KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Kẻ thù tìm tới tận cửa

- Tiểu tử, tiểu tử...

Chu lão bất an thúc giục.

- Chu lão, ta đã nhập định bao lâu?

Cuối cùng hắn cũng có động tĩnh, lão cũng từng trải qua cùng linh trùng nhập thể hàng vạn lần nhưng đây là lần đầu xuất hiện khí chất kì lạ này.

- Ngươi đã mất hết sinh cơ trong ba hô hấp.

- Ngàn năm trôi qua cũng chỉ là ba hô hấp.

Trần Duyên thở dài, trong giọng nói hắn đượm vẻ tang thương của thời gian.

Kiếm mục dần mở lớn.

- Tiểu tử, mắt ngươi…

Chu lão nhanh chóng nhận ra sự khác biệt. Bên trong song mục đồng tử hắn không còn hình tròn như nhân loại vốn có mà đã trở thành hình vuông góc cạnh.

- Thế gian này không ngờ lại có quá nhiều thứ ta không biết.

Môi mắt chớp động, từng gốc cây ngọn cỏ tưởng chừng như thông thường nhưng trong mắt hắn bọn chúng đề tràn ngập linh khí. Từng vân gỗ không khác gì những đường kinh mạch len lõi chung chuyển linh khí phủ thấp thân cây.

- Thế gian vạn vật nơi nơi đều ngập tràn linh khí thế nhưng trời cao lại bất công, thứ là linh thảo cao quý biết bao kẻ phải ước ao, còn lại chỉ đành phải mang kiếp dã thảo khó khăn sống sót.

Ngàn năm chính là mấy kiếp người, trôi nỗi trong khoảng không vô tận đã khiến nhân sinh của hắn đã tiến một bước dài.

Hé nhìn bên trong y phục, đồ án Tinh Thần đã khắc trên ngực. Trần Duyên giờ đây thân mang trọng trách nặng nề chiếm về Tinh Thần Giới, đó chính là minh chứng rõ rằng nhất của “kẻ được chọn”, kẻ có thể vượt qua thiên chứng.

- Chu lão tên kia còn cách chúng ta bao xa?

- Nếu như hắn theo một đường tới đây hẳn là khoảng độ một chung trà.

Lão vuốt chòm râu xuy tư.

- Tiểu Mập Mạp đã tới lúc chúng ta đón khách rồi.

Linh trùng đồ án trên mi tâm rực sáng, hàng vạn Phệ Huyết Trùng chia nhau mười hướng tạo thành những đám mây đỏ huyết bao quanh hắn.

- Lập trận.

Hữu thủ đập mạnh xuống mặt đất, Thập Diện Mai Phục Trận vốn lơ lững trên không trung cùng Phệ Huyết Trùng dần chìm xuống lòng đất không để lại vết tích.

- Trần Duyên tiểu tử ngươi…

Hắn khiến lão từ kinh ngạc này sang kinh ngạc khác. Sau khi hợp thể, Thập Diện Mai Phục Trận vốn được chân truyền cho Tiểu Mập Mạp không ngờ Trần Duyên lại dễ dàng khống chế, thậm chí còn nhuần nhuyễn tới mức lô hỏa thuần thanh.
- Tiểu tử ngươi cẩn trọng, nội trong ba hô hấp hắn liền tới đây.

Lão biết lúc này không phải là thời điểm thích hợp để tra hỏi, bởi vì trên bầu trời kia có một kẻ dùng tốc độ bất khả tư nghị lao tới.

Giữa không trung, một nam nhân thân mang huyết bào dùng song nhãn khinh thị chúng sinh nhìn xuống Trần Duyên không khác gì cỏ rác.

Hắn cao cao tại thượng không buồn mở lời, từ trên tay dần xuất hiện huyết chủy dài bằng ngón tay búng tới.

- Ầm…

Chỉ một đòn tưởng như tiện tay đó đã lại tạo trên đất một hố lớn sâu hơn mười thước.

- Hửm.

Chờ khi mây bụi tan đi điều mà hắn không nghĩ tới chính là con kiến nho nhỏ kia lại không chút hề hấn. Trần Duyên đứng thẳng thân người đôi mắt nhắm nghiền mặc cho đạo bào bị áp lực thổi phồng.

Xung quanh hắn là một lá chắn năng lượng đặc thù đã ngăn chặn toàn bộ uy lực của một kích kia.

Trông thấy tiểu trùng vẫn khinh vân phong đạm mặt không đổi sắc cùng hắn đối đầu Huyết bào nam nhân liền nổi lên chút hứng thú.

- Không ngờ đứng trước ta ngươi lại còn có thể bình tĩnh tiếp đón không một chút nao núng, quả là khác xa một trời một vực so với tên sư đệ Huyết Nha ngông cuồng.

- Có điều ngươi nghĩ có hai tấm Thuẩn Khí Phù kia liền bất khả xâm phạm, thứ linh phù Đinh đẵng này đừng mơ tưởng có thể chống lại hai chiêu của ta.

Không cần phải tốn công chờ đợi hắn liền chứng thực lời nói của mình. Lại một thanh huyết chủy đâm tới, quả không sai hai tấm Thuẩn Khí Phù có khả năng chống lại một kích toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ trung kì tiêu tốn hơn năm ngàn hạ phẩm linh thạch liền bị phế bỏ.

Huyết bào nam nhân chứng kiến vẻ mặt Trần Duyên không biến sắc càng khiến hắn nổi lên lòng hiếu kì.
- Hahaha tiểu tử ngươi quả nhiên là tiểu trọc phú, thủ đoạn khẳng định không ít.

Tuy bên ngoài mạnh miệng nhưng nội tâm lại nổi lên tia bất an. Hắn chỉ dám đứng cách đó trăm trượng, nếu như có thể tới gần Trần Duyên khẳng định đã bị một kích toàn lực diệt sát.

Những kẻ ngoại đạo có thể không hay biết nhưng hắn lại quá rõ ràng, đệ tử chân truyền đều có khả năng rất lớn giữ trong người bảo vật phòng thân. Có kẻ được sư phụ ban cho nội giáp hay thậm chí là một loại thủ đoạn kinh người nào đó, đây cũng chính là lí do khiến đệ tử chân truyền của những tông môn khổng lồ trở thành củ khoai nóng phỏng tay. Bọn chúng không khác gì bảo tàng hình người nhưng không phải kẻ nào cũng có đãm lược ra tay.

Hắn không lo sợ bị Ma Kiếm Tông truy sát, Huyết Ma Tông dù sao cũng là một trong Tứ Đại Ma Môn khẳng định sẽ không giao nộp đệ tử cho kẻ thù.

Huyết bào nam nhân thật sự lo ngại chính là thủ đoạn bảo mệnh của Trần Duyên, một kích toàn lực của tu sĩ Kim Đan dù hắn có chết trăm lần cũng không đủ.

- Nếu như ngươi không dám tiếp chiến thì mau chóng lăn khỏi đây đừng làm phí thời gian của ta.

Đánh vỡ không khí trầm lặng là giọng nói hùng hồn của Trần Duyên.

Huyết bào thanh niên nội tâm chợt động, không ngờ hắn thường ngày ngạo mạng lại chùn bước trước Luyện Khí tu sĩ cỏ kiến.

- Tiểu tử là ngươi chán sống đừng trách ta.

Một đường bén ngót chém vào tả thủ, dịch huyết không ngừng tuôn trào như mưa máu rơi lã chả dưới nền đất.

Hắn quệt lấy máu tươi trong miệng lẩm nhẩm khẩu quyết.

- Lấy huyết dịch làm dẫn, thân ta khắp muôn nơi.

- Độn huyết.

Chỉ trong khoảng khắc huyết bào nam nhân tựa như chưa hề xuất hiện, nơi hắn đang đứng không để lại một chút khí tức.

- Tiểu tử phía sau ngươi.

Chu lão nhanh chóng nhắc nhở.

Tích tắc bên dưới vệt máu mà hắn cố tính bắn ra khi nãy một huyết nhân xuất hiện tay cầm chủy thủ áp sát sau lưng.

- Khai.

Song mục vốn khép hờ liền mở lớn. Đôi đồng tử kì dị như thu hết mọi thân ảnh của huyết bào nam nhân không một chút bỏ sót.

Thập Diện Mai Phục Trận được hắn khởi động, huyết bào nam nhân chủy thủ chỉ còn cách đầu lâu Trần Duyên không quá độ dày của một cây kim liền ngừng hẳn lại, nói đúng hơn là bị một thứ huyết đỏ cản trở.

- Ngươi… mắt của ngươi…không phải nhân loại.

Huyết trủy bị Phệ Huyết Trùng ngăn cản, từ tứ phương tám hướng hàng vạn linh trùng nhanh chóng lao tới bao phủ hai thân thể nhỏ bé bên trong.

Chương 127: Trận pháp cực hạn, liều mình quyết chiến

Huyết bào nam nhân bị hàng vạn linh trùng kì lạ tấn công tứ phía không để một chút thời gian vận pháp.

- Không thể nào, với thực lực của ngươi dù đã đột phá Trúc Cơ cũng không thể nào làm ra thanh thế lớn như vậy.

Hắn cùng Trần Duyên đối mặt, tới lúc này liền mau chóng nhận ra tiểu tử này đã đột phá trở thành tu sĩ Trúc Cơ. Quét qua trận pháp rộng hơn mười dặm với ánh mắt khó tin.

- Tất cả là do con mắt kia của ngươi. Tiểu tử mau nói ngươi thật ra là kẻ nàooooooo…

Hắn gào thét, cảm giác bị song mục vô hồn nhìn chằm chằm khiến hắn như muốn phát điên.

Huyết bào nam nhân hai chân từ lâu đã bị trói chặt, tuy không thể xuyên thủng nguyên khí của tu sĩ Trúc Cơ trung kì bao phủ bên ngoài nhưng hàng trăm Phệ Huyết Trùng vẫn đủ sức kềm giữ khiến hắn chỉ có thể đứng yên chịu trận.

- Ngươi đúng là quá phận, đừng tưởng trận pháp của ta chỉ có thể cầm cố ngươi.

Bước lại gần mắt trận, từ trong nhẫn trữ vật hắn lấy ra mười viên linh thạch linh khí bức người.

- Là… trung phẩm linh thạch.

Huyết bào nam nhân nuốt một ngụm nước bọt, không như hạ phẩm linh thạch dễ dàng tìm thấy thì trung phẩm linh thạch cực kì hiếm gặp, trong hàng vạn viên mới may ra tìm được một.

- Tiểu tử ngươi không được quá khích, nếu như tiếp tục rót vào linh thạch thì thần hồn sẽ quá tải, thậm chí mất đi lí trí trở thành kẻ điên dại.

Chu lão lên tiếng ngăn cản.

- Ta không thể buông bỏ, nhục thể cùng Tiểu Mập Mạp đã chạm tới giới hạn. Nội trong một chung trà chúng ta phải li khai nếu không sẽ bị nguyên khí bài ngoại bạo thể mà chết.
Hắn cắn răng, bản thân đi được tới đây vốn đã vượt qua cực hạn. Từng khắc trôi qua nhục thể cùng Tinh Thần Trùng thương thế càng nghiêm trọng còn kẻ tử thù nguyên khí vẫn còn xung mãn, Phệ Huyết Trùng chỉ có thể dùng tính mạng ngăn cản hắn Nếu như không thể càng sớm kết liễu thì Trần Duyên chính là kẻ đầu tiên ngã xuống.

Linh thạch vừa đổ vào trận pháp thanh thế càng ngút trời. Hàng vạn Phệ Huyết Trùng trở nên điên cuồng không thể nào kiểm soát.

- Không thể nào, kì quái linh trùng này rõ ràng chỉ phát ra khí chất của yêu thú cấp 1 tại sao lúc này đã có thể cùng cấp 2 yêu thú đánh đồng.

Ban đầu chủy thủ trên tay hắn còn dễ dàng diệt sát những con thiêu thân cứ lao đầu vào chổ chết kia nhưng bây giờ, mỗi lần cố ý đâm sâu vào lớp giáp cứng thì cánh tay lại tê rần thậm chí lực phản chấn còn khiến hắn có chút quá lực.

- Không ổn, bị hàng vạn tồn tại cấp hai yêu thú vây công dù là tu sĩ Trúc Cơ hậu kì thông thường nếu không cẩn thận cũng phải ngã xuống nơi đây.

Huyết bào nam tử nhanh chóng nhìn nhận hoàn cảnh bản thân, hắn không ngờ mình lại dễ dàng rơi vào bẫy rập. Tiểu tử kia rõ ràng có thể đơn giản không mất một chút công sức hóa giải hai chiêu vừa rồi nhưng lại tương kế tựu kế sử dụng phù lục khiến hắn không đề phòng áp sát.

Phệ Huyết Trùng càng đánh càng hay, nguồn chân khí khổng lồ từ ngàn vạn nhất phẩm linh thạch cùng mười viên trung phẩm linh thạch đã gượng ép chống đở thực lực vượt cấp tấn công.

- Trần Duyên, lần này do ta quá nôn nóng trả thù cho Nha sư đệ mà rơi vào bẫy rạp của ngươi. Ngày tháng còn đó, nếu ngươi có dũng khí thì trăm năm thiên tài thịnh hội ta Huyết Phong chờ ngươi… Huyết Phong cuối cùng cũng đã công nhận thực lực của hắn, mặc dù có chút không quan minh chính đại đối đầu nhưng đừng quên đệ tử chân truyền kẻ nào không phải là thiên tài vượt cấp chinh chiến, Trần Duyên khiến hắn không đạt được mục đích phải tay không rút lui cũng đã đủ chứng minh thực lực cùng hắn đồng khởi bình tọa.

- Huyết Phong ngươi muốn an ổn rời đi?

Trần Duyên thường ngày vốn không phải là kẻ thiện lương, thời khắc thiếu niên huyết bào lớn tiếng hẹn ước hắn không hề bỏ qua cơ hội. Tiểu Huyết từ trong xáo trộn không hay biết lao ra, song càng “chạm nhẹ” khiến Huyết Phong đầu lưỡi bị chẻ làm hai.

- Ah ah ah…

- Thân ta làm dẫn, huyết tế.

Tứ chi giờ đây đã không thể cử động, cả người hắn nặng chịch chỉ có thể mặc cho đám linh trùng gớm ghiếc gặm nhắm nguyên khí.

Huyết Phong dùng ánh mắt căm thù nhìn hắn, máu chảy ra từ khóe miệng.

- Trần Duyên ta thề sẽ chặt lấy ngươi thủ cấp.

Từ trong miệng huyết tương không ngừng chảy ra giọng nói lại ngọng nghịu.

Nhục thể lại lần nữa hóa thành huyết thủy len lỏi qua Phệ Linh Trùng trực chỉ hướng Tây biến mất.

- Tiểu tử Huyết Phong kia hiến tế lưỡi của chính bản thân để tẩu thoát, có chút thú vị hahaha…

Chu lão cách đó không xa tất cả diễn biến đã được lão thu vào trong mắt bản tính lão ngoan đồng không đổi, lão cực kì ưa thích bản tính lưu manh của Trần Duyên. Rất tương đồng với lão khi còn trẻ, thà chết chứ không chịu nhận thiệt thòi về mình. Chiếc lưỡi bị huyết tế kia sợ rằng sẽ mang hình dạng lưỡi rắn suốt đời khó có thể chữa lành.

Chương 128: Bị âm

Quả cầu linh trùng khổng lồ không gì thay đổi, có khác biệt duy nhất là bên trong nhân đã rỗng không. Tên Huyết Phong đã liều mạng dùng Huyết Độn rời đi.

- Khai.

Không chỉ Huyết Phong, chính Trần Duyên cũng không thể nhẫn nhịn được nữa. Hắn vội vàng giải khai trận pháp.

- Gaaaaaa…

Hình ảnh kì dị xuất hiện, nhục thể dường như tách ra làm hai không cần phải nghĩ chính tiếng rên rĩ của hắn cũng đủ để biết quá trình này cảm thụ không hề dễ chịu.

- Hừm chỉ là ngươi cùng Tinh Thần Trùng chia cắt trở lại, lần đầu có lẽ có chút khó chịu sau vài lần thì sẽ quen thôi có khi ngươi lại nghiện cảm giác này.

Lão khoái trá trên nổi đau của kẻ khác, chính lão đã không biết thưởng thức tư vị này biết bao nhiêu lần, giờ đây nhìn thấy tiểu bối cùng chung số phận liền cảm thấy bản thân có chút an ủi.

Tiểu Mập Mạp đi ra từ trong mi tâm hắn, tiểu trùng mập này cũng không hề dễ chịu. Thân thể nó như bị dày vò chết đi sống lại.

- Tiểu hài tử ngươi lại quá sức rồi.

Chu lão nhanh như chớp đở lấy lộ vẻ cưng chìu.

- Còn ngươi nữa tiểu tử ngươi chưa chết chứ?

Lão lấy chân đạp đạp người hắn như thể đang kiểm tra xác chết bên đường rõ ràng là bên trọng bên khinh trắng trợn.

Trần Duyên không còn để tâm tới lão, nói đúng hơn là ngoài trừ cơn đau đớn chạy khắp nhục thể thì tâm trí đã không còn gì. Khó khăn lấy ra đan dược đưa vào miệng, dược lực vừa cho vào cảm giác thanh mát xoa diệu đi phần nào. Không để lãng phí dược lực Trần Duyên nhanh chóng nhập định, song Lục Đường Lang cũng được hắn gọi ra hộ pháp.

- Hời… thương thế của ta không thể trong thời gian ngắn liền bình phục. có lẽ phải trở về Ma Kiếm Tông một chuyến dù sao nhiệm vụ lần này xem như cũng đã hoàn thành.

Tia dược lực cuối cùng cũng đã được hắn hấp thụ, lần đầu thi triển bản lĩnh mới của Thần Khống Vạn Trùng khiến não hải chịu thương tích không hề nhẹ, đồng thời nhục thể còn hứng chịu gánh nặng do hàng vạn linh thạch dồn nén nếu không có mười năm thì hắn đừng mong sinh long hoạt hổ như trước.

Tiểu Mập Mạp cũng không thư sướng hơn được bao nhiêu, con sâu mập kia bên trong não hải hắn cứ rên hừ hừ khiến Chu lão phải sốt sáng an ủi.

- Đợi đã tiểu tử trên người của ngươi có mùi vị kì lạ.

Lão bất ngờ, phóng thần thức quét qua người hắn. - Mau lên đây.

Chu lão dùng thần thức khống vật, từ trong tay áo hắn lơ lững một chấm đen cực nhỏ mà mắt người khó có thể quan sát.

- Tiểu tử ngươi bị âm một vố này thiệt thòi quả không nhỏ.

Lão cười trên nổi đau của kẻ khác.

- Ta bị kẻ khác âm?

Trần Duyên ngu ngơ không hiểu ý lão.

- Thứ mắt người khó thấy này thật ra là một linh trùng hiếm gặp.

- Linh trùng?

Hắn ngây ngốc phóng ra thần thức tra xét.

- Không sai, đây chính là Vô Tung Trùng từ thời thượng cổ đã nổi danh là Tam Vô Trùng. - Không nhìn thấy, không nghe thấy, không ngửi thấy.

- Số lượng của chúng cực ít, nếu không có kẻ cố tình sử dụng thần thức tìm tòi thì còn lâu thứ này mới bị phát hiện.

Lão trầm trồ đạo.

- Thứ linh trùng kì lạ này có liên quan gì tới việc ta bị âm?

Trần Duyên khó hiểu.

- Đây chính là thứ công cụ tuyệt đỉnh của cao thủ truy tung, chỉ cần để con mái trên người kẻ muốn theo dõi thì dù ngoài vạn dặm con trống cũng có thể tìm thấy.

- Cái gì?

Hắn hoảng hốt, vội vàng phòng thần thức dò xét nhục thể lần nữa. Sau khi chắc chắn không còn vấn đề gì mới thở phào nhẹ nhõm.

- Ngươi không cần quá cẩn thận, thứ linh trùng này không chỉ khó nhìn thấy mà số lượng lại cực ít bọn chúng sẽ không phí phạm lên một kẻ quá nhiều đâu.

- Hahaha không ngờ khống trùng tu sĩ có ngày lại bị kẻ khác dùng linh trùng âm lại khiến suyết chút nữa bỏ mạng.

Chu lão rõ ràng rất khoái trá khi trông thấy hắn bị thiệt thòi.

- Có lẽ khi ngươi giao chiến, áp lực trên người đã vô tình áp chết linh trùng này mới khiến nó tỏa ra một chút mùi vị kì lạ, nếu không e ràng tiểu tử ngươi nữa bước khó đi.

Lão cười ha hả khiến Trần Duyên rùng mình, vô tận truy sát không phải là điều hắn ao ước đón nhận.

- Lần thực thi nhiệm vụ này ta đã cùng không ít kẻ tiếp xúc muốn truy ra thủ phạm sợ rằng còn khó hơn lên trời hái sao cũng rất có khả năng ta đã bị kẻ khác âm từ trước.

Từng dòng suy xét chạy loạn trong đầu dù Trần Duyên trí nhớ siêu phàm nhưng hắn thật sự không nghĩ ra ai đã cố tình gài bẫy.

Lắc đầu cảm khái, Trần Duyên cũng không muốn nói lí đến, tạm thời để Tinh Thần Trùng phục hồi. Hắn đã tiếp xúc không ít kẻ, không thể nào đoán ra ai đã chú tâm hãm hại chỉ có thể ném sau đầu nghĩ cách khác. Nén đau đớn khẽ bắt ấn kết nối tinh thần kêu gọi Tiểu Kim quay trở lại.

Chương 129: Bí mật hồi tông 18+

Trên bầu trời nhị vị mĩ nữ thất thần nhìn xuống bên dưới nơi mà hắn cùng tên Huyết Phong kia giao chiến.

- Sư muội có tìm thấy dấu vết Trần Duyên để lại không?

Lương Tiểu Xuân bất an nhìn qua nàng.

- Bên dưới đã bị huyết tinh tanh nồng bao phủ, rõ ràng kẻ đụng độ với hắn là tu sĩ có bản lĩnh sử dụng huyết nhục công kích.

Hương Lan nhíu mày. Nàng cùng sư tỉ theo mùi hương Trần Duyên để lại tới đây liền mất đi tung tích.

Mĩ phụ tái mặt, nhìn xuống tràng diện bên dưới rõ ràng đã có giao chiến diễn ra.

- Sư tỉ bước tiếp theo chúng ta phải làm gì?

Hương Lan nhìn qua nàng.

Sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ mĩ phụ lắc đầu đạo.

- Chúng ta quay về thôi.

- Sư tỉ muốn buông bỏ sao?

Hương Lan bất ngờ rặng hỏi.

- Hắn vẫn bình an vô sự.

Nàng lãnh đạm quay lưng rời đi trước sự sững sờ của Hương Lan. Nàng vốn được trời cao ưu ái từ khi chào đời linh tính mách bảo hiếm khi sai lệch, lần này cũng không ngoại lệ thậm chí là có chút khẳng định trong thâm tâm mách bảo hắn vẫn vô sự.

- Tại sao ta lại lo lắng cho hắn chứ?

Mĩ phụ ngượng ngùng đỏ mặt, cố ý tăng tốc để sư muội không trông thấy nàng xấu hổ.

Trần Duyên sau khi hợp mặt cùng Tưởng Lệ cũng nhanh chân men theo rìa ngoài Hắc Lâm rừng rậm bí mật rời đi. Hắn hiện giờ thương thế mặc dù đã áp chế xuống nhưng hiểm nguy vẫn còn đó, nếu không cẩn thận liền nội thương phát tác nhục thể vỡ toang.

Cuối cùng sau hơn ba ngày đường dưới tốc độ bộc phát toàn lực của Tiểu Kim cuối cùng hắn cũng đã quay về Ma Kiếm Tông. Sợ rằng hình thể nổi bật của Tiểu Kim sẽ khiến người khác chú ý tới hắn ôm lấy mĩ nữ nhảy xuống.

- Ngươi làm rất tốt, nghĩ ngơi tĩnh dưỡng đi.

Trần Duyên nhẹ cười xoa đầu linh trùng khổng lồ, hắn mở túi linh thú thu lấy Tiểu Kim.

- Tưởng lệ, tướng công phải rời đi, thương thế trên người ta sợ rằng phải phí không ít thời gian bình phục.

Băng lãnh mĩ nữ sắc mặt không đổi, chỉ có mĩ mục nhíu lại muốn cùng hắn nói thứ gì nhưng lại không có dũng khí mở lời.

Hắn cũng không lạ gì tính khí của nàng, Tưởng Lệ vốn lạnh lùng trời sinh. Từ nhỏ đã cô độc khiến nàng không biết phải nói gì phải đối diện với kẻ khác.

- Uhm…..

Không khí có chút trầm lặng thì đột nhiên nàng bị hắn giựt lấy màng che mặt, đôi môi hắn chiếm lấy môi nàng. Bị bất ngờ tập kích Tưởng Lệ hoảng loạn liền muốn vùng thoát, phấn quyền không ngừng đánh vào ngực hắn.

- Ta sợ rằng năm năm tới chúng ta không thể tương phùng, để tướng công khiến nàng không thể bào quên được ta.

Nghe thấy phải rời xa hắn mĩ nữ lại chần chừ, phấn quyền dừng lại ánh mắt long lanh ươn ướt. Bên trong hắn động phủ, nơi mật thất tu luyện mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp như thường lệ đều dùng công pháp Giả Long Thực Phượng Quyết tu luyện. Hai thân thể trần truồng đẹp như mĩ ngọc không ngừng được hai nàng chăm sóc lẫn nhau.

- Diệp nhi, không có tướng công ở đây mẫu thân quả thật không thiết tu luyện, mỗi đêm chỉ có thể nhớ chàng mà an ủi bản thân.

Linh Diệu không thể nào cùng nữ nhi hòa hợp, cô nương nhỏ bên dưới được Linh Diệp liếm láp nhưng nàng lại không thể thỏa mãn, lúc nào cũng có cảm giác bên trong thiếu thốn thứ gì đó.

Thiếu nữ hoa nhường nguyệt thẹn đang mân mê hai mép hạ thể của mẫu thân cũng ngừng lại bất chợt thở dài. Gần một năm qua dưới sự bồi đắp của thiên tài địa bảo mà Trần Duyên lưu lại hai mẹ con nàng tu vi tăng trưởng khó lường, đều đã là Luyện Khí kì viên mãn tu sĩ. Nhưng cảm giác thiếu thốn không màng tu luyện mà mãi tới nay vẫn chưa đập tan cánh cửa ngăn cách.

- Hạ Thảo tỉ, có phải mẹ con chúng ta khiến tỉ phải tỉnh giấc.

Bên kia giường đá, Hạ Thảo dáng người bạo mãn, đôi thỏ ngọc thậm chí còn săn chắc hơn trước. Khoát trên người đạo bào trắng tinh khôi mỏng như lụa làm những đường cong dụ người đều không thể che giấu. Nàng như thể tiên nữ giáng trần nằm nghiêng người, đôi chân ngọc khép lại làm mãnh rừng đen láy ở giữa ẩn hiện đằng sau lớp vãi mỏng tăng càng khiến không có nam nhân nào có thể chùng bước..

Mĩ nhân đang trong trạng thái nhập định, với thể chất Mộc Linh Thể nàng không cần phải tốn nhiều hơi sức linh khí xung quanh đều tự động tụ tấp lại gần. Mĩ thể đang được từng tia linh khí rột rữa thì nàng mĩ mục mở to, khiến hai vị tỉ muội bất ngờ.

- Là chủ nhân, chàng đã trở về.

Một tia mừng rỡ hiếm thấy trên vẻ đẹp thánh khiết, nàng thân mang bạch bào chân đạp pháp kiếm dùng tốc độ nhanh nhất phóng ra cửa động.

- Mẫu thân có nghe Hạ Thảo tỉ nói không, tướng công đã về.

Hai mẹ con nàng cũng kinh hĩ liền mặc vội chiếc yếm hắn yêu thích nhất, nhanh chân bám theo.

Từ đằng xa trông thấy thân ảnh quen thuộc mà suốt hơn một năm ngày đêm mong nhớ mĩ nữ nức nở.

- Chủ nhân… nô tì rất nhớ chàng.

Hạ Thảo từ trên pháp kiếm nhảy vào lòng hắn, tay ôm mĩ nữ Trần Duyên cũng khiếp sợ không thôi. Nàng không ngờ đã đột phá Trúc Cơ điều mà những tên đệ tử chân truyền ngoài kia luôn ao ước.

- Quả không hổ danh là Mộc Linh Thể, rõ ràng nàng cũng chỉ vừa đột phá chân khí không hề phù phiếm mà vô cùng vững chắc. Trần Duyên cũng chỉ đành thở dài, nhưng xen vào đó hắn thật sự mãn nguyện. Hắn nữ nhân đã có thể bước chân vào đại đạo tìm kiếm trường sinh, nàng làm được thì tất cả nữ nhân còn lại của hắn đều sẽ làm được.

Lúc này mẹ con Linh Diệu, Linh Diệp cũng đã chạy tới nhảy vào lòng hắn, cả ba nữ nhân đều mau nước mắt nhất quyết không rời.

- Lần này quay về, ít nhất là nội trong năm năm sẽ không rời đi. Hãy để tướng công cùng các nàng bù đắp nổi nhớ mong suốt một năm qua.

- Chàng không lừa dối chúng thiếp?

Linh Diệp càng ôm hắn chặt hơn.

- Đương nhiên là sự thật, chúng ta mau trở lại mất thất tu luyện, đây không phải là nơi hàn huyên.

Trần Duyên hạnh phúc cùng các nàng rão bước.

- Ta có điều này muốn cho các nàng biết.

Từ bên trong Tiểu Phương Thế Giới, mười nữ nhân người người đều xinh tươi như một búp hoa chớm nở, la lị, mĩ phụ, thiếu nữ tinh thuần, băng cơ ngọc cốt… đều không thiếu.

- Chủ nhân… họ là…

- Đây chính là các tỉ muội của nàng.

Hắn tươi cười vổ nhẹ lên má ngọc.

- Diệu sư tỉ, Diệp sư muội.

- Hồng Liên sư muội…

Nhận ra sư tỉ muội đồng môn Linh Diệu cùng Linh Diệp xúc động tay bắt mặt mừng.

- Thì ra nhị vị sư muội cũng đã bị chàng bắt vào tay, không trách được bản môn dùng mọi thu đoạn cũng không thể nào tìm thấy tung tích hai người.

Kim Liên lẵng lơ ném hắn cái nhìn câu dẫn, chính nàng cũng không ngờ có ngày gặp lại, cao tầng Hợp Hoang Môn từng ban bố lệnh truy tìm tung tích hai người họ nhưng sau nhiều năm không thu được kết quả gì đành bất đắc dĩ phải tuyên bố cả hai đã ngã xuống.

- Hai vị thê tử mau dẫn các nàng ấy tìm chổ nghĩ ngơi, ta phải tẩy đi những ô uế trên người. Tướng công mang thương thế trên người đành phải nhờ các nàng chữa trị.

Hắn không hề giấu giếm, tay heo đã mò xuống nơi ngọn nguồn suối chảy. Trần Duyên từ lâu liền phát hiện nhị nữ trên thân chỉ mặc độc nhất yếm hồng, hạ thể bị phơi ra đã ướt đẵm. Hắn thật sự rất muốn đè hai nàng ra hành sự nhưng lại muốn ở một nơi thích hợp hơn.

Mẹ con nàng lập tức hiểu ý, không ngại ngùng cố ý vén áo yếm trước mặt chúng tỉ muội đê tướng công dễ dàng hành sự.

- Chư vị thê tử, các nàng hãy đi theo Diệu nhi cùng Diệp nhi chọn cho mình một mật thất vừa ý sau đó hãy đi tới dục thất (là phòng tắm nha, mới tìm được trên mạng ^-^) cùng ta.

Hắn đối diện cùng các nàng trong khi song thủ liên tục ra vào hạ thể nhị nữ, hai nàng không hề chống cự nước nôi càng ngày càng lên láng đến mức hai chân run rẫy phải bám nhờ vào chúng tỉ muội.

Chúng nữ nhìn thấy cảnh tượng hoang diễm đập vào trong mắt cũng đã triệt để hiểu ra tình cảnh của bản thân sau này, có chút hồi hợp, có chút mong chờ khuôn mặt phớt hồng hạnh phúc của hai vị sư muội đồng môn khiến các nàng ướt ao.

Chúng nữ mau chóng đi vào trong, còn riêng hắn bế ngọc nữ Hạ Thảo trên tay miệng cười khoái trá.

Chương 130: Thập tam nữ hầu đại sắc lang 18+

Hồ nước rộng lớn được hắn dùng chân khí đun nóng, Trần Duyên được nàng thoát y phục chậm rãi bước xuống. Thả người trên mặt nước mang nồng đậm hương thơm từ thân thể nữ nhân hắn liền thở một hơi dài.

Dựa lưng vào tảng đá lớn, Hạ Thảo bước tới dùng bàn tay nhu nhuyển không xương nhẹ nhàng xóa đi những cực nhọc mà hắn chất chứa trong người.

- Đúng…phía trên một chút… nàng đúng là tiểu bảo bối rất hiểu ý ta.

Tuy không phải là lần đầu mỗi lần được hắn khen ngợi tiểu mĩ phụ trong lòng liền hân hoang, cố gắng dùng mọi thủ đoạn để hắn yêu thích mãi không thôi.

- Tướng công chúng thiếp đã tới.

Phía sau làn khói hơi nước mờ ảo, mười mấy thân ảnh bước lại gần. Những kẻ trông thấy sợ rằng bản thân đã lọt vào tiên cảnh. Thường ngày chỉ cần nhìn thấy một nàng đã là tam sinh hữu hạnh, nay hơn mười nữ nhân không một mảnh vải che thân làm lộ ra những chổ thần bí nhất, mê người nhất khiến bao nam nhân nguyện lạc lối bên trong không muốn tìm đường thoát.

Mẫu nữ dẫn đầu bước chân xuống nước, trên mặt hồ mười hai tiên nữ hoa nhường nguyệt thẹn ngọc thể trơn trượt nhẹ nhàng bơi lội. Chúng nữ không xuống hồ cùng một lúc nhưng lại có cùng mục tiêu, chính là nam nhân nhục thể rắn chắc cự long đã như cột chống trời dữ tợn dựng lên hiển uy.

Trong các nàng, chỉ có mẫu nữ, song sinh tỉ muội cùng Kim Liên là được hắn hân hưởng, bảy nữ nhân còn lại thậm chí là chưa từng được nam nhân chạm tới. Lần đầu trông thấy thứ dữ tợn kia khiến các nàng hoảng sợ, dưới nước tay ngọc không tự chủ mà sờ xuống hạ thể lo rằng tiểu cô nương bên dưới khó lòng mà đưa được thứ đó vào trong.

Chúng nữ tiến sát lại gần, song sinh tỉ muội Lệ Liễu nháy mắt với nhau, hai tiểu la lị nhanh chân lặn xuống bơi vì nữa dưới người hắn ở dưới mặt nước.

Nhị nữ mừng rỡ chạm vào hắn cự long theo thói quen nhẹ nhàng dùng cơ thể nhỏ nhắn của hai người ôm chặt lấy mệnh căn của hắn, tiểu khẩu không ngừng hôn nhẹ.

Trần Duyên khoái trá, nằm ngữa cả người nổi trên mặt nước. Mẫu nữ cùng dâm phụ Kim Liên đi đầu làm gương dùng lưỡi thơm giúp hắn tẩy rữa cơ thể. Được sự dìu dắt của “bậc tiền bối” đi trước bảy thiếu nữ kia cũng lần lượt phục vụ hắn.

Trần Duyên lúc này quả thật là sướng hơn lên trời, đầu gối trên đùi Hạ Thảo cùng nàng miệng lưỡi chơi đùa còn nhục thân lại được mười hai mĩ nữ hầu hạ không một tất nào bỏ sót.

Cự long cuối cùng cũng đã đạt tới đỉnh phong, Trần Duyên trở người ôm Hạ Thảo xuống mặt hồ. Nước khiến đạo bào dích chặt vào ngọc thể, biết hắn không thể nhẫn nại được nữa chúng nữ nhìn nhau cười hì hì chia nhau. Song sinh tỉ muội cố ý nâng hắn cự long nóng như lữa chà sát vào tiểu cô nương Hạ Thảo khiến nàng thở dốc chúng nữ còn lại từ từ thoát đi bạch bào.

- Hạ Thảo tỉ ngày đêm đều mong nhớ chàng, vẻ ngoài tinh khiết không vướng phải một hạt bụi trần nhưng mỗi đêm đều tự mình an ủi miệng cứ gọi “chủ nhân, chủ nhân…”

Linh Diệp kiều mĩ đùa cợt.

- Diệp muội dám trêu chọc tỉ, cho muội chết, cho muội chết.

Nàng bị thân thiết tỉ muội dùng lời nói, dùng tay sờ loạn đến mức mặt ngọc đỏ hồng. Nhưng chưa kịp ra tay trừng phạt ngọc thể đã bị tên sắc lang kia chộp lấy. Hạ Thảo lúc này chính là sơn dương chực chờ trước miệng sói.

- Tiểu nô của ta, để chủ nhân hầu hạ nàng.

Cự long một đường đâm thẳng vào bên trong khiến hai bên mép hạ thể như căng ra. Hơn một năm trống vắng đột nhiên bị điền đầy Hạ Thảo đau đớn hét lên.

- Ta tiếp tục được chứ?

- Thiếp không sao, mong chủ nhân tận tình hân hưởng tiểu nô.

Nàng quệt đi dòng nước mắt, đôi cự sơn bạo mãn theo từng nhịp hông của hắn mà lên xuống khiến Trần Duyên vô cùng yêu thích. Hắn cắn chặt vào thứ non mềm kia ra sức mút chúng tới biến dạng.

- Ah…ah chàng kiền thiếp sướng chết…sâu hơn nữa…ah…mạnh hơn…

Từng lời dâm ngữ phát ra, Hạ Thảo liền lạc vào nhục dục. Cự nhũ của nàng đã không được Trần Duyên chăm sóc mà chính là chúng tỉ muội xung quanh. Nhục thể của hai người không ngừng bị kích thích, Trần Duyên hai tay cũng không yên phận mà tìm đến hạ thể nữ nhân mà dò xét.

Cơn cuồng loạn cũng khiến hắn không nhận ra ai là ai, chỉ thấy ngón tay được tiểu cô nương nhỏ hẹp siết chặt. - Nhẹ…nhẹ ngón tay của chàng ah…

- Ha ha ha tiểu huyệt của nàng nhỏ như vậy làm sao cự long của ta có thể ra vào. Để tướng công khiến tiểu cô nương bên dưới nới rộng một chút.

Hắn tà ác mỉm cười, một ngón tay, hai ngón tay khiến chúng nữ không biết tiết thân bao nhiêu lần.

Từ khi tấn cấp Trúc Cơ Hạ Thảo luôn hi vọng bản thân sẽ khiến hắn thỏa mãn, khiến chủ nhân thật sự tiết vào bên trong của nàng. Nhưng sự thật lại khác một trời một vực, sau hơn nữa ngày chinh chiến Hạ Thảo chỉ còn cách giương cờ đầu hàng đành phải để các tỉ muội tham gia ứng cứu.

Bọn người hoang lạc lúc này đã không còn vui đùa bên trong dục phòng nữa, tên đại sắc lang đương nhiên không thể dễ dàng dừng lại (^_^) ôm lấy Hạ Thảo đã thắm mệt bước ra khỏi mặt hồ.

Trần Duyên ra lệnh cùng chúng nữ tiến vào mật thất tu luyện, chỉ có nơi đó mới khiến Thiên Hạ Hồng Lô được phát huy hết mức, đồng thời khiến những mĩ nhân này có thể cùng hắn triền miên lâu dài.

- Tướng công không thể thiên vị a, Hạ Thảo tỉ đã bị chàng kiền gần năm canh giờ gần như thoát lực mà chúng thiếp chỉ mới được càng dùng nhất chỉ an ủi oa…oa…

Mĩ phụ Kim Liên dâm đãng không ai bằng, nàng trên người vậy mà không tự chủ tỏa ra mị sắc kì lạ, không chỉ riêng hắn bị nàng thu hút mà những tỉ muội khác lại càng động dục.

- Hahaha đại dâm phụ, có phải nơi này rất ngứa?

Sắc lang xấu xa dùng ngón tay vuốt ve nàng tiểu cô nương nhưng nhất quyết không khiến nàng thỏa mãn, hắn bỗng nhiên liền cảm thấy kinh ngạc. Dục tính từ dâm phụ này toát ra không ngờ lại khiến không những các nàng mà hắn cũng trở nên phấn khích gấp trăm lần.

- Tướng công…

- Tướng công mau chóng yêu thương chúng thiếp đi…

Trần Duyên đương nhiên là cùng các nàng tình chàng ý thiếp, ngày nối ngày năm liền năm đắm chìm trong nhục dục không thể rời khỏi.

- Tướng công…tướng công… TƯỚNG CÔNG.

Sắc lang trong hai năm qua không một phút giây nào mà không cùng chúng mĩ nhân chơi đùa tình ái. Trần Duyên quả nhiên là thiên tài, hắn thường dụ dỗ các nàng các trò chơi kì lạ đến mức chúng nữ thẹn thùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau