KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Kết cục đã được đoán định

Trường chiến đấu đã dần đi vào ngã ngũ, không ngoài dự kiến Ma Kiếm Tông nhân số áp đảo đang dần thắng thế. Mười tên hắc y đã ngã xuống bảy, chỉ còn lại ba tên Trúc Cơ Trung kì thực lực mạnh mẽ nhất.

Ma Kiếm Tông không hổ danh là đại ma môn, trong trận chiến không ngừng xuất hiện những đệ tử nổi trội. Thậm chí một đầu Ất đẵng cấp 2 yêu thú cũng đã được tế ra làm chấn kinh toàn trường. Nhưng quân số thiệt hại cũng không ít, hơn mười tên đệ tử không may mất mạng.

Kết cục viên mãn nhưng lại khiến kẻ sau màng thập phần thất vọng, hắn lắc đầu thở dài. Vẻ mặt mất đi hứng thú Trần Duyên trực bỏ đi.

- Tiểu gia hỏa này không lẽ thật sự muốn Ma Kiếm Tông thảm bại a?

Lão nhìn thấy Trần Duyên biểu hiện chỉ có thể giở khóc giở cười.

- Các ngươi ỷ đông hiếp yếu, ta dù có chết cũng không để Ma Kiếm Tông các ngươi đắc ý.

Tên tu sĩ cầm đầu nhất thủ đã phế, hắn cùng hai tên đồng bạn lưng dựa vào nhau đối mặt với vòng vây tử thần.

- Ha ha ha tên kia khẳng định sẽ dùng tới sát chiêu a, mấy tên gia hỏa này khiến ta mỏi mắt mong chờ cuối cùng cũng đã có kịch hay để xem.

Ba người Tưởng Niệm sắc mặt trở nên khó coi, chăm chăm nhìn qua Trần Duyên không hiểu hắn thật sự là Ma Kiếm Tông người?

Tên cầm đầu không ngờ làm ra hành động kinh người. Hắn phía sau bất ngờ đâm ra trủy thủ giết chết hai tên đồng bạn còn lại.

- Sư…sư huynh…

- Thứ lỗi cho ta, chúng ta khẳng định không thể sống sót trở ra nhưng ta thề với các ngươi, sẽ đem chúng xuống âm phủ cùng chúng ta bầu bạn.

Hắn nở nụ cười điên dại, song thủ bắt pháp. Huyết nhục từ hai tên đồng bạn như sinh linh chuyển động từ từ chuyển dời ra khỏi cơ thể tới khi chỉ còn lại hai cụ xác khô.

- Tất cả lùi lại, hắn muốn trước khi chết tung một chiêu tất sát.

Viên Thành Lực lúc này đã biến hóa thành hình dạng chiến đấu, tứ chi thô to, lông mao dày cộm, trên tay đại trùy Pháp Bảo đã khiến một tên trong kẻ thù đầu lâu nổ tung chết cực kì thảm.

Thuận theo Viên Thành Lực báo động, hàng trăm đệ tử thi nhau lùi ra cách đó trăm bước, từ xa đề phòng tên kia một chiêu quyết tử.

- Ha ha ha các ngươi không thể nào có thể trốn thoát.

- Lấy mạng ta làm dẫn. Tế!

- Ma Huyết Bộc Địa.

Hắn nhục thể trở nên bành trướng một cách kì dị, chỉ cần nhìn vào cũng đủ biết cái này diễn ra khiến kẻ thi triễn phải thống khổ khó có thể tưởng tượng.

- Khà khà khà các ngươi hãy cùng chết với ta.

- Không ổn mau chạy.

Nhục cầu nổ tung, uy lực khiến cho một vùng rộng lớn hơn 1 dặm trở thành bình địa. Trần Duyên quan chiến cách đó rất xa nhưng hắn dễ dàng cảm nhận được áp lực không nhỏ từ chiêu bộc phá kia. So với đầu yêu thú tự bạo nội đan trước kia hắn từng chứng kiến qua, uy lực đã mạnh hơn rất nhiều lần. - Đại sư huynh, bọn hắn không bị bạo tạc mà chết chứ?

- Rất khó, ta không tin bọn chúng gần trăm năm tu luyện mà không có lấy một lá bài tẩy để phòng thân.

Lần này chiến đầu thập phần thảm khốc, nhân số đã giảm đi 2 thành đây chính là lần Bách Niên Chi Chiến tổn thất nặng nề nhất từ trước tới nay. Không ít kẻ vì giữ lấy tính mạng mà đã tế ra bản thân Pháp Bảo, phù chú, hộ giáp pháp khí. Nhưng nỗi bật nhất chính là ba người Lôi Lâm, Vạn Vân Phi cùng Viên Thành Lực.

Viên Thành Lực vô cùng tin tưởng nhục thể mạnh mẽ, trực tiếp đón nhận đòn công kích. Lôi Lâm lại nhanh chóng thi triển phòng hộ công pháp, một đầu lôi long hiện ra quấn quanh lấy hắn nhục thể, mạnh mẽ chống đỡ. Vạn Vân Phi có phần đặc thù, song thủ không ngừng múa loạn trong hư không. Đồ án với văn tự trước nay chưa từng thấy hiện ra bảo vệ hắn phía sau vô sự. Ba người lông tóc không hề tỗn hại, rõ rằng đòn bộc phá vừa rồi không thể khiến bọn chúng trở nên khốn đốn.

- Tiểu bối không muốn làm phiền nhã hứng của tiền bối lâu hơn nữa, chúng tiểu bối cáo từ.

Lão phất tay không tiễn, thú vị nhìn hắn.

- Đại sư huynh chúng ta lần này thật sự đắc tội với đệ tử các sơn phong khác. Sau này chính là đường lớn cũng khó đi.

Bạch Long lo lắng không sai, toán người liên minh sau khi thu hoạch chiến trường đã tỗn thất không nhỏ. Điều khiến bọn hắn càng trở nên căm phẫn hơn chính là tung tích Giáp đẵng yêu thú không thấy đâu.

- Vạn sư huynh có phát hiện.

- Là gì, tung tích của yêu thú sao?

Vạn Vân Phi ngay lập tức lao tới.

- Không, sư huynh nhìn xem, tên này không phải là đồng bọn của những kẻ kia sao?

- Không sai, nhưng hắn đã chết nhiều ngày trước. Có thể bọn chúng nội bộ nãy sinh bất đồng chém giết lẫn nhau.
Hắn thận trọng tra xét thi thể.

- Ta không nghĩ là vậy, các ngươi mau nhìn. Tên này vết thương trên người vẫn còn đã gần hồi phục, hắn đã bị phế đi đan điền. nếu ta đoán không sai tên này chính là mồi câu dùng để dụ bọn người kia tới.

- Rồi sau đó đụng độ chúng ta…mượn đao giết người.

Lôi Lâm tinh tường nhận xét càng khiến chúng huynh đệ hít một hơi lạnh. Nếu như nghi ngờ kia là đúng thì tất cả bọn hắn đã vô tình trở thành con cờ cho kẻ khác lợi dụng.

- Là kẻ nào, lão tổ tông này nhất định sẽ lột da, róc xương hắn. Dám âm ta tỗn thất một đạo cấp 2 Giáp đẵng linh phù quí giá.

- Của ngươi linh phù quí giá không lẽ hộ giáp của ta là thứ vô dụng, ta đã hao tỗn gàn 10 vạn điểm cống hiến mới có thể lấy tới tay không ngờ lại vô dụng trở thành phế phẩm.

- Của ta, còn của ta nữa…

- Sư huynh của ta cũng vì chuyện này mà mất mạng ta phải trả thù cho hắn.

Toàn trường trở nên náo động, lần này bọn hắn bị âm quá nặng nề. Kẻ thù hao tiền tốn của, kẻ thì ngay cả tính mạng cũng không giữ được. Lòng người phẫn nộ như hỏa thiêu đốt.

- Lần này theo các ngươi suy đoán ai là kẻ có lợi nhất? Sơn phong nào không hề gánh chịu bất kì tỗn thất nào.

- Lâm đệ ý ngươi muốn ám chỉ Phong Ma Sơn.

Vạn Vân Phi vô cùng nhịp nhàng phối hợp.

- Chính là bọn súc sinh kia. Trận chiến vừa nổ ra hai tên Bạch Long, Như Phong bỗng nhiên biến mất. Từ trước đó tên Trần Duyên kia cùng Tưởng Niệm cũng diện cớ không tới. Lôi Lâm ta thập phần khẳng định Phong Ma Sơn là những kẻ đứng sau chuyện này.

Lôi Lâm nói ra suy đoán khó lòng phản biện, những kẻ thất bại bần thần đứng đó bỗng nhiên tìm được chổ bấu viếu, nơi để trút bớt cơn phẫn nộ cùng nhục nhã tột cùng này.

- Lôi sư huynh suy đoán rất đúng, ta cũng tin rằng chính là bọn người Phong Ma Sơn chứ không ai khác. Bọn chúng nhân số ít nhất sợ rằng không thể bắt lấy vị trí đầu nên đã không ngại giỡ trò bẩn thiểu này kéo chúng ta cùng xuống nước.

- Giết bọn chúng, mới khiến chúng ta hả giận.

- Phải, giết chúng.

Trong lúc lòng người như sôi trào, tất cả lòng thù hận đều đổ dồn về một phía thì một trong những nhân vật chủ lực nhất lại lặng lẽ dẫn người rời đi.

- Viên sư đệ, không lẽ muốn tự mình trả thù. Như vậy quá mạo hiểm, tuy bọn người Ma Phong Sơn nhân số ít ỏi nhưng ba tên trong số chúng thực lực sư đệ ắt hẵn cũng hiểu rõ phần nào.

- Vạn sư huynh hiểu lầm rồi, chỉ là ta không có hứng thú truy lùng sư huynh đệ Phong Ma Sơn.

Khách khí một câu Viên Thành Lực dẫn theo các sư đệ Bình Địa Sơn rời khỏi làm cho Vạn Vân Phi không thể mở lời thuyết phục.

Chương 177: Đứng giữa vòng vây

Bình Địa Sơn tinh anh đệ tử lần này đi ra cũng phải hơn 10 người, Viên Thành Lực thực lực đứng đầu, hắn được Ngũ Trưởng Lão phong làm dẫn đội không kẻ nào dám phản đối.

- Viên sư huynh, chúng ta tại sao không cùng sư huynh đệ đi tìm Ma Phong Sơn người trả thù? Bình Địa Sơn ta tổn thất cũng không nhỏ.

- Sư đệ có ý trách ta sao?

Viên Thành Lực ngoái lại lại nhìn trầm giọng.

- Đệ…đệ không dám, chỉ là…

- Ngươi lo sợ Ma Kiếm Sơn người sau khi giải quyết Phong Ma Sơn sẽ tìm tới chúng ta?

Ma Kiếm Sơn vạn năm qua tồn tại dưới sự cai trị của tông chủ, từ lâu đã hình thành bá đạo thói quen, bọn chúng vốn có tiếng càn quấy. Chỉ cần đệ tử khác bất tuân bọn chúng mệnh lệnh đều có nguy cơ bị trả thù.

- Hừ ta không tin bọn chúng có cơ hội ra tay, sau Bách Niên Chi Chiến lần này Ma Kiếm Tông chính là một lần thay máu, Ma Kiếm Sơn người đã ngông nghênh quá lâu rồi. Đi thôi.

Dẫn theo Bình Địa Sơn sư huynh đệ, Thành Lực quyết không muốn như bọn người kia tiếp tục bị dắt mũi tham gia những cuộc tiêu hao chiến dài hơi kia. Điều tiên quyết lúc này chính là tìm diệt yêu thú, hắn đã tốn công vô ích một lần, không thể lại một lần nữa bước chân vào vết xe đổ.

- Là Phong Ma Sơn người, bọn chúng ở đây. Ngươi mau chóng báo động để các sư huynh đệ vây công bọn hắn.

Hàng trăm Trúc Cơ tu sĩ phóng thích thần thức quả không đơn giãn, cùng lúc đó Trần Duyên cũng không hề cố ý ẩn thân nên chỉ sau vài ngày đã bị bọn chúng phát hiện, pháo sáng bắn lên ngợp trời.

- Đại sư huynh, bọn chúng đã phát hiện ra…

- Cái này sư đệ phải là người rõ hơn ta a.

Hắn cười như không cười nhìn qua Như Phong.

- Không thể nào, đệ đã vô cùng thận trọng không để lại một chút sơ hở nào.

- Ha ha ha nếu đã như vậy thì cũng chỉ là khẩu thuyết vô bằng, chúng ta quyết không nhận tội a.

Trần Duyên vô sỉ đã lên tới cực điểm, thà chết không khai ra chính là hắn chủ ý.

- Các ngươi lúc này còn có thể nhàn nhã như vậy a.

Vạn Vân Phi cùng Lôi Lâm dẫn đầu Ma Kiếm Sơn đệ tử hùng hổ đáp xuống, sát khí ầm ầm như muốn xé xác bọn hắn.
- Khà khà chư vị huynh đệ Ma Kiếm Sơn cũng nhàn nhã không kém, hạn định chỉ còn phân nữa thời gian không đi săn giết yêu thú mà lại tìm đến chúng ta hàn huyên đây.

- Lôi sư huynh lời nói sao một kẻ thấp hèn như ngươi dám tiếp chứ.

Trong hàng ngũ một tên tu sĩ tâm tư nhanh nhạy, xuất đầu hòng trước Lôi Lâm để lại một cái ấn tượng tốt. Phong Ma Sơn người vạn lần lại không nghĩ vậy, tên tu sĩ kia chưa vội đắc ý Như Phong đại kiếm đã ra khỏi vỏ, sắc bén một đường vào không khí.

Lôi Lâm ngưng trọng, trường kiếm chống đỡ. Ngoài ý muốn kiếm quang nhanh như chảo chớp lại không nhắm vào hắn mà bổ lấy tên tu sĩ xấu số kia khiến hắn trọng thương, hộc máu.

- Như Phong ngươi dám…

- Có gì mà không dám, phạm chúng ta đại sư huynh chính là phạm Phong Ma Sơn trên dưới ngàn đệ tử. Hắn không chết là do ta đã nương tay.

Như Phong không hổ danh là kiếm tu, hắn lời nói, hành động đều thập phần sát phạt, như một lưỡi kiếm thẳng tắp một đường chém xuống không mảy may rung động.

- Các ngươi muốn nói tới tên Lôi Lâm kia a, trước đây ngươi trước mắt ta chỉ là con sâu cái kiến tiện tay liền giết, không ngờ giờ đây đã có thể đi tới được bước đường này.

- Thì sao chứ ngươi cảm thấy nuối tiếc vì khi xưa không thể ra tay, trơ mắt nhìn ta được người khác cứu đi. Lúc này trong tâm cam ắt hẵn là ngươi thập phần hối hận đi.

Lôi Lâm bị đào bới nỗi nhục nhã năm xưa, hắn chính là thiên tài vạn năm có một. Kẻ có cực lớn khả năng kế thừa tông chủ vị trí mối nhục do Trần Duyên ban tặng chính là vết ô uế cả đời.

- Ha ha ha…tiểu tử ngươi dám ngôn cuồng trước mặt ta.
- Khô Mộc Đại Pháp. Nhất Chỉ Xuyên Tâm.

Trong nháy mắt, Trần Duyên liền biến mất.

- Không hay! Lôi Thần Bộ.

Lôi Lâm thực lực không thấp, dù ánh mắt không thể theo kịp tốc độ kinh hồn kia nhưng đứng giữa lằn ranh của sự sống và cái chết hắn bản năng mãnh liệt trỗi dậy. Bộ pháp vô thức được kích hoạt, cả người chuyển biến thành lôi điện trong sát na bay ra trăm bước đồng thời cứu lấy hắn một mạng.

Vạn Vân Phi cùng Ma Kiếm Sơn đệ tử lại không thể may mắn được như hắn, chỉ trong một khắc trước đó Trần Duyên còn cách bọn hắn khoảng cách không ngắn lúc này lại hiện diện tại giữa vòng vây không kẻ nào kịp thời nhận ra.

Một chiêu thất bại Trần Duyên tung quyền hướng Vạn Vân Phi vốn lúc nãy còn kề vai sát cánh cùng hắn Lôi sư đệ. Hắn không phải là đèn cạn dầu, khoảng khắc quyền phong áp tới không thể tránh né, song thủ đành che chắn ý đồ muốn ngạnh kháng cùng Trần Duyên.

- Ầm… Ah…Ah…Ah…

Xương cốt liền bị phế bỏ, Vạn Vân Phi tuy nhanh tay giữ lại một mạng nhưng lại thụ không nhỏ trọng thương, bị quyền kình hất văng ra ngoài. Không vội truy sát, Trần Duyên nhục thể đã tôi rèn đến mức cực điểm, hắn không cần phải động thân, uy áp từ nhục thể đã đè ép khiến hơn mười tên tu sĩ bao quanh không thể động đậy. Bọn chúng không phải nhục thể cầm cố mà vì khí thế từ Trần Duyên dường như đã đánh gục bọn hắn ý chí chống trả, chỉ có thể đứng yên như trời trồng.

- “Một đầu thiềm thừ sẽ chết lặng khi bị đại xà nhìn chằm chằm”, tình cảnh của các ngươi lúc này cũng không khác gì a.

Gần đó không ít kẻ ôm tâm tư muốn góp vui lúc này khó khăn lắm mới có thể nuốt xuống ngụm nước bọt, sau lưng y phục đã ướt đẵm từ lúc nào không hay.

- Sư huynh, chúng ta thật sự sẽ đối đầu với hắn sao?

- Đệ kiến nghị hay là thôi, tin rằng không ai trong chúng ta muốn chọc vào kẻ điên kia.

Những thế lực gần đó không ngừng nhìn nhau gật đầu, tất cả đều vô cùng thuần thục yên tĩnh không dám cử động. Tấm gương của Ma Kiếm Sơn còn đó, không kẻ nào nguyện ý đưa đầu làm vật tế thần. Chỉ cần không chọc vào hắn thì Bách Niên Chi Chiến lần này ắt hẵn sẽ lấy được một vị trí không tệ.

Lôi Lâm liều mạng thi triển công pháp khiến nhục thân phải chịu cực nặng phản phệ. Hắn vô cùng chật vật, y phục gần như nát tan, cả người loan lỗ vết máu. Nhưng điều đó không hề đáng kể, hắn lại một lần nữa bị khuất phục trước kẻ tử thù. Càng thống hận hơn là trận chiến giữa hắn cùng Trần Duyên chưa kịp diễn ra bản thân đã thụ lấy trọng thương.

- Tại sao? Lão thiên lại bất công với ta tới mức này, cho ta thiên tư tuyệt đỉnh, ban xuống cự đại cơ duyên tại sao lão lại cho hắn xuất hiện chứ?

Lôi Lâm kinh mạch đã thụ phải tổn thương nghiêm trọng, hắn lúc này không khác gì phế nhân song mục rướm huyết lệ nhìn chăm chăm như muốn ăn tươi nuốt sống Trần Duyên.

- Hắn đối với ta sát khí đã lên tới đỉnh điểm không thể thay đổi, giữ lại chính là gây họa về sau. Dù đắc tội với tông chủ mối họa này không thể tiếp tục tồn tại.

Trần Duyên trời sinh đối với sát khí thập phần mẫn cảm, hắn cả đời chưa từng thấy kẻ nào lại có mối thâm thù sâu nặng như Lôi Lâm. Tên kia đã biến hắn trở thành kẻ thù không đội trời chung, chỉ có giết đi Trần Duyên…không giết đi tất cả những kẻ thân thuộc của Trần Duyên mới có thể khiến hắn giải đi mối hận trong lòng.

Chương 178: Tử Bào đệ tử lộ diện

Chủ ý đã quyết, Trần Duyên trầm trọng sát khí bước tới nơi Lôi Lâm chật vật nằm đó. Nhiều kẻ chứng kiến không khỏi rùng mình, bọn họ trong đầu đã liên tưởng tới hắn tiếp theo cử động.

- Đại sư huynh sẽ giết Lôi Lâm thật sao? Tuy Bách Niên Chi Chiến không cấm đoán chuyện người sống ta chết nhưng hắn đã được tông chủ thu làm chân truyền đệ tử. Giết Lôi Lâm chính là tuyệt đối cùng tông chủ vạch mặt a.

Bạch Long hoa dung thất sắc, ma môn vốn là nơi lãnh huyết không có quá nhiều quy định tiết chế nhưng cũng không có nghĩa được tùy ý làm bậy. Giết Lôi Lâm liên lụy quá lớn, không khéo Trần Duyên sẽ kéo theo cả Phong Ma Sơn xuống nước.

Những ánh mắt kinh dị tất cả đều tập trung trên người nam nhân tưởng chừng tầm thường kia, không một kẻ nào ở đây đủ dũng khí dám đứng lên ngăn cản.

- Lôi Lâm, ngươi thiên phú không sai, được tông chủ để mắt con đường tu luyện sau này chính là bằng phẳng đi lên. Đáng tiếc nhà ngươi lại đối với ta sinh ra sát tâm, muốn trách chỉ có thể trách bản thân ngươi thôi.

Trần Duyên dùng khinh thường ánh mắt nhì xuống Lôi Lâm, một đại thiên tài vạn năm hiếm có không khác gì liếc nhìn cỏ kiến vô hại. Ngón trỏ từ từ biến đổi, kiếm chỉ “Nhất Chỉ Xuyên Tâm” chỉ thẳng lên trời cao.

- Lẽ ra sau cái ngày định mệnh đó ngươi nên co cụm lại sống đến những ngày cuối đời. (cái ngày Tông Môn Đại Điển ấy)

- Chết đi.

- Dừng tay.

Kiếm chỉ vừa hạ xuống, nhiều người còn tin rằng Lôi Lâm kết cục chính là bị trảm làm hai cực kì thê thảm thì trên không trung, ba nhân ảnh phi pháp kiếm bao vây lấy hắn.

- Các ngươi bảo dừng tay ta phải tuân theo sao?

Hắn khinh thường cười lạnh, kiếm chỉ không những không dừng lại mà còn chém xuống nhanh hơn.

- Keeng…

Kiếm chỉ còn cách Lôi Lâm chỉ một sát na thì bị một kẻ mang tử bào ngăn cản.

- Ngươi chớ ngông cuồng.

- Ý Thủy Biên Chưởng.

Tử bào nhân dễ dàng đón đỡ Trần Duyên một kiếm, đồng thời một chưởng mang theo không nhỏ pháp lực, thủy nguyên tố mạnh mẽ dao động tập trung trên hắn hữu thủ đánh lên người Trần Duyên. Trực tiếp hứng chịu một chưởng, Trần Duyên buộc phải lùi lại hơn mười bước. Nhục thể có hơi chút chấn động nhìn bề ngoài hắn không hề phải chịu đả kích gì nhưng nội thể, từng dòng kình lực như dao long quấy phá không ngừng phá hư.

- Hừ ngươi quả nhiên là kẻ không biết trời cao đất dày là gì, Ý Thủy Biên Chưởng chính là cấp 2 Giáp đẵng pháp kĩ chuyên công phá nội thể. Chỉ một khắc nữa thôi ngươi sẽ…Tử bào tu sĩ trông thấy hắn không thèm chống đỡ mặc cho một chưởng kia đánh lên người liền mở giọng khinh thường. Một khắc, hai khắc, ba khắc đã trôi qua tử bào tu sĩ thần tình càng trở nên ngốc trệ, Trần Duyên thân người vẫn thẳng táp như vạn năm đại thụ, không gì có thể lung lay.

- Đây là thứ công pháp ngươi dựa vào, đối với một kẻ tu vi Trúc Cơ Trung kì như ngươi có thực lực đến mức này đã là không tệ.

Hắn sắc mặt trở nên khó coi, đó là những lời hắn nhận được từ một kẻ tu vị thậm chí còn thấp hơn 2 tiểu cảnh giới.

- Quách sư đệ đã đủ rồi, nhiệm vụ chúng ta tới đây không phải là để gây chuyện.

- Vị sư đệ kia, ta thay mặt hắn tạ lỗi với ngươi.

Nam nhân ngũ quang trung khí dễ nhìn, phóng xuống mặt đất hướng Trần Duyên chấp tay.

- Tử bào đệ tử, không ngờ có ngày Trần Duyên ta có thể được tận mục diện kiến.

Bọn chúng có thể xuất hiện tại nơi đây là điều Trần Duyên không thể lường trước được. Phong Ma Chân Nhân từng một lần nói qua những kẻ từ Cấm Địa bước ra có thực lực vượt trội đều bí ẩn mất tích. Bọn chúng được mời gia nhập trở thành tử bào đệ tử, là nồng cốt lực lượng mạnh mẽ nhất trong Ma Kiếm Tông thậm chí ngay cả Tông Chủ cũng khó lòng tùy ý khống chế. Chỉ biết phía sau bọn chúng là những tồn tại cổ lão đã quy ẩn trước kia âm thầm bảo vệ phía sau tông môn.

- Không ngờ Trần sư đệ đã biết bọn ta tính danh, lần này chỉ là bất đắc dĩ mong sư đệ lượng thứ. Lôi Lâm sư đệ đã được đề cử trở thành một người trong chúng ta ngươi không thể nào giết hắn.

Nam tử thần sắc bắt đắc dĩ nhưng khí lực lại thập phần vững chắc, dũng khí này tất cả đều do thực lực phát sinh. Chỉ cần nhìn thấy hắn khí chất Trần Duyên cũng đủ hiểu rằng nam tử này không dễ đối phó.- Nếu mọi chuyện đã quyết ta đành phải từ bỏ a.

Mọi người đều ngỡ ngàng, Trần Duyên sát khí chỉ trong chốc lát đã hoàn toàn tan biến. Một bộ hung thần ác sát quyết không thể không giết Lôi Lâm ban nãy đã không cánh mà bay, hắn giọng điệu trầm ổn nhẹ nhàng buông tha.

- Ha ha ha Trần sư đệ quả nhiên là kẻ làm việc lớn, sư đệ có thể vì đại cuộc mà bỏ qua phẫn nộ tức thời chính là phúc…

- Ha ha ha Trần Duyên súc sinh, người lại lần nữa không thể giết Lôi Lâm ta, trời cao quả nhiên ưu ái ta. Ngươi cứ chờ đó, sau khi ta pháp lực địa thành chính là lúc ngươi sống không bàng chết.

- Chết tiệt tên phế vật này…Trần sư đệ, hắn…

Nam tử sắc mặt trở nên ngốc trệ, cái này chính là lật thuyền trong mương a. Trần Duyên có thể an ổn chống chịu hắn sư đệ một chiêu mà không thụ bất kì thương thế gì thậm chí còn muốn ra tay đáp trả. Nếu thật sự liều mạng tấn công hắn sợ rằng bản thân cũng khó tránh được trọng thương.

- Sư huynh không tin lời Trần Duyên ta nói ra?

- Không…không ta biết sư đệ là kẻ nhất ngôn cửu đỉnh, nếu mọi chuyện đã êm thắm ngu huynh mạn phép cáo từ.

Trần Duyên không trở mặt khiến hắn thở phào nhẹ nhõm, hắn đối với Trần Duyên kiên kị không nhỏ nhưng cũng không có nghĩa là kẻ hèn nhát. Nếu không phải nhiệm vụ đưa ra đã nghiêm lệnh rằng bằng mọi giá đưa Lôi Lâm trở lại thì hắn quả thật muốn một đấu trận tỉ thí long trời lở đất cùng Trần Duyên.

- Khoan đã.

- Đúng như ta tiên đoán, tên này không dễ đối phó.

Nam tử nghĩ thầm.

- Sư đệ không biết có gì chỉ giáo, ta trên người có không ít việc công không thể nán lại.

- Ta nói sẽ tha chết cho hắn nhưng cũng không có nghĩa là để hắn dễ dàng rời đi.

Xung quanh người chứng kiến sớm đã đoán ra, không ít kẻ xì xào.

- Quả nhiên tên Trần Duyên kia khó lòng cho qua, chỉ có thể trách tiểu tử Lôi Lâm kia khó khăn lắm mới kéo về một mạng lại không biết yên vị.

Chương 179: Cùng thần bí lão nhân đối chất

Nam tử sắc mặt rất khó coi, hắn đối với Trần Duyên đã phi thường khách sáo nhưng tên này năm lần bảy lượt lấn lướt khiến hắn cũng đã dần mất kiên nhẫn.

- Trần Duyên, hắn giờ đây đã là tử bào đệ tử. Ngươi đừng nên quá phận.

- Ha ha ha cuối cùng cũng nói một câu giống con người a. Nếu ngươi đã thẳng thắn như vậy thì ta đây cũng không vòng vo. Lấy hắn nhất cước Trần Duyên ta khẳng định không ngăn trở các ngươi rời khỏi.

Ba tên tử bào đệ tử tròn xoe mắt nhìn nhau không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Lấy nhất cước chính là đương trường phế đi hắn một chân, Lôi Lâm cả đời sẽ khó lòng có thể trở người.

- Trần Duyên, làm ngươi nên biết chừa cho bản thân đường lui. Nếu ngươi làm quá quyết tuyệt chỉ rước họa cho bản thân.

- Ha ha ha. Đường lui? Chính hắn đã cắt đi đường lui của chính mình.

Mặc cho hắn đe dọa, Trần Duyên không hề chùn bước Khô Mộc Đại Pháp đã được thi triễn, tốc độ kinh hoàng bộc phát, quyền kình bài sơn đảo hải cuốn tới nhầm nghiền nát tên Lôi Lâm đáng thương.

- Ngươi đừng khinh người quá đáng.

Nam tử đã gấp không thể chần chừ, hắn tế ra pháp bảo là một thanh tiểu đao mang theo trên đó là từng tia lam khí nhàn nhạt, một đao trảm xuống cắt đứt quyền phong thành trăm mảnh.

- Không thể nào, chỉ đơn thuần chống đở một quyền kia mà Hải Lam Đao của ta đã có dấu hiệu tổn hại. Ngoài tử bào đệ tử người, Ma Kiếm Tông bên ngoài đệ tử vẫn còn có kẻ lợi hại như hắn sao?

- Quách sư đệ, hai người các ngươi mau chóng đưa Lôi Lâm tới bên Bạch lão, ta không nắm chắc có thể vừa chiến đấu cùng hắn đồng thời bảo hộ các ngươi bình an.

Tên Quách sư đệ thần tình trầm trọng, tuy hắn cùng tên sư huynh kìa đều là Trúc Cơ tầng 4 tu sĩ nhưng thực lực hai bên sớm đã trênh lệch như đêm và ngày. Lần này nhận nhiệm vụ tới đây cứ ngỡ chỉ cần hắn ra tay cũng đủ để trấn áp toàn trường nhẹ nhàng mang Lôi Lâm trở về. Có điều chính cao tầng phía trên cũng khó lòng lường trước được một kẻ như Trần Duyên tồn tại, đẩy bọn họ vào tình thế khó khăn này. Nâng lên Lôi Lâm, hai người đạp pháp kiếm bỏ đi bay tới nơi bạch phát lão giả đang đứng dưỡng thần.

- Bạch lão, Lôi Lâm sư đệ nhờ ngài bảo hộ hắn một mạng, sau này nhị lão khẳng định sẽ không quên ân tình này.

- Bạch lão…

Lão giả chính là người cũng Trần Duyên quan chiến trên Vạn Hồn Vực, lão ánh mắt nhìn đăm đăm tên sống dở chết dở kia thần tình có chút phức tạp khó đoán.

- Chỉ vì một kẻ như ngươi mà muốn lão phu phải ra mặt chống đối tên tiểu tử dưới kia? Không đáng, không đáng.

- Khụ…khụ…tiền bối, ta chính là đệ tử chân truyền của tông chủ, khẵng định sau này người sẽ không bạt đãi tiền bối.

Lôi Lâm lúc này tâm tư muốn chết đi, không ngờ có ngày hắn lại rơi vào bước đường này. Ngay cả một lão quái vật thực lực thông thiên cũng nhận định hắn không bằng tên Trần Duyên.

- Đã rất lâu rồi lão phu không còn dưới sự điều động của tông chủ, ngươi không thể lôi hắn ra chèo kéo ta được a.

- Nhưng…ta…

Rốt cuộc hắn cũng không thể tiếp tục che giấu, lúc này ngoài thứ đó ra hắn không còn thứ gì có thể đánh động tới Bạch lão. Trong miệng lẫm nhẫm, rõ ràng là đang truyền âm nhập mật. Kì lạ thay Bạch lão sắc mặt hờ hững bỗng nhiên đanh lại, song mục mở lớn không thể tin nổi nhìn qua Lôi Lâm.

- Ngươi lại gần đây.

Lão phất tay, Lôi Lâm cả người bị kéo lại gần lão. Nhất thủ già nua bắt chặt lấy Lôi Lâm tả thủ. Lão liếc nhìn hắn rồi lại nhìn xuống Trần Duyên đang dũng mãnh đối trọi ngang tài ngang sức với lão đệ tử rồi bất chợt thở dài.
- Trần Duyên, ngươi đã không còn cơ hội, Lôi Lâm sư đệ đã được Bạch lão che chở, ngươi không thể động đươc tới hắn.

- Câm miệng, ngươi mau tránh ra cho ta.

Một cước bổ đôi cả một ngọn núi, một đầu cấp 2 yêu thú vô danh không may di ngang lạc vào trận chiến cũng bị miểu sát khiến cho những kẻ xung quanh lạnh toát cả da đầu. Bọn chúng khó khăn lắm mới có thể vây công lấy một đầu yêu thú nhưng Trần Duyên lại một chiêu miễu sát, mà rõ ràng đó còn chưa phải hắn toàn bộ thực lực, từng đòn từng đòn đều uy mãnh bức người, cách đó mười dặm gần như không có kẻ nào dám bén mãng tới gần.

Cuối cùng tử bào nam tử cũng lộ ra sơ suất, tận dùng cơ hội Trần Duyên quyết định không bận tâm tới hắn. Song cước hữu lực, một nhịp phóng người lên cao hơn mười trượng, chỉ trong chớp mắt đã hiện diện trước mắt Bạch lão.

Ném ra pháp kiếm, song thủ chấp sau lưng, tóc dài toán loạn, cả người thẳng tắp hắn như thể rường cột chống trời, song mục sắc bén như lưỡi kiếm. Đối diện một lão quái Trần Duyên lại không hề tỏ ra một chút nhùn nhường sợ hãi.

Trần Duyên cả người vô tình toát ra khí khái của một bậc đại cường giả, ngay cả Bạch lão cũng khó lòng tìm ra điểm yếu kém nào của hắn, không ngừng trong đầu tán thán.

- Ma Kiếm Tông ta có một kẻ như hắn, vạn năm sau khẳng định cũng khó mà có thể suy vong.

- Tiền bối, có thể giao Lôi Lâm sư đệ cho ta chăng?

Ngoài ý muốn khiến tất cả không dám tin vào mắt mình, Trần Duyên không ngờ trước mặt lão quái kia thẳng thừng nói ra đề nghị, hắn không sợ lão ra tay chấn áp sao.

- Khốn kiếp, sao ngươi dám bất kính với sư phụ.

- Chờ đã Hạo nhi, ta có chút chuyện muốn cùng hắn nói chuyện.

Hắn vô ý đã Trần Duyên tẩu thoát, chưa kịp chuộc lỗi thì tên không sợ trời không sợ đất kia lại dám ngang nhiên bất kính. Bị Bạch lão ngăn cản hắn cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thu đao, ánh mắt dè chừng liếc nhìn.

- Lão phu tu luyện đã hơn 3000 năm, du ngoạn không ít nơi, tận mắt chứng kiến hàng vạn thiên tài nhưng bọn chúng cũng khó lòng bì được với ngươi.

Lão càng hân hưởng Trần Duyên thì Lôi Lâm song mục lại huyết đậm thêm một phần. Hắn chỉ ước gì lão quái kia có thể một chưởng bắt chết Trần Duyên ngay lúc này.- Chỉ có điều tiểu tử Lôi Lâm này lại khác biệt, hắn thiên phú buộc lão phu phải ra tay đảm bảo, không thể để nhà ngươi tùy tiện a.

- Lôi Lâm thiên phú, ý tiền bối chính là của hắn Lôi Linh Thể đúng không?

Lời hắn nói ra khiến lão thập phần ngoài ý muốn, còn những kẻ khác lại vô cùng chấn động, ngay lúc đó khắp nơi đã nổi lên những tiếng xôn sao.

- Lôi Linh Thể, thật sự là Lôi Lâm sở hữu Lôi Linh Thể.

- Nào ngờ tông chủ lại vô duyên vô cớ chọn hắn làm chân truyền đệ tử trong khi những sơn phong khác cũng tồn tại không ít thiên tài.

Kẻ kinh ngạc nhất tại nơi đây không ai khác chính là lôi thể chủ nhân, Lôi Lâm.

- Ngươi…ngươi biết được ta có Lôi Linh Thể từ khi nào?

- Từ khi nào? Từ khi ngươi đứng lên chiến đài, thể chất Lôi Linh Thể của ngươi đã không thể nào thoát khỏi mắt ta.

Chu lão chính là người đầu tiên thăm dò được hắn kinh người thể chất, Trần Duyên lúc đó cũng kinh nghi, lần đầu hắn biết được ngoài Hạ Thảo ra còn có kẻ khác sở hữu thứ thiên phú kinh người này.

- Thì ra là vậy, ngươi sớm biết được ta là thiên tài trời sinh nên lúc đó mới tìm cách triệt hạ ta từ trong trứng nước. Trần Duyên ơi là Trần Duyên cuối cùng ta cũng đã nhìn ra con người thật giấu sau bộ mặt kiêu ngạo kia a.

Như thể đã bắt được thóp của Trần Duyên, Lôi Lâm không ngừng hét lớn như sợ không kẻ nào biết. Hắn không ngừng cười điệu cười khó nghe cuối cùng sự nhục nhã của bản thân đã có thể khiến Trần Duyên ngã ngựa trong phút chốc.

Hàng trăm ánh mắt hướng về phía Trần Duyên, quả nhiên mưu kế của Lôi Lâm vô cùng lợi hại, nếu không có gì ngoài ý muốn sau chuyện này thanh danh của Trần Duyên sẽ rơi xuống ngàn trượng.

Trong lúc Lôi Lâm vẫn còn đang đắc ý chờ đợi hắn tử thù xấu mặt thì Trần Duyên bất ngờ hé lên khinh thường nụ cười, đôi mắt hắn nhìn xuống Lôi Lâm nhục thể do bị công pháp phản phệ không thể di chuyển không khác gì nhìn con sâu cái kiến bên đường.

- Lôi sư đệ hiểu lầm a, lúc đó sư huynh tiện tay chấn áp ngươi không phải ngươi có Lôi Linh Thể.

- Ngươi đừng cố biện minh, khiến ta càng thấy ngươi rẻ mạt.

Lôi Lâm cáo mượn oai hùm, từ khi hắn biết tính mạng đã được kẻ khác đảm bảo thì lá gan ngày càng lớn, không kiên nể hò hét. Bạch lão sắc mặt cũng có chút không đúng liếc tới khiến Lôi Lâm cảm thấy không ổn rốt cuộc cũng rụt đầu lại.

- Lúc đó ta thân là đại đệ tử Ma Kiếm Tông sao lại có thể bị để một con kiến như ngươi bất kính chứ. Giết ngươi cũng chỉ tổ làm bẩn tay ta, dù sao ngươi sớm muộn cũng là sư huynh đệ đồng môn, một chút dạy dỗ cũng là điều đáng nên làm.

Con kiến trong mắt Trần Duyên trước nay chưa từng một lần thay đổi, dù Lôi Lâm mang trong mình kinh người Lôi Linh Thể nhưng cũng không thể thoát khỏi kết cục chết tại hắn trong tay.

- Ngươi cũng đừng mang cái thứ gọi là thiên tài ra chống đỡ, thử hỏi nơi đây có kẻ nào dám trước mặt Trần Duyên này bày ra hắn thiên phú chứ.

Toàn trường triệt để im lặng, hàng trăm thiên tài tu sĩ, trong đó có không ít kẻ vẫn còn ẩn giấu thực lực hòng một bút gây nên chấn động. Nhưng đứng trước cái bóng quá lớn của Trần Duyên tất cả dự định bày sẵn trong đầu hết thẩy đều trở nên vô dụng.

Hàng vạn năm qua không biết bao nhiêu tu sĩ đã đổ không kể xiết xương máu hòng chiếm lấy cái ghế đệ nhất nhưng đây cũng là lần đầu trong lịch sử tồn tại một kẻ dám cả gan đứng trước tất cả thiên tài đệ tử đe dọa bọn hắn. Bạch lão đôi mắt già nua càng trở nên trầm trọng, bởi vì lão đã nhận ra từ sâu trong tâm khảm Trần Duyên đã cùng Tông Chủ năm xưa sinh ra một chút liên hệ, Cường Giả Chi Tâm.

Chương 180: Màn kịch khép lại, Kim Đan đánh cuộc

Toàn trường không một kẻ nào phát ra tiếng động, âm thanh của lá cây rào rạt lúc này cũng trở nên vang dội lạ thường. Bên dưới không ít thiên tài sắc mặt tái nhợt, bọn chúng chỉ có thể nhìn lên nam nhân khẳng khái cùng lão quái vật kia đối mặt không hề có vẻ nhún nhường.

Ba tên tử bào đệ tử càng trở nên ngốc trệ, bọn hắn ngây người trong phút chốc. Không ngờ có ngày lại có thể tận mắt trông thấy diễn cảnh không tưởng này, một kẻ trấn áp quần hùng. Dù là bọn hắn kẻ nổi bật nhất năm xưa sợ rằng cũng không đủ dũng khí trước mắt những thiên tài đồng lứa nói lên những lời ngông cuồng kia.

- Lôi sư đệ, ngươi muốn phản bác ý kiến của ta.

Bị Trần Duyên sắc bén ánh mắt liếc nhìn Lôi Lâm cả người run lên bần bật, hắn hàm răng nghiến chặt, trên mặt không ngừng chuyển tím, khóe miệng chảy ra tia máu. Hắn đã bị dồn nén đến chân tường, bản thân bị vô vàn sĩ nhục, khinh thường nhưng lại không thể có lấy một chút dũng khí đứng ra cùng Trần Duyên đối trội.

- Lôi Linh Thể a, tiểu tử ngươi lẽ ra khi chào đời đã được tung hô là ông trời nhi tử, đáng tiếc thay lại không đúng lúc.

Bạch lão tiếc hận nhìn xuống một tên đại thiên tài bị dồn ép thập phần bi phẫn, hắn biểu hiện chính là nộ hỏa công tâm. Đương trường bị hỏa khí của chính bản thân gây ra thương thế.

- Tiền bối ý đã quyết tiểu bối liền không cưỡng cầu, vừa rồi trong lúc nóng nãy có nói ra điều gì bất kính, mong tiền bối rộng lượng tha tội.

- Ngươi có thể buông bỏ lão phu cũng khó lòng trách phạt, trở về đi thôi. Bách Niên Chi Chiến vẫn còn đang dang dỡ, các ngươi chỉ còn một tuần trăng để săn tìm yêu thú.

Trần Duyên bày ra là một con người cầm lên được liền bỏ xuống được càng khiến lão nội tâm bất nhất, lo nghĩ không biết lão ra tay cứu tên Lôi Lâm kia một mạng có phải là sai lầm hay không a.

Bữa tiệc chóng đến cũng chóng đi, mọi thứ đều đã được an bày chúng đệ tử không còn nguyên nhân để nán lại, phân tán ra khắp nơi. Dù không thể hoàn thành mục đích săn giết mười đầu yêu thú thì cũng không thể trắng tay trở về.

- Sư huynh, chuyện này sợ rằng sẽ để lại hệ lụy không hề nhỏ.

Bạch Long lo ngại cũng không phải là không có lí, Lôi Lâm đã mang danh là tông chủ đệ tử, nay lại có nhóm người thần bí lộ diện đứng ra bao che cho hắn. Những ngày tháng sau này của Trần Duyên tại Ma Kiếm Tông có khả năng nữa bước khó đi.

- Ha ha ha mọi thứ không nghiêm trọng như sư muội tưởng tượng đâu, ta sẽ có cách. Một điều trọng yếu ta muốn nói với các ngươi.

- Nếu không phải vạn bất đắc dĩ đừng ra mặt chống đối với tử bào tu sĩ, đồng thời những kẻ kia sẽ chào mời các ngươi gia nhập bọn chúng, tới lúc đó không cần do dự, trở thành tử bào đệ tử cơ duyên không thể bỏ qua.

Đối với tử bào đệ tử vấn đề Phong Ma Chân Nhân từng nhắc qua, nhưng hắn đối với bọn chúng cũng hoàn toàn mù tịt. Nhưng Trần Duyên lại đối với những tên thiên tài này vô cùng chú tâm, bởi lẽ hắn sư phụ cũng từng là một trong số bọn chúng.

Trên đình đài, ba tuần trăng mau chóng trôi qua. Thập đại trưởng lão một lần nữa đầy đủ góp mặt mong chờ những các nhân kiệt xuất lộ diện. Mỗi kì Bách Niên Chi Chiến diễn ra đều kéo theo đó là cực hạn ganh đua, nhiệt huyết tuổi trẻ không ngừng sôi sục. Hàng vạn Ma Kiếm Tông đệ tử đều đã tới thật sớm tìm cho mình một nơi quan sát thật tốt, muốn bản thân một lần chứng mục nhân chung chi long mới được sinh ra.

- Lão bát, ngươi đúng là càng già lại càng không có cốt khí. Tên tôn tử Ngô Thiên của ngươi vừa rời đi Cấm Địa chưa bao lâu mà ngươi đã bắt hắn đi. Không lẽ sợ chúng ta đối với một tên tiểu bối như hắn ra tay a.

- Đại Trưởng Lão không cần phải bóc mẻ ta, Ngô nhi thiên phú siêu quần được để mắt trở thành tử bào đệ tử. Ta không muốn bỏ lỡ thời cơ quý giá này làm chậm trễ hắn tiền đồ.Bát trưởng lão yên vị trên mộc tọa không mấy quan tâm đại trưởng lão châm chọc. Lão nhanh chóng đem tôn tử trở về vì đã sớm được hắn báo lại, trong Cấm Địa vô tình tìm thấy một thứ có lai lịch không nhỏ. Vật này không tiện để người ngoài dây vào nên đã cố tính viện cớ trước khi những lão quái vật kia điều tra ra manh mối liền đem hắn đi.

- Nhị trưởng lão cho rằng kẻ nào sẽ nắm được khôi đầu Bách Niên Chi Chiến a?

Tam trưởng lão trước nay đối với phe phái không quan tâm đên, nhưng lão lại vô cùng có hứng thú những trò may rũi.

- Điều này không dễ nói trước, những tiểu tử kia có kẻ nào không mưu mô xảo trá, tận lực che giấu thực lực.

- Ta lại thấy khôi đầu kì này sợ rằng khó lòng thoát khỏi Ma Kiếm Sơn người.

Lục trưởng lão vốn là kẻ ít khi xuất hiện, hắn là kẻ có hành tung bí ẩn nhất trong Thập Đại Trưởng Lão. Thậm chí còn có tin đồn rằng ngoài tông chủ ra không kẻ nào được diện kiến hắn mục diện, thậm chí hắn là nam nhân hay nữ nhân cũng không kẻ nào dám chứng thực.

- Lục trưởng lão phỏng đoán không sai, ta cũng không ngoại lệ.

Cửu trưởng lão chán chường thở dài, lão cũng không muốn thú nhận điều này, nhưng vạn năm qua đã nhiều lần minh chứng, Ma Kiếm Sơn đệ tử đi ra không kẻ nào thực lực tầm thường. Dù là trong hàng tinh anh đệ tử, Ma Kiếm Sơn người luôn chiếm giữ vị trí đứng đầu.

- Tứ chưởng lão, còn đệ.

Phong Ma Chân Nhân từ đầu không biểu hiện nóng lạnh ra ngoài khiến không ai có thể đoán ra hắn nội tâm đang suy tính điều gì. Đại trưởng lão bất đắc dĩ, trong một phút cao hứng thuận tiện quay qua nhưng lão lại quên mất tên sư đệ này bản tính.- Bách Niên Chi Chiến đệ nhất a.

Các vị trưởng lão còn lại đang nhắm mắt dưỡng thần cũng hiếm hoi lực chú ý đều tập trung trên người lão. Tứ chưởng lão thật sự muốn mở ra “kim khẩu”, không thể để vụt mất cơ hội này.

- Kẻ giành lấy thắng lợi cuối cùng không ai ngoài Duyên nhi, lão phu độc nhất một tên thân truyền đệ tử.

Lão ngữ khí chém đinh chặt sắt như thể kết cục đã bày ra trước mắt. Các vị trưởng lão khác song mục mở lớn, bọn họ không dám tin vào tai mình. Bách Niên Chi Chiến nói không ngoa chính là một trường chém giết nho nhỏ, không ít lần xuất hiện thiên tài vẫn lạc, chi một chút sơ suất sẽ rơi vào hoàn cảnh bất phục.

- Tứ trưởng lão đã thập phần tin tưởng bản thân đệ tử vậy thì tại sao chúng ta không đánh cược. Ở đây lão đệ có một gốc Tứ Hỏa Miên Diễm cấp 3 Giáp đẵng linh dược, hay là đem ra cùng Hỏa Liệt Kim Kê noãn của sư huynh làm vật đánh cược.

- Hay hay, lão phu cũng không thể đứng ngoài. Vừa hay ta khai lò được 1 viên Ngưng Anh Đan, giá trị ắt hẵn không so với bảo vật hai vị đem ra thua kém đi.

Bát trưởng lão nghe tới Trần Duyên nội tâm liền không mấy vui vẻ, đúng lúc nhân cơ hội này lão muốn một thứ mà Ma Phong Chân Nhân đang nắm giữ trong tay. Hỏa Liệt Kim Kê trứng noãn, yêu thú tương truyền là hậu nhân của Phượng Hoàng có cực ít cơ hội đánh thức phượng huyết ngủ yên trong người.

- Bát sư đệ ngươi cái này là đuổi ăn mày a, một gốc Tứ Hỏa Miên Diễm giá trị liên thành nhưng khi đem so ra cùng Hỏa Liệt Kim Kê vẫn còn chênh lệch không ít. Nếu ngươi có thể lấy ra 10 gốc lão phu vẫn còn có thể suy nghĩ thêm.

Hỏa Liệt Kim Kê giá trị cực lớn đặc biệt là khi vào tay của hỏa thuộc tính tu sĩ. Không may yêu kê kia không thể đánh thức ngũ sâu phượng huyết thì đây cũng là một đầu Giáp đẵng yêu thú a. Nếu Bát trưởng lão có thể thận trọng bồi dưỡng đó chính là không nhỏ trợ lực, thậm trí lão còn có thể đào mạng trong tay đại tu sĩ Nguyên Anh kì.

Lão mặt mo vốn đỏ rần đã bắt đầu tím tái, lấy ra 10 gốc? Chỉ 1 gốc này cũng đã tiêu tốn 1000 năm bồi dưỡng, sợ rằng khắp vạn dặm quanh đây cũng khó lòng tìm ra một gốc Tứ Hỏa Miên Diễm thứ 2.

- Tứ sư huynh đối với Tứ Hỏa Miên Diễm thấy chướng mắt thì thứ này ắt hẵn là hợp khẩu vị của ngươi chứ?

Bát trưởng lão dáng vẻ đau xót lấy ra một linh quả mộc linh khí bức người, lão đối với Hỏa Liệt Kim Kê cực lớn truy cầu đành liều mình lấy ra thứ báu vật vô giá này.

- Mộc Linh Quả, là Mộc Linh Quả không sai.

Tam trưởng lão lúc này cũng khó lòng giữ được thanh cao cốt cách, Mộc Linh Quả bát trưởng lão đem ra kia chỉ cần nhìn kinh khí dao động mạnh mẽ, quả đầu lớn hơn nắm tay người. Rõ ràng Mộc Linh Quả này được hái từ vạn năm Mộc Linh Thụ, giá trị về một phương diện nào đó còn muốn đánh đồng với cấp 4 bảo vật.

- Thành giao.

Câu được con cá lớn bát trưởng lão nội tâm thư sướng khó tả, tuy phải bỏ ra mồi câu không nhỏ nhưng lão đối với thiên phú của Lôi Lâm vô cùng tin tưởng, nếu không phải từng tận mắt chứng kiến thanh thế của hắn khi đột phá, chính lão cũng không dám tin đó chỉ là thanh thế do một tên Trúc Cơ tu sĩ làm ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau