầu. Nhiều người còn không nhận ra sự thay đổi, huyết tinh không thể cầm lại như thác đổ xuống. Mười mấy tên vây đánh đều có cùng một kết cục thảm thương.

- Pháp lực không thể điều động, thần thức bị giam lỏng. Bí địa này mục đích không ngoài thử thách ý chí của nhân loại. Những đệ tử tông phái tu vi bởi đan dược đắp thành chính là những kẻ đầu tiên phải chết.

Quan cảnh đập vào mắt hắn, khắp nơi luôn xuất hiện những người thần tình thập phần hoảng sợ. Bởi vì bọn chúng tinh thần chỉ đầu nhập trên tu vi, một chút thủ đoạn thông thường cũng khing thường nghĩ tới. Nay pháp lực trở nên vô dụng những kẻ này thậm chí còn không bằng phàm nhân, trở thành mồi ngon cho vô số kẻ tâm địa bất chính.

- Vân sư huynh… cứu đệ…

- Hừ, Lưu Nghĩa ngươi còn mặt mũi van xin ta?

Một tên Thiên Kiếm Phái Trúc Cơ tu sĩ tận mắt trông thấy Vân Tình Kiếm thực lực mong chờ hắn sẽ nể tình đồng môn rộng mở vòng tay bảo hộ hắn. Vân Tình Kiếm vô tình phất tay đẩy ngã tên sư đệ kia quay người bỏ đi. Rõ ràng dù có địa vị cao ngất trong môn phái nhưng vẫn không ít kẻ chống đối với hắn mà tên sư đệ kia điển hình là một kẻ như vậy.

Mặc cho toán người hỗn loạn như rắn mất đầu, Vân Tình Kiếm một mình đi sâu vào bên trong. Mục đích hắn tới đây không gì khác hơn ngoài truyền thừa, vị đại năng có thể mở ra bí địa lợi hại đến mức này mới có thể khiến hắn thèm muốn

Chương 193: Thanh Long Cung

Lê thân xác mệt nhọc trên quãng đường dài, đã nhiều ngày nay Trần Duyên không có thứ gì bỏ vào bụng. Cảm giác cồn cào khó chịu này quả thật đã rất lâu rồi hắn chưa từng nếm trải qua.

- Có một hang đá nhỏ, cũng đúng lúc ta cần nơi nghĩ chân.

Bước được mấy bước Trần Duyên nội tâm có cảm giác bất an, lượm lấy một nhánh cây khô ném thẳng vào trong hang đá. Lối đi vào trống trãi không ngờ lại xuất hiện một bức tường vô hình hiện ra đánh bật nhánh cây trở lại.

- Chỉ là cấm chế đơn thuần, không có bẫy rạp nguy hiểm

Cấm chế chỉ ngăn cấm kẻ ngoài xâm nhập Trần Duyên cũng không lạ lẫm gì, với dao động linh khí cỡ này thì cấm chế kia cũng không khó để phá giải. Trần Duyên mỉm cười, hai song quyền liên tục đánh vào bức tường vô hình kia, đối với bậc này cấm chế đơn thuần chỉ cần mạnh mẽ phá giải là được.

- Khai thông.

Một quyền cuối cùng Trần Duyên thầm hét, cấm chế đã bị phá vỡ. Lầng la một hồi khẳng định không có cạm bẫy Trần Duyên mới từ từ tiến vào. Hang đá không lớn, ngang dọc chỉ vài bước chân nhưng điều làm cho Trần Duyên để tâm tới chính là ba chiếc rương được xếp lẵng lặng một góc.

- Loại thân cây làm ra ba chiếc rương này cũng là lần đầu ta được thấy.

Mở ra từng gương một, Trần Duyên thập phần kinh hĩ vì nỗi lo bấy lâu nay của hắn đã được giải tỏa.

- Ha ha ha vận khí của ta cũng quá tốt đi.

Nắm chặt một thanh trường cung cực kì vừa tay, thân cung như muốn bám cứng vào tay hắn. Trên thân lại điêu khắc họa tiết Thanh Long, mức độ tinh xảo này trước nay hắn chưa từng thấy qua. Cứ ngỡ hai cánh cung thật sự là một đầu Thanh Long trong truyền thuyết đang uốn lượn.

- Quá…quá chân thật đi, ta cứ ngỡ như mình đang tận mắt nhìn thấy yêu thú thần thoại, kẻ có thể làm ra kiệt tác bậc này tu vi khẳng định vô cùng bất phàm.

- GẦM!

Thanh Long Cung bỗng nhiên truyền ra thanh âm thần thánh, hình ảnh Thanh Long phi hành thập phần tráng lệ làm cho Trần Duyên ngẫn ngơ miệng há hốc. Song thủ bất chợt run rẫy, cố sức giữ chặt lấy trường cung trong tay đồng thời giúp bản thân nhanh chóng chấn tĩnh.

- Hồn…hồn thú. Vị đại năng nào lại có bản lĩnh thông thiên dùng yêu thú linh hồn luyện vào pháp khí chứ?

Binh khí vốn là vật chết, tuy nói vạn vật trên thế gian nếu như tồn tại đủ lâu đều sẽ có cơ may sản sinh thần trí. Nhưng đây cũng chỉ là lời đồn thổi không hơn không kém, kẻ nào có thể tồn tại đủ lâu để kiểm chứng điều đó chứ?

Trịnh trọng đeo trường cung bên người, Trần Duyên hít một hơi thật sâu lấy hết can đảm mở ra chiếc rương thứ hai. Một quyển phổ cũ kĩ nằm trơ trọi, Trần Duyên không dám khinh thường, cẩn thận bắt lấy, phủi đi lớp bụi đóng dày trên bề mặt lộ ra 3 chữ Luyện Hồn Yêu.

- Hang động này quả nhiên là bảo tàng của một vị luyện khí đại sư. Cuốn Luyện Hồn Yêu này giá trị sợ rằng còn ở Thanh Long Cung bên trên, nói đúng ra 2 vật này quá trênh lệch khó lòng đem ra để đánh đồng.

Vị luyện khí đại sư này khi xưa là một thiên tài vạn năm hiếm thấy, hắn sau khi thủ đoạn luyện khí đã đăng phong tạo cực thiên hạ khó ai sánh nổi liền trong lúc rãnh rỗi tìm ra một lối đi hoàn toàn khác biệt. Dùng yêu thú luyện khí.

Như lấy Thanh Long Cung này hắn sau khi chém giết một đầu Thanh Long liền lấy cốt cùng huyết nhục luyện hóa ra trường cung, rồi lại dùng chính yêu hồn của nó phong ấn ngược lại vào thanh binh khí này. Thứ Trần Duyên cầm trên tay không còn là tầm thường pháp khí mà có thể gọi là một đầu Thanh Long thật sự, dù là cấp 3 pháp khí cũng thua kém một vạn sáu ngàn dặm.

- Nếu ngươi đã lợi hại như vậy thì đây quả là báu vật từ trên trời rơi xuống, có bảo cung này ta tiễn hồn khí cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi.

Khó có thể che giấu dục vọng chiếm lấy, Trần Duyên ngay tại đây cắn đầu lưỡi phun ra một phần tinh huyết. Sắc mặt trở nên tái nhợt nhưng hắn lại không lấy đó làm phiền lòng. Hưng phấn nhìn giọt tinh huyết trãi dài trên trường cung đến khi giọt tinh huyết cuối cùng đổ đầy vị trí “long nhãn”. “Điểm nhãn cho rồng” long đầu kia tưởng chừng như là vật chết thì lại chầm chậm chuyển động. Long thần uốn lượn trên cánh cung, bảo khí điên cuồng giật mạnh như muốn thoát khỏi tay hắn.…

- Thanh Long khí tức, tiểu tử kia lặng đi mấy vạn năm lại muốn xuất thế sao?

Tại một nơi dường như không còn thuộc về thế giới này, không gian xung quanh chỉ là vô vàn những luồng hồng hoang nguyên khí loạn lưu chỉ cần ngươi xẩy chân bước vào đó kết cục chính là vạn kiếp bất phục không thể siêu sinh. Ấy vậy mà tại nơi đó một bóng đen khổng lồ kéo dài mấy vạn dặm mơ hồ cử động, khí tức cổ lão của tồn tại này sợ rằng trên lục địa này khó lòng có thể tìm được thứ nào vượt qua.

- Có kẻ nào ngoài kia không, bổn tọa muốn gặp mặt các ngươi.

- Bái kiến lão tổ.

Hai kẻ không rõ là nam nhân hay nữ nhân, thanh âm khó khăn phát ra nhân loại tiếng nói bay tới triều bái.

- Hai kẻ các ngươi là ai, Tiểu Ngũ cùng Tiểu Lục đang ở nơi đâu?

- Bẩm lão tổ, Lục Thúc Tổ cùng Ngũ Thúc Tổ vạn năm trước thọ nguyên hao hết đã cưỡi mây phi thiên.

Tình cảnh trầm lặng xuống, nỗi bi ai từ tận sâu trong đáy lòng cứ dào dạt như nước biễn dâng trào.

- Một giấc mộng tưởng chừng như chỉ chớp mắt mà thoắt cái lại thêm một lần nữa vạn năm.

- Bổn tọa có một điềm báo mộng, thời kì bất ổn đã tới gần kề. Thế gian sẽ sớm thôi, vạn vạn sinh linh rơi vào bể khổ, lục địa bị bao phủ bởi thây khô cùng huyết dịch lan tràn. Không kẻ nào có thể đứng ngoài cuộc, thậm chí chúng ta cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoay số mệnh này.

Giọng nói tan tốc, cảnh tượng đẫm huyết vô cùng dù cho lão có là tồn tại vô địch trong thế gian này nhưng cũng phải sỡn gai óc.
- Vậy thì…lão tổ, chúng ta phải làm gì để ngăn chặn thảm cảnh đó diễn ra đây?

- Không thể, bổn tọa không thể, ngươi không thể, không kẻ nào trên cỏi đời này có khả năng ngăn chặn nguy cơ này.

Tồn tại cổ lão kia dần lụi tàn, khí tức triệt để mất tâm chỉ để lại hai kẻ kia hoảng sợ nhìn nhau một hồi cũng vội vàng tan biến.



Long ngâm vang dội tàn phá Trần Duyên não hải, dù hắn có gắng sức bịt chặt tai nhưng thứ thanh âm ghê gợn này tấn công trực tiếp vào thần thức. Kẻ tâm trí tầm thường thực sự sẽ bị biến thành một cái người sống vô tri vô giác.

- Hừ, ngươi phong quang không còn được như xưa. Dưới tay của bổn gia dù có là hổ thì phục xuống, là long cũng phải cuộn mình. Đừng hòng suy diễn viễn vong tẩu thoát.

Sau 3 ngày điên cuồng vật lộn, bị thần lực kinh người của Trần Duyên chế trụ, đầu Thanh Long dần trở nên ngoan hiền. Theo Luyện Hồn Yêu bên trong ghi lại bảo khí đã bị phủ phục, yêu thú bản tính hung tàn mà đầu Thanh Long chỉ có hơn chứ không có kém.

Binh khí tốt chọn chủ, những kẻ không tồn tại ý chí cường giả trong người đừng mong có thể chế phục. Trần Duyên từ lâu đã vô địch cùng cấp, thứ gọi là “ý chí cường giả” tuy mơ hồ nhưng đã đãn sinh trong nội thể, từng hành động đến lời nói đều toát ra phong phạm của kẻ bất phàm.

- Một cảm giác tương thông huyết mạch, bảo khí này không chỉ đơn thuần là cho thực lực của ta biến mạnh mà dường như nó còn đang cải tạo thân thể của ta.

Thương thế vẫn còn ứ động trong nội thể chỉ sau vài hô hấp đã được một luồn nguyên khí mạnh mẽ chữa lành như thể một dòng suối mát bất ngờ chảy qua một cánh đồng khô hạn để lại sau đó là muôn vàn sự sống tất bật sinh sôi.

Trần Duyên nhục thể được rột rữa, tất cả ám tật chất chứa từ trước tới nay theo dòng nguyên khí mát lành tống khứ ra khỏi cơ thể.

- Là phúc thì không thể là họa, là họa dù có làm gì cũng khó tránh. Thanh Long Cung này quá thần bí thậm chí Luyện Yêu Hồn cũng không ghi lại tường tận. Ngươi chữa lành ta thương thế, nhục thể lại có tia tiến triễn khẳng định là phúc chứ không thể nào là họa được.

Lo sợ chỉ khiến con người rơi vào đường cùng mà bỏ qua cơ hội trước mắt rồi lại tiếc nuối cả đời. Trần Duyên từ khi đạp chân vào con đường tu đạo tới nay có bước nào lại không phải lấy tinh mạng ra để mạo hiểm. Lấy Hóa Mộc Quyết chết người là pháp quyết chủ tu, tin theo một lão quái xa lạ nhận lấy càng khó tin thần thông, rồi giờ đây có thêm một thần thú kì bí. Hắn tin vào số mệnh vẫn chưa tận, nếu như đã gặp được đều là có duyên thay vì sợ hãi trốn tránh không bằng cứ khẳng khái tiếp nhận chúng.

Tâm trí đã khai thông Trần Duyên không còn do dự được hay mất nữa, hắn khóa chặt trường cung khí tức. Long vốn là cấm kị yêu thú khiến người khác vừa tôn thờ vừa sợ hãi. Một đầu long tộc xuất hành ra thế giới bên ngoài chín phần là báo hiệu cho đại sự kiện nào đó. Nếu bọn chúng nhận ra đồng tộc rơi vào tình trạng này, không những hắn mà cả sư phụ cũng sẽ vì điều đó mà bị liên lụy theo.

Hai chiếc rương đầu đều xuất hiện thần vật khiến cho Trần Duyên đối với chiếc rương thứ 3 này có rất lớn hi vọng.

- Khà khà không biết trong này là thiên tài địa bảo gì đây, quyển phổ cùng thần binh đều đã xuất hiện chỉ còn lại thiên tài địa bảo. Ta đi một chuyến này đúng là phát tài lớn a.

Hắn nụ cười trên miệng như muốn giãn ra, ba rương, hai bảo vật. Bí ẩn cuối cùng không cần lo nghĩ mà gần như đã khẳng định sẽ có một bảo vật khác sẽ xuất thế.

- Cái thứ này có công dụng gì?

Hắc lệnh bài cùng hình thù kì lạ làm cho Trần Duyên vui quá hóa buồn. Hắn tưng hửng tiếp nhận một thứ kì lạ không rõ nguồn gốc. Dù có trích máu nhận chủ tấm lện bài kia vẫn trơ ra nhưng có một điểm mạnh làm cho Trần Duyên phải chịu thua. Độ cứng gần như vô địch, một quyền, trăm quyền…hai tay hắn đều đã đánh đến tê gần dù là kim thiết cũng phải bị móp méo chỉ là lệnh bài kia vẫn nguyên vẹn một cách diệu kì không có lấy một vết xước.

Một buổi vất vả giằng co Trần Duyên quyết định giơ tay đầu hàng, ném vào trong ngực áo. Thương thế đã lành lặn bay giờ không phải lúc để nhẫn nại thêm được nữa, thanh âm cổ lão kia vẫn còn mơ hồ trong não hải, hắn lại có phần hiếu kì với tồn tại kia còn hơn cả chân truyền của lão.

Chương 194: Thanh Long Cung uy lực

Vách núi dựng đứng cao ngàn trượng liên tục nhiều ngày qua vang lên vô số thanh âm điếng tai, những sinh linh sống gần đó không thể chịu được bị làm phiền nên đã lũ lượt kéo đi.

- Ầm…ầm…

Chấn động không hề suy giãm, Trần Duyên tả thủ giữ chặt Thanh Long Cung, hữu thủ kéo mạnh dây cung.

- Hây…ầm…

Ngọn núi rung chuyển, cát bụi mù mịch. Nơi hắn ngắm vào xuất hiện một lỗ lớn, to tròn bằng đầu người sâu không thấy được điểm tận cùng. Vách núi dựng đứng nhiều ngày nay đã trở thành tấm bia để Trần Duyên luyện tay, chỉ cần nhìn lên thành quả của hắn, chi chít những lỗ lớn nhỏ khác nhau biến cả một cự sơn trở thành tổ ong kì quái.

Càng khó hiểu hơn là hắn suốt thời gian qua trên người không có giữ lấy một mũi tên, hành động kéo dây cũng của hắn cũng không ngoại lệ. Không hề trông thấy một mũi tên nào gác lên. Ấy vậy mà mỗi lần hắn thả tay lại đục thủng một lỗ lớn khó lòng trối cải.

Trần Duyên không ngơi nghĩ, Thanh Long Cung uy lực quá lớn, với thực lực hiện tại hắn không thể phát huy toàn bộ những gì tinh diệu nhất. Tự hào là kẻ có nhục thể mạnh mẽ hiếm ai bì kịp nhưng hiện tại lại vô cùng khó coi. Thanh Long Cung hắn dồn toàn lực bú sữa mẹ của mình cũng chỉ kéo ra căng dây cung được 1 thành. Nhưng cũng đừng vì lẽ đó mà coi thường, chỉ nhiêu đó thôi uy lực đã mạnh mẽ hơn rất nhiều khi hắn phóng ra Trùng Tiễn.

Sát Tiễn Hồn Khí vốn yên vị trong não hải được Trần Duyên thuần thục vận dụng. Hắn hồn khí được Chu Lão cưỡng bức bộc phát bấy lâu nay được vận dụng bộc phát Trùng Tiễn nay lại hư hư thực thực xuất hiện. Từng mũi hồn tiễn được bắn ra đều mang tốc độ không ngờ tới, xuyên qua hàng trăm chiếc lá đang rơi cắm phập vào đá.

- Để có thể khống chế ngươi đạt được lô hỏa thuần thanh cũng không biết phải tốn bao nhiêu năm tháng đây. Hao tốn 5 ngày cuối cùng cũng nắm bắt được da lông coi như cũng tạm thời có thể vận dụng đi.

Hồi tưởng lại mấy ngày trước, chỉ việc điều chỉnh hồn tiễn trực chỉ bắn ra Trần Duyên đã vô cùng trật vật. Làm cho dây cung dịch chuyển dù chỉ một li cũng không khác gì hắn gánh trên vai vạn cân cự thạch. Sau vô số lần thất bại thảm hại không đêm xuể cuối cùng hắn cũng miễn cưỡng thành công.

Tiễn hồn cũng không phải là vô tận, mỗi ngày điên cuồng xạ tiễn, hắn phải nghĩ ngơi hồi phục 3 canh giờ nếu không não hải sẻ kịch liệt đau đớn. Hồn khí nhỏ bé vừa hình thành không lâu rất có thể vì cưỡng ép thi triễn mà bị nghiền nát thành hư không.

- Có ai không? Cứu…cứu…

Tiếng hét thất thanh thu hút sự chú ý của Trần Duyên, hắn vốn là kẻ không thích lo chuyện bao đồng nhưng tình thế lúc này lại rất khác biệt.

- Có tiếng kêu cứu! Vậy là đã có tu sĩ xâm nhập vào bí địa.

Không để lỡ cơ hội biết thêm tình hình bên ngoài, Trần Duyên phóng người hướng theo tiếng cầu cứu phát ra.

- Ha ha ha tiểu nương bì, ngươi đã không còn con đường trốn chạy nào khác, tốt nhất là nên đầu hàng đi. Bỗn đại gia đảm bảo sẽ không làm phương hại tới nàng, giao ra túi trữ vật cùng báu vật nàng vừa lấy được trong tiểu hang động kia chúng ta sẽ đường ai nấy đi.

- Ngu ngốc, sau lại đường ai nấy đi? Ngươi không thấy ả vẻ ngoài thập phần thuận mắt sao. Tuy đã là tàn hoa bại liễu nhưng cũng lộ ra khí chất không tầm thường, hắn là lão bà của một tên tu sĩ cao cường nào đó.

Hai tên tráng hán không ngàn ngại đối với nàng thèm khát ra mặt. Mĩ phụ đạo bào che kín người nhưng nhan sắc diễm lệ hiếm thấy, cùng hai ngọn cự sơn căng tràn không thể bị y phục che giấu đã kích thích bọn chúng dâm tính. Tráng hán phương cương đã 5 ngày bị buồn bực vì pháp lực bị phong tỏa khi hai người bọn hắn nhìn thấy nàng bước ra từ hang đá cũng mặc kệ mĩ nhân có hay không có sỡ hữu báu vật. Tìm thấy một cực phẩm dường này ở nơi rừng sâu heo hút chính là phúc trong vạn phúc.

- Súc sinh thô bĩ, miệng chó không mọc được ngà voi. Chu Lệ Ảnh này dù có bị thiên khiễn thành tro bụi cũng không để các ngươi đạt được ý nguyện.

Nàng pháp kiếm uốn lượn công tới, vỗn dĩ không muốn cùng hai tên nam nhân thô lỗ này cứng đối cứng nên cố tình lẫn trốn để làm chúng biết khó mà lui. Không ngờ hai kẻ súc sinh này từ đầu đã nhắm tới nhục thể của nàng. Bị dâm mục của bọn chúng chiếu xạ khiến nàng lại càng khó chịu quyết định ra tay giết bọn chúng.

- Hãy đỡ, Hồng Hoa Tuyệt Kiếm.- Keeng…

- Mĩ nữ, bộ ngày hôm này nàng chưa ăn cơm sao, kiếm chiêu không có nữa phần sức lực thua xa cả phàm nhân.

- He he he tốt nhất nàng hãy ngoan ngoãn nằm xuống để hai huynh đệ chũng ta ân ái, biết đâu lại cho nàng chổ tốt a.

Lợi hại nhất kiếm chiêu lại bị hai kẻ gian manh kia tùy tiện gạt bỏ khiến lòng nàng chua xót nhớ ra, pháp lực đã không thể vận dụng, thân là nữ nhân liễu yếu đào tơ làm sao có thể cùng hai kẻ cốt đột chống trả chứ.

Chỉ sau vài chiêu ngay cả kiếm cũng bị tước đi, nàng tâm trí như rơi xuống vạn trượng. Thầm hối hận tại sao lại cố sống cố chết xông vào đây, nàng thực sự đã nghĩ tới cái chết nhưng nhìn hung quang từ bọn chúng nàng không nghĩ hai kẻ kia có thể để nàng toại nguyện thậm chí là luân phiên cường hiếp thi thể của nàng.

- Nữu nhân, chỉ cần nàng nghe lời, thành thành thật thật chăm sóc cho tiểu huynh đệ của ta, khẳng định sau này chổ tốt không thiếu.

- Nàng cũng như những ả tiện nhân trước đây thôi, lúc đầu thì liều sống liều chết bảo danh tiết chó má nhưng chỉ một lúc sau lại van nài dưới đũng quần của đại gia ta.

Hai kẻ kia rõ ràng đã là hành gia, thủ đoạn vô cùng thuần thục nhân lúc nàng hoảng sợ tột cùng lại bồi thêm không ít lời nói hèn hạ càng làm vấy bẩn tâm trí khiến nàng không đánh mà tự hàng.

- Vô liêm sĩ, hai tên cẩu tử các ngươi sẽ chất không được yên thân.

Mĩ phụ không phải hạng tầm thường, nàng đối với bọn chúng thủ đoạn dường như không hề có tác dụng. Hai tên tráng hán nhục thể to lớn càng giận dữ, bọn chúng thề sẽ hung hăng nhục nhã nàng cho tới chết…không dù nàng có chết cũng khó lòng yên thân.

Vẽ mặt điên cuồng thèm muốn, nước dãi chảy dài. Bọn chúng không thể nhẫn nại thêm được nữa, tiểu huynh đệ bên dưới đã thập phần nóng lòng được an ủi, như thể chỉ cần có được nàng dù lấy đi bọn chúng trăm năm thọ nguyên cũng mù quáng mà đánh đổi.
- Sát!

Nàng kiên cường chống đỡ ngọc thể, ý định cùng bọn chúng liều chết thì bỗng nhiên một tên khựng lại. Hắn tứ chi bất động ngữa mặt lên trời, hỏa dục điên cuồng dường như không còn bộc phát. Đồng bạn phát hiện tên kia có hành động bất thường cũng đề phòng không dám xông lên. Hắn nhiều lần gọi lớn nhưng tên kia vẫn đứng như trời trồng.

- Này lão Mã, ngươi…

- Rầm!

Không còn cách nào khác hắn lại gần đẩy nhẹ vai nhằm đánh động. Cả người to lớn đột ngột rã rập xuống đất không khác gì thân cây bị cưa đổ. Tên kia đã tuyệt khí từ lâu, nơi trái tim có một lỗ thủng lớn.

- Lão Mã…ngươi…ngươi…

- Đừng…đừng mà…ta không muốn chết…ta không muốn chết…

Đồng bạn không chút tiếng động bị diệt sát, ngay cả tiếng hét đau đớn cũng không thể thoát ra càng làm cho hắn sợ hãi. Trên mặt cắt không còn hột máu, hạ bộ không thể khống chế tiểu tiện nay tại chổ, song cước không thể bước đi đành bò lê ra đất đâu còn dáng vẻ “hào hùng” ban nãy.

- Đừng…Ah…Ah…

Tên còn lại cũng không thể thoát khỏi số phận, cùng một hiện trạng, ngực trái bỗng nhiên xuất hiện một lỗ thủng to lớn nghiền nát tất cả mọi thứ trong đó.

Tận mắt chứng kiến hai kẻ chỉ vừa lúc nãy thôi còn muốn xâm phạm mình đã nằm xuống khiến mĩ phụ thất thần. Một bóng đen dần hiện ra, hắn chỉ quấn bên dưới là da thú, mình trần để lộ ra hình thể tuyệt mĩ. Từng thớ cơ không hề to lớn thô thiển mà lại cứng rắn làm cho nàng say mê ngắm nhìn một hồi lâu.

- Chu Lệ Ảnh ngươi làm sao có thể thất thố như vậy được, dù sao hắn cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi mà ngươi lại không nói một câu cảm tạ mà lại vô sĩ nhìn chằm chằm như thế chứ?

Nàng chợt nhận ra có điều không phải, đôi má xinh xinh phủ một tầng mây hồng. Nét ngượng ngùng của nàng thoáng cũng khiến Trần Duyên có một chút say mê.

- Không biết cô nương trên người có thương thế gì không?

- Đa tạ đạo hữu, ta không…AH!

Nàng muốn khước từ dù sao cũng lần đầu gặp mặt nhưng vết thương dưới chân lại phản bội nàng. Trong lúc bỏ chạy khỏi tay bọn chúng mĩ phụ vô tình bị thương tuy không quá nặng nhưng do một ngày không được chữa trị nên càng trở nặng. Ban đầu bản thân lâm vào nguy hiểm nên nàng cũng không chú ý đến nhưng khi mọi chuyện trôi qua nỗi đau lại dồn dập kéo tới.

Nàng không thể đứng vững trực ngã xuống đất. Khoảng khắc đó Trần Duyên chợt nhận ra, hắn song thủ bất chợt đở lấy nàng, ôm người ngọc vào lòng. (Main nhà ta hảo hán qué hehehehe).

- Chu cô nương thương thế đã tới mức này thì cũng đừng miễn cưỡng, chúng ta một chút công pháp cũng không thể vận dụng so với thường nhân tình trạng còn tồi tệ hơn.

Hắn chân tâm thật ý lời nói làm sao nàng không thể nghe ra, nhưng tình thế ngượng ngùng không giảm đi mà càng tăng thêm. Người ngọc mềm mại không xương, nàng được Trần Duyên cõng lên. Hơi thở nam nhân mãnh liệt cùng tấm lưng rắn chắc, trần trụi chạm vào hắn da thịt khiến nàng tâm hồn như chú nai nhỏ nhảy nhót không yên.

Chương 195: Đêm mưa lạnh lẽo 18+(nhẹ)

Khe suối gần đó được Trần Duyên đặt biệt để ý tới không những vì dòng nước trong vắt mát lành mà địa thế xung quanh lại cực kì bí ẩn khó lòng nhận ra có người ẩn nấp.

Diễm phụ ngồi trên mặt đá, gót sen khua nhẹ dòng nước. Cảm giác mát lạnh do dòng suối mang lại khiến cho nàng cảm thấy thương thế đã khá hơn rất nhiều.

- Chu phu nhân, ta đã án theo những gì phu nhân miêu tả đem về những thảo dược này. Không ngờ những linh dược thấp kém tưởng chừng bỏ đi lại có tác dụng trị thương đi.

- Nhà ta vốn truyền đời lấy hái dược làm kế sinh nhai nên đối với linh dược có một chút hiểu biết.

Nàng ưu nhã ngọc thủ đón lấy, tuy Chu Lệ Ảnh từng tiếc lộ xuất thân là hạng bần cùng do cơ duyên xảo hợp tìm được linh tài thần bí mà một bước lên mây đột phá Trúc Cơ nhưng Trần Duyên lại không tin. Nữ nhân tiểu gia không thể nào trong lời nói lại vô tình lộ ra khí chất bá đạo cùng suy tính tĩ mĩ được tới dường này. Mỗi lời nàng nói ra tuy không nhiều nhưng lại không có bất kì sơ hở làm cho hắn khó lòng điều tra được nàng tung tích.

- Ah…

Diễm phụ sau nhiều ngày trốn chạy thể chất đã không thể cầm cự, linh dược trên tay còn không đủ sức lực để giữ được nữa lỡ tay rơi xuống. Nàng trước kia trong mắt phàm nhân chính là thần tiên đi mây về gió, một cái phẩy tay trời long đất lở. Nay một khi không thể thu nạp chân khí, với thể chất của nàng lại chỉ có thể cùng những quý phu nhân chân tay mềm yếu đánh đồng. Chỉ riêng việc có thể tồn tại ở nơi đây hay không đã là điều khó nói trước huống chi là cùng kẻ khác tranh giành tài nguyên.

- Để ta.

Trần Duyên mỉm cười, lấy linh dược áp nhẹ vào vết thương, mĩ cước đặt trên đùi sau đó lại dùng vải băng cầm cố. Gót sen bị Trần Duyên chạm vào làm cho diễm phụ thần tình lo lắng, trừ tướng công chưa có kẻ nào có thể chạm vào. Từng cử chỉ nhẹ nhàng, những cái chạm khẽ trên da thịt, nàng muốn rút lại mĩ cước nhưng lại không làm. Từ tận sâu trong thâm tâm Chu Lệ Ảnh không muốn khoảng khắc này mau chóng tàn lụi, nàng nhắm khẽ mĩ mục như thể hân hưởng.

- Rột…rột…

Náo động thanh âm tàn phá khung cảnh nên thơ, diễm phụ e thẹn không biết phải giấu mình vào đâu. Thì ra là cả ngày hôm qua tới giờ nàng vẫn chưa ăn gì nên bụng bắt đầu kháng nghị.

- Ha ha ha Chu đạo hữu, ta và ngươi cùng dùng cơm được chứ.

- Đa…đa tạ Trần…công tử.

Nàng e thẹn gật đầu, cách gọi đổi thành công tử cố gắng lắm mới có thể thoát ra khỏi miệng ngọc. Nàng xoay mặt đi chổ khác không khỏi trách thầm.

- Tại sao ta lại gọi hắn như vậy chứ? Ta cùng tên kia gặp nhau chứ được ba canh giờ. Lệ Ảnh ơi Lệ Ảnh, ngươi là kẻ đã có chồng sao lại có thể nói ra những lời khác với nam nhân nào khác chứ.
- Chu phu nhân nếu đã không chê thì cứ xưng hô ta như vậy a, dù sao Trần mỗ cũng vô cùng ưa thích, so với Trần đạo hữu thì nghe thân mật hơn rất nhiều.

Trần Duyên lòng vui như mở hội, hắn không ngờ mọi chuyện lại tiến triển vô cùng nhanh chóng. Đối với vị phu nhân tuyệt sắc này nói hắn không có bất kì thèm muốn nào chính là giả dối. Dù biết Chu Lệ Ảnh là nữ nhân đã có chủ nhưng thì sao chứ? Chỉ cần hắn ưa thích cùng nàng rõ ràng không ghét bỏ, hắn bắt nàng đi thì tên phu quân kia biết nơi đâu mà tính toán nợ nần. Sợ rằng khi hắn tìm tới nơi thì mĩ phụ mê người này đã tâm không còn vấn vươn gì nữa.

Hắn đưa tay trước mặt nàng, nữ nhân hiểu ý bẽn lẽn ngón tay thon dài chạm vào bàn tay to lớn kia. Lần đầu có chút rụt rè, nàng chạm nhẹ rồi rút lại nhưng sau cùng vẫn thỏa hiệp để hắn đỡ nàng đứng lên. Sau nhiều lần suyết té ngã phải chống đỡ vào vai hắn, đỏ mặt như thiếu nữ lần đầu cùng tình nhân va chạm. Eo thon của nàng bị hắn tay lớn quàng qua chống đỡ ngọc thể bước tới gần đống lửa.

Đón lấy một cây cá nướng từ tay hắn, nàng miệng nhỏ khẻ nhai. Hương vị trần đời hiếm thấy lan tỏa trong miệng, khiến nàng không khỏi tự nhủ do bản thân quá đói nên dù ăn gì cũng trở thành sơn hào hải vị. Song mục hàng long mi cong vút nhẹ chóp, diễm phụ ngây ngốc ngắm nhìn Trần Duyên điên cuồng xâu xé xâu cá trên tay không biết chán. Đôi tay chống cằm ngây ngốc hồi lâu thì mặt trời đã lặn lúc nào không hay.

Trần Duyên lại dìu nàng quay về tiểu động mà hắn tốn công khai phá. Bên trong tuy hoang sơ, mộc mạc lại không bẩn thiểu chút nào. Hắn ra ngoài rồi lại quay trở về, trong tay còn cầm theo thật nhiều lá, làm cho nàng một chiếc giường nhỏ nghĩ tạm.

- Trần công tử, ta…thật sự đã mang lại rất nhiều phiền phức. Có ta đi cùng chỉ cản trở công tử truy tìm cơ duyên, hay là để ta tự chăm sóc…

- Chu phu nhân sao lại nghĩ như vậy, cái gì là gặp chuyện bất bình ra tay nghĩa hiệp ta đều hiểu. Nay đã gặp phu nhân trong tình cảnh này nhắm mắt làm ngơ khác gì một kẻ không tim không phổi chứ.

Hắn hào khí đầy người, trên gương mặt tỏ rõ sự quyết tâm không thể nào lay chuyển. Chu Lệ Ảnh trên mắt đỏ hoe cuối đầu cảm tạ, mĩ phụ lo lắng hắn cũng sẽ như trượng phu của nàng trong đầu chỉ nghĩ tới lợi ích. Khi biết được nam nhân kia sẽ vì mình mà ở lại làm cho nàng nội tâm cảm kích khôn cùng.

Đêm đó Chu Lệ Ảnh dù không muốn nhưng bị Trần Duyên bắt ngã lưng trên chiếc giường vừa làm, riêng hắn chỉ đắp một tắm chăn được làm từ lá cây ngồi tựa lưng gần đó.
- Tách…tách…RẦM!

Trong màn đêm mưa như trút nước, cái rét buổi tối chỉ có một chút lá khô còn khó có thể chống trả huống chi là cơn mưa nặng hạt này. Nàng nhục thể nữ nhân lại cực kì suy yếu, bờ vai thon gầy run lên không thể nào yên giấc.

Mĩ mục mở ra, Chu Lệ Ảnh hoảng hốt trông thấy Trần Duyên vẫn một mực ở nơi đó, hắn một chút không dịch chuyển mặc cho từng đợt mưa rơi như trút nước. Thì ra hắn cố tình ngồi đấy để che mưa chắn gió cho nàng, diễm phụ khóe mắt cay cay, trái tim bỗng đau như thắt lại. Sau một khắc lưỡng lự nàng cắn chặt môi mộng, cất lên tiếng gọi.

- Trần công tử, Trần công tử…

Chu Lệ Ảnh thanh âm dù là sắt đã cũng phải tan chảy, Trần Duyên mi mắt nhắm nghiền khó lòng cưỡng lại vị phu nhân kia mị nhãn.

- Ta cảm thấy trong người đột nhiên rất lạnh, Trần công tử hãy vào đây với ta nha!!!

Hắn tâm trí như bị nàng khống chế, trong đôi mắt ngây dại chỉ còn lại thân ảnh của Chu Lệ Ảnh. Như kẻ khát nước lâu ngày tìm được dòng suối nhỏ, Trần Duyên khát khao mãnh liệt trỗi dậy bước lại gần nàng.

Diễm phụ nhận ra Trần Duyên nhìn nàng say mê không dứt, nội tâm vốn thấp thỏm dần diệu lại. Nàng chủ động nhích đồn bộ căng tròn, lộ ra một chổ trên giường lá ý định đã không thể che giấu.

Chu Lệ Ảnh tay ngọc chủ động cầm tay Trần Duyên dìu hắn lên ngồi sát bên nàng. Diễm phụ lấy trong ngực áo một chiếc khăn hoa, diệu dàng chấm từng giọt nước còn đọng lại trên người hắn. Nàng hô hấp có chút dồn dập, hơi thở như lan khiến cho Trần Duyên cũng bị hương thơm từ người nàng cuốn hút. Nhưng hắn vẫn chưa hề chủ động ra tay, mặc cho mĩ phụ ân cần hầu hạ.

Mái tóc đen óng ả, xuôn dài như thác được nàng xỏa xuống. Ban đêm khi nghĩ ngơi đạo bào bức bách lại cản trở nàng yên giấc nên đã được Lệ Ảnh thoáng nới rộng. Diễm phụ cuối người thật sâu chăm chú từng chút một, ngọc thủ vô cốt vô dọc từng li từng tí trên đôi vai cường tráng của Trần Duyên vô tình lộ ra thấp thoáng cánh sen tiểu yếm.

Khăn hoa dọc theo khuôn ngực cường tráng chạy dọc theo từng múi cơ, tất cả đều được nàng chú trọng chăm sóc. Tay nhỏ đã tới lưng quần, Chu Lệ Ảnh mĩ diễm khuôn mặt đỏ bừng. Nàng ngón tay thon dài chạm vào hắn dây lưng, đôi mắt như ngấn nước ngước lên nhìn Trần Duyên như muốn sự đồng ý của hắn.

Đạo bào trễ nãi làm lộ ra bờ vai quyến rũ, Trần Duyên khẻ chạm rồi lại diệu dàng di trượt lên chiếc cổ cao cao. Tay hắn đi tới đâu, nơi đó liền trở nên đỏ hõn nhiệt lượng cũng tăng không kém. Chu Lê Ảnh ngọc thể ngượng ngùng, không ngờ chỉ bị Trần Duyên chạm nhẹ đã khiến nàng không thể kiểm soát bản thân, thư sướng hô hấp có phần mãnh liệt.

- Tùy ý phu nhân.

Nàng như được ân trên ban xuống mệnh lệnh, Chu Lệ Ảnh song thủ gắt gao nắm chặt lấy Trần Duyên dây lưng rồi lại lưỡng lự. Nội tâm của nàng đang dằng co giữa khao khát trống trãi cùng mặc cảm tội lỗi. Nàng nữ nhân đã không còn trinh tiết lại giữa chốn rừng sâu nước độc cùng nam nhân xa lạ làm ra chuyện người đời câm phẫn. Trong lúc diễm phụ còn đang mong lung thì ngọc thủ đã bị Trần Duyên tóm chặt, hắn cao ngạo nở nục cười khiến cho nàng ngất ngây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau