KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Hồn khí thành hình, Tin tức cấm địa

Não hải rộng lớn êm đềm vốn dĩ là nơi Tiểu Mập Mạp lười biếng ưa thích. Hôm nay cũng không khác thường ngày, con sâu mập còn chìm sâu vào giấc say nồng.

- Rầm…

Chấn động mãnh liệt khiến Tinh Thần Trùng bừng tỉnh. Vẻ mặt ngây ngô vẫn còn chưa hiểu chuyện gì thì…

- Rầm…

Vết trảm mang tới uy lực kinh người đánh xuống gần đó, dư uy khiến Tiểu Mập Mạp bị hất văng ra xa.

Tinh Thần Trùng ngơ ngác bật dậy, song mục mở lớn kinh nghi chứng kiến tràng cảnh nơi đây. Thiên đường yên bình bỗng nhiên trở nên hỗn loạn, ngay khi bản thân còn chưa kịp định thần, trên không trung lại xuất hiện hàng trăm cự đao nhắm vào thân thể to tròn tiến công.

Tiểu Mập Mạp đáng thương không thể nào giữ được chấn định, hoảng hốt bỏ chạy để lại sau lưng là những vết nứt sâu hoắm.

- Trần Duyên ngươi có phải luôn nuôi ý định ám hại bổn đại gia?

Từ ngày có thể cùng Trần Duyên nhập thể Tiểu Mập Mạp có được năng lực cùng hắn thần hồn đối thoại, dễ dàng trao đổi dù cho con sâu mập này vẫn chưa thể được như tam cấp yêu thú nói được ngôn ngữ nhân loại. Tiếc thay Trần Duyên lúc này tâm trí mười phần tập trung vào hạt giống tinh thần mặc cho Tiểu Mập Mạp thảm thiết gào khóc.

Cái giá “to lớn” mà Tiểu Mập Mạp phải trả quả thật cũng không đáng tiếc. Tại nơi trung tâm não hải hạt giống hồn khí nhẹ nhàng lơ lững, mặc dù hứng chịu vô số trùng kích nhưng hạt giống nhỏ bé không ngờ lại kiên cường đến mức khó thể tưởng tượng nổi. Dường như những chấn động đó khiến hạt giống Hồn Khí phát triển càng lúc càng trưởng thành.

Nguyên khí trên hữu thủ không ngừng tái tạo, hư ảnh mũi tên cứ dần hình thành rồi lại tan biến. Mỗi lần trở lại vô hình tên kia đều có sự thay đổi khác thường. Không còn vô tri như trước xuyên suốt theo hình thể thuôn dài dần hình thành khí tức yếu ớt.

- Hồn Khí thành.

Chu lão gằn giọng, cùng lúc đó áp lực từ lão chậm rãi thu hồi.

- Tiểu tử, hạt giống Hồn Khí của ngươi đã đâm trồi. Thực lực khẳng định sẽ như diều gặp gió, e rằng những tên tu sĩ cùng cấp đứng trước mặt ngươi cũng không khác gì cỏ kiến bên đường.

- Ha ha ha ha…

Lão khoái trá.

Dùng Hồn Khí của mình để kích động hạt giống Hồn Khí kẻ khác nẫy mầm thật sự cũng chỉ có kẻ điên mới dám ra tay. Não hải bị sức công phá từ Hồn Khí càn quét nhẹ thụ đại thương, nặng thì khiến hắn điên điên khùng khùng. Lão tu vi thông thiên không chế Hồn Khí đã vượt qua lô hỏa thuần thanh nếu như Trần Duyên chỉ là hạng giá áo túi cơm thì lão cũng không dám làm liều.

- Chỉ có một chút đau đớn này làm sao có thể khiến ta chùn chân, nổi thống khổ này so với Thiên Chứng cũng chỉ là dấu mũi đốt mà thôi.

Trần Duyên thì thầm. Não hải trở thành một chốn bừa bộn, từng luồn nguyên khí hỗn loạn phân tán tứ tung. Tiểu Mập Mạp bi ai khóc không ra nước mắt tất bật thu dọn, dù sao đây cũng chính là hắn nơi trú ngụ, gối đầu lên những đám mây chân khí đã trở thành thói quen khói bỏ.

Thu lại chân khí, Trần Duyên nhướng mày nhìn lại phía sau.

- Ngươi đã tới còn không nhanh bước ra.

Đằng sau vách đá thân hình béo tròn ục ịch quen thuộc chậm rãi bước tới, chấp tay cúi rạp người.

- Lão nô bái kiến công tử.

Bàn lão dáng đi kì quái, trên mặt luôn treo nụ cười thần tài kia không ai khác chính là Cao Hàn, nô tài của hắn.

- Ngươi có thể đứng trước mặt ta ắt hẵn đã là Trúc Cơ tu sĩ a.

- Lão nô không dám, công tử như thể là phụ mẫu dưỡng dục, Cao Hàn đời này kiếp này đặc ân lớn nhất chính là vì công tử mà phụng sự.

Cao Hàn không dám ngẫng mặt ngước nhìn, càng tiến lại gần hắn cảm nhận được trên người lành lặn bỗng nhiên đau nhói. Hắn như thể bại binh lạc lối tại chiến trường bị hàng loạt lạc mũi tên gắm vào từng tấc da thịt.

- Đứng lên hẵng nói.

Thu liễm khí tức, Hồn Khí vừa mới hình thành khiến Trần Duyên không thể nào tùy nghi khống chế khiến Sát Tiễn Hồn Khí vô tình bạo phát.

- Tạ ơn công tử. Đau đớn thể xác không còn nữa Cao Hàn rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

- Ngươi đi dò la tin tức được những gì?

- Lão nô lần này không làm công tử thất vọng, sau bao nhiêu ngày không ngại khó khăn, vận dụng mọi thủ đoạn…

Trần Duyên không nhẫn nại đưa tay ngăn cản.

- Nói vào trọng điểm.

Cao Hàn cười xòa vuốt vuốt cái đầu trọc lóc thành thật bẩm báo.

- Đúng như công tử tiên đoán cấm địa Ma Kiếm Tông đã khai phong, mỗi sơn chỉ được đề cử ba vị đệ tử đi vào bên trong tu luyện.

- Cấm địa mở ra khi nào?

Trần Duyên cũng không quá bất ngờ.

- Cấm địa đúng là đã từng khai mở không chỉ một lần.

Lời nói của Cao Hàn khiến Trần Duyên chấn động. Cấm địa của Ma Kiếm Tông ở nơi nào ngay cả hắn cũng không rõ, thậm chí khi nào khai mở hắn cũng mù tịt.

- Khai mở cấm địa tiêu tốn ngàn vạn linh thạch thậm chí không ít thượng phẩm linh thạch ném vào ta không tin Thập Đại Trưởng Lão lại dễ dàng bỏ ra cái giá lớn nhường này.

- Bẩm công tử, tin tức này không thể giả tạo. Ba năm trước Tứ Trưởng Lão ban bố sắc lệnh tuyển ra ba vị đệ tử thiên tài đạt tới Luyện Khí cực hạn trước hai mươi tuổi.

Cao Hàn nghiêm mặt mười phần khẳng định.

- Đột phá Luyện Khí cực hạn trước hai mươi tuổi mà lại tuyển ba người, không lẽ Phong Ma Sơn đã cường thịnh tới mức này.

Trần Duyên khó tin, dù hắn có thể đơn độc chống trả trăm người nhưng thiên phú lại không hề nổi bật tông môn đương nhiên không thể vì hắn mà tổn hao một danh ngạch quý giá.

- Nhờ thượng thiên ban phúc Phong Ma Sơn tứ vị thiên kiêu không hẹn mà gặp cùng bước chân vào Luyện Khí cực hạn tin đồn đã lan rộng ra khắp các sơn phong khác. Chính hắn khi nghe đến tin tức này cũng nghi ngờ không thôi.

- Bọn chúng là những kẻ nào?

Trầm ngâm giây lát Trần Duyên quả thật cũng nổi tính tò mò.

- Bẩm công tử tứ vị thiên tài thật trùng hợp lại là bốn kẻ trong Ngũ Đại Tân Tinh.

- Hắc Lôi Tử, Lôi Lâm.

- Tiểu Long Nữ, Bạch Long.

- Cự Kiếm Nhân, Như Phong.

- Cùng Hàn Mộc Tiên Tử, Tưởng Lệ.

Bốn cái tên này Trần Duyên cũng không hề xa lạ, chính hắn đã chủ trì đại điển chiêu thu bọn chúng.

- Bọn người đó ắt hẳn phải có một kẻ bị bỏ lại…

- Quả thật là phải như công tử dự kiến nhưng không ngờ tên Lôi Lâm lại làm ra tin tức kinh người.

Cao Hàn còn một chút khiếp sợ.

- Hắc Lôi Tử, Lôi Lâm không ngờ lại thiên phú siêu tuyệt cùng cấp đột phá Trúc Cơ một bước lên mây.

- Hửm. Nếu ta nhớ không lầm hắn 4 năm trước tu vi cũng chỉ là Luyện Khí trung kì a.

Trần Duyên quả thật kinh ngạc, nếu lời Cao Hàn không sai thì tên tiểu tử kia chỉ mất 4 năm để đột phá 3 tiểu cảnh giới cùng một đại cảnh giới. Thiên phú này không thể nói là không kinh thiên.

- Tin tức Lôi Lâm đột phá đã làm cả Ma Kiếm Tông rúng động, chỉ bởi vì hắn các vị trưởng lão đã chấp thuận không tiếc tổn hao một lần nữa mở ra cấm địa để một mình hắn bước vào.

Cao Hàn không giấu được vẻ hâm mộ.

- Còn các sơn phong khác, ta không tin cả Ma Kiếm Tông không kiếm được vài kẻ ra hồn.

Trần Duyên gật gù, tên Lôi Lâm kia có là thiên tài ngàn năm có một cũng không khiến hắn quá lưu tâm. Trọng yếu là Tưởng Lệ được tông môn trao cơ duyên sâu dày cũng đủ khiến thành tựu của mĩ nữ sau này cũng không quá tệ.

- Hành Pháp Sơn tuyển chọn ra ba vị…

- Bình Địa Sơn hai vị…

- Thiên Độc Sơn chỉ độc nhất một vị…

Cao Hàn say sưa báo cáo Trần Duyên liền ngăn cản.

- Đệ tử được Thiên Độc Sơn có phải là Hà Diệu sư muội.

- Công tử tuệ nhãn không sai, Hà Diệu đạo hữu không lâu trước kia cũng đã đột phá Trúc Cơ nhiều người còn đồn thổi rằng thiên phú còn mạnh hơn Lôi Lâm một phần.

Từ khi xuất quan, hắn đã nhiều lần điều tra tin tức của nàng nhưng đều bất thành. Lời đồn thổi về cấm địa vừa tới tai Trần Duyên đã ngờ vực chín thành Hà Diệu đã bị Thất Trưởng Lão đưa vào cấm địa tu luyện.

Trần Duyên hắn chỉ còn biết thở dài, đành phải nhẫn nại đên lúc cấm địa lần nữa khai mở.

Chương 137: Ma Huyết Tông nhị trưởng lão

- Agh…Agh…Agh… giết ta đi…

- Cầu xin đại nhân hãy cho tiểu nhân được chết…

Nam nhân huyết bào chậm rãi bước đi trên con đường nhỏ (giống như bờ đê hai bên là đồng ruộng ấy ^-^) hai bên đường đều là huyết hồ. Cảnh tượng khủng bố khiến kẻ khác phải nôn mữa. Hàng ngàn hàng vạn phàm nhân ngụp lặn thống khổ bên trong huyết dịch tanh tưởi của chính bọn họ, thi thể, nội tạng trôi lền bền không khác gì địa ngục.

- Đại…đại sư huynh, sư phụ lần này triệu kiến chúng ta không lẽ có chuyện hệ trọng.

Tên sư đệ nhỏ tuổi theo sau lại không thể nào nghiêm nghị như hắn, đã bao nhiêu lần đi qua đây không lần nào tên tiểu tử này tránh khỏi cảm giác ghê tởm. Hắn như in lần đầu được diện kiến sư phụ lão nhân gia đang ngăm mình trong huyết hồ này, mặc cho huyết khí tanh tưởi xộc lên mũi bên kia những tên cốt đột không ngừng ném phàm nhân xuống bên dưới.

Đại sư huynh hắn gọi không ai khác chính là Huyết Phong đã đột phá Trúc Cơ trung kì, trước khi tên Huyết Nha nịnh bợ kia xuất hiện vị đại sư huynh này chính là đệ tử lão đắc ý nhất.

Huyết Phong chỉ lẵng lặng lắc đầu, bước chân không hề ngừng nhịp cứ giữ nguyên tốc độ bước đi.

- Đệ tử Huyết Tu cùng đại sư huynh Huyết Phong xin cầu kiến.

Đến gần mật thất, Huyết Tu lặng lẽ đứng chờ bên ngoài chỉ dám phong một truyền tin phù vào bên trong.

Chừng ba hô hấp thạch môn nặng nề khai mở để lộ phía sau là một thạch động nho nhỏ chỉ đủ để một người bước qua. Huyết Phong dẫn đầu bước vào bên trong. Đi hết một quãng dài, trước mắt hắn dần lộ ra ánh sáng.

- Đệ tử Huyết Phong (Huyết Tu) bái kiến sư phụ.

Cả hai đồng thanh đầu cúi sát.

- Huyết Phong.

Giọng nói đầy tang thương, đây có lẽ đã gần như không phải tiếng người, âm thanh khan đặc đến mức khó có thể nghe ra.

- Có đệ tử.

- Nhiệm vu ta giao cho người đã hoàn thành chưa?

Huyết Phong mồ hôi chảy dài run giọng:

- ệ ử ã ất ại in ư ụ ị ội. (đệ tử đã thất bại xin sư phụ trị tội).

- Hửm.

Huyết Tu quỳ gối bên cạnh nhướng mày kinh ngạc.

- Là kẻ nào làm.

Phía sau rèm cửa Nhị Trưởng Lão làm sao không nghe được ra kết cục, phát hiện Huyết Phong lưỡi bị chẻ làm hai như mãng xà lưỡi khiến lão nội trận lôi đình.

- Mối hận này chính tay đệ tử sẽ tự lấy lại. (từ giờ Huyết Phong sẽ nói ngọng nha ae hehehe)

Huyết Phong mặt đỏ như máu nhớ lại nhục nhã khoảng khắc khiến hắn nghiến răng căm thù.

- Không lẽ Tam Vô Trùng bí mật cài cắm trên người tiểu súc sinh kia bất thành?

Lão cũng có chút kinh ngạc, tên đệ tử này thường ngày cẩn mật khiến lão rất vừa lòng. Cứ nghĩ chuyến đi lần này mười thành nắm chắc khiến Trần Duyên phải ngã xuống nhưng không ngờ hắn lại thất bại trở về.

- Tam Vô Trùng đã bám trên người hắn chỉ là… - Là gì?

Lão nghiêm giọng.

Huyết Phong bị uy áp từ lão đè nặng làm cho cả người run rẫy, hắn tin rằng dù chỉ một câu khiến lão không hài lòng lão liền không do dự giết hắn trù hồn luyện phách.

Bất đắc dĩ hắn đành khai báo toàn bộ sự thật, thân là đệ tử Huyết Phong biết bản lãnh của lão cao cường biết nhường nào. Hàng ngàn năm thua thiệt trên tay Phong Lão Ma khiến lão gần như điên cuồng tìm mọi cách trả mối thù sâu nặng.

Từng lời hắn nói ra càng khiến huyết khí trên người lão trở nên nặng nề, huyết khí tanh tưởi khiến người khác phải nôn thốc.

- Tiểu tử kia rất có khả năng là súc sinh hỗn huyết.

Trên thế gian này quả thực có hàng vạn thứ lạ lùng, thiên kì bách biến lão chỉ có thể phỏng đoán. Con ngươi khác thường của Trần Duyên không nhỏ có khả năng là huyết thống từ yêu thú.

Đệ tử chân truyền duy nhất của Tứ Trưởng Lão Ma Kiếm Tông sợ rằng tin tức về thân thế của hắn các thế lực lớn đã sai người lật đi lật lại mấy tấc đất. Có điều tất cả mọi nỗ lực điều uổng phí, một chút thông tin dù chỉ là nơi Trần Duyên ra đời đều bặt vô âm tín điều đó càng dáy lên không ít tin đồn trong đó lời đồn đại hắn là hỗn huyết của nhân loại cùng yêu thú thuyết phục hơn cả. Nhưng đứng trước uy danh của Ma Kiếm Tông đã không ít kẻ ba hoa bị truy diệt cửu tộc làm cho tin đồn dần bị trấn áp.

- Sư… huynh… hắn… đã chết chưa…?

Nơi huyết tinh nồng đậm nhất truyền ra thứ âm thanh khó nghe không kém, bên trong chính là một nhân loại tứ chi ngán củn… thật ra thì tứ chi đã không còn lành lặn. Hắn thở hỗn hễn khó khăn cất tiếng.

- Nha nhi ngươi nên chú tâm hồi phục thương thế, súc sinh kia chỉ là tiểu kiến hôi dễ dàng chà đạp.

Lão nhẹ giọng.

Huyết Nha ba năm trước được Ma Huyết Tông dùng cái giá không tưởng đổi lấy 10 viên thượng phẩm linh thạch cùng vô số tài nguyên chân quý khác. Ma Huyết Tông trên dưới người đương nhiên không điên khùng chịu bỏ ra cái giá đó để chuộc về mười tên đệ tử bại trận. Nhưng Nhị Trưởng Lão lại lên tiếng chấp thuận khiến cho tông môn người trên kẻ dưới oán than không dứt. Kết cục cũng không hề thay đổi, tổn thất bao nhiêu thứ khiến mấy lão Kim Đan tu sĩ cũng phải nhói đau khi đem về chỉ là một “nhân côn” không hơn không kém, hắn cũng chỉ còn lại một hơi thở cả đời cũng chỉ ăn chờ chết.

Điều này cũng khiến không chỉ những chi khác trong tông môn, ngay cả lão đệ tử cũng xuất hiện tia bất bình. Huyết Nha thiên phú quả thật không kém nhưng trong Ma Huyết Tông kẻ có thiên phú như hắn không mười thì cũng trăm vậy mà cái giá bỏ ra lại gấp mười lần một tên tu sĩ Trúc Cơ vừa đột phá.

Trong Ma Huyết Tông cái tên Huyết Nha giờ đây đã trở thành trò cười trong đám đệ tử còn hay truyền với nhau rằng “làm người phải được như Huyết Nha huynh đệ, sắp chết cũng khiến tông môn thổ ra không ít đưa hắn về”. - Nhưng…ta…Ộc…

Huyết Nha tức giận đến thổ huyết ngất đi.

- Huyết Phong ngươi lui ra.

Huyết Phong ghi hận nghiến răng nhưng vẫn cáo lui để lại hắn sư đệ Huyết Tu.

- Sư phụ.

Huyết Tu thành khẩn bái lạy.

- Không cần phải quá nghiêm trọng đứng lên là được.

Lão nhẹ giọng khiến Huyết Tu rùng mình. Hắn còn nghĩ ràng mình nghe nhầm, đại sư huynh chưa bao giờ không hành lễ cùng sư phụ tiếp chuyện đặc ân này khiến hắn thụ sũng nhược kinh.

- Huyết Tu ngươi đã theo ta bao nhiêu năm?

- Đệ tử sư phụ ban cho được theo hầu tới nay đã hơn mười năm.

Huyết Tu kinh cẩn.

- Hahaha ngươi còn nhớ được quả không uổng công lão phu bồi dưỡng. Nay ta có điều này cần ngươi bí mật hoàn thành ngươi liệu đủ khả năng lãnh nhiệm trọng trách.

Lão hài lòng mỉm cười.

- Dù có lên núi đao xuống biển lửa đệ tử cũng không lùi bước.

Hắn vội vàng chứng tỏ lòng kiên trung.

- Ngươi lại gần đây.

Bàn tay khô gầy xuất hiện sau màn che.

Huyết Tu sợ hãi nhưng hắn không dám không nghe lời thận trọng từng bước tiến tới. Không chút tiếng động, hữu thủ khô gầy bất ngờ bắt lấy hắn thủ cấp.

- Sư…sư phụ…

Thân thể bị chế ngự Huyết Tu cảm giác điều không lành.

- Nếu ngươi đã một lòng trung thành thì hãy vì lão phu mà chết đi.

Lão lạnh lùng khóa chặt mọi cử động, không hề thương tiếc Huyết Tu bị ném về phía huyết hồ nơi Huyết Nha trị thương.

- Để ngươi sống cũng không ích gì, ít nhất cái chết của ngươi cũng khiến ta nhi tử thêm một phần hồi phục.

Huyết Tu thảm thương dần chìm sâu vào huyết dịch, ánh mắt hắn hiện rõ vẻ không cam tâm

Chương 138: Chuyển không động phủ

Hai vị thê tử đều không còn ở tại khiến Trần Duyên đã không còn hứng thú ở lại Ma Kiếm Tông. Bản thân đã là tu sĩ Trúc Cơ hàng thật giá thật hắn liền đi đến quyết định tìm tới một nhiệm vụ lâu dài nào đó xuất hành lịch luyện tìm kiếm cơ duyên.

Trước khi rời đi Trần Duyên đã nhanh tay chuyển dời hắn động phủ vào bên trong Tiểu Phương Thế Giới, Chu Lão hao phí mất vài năm truy xét cuối cùng cũng đã chào thua. Một phần vì tu vi của lão cũng khó có thể tra rõ ngọn nguồn nơi này, phần khác thì lão cũng chỉ là một tia thần hồn mấy năm rời xa Trần Duyên não hải cũng đã là lão giới hạn. Nếu như còn tiếp tục cưỡng cầu e rằng hồn phi phách tán là điều không thể tránh khỏi.

Bên trong Tiểu Phương Thế Giới cực kì bình yên, bình yên đến mức khiến hắn cảm thấy kì lạ. Sinh linh sống dưới vòm trời này chỉ cần sống đủ lâu liền có cơ hội hấp thụ linh khí càng nhiều, từ đó cải biến thể chất một bước lên mây. Thậm chí có những tồn tại vài vạn năm bắt đàu hình thành linh trí bước vào con đường tu luyện.

Trần Duyên cảm nhận rằng bên trong nơi này không khác gì một nhà tù giam giữ, những thứ có nguồn gốc ở nơi đây sau qua vạn năm sinh trưởng hắn không hề cảm nhận điều gì khác lạ, tất cả đều chỉ là những dã thảo thông thường. Thậm chí linh khí nơi đây cực kì yếu ớt, chỉ khi hắn đem thiên tài địa bảo, linh thạch, linh mộc… gieo trồng xuống nơi này mới dần khỏi sắc.

- Tiểu Phương Thế Giới này chỉ như một lục địa hoang sơ, từng tia linh khí thậm chí còn chưa kịp hình thành.

Chu lão từng cảm thán.

Nhưng điều đó lại không hề khiến Trần Duyên thất vọng, nếu như đây quả thật là một lục đia hoang sơ hắn liền có thể cải tạo mọi thứ thật hợp ý.

Nghĩ là làm, bên trong công hiến điện Cao Hàn mặt mày xám xịt kháp nơi thu mua nào là nông cụ, hạt giống, thậm chí là phân yêu thú khiến những kẻ quen biết hắn một phen cười sảng khoái.

- Hahaha lão Cao không lẽ vừa đột phá Trúc Cơ khiến ngươi vui mừng quá độ khiến đầu bị vô nước.

- Sao ngươi lại nói vậy, biết đâu hắn lại muốn làm một Linh Thảo Sư cao tay. Vài trăm năm nữa linh thảo chúng ta cầm trên tay còn phải qua tay hắn.

Đồng bạn chăm chọc khiến Cao Hàn đỏ mặt. - Công tử ngài sao không sai khiến kẻ dưới mà làm những chuyện mất mặt này, còn sai lão nô phải đi thu mua chúng làm mặt mo này quả thật không biết giấu đi đâu.

Cao Hàn kính cẩn đưa túi trữ vật đã được nít đầy những thứ lặt vặt trêm mặt không khỏi ai oán.

- Ngươi không phải là kẻ dưới sao?

Cao Hàn im bặt lui ra.

Tiểu Phương Thế Giới này dù cho chưa thể chính thức nhận chủ nhưng Trần Duyên từ lâu đã xem nơi này là vật trong túi. Hắn đã nhiều lần đem linh thảo ươm trồng, lần này cực kì khác biệt. Động phủ đều đã được chuyển không tới đây, các nàng cũng vô cùng yêu thích. Tuy tu sĩ cư ngụ trong động phủ đã là chuyện kinh thiên địa nghĩa vạn vạn năm nay. Không chỉ lợi thế bí mật không muốn kẻ khác biết còn thuận tiện mở rộng khi cần thiết.

Có điều đó là chuyện của rất lâu trước đây, nhân loại làm ra nhà cửa lộng lẫy, tiện nghi gấp vạn lần. Các nàng thân nữ nhi ưa thích sạch sẽ, tuy động phủ đã được các nàng chăm sóc “như lau như li” nhưng cảm giác tù túng tối tăm làm sao có thể thay thế nơi mặt đất tràn ngập sinh khí.
- Chủ nhân chúng thiếp giờ đây có thể từng giây từng khác bên cạnh chàng rồi.

Hạ Thảo hạnh phúc dựa vào hắn lồng ngực, mỗi lần hắn rời đi là mỗi lần nàng tâm can như thắt lại. Nỗi nhớ mong không thể nào kể xiết, chỉ khi trông thấy Trần Duyên bình an trở về hòn đá tảng trong lòng nàng mới có thể buông lơi.

Trần Duyên là kẻ biết rõ hơn ai hết, hắn mỗi khi kề bên đều cảm nhận được tình yêu vô hạng từ tiên thiên mĩ nữ này, yêu chiều hết mực dành cho nàng khiến các nữ nhận hắn cũng phải có chút ghen tị.

- Ha ha ha… sắc lang ta mà không có các nàng bên người thì khác nào “đại kì vô phong” chứ.

Trần Duyên bây giờ đã là đại thổ hào (nắm trong tay nguyên một Tiểu Phương Thế Giới thì gọi thổ hào là còn nhẹ đó ^-^), bên trong nội viên xa hoa Cao Hàn tìm về hắn đắc ý cười ha hả.

- Nhu nhi lời tướng công của nàng không sai chứ?

Bên dưới là Kim Nhu nhan sắc khuynh thành ngàn dặm khó gặp. Nàng sắc mặt lạnh lùng không đổi giúp hắn xoa bóp chân, được Trần Duyên nhẹ nhàng xoa đầu khiến mĩ nhân chợt giật mình trên gương mặt xuất hiện một tia phấn hồng.

Trần Duyên đắc ý, hắn từ lâu đã nghĩ tới việc tạo ra một thiên đường nơi mà hắn cùng chúng thê tử có thể ngày ngày uyên ương mộc dục, nơi mà linh khí tràn ngập để chúng nữ vô ưu vô lo một tâm cùng hắn đạp tiên đạo.

Ý đồ của Trần Duyên đương nhiên được các nàng vô cùng ủng hộ, hắn đem hết linh thảo trân quý trong đó có hơn mười cây Thanh Tâm Thảo cũng được mang ra. Chúng nữ cũng bắt tay gieo trồng những hạt giống linh thảo, khắp nơi tiếng cười giòn tan vang lên không dứt.

Chứng kiến hơn mười vị tuyệt sắc mĩ nữ vui đùa làm sao Trần Duyên có thể kiềm nén, hắn cuối cùng cũng lao vào vòng vây. Dã chiến kinh hoàng cuối cùng cũng diễn ra, hắn chơi đùa trên các nàng ngọc thể như lạc vào bể dục, tới khi tỉnh lại cũng đã là chuyện một tháng sau đó. (^_-)

Chương 139: Nhận được tin dữ

- Sư đệ là…à thì ra là Trần Duyên sư đệ, không ngờ mấy năm im hơi lặng tiếng thì ra đã đột phá Trúc Cơ. Cung hỉ, cung hỉ.

Trần Duyên đến Cống Hiến Điện nhận lấy nhiệm vụ mới, đương nhiên kẻ ngồi đó không thể nào là bọn tiểu bối Luyện Khí kì. Hắn vừa lại gần bàn tiếp nhận liền bị chấp sự nhận ra, đừng tưởng chỉ mấy năm mất tích liền có thể qua mắt kẻ khác, mấy lão này đều có ngàn năm thọ nguyên, mấy năm vừa qua cũng chỉ như cái chớp mắt giữa trưa mà thôi.

- Không dám, không dám, nhờ ơn thượng thiên lần này sư đệ rốt cuộc cũng có thể đột phá.

Khách sáo đáp lễ, Trần Duyên bên ngoài lạnh lùng nhưng hắn không phải là kẻ khát máu lạnh tanh. Một vài câu trao đổi cùng sư huynh đệ đồng môn cũng là chuyện phải làm

- Sư đệ tới đây hẵn là muốn nhận lấy tài nguyên mà tông môn ban thưởng không sai chứ.

Tên chấp sự hiếp mắt cười. Trong Ma Kiếm Tông khi đệ tử đột phá một đại cảnh giới đều sẽ được tông môn ban thưởng.

- Sư huynh tuệ nhãn không sai a, sư đệ quả nhiên tới đây nhận lấy một chút tài nguyên tu luyện.

Trần Duyên cười xòa, một chút thiên tài địa bảo không phải không phải mục đích khiến hắn tới đây nhưng món lợi từ trên trời rơi xuống nếu không nhặt quả là có lỗi với bản thân.

- Đây là của ngươi phần thưởng.

- Đối với đệ tử đột phá Trúc Cơ trước 30 tuổi sẽ nhận lấy một túi trữ vật, một bình Hồi Khí Đơn Đinh đẵng, Một Hộ Thể Phù Đinh đẵng, cùng một món Pháp Khí Đinh đẵng đương nhiên tất cả những thứ này đều là nhị đẵng tài nguyên.

Lão thoăn thoắt kê khai từng thứ rồi đẩy túi trữ vật về phía trước.

Trần Duyên vui vẻ nhận lấy.

- Còn đây là của ngươi nhiệm vụ.

- Nhiệm vụ?

Trần Duyên ngơ ngác, rõ ràng hắn chưa hề tiếp nhận bất kì nhiệm vụ nào tại sao lão lại hiểu ý tự mình trao ra nhiệm vụ chứ.

- Không lẽ sư đệ còn chưa rõ, ngươi sau khi đột phá nhận lấy tài nguyên hằng năm đều không ít, tông môn đào đâu ra những thứ đó, chính là do đệ tử chúng ta phải kiếm đi về.

- Mỗi đệ tử sau khi đột phá Trúc Cơ đều phải lựa chọn một nhiệm vụ Nhị đẵng cấm không được phản kháng.

Lão nghiêm nét mặt.
- Lời sư huynh rất có lí lẽ không sai, chỉ có điều không phải ta có thể được chọn lựa nhiệm vụ cho riêng mình sao?

Ma Kiếm Tông đối với hắn không những là tông môn tu luyện mà còn là nơi nuôi dưỡng hơn 20 năm nay. Tiếp nhận nhiệm vụ mang lại lợi ích cho tông môn đương nhiên Trần Duyên khẳng định sẽ không chối từ, nhưng không có nghĩa là hắn dễ dàng bị kẻ khác dắt mũi.

Lão chấp sự đưa tới một linh phù quen thuộc.

- Truyền Tin Lục Phù!

Trần Duyên ngơ ngác. Lấy lại bình tĩnh, hắn nhẹ gật đầu nhận lấy.

- Hahaha sư đệ nếu đã mang trọng trách trên người thì sư huynh cũng không dám làm phiền.

Lão phất tay tiễn khách.

- Tiểu tử có lẽ ngươi lại mang phiền phức vào người nữa rồi.

Chu lão nổi lên hứng thú. Tiểu Mập Mạp trên vai cũng gât đầu lia lịa.

- Có lẽ Chu lão nói đúng, ta không hề biết bên trong Đổi Bảo Các lại có chấp sự già như vậy.

Trần Duyên lắc đầu khó hiểu. Nhưng tất cả đều bị hắn bỏ đi sau đầu, hai mắt chú mục vào tờ Truyền Tin Lục Phù cầm trên tay. - Ta đã không còn là đệ tử chân truyền mà Truyền Tin Lục Phù vẫn nhận đến tay, hẵn là nhiệm vụ này được phát ra sau khi ta tới Hợp Hoang Môn.

Nhanh chóng Trần Duyên hiểu ra phần nào nguyên nhân, hắn cơ duyên xảo hợp (mình cũng muốn đc như vậy ^_-) tại Hợp Hoang Môn đột phá Trúc Cơ khiến tin tức không thể ngay tức khắc đưa về Ma Kiếm Tông nên vẫn án theo quy cũ dùng Truyền Tin Lục Phù truyền ra mệnh lệnh.

Điều càng khiến hắn tò mò chính là tin tức hắn đã là tu sĩ Trúc Cơ kì hắn là không thể nào che giấu được cao tầng tông môn nhưng nhiệm vụ này không hề bị rút lại, thậm chí còn trở thành nhiệm vụ buộc phải hoàn thành.

- Có điều gì không đúng sao?

Mở ra Truyền Tin Lục Phù, Trần Duyên chợt cau mày. Bên cạnh Chu Lão càng hứng thú.

- Đây là nhiệm vụ do Nhị Trưởng Lão ban phát.

Trần Duyên hiểu rõ mức độ hệ trọng của nhiệm vụ lần này, trăm năm qua số lần nhiệm vụ do chính tay Nhị Trưởng Lão ban ra không quá một bàn tay, nhiệm vụ nào cũng gần như bất khả thi không nhiều kẻ tiếp nhận có thể hoàn thành.

- Truy sát… rất hợp ý lão phu.

Chu Lão cười lạnh, Trần Duyên nhiều lần phát hiện lão ngoan đồng này khi gặp huyết tinh đều nỗi lên hứng thú nồng đậm.

- Hời… lão nhân gia người…

Trần Duyên biết bản tính lão khó đổi cũng chỉ biết thở dài.

- Tiểu tử, rắc rối thật sự của ngươi sắp đến rồi.

Dòng cuối cùng trên Truyền Tin Lục Phù càng khiến Trần Duyên rét lạnh.

“Cùng Bát Trưởng Lão thực thi nhiệm vụ.”

- Không…không thể nào chẵng lẻ mấy lão già kia muốn triệt hạ ta?

Bát Trưởng Lão không những cùng Trần Duyên sư phụ đối đầu mà còn một lần suýt chút nữa khiến hắn thân bại danh liệt. Cùng lão ấy xuống núi rời đi tông môn không khác nào bản án tử hình dành cho Trần Duyên.

Chương 140: Vô đề

Tin tức như sấm động bên tai, Trần Duyên không thể nào bị động nơi đây chờ lão ác ma kia tìm tới. Sư phụ nơi chiến trường không thể tiết lộ tin tức hắn chỉ còn biết tự cứu lấy bản thân.

- Chạy, ở lại đây không khác nào đứng yên chờ chết.

Trần Duyên không chút chần chừ, tất cả tích trữ vừa hay đều đã bị chuyển không vào Tiểu Phương Thế Giới.

- Khà khà khà, ngươi cũng biết sợ hãi sao.

Thấy vẻ mặt hắn căng thẳng Chu Lão cười khẩy.

- Hừ, chỉ có kẻ ngốc mới không sợ chết.

Ai ngờ Trần Duyên vô sĩ không thua kém gì lão đàng hoàng thừa nhận. Tiểu Mập Mạp trên vai cũng gật gù tán thành.

Bên trong túi trữ vật phần thưởng, đúng như dự đoán pháp khí nhị cấp tông môn ban xuống không gì khác ngoài kiếm hình pháp khí. Chính Trần Duyên cũng mười thành nắm chắc, trong Ma Kiếm Tông kiếm tu nhiều không kể siết, kiếm hình pháp khí cũng luôn được ưu tiên kiến tạo.

- Càng thuận tiện, nhị cấp pháp khí ắt hẳn sẽ khiến tốc độ phi hành của ta được đề cao không ít.

Trần Duyên mừng thầm, hắn phóng người lên thân pháp khí. Hành Vân Kiếm pháp kiếm Nhị cấp Đinh đẵng ưu thế tốc độ vượt trội so với những pháp khí cùng cấp.

Kèm theo túi trữ vật chính là tờ giấy ghi chú rõ ràng tin tức phần thưởng, Trần Duyên nhanh chóng thông hiểu, hắn dường như không thể nhẫn nại vận nguyên khí cả người phi thẳng lên trời cao.

Bên trong mật thất Bát Trưởng Lão tọa thiền trên bồ đoàn, lão trầm tư trên tay cầm ba viên cầu đỏ rực chơi đùa, nhiệt độ khiến người thường cách đó mười bước chân liền cảm thấy cả người như thất thoát, miệng lưỡi cháy khô.

- Ngươi đã đưa cho hắn Truyền Tin Lục Phù?

- Đệ tử đã trao Truyền Tin Lục Phù cho Trần sư đệ, lúc này hẳn Trần sư đệ cũng đã thu dọn mọi thứ cùng sư phụ rời núi.

Lão chấp sự kính cẩn quỳ một chân cúi đầu, lão cũng không dám tiến lại quá gần. Ba viên Hỏa Diệm Châu được lấy từ Hỏa Diệm Sơn kia chính là tài liệu thượng đẵng chú tạo hỏa tính pháp bảo, chúng dễ dàng thiêu chết Trúc Cơ tu sĩ.

- Hahaha ta lại không nghĩ như vậy.

Bát Trưởng Lão khoái trá cười. Lão thừa sức đoán ra tên Trần Duyên xảo quyệt này còn lâu mới ở lại chờ lão tới. Có lẽ lúc này hắn đã cao chạy xa bay. - Sư…sư phụ không…không lẽ Trần sư đệ dám…

Lão chấp sự run rẫy, dám trái mệnh lệnh từ trưởng lão liền sẽ bị đưa lên Hành Pháp Sơn hứng chịu nổi thống khổ sống không bằng chết.

- Hắn đã có Phong lão ma chống lưng, nếu như các trưởng lão không ra tay liệu kẻ nào dám đụng đến.

Bát Trưởng Lão hừ lạnh, ngày đó trên Hành Pháp Sơn tận mắt trông thấy thủ đoạn của Phong Ma Chân Nhân không một chút động tĩnh lấy đi hữu thủ của Thập Trưởng Lão thậm chí nhị vị tu sĩ Kim Đan hậu kì Đại Trưởng Lão cùng Nhị Trưởng Lão không kịp ra tay ngăn cản. Trần Duyên hắn giờ đây trong Ma Kiếm Tông không khác nào củ khoai bỏng tay, đụng đến hắn khác nào cùng Tứ Trưởng Lão thù địch.

- Cứ để tiểu tử kia bỏ chạy, dù sao cũng chưa tới lúc cần hắn.

Lão cười khẩy.

Chấp sự trong đầu nghi vấn không thôi, hắn không thể đoán được lão sư phụ mưu tính điều gì.

- Nhiệm vụ sư phụ giao cho đã có tiến triển.

Bát Trưởng Lão dững dưng. - Lời sư phụ tiên đoán không sai, kẻ ra tay sát hại tông môn đệ tử chuyên nhằm vu oan giá họa cho Ma Huyết Tông.

Chấp sự nhanh chóng thuật lại.

- Là kẻ nào.

Lão trầm giọng.

- Theo như tình báo ghi lại, gần đây có người nhìn thấy đệ tử Khôi Lỗi Tông ngấm ngầm trà trộm vào lãnh địa tông môn.

- Ngươi cứ âm thầm bám theo lợi dụng cơ hội một mẽ hốt gọn. Không được để tên nào tẩu thoát.

Lão xưa nay tính tình nóng như hỏa, cái gì mà thể diện, cái gì mà tông môn khai chiến…cái lão mong muốn chính là dùng thiết huyết, bạo lực tuyệt đối chèn ép kẻ thù.

- Đệ tử tuân lệnh, không kẻ nào dám xâm nhập lãnh địa Ma Kiếm Tông ta quản lí mà bình yên rời đi.

Gần ngàn năm theo hầu hạ, hắn đã không còn xa lạ phong cách của sư phụ. Chính hắn cũng không ngoại lệ, giết người cũng chỉ như ăn cơm uống nước thường ngày.

- Khà…khà…khà… tứ sư huynh, kiếp này trời đã chủ định ta không bằng ngươi nhưng ngươi đừng đắc ý quá sớm, Thiên Nhân là kì tài ngút trơi vạn dặm khó thấy. Trăm năm nữa khi mật địa lại khai mở cũng chính là lúc Hỏa Diệm Sơn chúng ta quật khởi.

Tam viên Hỏa Diệm Châu cần bảy bảy bốn mươi chín ngày liên tục được luyện khí đại sư không ngừng chú tạo cũng khó mà thay hình đổi dạng không ngờ dần dần xuất hiện vết nức trãi dài, Bát Trưởng Lão một tay xiết chặt khiến chúng tan thành thành bột cám.

- Lí Bá, ngươi nhanh chóng thi hành. Từ trong miệng chúng bằng mọi cách phải tra hỏi bằng được tin tức.

Bát Trưởng Lão mệnh lệnh hạ xuống.

- Đệ tử tuân lệnh.

Lí Bá nhanh chóng cáo lui, tâm ngọn Hỏa Diệm Sơn dù là hỏa hệ tu sĩ như hắn cũng khó lòng mà nán lại. Bát Trưởng Lão từ nhiều ngàn năm trước đã chuyển dời động phủ vào nơi đây, một lần tu luyện là mấy trăm năm không rời đi nữa bước khiến nhiều người phải lắc đầu ngán ngẵm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau