KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Lại vào Ma Kiếm Lâm

Nhằm trốn tránh sự truy sát của Hợp Hoang Môn, Trần Duyên đành lựa chọn đi đường vòng, sâu bên trong Ma Kiếm Lâm bước chân vào lãnh địa yêu thú cấp hai.

Khác xa so với lần trước không khác gì tiểu thử chỉ biết trốn chui trốn nhũi, lúc nào cũng lựa chọn nơi âm u lẫn trốn. Quay trở lại đây hắn chứng thực đã là tu sĩ Trúc Cơ hàng thật giá thật, có không ít cơ hội lăn lộn tìm kiếm cơ duyên.

Đã từng lăn lộn nơi yêu thú cấp hai Bính đẵng chiếm giữ Trần Duyên cũng không gặp quá nhiều trở ngại. Đồng hành cùng hắn chính là băng giá mĩ nữ Tưởng Lệ, lần đầu tận mắt chứng kiến kì hoa dị thảo nơi đây cũng khiến nàng ngỡ ngàng.

Cùng hắn ngồi trên lưng Tiểu Kim, hết cách nơi đây dù là dã thảo cũng có thể có năng lực giết người hắn không thể để nàng với tu vi Luyện Khí lục tầng tự mình đi đường.

Trần Duyên cũng không muốn thu nàng vào tiểu thế giới, Tưởng Lệ một lòng cầu đạo thèm khát thực lực, để chính mắt nàng chiêm ngưỡng sân khấu thật sự của tu tiên giới cũng là một loại mở mang tầm mắt.

Nổi khổ tâm của hắn cũng không hề vô ích. Tận mục nhìn thấy Trần Duyên tranh đấu cùng yêu thú cấp hai dường như khiến lịch luyện của nàng đã bước sang một trang mới.

Rời đi lần này chính là vô tận lịch luyện, vô tận huyết tinh khiến cho hiểu biết nhân sinh từ trước tới nay của nàng đã hoàn toàn thay đổi.

Lần đầu tiên tràn ngập trong huyết tinh, những kẻ nàng đã giết trước đây cộng lại cũng không bằng một thành trận thảm sát đêm qua. “Giết tới đỏ mắt” đó chính là những gì nàng có thể nói ra khi nhớ lại.

Lần đầu có được một bằng hữu thật sự, hơn mười bảy năm nhân sinh cuối cùng nàng cũng tìm được bằng hữu vào sinh ra tử. Tuy rằng nàng cùng Lan Anh không phải đồng bào tỉ muội nhưng nhiều lần cùng nhau sinh tử chiến đấu cũng khiến cả hai nảy sinh mối liên kết kì lạ.

Tưởng Lệ chăm chú nhìn hắn, từ trước tới nay không ai ngoài trừ hắn khiến cho nàng cảm giác an toàn, không một chút phòng bị.

Trông thấy mĩ nữ băng khiết chăm chăm nhìn tới hắn liền mặt dày bắt lấy vai nàng ôm chặt vào lòng.

- Thê tử tuyệt sắc của ta, chẳng lẽ bị vẻ soái ca của tướng công mê hoặc không thể rời mắt.
Hắn mặt dày mày dặn trêu chọc nàng, tay heo lại một lần nữa không an phận.

- Uhm nội thương quả không nhẹ, mau để tướng công xem xét.

- Tiểu phúc có vẻ bị thăm tím, phải mau chóng chữa trị nếu không sẽ để lại di chứng. Chổ này, ah chổ này nữa…

Trần Duyên liền lộ bản tính xấu xa sờ mó tùng đường tơ kẻ tóc trên người nàng.

- Hờ…hờ…

Tưởng Lệ mệt nhọc thở ra. Băng hàn mĩ nữ mặt không đổi sắc, vẫn lạnh lùng như hàn băng ngàn năm. Nàng không một chút kháng cự tùy ý để kẻ háo sắc làm bậy.

Nhan sắc kinh nhân cùng vẻ lạnh lùng của nàng càng khiến hắn yêu thích không rời. Tuy bề ngoài tỏ vẻ không thể đánh gục nhưng mĩ thể dần run rẫy, nhiệt lượng cũng dần nóng lên làm sao có thể qua mắt hắn. - Bên trong lãnh địa nguy hiểm này có một mĩ nhân ôm ấp quả là điều không tệ.

Hắn đắc ý tận mây xanh.

Bỗng nhiên song thủ dừng lại, nét mặt hắn hiện rõ đăm chiêu.

Tưởng Lệ cảm nhận có điều gì không đúng, mĩ thể được hắn ngày đêm âu yếm càng lúc càng mẫn cảm. Nàng hiểu rõ chỉ khi chạm chán phải rắc rối không nhỏ mới có thể khiến hắn tạm thời dừng tay.

- Đại sư huynh, chàng phát hiện điều gì không đúng sao?

Tưởng Lệ dò hỏi.

Nàng nghĩ không sai, đừng lầm tưởng hắn từng ngày chìm đắm trong sắc dục mà bỏ bê phòng bị. Xung quanh mỗi bước đi của hắn chính là hàng trăm Phệ Huyết Trùng thay nhau dò đường. Dựa vào phương án này mà hơn ba tháng nay hắn không ít lần thoát khỏi nguy cơ.

- Không có gì đáng lo ngại, chỉ là một chút cản trở trên đường. Nàng cứ an tâm ở đây chờ tướng công quay về.

Hắn bình thản vuốt ve gương mặt kiều diễm, nàng ngoan ngoãn khẽ gật đầu thì Trần Duyên đã không còn nhìn thấy.

Hắn không hề cố tình lừa dối khiến nàng yên tâm, bọn Phệ Huyết Trùng không hề biểu hiện hoảng hốt hay rối loạn, bọn chúng đang hưng phấn.

Đây cũng là lần đầu Trần Duyên trông thấy bọn chúng đứng ngồi không yên. Nhanh chóng triệu hồi Tiểu Huyết, không ngoài dự kiến hắn chưa kịp ban phát mệnh lệnh thì như một dã thú bị bỏ đói lâu năm Tiểu Huyết bỏ mặc hắn đang nghi vấn mà nhanh như chớp bay lên phía trước.

Chương 122: Hồng Điệp Trư

Lúc này Tiểu Huyết đã là yêu thú cấp hai hàng thật giá thật. Phệ Huyết Trùng thông thường ít nhất cũng bằng nắm tay. Tiểu Huyết lại là độc nhất vô nhị thân thể giáp cứng lớn hơn đầu người, nay đã đột phá cấp hai càng trở nên khủng bố. Màu đỏ huyết dịch càng trở nên nồng đậm, lục chi thì thô to như tay người, từng chiếc gai sắc nhọn hơn lưỡi dao đâm ra tứ phía.

Thân thể như thiết giáp đâm tới làm những cây to lớn chắn trước mặt lần lượt bị tông gãy đổ.

- Hửm Tiểu Huyết đã sinh ra linh trí không tệ, không ngờ dã tính lại thật sự kích phát.

Trần Duyên không nhịn được liền tăng tốc bám theo.

- Rít…rít…

- Đây không phải là tiếng kêu khi xung trận của Phệ Huyết Trùng sao, chẳng lẽ bọn chúng liền không nhịn được xông vào tranh giành.

Càng tiến lại gần, tiếng kêu quen thuộc lại dần rõ hơn.

- Thì ra là Hồng Điệp Trư.

Hắn không tốn một chút công sức liền nhận ra tiểu thú đang giằng co trước mắt. Hồng Điệp Trư yêu thú cấp hai Bính đẵng cực kì dễ nhận biết. Hình thể đứng ngang eo người mang trên mình màu hồng phấn nổi bật, nhưng thứ lại khiến chúng được đông đảo giới nữ tu yêu thích lại là đôi cánh bướm thay thế hai lỗ tai. Chúng chính là loại phấn hồng hạng nhất khiến các nàng tranh nhau sức đầu mẻ trán khi xuất hiện trên thị trường.

- Thật kì lạ, Hồng Điệp Trư lại giằng co cùng Tiểu Huyết.

Hắn nghi vấn cũng không phải điều khó hiểu, tiểu trư này vốn nổi tiếng là nhạy cảm đối với tiếng động xung quanh. Nếu chúng phát hiện có gì rụt rịt liền không chút chần chừ lẫn vào rừng sâu mặc cho đó là tồn tại mạnh mẽ hay yêu nhớt.

- Tiểu tử khoan hãy lộ diện.

Trần Duyên đang muốn ra tay hỗ trợ thì Chu Lão lại hiện ra ngăn trở.

- Hồng Điệp Trư vốn là loài hiền hòa không sai có điều ngươi thật sự nghĩ rằng có yêu thú cấp hai yếu kém sao?

Lời Chu lão liền đánh tỉnh hắn. Trần Duyên thật sự bị vẻ ngoài vô hại đánh lừa, mỗi sinh linh trong trời đất này nếu muốn tồn tại đều che giấu thủ đoạn đặc thù, nhất là yêu thú cấp hai lại càng không đơn giản. Nhìn tới sinh linh bé nhỏ dễ dàng đánh ngã bất kì nữ nhân nào Trần Duyên căng mắt hòng muốn tìm ra chổ đáng ngờ.

- Không lẽ là đôi điệp sí kia.

Hắn có chút không khẳng định.

- Hừ lo nghĩ cũng không ít gì, ta muốn tận mục chứng kiến ngươi thủ đoạn cao minh tới đâu.

Trần Duyên hừ lạnh, từ trong túi trữ vật hắn lấy ra Thanh Nguyệt Cung.

- Hà hà hà lão bằng hữu lâu nay mới có dịp dùng tới ngươi.

Cầm đại cung trong tay khiến cảm giác thân thuộc ùa về. Tay phải cầm cung, tay trái kéo tên. Hơn một năm không được trui rèn khiến hắn có chút lạ lẫm, giữ tư thế hơn mười hơi thở cuối cùng song mục khóa chặt mục tiêu.

- Nhất Tiễn Xuyên Tâm.
Hắn thầm hét.

Tinh Thiết Tiễn chuẩn xác lao tới, nhưng sự thật trước mắt lại khiến hắn không thể tin được. Điệp sí mỏng manh như tấm lụa kia lại dễ dàng chặn đứng hắc tiễn.

Nơi trọng yếu bị kẻ khác ra tay tập kích khiến Hồng Điệp Trư thật sự phẫn nộ.

- Éccccccc.

Đôi điệp sí vỗ mạnh trong không trung kèm theo đó là một lớp bụi phấn vô hình vô vị bao phủ lấy đàn Phệ Huyết Trùng.

Một hồi sau ngoài trừ Tiểu Huyết còn khả năng đứng vững thì tất hàng ngàn Phệ Huyết Trùng bị tê liệt không thể nhúc nhích dù chỉ một chi.

- Rít….

Trông thấy đồng bạn bị hạ gục Tiểu Huyết điên cuồng rít gào, đôi kiềm sắc bén trước miệng mở rộng hết cỡ kẹp tới.

Không hỗ là yêu thú chuyên ẩn núp Hồng Điệp Trư tứ chi ngắn cũn mang theo thân hình nục nịch thoăn thoát né tránh khiến tất cả đòn đánh tới đều cắt vào hư không.

Nhìn thấy Tiểu Huyết chật vật như vậy trong khi đối thủ chưa hề ra tay chống trả cũng đủ để hắn hiểu rõ kết cục này cũng không mấy tốt đẹp. Nhìn xuống Tinh Thiết Tiễn trong tay Trần Duyên lắc đầu bất đắc dĩ.

- Có lẽ mũi tên này cùng Thanh Nguyệt Cung đã không thể đáp ứng được thực lực của ta được nữa.

- Ra đây đi Nhất Lục, Nhị Lục.

Đây đúng là cơ hội quý bằng vàng để hắn kiểm nghiệm uy lực của trận pháp Thái Cực Lưỡng Nghi Trận lên tồn tại cấp hai yêu thú.

Hữu thủ bạch sắc, tả thủ hắc sắc hắn dùng song thủ của mình cùng lúc đánh ra những hình thái kì ảo. Mọi việc nhẹ nhàng tựa như nước chảy mây trôi, hơn hai năm qua Trần Duyên chưa một ngày từ bỏ nhất tâm nhị dụng tu luyện.

Chương 123: Lục Đường Lang vs Hồng Điệp Trư

Quả nhiên ông trời không phụ lòng người, chỉ sau ba hô hấp Hắc Bạch Lưỡng Nghi Trận đồ án đã hình thành. Chính hắn cũng có phần kinh ngạc, nhớ tới một năm trước liền mất nữa ngày mới có thể tạo ra một hình thù xiêu vẹo tốc độ trưởng thành này thật sự khiến cả Chu lão chứng kiến cũng có phần khó tin.

- Tiểu tử này không lẽ là một thiên tài trận pháp.

Lão cũng không thể lí giải, từ trước đến nay thân là tu sĩ Nguyên Anh kì đã từng chứng kiến không biết bao nhiêu thiên tài vực dậy hay ngã xuống. Nhưng bọn chúng cũng không thể trong một năm lại có trưởng thành vượt bậc như hắn. Ban đầu Chu lão cứ đinh ninh rằng nếu muốn thành thục trận pháp này mất không ít hơn mười năm xương máu, còn hắn lại chỉ dùng vỏn vẹn một năm để thành thục.

- Nhất Lục, Nhị Lục đã tới lúc để ta chứng kiến thành quả bấy lâu nay của chúng ta.

- Xoẹt…xoẹt…

Cặp Lục Đường Lang hiểu ý hắn cũng hưng phấn song đao múa loạn.

- Hắc Bạch Song Sát.

Từ bên trong đồ án kì dị, hai luồng chân khí không đồng nhất len lỏi qua từng thớ thịt xâm nhập vào trong nội thể.

- Nhất Lục, Nhị Lục cùng lúc cảm nhận được luồng sức mạnh kì lạ dâng lên đại não.

- Keng…keng…

Hai chi trước chính là hai đại đao khủng bố đã không thể nhẫn nại mà không ngừng chém vào nhau gây ra những tiếng đinh tai nhức óc.

- Hahaha nếu như các ngươi đã hưng phấn như vậy thì ta cũng không thể cản trở. Còn chờ gì nữa mà không tiến lên phanh thấy súc sinh kia.

Nhờ Thần Khống Vạn Trùng mà Trần Duyên cùng song Lục Đường Lang tinh thần hòa cùng một thể. Hắn cũng bị sự hưng phấn kích phát song mục đỏ ngầu tràn ngập sát khí.

Hắc bạch tia chớp đồng thời tạo thế gọng kiềm khóa chặt mọi lối thoát. Tiểu Huyết đã được Trần Duyên truyền âm từ trước mặc dù rất không cam lòng, nó muốn tận tay trả thù cho đồng bạn nhưng không thể khiến Trần Duyên đổi ý đành lùi lại phía sau trợ trận.

Sau lưng là núi đá trước mặt lại là khát máu linh trùng Hồng Điệp Trư đã bị khóa chặt không thể đào tẩu. Trong tình cảnh tiến thoái lưỡng nang yêu thú đã thể hiện bản chất mà đa số nhân loại đều không thể nắm giữ. Dựa vào kí ức hàng vạn năm truyền thừa Hồng Điệp Trư giữa thời điểm chí mạng thiên phú vốn ngủ yên trong huyết mạch thức tỉnh. Đôi điệp sí tỏa ra hồng quang chói lòa dần dần biến lớn bao bọc lấy cơ thể.

Chứng kiến khối cầu kì dị kia Trần Duyên được một phen trố mắt. Cặp Lục Đường Lang khát máu lại không hề có hứng thú với những thứ kì dị, chúng chỉ biết thực thi mệnh lệnh của hắn “tàn sát”.

Đôi song đao hắc bạch hào quang tạo ra những tia chớp biến ảo, kẻ khác nhìn vào chỉ trong thấy chúng chứ không hề nhận ra đấy chỉ là những cái bóng chưa hề tiêu tán còn thực thể đã chém xuống từ khi nào.

Tới khi thứ ánh sáng huyền ảo kia tắt dần, trên đất chỉ còn cặp Lục Đường Lang sức lực đã kiệt quệ. Bọn chúng đã dồn hết khí lực cho đòn tấn công vừa rồi khiến nhục thể gần như đã không thể đứng vững.

- Bọn chúng còn chưa đủ lịch luyện, không thể khống chế thứ sức mạnh kinh khủng kia làm quá nhiều nguyên khí bị thất thoát. Có điều lần đầu gây ra sát thương như vậy thì đã không tệ.

Chu lão ánh mắt sáng như gương không một chút ngập ngừng chỉ rõ thiếu sót. Lão không hề che giấu nụ cười hài lòng nhìn tới.

Nơi bọn chúng giao đấu đã bị san phẳng, không chỉ Hồng Điệp Trư hơi thở bất định thì ngọn núi đã sau lưng cũng đã bị một đao trảm rớt.

- Khà…khà… tiểu tử ngươi quả tốt số, tiểu trư này đã thức tỉnh huyết mạch từ thượng cổ, tương lai trưởng thành khẳng định không tệ. Lão vốn là Nguyên Anh tu sĩ, từ “không tệ” từ miệng cũng chính là để nói tới thực lực ít nhất cũng là Kim Đan trở lên.

Trần Duyên vẻ mặt không mặn không nhạt nhìn Hồng Điệp Trư hơi thở cực kì yếu ớt dưới chân.

- Ngươi nghĩ sao Tiểu Huyết?

Bên cạnh, Tiểu Huyết đôi càng nghiến lại tạo ra tiếng rít khó nghe. Đột nhiên nghe Trần Duyên hỏi tới đại trùng liền chần chờ hồi lâu nhưng cuối cùng cũng quyết tâm cắn răng lắc đầu.

- Hừ tiểu hài tử, ngươi còn tính tình trẻ con. Chỉ là một chút bất đồng nhỏ nhặt, nghe lời lão phu chỉ cần vài ngàn năm ngươi liền có một hảo thủ trong tay sai đâu đánh đó.

Chu lão khì mũi coi thường, yêu thú thức tỉnh huyết mạch dù chỉ là một con yêu thú cấp một Bính đẵng nhỏ yêu nhất nếu như có được dư thừa cơ duyên cũng có khả năng đột phá yêu thú cấp ba hùng mạnh chứ đừng nói chi đây là là yêu thú cấp hai. Lão khẳng định dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng phải ngứa tay bắt cho bằng được.

Nghe lời Chu lão răn dạy Tiểu Huyết chỉ có thể nuốt uất ức vào trong nhẫn nhịn.

Trần Duyên sau một hồi ngẫm nghĩ, lấy ra một túi linh thú khác thu Hồng Điệp Trư vào bên trong.

- Tiểu tử sao ngươi không nắm lấy thời cơ lập khế ước, chẳng lẽ ngươi không biết nếu như súc sinh này hồi phục thì công sức đều sẽ đổ sông đổ biển.

Chu lão nộ khí hét lớn.

- Ta là khống trùng tu sĩ, những yêu thú này dù thực lực mạnh tới đâu cũng không thể khiến ta nổi lên một tia hứng thú.

Lời nói hắn mạnh mẽ không thể suy suyễn.

Chu lão bần thần trong khỏng khắc nhưng rồi cũng mỉm cười hài lòng.

Chương 124: Hồng Điệp Trư hang động

Trần Duyên cũng thật sự bất ngờ không nghĩ Hồng Điệp Trư lại liều chết không lui. Hắn huy động hàng ngàn Phệ Huyết Trùng lật tung bán kính trăm bước xung quanh một con kiến cũng không thể tẩu thoát.

Tiểu Huyết không nghi ngờ gì nữa chính là kẻ sốt sắn nhất, biết được Trần Duyên quả quyết không thu Hồng Điệp Trư khiến đại trùng kinh hĩ bay xung quanh hắn.

- Ngươi tìm thấy hang động của Hồng Điệp Trư sao?

Tiểu Huyết lia lịa gật đầu, nó vừa nhận tin túc do đồng bạn truyền về liền nhanh chóng báo tin cho hắn.

Đứng trước cửa hang… à không nói đúng hơn chỉ là cái lỗ nhỏ lớn hơn đầu người. Trần Duyên đương nhiên là không thể nào chui lọt, hắn đâu phải là mãng xà trơn trượt.

Cuối cùng đành phải khống chế Phệ Huyết Trùng khai thông hang động.

Hắn đi đến đâu hàng trăm linh trùng thay nhau dùng hai chi trước liên tục đập phá hằng hà những viên đá lớn khi thông đường mòn.

Chỉ gần nữa canh giờ đàn Phệ Huyết Trùng lại một lần nữa nổi loạn, nhưng có mặt Trần Duyên ở đây làm sao bọn chúng có thể tùy ý làm bậy.

- Thần Khống Vạn Trùng.

Hắn vận thần thông, trên mi tâm đồ án linh trùng hiện rõ. Khẩu quyết từ miệng như luồn khí vô hình không ngừng xâm nhập, trấn an những tiểu tử song mục đã huyết hồng kia.

- Bên trong là thứ gì không ngờ lại khiến linh trùng của ta không thể kiềm nén huyết tính.

Khiến bọn chúng an tĩnh, Trần Duyên liền đưa Tiểu Huyết cùng bầy đàn trở vào Loa Trùng Ốc. Thấy vẻ không cam tâm của Tiểu Huyết, Trần Duyên cũng có thể phần nào đoán ra thứ được cất giấu bên trong hẵn là bảo vật đối với tiểu tử này.

Bất đắc dĩ dưới ánh nhìn van nài của Tiểu Huyết hắn đành để tiểu tử này tự do bên ngoài.

- Tiểu Mập Mạp tới lúc cần người rồi.

Trần Duyên lật tay tiểu trùng mũm mỉm đang ngáy khò khò trên tay hắn. Nở nụ cười quái dị, hắn búng tiểu tử lười biếng kia về phía Tiểu Huyết.

Đang yên giấc say nồng bỗng nhiên cảm thấy cơn gió lạnh đi ngang khiến Tinh Thần Trùng rung mình tỉnh giấc. Phát hiện bản thân không ngờ lại ở trên không trung Tiểu Mập Mạp nhìn xuống.

Bên dưới không phải là não hải ấm áp mà nó thường ngày say ngủ, cũng không phải vải lụa lông nhung mà chính là miệng máu của Tiểu Huyết đang chực chờ nuốt gọn.

Tiểu Mập Mạp kinh sợ liền trở người, một luồng tơ mỏng nhanh chóng phóng ra từ miệng bám chặt lấy thành hang động kéo cơ thể lên phía trên. Đúng lúc đó nơi Tiểu Mập Mạp vừa treo lơ lững ban nãy đã không còn nữa mà chì còn lại dấu răng khủng bố của Tiểu Huyết.

Tinh Thần Trùng hoảng sợ nhanh chóng phóng người lên vai Trần Duyên không ngừng truyền âm khóc lóc kể lể.

Trông thấy tên sâu mập kia đã đên bên Trần Duyên, Tiểu Huyết bản thân đã không còn cơ hội ra tay chỉ có thể liếc nhìn nuối tiếc. Con sâu mập như vậy nó liền chưa hề nếm qua, quả thực phải cắn một cái để thỏa lòng mong ước.

- Được rồi Tiểu Huyết đừng trêu chọc Tiểu Mập Mạp nữa.

Nhìn thấy tiểu tử đỏ mặt tía tai khiến hắn cũng rất hả dạ. - Tiểu Mập Mạp ngươi mau cùng ta phóng thần thức xem xét xem bên trong kia là thứ gì.

Trần Duyên cùng Tinh Thần Trùng thần trí hòa lầm một, thần thông Thần Khống Vạn Trùng một lần nữa không khiến hắn thất vọng. Thần thức của hắn giờ đây đã trở nên mạnh mẽ hơn ít nhất là năm thành so với ban đầu.

Từng tia thần thức len lỏi qua những kẻ đá xâm nhập vào bên trong.

- Tiểu thụ?

Hắn trông thấy một thân cây già cỗi, rễ dài đâm xuyên qua cự thạch. Trên thân cây dày đặc dấu vết của thời gian in hằng trên đó. Nhưng điều đáng buồn cười nhất là cổ thụ này chỉ cao hơn hai gang tay người, đây là lần đầu hắn trông thấy nghịch lí dỡ khóc dỡ cười này.

Khi biết được mục tiêu Tiểu Huyết càng trở nên hăng hái ra sức đào bới. từng tảng cự thạch không có một chút sức chống cự, chúng mềm mại như là da tiểu hài tử trước hai càng to lớn của Tiểu Huyết.

Tưởng chừng mọi chuyện sẽ đầu xuôi đuôi lọt thì…

- Keng…

Tiếng động chói tai.

Không ngờ thứ vũ khí mà Tiểu Huyết luôn tự hào dễ dàng nghiền nát vũ khí Giáp đẵng lại không thể cắt xuyên qua lớp nham thạch cuối cùng. Thứ đã đen ngòm tưởng chừng vô hại lại có thể ngăn chặn công kích của yêu thú cấp hai.

- Ta nghĩ ngươi nên từ bỏ ý định đấy đi. Thứ nham thạch này chính là Cương Lực Thạch, tài liệu xây dựng động phủ trọng yếu nhất. Với tu vị Trúc Cơ kì của ngươi thì dù có trăm năm nữa cũng đừng mong giải khai.

Chu lão liếc nhìn liền nhận ra.
- Cương Lực Thạch. Chẵng lẽ đây chính là Cương Lực Thạch mà ngay cả tu sĩ Kim Đan kì cũng không thể nào tùy tiện phá hủy.

Hắn ngẫn người.

Đây chính là tài liệu mà được rất nhiều tu sĩ săn đón, thử nghĩ xem có kẻ nào không muốn gia cố “chuồng chó” của mình thật kiên cố chứ. Thân là tu sĩ có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào không có kẻ nào muốn tích trữ của bản thân lại lọt vào tay kẻ khác mà đặc biệt lại là kẻ đã giết mình. Cũng vì lí do đó mà những lão quái Kim Đan kì luôn rất hào hứng khi tìm thấy Cương Lực Thạch, dù cho có bị kẻ thù truy sát cũng có nơi lẫn trốn chờ hồi phục để còn quay lại trả thù.

Nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ viễn vông, muốn khai thác Cương Lực Thạch không thể nào thiếu được chính là Cương Lực Phù. Phù chú chuyên gia cố nhục thể khiến kẻ sử dụng không khác gì cổ chiến xa hình người không biết đau đớn cùng nhục thể vô kiên bất toài. Đương nhiên giá cả lại không hề dễ chịu, đồng thời cũng rất khó tìm kiếm sánh ngang với Cương Lực Thạch.

Thậm chí những kẻ trong người còn lờ mờ đoán ra những kẻ hỏi mua Cương Lực Phù hết chín phần trong tay nắm giữ Cương Lực Thạch quí hơn vàng. Nếu không đề phòng liền dễ dàng trở thành mục tiêu cho những kẻ giết người đoạt bảo.

Trần Duyên hiểu rõ bản thân đã lực bất tòng tăm chỉ có thể cắn răng tiếc nuối. Trước khi rời đi hắn còn cẩn thận xóa sạch mọi dấu vết của việc đào xới, lấp miệng hang đồng thời làm kí hiệu ghi nhớ.

- Cương Lực Phù… nếu ta nhớ không sai Cửu Trưởng Lão từng không chỉ một lần rao bán thứ này, nhưng đó lại là vật phẩm của Kim Đan kì tu sĩ, không thể đụng tới.

Nghĩ tới đây lại càng khiến hắn đau đầu.

Bên dưới tán cổ thụ mĩ nữ tóc đen xuông dài như thác, dáng người uyển chuyển mĩ mâu không ngừng nhìn về một hướng. Tưởng Lệ đã không ngừng nhìn về phía tên sắc lang ấy rời đi. Mặc dù biết hắn bản lĩnh cao cường nhưng cũng chỉ là tu sĩ Trúc Cơ nhất tầng vừa đột phá. Tại nơi đâu đâu cũng là cấp hai yêu thú không thể nào khiến nàng yên lòng.

Bỗng nhiên từ phía sau song thủ rắn chắc ôm lấy mĩ nhân dáng người mảnh khảnh vào lòng. Không cần nhìn nàng cũng biết tên sắc lang kia cuối cùng cũng đã quay trở lại, vẫn mặt dày bí mật từ phía sau ăn đậu hũ mềm của nàng.

Thở dài một hơi, cuối cùng tâm trí nặng trĩu cũng đã được buông bỏ. Tưởng Lệ lưng ong ngoan ngoãn xuôi theo sức đẩy ngã vào người hắn.

- Thê tử ngoan, có lẽ chúng ta phải trở về thôi.

- Trở về?

Tưởng Lệ bất giác bần thần.

- Đương nhiên là trở lại Ma Kiếm Tông.

Mĩ nữ ngây người, có lẽ thời gian qua bên cạnh hắn khiến nàng đã quên đi đệ tử Ma Kiếm tông của mình đồng thời còn có nhiệm vụ lịch luyện đầu tiên cần quay về hồi báo tông môn.

Đột phá Trúc Cơ khiến hắn thọ nguyên đã đột phá ngàn năm, dù có rời đi mười năm, trăm năm cũng là chuyện thường tình. Có điều tiểu nữ nô Tú hạ Thảo cùng mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp không thể sống từng ấy năm đợi chờ hắn.

Nhớ đến giai nhân chờ đợi khiến Trần Duyên càng quyết tâm quay đầu. Dù cho nơi đây còn nhiều thứ khiến hắn phải luyến tiếc, chẳng trách Nguyệt Nguyệt lại không màng hiểm nguy náng lại hơn trăm năm. Nơi đây quả nhiên là bảo địa dành cho tu sĩ.

Hắn biết phân biệt nặng nhẹ, trăm năm sau bản thân liền có đủ thực lực cùng nữ nhân của mình du sơn ngoạn thủy, tới lúc đó đạp bằng nơi đây chỉ là việc cỏn con, tiếc chi chút gắng gượng để lại nuối tiếc suốt đời.

Hắn ngồi trên Tiểu Kim nhanh chóng trực chỉ phương hướng Ma Kiếm Tông lao đi mà không biết rằng phía trước chính là phiền phức đang chờ đợi.

Chương 125: Tiểu Mập Mạp kí ức

Trần Duyên hắn đang khoái trá hưởng thụ mĩ nhân thì bên trong não hải giọng nói của Chu lão hét lớn khiến hắn ù cả mang tai.

- Tiểu ngốc tử ngươi còn tâm trạng chơi đùa mĩ nữ sao, phía Đông lão phu cảm nhận được một tia áp lực đang nhắm ngươi hướng tới.

Chu lão ngày thường tính tình lão ngoan đồng nhưng khi hắn ở cùng nữ nhân lão liền lặng mất tâm không thèm ngó ngàng tới. Làn này lão phải phá lệ mà lên tiếng cảnh báo cũng đủ để Trần Duyên phải trịnh trọng suy xét.

- Ngươi không còn thời gian để lẫn trốn nữa, tên kia rõ ràng đã có chủ đích đuổi tới đây.

Lão khẳng định không thể nhầm lẫn.

- Tiểu Kim mau đổi hướng dùng hết tốc lực chạy đi không được quay đầu lại.

Hắn nhanh như chớp phóng người xuống đất quay người đối với Tiểu Kim hét lớn, gọi ra Tiểu Mập Mạp cùng song Lục Đường Lang. Không chỉ vậy ngay cả Loa Trùng Ốc cũng được Trần Duyên triệu hồi.

Nhìn thấy tràng cảnh khủng bố này đây chính là lần đầu nàng trông thấy hắn sai sử thực lực kinh người như vậy Tưởng Lệ cũng lờ mờ đoán được có tồn tại khủng bố tới gần.

Nhìn thấy bóng dáng của Tiểu Kim đã mất hút, Trần Duyên phần nào nhẹ lòng dồn hết tâm trí vào chấm đen trên bầu trời đang bay tới. Kẻ đó mang trên người thực lực ghê gớm sợ rằng nếu như không tung ra hết mọi thủ đoạn hắn liền không thể toàn mạng rời đi. Chính vì lẽ đó mà Trần Duyên quyết tâm ở lại nhằm cầm chân hắn để Tưởng Lệ còn một chút cơ may tẩu thoát.

- Tiểu Mập Mạp.

Tinh Thần Trùng trên vai ngay lập tức hiểu ý. Từ miệng từng tia tơ linh khí bắn ra tràn ngập không gian xung quanh dần dần hình thành đồ án Thập Diện Mai Phục Trận. Tiểu Mập Mạp nhanh chóng dẫn dắt hàng vạn Phệ Huyết Trùng tiến vào mắt trận lập nên một trận hình khủng bố bao phủ khắp trăm dặm.

- Được lắm.

Trần Duyên hồ hởi, từ trong chiếc nhẫn trữ vật của tên đệ tử thiên tài không may ngã xuống kia hàng vạn khối linh thạch hạ phẩm được hắn rót vào. Trận pháp giờ đây không phải là thứ mà Tiểu Mập Mạp có thể tùy nghi không chế, với tu vi của cả hai cộng lại sợ rằng không thể chèo chống dù chỉ là trong chớp mắt.

San lấp mọi dấu vết để lại, Trần Duyên phi người vào trong mắt trận. Tiểu Mập Mạp đã chờ nơi đó, chờ khi Trần Duyên tới gần Tinh Thần Trùng đột nhiên tỏa sáng. Cơ thể cuộn tròn lơ lững trên không trung.

Trần Duyên hai mắt khép hờ thôi động Hóa Mộc Quyết. Từng tia nguyên khí xanh lục hướng theo từng tia kinh mạch không ngừng lấp đầy.

- Thần Khống Vạn Trùng Duy Ta Vô Ngã.

Song thủ đập mạnh, nắm chặt vào nhau. Từng cọng gân hiện rõ trên khuôn mặt cực kì quái dị, đồ án linh trùng lại một lần nữa hiện thân. Có điều lần này thật sự khác biệt Tiểu Mập Mạp không ngờ đang trôi lơ lửng trên không trung lại tiến dần về phía mi tâm hắn.

Tuy là bản mạng linh trùng của Trần Duyên, Tiểu Mập Mạp thường ngày lại rất độc lập không thích vận động tay chân, không bị hắn áp đặt bất kì điều gì tất cả đều tuân theo số mệnh.

Giờ khắc này khi Thần Khống Vạn Trùng được Trần Duyên đẩy lên tới giới hạn mà hắn có thể đạt tới, “nhất niệm nhị thân” vốn là lần đầu hắn thực hiện nhưng Tiểu Mập Mạp dường như đã thông hiểu. Ngay tức khắc nhân – trùng nhập thể. Trước giờ hắn cùng Tiểu Mập Mạp cũng chỉ là tinh thần hợp nhất nhằm đẩy mạnh thần thức. Hôm nay khi đột phá Trúc Cơ cuối cùng Trần Duyên cũng vô tình chạm tới bước đầu của thần thông kinh thiên động địa này.

- Đây…đây là…

Hắn ngơ ngắc ngắm nhìn khung cảnh bên trong não hải, một không gian dường như không có tận cùng. Một độ đen tuyệt đối, nếu như không có hàng tỉ ngôi sao cố gắng vươn mình le lói từng tia sáng nhỏ nhoi sợ rằng hắn đã thật sự lạc lối trong khoảng không vô tận này.

- Nơi ngươi đang đứng chính là tinh thần thế giới, nơi mà ta sinh ra.

Từ phía sau một đóm sáng không ngờ lại bay lượn như có sự sống nhưng điều hắn không ngờ là đóm sáng ấy lại phát ra tiếng của nhân loại.

- Ngươi thật sự là thứ gì, không lẽ là sinh linh nơi đây.

Trần Duyên ngỡ ngàng, không cảm thấy một tia thù địch hướng tới cũng khiến hắn phần nào yên tâm.

- Hời, điều ngươi nói không sai, nơi đây chính là nhà của ta… à đã từng là nhà của ta.

Đóm sáng kì lạ ngập ngừng buồn thảm.

Không hiểu sao chính Trần Duyên cũng cảm nhận nổi ưu tư, nó thật tới mức như chính hắn đã trực tiếp trải qua. Ngay tại thời khắc đó hắn cũng nhận ra đốm sáng kia chính là Tiểu Mập Mạp. Cả hai giờ đây linh hồn, thể xác đều đã làm một tất cả những gì Tinh Thần trùng cảm nhận từ sâu thẳm trong tâm hắn cũng thật sự thắm thía.

Hắn tận mắt trông thấy rất nhiều sinh vật kì lạ nữa giống nhân loại nữa kì quái vui đùa bên những gốc đại thụ khổng lồ. Không gian tràn ngập những thứ kì lạ mà hắn chưa bao giờ được biết thậm chí không hề được ghi lại trong những áng văn mà các bậc tiền bối truyền lại. “bữa tiệc nào cũng chống tàn” tiếng cười vui cũng nhanh chóng thay thế bởi những tiếng la hét thảm thiết. Bầu trời trong xanh bỗng nhiên hóa thân thành hắc ám cuốn lấy mọi thứ tươi đẹp bên dưới mặt đất, nhà cửa, sinh linh, thổ nhưỡng… tới đây kí ức bỗng nhiên chợt đứt đoạn. Trần Duyên thấm thía nỗi đau đớn đến cũng cực.

- Ngươi không cần phải đau buồn nữa, bản thân tiểu tử ngươi không còn cô đơn.

Hắn chỉ ngón tay lên trên gương mặt cương trực không né tránh.

- Trần Duyên ta thề với thượng thiên đời này kiếp này sẽ dẫm bằng bất kì kẻ nào dám cản trở ta thu lấy Tinh Thần Giới.

- Tiểu Mập Mạp huynh đệ của ta, Trần Duyên này đảm bảo với ngươi thời khắc mà ngươi quay về nhà đòi lại thứ cần tìm, giết đi kẻ cần giết không còn là viễn mộng

- Nếu đời này kiếp này ta không thể thực hiện lời thề sẽ bị thiên lôi oanh tạc nát tan hồn phách.

Ngay khi hắn dứt lời, trên trời cao, nơi khoảng không vô tận. Điều mà những kẻ dám sử dụng lời thề Thiên Chứng đã đến. Hàng ngàn vạn tia chớp chói lòa bất ngờ đồng thời giáng xuống đầu hắn.

- Ah…ah…ah…

Nhục thể bị cơn đau đớn từ trước tới nay chưa từng thấy nhàu xé. Thiên Chứng không chỉ đơn giản là “chứng thực” mà còn là “kiểm chứng”. Kẻ liều mạng trên đời này không thiếu nhưng trong hàng hà sa số những kẻ đó lại không tới một người có thể thành công đi đến cuối còn đường bản thân nói ra. Phần lớn chúng đều đã tử nạn dưới cơn thịnh nộ của ông trời.

Kẻ dám chỉ tay thẳng lên trời thề thốt không khác gì hướng trời cao thách thức, chỉ có những người trí cao tột đỉnh, bản lĩnh ngất trời mới mong vượt qua cửa ải đầu tiên.

Lời thề càng nặng, càng khó thực hiện thì Thiên Chứng càng khó vượt qua. Không ngờ chỉ một lời nói của một tên tu sĩ Trúc Cơ cỏ rác lợi khiến trời xanh nổi cơn thịnh nộ ra tay trừng phạt nặng nề.

- Ta…không phục. Trần Duyên này đầu đội trời chân đạp đất. Lời ta nói ra mãi mãi không rút lại.

- Ta làm được, Tiểu Mập Mạp chờ ta, ngày mà ta mang người về nhà không còn xa nữa.

Bên trong thiên lôi thiêu đốt, huyết nhục của hắn hầu như không còn. Hài cốt không ngờ lại có thể vững vàng đứng đó, từng âm thanh yếu ớt do linh hồn phát ra. Trần Duyên giờ đây không còn bị những đau khổ do xác thịt trần thế gây ra mà chính là thiêu cháy hồn phách.

Bên ngoài Tiểu Mập Mạp cùng hắn vốn là chung một thể liền cùng hắn cảm nhận nổi thống khổ cùng trời cuối đất. Điều đáng ngạc nhiên là đóm sáng không vì vậy sớm tàn lụi mà còn càng lúc càng tỏa ra hào quang chói mắt.

- Tiểu Mập Mạp.

Từ bên trong lôi điện, cốt thủ xòe ra hướng tới vầng sáng. Tinh Thần Trùng cũng chầm chạp lướt tới, khoảng khắc mà Trần Duyên hắn cùng Tiểu Mập Mạp chạm vào nhau không gian xung quanh liền xụp đổ, chôn vùi tất cả, quang cảnh từ cổ chí kim hiếm thấy kia giờ đây cũng chỉ là một trong hằng hà sa số những kí ức trôi nổi trong không gian bất tận.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau