KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Pháp bảo Huyền Vũ Hồng Liên 16+

Huyền Vũ Hồng Liên tới tay Trần Duyên liền nhốt mình trong mật thất 10 ngày 10 đêm, các nàng trước nay chưa từng thấy hắn đối với một phần linh dược lại hao tâm tổn sức tới mức này.

- Kim Liên, chủ nhân cho gọi muội.

Hạ Thảo bước ra từ mật thất, trông nàng y phục có chút chật vật nhưng sắc mặt tươi tỉnh vạn phần. Nàng tâm tình cực tốt nắm Kim Liên tay ngọc dẫn vào trong khi mĩ phụ lại thập phần khó hiểu.

- Hạ Thảo tỉ, tướng công mấy ngày nay không phải tâm chí đều đầu nhập vào bảo vật kia sao, không lẽ muội có thể góp sức công sức cho chàng.

- Hi hi hi muội không nên quá lo nghĩ, ta khẳng định khi muội trông thấy thứ này sẽ thập phần yêu thích a.

Tỉ muội càng úp mở càng khiến nàng bồn chồn, hồi hợp.

- Chủ nhân, nô tì đã đưa Liên muội tới a.

Nàng thanh âm ma mị truyền vào.

- Tướng công cho gọi thiếp.

Kim Liên dù đặt trong hàng ngũ mĩ nhân của Hợp Hoang Môn trước kia cũng thập phần nổi bật. Nhưng đó không phải là thứ lợi hại nhất, nàng bản lĩnh chính là dâm mị từ tận xương tủy, nam nhân không may tới gần nàng không khác gì đất khô lâu ngày gặp mưa rào. Nếu không phải thường ngày mĩ phụ thập phần khống chế khí tức bản thân e rằng trong tầng lớp đệ tử Hợp Hoang Môn đã loạn lên một đoàn.

Nàng lúc này trên người khoát lên y phục không quá xa hoa nhưng chỉ cần nhìn chất liệu bên ngoài liền nhận ra không phải thứ tầm thường. Lưu Tình Ty đông ấm, hạ mát thứ tơ tằm này không phải kẻ nào cũng dám bỏ ra mang về tặng cho ái thê. Ngoài công dụng dưỡng nhan thì thứ này lại không hề trợ giúp tu luyện mà giá cả lại không rẻ. Ban đầu nhận xấp lụa từ hắn chính các nàng cũng không tin vào mắt mình, đây là thứ yêu thích chí mạng đối với nữ nhân.

Nàng vốn nhan sắc hơn người lại khoát trên người Lưu Tình Ty không khác gì hổ mọc thêm cánh, mĩ phụ nhận ra Trần Duyên đối với nàng mang trên người thứ này càng khiến hắn mê đắm nàng hơn. Từ đó Kim Liên thập phần chăm chút cho y phục, đối với nàng chỉ cần Trần Duyên yêu thương đó chính là đền đáp lớn nhất.

- Liên nhi lại đây, tướng công có thứ tốt muốn cho nàng xem.

Nàng mị tới tận xương, mỗi lần hắn nhìn tới nàng thứ duy nhất có thể nghĩ tới là cái giường. Đối với nữ nhân này chỉ có đè nàng xuống đối với hạ thân hắn hầu hạ mới có thể giải tỏa khát khao lớn nhất của nam nhân.

Quả nhiên không khiến sắc lang hắn thất vọng, mĩ phụ nhẹ “ưm” một tiếng mị nhãn chớp động, ngọc thể nhu nhuyễn xà vào lòng hắn.

- Hít hà…

- Khà khà khà…

Hương thơm nữ nhân xộc lên mũi Trần sắc lang khoái trá ôm trầm lấy nàng không buông.

- Chủ nhân nên vào chính sự a, không phải chàng có điều gì muốn nói cùng Liên muội sao?

Hạ Thảo từ phía sau nhẹ nhàng khoát eo hắn, nàng vẫn như vậy khí chất ngây ngô cùng nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn làm cho nam nhân bất giác muốn cả đời che chở cho nàng.

- Có phải nữ nô của ta ăn giấm chua phải không, ta không phải đã đền bù cho nàng rồi sao.

Mĩ nhân sắc hồng đỏ ửng, nàng hiểu ý đền bù hắn nói là gì. Trần Duyên xấu xa nhẹ nhàng đặt trên môi nàng một nụ hôn, từ trong túi trữ vật lấy ra liên hoa lớn chừng nắm tay trân quý nâng lên.

- Liên nhi ắt hẳn nàng nhận ra thứ này a.

- Đây không phải là vạn năm Huyền Vũ Hồng Liên mà chàng rất chân quý sao?

Nàng thập phần khó hiểu, bảo vật này không dưới 3 lần Trần Duyên cao hứng khoe khoang không dứt. Như thể tiểu hài tử có trong tay hồ lô đường, mỗi lần như vậy nàng cùng các tỉ muội đều tủm tỉm cười. - Ha ha ha thứ này có trân quý tới đâu cũng làm sao sánh bằng thê tử của ta chứ.

- Hừ, chàng chỉ có công phu miệng lưỡi là lợi hại nhất.

Nàng không cho là đúng, nhưng lại cực kì hưởng thụ lời dụ hoặc của hắn. Tuy ngoài miệng trách móc, người ngọc lại càng dính chặt vào Trần Duyên không rời.

- Có trời cao làm chứng a, lời tướng công nói không hề dối trá. Lần này ta đem cây linh dược này tới tay chính là vì nàng.

- Vì thiếp?

Mĩ phụ sững sờ.

- Đây chính là bí pháp mà ta tình cờ lấy được, có thể khiến một phần cực kì trân quý linh dược luyện thành pháp bảo mà vẫn có thể giữ lại cho chúng sự sống.

Trần Duyên thập phần hưng phấn, “tình cờ” hắn nói đương nhiên là do hắn đã tốn không ít công sức lấy được từ Chu lão. Chính Trần Duyên cũng không ngờ rằng chỉ cần lần đầu ra tay đã thành công ngoài ý muốn.

- Đây…đây là của thiếp pháp bảo sao?

Nàng vẫn còn không tin vào mắt mình, ngọc thủ run run chạm nhẹ.

- Không phải của nàng còn ai có thể xứng với bảo vật này, lại đây tướng công đã tổn hao không ít chân khí mới có thể thành công dưỡng dục, để ta giúp nàng đưa pháp bảo vào trong thể nội tiếp tục thuần dưỡng.

- Nhưng…nhưng thứ này quá trân quý, thiếp không dám một mình nhận lấy. Hay là chàng để Hạ Thảo tỉ hưởng dụng, thiếp nghĩ Huyền Vũ Hồng Liên này…

Kim Liên cùng Hạ Thảo hai nàng thân nhau như tỉ muội nhưng nàng tự biết bản thân không thể so kè ân sủng cùng Hạ Thảo, đối với hắn các nàng đều thứ thú quý báu nhưng Hạ thảo luôn là bảo vật trân quý nhất.

- Muội không cần phải chối từ, đây là tướng công dụng tâm lương khổ hao phí không biết tâm tư mới tìm ra. Chút nữa khi muội hoàn toàn nhận chủ liền biết thứ này hảo dụng ý. Hạ Thảo tâm tư cởi mởi, đối với nàng Trần Duyên chưa hề tính toán qua. Thứ hắn nói không hợp với nàng chính là không hợp, nàng thập phần tinh rằng hắn sẽ không khiến nàng phải chịu thiệt thòi.

- Ha ha ha để ta giúp nàng dễ dàng nhận chủ.

Tay heo nhẹ nhàng luồng về phía sau, nút thắt cằm giữ yếm hoa không hay biết bị Trần đại sắc lang không tốn sức lực khai thông. Cặp bạch thỏ không còn gì trói buộc mạnh mẽ giương cao bật tung yếm hoa ra ngoài.

- Khà khà tướng công đoán không sai a, thứ này làm sao có thể kiềm giữ hai đại hung vật này chứ.

Hửu thủ đỡ lấy nàng, tả thủ nâng niu đài sen nhẹ nhàng đưa vào nàng ngực trái. Huyền Vũ Hồng Liên không chút kháng cự xuyên qua da thịt nhập vào nàng thể nội.

Pháp bảo vừa dung nhập chân khí trong người liền sôi sục, không hề có một chút thống khổ bởi vì Trần Duyên đã thận trọng bao bọc lấy phần chân khí bài ngoại vốn là thứ mang lại cho nàng nhiều thống khổ. Mọi thứ dễ dàng trôi qua nhanh chóng, mĩ phụ mắt phương liêm diêm từ từ sáng tỏ.

- Tướng công, thiếp thật sự đã du nhập pháp bảo Huyền Vũ Hồng Liên sao?

- Đương nhiên, ta đã bao giờ nói dối tiểu bảo bối của ta bao giờ chưa.

Nói về niên kỉ sợ rằng hắn còn ít hơn so với nàng vài năm nhưng mở miệng luôn gọi các nàng là tiểu bảo bối. Kim Liên thở phào nhẹ nhõm chợt nhận ra có gì đó không ổn, Trần Duyên tả hữu sau khi giúp nàng du nhập pháp bảo vẫn không hề tách rời, thậm chí nàng còn cảm nhận được hắn bí mật dùng lực hưởng thụ không ít.

- Vậy tại sao chàng còn không buông tha thiếp.

- Ta chỉ muốn xem xét mạch nàng đã ổn định chưa.

Hắn xấu xa không nhìn mặt mũi đưa ra một nguyên cớ thập phần khó tin. Trần Duyên mỉm cười, Thiên Hạ Hồng Lô khẽ vận, vô hình chân khí từ tay hắn len lõi vào trong nàng.

- Tướng công xấu, chỉ cần chàng muốn thiếp ngọc thể đều tuy chàng hưởng dụng, không ngờ tướng công lại dụng tới hậu thủ này.

Kim Liên trong thanh âm đã không che giấu được từng hơi thở nặng nhọc, nàng không quên giận dỗi đồng thời ném mị nhãn về phía hắn.

- Nàng mau tế ra pháp bảo ngưng thần thúc dụng.

Mĩ phụ y lời làm theo, đài sen to lớn đở lấy Trần Duyên cùng nàng, từ những cánh hoa một mùi hương dịu ngọt nhẹ nhàng đẩy lùi mọi dục vọng mà nàng bị Trần Duyên khơi dậy. Chỉ hai hô hấp trôi qua tia vô hình chân khí đã không còn tác dụng, mĩ phụ song mục thanh minh không hề vương vấn một tia dục vọng.

- Pháp bảo này công dụng quá thần kì, có thể kéo thiếp từ trong dục vọng bình yên thoát ra.

- Điều này cũng là ngoài dự kiến của ta, không ngờ vạn năm Huyền Vũ Hồng Liên lại cùng nàng hòa hợp tới mức này.

Kim Liên nội tâm thập phần cảm động, nàng ngay tức khắc nhận ra hắn vì lo lắng cho nàng mỗi khi phát bệnh lại đau khổ như chết đi sống lại mà đã không tiếc tổn hao linh thạch. Đừng nghĩ Trần Duyên bình thường đối với linh thạch vô lo vô nghĩ, trăm vạn linh thạch đã là hắn vốn gốc, nhưng hắn vẫn cắn răng không chút nghĩ ngợi, tất cả đều là vì nàng.

- Nơi này không thể phù hợp hơn, tướng công chàng có nghỉ như thiếp không.

Dâm phụ đã lộ mặt. Nàng không còn thúc dục pháp bảo, mặc cho tia vô hình chân khí kia tiếp tục tàn bạo bên trong nội thể. Người ngọc nóng ran, Trần Duyên ngoài ý muốn nhận ra trên chân hắn, hạ thể của nàng đã là một mảnh lầy lội.

Nàng hiểu rõ bây giờ ngoài thân thể này ra nàng không còn gì có thể trả ơn cho hắn. Mĩ phụ một mặt tận tình bày ra thứ hắn ưa thích nhất, “dâm phụ” không tiếc hết thảy cùng Trần Duyên quần chiến một đoàn.

Chương 147: Nhị nữ tâm tình

Khi biết Trần Duyên vì thê tử mà không tiếc hết thảy lấy về bảo vật Lam Linh thập phần ngưỡng mộ nàng. Hai nữ nhân chỉ nữa ngày cùng nhau trò chuyện đã trở nên quen thuộc xưng nhau tỉ muội vô cùng thuận lợi.

- Màn đêm sắp kéo tới chúng ta dừng lại nghĩ ngơi tại đây.

Trần Duyên xung phong đi trước dò đường, mắt trông thấy thái dương khuất dần liền ra hiệu tạm thời dừng lại.

- Tướng công chủ ý không sai, trong rừng sâu này ban đêm vô cùng nguy hiểm.

- Lam Linh tỉ tỉ, thương thế trong người đã bớt đi phần nào chưa?

Kim Liên nhẹ cười, hướng Lam Linh quan tâm dò hỏi.

- Tỉ đã phục dụng chữa thương đan dược, thương thế ắt hẵn khụ…khụ…

Nàng cơn khống thổ bất chợt ập tới.

- Tỉ thổ huyết rồi, chắc hẳn là do đan dược quá kém. Nếu không nhanh chóng chữa lành e rằng sau này để lại ám bệnh trong người.

Kim Liên lo lắng, nàng trong túi trữ vật lấy ra lọ đan dược thận trọng lấy bên trong ra một viên đan linh khí bức người.

- Lam Linh tỉ mau phục dụng nếu không tỉ không thể cầm cự qua được đêm nay đâu.

- Không được, đan dược này quá quý giá ắt hẳn là báu vật giữ mạng của muội ta làm sao có thể…

Lam Linh không phải là kẻ mù, nàng tầm mắt không tệ đã nhận ra thứ này giá trị liên thành nên ngập ngừng từ chối.

- Muội sao có thể tận mắt trông thấy tỉ có mệnh hệ nào, muộ vẫn còn một viên là do tướng công cho muội, thứ này tỉ hãy nhanh lấy đi.

Nàng bất đắc dĩ nhân lúc Lam Linh mở miệng ngọc, đan dược đã nhanh chóng được nàng cho vào. Dược lực trong chớp mắt mạnh mẽ phát huy tác dụng, nội thương lăm le bùng phát như thể ngọn lữa vừa nhe nhói gặp phải mưa rào. Cơn thống khổ trôi qua, nàng kiệt lực ngủ thiếp đi. Trông thấy nữ nhân này mệnh khổ Kim Liên nội tâm thương xót đối với nàng. - Kim Liên muội, đêm qua nếu không có muội nghĩa hiệp ra tay cứu giúp có lẽ ta…

- Đã là tỉ muội thì đừng nên có lời khách sáo, nếu đêm qua tỉ có mệnh hệ gì muội cũng không thể bàn giao với tướng công.

Lam Linh trong lòng vô cùng cảm phục trước tâm lòng của nàng, đừng nói thế giới tu tiên bạo tàn người chết ta sống, dù chỉ là cùng lợi ích hợp tác cũng là thứ quá đổi mong manh.

- Có phải sự xuất hiện của ta làm phiền muội cùng Trần Duyên đạo hữu mật ngọt tâm tình?

Sau diễn biến đêm qua nàng đã xem Kim Liên như là thân tỉ muội không ngại ngùng trêu chọc khiến cuộc hành trình liền trở nên thập phần sôi nổi.

- Muội có ưu phiền cũng đừng giấu trong lòng, để tỉ giúp muội phần nào giải bớt muộn phiền.

- Tướng công đối với muội luôn là một mảnh chân tình nhưng muội lại khiến thể khiến chàng ấy tận hứng.

Kim Liên mĩ sắc lại vươn vấn một vẻ ưu buồn khó tả. Lam Linh làm sao không hiểu tỉ muội của mình nói “tận hứng” kia là gì, nhưng nàng vốn là nữ tử gian hồ khác biệt thật lớn với tiểu thư đài các, không quá thẹn thùng cùng mĩ nữ bàn luận phòng the vấn đề bí mật. - Ta thấy muội không phải là loại nữ nhân yếu đuối a, không lẽ Trần Duyên đạo hữu đối với chuyện phòng the không nổi lên hứng thú.

Nàng chỉ cần nhìn qua Kim Liên đồn bộ vễnh cao, đôi bầu sữa căn tròn cùng bì bạch vô cùng mịn màng. Còn nhan sắc so với nàng cũng không hề thua kém, đã là nữ nhân đã có chồng nhưng phong quang lại không hề suy giảm, thậm chí còn pha thêm một chút mĩ phụ phong vận rõ ràng nàng thường ngày luôn được tướng công tận tình “tưới tắm” làm sao có nam nhân nào có thể đối với vị muội muội này không “tận hứng” chứ.

- Không phải như tỉ suy đoán đâu, chàng quả thật đối với muội long phượng cùng hoan vô cùng hứng thú. Chỉ là muội bất tài chưa một lần có thể khiến chàng thỏa mãn,chỉ 2 canh giờ vưa qua đều phải buông giáp đầu hàng.

Trông thấy Kim Liên giọt lệ đọng lại trên khóe mi cuối cùng nàng cũng đã tường tận nổi khổ tâm của vị muội muội này.

- Thật như vậy thì thướng công của muội quá cường hãn a, chỉ sợ trên đời này không có nữ nhân nào có thể khuất phục hắn.

- Đúng như lời tỉ nói, nên muội muốn vì tướng công thu về một tỉ muội có thể cùng muội khiến chuyện phòng the đối với chàng được trọn vẹn.

Kim Liên nắm chặt lấy nàng song thủ, ánh mắt hiện vẻ van xin càng khiến nàng bối rối. Đôi môi mấp máy không biết phải đáp trả như thế nào.

- Lam Linh tỉ, ta biết tỉ đối với tên nam nhân phụ bạc kia vốn đã không còn tình cảm phu thê, nếu không phải hắn cầu khẩn thì tỉ đã một đao cắt đứt đường ai nấy đi. Hay là muội mượn gió đẩy thuyền để tỉ cùng tướng công được tác hợp, lúc đó chúng ta thật sự là tỉ muội cùng một nhà.

- Không…không hay, ta vốn đã tàn hoa bại liễu sao có thể…

Lam Linh lo sợ, nàng ngọc thể run run vội vàng quay mặt né tránh.

- Còn muội thì sao, muội vốn xuất thân từ Hợp Hoang Môn nơi mà nữ nhân đối với người đời không thua gì kĩ nữ. Nhưng chàng cũng không hề chán ghét, bỏ ra cái giá cực lớn đổi lấy cho muội tự do, chúng ta lúc này không khác gì đôi thần tiên quyến lữ ngày ngày không xa rời.

Từng lời nói như đánh thẳng vào nàng tâm can khiến mĩ phụ không khỏi mãnh liệt ước ao. Dù nàng mang danh ma nữ huyết tinh trên người nhưng đã là nữ nhân không ai lại không muốn tìm thấy trong đời một nam nhân tốt.

Hơn ba tháng đồng hành Kim Liên thuần thục không ngừng gieo vào đầu nàng hình ảnh Trần Duyên, thậm chí những điều tối mật phòng the khi nàng cùng hắn kề cận cũng không ngần ngại tiết lộ làm cho Lam Linh cũng phải đỏ mặt e thẹn. Đồng thời mĩ phụ không hay biết gì đã vô tình thu nạp không ít dâm khí từ thể chất kì lạ của Kim Liên, dù đã rất nhanh được Huyền Vũ Hồng Liên kiềm xuống nhưng cũng chỉ như dòng nước lũ ngày ngày tích trữ chờ một khắc đồng thời bùng nổ không thể trở tay.

Chương 148: Bán Thi Nhân 18+ (nhẹ)

Hơn ba tháng đồng hành cuối cùng Trần Duyên cùng hai nàng đã tìm tới bí mật động phủ.

- Hai vị đạo hữu không quãng đường xa cùng ta tới tận nơi đây hay là vào trong uống chén trà để ta tận tình gia chủ.

Động phủ trước mắt cũng khiến Lam Linh nội tâm nhẹ nhõm, tâm trí thập phần sảng khoái.

- Ha ha ha vậy thì khách sáo không bằng tuân mệnh mời đạo hữu.

- Mời.

Động phụ quả thật được che giấu không sai, nếu không phải Lam Linh cố tình để lộ ra sợ rằng có kẻ này tình cờ đi ngang qua cũng khó cỏ thể tưởng tượng được nơi đây còn ẩn hiện một cái không nhỏ động phủ.

- Lam Linh đạo hữu khẳng định động phủ này ngoài hai người ra không còn kẻ nào đặt chân tới đây chứ?

Ba người sắc mặt đều khó coi, phía trước nền đất để lại không ít dấu chân. Có ít nhất hơn mười kẻ đã qua lại nơi đây.

Mĩ phụ cũng cảm thấy điều không hay, nàng nhanh chân phi người vào trong. Điều khiến nàng lo sợ đã tới, trận pháp phòng ngự đã không còn nữa. Bên trong, trên chiếc giường đã một thân ảnh gầy gọc không chút khí sắc, nét mặt hẩn hờ ngồi đó.

- Tiêu lang, Tiêu lang chàng…chàng…

Trung niên da dẽ xanh xao, song mục vô thần dùng một cách vô cùng kì dị quay người hướng về phía nàng. Hắn trong miệng phát ra những âm thanh khó nghe, nướt bọt tung tóe như thể kẻ điên hướng nàng xông tới.

- Cẩn trọng là cương thi.

Trần Duyên thập phần quen thuộc với nhân dạng này, hắn đã từng chứng kiến không ít. Tuy tên này bị thi hóa chưa được bao lâu nhưng thi khí dày đặc từ người hắn phát tán không thể nào sai biệt.

Hắn toàn lực đẩy nhanh tốc độ che chắn trước người nàng, một quyền kinh thiên động địa khiến ngực áo lún sâu. Đầu cương thi như diều đứt dây bay ngược về đập mạnh vào tường đá.

- Không…đừng tổn thương chàng.

- Lam Linh tỉ, hắn đã không còn là nhân loại nữa, hắn đã chết, trở thành một thi nhân chỉ biết ăn thịt người.

Kim Liên vội vàng lao tới kiềm giữ lấy nàng. Mĩ phụ song mục nghẹn ngào, hai chân dường như đã không còn sức lực, giọng nói khản đặc đi vì gào thét quá nhiều.

- Phong ấn.

Cương thi chỉ vừa thi hóa chưa được bao lâu ngoài da dày thịt béo thì lực lượng không khác gì phàm nhân bị Trần Duyên không tốn chút công sức dễ dàng phong ấn làm cho tứ chi đều bất động. - Tiêu lang…tại sao chàng lại bỏ thiếp mà đi, không phải trước kia chàng từng thề non hẹn biển sẽ một đời không rời xa sao?

Mĩ phụ hai chân nhuyễn ra nhưng nàng không từ bỏ, hai tay cố sức bám chặt mặt đất, kéo lê thân thể về phía đầu cương thi đang giẫy giụa điên cuồng mà gào khóc.

- A…A…A…hộc… hộc…

Nàng nội tâm như đã chết, “họa vô đơn chí” khi tâm trí đã buôn bỏ thì dâm độc vốn còn tồn tại trong nội thể không còn điều gì có thể kiềm chế liền như thủy triều mạnh mẽ bộc phát.

- Ưm…Ưm… hi hi hi…

Mĩ phụ thần sắc từ thống khổ ngay tức khắc trở thành dâm phụ hứng tình, nàng tay chân không còn chút sức lực ánh mắt thèm khát hướng về phía tướng công đang điên cuồng. Chiếc lưỡi nhỏ xinh không thể thu vào kéo theo đó là từng dòng tân thủy (nước bọt ấy) chảy dài.

Đầu gối chống xuống đất mạnh mẽ đẩy kiều đồn lên, ngọc thủ không tự chủ mà luồn xuống chơi đùa hạ thể. Đôi cự nhủ cũng khó có thể yên thân, nàng điên cuồng cọ xát hai khói nhu nhuyễn kia xuống nền đất cứng rắn như thể chỉ đơn thuần nắn bóp đã trở nên vô dụng.

- Tướng công chàng còn thất thần ở đây, chàng khong nhanh cho Hạ Thảo tỉ đi ra, thiếp khẳng định tỉ ấy có cách vẹn cả đôi đường.

Trần Duyên bị cảnh tượng dâm mị trước mắt làm cho thẩn thờ, hắn mặc dù vẫn còn rối rắm nhưng cũng không từ chối, từ trong Tiểu Phương Thế Giới, Hạ Thảo như tiên nữ giáng trần ưu nhã bước ra.

- Chủ nhân cho gọi nô tỳ.
- Liên nhi nói nàng có cách giải quyết phải không?

Nàng nhún người đối với Trần Duyên hành lễ.

- Hạ Thảo tỉ suy đoán không sai, tướng công đối với Lam Linh nữ nhân này vô cùng ưa thích.

Kim Liên thần sắc vui vẻ thân thiết ôm chặt nàng ngọc thủ như thể tiểu muội vừa lập công muốn được khen thưởng a.

- Việc này là do nàng lập mưu?

- Làm sao thiếp có thể thần thông quãng đại như vậy, chỉ là thiếp biết chàng rất hứng thú đối với vị cô nương này nên muốn thuận nước đẩy thuyền, không ngờ lại đi đến cớ sự này.

Hạ Thảo lắc đầu buồn bả, ngay khi biết Trần Duyên nguyên nhân muốn một trong cá thê tử ra ngoài đồng hành cùng hắn nàng đã ẩn thấy chủ nhân đối với Lam Linh hảo cảm không tệ nên mới sai Kim Liên là người thích hợp nhất mong sẽ khiến nữ này thay đổi chủ ý. Không ngờ rằng nàng số khổ lại mắc phải tai ương này.

Hạ Thảo mang trên người Mộc Linh Thể, ngoài trợ giúp tu luyện còn có thể khiến tinh thần trở nên tinh mẫn, bài trừ tâm ma.

- Liên muội nhanh tế ra pháp bảo, ta cùng muội giúp nàng ấy thanh tĩnh lại đôi chút.

Không ngoài dự kiến, đặc thù thân thể khí chất cùng công dụng thần kì của Huyền Vũ Hồng Liên thật sự đã đình trệ của dâm độc đối với nàng não hải. Lam Linh nhận thấy bản thân tình cảnh xấu hổ nhưng tứ chi lại không thể khống chế vẫn không ngùng tự thỏa mãn.

- Lam Linh muội, xin muội hãy giết ta đi, tỉ không còn muốn sống nữa.

Nàng tuyệt vọng van xin tỉ muội của mình ra tay để nàng có thể được giải thoát. Kim Liên song mục ngấn lệ nàng không thể ra tay, lúc này Hạ Thảo như đã ủ mưu từ trước âm điệu như thôi miên người.

- Ngươi có muốn một lần nữa được nhìn thấy tướng công như trước kia.

- Ngươi giả dối, hắn thật sự đã không còn sống trên cõi đời này, ta cũng không thiết gì có thể tiếp tục tồn tại.

Nàng cắn răng quyết không để kẻ khác lưu lạc.

- Đúng là hắn không thể sống lại nhưng ngươi có thể cùng hắn bên nhau như xưa. Ắt hẳn ngươi cũng rõ năng lực khống thi của khôi lỗi tông, chỉ cần có bọn chúng công pháp thì ngươi liền có thể ở bên tướng công như trước kia mà không phải là hình hài người không ra người ma không ra ma này.

Không phải khi không mà chúng tỉ muội luôn xem Hạ Thảo là đại tỉ, đừng nghĩ ngày thường trước mắt Trần Duyên nàng chỉ là một tiểu miêu bé nhỏ. Nhưng đó chỉ là với một mình hắn, nàng đối với tâm tư kẻ khác mĩ nhân vô cùng hiểu rõ, nàng chỉ trong tích tắc nắm chặt lấy Lam Linh nội tâm yếu điểm không hay không biết ra một đòn chí mạng.

Chương 149: Lam Linh bi thương 18+ (nặng)

Mĩ phụ trở nên im bặt, hạ thể của nàng không ngừng co giật, tắc dụng thanh tĩnh của Hạ Thảo lẫn pháp bảo dần bị đẩy lùi.

- Vậy thì ngươi muốn ta phải làm gì?

- Hi hi hi chính là thứ mà ngươi mấy tháng nay đêm nào cũng ao ước, đó không phải cự long của chủ nhân sao?

Hạ Thảo nhẫn nại, từng chút từng chút khiến nàng rơi vào hố sâu của tuyệt vọng.

- Không đời nào, là ngươi nói dối.

- Hạ Thảo tỉ nói không sai, nếu không phải đêm nào tỉ cũng trong giấc mộng cùng tướng công trêu đùa thì làm sao lúc nào miệng bất giác cũng gọi tên chàng. Không chỉ vậy, buổi sáng hạ thể lúc nào cũng ẩm ướt.

Lời Kim Liên nói không sai, hai nàng sơm tối buôn chuyên ân ái đêm đêm Lam Linh khó lòng yên giấc, chỉ cần nhớ tới lời của Kim Liền đồng thời bất giác hình ảnh Trần Duyên lại hiện ra càng khiến tim nàng thổn thức.

Nội y của Trần Duyên sớm đã được hắn dâm phụ Kim Liên thoát xuống từ lâu, cự long vốn đã nổi giận ngẫn đầu lên trời thị uy trước cái nhìn như si như mê của nàng.

- Lam Linh tỉ mấy năm nay đã không được mưa móc để thiếp giúp chàng.

Nàng dâm tính bộc phát, miệng ngọc như hố sâu không đáy bao trùm lấy tiểu Trần Duyên. Nhưng cự long quả thật quả cường hãn, nàng không thể nào một ngụm nuốt xuống nhưng chiếc lưỡi nhu nhuyễn quyết không chịu thua, đối với thứ hung tợn kia không chổ nào bỏ xót.

Nàng sau khi tận tâm chăm sóc hắn mệnh căn, trong miệng nước bọt không vội nuốt xuống mỉm cười yêu dị bước tới trước mặt Lam Linh. Mĩ phụ trong lúc rối ren bất ngờ bị nàng tỉ muội đột kích, đôi môi mềm mại bị khóa chặt.

Bất ngờ bị đột kích Lam Linh nội tâm muốn vùng vẫy nhưng không thể, nàng lúc bày so với phàm nhân còn yếu ớt hơn bội phần. Lưỡi nàng bị lưỡi Kim Liên trêu đùa, hai mĩ phụ khoog ngừng trao nhau những giọt huỳnh tương nồng nặc mùi nam nhân.

- Hì hì hì đó chính là hương vị của phu quân, tỉ phải khắc cốt ghi tâm a, cả đời cũng không thể phai mờ.

Lam Linh gương mặt trở nên ngốc trệ, nàng bị khí tức nam nhân mạnh mẽ của Trần Duyên đánh gục không còn có sức phản kháng.

Trần Duyên thấy thời cơ đã tới, hắn như một vị đế vương thân chinh bước lại gần cung tần của mình. Trông thấy Lam Linh dâm tính đã lên tới đỉnh điểm, tuy nàng đã không còn điên cuồng như trước nhưng ánh mắt thèm khát kia đã từ lâu chuyền dời lên người hắn.

- Nàng muốn ta làm gì, nếu nàng không nói ta không thể cho nàng được a.

Mĩ phụ tóc tai rối bời, nàng trong người nếu chỉ còn một chút hơi sức liền đã liều mạng hét lớn “kiền ta a…chàng hãy kiền ta tới chết a…” Nàng thở từng cơn nạng nhọc, ánh mắt van nài không thể làm gì khác hơn cố sức rướng tuyệt sắc gương mặt lại gần hắn, nhã ra chiếc lưỡi thơm tho liếm láp hắn cự long. Ngay tức khắc hương vị mãnh liệt trực tiếp được nàng cảm thụ, hạ thể thậm chí còn ướt át hơn trước.

Trần Duyên cười thỏa mãn, không để nàng chờ lâu hắn mạnh mẽ xốc nàng lên, mặc kệ mĩ phụ thân thể cực kì mẫn cảm trực tiếp chiếm đoạt nàng miệng ngọc. Lam Linh điên cuồng hưởng ứng, đây là điều mà nàng đã điên cuồng kháo khát bấy lâu nay.

Đồn bộ từ lâu đã phơi ngoài không khí được Trần Duyên tận tình nắn bóp, nhận thấy nàng hạ thể đã đủ ẩm ướt, cự long đói khát không thể kiềm chế nhắm thẳng vào tiểu cô nương bên dưới.

- A…A…A…

Nàng đau đớn như chết đi sống lại, phần vì nàng đã khô hạn quá lâu nay bỗng nhiên được lấp đầy, phần vì hắn tiền vốn quả thật quá cự hãn khiến nàng không thể ngay tức khắc chống chịu.

- Ha ha ha dâm phụ, đây không phải là thứ nàng mong chờ sao, chỉ là lúc đầu thống khổ thôi, chỉ chút nữa nàng liền không khác gì các thê tử của ta chỉ biết cầu xin ta hưởng dụng.

Trần Duyên khoái chí, Hạ Thảo cùng Kim Liên không khởi đỏ mặt. Lời hắn nói không sai, lần đầu các nàng cảm thụ thống khổ không thể kể xiết nhưng sau đó chính là từng khắc hân hoang tới tận mây xanh. Nếu không phải hắn thương tiếc các nàng ăn không tiêu mà bỏ mạng thì chúng nữ quả thật không muốn cùng hắn tách rời.

- Uhm…tướng công…thiếp sướng…a…sướng…kiền thiếp nữa a…

- Sâu…sâu hơn nữa…sâu… Chỉ sau vài lần nhấp hông, Lam Linh đã không còn thống khổ, nàng thậm chí còn chuyển động eo thon cùng hắn vận động thập phần nhuần nhuyễn.

- Nàng không phải một lòng son sắc cùng tên thi nhân kia a, sao bây giờ lại gọi ta là tướng công hả?

- A…tướng công của thiếp chỉ có chàng, chơi thiếp được sung sướng như vậy cũng chỉ có chàng.

Nàng một mặt dâm phụ bị Trần Duyên triệt để khai phá, mặt cho tên thi nhân tướng công xấu số vô nghĩa gào thét, thê tử của hắn vẫn đang không ngùng khiêu vũ trên dương v*t của nam nhân xa lạ.

- Tức là chỉ cần khiến nàng thỏa mãn liền có thể trở thành nàng phu quân? Dâm phụ lời ta nói có phải hay không.

Hắn thập phần cao hứng, song thủ mạnh mẽ đánh lên nàng căng tròn kiều đồn. Trần Duyên nhận ra hắn càng đánh càng nghiện, trong số thê tử của hắn Lam Linh kiều đồn chính là vô cùng thuận tay a.

- Phải…không sai, chỉ cần nam nhân khiến thiếp thỏa mãn đều là phu quân của thiếp. Chỉ cần chàng… cả đời này ban ơn mưa móc không ngừng…cho thiếp thì thiếp sẽ là dâm phụ của chàng thôi…

- Ta không cần dâm phụ, thứ ta cần chính là một đầu chó mẹ chỉ cần ta thích liền chổng mông cho ta kiền.

Trần Duyên cự long mạnh mẽ ra vào không thể nào đếm hết, mỗi lần hắn đều dùng toàn lực. Nhục nhã, đau đớn, thỏa mãn cùng lúc xâm nhập tâm trí khiến Lam Linh không còn có thể khống chế được mình chỉ cần lời Trần Duyên nói ra dù có hoang đường tới đâu nàng đều không nghĩ ngợi đáp ứng.

- Thiếp…thiếp chính là một đầu chó mẹ vô liêm sĩ, chỉ biết…uhm cùng chàng giao hoang…ngày ngày giao hoang không ngớt.

Một canh giờ, hai canh giờ…ba ngày, ba đêm cuối cùng mĩ phụ đã hoàng toàn bị Trần đại sắc lang khuất phục. Nàng tứ chi như bị tê liệt, nằm sóng soài trên giường đá. Trên mặt xuân sắc vẫn còn chưa tan, hạ thể đã ngập ngụa Trần Duyên tinh hoa, hắn không nhớ đã bắn vào trong nàng bao nhiêu lần nhưng khẳng định là không ít, nhiều đến mức hạ thể nàng không thể chứa hết nổi.

- Tướng công chàng không kiền chết tỉ ấy chứ.

Kim Liên xót xa để đầu nàng gối lên chân, ba ngày qua lam Linh đã không ngừng gào thét trong khoái cảm. Nàng liên tục vận động, hạ thể điên cuồng phun ra nuốt vào cự long của hắn như thể muốn xóa đi nổi đau khổ đang đè nén trong lòng.

- Muội không cần phải lo lắng, tỉ nghĩ chủ nhân biết chừng mực, muội xem thứ điên cuồng này vẫn chưa hề mệt mỏi a, có phải chàng muốn giết chúng thiếp mới vừa lòng.

Hạ Thảo ngoan ngoãn ngồi vào giữa hai chân hắn thuần thục dùng miệng ngọc tẩy đi vết tích của cuộc truy hoang vừa rồi. Kinh dị hơn cự long của Trần Duyên vẫn không hề xuy xuyển, vẫn cứ hùng dũng nơi đó chờ đợi Hạ Thảo ân cần chăm sóc.

Chương 150: Khống thi công pháp

Ngày hôm sau Lam Linh mắt phượng dần hé mở, lực lượng đang từng chút một quay trở lại với nàng. Chưa kịp nhận thấy điều gì xung quanh thì nhục thể chỉ khẽ cử động hạ thể đã nhói lên khiến nàng bất giác rên lên thành thành tiếng.

Ngọc thủ xoa nhẹ, nàng hoảng hốt nhận thấy một mảnh lầy lồi vẫn còn bên dưới. Tinh hoa hắn bắn vào trong này sau mỗi cử động lại bị ép dồn nén bắn ra ngoài không ngớt.

- Lam Linh, tỉ vẫn còn chưa khỏi hẵn, đừng vận sức quá nhiều.

Kim Liên nhận ra nàng đã tỉnh giấc mở lời an ủi.

- Kim Liên muội chuyện đêm qua là sự thật?

- Là sự thật, tỉ muội chúng ta đều đã là người của chàng, tỉ sẽ không còn cô đơn, còn tướng công, còn các tỉ muội sẽ luôn ở bên tỉ.

Trần Duyên cũng tiến bước lại gần, bế nàng ngọc thể ngồi xuống trên giường đá.

- Liên nhi dù nàng có nói gì chăng nữa trong thâm tâm ta đã xem nàng là Trần Duyên này thể tử. Dù nàng có dùng bất cứ thủ đoạn nào cũng không thể thoát khỏi tay ta đâu.

Mĩ phụ sắc mặt biến chuyển lạnh lùng, song mục toát ra nồng đượm sát khí, nghiến răng từng chữ.

- Ngươi đừng mơ tưởng có thể lợi dụng trong lúc nguy cấp chiếm lấy ta thân thể liền có thể khiến Lam Linh này khuất phục cam chịu trở thành nữ nhân dể ngươi đùa bỡn.

- Lam Linh tỉ.

Kim Liên bồn chồn lo lắng.

- Ta cùng ngươi từ đầu chỉ là công bằng trao đổi, ta cùng ngươi hoang đường một đêm đổi lại là công pháp chính tông của Khôi Lỗi Tông.

Lam Linh thần sắc không chút suy giảm như thể đối với nàng cùng nam nhân giao hoang không phải là vấn đề trầm trọng.

- Được rồi Liên nhi, lời ta đã nói ra làm sao có thể rút lại được.

Trần Duyên thần tình không lấy làm lạ, lòng bàn tay đã chuẩn bị sẵn từ trước đó đưa ra một quyển trục màu xám được niêm phong cẩn thận thong thả đưa tới trước mặt nàng. - Đây chính là Khống Thi Linh Pháp, công pháp đặc thù chỉ có đệ tử hạch tâm Khôi Lỗi Tông mới có thể nắm giữ.

Nàng chần chừ có chút e ngại, nhưng cảm thấy Trần Duyên không có ý ngăn cản mĩ nhân nhanh chóng bắt lấy.

- Trao đổi giữa ta và ngươi đã hoàn thành, chúng ta không ai nợ ai.

Lam Linh muốn tránh thoát khỏi vòng tay của hắn. Sau một hồi dây dưa rõ ràng nàng không thể nào thoát ra được.

- Nàng đã từng thề với ta điều gì không lẽ đã quên rồi sao, cả đời này nàng chính là Trần Duyên ta nữ nhân.

Trần Duyên bá đạo bản tính trước nay vẫn không hề thay đổi, nhất là đối với nữ nhân hắn không đời nào để kẻ đã có quan hệ cùng hắn bỏ đi, hắn phải dùng mọi cách giữ nàng lại bên mình.

Mĩ phụ mắt phượng sắc lạnh, nàng không một lời đáp trả. Mở ra quyển trục, mất gần nữa ngày nghiên cứu Lam Linh lấy ra trủy thủ, nàng chầm chậm bước lại gần tên tướng công đang thi hóa kia.

- Gừ…gừ…khè…

Thi nhân tứ chi vẫn còn bị Trần Duyên phong ấn không thể cử động, cảm nhận được hơi thở của người sống liền như điên dại. Hàm răng không ngừng cắn mạnh vào hư không như thể muốn ăn tươi nuốt sống nàng. Hành động của Lam Linh đã đánh động Trần Duyên cùng nhị nữ gần đó, trước ánh mắt khó tin của ba người, nữ nhân nét mặt không đổi, trủy thủ trong tay dứt khoát đâm thẳng vào mi tâm kẻ mà nàng từng xem là tướng công khiến chất huyết dịch bắn tung tóe bóc mùi hôi thổi khắp nơi.

- Ngươi hãy an nghĩ dưới hoàng tuyền a, thù của ngươi ta sẽ báo.

- Nhân Thi Biến.

Nàng song thủ bắt ấn nhanh như chảo chớp. Đầu cương thi dần trở nên khô héo, da dẽ khô quắt lại khiến người ngoài trông thấy cực kì đáng sợ.

- Tiếp lấy.

Trần Duyên từ trong túi trữ vật lấy ra một cổ quan tài kì dị, hắn đã từng tra xét qua. Cổ quan tài này chính là một món pháp khí cấp 2 Giáp đẵng. Hà Thiên Dẫn khẳng định dùng thứ này để bồi dưỡng đầu cương thi của hắn.

Lam Linh nhẹ nhàng tiếp lấy, nàng dùng chân khí khống chế đầu cương thi bước vào trong quan tài. Sau đó lấy ra lá bùa thật lớn chỉ độc một chữ “Phong” mọi đông tác đều không hề chậm trễ, ngay khi bán thi nhân vừa chết là lúc thi khí mãnh liệt bộc phát ra ngoài. Người thi triễn phải nhân lúc này phong ấn cương thi từ từ bồi dưỡng.

Nàng thu công, dùng một sợi dây thừng to lớn cột chặt lấy cổ quan tài mang sau lưng, quay qua nhìn Trần Duyên lạnh lùng nghi vấn.

- Lúc này ngươi còn muốn đem ta trở thành ngươi nữ nhân nữa hay không?

Hạ Thảo sắc mặt có chút trầm trọng, nàng từ đầu tất cả đều đã thu vào trong mắt. Dù tên nam nhân kia đã trở thành bán thi nhân không thể trở lại làm người nhưng nữ nhân này lại không ngần ngại một đao đoạt mệnh. Kinh dị hơn ả còn dùng chính thân xác của tướng công luyện chế thi sát nhằm tăng cường thực lực. Nếu chủ nhân thật sự…

- Chủ nhân xin hãy cân nhắc, ả ta…

Trần Duyên phất tay khiến lời nàng vừa định nói ra liền bị ngăn trở lại. Thiếu niên sắc mặt bình thản không chút gợn sóng, những gì diễn ra trước mắt không hề làm hắn ái ngại.

Hữu thủ nâng nàng mĩ cằm, Trần Duyên đột ngột chiếm hữu lấy đôi môi mềm mại trước vẻ bất khả tư nghị của Lam Linh. Lưỡi hắn nhẹ nhàng tách nàng răng ngọc, chậm chạp tấn công vào bên trong. Mĩ phụ nhục thể như tê dại đi, Trần Duyên không ngừng chơi đùa bên trong nàng khoang miệng, cả hai trao nhau những dòng mật ngọc làm cho cuộc truy hoang miệng lưỡi này triền miên không dứt. Mãi tới khi Lam Linh hô hấp dần nặng nề Trần đại sắc lang mới buông tha cho nàng.

Hành động của hắn đã gấp trăm lần lời khẳng định, “nhất ngôn cửu đỉnh” một lời Trần Duyên hắn nói ra dù có thịt nát xương tan quyết không thể nào rút lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau