KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Đấu lực cùng Trúc Cơ trung kì tu sĩ

Tả hữu thon dài đột nhiên đưa về phía trước.

- Tiểu tử ngươi…

Thanh Thiên thật sự bất ngờ, nhưng ngay tức khắc hắn lại phẫn nộ.

- Ngươi dám không để ta vào trong mắt sao?

Hắn chăm chú quan sát, đó chỉ là cánh tay thông thường tới mức không thể thông thường hơn.

- Nếu ngươi đã muốn chết thì…

Thanh Thiên điên cuồng siết chặt chuôi kiếm.

Đúng như hắn dự đoán, pháp bảo Bạch Hạc Kiếm không chút trở ngại nhẹ nhàng đâm xuyên qua tả hữu như cắt vào trong mặt nước để lại một vệt máu dài. Không dừng lại ở đó, mũi kiếm hướng mi tâm đâm tới.

Trong khoảng khắc tưởng chừng Bạch Hạc Kiếm sẽ xuyên qua đầu lâu của Trần Duyên thì Tần Khung đứng cách đó không sai liền cảm thấy bất an. Hắn liền không chút chần chờ phóng người lướt qua.

Nhưng mọi chuyện đều đã muộn màng, cảnh tượng dịch não trắng noãn hòa cùng huyết dịch đỏ tươi không hề xuất hiện trong mắt Thanh Thiên mà lại phản chiếu từ chính con ngươi của thanh niên quỷ dị trước mặt. Trong đó một tia kiếm khí xanh lục từ ngón tay của Trần Duyên xuyên qua đầu lâu của hắn.

Đó cũng chính là hình ảnh cuối cùng của hắn, ngay tức khắc Thanh Thiên mang theo vẻ mặt không cam lòng ngã xuống.

Nhìn xuống hắn thân người xụi lơ từ không trung rơi xuống, trong đầu Trần Duyên không chút để tâm tới, vì tâm trí lúc này lại chợt nhớ ra hình ảnh một tiểu hài tử bàn tay như búp măng bị một chiếc nanh hổ xuyên qua đang dùng hết sức bình sinh cắm trủy thủ xuyên qua cổ đại hổ. Hắn hững hờ ánh mắt nhìn xa xăm.

Xuyên Tâm Chỉ dài hơn một thước được Trần Duyên thu lại, từ khi đột phá Trúc Cơ với nguyên khí dồi dào gấp bội khiến hắn thoái mái vận dụng. Từ lúc đầu chính hắn đã cố ý giới hạn khoảng cách của Xuyên Tâm chỉ khiến Thanh Thiên lầm tưởng rằng tiểu kiếm khí này chỉ dài ngang một cánh tay.

Không ngờ chính trò trẻ con này lại lôi hắn xuống địa ngục.

- Ngươi… ngươi…

Tần Khung phẫn nộ miệng lắp bắp, không ngờ chỉ trong sát na đồng môn sư đệ liền bị sát hại khiến hắn không kịp trở tay.

Làm sao Trần Duyên có thể bỏ qua một tu sĩ Trúc Cơ Trung kì đỉnh phong, Tiểu Mập Mạp đang chôn mình gần đó liền nhận thấy thời cơ đã điểm. Trên mặt đất ngay dưới chân hắn, đồ án khổng lồ bán kính hơn mười trượng phản chiếu ánh trăng

Tần Khung bất khả tư nghị, tinh thần hắn toàn bộ tập trung vào Trần Duyên khiến bản thân không hay biết mà bước chân vào giữa trận pháp.

- Tần đạo hữu không lẽ muốn đích thân ra tay sao?

Trần Duyên nhìn qua.

Trận pháp dần sáng rực, mười nhánh xung quanh xuất hiện những đám mây màu đen nhìn bên ngoài có vẻ không một chút quy tắc nhưng hắn lại không nhận ra nơi đó có chút xáo trộn gì.

- Không lẽ ngươi cố tình dẫn dụ chúng ta tới đây?

Tần Khung bỗng nhiên nhớ lại, hắn cùng Thanh Thiên đã bí mật bám theo Trần Duyên từ khi rời khỏi đại điện. Tên tiểu tử này đi loạn khắp nơi, từ ôm ấp tình nhân tới việc dạo chơi nơi bọn tiểu bối tranh đấu. Cuối cùng bản thân cũng đã không còn kiên nhẫn, chính Thái Thượng Trưởng Lão đã ra sắc lệnh phải giết Trần Duyên trước khi trời sáng. Không ngờ bọn hắn lại đi theo hắn tới nơi đây. - Ngươi đã tốn không ít công sức bày ra trận pháp lớn này từ trước tại sao không ngay lập tức sử dụng mà phải chờ tới lúc này???

- Đương nhiên thứ này là ta đã bỏ tâm tư dành cho đạo hữu.

Trần Duyên ngây ngô mỉm cười.

- Không lẽ ngươi muốn giữ ta lại đây. Hừ nếu như trời sáng mà chúng ta không quay trở về phục mệnh thì ngươi đừng mong thoát khỏi sự truy sát của Thái Thượng Trưởng Lão.

Tần Khung cười khẩy không tin trận pháp này lại có khả năng giữ chân hắn tại đây.

- Đạo hữu không thấy bất ngờ bản thân tại hạ không chút hề hấn gì.

Trần Duyên nói ra điều mà hắn cũng thấy không đúng, Nhục Dục Tán không mùi không vị dễ dàng qua mắt tu sĩ Trúc Cơ do chính tay Thái Thượng Trưởng Lão bào chế không ngờ lại vô dụng với hắn.

- Hừ ngươi thân là đệ tử tông môn khẳng định được sư phụ ban cho không ít bảo vật.

Trong lời hắn nói không hề che giấu ghen ghét, trong Hợp Hoang Môn hầu như khi bọn chúng đột phá Trúc Cơ thì môn phái đã không còn khả năng tiếp tục bồi dưỡng, chỉ còn cánh tự thân lưu lạc tìm kiếm cơ duyên. Còn ở Ma Kiếm Tông dù ngươi đã là tu sĩ Kim Đan thì cũng còn không ít thứ giúp ngươi gia tăng tu vi. Điều đó cũng đủ thấy sự khác nhau một trời một vực.

- Hahaha Tần đạo hữu quả thông tuệ, lời ngươi không sai. Nhưng nếu như tại hạ nói năm vị trưởng lão kia cũng không hề trúng độc??

Lời hắn nói ra khiến Tần Khung thất sắc.

- Là ngươi, chính ngươi phá hỏng mưu kế của chúng ta.

Tần Khung điên loạn rít gào. Hắn chưa kịp động thủ thì bên dưới Tiểu Mập Mạp đã khống chế trận pháp. Hơn trăm ngàn Phệ Huyết Trùng Giáp đẵng vây công.

Thân là tu sĩ Trúc Cơ trung kì Tần Khung làm sao có thể ngay lập tức đại bại trước linh trùng cấp 1, hắn nhanh chóng triệu hồi ra pháp bảo hình dạng đại trùy đen nhánh. Hai tay gồng sức quơ mạnh liên hồi vào từng đám mây đen rào rạt.

Tiếc thay số lượng linh trùng đông đảo lại chính là khắc tinh lớn nhất với đại trùy kia. Một Phệ Huyết Trùng bị đập nát ra bã thì hàng trăm, hàng ngàn con khác liền lấp kín không ngừng nhàu xé nguyên khí hộ thể của hắn.

“Nước chảy đá mòn”, dù cho bản thân thực lực cao cường tới mấy cũng không thể nào thoát khỏi kết cục. Tận mắt trông thấy nguyên khí trong cơ thể không ngừng bị hao mòn Tần Khung cũng không thể nào kiềm chế. Trước mắt tử vong đang tới gần hắn gào hét dữ dội, hai mắt huyết hồng điên cuồng huy động đại trùy.

- Tiểu tử chính ngươi đã ép ta.

Tần Khung quyết tuyệt, cả người hắn bỗng dưng đỏ lên. Kèm theo đó là nguyên khí trong cơ thể cũng theo đó mà tăng lên.

- Địa Tượng Chấn.

Thân ảnh đại tượng bao chùm lấy hắn. Trên song thủ, từng cọng gân nỗi hẳn lên da như đại xà len lõi.

Tần Khung xoay nhanh đại chùy trên không trung, dùng hết sức bình sinh đập mạnh xuống đất.

Chấn động khiến đại địa nứt toát từng mảng lớn, hắn không phải điên cuồng nghĩ loạn. Lập tức Thập Diện Mai Phục Trận bị đứt gãy, từng tia đồ án bị lệch đi không còn kết nối như trước.

Nhìn thấy trận pháp rắc rối kia bị vô hiệu hóa Tần Khung thở phào, hắn nắm chặt đại chùy hướng Trần Duyên.

- Tiểu tử ngươi quả không tệ, được chết dưới Vạn Tượng Chùy của ta chính là phúc báo của ngươi.

Tần Khung điên cuồng mắt đỏ như máu.

- Ngươi lấy Huyết Tế Trận nơi nào?

Trần Duyên gằng từng chữ, đây không phải lần đầu hắn tận mục kiến thứ trận pháp kinh khủng này. Tuy chỉ mình Tần Khung thiêu đốt máu huyết nhưng mười tên tu sĩ Luyện Khí cũng không thể nào cùng tu sĩ Trúc Cơ đánh đồng.

- Hừ kẻ sắp chết như ngươi không cần phải biết quá nhiều.

Hắn hừ lạnh.

- Uhm, ngươi nói không sai.

Trần Duyên vỗ túi trữ vật, lấy ra hồng huyết phù trên mặt không giấu được vẻ nuối tiếc.

Thứ hắn cầm trên tay chính Địa Lực Phù lừng danh, thứ mà La Thành đệ tử của Hành Pháp Sơn luôn giữ bên người làm bảo vật hộ thân. Chính Trần Duyên cũng không ngoại lệ, Địa Lực Phù này chứa đựng một kích toàn lực của sư phụ hắn Phong Ma Chân Nhân tu sĩ Kim Đan hậu kì viên mãn.

Chương 112: Địa Lực Phù

Đứng trước đối thủ mà hắn không có chút khả năng đào thoát, Trần Duyên không còn cách nào khác mà bất đắc dĩ phải dụng tới.

- Ngươi… ngươi…

Có lẽ Tần Khung cũng nhận ra nguy cơ, hắn không một chút do dự quay người tháo chạy.

- Đạo hữu nghĩ bản thân có khả năng trốn thoát sao?

Trần Duyên cười gằng, xiết chặt Địa Lực Phù trong tay. Trên không trung, từ hư vô bỗng dưng xuất hiện cơn gió xoáy cao hơn trăm trượng như muốn đánh tan màn đêm.

Thân là người thi triển Trần Duyên kinh hoàng không kém, uy lực một kích của tu sĩ Kim Đan đây cũng chính là lần đầu hắn chú mục.

Cơn lốc xoáy như lỗ đen không đáy tham lam nuốt chửng tất cả sinh linh trên đường đi của nó.

- Ah…ah…ah…

Tần Khung lúc này không còn là kẻ hét ra lửa, khạc ra khói. Hắn cố gắng niếu chặt, đôi song thủ vững chắc bám sâu xuống mặt đất. Nhưng cuối cùng hắn cũng không thể nào trốn thoát, cả vùng gần trăm dặm liền bị cày nát. Tảng nham thạch khổng lồ không hề thua kém ngọn đại sơn bị cơn gió kéo lên không trung cuốn theo Tần Khung vẻ mặt tuyệt vọng.

Chỉ trong nháy mắt, nguyên khí hộ thân liền vỡ nát. Từng tia phong hệ chân khí như hàng ngàn hàng vạn mũi kim châm đâm xuyên qua nhục thể. Cơn đau đớn xuyên thấu tim gan khiến hắn cả người co quắp lại.

Tưởng rằng giờ chết đã điểm thì bỗng chốc cơn gió xoáy khổng lồ biến mất không để lại một chút tâm hơi. Tần Khung không khác gì mảnh vải rách mướp từ độ cao hơn trăm trượng rơi thẳng xuống mặt đất.

Mặc dù chỉ bị cuốn trong cơn bão chỉ trong một chớp mắt nhưng Tần Khung lại cảm nhận thời gian trôi qua như kéo dài cả trăm năm. Dù nhục thể không chút che chắn rơi thẳng xuống tạo trên nền đất một cái hố không nhỏ nhưng hắn lại không hề cảm nhận một chút đau đớn nào, nói đúng hơn là ngoài thần trí còn chút tĩnh táo thì thân thể cùng tứ chi đều đã tàn phế không cách nào cứu chữa.
- Sao…sao ngươi không để cho ta được chết??

Hắn chỉ còn một hơi tàn, thứ duy nhất có thể làm lúc này là gắng sức truyền âm cho thiếu niên đứng gần đó.

Trần Duyên chắp tay đạm mạc.

- Không sai, chính ta đã thu lại phù chú. Nhưng không phải là tha chết cho nhà ngươi, vì đối với ta lúc này người còn sống hay đã chết đều không trọng yếu. Quan trọng là nhục thể của ngươi không thể bỏ phí.

Dứt lời, ngoài trừ Tiểu Mập Mạp không còn tia hơi sức đang nằm thở dốc trên vai hắn thì tất cả linh trùng đều được Trần Duyên phóng thích lao vào cắn xé thân thể Thanh Thiên cùng Tần Khung.

- Ga…ga…ga Trần Duyên dù có làm quỷ hồn ta cũng không buông tha cho ngươi.

Dù cho đã là phế nhân chỉ có thể bảo tồn một toa hơi thở nhưng tận mắt chứng kiến nhục thể bị gắm nhắm hắn phẩn nộ khiến song mục ngấp tràn huyết dịch dù chút hơi tàn mà nguyền rủa. Chính Tần Mục cũng không ngờ rằng hắn cùng sư đệ lại có ngày này, chết không toàn thây.

Trong màn đêm tĩnh lặng, Trần Duyên thờ ơ không hề để tâm tới những lời trăn trối sau cùng của kẻ thảm bại. Số sinh linh đã ngã xuống trên tay hắn dù có muốn đếm cũng không tài nào nhớ nỗi, nếu như bọn chúng thật sự có thể thành ma ám quẽ thì bản thân đã không biết phải chết bao nhiêu lần.

Chương 113: Linh trùng phân chia

Đúng lúc này, trận kịch chiến phân chia tài nguyên của đàn linh trùng cũng đã ngã ngũ. Thân xác của Thanh Thiên không ngoài dự đoán bị cặp Lục Đường Lang hưởng trọn, do không có Tiểu Kim ở tại khiến bọn chúng không khác gì Hắc Bạch Vô Thường cực kì hợp ý bất kì Phệ Huyết trùng nào dám lại gần đều bị trảm làm hai.

Còn bên Tần Khung tuy có chút hỗn tạp, e hèm không thể nói là có chút hỗn tạp. Trung niên đáng thương nằm giữa vòng vây của bọn linh trùng khát máu không thể nói là không thê thảm. Dù không như Lục Đường lang chiếm ưu thế tuyệt đối nhưng Tiểu Huyết cũng không hề mất đi uy vọng. Tuy bản thân đã hưởng dục gần hết huyết nhục nhưng vẫn không quên để lại cho những tiểu tử phía sau.

Trần Duyên vô cùng hài lòng, Tiểu Huyết được hắn không ngừng dùng thần thông Thần Khống Vạn Trùng bồi đắp khiến linh trí càng lúc tiến triển không ngừng hiển lộ thiên phú điều binh khiển tướng. Đồng thời nhìn lại tiểu tử đang ngon giấc say nồng trên vai lại khiến hắn có chút bất dắc dĩ cười.

- Hửm??

- Tiểu Huyết, ngươi muốn đột phá.

Hắn kinh hĩ cười lớn. Tiểu Huyết vốn là linh trùng cấp 1 viên mãn nhưng lại chưa hề gặp thời điểm thích hợp. Nay không ngờ lại hấp thu huyết dục tu sĩ Trúc Cơ trung kì như tưới nước trong ngày khô hạn, một bước đạp tan cánh cửa ngăn cản bấy lâu.

Nhanh chóng triệu hồi Loa Trùng Ốc, Trần Duyên không chế toàn bộ Phệ Huyết Trùng khống chế mười dặm xung quanh. Lúc Tiểu Mập Mạp đột phá cùng lúc với Trần Duyên cũng gây ra hiện tượng không nhỏ. Nhưng hiện tại không có tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong tọa chấn, hắn chỉ có thể tung mọi thủ đoạn chấn giữ nơi đây.

Mau chóng đưa Tiểu Huyết quay về Loa Trùng Ốc, song thủ nhanh như chớp. Hóa Mộc Quyết được hắn thôi động, không gian xung quanh mười bước chân liền ngập tràn sự sống.

Quang cảnh hoang tàn do trận chiến ban nãy giờ đây được màu xanh của cây cỏ che phủ. Loa Trùng Ốc xoa tít trên không trung cuốn theo từng tia chân khí đang không ngừng bị thu hút.
- Tiểu tử mau sử dụng Thần Khống Vạn Trùng.

Chu lão bên cạnh cũng có chút gấp gáp.

Trần Duyên tức khắc thông hiểu, dấu ấn linh trùng quen thuộc lần đầu xuất hiện trên mi tâm. Lúc này hắn cảm nhận như bản thân cùng Tiểu Huyết hòa mình làm một.

Từng hình ảnh kí ức xa xôi từ khi chỉ là một tiểu trùng mới phá noãn dùng con mắt ngây dại e sợ quan sát cảnh vật xung quanh. Trãi qua không biết bao nhiêu hiểm nguy đi tới một bước này, đạp phá cánh cửa xác phàm trở thành yêu thú thật sự.

Từ mi tâm của hắn, những tiếng rít khó hiểu tạo thành âm vang không ngừng tản mát. Tiểu Huyết bị bao bọc bên trong hưởng thụ cảm giác do tẫy lễ mang lại khiến từng khớp chân hư sướng không ngừng vung vẫy.

Chính Trần duyên cũng có chút bất ngờ, không ngờ Thần Khống Vạn Trùng lại có tác dụng kì lạ này. - Hahaha tiểu tử, rồi ngươi sẽ thấy uy lực thật sự của Thần Khống Vạn Trùng. Phệ Huyết Trùng này tư chất quả không tệ, nếu như không có ngươi thì đời này kiếp này nếu không ngã xuống cũng có vài thành cơ hội đột phá Trúc Cơ.

- Nay được ngươi chú ý tới coi như là vận mệnh, hi vọng tiểu trùng này biết nắm giữ cơ duyên này.

Chu lão cười khà.

- Ah còn hai tiểu trùng các ngươi nữa, tương lai ắt hẳn không tệ.

Lão liếc mắt qua cặp Lục Đường Lang được Trần Duyên tin tưởng giao trọng trách chấn giữ bên người hắn.

Tiểu Lục cùng Đại Lục tâm trí còn non nớt vừa được lão khen tặng đã kinh hĩ nhảy nhót cặp mắt nhìn qua Tiểu Huyết không che giấu vẻ ước ao.

Cuối cùng hơn hai canh giờ, linh trùng đồ án trên mi tâm cũng nhạt dần Trần Duyên cũng từ từ thu công. Nhìn vào trong Loa Trùng Ốc, Tiểu Huyết đã không còn trông thấy nữa mà thay vào đó lại là một cái kén to lớn bằng người trưởng thành mang màu huyết đỏ.

Đối với linh trùng khi đột phá trướng ngại thường lãng phí rất nhiều thời gian, thường thì tạo kén tơ bao bọc lấy cơ thể chờ ngày “phá kén hóa điệp”. Còn trực tiếp hơn chính là lột xác, tuy không lãng phí quá nhiều thời gian nhưng lại đặc biệt ẩn chứa rất nhiều nguy cơ. Thời điểm lột xác cũng chính là lúc bản thân linh trùng suy yêu nhất, chính vì lẽ đó rất ít kẻ tận mục chứng kiến cảnh tượng hiếm gặp này.

Chương 114: Nhị nữ đồng tâm hiệp lực (1)

Bên trong lãnh địa Hợp Hoang Môn chiến sự cũng đã tới hồi gấp gáp, Tưởng Lệ rút tiểu kiếm ra khỏi thi thể của một tên đệ tử. Nàng liếc mắt phượng đánh giá xung quanh muốn tìm đối thủ mới.

- Hihihi Tưởng đạo hữu thực lực quả thâm bất khả trắc, không biết bao nhiêu nhân mạng đã ngã xuống trên tay đạo hữu rồi.

Lan Anh thanh bào giờ đây cũng đã nhuộm đổ một màu huyết dịch, khẳng định cũng đã hạ sát không ít người.

- Bọn người này không phải đều là đệ tử Hợp Hoang Môn sao?

- Không ngờ Lan Anh đạo hữu lại là kẻ máu lạnh không chút run tay.

Nghe lời châm chọc của nàng, Lan Anh có chút nhíu mày nhưng cũng bình thản đáp trả.

- Bọn chúng cũng chỉ là “đã từng”, dám nổi loạn phản bội môn phái chính là phản đồ. Chỉ có một kết cục duy nhất “giết”. Phải chính tay chúng ta phải chặt lấy thủ cấp của bọn chúng mới có thể an ủi những anh linh của các sư muội.

Quả không hỗ là kẻ mang danh đại đệ tử, từng lời nói, cử chỉ đã dần toát ra áp bức vô hình.

Tưởng Lệ cũng cảm nhận thấy sự khác biệt, khiến nàng không còn hứng thú trêu chọc.

- Nhị vị mĩ nữ không ngờ còn chút hơi sức ở nơi đây trò chuyện, không biết đám nam nhân thô lỗ chúng ta có hay không cơ hội cùng hai vị hưởng nguyệt đêm nay.

Hơn mười tên hắc y bỗng nhiên tiến lại gần, bọn chúng ăn ý chia nhau ra bao vây lấy mọi đường tẩu thoát.

- Lan Anh đạo hữu có nhận ra bất kì kẻ nào trong số chúng là đệ tử quý phái.

Tưởng Lệ có đôi chút rùng mình, mỗi kẻ trong số chúng tỏa ra áp lực không kém gì nàng cùng Lan Anh. Hợp Hoang Môn nho nhỏ này không thể nào bồi dưỡng cùng một lúc mười tên này.

- Không, ta không hề nhận ra bất kì kẻ nào trong số chúng.
Lan Anh ngay tức khắc khẳng định, lúc này nàng cũng hiểu ra nghi ngại của Tưởng Lệ. Trận bạo loạn lần này khẳng định không phải nội loạn, điều nghi kị nhất mà Trần Duyên không hề muốn thấy, lão cáo già Hàn Viên khẳng định đã thông đồng cùng những kẻ khác nhằm giành lại Hợp Hoang Môn về tay.

- Các ngươi thật ra là kẻ nào, đây chính là lãnh địa Hợp Hoang Môn kẻ bên ngoài tự ý xâm nhập liền chém giết không tha.

Dù đứng trước mười tên đều có khí chất vượt qua bản thân nhưng nàng chưa hề có ý định bỏ trốn. Nữ nhân sát khí bao trùm càng khiến trở nên diễm lệ.

Lan Anh lúc này không khác gì đóa hoa dùng sắc đẹp dũ dỗ khiến kẻ khác trầm mê rồi không một tiếng động liền hạ sát kẻ không may.

- Còn không mau thanh tĩnh.

Một tên trong số đó hét lớn, những kẻ còn lại liền có chút bần thần. Nét đẹp yêu mị của nàng khiến bọn chút không hay biết mà trầm mê.

- Không ngờ trong khoảng khắc này mà…

Tưởng Lệ do lịch luyện còn yếu kém tuy không thể nào biết rõ nhưng cũng có thể thấy được sự biến chuyển nghiên trời lệch đất của nàng.
- Không ngờ nhiệm vụ lần này lại có chút ngoài ý muốn. Nhưng mị thuật này không thể nào một lần nữa khiến chúng ta mắc bẫy.

Hắn nói không sai, trông một sát na nàng vô tình kích phát tiềm năng thiên phú mà chính nàng cũng không thể tường tận. Bọn chúng giờ đây đã đề phòng khiến nàng chỉ có thể liều chết xông lên.

- Tưởng Lệ đạo hữu, ta chỉ có thể nội trong ba hô hấp cầm chân bọn người kia. Tới lúc đó đạo hữu liền…

- Lan đạo hữu không càn phải nhiều lời, ta tới đây là vâng theo lệnh đại sư huynh lịch luyện, nếu như quay đầu bỏ chạy khẳng định không còn mặt mũi nhìn gặp huynh ấy.

Tưởng Lệ cắt ngang lời nói chắc nịch.

Lan Anh liền xúc động, mặc kệ Tưởng Lệ có lí do gì nhưng đứng trước tình cảnh cửu tử nhất sinh mà không hề quay lưng bỏ chạy cũng đủ để nàng xem như đồng sinh cộng tử bằng hữu.

- Lan Anh đạo hữu mời lên trước, ta sẽ hỗ trợ phía sau.

- Được.

Tưởng Lệ rung tay ngọc, hàng trăm căn dây gai bất ngờ trồi lên từ lòng đất khiến phạm vi mười bước chân quanh nàng trở nên hỗn độn.

- Bọn chúng quá đông chúng ta chỉ có thể lợi dụng địa thế khiến bọn chúng không thể nào hợp lực.

Nàng phóng người bên cạnh Lan Anh, hai nàng không hẹn mà cùng nhắm tới tên hắc y đầu tiên thoát ra khỏi mị cảnh vừa rồi.

Từ bên trong làn khói bụi mù mịt hai thanh tiểu kiếm từ hai phía chuẩn xác xuyên qua đầu lâu. Mọi việc diễn ra quá nhanh, không những bọn người áo đen kia mà chính hai nàng cũng không ngờ rằng lại có thể mau chóng kết thúc tới vậy.

Thu lại tiểu kiếm Lan Anh bỗng nhiên xám mặt, nàng tức tốc bắt lấy tay ngọc của Tưởng Lệ cùng tẩu thoát.

Chương 115: Nhị nữ đồng tâm hiệp lực (2)

Trong lúc Tưởng Lệ còn nghi vấn, đáng lẽ lúc này chủ động công kích những tên còn lại chính là nắm giữ rất lớn lợi thế nhưng Lan Anh lại chủ động rời đi.

- Tưởng đạo hữu mau nhìn.

Nàng đưa tiểu kiếm ngang phía trước, Tưởng Lệ biến sắc nhận ra nhìn lại thanh kiếm của mình.

- Chúng không hề dính máu. Không thể nào, chính ta cảm giác được kiếm đã đâm sâu vào da thịt không sai.

Nàng thầm thì.

- Không sai, ta cũng cảm nhận như vậy. Nhưng bằng chứng không biết nói dối, trước mắt chúng ta không hề biết thực lực của chúng là gì chỉ có thể tạm thời rút lui.

Lan Anh cố gắng giữ tâm trí không hoảng loạn.

- Dừng lại.

Bỗng nhiên Tưởng Lệ hét lớn. Trước ánh nhìn đầy khó hiểu của nàng Tưởng Lệ ngập ngừng khẳng định.

- Lan Anh đạo hữu không thấy chỗ này có chút quen thuộc sao?

Lời nói của nàng khiến Lan Anh cũng chợt nhận ra. Tâm trí hoàn toàn nghĩ tới kế hoạch tác chiến khiến nàng không hề nhận ra bản thân hầu như không hề rời đi, đám bụi gai kia chính là tác phẩm của bản thân.

- Không lẽ chúng ta thật sự lọt vào cái bẫy của chúng.

Cắn môi mọng, Lan Anh bất khả tư nghị dáo dác nhìn xung quanh.

- Có lẽ đây chính là huyễn trận của chúng.

Nàng có chút bất đắc dĩ nói ra, trước đây bản thân đã từng rơi vào huyễn trận phòng hộ động phủ của Trần Duyên nàng biết sự lợi hại của thứ này. Nếu không tìm ra mắt trận người bị lạc bên trong chỉ như là kẻ mù cố gắng lần mò trong đêm tối.

- Hừ dám lấy huyễn trận nhằm che mắt ta sao?

Nàng hừ lạnh, không giống Lan Anh, bên trong Ma Kiếm Tông tất cả các tri thức người đời dù có phí hao tâm huyết mà khó lòng nắm giữ thì cũng chỉ là những thứ sơ đẳng rộng mở cho chúng đệ tử.

- Tưởng đạo hữu ngươi…

Lan Anh nghi hoặc nhìn thấy nàng chạm tay xuống mặt đất.

- Dám dùng thứ trận pháp hạ đẵng này ngươi quá xem thường ta.

Mĩ mâu khép chặt, nàng từng nhánh dây gai từ tay áo đâm xuyên xuống lòng đất.

- Hắn cũng chỉ là Luyện Khí kì tu sĩ không thể nào sử dụng trận pháp cao thâm. Đồng thời thời gian gấp rút thì đây khẳng định cũng chỉ là thứ huyễn trận sơ đẵng nhất nhầm bẫy rập những kẻ tầm nhìn hạn hẹp.

Nàng nhanh chóng nhìn thấu vấn đề, từng căn dây mây không ngừng lùng sục khắp nơi tìm ra mắt trận.

- Keng…keng…
- Tưởng Lệ đạo hữu ngươi còn không nhanh rời đi.

Tứ phía là những hắc châm liên tục phóng tới.

- Lan Anh đạo hữu còn cầm cự được bao lâu?

- Tối đa chỉ nội trong năm hơi thở.

Nàng rút kiếm chặn lại hai căn phi châm hướng Tưởng Lệ lao tới.

- Năm hơi thở cũng đủ rồi.

Nàng nhắm nghiền hai mắt tiếp tục dò tìm, bên cạnh Lan Anh liều mạng chống đỡ.

- Chính là nơi đây.

Cảm nhận luồng chân khí mãnh liệt phát ra Tưởng Lệ kinh hĩ, hàng trăm căn dây gai nhanh chóng bao bọc lấy mắt trận, xiết nát đồ án họa trên đó.

- Chúng ta đã thoát khỏi huyễn trận chưa?

Nàng ngẫn mặt quan sát xung quanh.

- Lăng Kì ngươi đúng là vô dụng, chỉ có hai nữ nhân mà không thể thu phục tông môn tổn hao tài nguyên cho ngươi đúng là uổng phí.

Màn đêm dần tan, mười tên hắc y nhân đều đứng chổ đó. Nhị nữ liền phát hiện bản thân đã bị chúng đem ra làm trò cười.

Lan Anh tái mặt, nàng liền nhận thấy chênh lệch giữa hai bên. Chỉ đối phó một tên mà xém chút nữa liền thất thủ, nếu như không có Tưởng Lệ nhanh trí hóa giải thì…
- Đệ…đệ không ngờ nơi hoang sơn cùng cốc này lại có kẻ nhận ra huyễn trận có chút khinh địch.

- Hừ ngươi đừng có ngụy biện, khi trở về ta sẽ đệ chuyện này lên để sư phụ xử trí.

Hắn bất đắc dĩ chỉ có thể im lặng.

- Chúng ta đã tốn không ít thời gian, mau chóng giải quyết xong chuyện nơi đây. Nhất là nữ nhân mới dùng mị thuật vừa rồi, hẵn các tiền bối liền rất có hứng thú.

Bọn người hắc y có vẻ không đủ kiên nhẫn muốn nhanh chóng kết thúc.

- Tránh ra.

Tưởng Lệ nhanh như chớp hoành kiếm che chắn cho nàng cùng Lan Anh.

Tên hắc y nhân vừa rồi chỉ trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách hơn mười bước chân áp sát. Hắc quyền đấm tới khiến tiểu kiếm Giáp đẳng trở thành sắt vụn, nàng không thể chống đở chỉ đành hứng chịu tổn thương bay về sau.

- Tưởng đạo hữu.

Lan Anh hốt hoảng vội vàng lao tới bắt được nàng. Nhìn thấy thương thế trầm trọng Lan Anh thất thần không ngờ tên kia chỉ một quyền liền khiến Tưởng Lệ thất thủ.

- Chỉ cần ta đi theo các ngươi là được đúng không?

Nàng cắn răng quyết tuyệt.

- Hahaha mĩ nhân nếu nàng sáng suốt sớm hơn cũng đâu phải chịu nổi đau thể xác.

Hắc y lớn tiếng cuồng khiếu.

- Nhưng ta có một điều kiện…

- Không cần nhiều lời, nữ nhân đã biết sự tồn tại của chúng ta, để nàng rời khỏi đây chính là một đại nguy cơ.

Hắn ngay tức khắc đoán ra liền thẳng thừng từ chối không có chút thương lượng.

- Các ngươi…

- Không lẽ chúng ta thật sự không thể thoát khỏi tay bọn chúng.

Nàng thật sự tuyệt vọng, tuy thực lực bản thân có chút vượt qua Tưởng Lệ nhưng khẳng định cũng chung một kết cục không thể nào chống đỡ dưới một quyền của nam nhân kia.

- Có thứ gì đó đang tiến lại gần.

Hắc y bỗng nhiên cảnh giác nhìn về một hướng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau