KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Vàng kim linh trùng

Chấn động càng lúc càng lớn, Lan Anh bỗng dưng nỗi lên tia hi vọng. Tuy không biết thứ gì đang tiến lại gần nhưng khẳng định sẽ khiến cục diện bế tắc này có chút biến chuyển.

Từng căn nhà trên đường đi của thứ kì lạ kia không khác gì những tảng bột không chút cứng rắn cứ lần lượt bị đánh đổ. Những vết chân kì lạ hằn sâu xuống nền đất.

- Tất cả mau đề phòng, súc sinh này mang tới cho ta áp lực không nhỏ, khẳng định không phải thứ dễ dàng đối phó.

Hắn hét lớn.

Đi xuyên qua tòa nhà đổ nát là thân thể vàng kim hiếm thấy. Đây là lần đầu hắn chứng kiến thứ quái đản như vậy, thân thể to lớn như đại thạch lại phát ra kim quang chói mắt.

- Là…linh trùng?

Hắn ngay tức khắc nhận ra, thân thể giáp cứng cùng sáu chân cao lớn trên đầu là cặp càng còn dài hơn chính hắn.

- Không được manh động, súc sinh này rất có thể chỉ là yêu thú bị động tĩnh nơi đây gây chú ý. Chúng ta chỉ cần không ra tay thì chín phần bình yên vô sự.

Hắn tĩnh táo trấn định đồng bạn, kinh nghiệm qua vô số lần vào sinh ra tử khiến hắc y nhân biết rõ. Yêu thú không hẵn ngu ngốc, chúng rất sợ bị thương. Lăn lộn trong rừng sâu thực lực bị hao tổn không khác gì bước một chân vào tử địa.

Nếu như không phải bị dồn đến bước đường cùng hay tranh dành thiên tài địa bảo thì phần lớn yêu thú đều lựa chọn tránh xa những tồn tại đáng ngờ.

Chín tên kia liền thả lỏng, uy vọng của nam nhân kia quả không nhỏ bọn chúng đều nhất nhất tuân theo không một chút nghi ngờ.

- Chẳng lẽ ông trời thật sự muốn diệt chúng ta sao?

Lan Anh lẫm bẫm. Chính nàng cũng không thể phản bác lời nói của hắn, lịch luyện của hắc y kia so với nàng rõ ràng nhiều hơn bội phần. Nhận ra điều đó càng khiến hi vọng bản thân đào thoát càng mong manh.

- Hộc…hộc… bọn chúng đúng là chết tới nơi mà còn không biết.

Trong lòng Lan Anh nàng ho sặc sụa, gương mặt tím tái rõ ràng đã bị nội thương không hề nhẹ.

- Tưởng Lệ đạo hữu đã tỉnh dậy.

Lan Anh có chút kinh hĩ.

- Chúng ta sắp thoát ra khỏi đây rồi. Tưởng Lệ mỉm cười.

- Bằng cách nào? Chẳng lẽ là do linh trùng kia.

Lan Anh mĩ mục nhìn về phía linh trùng to lớn mang đầy vẻ hoài nghi.

Mọi việc diễn ra càng lúc càng khiến hắn lo lắng, linh trùng kì lạ kia rõ ràng đang từng bước nặng chịch lại gần. Khi còn cách mười bước chân hắc y thanh niên đã không còn dáng vẻ tự tin ngạo nghễ như lúc đầu mà quay mặt lại hét lớn.

- Có biến, tất cả nhanh chóng lui lại.

Chưa kịp dứt lời thì thân thể to lớn như tòa tiểu sơn bỗng nhiên nhanh như chớp lao tới. Trong sát na hai tên ở gần đó liền bị đè thành thịt vụn. Tất cả đều ngây người, linh trùng nặng nề chậm chạp không ngờ lại bộc phá tốc độ khó tin, ngay cả bọn chúng cũng không thể nào theo kịp.

- Súc sinh ngươi dám…

Hắc y phẫn nộ hét lớn.

Nhưng linh trùng lại không bị hắn đe dọa, đôi chân sau thô to lại lần nữa đẩy cơ thể nặng nề tiến về phía trước.

- Không……… Đây chính là lời sau cùng mà Lăng Kì, kẻ sử dụng huyễn trận ban nãy kịp thốt lên. Chứng kiến đầu linh trùng không khác gì ác ma trong thế không gì cản nỗi lao tới hắn đã biết kết cục của mình liền đi theo hai đồng bạn chỉ còn có thể tuyệt vọng kêu lớn.

- Ành…

Nhục thể nhân loại không thể nào đem cùng yêu thú so sánh, tất cả những gì còn lại chỉ là huyết nhục bê bết nếu như không có y phục còn vướng lại chắc hẵn không ai có thể nghĩ thứ gớm ghiếc kia đã từng là nhân loại.

- Lăng sư đệ.

- Lăng Kì sư đệ…

Bọn chúng thảm thiết kêu lớn.

- Đại sư huynh đừng cản ta, ta phải trả thù cho ba vị sư huynh đệ.

Một kẻ cố gắng vùn vẫy muốn thoát ra bàn tay hắc y thanh niên đặt trên vai hắn.

- Thanh sư đệ ngươi không được đi.

- Đại sư huynh tại sao ngươi lại cản ta, không lẽ để mặt ba vị sư huynh đệ phải chết thảm sao?

Hắn hai mắt đỏ ngầu.

- Đồng môn bị sát hại chúng ta đương nhiên phải trả mối thù này, nhưng không phải là một mình sư đệ. Đơn độc xông lên cũng chỉ là nộp mạng uổng phí.

Hắc y thanh niên lí trí nói.

- Đại sư huynh không sai, Thanh sư huynh chúng ta phải đồng lòng mới mong giết được súc sinh kia trả thù cho huynh đệ.

Hắn dần thanh tĩnh, ánh mắt “sát trùng” tràn ngập căm thù nhìn tới.

Bên kia Lan Anh thở phào nhẹ nhõm, khi linh trùng kia càng tới gần thì niềm hi vọng lại lần nữa thắp sáng trong lòng nhưng lại có chút e ngại. Tới khi tận mắt trông thấy kẻ thù bị diệt sát thì mĩ nữ mới thật sự yên lòng, nàng ôm chặt lấy Tưởng Lệ chờ đợi cơ hôi thoát thân.

Chương 117: La Từ thủ đoạn

Chứng kiến năng lực bộc phá của linh trùng kì lạ, hắc y thanh niên đã không còn nắm chắc đơn độc xuất thủ. Hắn phóng người lên phía trước hét lớn.

- Hành Vân Kiếm Trận.

Sáu kẻ còn lại liền y lệnh làm theo.

Bộ pháp phiêu miểu như vân, bảy người áp sát. Trường kiếm bóng bẩy phản chiếu ánh sáng từ trăng rằm làm cho kẻ thù phải rối mắt.

Không hẹn mà gặp, bảy thanh trường kiếm trong sát na không hề hay biết đột ngột cùng một lúc đâm tới.

- Keng…

Tiếng thiết kiếm va chạm cùng thân thể rắn chắc kim loại của linh trùng tạo nên tiếng rít điếc tai.

- Không thể nào, pháp kiếm Giáp đẵng chém sắc như chém bùn chỉ có thể để lại một chút dấu vết trên người súc sinh này.

Nhìn thấy mũi kiếm chỉ đâm vào chưa tới một phân trên lớp giáp một kẻ không kiềm được lớn tiếng.

Bọn chúng đã quá coi thường, kim thiết linh trùng sức bậc quá kinh khủng khiến hắc y thanh niên lầm tưởng đó chính là bản lĩnh thật sự. Nhưng sự thật lại tàn nhẫn hơn nhiều, kẻ vừa lớn tiếng đã làm ra một chuyện quá ngu xuẩn. Hắn đứng ngay phía sau đôi chân to lớn như thân người đính trên đó là hàng trăm ngàn gai nhọn.

Thứ sức lực khiến thân thể hàng vạn cân có thể dùng tốc độ khó ai bắt kịp áp sát cũng đủ để hiểu khủng khiếp cỡ nào.

Linh trùng hừ lạnh, bình thản búng chân về phía sau. Một nữa nhục thân liền tan mất hút, chỉ còn lại một nữa thân thể cùng phân nữa khuôn mặt trên đó là độc nhãn còn giữ lại cái nhìn khó tin.

- Rút lui.

Hắc y thanh niên kinh hoàng, đây là lần đầu trong đời hắn tận mắt trông thấy linh trùng khủng khiếp như thế này. Trong đầu không còn gì khác là phải tháo chạy, bỏ mặc sư huynh đệ phía sau đang không ngừng gào hét. Hắn biết mình phải là kẻ nhanh nhất, chỉ có như vậy mới khiến bản thân là kẻ sống sót sau cùng. Từng người, từng người hét thảm ngã xuống. Từng tiếng la hét, van xin phía sau đập vào tai không hề khiến hắn chùn bước mà như là lời thúc dục khiến bước chân càng lúc càng điên cuồng.

Cuối cùng chân khí cạn kiệt, nhục thể đã thấm mệt phía sau tiếng hét thảm cũng im bặc. Hắn dừng lại nhìn về, mười tên đệ tử chân truyền là tinh anh trong tinh anh giờ đây chỉ còn lại hai. Kẻ duy nhất có thể theo kịp bước chân hắn cũng chính là Thanh sư đệ kẻ có thực lực gần hắn nhất.

- Đại… đại sư huynh chúng ta… mau trở về tông môn báo lại cho sư phụ để lão nhân gia người nhanh chóng tiêu diệt bọn người man rợ này.

Hắn lúc này tình trạng còn tồi tệ hơn, lúc nãy trong lúc hoảng loạn liền bộc phát hết khả năng tẩu thoát. Giờ đây trong người không còn một chút sức lực, sợ rằng so với phàm nhân còn yếu hơn một bậc.

Nghe tới sư phụ hắc y thanh niên hai mắt sáng lên, hắn quay qua dùng ánh mắt kì lạ nhìn tới tên kia.

- Thanh sư đệ có phải ngươi luôn tuân theo lời ta mà hành động.

Tên kia cảm thấy có gì khác lạ nhưng vừa vượt qua tử lộ có chút thay đổi cũng là điều dễ hiểu liền không chút nghi ngờ đáp lại.

- Đương nhiên, từ trước tới nay chỉ cần đại sư huynh nói một là một, chỉ đi hướng Bắc ta không dám chọn hướng Nam. Hắn chắc nịch đáp.

Hắc y thanh niên hài lòng mỉm cười.

- Hahaha tốt, rất tốt.

- Vậy ngươi vì ta mà …chết đi.

Hắn ngây người, nhưng chưa kịp hồi đáp thì trường kiếm đã đâm xuyên qua ngực, nhắm nơi trái tim cắm vào.

- La Từ ngươi…

Nắm chặt lấy trường kiếm, dùng ánh mắt bất khả tư nghị nhìn tới thanh niên sắc mặt lạnh lùng, kẻ mà hắn đã trung thành kính cẩn suốt bao năm qua.

- Hừ.

Thanh niên hừ lạnh, trở tay khiến trường kiếm xoắn nát trái tim.

- Thanh Biên ngươi đừng trách ta, kẻ không vì mình trời chu đất diệt. Ngươi đã thấy ta bỏ mặc đồng môn bỏ chạy lấy mạng, chỉ điều đó cũng đủ khiến ta phải giết ngươi.

- Chỉ có điều được theo dưới chướng kẻ trong tương lai sẽ trở thành Kim Đan tu sĩ như ta đã là đủ phúc cho kiếp này của ngươi rồi Ha…ha…ha.

Hắn cười điên loạn, thuần thục ném xác tên sư đệ xấu số vào giữa đàn chó hoang, sau khi xem xét kĩ càng xung quanh liền lẫn vào màn đêm mà rời đi.

Chương 118: Vào sinh ra tử tỉ muội

Trở lại Hợp Hoang Môn, những tên hắc y không kịp đào tẩu chỉ có thể chung một kết cục bị đôi càng dài hơn hai sải tay như gộng kiềm kẹp đứt nữa thân người.

Sau khi nhấm nháp hương vị huyết nhục kim thiết linh trùng bước lại gần hai thiếu nữ.

Lan Anh tái mặt, mọi chuyện diễn biến quá nhanh khiến nàng không kịp tẩu thoát. Nhìn cảnh tượng huyết tinh vừa xảy ra mĩ nữ bất an cho số phận của mình.

- Ngươi… ngươi có phải là do đại sư huynh phái tới.

Tưởng Lệ thanh tĩnh hỏi, nàng đã hai lần chứng kiến Trần Duyên không chế linh trùng đại sát tứ phương. Nay lại thấy linh trùng kì lạ liền bất giác nghĩ tới hắn.

Linh trùng kia không phải ai xa lạ chính là Tiểu Kim. Trước khi dẫn dụ hai tên lén lút kia rời đi hắn đã bí mật triệu hồi Tiểu Kim từ túi linh thú, âm thầm căn dặn chỉ khi nàng thật sự gặp chí mạng hiểm nguy mới có thể ra tay.

Lan Anh bất ngờ, nàng thật sự không tin Trần Duyên chỉ vừa đột phá Trúc Cơ không lâu nhưng lại có thực lực thu phục linh trùng này.

Nhưng chứng kiến thân thể khổng lồ vậy mà cơ linh gật đầu tán thành thì mĩ nhân thật sự chấn kinh. Chính nàng đã từng không ít lần nghi vấn thực lực của Trần Duyên, nếu hắn thật sự thu thập linh trùng này khi còn là Luyện Khí tu sĩ thì quả thật bất khả tư nghị.

- Có phải đại sư huynh muốn ngươi tới đây đón ta?

Trong lúc Lan Anh còn đang chấn kinh thì nàng đột nhiên nghi vấn.

Sau khi nhận thấy cái gật đầu xác nhận, Tưởng Lệ gắng sức kéo tấp tễnh bước đi lại gần. Tiểu Kim cũng không quá lạnh lùng cố ý đưa một chân nâng bổng nàng đặt lên lưng.

- Tưởng Lệ đạo hữu ngươi muốn rời đi sao?

Lan Anh thất vọng, cùng nhau vào sinh ra tử chưa lâu thì đã phải xa cách.

- Anh tỉ, từ giờ tỉ cứ gọi muội là Lệ Lệ là được. Có dịp muội khẳng định sẽ quay lại đây.

Nàng nở nụ cười hiếm thấy.

Lan Anh ngây người nhìn bóng đen to lớn đi xa, cuối cùng nàng cũng hét lớn.

- Lệ Lệ, tỉ sẽ chờ muội. Mĩ nữ thật sự xúc động, đây là lần đầu nàng có một bằng hữu thật sự.

Lau đi hàng lệ, Tưởng Lệ được Tiểu Kim đưa đi càng lúc càng xa khỏi Hợp Hoang Môn. Bước ra khỏi rừng rậm, trước mắt nàng là nam nhân đang ngồi tọa thiền dưới ánh trăng. Xung quanh hắn cây cỏ phát triển xanh tốt lạ thường.

Rời khỏi lưng Tiểu Kim nàng nhẹ nhàng bước lại gần.

- Nàng có suy nghĩ gì về cuộc chiến lần này.

Động tĩnh của Tưởng Lệ làm sao thoát khỏi mắt hắn, tinh mục sáng tỏ, hắn nhìn nàng mang theo nụ cười nhẹ.

- Thiếp…thiếp đã thất bại, phải động tới linh trùng của chàng ra tay mới có thể thoát được một kiếp.

Mĩ nữ hỗ thẹn không dám ngẫng đầu.

- Ý nàng nói là Tiểu Kim.

- Là Tiểu Kim sao? Nàng nhìn sang hình thể vàng kim to lớn.

- Tiểu Kim ngươi đúng là không làm ta thất vọng.

Tiểu Kim như tòa kim sơn bất động, không giống như những linh trùng khác của Trần Duyên, nó luôn làm vẻ thờ ơ dù cho được chủ nhân ngợi khen.

- Kẻ gây ra thương tích cho nàng là ai?

Hắn nhẹ nhàng bắt lấy tiểu thủ của nàng, rõ ràng là nội thương không hề nhẹ. Kẻ này khẳng định thực lực không hề yếu kém, ít nhất cũng ngang cơ với đệ tử chân truyền của Ma Kiếm Tông. Hắn không tin nơi khỉ ho cò gáy này lại có thể bồi dưỡng ra một tiểu thiên tài như vậy.

- Thiếp không nhận ra hành tung của hắn, kẻ này che giấu rất cao minh. Thủ đoạn cao nhất hắn thi triển ra cũng chỉ là Hành Vân Kiếm Trận.

Đầu sỏ đã trốn thoát, những kẻ biết được chuyện này thì đã nằm gọn trong bụng Tiểu Kim. Tất cả những gì hắn có được chỉ là Hành Vân Kiếm Trận.

Hành Vân Kiếm Trận chính là kiếm trận Giáp đẵng cấp 1 uy lực không tệ, ngay trong chính Ma Kiếm Tông thứ này cũng rất được chúng đệ tử săn đón. Chính thứ kiếm trận không khó kiếm này càng khiến tung tích của chúng mơ hồ.

Trần Duyên không muốn nhiều lời, Tiểu Kim bản tính luôn cẩn mật, trầm ổn chính vì vậy hắn mới yên lòng cắc cử ngấm ngầm đi theo bên cạnh Tưởng Lệ. Nếu như tên kia có khả năng trốn thoát dưới tay Tiểu Kim khẳng định tâm tính cùng thử đoạn không tồi.

Thở ra một ngụm trọc khí, cuối cùng nguyên khí tiêu hao lại một lần nữa lấp đầy.

- Đây không phâir nơi chúng ta có thể ở lâu, nhanh mau chóng rời khỏi đây.

Trần Duyên vừa hạ sát hai tên trưởng lão của Hợp Hoang Môn, hắn không muốn bản thân liền liền là mục tiêu cho đám người kia chằm chằm nhắm tới. Lương Tiểu Xuân nàng khẳng định không có ý định ra tay nhưng những kẻ còn lại không hẳn liền cho qua. Đặc biệt là lão Hàn Viên gần đất xa trời kia nếu như truy sát ắt hẳn là lành ít dữ nhiều.

- Mau ra đây.

Loa Toàn Ốc trồi ra từ trong ngực áo trôi nổi trước mặt, từ bên trong hơn mười Phệ Huyết Trùng bay ra. Trần Duyên xé đi y phục trên người đưa cho bọn chúng, ngay tức khắc mười đầu linh trùng theo mười hướng khác nhau tản ra.

Sau khi an bài xong mọi chuyện hắn cùng Tưởng Lệ ngồi trên lưng Tiểu Kim nhắm một hướng bất kì mà đi.

Chương 119: Cao tầng Hợp Hoang Môn tranh đấu

Bên trong đại điện, tổng đầu đà của Hợp Hoang Môn không khí cũng trở nên nặng nề. Trên chủ tọa, Hàn Viên sắc mặt âm trầm nhìn xuống bốn vị mĩ nhân như hoa như ngọc.

- Hihihi Thái Thượng Trưởng Lão có chút không thích hợp, đây chỉ là một chút rèn luyện cho chúng đệ tử không ngờ lão nhân người lại tốn không ít tâm tư.

Lương Tiểu Xuân diễm sắc tươi cười.

- Tam Trưởng Lão lại quá lời, ta thọ nguyên cũng đã sắp tận, con đường tu luyện đã bước tới ngõ cụt chỉ có thể đặt tâm tư vào thế hệ tiếp nối. Có dồn một chút tâm tư cũng là chuyện dễ hiểu.

Lão cáo già làm sao không nhận ra hai chữ “tâm tư” của nàng, mặt không đổi sắc nhanh chóng bẻ đi từng chữ trở thành một lão giả không còn bất kì tham vọng, chỉ biết gửi gắm tâm nguyện cho chúng đệ tử.

- Quả không hổ danh là Thái Thượng Trưởng Lão tâm tư luôn đặt môn phái hàng đầu.

- A tiểu nữ có chút vô tâm, không biết ngũ sư đệ cùng bát sư đệ tại sao không tới nơi đây, chẳng phải chúng ta đã hẹn ước từ trước đó sao?

Nàng tỏ vẻ ngây ngô.

- Tam sư đệ cùng ngũ sư đệ được ta sai đi hoàn thành trọng trách nặng nề, tạm thời không thể có mặt nơi đây.

Lão vẻ ngoài bình thản nhưng nội tâm lại rối như tơ vò. Rõ ràng chính tay lão đã bỏ độc vào trong rượu, thậm chí còn suy tính cẩn mật tới mức bỏ độc vào trong rượu của bản thân. Chỉ cần giải độc kịp thời thì không phải chịu tác dụng quá nặng.

Có điều lão không ngờ rằng các nàng lại không hề trúng độc, thậm chí so với kẻ đã phục dụng thuốc giải như lão tình trạng còn khả quan hơn. Cố nén cơn đau đớn do tác dụng phụ mang lại, Hàn Viên nghiến răng chờ đợi tin vui từ hai kẻ đã ngắm ngầm đuổi theo tên tu sĩ Ma Kiếm Tông kia.

Chúng nữ không thể hiểu hết mưu đồ của lão, nhưng sau khi được Lương Tiểu Xuân giải độc các nàng trở nên đề phòng trước lão đồng thời nhân khí của mĩ phụ cũng lớn hơn trước.

Hai canh giờ, ba canh giờ… cuối cùng thái dương cũng dần hiện lên, từng tia sáng ban mai chiếu rõ lên khuôn mặt già nua của lão. Mặt trời đã qua ba sào, hai kẻ hắn phái đi vẫn không một chút tin tức.

- Ngươi vào đây đi.

Lời nói của nàng khiến lão bừng tĩnh.

Lan Anh vẻ mặt không giấu được hưng phấn bước vào. Chúng nữ nhân liền nhận ra không khỏi hài lòng.

- Những kẻ phản loạn đã bị diệt sát gần như toàn bộ, chỉ còn một số ít đã buông vũ lực đầu hàng.

Nghe thấy lực chứng thực từ miệng Lan Anh lão giả thực sự không tin vào tai mình.

- Không thể có chuyện này được, bọn chúng không có khả năng đánh bại mười tên đệ tử chân truyền kia.
Hàn Viên nghĩ thầm, chính tay lão đã tận mục chứng kiến thực lực của bọn chúng. Ngay cả Tần Mạn một trong những đệ tử mạnh nhất Hợp Hoang Môn cũng không có khả năng tiếp một quyền của hắn.

- Lan Anh lời ngươi nói không sai chứ?

Giọng nói già nua của lão vẫn không lấn áp vẻ uy nghiêm khiến nàng không khỏi có chút lo sợ.

- Lời đệ tử của tiểu nữ chẳng lẽ không đáng tin.

Lương Tiểu Xuân bước ra che đi áp lực vô hình từ lão.

- Hahaha lão phu chỉ muốn xác thực rõ ràng.

- Nếu như kết cục đã định ta cũng chỉ có thể tuân theo ước định ban đầu. Từ lúc này ta Hàn Viên không còn là Thái Thượng Trưởng Lão của Hợp Hoang Môn, liền lui về ở ẩn chờ đợi đại kiếp sắp tới.

Lão chỉ thiên thời độc, ngay thời khắc ấy Hàn Viên trở nên già cõi hơn. Lão biết rõ chân truyền từ các vị tiền bối bao đời nay của Hợp Hoang Môn đã bị cắt đứt trên tay lão.

- Chư vị trưởng lão, lão phu đã thực hiện ước định ban đầu. Cầu xin hãy nghĩ tới tình đồng môn mà tha chết cho Ngũ Trưỡng Lão cùng Bát Trưởng Lão.

Hai kẻ này rất có khả năng có thể truyền thừa đạo thống cho đời sau dù chỉ là cơ hội mỏng manh lão vẫn không muốn buông xuôi.

- Hàn Viên tiền bối có nhầm lẫn phải không, không phải chính miệng tiền bối nói đã sai Ngũ sư đệ cũng Bát sư đệ thực thi nhiệm vụ rồi sao?
Nàng khó hiểu.

Lão cũng nhận ra nàng không hề giả dối, sắc mặt lão trở nên tím tái.

- Hàn lão không lẽ nhị vị sư đệ đã xảy ra chuyện chẵng lành.

Nàng nghi kị dò hỏi, mặc dù có nhiều chuyện khuất mắt nhưng cuối cùng nàng cũng đã là kẻ giành thắng lợi. Nếu môn phái thật sự tổn thất hai tên tu sĩ Trúc Cơ kì thì chính là tổn thương tới gân cốt.

- Lão phu đã sai hai đệ ấy đi lấy mạng Trần Duyên.

Lời lão nói ra đã thật sự chấn động.

- Hàn lão ngươi…

Các nàng thật sự chấn động, không ngờ lão điên cuồng tới mức sai người đi giết tu sĩ Trúc Cơ của Ma Kiếm Tông.

Không phải khi không Ma Kiếm Tông nghiễm nhiên sừng sững tại vị trí độc tôn của ma môn hơn trăm vạn năm nay. Dòng thời gian vô tình cứ như vậy tiếp nối, từ đời này qua đời khác bao nhiêu con người sinh ra, trưởng thành, già lão, chết đi nhưng Ma Kiếm Tông không kẻ nào có thể suy suyển.

Không ít môn phái, tông môn viễn cổ từng đắc tội với Ma Kiếm Tông bọn chúng chỉ có hai kết cục. Hoặc là toàn tông bị diệt sát chó gà không tha hoặc là trở thành con chó trung thành dưới trướng Ma Kiếm Tông để rồi vài ngàn năm sau cũng bị con quái vật này nuốt chửng, không một chút đạo thống truyền thừa.

- Chính ta đã sai hai đệ ấy tiêu diệt hắn trước khi trời sáng.

- Bây giờ đã quá trưa tại sao hai tên đó lại không trở về.

Mĩ phụ kiều mĩ bước ra. Nàng chính là Lan Hương, Tứ Trưởng Lão Hợp Hoang Môn kẻ chuyên dùng kì hoa dị thảo mê hoặc nam nhân. Từng bước đi uyển chuyển của nàng càng khiến mùi hương ngào ngạt lan xa.

- Ta cũng không rõ ràng, chính lão phu đã nghiêm sắc lệnh phải quay về môn phái trước khi trời sáng nhằm khiến kẻ khác không thể nghi ngờ nhưng…

Hàn Viên liền cảm nhận được hậu họan lão gây ra lớn biết nhường nào.

- Đây không phải lúc để chúng ta ngồi đây bàn luận, Tứ sư muội mau chóng lần theo dấu vết của chúng.

Lương Tiểu Xuân lo ngại, bị hai tu sĩ Trúc Cơ truy sát thậm chí một trong số đó lại là tu sĩ Trúc Cơ trung kì đỉnh phong. Một kẻ vừa đột phá như Trần Duyên gần như không thể nào đào thoát.

Lan Hương vỗ túi linh thú, một tiểu cẩu trắng như tuyết thập phần đáng yêu xuất hiện. Tiểu cẩu kinh hỉ nhảy vào lòng ngực nàng, cọ má vào nên ôn nhuyển khiến cho bao nam nhân phải thầm ước tại sao bản thân không phải là tiểu cẩu kia.

Chương 120: Phía sau truy tung

- Hihihi Tuyết Tuyết đây không phải lúc để ngươi đùa giỡn, mau chóng giúp tỉ tỉ truy tìm tung tích hai vị sư đệ.

Nàng nhột nhạt rùng mình khiến cho đôi núi cao kia cũng run rẫy theo.

Tiểu cẩu đầy cơ linh, tuy có một chút ủy khuất nhưng vẫn hướng nàng ngửi ngửi hai đồ vật có mùi của hai kẻ kia. Với khứu giác kinh người, chỉ cần hai hơi thở tiểu cẩu đã tìm ra hướng đi của bọn chúng. Ngay tức khắc liền lộ ra tốc độ kinh người không hề thua kém yêu thú cấp hai lần mò trong rừng rậm lao đi.

Sau hơn nữa canh giờ vòng vo cuối cùng năm người một cẩu đã tìm tới nơi giao chiến.

- Nơi đây khẳng định là đã diễn ra cuộc chiến ác liệt.

Hương Lan dẫn đầu dò xét.

- Chúng ta mau tản ra tìm kiếm xung quanh.

Tất cả đều tán thành.

Rốt cuộc ngoài những vết tích đổ nát thê thảm thì năm người đều trắng tay quay trở lại.

- Không thể nào, làm sao có thể một chút sơ hở cũng không có.

Hàn Viên đã gấp không chịu được, không biết kết cục của ba kẻ ra sao thì hắn cũng là kẻ chịu thiệt.

- Khoan đã.

- Sư muội đã tìm thấy manh mối gì sao?

Mọi người đều tập trung hướng nhìn vào Hương Lan.

- Không sai, Tuyết Tuyết đã tìm thấy mùi vị của kẻ sống sót để lại.

Nàng vẻ mặt xám xịt.

- Là kẻ nào, Trần Duyên hay là hai kẻ kia?

Mĩ phụ Lương Tiểu Xuân hối thúc.

- Là mùi của tiểu tử Trần Duyên kia.

Lời nàng nói ra có chút khó nghe, chính bản thân mĩ nữ cũng không tin vào lời nói của mình.

- Cái gì tên Trần Duyên kia thật sự sống sót rời khỏi, không thể nào. Có lẽ hai vị sư đệ đang truy sát hắn. Hàn Viên không tin vào tai mình.

- Ta cũng nghĩ giống Hàn Viên ngươi nhưng không có một chút dấu vết gì của hai vị sư đệ.

Mọi người tâm trạng đều nặng nề chỉ riêng Lương Tiểu Xuân lại thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất tên tiểu tử kia cũng không ngã xuống, khiến nàng lại luôn lo nghĩ cho hắn.

- Tại sao ngươi còn không mau đuổi theo, tiểu tử kia mà về lại Ma Kiếm Tông thì Hợp Hoang Môn chúng ta liền chó gà cũng không thể vượt qua một kiếp.

Hàn Viên phẫn nộ rít rào.

- Làm sao ta không muốn bám theo, nhưng tiểu tử kia lại không ngờ lại rất ma mãnh. Ở tại nơi đây có hơn mười hướng khác nhau đều có mùi của hắn.

Nàng bất đắc dĩ lắc đầu.

Cuối cùng Hàn Viên cùng nhị nữ chọn ba ngã khác nhau đều hướng về Ma Kiếm Tông truy đuổi.

Đợi khi những kẻ kia đều khuất bóng Hương Lan quay lại hướng mĩ phụ chợt nói.

- Tam sư tỉ truyền âm cho muội ở lại đây hẳn là đã nhìn ra thứ gì đó mà không muốn tiết lộ cho ba người kia?

Nàng mĩ mâu lại có chút đùa giỡn cười mà không cười đầy vẻ yêu mị.

- Hihihi không sai, không ngờ trong tình cảnh này Tứ sư muội lại không chút đắng đo quả là tâm trí bất phàm. Mĩ phụ đâu còn vẻ câu mày như ban nãy tươi cười đáp lễ.

- Trong Hợp Hoang Môn kẻ gần gũi hắn nhất không phải là người sao, ta không tin hắn có thể nhẫn tâm để vị tiền bối hoa nhường nguyệt thẹn như vậy phải đi vào chổ chết.

Trong Hợp Hoang Môn cô nam quả nữ cùng nhau không tách rời suốt hơn tuần trăng mà không có bất kì chuyện gì thì chỉ có nước đi đầu xuống đất. Mà trọng yếu là nữ nhân thì kiều mị động lòng người còn tu luyện song tu công pháp nói về câu dẫn nam nhân nàng nhận hai không ai dám tự xưng là kẻ đứng đầu.

Còn nam nhân thì lại nỗi danh háo sắc, tin tức Trần Duyên lùng mua xuân dược với số lượng lớn còn chủng loại thì từ cổ chí kim cũng đã không thể che mắt người ngoài.

Mọi người biết chuyện cũng không dám chính diện bàn tán, chỉ có thể cúi đầu bái phục. Không ngờ tên tiểu gia hỏa kia chỉ là Luyện Khí kì tu sĩ đã có thể nhảy lên người tiền bối Trúc Cơ đỉnh phong mà tọa kị.

Lúc đầu đây chỉ là lời đồn thổi, những kẻ mơ tưởng đến nàng luôn gân cổ phản bác cốt là để bảo vệ hình ảnh mĩ phụ lãnh diễm trong lòng. Nhưng ngay khi tin tức Trần Duyên thành công đột phá Trúc Cơ thì mọi chuyện đã như đinh đóng cột, cùng tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong song tu đột phá cũng không phải là chuyện hiếm gặp khiến cho những nam nhân ngoài kia không khỏi ao ước một lần được nếm trải “song hỉ lâm môn” như hắn.

- Hừm sư muội dám trêu chọc ta sao, cho ngươi chết.

Hai mĩ phụ vui đùa song thủ không ngừng sờ soạn lấy nhau khiến khung cảnh xung quanh bớt đi phần nào ưu ám.

- Có phải sư tỉ đã tìm thấy tung tích của tên tiểu tử kia.

Sau một hồi vui đùa nàng cũng đã chấp nhận lo đại sự.

Nàng cười mỉm gật đầu thỏ thẻ vào tai Hương Lan.

- Quả đúng như lời sư tỉ, có một hướng phát ra mùi hương khác lạ.

Nàng chỉ tay về phía Đông Bắc, hướng đi trái ngược hoàn toàn con đường trở về Ma Kiếm Tông.

- Hừm tên Trần Duyên này đúng là mưu ma trước quỷ.

Nàng nũng nịu hừ lạnh phóng người lao đi.

- Tứ sư muội không cần phải bám theo sau, tỉ tỉ có thể một mình đảm đương việc này.

Nàng quay đầu liền thấy Hương Lan tủm tỉm cười phi hành theo sau.

- Hì hì hì muội chỉ đi theo đề phòng hắn đột ngột đổi hướng liền kịp thời cảnh báo.

Nàng bất đắc dĩ đành để sư muội cùng đồng hành.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau