KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Trần Duyên không may

Bên trong Ma Kiếm Lâm, nơi mà không nhiều tu sĩ Trúc Cơ dám bén mãn tới.

- Tiểu Mập Mạp, ngươi không thể đứng yên một lúc sao?

Trên tầng cổ thụ, Trần Duyên thu mình khẽ đẩy nhẹ lớp lá cây nhìn xuống. Một khoảng đất không lớn lắm nhưng điều khiến hắn đau đầu chính là bên dưới chính là một nhà Cường Lực Hùng yêu thú Nhị cấp, Ất đẵng.

Một nhà tứ hùng không biết từ đâu, đêm qua bỗng nhiên xuất hiện khiến Trần Duyên hoảng hốt. Hắn theo luồng tin tức thu thập được lần mò tới nơi tên đệ tử kia bị sát hại, lãng phí nữa tháng trời không tìm ra được một chút manh mối nào, thậm chí địa điểm nơi tử thi nằm xuống cũng đã bị yêu thú giày xéo.

- Đúng là họa vô đơn chí mà, bốn đầu súc sinh này khi không lại tới đây, đã vậy mà còn nán lại suốt ba ngày báo hại ta không thể rời đi.

Trần Duyên đau đầu, Tiểu Mập Mạp tâm tình lại cực tốt thân sâu to tròn phóng tơ lên lá vô tâm chơi đùa thậm chí còn cố ý đùa cợt tên ngốc không may phải co rúm người không dám dịch chuyển dù chỉ một li.

- Khà khà khà đừng trách lão phu không cảnh báo, Cường Lực Hùng này trong hàng ngũ yêu thú Đinh đẵng cũng xếp vào loại tinh anh. Chỉ cần một đầu xông lên cũng đủ khiến ngươi bận rộn một phen chứ đừng nói một nhà bốn đầu trưởng thành này.

Chu lão không tim không phổi hùa theo Tiểu Mập Mạp chăm chọc trên nổi đau của hắn.

- Không lẽ ta thật sự phải chân chân nơi đây sao?

Trần Duyên chán chường, một nhà tụ họp lũ hùng yêu hết ăn, lại chơi đùa mệt lại lăn ra ngủ say như chết. Trông thấy bọn chúng càng khiến hắn sắc mặt khó coi nghĩ thầm. - Các vị tổ tông ơi là các vị tổ tông, ngoài kia của ngon vật lạ, suối mát trong lành cớ sao lại ở đây đọa đầy thân xác nhỏ bé này a.

Nhị cấp yêu thú giác quan vô cùng tinh mẫn, Trần Duyên nếu không nhanh tay dùng dược liệu tẩy đi hắn mùi, che giấu đi hắn khí tức thì có lẽ đã trở thành thực vật trong bụng chúng.

Nổi lòng của Trần Duyên như đã đánh động tới trời cao, giữa đêm trăng sáng tứ đầu yêu hùng đang ngủ say bỗng nhiên tỉnh giấc, hắn cũng bị đánh động hai mắt liếc nhìn về một phía.

- Có kẻ đang tới, không có ít nhất ba luồng khí tức khác nhau, bọn chúng cùng đồng hành sao?

Trần Duyên biết thời cơ đã đến, hắn bắt lấy Tiểu Mập Mạp trên nhánh lá nguyên khí trong người chực sôi trào tất cả chỉ chờ thời cơ thuận lợi tung người tẩu thoát.
- Lam Linh, ngươi không phải đã thề thốt nơi đây có yêu hùng lui tới sao, chúng ta đã rà soát hơn ba ngày ngày cả một chút lông mao cũng không tìm thấy.

Trung niên sắc mặt nhợt nhạt hét lớn, dù đã gồng cổ nói to nhưng thanh âm hắn phát ra cực kì âm hàn, kết hợp cùng dáng người gầy gò không khác gì một tên sắp bước chân xuống lỗ. Lời hắn nói ra cũng khiến đồng bạn đi theo cũng mất dần kiên nhẫn ném ánh mắt không hài lòng về phía nàng.

Nữ nhân đi đầu thập phần bất an, vì tuy tìm hùng yêu túi mật đã bỏ không biết bao nhiêu công sức. Hùng loại yêu thú thập phần khó tìm thấy, trên người dù tứ chi, túi mật hay đại não không gì là không dùng tới càng khiến chúng trở thành mặt hàng vô cùng giá trị khó có thể mua được.

Nàng tình cờ mua được một ít tin tức cực kì đáng tin nơi hùng yêu xuất hiện liền dốc gần hết gia sản mời tới hai tên đồng đạo này xông vào trong thú triều. Phải trả cái giá lớn như vậy nếu như chuyến đi này lại trắng tay ra về mĩ phụ liền kiệt quệ không biết ngày tháng nào mới có thể chèo chống trở lại.

- Hà đạo hữu, không phải chúng ta đã giao ước từ trước sao? Hai vị phải giúp ta tìm về hùng mật nếu không đừng mong mơ tưởng một nữa linh thạch kia.

Mĩ phụ một thân tu vi Trúc Cơ làm sao có thể là kẻ nhu nhược, nàng biết thế nào là “bóp quả hồng mềm” càng làm ra vẻ nhượng bộ bọn tu sĩ tham lam này càng lấn tới. Chính vì điều đó nàng đã cố ý mời hai kẻ xa lạ để tránh bọn chúng trong thời gian ngắn bắt tay hợp tác, tới lúc đó một chọi hai nữ nhân cũng không tự tin thực lực bản thân có thể chống trả.

- Lam Linh đạo hữu không cần phải quá nóng giận, chỉ là bần đạo nhiều ngày không lần ra manh mối có chút thất vọng vì bản thân bất tài nên có lời khó nghe. Bên trong thú triều này chúng ta cần phaair đồng tâm hiệp lực mới có thể mong bình yên tồn tại.

Trung niên mở lời hối lỗi, nhưng sắc mặt không khác gì thi thể của hắn không khiến nàng có chút bình tâm. Trung niên thấp lùn đi sau cùng phòng vệ thì luôn giữ vẻ trầm mặt, đã gần một tuần trăng đồng hành nhưng hắn không hề hé răng nữa lời.

Nàng cũng không quá chú tâm, tu sĩ có rất nhiều kẻ kì quái trầm mặt ít nói cũng đã là chỉ là hạng thông thường, mĩ phụ nhất quyết không để tâm tới, chỉ cần hắn không là kẻ ngáng đường cho dù là tên câm điếc cũng có sao.

Chương 142: Yêu hùng công kích

Không khí hai bên đã dần hòa hoãn.

- Có tiếng động, mọi người nâng cao cảnh giác.

Mĩ phụ đi đầu là kẻ đầu tiên phát hiện ra động tĩnh, nàng lớn tiếng báo động đồng bạn. Riêng bản thân đã nhanh tay rút ra một sợi roi dài màu đen nhánh, siết roi da trước ngực phòng bị trước mọi diễn biến sắp tới.

Hai trung niên phía sau cũng không phải tay mơ, tên Hà tu sĩ lấy ra cho mình môt thanh tiểu bạch kiếm kì lạ gác sau lưng. Còn tên âm trầm tu sĩ hai tay từ lúc nào đã nắm chặt song chủy sắc bén hạ người gần sát mặt đất.

- Hàn Âm Ngự Thành.

Tiểu bạch kiếm tỏa ra hàn khí rét lạnh, trung niên lẫm nhẫm tay huy động kiếm pháp tạo ra một tường băng vững chắc bao bọc cả ba người vào bên trong.

- Nhị vị đạo hữu động tĩnh lớn như vậy ít nhất cũng hơn ba đầu Trung cấp yêu thú. Lúc này mà không sai sử ra thực lực thật sự thì chờ tới khi nào.

Hắn âm hàn hét lớn.

- Hung Xà Quá Giang.

Mĩ phụ đồng tình trên roi da tỏa ra hào quang nhàn nhạt, không gió tự lây, binh khí của nàng lúc này không khác gì mầu đầu mãng xà trần đầy sinh mạng.

- Khà khà khà thì ra là một môn đặc thù công pháp, Lam Linh đạo hữu quả nhiên khiến bần đạo mở rộng tầm mắt.

Chiếc roi da tràn đầy sinh mệnh đã kích động lòng tham trong lòng, trung niên ngay tức khắc định thần cười lớn lấp liếm đi vẻ thất thố vừa rồi.

Mĩ phụ đương nhiên là phát hiện ra, nhưng nàng đã sớm quen với ánh mắt tham lam của bọn chúng. Đặc thù công pháp chính là sự đồng điệu kì lạ giữa công pháp, pháp khí cùng chủ nhân của chúng. Hung Xà Quá Giang này chưa thật sự cùng nàng hòa hợp nhưng Hắc Độc Xà Tiên này lại vô cùng thích hợp khi cùng công pháp thi triển.

- Hà đạo hữu quá lời, để có thể đạt tới uy lực thật sự của đặc thù công pháp còn khoảng cách rất xa. Trung niên mỉm cười không ý kiến. Phía sau trầm lặng trung niên không một tiếng động biến mất. Hắn vốn hành nghề sát thủ đã lâu, bọn tu sĩ chuyên dùng sinh mạng người khác kiếm tiền này luôn khiến những kẻ đồng đạo phải kiên dè.

- Lam Linh đạo hữu quả nhiên phúc vận cao dày, lần này không chỉ một mà có tới ba đầu hùng yêu lần đi săn này phải nói là một đại thu hoạch.

Trung niên cao hứng cũng khiến nàng nhẹ nhõm phần nào, cuối cùng bảo vật nàng mong chờ cũng tới. Không bỏ công mấy năm tìm kiếm, mật hùng này chính là tướng công nàng tính mạng.

- Bọn chúng tới gần mau tản ra.

Hùng yêu nổi danh lực lượng khủng bố, hùng trưởng giơ cao liền phá nát tường băng thanh mãnh vụn. Hàng trăm khối băng lớn nhất đổ nát làm lộ ra nơi vừa nãy nhân loại ẩn nấp, nhưng chỉ còn thấy vùng đất trông không khiến hùng yêu phẫn nộ.

Mặt đất nơi bọn chúng đang đứng bỗng nhiên bị đóng băng hoàn toàn, tứ chi bị băng hàn giam giữ trong một khoảng khắc. Một khắc tưởng chừng ngắn ngủi nhưng lại quá đủ để một tu sĩ ra tay. Nhân lúc Cưởng Lực Hùng kinh hoàng thân thể chì trệ, hắc ảnh từ bên dưới đột phá lớp băng nhắm ngay yêu thú đầu lâu đâm tới.

- Gàoooooo…

Cơn đau thấu xương khiến Cường Lực Hùng rống lớn, một bên mắt đã bị xuyên thủng, hắc ảnh thậm chí không muốn buông bỏ mà gắng sức khoan sâu vào yêu thú đầu lâu. Trông thấy đồng bạn cái chết cận kề, một đầu yêu hùng gần đó miệng máu mở rộng, cắm chặt đôi nanh sắc bén vào kẻ thù. Hắc ảnh dường như thấy thời cơ đã không còn thuận lợi liền vội vàng uốn người thoát ra khỏi miệng hùng nhanh nhẹn tẩu thoát.

- Bọn yêu hùng này linh trí không ngờ lại cao như vậy, thậm chí còn có thể giải cứu đồng bọn.

Mĩ phụ thân người trên thân cây tay nâng niêu trường tiên đã tỗn thương không ít. Nàng thật sự quá chủ quang, cứ nghĩ chỉ cần âm thầm mai phục liền đơn giãn triệt hạ, không ngờ bọn chúng linh trí đã không hề thấp thậm chí còn ra tay giải cứu đồng bạn.

- Không ổn, đầu hùng yêu này đã phát hiện ra ta.

Cường Lực Hùng khứu giác siêu cường đánh hơi thấy mùi kẻ thù trong không khí, thì ra trường tiên lưu lại vết máu đồng bạn khiến mĩ phụ dễ dàng bại lộ.

Mĩ phụ điên cuồng cùng hùng yêu quần đấu, nàng cắn răng thà chết không quay lưng bỏ chạy, nàng biết đây có thể là duy nhất cơ hội tìm về hùng mật nếu như bỏ qua lần này không biết phải chờ đợi tới năm tháng nào.

Sau hơn nữa canh giờ triền đấu, hai bên tưởng chừng lưỡng bại câu thương, người yêu cùng nhau đồng quy vô tận thì băng lãnh trường kiếm từ phía sau phóng tới, găm trúng yếu huyệt khiến Cường Lực Hùng vốn hô hấp yếu ớt tuyệt vọng ngã xuống.

- Lam Linh đạo hữu thứ lỗi bần đạo có chút chậm trễ, thương tích trên người đạo hữu…

- Không sao, nếu không nhờ Hà đạo hữu ra tay kịp thời đầu hùng yêu này sợ rằng đã tẫu thoát a.

Nàng trên người khắp nơi thương thế chằn chịt, đạo bào không còn toàn vẹn khiến xuân quan xạ tiết. Trung niên tu sĩ taatr cả đều được hắn thu hết vào mắt, nhìn nàng ý định tà dâm không kìm được mà bùng phát.

- Hay là để ta giúp đạo hữu chữa thương a, dù sao nơi đây rừng sâu nước độc nếu không kịp chữa trị thì sẽ ảnh hưởng tới đại cục.

Hắn hơi thở nặng nề cả người bất giác run lên, hai tay nhào tới muốn ôm lấy nhục thể nóng bỏng vào người mà thỏa sức hành hạ. La Lan cũng không phải đèn cạn dầu, nàng những năm nay lăn lộn trong giới tu hành làm sao không nhận ra hắn ý đồ đen tối. Trường tiên tuy có chút hư hại nhưng uy lực vẫn còn đó, nàng bất chợt nhắm hắn công tới.

Chương 143: Ám muội âm mưu

Trường tiên lạnh lùng đánh tới, trung niên tu sĩ làm sao có thể dễ dàng để nàng ý đồ thực hiện. Hắn không một chút khó khăn tránh thoát, lùi lại mười bước chân cùng nàng giữ khoảng cách.

- Hà đạo hữu không phải ta cùng ngươi đã thỏa thuận từ trước không lẽ ngươi muốn nuốt lời. Hà đạo hữu đừng quên còn Trương đạo hữu đang ẩn nấp gần đây, hắn biết ngươi trở mặt không chừng liền ra tay diệt sát.

Nàng muốn dùng tên sát thủ thấp lùn kia làm lá bài tẫy, dù sao hắn cũng mang danh sát thủ đỉnh cấp mĩ phụ không tin tên Hà tu sĩ này lại có thể không nổi lên bất kì nghi kị gì.

- Lam Linh đạo hữu ý ngươi muốn nhắc tới tên này a.

Trung niên tu sĩ khà khà cười, bên người hắn một thân ảnh nhỏ bé hiện ra, lúc này dung nhan không còn che kín. Mĩ phụ hoảng hốt tên âm trầm tu sĩ rõ ràng bên trong hốc mắt trống không, sắc mặt không hề có một tia sinh khí.

- Là…là ngươi giết hắn.

- Ha ha ha ta không hề giết hắn bởi vì từ lúc gặp nàng hắn đã là môt tử thi.

Hà tu sĩ không ngần ngại nói ra.

- Đừng nghĩ ràng chỉ một chút tiểu thông minh đó là có thể vô ưu vô lo, ta còn đi trước nàng một bước. Tên này vốn là của ta thi sát, chỉ một chút đặc thù che giấu liền một chút tử khí cũng không hề lộ ra. Ah ha ha.

Lam Linh tuyệt vọng, thì ra nàng từ lâu đã là con cờ trong tay hắn, phí công trừu mưu tính kế bao lâu nay cũng trở thành cát bụi. Ngọc thể bỗng dưng hỏa dục dâng cao, mấy trăm năm chay tịnh một lòng tìm kiếm kì dược cốt để cứu lấy nàng trượng phu tính mạng không ngờ lúc này mĩ phụ hạ thể đẫm nước, ngọc thủ không ngờ sờ mó hạ thân.

- Chỉ cần ngươi cho ta mang mật hùng trở về thì…thì ta khẳng định sẽ bỏ ra một cái giá để ngươi hài lòng.

Trông thấy mĩ phụ dục hỏa cùng tuyệt vọng đan xen trung niên càng trở nên điên cuồng, nhưng hắn tâm tính bệnh hoạn làm sao có thể co nàng toại nguyện.

- Khà khà ngoài nàng nóng bỏng ngọc thể còn thứ gì có thể khiên ta động tâm, Hà Thiên Dẫn ta trước nay chưa từng cùng kẻ khác thương lượng qua.

- Ngươi… ngươi…ưm…ưm…

Nàng không ngờ rằng bản thân trong lúc vô ý đã bị hắn hạ xuân dược, Hỏa Dục Tán dù là Kết Đan kì tu sĩ cũng khó mà phòng bị. Lam Linh mĩ sắc hoảng sợ khiến Thiên Dẫn thú tính càng trỗi dậy mạnh mẽ, chỉ cần nghĩ tới việc đè nàng dưới hạ thể không ngừng ra vào tới khi bức tử, hắn liền biến nàng thành một kiều diễm sát thi. Chỉ nghĩ tới đây trung niên bệnh hoạn bộ mặt không ngừng bày ra trước mắt.

Từng bước, từng bước tiến lại gần, khoảng khắc mà hắn kiên nhẫn chờ đợi ba tháng qua đã tới. Lam Linh nhục thể run rẫy, nàng sợ hãi khi nghĩ tới bản thân bị hắn làm nhục, sợ hãi phu quân nan y bệnh hiểm đang chờ nàng quay về. Tất cả dường như xụp đổ khoảng khắc nàng tưởng chừng như mọi chuyện đã kết thúc thì…

- Rắc…

Thiên Dẫn cách hắn dục vọng chỉ còn một gang tay khoảng cách, tất cả tinh thần đã dồn vào những nơi xuân quang hiển lộ trên người nàng. Thi sát phía sau không bị Hà Thiên dẫn khống chế bỗng nhiên bị một đầu kì lạ trùng phanh thây, tứ chi tan tác không còn gì nguyên vẹn.
- Ah…ah…ah súc sinh ngươi dám…

Hà Thiên Dẫn điên cuồng, trong người nguyên khí mười phần lưu chuyển. Hắn rút ra trường kiếm băng hàn nhưng chưa kịp xuất chiêu thì trên không trung càng nhiều linh trùng không biết từ đâu vây đánh.

Quả đúng như Trần Duyên suy tính, hắn thực lực mười phần đã suy giãm bảy, tám thành. Hà Thiên Dẫn một thân tạo nghệ đều dồn lên thi sát thủ đoạn, ngay tức khắc hắn liền ra chủ ý chính là phế đi sát thi kia dùng chiêu “rút củi dưới đáy nồi” quả nhiên trung niên lúc này trật vật không tả nổi.

- Là kẻ nào. Kẻ nào dám đánh lén ta…

- Ha ha ha các hạ phải chăng là Khôi Lỗi Tông người không sai a.

Huỳnh Tảo vốn không hề chủ định nhúng tay, nhưng khi hắn vừa phát hiện tên tu sĩ thấp lùn kia lại là một thi sát liền không kiềm được mà ra tay. Tên Hà Thiên Dẫn này cùng thi sát cao minh tới mức khí nữ nhân kia không thể nào nhận ra đủ để biết hắn tạo nghệ trên khống thi cực kì cao cường. Trên đời này tám thành khống thi tu sĩ đều xuất thân từ Khôi Lỗi Tông, bọn người quái gỡ này luôn xem thi sát như thể tính mạng thứ hai, gần như tất cả tài nguyên đều đổ dồn lên chúng.

- Biết rõ ta là Khôi Lỗi Tông tu sĩ mà còn dám ra tay không lẽ ngươi chán sống.

Hà Thiên Dẫn phẫn nộ cực độ, thi sát kia đã khiến hắn hao phí không biết bao nhiêu thiền tài địa bảo, đắp lên một thân thực lực tu sĩ Trúc Cơ Trung kì. Thậm chí đã từng có tu sĩ Trúc Cơ Thượng kì đã phải bỏ chạy bán sống bán chết trước thực lực hợp kích của bọn chúng.

- Khôi Lỗi Tông? Ma Kiếm Tông ta trước nay chưa hề đem các ngươi để vào mắt.

- Ngưng Trùng Tiễn.

Trần Duyên hừ lạnh, hắn đầu ngón tay Phệ Huyết Trùng bao quanh kết nối thành hình mũi tên. Phẫy nhẹ, trùng tiễn xé gió lao tới cắm thẳng vào Hà Thiên Dẫn đùi trái. - A…a…

- Mục đích của ngươi tới đây làm gì.

Lại một mũi tên cắm thẳng vào đùi phải, trùng tiễn không đơn thuần là mũi tên thông thường. Ngay khi cắm chặt vào nhục thể, trùng tiễn bỗng nhiên tan rã hàng trăm đầu Phệ Huyết Trùng tràn ra đầu vết thương từng ngụm nhỏ xé toan huyết nhục kẻ xấu số.

Trong lúc Hà Thiên Dẫn vẫn còn cứng miệng, nỗi đau thể xác không thể khiến một kẻ mấy trăm năm lăn lộn nản trí thì dưới đất, nữ nhân cả người vô lực cục cựa. Nàng y phục đã bị chính tay nhàu xé khiến xuân quang khắp nơi hiển lộ, mĩ phụ đau khổ bò tới ôm chân Trần Duyên.

- Đạo…hữu ta biết bọn hắn tổng đàn ở nơi đâu, ta…sẽ nói cho ngươi biết. chỉ cần…ư…

- Chỉ cần làm sao?

Hắn nhìn nàng đầy hứng thú, nàng mắt phượng cùng đôi lông mày sắc lẽm. Rõ ràng ngày thường mĩ phụ này cũng thuộc hạng ma đầu giết người không gớm tay. Hắn ẩn ẩn cảm nhận được nàng dày đặc sát khí, không ngờ một nữ ma đầu lại có ngày lưu lạc tới tình cảnh này.

Trần Duyên nắn bóp Lam Linh đồn bộ khiến nàng ưởn người càng siết chặt lấy hắn.

- Hà đạo hữu hay là ngươi nói ra Khôi Lỗi Tông âm mưu sau đó chúng ta đường ai nấy đi. Ta không nói ra cũng không ai biết ngươi là kẻ giở trò, ngươi nhìn xem nữ nhân này cũng thật nhiều nước a, nàng ắt hẳn toàn thân đều ngứa ngấy không lẻ ngươi lại không muốn hành hạ nàng.

Chủ ý khó có thể cưỡng lại được, Hà Thiên Dẫn trên đời này hắn đam mê chỉ có một chứ “sắc”. Không biết có bao nhiêu nhi nữ nhà lành bị hắn chà đạp, từ khi đột phá Trúc Cơ bản tính háo sắc không hề giảm thậm chí còn mãnh liệt hơn trước. Tình cờ bắt gặp Lam Linh tuyệt sắc mĩ phụ hắn trong lòng thú tính trỗi dậy nhưng biết bản thân thực lực khó có thể khiến nàng không chút xây xước khuất phục đành phải hao tốn không nhỏ mới có thể đi được tới bước này.

Hà Thiên Dẫn tâm ý đã quyết, hắn không cần để tâm cái gì nhiệm vụ sư môn, chỉ cần bình yên rời đi trong tay lại còn mang theo mĩ nữ đó đã là vạn phúc.

- Ngươi thật sự sẽ không ra tay?

- Hừ ngươi không có tư cách cùng ta nói đạo lí, nếu như không nói ra ta liền diệt sát ngươi tại đây sau đó lại theo lời nữ nhân này tìm ra tổng đài của các ngươi liền tiện bề giải quyết.

Trung niên bất đắc dĩ vì bản thân tính mạng không thể không nói ra. Nhưng kì lạ vừa muốn mở miệng thì lập tức hắn khuôn mặt bỗng nhưng biến dạng. Miệng càng trở nên dị dạng không thể cục cựa.

- Cấm chế. Hắn bị gieo cấm chế trên người.

Trần Duyên kì dị nhìn thấy Hà Thiên Dẫn đầu lâu như bị bóp nghẽn, ngũ quang xô lệch, hai mắt lồi cả ra ngoài vô cùng thể thảm chết đi.

Chương 144: Nữ nhân khốn khổ

Nhục thể dần tan rã trở thành một vũng chất đen lòm bốc lên mùi cực kì khó ngữi. Ngoài trên người y phục cùng túi trữ vật, hắn xương cốt cũng đã không còn tồn tại.

- Đây chính là kết cục của kẻ phản bội, Khôi Lỗi Tông quả nhiên không hổ danh là một trong Tứ Đại Ma Tông thủ đoạn thập phần tàn độc.

Nhìn xuống dấu vết còn xót lại kia Trần Duyên không khỏi lắc đầu nuối tiếc. Một tên tu sĩ Trúc Cơ có thể moi được không ít tin tức hữu ít, đặc biệt là tu sĩ Khôi Lỗi Tông, nơi đó đệ tử không nhiều, mỗi tên gần như đều là nội môn đệ tử nắm trong mình không ít bí mật.

- Đạo hữu…đa tạ…

Lam Linh gần nữa canh giờ không ngờ lại có thể tự thân áp chế dâm độc, dù Trần Duyên cũng phải dùng ánh mắt khác nhìn nàng. Thứ Hỏa Dục Tán này ngoài trừ mùi hương rất hăng khó lòng hạ độc thì khi không may dính phải thì chỉ có tu sĩ Kim Đan mới có thể nhẹ nhàng bài trừ.

- Nữ nhân này không ngờ chỉ dựa vào kiên định tâm niệm khiến dâm độc không thể bùng phát.

- Lam đạo hữu đạo tâm bất phàm khiến ta phải bội phục.

- Ngươi…ngươi đừng chạm vào ta.

Nàng dù mặt ngoài áp chế nhưng thực ra chỉ dùng kiên định ý chí nắm giữ lấy bản thân một chút tỉnh táo cuối cùng. Nếu như khí tức nam nhân tới quá gần chính nàng cũng khó lòng chống đỡ.

Trần Duyên thần sắc đương đương không có gì lộ ra vẻ dâm đãng bộ mặt. Hắn hữu thủ đặt nhẹ lên vai mĩ phụ.

Nàng hốt hoảng bỗng thở phảo nhẹ nhõm, dâm độc trong người đã tiêu trừ đi ba bốn phần. Hỏa nhiệt có thể đốt cháy tâm can kia cũng dần tiêu tán. Lam Linh ánh mắt đã giảm bớt đi đề phòng nhìn hắn.

- Đạo hữu ắt hẵn phải là cao đồ của danh môn chính phái, từng hành động lời nói đều toát ra phong thái quang minh chính đại của bậc quân tử.

- Ta quang minh chính đại? ha…ha…ha… Nam nhân như hắn là lần đầu trong đời nàng được diện kiến, mấy trăm năm nay đám nam nhân xoay quanh nàng không tên nào lại không có ý định xấu xa tiếp cận lại gần.

Nàng sinh ra vẻ ngoài phi thường sinh đẹp, càng lớn vóc dáng càng nở nang khiến bao kẻ thèm muốn. Sợ rằng bản thân sẽ bị bọn chúng ăn không còn cọng xương nàng mới đành trao thân gã phận cho một tên tán tu Trúc Cơ kì. Hắn bề ngoài quân tử chính trực nhưng than ôi, sau khi cùng hắn nên nghĩa phu thê thì bộ mặt vốn che giấu bấy lâu mời lộ diện.

Gã nam nhân tâm tính thấp hèn không ít lần dùng quỷ kế vây giết bàng hữu chiếm lấy tàu nguyên. Thậm chí có lần hắn còn dụ dỗ nàng cùng lên giường với một tên nòng cốt đệ tử để hắn có thể tiện đường thoát khỏi kiếp tán tu. May thay lúc đó nàng cũng đột phá Trúc Cơ nên thẳng thừng từ chối khiến hắn chỉ có thể nuốt cơn phẩn nộ mà từ bỏ.

Cuối cùng ngày đó cũng tới, một lần cùng những tên đạo hữu dơ bẩn kia đón đường một toán đệ tử đang vận chuyển tài nguyên không ngờ bị một tên tu sĩ Kim Đan trà trộn vào trong đó khiến hắn bị thụ chưởng trọng thương. Ân nghĩa phu thê còn đó, hắn đã dập đầu cầu xin khiến nàng không thể nhắm mắt không cứu. Hơn trăm năm nay Lam Linh đã không tiếc linh thạch thu lấy linh dược giúp hắn trị thương, nay còn một vị cuối cùng hùng mật của cấp hai yêu thú khiến nàng không màng hiểm nguy xâm nhập vào cấm địa này.

- Đa tạ đạo hữu, ân này ta…

- Không cần phải khách sáo, thứ dâm độc này thập phần bá đạo ta chỉ có thể vì đạo hữu áp chế xuống, độc dược còn đó tuy tạm thời không đáng lo ngại nhưng đạo hữu tình trạng chắc cũng là người rõ nhất a.

Mĩ phụ ấp úng, nàng nội thể không ai có thể tường tận hơn. Nàng nguyên khí một chút cũng không còn, một thân Trúc Cơ thực lực thậm chí còn không bằng một phàm nhân ngay cả tự thân đi lại cũng không phải là việc dễ dàng. - Hời…trước hết hãy mặc tạm y phục này trước, sau đó từ từ hẵn suy tính sau.

Trần Duyên lấy ra đạo bào đưa tới, nàng lúc này mới chợt nhận ra ngọc thể đã gần như phơi bày trước mắt hắn.

- Hắn…hắn đã thấy hết…từ trước tới nay chỉ có phu quân mới có thể…

Mĩ phụ thập phần ngượng ngùng muốn tìm một nơi nào đó chui xuống quách cho xong. Một tay vội vàng che đi đôi cự nhũ, tay kia muốn lấy đạo bào.

Trông thấy nàng ngập ngừng song thủ run run Trần Duyên tiến lại gần, hữu thủ đỡ lấy mĩ phụ dựa vào lòng ngực săn chắc, tay kia thuần thục khoác lấy đạo bào tiếc nuối che đi xuân sắc.

- Nữ nhân này cự nhủ quả không tầm thường a, chỉ chạm nhẹ mà tay ta liên bật cả ra ngoài.

Sắc lang chắc lưỡi nghĩ thầm, nàng ngọc thể mềm mại đã triệt để dán chặt vào hắn người dù cách một lớp đạo bào nhưng nhục cảm vẫn không hề tệ.

- Lam đạo hữu từng nói biết nơi bọn người đồng bọn của Hà Thiên Dẫn kia ẩn nấp không sai chứ?

Trần Duyên lập tức thanh tĩnh, một tên tu sĩ Trúc Cơ xuất thân từ một trong Tứ Đại Ma Môn, Khôi Lỗi Tông đây là một tin tức thập phần đáng giá.

- Đây là tin tức nơi bọn chúng tụ tập, cách đây cũng phải hơn ba tuần trăng đi đường nếu đạo hữu không nhanh chân e rằng không còn kịp.

Nàng đứng yên bất động, tình thế hiện nay không khác gì thu hổ trục lang. Nam nhân trước mắt này thực lực so với tên Hà Thiên Dẫn kia có phần lợi hại, nàng lo sợ rằng Trần Duyên đối với nàng lại sinh lòng cầm thú.

Chương 145: Trực chỉ Song Hà Quốc

Nắm trong tay địa đồ Trần Duyên thập phần hài lòng, tuy nội tâm có chút nôn nóng nhưng cũng không vội đi ngay. Dù sao một tên tu sĩ Trúc Cơ mất tích vài ba tháng cũng không phải là điều gì thất thường.

- Lam Linh đạo hữu có được địa đồ tường tận tới mức này ắt hẵn cũng là người vùng này đi?

- Không sai, ta động phủ xác thực là gần đó kiến tạo nên mới có thể cùng tên súc sinh kia có chút qua lại.

Nàng nghiến răng hận không thể tự tay xé hắn thành trăm mảnh.

- Nếu đã như vậy thì lại càng thuận tiện, mãnh long không thể so sánh cùng địa đầu xà. Hay là đạo hữu vì ta mà dẫn đường, không phải chính đạo hữu cũng muốn đem hùng mật quay trở về sao?

- Chuyện này…

Lam Linh có chút do dự, dù hắn đã ra tay nghĩa hiệp cứu nàng một mạng nhưng mĩ phụ cũng nhìn ra được chủ ý của hắn hoàn toàn đặt lên người của tên Thiên Dẫn xấu số. Nàng cũng chỉ là vận số không tệ trùng hợp không phải chết. Lúc này trong người nội thương còn chưa thể hồi phục nếu như tên kia giỡ trò thì…

- Nếu như đạo hữu đã có chuyện khó nói thì ta cũng không cưỡng cầu, chỉ là đừng nhắc tới nội thương trầm trọng kia, chỉ cần dâm độc phát tán ngươi liền chôn xác tại nơi đây thôi.

Hắn mặt ngoài thiếu kiên nhẫn, hừ lạnh quay người trực tiếp bỏ đi. Mĩ phụ chột dạ, nàng ngọc thủ xiết chặt quyết dẹp bỏ mâu thuẫn trong đầu vội vàng chạy tới khẩn khoảng cầu xin.

- Đạo hữu chớ nổi khí a, chỉ là ta trong người trúng độc đã khó có thể kiềm nén, sợ rằng đi cùng ngươi ta sẽ không thể chịu nổi mà…

Nới tới đây nàng trên mặt như đã phủ lên lớp phấn hồng, ngượng ngùng không dám nhìn hắn. Mĩ phụ lúc này không khác gì một tiểu cô nương đang phát xuân, dù cho hắn và nàng có cách xa mười bước nhưng khí chất nam nhân từ Trần Duyên vẫn khiến nàng tâm trí như bị mê đảo.

- Thì ra là ta đã hiểu lầm, Lam Linh đạo hữu không cần phải bận tâm.

Trần Duyên nhẹ cười quay đi, khoảng chừng một chén trà hắn quay lại phía sau còn dẫn theo một cô nương. Trông thấy Lam Linh nghi hoặc hắn cũng không ngần ngại bước tới. - Để ta giới thiệu đây là nương tử của ta nàng nhũ danh là Kim Liên, Liên nhi đây là Lam Linh đạo hữu mà ta đã kể cho nàng nghe.

- Thì ra là Trần Duyên đạo hữu đã có song tu đạo lữ, Lam Linh ra mắt Kim Liên đạo hữu.

Khi biết được hắn đã có thê tử nàng tưởng chừng nội tâm trút bỏ một mối lo âu không nhỏ, nhưng không biết từ đâu môt cảm giác thấp phần khó chịu trỗi dậy khiến nàng đối với vị thê tử kia của hắn rõ rằng lại nhìn không thuận mắt.

- Lam Linh đạo hữu chớ khách sáo, muội đã nghe tướng công nhắc tới tình cảnh đáng thương của tỉ khiến muội thập phần xót xa. Điều này càng làm muội nhớ tới bản thân khi xưa nếu không có tướng công xuất hiện thì muội đã không biết phải lưu lạc tới phương trời nào.

Kim Liên hồng bào kín kẻ, suối tóc búi cao, từng lời nói cử chỉ không hề thua kém một phu nhân nhà quyền quý. So với trước kia quả nhiên đã khác xa một trời một vực.

- Ha ha ha nàng quả nhiên cùng Lam Linh đạo hữu trò chuyện vô cùng hợp đạo a, lúc này trời đã không còn sớm hay là chúng ta khởi hành kẻo muộn.

Hai nàng gật đầu tán thành, từ nơi đây để đên Song Hà Quốc chính là ba tháng không thể nhanh hơn. Nếu như cứ mãi chần chừ sẽ hỏng việc lớn.
- Lam Linh tỉ nội thương trong người rất trầm trọng hay là không nên bộ hành nếu không khó có thể hồi phục.

- Nhưng nơi đây tứ phía là rừng rậm, chúng ta không thể phi hành được.

Kiêm Liên gật đầu mỉm cười ra hiệu cho nàng yên lòng, ngọc thủ khẽ bắt ấn, từ trên người mĩ phụ hồng quang nhẹ nhàng bao phủ.

- Huyền Vũ Hồng Liên.

Hồng Liên ngũ phiến phơn phớt hồng, phiêu miễu giữa hư không. Đã là nữ nhân đứng trước tạo vật thánh khiết, tuyệt mĩ như vậy làm sao có thể không ngơ ngác.

- Lam Linh tỉ cùng muội lên đây đi, đường còn xa chúng ta không thể tiếp tục lãng phí a.

Kim Liên lời nói như đối với thân thuộc tỉ muội khiến nàng cũng không tiện chối từ, ngại ngùng nắm lấy tay ngọc từng bước lên phía trên đài sen.

- Mộc linh khí nơi đây quá hùng hậu quá bất khả tư nghị a.

Ngay tức khắc với tu vi cao thâm Lam Linh đã nhanh chóng nhận ra xung quanh đã thây đổi nghiêng trời lệch đất. Trước kia trong động phủ dù đã cố ý phí không ít linh thạch mang về Tụ Linh Trận có thể hấp thu xung quanh tinh hoa trời đất đề cao nữa thành linh khí. Chỉ nhiêu đó thôi đã tiêu tốn của nàng hơn 3 vạn linh thạch đó chính là tích xúc hơn trăm năm của nàng.

- Hi hi hi muội tự bêu xấu rồi, Huyền Vũ Hồng Liên này không chỉ là pháp bảo có lực lượng sát thương không tệ, nhưng trọng yếu nhất là có thể khiến người tu luyện có thể thanh tĩnh, tránh bớt tâm ma.

Nàng đối với cái này pháp bảo thập phần trân quý có thể nói đó là tính mạng thứ hai của mình. Trần Duyên trong một buổi đấu giá nhỏ đã không tiếc hết thảy bỏ ra trăm vạn linh thạch, có thể nói đó là một con số không tưởng dù là tu sĩ Kim Đan kì cũng có chút cảm thấy thịt đau.

Nhìn dáng vẻ trân quý của hắn các nàng cũng suy đoán không ít nguyên do Trần Duyên bằng mọi giá đoạt tới tay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau