KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Hợp Hoang Môn nội chiến

Rời đi hơn mười dặm, Trần Duyên vẻ mặt tỉnh như không. Liệt tửu cực mạnh sợ rằng dễ dàng đốn ngã tu sĩ vừa Trúc Cơ, tình trạng say khướt mà hắn vừa tỏ vẻ cũng không làm bảy người kia quá nghi ngờ.

Dạ yến kéo dài mười ngày mười đêm đối với tu sĩ Trúc Cơ cũng chỉ là thứ không đáng nhắc tới, nhưng Trần Duyên lại phải đóng kịch nhanh chóng rời đi. Đơn giản là vì hắn cảm giác bất an.

Dù cho hai kẻ một già một trẻ kia không hề để hắn phát hiện ra điểm đáng nghi nhưng có một thứ đã khiến hắn không thể không đề phòng. Trên đường phi hành tới đây không hề có bóng dáng của nam đệ tử Hợp Hoang Môn. Nếu có thì cũng chỉ là những tên thường dân hay một vài tên tu sĩ Luyện Khí sơ kì thấp kém.

- Những nữ nhân kia mặc dù đang chiếm tiên cơ nhưng cũng chỉ là vài trăm năm gần đây. Ta không tin đám lão giã kia lụng bại nhanh chóng tới vậy.

Trần Duyên nghĩ thầm.

Ngay lập tức hắn ném ra truyền tin phù nhưng có lẽ mọi chuyện đều đã trễ, đúng lúc đó một tia sáng bắn lên không trung khiến cho một vùng rộng lớn trong phút chốc trở nên sáng lòa. Kèm theo đó là những tiếng la hét thảm thiết.

Với thị giác siêu cường Trần Duyên liền phát hiện những bóng đen không ngừng lao ra từ mọi hướng. Chúng thành thục đường đi nước bước dễ dàng phá đi trận pháp báo động nhanh chóng lẻn vào bên trong.

Từng căn phòng bị vỡ tan, chúng nữ đệ tử kẻ tử thương, người bị bắt giữ. Không ngờ diễn biến lại quá trơn tru như vậy, dù Hợp Hoang Môn chỉ là tiểu phái nhưng chính hắn cũng không thể nào xâm nhập chứ đừng nói chi ngàn tên như một, không một chút sơ hở lẻn vào.

- Không lẽ…

Trần Duyên cười gằng, có lẽ trước mắt hắn đã phần nào không sai. Lão già Hàn Viên kia quả đúng là càng già càng cay, cuối cùng cũng cắn răng ra tay với chính đồng môn của mình.

Không muốn bỏ qua cuộc vui Trần Duyên đẩy nhanh tốc độ, phóng người hướng tới ngọn lửa khổng lồ đang sáng rực.

- Phó sư huynh đừng mà…

- Tần sư đệ ngươi dám sát hại đồng môn không lẽ muốn tạo phản?

Lan Anh khó khăn một mình chống đỡ ba tên cùng cấp, trong đó có một kẻ nàng quen thuộc. Mặt dù đã che đi khuôn mặt nhưng thân thủ không thể nào khác đi được, hắn chính là Tần Mạn tên đệ tử trước đây từng đón tiếp Trần Duyên.

- Hahaha Lan Anh, không ngờ nàng lại nhanh chóng phát hiện ra thân phận của ta.

Tần Mạn biết bản thân đã bị bại lộ không cần che giấu, hắn tháo đi lớp vải đen. Gương mặt xanh xao quen thuộc vẫn còn đó nhưng khác biệt lại một tia thâm độc bất chợt lộ ra.
- Lan Anh là tên để cho ngươi gọi hay sao?

Nàng phẫn nộ.

- Vậy thì ai mới có thể gọi nàng như vậy, chẳng lẽ là tên Trần Duyên kia?

Hắn khinh miệt cười, nhưng khi thấy chính nàng lại không hề hé miệng phản đối. Tần Mạn hừ lạnh.

- Hừ. Sau khi lấy lại Hợp Hoang Môn ta liền thỉnh cầu sư phụ ban nàng cho ta. Tới lúc đó thì…

Vẻ hèn mọn của hắn cũng đủ khiến nàng mường tượng phần nào tương lai của bản thân. Đứng trước vòng vây của ba tên tu sĩ cùng cấp Lan Anh không thể nào hạ sát hắn.

Một kẻ háo sắc như Trần Duyên đâu thể trơ mắt đứng nhìn những nữ nhân tuyệt sắc này lần lượt ngã xuống. Trước lời van nài của chúng nữ nhân của mình hắn lại càng không thể khoanh tay làm ngơ.

Vội vàng trở lại gian phòng, không nói không gằng bắt lấy Tưởng Lệ còn đang say ngủ trên giường. Trần Duyên biết với tu vi của nàng đây chính là nơi lịch luyện rất khó tìm được.

Hắn chân đạp pháp kiếm lao vút giữa trời đêm. Đúng như dự tính từ trước, Lan Anh vẫn còn ngoan cường chống cự. Trông thấy nam nhân đằng không đáp xuống Tần Mạn cùng hai kẻ còn lại nhanh chóng ngừng tay.
- Tiểu bối Tần Mạn xin ra mắt tiền bối. Chẵng hay chúng tiểu bối vô ý khiến tiền bối phiền long liền xin lượng thứ.

Hắn kính cẩn gập sâu người không dám ngẫn mặt.

- Các ngươi đương nhiên là chưa hề chọc giận ta.

Nghe tới đây bọn chúng liền thả lỏng.

- Nhưng bản nhân liền ngó các ngươi thật ngứa mắt.

Ba kẻ như bị vạn tấn áp đỉnh, ngã quị xuống đất không ngừng dập đầu.

- Cầu xin tiền bối tha tội, chúng tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa cho tiền bối.

Do Trần Duyên cố ý thay đổi dung nhan cùng giọng nói khiến Lan Anh cùng Tần Mạn không hề nhận ra. Nhưng khi phát hiện ra Tưởng Lệ đứng phía sau Lan Anh tức khắc ngầm đoán được. Nàng mừng thầm, dù sao quan hệ giữa hắn và nàng trước giờ khá yên ổn.

Có lẽ Lan Anh đã quá vội kinh hĩ.

- Ta sẽ cho các ngươi cơ hội toàn mạng rời đi.

- Nhưng phải có một điều kiện, chính là diệt sát hai nữ nhân này.

Dứt lời Trần Duyên mau chóng tan biến trong màn đêm.

Tưởng Lệ cùng Lan Anh liền ngẫn người, cả hai khó hiểu nhìn nhau nhưng nhận thấy vẻ tối tăm trên nét mặt đối phương liền dứt khoát không nhiều lời. Bên kia từng câu từng chữ như in vào đại não, Tần Mạn ánh mắt có chút nuối tiếc nhìn về phía Lan Anh nữ nhân nhan sắc như hoa kia. Nhưng đứng trước tính mạng, dù biết bản thân lúc này chỉ là con cờ trong tay kẻ khác hắn cũng chỉ có thể đánh liều. Đào mạng trong tay tu sĩ Trúc Cơ quả thật là nói dễ hơn làm.

Hắn cùng hai kẻ bên cạnh gật đầu như đã ám hiệu từ trước, cả ba cùng xông tới ánh gươm sáng chóa nhắm ngay vị trí hiểm yếu đâm tới.

Nhị nữ cũng không phải là kẻ hèn nhát liền phát công chống trả. Từng nhánh dây leo thô dài được Tưởng Lệ thành thục khống chế không khác gì đại xà có trí tuệ từ bốn phương tám hướng hợp cùng đường kém sắc bén của Lan Anh một trói chân một tiến công khiến bọn người Tần Mạn gặp không ít khó khăn.

Chương 107: Tinh Thần Trùng bản lĩnh

Trận đánh ngày càng kịch liệt, hai nam ba nữ không ngừng sử dụng sát chiêu muốn kết liễu tính mạng của kẻ thù.

Trên ngọn cây gần đó, Trần Duyên không ngừng chăm chú quan sát xung quanh. Cuối cùng hắn chấp tay triệu ra Loa Trùng Ốc, hàng ngàn hàng vạn Phệ Huyết Trùng từ bên trong căn tiểu ốc nhỏ từ nắm tay ồ ạt thoát ra như động không đáy.

- Hừ con sâu mập ngươi còn muốn ngủ tới bao giờ.

Trần Duyên hừ nhẹ ném Tiểu Mập Mạp ngủ say từ trong não hải, Tinh Thần Trùng đã lột xác thành công hơn mười ngày trước ngoài trừ mập ra thêm một vòng thì sức ăn rõ ràng tiến bộ hơn lúc trước. Chỉ cần nghĩ tới đây Trần Duyên liền nổi khí nắm lấy chóp đuôi gần như tiêu biến chỉ vì cơ thể sắp biến thành hình tròn mà xoay trên không trung.

- Cái gì mà “lột xác hóa bướm”, đột phá thực lực. Ta thật sự không biết bản mạng linh trùng của mình thật sự là thần trùng hay chỉ là giun đất.

Bình thường Tiểu Mập Mạp khi bị Trần Duyên đùa giỡn chỉ còn biết buông xuôi chịu trói “tùy quân xâm lược” nhưng lần này nghe tới hay chữ giun đất thì lại nỗi khí, có lẽ Trần Duyên đã thật sự chạm tới lòng tự ái của nó.

Nhanh chóng trở người thoát ra dưới sự kinh ngạc của hắn, Tiểu Mập Mạp liền ưởng chiếc bụng căng tròn, nói thật ra chính Trần Duyên cũng không thể nào nhận ra đâu là phần bụng của nó nữa.

- Cái gì tiểu tử ngươi muốn lãnh binh dẹp loạn sao?

Tiểu Mập Mạp gật đầu lia lịa, nó muốn Trần Duyên biết được thần trùng không thể nào cùng giun đất có thể đồng hàng xem xét.

- Hừ không cần ngươi phải tự nguyện đề cử bản thân, ta không tin Tiểu Huyết lại thua kém.

Trần Duyên cười khẩy hất cằm nhìn qua Tiểu Huyết bây giờ hình thể đã lớn gấp đôi so với số Phệ Huyết Trùng kia.

Tiểu Huyết cùng không khiến hắn thất vọng, hai chiếc nanh sắc bén như lưỡi dao bên trong miệng máu vươn ra cùng tiếng hét chói tai khẳng định thực lực bản thân.

Trông thấy Trần Duyên không khỏi hài lòng trước biểu hiện của Tiểu Huyết, Tinh Thần Trùng không cam lòng để vị trí đệ nhất bị đe dọa. Hình thể tiểu cầu bật nãy lên liên tục trước mặt hắn như muốn nhắc.

- Còn có ta ở đây nữa.

Nhưng tiếc là không hề được hắn để mắt tới.
Tưởng rằng vị trí được sủng ái nhất lại bị rơi vào tay của Tiểu Huyết thì…

- Trần Duyên tiểu tử.

Trông thấy vị cứu tinh đã tới Tiểu Mập Mạp mừng rỡ khóc lóc với lão, kể biết bao uẩn khúc phải hứng chịu.

Không ngoài suy nghĩ của Trần Duyên, cuối cùng Chu lão cũng mở lời bênh vực “cục cưng” của lão.

- Tiểu tử, lão phu thiết nghĩ ngươi nên cho hài tử này một cơ hội thử sức, chẳng lẽ ngươi không muốn biết thực lực của Tinh Thần Trùng sau khi thoát kén sao?

Lời nói lão tuy nhẹ nhàng nhưng lại đánh trúng vào chủ ý của Trần Duyên, quả thật hắn cũng thật sự tò mò không biết bản lĩnh mới của Tiểu Mập Mạp là gì. Khi còn là linh trùng cấp một đã khiến hắn sinh ra thần thức nghich thiên, nếu như đột phá khẳng định sẽ mang tới lợi ích to lớn vô cùng.

Nhưng hắn không thể tỏ ra quá hứng thú, với bản tính nhìn đâu cũng thấy lợi ích như Tiểu Mập Mạp này khẳng định bản thân sẽ bị rút khô. Nay may mắn được Chu lão nhấc cho bậc thang bước xuống làm sao Trần Duyên có thể bất kính bỏ qua. (đúng là chủ nào tớ đó mà >-<)

- Chu lão đã mở lời thì tiểu bối chỉ có thể tuân theo.

Hắn làm ra vẻ bất đắc dĩ liếc nhìn Tinh Thần Trùng đáng thương.
- Bản đại gia chỉ cho ngươi một lần cơ hội, nếu như thành công ta liền bỏ qua. Thất bại thì ngươi cùng Tiểu Huyết đổi khẩu phần nguyên khí cho nhau.

Nghe tới đây Tiểu Mập Mạp liền lo sợ, Tiểu Huyết thường ngày sức ăn chưa bằng một nữa bản thân. Nếu như trao đổi thì không lẽ mỗi ngày phải chịu đói sao. Quyết tâm không để Tiểu Huyết có thể lật bàn thành công Tiểu Mập Mạp cắn răng gật đầu.

Từ trong miệng, Tiểu Mập Mạp phóng ra từng sợ tơ trắng sương.

- Đây chẳng lẽ là bản lĩnh ngươi mới lĩnh hội được.

Trần Duyên biểu môi nói. Nhưng hắn chưa đắc ý được bao lâu thì từng sợi tơ từ từ kết thành những hình thù kì lạ mà lại có chút quen thuộc.

- Những đồ án này không lẽ là…

Trần Duyên khiếp sợ, tuy bản thân chưa bao giờ thấy hình thù kì lạ này nhưng hắn cũng đã được Chu lão truyền dạy Thái Cực Lưỡng Nghi Trận. Trận hình này thậm chí còn phức tạp hơn rất nhiều.

- Đó chính là Thập Diện Mai Phục Trận do chính tay lão phu truyền dạy cho tiểu hài tử này.

Nhìn thấy vẻ thất thần của hắn lão không khỏi tự đắc.

Không quan tâm tới lão ngoan đồng kia, Trần Duyên mãi mê chăm chú trận đồ đang dần hình thành.

Từ bên trong đàn linh trùng khổng lồ, Tiểu Huyết dẫn đầu mang theo chín đầu Phệ Huyết Trùng Giáp đẳng bay tới trận hình nơi Tiểu Mập Mạp làm trung tâm. Thập đại linh trùng gào thét, như những tia sáng trong màn đêm. Từng tia sáng trắng toát nhanh như chớp hái lấy từng đầu lâu của những kẻ mặt y phục đen kia. Sự việc nhanh tới nổi trăm tên ngã xuống mà đồng bọn của bọn chúng không hề hay biết gì.

- Trận hình này tên như ý nghĩa, vốn là thần bí mai phục kẻ địch chờ cho chúng sơ ý liền nhanh như cắt đoạt mạng. Nhưng đối với đám tôm tép này tuy có chút không đúng công dụng nhưng cũng coi như là tạm chấp nhận.

Lão chấp tay tự hào đạo.

Trông thấy Tiểu Mập Mạp đã thật sự làm chủ thế trận, Trần Duyên cũng phần nào an tâm. Hắn quay qua nhìn xuống trận đánh còn dang dỡ bên dưới, ba nam hai nữ vẫn đang không ngừng giành giựt từng tia sống còn.

Chương 108: Bị Trúc Cơ tu sĩ lần đầu vây công

Nhị vị mĩ nữ trên người đã không ít thương thế. Mặc dù hai nàng luôn là kẻ chiếm ưu thế nhưng ba tên nam nhân kia lại điên cuồng khát máu. Mặc cho những vết thương chồng chất sâu tới tận xương nhưng quyết không dừng lại, bọn chúng biết làm theo mệnh lệnh của Trần Duyên mới là con đường sống duy nhất.

- Hahaha lão phu không ngờ ngươi lại là nam nhân vô tình tới vậy, để hai mĩ nhân phải vết thương chồng chất mà không một chút chớp mắt.

Chu lão cũng phát hiện ra hắn đang chủ ý bên dưới liền mở miệng trêu chọc.

- Nàng ấy muốn trở thành cường giả ta liền giúp nàng thực hiện bằng được, không trải qua sinh tử giao chiến làm sao có thể đạp lên kẻ khác mà đi.

Ánh mắt hắn kiên định không một chút buông lơi.

Rốt cuộc không phụ kì vọng của Trần Duyên, ngay điểm tấn công cuối cùng tưởng rằng mũi kiếm đã cắm vào mĩ mục, Tưởng Lệ không chút tránh né mà nghiêng người nghênh tiếp.

Trông thấy mũi kiếm còn cách nữ nhân không quá hai li Tần Mạn vui sướng, hắn hứng chí phóng người càng nhanh. Bỗng nhiên cảnh tượng huyết dịch tuôn trào trong tưởng tượng không hề xảy ra, dưới chân liền bị thứ gì đó bám chặt lấy.

Tần Mạn cảm giác bất ổn, hắn nhìn xuống thì thấy những nhánh dây gai quen thuộc mà bản thân đã không ngừng giao chiến đã cuốn lấy chân phải đồng thời không ngừng tiến lên phía trên mà quấn lấy.

Hắn sợ hãi không ngừng chém đi chúng nhưng những sợi dây gai thô dày mỗi lần bị chặt đi liền nhanh chóng mọc ra trở lại. Chỉ sau vài hơi thở cả người hắn đã bị hằng hà những nhánh dây gai bao phủ. Chỉ còn mỗi đầu vẫn còn cố sức ngoi lên.

- Đạo hữu đại nhân đại nghĩa tha cho ta một mạng, ta là đệ tử chân truyền của Ngũ Trưởng Lão. Ta khẳng định lão nhân gia ngài sẽ dày công báo đáp.

- Rồi để ngươi cầu xin sư phụ đem ta về làm tiểu thiếp đúng chứ?

Bị nàng nói trúng tim đen Tần Mạn xám xịt, hắn chưa kịp múa lời thì từng sợi dây leo thô to cuối cùng cũng bao phủ cả người. Từng tiếng la hét thảm thiết cầu xin nhưng Tưởng Lệ không hề dừng lại. Hai kẻ đồng bọn đứng như trời chồng nhìn thấy từng sợi dây gai từ từ siết chặt, từng dòng huyết dịch đỏ tươi rĩ ra từ bên trong.

Lợi dụng sự khiếp sợ khi nhìn thấy thảm cảnh của đồng bạn, Lan Anh lưỡi kiếm nhanh như chớp hái xuống đầu lâu của bọn chúng.

Trông thấy hai tên kia rốt cuộc cũng ngã xuống Tưởng Lệ thở dốc lau đi vết máu trên mặt mắt phượng hướng về phía hắn. Lan Anh cũng không hề ngoại lệ, nàng nóng lòng muốn biết được chủ đích của nam nhân kia là gì.
- Bản nhân nhất quyết không nhúng tay, hai ngươi đừng chông chờ.

- Tưởng Lệ, muội phải sống sót rời khỏi đây. Đây chính là thử thách ta đặt ra.

Dứt lời Trần Duyên dứt khoát rời đi, để lại nhị nữ lọt thỏm giữa cảnh hoảng loạng.

Tưởng Lệ ánh mắt dần quyết tuyệt, nàng hiểu hắn. Mĩ nhân thần sắc băng hàn phóng người lao tới đám đông đang chém giết gần đó. Lan Anh cũng chỉ còn biết thở dài, nhưng quyết tâm của nàng không hề vì chuyện đó mà lung lay. Những tỉ muội ngoài kia đang ngã xuống như không ngừng thôi thúc, Lan Anh xiết chặt tiểu kiếm trong tay cùng Tưởng Lệ hai nàng lao vào vòng chém giết.

Trần Duyên lúc này cũng đã không hề để tâm tới nhị nữ, nói đúng hơn là hắn không thể phân tâm. Đạp pháp kiếm hắn đứng giữa không trung, ánh mắt như si như mê ngắm nhìn trăng tròn.

- Hahaha tiểu tử ngươi đúng là không may, có cần lão phu chỉ điểm một số chổ không đúng không?

Chu lão dùng giọng điệu hết sức gợi đòn chăm chọc.

- Ý của Chu lão là ta đang bị kẻ khác dõi theo?
Hắn cảm giác được bản thân dường như bị kẻ khác dòm ngó nhưng kẻ đó thực lực không hề thấp, dù đã cố cảm nhận nhưng Trần Duyên không thể nào phát hiện ra vị trí ẩn nấp của kẻ kia.

- Ngươi đoán không sai, nhưng mà còn chưa đủ.

- Chưa đủ?

Hắn nghi vấn.

- Nói đúng hơn là ngươi liền bị vây công.

Lão phì cười.

Đúng như lời Chu lão, trong làn đêm dày đặc hai bóng đen dần lộ diện. Dưới ánh sáng đêm rằm nhân dạng của chung liền lộ rõ.

- Không biết nhị vị đạo hữu tại sao lại xuất hiện nơi đây, không lẽ lại có nhã hứng cùng ta thưởng nguyệt. Nhưng bản nhân trước giờ chỉ có hứng thú cùng mĩ nhân hàn huyên chứ không phải là loại đồng tính luyến ái.

Thanh niên cùng trung nhân lại thật sự ngỡ ngàng, không ngờ trong tình huống lọt vào thế gọng kèm này mà thiếu niên kia lại còn buôn lời đùa cợt.

- Hahaha Trần Duyên ngươi đúng là bản tính không đổi, chẳng lẽ đột phá Trúc Cơ lại khiến ngươi lòng tin bành trướng.

Thiếu niên cười gằng.

- Hừ tên tàn phế như ngươi còn không biết giữ mồm giữ miệng, lần trước chỉ mất nhất thủ nhưng lần này không chừng liền ngay cả mạng cũng không giữ nổi.

Kẻ hắn đang chăm chọc không ai khác chính là Thanh Thiên, tên trưởng lão vừa bị trãm xuống nhất thủ. Hắn không hề che giấu sát cơ trong mắt, khi nhìn thấy vẻ ngạo mạng của Trần Duyên hắn càng không thể kiềm nén bản thân liền rút kiếm xông tới.

Chương 109: Bạch Hạc Kiếm hiển uy

Trung niên khoanh tay sắc mặt vẫn âm trầm đứng kia, hắn chính là Tần Khung ngũ trưởng lão của Hợp Hoang Môn. Đồng thời là sư phụ của Tần Mạn kẻ vừa bị Tưởng Lệ thảm sát.

Hắn bình chân như vại không hề có ý định muốn tham gia, không hẳn là vì xem thường tiểu bối nhưng chính Thanh Thiên đã đề nghị muốn cùng Trần Duyên độc đấu. Mối ân tình này Trần Khung không hề muốn bỏ lỡ.

- Hahaha ta muốn chứng mục thực lực của thiên tài Ma Kiếm Tông có phải là có thật sự như lời đồn.

Bạch kiếm kia được hắn triệu hồi từ trong thân thể rõ ràng đó chính là hắn pháp bảo.

- Hoành Phong Trảm.

Thanh Thiên hét lớn.

Mũi kiếm nhẹ nhàng lay động trong không khí tạo thành hình bán nguyệt trong suốt lao về phía trước.

Trần Duyên không hoảng loạn vận Xuyên Tâm Chỉ, dồn nén chân khí trong cơ thể. Lục kiếm dài ngang cánh tay người phóng ra nghênh tiếp.

- RẦM…..

Lần đầu giao phong tạo ra tiếng nổ vang trời tạo ra hố sâu hơn mười trượng khiến thú hoang gần đó bừng tỉnh vội vàng lánh xa.

Từ khi đột phá Trúc Cơ đây là lần đầu tiên hắn tranh đấu cùng kẻ khác, nhìn thấy hố to bên dưới chính là tác phẩm do lần đụng độ tạo ra khiến Trần Duyên không khỏi thở dài.
- Quả là so với trước đây khác xa một trời một vực.

- Không ngờ chỉ tiện tay xuất lực mà thanh thế đã khác xa so với trước kia, thảo nào đối với tu sĩ Trúc Cơ thì Luyện Khí không khác gì cỏ kiến.

Không đợi hắn cảm khái Thanh Thiên lại lần nữa tiến công không ngừng nghĩ.

- Thanh Thiên ta liền cho ngươi tận mắt chứng kiến sự lợi hại của Bạch Hạc Kiếm.

Hắn hét lớn. Cùng lúc đó bạch kiếm trên tay đâm xuyên qua không khí tạo ra tiếng thanh minh như tiếng kêu của loài chim hạc. Trần Duyên tưởng rằng bản thân liền bị hoa mắt, Thanh Thiên tay nắm bạch kiếm tấn công lại khiến hắn như thể tận mắt trông thấy bạch hạc khổng lồ.

Nhiều đòn tấn công dồn dập không ngừng, dù Trần Duyên đã cố gắng chống đỡ nhưng từng đường kiếm hiểm hóc lại dễ dàng lách qua Xuyên Tâm Chỉ lướt qua da thịt hắn.

Trông thấy Trần Duyên thân thể chật vật không chịu được, Thanh Thiên thầm đắc ý. - Pháp bảo Bạch Hạc Kiếm này vốn được luyện từ trái tim cùng lông vũ của Bạch Hạc yêu thú cấp hai Giáp đẵng, cùng với Thiên Hạc Công bí truyền tạo nên một sự cộng hưởng huyền diệu. Làm sao một kẻ miệng còn hôi sữa như ngươi có thể tránh thoát.

Pháp bảo này chính là niềm kiêu ngạo của hắn, hơn trăm năm trước Thái Thượng Trưởng Lão trong lúc ngao du liền phát hiện Bạch Hạc bị trọng thương đang ẩn mình sâu trong hẻm núi. Lão liền biết vận may của mình đã tới, Bạch Hạc vốn có tiếng là tọa kị của thần tiên. Chúng có tốc độ khó ai bì kịp, đặc biệt là vô cùng tự ngạo, thà chết chứ không để bất kì kẻ nào đứng trên đầu mình. Điều đó cũng khiến biết bao nhiêu cường giả phải tắc lưỡi.

Lão liền âm thầm lần mò đi vào, sau nhiều ngày hạ độc cuối cùng ông trời cũng không phụ người có lòng cuối cùng Hàn Viên cũng đã đạt thành mục đích.

Nhưng mọi chuyện lại không theo ý lão, mấy chục năm gắng bó cũng không khiến Bạch Hạc mất đi dã tính vốn có. Cuối cùng điều gì tới cũng đã tới, ngay trước ngày đại điểu muốn rời đi Hàn Viên liền lại một lần nữa hạ độc. Lần này là sát độc thật sự, lão lấy thân xác luyện Trường Thọ Đan khiến bản thân đột phá thọ nguyên ngàn năm của Trúc Cơ tu sĩ. Còn trái tim cùng lông vũ liền cất giữ lại, thứ mà sau này truyền lại cho thiên tài hiếm gặp của Hợp Hoang Môn, kẻ có cơ may đột phá Kim Đan nhất Thanh Thiên.

Hắn cũng không hề khiến lão thất vọng, đột phá Trúc Cơ trước tuổi ba mươi điều mà ở Hợp Hoang Môn còn khó hơn lên trời. Thậm chí để có thể khiến Bạch Hạc Kiếm trở thành một phần thân thể hắn đã phí không ít công sức quan sát những loài chim hạc từ năm này qua năm khác, dù không tận mắt chứng kiến Bạch Hạc cực hiếm kia nhưng đã đạt không ít thành quả.

Trên không trung, Thanh Thiên cùng Bạch Hạc Kiếm tâm linh tương thông khiến hắn như thể thật sự bay lượn làm kẻ phải đạp pháp khí đằng không như Trần Duyên không khác gì hình hình rơm mặc người chà đạp.

Cả người hắn rách nát tả tơi, huyết dịch không ngừng thấm đẫm qua y phục nhỏ giọt xuống đất. Thân thể càng lúc chậm lụt dần, có vẻ thương thế đã biến chuyển nặng nề hơn. Hắn không còn nhanh nhẹn chống đỡ như lúc đầu, gần như mỗi lần ra chiêu là một lần để lại trên thân thể một vết tích sâu đến tận xương.

Trần Duyên lúc này thật sự ở trong tình thế bị động hoàn toàn. Hắn không có công pháp Trúc Cơ không thể chống trả, tốc độ lại quá chậm chạp. Đối phương là hiện thân Bạch Hạc là cao thủ thân pháp trong cùng cấp khiến suy nghĩ bỏ chạy chỉ có thể vứt ra sau đầu.

Trông thấy Trần Duyên đã không thể nào chống trả Thanh Thiên liền cảm thấy nhàm chán, hắn đã không còn thấy hứng thú trong trận đấu một chiều này. Ngay tức khắc thân ảnh Bạch Hạc xuất hiện bao trùm lấy hắn phi thân lên cao, trên độ cao ngàn thước Thanh Thiên nhếch miệng, hắn dùng tốc độ khó tin mà lao thẳng xuống.

Được bao bọc bởi thân ảnh Bạch Hạc trong suốt Bạch Hạc Kiếm chực chỉ mi tâm Trần Duyên.

Chương 110: Một hồi kí ức

Khoảng khắc mà Trần Duyên như đã bước một chân vào Ngọ Môn Quan, không ai nghĩ hắn có thể thoát khỏi một kiếp này. Chính Thanh Thiên cũng vô cùng khẳng định, hắn đã từng hạ sát một yêu thú cấp hai Đinh đẳng với chiêu thức này.

Hắn không tin Trần Duyên lại có bản lĩnh cao cường hơn yêu thú Đinh đẵng. Nhưng lại có một kẻ không cam tâm, kẻ đó chính là Trần Duyên. Hắn đã cố nhẫn nhịn chính là đợi giây phút này. Trong sát na tử thần âm thầm mời gọi thì những kí ức cũ lại hẹn mà lũ lượt kéo về.

Bên trong đấu thú trường, một tiểu hài tử không vượt quá tám tuổi tay cầm chủy thủ khắp người đều là máu. Trước mắt nó chính là lão hổ to hơn trung niên trưởng thành, dù súc sinh kia chỉ là dã thú nhưng lại có thể dễ dàng ăn thịt cả người lớn.

- Này lão Tứ, trận này ngươi lại đặt cho tên tiểu tử miệng còn hôi sữa dưới kia sao?

Một lão giã bụng bự vẻ ngoài hào nhoáng không ngừng vung tiền, lão quay qua hỏi chuyện người bạn già đã kiếm được không ít lợi lộc trên người tên tiểu tử kia.

- Hừ ngươi nghĩ ta bị ngu sao? Đại hổ dưới kia đã xé xác trên trăm nhân mạng, lão bản của đấu thú trường này mất không ít công sức mới giăng bẫy bắt được. Đừng nói một, thậm chí mười kẻ như hắn cũng không thể làm gì được.

Lão già râu dê nổi khí đáp.

- Ha hả, nghĩ được như vậy chứng tỏ ngươi không phải là kẻ ngốc.

Cả hai lão cùng cười lớn.

Đó cũng là suy nghĩ chung của tất cả những kẻ cờ bạc ngồi nơi đây. Thời điểm đặt cược vừa bắt đầu, chỉ là mười chung một nhưng số người bắt đại hổ đã nhiều không đếm xuể, điều đó cũng được lão bản dự tính trước.

- Hahaha tiểu cô nương cũng muốn kiếm chút bạc mua kẹo đường sao?

Lão bản tình cờ nhìn thấy tách biệt khỏi đám người chen chúc đến nỗi đỏ cả mắt kia là một tiểu nữ hài tóc cột hai chỏm đang nhảy chân sáo tiến lại gần bàn đặt cược. Nàng tỏ vẻ hưng phấn tìm tới tên tiểu hài tử kia.

- Thúc thúc ta muốn áp cho sư huynh của ta.

Lão bản phì cười.

- Hử ngươi muốn đặt cươc cho hài tử kia, đừng nói ta không nhắc trước, tiểu tử kia mười phần là nằm gọn trong bụng lão hổ, tuyệt không có khả năng lật ngược tình thế.

Nàng phồng má, chân đạp thình thịch xuống đất giận dữ.

- Ai nói với thúc thúc là sư huynh ta sẽ bại? hắn sẽ thắng, không những vậy mà là đại thắng.
- Thôi thôi hắn thắng được chưa, vậy tiểu cô nương áp bao nhiêu?

Lão thật sự chịu thua tiểu hài nữ đơn thuần đáng yêu này.

- Đây là tất cả gia sản của ta.

Tiểu nữ hài lấy ra miếng vải nhỏ được gói ghém kĩ lưỡng.

- Hahaha được rồi ngươi cứ lên trên đó tiếp tục quan sát, nếu lần này tiểu tử kia thắng lợi ta sẽ trả gấp mười lần.

Lão bản vuốt râu nhận lấy năm hào cười ha hả.

Tiểu hài nữ có chút nghi ngại nhưng vẫn quyết định rời đi, dù sao đó chính là tiền sư phụ đã cho nàng mua hồ lô ngào đường, nếu như mất đi khẳng định chỉ có thể thèm thuồng nhịn xuống.

Bên kia đấu trường, hàng trăm hàng nghìn con bạc không ngừng đỏ mắt hét gào. Lồng sắc được khai mở, đại hổ từng bước oai phong lẫm lẫm bước ra. Nó không hề sợ hãi mà chỉ dùng ánh mắt tò mò quan sát xung quanh.

Cuối cùng ánh mắt liền dừng lại trên người tiểu hài tử trước mặt, cơn đói âm ĩ suốt nhiều ngày khiến nó biết đây chính là thứ khỏa lấp cái bụng trống rỗng.

Tứ chi thô to không chút do dự nhanh như chớp vồ lấy con mồi, ngay lúc đó trận đáu tức khắc được diễn ra. Mặc cho từng tiếng gào hét chữi rũa của bọn người kia hài tử không hề bị phân tâm, hắn dùng ánh mắt trong trẻo không hề vẫn đục một chút sợ hãi nào chằm chằm quan sát.
Như một con thỏ nhanh nhẹn, hài tử cuộn mình lăn nhiều vòng qua một bên để lại dấu tích của những chiếc vuốt sắc nhọn cắm ngập sâu trên mặt đất.

Lão hổ rống lớn giận dữ, không ngờ con kiến bé nhỏ kia lại dễ dàng tránh né khỏi đại vuốt sắc nhọn. Đaih trảo điên cuồng vung lên, khắp nơi trên đấu trường giờ đây không khác gì mảnh ruộng vừa được cày bừa.

Tiểu hài tử dù sao đi nữa cũng chỉ là tiểu hài tử, mặc dù phản ứng không chậm nhưng né tránh toàn bộ mà không chút tổn thương nào là chuyện bất khả thi. Móng vuốt sáng loáng, sắc như dao cạo nhẹ nhàng quơ qua để lại một vết máu dài trên khuôn mặt non nớt.

Máu đã bắt đồ đổ, lão hổ ngửi được mùi tinh huyết càng hưng phấn tấn công càng dồn dập. Bất khả tư nghị là đám con bạc đỏ mắt trên kia thậm chí chính là những kẻ hưng phấn nhất. Đây chính là điều mà bọn chúng chờ đợi, mặc dù cược mười ăn một nhưng nếu chiên thắng thì đó chính là ngân lượng, thứ mà không có bất kì kẻ nào chê nhiều.

Nữ hài tóc buộc hai bím cũng gấp gáp, gương mặt bầu bĩnh đáng yêu xuất hiện một tia bất an. Tiểu thủ siết chặt gấu váy, dùng đôi mắt có chút đỏ hoe nhìn chằm chằm diễn biến bên dưới.

Bên trong lồng sắc, hài tử vậy mà không hề lộ ra một chút nào gọi là hoảng loạn. Vết cào trên má nhẹ tựa hư không, chưa đủ để khiến hắn phải lo nghĩ.

Hoành tiểu thủ trước ngực, đôi mắt sắc lẽm tụa như mãnh thú săn mồi, thân thể hạ xuống thấp gần mặt đất.

- Không lẽ tiểu tử kia muốn phản công.

Nhìn thấy tư thế kì lạ kia không ít kẻ nghĩ thầm.

Không đợi bọn chúng suy đoán quá lâu, như tiểu miêu rình mồi. Thân thể nhỏ nhắn gầy yếu nhanh như chớp áp sát thân hình vĩ đại kia. Tiểu thủ sắc lẽm rạch một đường trên chi trước của đại hổ.

Nhưng hiện thực lại luôn phủ phàng, với sức lực của hắn thì tiểu trủy cũng không thể nào cắt sâu vào da thịt.

Thừa cơ hội, đại hổ một trảo đánh thẳng vào phía sau. Gần như nhận toàn lực đòn tấn công vừa rồi, tiểu hài tử bị đánh văng vào tường. Cơn đau do xương thịt bị nứt vỡ mang lại khiến hắn không thể nào giữ được vẻ lãnh tĩnh mà đau đớn gào hét.

Đây chính là thứ mà nó đã chờ đợi bấy lâu nay, con mồi hoảng sợ gào hét. Súc sinh vui sướng tung đòn quyết định để thỏa mãn cơn đói hành hạ bao nhiêu ngày nay.

Lão hổ gầm lên vang vọng, hình thể to lớn vồ lấy. Cặp răng nanh dài hơn mười phân sắc quắc chỉ chờ cắm phập vào chất thịt non mềm.

Đúng lúc này Trần Duyên bỗng nhiên đôi mắt sáng rực, kí ức trong tíc tắc chợt ập về khiến hắn trong khoảng khắc như kẻ lạc vào mê cung không lối thoát bỗng chợt nhìn thấy một tia sáng le lói.

Hắn cười quỷ dị, hành động tiếp theo khiến Thanh Thiên cùng Tần Khung phải trố mắt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau