KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Mượn tay giết người

Bốn người chia làm hai hướng, Bạch Long cùng Như Phong theo kế hoạch đã định sẵn phát tán tin tức lãnh địa cấp 2 Giáp đẵng yêu thú. Đệ tử sơn phong khác khi nghe được ắt hẵn sẽ không ngần ngại liên hợp.

Hai người thân ảnh dần khuất bóng, nơi đây chỉ còn tuyệt đại mĩ sắc Tưởng Niệm cùng…

- Thê tử, mấy ngày nay nàng có biết tướng công phải kiềm nén như thế nào không?

Đại sư huynh uy nghi, tàn khốc khí chất không để lại dấu vết. Tưởng Niệm người ngọc từ đằng sau đã bị Trần đại sắc lang chiếm lấy. Eo thon được song thủ siết chặt, cổ thơm được Trần Duyên tận tình duối mặt vào khiến nàng ngượng ngùng.

- Mấy chục năm không gặp lại nàng ngày ngày có nhớ ta không?

- Ân…thiếp nhớ…chàng…

Tưởng Niệm thần tình lạnh băng phút chốc chợt tan chảy, nàng không ngờ rằng lần này gặp lại chính là 60 năm dài đăng đẵng. Ngay khi biết tin bản thân có được danh ngạch bước vào Cấm Địa nơi hàng vạn đệ tử Ma Kiếm Tông thèm khát, nàng lại vô cùng bất an. Sợ rằng khi bước vào bên trong sẽ mãi mãi không thể gặp lại hắn, nam nhân đầu tiên cũng là duy nhất của nàng.

Trong lúc Tưởng Niệm còn chần chừ không quyết thì hình ảnh hắn oai hùng, mạnh mẽ, ngạo khí động thiên khi hắn từ trên võ đài nhìn xuống hàng ngàn đệ tử kiến cỏ. Trần Duyên bộc phát khí chất ngạo thị thiên hạ càng khiến nàng không thể buông bỏ. Nàng mạnh mẽ bùng phát ước niệm trở thành nữ nhân có tư cách cùng hắn bước qua hết thảy chông gai, đi tới cùng trời cuối đất.

Đó cũng chính là chấp niệm khiến mĩ nhân có thể chèo chống tính mạng sống sót tới ngày gặp lại Trần Duyên. Cấm Địa mở ra, bỏ ngoài tai những lời chúc mừng, không đoái hoài trước ánh nhìn ngưỡng mộ của kẻ khác. Thứ nàng mong muốn lúc này chính là thân ảnh nam nhân mà nàng đã ngày đêm mong nhớ.

Nhiều ngày kiềm nén cuối cùng nàng cũng có thể yên tĩnh bên tình nhân, mĩ nữ ngọc thể không hề kháng cự, nàng muốn khoảng khắc này được kéo dài mãi mãi.

- Sắc lang…chàng dám…

Tâm trí đang trôi êm ả theo dòng xúc cảm thì nàng chợt nhận ra tên sắc lang kia tay heo không yên tĩnh.

- Tiểu Kim nhắm hướng Đông đi thôi.

Không đợi nàng kịp phản kháng, Tiểu Kim được triệu hồi. Trần đại sắc lang bế nàng phóng lên.

- Nơi đó thật sự có yêu thú sao?

Tưởng Niệm còn nghi ngờ Trần Duyên cố tình dẫn dụ Bạch Long cùng Như Phong rời khỏi. Nơi hắn muốn tới trên địa đồ vốn vô cùng tiệm cận vực thẳm sâu không đáy, yêu thú khó lòng nán lại.
- Đối với ta mười đầu cấp 2 yêu thú vốn đã không còn tính khiêu chiến, thứ tướng công nàng nhắm tới chính là 10 tên tu sĩ Ma Huyết Tông còn lại kia.

- Chàng…chàng muốn mượn đao giết người.

Nàng vốn trời sinh sắc sảo ngay tức khắc nhận ra Trần Duyên thâm sâu hiểm kế.

- Ha ha ha lần này đứng đầu Bách Niên Chi Chiến không phải Phong Ma Sơn ta sao.

- Còn Bạch Long sư muội không lẽ chàng cũng muốn đẩy muội ấy vào chổ chết.

Đừng quên Trần Duyên đã sai sử Bạch Long cùng Như Phong đi loan tin, hắn cũng không hề nói ra sự thật với hai người họ.

- Khà khà ta đã bí mật trao cho hai người bọn họ lá bài giữ mệnh, nếu không có gì xảy ra ngoài ý muốn thì an toàn rời đi không phải là chuyện khó.

Trần Duyên đối với những kẻ xâm nhập Cấm Địa đặc biệt hứng thú, nếu như thực lực như ba người Tưởng Niệm bày ra trước mắt ắt hẳn nơi này không thể nào khiến Ma Kiếm Tông hao phí nhiều thủ đoạn che giấu đến vậy.

Đối với Tưởng Niệm, nàng chưa muốn tiết lộ Trần Duyên cũng không cưỡng ép, nhưng những tên còn lại thì khác. Lần này chính là nhất tiễn hạ song điêu, khiến bọn người Ma Huyết Tông lộ mặt cùng thỏa mãn hắn tâm trí tò mò. Hắn trước tiên lên đường nhằm chọn ra một nơi ẩn nấp thuận lợi, kịch hay còn phía trước.
Giữa sườn núi, đội ngũ trên dưới 10 người toàn thân mệt lã. Dưới chân chúng là thi thể của một đầu yêu thú lớn kinh người.

- Lôi sư đệ, đây đã là đầu yêu thú thứ 7. Nếu chúng ta giữ nguyên tốc độ này thì ta cùng sư đệ sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

- Vạn sư huynh là không hiểu hay giả vờ vô tri, ngươi đừng quên rằng Phong Ma Sơn người tuy người không nhiều nhưng ba kẻ trong bọn chúng thực lực đều không tầm thường. Nếu chúng lấy ra lá bài tẩy liệu Vạn sư huynh có dám mạnh miệng tuyên bố a.

Vạn Vân Phi mặt mo khó coi, trước mặt chúng sư đệ không ngờ Lôi Lâm không để cho hắn chút mặt mũi nào, thậm chí còn lớn tiếng phản pháo. Tình hình hai bên dần trở nên căng thẳng, lúc này một tên Ma Kiếm Sơn đệ tử bên ngoài vội vàng chạy lại lớn tiếng bẩm báo.

- Vạn sư huynh cấp báo, cấp báo.

- Có gì mau nói.

Có kẻ xen ngang khiến hắn cũng không còn tâm tình cùng tên ngông nghênh kia đối trọi, quay qua hướng tên đệ tử bẩm báo hét lớn khiến hắn một phen giật mình.

- Là…là tin tức về một đầu cấp 2 Giáp đẵng yêu thú.

- Cái gì, là tin tức gì mau kể rõ.

Lôi Lâm tâm tình không tốt liền phấn chấn, Giáp đẵng yêu thú chính là chìa khóa khiến hắn leo lên vị trí đệ nhất. Thử hỏi trong hàng trăm đệ tử tham gia Bách Niên Chi Chiến lần này kẻ nào dám vỗ ngực xưng tên mang về trái tim yêu thú Giáp đẵng chứ.

- Là tin tức lưu truyền từ trong chúng đệ tử, có vài vị sư đệ đồng môn tình cờ tận mắt trông thấy một đầu Giáp đẵng yêu thú. Bọn hắn hoảng sợ vội vã bỏ chạy, lúc thoát chết còn kể lại cho những tên khác. Tin tức này đã lan rộng khắp nơi những đệ tử của sơn môn khác đều âm thầm tính toán từ trước.

Vạn Vân Phi lịch luyện sâu dày nhìn xuống địa thế trên địa đồ liền nhận ra có điều bất ổn.

- Đây rất có thể chỉ là lời đồn đãi, nơi đây là vực địa sâu hàng vạn trượng. Không thể có yêu thú nào lại hứng thú với địa hình hiểm trở này.

- Lúc đầu ta cũng có cùng suy nghĩ với Vạn sư huynh nhưng sau nhiều lần rặng hỏi cuối cùng bọn chúng cũng đã tiết lộ tin tức trọng yếu nhất. Đầu yêu thú này chính là Phục Sơn Dương đang hoài thai muốn tìm chổ ẩn nấu.

Hắn tiết lộ trọng yếu nhất kinh người tin tức, những kẻ ở đây song mục mở lớn không che giấu được bản tính tham lam. Hoài thai yêu thú đối với tu sĩ chính là mục tiêu không thể bỏ qua, yêu thú khi hoài thai cũng chính là lúc thực lực đại suy giãm, sức mạnh chỉ còn lại 2, 3 thành so với lúc toàn thịnh. Nhưng điều trọng yêu hơn chính là yêu thú non, chỉ cần lập khế ước nhận chủ tương lai có bên người một đầu cấp 2 Giáp đẵng yêu thú, kẻ nào có thể kháng cự a.

Chương 172: Thiết hạ âm mưu

Quả đúng như Trần Duyên dự tính từ trước, tin tức yêu thú đã lan rộng với tốc độ khó tin. Dù khó lòng kiểm chứng tin tức là sự thật hay giả dối hàng trăm tinh anh đệ tử không hẹn mà gặp đã cùng thẳng tiến tới vực thẳm. Trên đường đi không ít kẻ chạm mặt, nhưng bọn chúng không hề ra tay bởi vì những đệ tử đứng đầu mỗi sơn phong đã ngầm ám chỉ liên hợp. Trước khi bắt đầu trận chiến mà đã ra tay triệt hạ lẫn nhau đó không phải là cao kiến.

- Lương nhi, tại sao những tên kia lại nối đuôi nhau thẳng tiến tới Vạn Hồn Vực a?

- Bẩm sư phụ, nơi đó có một đầu Giáp đẵng cấp 2 yêu thú đang ẩn nấp nên mấy vị sư huynh đệ muốn tới đó nhân lúc yêu thú đang hoài thai mà triệt hạ.

Điều nằm ngoài dự kiến của Trần Duyên đã tới, lão giã tử bào tay cầm phất trần lăng không nhìn xuống suy xét.

- Quái lạ, lão phu chưa hề nghe nói qua Vạn Hồn Vực có sinh linh tồn tại, ngươi có biết tin đồn này phát ra từ đâu không?

- Điều này…đệ tử cũng không thể truy ra nguồn gốc chỉ là một truyền mười, mười truyền trăm…

Tên đệ tử phi pháp kiếm lưỡng lự bẩm báo.

- Ah ha ha. Thú vị, vô cùng thú vị, tin tức này lan truyền đúng lại vô cùng trùng hợp.

- Trùng hợp?

- Không phải Bạch Niên Chi Chiến ngoài nhiệm vụ thu thập 10 trái tim yêu thú ra còn có ngoại lệ a, mang về trái tim của một đầu giáp đẵng yêu thú. Đó chính là cửa ải chọn ra tân đệ nhất năm nay.

Không chỉ 17 tên bước ra từ Cấm Địa thực lực chóng mặt tăng trưởng, trong hàng vạn đệ tử Ma Kiếm Tông vài tên tình cờ tìm thấy thiên địa cơ duyên, nhận được truyền thừa kinh thiên từ lão quái vật đã tạ thế nào đó. Bách Niên Chi Chiến mỗi lần diễn ra ngựa ô xuất hiện không hề hiếm.

- Ý sư phụ là có kẻ tung tin đồn thứ thiệt?

- 9 phần là giả, ta cũng rất hứng thú xem màn kịch hấp dẫn này.

Phất trần vừa vung lên, lão giả thân ảnh liền biến mất, chỉ còn lại lão đệ tử lắc đầu chậm chạp phi pháp kiếm bám theo.

Vạn Hồn Vực, trên đỉnh một mõm đá trồi ra một thân cây được đóng chặt ở đó. Trần Duyên đã nhanh chân tới đây từ trước, hắn phải kiểm kê mọi thứ tránh nguy cơ âm mưu bị đổ bể. Từ trong Tiểu Phương Thế Giới, Lam Linh lạnh nhạt bước ra, nàng trên tay kéo lê một nam nhân trên mặt đất.

- Linh nhi, nàng nhẹ tay một chút kẻo hắn chết mất.
Băng lãnh mĩ phụ hừ nhẹ, ném tên nam nhân xấu số kia về phía trước khiến Trần Duyên tâm can đau xót a. Kế hoạch này thành công hay thất bại tất cả đều liên quang trọng yếu tới tính mạng của tên này.

Xác nhận hắn vẫn còn hơi thở, Trần Duyên nhanh chóng truyền chân khí vào người khiến hắn thương thế 8 phần bình phục. Kẻ thê thảm kia không ai khác chính là tu sĩ họ Tu bị hắn nhóm thê tử bắt giữ.

Thu sĩ họ Tu bị Trần Duyên trói gô trên cột gỗ, tuy thương thế đã tạm yên ổn nhưng đan điền đã không còn hắn lúc này so với kẻ đã chết trông còn thảm hơn vài lần.

Lấy ra lá phù lấy được trên người Lăng Vô Đạo, hữu thủ đặt trên tên kia đầu lâu tả thủ bóp nát lá phù. Quả nhiên kí ức lấy từ Lăng Vô Đạo không sai, thanh âm từ bên trong lá phù thoát ra giọng điệu có phần khẩn cấp.

- Lăng sư huynh, mấy ngày nay tại sao chúng đệ không liên lạc được với huynh không lẽ có điều gì bất trắc.

- Là đệ đây, Tu Lai, Lăng sư huynh đang truy bắt Trần Duyên, chúng ta đã tới Vạn Hồn Vực nhưng nơi đây quá rộng lớn 5 người không thể nào vây bắt hắn.

Tu Lai không ngờ lại mở miệng thành tiếng, thanh âm trả lời vô cùng mạch lạc càng không giống một kẻ tâm trí hũ bại. Hắn lúc này so với phàm nhân còn kém hơn không ít, Trần Duyên thần thức dễ như không khống chế hắn lời nói phát ra theo chủ ý.

- Lăng sư huynh đâu, Sát Huyết Phù này trong người Lăng sư huynh tại sao ngươi lại có được nó?

- Đây là mệnh lệnh từ Lăng sư huynh, à Lăng sư huynh còn căn dặn chỉ cần nói ra câu này liền chứng minh đệ không dối trá: “ Huyết Lệnh ra nhân thần đều chết”.
Bên kia trầm lặng hồi lâu cuối cùng cũng đáp trả.

- Không sai, chính là ám hiệu của Lăng sư huynh. Nội trong ba ngày chúng ta sẽ…

- Không. 5 ngày nữa chúng ta sẽ gặp nhau tại đỉnh cao nhất của Vạn Hồn Vực, Lăng sư huynh đã tìm thấy một đầu Giáp đẵng yêu thú đang hoài thai nội trong 10 ngày nữa sẽ đậu sinh lúc đó chúng ta một tiễn hạ song điêu, đồng thời mang về một bút lớn.

Ba ngày là quá ít, lúc đó hai đoàn người kia khó có thể giáp mặt.

- Lời ngươi nói là thật, được hẹn 5 ngày sau tại Vạn Hồn Vực.

Bên kia giọng nói hưng phấn không thôi, quả nhiên thứ này có sức dị hoặc lớn vô cùng, không chỉ những đệ tử Ma Kiếm Tông còn Ma Huyết Tông tu sĩ cũng thèm khát.

- Ha ha ha. Tốt. Tốt, mọi chuyện đều diễn ra đúng như ta dự định lần này…

- Có mùi nữ nhân, ngươi đã gần gũi với cô nương nào a?

Trần đại công tử ca hưng phấn bỗng nhiên cảm nhận khí tức lạnh lẽo làm cho hắn nội tâm xuất hiện tia dự cảm không lành. Quay lại quả nhiên Lam Linh thần sắc bất thiện nhìn tới càng khiến trái tim hắn đập mạnh.

- Nàng…nàng đừng quá đa nghi a, chỉ là ta lúc trước cùng đồng hành với mấy vị sư đệ, sư muội đồng môn nên có thể…

- Ta cũng đã ngữi qua nhưng lần này lại vô cùng rõ rệt.

- Chỉ là thời gian mấy ngày trôi qua nên lưu hương nồng đậm thêm một chút. Kế hoạch đã nhanh chóng tiến triển, nàng cũng quay trở lại Tiểu Phương Thế Giới a, tướng công còn rất nhiều thứ cần phải sắp đặt sẵn.

Lam Linh sát khí ánh mắt không đổi, chầm chậm quay về.

- Nữ nhân khứu giác không phải quá tinh tường đi.

Hắn không ngừng ngữi đi ngữi lại y phục, quả nhiên vẫn còn Tưởng Niệm hương thơm lưu lại trên người. Trần Duyên nhanh chóng dùng chân khí chấn bay lưu hương đi nếu không Tưởng Niệm nữ nhân lại “tình cờ” nhận ra điều khác lạ lại khiến hắn không biết đường nào chống chế.

Chương 173: Đoàn người tề tựu

Trần Duyên rời đi không lâu, trên không trung lão đạo sĩ cũng đã truy tới.

- Gì thế kia, hắn không phải là Ma Huyết Tông người sao, đáng tiếc thần hồn đã bị tỗn thương không thể tra xét ra điều gì.

- Vạn Hồn Vực quả nhiên không thể có sinh linh tồn tại, ngay cả dã thảo cũng không thể sinh trưởng làm sao xuất hiện một đầu yêu thú chứ.

Lão thần thức tra xét một lượt quả nhiên không ngoài dự đoán.

- Đám đệ tử kia cũng còn mấy ngày đường nữa mới đây. Được, lão phu quyết tâm phải tận mắt chứng kiến màn kịch đặc sắc này.

Lão ngoan đồng ẩn mình cách đó không xa, không ngờ chỉ đơn thuần giám sát Bách Niên Chi Chiến lão đã làm không dưới 10 lần nhưng đây là điều trước đây chưa hề xảy ra.

Cách đó chừng trăm dặm toán người nhân số đã không ít, dẫn đầu không ai xa lạ chính là Ma Kiếm Sơn người. Nhân số mỗi ngày đều tăng lên, rõ ràng Giáp đẵng yêu thú khiến người khác không thể chối từ, đặc biệt là yêu thú non gần như tuyệt tích dù cho có xuất hiện trong hội trường đấu giá cũng là lĩnh vực của Kim Đan tu sĩ bọn họ không dám nhúng tay vào.

- Ha ha ha Bạch sư muội, Như sư đệ, hai người sao lại đồng hành tới đây, còn Tưởng Niệm sư muội đâu a.

- Tưởng sư tỉ vô ý trọng thương, Trần Duyên sư huynh ở lại chăm sóc nàng, thứ lỗi không thể góp mặt.

Gần tới ngày đã hẹn Như Phong, Bạch Long liền xuất hiện, trử thành người trong cuộc muốn chung một phần sức lực chém giết đầu yêu thú kia.

- Nếu nàng thương thế trầm trọng tại sao không gặp ta, nói về đan dược Vạn Vân Phi ta không thiếu a. Để tền Trần Duyên kia ở lại càng khiến Tưởng Niệm sư muội thương thế ngày thêm trầm trọng.

Vạn Vân Phi đối với nữ nhân lạnh lùng, tuyệt sắc như Tưởng Niệm từ lâu đã đem lòng mơ tưởng. Chỉ là nàng thực lực không tầm thường hắn chỉ có thể dùng lời dụ ngọt không dám hàm hồ ra tay.

- Vạn sư huynh quá lời, đại sư huynh chúng ta thực lực chỉ sợ…

Nói tới đây đoàn người lại tiếp nhận càng nhiều thêm, trọng yếu nhất là thân ảnh nam nhân dang người đặc biệt to lớn, cơ bắp trên người cứng rắn như đá tảng, hắn chỉ đơn thuần bước đi cũng đủ khiến những người xung quanh cảm giác bị áp chế.

- Viên sư đệ, hân hạnh, hân hạnh. Không ngờ chúng ta lại có phúc khí được Viên sư đệ nhớ đến.

Viên Thành Lực thời gian dài trở lai, hắn cũng là người duy nhất sống sót của Bình Địa Sơn trở ra. Cả người cao hơn hai trước thần sắc dần lộ ra khí tức không phải của nhân loại. Không ngờ nhân hình kì dị kia chỉ qua hai hô hấp đã trở thành thông thường nhân dạng khiến không ít kẻ choáng váng. - Vạn Vân Phi sư huynh khách sáo rồi, ta chỉ là kẻ qua đường muốn một lần tận mắt trông thấy yêu thú cao đẵng mà thôi.

Hai người khách sáo mấy câu cũng không thể đợi được mà tiếp tục lên đường. Bên kia chiến tuyến hai tiểu đội còn lại của Ma Huyết Tông cũng đã đứng trước Vạn Hồn Vực, bọn chúng không ít lần thả ra tin tức nhưng kì lạ thay tất cả đều bặt vô âm tín.

- Lưu Diễn có thật là Lăng sư huynh muốn chúng ta gặp nhau tại đây?

- Không sai, 5 ngày trước Lăng sư huynh đã dùng Huyết Sát Phù triệu tập chúng ta, Tu sư đệ còn nói rõ tại đỉnh cao nhất của Vạn Hồn Vực.

- Không sai…ta có thể làm chứng.

- Không sai.

Bốn kẻ theo hắn không ngừng đứng ra đảm bảo.

- Vậy thì nơi gặp mặt ở trên kia, chúng ta nhanh đi thôi kẻo bỏ lở thời cơ.

Mười người chân đạp pháp khí nhắm thẳng mõm đá cheo leo kia, khi tới nơi tất cả đều không tin vào mắt mình, trước mắt bọn chúng tên Tu sư đệ kia bị treo ngược trên thân gỗ. Cả người không còn khí tức lưu chuyển. - Tu…Tu sư đệ.

- Cẩn trọng coi chừng có bẩy rạp.

Một tên vốn là bằng hữu chí thân của hắn lao tới mặc cho hắn sư huynh cảnh báo. Có lẽ hắn đã quá lo xa tên kia phi thân lại gần, đem thi thể tên tu sĩ họ Tu kia xuống bình an vô sự.

- Bẩm báo sư huynh gần đây không có ai.

Tên huyết bào sắc mặt âm trầm, hắn là kẻ đã dẫn dắt đồng bọn tới đây không ngờ chỉ để tận mắt chứng kiến thảm cảnh này.

- Sư huynh, Tu sư đệ chết thật thảm a, ngay cả đan điền cũng bị phế, thậm chí bị treo ngược cho tới chết. Chúng ta phải vì Tu sư đệ báo thù.

- Phải, phải, vì Tu sư đệ báo thù.

Bọn hắn sư huynh đệ thảm trạng khó lòng khiến kẻ khác nguôi giận, bọn hắn không thể nhắm mắt làm ngơ.

- Lụt soát mọi ngõ ngách, không để một kẻ nào trốn thoát.

- Tuân lệnh.

Mười bóng người tách ra trãi dài 10 dặm gần đó, từng tảng cự thạch đều bị thăm dò qua, không nơi nào bỏ xót. Nhưng tất cả cũng chỉ là muối bỏ bể, bọn chúng không thể truy ra bất cứ dấu vết giao đấu nào, mọi thứ dường như bị một màn sương mờ che khuất.

- Sư huynh không hay rồi, có một toán người đang tới đây, bọn chúng đều ngự pháp khí phi hành, số lượng có thể lên cả trăm tên.

- Ngươi nói cái gì cả trăm tu sĩ Trúc Cơ đang trên đường tới đây?

Hắn sắc mặt tái mét, nếu chỉ có vài người hắn còn có thể suy đoán bọn chúng vô tình đi qua. Nhưng một toán hàng trăm người thanh thế không nhỏ hắn không tin đây chỉ là một sự tình cờ.

Chương 174: Hai phe giết chóc

Phía trước bọn người lai giả bất thiện, sau lưng lại là vực thẵm sâu vạn trượng. Bọn hắn đã rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan, tiếp nhận nhiệm vụ tới đây giết Ma Kiếm Tông đệ tử, người vẫn chưa thấy đâu nhưng lại khiến bản thân rơi vào vòng vây nguy hiểm.

- Sư huynh, bọn chúng tốc độ đột biến, càng ngày càng nhanh hơn.

- Không còn cách nào khác, chúng ta đã bị bại lộ. Các sư đệ lần này ta e rằng phải tử chiến một trận. Kẻ nào có thể mở một đường máu thoát khỏi đây phải trở về bẩm báo tông môn trả thù cho những huynh đệ đã chết.

Hắn nghiến răng, cơ may sống sót vốn không đáng kể. Tâm trí sẵn sàng đón nhận cái chết đó mới chính là hi vọng mở ra một con đường máu cuối cùng.

- Vạn sư huynh, trên kia một toán người, bọn chúng y phục không thể đoán ra là người thế lực nào.

- Ta nghĩ 8 thành bọn chúng là kẻ xâm nhập.

Như Phong thuận miệng lên tiếng, khiến không ít người gật gù. Ma Kiếm Lâm lúc này đặc biệt phòng vệ nghiêm minh, một vùng rộng lớn đều cấm tiệt người ngoài. Bọn chúng không dám lộ diện rõ ràng không phải kẻ thiện lương.

- Chúng ta tới đây mục tiêu chủ yếu chính là Giáp đẵng yêu thú, không nên đối với bọn chúng mà gây ra bất kì tỗn thất nào.

Vạn Vân Phi không hổ là đệ tử lâu năm theo hầu tông chủ, hắn thập phần cẩn trọng. Nếu tin đồn không sai những người này ắt hẵn cũng đã nghe ngóng được tin tức nào đó nên mới mò tới đây. Thay vì cùng bọn chúng tranh đấu người sống ta chết thì liên hợp lại cũng là chủ đích không tệ.

Vạn Vân Phi dẫn đầu đoàn người tiến lại cách nơi ma Huyết Tông người trăm bước chân.

- Tại hạ Vạn Vân Phi đệ tử tông chủ Ma Kiếm Tông, chúng ta tới đây không hề có ác ý. Xin hỏi cao danh quý tánh của các vị đạo hữu để tiện bề xưng hô.

- Hắn…hắn không hề có ác ý sao?

- Sư đệ đừng để những lời hoa mĩ kia làm lu mờ tâm trí, rất có thể đây là quỷ kế của bọn chúng.

Hắn không phải là một tên ngốc tử chỉ biết chém giết. Đối với những kế nghi binh này khó lòng khiến hắn tin tưởng.

- Bọn hắn chín thành là người của Ma Huyết Tông, đám ma nhân kia trước đây cũng không phải chưa làm qua thủ đoạn lén lút xâm vào Ma Kiếm Lâm ám sát đệ tử đang lịch luyện.

- Ta thấy lời này rất có lí, chúng ta người đông thế mạnh sao phải nhún nhường, chỉ cần xông lên bắt bọn chúng giao cho Chấp Pháp Đội tra khảo.

- …

Trong hàng ngũ mấy trăm người đông đúc không biết từ đâu xuất hiện không ít lời bàn tán càng khiến những ánh mắt nhìn về chúng trở nên bất thiện.

- Có biến chuyển, các sư đệ chuẩn bị sống mái cùng bọn chúng. - Tiến lên giết những tên Ma Huyết Tông kia.

- Hay lắm ta cũng kiềm nén nãy giờ a.

Có kẻ đi đâu ắt có những kẻ bám theo, Vạn Vân Phi mặt mo đen lại, hắn không ngờ chuyển biến lại nhanh như vậy. Dường như mọi thứ đều không tuân theo lẽ thường.

- Tại sao ta lại nãy lên suy nghĩ tất cả những gì xãy ra đều do kẻ đứng sau màn âm thầm chủ đạo.

Vạn Vân Phi không có thời gian để đắn đo suy xét, đội ngũ phía trước thông thường Trúc Cơ tu sĩ đã thụ thương không ít. Lôi Lâm dù chiến ý xung thiên đòn thế tàn độc nhưng hắn lại bị một kẻ che mặt kiềm chế khó lòng buông tay.

- Ngươi là kẻ nào, bỗn tọa trước nay ít khi thấy một kẻ lợi hại như ngươi a.

- Láo xược, hài tử hỉ mũi chưa sạch. Một tiếng xưng bổn tọa, hai tiếng hô bổn tọa Hoàng lão gia tử ngươi cả đời chính là không để hạng người như ngươi vào mắt.

Mười người không kẻ nào không là tinh anh đệ tử, ma Huyết Tông vì muốn tăng phần thuận lợi khi chấp hành nhiệm vụ đã cử ra không ít đệ tử vô cùng nổi bật. Một tên có thế chống đỡ dưới những cơn mưa công pháp trút xuống thậm chí còn tung đòn hiểm độc.

- Phong Ma Sơn người đang ở nơi đâu, tại sao lúc dầu sôi lửa bỏng này lại không thấy mặt bọn chúng.

Vạn Vân Phi pháp bảo là một thanh hắc kiếm thập phần kì dị, hắn không chế thanh pháp bảo này thập phần quen thuộc từng chiêu từng chiêu khiến tên cầm đầu Ma Huyết Tông tu sĩ phải gắn sức chỗng đỡ.

- Hắc Ma Thao Thiên. Kẻ thù bỗng nhiên bị bao vây tứ phía bởi những vòng tròn kì lạ, hắn cả đời chưa từng thấy thứ nào tương tự.

- Ngươi đi chết đi, Vạn Lí Phân Kiếm.

Từ những trận pháp kì dị kia pháp bảo hắc kiếm với tốc độ khó tin lao ra nhắm thẳng vào hắn phía sâu đầu lâu đâm tới.

- Hừ, ngươi đừng nghĩ dễ dàng đạt được ý đồ.

Tên ma Huyết Tông cầm đầu tu sĩ quả nhiên không phải là hạng gà đất chó kiển, hắn nhanh như chớp né qua một chiêu tất sát. Nhưng vừa quay lại hòng bắt lấy Vạn Vân Phi pháp bảo thì hắc kiếm đã lao vào vòng tròn trận pháp khác mất hút.

Phía xa trên một chân đồi, Trần Duyên không khác gì tên phú hộ mới nổi. gối đầu trên đùi ngọc của mĩ nữ, há miệng đợi nàng bàn tay như đóa hoa lấy từng hoa quả cho vào miệng hắn. Trên mặt không hề che giấu vẻ hả hê ngắm nhìn phong cảnh vô cùng hỗn loạn đằng xa.

- Nàng đoán xem bên dưới phe nào sẽ giành lấy thắng lợi cuối cùng.

Tóm lấy nàng tay ngọc hắn đưa lên mũi hít thật sâu hương thơm nữ nhân, hứng thú cùng nàng quan chiến.

- Không phải là Ma Kiếm Tông chúng ta đại thắng sẽ có lợi hơn a?

Tưởng Niệm khó hiểu rặng hỏi.

- Nếu nàng thưởng cho ta, tướng công mới nói ra cho nàng biết.

Hắn mặt dày chỉ lên mặt mình, Tưởng Niệm từ lâu đã quen với bản chất xấu xa của hắn không lạ lẫm. Mĩ nhân ưu nhã hơi thở như lan nhẹ nhàng dùng làn môi mềm điểm trên má khiến hắn cười khoái trá.

- Khà khà bọn chúng bên nào tỗn thất đều có lợi, chúng ta chỉ có nhiệm vụ cuối cùng là dọn bãi a.

Hắn vô sĩ trêu đùa mĩ nữ, trong khi hơn trăm tu sĩ dưới kia không ngừng chiến đấu người sống ta chết.

- Hai vị sư đệ, sư muội có lẽ đã hoàn thành nhiệm vụ an toàn trở ra.

- Ahhh…

Ngay tức khắc đầu hắn như búa bổ, thì ra Tưởng Niệm đã nhanh chóng đứng dậy mặc cho Trần Duyên đáng thương tưng hửng đầu đạp mạnh xuống đá cứng.

Chương 175: Ngoài ý muốn, lão quái hiện thân

Trên không trung Như Phong cùng Bạch Long đạp pháp khí phi hành, đi theo một đầu Phệ Huyết Trùng dẫn tới Trần Duyên.

- Đại sư huynh.

- Đại sư huynh.

- Hai vị sư đệ, sư muội đã làm rất tốt a.

Trần Duyên hài lòng mỉm cười.

- Ta đã làm theo những gì sư huynh căn dặn trong ba chiếc túi hương kia.

Như Phong trao trả thứ mà Trần Duyên đã bí mật trao cho hắn trước khi lên đường.

- Không có gì bại lộ chứ?

- Đệ đảm bảo…

Như Phong thập phần tin tưởng dự định dõng dạc nói thì sắc mặt tái mét.

- Là kẻ nào?

Trần Duyên nhanh chóng nhận ra Như Phong khác thường, Khô Mộc Đại Pháp chỉ trong chớp mắt được thi triễn. Một quyền toàn lực đánh mạnh về phía sau, va chạm kinh hoàng khiến ba người Tưởng Niệm đứng gần không có phòng bị từ trước bị áp lực đẩy lùi mấy bước.

Khói bụi mù mịt đã tan, Trần Duyên song mục như muốn nứt ra nhìn chân chân vào quyền đầu bị một bạn tay già cỗi dễ dàng khóa chặt khiến hắn không hể rút quyền đầu trở về.

- Xuyên Tâm Chỉ.

Chỉ pháp này vốn là công pháp cấp 2 Giáp đẵng, Trần Duyên tình cờ nhục thể vô cùng cường đại nên mới có thể miễn cưỡng thi triễn. Nay hắn đã đột phá Trúc Cơ công pháp này uy lực đã khác xa một trời một vực. Kiếm chỉ mang theo kinh người uy lực bất ngờ nhắm tới lão yết hầu.

- Khà khà tiểu tử ngươi ra tay quả nhiên độc địa.

Xuyên Tâm Chỉ từng dễ dàng gọt bay đầu của Trúc Cơ tu sĩ không ngờ lại không thể xuyên qua lão giã yết hầu. Nhưng chưa dừng lại ở đó, thứ hắn thật sự che giấu lúc này mới có cơ hội vận dụng.

- Ngưng Trùng Tiễn.

Trùng tiễn trong tay áo mạnh mẽ bồi thêm một đòn tất sát lại vào lão yết hầu. Hai đại sát chiêu mạnh mẽ cùng đánh vào một nơi cuối cùng cũng khiến hắn quyền đầu được giải thoát.

- Loa Toàn Ốc.

- Loạn Vũ.

Hàng trăm trùng tiễn không ngừng từ bên trong pháp bảo Loa Toàn Ốc đổ xuống như mưa, Trần Duyên nhường như muốn đánh sập một phần ngọn núi. Thời gian đã qua ba hô hấp nhưng hắn không dám ngừng tay, mưa tên vẫn không ngừng trút xuống. Ba người Tưởng Niệm bên ngoài chứng kiến cũng không dám tin còn có kẻ có thể sống sót sau chiêu này.

Nhục thể Trần Duyên bỗng nhiên bị khóa chặt, tứ chi thậm chí cả chân khí trong người cũng không thể vận chuyển. Không được Trần Duyên khống chế Loa Toàn Ốc đồng thời cũng ngưng thả ra Phệ Huyết Trùng trôi lơ lững trước mặt hắn.
- Hời, tiểu tử. Ngươi quả nhiên không biết nương tay với người già cả. Cũng may lão phu xương cốt vẫn chưa rệu rã nếu không cũng bị ngươi đánh cho chật vật rồi.

Đúng như Trần Duyên đã lo sợ, lão giã kia không một chút hề hấn gì. Một quyền đầu vừa rồi dù là Trúc Cơ hậu kì tu sĩ thông thường cũng không thể nào dễ dàng hóa giải. Trần Duyên càng liều mạng tung ra sát chiêu, thậm chí Loạn Vũ được hắn phỏng theo Huyết Vũ của tên Lăng Vô Đạo uy lực kinh người nhưng lão vẫn không hề tỗn thương.

Lão lấy ra một quyển trục trên miệng liên tục lẫm nhẫm.

- Bọn chúng gọi ngươi là đại sư huynh ắt hẵn ngươi là kẻ dẫn đội của Phong Ma Sơn đệ tử đi.

Trần Duyên đã khóc không ra nước mắt, cả người bị treo lơ lững dù cho hắn đã cố vùng vẫy nhưng tất cả đều vô dụng.

- Một tồn tại khủng khiếp như lão khó lòng có thể che mắt nỗi Ma Kiếm Tông, nhưng tại sao Chu lão lại không hề lên tiếng cảnh báo cho ta chứ?

Hắn ra sức gọi thầm nhưng Chu lão vẫn bặc vô âm tín.

- Tiểu tử ngươi chớ giẫy dụa. Được rồi, muốn xuống thì xuống.

Trần Duyên đáng thương cả người bắn đi, khảm sâu vào trong núi đá. Nhục thể so với yêu thú càng đáng sợ, hắn cơ thể lấy lại được quyền khống chế, cự thạch bị ném đi hắn từ bên trong chầm chậm bước ra.

- Sao rồi tiểu tử, đã làm nguội cái đầu của ngươi lại rồi a.

- Không biết tiền bối là cao nhân phương nào, tiểu tử trước nay chưa từng cùng tiền bối va chạm qua?

Lão gia hỏa kia có thể thong dong bắt chết hắn, không cần nghĩ ngợi nhiều lão thật sự là một lão quái Kim Đan kì thậm chí là còn hơn thế nữa. Lão vừa rồi không hề ẩn giấu sát khí khẳng định không phải tới đây tìm hắn gây chuyện nhưng bản thân không thể vì thế mà dám bạo gan bỏ qua lễ tiết.

- Lão phu là ai thì không thể tiết lộ, ngươi chỉ cần biết chúng ta không phải là kẻ địch. Lão phu nhàm chán nên muốn cùng các ngươi quan chiến, điều này không có gì quá đáng chứ?

- Tiểu bối cầu còn không được. Quả nhiên Trần Duyên tiên đoán không sai, lão ắt hẵn chỉ là hứng thú nhất thời, đối với lão quái vật tu luyện nhàm chán thường muốn làm những điều khác người thường.

- Đại sư huynh.

- Các ngươi không cần quá lo lắng, vị tiền bối này chỉ hứng thú cùng chúng ta quan chiến mà thôi.

Ba người nhận ra tình hình đã dịu xuống, thế giương cung bạt kiếm ban đầu của Trần Duyên đã không còn nữa liền cẩn trọng dò hỏi.

- Tiểu tử ta đối với ba túi hương kia sinh lòng hiếu kì a.

- Mời tiền bối.

Hắn thập phần biết điều hai tay dâng ra ba túi hương đã thu lại từ trước.

Trong túi thứ nhất “không được tiết lộ thân phận”.

Trong túi thứ hai “bí mật tiết lộ Ma Huyết Tông danh tính”.

Trong túi thứ ba “chạy”.

- Ha ha ha chỉ ba câu đơn giản này mà ngươi có thể tạo ra một trường tranh đấu người sống ta chết. Bách Niên Chi Chiến những năm qua, không. Phải là vạn năm qua ngươi xứng đáng được liệt vào hàng ngũ những kẻ mạnh nhất.

Lão đối với hắn không thể không tản thưởng, mấy trăm nhân mạng dưới kia mặc cho ngươi là vô danh tiểu tốt, tinh anh thiên tài hay là thiên chi kiêu tử. Tất cả các ngươi hành động đều đã bị kẻ khác âm thầm khống chế, Trần Duyên thao túng khiến tất cả bọn chúng làm theo mọi thứ hắn sắp đặt từ trước.

- Tiền bối nói quá lời, nếu không nhờ thủ đoạn cải trang cao minh của Bạch sư muội cùng tâm trí gan dạ của Như sư đệ làm sao mọi chuyện có thể thuận lợi diễn ra.

Bạch Long có thủ đoạn biến ảo cao minh tới nỗi nếu nàng không thật sự ra tay dù là người thân cận nhất cũng khó nhận ra nàng cải trang. Lần này nhiệm vụ nàng chính là mắt xích trọng yếu nhất để hắn lập ra mưu kế này.

Hai người bí mật đột nhập vào hàng ngũ đệ tử thông thường, đánh ngất hai tên rồi cải trang thành bọn hắn chia ra lan truyền tin tức. Ngay khi Vạn Vân Phi muốn tính kế đình chiến thì Như Phong ra mặt thu hút sự chú ý, trở thành tâm điểm của mọi người thì Bạch Long lại giở ra thủ đoạn biến hóa bước vào vòng người sách động bọn chúng chiến ý.

Khi mọi chuyện đã diễn ra đúng theo dự tính, Như Phong cùng Bạch Long theo căn dặn của Trần Duyên mở ra cuối cùng túi hương thì cả hai cũng đều ngẫn người không tin vào mắt mình. Chỉ độc mỗi chữ “chạy” không còn cách nào khác hai người âm thầm thoái lui, giữa lúc vẫn còn mông lung không biết hành động tiếp theo là gì thì đột nhiên bắt gặp Trần Duyên linh trùng hai người tinh ý liền bám theo tới đây.

- Tiểu tử còn đầu hoài thai yêu thú kia, sao lão phu cũng không dò la được a.

Bạch Long cùng Như Phong cũng nhìn về phía Trần Duyên, động tĩnh chiến đấu đã làm náo động cả Vạn Hồn Vực nhưng yêu thú tung tích vẫn không hề xuất hiện.

Tưởng Niệm bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ, không phải nàng không muốn cùng hai người họ che giấu nhưng Trần Duyên đã ngăn cản không để nàng tiết lộ. Hắn còn hùng hồn giảng giải “muốn lừa được kẻ địch trước phải lừa cả quân ta”

- Ha ha ha hay. Hay.

Hai người sắc mặt vừa khóc vừa cười, thì ra không chỉ những tên dưới kia đã sa vào lưỡi bẫy của Trần Duyên mà cả hai người họ chỉ chút nữa cũng bị tên đại sư huynh lưu manh này đem đi bán mất. Tới phút cuối cùng Bạch Long còn tin rằng Trần Duyên sẽ xuất hiện một bước đánh ra uy danh cướp đi yêu thú về tay Ma Phong Sơn a.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau