KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Đàn linh trùng khát máu

Trong não hải của Trần Duyên Chu Lão cũng bật thốt:

- Đây quả là cảnh tượng hiếm thấy, lão phu sống mấy ngàn năm mà cũng chưa từng thấy qua cảnh tượng này. Lần này coi như tiểu tử ngươi nhặt được bảo rồi, thử tưởng tượng xem cả đàn tấn công cùng lúc thì ai còn là đối thủ của ngươi nữa.

- Điều kiện tiên quyết là phải tăng đẳng cấp của chúng lên, cấp 1 Bính đẵng thì chỉ cần 1 pháp quyết hệ hỏa của tu sĩ Trúc Cơ Kì thì cũng gần như tiêu diệt toàn bộ rồi.

Thấy vẻ mặt đang hưng phấn của hắn Hà Diệu khẻ mỉm cười, khuôn mặt xinh đẹp hơi đỏ chân chân nhìn hắn. Thấy có vẻ không đúng tiểu nha đầu vội vàng quay mặt lại cố chấn tỉnh nói:

- Phía trước đã được sư phụ muội lập trận kì phong ấn chúng trong không gian 2 dặm xung quanh, loại linh trùng này rất phàm ăn nếu để chúng tự do thì xung quanh đây không có sinh linh nào có thể tồn tại.

Nhìn thấy lũ linh trùng đang ăn thịt lẫn nhau Trần Duyên cũng hơi cảm thấy trùn bước, đừng nói là hắn dù là 100 hắn cũng không đủ để hàng vạn linh trùng này xơi tái.

Biết được nghi hoặc của Trần Duyên tiểu nha đầu cười hì hì lấy ra 1 viên tròn tròn rồi lấy tay kết ấn, những lá bùa bao xung quanh bay ra để lộ viên ngọc bên trong.

Viên ngọc màu tím sậm, làn khối màu tím cũng từ đó bay lên bám vào cây cỏ xung quanh, ngay tức khắc chúng liền héo rủ xuống. Nhìn chằm chằm viên ngọc trên tay Hà Diệu chợt nói:

- Đây là nội đan của Tứ Dực Hồng Ngô linh trùng cấp 2 Ất Đẵng sư phụ giao cho muội để phòng thân mỗi khi tới đây lấy linh trùng. Viên Tịnh Độc Đan lúc nãy là để 2 chúng ta không bị trúng độc từ viên nội đan này.

Chu lão nhìn viên nội đan kia chợt nói:

- Tứ Dực Hồng Ngô là 1 con rết khổng lồ có màu hơi đỏ kịch độc, nội đan của nó thì khỏi phải nói dù là yêu thú cấp 2 Giáp đẵng nuốt phải cũng vô phương cứu vãn.

- Nhưng mà đó là loại thú cưỡi rất phong cách a, nhớ hồi trẻ ta cũng từng cưỡi 1 con bay khắp nơi khiến bao nữ tu sĩ ngưỡng mộ.

Trần Duyên quyết định làm ngơ không để ý tới lão.

- Khi bước vào pháp trận huynh không được cách muội quá 5 bước chân nếu không sẽ bị đàn linh trùng xé nát.

Hà Diệu vẻ mặt nghiêm túc căn dặn.

Khi 2 người vừa tiến đến như viên đường rơi vào giữa đàn kiến, nghe mùi sinh vật sống cả đàn linh trùng lao đến như điên. Lúc này Trần Duyên tinh thần cũng trở nên căng thẳng, biết là có nội đan của Tứ Dực Hồng Ngô nhưng đứng trước cảnh tượng khủng bố như vậy thì nói như không có gì xảy ra thì đúng là không hợp thói thường.

Đàn linh trùng thèm khát bay tới xé xác con mồi thưởng thức huyết nhục, thứ mà chúng thèm khát bấy lâu nay nhưng không biết rằng đó là lần cuối chúng thấy ánh mặt trời.

Xung quanh Hà Diệu như có tấm chắn che chở, từng con linh trùng chết đổ rạp rơi lả tả xuống. Chúng như những con thiêu thân lao vào lửa, con phía trước rơi xuống thì phía sau ùn ùn tiến tới. Ngoại trừ khu vực 5 bước chân quanh đó xác linh trùng phủ đen mặt đất.

Tiểu nha đầu và Trần Diệu bước tới hang động gần đó, Hà Diệu phóng Âm Vang Phù cấp 1 phù Bính Đẵng vào trong. Tiếng vang lớn từ trong hang vọng ra, lát sau thấy không có chuyện gì Hà Diệu gật gù nói:

- Muội không thể vào được nếu không số trứng linh trùng sẽ bị độc chết nên sẽ ở lại đây thủ cửa hang. Huynh đừng lo có vẻ lũ linh trùng đều đã ra ngoài kiếm ăn, sau khi vào đó lấy trứng linh trùng ra thật nhanh tránh đêm dài lắm mộng.

Trần Diệu gật đầu bước vào, đánh đạo pháp thuật tạo lửa đơn giản hắn tiến sâu vào lòng đất.

Đi được mấy bước khắp nơi đều là xương động vật, những vệt máu đen đâu đâu cũng có, mùi tanh hôi khó chịu bốc lên nồng nặc. Trên vách hang là những lỗ nhỏ dày đặc như tổ ong nhìn vào bên trong còn thấy nào là nhộng, trứng linh trùng.

Khi Trần Duyên định thu thập thì Chu Lão lên tiếng nhắc nhở:

- Tiểu tử, trứng linh trùng ở đây rất bình thường không muốn nói là yếu ớt dù ngươi đem về ấp nở thì dù có bồi dưỡng cỡ nào thì chúng cũng không mạnh lên được. Ngươi cứ đi sâu vào trong biết đâu có kinh hỉ bất ngờ. Nghe thấy có lí, hắn tiếp tục tiến vào. Càng đi sâu xuống dưới lòng đất, mùi tanh hôi càng nồng, những lỗ trên vách hang càng lúc càng lớn. Lúc đầu chỉ như đầu ngón tay thì gần cuối hang động sâu trăm trượng dưới lòng đất thì đã có những lỗ lớn bằng nắm tay.

Trần Duyên tiến lại gần kiểm tra thì thấy bên trong chứa những trứng linh trùng số lượng rất ít, kích thước không lớn hơn những lỗ khác bao nhiêu nhưng lại rất sẫm màu, cầm lên có thể dễ dàng cảm nhận nhịp đậm sự sống bên trong.

Chu Lão cũng ngạc nhiên:

- Thật không ngờ chỉ là loại linh trùng cấp 1 Bính đẵng nhỏ yếu mà sức sống lại mạnh mẻ không bình thường đến vậy.

Không đợi nhắc nhỡ, Trần Duyên nhanh chóng thu thập toàn bộ trứng linh trùng thu vào túi. Sau khi thu thập toàn bộ hắn tiếp tục bước tiếp thì phát hiện 1 lỗ to hơn bàn tay người có lớp màn trắng che phía trước.

Quá kinh hỉ, Trần Duyên vội vàng tiến lại gần thì bị Chu Lão cảnh báo:

- Khoan đã tiểu tử ta cảm nhận được khí tức kì lạ, ở bên trong có thể là linh trùng còn sống, để ta dùng thần thức tra xét kĩ lưỡng.

Hồi lâu sau Chu Lão lên tiếng:

- Tiểu tử ngươi đúng là tốt số mà, bên trong có 1 con linh trùng Đinh Đẵng đang lột xác. Nếu thành công sẽ có khả năng trở thành Ất Đẵng linh trùng.

Trần Duyên nghe vậy cười to.

- Ha…ha…ha đúng là trời giúp ta, đây chính là thời điểm tốt nhất để thuần phục nó.

Chu Lão cũng nhuễn miệng cười.

- Đây đúng là thời cơ hiếm có, lột xác là lúc linh trùng hư nhược nhất. Nhìn qua cũng thấy con linh trùng này tư chất không tệ, có thể đào tạo.
Trần Duyên lại gần xé màn trắng ra nhưng vô hiệu, hắn châm hỏa ý định đốt ra tro rốt cuộc cũng không có hề hấn gì.

- Đây là gì? Rắn chắc, thủy hỏa bất xâm chẵng lẻ là thiên phú của loài linh trùng này? Nhưng rõ ràng những con ở ngoài đó không hề có.

Hắn nghĩ mãi không ra liền quyết định không nghĩ nữa, bây giờ phải đem linh trùng này về từ từ nghiên cứu mới là vương đạo. Trần Duyên liền vận “Khô Mộc Tiểu Pháp”, da dẻ trở nên khô lại ngã màu xanh xẫm, cơ thể bỗng như gầy nhom lại.

- Hừ, đừng tưởng ta không làm gì được ngươi.

Nói rồi hắn duỗi bàn tay ra rồi cong lại như chiếc xẻng xúc toàn bộ đất đá xung quanh lỗ linh trùng, làm cho màn trắng dính trên đá rơi xuống lộ ra miệng hang lớn bằng bàn tay.

Trần Duyên phát hiện bên trong là cái kén trắng thỉnh thoảng ánh lên chút ánh sáng ảm đạm.

- Chấn động do ngươi gây ra đã cắt đứt quá trình lột xác của nó, con linh trùng này sắp chịu không nổi rồi. Ngươi nhanh chóng dùng “ Thần Khống Vạn Trùng” lập khế ước nhận chủ rồi sử dụng chân khí bồi dưỡng.

Trần Duyên làm theo, dấu ấn hình con linh trùng kì lạ tiến vào trong kén. Không có sự phản kháng nào, Trần Duyên đã khắc thành công ấn chú lên linh trùng. Sau khi truyền chân khí, thấy linh trùng khởi sắc liền thu vào túi linh thú mà hắn đã chuẩn bị trước khi tới đây.

Túi linh thú là pháp bảo giống như túi trữ vật nhưng lại chứa được vật sống, nên mắc hơn túi trữ vật rất nhiều. Túi này của hắn chỉ là pháp bảo cấp 1 Bính đẵng có thể chứa 2 con voi mà vẫn còn chỗ. Tiêu tốn hơn 50 viên hạ phẩm linh thạch mắc gấp 5 lần pháp bảo khác.

Sau khi kiểm tra kĩ lưỡng xung quanh lấy hết những gì lấy được, hắn liền rời khỏi động sợ đêm dài lắm mộng.

Vừa quay người thì tiếng của Chu Lão vang lên trong đầu.

- Khoan đã, tiểu tử ngươi có thấy hòn đá lớn bên kia không?

Trần Duyên nghi hoặc nhìn qua hòn đá xù xì trong góc hang động.

- Nó chỉ là hòn đá bình thường thôi không có gì lạ.

- Ngươi nhìn kĩ bên ngoài đi.

Chu Lão mỉm cười kiên nhẫn nói.

- Hòn đá chắc ở nơi này rất lâu rồi, bên ngoài còn mọc rêu xanh rờn. Cái gì? Rêu

Trần Duyên liền thấy kì lạ, trong hang không hề có sự sống ngoài trừ lũ linh trùng ra mà lại có rêu.

Chu Lão cười khà khà nói.

- Đúng vậy hòn đá ngươi thấy không khác gì bình thường, dù có tu vi cao tới đâu cũng không cảm nhận được điều khác thường.

- Nó là Phù Sa Thạch nhìn kích cỡ hẵn là cấp 2 Đinh đẵng, bản thân chỉ có công dụng duy nhất là làm màu mỡ đất bồi dưỡng linh thảo. Do không có linh khí thoát ra nên rất nhiều tu sĩ bỏ qua.

Nghe vậy Trần Duyên liền ném vào túi trữ vật, đây đúng là thứ hắn cần. Sau này việc bồi dưỡng linh thảo sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Chương 12: Tiểu nha đầu kiên cường

Khi đi ra, Trần Duyên thấy tiểu nha đầu vẫn vững vàng đứng đó che chắn cửa động. Mặc dù có nội đan của Tứ Dực Hồng Ngô Công nhưng áp lực từ hàng vạn con linh trùng lao tới cũng không thể xem thường.

Hà Diệu mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn cắn răng đứng đó không hề di chuyển thủ chắc cửa hang. Trần Duyên chợt xúc động, đây có lẽ là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự che chở của ai khác ngoài sư phụ hắn.

Trần Duyên tiến lại gần, thấy hắn Hà Diệu chỉ mỉm cười nhẹ. Rồi Trần Duyên cũng nhẹ cười đầy ấm áp nhìn tiểu nha đầu, lại gần cầm lấy nội đan từ trong tay nàng nhẹ nhàng nói.

- Muội cứ nghỉ ngơi đi, có ta ở đây bảo vệ muội.

Chỉ 1 câu nói ngắn ngủi mà làm cho vẻ kiên cương lúc trước hầu như không còn, tiểu nha đầu chợt ngất đi vào lòng ngực của Trần Duyên vẻ mặt mỉm cười an tâm.

Trần Duyên bất đắc dĩ, ấm áp mĩm cười.

- Tiểu nha đầu này rõ ràng đã vượt qua giới hạn từ lâu rồi mà còn cố chèo chống đến giờ, mà không biết mơ thấy gì mà lại mỉm cười nhỉ?

Hắn đoán đúng, trong giấc mơ của Hà Diệu rõ ràng là hình ảnh 2 đứa bé khoảng 7 tuổi đối diện với con chó rất lớn.

Mặc dù sợ hãi tiểu hài tử vẫn cầm cành cây đứng thủ thế che chắn phía trước, nước mắt đã ướt đẫm khuôn mặt nhưng vẫn kiên cường chống trả.

- Muội đừng lo có ta ở đây ta sẽ bảo vệ muội.

Hình ảnh tấm lưng mặc dù run lên vì sợ hãi vẫn đứng đó che chắn cho nàng đã in sâu vào tâm trí của tiểu nha đầu như mới xảy ra hôm qua.

Biết đây là nơi không thể ở lâu, Trần Duyên lưng cõng Hà Diệu, tay cầm nội đan trực chỉ phía trước rời khỏi khu vực nguy hiểm này.

Hà Diệu tuy là tiểu nha đầu nhưng cũng đã phát triển hơn các nữ hài cùng tuổi, chỗ lồi cần lồi chỗ lõm cần lõm làm Trần Duyên cõng nàng trên lưng hưởng cảm giác mĩ diệu.

- Chà tiểu tử ngươi thật tốt số nha, có nữ hài sinh đẹp làm bạn lại còn thanh mai trúc mã nữa chứ.

- Mà ngươi cũng thâm độc thật, âm mưu nuôi vợ từ nhỏ chỉ chờ trái chín rồi thu hoạch thôi phải không? Thật tội nghiệp cho tiểu nha đầu đơn thuần, ngây thơ bị tiểu sắc lang như ngươi lừa gạt.

Chu Lão vừa nói vừa mang vẻ mặt của quái thúc thúc trêu chọc. Trần Duyên mặt xạm lại không nói gì, không phải là hắn không muốn nói mà bây giờ hắn không thể cất tiếng.

- Hừ không ngờ áp lực do đàn linh trùng này gây ra lại khủng khiếp tới vậy, ta đã vận “Khô Mộc Tiểu Pháp” lên hết mức tiếp cận 600 cân lực mà vẫn cảm thấy rất khó chịu. Không ngờ tiểu nha đầu này lại có thể chống chịu lâu đến vậy.

Hắn vừa đi vừa nghiến răng, vết chân đã in hằn lên mặt đất. 2 canh giờ sau rốt cuộc hắn cũng rời khỏi khu vực có trận kì phong ấn, vừa định ngã xuống thiếp đi thì tiếng nhắc nhỡ của Chu Lão vang lên:

- Tiểu tử không được, nơi đây rừng thiên nước độc, xung quanh đều là độc trùng độc vật nếu ngất xỉu ở đây thì ngươi lẫn tiểu nha đầu kia chắc chắn mất mạng.

Nghe vậy Trần Duyên cắn chóp lưỡi chảy máu, dùng cơn đau khiến bản thân tĩnh táo lại. Hắn cõng Hà Diệu hướng về phía trước, dựa theo trí nhớ từ thời ấu, men theo con đường nhỏ tới căn nhà gỗ nơi mà hắn và tiểu nha đầu trường chơi đùa lúc nhỏ.

Khi vừa tới nơi không có thời gian để ôn lại kí ức đẹp, đặt tiểu nha đầu trên giường rồi 3 chân 4 cẵng bỏ chạy. Nơi đây rất gần động phủ tu luyện của Thất Trưởng Lão tốt nhất là rời khỏi đây càng sớm càng tốt, hắn không muốn dính dáng đến người tính khí thất thường như bà ấy.

Trần Duyên chạy thục mạng xuống núi, sau khi đã rời xa khỏi Thiên Độc Sơn hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

- Sao tiểu tử ngươi chạy thục mạng vậy? Chu Lão thắc mắc.

Sau khi nghe rõ ngọn nguồn thì lão cũng ồ lên:

- Ý ngươi nói là tiểu nha đầu dùng thần thức dò xét ngươi đó hả?

Trần Duyên bỗng tái mặt:

- Hả dò xét gì, ai, khi nào?

Chu Lão cười gian mãnh nói:

- Từ từ để ta nói.

- Từ lúc tiểu thê tử của ngươi tới thì có luồn thần thức bám theo tới dò xét ngươi rồi.

Trần Duyên bực tức:

- Sao lão nhân gia ngài không dặn dò ta trước.

Lão khì mũi coi thường.

- Hừ ta nói trước thì ngươi làm được gì? Dù sao luồn thần thức này không ẩn chứa sát khí nên không cần lo lắng.

- Tiểu nha đầu cũng rất khá, chỉ mới hơn 150 tuổi mà đã kết đan cũng coi như là 1 tiểu thiên tài rồi.
Trần Duyên cũng không biết nói gì hơn, hắn liền quay về động phủ còn việc Lục Đường Lang thì chờ lúc thích hợp thì lại làm phiền tiểu nha đầu.

Khi về động phủ Trần Duyên liền ngã lên giường ngủ 1 giấc thật sâu, hết cách hắn chưa bao giờ mệt mỏi như vậy, cơ thể đã bị ép tới mức giới hạn từ lâu, về được tới đây là hoàn toàn phụ thuộc vào tinh thần cứng cỏi chèo chống.

Khi Trần Duyên tỉnh dậy là chuyện của 3 ngày sau, thả lỏng không chỉ làm cho cơ thể hồi phục hoàn toàn mà tu vi còn tinh tiến làm hắn mừng rỡ khôn xiết.

- Có vẻ do áp lực của đàn linh trùng đã làm nghiền ép tiềm lực của bản thân, bây giờ ta đã là Luyện Khí kì tầng 4 đỉnh phong chỉ cách 1 bước là bước vào Luyện Khí kì tầng 5.

Hắn bước tới phòng tu luyện, không gian xung quanh đã tràn ngập mộc linh khí mặc dù không nồng đậm nhưng cực kì thích hợp cho pháp quyết “Hóa Mộc Quyết” khiến hắn mừng khôn xiết.

- Mộc linh khí tràn ngập hẳn là từ 4 bụi Tam Diệp Thảo này, vậy là càng nhiều linh thảo, linh mộc thì tu vi của ta tiến triển càng nhanh. Sau này chỉ cần hấp thu mộc linh khí xung quanh là đủ, không cần trực tiếp từ linh thảo như trước.

Hắn vui mừng cũng là có lí, so với việc hấp thu mộc linh khí từ linh thảo thì hấp thu mộc linh khí từ linh khí xung quanh vẫn tốt hơn. Trên đời đâu ai muốn làm chuyện mổ gà lấy trứng.

Trần Duyên lấy ra Phù Sa Thạch, ban đầu hắn tính nghiền nát ra rồi rãi xuống đất (main làm giống như bón phân ấy ^-^)nhưng bị Chu Lão ngăn lại. Lão nói:

- Ngươi đúng là phí của trời mà, thiên tài địa bảo hiếm thấy như vậy đưa vào tay ngươi không khác gì phân bón. Nhanh đem các vật cần thiết trong danh sách này về đây, ta sẽ chỉ ngươi cách sử dụng của nó.

Nói rồi lão đọc ra danh sách trên dưới 10 vật liệu cần thiết, thứ khó nhất trong đó chỉ có phân của Động Địa Tượng, yêu thú cấp 3 Đinh đẵng có sức mạnh ngang với lão quái Kim Đan sơ kì.

Nhưng hắn cũng không lo lắng nhiều trong tông môn cũng có Động Địa Tượng, là vật cưỡi yêu thích của Ngũ Trưởng Lão. Cứ cách 6 tháng lại đều đặn phát nhiệm vụ vệ sinh chuồng trại 1 lần từ giờ tới đó còn 4 tháng nữa, nhưng việc này cũng không gấp, dù sao 4 cây Tam Diệp Thảo vẫn dư sức cho hắn tu luyện.

Nhắc tới 4 tháng thì hắn lại nhớ tới ước hẹn đi dạo phố cùng tiểu nha đầu, lần này không thể thất ước với nàng được. Dù sao người ta cũng liều mạng giúp hắn tìm linh trùng.

Nói tới đây, nhớ tới khuôn mặt xinh đẹp pha chút ngấy thơ của nữ hài tử làm hắn bổng chốc mỉm cười.

Sau khi dẹp bỏ suy nghĩ trong đầu Trần Duyên liền ngồi xuống tĩnh tọa, khi hắn rời khỏi mật thất tu luyện đã là chuyện của 7 ngày sau đó.

Gương mặt tự tin, đôi mắt sắc bén, dáng đi hữu lực người ngoài nhìn vào cũng dễ dàng phát hiện được tu vi của hắn đã tăng trưởng. Trần Duyên nhìn vào mặt hắn phản chiếu qua mặt nước lẫm bẫm:

- Không ngờ chỉ hơn 2 tháng mà ta đã là Luyện Khí Kì tầng 5, tốc độ gần như vượt qua những tên thiên tài kia rồi. Các người cứ chờ đi ngày trả thù của ta sẽ không còn xa nữa, ta sẽ cho các ngươi thấy dù là thiên tài cũng bị ta dẫm dưới chân mà thôi.

Nói tới đây gương mặt của hắn xuất hiện sát khí tràn ngập, nếu có ai từng gặp hắn dám chắc sẽ nghi ngờ bản thân nhìn lầm. Không thể ngờ rằng tên phế vật lưu manh không dám động tay động chân lại có nhiều sát khí như vậy.

Dù sao Trần Duyên cũng là đệ tử thân truyền của Phong Ma Chân Nhân kẻ bị thiên hạ gọi là đại ác nhân, khi còn trẻ lão từng đồ sát toàn thành vạn người để luyện công pháp thành danh của lão “Huyết Phong Kiếm Pháp”.

Chỉ sau khi kết đan thành công thì lão mới bị môn phái triệu tập phong làm Tứ Trưởng Lão trấn giữ tông môn đồng thời tu tập tâm tính bước lên cảnh giới cao hơn.

Trần Duyên đã được chính tay Tứ Trưởng Lão dạy dỗ giết người, tra tấn. Lão dạy hắn rất nghiêm khắc như là thấy hình ảnh bản thân lão lúc nhỏ trong hắn, mãi tới năm 10 tuổi khi hắn bắt đầu tu luyện thì lão mới không ngó ngàng tới.

Che đậy sát khí, không để kẻ khác phát hiện rồi ra tay bất ngờ đó chỉ là điều cơ bản mà hắn biết.

Chương 13: Tu luyện thần thông

Trần Duyên bước ra khỏi động phủ, khởi động trận pháp hộ phủ tới cống hiến điện nhận bừa 2 nhiệm vụ đến Hắc Lâm rừng rậm, hắn liền xuống núi thuê Xích Lân Mã trực chỉ Hắc Lâm rừng rậm.

Hắn có vẻ vội vàng cũng dễ hiểu, dù sao chỉ còn 3 tháng nữa là tết âm lịch còn hẹn ước với tiểu nha đầu không thể trễ hẹn được.(các đồng đạo nhớ nha đã hẹn gái là không để gái chờ^-^)

3 ngày sau Trần Duyên đã tới Hắc Lâm rừng rậm, hắn tới đây chủ yếu không phải là để kiếm điểm cống hiến. Thật ra Trần Duyên đã đột phá luyện khí kì tầng 5 chỉ sau 1 ngày bế quan, những ngày còn lại hắn quyết định lập khế ước nhận chủ linh trùng đản.

Trần Duyên đem đàn linh trùng hơn trăm con vào túi sủng vật, quyết định tới Hắc Lâm rừng rậm tìm kiếm tinh huyết để bồi dưỡng chúng.

Khi hắn tới vùng ngoài của rừng thì Chu Lão lên tiếng.

- Ở đây được rồi, tiểu tử ngươi mau thả Thực Huyết Trùng ra.

Thực Huyết Trùng là tên do Trần Duyên đặt, do loài linh trùng này mỗi khi gặp huyết nhục là như nổi điên tấn công ào ạt.

Hắn thông qua khế ước câu thông với bản mệnh linh trùng Tinh Thần Trùng, tiểu tử này gần đây được Trần Duyên nuôi nấng ngày càng béo tròn. Suốt ngày chỉ biết nằm ườn trong não hải mà ngủ, chỉ khi nào tới giờ ăn mới tỉnh dậy nũng nịu đòi hắn.

Trần Duyên nhìn con “sâu mập” kia cứ lăn qua lăn lại chứ không thể nào bò được thì tức cười. Hắn nghiêm mặt lại đe dọa:

- Tiểu tử kia ngươi suốt ngày chỉ biết ăn với ngủ nếu hôm nay không làm nên việc thì ta đem ngươi làm mồi cho chim.

“Sâu Mập” rất nhân tính hóa, nó hiểu những gì Trần Duyên nói thì như khịt mũi coi thường nó liền lăn mấy vòng rồi lại ngủ tiếp mặc cho Trần Duyên đe dọa hay dụ dỗ.

Hết cách hắn đành nhờ Chu Lão ra tay dù sao lão cũng là tay chơi trùng mấy ngàn năm có kinh nghiệm hơn hắn.

Chu Lão đành thân chinh ra trận, lão tới gần Tinh Thần Trùng nở nụ cười như gió xuân từ từ dỗ ngọt.

- Tiểu hài tử à lại đây nói cho gia gia nghe tại sao ngươi không giúp hắn...

Sau 3 canh giờ dụ dỗ đàm phán thì Trần Duyên mới hiểu ra là do gần đây hắn cố ý giãm 1 phần lương thực của Tinh Thần Trùng để đủ chân khí tu luyện.

Hắn cứ nghĩ tiểu gia hỏa này mới nở ra không lâu sẽ không nhận ra hành động mờ ám của hắn, ai ngờ... nghe tới đây ngay cả Chu Lão cũng ném cho hắn ánh mắt khinh bĩ.

Trần Duyên lúc này da mặt cũng đỏ lên không ngờ có lúc mình lại bị xem là kẻ dành ăn với tiểu hài tử. Cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp, hắn phải thề không được rút bớt lượng nguyên khí cho con sâu mập kia đồng thời phải tăng 5 thành xem như là đền bù tổn thương tinh thần.

Nói tới đây thì Trần Duyên cũng rụng rời tay chân, đúng là mất cả chì lẫn chài, cứ kiểu này còn gì giấc mơ đạp lên đầu lũ thiên tài kia. Sau 1 hồi mặc cả thì hắn như được tha bỗng chỉ cần tăng thêm 2 thành.

Tinh Thần Trùng xem như cũng có lương tâm, sau khi đạt thành hiệp nghị với sự làm chứng của Chu Lão thì nó cũng rất bỏ tâm ra làm việc.

Dựa theo thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” Trần Duyên như hòa làm một với Tinh Thần Trùng, chỉ khi tinh thần hòa làm một thì tu sĩ mới có thể sử dụng thần thông của bản mệnh trùng.

Chỉ sau vài lần thử nghiệm cuối cùng cũng thành công khiến cho Chu Lão giật mình, nghĩ tới nghĩ lui cũng không tìm ra được nguyên nhân lão chỉ đành đổ lỗi cho Tinh Thần Trùng chê nó là một con linh trùng dễ dãi. Lần đầu sử dụng thần thông hắn mới hiểu ra, không chỉ điều khiển linh trùng, hắn có thể dò xét xung quanh hay sử dụng các công pháp liên quan tới tinh thần lực. Đây đúng là tin vui bất ngờ, hắn có thể cảm nhận mọi vật ở xung quanh bán kính hai trượng điều mà chỉ có tu sĩ Trúc Cơ kì sau khi mở ra thức hải mới có thể làm được.

Hắn đang vui mừng thì lại bị Chu Lão xối gáo nước lạnh.

- Không ngờ thần thông của tiểu hài tử kia khiến ngươi dùng được thần thức.

- Mà ngươi tốt nhất không nên sử dụng, ta có thể cảm nhận được thần thức của ngươi thì các tu sĩ khác chỉ cần có giác quan tương đối mẫn cảm hay có tu vi cao hơn ngươi đều sẽ phát hiện ra. Đến lúc đó...

Chu lão nói tới đây thì dừng lại thâm thúy nhìn Trần Duyên khiến hắn cũng nhận ra.

- Tiều phu vô tội hoài bích có tội, ta bị hưng phấn nhất thời che mắt. Thứ có thể khiến tu sĩ Luyện Khí kì dùng được thần thức thì ngay cả tu sĩ Kim Đan kì cũng thèm muốn.

- Đa tạ Chu Lão rồi.

Trần Duyên nghiêm túc nói.

Lão cũng cười ha hả:

- Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy.

Sau đó Trần Duyên bắt đầu luyện tập cách khống trùng, lần đầu hắn chỉ có thể khống chế từ 10 tới 20 con Bính đẵng linh trùng, sau 3 ngày hắn đã có thể điều khiển một trăm con.

Nhưng một trăm con linh trùng có lẽ là một tầng ngăn cách, dù có cố gắng đi chăng nữa thì số linh trùng cũng không tăng thêm. Tới đây Chu lão cũng nói:

- Đó là do tu vi của ngươi còn quá thấp chưa phát huy hết tác dụng thần thông của Tinh Thần Trùng. Tu vi của tu sĩ và bản mệnh linh trùng phải tương đương thì mới có thể phát huy sức mạnh của thần thông “Thần Khống Vạn Trùng”.

Trần Duyên chỉ còn biết chấp nhận.

- Về sau tinh tiến tu vi mới là vương đạo.

Trần Duyên thở dài, ngay sau đó liền trở nên hưng phấn. Bây giờ hắn khác nào có đoàn quân hàng trăm tu sĩ Luyện Khí sơ kì làm tùy tùng chứ.

Trần Duyên đi tới đâu thì gieo rắc sự chết chóc tới đó, hàng trăm con Thực Huyết Trùng như đàn châu chấu kéo tới thôn phệ bất cứ thứ gì trên đường đi, từ dã thú tới cây cỏ, đặc biệt hắn còn căn dặn tiểu mập mạp gặp mộc linh thảo hoặc linh mộc thì ra lệnh cho lũ Thực Huyết Trùng thông báo lại ngay.

Nữa tháng trôi qua, trăm con linh trùng chỉ sống sót hơn phân nữa, nhưng nhìn bề ngoài có thể thấy rõ ràng sự khác biệt. Chúng lớn hơn gấp rưỡi, màu sắc rõ ràng đen bóng hơn trước. Chỉ cần hai mươi con Thực Huyết Trùng bao vây thì dù là yêu thú Đinh đẵng cũng ôm hận bỏ mình.

Sau khi dọn dẹp một khu vực, hắn liền thu bọn linh trùng vào túi linh thú. Thực huyết trùng khi bay gây ra tiếng động lớn rất dễ gây chú ý, khu rừng này nếu may mắn có khi còn gặp yêu thú cấp ba cũng không chừng, à không là xui xẻo mới đúng.

Trần Duyên hiểu được đây không phải nơi để một tên tu sĩ Luyện Khí trung kì như hắn cùng mấy chục con Bính đẵng linh trùng có thể đi ngang.

Đó là bài học hắn rút ra sau khi liều mạng vây công Liệt Diễm Hổ yêu thú cấp 1 Giáp đẵng, thành công thì không thấy đâu mà thay vào đó là hơn hai mươi con linh trùng bị thiêu thành tro khiến Trần Duyên bỏ chạy thục mạng. Cũng may là nhờ số lượng lớn linh trùng phân tán sự chú ý của Liệt Diễm Hổ nếu không hắn mới là kẻ bị thiêu cháy.

Theo bản đồ Trần Duyên đi men theo khu rừng đến một nơi gọi là Thạch Lâm. Đây chỉ là núi đá nhỏ cao gần 50 trượng, nhưng đặc biệt ở chổ là nó rất rộng, có nhiều tháp đá thẳng đứng xếp thành rừng.

Hắn tới đây để thu hoạch vật phẩm nhiệm vụ Thạch Nhãn Vượn.

Trong nhiệm vụ có ghi rõ yêu thú Thạch Nhãn Vượn cấp 1 Đinh đẵng, sống thành bầy, rất thông minh. Chỉ cần thu hoạch mười cặp mắt của chúng nhận được hai mươi điểm cống hiến.

Nếu chỉ có một mình thì Trần Duyên còn lâu mới nhận nhiệm vụ này, có thêm đàn linh trùng trợ giúp thì mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều.

Mặc dù sống bầy đàn Thạch Nhãn Vượn vẫn đào hang gần nhau theo từng nhóm nhỏ khoảng sáu tới bảy con, sau hai ngày thầm dò Trần Duyên quyết định phục kích một cái hang ngoài rìa. Hắn phát hiện những con già yếu thường bị đẩy ra vòng ngoài sinh sống.

Đêm hôm đó Trần Duyên vận “Khô Mộc Tiểu Pháp” nhẹ nhàng tiến lại gần hang đá. Hắn chọn không chỉ là do lũ Thạch Nhãn Vượn đã già yếu mà cái hang này là nơi xa nhất, xung quanh không hề có cái nào.

Trần Duyên quyết định trấn giữ phía trước ra lệnh cho đàn Thực Huyết Trùng xông vào, độ khoảng một chung trà xuất hiện tiếng rên la thảm thiết. Rồi một bóng đen xuất hiện, con Thạch Nhãn Tượng đã mất một bên cánh tay, đang phóng thẳng ra phía cửa hang.

Phía sau đó là đàn linh trùng giận dữ do để xổng con mồi. Trần Duyên đã phục kích sẵn bên ngoài, con Thạch Nhãn Vượn già yếu vừa lao ra khỏi hang thì bị Trần Duyên phục kích. Hắn khép bàn tay lại thành mũi giáo từ sau núi đá phóng ra đâm xuyên qua tim vượn.

Con vượn đứng đó không ngã do bị cánh tay của Trần Duyên xuyên qua cơ thể, mắt vẫn mở to mặc dù tim đã bị xuyên thủng. trên gương mặt vẫn còn mang theo vẻ bất ngờ. Rõ ràng nó không hề cảm nhận thấy bất kì khí tức của ai xung quanh đây không ngờ lại có kẻ phục sẵn.

Chương 14: Yêu thú cấp hai khủng bố

Trần Duyên rút ra lau sạch vết máu trên tay, đào đi cặp mắt của Thạch Nhãn Vượn. Khi bình thường cặp mắt của chúng cũng không quá đặc biệt, nhưng trước khi chết nếu bị sợ hải tột độ, đôi mắt khi bị đào ra sẽ giống như viên đá dùng để làm tài liệu luyện khí rất tốt. Đó cũng là lí do tại sao loài vượn này có cái tên như vậy.

Sau khi hoàn thành xong Trần Duyên quyết định mò vào hang kiểm tra thu hoạch. Bên trong, trần hang rất thấp gần như phải bò mới di chyển được.

Một lúc sau đúng như hắn dự kiến, bên trong vẫn còn bốn cái xác của Thạch Nhãn Vượn bị cắn nham nhỡ không nhận ra. Trần Duyên lại gần đào đi bốn cặp mắt rồi ra lệnh cho Thực Huyết Trùng giải quyết chỗ còn lại, về phần hắn liền đi ra khỏi hang chờ đợi.

Ở đây khắp nơi đều là mùi tanh của máu với lại hắn cũng không có sở thích chứng kiến cảnh đàn linh trùng thôn phệ huyết nhục.

Sau đó Trần Duyên thu lại Thực Huyết Trùng, cứ mỗi đêm hắn đều làm như vậy với những cái hang xung quanh. Đàn linh trùng sau khi bổ sung đầy đủ trăm con mỗi ngày đếu được thôn phệ huyết nhục yêu thú liền trở nên dữ tợn hơn trước, thực lực cũng tăng lên thấy rõ.

Trước đây chúng có thực lực yếu nhất, luôn chiến đấu nhờ số đông. Giờ đây Thực Huyết Trùng đã lớn bằng gang tay, đơn đã độc đấu cũng thắng được yêu thú Bính đẵng tầm thường cộng với sức sống mạnh mẽ kì lạ thì đồng cấp đã ít có đối thủ.

Kiểm kê túi trữ vật thì hắn đã có gần bảy trăm cặp mắt, điều đó có nghiã là gần bảy trăm Thạch Nhãn Vượn đã bị đàn linh trùng của hắn thôn phệ.

Trần Duyên quyết định rời đi, một phần không muốn tận diệt đàn vượn này(anh main nhà ta rất biết bảo vệ môi trường vỗ tay vỗ tay -_-), một phần hắn cảm nhận được sự nguy hiểm. Tuy không rõ ràng nhưng hắn vẫn rời đi, nơi này không còn gì cho hắn ở lại mạo hiểm nữa.

Khi Trần duyên đi khỏi, đêm hôm đó phá vỡ sự yên tĩnh của Thạch Lâm là tiếng hét chói tai. Một con vượn cao gấp mười lần người thường đứng trên tháp đá cao nhất thị uy, xung quanh nó là hàng ngàn Thạch Nhãn Vượn nằm rạp xuống không dám ngước nhìn.

Con vượn khổng lồ này rõ ràng là vua ở đây, nhờ may mắn ăn được kì hoa dị quả mà kích hoạt huyết mạch vượt qua giới hạn của đồng loại. Vị vua đang rất bực tức, đã gần nữa tháng mà có rất nhiều Thạch Nhãn Vượn không cống nạp thức ăn cho nó.

Sau khi đập nát hang đá thì xuất hiện trong đó chỉ là những khúc xương nằm ngỗn ngang làm nó nổi giận. Có kẻ cả gan tới khu vực của nó giết hại đồng loại, vượn vương lại gần đánh hơi thì chỉ thấy mùi linh trùng khắp nơi trong đàn, nhưng tuyệt đối không thấy mùi của Trần Duyên. Mất dấu kẻ thù, vượn vương phát tiết phá phách khắp nơi.

Khi đó kẻ thủ ác thì lại nhàn nhã nằm trên cây chơi đùa với tiểu mập mạp. Hết cách, trong rừng rậm nếu không tìm thấy mộc linh thảo thì hắn không có mộc linh khí tu luyện.

Với lại chơi đùa với tiểu mập mạp cũng không tệ, mỗi lần hắn trêu chọc thì Tinh Thần Trùng quá mập chỉ có thể lăn qua lăn lại trốn tránh nhưng làm sao thoát khỏi bàn tay ma quỷ của hắn, chỉ có thể ủy khuất mặc cho hắn tùy ý khinh bạc.

Đang chơi đùa Trần Duyên lên tiếng hỏi:

- Chu lão biết cách nào để Thực Huyết Trùng tiếp tục lột xác không?

Lão nghe vậy liền không cần suy nghĩ nói:

- Tiểu tử ngươi chỉ cần tìm được thiên tài địa bảo thích hợp hoặc thôn phệ huyết nhục có thực lực càng mạnh thì chúng càng dễ lột xác.

Hắn nghi hoặc hỏi:

- Lão nhân gia ngài nói thiên taì địa bảo nào đồng thời huyết nhục có thực lực cao bao nhiêu?

Lúc này mặt mo của lão cũng đỏ lên, cao giọng quát:

- Hừ! Mỗi loài linh trùng đều khác nhau, Thực Huyết Trùng này của ngươi là loại hiếm thấy làm sao ta biết được.

- Có giỏi thì ngươi kiếm huyết nhục của cấp 2 yêu thú hay là cấp 2 thiên tài địa bảo xem nó có lột xác không.

Tới đây Trần Duyên cũng phục sát đất bản tính lưu manh của lão rồi. Có những thứ đó thì hắn cần gì hỏi lão.

Đang ngồi suy tư thì từ xa những tiếng nổ lớn vọng lại làm Trần Duyên giật mình. Chu lão nhìn về hướng phát ra tiếng động rồi quay lại mỉm cười nhìn hắn:

- Tiểu tử điều ước của ngươi thành sự thật rồi, mau đi theo phương hướng phát ra tiếng động vừa rồi, nhớ đi nhẹ thôi. Hắn nghe lão nói cũng tò mò, vận “Khô Mộc Tiểu Pháp” nhẹ nhàng tiến về phía trước.

Trần Duyên núp vào bụi rậm gần đó phía trước là một hồ nước rộng gần một dặm. Trên hồ là trận chiến long trời lỡ đất của một con cá chép và chim ưng, cả hai đều to lớn bất thường.

Thấy Trần Duyên nghi hoặc Chu lão giải thích:

- Con cá chép lớn kia là Thủy Hồng Ngư yêu thú cấp 2 Bính đẵng, còn chim ưng là Tứ Chảo Ưng yêu thú cấp 2 Đinh đẵng.

Đây là lần đầu hắn thấy yêu thú cấp hai tranh đấu làm không tránh khỏi sự ngỡ ngàng.

- Thủy Hồng Ngư rõ ràng là chỉ là yêu thú Bính đẵng không ngờ lại dựa vào địa hình ao hồ đấu ngang sức với Tứ Chảo Ưng yêu thú Đinh đẵng.

Thấy Trần Duyên đang suy đoán thì Chu lão lại hỏi:

- Theo tiểu tử ngươi thì tại sao chúng tranh đấu với nhau.

Biết Chu lão đang thử hắn, Trần Duyên cũng không dấu dốt liền nói:

- Khi yêu thú tranh đấu thì chỉ có ba trường hợp. Đầu tiên là tranh giành tình nhân, thứ hai là tranh giành địa bàn, thứ ba là tranh giành thiên tài địa bảo.

- Trường hợp này thì điều thứ nhất không cần phải nói đến, chỉ còn thứ hai hoặc thứ ba thôi.

Chu lão gật gù:

- Ngươi rất khá, vậy theo tiểu tử ngươi thì là thứ hai hay thứ ba?

Trần Duyên cười giảo hoạt nhìn lão rồi chắc như đinh đóng cột nói:
- Chắc chắn là điều thứ ba, hai con yêu thú này đang tranh giành thiên tài địa bảo nào đó.

Lão bất ngờ nhìn hắn nói:

- Hừ, ngươi đánh rắm. Chỉ có hai câu trả lời tỉ lệ đúng rất cao nên ngươi mới chắc chăn như vậy đúng không?

Chu lão bực tức, không ngờ tiểu tử này lại lỗ mãn như vậy, dám qua mặt lão. Sống mấy ngàn năm chỉ cần nhìn qua thì lão đủ hiểu xung quanh đây thiên tài địa bảo không phải một tên tu sĩ Luyện Khí Kì như hắn có thể cảm nhận được.

Thấy Chu lão thật sự nổi khí, Trần Duyên vội cười giải thích:

- Ai bảo ta nói chuyện không căn cứ, Chu lão nhớ trước khi tới đây lão nhân gia ngài nói gì với ta không?

Lão suy nghỉ một hồi rồi chợt nhớ ra hình như lão có nói:”tiểu tử điều ước của ngươi thành sự thật rồi”.

Nghĩ tới đây lão chợt xụ mặt lại, không ngờ có ngày tự lấy đá đè chân mình.

Trần Duyên cười thầm liền nói:

- Hồi nãy điều Chu lão muốn nói là gì, tại sao lại bảo ta tới đây?

Biết Trần Duyên cho mình bật thang leo xuống lão cũng nghiêm nghị nói:

- Hai con yêu thú này đều là yêu thú cấp 2, không phải là điều mong ước của ngươi sao. Chỉ cần đem huyết nhục của chúng cho Thực Huyết Trùng thôn phệ thì ta bảo đảm lũ linh trùng của ngươi sẽ lột xác.

- Còn thiên tài địa bảo bên trong kia là Địa Linh Sâm linh thảo cấp 2 Giáp đẵng. Lần này ngươi nhặt được món hời rồi, một tên trúng hai con nhạn.

Nghe Chu lão dụ dỗ làm Trần Duyên cũng nỗi lên tham muốn, nhưng hắn chợt cười khổ. Trên đời dù thứ tốt đến đâu cũng cần có mạng mới hưởng thụ được, hai con yêu thú cấp hai kia dù bị thương nặng cũng dư sức tiêu diệt mười tên như hắn.

Đoán được suy nghĩ của Trần Duyên, Chu lão cười hà hà nói:

- Ngươi đừng lo, Thủy Hồng Ngư là yêu thú hiếm có. Tương truyền là trong người nó có ẩn chứa long huyết mạch, cho nên có bản tính rất cao ngạo. Trận chiến này nếu ta đoán không sai thì sẽ là trận chiến một mất một còn, tới lúc đó…

Nói tới đây Chu lão nhìn qua làm Trần Duyên hiểu ra, bây giờ là lúc ngư ông đắc lợi. Chờ cho cả hai tử thương thì đó chính là lúc hắn ra tay.

Đúng như Chu lão tiên đoán, Thủy Hồng Ngư càng về sau càng yếu thế. Dù có lợi thế sân nhà nhưng đẵng cấp chênh lệch không thể bù đắp dễ dàng như vậy được.

Khi Thủy Hồng Ngư vừa nhảy khỏi mặt nước, Tứ Chảo Ưng như phục sẵn ở đó liền lao tới dùng bốn chảo như kìm sắc bén nhọn găm sâu vào cơ thể Thủy Hồng Ngư khiến nó văng lên bờ gần chỗ ẩn núp của Trần Duyên vài chục bước chân, ổ bụng bị mở, nội tan vỡ nát.

Thấy con cá lớn nằm im bất động Tứ Chảo Ưng lao xuống, dù sao một con mồi là cấp hai yêu thú không phải lúc nào cũng dễ dàng tìm được. Vừa lao tới gần thì một chuyện xảy ra làm Trần Duyên kể cả Tứ Chảo Ưng đều không ngờ.

Thủy Hồng Ngư phun ra từ miệng một viên cầu màu xanh. Thấy vậy Chu lão liền la lên trong đầu của Trần Duyên:

- Tiểu tử chạy ngay đi (trước khi mọi chuyện dần tồi tệ hơn ^-^).

Không kịp suy nghĩ, Trần Duyên theo phản xạ phóng thẳng ra phía sau.

Chương 15: Nữ nhân thần bí, bảo vật bất ngờ

Về phía hai con yêu thú, viên cầu màu xanh kia bỗng nhiên phát nổ. Ngay lúc đó có thể thấy được tia sợ hãi của Tứ Ưng Chảo.

Nhưng mọi chuyện đã không kịp, ánh sáng trắng gần như bao phủ trong vòng trăm bước chân quanh đó nuốt chửng hai con yêu thú.

Còn về phần Trần Duyên mặc dù được Chu Lão nhắc nhỡ, nhưng mọi việc diễn ra quá nhanh không thể nào chạy kịp. Nhìn thấy vụ nổ đang tới, hắn cắn răng lấy ra Thiên Lôi Phù ném về phía sau.

Thiên Lôi Phù nổ tung, vụ nổ tạo sức ép đẩy hắn ra khỏi cái thứ ánh sáng chết chóc kia. Sau khi tia sáng vụt tắt, một tiếng nổ đinh tai nhứt óc vang lên làm cho những yêu thú gần đó hoảng sợ bỏ chạy.

Còn Trần Duyên do ở gần vụ nổ bị âm thanh lỗ tay chảy máu ngất xỉu. Khi mở mắt ra mặc dù đầu còn rất đau nhưng vẫn nhịn xuống cố lấy sự tỉnh táo. Hắn cố nhớ lại chuyện xảy ra vừa nhìn xung quanh, rõ ràng đang trong rừng rậm không ngờ lúc này hắn lại ở trong một cái lều.

Nhịn đau Trần Duyên ngồi dậy bước ra khỏi lều. Trước mắt hắn là một nữ nhân quyến rũ, làn da hơi ngăm, ngực tròn lẳng, kết hợp với y phục xẻ cao bên dưới làm lộ ra cặp đùi mượt mà hoàn mĩ.

Gương mặt xinh đẹp, nụ cười quyến rũ khi nàng bước đi làm cho phong cảnh núi rừng xung quanh cũng e thẹn không bằng.

Thấy Trần Duyên say mê nhìn mình, nữ nhân không bực bội vì có lẽ đã quen với những ánh mắt này. Nàng bước tới gần hắn miệng cười quyến rũ, hơi thở như lan cất tiếng:

- Công tử, công tử, công tử…

Trần Duyên chợt tỉnh người, hắn ngượng ngùng cười chắp tay nói:

- Xin thứ tội, đây là lần đầu ta thấy người xinh đẹp như cô nương đây làm cho ta hơi bất ngờ.

Đây là hắn nói thật, từ trước tới nay ở trong tông môn các nữ tu sĩ nếu không mặc đạo bào rộng thùng thình thì che kín mặt. Mặc dù có tiểu nha đầu Hà Diệu khả ái hứa hẹn tương lai cũng là một mĩ nhân bại hoại, nhưng đó cũng chỉ là tương lai thôi không thể nào so với vóc dáng lồi lõm này được.

Lần này lại tới lượt nữ nhân này ngạc nhiên, không ngờ tiểu tử này lại thẳng thắn đến vậy. Trước đây nàng gặp rất nhiều nam nhân, có người công tử quyền quý, có người hảo hán hào sảng nhưng không ai lại thật lòng nói ra bản thân say mê trước mặt nàng.

- Công tử thấy cơ thể như thế nào, còn gì bất tiện hay không.

Thấy nàng ân cần hỏi Trần Duyên mới chợt nhớ ra:

- Đa tạ cô nương, ân cứu mạng hôm nay ta sẽ không quên.

Nàng mỉm cười khẻ nói:

- Công tử không cần bận tâm ta chỉ tình cờ đi ngang qua thấy công tử bất tỉnh liền mang về thôi.

- Sao lại vậy được, ân cứu mạng này ta sẽ dày công báo đáp. Mà chẳng hay cô nương tên là gì để ta dày công báo đáp.

Thấy hắn khăng khăng một mực thì nàng cũng không nói them chỉ nhẹ nhàng nói:

- Tiểu nữ họ Bạch, tên chỉ một chữ Vân công tử gọi ta là Bạch cô nương là được rồi.

- Thì ra là Bạch cô nương tại hạ Trần Duyên xin hữu lễ.

Trần Duyên cũng nói ra tên cho nàng biết.

- Trần Duyên, duyên nợ trần thế, tên của công tử rất hay.

- Lúc nãy khi đưa công tử về thì ta thấy vật này xin trả lại cho công tử.

Nàng đưa ra, đó là thân phận lệnh bài mà hắn luôn đeo ở thắt lưng.

- Đa tạ, không biết cô nương là người nơi nào.

- Ta đang ra ngoài lịch luyện, còn về thân phận xin thứ lỗi ta không thể nói cho công tử biết được.

Trần Duyên nghe thấy vậy cũng không ép, mỗi người đều có bí mật riêng, đôi khi biết quá nhiều cũng không hẵn là tốt.

- Đây là tín vật của ta, khi nào cô nương có chuyện gì cần thì chỉ cần tới Ma Kiếm Tông đưa tín vật này thì sẽ có người đưa cô nương đến gặp ta.

Hắn đưa ra lệnh bài màu vàng khắc chữ Phong là tín vật chỉ có đệ tử chân truyền mới có, mà cả Ma Phong Sơn chỉ có mình hắn là đệ tử chân truyền. Vậy mới biết lệnh bài này nặng tới mức nào.

- Vậy tiểu nữ xin đa tạ.

- Có việc này làm phiền công tử không biết công tử có thể giúp tiểu nữ được không?

- Cô nương cứ việc nói.
Hắn cười hào sảng.

Nàng lấy ra một chiếc nhẫn đưa cho hắn rồi mỉm cười.

- Công tử hãy giữ lấy vật này.

- Đây là…

Trần Duyên tò mò, lúc hắn định kiểm tra chiếc nhẫn thì bị cô nương kia ngăn lại.

- Khoan đã công tử khoan hãy kiểm tra, đợi ta rời khỏi đây thì làm gì tùy công tử.

Mặc dù thấy lạ nhưng hắn cũng không nói gì bởi vì Trần Duyên có thể nhận ra nàng không có ý xấu.

- Bạch cô nương đừng lo ta nhất định sẽ giữ kĩ vật này.

Nghe tới đây nàng liền nở nụ cười yên tâm.

- Cáo biệt công tử, khi nào tiện đường tiểu nữ nhất định sẽ tới Ma Kiếm Tông gặp mặt.

- Cáo từ ta nhất định sẽ chờ ở Ma Kiếm Tông đợi xa giá của cô nương.

Khi hắn vừa dứt tiếng thì vị Bạch Vân cô nương kia đã không thấy đâu làm hắn cũng đôi chúc sững sờ.

Khi hắn vẫn còn đang kinh ngạc thì Chu lão lại hiện lên:

- Sao rồi hả tiểu tử có phải mĩ nhân vừa đi làm cho lòng ngươi còn nhớ nhung.

Nghe thấy Chu lão trêu chọc, Trần Duyên mặt không đổi sắc liền đổi chủ đề:

- Ta tĩnh lâu rồi mà bây giờ Chu lão mới hiện lên.

Nghe thấy lời lẽ có mùi trách móc lão liền cười hề hề nói:

- Đương nhiên là có nguyên nhân, ngươi có biết nữ nhân vừa rồi có lai lịch như thế nào không?

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của hắn lão liền nói tiếp:

- Ta mà xuất hiện thì ả ta liền lập tức nhận ra. Trần Duyên hoảng hốt:

- Chẳng lẽ cô nương kia là tu sĩ Nguyên Anh kì.

Chu lão vuốt vuốt chùm râu ngắn củn của lão làm vẻ đạo mạo nói:

- Ngươi suy đoán gần đúng.

- Gần đúng tức là sao?

Thấy Trần Duyên sắp hết kiên nhẫn Chu lão cũng không dây dưa thêm.

- Haiz! Tiểu tử ngươi đúng là thấy sắc quên sư phụ mà. Cô nương kia của ngươi thật ra là một con yêu thú cấp bốn có thể hóa thành hình người.

Trần Duyên ngỡ ngàng.

- Nàng ta là yêu thú gì?

Chu lão thấy vẻ mặt hắn cũng cảm thấy kì lạ.

- Ngươi không thất vọng khi biết ả ta là yêu thú sao?

Hắn mặt thản nhiên:

- Yêu thú với ngươi mặc dù là hai bên không cùng chủng tộc nhưng không có nghĩa thấp kém hơn nhân loại, ta nghe sư phụ nói khi tu vi tới Nguyên Anh kì thì nhân loại và yêu thú hầu như không có gì khác biệt.

Chu lão ngỡ ngàng:

- Không ngờ ngươi lại thông suốt như vậy, mặc dù nhiều người biết vậy nhưng họ vẫn không chấp nhận được.

- Con lai hỗn huyết giữa người và yêu thú luôn bị tu sĩ khắp nơi dè biểu, có khi còn đuổi giết.

Thấy hắn không nói gì Chu lão cũng lách qua chuyện khác.

- Ta chỉ cảm nhận được yêu khí phát ra từ trên người vị cô nương kia thôi, còn bản thể thật sự thì không nhìn thấu.

Dẹp bỏ suy nghĩ trong đầu, Trần Duyên chợt nhớ ra liền đem chiếc nhẫn do Bạch Vân tặng ra xem xét. Trần Duyên nhận ra đây rõ ràng là nhẫn trữ vật, thứ đặc quyền chỉ có tu sĩ Kim Đan kì mới có tư cách sử dụng.

Trần Duyên nhỏ máu nhận chủ xong thì dùng thần trí dò xét bên trong. Hắn liền ngỡ ngàng, đây không chỉ là nhẫn trữ vật.

Nhẫn trữ vật giống như túi trữ vật, chỉ khác nhau ở chổ nhẫn trữ vật có không gian rộng lớn hơn, chỉ có chủ nhân sau khi trích máu nhận chủ mới được sử dụng. Cả hai đều chỉ chứa vật chết, vật sống không thể đưa vào.

Nhưng rõ ràng hắn lại thấy bên trong như một phương thế giới thu nhỏ, có núi sông, thực vật, chim chóc làm hắn ngỡ ngàng.

Sau khi kể lại cho Chu lão, lão cũng giật bắn người:

- Ngươi nói thật chứ, có một phương thế giới trong chiếc nhẫn trữ vật đó sao?

Khi được Trần Duyên xác định thêm lần nữa thì Chu lão liền hít thật sâu.

Thấy lão làm vẻ nghiêm trọng hắn cũng nhẫn nại ngồi chờ giản giải.

- Này tiểu tử ngươi có biết thứ đó trân quý ra sao không? Chiếc nhẫn đó thật ra là một phương thế giới được các tu sĩ vạn năng thời thượng cổ sử dụng pháp lực thông thiên nén nhỏ lại rồi đưa vào chiếc nhẫn này.

Nghe vậy Trần Duyên cũng giựt mình, tuy lịch luyện không cao nhưng hắn cũng nghe sư phụ kể ràng dù lão nhân gia ngài có hao hết thọ nguyên thì cũng không bay được hết thế giới này. Vậy mà các tu sĩ có thể thu nhỏ lại thì quả nhiên là thân tham tạo hóa.

- Thứ này nếu ngươi để lộ ra ngoài chỉ sợ kể cả tu sĩ Nguyên Anh kì cũng không bảo vệ được ngươi.

Chu lão nghiêm mặt căn dặn.

Trần Duyên cũng không phải kẻ ngốc, thứ tốt thì không nên lộ ra ngoài đạo lí này hắn cũng hiểu. Đeo trên tay sợ bị lộ, hắn lấy một sợi dây luồn qua nhẫn làm dây truyền đeo vào giấu trong áo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau