KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Trừng phạt dâm nữ, Kì lạ vô sắc nguyên khí 18+

Có lần hắn giả làm hái hoa đạo tặc thay phiên cưỡng hiếp, các nàng vừa thống khổ vừa thỏa mãn. Người có hứng thú nhất với ý tưởng lạ lùng này không ai khác ngoài Kim Liên, trong hình tượng một mĩ phụ không được trượng phu hằng ngày tưới tắm gặp phải hái hoa tặc trên đường. Chỉ có điều sợ rằng những tên sắc lang ngoài kia cũng bị sự đói khát của nàng mà vắt kiệt.

- Kim Nhu không phải lúc nãy nàng đã cầu xin tha mạng sao, không lẽ lại muốn tướng công hành hạ.

Mĩ nhân mang vẻ đẹp băng sương này chính là Kim Nhu, nàng vốn không muốn cùng hắn trước mặt chúng tỉ muội biểu diễn nhưng sau khi bị dâm lực từ Kim Liên mê hoặc khiến bao nhiêu ham muốn trong người bộc phát.

Thời gian vừa qua được tướng công đặc biệt tưới tắm nhìn bên ngoài chính là nữ nhân cao quý nhưng khi nhìn thấy cự long của hắn hạ thể nàng lại một mảnh lầy lội.

- Hừ tướng công đáng chết ý thiếp không phải như lời chàng, thời gian gần đây thiếp thấy tu vi trong người tăng mạnh không phải chàng nói song tu công pháp gì gì đó chỉ có tác dụng với Mộc hệ tu sĩ sao?

Kim Nhu đỏ mặt, nàng thật sự đầu hàng trước tên sắc lang này.

- Thật kì lạ, tại sao trong người nàng lại có một tia chân khí quen thuộc. Đó… đó không lẽ là vô sắc khí từ Thiên Hạ Hồng Lô.

Bắt mạch nơi cổ tay trắng ngần, Trần Duyên đưa chân khí vào người nàng ngay tức khắt nhận ra tia liên kết. Mặc dù nhỏ yếu nhưng khẳng định không thể sai được.

- Liên nhi nàng mau dừng lại để ta tra xét Nhu nhi.

Hắn xoa má hồng dâm phụ đang thỏa thích bên dưới.

- Ah…ah sắc lang ngươi không thương tiếc ta mĩ phụ đã nhiều năm thiếu thốn…

- Hừ ta nói nàng tránh ra.

Kim Liên dâm đãng nhịp hông liên hồi nhưng khi biết hắn thật sự nổi khí nàng hoảng sợ thu lại vẻ dâm dật. Đối với nàng Trần Duyên là trời, là tất cả mĩ phụ thật sự lo sợ một ngày nào đó hắn không còn cần nàng nữa.

- Thiếp…thiếp chỉ muốn cùng chàng hoang hĩ, thiếp thề…sẽ không dám trái ý tướng công chàng…

Nàng ngọc thể run rẫy ôm chặt lấy chân hắn khóc lóc cầu xin.

- Tướng công chàng hãy tha cho tỉ ấy đi.

- Phải đó tướng công…
- Tướng công…

Các nàng ngày đêm cùng hắn trên giường đã thân thiết như tỉ muội ruột thịt liền không nở nhìn thấy nàng thống khổ như vậy.

- Các nàng muốn van xin thay nàng ấy sao?

- Chúng thiếp…

Bao lâu nay nói về nuông chiều thê tử Trần Duyên đứng thứ hai sợ rằng không có kẻ dám xếp thứ nhất. Không phải lo nghĩ mỗi ngày cùng những kẻ khác đau đầu tìm đủ mọi cách tồn tại, nơi đây chân khí dày đặc, thiên tài địa bảo các nàng nhận được gấp mười lần trước kia. Yên bình trong vòng tay của hắn tu luyện, cùng hắn đạp chân trên con đường tiên đạo.

- Tướng công chàng đừng nóng giận hay là…

Hạ Thảo mắt phượng chớp động thủ thỉ vào tai hắn.

- Ừm chủ ý này không sai.

Kim Liên lo sợ dùng ánh mắt cầu cứu nhìn qua Hạ Thảo.

- Ta cấm dục nàng nữa năm có phục hay không?
Mĩ phụ rùng mình nàng đã quen hằng đêm được hắn tưới tắm, nhờ tác dụng thần kì của Thiên Hạ Hồng Lô khiến căn bệnh kì quái kia đã phần nào thuyên giảm. Nhưng cứ mỗi kì trăng lên nàng lại thống khổ như tan xương nát thịt phải cùng Trần Duyên giao hợp để làm dịu cơn đau nhưng hắn lại…

- Thiếp… thiếp phục, đội ơn tướng công tha bổng.

Nàng như xác không hồn quỳ phục nơi đó chúng tỉ muội phải kéo tới nâng nàng rời đi.

- Không phải chàng có chủ ý muốn cùng Nhu muội xác nhận điều gì sao?

Thấy tâm trạng hắn nặng nề, Hạ Thảo tâm tư thông minh cố ý đánh sang chuyện khác.

- Không sai, Nhu nhi nàng lại gần đây.

Thiếu nữ chần chờ, tuy đúng là đã nhiều lần hoang hỉ cùng hắn nhưng chúng đều là do bị Kim Liên xúi dục. Nay đã tỉnh táo trước ánh mắt nhiều người chăm chú nàng cảm thấy ngượng ngùng.

Bắt lấy tay nàng, vận thần thông Thiên Hạ Hồng Lô.

- Quả nhiên là vô sắc nguyên khí.

Từ khi thần thông đột phá, từ lục nguyên khí lúc đầu Thiên Hạ Hồng Lô phai sắc từng ngày. Nhưng thấy tác dụng không hề thuyên giảm thậm chí còn mạnh mẽ hơn lúc trước nhiều lần khiến Trần Duyên cũng không có nhiều bận tâm. Nhưng lần này quả thật là kì bí, trong người Kim Nhu lại có khí tức của vô sắc nguyên khí thứ mà trước đây chỉ có ở những thê tử mang trên người Mộc hệ mới có thể tồn tại.

- Các nàng cũng lại gần ta.

Hắn lần lượt tra xét những nữ nhân không phải là Mộc hệ tu sĩ, đúng như dự kiến tất cả đều đã dần hình thành, chỉ là số lượng nhiều ít khác nhau.

- Không lẽ bản chất nguyên khí của ta cũng đã không còn như ban đầu mới khiến các nàng có thể hấp thu.

Hắn bộc phát ý nghĩ kì lạ.

- Không còn chưa thể khẳng định, nhưng đây lại là một tin tức cực tốt.

Trần Duyên không thể tùy ý suy diễn, nhưng hắn lại mỉm cười kì lạ. Liền sai Hạ Thảo hầu hạ mặc lại y phục nhanh chóng rời đi động phủ.

Chương 132: Linh Thảo cấp 2 Giáp đẵng đến tay. Thu lấy một tên nô bộc

Cống Hiến Điện nơi bàn trao đổi quen thuộc vẫn là dáng ngồi không thể nhầm lẫn với bất kì ai. Cao Hàn miệng ngáp ngắn ngáp dài dùng tay áo đuổi đi mấy con ruồi đang bay qua bay lại làm phiền lão.

- Hừ thú triều chết tiệt, cứ diễn ra liên miên khiến thân già ta đây không sơ muối được gì, cả ngày cũng chỉ có lũ ruồi bầu bạn.

Hắn chán nãn dựa lưng vào tường thở dài ngao ngán.

- Hahaha Cao sư huynh đúng là mơ được ước thấy, Trần Duyên ta lần này mang tới cho ngươi không ít lợi lộc đây.

Cao Hàn rung mình vội vàng bật người dậy, hắn ngơ ngác nhìn quanh những tên chấp sự khác, bọn chúng vẫn buồn chán ngồi đấy.

- Chẵng lẽ chỉ có ta nghe thấy giọng nói vừa rồi?

- Cao huynh khí thế vẫn không hề thuyên giảm.

Trần Duyên bất ngờ từ hư không hiện thân khiến Cao Hàn bật ngữa.

- Hahaha lão Cao ngươi không lẽ ngồi một chổ khiến xương cốt cũng mục cả rồi.

- Hừ xương cốt của ngươi mới mục.

Lão Cao nổi khí quay qua hét vào lũ đồng bạn.

- Hì hì hì Trần tiểu huynh đệ ngươi…ngươi tu vi của ngươi không lẽ…

Cao Hàn cười nịnh nọt bỗng nhiên nhận thấy tu vi của Trần Duyên đã sâu không lường. Hắn mấy chục năm tu vi đã là tu sĩ Luyện Khí kì viên mãn nhưng lại không thể nhìn thấu thực lực của đối phương đương nhiên kết quả chỉ có một. trước mắt hắn chính là tiền bối Trúc Cơ kì.

- Không…không dám Cao Hàn ra mắt Trần tiền bối.

Trong chốn tu sĩ cấp bậc là thứu sâm nghiêm không thể bị phá vỡ, Cao hàn vội vàng cúi lạy nếu như ở đây không có trướng che sợ rằng cũng khiến cho những tên kia một phen hoảng hốt.

- Cao huynh không cần khách sáo, ta tới đây mục đích chỉ có một muốn làm phiền ngươi trao đổi một vài thứ.

Hắn lấy ra trong người hơn mười túi trữ vật ném tới.

- Để…để tiểu bối…Ngân Lang Nha, Hắc Điểu Vũ, Thổ Ngưu Giác… những thứ này đều là tài liệu của yêu thú cấp hai.

Hàng trăm, hàng ngàn tài liệu đổ bày ra trước mắt. Cao Hàn trố mắt, sợ rằng mấy chục năm cộng lại cũng không thể nào bằng được số lượng ngày hôm nay chính mắt trông thấy.

- Còn thứ này…

Nhìn vào hai món Bảo Khí một kiếm, một trùy khí tức bức người.

- Những thứ tài liệu này giá trị quá cao đã vượt mức thẩm quyền của tiểu bối, xin Trần tiền bối chờ đợi trong phút chốc chấp sự nội môn sẽ nhanh chóng tới đây.

- Không cần, ngươi đem những thứ này đi đi ta hi vọng sẽ có một cái giá hớp lí.

Trần Duyên phất tay, hắn còn chưa muốn lộ mặt. Đối với Trần Duyên lúc này hồi phục thương thế cùng giúp các nàng đột phá Trúc Cơ là điều khẩn thiết không thể chờ đợi.

Nữa ngày trôi qua, Cao Hàn dáng người hơn trăm cân thịt dáng vẻ buồn cười hất hải chạy về.

- Trần tiền bối, tiểu bối đã không phụ lòng người đây chính là điểm cống hiến đã thành công quy đổi.
- 2056 tài liệu yêu thú cấp hai… quy đổi ra ba vạn… làm tròn thành bốn vạn điểm cống hiến.

- Bảo khí Vạn Tượng Chùy hai vạn điểm cống hiến.

- Bảo khí Bạch Hạc Kiếm năm vạn điểm cống hiến.

Lần đầu cầm trong tay số lượng điểm cống hiến mà sợ rằng cả đời cũng không thể mơ tới Cao Hàn run run đưa tới.

- Ngươi làm không sai, tên chấp sự kia có biết sự hiện diện của ta?

Trần Duyên hài lòng nhưng cũng không quên nhắc nhở.

- Trần tiên bối an lòng, tiểu bối biết nhân gia người không muốn tiết lộ thân phận tên chấp sự nội môn cũng không phải là kẻ ngu muội.

Cao Hàn thông tuệ nhanh chóng hiểu ý tứ của hắn.

- Linh thảo cấp hai Giáp đẵng giá trị bao nhiêu điểm cống hiến?

Trần Duyên rặng hỏi.

- Kính thưa Trần tiền bối linh thảo cấp hai Giáp đẵng hiện nay trong kho còn tồn trữ nhiều nhất chính là Thanh Tâm Thảo.

Cao Hàn kính cẩn.

- Thanh Tâm Thảo chính là thứ linh thảo trợ giúp tu sĩ thanh tâm quả dục, tránh bị tâm ma quấy phá được các tiền bối mang về hơn trăm năm trước sao?

Trần Duyên đã nghe qua truyền thuyết này, hơn trăm năm trước có tin đồn truyền tai nhau rằng trong tông môn có một vị tiền bối Kim Đan muốn đột phá bình trướng nhưng hắn sát nghiệp lại cực kì sâu dày sợ rằng sẽ không thể bình an qua khỏi kiếp nạn. Ngay tức khắc tông môn liền xuất lệnh khiến hàng trăm tu sĩ Trúc Cơ tìm kiếm linh thảo này suốt mười năm ròng cuối cùng vị tiền bối kia cũng thành công đột phá. Đây chính là giai thoại khiến cho chúng đệ tử náo loạn một thời gian dài.

- Thanh Tâm Thảo định giá một vạn điểm cống hiến một cây.
- Lấy cho ta mười cây Thanh Tâm Thảo.

Hắn chỉ còn hơn một vặn điểm cống hiến, chọn lấy một vài viên đan dược trợ giúp tu sĩ Luyện Khí đột phá.

- Cao Hàn ngươi nhận ra thứ này?

Trần Duyên lấy trong người một lọ đan dược.

- Thứ này là Trúc Cơ đan hi hữu.

Cao Hàn run rẩy.

- Cao Hàn đời này kiếp này sẽ đi theo hầu hạ tiền bối.

Hắn đã qua tuổi tám mươi đời này đã chấp nhận số phận một kiếp bình phàm chết đi. Nếu như không nhận được bất kì đột biến nào thì đó chính là kết cục không thể nào thay đổi.

Nhưng cơ duyên của hắn đã tới Trúc Cơ đan thứ mà mỗi năm chỉ có ba viên do chính tay Tam Trưởng Lão luyện ra. Chính Tứ Trưởng Lão đã cầu xin tông môn một viên hiếm hoi cho đệ tử chân truyền duy nhất của lão.

Hắn cơ duyên không tệ trong lúc mập mờ (biết rùi đó ^-^) liền đột phá nên viên đan dược này rốt cuộc để không. Nay xảo hợp lại tìm thấy một kẻ tâm tư linh thông bỏ đi một thứ không cần thiết đem lại một tay sai đắc lực cũng đủ để hắn kinh hỉ.

- Cao Hàn ngươi không lẽ muốn dùng lời nói hòng qua mặt ta.

Cao hàn tái mét, đứng trước ham muốn ngàn năm thọ nguyên lão dù có lịch luyện sâu dày đến đâu cũng không thể nào chống lại.

- Cao Hàn đời này kiếp này chính là nô tài một lòng trung thành đi theo chủ nhân, nếu như một lần trái ý liền bị thiên lôi chặn đánh linh hồn không thể luân hồi.

Lão cắn răng chỉ tay lên trời thực hiện lời thời thiên đạo.

Bầu trời trong xanh bỗng nhiên xuất hiện một đạo tia sét từ hư không đánh xuống rồi cũng tự nhiên mà biến mất không để lại một giấu vết.

- Hời không biết là một kẻ điên hay ngu ngốc đây.

Lão giả râu tóc bạc phơ ngồi trên ghế mây mắt nhìn lên bầu trời nơi mà thiên đạo chứng giám.

- Rất tốt đây chính là phần thưởng cho ngươi.

- Nô tài đội ơn chủ nhân.

Cao Hàn kinh hĩ vội vàng bắt lấy.

- Sau này ngươi gọi ta công tử là được, chuyện này không thể lộ ra ngoài cứ an ổn mà làm chấp sự của ngươi. Khi nào ta cần đến sẽ tự động tới tìm ngươi.

Trần Duyên quay người rời đi.

- Cung tiễn công tử.

Cao Hàn quỳ rạp xuống đất, đợi tới khi lão ngẫn đầu thì Trần Duyên cũng đã khuất bóng.

Chương 133: Hóa Mộc Quyết đột phá

Một vòng, hai vòng, ba vòng… Hóa Mộc Quyết như du long chạy khắp mọi ngõ ngách trong người hắn. Cuối cùng lại điên cuồng dồn nén tại đan điền. Mười cây cấp 2 Giáp đẵng linh dược đã tề tụ, đây chính là lúc thích hợp nhất để hắn pháp quyết đột phá.

Trần Duyên như thể cảm nhận thấy chân khí trong cơ thể đang cùng đan điền giằng co không ngừng. So với tầng một Hóa Mộc Quyết tầng hai mang lại thống khổ gấp trăm lần. Từng cọng gân, thớ thịt như bị phá đi đắp lại không thể nào đếm xuể, gương mặt hắn vặn vẹo dữ tợn.

- THU.

- GAAAAAAA….

Hai tay bắt quyết nguyên khí trong người đã đạt đến đỉnh phong. Ngay trong chốc lát tất cả luồng nguyên khí khổng lồ đó bị đan điền bao bọc, người ngoài nhìn vào sợ rằng cũng khó mà tin nổi, dưới bụng của hắn đang phình to như một con thiềm thừ.

- Thân ta quy mộc, nguyên khí hội tụ.

Đan điền dần nhỏ lại, đây chính là lúc mà cơn thống khổ mới thật sự bộc lộ ra. Trong giới tu tiên nơi mà mỗi tu sĩ sợ hãi nhất không cần phải nghĩ đó chính là đan điền. Nơi mà tất cả nguyên khí tích tựu nếu như đan điền ngươi gặp phải vấn đề thì kẻ đó không cần phải nhiều lời, đoạn đường tu đạo của ngươi đã đứt đoạn. Dù có kinh mạch to lớn cỡ nào thì đó cũng chỉ là dùng rỗ tre múc nước cả đời đều hoang phí.

Hắn vừa liều mạng nhưng không thể làm mất đi ý chí, chỉ cần một khắc sơ hở nhẹ thì đan điền vỡ nát tàn phế suốt đời, nặng thì thân tử đạo tiêu trên đời này không còn một kẻ mang danh Trần Duyên tồn tại.

- Không được, đạo tâm của ta vững chắc như bàn thạch không thể nào phá vỡ. Nắm chắc thực lực, nắm chắc số mệnh Trần Duyên ta phải một chân đạp bằng vùng trời này.

Từng cơn đau đớn thấm nhuần vào tâm trí, Trần Duyên không hề điên loạn cũng không chối từ. Nhẫn nại nhấm nháp từng cơn thống khổ đang xâm lược như thể chúng là mĩ thực, là trân quý không dễ dàng tìm được.

Từ dưới mặt đất, từng rễ cây thô to như mãng xà chen nhau ngẫn đầu cuốn lấy hắn nhục thể. Da dẻ cũng dần ngã màu khiến người khác cũng khó lòng phân biệt giữa hắn cùng những thân cây kia.

Hắn một mực không động đậy, hô hấp đã trở nên hòa nhập cùng linh thảo, cổ thụ. Nhục thể bấy giờ như đã hóa thành một thân cây thật sự da dẽ nứt nẻ sần sùi không khác gì vỏ cây.

Đột nhiên song mục vốn khép chặt mở lớn.

- Đây chính là tầng 2 của Hóa Mộc Quyết sao?

- Cùng thảo mộc tâm ý hòa hợp ta có thể sai khiến chúng. Hắn đã thành công tu luyện đến tầng 2 Hóa Mộc Quyết. Thân thể trần truồng từng mảng vỏ cây bong tróc ra để lộ làn da mượt mà không tì vết. Trần Duyên như là được hoán thai chuyển cốt, tất cả những dấu vết do yêu thú hay kẻ thù mang lại đều đã không còn nữa, sự tái sinh cũng chỉ được như vậy mà thôi.

- Nguyên khí tinh thuần 6 thành, ta lúc này mới chính là Trúc Cơ tu sĩ thật sự.

Trần Duyên lẫm bẫm, trước kia tu vi đã đột phá nhưng hắn vẫn chỉ có thể thi triển công pháp cùng pháp quyết khi còn là tu sĩ Luyện Khí kì. Nay pháp quyết đã hoàn thiện cũng chính là lúc thực lực của hắn thay đổi nghiên trời lệch đất.

- Tướng công…

- Tướng công…

- Chàng thật sự bình an, tạ ơn trời phật cuối cùng chàng cũng bình an vô sự.

Thần thông Thiên Hạ Hồng Lô quả nhiên không thể đo lường, các nàng không ngờ lại cảm nhận thấy cơn thống khổ cùng cực của hắn. Nhiều lần chúng tỉ muội muốn phá cửa xông vào nhưng Hạ Thảo lại nhanh tay ngăn cản. Nàng biết nếu như tiến vào sợ rằng không giúp được gì cho hắn thậm chí còn khiến phu quân phân tâm thậm chí là tẩu hỏa nhập ma, nàng cũng chỉ còn biết cắn răng quỳ bên ngoài mật thất cầu xin thần tiên giúp hắn bình an vượt qua kiếp nạn.

- Hahaha Trần Duyên ta quả thật là phúc đức 3 đời mới có thể cùng các nàng kết nghĩa phu thê. Nhìn xem không phải tướng công các nàng vẫn sinh long hoạt hổ sao. Qua cơn hoạn nạn nhìn thấy các nàng sợ hãi, lo lắng thật lòng đau xót cho hắn khiến Trần Duyên xúc động. Mở rộng vòng tay ôm chúng thể thiếp vào lòng, hít thật sâu mùi hương thơm ngát.

- Để tướng công khiến các nàng đột phá, ngàn năm thọ nguyên cũng chỉ là khởi đầu. Chúng ta phải là thần tiên quyến lữ đời đời không thể lìa xa.

Lời nói thắm thía từ tâm can. Chúng nữ hiểu ý tứ của hắn, thẹn thùng đùa giỡn không muốn mình là người mở đầu.

- Liên tỉ hay là tỉ.

Trong số 13 thể tử của hắn thì mĩ phụ Kim Liên đứng bên ngoài thất thần.

- Không…không được.

- Tướng công đã trừng phạt ta cấm dục 6 tuần trăng, chỉ mới 1 tuần trăng trôi qua ta phải nhẫn nại không để chàng phải một lần nữa thất vọng.

Nàng cắn môi không gì có thể lay chuyển.

- Liên muội ta tin chắc chàng sẽ không giận muội đâu, mau vào đây cùng chúng ta hầu hạ chàng.

Hạ Thảo diệu dàng kéo tay nàng.

- Không được, muội không thể lần này cũng chính là muội tự trừng phạt mình đời này kiếp này sẽ không trái ý tướng công một lần nào nữa.

Mĩ phụ giật tay lại ánh mắt quyết tuyệt.

Biết không thể nào thay đổi được chủ ý Hạ Thảo chỉ có thể thở dài, trong đoàn quân lão bà này của hắn nàng chính là người có thực lực cao nhất (thực lực gì thì tự hiểu ^-^) nếu như không có nàng nơi đó sợ rằng tàn binh cũng khó lòng rời cuộc.

Chương 134: Cùng chàng đột phá, ý vui viên mãn

1 năm, 2 năm, 3 năm dần trôi, bên trong mật thất tu luyện lửa nóng vẫn không hề thuyên giảm. Trần Duyên vẫn cùng chúng nữ ngày đêm song tu không dứt. Tất cả gần như là một thứ tất yếu không thể nào thiếu đi. Chỉ có một điều khác lạ, các nàng lúc này khí chất đã khác xa một trời một vực, 13 vị thần tiên đang tụ hợp cùng một chổ yên lành xung quanh nam nhân duy nhất của họ.

Mĩ nữ vốn đã hoa nhường nguyệt thẹn nay lại càng tô thêm mĩ sắc. Trần Duyên mỗi ngày ân ái nhưng lại không hề có một tia buồn chán, thân thể các nàng như những cái động sâu không đáy mà hắn không thể nào khám phá hết được.

Hắn như tượng đá bất động, mỗi lần hô hấp như thể hòa hợp cùng cây cối xung quanh. Trong nội thể chân khí dần đạt đỉnh phong, từng tia kinh mạch căn phồng. Đan điền áp súc hầu như đã tới mức tận cùng, rồi đột nhiên chúng mạnh mẽ lưu chuyển khắp nhục thể đánh tan mọi bình chướng.

Từ bên ngoài khí tức liền nhanh chóng tăng lên, động tĩnh nơi hắn đã làm cho các vị thê tử tỉnh giấc.

- Hạ Thảo tỉ tướng công chàng…

- Không sai tướng công sắp đột phá.

Mĩ nhân mang dáng vẻ thanh tao nở nụ cười sung sướng nhìn hắn.

Ngay tức khắc, khí tức lại trở nên trầm ổn dường như những động tĩnh vừa rồi chưa hề xảy ra.

- Ta lại khiến các nàng tỉnh giấc sao?

Song mục mở lớn, trước mắt hắn chính là những vị mĩ nhân như hoa như ngọc không hề che giấu thâm tình nhìn tới.

- Không phải tại sắc lang chàng đêm qua đã khiến chúng thiếp ăn không tiêu đến ngất đi sao? Sau này sợ rằng các tỉ muội chúng thiếp đều bị chàng làm hư.

Mĩ phụ Linh Diệp giận dỗi nhưng trong lời nói của nàng lại không hề có một tia oán trách.

- Là lỗi của ta không thể kiềm chế trước hương diễm từ nàng sao?

Quả nhiên nàng bên ngoài giận dỗi nhưng lại không hề có ý định chống cự mặt cho Trần Duyên tùy ý. Chúng nữ trong những năm gần đây đều đột phá Trúc Cơ kì, mỗi lần phá tan một đại bình chướng thì con người như được thoát thai hoán cốt. Bì bạch mịn màn, đồn bộ cao cao đầy đạn, nhan sắc vốn sinh đẹp trăm dặm khó tìm nay lại càng xuất thần hơn khiến sắc lang hắn dục hỏa không thể nào dập tắt mà ngày đêm rong ruổi trên người các nàng. Từ khi các vị hắn thê tử đột phá Trần Duyên đương nhiên là phải tìm pháp quyết mới, trước kia các nàng đã tu luyện từ trước nên cải tu lại là điều khó lòng thực hiện, nay vừa vặn thời điểm thuận lợi đã tới.

Hắn đương nhiên không thể phí hoài Tàng Kinh Các di động bên người, tạm thời đuổi chúng nữ ra khỏi mật thất Trần Duyên hết lời mời mọc Chu lão. Mấy năm nay lão đã quyết định dọn ổ sang Tiểu Phương Thế Giới, một phần là nói muốn tìm một nơi an hưởng tuổi già mặc khác là muốn bồi dưỡng Tiểu Kim sớm ngày trở thành linh trùng cấp 2 sớm ngày khai thác tìm năng vô tận của loại linh trùng này.

Nhưng hắn thừa biết chủ ý của lão, sợ rằng bí mật của Tiểu Phương Thế Giới khiến lão ngoan đồng này ngày đêm thèm thuồng nếu không thì trước khóc lóc, ỷ ôi của Tiểu Mập Mạp lão cũng đành nhẫn tâm rời đi.

- Hừ tiểu tử ngươi nữ nhân du hí rốt cuộc cũng nhớ tới thân già này sao?

Bên trong Tiểu Phương Thế Giới, Chu lão y phục không khác gì một tên nhà nông bần hàn cây cuốc dưới chân hớp một ấm nước thư thả nhìn qua thành quả mấy tháng nay cần cù cầy bừa.

- Tiểu bối đương nhiên lúc nào cũng một tâm trung kiên ngưỡng vọng lão nhân gia ngài.

Nghe mấy lời buồn nôn của hắn lão không cần phải bấm quẻ đôi mắt tinh mục thấu hiểu không sót gì.

- Tiểu tử ngươi muốn gì từ lão già này còn không nhanh nói ra, sắp tới giờ lão phải chợp mắt. - Ôi thân già đúng là bất đắc dĩ mà ngủ cũng không thể an giấc.

Chu lão xảo trá ngáp một cái rõ lớn muốn quay lưng rời đi khiến Trần Duyên cuống cuồng.

- Ấy ấy lão tiền bối đương nhiên kẻ hèn này cần nhờ ngài ra chút công sức rồi.

Sau khi tường tận chủ ý của hắn Chu Lão ngẫm nghĩ một hồi.

- Tiểu tử ngươi nghĩ những nữ nhân kia thật sự muốn mãi mãi làm một bình hoa bên cạnh người sao?

Lão ngầm ẩn ý.

Trần Duyên cũng sững người, quả thật hắn chưa bao giờ hỏi đến mong ước của hắn nữ nhân. Các nàng một mảnh chân tình đối với hắn là không thể nghi ngờ nhưng xen vào đó mỗi người ắt hẵn đều phải có mục tiêu mà thâm tâm thật sự không thể từ bỏ.

- Ngươi giữ lấy.

Từ trong Tiểu Phương Thế Giới bay ra hai ngọc giãn một trắng, một hồng phấn.

- Ngọc giản màu trắng là một môn song tu pháp quyết, tuyệt phối với trận pháp nằm trong ngọc giản màu hồng phấn kia.

- Tới khi tra xét rõ ràng ngươi liền thông hiểu những lời ta nói.

Âm thanh trầm thấp vọng ra rồi im bặc, Trần Duyên cũng không muốn tiếp tục làm phiền Chu lão đóng lại Tiểu Phương Thế Giới hắn động thân mở ra mật thất.

Chương 135: Hạt giống Hồn Khí

Đã hơn ba tháng Trần Duyên tĩnh tu nơi đây nhục thể không hề xê dịch, ngay cả song mục cũng không buồn nhẹ mở. Hữu thủ mở rộng nâng cao ngang ngực áo, từng đợt không khí dao động mắt người có thể trông thấy.

Từng tia linh khí huyền ảo dần biến chuyển thành nhiều hình thù lúc thì cái thuẫn, trường giáo, mũi tên, trường kiếm, đại phủ… tất cả đều cực kì chân thực. Nếu không phải những thứ này vốn không hiện hữu, sợ rằng sẽ có người thật sự nhầm lẫn.

Hơn trăm lần biến ảo cuối cùng Trần Duyên cũng hít một hơi dài, hắn khẻ nắm chặt lấy hữu thủ dự tính thu công thì lộ vẻ chần chừ. Một khắc do dự Trần Duyên liền mạnh mẽ một lần nữa đẩy chân khí lên cao, tuấn mã, hư ảnh hư hư thực thực như muốn sống lại trên tay hắn.

Qua hàng vạn lần biến hóa, đối với Trần Duyên không khác nào hô hấp dù nhắm mắt hắn cũng không tốn một chút sức lực mọi chuyện nhẹ như nước chảy mây trôi.

- Hừm…

Hư ảnh chưa kịp hình thành đã trong một khoảng khắc tan biến. Trần Duyên cũng không vội thất vọng, hắn cũng đã dự tính từ trước. Những thứ vũ khí vô tri kia dù sống động không một chút tì vết nhưng nếu đem ra đánh đồng với với tồn tại sinh linh khác nào đem một trời cùng một vực ra xem xét.

- Tu vi đúng là chưa đủ.

Trần Duyên không muốn cưỡng cầu, trước mắt chính là thủ đoạn khó lường mà trong lúc vô tình hắn ngộ ra.

Lúc còn là một tên tiểu hài tử Trần Duyên hắn ưa thích dùng nước đường vẽ trên mặt đất khiến cho đàn kiến nho nhỏ từ xa liền đánh hơi tìm thấy nhưng kì lạ thay bọn chúng lại không hề hỗn loạn như trước đây. Những con kiến này vây lại thành những hình thù trước đó hắn đã vẽ dù có kì quái đến đâu.

- Các ngươi đừng để cho ta thất vọng.

Trần Duyên vổ nhẹ túi linh thú, hàng trăm linh trùng dưới sự không chế của hắn dần thay hình đổi dạng. Đại thuẫn to lớn hình thành, dù chưa thể hoàn thiện như hắn kì vọng nhưng chỉ lần đầu ra tay mà thu được thành quả như vậy đã là không tệ.

- Chân…chân khí của ta…

Song thủ run run, đại thuẫn trên cao cũng không một chút dự báo liền tan rã. Có lẽ dự tính ban đầu của Trần Duyên liền không thuận buồm xuôi gió.

- Là do khí tức bị xung đột sao?

Hàng trăm Phệ Huyết Trùng chính là hàng trăm sinh linh khác biệt, dù bọn chúng là động loại nhưng khí tức lại không thể nào đồng nhất.

- Hời… có lẽ tu vi của ta còn chưa đủ để sáng tạo công pháp mới chăng?

Qua ngàn vạn năm những bậc tiền bối thân cam tạo hóa chưa hề vắng bóng, dù chỉ là công pháp nhất cấp thấp kém cũng chính là tích tụ của hàng ngàn năm tu tập cùng lĩnh ngộ của một tên tu sĩ Kim Đan. Với tu vi Trúc Cơ kì của hắn mà lại có tham vọng sáng tạo mới công pháp sợ rằng nói dễ hơn làm.

Hắn chán chường dù ban đầu vốn không hề ôm bất kì hi vọng chỉ có điều kết quả lại càng khiến hắn ảo não.

- Hahaha không hỗ là kẻ kế thừa y bát của lão phu, tầm mắt cũng khác xa kẻ tầm thường.

- Chu…Chu lão.

Trần Duyên đột ngột phấn chấn tinh thần, hắn biết Chu lão thường ngày biệt tích mỗi khi lão chủ động hiện thân khẳng định sẽ mang tới tin tức không tầm thường.

- Hừ tiểu tử ngươi đúng là ếch ngồi đáy giếng, chỉ vừa đạt một chút thành tựu đã vội vọng tưởng một bước lên mây sao?

Chu lão nghiêm mặt răn dạy.

- Chu…lão ta…ta chỉ là trong vô thức mà suy diễn, chỉ là một chút nếm thử nếu thật sự không thể thì…thì đành từ bỏ.

Trần Duyên cắn răng, “từ bỏ” nói dễ hơn làm. Hắn từ lâu đã biết rõ công pháp do chính bản thân suy diễn khẳng định sẽ càng dễ dàng hòa hợp với chủ nhân. Nếu ngươi luyện công pháp của kẻ khác có thể hao phí trăm năm, ngàn năm cũng khó có thể thông hiểu toàn bộ uy lực.

Tu luyện của ngươi công pháp không những một bước đi một bước tiến thậm chí còn có cơ hội tiếp tục suy diễn khiến công pháp càng lúc càng mãnh mẽ. Khô Mộc Công chính là bằng chứng thép không thể thuyết phục hơn, từ nhất cấp liền từng bước, từng bước đi lên tâm cấp công pháp siêu đẵng khiến nhiều kẻ phải hâm mộ, thèm thuồng.

- Lão phu không còn lạ gì, nếu bắt ngươi từ bỏ sợ rằng còn khó hơn lên trời, lão phu sẽ giúp ngươi thành toàn.

Trông thấy nét mặt không cam lòng của hắn lão phì cười.

- Thật…thật sự… Trần Duyên kinh hĩ sáng tạo một công pháp chính là viễn vông, nếu như hắn thật sự thành công thực lực khẳng định sẽ tiến một bước dài, không phải nói là hoàn toàn thay đổi nghiên trời lệch đất. Hắn không khác gì một tiểu hài tử mừng rỡ đôi mắt mong chờ lão thúc cho kẹo đường.

Từ hữu thủ Chu Lão diễn luyện hình thành một tiểu đao nhỏ vừa lòng bàn tay, lão liếc mắt Trần Duyên ý muốn nói hắn làm theo. Trần Duyên cũng nhanh chóng diễn luyện tiểu đao giống hệt lão.

- Tiểu tử, ngươi thấy thanh đao của ta cùng người điểm nào khác nhau.

Chu Lão cố ý đưa tiểu đao đến gần, lão híp mắt cười thầm.

Trần Duyên căn mắt nhìn qua nhìn lại, nhìn tới nhìn lui không một chút gì bỏ sót. Hơn nữa canh giờ cuối cùng hắn cũng phải bỏ cuộc, hai thành tiểu đao giống nhau như hai giọt nước.

- Ta không thể tìm ra bọn chúng nơi nào khác nhau.

Hắn thành thực khai.

- Bốp…

Đáp lại chính là một cục u trên đầu, Chu lão một lần nữa cho hắn nếm mùi đau khổ.

- Hừ lão phu không bảo ngươi nhìn bên ngoài, nhanh chóng nhắm mắt cảm nhận.

Lão hùng hổ răn dạy.

Trần Duyên khó hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm tịt hai mắt tất cả tinh thần hoàn toàn tập trung hướng hai thanh tiểu đao.

Một ngày, hai ngày… Hắn nhắm mắt tĩnh tọa suốt ba ngày ba đêm, tất cả ngõ ngách đã được in sâu vào tâm chí.

- Ta…rốt cuộc cũng nhận ra.

- Thoạt nhìn hai thanh đao này giống nhau như đúc nhưng từ sâu bên trong thanh đao của Chu lão ẩn nấp một áp lực khó mà diễn tả.

Trần Duyên nghiêm mặt.
- Tĩnh tâm ba ngày không ngờ lại khiến người trở nên thông tuệ chút ít a.

Lão cười xòa, thanh đao trên tay bỗng nhiên bộc phát khí tức sát phạt khiến cho thanh đao trên tay Trần Duyên trở nên yếu ớt không hề kháng cự liền tan biến.

- Thứ ngươi không có chính là Hồn Khí.

- Hồn Khí?

Trần Duyên mù mịt.

- Khi ngươi đạt được cảnh giới nhân khí hợp nhất thì tận sâu trong tâm trí sẽ tự động hình thành Hồn Khí. Vốn là thứ vừa hư vừa thực, rõ ràng là hư ảo nhưng điều Hồn Khí gây ra lạ là sự thực.

Chu lão diễn giải.

- Không lẽ nếu ta muốn thật sự tu luyện công pháp điều tất yếu là nắm giữ hồn khí a?

Sắc mặt Trần Duyên xạm lại, thứ Hồn Khí này sợ rằng không phải dễ dàng đạt được.

- Chính là ý tứ này.

- Tiểu tử ngươi không cần phải tuyệt vọng, lão phu thấy ngươi vẫn còn cơ hội.

Chu lão vuốt vuốt râu đĩnh đạc đạo.

- Cơ hội?

Trần Duyên mắt sáng quắc.

- Thật ra bên trong ngươi từ lâu đã dần hình thành Hồn Khí chỉ là ngươi còn lịch luyện quá thấp không thể nào cảm nhận.

Tin tức chấn động từ miệng Chu lão khiến Trần Duyên ngỡ ngàng.

- Là…là sự thật.

Hắn môi mấp mấy.

- Không lẽ lão phu lại lừa dối tiểu bối.

- Bên trong ngươi não hải đã hình thành hạt giống Hồn Khí, chỉ có điều Hồn Khí này không được chú trọng nuôi dưỡng nên chưa phát huy hết uy lực.

Chu lão một tay để trên trán Trần Duyên khí tức bá đạo bộc phát, hắn cảm nhận cả người như đứng trước một thanh đại đao khổng lồ, nặng nề ý chí sát phạt.

- Lão phu liền dùng hồn khí của bản thân kích phát của ngươi bước đầu tiểu hạt giống hồn khí.

- Là thành công hay thất bại đành phải nhờ vào số mạng của nhà người. Khà…khà…khà…

Lão điên cuồng cười lớn.

- Ah…ah…

Não hãi bất ngờ bị trùng kích. Trần Duyên thần hồn như bị hàng ngàn hàng vạn đại đao thay nhau bổ xuống, thống khổ dày xéo khiến con người ucngx trở nên điên dại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau