KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Khôi Lỗi Tông để mắt

Khôi Lỗi Tông một trong Tứ Đại Ma Môn, không tọa lạc ở một nơi rừng sâu nước thẳm hay núi non chập chùng, không phải một nơi tử địa giăng đầy độc chất hay yêu thú khát mồi chực chờ nhào ra xé xác con mồi.

Ẩn sau những áng mây dày đặc, hình thể khổng lồ không thua gì những đại sơn hùng vĩ. Thứ khác biệt duy nhất là thứ này lại lơ lững giữa không trung. Đây chính là Thiên Cổ Hùng Chu, đại thuyền đã trôi lơ lững từ thời thiên cổ chưa một lần chạm đất đây chính là tông môn của Khôi Lỗi Tông.

Tương truyền rằng vùng phía Bắc đã vạn năm nay đã không được thái dương soi sáng, hầu như tất cả sinh linh đều chìm trong bóng tối. Cả một vùng mấy vạn dặm cây cỏ xanh tốt dần biến chuyển trở thành tử địa khắp nơi đều là cát trắng, từng cơn gió như cắt xé da thịt. Nguyên do không gì khác hơn chính là Khôi Lỗi Tông vì một nguyên cớ khó hiểu đã neo đậu Thiên Cổ Hùng Chu ở nơi này cách đây vạn năm trước.

- Ha ha ha ngươi đã nghe gì chưa, bọn đệ tử bên Khống Thi Đường đã gây ra cực lớn tổn thất a, ngay cả tông chủ cũng bị đánh động.

- Chuyện này đã lan tràn ra khắp tông môn, nghe nói không chỉ vậy chúng ta còn phải bỏ ra không ít thịt đau để bịt miệng Ma Kiếm Tông. Bọn phế vật này lại khiến Chú Tạo Đường chúng ta gồng mình gánh chịu tổn thất.

Khôi Lỗi Tông được chia ra rất nhiều đường trong đó nổi bật nhất chính là Chú Tạo Đường, đệ tử nơi đây đã mang về không tưởng lợi ích cho Khôi Lỗi Tông. Song song với đó chính là Khống Thi Đường, lực lượng chiến đấu nồng cốt của tông môn. Hai đường này cùng nhau chống đở Khôi Lỗi Tông tồn tại dù vận thế điên đảo xoay vần.

- Ta nghe không sai thì nhiệm vụ truy bắt kẻ làm lộ bí mật đã được phát động, là một tu sĩ Trúc Cơ mang bên mình thủ đoạn khống trùng cực kì lợi hại.

- Khống trùng tu sĩ? Bọn người đó thật sự lợi hại vậy sao?

Dù sao Khôi Lỗi Tông cũng là danh môn đại phái, dù không nhận được bất kì tin tức gì nhưng dựa theo những gì Trần Duyên để xót lại tại hiện trường những lão gia hỏa kia sử dụng vài thủ đoạn đặc thù cũng có thể lờ mờ truy xét.

Trần Duyên kẻ thủ ác lại vô cùng thong dong, dù sao nhiệm vụ truy nã hắn cũng chỉ được ban phát trong nội bộ Khôi Lỗi Tông còn hắn thì sau khi rời đi đã ngấm ngầm trở lại cứ địa phía Tây nơi Phong Ma Sơn đệ tử vẫn còn đang chống đỡ trước sự tấn công không ngừng nghĩ từ yêu đàn.

Bạch Lang Thôn bầu không khí vẫn chưa hề hạ hỏa, chúng đệ tử vẫn thay phiên nhau kẻ chiến đấu người tu luyện. Thú triều không phải là thứ diễn ra một sớm một chiều, khoảng thời gian 10 năm kia cũng đã chứng kiến không ít kẻ quật khởi, từ hạng vô danh trở thành nhân vật tiếng tâm không ít.
- Sư đệ ngươi còn có thể bình thản tới mức này a, còn không nhanh đi gặp sư phụ. Lần này ta cũng không biết sư đệ lập được đại công hay mắc phải đại họa nữa, chuyện này chỉ có sư phụ mới có thể cứu đệ.

Bạch Nhiên sắc mặt bất đắc dĩ, hắn tên sư đệ này chính là kẻ khó có thể sống yên ổn. Ra ngoài mới hơn 1 năm không ngờ đã mở ra cực đại cớ sự, giờ đây đã lọt vào tầm ngấm của Khôi Lỗi Tông. Tuy chưa tới mức bị bọn người kia vạch mặt truy sát nhưng chỉ cần nhiêu đó thôi cũng khiến không ít người bỗng nhiên “mất tích” một cách bí ẩn.

- Còn vị cô nương này là…

Lam Linh thần sắc đạm mạc, trên người nàng lúc nào cũng trôi nổi một làn sương sát khí mỏng manh. Dù là đệ tử Khôi Lỗi Tông cũng ít có kẻ nào kì dị như nàng, một mĩ nữ dung nhan tuyệt sắc nhưng sau lưng lại mang theo một cổ quan tài thập phần quỷ dị. Trên đường tới đây đã không ít kẻ mát tròn xoe nội tâm thầm kinh ngạc nhưng vì sợ hãi Trần Duyên uy danh đều không dám mở miệng bàn tán.

- Lam Linh đạo hữu là tán tu, chúng ta gần đây đã không ít lần cùng nhau vào sống ra chết nên cũng xem như là bằng hữu tri giao.

Bạch Nhiên đối với thân thế của nàng cũng không quá để tâm, chỉ là mang theo một cổ quan tài bên người, hắn sợ rằng nủ nhân kia chính là đệ tử của Khôi Lỗi Tông trà trộm.

- Dù sao Lam Linh đạo hữu cũng là người ngoài xin dừng bước ở đây, bên trong là nơi trọng điểm của sư môn không thể tự do đi lại. Mĩ phụ bình thản gật đầu. Bạch Nhiên hài lòng nói qua loa vài câu cùng Trần Duyên cũng liền đạp pháp kiếm rời đi.

- Không phải ngươi bá đạo bắt ta trở thành nữ nhân của ngươi a, sao bây giờ lại không có đãm lược nói ra.

Lam Linh thanh âm chứa đầy sự khinh thường, nàng mắt phượng không thèm liếc hắn lấy một lần.

- Ha ha ha nàng cũng có lúc làm nũng là nữa ư? Đừng trách tướng công không yêu thương nàng, chỉ là lúc này ta đã gây thù chuốc oán không ít nơi. Ngay cả trong Bạch Lang Thôn này tướng công cũng đã từ dạy dỗ không ít kẻ.

- Làm lộ ra nàng là thể tử của ta chỉ khiến nàng gặp phải nguy hiểm thôi.

Trần Duyên không vì bị Lam Linh khinh thường mà buồn rầu, thậm chí hắn lại vô cùng cao hứng tay heo nhân lúc không ai để ý bí mặt nắn bóp nàng kiều đồn. Trần đại sắc lang vô cùng yêu thích nơi này trên thân thể nàng, kiều đồn vểnh cao, căng mịn lại thập phần co giãn làm cho Trần Duyên cứ ra sức dùng lực không biết chán.

- Ưm…ngươi…

Mĩ phụ mắt phượng giận dỗi nhìn qua, nhưng Trần Duyên vẫn mặt dày giả vờ như không hề hay biết điều gì.

- Ta đi vào trong gặp sư phụ, nàng ngoài này ngoan ngoãn đợi tướng công trở về a.

Hắn khoái trí dùng lực lần cuối làm cho mĩ phụ vừa đau nhói lại vừa e thẹn.

Chương 157: Bách Niên Chi Chiến, Danh Bá Chi Bảng

Đã gần 10 năm từ khi Phong Ma Chân Nhân xa giá nơi đây chấn áp yêu đàn. Lão uy danh vang xa tới mức cấp 3 yêu thú quyết lựa chọn Đông, Bắc hai hướng kia tiến công chứ không hề muốn tự mình đi gặp phiền phức. Trong ba chiến trường Bạch Lang Thôn cũng tạm xem như là nơi bình yên hơn cả.

- Duyên nhi, bản lĩnh gây rối của ngươi ngày càng tiến bộ a.

Bạch phát lão giả vuốt khẻ chòm râu nhìn xuống hắn thân truyền duy nhất một vị đệ tử.

- Sư phụ chứng giám, đồ nhi thật sự là bất đắc dĩ. Khi vừa phát hiện âm mưu nham hiểm của bọn người Khôi Lỗi Tông đồ nhi sợ rằng bọn chúng đối với tông môn bất lợi nên đã không cẩn thận suy tính mà làm bừa nên mới náo ra phiền phức này.

Trần Duyên sắc mặt hối hận không thể nào chân thực hơn, một mảnh chân tâm hết lòng đối với tông môn lo nghĩ được hắn thuần thục bày ra.

- Hừ từ hôm nay ngươi cút về tông môn diện bích cho ta, đừng trách ta không báo trước. Khôi Lỗi Tông đã âm thầm truyền lệnh truy nã những tên khống trùng tu sĩ, trong đó cũng có tên của ngươi.

- Không thể nào, đồ nhi đã xóa mọi dấu vết, thậm chí là giết sạch những kẻ tận mắt trông thấy. Bọn chúng không thể nào có thể lần ra tới trên người đồ nhi được.

Tin tức hắn bị truy nã phát ra từ miệng Phong Ma Chân Nhân ắt hẵn mười phần không sai, Trần Duyên cũng đã từng lưu tâm tới chỉ là không ngờ bọn tu sĩ kia có thể nhanh chóng mò tới hắn như vậy.

- Thủ đoạn của Khôi Lỗi Tông qua hàng vạn năm truyền thừa làm sao một con kiến như ngươi có thể lường trước. Nhân lúc này trở về an phận mấy mươi năm, ta đã đề cử ngươi tham dự Bách Niên Chi Chiến sắp tới.

Phong Ma Chân Nhân quyết không để hắn làm càn, một tông môn truy nã dù là lão cũng khó có thể bảo toàn tính mạng, chỉ có Ma Kiếm Tông nội hạt tính mạng Trần Duyên mới được đảm bảo.

- Không phải sư phụ từng không muốn đồ nhi tham dự vào tông môn sự vụ sao?

Trần Duyên trước nay ngoài những nhiệm vụ không thể thoái thác ra hắn hiếm khi nào tự mình đề cử tham dự sự vụ của tông môn. Bách Niên Chi Chiến này cũng được xem như là sự kiện trọng đại, đó chính là ngày mà Ma Kiếm Tông tu sĩ niên kỉ không vượt quá trăm năm cùng nhau phơi bày ra thực lực.

- Chắc ngươi đã từng nghe qua Danh Bá Chi Bảng a.

Danh Bá Chi Bảng chính là danh sách một trăm tu sĩ dưới Kim Đan thực lực cao cường nhất. Bảng này do Thiên Hạ Khách Điếm, thương điếm lớn nhất lục địa đề ra, hầu như mỗi năm đều có sự thay mới. - Bách Niên Chi Chiến chính là tiền đề tuyển chọn nhân tuyển được Ma Kiếm Tông trọng điểm bồi dưỡng hòng chiếm đoạt một vị trí trên Danh Bá Chi Bảng sau này.

Đối với mọi tu sĩ, góp mặt trên Danh Bá Chi Bảng chính là thiên đại chổ tốt. Không chỉ đối với hắn, thế lực phía sau những cường nhân đó cũng được dương danh thiên hạ. Cao tầng của các tông môn cũng đặt không ít tâm tư, từ đó bồi dưỡng những tiểu bối có lớn nhất tiềm lực.

- Trong Ma Kiếm Tông ta thiên tài vô số, thiếu đồ nhi cũng không phải không được a. Với lại đâu phải chỉ tham gia Bách Niên Chi Chiến gì đó tương lai mới có thể đạp chân vào Danh Bá Chi Bảng.

Danh vọng càng cao chính là mang vào trong người càng nhiều phiền phức, Trần Duyên mang trên người thần thông Thần Khống Vạn Trùng, sau này khẳng định sẽ đối với hai vị Nguyên Anh kì là địch từ giờ tới lúc đó hắn không muốn quá cao điệu nếu không sẽ bị kẻ khác diệt sát từ trong trứng nước.

- Sư phụ cũng không phải muốn chèn ép ngươi, chỉ là ngươi ắt hẳn cũng đã rõ vị thế của Ma Kiếm Tông ta đi.

- Đồ nhi hiểu rõ a, Ma Kiếm Tông ta chính là lá cờ dẫn đầu Tứ Đại Ma Tông cùng Tam Đại Chính Phái không ngừng kịch liệt tranh đấu.

Từ ngàn xưa chính tà luôn ở thế bất lưỡng lập, từ đó cũng giao tranh không ngừng. Bên tà phái có Tứ Đại Ma Tông thì chính phái cũng tồn tại Tam Đại Chính Phái dần hình thành thế lực cân bằng mấy vạn năm khó suy suyễn.

- Ngươi nói không sai, Ma Kiếm Tông có thể đứng đầu thiên hạ chỉ bởi vì vạn năm về trước tông chủ Thiên Đạo Táng Chân Nhân chính là người đứng đầu Danh Bá Chi Bảng. Hắn một thân một kiếm đạp trên đầu hàng vạn thiên tài, hàng ức cường nhân đồng thời mở ra một thời đại huy hoàng kéo dài vạn năm không dứt cho Ma Kiếm Tông. - Nhưng từ đó tới nay, thiên tài tông môn ta không có kẻ nào có thể lập lại huy hoàng năm xưa của tông chủ. Tuy nói thọ nguyên của Nguyên Anh kì tu sĩ dài dằn dặt khó có thể đoán được nhưng một vạn năm chúng ta chỉ núp dưới cái bóng năm xưa chứ chưa thể tìm ra một kẻ thật sự xứng đáng với danh hiệu mạnh nhất này.

Phong Ma Chân Nhân đối với nổi lo âu suốt vạn năm nay của Ma Kiếm Tông cũng bỏ ra không ít sức lực, lão đối với Trần Duyên ban ra mệnh lệnh này cũng chỉ là bất đắc dĩ. Cứ nghĩ rằng tên đồ nhi kia sẽ an phận cả đời ngờ đâu hắn sớm không bộc phát lại là đóa hoa nở muộn. Sự việc vừa rồi đã kinh động tới nhũng trưởng lão khác, Nhị Trưởng Lão đã không dưới một lần đề xuất một danh ngạch cho Trần Duyên.

- Sư phụ, lão nhân gia người đừng quá để tâm, đồ nhi khẳng định sẽ không khiến sư phụ phải mất mặt. Bách Niên Chi Chiến đệ nhất không ai khác chính là cái tên Trần Duyên này.

Lão vô cùng chấn động, Trần Duyên thái độ thật sự đã thay đổi một trời một vực làm cho Phong Ma Chân Nhân có chút ngoài ý muốn. Lão trước nay vốn đã quen thuộc thiếu niên ưa thích điệu thấp, cùng bản tính tiêu sái không muốn vướn bận nổi lo trần thế.

- Ngươi thật sự không biết lượng sức mình a, đừng nghĩ rằng bản thân tại Luyện Khí kì vô cùng nổi trội liền khi đột phá là có thể dẫm lên đầu kẻ khác. Những tên tiểu hài tử kia sau khi từ Cấm Địa đi ra chính là một lần thoát thai hoán cốt, khi đó nếu ngươi không cẩn trọng liền lật thuyền trong mương a.

Phong Ma Chân Nhân không hay biết lấy ra một túi trữ vật đặt dưới chân hắn.

- Thứ này chính là tông môn khen thưởng ngươi lập đại công, chúng ta cũng khiến bọn người Khôi Lỗi Tông kia phải tốn không nhỏ lợi ích bịt miệng, ta đã tuyển chọn những thứ có thể khiến ngươi nhanh chóng đề cao thực lực.

- Đa tạ sư phụ.

Trần Duyên thập phần hưng phấn, nếu như phần thưởng này đã được sư phụ nhúng tay thì giá trị của chúng khẳng định đã gia tăng đáng kể. Trùng hợp thay hắn gia sản hoàn toàn đã đầu nhập vào Kim Liên pháp bảo muốn một lần nữa tích góp không biết phải chờ đợi tới lúc nào.

- Lời cần nói cũng đã nói, ta cũng không giữ ngươi ở lại, còn 60 năm nữa Bách Niên Chi Chiến sẽ diễn ra, từ thời khắc này ngươi tốt nhất là bế quan tu luyện đừng đi khắp nơi gây chuyện.

- Đồ nhi cáo lui.

Tứ Trưởng Lão mệnh lệnh đã ban xuống hắn thân là đệ tử không thể làm trái, bế quan 60 năm hắn từ lúc ra đời chưa lần nào tu luyện dài như vậy, nhưng so với tu sĩ thọ nguyên ngần đó thời gian cũng không tính là nhàm chán.

Chương 158: Khô Mộc Đại Pháp

Lam Linh tọa thiền trên kì dị quan tài, nàng lạnh lẽo chân khí không ngừng lưu chuyển. Rõ ràng mĩ phụ đã cải tu pháp quyết, hơn 10 tên Khôi Lỗi Tông tu sĩ Trúc Cơ kì cất giữ càng khiến nàng không còn nổi lo thiếu hụt khống thi thủ đoạn tu luyện.

- Nàng thật sự rất biết nghe lời a, không đi khắp nơi gây chuyện. Lại đây để tướng công tưởng thưởng a.

Trần Duyên bước ra, nhìn thấy hàn băng mĩ phụ khiến hắn nổi lên hứng thú trêu chọc.

Nàng rút ra Hắc Độc Xà Tiên không một chút giữ lại, dồn lực đánh vào tên sắc lang đang có ý định thực hiện âm mưu đen tối kia.

Đầu ngọn roi dễ dàng khai sơn phá thạch, nếu không phòng bị thì một tên tu sĩ đồng cấp cũng phải thụ trọng thương. Trần Duyên vậy mà không chút tổn hao lông tóc dễ dàng ngăn chặn.

- Keng…

- Mĩ nữ muốn mưu sát tướng công sao?

Tiểu Huyết nhanh như chớp được Trần Duyên triệu hồi ra từ hắn pháp bảo Loa Trùng Ốc. Thân thể Phệ Huyết Trùng cứng rắn trời sinh, một chiêu bất ngờ khiến nàng khó có thể toàn lực thi triễn cũng chỉ để lại trên giáp xác một vết hằn lớn.

Tiểu Huyết nổi giận muốn lao vào ăn thua đủ với nàng thì bị Trần Duyên ngăn trở.

- Tiểu Huyết không được làm càn a, ngươi da dày thịt béo chỉ thụ một chút đau đớn có sá gì chứ.

- Xì… Xì…

Tiểu Huyết quả nhiên không hỗ là linh trùng khát máu, rõ ràng đầu linh trùng này vẫn còn vô cùng phẫn nộ, đôi càng hướng về phía Lam Linh phát ra những tiếng leng keng chói tai như muốn cắn giết nàng cho hả giận.

Bắt đắc dĩ, Trần đại thiện nhân không còn cách nào khác chỉ có thể nhịn đau lấy ra thi thể của một đầu cấp 2 yêu thú. Lúc này Tiểu Huyết mới thật sự hạ hỏa, gặm lấy thi thể lớn hơn bản thân gấp trăm lần quay trở về Loa Trùng Ốc trong sự reo hò của đồng bạn.

- Hừ Tiểu Huyết quá tham lam a, ắt hẳn lâu ngày sống chung với Tiểu Mập Mạp nên bị ảnh hưởng. Sau này ta cũng phải tách Nhất Lục cùng Nhị Lục tránh xa bọn chúng chẳng may lại bị lây nhiễm thói hư tật xấu này.

Vô cớ mất đi hơn mười vạn linh thạch khiến hắn không thể cao hứng, không còn tâm trạng đùa giỡn Trần Duyên đối với Lam Linh nói ra dự tính sắp tới của hắn.
- Ta cũng sẽ bế quan, cải tu công pháp không phải là chuyện một sớm một chiều.

Trần Duyên đói với nàng ý định vô cùng hài lòng, quả thực hắn không thể an lòng khi để nàng cô độc ngoài kia. Trước đã khó khăn nay nguy hiểm lại càng bủa vây khắp nơi, có lão thiên mới rõ Khôi Lỗi Tông đã thăm dò được những gì.

Xuống núi chưa được một năm ngoài ý muốn phải quay về lánh nạn. Động phủ trước kia vẫn còn đó, bố trí lại phòng hộ đại trận, Trần Duyên cố ý thiết lập không ít trận pháp thậm chí còn thông qua tư cách chân truyền đệ tử khiến nơi đây trở thành cấm địa không để kẻ khác xâm nhập.

Hắn nội tâm hưng phấn, trước khi rời đi Phong Ma Chân Nhân đã nhắc tới một thứ hắn thập phần thèm muốn bấy lâu nay. Khô Mộc Đại Pháp một trong những công pháp luyện thể đứng đầu Ma Kiếm Tông. Công pháp này đáng lí ra phải được cất giấu ở tầng thứ 4 Tàng Kinh Các nơi chỉ có tu sĩ Kim Đan Kì có tư cách xâm nhập.

Tiểu Phương Thế Giới, Trần Duyên tọa thiền trên bồ đoàn, hữu thủ cầm lên ngọc giản đưa thần thức vào trong truy xét.

- Ha ha ha quả nhiên là Khô Mộc Đại Pháp, sư phụ sợ rằng đã hao phí không ít tâm tư a.

Công pháp luyện thể vốn thập phần trân quý, chỉ là ngọc giản ghi chép công pháp cũng đã vô cùng khó có được. Nếu như hắn không tình cờ phát hiện ra âm mưu thi thành dù là Đại Trưởng Lão cũng khó lòng vô duyên vô cớ ban cho một tên Trúc Cơ tu sĩ.

- Chủ nhân thứ này thật sư làm chàng cao hứng như vậy sao?

Hạ Thảo ưu nhã nhăn mày, nàng ngọc thủ bận bịu bóp vai cho hắn cũng nỗi hứng tò mò.
- Có thứ này ta thực lực sẽ tăng tiến mười thành nàng nói xem có phải ta nên cao hứng không.

- Phải a, phải a. Tướng công thực lực tăng trưởng cũng chính là bọn thiếp lớn nhất mong mõi.

Xung quanh hắn không thể thiếu các vị ái thê, không nói riêng Lam Linh vẫn thần tình đạm mạc, một mực trên nắp quan tài toạ thiền, 13 vị thê tử kia dù thường ngày thập phần dễ gần hay lạnh nhạt cũng đối với hắn đều nhiệt tình như lửa.

- Càng trùng hợp hơn, để tu luyện thứ công pháp luyện thể này tướng công không thể không cần các nàng ra tay a.

- Luyện thể không phải là thứ công pháp tự ngược đãi bản thân sao, không lẽ chàng muốn chúng thiếp dùng roi đánh mông chàng.

- Hi hi hi …

Kim Liên không sợ trời không sợ đất trêu ghẹo, kéo theo đó là sự hưởng ứng không nhỏ của các tỉ muội.

- Nàng dám lật trời a, có tin ta trừng phạt cái mông to lớn này không?

Trần Duyên vờ tức giận, kéo mĩ phụ lại gần, hữu thủ xoa nắn nàng kiều đồn mở lời hăm dọa.

- Chàng càng dùng…hức… lực thiếp càng ưa thích a.

Dâm phụ không từ bất kì cơ hội nào câu dẫn càng khiến hắn trong người nóng như lửa đốt.

- Để ta cho nàng biết thủ đoạn duy nhất để luyện thành Khô Mộc Đại Pháp tới tiểu thành. Đó chính là dùng chân khí 3 thành tinh thuần không ngừng bồi dưỡng nhục thể.

Rèn Thể Đan trước kia Ngũ Trưởng Lão ban tặng không phải thứ gì xa lạ, chính là mộc chân khí 2 thành tinh thuần, vô cùng thích hợp nhưng đó là khi hắn vẫn còn là Luyện Khí kì tu sĩ vừa chập chững tu luyện Khô Mộc Tiểu Pháp.

Nay tiến tu Khô Mộc Đại Pháp bước đầu không thể thiếu chân khí 3 thành tinh thuần. Nếu không phải chủ tu pháp quyết của hắn Hóa Mộc Quyết có thể khiến chân khí tinh thuần 5 thành thì cũng chỉ còn cách từ bỏ.

Chương 159: Thống khổ tu luyện (16+)

Trên giường lớn Trần Duyên song mục nhắm nghiền, hắn đồng thời thi triễn Thiên Hạ Hồng Lô tốc độ kinh người. Với năng lực hấp thụ nguyên khí từ hắn cùng 13 vị thê tử nguyên khí như thể một dòng nước ào ạt đổ về một hướng.

Cùng lúc đó Hóa Mộc Quyết điên cuồng hấp nạp, nếu là người thường gặp phải tình huống này đã bạo thể mà chết. Kinh mạch trong người không thể nào chịu được cùng lúc nhiều nguyên khí tới mức này, nếu hắn không cẩn trọng kết cục chính là kinh mạch vỡ nát, nhục thể không toàn vẹn.

Đan điền vận động không ngừng, đã rất lâu rồi Trần Duyên khồng còn cảm thụ nổi thống khổ này. Nguyên khí theo kinh mạch xuống đan điền, nơi đây chúng không ngừng được tinh luyện. Đan điền của hắn không khác gì một đầu thiềm thừ không ngừng phòng to rồi xẹp xuống đè nén chân khí.

Thống khổ kinh người nhưng hắn cũng đã được đền đáp xứng đáng, tinh thuần chân khí theo lộ dẫn của Khô Mộc Đại Pháp qua kinh mạch lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, thậm chí xương cốt cũng đang không ngừng biến mạnh.

- Không ngờ khác xa với Khô Mộc Tiểu Pháp chỉ rèn luyện bề ngoài da thịt, Khô Mộc Đại Pháp này tuy mang lại cho ta thống khổ gấp trăm lần nhưng xương cốt, nội tạng của không ngừng được cường hóa trở nên mạnh mẽ.

Thống khổ từ da thịt khác xa với cảm thụ đau đớn từ xương cốt, nội tạng. Trần Duyên như nghĩ rằng có hàng vạn con kiến nhỏ thay nhau đục khoét xương cốt cùng với hỏa nhiệt có thể nung chảy cả kim thiết đang thiêu đốt nội tạng. Cả hai cơn thống khổ này cùng lúc như thể muốn đánh gục Trần Duyên, nhục thể hắn đau đớn dữ dội, từng thớ cơ co giật liên hồi.

Trong cơn thống khổ thật khó tin khi hắn còn có thể nhoẽn miệng cười. Trần Duyên không cười vì điên loạn, hắn tuy thống khổ nhưng kinh hĩ thậm chí còn to lớn hơn. Bởi vì hắn hiểu rõ chỉ cần nhẫn nại, khi công pháp này đại thành cũng chính là lúc thực lực của hắn vô địch đồng cấp.

Ngũ Trưởng Lão cũng chính là nhờ môn công pháp này đã làm mưa làm gió trong tu tiên giới suốt hàng ngàn năm qua. Không kẻ nào có thể giết được hắn, ngoài nhục thể cứng rắn dễ dàng nghiền nát hộ thân pháp bảo, điều đáng sợ nhất ở môn công pháp này chính là sức sống mãnh liệt, cùng thân thể vạn độc bất xâm. Lão không ngừng tu luyện nhục thể hơn 5000 năm nay, Ngũ Trưởng Lão thậm chí còn một thân một mình lao vào vòng vây của kẻ thù, giết sạch bọn chúng không chút tổn hại bước ra.

Chỉ cần tu luyện tới đại thành Trần Duyên đã có thêm một con bài tẩy, Thần Khống Vạn Trùng chủ công, Khô Mộc Đại Pháp chủ thủ. Lớn nhất nhược điểm chí mạng đã gần như bị che lấp toàn bộ.

Tu luyện, hấp thu nguyên khí tinh hoa trời đất là khoảng thời gian thật sự nhàm chán. Mọi thứ cứ thể kéo dài không có điểm cuối, nhưng với Trần Duyên lại không, hắn từng khắc chính là phải đối chọi với đau đớn, khổ sở.

Nếu không phải hắn tâm trí đã qua Luyện tâm Thác mài dũa, nếm trải ngàn năm hư không ở Tinh Thần Giới (nhà của Tiểu Mập Mạp ấy) ắt hẵn khó có thể giữ vững bản tâm nếu không bị cơn thống khổ giết chết thì cũng sẽ trở thành kẻ điên dại.

Chân khí tinh thuần không ngừng lưu chuyển, đã 10 năm trôi qua Trần Duyên không rời khỏi Tiểu Phương Thế Giới dù chỉ một bước. Hắn cảm nhận được nhục thể đã mạnh mẽ hơn trước kia không ít nhưng vẫn còn rất xa để đột phá thiểu thành.
Cấp 2 pháp khí Đinh đẵng đã không thể gây tổn hại gì đối với nhục thể, Trần Duyên một quyền dồn toàn lực liền khiến pháp kiếm gãy đoạn phế bỏ.

Ngày ngày mây mưa cùng các vị thê tử (chỉ là để tu luyện thui nha😊 nếu tu luyện mà như vầy tui cũng muốn) vô sắc chân khí trong người hắn cùng các nàng dần trở nên lớn mạnh. Trước kia chỉ một sợi nhưng bây giờ, một thành chân khí trong người hắn đã vĩnh viễn không còn lục sắc như trước.

Hắn vốn là hệ mộc tu sĩ chỉ có thể cùng nữ nhân mộc hệ song tu nay song sinh tỉ muội Lệ Lệ, Liễu Liễu vốn là thủy hệ nhưng nay đã có thể nhận không ít chổ tốt từ hắn, tu vi cũng tăng tiến nhanh chóng hơn xưa.

- Vô sắc chân khí này vô sắc, vô hình. Nhìn qua tưởng rằng không hề mang trong người bất kì nguyên tố nào nhưng khi thận trọng suy xét thứ này chính là bao hàm tất cả.

Hắn nhẹ nhàng đẩy một tia chân khí vào Lệ Lệ, mĩ nhân quả thật có thể hấp thụ chúng chuyển hóa thành tu vi.

- Nàng cảm thấy nội thể có điều gì bất ổn không?

- Thiếp không tra xét ra thứ gì không đúng thậm chí là mang lại chổ tốt a. Sau khi đột phá Trúc Cơ, hấp thu vô sắc chân khí này từ chàng tu vi của thiếp vô cùng vững chắc, nếu so với những trưởng lão trước kia ở Hợp Hoang Môn thì cùng cấp muội thập phần tin tưởng bản thân mạnh hơn họ. Trần Duyên gật đầu hài lòng, điều nàng nói ra cũng không ngoài dự kiến của hắn. Vô sắc chân khí này không những so với mộc chân khí càng mạnh mẽ, thậm chí càng khiến hắn dễ dàng thi triễn công pháp không còn hao tổn sức lực như trước kia.

- Hiện tại chân khí trong người ta chỉ mới chuyển hóa một thành nếu như toàn bộ chân khí đều trở thành vô sắc chân khí thì…

Nghĩ tới đây nội hỏa trong người hắn mạnh mẽ bùng phát, đối với Trần Duyên thèm khát ánh mắt các nàng đã không còn gì xa lạ.

- Tướng công thiếp muốn Lam Linh tỉ cũng gia nhập cùng chúng thiếp hầu hạ chàng.

Liễu Liễu tinh nghịch xấu xa gợi ý, nàng cùng thân tỉ tỉ Lệ Lệ thập phần kì lạ, mười mấy năm trôi qua vẫn giữ nguyên bề ngoài la lị. Hai nàng như đôi tỉ muội không khác gì ngày đầu hắn gặp mặt.

- Hai nàng đã khiến ta hao tốn không ít thiên tài địa bảo a, vậy mà một chút trưởng thành cũng không có, ta thật sự không hiểu những tinh hoa kia đã chảy hết vào nơi đây rồi sao?

Cự nhũ bị tập kích song sinh tỉ muội ngựng ngùng, nũng nịu nói.

- Chúng thiếp cũng không thể hiểu được, rõ ràng không thể cao lớn thêm nhưng nơi này lại không thể nào ngừng to ra, tất cả là do chàng.

Hai nàng cự nhũ quả thật không nhỏ, tuy không thể cùng dâm phụ Kim Liên so sánh nhưng đối với nhục thể la lị thanh khiết kia thì đây quả là điều bất thường. Hai tỉ muội phồng má giận dữ, đối với hắn cự long vẫn không quên chăm sóc.

- Thiếp thấy chàng cũng thập phần khó chịu a, lam Linh tỉ đã mười năm vẫn chưa một lần nào được chàng chung đụng hẵn là toàn thân đều ngưa ngáy.

Trần Duyên “đơn thuần” bị nàng dụ dỗ, tiến lại gần Lam Linh ôm chặt lấy mĩ phụ không để nàng kháng cự quay về giường lớn.

Chương 160: Uy lực công pháp (18+)

Từng thớ thịt trên người Trần Duyên không khác gì kim thiết đã qua ngàn vạn lần trui rèn, hắn mỗi cử động dù chỉ là nhỏ nhất đều vô tình toát ra khí thế kinh người. Những khớp xương va chạm mỗi khi hắn cử động phát ra thanh âm như binh khí giao đấu.

- Khô Mộc Đại Pháp tiểu thành, ta cuối cùng cũng có thể đạt tới. Chính ta lúc này cũng khó có thể đong đếm được sức lực từ nhục thể này có thể thi triển ra.

Hửu thủ mạnh mẽ nắm chặt làm làm cho không khí xung quanh bị đốt nóng, một quyền tùy tiện đánh vào hư không vách tường như thể đậu hũ bị xuyên phá. Quyền đầu uy lực còn chưa thể dừng lại, một chấn động cực lớn ngọn cự sơn cách đó một dặm chịu phải công kích không nhỏ khiến một bên gần như đổ sập chỉ để lại một quyền ấn khảm sâu.

Thu lại công pháp, 50 mươi năm chớp mắt đã trôi qua. Dù có là thiên tài tu vi cũng khó có thể nào đột phá, hắn cũng không thất vọng. Trần Duyên tu luyện vẫn chưa được trăm năm tu vi đã là Trúc Cơ tầng 2 cũng được xem như là một thiên tài hiếm có.

Hắn trước kia cùng Lương Tiểu Xuân lúc đó nàng đã là Trúc Cơ viên mãn nữa bước Kim Đan song tu. Nguyên khí từ nàng hấp thu quá nhiều khiến Trần Duyên chỉ trong vỏn vẹn vài năm ngắn ngủi đột phá Trúc Cơ tầng 2.

Nhận thấy nguyên khí trong nội thể có phần phù phiếm Trần Duyên đã cố tình không tiếp tục đột phá, dồn toàn lực cũng cố tu vi. Hiện nay hắn chân khí đã thập phần dày đặc, mỗi công pháp thi triễn ra cũng vì đó mà uy lực kinh người.

- Ta làm nàng tỉnh giấc sao?

Lam Linh trên người y không mảnh vải che thân từ trong mộng đẹp chực choàng tỉnh giấc. Người ngọc còn chút dư âm đêm qua khiến nàng còn muốn tiếp tục thiếp đi.

Trần Duyên ngày càng dũng mãnh không đêm nào không cùng các nàng truy hoang đến tận sáng. Xung quanh hắn mĩ nữ đều mệt mỏi nếu không phải Lam Linh tu vi Trúc Cơ trung kì sợ rằng nàng khó có thể tỉnh dậy.

Ôm trầm lấy mĩ nhân vào người, hắn tận tình hân hưởng khí tức nữ nhân mê đắm. Cứ như vậy đây chính là khoảng thời gian yên bình hiếm có, hắn những năm qua ban ngày phải chống trọi nhục thân đau đớn, đêm đến lại “cực khổ” tu luyện thậm chí chúng nữ cũng khó có được yên bình thời gian bên hắn.

Lam Linh hơn 50 năm được Trần Duyên tận tình tưới tắm, nàng bản tính dù chưa hề thay đổi, ngày thường vẫn giữ sát phạt khí chất nhưng chỉ cần Trần Duyên chạm vào mĩ phụ liền không thể kháng cự. - Thời gian qua nàng bên ta có hạnh phúc hơn trước kia không?

Lần đầu được Trần Duyên chân tình thỏ thẻ mĩ phụ sắc mặt ngưng đọng, nàng khó khăn nhẹ gật đầu. Khiến một nữ nhân giết người không ghê tay như nàng có thể tìm thấy một chốn bình yên như bây giờ tưởng rằng chỉ có trong mơ. Nàng đã nhiều lần mơ mộng cùng tình lang tìm tới một nơi chỉ có nàng cùng hắn, sinh sống giữa mĩ cảnh như thần tiên không phải vì tinh thạch tranh đấu người sống ta chết.

Nàng nhục thể càng thả lỏng, người ngọc không xương như hận bản thân không thể cùng Trần Duyên hòa làm một. Khung cảnh trầm tĩnh bỗng dưng bị dừng lại, nàng chợt nhận ra bên dưới có thứ gì đó nóng như hỏa nhiệt chạm vào kiều đồn.

- Ha ha ha chỉ là phản ứng tự nhiên a, nàng không cần phải để tâm.

Mắt phượng như lưỡi dao ném tới khiến Trần Duyên có chút chột dạ xòa cười. Nhưng điều hắn không ngờ tới là Lam Linh sắc mặt như muốn giết người kia lại cuối xuống, vén tóc dài lên mang tai nắm chặt cự long lưỡi mềm mại từ từ xoa diệu.
Càng làm hắn hưng phấn hơn chính là nàng nét mặt không hề có chút biến chuyển. Kẻ khác nếu như bên ngoài gặp phải sợ rằng đã không nghĩ ngơi quay đầu bỏ chạy, bởi vì đó rõ ràng chính là sát nhân dáng vẻ a.

- Nàng hận ta sao, nàng hận khi ta đem nàng tới nơi này…hay là vì ta đã không sớm hơn tìm được nàng.

Trần Duyên thương xót xoa nàng mặt ngọc, vuốt nhẹ những lọng tóc rối, tinh thần thập phần hân hưởng Lam Linh hầu hạ.

Mĩ phụ thần tình không xuy xuyển, nàng lưỡi mềm dọc theo cự long lên xuống cuối cùng nhắm ngay long đầu cho tất cả vào trong miệng ngọc. Lam Linh thập phần ra sức, cự long to lớn tới mức nàng không thể nào cho hết vào bên trong, song thủ không rảnh rổi cùng huỳnh tương từ miệng nàng chảy ra bắt chặt lấy thân cự long nóng hổi kia. Cùng lúc đó nàng không quên ném cho Trần Duyên ánh mắt khinh bĩ.

- Hừm…hừm…sảng khoái a…Lam Linh nàng thủ đoạn đã tiến bộ rất nhanh a, tướng công vô cùng thư sướng.

Trần Duyên cũng khó thể nào bình tĩnh, hắn nằm dài trên giường lớn xung quanh là các vị thê tử. Hắn thở mạnh từng cơn, Lam Linh miệng ngọc thập phần ẩm ướt đồng thời lại vô cùng ấm áp. Cự long được bao bọc trong vô hạn mềm mại cùng ánh mắt kia cũng nàng không biết vì sao lại càng khiến dục hỏa trong lòng hắn sục sôi.

Một canh giờ trôi qua, cuối cùng Trần Duyên cũng buông bỏ kháng cự, tinh hoa nóng hổi mạnh mẽ tuôn trào. Lam Linh đã quá quen thuộc nên đã có phòng bị từ trước, nàng miệng ngọc đợi sẵn hứng hết thảy Trần Duyên tinh hoa.

Bạch dịch thậm chí còn vương vãi lên tóc, lên cự nhũ mĩ phụ nhu thủ bắt lấy, cho thứ nhơn nhớt dinh dính kia ngẫn đầu lên cao từ từ đưa vào miệng thậm chí còn chút luyến tiếc mút ngón tay.

- Ta như vậy ắt hẵn làm ngươi hài lòng đi.

Thanh âm băng hàn khiến tim người như thắt lại, nhưng Trần Duyên lại không như vậy, hắn biết đây chính là bản chất thật của nàng, nóng lạnh không biểu hiện ra bên ngoài, cao hứng ôm mĩ phụ. Trần Duyên và nàng cuốn vào giấc mộng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau