KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Lật tẩy thi thành âm mưu

Song Hà Quốc một tiểu quốc cực kì nhỏ bé do phàm nhân gầy dựng, nơi đây đất đai cằn cõi trồng trọt khó khăn chứ đừng nói đến thiên tài địa bảo có thể tồn tại. Đổi lại nhờ địa thế cằn cõi này mà Song Hà Quốc lại có thể ung dung tồn tại.

- Đây mà là phàm quốc sao? Nếu gọi là thi quốc cũng không sai a.

Trần Duyên bỏ công gần ba tuần trăng mới có thể lần mò được tới đây, Song Hà Quốc thật ra cũng chỉ là một thành trì nơi mà nhân loại yếu nhớt phải lẫn tránh để tồn tại.

Cầm trên tay Truy Thi Ngọc, Trần Duyên dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn xuống tòa tiểu thành ngập tràn thi khí. Truy Thi Ngọc là một thứ đặc thù pháp khí, từ sau khi bị Chu lão âm khiến bản thân rơi vào vòng vây thi đàn Trần Duyên liền dùng hơn vạn điểm cống hiến để đổi lấy. Chỉ cần cách đó trăm bước có cương thi thì Truy Thi Ngọc sẽ phát thanh quang cảnh báo.

- Khôi Lỗi Tông không ngờ lại cao tay tới mức này, cả gan biến một tòa tiểu thành hơn vạn phàm nhân trở thành cương thi, một bút này không phải quá lớn đi.

Trần Duyên kinh hoàng cũng là điều dễ hiểu, đồ sát một thành đã là một bước đi mạo hiểm nhưng để biến hàng vạn thi thể đó thành cương thi thì cái giá bỏ ra quá đắt, để những cương thi kia có thể từ từ trưởng thành trở thành vũ khí sắc bén thì thời gian tiêu tốn phải mất hơn ngàn năm. Một đại âm mưu thuận lợi được bày ra ngay trước mũi Ma Kiếm Tông.

- Một tòa tiểu thành nho nhỏ này đương nhiên đại tông phái các ngươi cũng lười để ý tới, cũng phải thôi, nơi đây linh khí hạn hẹp dù có thu nạp ngàn năm cũng không thể bằng Ma Kiếm Tông một năm tu luyện.

Chu lão hơi chút ngoài ý muốn nhìn xuống những dáng người xiêu vẹo lang thang khắp nơi. Bọn họ đã bị thi hóa không còn tính người.

- Chu lão có tra xét thấy xung quanh có kẻ nào canh gác không?

Để đề phòng Trần Duyên liền nhờ Chu lão cảnh giới, dù hắn thần thức có vượt trội thì cũng không thể nào sánh bằng Nguyên Anh kì tu sĩ.

- Hừm ta cảm nhận được ít nhất có hai tồn tại là tu sĩ Trúc Cơ kì, một tên đang tiến tới gần đây. Còn lại hơn mười tên Luyện Khí kì đệ tử.

Quả nhiên lời Chu lão không sai, từ xa một tên hôi bào tu sĩ chân đạp pháp khí bay tới.

- Phía trước là kẻ nào, còn không nhanh rời đi hay là ngươi muốn để mạng lại đây.

Trung niên tu sĩ miệng hét dài, không hề để Trần Duyên vào mắt.

- Nếu đã vậy thì ngươi đi chết đi.

Cùng kẻ khác dong dài không phải là tác phong của Trần Duyên, Tiểu Huyết được giấu trong tay áo lao nhanh ra ngoài. Tên hôi bào tu sĩ càng hốt hoảng không kém, chính hắn cũng không ngờ rằng chỉ thuận miệng đe dọa lại câu dẫn ra một tên thần kinh không nói không rằng liền ra tay.

- Dám coi thường ta.

Hôi bào tu sĩ cũng không phải dạng vừa, sau lưng quan tài bật nắp bóng đen từ đó phóng ra đỡ lấy Tiểu Huyết một chiêu chí mạng.

- Linh trùng này là cấp hai linh trùng.

Nhận thấy thi sát tả thủ bị cắt đứt quá nữa hắn liền chợt nhận ra kẻ phía trước không dễ đối phó, lấy ra trong người truyền âm phù gọi ra đồng bạn.

Trần Duyên làm sao có thể để hắn đạt được ý nguyện, Hóa Mộc Quyết lưu chuyển khắp kì kinh bát mạch Loa Trùng Ốc lại lần nữa hiện ra. Nhất Lục, Nhị Lục hai đầu Lục Đường Lang lâu ngày bị Trần Duyên giam cầm bên trong pháp bảo, nơi ấy mặc dù có thể giúp bọn chúng tu luyện nhưng với bản tính hiếu chiến thì chỉ có trong sinh tử mới có thể khiến Lục Đường Lang tìm thấy khoái cảm.
- Hắc Bạch Lưỡng Nghi Trận.

Hữu thủ Hắc trận, Tả thủ Bạch trận Nhất Lục cùng Nhị Lục khí thế không kém gì cấp hai linh trùng như lưỡi đao đoạt mạng kề vào cổ kẻ thù.

Trên không trung hôi bào tu sĩ bất ngờ bị vây công, hắn trố mắt ngước nhìn Trần Duyên song thủ duy trì trận pháp nhưng bản thân lại bất lực. Chống lại tam mũi tấn công đều là cấp hai yêu thú trong đó hai đầu đường lang lại thập phần ăn ý, ngay cả hắn thi sát cũng khó lòng cầm cự.

- Ả tiên tì kia không phải ả suốt ngày trốn tránh trông trừng thì làm sao ta lại rơi vào hoàng cảnh này.

Ngay cả truyền tin phù cũng không có cơ hội phóng đi hôi bào tu sĩ bắt đầu thấy hối hận khi là kẻ đứng mũi chịu sào lao ra.

- Đạo hữu tất cả chỉ là hiểu lầm, nơi đây vốn là trọng địa của Khôi Lỗi Tông mong đạo hữu nể mặt tông môn mà rời đi.

Hắn nào đâu còn vẻ mặt hung hãn như trước, người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Nếm phải Trần Duyên lợi hại thực lực ý nghĩ một tay trấn áp đều đã tiêu tan. Chỉ còn cách nói ra phía sau to lớn giá đỡ hi vọng hắn biết khó mà lui.

- Ha ha ha tiểu quốc này vốn này sát rìa lãnh thổ Ma Kiếm Tông làm sao tới lượt Khôi Lỗi Tông các ngươi có thể nhúng tràm.

- Ngươi…ngươi là…

Nhận ra Trần Duyên hậu trường, trung niên giong nói lấp bấp.

- Xoẹt…xoet…

Tiểu tiễn không biết từ đâu bay tới nhắm ngay Trần Duyên đầu lâu. Tiểu Mập Mạp từ lâu đã canh phòng cẩn mật, Phệ Huyết Trùng lao ra tạo thành lá chắn vững chắc bao bọc lấy Trần Duyên bên trong. Tiểu tiễn sau khi xuyên qua gần mười đầu linh trùng cuối cùng cũng bị cản lại, đầu mũi tên một phần đã xuyên qua lá chắn xuyết chút nữa đầu hắn đã bể tan tành.

- Có kẻ đánh lén. - Làm sao hắn có thể…không phải hắn đã dồn toàn bộ thần thức để khống chế ba đầu linh trùng kia sao?

Trong bóng tối, hắc y kinh ngạc, nỏ trong tay liên tục bắn hơn mười tiễn nhưng tất cả đều bị hằng hà sa số Phệ Huyết Trùng cản trở.

- Thần Khống Vạn Trùng.

Trần Duyên cùng Tiểu Mập Mập tinh thần hợp nhất. Kẻ ẩn giấu kia ắt hẳn tu vi cũng đã đột phá Trúc Cơ, hắn không thể vì coi thường kẻ khác để phải ân hận.

Thần thông được triển khai, Tiểu Mập Mạp thần thức được gia tăng gấp bội. Hàng vạn Phệ Huyết Trùng hướng theo nơi mũi tên phát ra mà lao tới tấn công. Quả nhiên một bóng đen cũng từ đó thoát đi, nhưng hắn không thể vô thành vô tức đi qua vòng vây của linh trùng. Mỗi đầu Phệ Huyết Trùng đều có thực lực Giáp đẵng linh trùng, dù hắn tu vi cao cường nhưng đứng trước số đông vây quanh thì cũng khó mà cựa quậy.

- Thiên Trùng Tù Lung.

Hàng vạn Phệ Huyết Trùng trở nên cứng rắn, bọn chúng dần kết hợp tạo thành một cái lồng lớn, bao bọc lấy kẻ thù bên trong.

- Đây chính là Giáp đẵng cấp hai trận pháp sao?

Trông thấy tu sĩ Trúc Cơ dễ dàng không khác gì tiểu kê bị giam cầm Trần Duyên cũng thật sự cảm thán pháp trận uy lực. Không ngờ tên kia dù chỉ mới đột phá Trúc Cơ chân khí còn đôi chút phù phiếm nhưng lại vô thanh vô tức khiến hắn không kịp trở tay đành bị giam lỏng.

- Khốn kiếp thả ta ra…

Nữ nhân điên cuồng lấy trong người nào là cung, nỏ, chùy…không ngừng hướng tù lung công kích nhưng tất cả đều thất bại.

- Ả không phải là thương gia chứ.

Nhìn thấy hơn trăm món pháp khí bị lôi ra Trần Duyên buồn cười thầm nghĩ.

- Bằng hữu xin hãy nương tay, ta cùng sư muội sẽ dày công báo đáp.

- Dày công báo đáp sao? Vậy thì ngươi hãy nói ra âm mưu của Khôi Lỗi Tông của các ngươi cho ta nghe nếu không…

Nhìn thấy sư đệ dễ dàng bị bắt giữ trung niên sắc mặt càng tái mét. Hắn cắn răng quyết tuyệt.

- Nếu ngươi đã không chừa cho ta con đường sống thì dù có chết ta cũng muốn kéo theo thứ gì đó làm đệm lưng.

- Tự bạo. ha ha ha nếu ngươi mất ba đầu linh trùng này ắt hẵn cũng không hề nhẹ nhõm a.

Hắn phóng thi sát về phía bọn Tiểu Huyết, còn bản thân thì liều mạng lui về điên cuồng nhìn ba đầu linh trùng đáng ghét kia bị oanh tạc.

Chương 152: Gậy ông đập lưng ông

Sắp thấy tử kì của tên súc sinh dám xông vào lãnh địa của hắn đã gần kề, trung niên tu sĩ tuy thập phần nuối tiếc đầu thi sát hắn đã bồi dưỡng hơn 300 năm qua nhưng so với tính mạng, dù bỏ ra lớn chừng nào cũng đều đáng giá.

- Ngưng Trùng Tiễn.

Từ trong tay áo, Ngưng Trùng Tiễn được Trần Duyên cất giấu sẵn từ trước. Trùng tiễn phóng ra với tốc độ gấp mười lần khi hắn phi pháp kiếm cắm chặt lấy thi sát. Thi sát bị đính chặt vào trùng tiễn tiếp tục lao đi hướng về hôi bào tu sĩ đang âm thầm tính kế bỏ chạy.

- Đừng…đừng lại đây…

Hôi bào tu sĩ kinh hoàng miệng gào lớn. Nhưng tất cả đều đã muộn màng, tự bạo đã được kích phát từ trước không thể ngăn chặn. Thi sát kia tự bạo không thua gì một đầu Đinh đẵng cấp 2 yêu thú bạo yêu đan, cuốn lấy chủ nhân của nó xuống dưới hoàn tuyền.

Hỏa lực quá mạnh trung niên tu sĩ trên người hầu như đều tan thành cát bụi. Dù không trực tiếp hứng chịu nhưng tam trùng bị đẩy văng ra xa, với sức sống mạnh mẽ của linh trùng tam trùng không bị trọng thương lùi về bên cạnh Trần Duyên.

- Nữ nhân kia, ngươi có nhận ra kẻ này là ai không?

Trần Duyên lấy ra bức họa lúc còn sống của tên đã trở thành Lam Linh sát thi.

- Tiểu…tiểu nữ biết hắn, chỉ…chỉ là…

Nữ nhân bên ngoài cũng có chút ít nhan sắc, tuy không thể nào cũng Lam Linh so sánh nhưng cũng không ít nam nhân từng tỏ ý với ả.

- Nếu ngươi đã còn cứng miệng thì…

Lục Đường Lang không để ả có cơ hội thoái thác, một vết chém không hề thương hoa tiếc ngọc lên khuôn mặt không tì vết của nàng.

- Ngươi còn không khai ra thì đừng trách ta cho ngươi chết rất khó coi. Nữ nhân mặt ngọc không chút do dự bị tàn phá, nàng hoảng sợ tột cùng vội vàng thành thật khái báo.

- Là…là ta tình nhân, hắn trong lúc thê tử đi vắng không kiềm được thú vui xác thịt nên đã gạ gẫm cùng ta lên giường.

- Vậy tại sao hắn lại bị thi hóa?

Nàng lời khai quả thật không ngoài tiên đoán của Trần Duyên, rõ ràng động phủ không hề có dấu vết tranh đấu. Hắn còn nhận thấy hương thơm nữ nhân trong khi Lam Linh từng nói hai năm qua đã không trở về, tên súc sinh kia khẳng định là chết trên bụng nữ nhân. Điều này nàng có lẽ đã nhận ra từ trước, mĩ phụ than khóc không phải là vì tên phụ bạc kia mà bởi vì biết được trong lúc nàng đi vắng hắn thậm chí còn mang nữ nhân trở về.

- Là…là ta cần một đầu sát thi, hắn chính là tài liệu thượng đẳng. Trong khi hắn vẫn còn mê mang trong cơn khoái lạc, ta đã nhanh tay khống chế, sau đó lập pháp trận hòng biến hắn trở thành bán thi nhân.

Nàng sợ hãi tường tận kể ra mình âm mưu sát hại kẻ vụng trộm, mà không hay biết rằng đằng xa có một nữ nhân sát khí đằng đằng đã nghe thấy toàn bộ.

Lam Linh sát khí không hề che giấu, bước lại gần.
- Ngươi có nhận ra nàng ta lại ai không?

Nữ nhân đau khổ ngước nhìn, nàng hoàn toàn mờ mịt lắc đầu. Điều nàng trông chờ lúc này chính là Trần Duyên có được hắn thỏa mãn câu trả lời mà tha cho nàng một mạng.

- Ta từng là thê tử của tên nam nhân ngươi vụng trộm kia.

Lam Linh thanh âm đáng sợ, nàng hận không thể chặt nữ nhân này thành ngàn mảnh.

- Không được, ta có việc cần dùng tới ả, sau khi hoàn thành ta bảo đảm với nàng sẽ cho ả ta chết không toàn thây.

Mĩ phụ dù muốn tự tay diệt sát ả ta nhưng nàng không dám trái ý hắn. Nàng biết rõ hắn là kẻ vô cùng thương xót nữ nhân của mình, đồng thời cũng là kẻ thập phần bá đạo. Nàng không rõ nếu thật sự chống lại hắn sẽ mang tới cho bản thân kết cục gì.

- Chu lão có cách nào moi lấy thông tin Khôi Lỗi Tông từ nữ nhân này không, ta không thể nào bắt ép ả khai ra một chút thông tin gì.

Nhớ lại kết cục của Hà Thiên Dẫn, Trần Duyên khẳng định bó tay không thể làm gì khác. Nhưng nắm giữ một tên Trúc Cơ từ Khôi Lỗi Tông chính là cơ hội ngàn năm có một. Moi ra được bọn chúng bí mật chính là thiên đại chổ tốt.

- Hừ tiểu tử ngươi chỉ có những lúc này mới nghĩ tới lão phu a.

Chu lão liếc mắt khinh thường. Lão một tay đặt lên nữ nhân miệng lẫm bẫm. Ả ta căn bản không có cơ hội phản kháng, tiếng hét kinh sợ vang vọng khắp núi rừng khiến kẻ khác phải lạnh người.

- Sưu hồn.

Trần Duyên nhanh chóng nhận ra, nữ nhân đôi mắt trắng dã, khuôn mặt ngốc trệ. Rõ ràng thần hồn đã bị lực lượng kinh người từ Chu lão chấn bể nát hấp thu lấy kí ức. Trong tu tiên giới đây cũng không phải là sự việc gì hiếm gặp nhưng không ai lại muốn tà thuật này dùng trên bản thân nên tốt nhất là âm thầm ra tay.

Chương 153: Lục Đường Lang đột phá, sinh biến dị

Quả nhiên Khôi Lỗi Tông ấp ủ một âm mưu kinh người, tòa tiểu thành này chỉ là một trong rất nhiều nơi bọn chúng thuần dưỡng thi sát. Thậm chí là căn cứ nhỏ nhất nên mới sai sử ba tên Trúc Cơ tọa chấn trong đó Hà Thiên Dẫn lĩnh đội.

Những lão bất tử kia muốn thu về ngàn vạn cương thi nên đã phái chúng đệ tử đi khắp nơi bí mật tìm những tòa thành của phàm nhân để không bị các môn phái khác phát hiện ra. Nếu không phải tình cờ Trần Duyên giết chết Thiên Dẫn thì bí mật động trời này hẵn bị che giấu thêm một hồi lâu a.

- Trong thần hồn của ả còn để lại ba nơi khác cách đây cũng không xa, bọn chúng đều là tiểu thành nếu ngươi có hứng thú thì khà…khà…

Một già một trẻ bản tính xấu xa, âm trầm nhìn nhau cười như thể báo hiệu một hồi tổn thất cực lớn của Khôi Lỗi Tông. Thu lấy trên người túi tữ vật, thi thể Trúc Cơ được hai đầu Lục Đường Lang tận tình chiếu cố.

- Hời tên kia ắt hẵn cũng là nhị tầng Trúc Cơ a, quả là đáng tiếc.

Thả ra Phệ Huyết Trùng thi thành liền trở thành bình địa, còn hơn mười tên Luyện Khí kì đệ tử đương nhiên không thể thoát khỏi cái chết. Bọn chúng không ngờ rằng hai vị sư thúc vừa rời đi không lâu lại đưa về một đại họa.

- Cặp Lục Đường Lang này chúng muốn đột phá, tiểu tử ngươi còn không mau bày trận.

Chu lão ánh mắt tinh tường nhìn ra thời khắc trọng đại, mấy năm đi cùng Trần Duyên từ khi còn trong trứng nước, hấp thụ biết bao huyết nhục cấp hai yêu thú đến tu sĩ Trúc Cơ cuối cùng bọn chúng cũng đã có thể nối gót theo Tiểu Huyết đột phá cấp hai linh trùng.

- Thần Khống Vạn Trùng.

Đồ án linh trùng lần nữa hiện ra trên mi tâm, đồng thời cả Nhất Lục cùng Nhị Lục trên thân cũng hiện hữu. Tiểu Mập Mạp cùng Trần Duyên thần thức gần như tất cả đều đổ dồn về cặp đường lang.

Cặp Lục Đường Lang quả thật không làm hắn thất vọng, trông thấy Tiểu Huyết lần trước bọn chúng cũng quyết không chịu thua. Song đao run rẫy cắm chặt xuống đất sáu chân bám chặt, lớp vỏ chuyển màu thành vàng ố từng mảng, từng mảng rơi xuống để lộ tia lục quang thần bí bên trong.

Động tĩnh quả thật không nhỏ, những dã thú gần đó bị đánh động tò mò tiến lại gần. Tiểu Huyết quả nhiên không hổ là tinh cậy linh trùng, không một con ruồi có thể lọt qua. Bọn chúng cái gì cũng không thấy liền oan uổng mất mạng.

- Các ngươi cẩn trọng, chúng ta đang tới rất gần.

Đoàn mười người tay lăm lăm binh khí dẫn đầu là một tên Trúc Cơ kì tu sĩ thận trọng tiến đến. Bọn chúng vốn là tán tu dự định sẽ đi vào Song Hà Quốc nghĩ ngơi một thời gian sau đó mới quyết định trở về. Không ngờ khi lại gần liền phát hiện ra kì dị đông tĩnh. Ban đầu có rất nhiều người phản đối nhưng tán tu bọn chúng tài sản lại ít tới mức đáng thương đứng trước dụ hoặc lớn thế này không thể kiềm chế. Cuối cùng chỉ còn mười tên không sợ chết mon men tới gần.

- Phía trước là linh trùng mau dàn trận.

- Có linh trùng chấn giữ thì trong đó tám thành chính là bảo vật. Huynh đệ chúng ta phải đồng tâm hiệp lực, mới mong có ngày đạt thành đại đạo.

Tên Trúc Cơ tu sĩ khí thế sôi trào hét lớn. Hắn nhận ra kì lạ linh trùng này đều là cấp một không thể uy hiếp bản thân tính mạng. Đồng thời hô hào những kẻ khác hòng lôi kéo một chút thời gian để hắn có thể cướp lấy bảo vật.

Năm đầu Phệ Huyết Trùng đều bị một kiếm diệt gọn, tên Trúc Cơ tu sĩ lòng tin bành trướng mặt kệ đồng đạo đang van xin cứu mạng tự thân lao vào trong mỗi lúc một sâu.

- Nơi này lẽ nào là trùng ổ, ta đã giết gần trăm đầu nhưng bọn chúng không khác gì lá mùa thu chém mãi không hết. Hắn đã nhận thấy có điều bất ổn, Phệ Huyết Trùng vây quanh càng lúc càng đông đảo che khuất cả tầm nhìn.

- Không ổn là vây công.

Hoảng hốt, hàng vạn đầu linh trùng kì quái bao vây. Tiểu Huyết trông thấy đồng loại ngã xuống đã thật sự động nộ, thân chinh cùng hắn giao chiến.

- Đây ắt hẵn là trùng vương, chỉ cần giết được nó thì bọn chúng sẽ tự đông tan vỡ a.

Hắn trông thấy Tiểu Huyết lại gần không hề hoảng sợ thậm chí còn mừng thầm. Cùng một đầu cấp hai linh trùng giao chiến còn đỡ hơn rất nhiều so với việc bị hàng vạn linh trùng xâu xé.

- Keeng…ah…ah…

Tên tu sĩ song mục mở lớn, hắn thân tán tu không thể mua cho bản thân một thanh cấp hai pháp khí nhưng ỷ vào tự thân thự lực ắt hẳn có thể cùng cấp hai linh trùng giao đấu. Sự thật lại quá chua chát, pháp kiếm không thể chống chịu bị phế bỏ liền kéo theo đó là đầu lâu đã rời khỏi cổ.

Hàng vạn Phệ Huyết Trùng ngữi thấy mùi huyết dịch liền trở nên điên cuồng lao vào xâu xé hắn thi thể.

Âu đó cũng là chuyện thường ngày của tu tiên giới, gặp phải thiên địa cơ duyên nếu như ngươi đủ bản lãnh liền có thể thu về cho bản thân thiên đại thực lực, nếu không ngay cả một mảnh xương cũng không còn. Một tu sĩ Trúc Cơ nếu ném vào một môn phái nhỏ cũng đủ để xưng hùng xưng bá trở thành kẻ đứng đầu nhưng cũng chỉ là một hạt cát nhỏ bé khi đi ra biển lớn.

Bên trong, Trần Duyên rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Cặp Lục Đường Lang đã thành công đột phá, thanh thế xem ra cũng không kém Tiểu Huyết gây ra trước kia thậm chi còn có phần mãnh liệt hơn.
Lục Đường Lang sau khi đột phá đã cao hơn hắn nữa đầu người, song đao có vẻ sắc bén hơn trước. Trần Duyên thậm chí còn cảm nhận được một chút luồn khí lưu chuyển trên thân đao, rõ ràng là…

- Đao ý linh trùng có thể sao?

Trần Duyên bất khả tư nghị nhìn chằm chằm vào hắn linh trùng. Có những kẻ cả đời còn không luyện thành ngay cả hắn một phần muốn đẩy nhanh tốc độ được Chu lão chính tay kích phát.

- Quả nhiên là đao ý. Nhưng chỉ là hạt giống đao ý còn kém một vạn chín ngàn dặm nữa mới có thể chạm tới.

Chu lão hài lòng mỉm cười.

- Khà khà khà tiểu tử ngươi quả nhiên vận may không nhỏ a, hai đầu Lục Đường Lang này không chỉ sinh ra đao ý, thậm chí bọn chúng cũng đã biến dị.

- Biến dị?

Trần Duyên lúc này mới nhận ra, lớp vỏ không khác gì diệp thảo trước kia đã hoàn toàn bị thay thế. Vẻ ngoài không khác gì pho tượng được chạm khắc từ mĩ ngọc óng ánh.

- Không sai, chúng đã trở thành Ngọc Thạch Đường Lang chân quý.

Lạ lẫm vẻ ngoài của bản thân cặp đường lang không ngừng tra xét đồng thời mở miệng kêu gọi chủ nhân sợ rằng hắn không nhận ra bọn chúng.

- Xì…xì…

Tiếng động cánh của Tiểu Huyết vang lên, nhận ra động tĩnh không còn Tiểu Huyết đoán ra Lục Đường Lang lột xác đã kết thúc liền vội vàng quay trở về hội họp.

Nhìn thấy hai tồn tại lạ lẫm không chút do dự Tiểu Huyết xông tới tấn công.

- Khoan đã…

Trần Duyên chưa kịp ngăn cản thì hai tàn ảnh đã lao đi, đến khi hắn chợt nhận ra song đao đã kề trước người Tiểu Huyết.

- Vậy…quá nhanh đi.

Thực lực Tiểu Huyết hắn là kẻ rõ hơn ai hết, sợ rằng cấp hai Đinh đẵng yêu thú mới có thể cùng Tiểu Huyết một trận đại chiến. Không ngờ chỉ trong chớp mắt liền bị chế trụ.

Chương 154: Truy cùng diệt tận

Hai đầu Ngọc Thạch Đường Lang dễ dàng chế trụ Tiểu Huyết làm cho Trần Duyên một phen kinh hĩ.

- Khà khà dù sao Ngọc Thạch Đường Lang cũng xếp hạn trước một trăm của Vạn Trùng Bảng a.

- Vạn Trùng Bảng?

Trước đây hắn từng nghe Chu Lão nói về Bách Trùng Bảng mà Tinh Thần Trùng nghiễm nhiên chếm vị trí đệ ngũ, đây là lần đầu Chu lão nói về Vạn Trùng Bảng.

- Không sai, Bách Trùng Bảng còn được những tu sĩ thời thượng cổ kính cẩn đặt cho tên hiệu là Thiên Trùng Bản ẩn chứa tin tức về trăm loại linh trùng đứng đầu trong thiên hạ.

- Còn Vạn Trùng Bảng chỉ được hạng tu sĩ sau này lập ra còn được biết tới là Địa Trùng Bảng liệt kê những linh trùng lợi hại. Tuy không thể đem ra cùng trăm đầu linh trùng kia so sánh nhưng mỗi loại trong số chúng đều mang trong mình uy lực bất phàm.

Ngọc Thạch Đường Lang tuy chưa thể bước chân vào Thiên Trùng Bảng nhưng ở Địa Trùng Bảng uy danh cũng không tệ. Tốc độ kinh người cùng nhục thể như ngọc thạch vô kiên bất toái đây chính là loài linh trùng hiếu sát bật nhất dù vài cái tên phía trên cũng phải e ngại không thôi.

Trần Duyên thập phần hài lòng, nên nhớ uy lực thật sự của hai đầu đường lang này là khi hắn dùng Hắc Bạch Lưỡng Nghi Trận khống chế bọn chúng hợp kích, lúc đó dù là tu sĩ Trúc Cơ trung kì cũng phải ôm hận.

Tiểu Huyết không phục muốn tái đấu nhưng đã bị Trần Duyên bác bỏ, cường hành thu cả bọn vào trong. Tiểu Huyết lợi hại thật sự nằm ở chổ thiên đại số lượng phía sau, nếu cùng Ngọc Thạch Đường Lang đơn độc đối kháng khác này lấy điểm bất lợi của bản thân mà đi so kè với điểm lợi hại của kẻ khác chứ.

Nữa ngày trôi qua trên một tòa tiểu thành cách đó không xa hai bóng người giằng co không ai nhường ai, tình hình càng trở nên thảm liệt khi những xung quanh là hành trăm thi thể huyết nhục bê bết.

- Ngươi là kẻ nào biết nơi đây đã được Khôi Lỗi Tông phong tỏa mà còn cả gan xông vào giết người. Ngươi có tin chỉ cần Khôi Lỗi Tông chúng ta phát lệnh truy nã trên trời dưới đất này liền không chổ nào cho ngươi dung thân sao.

Hắn thân là tu sĩ Trúc Cơ trung kì, rõ ràng đối diện Trần Duyên thua thiệt một tiểu cấp độ nhưng lại không thể chiếm lấy lợi thế tuyệt đối. Thậm chí bản thân còn chật vật không thôi, không ngừng bị cặp đường lang kia đẩy lùi. Hắn pháp bảo là một đầu chiến giáp cơ do chính tay chế tác. Khôi Lỗi Tông trước nay không chỉ nổi danh nuôi dưỡng sát thi, bọn chúng còn nắm giữ phần lớn Chú Tạo Sư trên lục địa. Hàng vạn cơ quan khó nhằn hay thậm chí cả một chiến thuyền lướt đi trên không trung chỉ có những đại tông môn mới đủ khả năng bắt lấy đều xuất ra từ đệ tử Khôi Lỗi Tông.

- Ngươi cố đưa hậu trường Khôi Lỗi Tông ra hòng khiến ta khiếp sợ biết khó mà lui sao, ta quả thật muốn biết rõ bàn tay của các ngươi có thể vươn ra bao xa a.

Trần Duyên cười xòa, hắn tới đây cốt yếu là để thử nghiệm Ngọc Thạch Đường Lang thực lực. Nhất Lục cùng Nhị Lục quả nhiên không khiến Trần Duyên phải thất vọng. Dù phải đối đầu cùng tu sĩ Trúc Cơ Trung Kì nhưng rõ ràng bọn chúng đang chiếm tuyết đối ưu thế.

Đầu chiến giáp kia khắp nơi đều là cơ quan hiểm hóc, có thể không hay biết bắn ra hàng trăm kim độc hay lượng binh khí nhiều không kể xiết. Tất cả đều vô dụng dưới tốc độ kinh người của cặp đường lang. Dù tên tu sĩ kia có xuất ra bao nhiêu thủ đoạn đều bị chúng dễ dàng tránh né.

Gần ba canh giờ giao đấu cuối cùng tên Khôi Lỗi Tông tu sĩ cũng đành phải không cam lòng ngã xuống. Dù da thịt có là sắt đá đi chăng nữa nhưng phải chịu đôi song đao kia dày vò cũng khó mà đứng vững.

Theo lời của Chu lão ba thi thể của tu sĩ Trúc Cơ đều được Trần Duyên mang đi bồi dưỡng Tiểu Kim. Lão có vẻ còn xốt xắng hơn cả hắn, trước đây Trần Duyên đã từng nghe Chu lão tiết lộ Kim Thiết Nghĩ mang trong mình đặc thù thủ đoạn khiến cho thượng cổ tu sĩ cũng phải thèm muốn. Ắt hẳn chỉ khi đột phá Tiểu Kim mới có thể xuất ra được thủ đoạn cao minh này.
- Lam Linh nàng đã hả giận chưa, đã có 30 tên Trúc Cơ tu sĩ của một đại tông môn vì đắc tội với nàng mà đã ô hô ai tai nha.

Mĩ phụ vẫn một mặt khó gần, nàng không khác gì khôi lỗi. Chỉ khi giáp trận mới thật sự bộc phát lãnh tĩnh giết người không ghê tay. Không chỉ hỗ trợ Trần Duyên chống đỡ đồng cấp tu sĩ, ngay cả những tên đệ tử Luyện Khí kia không tên nào có thể toàn mạng bỏ trốn.

Lần lượt từng tòa thi thành đều bị hủy diệt dưới tay hắn, đây đã là tòa thứ năm lực lượng đóng giữ nơi đây đã tăng lên không ít. Chu lão tra xét được có hơn mười tên Trúc Cơ tu sĩ đang ẩn nấp thậm chí một tên là Trúc Cơ hậu kì.

- Đây chỉ là một tòa tiểu thành không hơn không kém nhưng lại có nhiều kẻ ẩn nấu tới vậy, có lẽ thủ đoạn của ta đã bị bọn chúng phát hiện.

Trần Duyên thở dài tiếc nuối, từ khi hắn hạ được Song Hà Quốc tới nay đã hơn ba tháng trôi qua, ngần ấy thời gian ắt hẳn cũng đủ Khôi Lỗi Tông nhận ra điều bất thường ngay tức khắc điều động đệ tử đến đây hỗ trợ.

- Trở về thôi, ta đã không còn hứng thú với những thi sát vô hồn kia nữa.

Hắn đã tận diệt hàng vạn cương thi, số lượng này chính là hàng vạn phàm nhân bị Khôi Lỗi Tông ra tay sát hại. Dù Trần Duyên thân là ma môn đệ tử nhưng hắn vẫn là nhân loại, tận mắt chứng kiến phàm nhân lần lượt bị thi hóa khẳng định cũng không dễ chịu gì.

Song đường lang gật đầu tán thành theo chân Trần Duyên rời đi.

- Lúc này truyền tin phù của ta ắt hẳn đã về tới Ma Kiếm Tông, tiếp theo chính là vấn đề của cao tầng tông môn. Không ngờ chỉ đơn thuần là một nhiệm vụ truy sát nho nhỏ lại làm lộ ra bí mật động trời này.

Trần Duyên những ngày qua đều thập phần thận trọng, tất cả những tu sĩ Khôi Lỗi Tông không một kẻ nào có thể sống sót. Ma Kiếm Tông trước nay chưa hề đôi với Khôi Lỗi Tông nhún nhường qua nhưng bị cả một tông môn truy nã ngay cả Trần Duyên hắn cũng phải lo sợ cả đời chôn chân trong tông môn mất.

Đúng như hắn tiên đoán không lâu sau những tòa thành bị thi hóa đều đã cao tầng Ma Kiếm Tông cho đệ tử nhổ tận gốc. Khôi Lỗi Tông cao tầng tức giận nghiến răng nghiến lợi nhưng lại không làm được gì, bọn chúng đã hao tốn không thể kể siết tài nguyên để bồi đắp những cứ điểm này. Nay không ngờ lại không hay biết lộ ra bí mật thậm chí còn phải bỏ ra một đại thủ bút đau đớn cùng Ma Kiếm Tông đàm phán.

Chương 155: Ma Kiếm Tông tông chủ

Ma Kiếm Sơn ngọn đại sơn uy quyền nhất Ma Kiếm Tông, bên trong động phủ trống trải chỉ có mười bóng người, kẻ nào khí chất cũng đều thần phần hiên ngang.

Ma Kiếm Tông mười vị trưởng lão hiếm khi tụ hợp đông đủ, kẻ có thể làm được chuyện khó khăn này không ai khác chính là tông chủ Ma Kiếm Tông.

- Tông chủ, các vị trưởng lão đều đã hội tụ đầy đủ, lão phu cũng mạn phép nói ra mục đích trọng yếu lần này.

Đại Trưởng Lão chấp tay cẩn trọng đạo. Phía sau mật thất, nơi tông chủ tọa thiền vẫn không hề lên tiếng đáp trả. Đối với hoàng cảnh lạ lùng này lão cũng không còn xa lạ nhìn xuống chín vị còn lại phi tới những khối truyền tin thạch.

- Chắc các vị sư đệ đã biết tông môn ta sắp tới sẽ có không nhỏ sự kiện, nhằm tìm ra những hạt giống tốt nhất để trọng tâm bồi dưỡng, ta hi vọng các vị sẽ cẩn trọng đề cử.

Truyền tin thạch ngay tức khắc lưu trữ hàng tăm danh tính cùng bọn chúng niên kỉ, trong đó không thể thiếu thân truyền đệ tử, đồng thời những kẻ gần đây bộc phát thực lực không tưởng cũng đã được ngấm ngầm xem xét từ trước.

- Ha ha ha ta thấy nhân tuyển lần này Phong Ma Sơn của lão tứ ắt hẵn dư dã a, không như Thiên Du Sơn ta, muốn tìm ra một kẻ có bản lĩnh hơn người cũng không dễ.

Nhị Trưởng Lão bất đắc dĩ nở nụ cười.

- Nhị sư huynh không sai, Phong Ma Sơn không ngờ chính là thiên tài bảo địa, Cấm Địa vừa rồi khai mở chỉ riêng Phong Ma Sơn đã bốn kẻ xâm nhập, không như chúng ta khó khăn lắm mơi có được một tên đệ tử miễn cưỡng hợp cách.

Ngũ Trưởng Lão đối với kết cục xấu hổ này tâm trạng cũng khó mà tốt lên.

- Là ba chứ, một tên không phải đã trở thành đệ tử thân truyền của tông chủ, đầu quân qua Ma Kiếm Sơn rồi sao? Ta quả thật không tài nào hiểu nổi tứ sư huynh thật sự nở lòng để một tên tuyệt thế thiên tài như hắn bỏ đi a.

Cửu Trưởng Lão chính là cao nhân luyện phù, lão tính cách phi thường đơn thuần, trước nay chưa hề cố kị bất cứ kẻ nào.

- Ta thân là trưởng lão Ma Kiếm Tông tại sao có thể khư khư giữ một kẻ mà ta không thể kích phát hắn thật sự tiềm lực, đó chính là tổn thất không tưởng. Nếu tông chủ đã có thiện ý chấp nhận hắn trở thành chân truyền đệ tử đó chính là phúc của tông môn.

Phong Ma Chân Nhân khí định thần nhàn trong vẻ mặt, lời nói không hề có một chút gì tiếc nuối.

- Khà khà nếu ta là sư đệ quả thật có tư cách nói câu này.

- Ý sư huynh đệ không rõ, phải chăng Tứ sư huynh đã tìm được nhân tuyển còn tốt hơn cả tên tiểu tử Lôi Lâm?

Cửu Trưởng Lão quả thật không dám tin, Lôi Lâm được mệnh danh thiên tài vạn năm hiếm gặp, đồng thời hai tên cùng xuất hiện dưới trướng Phong lão ma cái này chính là nhân tính bạo phát đi.

Nhị Trưởng Lão không nói không rằng chỉ nở nụ cười thần bí.

- Lão Tứ những đệ tử ngươi đề cử còn thiếu một tên trọng yếu.

Đại Trưởng Lão dò xét truyền tin thạch, hữu ý nhìn qua.

- Lần này ba tên đệ tử nổi bật có tư cách xông vào Cấm Địa ta đều không giữ lại, sư huynh chắc hẵn là có sai sót a.

- Lão tứ, đệ còn giả vờ như không hiểu, ba tên đó quả nhiên đều đã có danh ngạch, còn tên đệ tử thân truyền của ngươi lão phu không phải đã nhiều lần nói qua sao?

Nhị Trưởng Lão song mục mở lớn bất khả tư nghị hướng Phong Ma Chân Nhân nhìn tới.

- Này này không phải chỉ là một tên đệ tử thân truyền thôi sao, Lão Đại đừng có làm lớn chuyện nữa.

- Lão Cửu ngươi trăm năm nay nữa bước cũng không rời đi động phủ làm sao có thể biết được tên tiểu tử này đáng giá tới chừng nào.

Đại Trưởng Lão quả quyết không khoan nhượng càng làm cho lão lòng hiếu kì bành trướng.

- Duyên nhi đối với những thứ này khẳng định không sinh lòng hứng thú, ta cũng không muốn cưỡng ép nó.
- Không muốn cưỡng ép? Chỉ một lời nói đơn giản ngươi liền bức đi một tên có thực lực siêu quần. Chính ngươi là là kẻ rõ hơn ai hết, một tên đồng cấp đệ tử dám đối đầu với tiểu tử kia đều có khả năng bị hắn miểu sát.

Ngoài Nhị Trưởng Lão thầm đồng tình ra thì bảy vị trưởng lão kia thần tình chấn động.

- Lão Đại ngươi không phải là quá đề cao tên Trần Duyên kia a, đúng là hắn khi còn là Luyện Khí Kì đệ tử liền có thực lực một chống mười người nhưng sau khi đột phá Trúc Cơ là hai thứ hoàn toàn khác biệt.

Bát Trưởng Lão thập phần không tin tưởng.

- Trần Duyên, không phải hắn vốn là phế nhân sao, chính ta đã từng chuẩn mạch qua, tiểu tử này cả đời đừng mơ tưởng đột phá Trúc Cơ.

Thất Trưởng Lão, cánh hồng duy nhất trong Thập Đại Trưởng Lão nàng dáng người yểu điệu trên đầu mang trướng bồng buộc miệng nói ra.

- Im lặng.

Mật thất bên trong tông chủ vốn im hơi lặng tiếng không ngờ lại phá lệ, hắn thanh âm không tự chủ mang theo từng tia kiếm khí. Thập vị trưởng lão tay áo phất ngang đều có thể bình an vô sự.

- Kiếm khí này…uy lực đủ để diệt sát Trúc Cơ tu sĩ a.

Động phủ bỗng trở nên trầm lặng, tông chủ quả nhiên đã động nộ, không ai muốn bản thân trở thành con chim đầu đàn trở thành tông chủ vật thử kiếm.

- Đại Trưởng Lão đệ tử Trần Duyên kia thật ra là người nào?

- Bẩm tông chủ, Trần Duyên chính là đệ tử thân truyền của Tứ Trưởng Lão, hắn từ lúc chào đời đã được đưa về Ma Kiếm Tông.

Tông chủ vẫn im lặng.

- Tên đệ tử này không chỉ thực lực cao cường, khinh thường đồng lứa. Hắn đã ba lần lập đại công không những khiến Ma Kiếm Tông ta tránh được tỗn thất mà còn âm Khôi Lỗi Tông một vố đau.

- Còn có kẻ như vậy sao, ngươi tuần tự đối với hắn hiểu biết đều nói ra hết đi.

Tông chủ quả thật đối với Trần Duyên thập phần hứng thú.
- Đệ nhất, Trần Duyên khi chỉ còn là một tên đệ tử Luyện Khí kì đã có năng lực một mình thâm nhập Ma Kiếm Lâm, chính hắn đã một thân một mình toàn mạng trở ra quay về báo tin cho tông môn thú triều đang được âm thầm phát động.

- Đệ nhị, hắn đơn độc đối chiến hơn mười tên thân truyền đệ tử Ma Huyết Tông, không chút thương tích toàn thắng, thậm chí một tên bị gọt thành nhân côn khiến cho Ma Huyết Tông Nhị Trưởng Lão bỏ ra không ít của cải trao đổi, sau trận chiến đó hắn đã nổi danh Trần Huyết Ma ắt hẵn các đệ tử ở sơn môn khác cũng từng nghe tiếng.

- Đệ tam, chỉ vừa xảy ra cách đây chưa tới một tuần trăng, chính là Khôi Lỗi Tông ám mật ra tay sau lưng chúng ta.

Các vị trưởng lão sắc mặt khó tin.

- Tiểu tử kia có nhúng tay vào đại sự kiện này?

- Hắn chính là kẻ cầm đầu a, tin tức hàng vạn phàm nhân bị thi hóa do chính tay Trần Duyên báo về không thể nào sai lầm. Nhưng không chỉ đơn thuần như vậy…

Đại Trưởng Lão liếc mắt nhìn qua Nhị Trưởng Lão ý muốn lão tiếp tục nói ra. Hít một hơi thật sâu.

- Tin tức hắn báo về không sai, chỉ là khi ta đưa người tới đó còn tận mắt trông thấy điều khó tin hơn nữa.

- Còn khó tin hơn? Không lẽ thi đàn đã vượt qua dự kiến?

Thập Trưởng Lão nóng lòng hỏi rõ.

- Không, trái ngược hoàn toàn, khi ta tới nơi đã không còn xót lại một dấu vết gì. Nếu không phải thi khí còn xót lại chính ta cũng khó lòng tin nổi.

- Khôi Lỗi Tông quả nhiên là cáo già, bọn chúng đã nhanh tay cho người rút lui đồng thời còn mang theo toàn bộ thi nhân a.

Tam Trưởng Lão lắc đầu nuối tiếc.

- Điều này lại càng không phải, gần 10 tòa thành chỉ có 5 tòa thành bị chuyển trống, những tòa thành còn lại số lượng cương thi lên tới hàng vạn đầu, mỗi thành không ít hơn hai tên tu sĩ Trúc Cơ trấn thủ.

- Không khí bên trong thành đều căng thẳng tột độ, bọn chúng đang lo sợ, nhưng không phải chúng ta bọn chúng lo sợ sẽ trở thành tòa tử thành kế tiếp. Thủ đoạn này không phải thứ tên đệ tử của đệ vô cùng quen thuộc sao.

Tứ Trưởng Lão không vội lên tiếng, lão sắc mặt bất biến không thừa nhận cùng không chối bỏ.

- Từ bọn chúng ta đã thẩm tra được, 5 tòa thành kia chính là hàng vạn cương thi, hàng trăm Luyện Khí kì đệ tử, cùng 15 tên Trúc Cơ tu sĩ, trong đó có 5 tên Trúc Cơ trung kì, tất cả đều đã bị linh trùng của hắn thôn phệ, hủy thi diệt tích.

- Lão Tứ, một kẻ hội đủ trí lực, ra tay không câu nệ, dám một tay gây ra tổn thất cho một đại tông môn. Hắn không còn là ngươi trước kia phế vật đệ tử nữa.

Chấn động, tin tức này càng khiến không khí bên trong động phủ bị đốt nóng.

- Tứ Trưởng Lão ngươi không nói gì ắt hẵn những lời Đại Trưởng Lão đều không sai đi.

- Các ngươi đã cho hắn một danh ngạch ắt hẳn tên tiểu tử kia niên kỉ hợp cách, ta ra phán quyết Trần Duyên phải tham dự Bách Niên Chi Chiến sắp tới.

Tông chủ ý đã quyết dù có trời cũng khó khiến hắn thay đổi, Trần Duyên kì này dấn thân vào cuộc chiến sắp tới là chuyện không thể tránh khỏi, Tứ Trưởng Lão bất đắc dĩ đành phải nhận lời.

- Tốt, danh ngạch cho Bách Niên Chi Chiến đã định, các ngươi quay về cứ án theo lệ cũ mà thi hành.

- Tông chủ thiên uy sánh cùng nhật nguyệt.

Mười vị Trưởng lão đồng thanh hét lớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau