KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Tồn tại không tưởng tượng nổi, nhân tâm khó dò

(chương sau ta định viết có nội dung 18+ không biết các đạo hữu nghĩ sao????? Xin ý kiến ở phần bình luận.)

Sau khi làm xong mọi thứ, Trần Duyên không vội rời đi ngay. Thương thế trong người vẫn còn, đây lại là nơi chữa thương không tệ.

Hắn ngồi xuống bắt đầu kiểm tra túi linh thú, bất ngờ là bên trong lại có gần trăm cái kén trắng nằm một góc.

Trần Duyên chưa kịp hỏi thì Chu lão đã nói:

- Khi ngươi ngất đi ta đã bảo tiểu mập mạp ra lệnh cho bầy Thực Huyết Trùng thôn phệ xác của hai con yêu thú kia rồi. Mặc dù vụ nổ rất lớn nhưng huyết nhục của yêu thú cấp hai không thể coi thường.

- Ngoài ra còn chuyện này ngươi muốn nghe tin vui hay tin buồn trước nào?

Hắn nghe vậy liền không cần suy nghĩ:

- Ta muốn nghe tin vui trước.

Lão cười hà hà nói:

- Tin vui là con Thực Huyết Trùng đầu tiên người kí kết khế ước nhận chủ đang lột xác trở thành linh trùng Ất đẵng.

- Còn tin buồn?

Trần Duyên hồi hộp lắng nghe.

Chu lão chần chừ một hồi rồi nói:

- Cây linh thảo hai con yêu thú kia tranh dành đã không thấy đâu nữa.

Trần Duyên nghi hoặc suy đoán:

- Chẳng lẽ Địa Linh Sâm đã bị vụ nổ kia cuốn theo không còn cặn bã.

Chu lão lắc đầu nói:

- Không phải, dù cho có tan thành tro thì khí tức của linh thảo không thể nào biến mất như vậy được. Dù sao ta cũng là tu sĩ Nguyên Anh kì không thể nào ta không nhận ra. Trừ khi…

- Trừ khi gì? Lão nhân gia ngài cứ úp mở làm ta cũng nôn nóng theo.

Trần Duyên đã gắp không chịu được.

Lão suy nghỉ một hồi rồi nói:

- Trừ khi đó không chỉ là Địa Linh Sâm mà là linh thảo đã sinh ra linh trí.

Thấy gương mặt Trần Duyên vẻ ngờ nghệt lão đành giải thích:

- Tiểu tử ngươi cũng biết linh thảo cấp bốn chỉ có tu sĩ Nguyên Anh kì mới có tư cách sử dụng thì khi vượt qua cấp bốn thì linh thảo sẽ sinh ra linh trí và có khả năng tu luyện.

Hắn cũng hoảng hốt:

- Vượt qua cấp bốn chẳng lẽ thực lực của nó…

Chu lão gật đầu nói tiếp:

- Ngươi suy đoán không sai, cũng may là có vụ nổ lớn đó nếu không thì ngươi đã sớm gặp diêm vương rồi.

Trần Duyên cũng hồi hộp không ngờ hắn dám đánh chủ ý tới tồn tại vượt qua cả tu sĩ Nguyên Anh.

Chu lão cũng thở dài:

- Qua lần lịch luyện này ngươi cũng đã thấy, cho dù là Nguyên Anh kì nếu quá tự mãn thì cũng có khả năng ngã xuống. Trên đời này không có kẻ mạnh nhất mà chỉ có kẻ mạnh hơn, tương sinh tương khắc.

Trần Duyên cũng ngộ ra, tầm nhìn trước đây của hắn quá hạn hẹp. Tu luyện là không điểm dừng, Nguyên Anh kì cũng không phải là vô địch thủ.

Lần này đã thay đổi tâm cảnh của Trần Duyên rất lớn. Sau gần mười ngày thì thương thế đã khỏi hẳn, hắn lại tiếp tục tiến sâu vào Hắc Lâm rừng rậm. Khi đêm tối xuống, Trần Duyên ngồi tĩnh tọa trước lửa trại thì bổng nghe tiếng động. Hắn mở mắt đứng dậy nhìn về phía màn đêm hét lớn:

- Cho hỏi là đạo hữu nào ở ngoài đó, nếu không có địch ý thì xin mời rời xa chỗ này nếu không đừng trách tại hạ không nương tay.

Trần Duyên vừa nói vừa nhìn chân chân về phái phát ra tiếng động. Qua hơn một tháng rèn luyện trong rừng sâu dưới sự chỉ bảo của Chu lão thì hắn chỉ cần nghe tiếng bước chân đã có thể phân biệt được yêu thú hay con người.

Trước đây hắn cũng gặp các tu sĩ khác vài lần nhưng để tránh hiểu lầm gây ra xung đột thì hai bên tự nhiên không chào hỏi, không hẹn trước mà cùng quay đầu lại rời đi. Dù sao thứ nguy hiểm nhất trong rừng sâu heo hút này không chỉ là yêu thú hay động vật mà là tu sĩ khác. Giết người cướp bảo, phi tang chứng cứ không phải là điều hiếm khi xảy ra.

Nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần thì Trần Duyên lấy từ trong túi trữ vật một thanh kiếm là pháp khí cấp một Giáp đẵng. Dù sao đã là kẻ có tiền, không thể chỉ xài pháp khí Bính đẵng được.

Thanh Kiếm này đã tiêu hao của hắn gần một trăm điểm cống hiến còn phải bỏ ra thêm hạ phẩm linh thạch để trừ nợ nhưng nói về chất lượng thì không cần phải bàn cải, nói riêng về độ cứng rắn thì một trăm thanh kiếm Bính đẵng cũng không bằng.

Trần Duyên vừa rút kiếm thì trong đêm tối có tiếng nói vọng lại:

- Đạo hữu xin dừng tay, ta cùng tiểu muội tới đây lịch luyện. Bây giờ trời đã tối xin ở cùng đạo hữu một đêm sáng mai khẳng định sẽ rời khỏi không dám làm phiền.

Nói rồi trong bóng tối bước ra một thanh niên vẻ ngoài nho nhã, gương mặt phúc hậu. Theo sau đó là một nữ nhân mặc dù không quá xinh đẹp nhưng bên ngoài cũng rất đẫy đà.

Trần Duyên nhìn qua liền nhận ra tên tu sĩ trung niên có tu vi Luyện Khí tầng sáu, còn nữ nhân kia chỉ có tu vi luyện khí tầng bốn làm hắn đề phòng. Hắn không tin hai kẻ này tự mình đi được tới đây mà không hề có vết trầy xước nào, y phục lại gọn gang như vậy.

Trần Duyên liếc nhìn hai người rồi ra lệnh trục khách rõ ràng:

- Xin hai vị đạo hữu thứ lỗi, tại hạ độc lai độc vãng đã quen không muốn bị người khác làm phiền.

Nghe vậy trung niên nhăn mặt lại, còn nữ nhân bên cạnh thì chống tay nói:

- Hừ hai chúng ta tới chổ này nghỉ qua đêm là cho ngươi mặt mũi mà không biết điều.

- Xin thứ lỗi tiểu muội ta từ nhỏ đã bị nuông chiều làm hư xin đạo hữu đừng để bụng.

Trung niên nở nụ cười làm hòa nói.

Trần Duyên khoát tay:

- Không sao, ta không để tâm chuyện này. Nhưng mời hai đạo hữu rời đi khỏi đây nếu không ta sẽ không lưu tình.
Trần Duyên vừa nói tay cầm kiếm giơ về phía hai huynh muội.

- Hừ ngươi nghĩ rừng này là của ngươi trồng? Có tin ta…

Nữ nhân đang nói thì bị trung niên ngăn lại, hắn chắp tay về phía Trần Duyên:

- Vậy huynh muội bần đạo xin rời khỏi đây. Hi vọng hữu duyên gặp lại.

Nói tới đây sắc mặt trung niên nhân đã lạnh lại hắn phất tay áo rời đi.

- Không tiễn.

Trần Duyên cũng nói vọng lại.

Khi hắn vừa ngồi xuống thì Chu lão cũng lên tiếng:

- Tiểu tử ngươi làm rất đúng, tu sĩ chúng ta làm việc chỉ cần không thẹn với bản tâm là được. Mà tại sao ngươi lại từ chối hai huynh muội kia? Dù sao tu sĩ Luyện Khí kì tầng bốn với tu sĩ luyện khí kì tầng sáu cũng không phải là đối thủ của ngươi.

Nghe Chu lão hỏi hắn cũng liền nói ra suy đoán của mình:

- Hai huynh muội kia rõ ràng chỉ có thực lực Luyện Khí kì tầng bốn với tầng sáu mà có thể đi tới đây mà quần áo không hề xây xát. Mà nếu như đã có thực lực có thể vượt cấp khiêu chiến thì tại sao lại cần tới chổ ta nhờ tá túc chứ.

Chu lão mỉm cười suy đoán:

- Biết đâu bọn chúng thấy ngươi thực lực không tầm thường muốn tới tạo quan hệ, dù sao kẻ có bằng hữu tứ phương vẫn tốt hơn độc lai độc vãn. Hay là bọn chúng thật sự cần tá túc lại đây dù sao Trong Hắc Lâm rừng rậm này vòng ngoài thỉnh thoảng cũng có yêu thú cấp hai xuất hiện.

Trần Duyên nghe vậy liền suy tư, nhưng chỉ lúc sau hắn lại tự tin nói:

- Lời Chu lão nói cũng chỉ là suy đoán mà thôi, ở nơi nguy hiểm như Hắc Lâm rừng rậm thì ta càng phải đề phòng. Không thể vì những suy đoán không có căn cứ đó mà ta mạo hiểm để kẻ không quen biết lại gần lúc ngủ.

- Với lại là bằng hữu thì sao chứ, thứ ta tin nhất là thực lực của bản thân ta. Chỉ có thực lực mới có được những gì mình muốn, bảo vệ những gì mình muồn bảo vệ không bị kẻ khác ức hiếp.

- Còn sinh tử chi giao thì không phải chỉ cần tá túc một đêm thì có thể có được.

Trần Duyên vừa nói toác lên vẻ tự tin. Bản tâm của hắn đã cực kì chắc chắn, có lẽ do khoảng thời gian đau đớn do đan điền và tuổi nhục suốt năm năm mang lại đã trui rèn hắn khó bị lung lay.

Hắn chỉ cần tri kỉ, bằng hữu sinh tử chi giao chứ không cần phải giao hảo tứ phương đi đâu cũng quen biết.

Thấy biểu hiện của hắn Chu lão mỉm cười hài lòng đạo:

- Bản tâm của ngươi đã rất vững vàng, có vẻ như ngươi đã có sư phụ rất khá.

- Điều ngươi nói không sai chỉ có thực lực mới là chổ dựa vững chắc nhất.

- Việc ngươi làm cũng không sai, hai huynh muội vừa rồi không tới đây một mình. Có chính xác mười tên cách đây ba dặm, có vẻ chúng chia nhau ra dò xét xung quanh. Kẻ mạnh nhất chỉ có tu vi Luyện Khí kì tầng sáu.

Trần Duyên nghe vậy thì sắc mạnh liền lạnh xuống.

- Có mười người đồng hành mà lại tới đây xin tá túc rõ ràng là không có dụng ý tốt. Chắc chắn là muốn nhân lúc ta bất cẩn mà phục kích, đã vậy thì…

Thấy Trần Duyên cười lạnh Chu lão cũng cười nói:

- Ngươi muốn đánh chủ ý tới chúng đúng không?

Hắn ngước mặt lên cười nịnh hót:

- Tất nhiên chúng đánh chủ ý tới ta thì tại sao lại bỏ qua cho chúng chứ. Lần này đành phải nhờ đến lão nhân gia ngài rồi.

Nói rồi một già một trẻ nhìn nhau cười.

Chương 17: Thiên Hạ Hồng Lô, 17+

Ở bụi cây cách đó không xa là nữ nhân đanh đá lúc nãy, ngồi tựa lưng vào thân cây gương mặt giận dỗi:

- Cái tên Ninh Hạ kia không ngờ lại sai ta ở lại đây canh tiểu tử kia, hại ta phải thân nữ nhân phải một mình ở chốn hoang vu này. Tất cả là do tiểu tử kia, lần này bắt được ngươi ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng chết.

Vừa nói vừa suy nghĩ cách làm sao tra tấn Trần Duyên làm ả cười rung cả người.

Trong lúc đó Trần Duyên đã ở đằng sau, mặc dù hắn không lên tiếng nhưng hơi thở nam nhân chạm vào vai làm nữ nhân cả người rung rẫy. Ả liền xoay người lại không nói không rằng lấy từ trong túi trữ vật một sợi roi mầu xanh lục hướng tới Trần Duyên.

Hắn không động đậy để sợi roi trói mình. Khi thấy đã bắt được Trần Duyên ả đang cười đắc ý thì thấy da dẻ của hắn khô lại, chỉ dùng sức lực của cơ thể mà kéo đứt sợi roi thoát ra.

Không đợi nữ nhân kịp hoảng hốt thì Trần Duyên phóng tới đấm thẳng vào ngực ả không thương hoa tiếc ngọc.

Nữ nhân phun máu bay thẳng vào vách núi. Trần Duyên lại gần tay nắm cổ ả siết chặt thì mới nhìn rõ, nữ nhân này mặc dù không xinh đẹp xuất trần như Bạch Vân cô nương nhưng cũng xem như là mĩ nữ hiếm thấy cộng thêm dáng vóc lồi lõm đúng là dụ người mà.

Thấy Trần Duyên muốn giết mình ả ta sợ xanh mặt liền cầu khẩn:

- Đạo hữu đừng giết ta, ngươi muốn gì chỉ cần nói ra là được.

Trần Duyên nghe vậy nhìn ả liền nói:

- Ngươi là ai tới đây có mục đích gì?

- Chỉ cần ta nói ra ngươi sẽ tha cho ta chứ?

Nữ nhân run rẫy nói.

Trần Duyên thần sắc khó xem:

- Hừ ngươi không có quyền ra điều kiện với ta. Nếu không nói ta liền giết ngươi.

Nữ nhân sợ hải lắp bắp nói:

- Đừng mà ta nói ta nói.

- Tiểu nữ tên là Tú Hạ Thảo là phu nhân áp trại của trại chủ Độc Nhãn Long cách đây ba mươi dặm.

- Ngươi là phu nhân tại sao lại tới đây?

Trần Duyên nghi hoặc hỏi.

- Ta tới đây để… để… khảo sát tình hình.

Thấy ả ta ấp úng Trần Duyên liền nhận ra ả nói dối hắn giận dữ tay xiết chặt hơn.

Nữ nhân kia khó thở hét lên:

- Đừng mà ta nói. Thật ra tiểu nữ với Ninh Hạ có tư tình nên… nên….

Trần Duyên hiểu ra liền cười lạnh:

- Thì ra là ngươi cho tên Độc Nhãn Long kia đội mũ xanh.

Nữ nhân hét lên:

- Tên kia không việc ác nào không làm giết người, cướp của. Tiểu nữ trước kia cũng bị hắn cướp về. Ninh Hạ hứa là sẽ giúp tiểu nữ giết hắn nên tiểu nữ mới… mới….

- Ta chỉ muốn trả thù cho toàn gia hơn năm mươi người bị tên súc sinh Độc Nhãn Long giết hại. Mong công Tử thương xót bỏ qua cho ta lần này. Nhìn vào mắt nàng hắn biết đó là sự thật. Nhưng sự việc này không lien quan gì đến hắn. Bản thân hắn không phải chính nhân quân tử lo nghĩ cho kẻ khác. Nữ nhân này dám đánh chủ ý hắn thì không thể tha được.

Trần Duyên ném nàng xuống muốn một chiêu giết chết nàng không đau đớn.

Nữ nhân nhận ra ý nghĩ của hắn liền lấy tay xé áo lộ ra bộ ngực tròn lẵng cân đối đính trên đó là hạt đậu tròn hồng hồng, nàng lao tới ôm chân, đôi gò bồng đảo đè nén hết cở lên hắn, liếc ánh mắt quyến rũ nhìn hắn lưỡi liêm liếm môi dâm đãng hướng tới hắn thỏ thẻ:

- Chỉ cần đạo hữu tha cho tiểu nữ thì đêm nay… đêm nay tiểu nữ sẽ cho chàng được sung sướng như lên thiên.

Nàng vừa nói vừa cố gắng cuối thấp người xuống cố ý làm cho cặp mông phì nộn đưa cao lên muốn làm hắn chú ý. Mặc dù được lớp y phục che lại nhưng từ bên ngoài nhìn vào có thể dễ dàng đoán được độ đàn hồi của chúng làm người khác không thể kèm nén được dục vọng xoa bóp chúng.

Trần Duyên ánh mắt trong veo không vẫn đ-c ý định tiếp tục ra tay thì Chu lão ngăn lại.

- Khoan đã tiểu tử ngươi mau dừng tay. Ngươi không thấy tiểu nữ này rất được sao, muốn lồi có lồi, muốn lõm có lõm lại còn được thoải mái nữa chứ. Kinh nghiệm mấy ngàn năm của ta thấy thì nữ nhân này phải công phu không phải bình thường đâu, đảm bảo ngươi sẽ hài lòng.

Thấy dáng vẻ đáng khinh bỉ của lão Trần duyên quyết định không thèm quan tâm. Tay đưa lên không có ý định dừng lại thì Chu lão lại nói tiếp:

- Nếu như ta nói nữ nhân này sẽ giải quyết phiền phức hiện nay của ngươi thì sao?

Lão vừa nói vừa cười chắc thắng, chắc chắn rằng chỉ cần liên quan tới tu luyện thì tên tiểu tử này nhất định không bỏ qua.

Đúng như lão dự đoán, Trần Duyên liền khựng lại quay ra hỏi:

- Ý của Chu lão là gì, nữ nhân này lại giúp được ta sao?

Lão cười hắc hắc nói:

- Đương nhiên, hiện nay đan điền của ngươi đã được giải quyết nhưng lại phát sinh ra vấn đề khác. Kinh mạch của ngươi lại không hấp thu đủ linh khí để bổ sung, chưa nói tới là nuôi linh trùng đúng chứ?

Chu lão nói không sai, mặc dù kinh mạch của hắn lớn hơn người khác nhưng vẫn chưa đủ để hắn vừa tu luyện vừa nuôi linh trùng. Nếu không thì hắn đâu cần phải lén lút cắt bớt phần lương thực của Tinh Thần Trùng.

Thấy hắn ngầm đồng ý thì Chu lão nói tiếp:
- Ta đã có cách giúp ngươi.

- Đây là thứ ngươi cần, thần thông này là “Thiên Hạ Hồng Lô” là một môn phụ trợ thần thông. Khi ngươi song tu với tu sĩ khác mà nói trắng ra là giao hợp đó, thì tốc độ hấp thu linh khí của ngươi sẽ bằng cả hai cộng lại.

- Nếu ngươi song tu với nhiều nữ nhân cùng lúc thì hà… hà… tốc độ hấp thu linh khí của ngươi sẽ bằng tất cả cộng lại.

Lão vừa nói vừa liếc nhìn Trần duyên như quái thúc thúc vừa cho kẹo vừa dạy hư tiểu hài tử.

Trần Duyên đăm chiêu suy nghĩ thì nhận ra điều gì đó không đúng liền nói:

- Chu lão đừng quên pháp quyết của ta rất đặc thù, chỉ có mộc linh khí ta mới hấp thu được.

Chu lão cười nói:

- Ngươi đừng lo, nếu ngươi chỉ hấp thu được mộc linh khí thì chỉ cần tìm nữ nhân có Mộc Linh Thể là được.

Trần Duyên nghe vậy liền ngã ngữa.

Mộc Linh Thể hắn đã nghe qua, khi mỗi người sinh ra không ai giống ai. Có những kẻ được trời ưu ái khi sinh ra có khả năng cảm nhận thuộc tính nổi trội hơn bình thường được gọi là thiên tài.

Nhưng có những kẻ vượt qua cả những thiên tài đó, mà khi xuất hiện luôn dấy lên một hồi tranh giành giữa các môn phái thậm chí là làm ra một trận gió tanh mưa máu. Những kẻ đó được trời ưu ái cho thứ gọi là Nguyên Tố Linh Thể.

Nguyên Tố Linh Thể có rất nhiều lại không giống nhau, Hỏa Linh Thể, Kim Linh Thể, Phong Linh Thể… mà Mộc Linh Thể chỉ là một trong số đó.

Các loại Nguyên Tố Linh Thể cũng chia ra Bính, Đinh, Ât, Giáp. Mặc dù vậy thì chỉ Bính đẳng Linh Thể đã có thiên phú gấp mười lần kẻ khác. Tương truyền rằng tông chủ hiện nay của Ma Kiếm Môn cũng là Nguyên Tố Linh Thể, những chuyện khác thì không ai biết gì thêm.

Có qua cũng có lại, Nguyên Tố Linh Thể mặc dù rất lợi hại nhưng lại rất hiếm có. Trong cả vạn tu sĩ may ra mới có một người điều đó cho thấy nó quan trọng biết chừng nào.

Hắn cũng không biết ai ngoài tông chủ sỡ hữu loại linh thể này. Dù sao đây cũng là chuyện đương nhiên, nếu xuất hiện loại đệ tử này thì tông môn sẽ cố gắng giữ bí mật để hắn không bị chết non bởi vì môn phái khác ra tay.

Trần Duyên chợt ngẫn người:

- Chu lão nói nàng giúp được ta giải quyết rắc rối hiện tại chẳng lẽ…

Chu lão cười khặc khặc tiếp lời:

- Ngươi suy đoán không sai nữ nhân này nắm giữ Mộc Linh Thể. Là Bính đẵng Mộc Linh Thể hiếm có. Ngươi quyết định nhanh đi, giữ lại hay giết nữ nhân này?

Hắn đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu sau lại hỏi Chu lão:

- Môn thần thông này song tu thần thông lấy âm bổ dương đúng không?

- Không phải, môn thần thông này chỉ đơn giản là thông qua song tu kết hợp khả năng hấp thu chân khí của tu sĩ lại thôi. Chỉ cần một người tu luyện là đủ, chỉ có người tu luyện thần thông mới quyết định nữ nhân song tu với hắn có hấp thu được linh khí hay không.

Chu lão nghiêm túc nói.

Thấy hắn không ra tay, nữ nhân tìm được đường sống trong chỗ chết nàng càng ra sức phục vụ hắn. Cơ thể lồi lõm mềm mại như rắn nước của nàng bám chặt lấy hắn, đầu lưỡi liếm láp phần da thịt lộ ra khỏi y phục. Tiếng thở hỗn hễn kèm tiếng rên rĩ đủ làm chính nhân quân tử ngã quỵ. <code> (Muốn coi tiếp thì xin mời chư vị đạo hữu chờ ngày mai hehehe) </code>

Trần Duyên sẽ làm gì? Liệu có ăn luôn nữ nhân này hay không? Liệu bản tâm của hắn có cho phép các vị độc giả gáng chờ phần sau sẽ rõ.

Đây là chuyện đầu tay của ta, kính mong chư vị đạo hữu ủng hộ và góp ý nhiệt tình.

Chương 18: Tú Hạ Thảo 18+

Trần Duyên nhìn nàng liền nắm y phục giơ nàng lên. Trong lúc nữ nhân cảm thấy tuyệt vọng vì bản thân không đủ quyến rũ hắn thì Trần Duyên liền hôn thật sâu vào đôi môi chín mộng của nàng. Đột kích bất ngờ làm Tú Hạ Thảo không kịp phản ứng. Mới vừa rồi còn đang trong cơn tuyệt vọng thì hơi thở nam nhân ập tới.

Nàng đưa đầu lưỡi đáp trả, ra sức phục vụ hắn. Lưỡi của Trần Duyên gắt gao cuốn lấy lưỡi Tú Hạ Thảo, đầu lưỡi của hắn du hành khắp trong miệng nữ nhân khiến nàng run rẫy cả người.

- Không ngờ chỉ hôn thôi mà ta đã sung sướng như vậy.

Tú Hạ Thảo thầm nghĩ, nàng mặc sức cho đôi tay của hắn du hành khắp người mình. Cặp đào chín mọng căng tròn kia đã bị bàn tay tham lam xoa nắn đủ mọi hình dạng. Khi nàng đang trong cao trào thì Trần Duyên đột nhiên dừng lại, cao trào cắt đứt Tú Hạ Thảo như ai oán nhìn Trần Duyên.

Mặc dù môi nàng đã tê đi vì hôn quá lâu, ngực nàng lúc này lại đang căn cứng hai viên ngọc phấn hồng trên đỉnh cũng cứng lại, một bên mặc dù được y phục che lại nhưng hạt đậu nho nhỏ tròn tròn vẫn in rõ ràng đằng sau lớp áo. Còn bên kia đã bạo lộ ra bên ngoài từ bao giờ.

Thấy vẻ mặt ai oán của nữ nhân Trần Duyên vẻ mặt tà ác mim cười, hắn luồn tay vào hạ thể của Tú Hạ Thảo thấy nơi đó đã ướt nhẹp, làm ướt cả tay hắn. Trần Duyên đưa bàn tay dính đầy d*m thủy đưa lại gần mặt nàng hắn nghiêm mặt nói:

- Liếm sạch cho ta.

Nàng không muốn nếm cái thứ nước tiết ra từ hạ thể của mình. Nhưng trước khí thế mãnh liệt của Trần Duyên nữ nhân đành khuất phục. Nàng ôm chặt lấy cánh tay hắn chiếc lưỡi non mềm đưa ra kèm theo đó là hơi thở nặng nhọc.

Tú Hạ Thảo từ từ liếm tay hắn. Nhưng bất ngờ Trần Duyên lại đưa hai ngón tay vào miệng nàng, kẹp lấy cái lưỡi nhẹ nhàng đưa đẩy qua lại. Nàng không dám phản kháng, cố gắng dùng chiếc lưỡi đinh hương của mình vừa mút liếm tay hắn, ánh mắt vũ mị kèm theo đó là thỏa mãn nhìn hắn.

Trần Duyên hài lòng lấy tay còn lại xoa nắn khắp người nàng. Bàn tay tham lam du hành khắp nơi, khi xuống tới hạ thể thì phát hiện nơi này đã ẩm ướt hơn trước.

- Không ngờ nữ nhân này lại tiết ra khi đang liếm tay ta.

Hắn khoái chí thầm nghĩ, ngón tay liền đâm sâu vào bên trong liền một cảm giác nồng ấm che phủ khắp bàn tay hắn. Không ngờ nàng đã lên cao trào không chịu nổi vừa tiết thân vừa tiểu lên tay hắn.

Trần Duyên cười tà ác đưa tay lên cho Tú Hạ Thảo tiếp tục liếm múc. Lúc này nàng đã bị dục vọng xâm chiếm toàn bộ không biết bất cứ thứ gì. Chỉ cần thứ hắn đưa là tốt nhất, ngon nhất. Mặc kệ mùi khai của thứ nước kia của chính nàng, nữ nhân cứ tiếp tục công việc của mình. Khi bàn tay của hắn đã sạch sẽ nàng còn cố ý liếm cả những giọt nước chảy xuống dưới cánh tay hắn.

Khi xong xuôi nàng dùng ánh mắt nịnh nọt nhìn hắn. Đây là lần đầu tiên nàng mới cảm nhận được sự khuất nhục như vậy, nhưng lại thấy sung sướng thỏa mãn khiến nàng muốn mình ở mãi trong đó không muốn thoát ra.

Trước đây tên Độc Long Nhãn chỉ biết đè nàng ra hưởng thụ, hắn thỏa mãn xong liền lăn ra ngủ mà không ngó ngàng đến nàng. Tới hôm nay nàng mới cảm nhận được niềm hạnh phúc của nữ nhân.

Trần Duyên hài lòng lấy tay bóp lấy khuôn mặt dâm đãng của nàng ra lệnh:

- Thè lưỡi ra nào để ta xem nàng đã nuốt hết chưa.

Tú Hạ Thảo ngoan ngoãn thè lưỡi ra đôi mắt hiện ra vẻ phục tùng.

Hắn không ngờ một nữ nhân xinh đẹp có vóc dáng mê người như vậy lại quỳ dưới chân mình biểu hiện vẻ dâm đãng, làm hắn có cảm giác thành tựu. Không một nam nhân nào lại không muốn có nữ nhân dâm đãng hầu hạ.

Trần Duyên nhìn nàng khuôn mặt bá đạo nói:

- Từ hôm nay trở đi là nữ nô của ta hoặc là chết nàng hãy chọn đi.

Như không cần phải suy nghĩ nàng hướng tay lên trời thề độc:
- Tiểu nữ Tú Hạ Thảo thề với trời từ nay trở đi sẽ là nữ nô trung thành nhất của Trần Duyên nếu phản bội lời thề sẽ bị trời chu đất điệt.

Vừa nói xong từ trên bầu trời đêm một tia sáng phóng xuống nhập vào mi tâm của nàng. Điều này cũng làm hắn bất ngờ, không ngờ nàng dám thề lời thề thiên đạo. Nhưng ngay lập tức hắn liền trở nên vui mừng, điều này chứng tỏ nàng sẽ mãi mãi không thể phản bội hắn.

Tú Hạ Thảo không phải là nữ nhân ngu ngốc, nàng biết là đã không còn đường lui. Nàng không muốn chết, nàng phải sống để còn trả thù cho hơn năm mươi nhân mạng, một phần là cái cảm giác thỏa mản vừa rồi nàng không muốn mất đi.

Trần Duyên nhìn nàng với ánh mắt khác xưa, thèm muốn pha vào đó là chút thương tiếc. Mặc dù hắn là kẻ lãnh đạm không quan tâm tới kẻ khác nhưng đối với người của mình thì hắn luôn gắng sức che chở.

Nhìn thấy ánh mắt của hắn Tú Hạ Thảo òa khóc như tiểu nữ hài ngã vào lòng hắn. Phát tiếc mọi cảm xúc xong nàng lau khô nước mắt, chỉnh chu lại đầu tóc lấy lại vẻ vũ mị lúc trước nhìn hắn cười dâm đãng nói:

- Chủ nhân đã cho tiểu nô được sung sướng nhưng tiểu nô lại không làm gì được. Chủ nhân hãy để tiểu nô được phục vụ người thỏa mãn.

Nàng vừa nói đôi bàn tay ngó sen len lõi vào hạ thể của Trần Duyên. Khi nàng vừa tóm được mệnh căn của hắn thì bị bàn tay hữu lực chặn lại. Tú Hạ Diệu ánh mắt ai oán nhìn hắn.

Trần Duyên cười nhẹ nói:

- Bây giờ thì không được, ta còn chính sự phải làm. Khi nào xong việc ta sẽ từ từ hưởng thụ nàng.

Nói xong bàn tay của hắn đánh mạnh vào bờ mông phì mĩ của Tú Hạ Diệu khiến nữ nhân rên lên, nàng bây giờ đã rất mẫn cảm. Chân run run xém tí nữa ngã xuống đất, nàng đã phún xuất lần nữa. Trần Duyên cười xấu xa rồi sử dụng thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” hòa tinh thần làm một với Tinh Thần Trùng sử dụng thần thức đưa Tú Hạ Diệu vào Tiểu Phương Thế Giới.

Nàng mở mắt ra thì kinh ngạc, đây không phải là nơi lúc nãy nàng ở cùng hắn. Sau một hồi hoãn loạn, nàng nghe thấy tiếng Trần Duyên vọng lại thì cũng yên tâm, dựng một ngôi nhà ở tạm.

Sau khi giải quyết việc của Tú Hạ Diệu, hắn liền phóng vào màn đêm truy tìm tên Ninh Hạ kia. Trần Duyên không lo, hắn từ miệng nàng biết được khi trời sáng thì bọn chúng mới tập hợp trở về. Đó cũng là lí do nàng ở lại đề phòng hắn rời khỏi.

Biết được địa điểm, Trần Duyên lén lút tới gần. Quả nhiên là Ninh Hạ đang ở đó, hắn đang phóng đi truyền tin phù có vẻ như đang kêu gọi đồng bọn. Nhân lúc hắn không để ý, Trần Duyên vận thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” tay vỗ vào túi linh thú thì hàng trăm Thực Huyết Trùng phóng tới vây công Ninh Hạ.

Sau khi giao việc khống chế lũ linh trùng cho tiểu mập mạp thì Trần Duyên cũng vận “Khô Mộc Tiểu Pháp” ẩn núp gần đó.

Mặc dù bị tập kích bất ngờ, Ninh Hạ vẫn kịp lấy từ trong túi trữ vật một quyển sách ném lên trời. Những hán tự từ trong quyển sách bao bọc khắp người giúp hắn tránh được đòn tập kích bất ngờ.

Ninh Hạ cười lạnh, hắn tiếp tục lấy ra một cây bút lớn biến chân khí trong cơ thể thành mực viết ra chữ “Hỏa” giữa không trung. Chữ vừa hiện ra thì bỗng nhiên biến thành viên cầu lửa bay vào đám linh trùng.

Nhưng sự việc tiếp theo đã làm cho hắn không nói nên lời. Những con linh trùng này rõ ràng không sợ hãi, những con phía trước vừa ngã xuống thì phía sau liền lấp vào. Có nhũng con mặc dù bị lửa thiêu nhưng vẫn xông vào nhằm xé xác hắn.

Ninh Hạ vừa chật vật né tránh vừa phóng hỏa đốt chúng. Khi gần ba mươi con linh trùng bị thiêu rụi thì sắc mặt của hắn cũng đã trở nên nhợt nhạt. Hết cách, chân nguyên của hắn đã gần như khô cạn.

Ngay khi vừa quay người âm mưu bỏ trốn thì một nhát kiếm chém thẳng về phía Ninh Hạ, hắn né ra nhưng nhát kiếm đã lấy đi cánh tay phải. Cố nén đau đớn, hắn nhìn về phía kẻ cầm thanh kiếm thì liền nhận ra.

- Thì ra là ngươi không ngờ ta chưa tìm tới ngươi thì ngươi đã tự tìm tới đây rồi.

Trần Duyên cười khinh bỉ.

- Hừ sắp chết tới nơi rồi mà ngươi còn mạnh miệng, ta sẽ cho ngươi hưởng thụ cảm giác bị linh trùng thôn phệ xem sẽ đau đớn chừng nào.

Ninh Hạ nghe vậy liền rụng rời tay chân, hắn ngàn vạn lần không muốn bị đám linh trùng khát máu kia thôn phệ từng chút một vội vàng nói:

- Xin đạo hữu nương tay, ta và đạo hữu vốn không có sinh tử cừu hận gì, không cần phải quyết liệt như vậy.

Trần Duyên cũng giả bộ gật gù.

- Muốn ta tha cho ngươi một mạng cũng dễ thôi, ngươi nghỉ thử có thứ gì đáng giá mua mạng sống của ngươi không?

Thấy Trần Duyên có vẻ muốn thương lượng Ninh Hạ mừng rỡ.

- Chỉ cần đạo hữu tha mạng ta sẵn lòng dân lên tiểu nương bì lúc nãy đi chung với ta.

- Đó không phải tiểu muội của ngươi sao?

Trần Duyên nghi hoặc.

Ninh Hạ vội vàng nói:

- Không phải, ả ta là phu nhân của trại chủ Độc Nhãn Long của chúng ta. Tại hạ vẫn chưa hưởng dụng lần nào, lần này kính xin dâng cho đạo hữu. Ả ta xin đẹp động lòng người, da thịt mềm như nước khiến cho trại chủ của ta không màng tu luyện suốt ngày đi theo ả.

Chương 19: Nho tu

Trần Duyên nghe vậy phì cười móc ra từ túi trữ vật một cái yếm màu hồng phấn đưa lên mũi hít thật sâu rồi nhìn về phía Ninh Hạ trêu tức:

- Ý ngươi là cái này.

Lúc nãy nhân lúc chơi đùa cùng Tú Hạ Thảo hắn lấy luôn cái yếm của nàng để vào túi trữ vật, không ngờ lúc này lại cần dùng đến.

Thấy hắn cầm trên tay chiếc yếm của Tú Hạ Thảo, Ninh Hạ hiểu ra bản thân bị Trần Duyên đùa giỡn. Hắn tức đỏ mặt nhưng chưa kịp suy nghĩ thì đàn Thực Huyết Trùng đã hồi phục số lượng ồ ạt tấn công hắn.

Lúc này Ninh Hạ nhận ra hắn đã bị lừa. Nếu lúc nãy hắn bỏ chạy thì đã có thể tẩu thoát. Không còn cách nào khác hắn đành dùng những tia chân khí cuối cùng điều khiển cây bút pháp khí hòng mở đường máu.

Trần Duyên đâu thể để cho hắn hoàn thành mục đích, ra lệnh cho Thực Huyết Trùng tấn công dữ dội hơn. Nữa canh giờ sau thì Ninh Hạ cũng ngã xuống, Trần Duyên lục xoát khắp người hắn lấy đi túi trữ vật liền sai linh trùng thôn phệ hắn. Khi Ninh Hạ chỉ còn bộ xương khô thì Trần duyên thành thục ném mồi lửa tiêu hủy toàn bộ, núp vào bụi cây gần đó chờ đợi những tu sĩ khác quay lại.

Trời dần sáng, chín tên tu sĩ còn lại chỉ là tu sĩ Luyện Khí kì tầng bốn tầng năm nên không một tên chạy thoát khỏi tay hắn. Tất cả đều nằm gọn trong bụng Thực Huyết Trùng. Trần Duyên cũng thu hoạch được một ít hạ phẩm linh thạch và pháp khí không đáng nhắc tới.

Lúc này Chu lão lại hiện lên tặc lưỡi nói:

- Không ngờ chỗ rừng sâu nước thẵm này lại gặp một tên nho tu, tiểu tử ngươi số mệnh không tệ, tên nho tu này chỉ học được đạo pháp Hỏa nếu không khó toàn mạng rồi.

Nhìn thấy vẻ mặt ngu ngơ của hắn Chu lão đành bất đắt dĩ nói tiếp:

- Lũ nho tu này chỉ toàn là quân tử rỡm, miệng thì suốt ngày nói nào là chính nghĩa, trừ yêu diệt ma nhưng mà số sinh linh chúng giết để ”trừ ma vệ đạo” thì không hề kém ma đạo bao nhiêu. Thậm chí còn có rất nhiều tên cuồng sát nhân.

Nghe lão nói Trần Duyên khẳng định trước đây lão với tu sĩ nho tu có khất mắt. Hắn quyết định im lặng không nói gì.

Ban đầu Trần Duyên còn muốn tới sơn trại của tên Độc Long Nhãn kia giết người cướp bóc một phen nhưng sau khi nhận được tin tức từ miệng bọn tu sĩ kia thì hắn quyết định bỏ ngay suy nghĩ đó.

Tên Độc Long Nhãn có tu vi Luyện Khí kì viên mãn, dưới trướng còn có hai tên phó trại chủ Luyện Khí kì tầng chín. Hắn không muốn mạo hiểm mạng sống của mình.

Trần Duyên chỉ vừa mới xuất môn lịch luyện được hơn một tháng, thời gian tuy ngắn nhưng thu hoạch phải nói là cực lớn. Ngoại trừ báu vật vạn năm có một Tiểu Phương Thế Giới ra thì các linh trùng của hắn hơn trăm con đang trong quá trình lột xác. Mà còn một tiểu nương bì chờ cùng hắn hưởng thụ à không khụ…khụ… là tu luyện chứ.

Nghỉ rồi Trần Duyên xuất phát về môn phái. Bảy ngày sau, hắn đã tới chân của Phong Ma Sơn. Hắn tới cống hiến điện báo hoàn thành nhiệm vụ nhận hai mươi điểm cống hiến. Trần Duyên bước tới bàn đổi điểm cống hiến, tên Cao mập mạp vẫn ngồi đó khuôn mặt mỉm cười hiếp cả mắt lại nhìn hắn.

Thấy Trần Duyên đi tới lão liền đứng dậy hào sảng cười:

- Ha ha Trần huynh đệ hôm nay lại phát tài rồi đúng không.

Trần Duyên cũng mỉm cười đáp lễ:

- Đâu có đâu có việc lại làm phiền Cao huynh rồi.

Hắn nói rồi móc trong tay áo ra một cái túi nặng trịch đưa qua cho Cao Hàn.

Lão nhận lấy rồi mĩm cười thỏa mãn:

- Hôm nay Trần huynh đệ lại thu hoạch được gì nào? Mau cho Cao mỗ mở mang tầm mắt. Trần Duyên lấy ra túi trữ đưa cho lão. Cao Hàn nhận lấy mở ra xem xét thì ngỡ ngàng vừa buộc miệng định hỏi thì Trần Duyên khẻ đưa ngón tay lên miệng ý bảo im lặng thì lão mới nhận ra mình thất thố cười khổ nói:

- Trần huynh đệ à ngươi đem về nhiều mắt của Thạch Nhãn Vượn như vậy nếu ta ghi chép lại thì làm sao có thể tránh được tai mắt của họ đây. Lần trước số lượng không nhiều nên cũng không ai để ý, còn lần này thì…

- Chắc Trần huynh đệ cũng biết muốn đổi điểm cống hiến thì phải ghi chép lại nếu không ta có mười cái mạng cũng không đủ xài.

Thấy Trần Duyên vò đầu bức tai thì Cao Hàn chợt lên tiếng:

- Cao mỗ có ý kiến này không biết tiểu huynh đệ có muốn nghe không?

Trần Duyên nghe vậy liền nói:

- Mời Cao huynh chỉ giáo.

Lão vội vàng phẩy tay:

- Chỉ giáo thì không dám nhưng Cao mỗ có chủ ý này.

- Trần huynh nhờ ai đó có thực lực mạnh mẽ hay là tới đây nhiều lần để trao đổi.

Hắn nghe vậy cũng thấy có lí, điều thứ nhất thì không cần bàn đến vì hắn không muốn ai biết thực lực của hắn. Không cần suy nghỉ Trần Duyên quyết định.

- Mỗi tháng tiểu đệ sẽ tới đây một lần, tới lúc đó lại làm phiền Cao huynh rồi.

Sau khi nộp lên năm mươi cặp mắt nhận được một trăm bốn mươi điểm cống hiến nhân tiện bán luôn những thứ lấy từ người những tên tu sĩ kia, bán cả túi trữ vật của chúng Trần Duyên Thu được hơn năm trăm điểm cống hiến. Chỉ riêng túi trữ vật đã là ba trăm điểm cống hiến rồi.
Cao Hàn nhìn thấy những vật này thì dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra. Nhưng lão cũng làm như không thấy, sau khi cáo từ Cao lão Trần Duyên đổi thêm ba cây linh mộc Giáp đẵng nữa thì quay về động phủ.

Về tới nơi hắn bước vào mật thất tu luyện, thấy bên trong không có gì khác bốn bụi Tam Diệp Thảo vẫn ở đó phát triển mạnh mẽ. Trần Duyên lấy ra ba cây linh mộc lúc nãy, chúng chính là Hồng Thiên Đào theo truyền thuyết thì khi đủ trăm vạn tuổi sẽ trở thành Thọ Đào, chỉ cần ăn một trái sẽ thọ vạn năm nhưng cũng không ai sống lâu đến mức chứng thực điều này.

Sau khi trồng linh mộc xong hắn nhờ Chu lão truyền thụ thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” đương nhiên là không thể thiếu mấy câu khách sáo nịnh nọt rồi.

Chu lão cười khoái trá, từ tay lão một tia sáng chiếu thẳng vào não hải của Trần Duyên khiến hắn đau đớn. Nhưng không hề gì, chút khó chịu này đổi lấy một môn thần thông vẫn còn lời chán.

Một luồn tin tức khổng lồ khắc sâu vào não hải của hắn “thiên, địa, huyền, hoàng chỉ duy ta hồng lô” chín chữ như khắc sâu vào tâm khảm làm Trần Duyên cảm khái:

- Đúng là môn thần thông bá đạo. Vạn vật trên thế gian này chỉ là lô đỉnh của ta. Có lẽ đây không chỉ là thần thông phụ trợ đơn giản như vậy, sau này ta cần phải bỏ công nghiên cứu thêm.

Trần Duyên từ Tiểu Phương Thế Giới gọi ra Tú Hạ Thảo. Nữ nhân tự nhiên thấy bản thân đột ngột xuất hiện trước mặt Trần Duyên liền hoảng hốt khom người quỳ xuống:

- Tiểu nô bái kiến chủ nhân.

Nàng khom người, do áo yếm bên trong đã bị Trần Duyên lấy đi cặp núi đôi căng tròn kia lộ ra sừng sững rủ xuống. Rõ ràng nàng cố ý kéo cổ áo xuống để hắn nhìn rõ hơn.

Hắn khoái chí bước lại gần, hai tay đỡ nàng đứng dậy mà không biết vô tình hay cố ý mà đáng lẽ là phải nâng vai thì bàn tay lại nâng tòa núi đôi của nàng. Nữ nhân mĩm cười quyến rũ đứng lên mặc cho hai tiểu bạch thỏ cho hắn chạm vào.

Trần Duyên một tay xoa nắn còn tay kia ôm nàng vào lòng nói:

- Tiểu nữ nô của ta, chủ nhân ngươi từ lúc ở Hắc Lâm rừng rậm tới giờ vẫn chưa tắm rữa qua ngươi đi cùng ta chứ.

Tú Hạ Thảo tự nhiên hiểu ý hắn, nàng gật đầu mỉm cười tựa vào người hắn tới phòng tắm.

Trần Duyên nở nụ cười cùng nàng bước đi. Chợt hắn nhớ ra chuyện quan trọng vội vàng phong bế não hải, bên trong một già một trùng đang căn mắt theo dõi diễn biến thì bỗng nhiên tối sầm lại.

Chu lão tức giận rít rào chữi hắn:

- Hừ tên này đúng là không có lương tâm uổng công ta xem hắn như đệ tử mà hắn lại không hiểu cho ta là nam nhân mà phải kiềm nén mấy ngàn năm.

Tiểu mập mạp bên cạnh cũng gật gù tỏ vẻ đồng ý, nó lăn qua lăn lại như ý muốn nói:

- Tên Trần Duyên này đúng là không có cốt khí, lúc cần thì mở miệng nịnh nọt, lúc hưởng thụ thì đóng cửa giữ một mình.

Trần Duyên lúc này đang nghĩ tới chuyện hưởng thụ đâu nghe được những lời than oán đó. Hắn một tay ôm mĩ nữ tay còn lại đánh ấn quyết tạo thêm một mật thất. Khi thấy nơi này đủ rộng, Trần Duyên đào một cái hố lớn rồi cho mạch nước ngầm chảy vào tạo thành bồn tắm.

Là tu sĩ thì không cần phải nhiều phiền phức, khi nào muốn thì chỉ cần một đạo ấn quyết đơn giản là cả người lại sạch sẽ. Đó là lí do tại sao mà động phủ của hắn vốn không có mật thất tắm rửa.

Tu luyện thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” không chỉ đơn giản là giao hợp song tu, còn phải thực hiện rất nhiều tư thế (ta biết các đạo hữu nghĩ gì mà!!!!), chỉ khi cả hai lên đỉnh vu thiên thì năng lực thật sự của “Thiên Hạ Hồng Lô” mới thể hiện rõ.

Chương 20: Song tu 18+

Khi mọi việc hoàn thành, Tú Hạ Thảo bước xuống hồ. Nước làm cho y phục dán chặt vào cơ thể của nàng làm cho những đường cong mê người hiện rõ.

Tú Hạ Thảo ánh mắt quyến rũ nhìn hắn ý tứ mời chào rõ ràng, Trần Duyên cười ha hả liền đi xuống. Thân là người trong ma giáo thì đây cũng không phải là lần đầu, chỉ là từ khi phát hiện đan điền vấn đề thì tinh thần của hắn hoàn toàn bị đè nặng.

Nay mọi việc đã được giải quyết cũng đã đến lúc thả lỏng tinh thần. Tu luyện là một quãng đường dài, cứ thuận theo tâm cảnh mà đi. Gò bó bản thân chỉ làm hẹp đi con đường tu luyện.

Hắn lại gần kĩ lưỡng ngắm nghía cơ thể nữ nhân. Cặp núi đôi căng tròn kia do không có chiếc yếm ngăn cản đã được y phục ôm sát tạo ra hình dáng rõ ràng. Mà bất ngờ ở chổ y phục thắm nước vốn nặng nhưng cũng không làm xệ xuống tiền vốn ngạo nhân kia của nàng đủ cho thấy sự săn chắc của nó.

Cặp mông phì mĩ được chiếc quần màu hồng phấn ôm chặt cứ vênh lên. Thấy Trần Duyên cứ đứng đó ngắm nhìn làm nữ nhân cảm thấy ngại ngùng. Đây là lần đầu tiên có nam nhân ngắm nhìn nàng lâu đến thế, nhìn thấy cặp mắt mê say của hắn làm nàng xúc động. Tú Hạ Thảo biết hắn mới chính là nam nhân mà nàng có thể nương tựa.

Một lúc sau, Tú Hạ Thảo chủ động cong chiếc lưng ong xuống làm cho bao nhiêu đường cong đều hiện rõ, ném ánh mắt mê say về phía hắn môi mấp mấy mời chào:

- Tiểu nô ở trong nước cảm thấy da thịt lãnh lẽo, chỉ mong chủ nhân lại gần đây ủ ấm cho thiếp.

Trần Duyên thấy nàng chủ động như vậy liền không chịu thua, hắn tiến đến ôm vu vật quyến rũ kia vào lòng trao cho nàng nụ hôn nồng cháy.

Trong khi lưỡi của cả hai đang chơi trò đuổi bắt, lúc thì trong miệng hắn lúc thì chạy khắp nơi trong miệng nàng thì đôi tay kia cũng không chịu yên phận. Bàn tay xấu xa của hắn rong ruổi khắp cơ thể nàng, từng lớp y phục được nhẹ nhàng cởi xuống làm lộ ra làn da trắng trẻo.

Khi tay của Trần Duyên vừa chạm vào da thịt thì cơ thể nàng khẽ run lên, không ngờ sau lần mưa móc lần trước cơ thể nàng đã không có sức kháng cự tới vậy.

Trần Duyên như thấy được điều đó đôi tặc thủ càng lúc càng làm loạn. Lúc thì xoa nắn cặp tiểu bạch thỏ săn chắc kia, lúc thì xoa lưng ong của nàng. Tay hắn lần theo da thịt xoa chiếc eo thon xuống cặp mông phì mĩ, rồi từ đằng sau tập kích tiểu cô nương bên dưới.

Lúc này Tú Hạ Thảo đã không còn bình tĩnh được nữa, nàng không đủ sức lực chống đỡ ngã vào lòng hắn. Sau một hồi chơi đùa cuối cùng nàng cũng phúng xuất, đợi tiểu mĩ phụ phục hồi sức khỏe hắn ngồi trên thành bờ hai chân nhúng vào nước.

Lúc này Tú Hạ Thảo nữa người trong nước giúp hắn cỡi y phục. Thân thể hắn hiện ra trước mặt nàng, cơ thể mặc dù hơi ốm nhưng góc cạnh rõ ràng, những khối cơ ở khắp nơi cho thấy sự rắn rõi. Trong lúc nàng còn đang say mê ngắm nhìn thì chiếc quần được hắn cởi ra, tiểu đệ to dài, những sợi gân hiện rõ như những con rồng quấn quanh cột trụ.

Đột ngột xuất hiện làm cho tiểu phụ ngỡ ngàng. Đây là lần đầu thấy dương v*t lớn bằng này làm nàng lo sợ không biết tiểu cô nương bên dưới của mình có chịu nổi hắn hay không.

Thấy vẻ ngơ ngắc của Tú Hạ Thảo, Trần Duyên cười đắc ý:

- Tiểu nô của ta nàng còn chần chờ gì nữa, muốn chủ nhân chờ nàng sao?

Nghe lời thúc giục của hắn tiểu phụ mới giật mình, hai tay run run cầm lấy cột chống trời kia. Tiền vốn của hắn quả thật rất lớn, nàng dùng hai tay mới có thể cầm hết. Hai tay nàng lên xuống nhip nhàng làm cho Trần Duyên thoải mái không thôi, hết rên lên hừ hừ nói:

- Đúng là tiểu nữ nô của ta làm rất giỏi, mau dùng miệng của nàng khiến ta lên thiên nào.

Được hắn khen ngợi, tiểu mĩ phụ mừng rỡ ra sức phục vụ hắn. Đôi môi chín mọng quyến rũ đưa cự long vào miệng, nàng cố gắng nuốt hết vào tận sâu bên trong. Chiếc lưỡi đinh hương bên trong khoan miệng uốn éo như rắn cứ cuốn lấy cự long của hắn mà chà sát.
Vừa thôn phệ mắt nàng hướng về phía hắn tràn ngập vẻ say mê, phục tùng khiến Trần Duyên cảm thấy thành tựu. Có thể thuần phục nữ nhân dâm đãng như thế này làm hắn rất sảng khoái.

Hắn vừa hưởng thụ vừa xoa khuôn mặt, mái tóc nàng. Tiểu mĩ phụ vừa liếm múc nhưng khuôn mặt lai cố gắng chà xát tay hắn như con cún con lâu ngày thấy chủ.

Thấy nàng phục tùng Trần Duyên khoái chí ôm lấy đầu nàng mà nhấp hông. Cự long của hắn ra vào miệng, những cú nhấp vào tận cổ họng làm nàng khó chịu.

Càng làm cơn khó chịu liền biến mất, Tú Hạ Thảo cảm thấy nổi khoái cảm dâng trào. Nàng chủ động ôm eo hắn khiến cự long tiến vào sâu hơn.

Nữa canh giờ sau khi miệng nàng đã tên rần Trần Duyên rốt cuộc cũng phúng xuất. Tinh hoa của hắn tràn ngập miệng tiểu mĩ phụ chảy cả ra ngoài, nhưng nàng lấy tay hứng lại liếm mút sạch sẽ bởi vì hắn đã nghiêm lệnh là không bỏ phí giọt nào.

Trần Duyên nhìn nàng cười dâm đãng nói:

- Tiểu nô của ta có phải tiểu cô nương bên dưới của nàng rất không thoải mái đúng không? Nếu muốn không còn khó chịu nữa thì phải làm sao?

Nàng nghe vậy liền nở nụ cười quyến rũ ngồi lên thành bờ đưa chân thành chữ M ( là sao nhỉ ta không giỏi tưởng tượng cho lắm) để lộ hạ thể của nàng trước mặt hắn rồi lẵng lơ nói:

- Tiểu nô dù nằm mơ cũng muốn chủ nhân ban ơn mưa móc, xin chàng hãy cho cự long tiến vào tiểu cô nương của ta, khiến ta trở thành nữ nô dâm đãng nhất của chàng.

Nàng vừa nói bàn tay đồng thời đã ra vào hạ thân, đôi mắt phượng chỉ còn sự thèm khát.

Thấy Tú Hạ Thảo lẵng lơ mời gọi, Trần Duyên cũng đã đợi không kịp vận thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô”. Xung quanh người hắn liền lộ ra khí tức kì lạ, hấp dẫn chí mạng đối với nữ tử.
Khi hắn tới gần thì nàng trở nên điên cuồn hơn, thấy vậy Trần Duyên liền đưa cự long sát vào hạ thể nàng. Hắn chỉ chà xát bên ngoài muốn tự nàng đưa vào.

Tú Hạ Thảo đã không còn chịu được nữa, đôi tay trắng múp tóm lấy tiểu jj rồi từ từ nhét vào bên trong. Trần Duyên đột ngột đẩy mạnh hông làm cho cự long của hắn xông thẳng đâm vào hoa tâm làm nàng sướng muốn chết đi sống lại.

Hắn ôm nàng đứng lên, cự long vẫn ở trong tiểu huyệt tiến đến mật thất tu luyện. Từng bước đi hoa tâm của nàng bị mệnh căn của hắn hôn mạnh làm cho Tú Hạ Thảo sung sướng muốn ngất, khi tới nơi không biết đã tiết thân mấy lần.

Trong mật thất tu luyện, Trần Duyên ngồi ngay ngắn còn Tú Hạ Thảo ở phía trên hắn, chổ kia vẫn còn dính chặt không hề tách rời.

Trần Duyên vận thần thông, linh khí xung quanh với tốc độ mắt người thấy được xâm nhập vào cơ thể hắn rồi được dẫn dụ qua cơ thể nàng. Cả hai cứ như thế tu luyện tròn một ngày, tiểu mĩ phụ không biết đã cao trào bao nhiêu lần nàng chỉ biết hôm nay là ngày mãn nguyện nhất từ trước tới nay.

Thấy Tú Hạ Thảo đã như tàn binh bại trận Trần Duyên cũng không nỡ tiếp tục phá hư mà để nàng nằm ngủ như mèo con trong lòng, bản thân tiếp tục tu luyện.

Hắn mở mắt ra xem xét kĩ cơ thể liền cảm khái:

- Không ngờ chỉ tu luyện một ngày mà đã gần bằng một tháng ta tu luyện trước kia. Chân khí trong cơ thể đã tinh thuần hơn trước, có lẽ đã tiếp cận ba thành.

- Mộc Linh Thể quả là danh bất hư truyền, tốc độ hấp thu linh khí còn nhanh hơn lời đồn đại. Có lẽ đám con cưng của ông trời kia còn giấu diếm rất nhiều thứ.

Trần Duyên suy nghĩ một hồi rồi nhìn xung quanh liền cười khổ:

- Có vẻ như số linh thảo này không chịu nổi tiến trình tu luyện của ta được nữa.

Nhìn số linh thảo, linh mộc hắn vừa trồng mới một ngày trước còn căn tràn đầy sức sống mà bây giờ trở nên gầy gò, bụi Tam Diệp Thảo đã xuất hiện lá vàng.

Rồi nhìn qua Tú Hạ Thảo cơ thể vẫn trần truồng đang gối đầu lên chân hắn. Hôm qua hắn quá mạnh mẽ làm cho nàng ăn không tiêu, không biết đã phải tiết thân bao nhiêu lần tới khi hắn nhận ra thì nàng đã bất tỉnh từ khi nào.

Trần Duyên dùng ánh mắt thương xót nhìn nàng, hắn lấy từ trong túi trữ vật ra bộ y phục tất nhiên là của nam nhân rồi mặc tạm cho nàng.

Hắn đứng lên bước tới mật thất lớn nhất, mở ra não hải ý định luyện tập thần thông ”Thần Khống Vạn Trùng”. Não hải vừa mở chào đón hắn là ánh mắt khinh bĩ của một già một trùng nhìn hắn.

Sau một hồi cười gượng làm lành thì mọi chuyện tạm lắng xuống, nhưng làm Trần Duyên đau đầu nhất vẫn là tiểu mập mạp.

Không ngờ hắn lại bị một con tiểu trùng bắt trẹt, ngoài lời xin lỗi chân thành ra thì con sâu mập kia còn muốn hắn tăng thêm ba thành chân khí nữa xem như là đền bù cho việc hắn tái phạm làm tiểu mập mạp giận dữ.

Trần Duyên sảng khoái đáp ứng nhưng với điều kiện ngược lại là Tinh Thần Trùng khi chiến đấu phải trợ giúp hắn. Cả hai bên đều đồng ý dưới sự làm chứng của Chu lão rốt cuộc mọi chuyện được giải quyết êm thắm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau