KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Trùng Sào hiển uy

Đoàn 5 người hôi bào cẩn trọng che khuất đi khuôn mặt, bọn chúng như những bóng ma nhẹ nhàng phi thân qua từng cành cây. Nhóm người phương hướng đều nhắm vị trí Trần Duyên hạ lạc.

- Kì lạ, linh trùng này trước đây ta chưa hề nghe kẻ nào nói qua xuất hiện trong Ma Kiếm Lâm.

Hắn nhất thủ trảm sát một đầu linh trùng, bọn chúng không những sức sống mạnh mẽ lại thập phần điên cuồng. Dù thân thể bị chém làm hai nhưng vẫn có thể tiếp tục truy sát con mồi.

- Ta cũng lần đầu diện kiến chúng, có thể tình báo đã có sơ sót chăng?

- Đừng để ngoại vật lung lay, chúng ta chỉ có một mục tiêu duy nhất, các ngươi nếu thất bại đừng trách ta không niệm tình đồng môn.

Tên cầm đầu trầm giọng đe dọa, hắn đối với nhiệm vụ lần này chính là tiếp nhận không ít mạo hiểm. Xâm nhập Ma Kiếm Lâm vốn đã thập phần nguy hiểm, nếu chẳng may đạp chân vào lãnh địa yêu thú sẽ mang lại không nhỏ phiền phức.

- Không phải chỉ đi giết vài tên tiểu tử miệng còn hôi sữa thôi sao, hắn ỷ bản thân có sư phụ chống lưng nên miệng lưỡi lúc nào cũng giỡ giọng bề trên.

Tổ đội khẳng định có kẻ không phục, không muốn rước phiền phức vào người cũng chỉ thầm nghiến răng câm hận.

- Đợi đã, phía trước nguyên khí vô cùng hỗn loạn.

Một tên trong số chúng giác quan linh mẫn nhanh chóng phạt hiện dị tượng lên tiếng cảnh báo.

- Không lẽ có kẻ phục kích?

- Không, đây là lần đầu ta chứng kiến dị tượng này, khó có thể biết là dữ hay lành.

Hắn ngập ngừng phản bác, nguyên khí toán loạn đôi lúc chực chờ như muốn bùng nổ.

- Vũ Tiên, ngươi lên phía trước dò la tình hình có gì bất ổn phải nhanh chóng quay về bẩm báo.

- Được.

Một tên trong số chúng thân thủ thập phần quái dị, mỗi nơi hắn đi qua chỉ còn lại tàn ảnh, còn người thực đã không thấy đâu.

- Trùng…đây là trùng sào. Không ổn, một thứ lớn như vậy tại sao trong tình báo lại không hề nhắc qua.

Tu sĩ song mục như muốn mở lớn hết cỡ, hắn mấy trăm năm lịch luyện chưa từng trông thấy thứ gì kì dị như cảnh tượng trước mắt. Phía trước lãnh thổ kéo dài hơn ba dặm hoàn toàn bị bao phủ bởi ngàn vạn sinh linh đen tuyền. Chúng không ngừng chuyển động, thanh âm từ đó phát ra càng khiến kẻ tiến lại gần đinh tai nhức óc.

- Phía trước khẳng định không thể vượt qua, ta phải trở lại cảnh báo việc này cho các sư huynh. Lịch luyện sâu dày khiến hắn đối với những thứ bí ẩn thập phần cẩn trọng, hắn không tin tổ đội năm người có thể sống sót vượt qua trùng sào này. Cố chấp đâm đầu vào chỉ mang lại kết cục không toàn thây.

- Đạo hữu có gì vội vã a?

- Nguy rồi!!!

Hắn giật bắn người, thân pháp quỷ dị nhanh chóng được bày ra những mọi chuyện đã quá muộn. Bóng đen từ phía sau nhân lúc hắn không kịp trở tay liền công tới, một tu sĩ Trúc Cơ Trung kì pháp lực cao cường không ngờ lại dễ dàng bị húc trúng, cả người như viên đạn pháo bay vào giữa vòng vây của ngàn vạn Phệ Huyết Trùng đói khát.

- Một tên.

Trần Duyên lạnh lùng nhìn tên hôi bào tu sĩ hoảng loạn chống trả trong tuyệt vọng. Hắn tuy thực lực có thể dễ dàng diệt sát hàng trăm đầu Phệ Huyết Trùng nhưng không may lần này lại rơi vào tình cảnh không thể vùng vẫy. Ngàn vạn con kiến nhỏ bé vô hại cũng đủ để giết thịt một con voi to lớn. Phệ Huyết Trùng lại không hề yếu ớt, Trần Duyên nếu chỉ đứng nhìn không quá 3 hô hấp tên tu sĩ ngay cả xương cốt cũng không còn.

- Đại…đại sư huynh. Hắn thật ra là người của thế lực nào?

Như Phong tận mắt chứng kiến tên xấu số kia kết cục không khỏi lạnh người, chỉ nghĩ tới bản thân không may rơi vào trùng sào chính là mười phần chết thảm.

- Chuyện này phải tra hỏi từ hắn a. Như Phong sư đệ, ngươi cùng nhị vị sư muội tìm nơi ẩn nấp, nếu không phải vạn bất đắc dĩ đừng ra tay với bọn chúng.

- Ân.
Trần Duyên phi thân về hướng trùng sào, mỗi bước chân của hắn Phệ Huyết Trùng tản ra để lại lối đi dẫn vào trong trước cái nhìn kinh ngạc của ba người. Trùng sào bên trong tản mát một trường pháp lực dao động lạ thường, thứ có thể khống chế hàng vạn Phệ Huyết Trùng điên cuồng không vỡ tổ xông ra tàn sát tứ phương đó chính là hắn hộ thân pháp bảo Loa Trùng Ốc.

- Ha ha ha quả nhiên không uổng phí báu vật Mộc Tâm, nếu không có ngươi ta cũng không thể tin rằng bản thân có thể khống chế linh trùng đạt được lô hỏa thuần thanh như thế này.

Loa Trùng Ốc lơ lững nơi tâm trận, những đầu linh trùng vốn được Trần Duyên thu vào pháp bảo tu luyện. Từ đó chúng đối với khí tức từ tòa tiểu ốc này vô cùng mẫn cảm, hắn vận dụng Loa Trùng Ốc cùng Thần Khống Vạn Trùng sau nhiều lần thất bại cuối cùng cũng thành công thi triễn độc chiêu Trùng Sào.

- Hừ, ngươi không nên vội lên mặt a. Nếu không phải lão phu truyền dạy độc môn bí pháp này tiểu tử ngươi chỉ còn một đường cong đuôi đào tẩu.

- Hì hì hì ta biết Chu lão trước này làm người đều không tệ, làm sao lão nhân gia ngài có thể thấy chết mà không cứu chứ.

Chu lão trông thấy vẻ mặt đắc ý của hắn không nhịn được lớn tiếng chăm chọc, quả nhiên so với lúc hắn cầu xin lão ra tay khác xa một trời một vực.

- Chiêu Trùng Sào này tuy lợi hại nhưng ngươi cũng không phải vô địch thủ, nếu như những kẻ ngoài kia tu vi quá nghịch thiên thì tất cả những gì ngươi tốn công thiết hạ đều trở nên vô dụng.

- Chu lão không sai, vậy chỉ còn một cách là tra hỏi tin tức từ hắn a.

Trần Duyên phất tay, bức tường linh trùng chợt mở làm lộ ra tên tu sĩ dường như đã không còn hình người. Trên thân không nơi nào lành lặn, hắn sức cùng lực kiệt chỉ có thể phát ra những tiếng ư ử khó khăn.

- Đành phải làm phiền lão nhân gia ngài một lần nữa ra tay a.

Trông thấy thảm trạng của hắn Trần Duyên lắc đầu ảo não, với thương tích kinh khủng trên người nếu không phải hắn tu vi cao thâm sợ rằng cũng khó mà sống nổi. Tên tu sĩ kia rõ ràng cũng khó sống được bao lâu Trần Duyên không thể nào bắt hắn moi ra được tin tức.

Chu lão hữu thủ đặt lên tên tu sĩ đầu lâu, sưu hồn thuật ngay tức khắc khiến hắn vốn chỉ còn lại một hơi tàn cũng không thể giữ lại. Sắc mặt lụn bại, tứ chi cứng ngắc. Thi thể ngay tức khắc bị đưa đi, túi trữ vật đã được Trần Duyên thu lấy.

- Lần này xem như số ngươi vẫn chưa tận, bọn chúng 5 người 3 tên Trúc Cơ Trung kì 2 tên còn lại tu vi cũng chỉ là Trúc Cơ Sơ kì. Một tên đã chết tại đây, cũng không phải là bất khả thi a.

Hắn xuất kì bất ý lợi dụng kẻ địch không đề phòng liền vận dụng tốc độ khó tin của Khô Mộc Đại Pháp thành công đưa tên kia vào chổ chết, nhưng như vậy cũng không có nghĩa những tên còn lại đồng dạng. Đồng bạn mất tích hẵn đã đánh động tới bọn chúng, lực đề phòng ắt hẳn phải dâng cao.

- Tên này là Ma Huyết Tông tu sĩ.

- Được, ta sẽ thiết lập bẫy rập chỉ chờ các ngươi một chân bước vào liền không thể toàn mạng ra ngoài.

Ma Huyết Tông danh tự đã khiến Trần Duyên sát khí trỗi dậy, bọn chúng cùng Ma Kiếm Tông vạn năm tử địch dù có thiết lập âm mưu này cũng không ngoài ý muốn.

Chương 167: Thiết hạ bước đầu

Sau khi sắp xếp 3 người Tưởng Niệm vào bên trong Trùng Sào, hắn cùng Chu lão một già một trẻ bắt tay thiết hạ quỷ kế. Tiểu Mập Mạp cũng được Trần Duyên gọi ra, hắn muốn dùng toàn lực. Kẻ thù đã xác định là danh môn đại phái không thể khinh thường.

- Tiểu tử ngươi muốn một lần nữa thi triễn chiêu thức kia a??

- Ta bây giờ không còn như xưa, nhục thể thậm chí đã mạnh mẽ vượt xa Trúc Cơ Hậu kì, nguy cơ phản phệ đã không còn đeo bám.

Song thủ uyển chuyển như rồng bay phượng múa, đồ án Thập Diện Mai Phục Trận được thiết hạ. Không sợ hao tổn linh thạch Trần Duyên mở túi trữ vật dốc thẳng xuống tâm trận khiến không biết bao nhiêu kẻ phải thèm thuồng.

- Tiểu Huyết, Nhất Lục, Nhị Lục đành phải trông chờ vào các ngươi rồi.

Tam trùng mấy mươi năm tù túng rốt cuộc cũng có cơ hội dồn lực một trận huyết chiến khiến chúng hưng phấn vô vàn, đối với Trần Duyên ra sức bày ra khí sát phạt không thể kiềm nén.

Từ trong Tiểu Thế Giới bóng người thiết tha, dáng ngọc dù khoát trên người hắc bào cũng không thể nào lấp đi khí chất mị hoặc của nàng. Phía sau cổ quan tài mạnh mẽ rung động, dường như thứ bên trong đó đang muốn liều mạng thoát ra.

- Linh nhi, tướng công muốn nàng ra tay phụ trợ a.

Lam Linh hàn băng thần sắc, sát khí từ nàng dường như còn nồng đậm hơn trước, mắt phương liếc ngang nhìn hắn như thể muốn sát nhân.

- Đi thôi, ta cảm nhận được bọn chúng đã ở bên ngoài.

- Nhân Trùng Hợp Thể.

Thần thông Thần Khống Vạn Trùng được thi triễn, Tiểu Mập Mạp hào quang như tinh không dần xâm nhập vào hắn mi tâm. Mái tóc vốn đèn huyền đã ngay tức khắc trở thành bạc trắng, đây chính là dấu hiệu chứng thực thần thông đã được phát động.

Mĩ phụ bất khả tư nghị nhìn tới Trần Duyên, khí tức của hắn chỉ trong khoảng khắc đã trở nên hoàn toàn khác biệt không thể nhận ra. Đặc biệt là hắn song mục kì dị càng nhìn vào đó nàng nội tâm như bị thứ đó giam hãm khó lòng rời ánh nhìn ra chổ khác.

- Những kẻ ngoài kia đã tới sao lại không lộ diện?

Thần sắc đạm mạc cất lên thanh âm vô tình, khí chất tan thương phi thường cổ xưa khiến cho bốn người vẫn còn âm thầm ẩn núp gần đó chột dạ.

- Bên trong kia có người, hắn…hẵn là lão quái vật a.

- Không, lúc này còn quá sơm để lộ diện, có thể hắn chỉ nhận ra có kẻ xâm nhập chứ không hề biết chúng ta đang ẩn nấp.

Kẻ cầm đầu tâm trí sắc sảo nhanh chóng suy nghĩ kế hoạch đối phó.

- Nếu như các ngươi đã ngoan cố thì…Trùng Tiễn. Thập tiễn từ bên trong Trùng Sào nhắm thẳng vào nơi bọn chúng ẩn nấp mạnh mẽ phóng tới.

- Chạy.

Tu sĩ cầm đầu nhìn ra bản thân đã bị bại lộ, hắn là kẻ đầu tiên hét lớn, cả người phóng lên cao hung hiểm né tránh một chiêu.

- Ah ah ah…

Không may cho bọn chúng, tên tu sĩ sau cùng vì cẩn mật đề phòng đánh lén phía sau đã không kịp trở người. Trùng Tiễn tàn nhẫn xuyên thấu nội tạng, cả người dính chặt lên thân cây.

Tận mắt nhìn thấy đồng bạn chết thảm nhưng không một ai trong số chúng muốn đứng lên trả thù. Pháp Bảo nhanh chóng được tế ra, dáng điệu bọn chúng rõ ràng muốn đào mạng.

- Không ngờ ở trạng thái này pháp lực của ta lại gia tăng bội phần. Dù tên kia phản ứng chậm chạp nhưng cũng là Trúc Cơ tu sĩ a, thông thường Trùng Tiễn khó có thể khiến hắn trọng thương.

Có thu hoạch ngoài ý muốn khiến Trần Duyên kinh ngạc, trước nay tuy hắn đã vô cùng đề cao trạng thái hợp thể này nhưng tới nay hắn ngộ ra chỉ có như vậy vẫn chưa đủ. Không chỉ phóng đại thần thức cùng nguyên khí mạnh mẽ lưu động, ngay cả những công pháp thi triễn uy lực đều mạnh mẽ đề tăng.

- Tiền bối tha mạng, chúng tiểu nhân có mắt như mù, vô tình đi qua đây. Cầu ngài hãy nể tình Ma Huyết Tông tha cho tiểu bối một mạng.

- Cầu tiền bối khai ân.

Ba người bọn chúng bị khí tức tang thương từ Chu lão phát tán gây hỗn loạn, mỗi người trong số chúng đối với những kẻ thu thập tin tình báo đã đào mồ tróc mã tổ tiên bọn chúng lên vài lần. Địa đồ kia không ngờ lại hướng bọn chúng vào trọng địa của một lão quái tiềm tu. - Lão phu trước nay cùng Ma Huyết Tông chưa hề qua lại, vậy tại sao lại bán cho bọn chúng mặt mũi chứ??

- Cái này…

Thanh âm khịt mũi coi thường.

- Nếu các ngươi đã có thể tới được đây ắt hẵn là có duyên, ta có một cơ duyên không nhỏ cho các ngươi.

Bọn chúng ngỡ ngàng nhìn nhau, kẻ kia chỉ vừa khắc không hề nương tay một chiêu lấy đi mạng người bây giờ lại bày ra cơ duyên, dù có đánh chết cũng khó ai có thể tin nổi.

- Tiền bối hậu ái khiến tiểu bối phải xấu hổ không dám nhận.

- Bình sinh lão phu trướng mắt hạng người ngụy quân tử, các ngươi chỉ có hai còn đường bước vào bên trong hoặc chết.

Thanh âm không hề tỏ ra nhân nhượng, phía dưới Trùng Sào lộ ra hai huyệt động đủ để một người bước vào.

- Hữu môn tu vi Trúc Cơ Sơ kì.

- Tả môn tu vi Trúc Cơ Trung kì xâm nhập.

Ba người nội tâm lưu chuyển, đứng trước tồn tại bí ẩn này bọn chúng không thể mạo hiểm tính mạng càng lại không dám bỏ chạy.

- Được vậy tiểu bối chấp nhận thử thách.

- Ngưu đệ…

Cuối cùng cũng có một kẻ cắn răng liều mạng xông tới, hắn trong đầu e sợ bản thân nếu như bỏ trốn e rằng khó giữ mạng. Chỉ có làm theo mệnh lệnh của tồn tại bí ẩn kia hi vọng từ trong nguy cơ tìm một đường sinh lộ.

- Chúng tiểu bối sẽ làm theo lời người, mong tiền bối có thể cho chúng ta một con đường sống.

- Nếu các ngươi đã chấp thuận thử thách thì lão phu cũng không muốn đuổi cùng giết tận. Chỉ cần một người có thể thành công vượt ải, những kẻ còn lại đều có thể cùng hắn rời đi.

Cuối cùng bốn người bất đắc dĩ xâm nhập Trùng Sào, quanh cảnh bị hằng hà sa số nanh thép hướng về phía mình thèm khát không khỏi khiến kẻ khác bất an.

Chương 168: Âm mưu lộ diện

Đường mòn đầy rẫy Phệ Huyết Trùng không ngừng dao động, tên tu sĩ Trúc Cơ Sơ kì lặng người bước đi.

- Không ngờ trên cõi đời lại tồn tại một nơi cổ quái như thế này, nếu không tận mắt chứng mục chính ta cũng khó lòng tin nổi.

- Phía trước có ánh sáng, ắt hẵn đó là nơi thử thách diễn ra a.

Bên kia lối ra tiếp đón hắn không ai xa lạ, Tưởng Niệm, Như Phong cùng Bạch Long đã được Trần Duyên xắp xếp từ trước. Chứng kiến có người chờ sẵn khiến hắn có đôi chút ngoài ý muốn.

- Không phải là hai tên sao? Tại sao chỉ có một mình ngươi, người còn lại tại sao không xuất hiện?

Bạch Long tinh nghịch hất kiếm đối với tu sĩ hét lớn.

- Ta phải là người tra hỏi a, các ngươi là Ma Kiếm Tông đệ tử không có khả năng xuất hiện ở đây. Không lẽ các ngươi cũng bị vị tiền bối kia giam giữ?

Nhận ra đạo bào Ma Kiếm Tông hắn hơi chột dạ nhưng lại nghĩ bọn chúng cùng cảnh ngộ với mình nên cũng phần nào yên tâm.

- Tiền bối? ý ngươi muốn nói tới đại sư huynh.

- SÁT!

Như Phong cười khẩy, đại kiếm tung hoành làm cho hắn không thể ngờ.

Bên kia mật thất tình cảnh hai tên kia cũng không mấy khả quan, trước mắt một nữ nhân cả người toát lên âm hàn khí chất, nàng ta khống chế một đầu sát thi thập phần kì dị. Nhưng điều khiến bọn chúng dè chừng chính là tên nam nhân kì bí kia. Hắn rõ ràng hai chân không chạm đất, mái tóc bạc trắng trôi nổi giữa không trung cùng song mục không phải thuộc về nhân loại.

- Ngươi là kẻ dẫn dụ chúng ta vào đây, khai ra mau ngươi thật sự có âm mưu gì.

Đối phương chân khí tuy có phần bí hiểm nhưng dao động cũng chỉ là Trúc Cơ Trung kì cùng bọn hắn không phân cao thấp, không cần đối với hai người Trần Duyên khách sáo.

- Âm mưu? Điều này không phải Ma Huyết Tông các ngươi rõ hơn ai hết sao. Trái lại ta đối với các ngươi thập phần hứng thú, tên thám thính kia không thể tra ra chút tin tức từ hắn, hi vọng hai người các ngươi không khiến ta thất vọng đi.

Trần Duyên không mặn mà đáp. Song thủ biến ảo, mặt đất nơi bọn chúng đặt chân chuyển động không ngừng. Phệ Huyết Trùng vốn yên tĩnh nằm đó đã được Trần Duyên kích phát.

- Có dị tượng. Một đàn Phệ Huyết Trùng ngay phía dưới đột kích, một chiêu xuất kì bất ý nhắm thẳng vào hai người bọn hắn. Một tên nhanh chân chạy thoát, hắn sắc mặt trắng bệt chứng kiến quang cảnh mật thất được dựng lên từ thứ linh trùng kì dị kia.

- Vô Tình Huyết Kiếm Pháp.

- Lăng sư huynh chúng ta đã bị bao vây, nếu không mở một đường máu thoát ra thì…cẩn thận.

Hắn không may bị Phệ Huyết Trùng bắt chặt, không chút do dự tế ra huyết kiếm. Huyết Kiếm này chính là của hắn hộ thân pháp bảo uy lực đã đạt tới mức đáng sợ, một kiếm chém đứt sợi dây được bện từ linh trùng vùng vẫy thoát thân.

- Tu sư đệ bọn chúng tuy chỉ là linh trùng cấp 1 nhưng nếu chúng ta không thể thoát khỏi đây khẳng định cũng bị mài chết.

- Tên bạch phát kia có hành động cổ quái, hắn chính là kẻ điều động những linh trùng này, mau giết hắn.

Bốn phương tám hướng Phệ Huyết Trùng không để bọn chúng một hơi ngơi nghĩ, đôi càng không hề thua kém pháp kiếm cấp 1 Giáp đẵng tuy không thể từ trên người bọn chúng gây ra vết thương chí mạng nhưng liên tục bị dị lực mạnh mẽ công kích sợ rằng chỉ có tu sĩ luyện thể mới có thể chèo chống lâu dài.

- Muốn truy sát ta ngươi quá mơ tưởng rồi.

Trần Duyên khinh thường. Một bức tường linh trùng được dựng che chắn giữa hắn và hai tên tu sĩ kia. Bóng kiếm thế như trẻ tre đâm xuyên thủng tường dày hàng trăm đầu linh trùng nhưng tất cả đều vô ích. Trần Duyên thân ảnh không chút tiếng động, im hơi lặng tiếng biến đi mất.

- Không hay hắn đã thoát được, nơi này chính là lãnh địa của tên súc sinh kia, chúng ta khó lòng truy bắt hắn. Một kiếm vô ích càng làm bọn chúng tinh thần sa sút không phanh, thần thức toàn diện bày ra hòng tìm kiếm tu tích của Trần Duyên.

- Đã tìm được hắn. Ngươi lần này có chạy đằng trời.

- Nhất Kiếm Toàn Diệt.

Huyết Kiếm khí thế bài sơn đảo hải, huyết tinh tanh nồng càng làm bầu không khí trở nên ảm đạm. Phi kiếm mạnh mẽ xuyên qua hơn mười vách tường linh trùng, cắm vào nhân ảnh ẩn nấp phía sau.

- Ha ha ha ngươi đã bị ta làm trọng thương đừng mong có thể tháo chạy.

Tên họ Tu kinh hĩ cực độ, một kiếm vừa rồi hắn vô cùng nắm chắc đã cắm vào kẻ kia yếu huyệt, kẻ thù không chết cũng phải trọng thương. Hắn không để vụt mất cơ hội trời cho này, pháp lực được điều động chấn tan linh trùng quyết đuổi theo truy cùng diệt tận.

- Ngươi vui mừng quá sớm a. Khai.

Nhân ảnh dần hiện ra, nam nhân lãnh khốc cùng gương mặt vô hồn, Huyết Kiếm đã cắm vào ngực nhưng hắn không hề hiển lộ đau đớn. Thậm chí song thủ như gọng kiề khóa chặt còn bắt lấy tên tu sĩ họ Tu phóng người xuyên qua Tiểu Phương Thế Giới mà Trần Duyên đã khai mở từ trước.

Họ Lăng nghe thấy hắn sư đệ thanh âm cũng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng tên phiền toái kia cũng đã bị triệt hạ.

- Kì quái tại sao bọn chúng không hề dừng lại, không phải…

Hắn nội tâm lại dấy lên biến động, trong túi trữ vật lấy ra Truy Tùng Phù. Quả nhiên hắn sư đệ đã từ hư không biến mất không một chút dấu vết để lại.

- Ngươi lúc này ắt hẵn vô cùng run sợ đi.

Từ sau vách tường Trần Duyên bước ra từ giữa rừng Phệ Huyết Trùng, tên tu sĩ họ Lăng lúc này mới biết bản thân đã ngập tràn nguy cơ. Huyết Trủy pháp bảo cầm trên tay càng siết chặt, hắn rõ ràng đã bị dồn ép tới đường cùng.

- Ngươi đã giở yêu thuật gì, Tu sư đệ đang ở đâu?

- Ha ha ha ngươi nghĩ ta sẽ nói ra sao? Nếu như ngươi đã quyết tâm muốn biết tới vậy thì ta cũng không phải kẻ hẹp hòi. Hắn đang ở dưới địa ngục chờ ngươi tới đó cùng trò chuyện a.

Chương 169: Đoàn quân nương tử

Tên tu sĩ họ Tu bất giác bị cuốn vào Tiểu Phương Thế Giới, chỉ trong chớp mắt liền phát hiện ta bản thân đã ở một nơi vô cùng xa lạ khiến hắn tâm trí không khỏi bàn hoàng.

- Phong.

Lam Linh bắt ấn, sát thi buông tha khiến hắn tạm thời lấy lại tự do. Nàng khống chế sát thi quay trở vào quan tài mang theo cả pháp bảo Huyết Kiếm cùng nhau phong ấn bên trong.

- Tiện nhân trả Huyết Kiếm cho ta.

Hắn cố sức truy tìm mối liên kết với pháp bảo, ấn kí liên hệ trên mi tâm hào quang nhè nhẹ nhưng có gì đó ngăn chặn khiến Huyết Kiếm không thể triệu hồi trở về.

- Hừ, Phong Thiên Quan của Khôi Lỗi Tông làm sao một tên nhãi nhép như ngươi có thể chống lại.

- Thì ra ngươi là người của Khôi Lỗi Tông, đã vậy thì đừng trách ta ra tay độc ác. Ta không có pháp bảo thì thi sát của ngươi cũng xem như đã phế, chúng ta ai hơn ai chứ.

Nàng thu quan tài vào trong túi trữ vật, lấy ra truyền tin phù phóng đi.

- Ta không phải là kẻ đón tiếp ngươi.

Nàng vừa dứt lời, trên không trung mười ba bóng người y phục thướt tha, ai nấy đều xinh đẹp như hoa như ngọc. Các nàng nhảy người ra khỏi pháp kiếm, như tiên nữ hạ phàm nhẹ nhàng hạ xuống bao vây lấy hắn.

- Các tỉ muội bày trận.

Hạ Thảo ngọc thể nhu nhuyễn, từng chuyển động của nàng toát ra mị lực không thể kiềm nén. Các tỉ muội khác Kim Liên, Linh Diệu, Linh Diệp…cũng thi triễn mê người vũ điệu, tất cả cử động đều không khác nhau dù chỉ một li.

- Tiện nhân, yêu pháp thấp kém này mà muốn mê hoặc ta.

Các nàng ai nấy nhan sắc đều động nhân nhưng hắn không dám say mê, hắn vô cùng rõ ràng chỉ cần bản thân lạc vào trong đó chờ đợi chính là hậu quả thập phần thảm khóc.

- Tu ca lại đây cùng thiếp a.

- Không đừng qua đó, thiếp ở đây a.

- Hi hi hi…

Vô vàn tuyệt luân mĩ nữ không ngừng xuất hiện đùa nghịch, cá nàng vải lụa như muốn trượt khỏi người ngọc, vô vàn hương thơm nữ nhân xộc vào mũi khiến nam nhân khó lòng cưỡng được.

Hắn song mục huyết hồng, cố sức cũng cố bản tâm. Nhưng đứng trước mị lực ghê gớm thứ có thể khiến cao tăng phải rời bỏ ăn chay niệm phật hắn nội tâm cuối cùng cũng đã thất thủ.

- Mĩ nữ đợi ta, để ta bắt nàng a.

Hắn tâm trí đã hoàn toàn bị trận pháp khống chế, như kẻ điên không ngừng cười lớn chộp bắt lấy hư không, treo trên miệng nụ cười thỏa mãn.
- Thiếp ở bên này, Tu ca mau tới đây.

- Ha ha ha ta sẽ bắt được nàng.

Vị mĩ nhân y phục làm lộ ra vai ngọc trắng ngần, ẩn ẩn đôi cự sơn thấp thoáng càng khiến hắn hỏa khí xông thiên muốn nhanh chân bắt lấy để hung hăng hành hạ nàng.

Tên tu sĩ chỉ còn cách nàng chưa tới hai bước chân muốn nhào tới ôm choàng lấy mĩ nữ thì nàng sắc mặt xuân sắc bỗng nhiên biến đỗi. Sát phạt khí chất lộ ra tiểu chũy không chút xót thương đâm thẳng vào đan điền khiến hắn từ trong mộng đẹp giật mình tĩnh dậy.

- Thì ra ta chỉ đang mơ a, là kẻ nào dám bắt trói ta, mau thả ta ra.

Hắn tứ chi bị trói chặt, dù cố sức vận nguyên khí nhưng kì lạ thay hắn không hề nhận thấy chút pháp lực nào trong người. Chợt nghĩ tới giấc mộng vừa rồi hắn điên cuồng nhìn xuống, tiểu chũy vẫn còn ở đó, đan điền của hắn đã bị phế, hắn bây giờ đã không khác gì phàm nhân cỏ kiến.

- Ha ha ha pháp lực của ta, 300 năm tu luyện của ta, tất cả đều không còn. Không còn. Không còn…

Đối với tu sĩ đan điền bị hủy so với việc giết hắn đi còn khủng khiếp hơn. Một kẻ nắm giữ cao cường pháp lực chỉ trong phút chốc tất cả đều vụt mất, hắn lúc này chỉ mong bản có thể chết đi, không phải tiếp tục kéo dài nỗi thống khổ này.

- Hạ Thảo tỉ, hắn đã trở thành kẻ điên, gào khóc mãi không thôi.

- Muội không cần phải để tâm, chỉ cần hắn còn sống là được. Dám dùng ánh mắt đó nhìn ta, trên cõi đời này chỉ có chủ nhân mới có thể nhìn ta như vậy. Nếu không phải chàng muốn bắt sống hắn tỉ đã một chiêu giết hắn đi.

Hạ Thảo thần sắc không vui, lập phong ấn đề phòng để lại hai vị tỉ muội canh phòng liền rời đi. Nàng sợ rằng chỉ trông thấy hắn chút nữa sẽ làm bẩn nàng ánh mắt.

Bên ngoài quang cảnh cũng không khỏi thêm phần ác liệt, tên tu sĩ họ Lăng vận dụng Huyết Trủy vô cùng thành thục. Pháp bảo chỉ cần để lại tiểu vết thương trên người kẻ thù, từ đó sinh lực như đê vỡ ào ạt cuốn ra ngoài khiến cho kẻ thù nhục thể dần trở thành xác khô.

Hàng trăm Phệ Huyết Trùng thây khô chất thành núi, nhưng điều đó cũng không thể khiến tâm tình của hắn nhẹ nhõm. Đã hơn nữa ngày nhưng một góc áo của Trần Duyên vẫn chưa hề tỗn hại trong khi pháp lực trong người hắn đã dần cạn kiệt. - Tên súc sinh hèn nhát kia, nếu có bản lĩnh thì lộ diện cùng ta giáp mặt một trận sống mái, lẫn trốn như dòi bọ thế kia có đáng mặt anh hùng.

- Ha ha ha Lăng đạo hữu quả nhiên có phong phạm của Ma Huyết Tông cuồng cẩu, tài không bằng người liền giỡ giọng khiêu khích. Hay là ngươi cũng đem vài đầu linh trùng ra cùng ta chiến một trận sống mái a.

Hắn không ngờ lại muốn một tên khống trùng tu sĩ lộ diện giáp chiến, nếu như toại nguyện thì những tu sĩ luyện thi hay đầu luyện vào yêu thú vốn đã không còn đất dụng võ. Cứ nghĩ cả đời tư nguyên tu luyện đổ dồn vào bọn hắn lợi hại nhất thủ đoạn nhưng giao chiến thì lại thân chinh ra chiến trường trên đời chỉ có kẻ đầu óc có vấn đề mới có thể nói ra điều ngu ngốc này a.

- Trận khởi.

Thập Diện Mai Phục Trận lộ diện, Tiểu Huyết ngự tại tâm trận kéo theo đó là hàng vạn Phệ Huyết Trùng khí thế mạnh mẽ đột biến. Tên tu sĩ dần trở nên yếu thế, hắn vô vàn khó tin chứng kiến những đầu linh trùng đang từng bước dồn ép vào đường cùng.

- Mai Hoa Huyết Vũ.

Trên đỉnh đầu một đám mây sương máu hình thành, hàng vạn giọt mưa máu rơi xuống, linh trùng không may tiếp xúc cả ngươi như bị nung chảy, đây rõ ràng là một công pháp quần công thập phần lợi hại.

- Ha ha ha là ngươi đã ép ta, Lăng Vô Đạo ta khi sinh ra trong người đã toàn huyết độc, chỉ cần kẻ khác sơ sãy tiếp xúc liền chính là của hắn tử kì.

Lăng Vô Đạo sắc mặt tái mét, điên cuồng cười lớn. Thì ra công pháp này chính là rút huyết dịch từ trong người hắn hình thành huyết vân. Rõ ràng là diệt địch một ngàn tự tỗn tám trăm, thảo nào hắn lại chờ tới lúc này mới dám cắn răng thi triễn.

- Tên súc sinh ngươi cuối cùng cũng dám lộ diện sao, nhưng tất cả đã quá muộn, huyết vũ đã thi triễn không kẻ nào có thể chống đỡ. Đi chết đi.

Huyết vũ đột ngột đổi hướng, như hàng vạn mũi tên tập kết trên người Trần Duyên, Lăng Vô Đạo xuất ra toàn lực khiến cả người khô kiệt, hắn muốn Trần Duyên phải chôn xác tại nơi đây.

- Xèo…xèo…

Mưa như trút nước thân ảnh Trần Duyên dần bị nhấn chìm bên trong Huyết Vũ, không chổ nào có thể ẩn nấp hắn thập phần tin tưởng kẻ kia đã chết, từ trước tới nay không kẻ nào có thể trực tiếp đứng dưới Huyết Vũ có thể toàn mạng trở ra.

- Hắc Bạch Lưỡng Nghi Trận.

Thều thào thanh âm vẫn không bị huyết vũ tiếng mưa áp đảo, Lăng Vô Đạo không tin vào tai mình. Hắn chưa kịp hoảng sợ thì từ trong hỗn loạn hắc bạch thân ảnh đã lao ra.

- Còn kẻ ẩn nấp sao?

Song đao không thể phòng bị, thi triển Mai Hoa Huyết Vân lợi hại chiêu thức đồng thời cũng đã ngốn của hắn hầu tất cả lực chú ý. Hắn gần như đã hao phí toàn bộ pháp lực cùng thần thức chỉ còn cách trơ mắt đứng nhìn.

- Ah…ah…

Trên người một mảng lớn huyết nhục sinh sinh bị chém đứt nỗi thống khổ thấu tận tim gan. Lăng Vô Đạo cả người như lá vàng treo trước gió, vô lực rơi xuống. Tiểu Huyết không bỏ qua cơ hội, ra lệnh hàng trăn đầu Phệ Huyết Trùng ngay tức khắc bắt chặt lấy hắn tứ chi. Đôi càng sắc bén kể ngay cổ, chỉ cần hắn một chút phản kháng đầu lâu liền chuyển nhà.

Chương 170: Âm mưu quỷ kế

Trận chiến kinh thiên động địa sau nữa ngày cuối cùng cũng đã có hồi kết. Huyết vân dần tan biến, thân ảnh bên trong không phải là Trần Duyên mà là một khối cầu lớn.

- Tách…tách…

Khối cầu rạn nứt, làm lộ ra Trần Duyên ẩn nấp bên trong.

- Chiêu Trùng Noãn khi thi triễn quả nhiên gia tăng không nhỏ năng lực chống chịu a, huyết vũ kia dễ dàng ăn mòn pháp kiếm nhưng lại không thể xuyên thủng lớp phòng ngự này.

- Đáng tiếc lại quá hao tỗn pháp lực.

Trạng thái hợp thể bị giải trừ, bạch phát trở lại đèn tuyền như trước. Tiểu Mập Mạp lăn tròn trên vai Trần Duyên ra sức thở dốc. Tuy không còn trật vật khi cùng Huyết Phong đại chiến nhưng nỗi thống khổ khi hai thân xác nhập làm một lại không hề dễ chịu.

Thi triển đồng thời hai trận pháp cùng thử nghiệm bí pháp Trùng Noãn đã rút đi chín thành pháp lực khiến hắn phải lộ nguyên hình. Lăng Vô Đạo tròng mắt như muốn nổ tung, nhận ra tên tiểu tử bọn chúng âm thầm truy sát đột ngột hiện ra trước mắt thậm chí vai trò thợ săn cùng con mồi bị đảo lộn.

- Đừng…đừng giết ta, nếu như ngươi dám ra tay Ma Huyết Tông khẳng định dốc toàn lực truy bắt không chết không thôi.

- Ha ha ha Huyết Nha, Huyết Phong, còn có các ngươi a. Ma Huyết Tông quả nhiên dâng lên cho bổn công tử không thiếu bảo vật. Lần này Ma Huyết Tông người xông vào Bách Niên Chi Chiến diễn ra khu vực không kẻ nào có thể sống sót.

Lăng Vô Đạo đe dọa đối với Trần Duyên không khác gì trò khôi hài, hắn cùng Ma Huyết Tông đã ở thế bất lưỡng lập. Chỉ cần có thể ra tay Trần Duyên quyết không nhân từ với bọn chúng.

- Trước đó ta còn nhiều thứ muốn tường tận, khởi điểm từ ngươi đi.

Lăng Vô Đạo không thể tránh khỏi kết cục bi thảm, mặc cho hắn gào hét bàn tay vô tình kia vẫn chụp xuống đầu lâu. Nỗi thống khổ do thần hồn sinh sinh bị nghiền nát khiến hắn chỉ ao ước được chết ngay tức khắc.

Ma Huyết Tông bên trong một động phủ cực lớn, ba lão giả nhập định trên bồ đoàn bao vây lấy ở giữa là một thi thể giao long to lớn không hề thua kém gì một ngọn cự sơn. Huyết khí từ yêu thú kia không ngừng lan tràn ra bên ngoài bị tam lão mở miệng hấp thụ.

- Lăng nhi…

Một trong tam lão song mục dữ tợn mở lớn, lão không thể che giấu sát khí bùng phát điên cuồng cầm trên tay thủy tinh cầu bể nát, trong miệng rít rào lên những thanh âm khó nghe.

- Huyết Tam, đệ không nên để ngoại vật làm hư chuyện tốt. Chúng ta thần công đang trong lúc chủ chốt, nếu như chẳng may thất bại thì công sức bỏ ra ngàn năm mấy chốc sẽ đổ sông đổ bể.

Một lão bị chấn động gây ra chú ý không khỏi mở miệng đề tĩnh.

- Đại ca, đệ hiểu rõ a. Nhưng mà Lăng nhi thủy tinh bổn mạng đã bể, hắn tính mạng rất có thể đã lâm vào nguy kịch, đệ không thể không ngó ngàng tới.

Lão trong số nhiều tên đệ tử chỉ có Lăng Vô Đạo mới có thể khiến lão hợp ý, hắn không chỉ thiên phú cao ngất, thực lực mạnh mẽ cùng tâm tính trưởng thành hơn rất nhiều so với các sư huynh đệ nên khi được giao nhiệm vụ ám sát Ma Kiếm Tông đệ tử lão cũng không mấy lo lắng mặc hắn tung hoành. Nay rời đi không lâu tin dữ đã kéo đến không khởi khiến lão nội tâm bất an.

- Hừ, không phải chỉ là một tên đệ tử thôi sao, thứ này Ma Huyết Tông ta xưa nay không hề thiếu. Nhị trưởng lão là người đề xuất ra nhệm vụ này, lão còn thập phần khẳng đinh hung hiểm đã bị giải trừ. Đợi khi chúng ta thần công đại thành sẽ ra ngoài kiếm lão hỏi ra cho rõ ngọn ngành. Lão giả còn lại cũng tiếp lời, lúc này thần công đã không thể dừng lại. Lão không nguyện ý vì một tên Trúc Cơ tu sĩ mà hủy đi ngàn năm đạo hạnh. Đợi khi thực lực đã thành công đột phá đó cũng chính là lúc đòi lại cả vốn lẫn lãi.

Màn đêm lại lần nữa bao trùm lấy động phủ, chỉ còn tiếng khẻ hô hấp cùng huyết khí tanh nồng.

Trần Duyên trong lúc thăm dò túi trữ vật, tình cờ tìm ra một tấm phù lục khiến hắn để tâm.

- Thứ ngươi đang cầm chính là tín hiệu hội họp, chỉ cần bóp nát tấm phù này đệ tử Ma Huyết Tông nội trong trăm dặm đều có thể mò tới.

Chu lão tra xét qua Lăng Vô Đạo kí ức, có vẻ hắn thập phần bài xích thứ này. Lúc tính mạng đã rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm bủa vây thì mọi chuyện đã quá muộn, không muốn phạm phải sai lầm trước kia để Huyết Phong chạy mất nên Phệ Huyết Trùng đã khóa chặt mọi ngõ ngách khiến hắn huyết dịch cũng khó mà len lõi ra ngoài.

- Tiểu tử, lẽ nào ngươi có ý định…

Nghe tới tấm phù lục này công dụng Trần Duyên trong đầu đã dựng lên một quang cảnh hoang tàn đổ nát.

- Thu.

Trùng Sào biến nhỏ, cảnh tượng hoành tráng dần mất hút chỉ còn lại một tòa tiểu ốc nho nhỏ lơ lững trên hắn tả thủ. Loa Toàn Ốc thanh sắc dần trở nên ảm đạm, chiêu thức này chính là lợi dụng diệu dụng bên trong pháp bảo này khống chế linh trùng.

- Để duy trì Trùng Sào lớn tới mức này cũng không phải dễ a.

Cách đó hai dặm, ba người toàn thân không ít thương thế, trong mắt không giấu được tia buồn chán nhìn xuống thi thể bên dưới.
- Thủ đoạn của Trần Duyên sư huynh đã mất, không lẽ huynh ấy đã…

Ba người Tưởng Niệm chỉ là Trúc Cơ tầng 1 tu sĩ, nhưng tên kia thực lực đã đột phá Trúc Cơ tầng 3 khẳng định là tinh anh trong tinh anh. Nhờ hợp lực vây công, dù đã xuất ra không ít thủ đoạn rốt cuộc cũng thắng hiểm một chiêu.

- Có kẻ đang tới gần…là đại sư huynh

- Đại sư huynh.

- Bạch Long sư muội cũng chật vật không nhỏ a.

- Đã làm đại sư huynh thất vọng, hắn quá lợi hại chúng sư muội không thể nào bắt sống hắn theo dự định.

Bạch Long lắc đầu ảo não, rốt cuộc nàng cũng hiểu thế giới bên ngoài rộng lớn như thế nào. Tùy tiện một tên tu sĩ xuất hiện chỉ là Trúc Cơ sơ kì nhưng cũng đủ diệt sát nàng, nếu không phải ba người hợp công sợ rằng nàng cũng khó mà sống sót.

- Chúng ta không cần tới hắn nữa, tất cả tin tức ta đều từ miệng tên kia cậy ra đến.

Nàng không tin vào tai mình, Trần Duyên cũng chỉ đột phá Tầng 2 Trúc Cơ, nhưng đối thủ của hắn lại là hai tên Trúc Cơ trung kì. Ba người trước đó còn bàn kế hoạch nhanh chóng tiêu diệt tên kia sau đó xông qua đối chiến vì hắn mà giảm đi gánh nặng.

- Sư muội không nên ảo não như vậy, dù sao muội cũng chỉ vừa từ Cấm Địa trở ra. Nếu ta đoán không lầm thì muội còn nhiều thủ đoạn cần thời gian tiêu hóa. Chỉ cần vài năm nữa tên kia cũng không làm khó được các ngươi a.

Trần Duyên thu lấy thi thể của hắn, còn túi trữ vật để cho ba người kia phân chia. Hắn dù sao cũng là sư huynh, không thể để các sư muội, sư đệ trắng tay ra về.

Tối đó, Trần Duyên lấy ra địa đồ, hắn đã chú ý tới một nơi mà trước nay ít kẻ nào biết tới. Ngay cả Tưởng Niệm, nàng đã xuống núi lịch luyện không ít lần nhưng cũng hoàn toàn mờ mịt.

- Đây là hang động của một đầu Giáp đẵng cấp 2 yêu thú đang hoài thai. Chúng ta trong 10 ngày nữa sẽ tập kết tại đây.

- Không thể nào.

Lời hắn nói quả nhiên gây ra không nhỏ chấn động, Bạch Long cùng Như Phong thất thanh, sắc mặt khó coi.

- Sư huynh, nếu chúng ta tới gần yêu thú Giáp đẵng dù có 10 cái mạng cũng không đủ a.

- Đương nhiên là ta có cách tới gần nơi đó mà không gây ra động tĩnh, các ngươi cũng không cần phải trực tiếp đi theo. Ta còn có nhiệm vụ khác cho các ngươi đi làm.

Nghe tới đây sắc mặt của Như Phong và Bạch Long dần hoàn hoãn, bọn họ không thần bí như Trần Duyên, ít nhất thì thủ đoạn có thể che giấu cảm giác của Giáp đẵng yêu thú bản thân không thể nào làm được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau