KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Thiên tài tề tụ

Ma Kiếm Sơn ngọn chủ sơn uy quyền nhất nhất trong hàng trăm sơn phong của Ma Kiếm Tông. Tông chủ Thiên Đạo Táng Chân Nhân chính là tại nơi đây kiến tạo động phủ tu luyện, thông thường dù là Thập Đại Trưởng Lão cũng khó có thể tự do ra vào.

Số đệ tử có thể tại đây tu luyện trong 1000 năm qua vẫn chưa tới trăm người. Để có thể trở thành đệ tử tại Ma Kiếm Sơn không chỉ thiên phú siêu tuyệt, kẻ đó phải có thực lực khiêu chiến vượt cấp.

Trần Duyên ba ngày trước cũng đã xuất quan, cổng lớn trước sơn phong chỉ có thể tiếp nhận những tên Trúc Cơ tu sĩ do chính tay Thập Đại Trưởng Lão đề cử. Những hạng gà đất chó kiển gần như đều bị ngăn lại xa xa dưới chân núi.

- Ma Kiếm Sơn đây sao? Ngoài điểm chú ý duy nhất là so với những ngọn sơn phong khác to lớn hơn một chút thì cũng không nhìn thấy thứ gì nổi trội a.

Hắn một thân một mình rảo bước qua từng bậc thang, môn quy vạn năm qua nghiêm cấm đệ tử không được tại đây tùy ý phi hành, tuy hắn là chân truyền đệ tử nhưng cũng không thoát khỏi.

- Ha ha ha đám người ngoại lai các ngươi tầm mắt lúc nào cũng hạn hẹp a, Bách Niên Chi Chiến đệ nhất lần này lại nhàm chán rơi vào tay người của Ma Kiếm Sơn chúng ta đi.

Ma Kiếm Sơn đệ tử thân mang bạch bào, đầu đội kim mão, mỗi người trong số chúng đều được xem là hạch tâm đệ tử, tài nguyên bồi dưỡng không hề thua kém chân truyền đệ tử.

- Ngươi là ai? Ta nhìn ngươi niên kỉ không cao ắt hẵn là đệ tử tham gia Bách Niên Chi Chiến đi.

- Ta là ai hạn kiến cỏ như ngươi không có tư cách biết tới, ngươi chỉ có hai con đường một là ngoan ngoãn từ đâu tới thì cút về nơi đó. Hai là bị ta đánh cho tàn phế rồi ném ra khỏi Ma Kiếm Sơn này.

Hắn bộ dạng muốn bao nhiêu khí phách liền có bấy nhiêu, ánh mắt khinh thường không buồn nhìn xuống Trần Duyên.

- Những việc ngươi làm ở đây chắc là cao tầng tông môn không biết a?

- Biết thì đã sao? Nơi đây là Ma Kiếm Sơn, bọn người của Chấp Pháp Đội cũng không có lá gan tới đây bắt người. Chỉ cần ngươi không chết chính là tài không bằng kẻ khác, không lẽ sư phụ ngươi dám tới gặp tông chủ đòi lại công đạo sao?

Bọn chúng từ khi tu luyện ánh mắt kẻ nào kẻ nấy đều cực cao, luôn xem những đệ tử ở sơn môn khác là rác rưỡi, thậm chí là khinh thường không cùng kẻ khác qua lại. Đó cũng chính là nguyên nhân chính cho việc hắn trước nay chưa từng thấy đệ tử Ma Kiếm Sơn lộ mặt.

- Sư phụ ta sẽ không làm chuyện ngu ngốc đó, bởi vì lão nhân gia người không có cơ hội ra tay.

- Ầm… Chỉ một quyền đơn thuần, bạch bào đệ tử miệng hộc máu tươi. Cả người nhẹ nhàng như chiếc lá vô thanh vô tức rơi xuống chân núi dưới ánh nhìn đầy kinh hãi của những tên khác.

- Ta nghĩ rằng bản thân tới sớm a, không ngờ còn nhiều kẻ có tâm tư nhằm chán, muốn xem náo nhiệt sao?

- Không…không vị sư huynh này chúng ta không có ý xấu, chỉ là Ma Kiếm Sơn người làm việc quá bá đạo, chúng ta cần phải liên hợp để chống lại chúng.

Hơn mười tên đệ tử đạo bào khác nhau, rõ ràng bọn chúng là đệ tử từ các sơn phong khác tạm thời liên hợp.

- Cút khỏi mắt ta.

Trần Duyên tùy ý phẩy mạnh tay áo, áp lực mạnh mẽ đẩy bọn chúng rơi xuống. Hơn mười tên sắc mặt khó coi, dù sao bọn chúng cũng là những kẻ có thực lực không tệ, nhanh như chớp từ trong túi trữ vật pháp kiếm thuần thục đỡ lấy ngăn không cho bản thân nhục nhã rớt xuống chân núi.

- Vi ca, tên này quá xất xược chúng ta hay là…

- Ngươi câm miệng cho ta, không lẽ ngươi không nhận ra hắn đối với chúng ta không có hứng thú đuổi cùng giết tận sao? Nếu hắn thật sự ra tay thì ngươi có bản lĩnh ngăn cản hắn sao? Tên đệ tử kia xám mặt không dám mở lời, hắn ỷ lại nhân số đông đảo vừa muốn hành hạ kẻ kia tẩy đi mối nhục nhưng được sư huynh kịp thời chấn tĩnh, chỉ suyết chút nữa là mang họa vào người.

Sân trước rộng lớn đã thu nạp hơn trăm người, đây chính là thiên tài trẻ tuổi của Ma Kiếm Tông, có kẻ mang trên người tông bào, có kẻ lại y phục kì dị, có kẻ trầm lặng đồng thời cũng không thiếu những người giao lưu quãng đại, đối với bọn chúng Bách Niên Chi Chiến này chính là trọng điểm bước ngoặt, chỉ cần được tông môn chú trọng bồi dưỡng ngươi dù không muốn đột phá Kim Đan cũng không dễ a.

- Ầm…ầm…

- Cấm Địa xuất hiện a, nếu như Cấm Địa hiện ra thì những tên thiên chi kiêu tử kia cũng muốn xuất đầu lộ diện.

Trời cao bỗng dưng không biết từ đâu, Hắc Môn to lớn hiện ra trước sự trầm trồ của mọi người.

- Đây là Cấm Địa a, thanh thế quả nhiên không nhỏ.

- Khà khà khà lão phu tiên đoán không sai, Ma Kiếm Tông các ngươi quả nhiên cũng tồn tại một Tiểu Phương Thế Giới, so với thứ ngươi đang nắm giữ, Tiểu Phương Thế Giới này chỉ có hơn chứ không kém.

Chu lão từ não hải cũng gật gù thán phục.

Hắc Môn dần hé mở, thanh âm tang thương từ thượng cổ vang lên. 17 bóng người nhanh như chớp lao ra, bọn chúng phi hành trên pháp kiếm quanh thân tỏa ra không nhỏ áp lực khiến những người xung quanh không tự chủ phải nhường đường.

Thiếu niên tiên phong không chút e ngại, hắc lôi bao bọc xung quanh nhục thể không ngừng dằn co tạo ra những thanh âm chói tai không khác gì tia sét bị lão thiên phóng xuống nhân gian.

- Nhanh lui lại, hắn chính là Hắc Lôi Tử, Lôi Lâm. Ngay cả tông chủ cũng không thể ngó lơ hắn thiên phú kinh người ngoại lệ thu hắn là thân truyền đệ tử. Không ít kẻ vì ghen ghét tiểu tử này một bước lên mây nên ngấm ngầm gây phiền hà, nhưng tất cả đều phải ôm lấy thương tích vào người.

Hắn như thể lôi thần giáng thế, song mục bén nhọn đảo quanh những kẻ bên dưới. Lôi Lâm trần trụi tra xét đã làm không ít kẻ nội tâm bất kham nhưng cố kị Ma Kiếm Sơn, cố kị những tên đệ tử lâu năm khác đang cảnh giới xung quanh bọn hắn chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn.

- Ha ha ha Trần Duyên bổn tọa đã tìm ra người, tên súc sinh ngươi không thể ẩn nấp được nữa a.

Chương 162: Lôi Lâm tái xuất

- Ha ha ha Trần Duyên bổn tọa đã tìm ra ngươi rồi, tên súc sinh ngươi không thể ẩn nấp được nữa a.

Thân ảnh Trần Duyên dần lộ ra trước mắt, Lôi Lâm kinh hĩ như điên mối nhục trước kia hắn đã trôn vùi bấy lâu trong nội tâm trong phút chốc bộc phát.

- Hắc Lôi Kiếm.

Pháp Bảo trong nội thể cũng được Lôi Lâm không cố kị triệu hồi, rõ ràng hắn muốn dùng một chiêu toàn lực diệt sát kẻ tử thù.

- Lôi Long Diệt Thiên Pháp.

Trên pháp bảo một dòng hắc lôi hiện hữu, như thể có sinh mạng hắc lôi uốn người dần thành hình một đầu tiểu long. Long đầu bộc phát thanh thế kinh người, thiếu niên song mục cũng đã đen như mực, có vẻ hắn đã xuất ra một kinh người thủ đoạn.

- Trần Duyên ngươi số mạng đã tận, kẻ đắc tội Lôi Lâm ta đều phải chết.

Chúng đệ tử kinh ngạc bội phần, ai nấy đều không lo nghĩ dùng mọi thủ đoạn phi thường thoát đi. Cả vùng đất rộng lớn chỉ còn lại một bóng người đơn độc, hắn sắc mặt lãnh tĩnh, chấp tay chứng kiến không hề để Lôi Lâm điên cuồng vào mắt.

- Ngươi…được lắm, đừng trách ta ra tay ngoan độc.

- Sát…

Long đầu khí thế bao thiên, chỉ trong khoảng khắc pháp kĩ tưởng chừng đã diệt sát Trần Duyên thì ba bóng người như chảo chớp ra tay ngăn cản. Long đầu uy lực không nhỏ, nhưng đứng trước ba nhân ảnh liền trở nên giun dế không khác biệt.

Khói bụi tan đi, ba người không chút thương tỗn, nam nhân huy hùng cái thế trên lưng mang theo đại kiếm như muốn nghiền nát thiên hạ. Nữ nhân thì hoa nhường nguyệt thẹn, liễu yếu đào tơ nhưng chỉ cần nghĩ tới các nàng vô sự đón đỡ sát chiêu vừa rồi sợ rằng không có bao nhiêu nam tử dám tiến lại gần.

Trần Duyên góc áo không tổn hại, hắn thậm chí một cái nháy mắt cũng không buồn vận động. Thay vào đó chủ ý từ Lôi Lâm đã chuyển lên người ba nhân ảnh kia.

- Chặn được rồi, thật sự có kẻ chống đỡ pháp kĩ kia a.

- Ngươi nhìn xem ba kẻ kia đều là thiên chi kiêu tử giống Lôi Lâm.

- Tiểu Long Nữ, Bạch Long.

- Cự Kiếm Nhân, Như Phong.

- Cùng Hàn Mộc Tiên Tử, Tưởng Lệ.

Thiên chi kiêu tử tranh đấu luôn khiến kẻ khác mong chờ, bọn hắn thật sự muốn tận mắt chứng kiến người từ trong Cấm Địa đi ra có bao nhiêu phần bản lĩnh.

Sát chiêu không thể tiêu diệt Trần Duyên càng khiến hắn phẫn nộ. - Các ngươi cả gan dám chống lại bổn tọa, đừng trách Lôi Lâm này cho các ngươi đi theo hắn.

Ba người thân định thần nhàn, quay lưng đối diện cũng Trần Duyên, bọn hắn hành động càng khiến cho kẻ khác không thể tin vào mắt mình.

- Bái kiến đại sư huynh.

Ba vị thiên chi kiêu tử chấp tay hành lễ cùng một tên vô danh, đây ắt hẳn là cảnh tượng chấn động nhất trong nhiều năm qua.

- Thì ra là Trần Duyên, không thể trách a.

- Sư huynh, Trần Duyên là ai, hắn có bản lĩnh gì khiến cho ba tên kia đối với hắn hành lễ?

Trần Duyên niên kĩ vốn đã qua bát tuần, nhiều đệ tử tông môn không biết tới hắn cũng không có gì kì lạ.

- Chỉ chút nữa thôi đệ sẽ rõ, ta đoán chuyện này Trần Duyên sư huynh sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.

Tên sư huynh kia hít một hơi thật sâu, hắn tuy chưa từng tận mắt được diện kiến nhưng giai thoại Ma Huyết Tông chân truyền đệ tử bị gọt thành nhân côn thời điểm đó quả thật không tên đệ tử nào chưa nghe qua.

- Các ngươi vẫn còn nhớ tới ta, quả thật khiến một kẻ làm sư huynh này thập phần kinh hỉ. Lần xâm nhập Cấm Địa này Phong Ma Sơn chúng ta không hề hao binh tổn tướng sư phụ khẳng định sẽ có ban thưởng không nhỏ a.

Trần Duyên ha hả cười, Cấm Địa là nơi vô cùng hung hiểm, một sơn toàn diệt cũng không phải là chuyện hiếm lạ. Chính hắn cũng có chút ngoài ý muốn, ba người đều toàn thân trở ra thậm chí pháp lực đã nội liễm không ít.
- Tứ Trưởng Lão đối với chúng đệ muội đã dày công bồi dưỡng, đây là chuyện bản thân nên làm.

Bạch Long nữ nhân nhan sắc như hoa, nàng ngữ âm so với tiếng sao còn trong trẻo hơn vạn phần.

- Nhưng nhiệm vụ của sư phụ giao phó còn chưa thể hoàn thành, kì Bách Niên Chi Chiến này phải lấy một thứ hạng trong ba kẻ đứng đầu đó mới thực là điều lão nhân gia mong chờ.

Trần Duyên thập phần hài lòng thâm ý nói.

Bên kia Lôi Lâm hỏa nộ chưa tan, trông thấy thời cơ lấy mạng tên súc sinh đã khiến hắn phải chịu nhục nhã trước hàng ngàn người cứ thế trôi qua trong khi bản thân bất lực. Hắn thực lực đã mạnh mẽ tăng tiến nhưng ba tên kia cũng đã sống sót đi ra từ Cấm Địa, bọn chúng ắt hẵn phải mang con cờ giữ mạng, cùng lúc đối với bọn chúng ra tay hắn không chắc giành lấy thắng lợi.

- Vạn sư huynh, tên hắc bào kia chính là tử thù của đệ, chỉ cần sư huynh giúp đệ cầm chân ba kẻ kia đệ liền đem một khỏa Thông Chân Đan trả lễ.

Ma Kiếm Sơn từ trong Cấm Địa toàn mạng trở ra không chỉ có hắn, Vạn Vân Phi đệ tử thân truyền từ nhỏ đã đi theo tông chủ, lần này Cấm Địa khai mở hắn cũng chiếm lấy một danh ngạch.

Vạn Vân Phi khuôn mặt tuấn nhã, vóc người lại thấp bé, hắn nghe tới Thông Chân Đan song mục vốn khép hờ mạnh mẽ mở lớn. Liếc qua Lâm Lôi muốn chứng thực hắn lời hứa hẹn, lực chú ý cũng dần chuyển lên người Trần Duyên.

- Lôi sư đệ, Thông Chân Đan chân quý thật không sai, nhưng vi huynh e ràng mình không có phúc nhận lấy a.

- Không lẽ sư huynh không muốn Thông Chân Đan?

Đối với tu sĩ khi tu luyện công pháp, tốc độ lĩnh hội hoàn toàn phụ thuộc vào hắn ngộ tính. Mặc kệ ngươi hậu trường có vững chắc dường nào nhưng ngộ tính kém cỏi thì cả đời này cũng chỉ là bình hoa di động, thực lực đều do đan dược đắp lên càng khiến chân khí trở nên phù phiếm.

Thông Chân Đan ẩn chứa kinh người diệu dụng, đó chính là trong ba ngày khiến ngộ tính của kẻ phục dụng chóng mặt gia tăng, công dụng phát huy tới mức nào từ trước tới nay đều không hề được ghi chép cụ thể. Nhưng công dụng nghịch thiên kia là không thể chối cải, Lôi Lâm gặp được kì ngộ trong Cấm Địa thu được ba viên, hắn phục dụng một viên này lại có thể cam tâm lấy ra báu vật này làm điều kiện trao đổi.

- Đan dược chân quý bậc này ai lại không có tâm hảo cầu, chỉ là thứ tốt cũng phải có mạng để hưởng, ba tên kia có thể bình an đứng đây thực lực đã không dưới ta. Đệ ắt hẵn là người rõ hơn ai hết Cấm Địa hung hiểm dường nào, ta đã không ít lần tính mạng gặp nguy cấp. Vi huynh không có lòng tin có thể một mình đối chọi với ba tên kia.

Hắn ngoài mặt tỏ vẻ bất đắc dĩ nhưng trong bụng lại phì cười khinh thường.

- Hừ ngươi ngay cả đan dược làm tin cũng không buồn lấy ra lại muốn ta không tiếc tính mạng làm kẻ mở đường. Vạn Vân Phi ta không tin ngươi lại lấy Thông Chân Đan ra làm vật trao đổi.

Lôi Lâm không cam lòng nhưng cũng chỉ có thể nuốt cơn tức giận vào bên trong.

- Trần Duyên ngươi mạng chó ta sẽ từ từ hái xuống, tới lúc đó ta sẽ khiến ngươi muốn sống không được muốn chết cũng không xong.

Ném tới cay nghiệt ánh mắt Lôi Lâm mạnh mẽ bước đi.

Chương 163: Viễn vong điều kiện

Biểu hiện của hắn từ lâu đã thu vào toàn bộ trong mắt Trần Duyên, hắn đối với Lôi Lâm kẻ vô ơn vô nghĩa này đã sớm không thuận mắt.

- Khà khà khà quả nhiên Ma Kiếm Sơn này đối với đệ tử bao che không nhỏ a.

Lôi Lâm động tĩnh vô cùng gây chú ý nhưng 5 tên đệ tử thủ vệ gần đó một chút cũng không có ý định ra tay, thậm chí lực tập trung còn đổ dồn về phía Trần Duyên. Rõ ràng bọn chúng muốn nhân cơ hội Trần Duyên đáp trả liền ra tay chấn áp hắn.

- 4 tên Trúc Cơ trung kì, tên râu quai nón kia lại là Trúc Cơ hậu kì tu sĩ hàng thật giá thật. Những kẻ này mà ra tay cũng là phiền phức không nhỏ.

Trần Duyên nhận thấy không khí xung quanh không phải là thời cơ thuận lợi để ra tay, hắn cũng không có tông chủ chống lưng. Tại chổ này hạ sát Lôi Lâm chính là trần trụi bất kính, chỉ cần bị hạ cái danh tàn sát đồng môn sợ rằng sư phụ cũng khó lòng che chở.

- Các ngươi trong Cấm Địa có nhìn thấy Hà Diệu sư muội không?

- Hà Diệu sư tỉ lúc nãy có cùng chúng tỉ muội trở ra Cấm Địa nhưng ngay sau đó lại nhanh chóng theo chân vị tiền bối nào đó rời đi.

Bạch Long ngẫm nghĩ nói ra.

- Hời…ắt hẵn là Thất Trưởng Lão a.

Thở dài chán chường, Trần Duyên đối với tiểu cô nương năm xưa nhớ mong da diết. Cứ ngỡ rằng lần này tới đây chính là cơ hội để nàng cùng hắn hàn huyên sau nhiều năm bị chia tách không ngờ Thất Trưởng Lão đối với Hà Diệu sau khi đột phá Trúc Cơ quản sự nàng còn kín kẽ hơn trước.

- Không được gặp lại vị sư tỉ kia sư huynh có lẽ rất thất vọng đi.

Trần Duyên lạnh gáy quay lại nhìn thấy Tưởng Niệm sắc mặt có chút không đúng.

- Ha ha ha ta cùng Hà Diệu sư muội vốn là hài nhi cùng trưởng thành tại Ma Kiếm Tông. Đã mấy mươi năm không gặp lại quả thật cũng muốn cùng muội ấy hàn huyên tâm sự a.

- À, có vẻ thông cáo đã ban ra chúng ta không thể để những sư huynh đệ khác chiếm ưu thế.

Trùng hợp thay tuần sơn đệ tử đã dán thông cáo gần đó làm cho hàng trăm Ma Kiếm Tông đệ tử một phen xôn xao. Đối với cành cây cứu mạng thập phần đúng lúc này Trần Duyên làm sao có thể dễ dàng bỏ qua, hắn mừng ra mặt nhanh chân hô hào mọi người làm cho Tưởng Niệm sao nhãn.

- Vị sư đệ này có thể nhường đường cho ta không? - Cái gì mà nhường đường, người tới thì lên trước.

Quan cảnh vô cùng hỗn loạn, tờ thông cáo quá nhỏ mà kẻ nào cũng nôn nóng muốn biết trên đó lưu lại những gì làm gây ra không ít vụ cự cãi.

- Tình hình này chúng ta khó mà chen chân vào trong rồi, Như Phong sư huynh đành phải làm phiền sư huynh ra tay.

Bạch Long tinh quái liếc qua Như Phong ẩn ý nở nụ cười.

Thân người cao lớn tiến lên, hữu thủ nắm chặt lấy chuôi cự kiếm.

- Keeng…

Cự kiếm được kéo ra khỏi vỏ chỉ khoản một đốt tay tạo ra một tiếng thanh minh sắc bén.

- Kiếm khí.

Trần Duyên đối với kiếm tu cũng có một chút môn đạo, tùng tia kiếm khí tuy không hướng vào hắn nhưng đối với đặc thù thủ đoạn này Tứ Trưởng Lão từng một lần thi triễn. Chỉ là so với Như Phong chênh lệch một trời một vực. Những kẻ quanh đó cũng vì áp lực Như Phong thi triển đều nghi kị tránh xa tạo thành lối đi để đoàn bốn người bọn họ dễ dàng vượt qua.

- Từ bên trong Ma Kiếm Lâm nội vi, thu hoạch 10 trái tim cấp 2 yêu thú. Kẻ nào mang về trái tim một đầu yêu thú Giáp đẵng sơn phong chính thức đăng đàn đệ nhất.

Thông cáo không thể nào ngắn gọn hơn, tin tức nhanh chóng được truyền ra ngoài khiến cho không ít kẻ phải lắc đầu ngán ngẫm. Bọn chúng tu luyện chưa tới trăm năm, có thể đột phá Trúc Cơ đã là vạn hạnh gần như chín thành vẫn còn kẹt tại Trúc Cơ tầng 1 chưa thể đột phá. Những tên nội môn đệ tử này có thể chính diện cùng yêu thú song đấu đã không dễ đằng này tông môn còn muốn mỗi kẻ phải lấy mạng 10 đầu yêu thú. Không biết những lão giả kia thật sự muốn ấy mạng ai đây.

- 10 đầu cấp 2 yêu thú, quả nhiên là thử thách không nhỏ. Không biết 3 vị có hứng thú cùng chúng ta liên hợp, vi huynh thập phần tin tưởng Ma Kiếm Sơn sẽ không khiến các sư đệ, sư muội Phong Ma Sơn thất vọng.

Vạn Vân Phi lịch luyện không đơn giản, nhận ra Phong Ma Sơn thực lực ở đây chiếm ưu thế hơn cả, hắn nhanh chân tới trước đưa ra gợi ý liên minh. Ba người sắc mặt nổi lên một vòng hứng thú, 10 đầu cấp 2 yêu thú chính là không nhỏ vấn đề. Ngay cả với ba người họ có thể đơn phương độc đấu với cấp 2 yêu thú mà không thụ thương là điều không dễ.

Nhất là Ma Kiếm Lâm hiện nay thú triều vẫn còn diễn ra mạnh mẽ, chỉ cần một bước sai lầm chính là rơi vào hoàn cảnh bản thân bị vây công cầm chắc cái chết. Còn về phần Giáp đẵng yêu thú bọn chúng không người nào dám nhắc tới, nếu thật sự không may đụng phải đó chính là chết không có chổ chôn.

- Nhưng chúng ta lại không muốn mang thêm gánh nặng.

Hắn cố ý ném ánh nhìn hướng về Trần Duyên phía sau, trong mắt Vạn Vân Phi tên kia chỉ là hạng vô danh tiểu tốt. Nếu không có ba người Tưởng Lệ ra tay kịp thời thì đã bị Lôi Lâm diệt sát. Hắn không tin ba người bọn họ lại vì Trần Duyên bỏ qua cơ hôi thuận lợi này.

- Khà khà khà chỉ cần tên kia bị cô lập thì trong Ma Kiếm Lâm ai cũng có thể không hay không biết mất mạng a.

Hắn một phần vì muốn Lôi Lâm nợ một ân huệ đồng thời cũng không muốn đối với những thiên chi kiêu tử kia trở mặt.

- Không hứng thú.

Trần Duyên nữa ánh mắt cũng không nhìn đến hắn quay lưng rời đi, theo sau đó là Tưởng Lệ, nàng chán ghét ra mặt bám theo sau Trần Duyên. Bạch Long cùng Như Phong hai người ngơ ngác nhìn nhau có chút chần chừ nhưng cũng bám theo hai người họ để lại Vạn Vân Phi sắc mặt cực kì khó coi.

- Được, được lắm các ngươi đừng trách ta ra tay độc ác.

Xung quanh không ít người nghe thấy câu chuyện vừa rồi, ai nấy cũng đều cảm thán hắn thủ đoạn cao cường. Nào ngờ Phong Ma Sơn đệ tử chỉ ném lại ba chữ “không hứng thú” không chừa cho hắn chút liền mặt mũi bỏ đi làm không ít kẻ cười thầm.

Chương 164: Kim Xích Hổ

Mặc cho người Ma Kiếm Sơn như muốn ăn tươi nuốt sống bốn người bọn họ, Trần Duyên trong đầu tâm tư không ngừng lưu chuyển.

- 10 đầu cấp 2 yêu thú, sợ rằng chỉ có Ma Kiếm Sơn đệ tử tham gia thí luyện đông đúc mới có thể trong 3 tuần trăng mang về đủ số.

Phong Ma Sơn tính cả hắn Tứ Trưởng Lão chỉ đề cử bốn người, không như những sơn môn khác một vài Luyện Khí kì đệ tử có đặc thù thực lực cũng được đặc cách tiến cử.

- Đại sư huynh, chúng ta cùng Ma Kiếm Sơn đã thật sự trở mặt thành thù, nếu đơn độc xông vào muội e rằng bọn chúng sẽ hạ độc thủ. Hay là chúng ta cùng các sơn môn khác…

- Bọn chúng còn sợ hãi Ma Kiếm Sơn hơn chúng ta, dù sư muội có hết lời dụ ngọt e rằng chuyện này cũng khó thành.

Quả nhiên lời hắn nói không sai, những kẻ khác lúc này chính là ôm tâm tư bọ ngựa bắt ve chim sẻ rình sau lưng. Cấm Địa đi ra những sơn môn khác nếu không phải toàn diệt thì cũng chỉ được một tên may mắn sống sót không như Phong Ma Sơn cùng Ma Kiếm Sơn nhân tài đông đúc. Chỉ cần bọn chúng đấu đá lẫn nhau lưỡng bại câu thương thì không còn chuyện gì có thể thuận lợi hơn.

- Không lẽ sư muội lo ngại chúng ta không bằng những kẻ khác sao?

Trần Duyên hướng Bạch Long thần bí nở nụ cười, không đợi nàng nhiều lời, hắn đã đạp pháp kiếm hướng Ma Kiếm Lâm mà đi.

- Tưởng Niệm sư tỉ, chúng ta thật sự phải đi sao?

- Như Phong, đệ thấy chúng ta còn sự lựa chọn nào khác? Hai người các ngươi chưa tận mắt thấy đại sư huynh đáng sợ, ta tin rằng dù chúng ta tiềm tu trong Cấm Địa mấy mươi năm cũng không đủ trước mặt hắn làm cao giá.

Tưởng Niệm thần tình bất biến đạm mạc nói ra suy đoán của bản thân. Bạch Long từ chối đưa ra suy đoán, còn Như Phong hắn vẻ mặt ngập tràn khó tin. Hắn đã gặp qua không ít cơ duyên, thực lực so với trước đã khác biệt to lớn không phải một kẻ bị gạt ra khỏi Cấm Địa có thể so bì.

- Các vị sư đệ, sư muội ắt hẵn là lần đầu xâm nhập Ma Kiếm Lâm đi?

- Tuy rằng nơi đây ẩn chứa nhiều cạm bẫy nhưng không thể nào so với Cấm Địa khắp nơi hung hiểm.

Như Phong khịt mũi coi thường, hắn lòng tin bành trướng hữu thủ siết chặt đại kiếm nội tâm thập phần nôn nóng.

- Khà khà khà. Nếu như sư đệ đối với thực lực tin tưởng thì ta cũng không nhiều lời.

Trần Duyên từ hư không triệu hồi ra hàng trăm đầu linh trùng, bọn chúng phân tán khắp bốn phương tám hướng.

- Dù sao chúng ta vẫn còn 3 tuần trăng không cần phải vội vã, yêu thú đầu tiên chỉ là một đầu cấp 2 Đinh đẵng ba người tốt nhất là nhanh chóng diệt sát nó.

Vừa dứt lời, tiếng hú ghê rợn vang lên, đầu yêu thú kia rõ ràng vô cùng phẫn nộ, hàng trăm cổ thụ bị xô ngã, mặt đất như muốn nứt toát ra. Từ xa xa thấp thoáng một đầu lão hổ thân cao ba thước trên người một màu xích hồng vô cùng nổi trội.

- Kim Xích Hổ, trong hàng Đinh đẵng yêu thú cũng tính là bá chủ.

Tưởng Niệm ngay tức khắc nhận ra hung thần đang lao tới kia không phải là dạng tầm thường, tiểu phiến đã được nàng tế ra quả thực đây không chỉ là một trận giao đấu đơn giản.

- Trần Duyên sư huynh, sư huynh không muốn ra tay sao?

Bạch Long pháp kiếm đã được nàng thủ sẵn từ trước, bên kia Như Phong sắc mặt nghiêm nghị đại kiếm trên lưng run rẫy không ngừng rõ ràng hắn đang tích súc pháp lực hòng phóng ra sát chiêu.

- Ta sẽ không tham dự trận chiến này, sư muội ta muốn chứng kiến thủ đoạn của các ngươi thật sự có đúng như lời đồn đãi. Bạch Long trông thấy dáng vẻ vô sĩ của hắn giận nghiến răng nhưng đây không phải là lúc cùng Trần Duyên tính toán. Đầu linh trùng ban nãy đã dẫn dụ tới yêu thú vô cùng mạnh mẽ, vượt xa so với dự kiến của nàng.

- Gầm…

Kim Xích Hổ đang ung dung thưởng thức con mồi liền bị linh trùng quấy rầy làm nó vô cùng phẫn nộ. Truy đuổi tới đây lại thấy có kẻ đã chờ sẵn càng khiến yêu thú trở nên điên cuồng liền thay đổi chủ đích hướng ba người bọn họ lao tới.

- Tiên Đằng Giáng Lâm.

Tưởng Niệm thủ đoạn quả thật đã không nhỏ tăng lên, từng cọng dây gai thô to như eo người trưởng thành chui lên từ mặt đất. Chúng như những sinh vật có tính mạng bám chặt lấy tứ chi yêu hổ, càng vùng vẫy những căn dây gai càng quấn chặt từng tia tiên huyết do gai nhọn cắm sâu vào da thịt đã bắn ra.

- Không tệ nha, Niệm nhi rõ ràng có thể tự thân chế ngự một đầu cấp hai yêu thú, nàng tu vi cũng chỉ là Trúc Cơ tầng 1, quả không đơn giản.

Trần Duyên thầm tắt lưỡi, đừng nói là yêu thú Đinh đẵng, dù là yêu thú Bính đẵng thì Trúc Cơ tầng 1 tu sĩ có không nhỏ khả năng ôm hận nằm xuống.

- Tiểu tử ngươi không cần mừng thầm vội, lão phu nhớ không sai thì Kim Xích Hổ vẫn còn một chiêu thức bảo mệnh a. Kia rồi, Cuồng Bạo thật sự đã được yêu hổ kia vận dụng.

Chu lão hứng khởi nhìn đầu xích hổ toàn thân càng trở nên trói lọi, không chỉ có thế lực lượng trở nên bạo tăng rõ rệt. Tứ chi phình to khiến những căn dây gai vốn trói chặt bên dưới lần lượt bị kéo đứt.

- Như Phong sư đệ, ta đã tới giới hạn còn không nhanh ra tay.

- Tiêu Phong Kiếm Pháp – Sát Tâm Kiếm.

Đại kiếm vốn được hắn dùng nguyên khí khống chế trôi lơ lững trên không trung bỗng nhiên dùng tốc độ khó tin bắn tới yêu hổ nơi hiểm yếu nhất.

Yêu thú cấp 2 vốn đã hình thành linh trí, mấy trăm năm lăn lộn khiến nó cảm nhận được to lớn hiểm nguy đang lao tới. Liều mạng, mặc những căn dây gai đã cắt vào xương cốt Kim Xích Hổ nghiêng người, trong khoảng khắc đại kiếm trượt khỏi mi tâm cắt đi một bên tai, cứ như vậy lao tới chặt gãy hàng đại thụ phía sau khiến chúng không khác gì đậu phụ.
Tính mạng được kéo về Xích Kim Hổ không những không sợ hãi lại càng trở nên hoang dại, cả người đầy tinh huyết càng thúc dục bản tính khát mồi lên tới đỉnh điểm.

Đại chiêu vừa rồi không những mang tốc độ khó tin nổi mà uy lực cũng kinh người chỉ xuyết chút nữa liền đem một đầu cấp 2 yêu thú miễu sát. Nhưng để thi triễn cũng phải trả cái giá không nhỏ, Như Phong trong người chân khí hầu như đã cạn kiệt, binh khí chưa thể thu hồi bất lực nhìn yêu thú xông tới.

- Uy Long Ngâm.

Bạch Long miệng ngọc phát ra thanh âm không chỉ chói tai, ẩn ẩn trong đó là tác dụng công phá linh hồn. Kim Xích Hổ không kịp đề phòng đành lĩnh trọn, cả người bị đánh xa gần mười dặm kịp thời cứu Như Phong một mạng.

Tận dụng yêu hổ chưa lấy lại tĩnh táo ba người nhanh chân hội họp, cả ba tuy pháp lực không còn ở mức đỉnh phong nhưng khi kết hợp cũng đủ sức cùng đầu yêu thú kia triền đấu, sinh sinh chèn ép nó cho tới chết.

Kim Xích Hổ nữa ngày giao đấu nhưng ba cái gai trong mắt kia thập phần ương ngạnh dù nó đã vận dụng không ít thủ đoạn hai bên đều đã trọng thương nhưng tình hình vẫn chưa thể ngã ngũ.

Hai tai tinh nhạy trong khoảng khắc nghe được chuyển động phía sau, yêu hổ đề phòng tránh ra xa, thân ảnh một nhân loại xuất hiện sau táng lá. Không chần chờ Kim Xích Hổ gầm lớn, ngũ trảo sắc nhọn như muốn xé toạc hắn.

- Khà khà khà, ngươi hành động quả nhiên không ngoài dự đoán của ta.

Trần Duyên cố tình gây ra động tĩnh, yêu thú đều có bản tính tránh nặng tìm nhẹ, so với ba người Tưởng Niệm khó chơi kia thì một kẻ đơn độc như hắn chính là con mồi vô cùng thích hợp. Ba người Tưởng Niệm bề ngoài vẫn còn trong tình thế giằng co nhưng lại thập phần hung hiểm, bọn họ rõ ràng chưa từng chiến đấu cùng cấp 2 yêu thú. Thực lực bản thân tuy có chút vượt trội nhưng vẫn không thể sơm kết thúc tính mạng của yêu vật này.

Trông thấy yêu thú bỏ đi ba người thở phào nhẹ nhõm, nhưng theo phương hướng mà Xích Kim Hổ phóng đi sắc mặt ba người đều có chút khó coi.

- Không ổn là đại sư huynh.

Bạch Long hoảng hốt, Kim Xích Hổ trong cơn khát máu nếu như Trần Duyên bị nó phát hiện thì…ba người nhìn nhau không nói tự thông đều phi người bám theo yêu thú.

Trần Duyên nhẹ nhàng phóng người xuống đất, hai mắt đánh giá đầu yêu thú kia, hắn bề ngoài không có gì là kẻ sắp xung trận.

- Tiểu Mập Mạp lần này không cần ngươi ra tay, ta muốn kiểm chứng nhục thân sau khi trải qua Khô Mộc Đại Pháp rèn luyện đã trở nên cường đại tới mức nào.

Tinh Thần Trùng hăng hái muốn lập công nhưng lại bị Trần Duyên đổ một gáo nước lạnh trở nên mất hứng đành cuộn người trên vai hắn chứng kiến kịch hay.

- Kim Xích Hổ ngươi xuất hiện rất đúng lúc, mấy mươi năm qua coi như ngươi là vật để Trần Duyên ta khai đao đi.

- Khô Mộc Đại Pháp.

Chân Khí chuyển động, công pháp được Trần Duyên dễ dàng vận chuyển. Nhục thể trở nên khô héo, làn da xiết chặt lại khiến hắn ốm đi một vòng. Nhưng đừng vì vậy mà coi thường những tiểu thảo dưới chân lần lượt bị khí thế phóng ra đổ ngã rạp xuống đất.

Hữu thủ xiết chặt thành quyền tay áo bay phấp phới, Xích Kim Hổ đã ở ngay trước mặt. Trần Duyên bất chợt biến mất ngay trước mắt khiến yêu hổ giật mình, chỉ một khắc sau không biết từ đâu cơn thống khổ ập tới.

Cả đầu lâu như bị đám thủng, những chiếc nanh sắc nhọn dễ dàng nghiền nát nham thạch cũng bị đánh gãy tan tác. Cả ngươi như viên đạn lạc bay ngược trở về.

Ba người nội tâm bất an lao đi bỗng chốc nhận ra một thứ hình thù kì lạ đang tiến đến, nghiêng người tránh né thì hình ảnh Kim Xích Hổ huyết nhục đầy mình hiện lên làm cho cả ba người không thể tin vào trong mắt.

Chương 165: Ẩn tiềm nguy cơ

Thân ảnh Xích Kim Hổ kì dị bay qua khiến cho cả ba người không tin vào mắt mình.

- Tưởng Niệm sư tỉ vừa rồi…

Bạch Long môi mọng mấp máy thì sau đó một bóng đen với tốc độ bất khả tư nghị lướt qua, bong đen nhanh tới mức cả ba người không kịp trở tay. Trần Duyên tốc độ đã so dánh gấp trăm lần trước kia nhanh chóng xuất hiện sau lưng yêu thú tiếp tục bồi thêm một quyền giữa không trung khiến Xích Kim Hổ bật trở lại.

Một quyền, hai quyền, ba quyền… Xích Kim Hổ trước ánh mắt ngỡ ngàng của ba người không ngừng bị đánh bay. Yêu thú đáng thương nhục thể không còn lành lặn trút xuống hơi thở cuối cùng.

- Hắn…hắn thật sự là nhân loại đi?

Như Phong bất khả tư nghị, trông thấy hạ tràng thập phần thê thảm của Xích Kim Hổ hắn không thể tin nổi Trần Duyên vừa rồi chính là cương ngạnh dùng quyền đầu sinh sinh đánh chết một đầu yêu thú.

- Khô Mộc Đại Pháp quả nhiên lợi hại, dù chỉ đạt tới tiểu thành một quyền sợ rằng thông thường tu sĩ cũng khó lòng tiếp nổi a.

Thu lại công pháp, nhục thể phục hồi. Trần Duyên sắc mặt có chút trắng bệt, hắn nhanh chóng lấy ra Hồi Khí Đan cho vào miệng. Dược lực nhanh chóng thắm nhuần vào trong nội thể, chân khí dần hồi phục.

- Bạch Long đầu yêu thú này thuộc về muội, mau chóng chia tách tài liệu đáng giá cùng trái tim yêu thú, chúng ta đã ở đây quá lâu rồi.

- Ân, sư huynh.

Bạch Long còn chưa thể hoàn hồn bị Trần Duyên gọi tới khiến nàng tâm tư nhảy dựng như con hươu nhỏ. Lấy ra trủy thủ thần thục thu lấy tài liệu đáng giá.

- Tưởng Niệm sư muội, Như Phong sư đệ một đầu yêu thú mà hao tốn nữa ngày cũng không thể diệt sát làm sao còn có thể nghĩ tới trong ba tuần trăng hoàn thành nhiệm vụ.

- Nếu không phải Bạch Long sư muội trợ trận nhiều lần cứu nguy không biết hai ngươi đã tử nạn bao nhiêu lần.

Trần Duyên nữa lời cũng không hề kiên nể. Không chỉ Như Phong, đối với Tưởng Niệm cũng bị đả kích cực lớn. Như Phong vốn đối với Trần Duyên tâm tư không phục từ lâu, hắn từ Cấm Địa bước ra đối với thực lực bản thân vô cùng nắm chắc. Một tiếng đại sư huynh cũng chỉ là theo lẽ phải làm nhưng tận mắt trông thấy yêu hổ không khác gì tiểu miêu bị Trần Duyên đùa bỡn trong tay khiến miệng lưỡi trở nên cay đắng. - Đại sư huynh, tài liệu đáng giá đều đã được phân giải.

Bạch Long cẩn trọng đưa ra không ít thứ giá trị không nhỏ, một đầu cấp 2 yêu thú cũng phải đáng giá 5000 linh thạch.

Hắn gật đầu hài lòng, thi thể còn sót lại không thể bị lãng phí. Nhẫn trữ vật có không gian lớn gấp trăm lần túi trữ vật thông thường một đầu yêu thú không chiếm bao nhiêu không gian.

Xóa sạch dấu vết, Trần Duyên không muốn nán lại nơi đây quá lâu. Thanh thế trận chiến vừa rồi gây ra không nhỏ rắc rối, hắn cảm nhận được không ít kẻ thực lực không tầm thường đều hướng về đây.

- Bọn chúng dễ dàng diệt sát Phệ Huyết Trùng thực lực ắt hẵn đều đã đột phá Trúc Cơ.

Trần Duyên thần thức chỉ có thể dò xét hai dặm gần đó nên hắn đã cố tình cài cắm không ít Phệ Huyết Trùng canh phòng tản ra xung quanh. Vừa rồi có hơn mười đầu linh trùng trong nháy mắt bị diệt sát, bọn chúng phương hướng rõ ràng đều nhắm tới nơi này không thể sai lệch.

- Đi thôi, nơi này không thể ở lâu. Chúng ta đã bị kẻ khác dòm ngó đến.

- Không lẽ là bọn người Ma Kiếm Sơn muốn tìm tới trả thù. Như Phong nguyên khí đã hồi phục tám thành, hắn cố ý thả ra thần thức nhưng cũng không thể dò xét ra được gì.

- Bọn người này rất có khả năng muốn truy sát chúng ta, tuy chưa thể biết là của thế lực nào nhưng ta khẳng định mỗi người trong số chúng đều thập phần lợi hại.

Ba người sắc mặt khó coi, thực lực của Trần Duyên đã bày ra trước mắt nhưng chính hắn cũng phải thừa nhận bọn người này lợi hại, rõ ràng bốn người đã gặp phải tình huống hung hiểm.

- Chúng ta phải nhanh chóng trở về tông môn cầu xin cứu viện.

- Không, trở về lúc này đã quá muộn, ta lại có chủ ý khác.

Trần Duyên hung ác mỉm cười, Tưởng Niệm ngay tức khắc hiểu ra hắn thật sự đã dự mưu trong đầu kế hoạch xấu xa nào đó.

Quả nhiên nàng tiên đoán không sai, hàng trăm Phệ Huyết Trùng thực lực không cao từ trong tay áo hắn tản ra thăm dò. Sau hơn một hô hấp Trần Duyên phóng người theo một phương hướng chạy đi.

- Bọn chúng cố ý phân tán hòng muốn vây bắt ta. Âm mưu này ắt hẵn đã bày ra từ trước, nếu không thì khó thể nào âm thầm hành động thuận lợi tới vậy được.

Nghi ngờ đối với Ma Kiếm Sơn đệ tử đã được dẹp bỏ, hắn cùng Vạn Vân Phi chỉ là bèo nước gặp mặt, bọn chúng khó lòng trong ba ngày vừa săn giết yêu thú vừa lập ra âm mưu hao công tổn sức này.

- Sư huynh nghĩ ra là kẻ nào muốn truy sát chúng ta chưa?

- Ta cũng không rõ, nhưng bọn người này ắt hẵn đã nhân lúc Bách Niên Đại Điễn ra tay ắt hẵn đã trù bị từ rất lâu a.

Trần Duyên đối với tình thế lúc này nội tâm không thể an tâm, nếu như có bàn tay của thế lực bên ngoài tham dự thì hàng trăm tên đệ tử thiên tài ngoài kia có khả năng bị tận diệt. Đối với Ma Kiếm Tông tổn thất này không gì có thể so sánh nổi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau