KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Cùng mĩ phụ.. (18+)

Bàn tay non mềm chạm lấy cổ nhưng không hề đau đớn nhung hắn tưởng tượng, cảm giác mát mẻ do y phục lần lượt bị truất xuống khiến hắn không thể hiểu nổi.

- Không lẽ nữ nhân này muốn phi tang chứng cứ?

Chính hắn cũng không tin điều này, chỉ cần một búng tay của nàng hắn liền trở thành tro bụi không cần phải phiền phức.

Trong lúc hắn còn đang mong lung thì cả người bỗng nhiên đón nhận cảm giác non mềm quen thuộc. Đây chính là cảm giác do nữ nhân mang lại mà hắn đã hân hưởng không biết bao nhiêu lần.

- Cái gì nữ nhân này muốn…

Mặc dù hắn không muốn tin nhưng hương thơm thanh nhã quen thuộc từ nàng xộc vào mũi, mái tóc xuông dài bao phủ lấy khuôn mặt. Mặt dù hắn không thấy gì nhưng vẫn tưởng tượng ra được hình thể mĩ nhân trần truồng đang nằm lên người.

(sorry trời tối quá ta không thể diễn tả được chư vị đạo hữu đành tưởng tượng vậy ^-^).

Từng tất da thịt trên người không ngừng bị thứ mềm mềm cọ sát. Từ trên khuôn mặt, lòng ngực, đan điền, cuối cùng chính là tiểu jj phía dưới. Có điều ông trời quả biết cách chơi người, nhục thể không thể nào cử động riêng tiểu mệnh căn giờ đây chẳng khác gì cột chống trời.

(“ta đã tính hết rùi các con ạ” Trời cao said:)

Lương Tiểu Xuân không tin vào mắt mình, hai tay ngọc tóm lấy cự long hung hãn trên mặt còn chút thẹn thùng. Song thủ cũng không thể nào cầm hết được thứ quái dị kia khiến nàng vừa mừng vừa lo.

- Trần Duyên tiểu hữu, mặc dù ta không thể trở thành ngươi đạo lữ nhưng trăm năm qua chỉ có Trần Duyên ngươi là nam nhân duy nhất được động vào ta. Bản nhân chỉ cầu mong ngươi cho chúng ta một chút hi vọng biến nơi đây trở thành thiên đường cho nữ nhân.

Lúc này Trần Duyên mới hiểu thì ra mĩ phụ đã hiểu sai ý của hắn. Nhưng tất cả đều đã quá muộn màn, cự long đã được nàng dùng hai tay bắt lấy mãi không buông, từ từ nhắm ngay hạ thể liền ngồi xuống.

Một luồng điện kì lạ chạy dọc thân thể hai người, cảm giác trống rổng bỗng nhiên bị lấp đầy khiến nàng không kịp trở tay mà gục xuống trên ngực hắn.

Tiền vốn của Trần Duyên quá kinh khủng khiến mĩ phụ không thể thích ứng ngay được mà chỉ có thể chầm chậm cọ xát.

- Hờ… hờ…

Nàng thở dốc cố không phát ra tiếng rên rĩ.

Sau một hồi tốc độ cũng tăng nhịp. Từ đau đớn lúc ban đầu từng tia khoái cảm dần xâm chiếm. Nàng hưng phấn từng nhịp lên xuống trong đầu thầm cầu cho Trần Duyên không phải ra quá sớm để nàng không phải sớm kết thúc cảm giác khoái lạc này.

Chỉ có điều diễn biến tiếp theo lại khiến nàng biết bản thân lại quá lo xa. Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ… nữa ngày trôi qua nàng đã ba lần lên đỉnh nhưng cự long vẫn cứ cứng rắn như cũ không hề có một chút dấu hiệu phún xuất.

Lương Tiểu Xuân hưng phấn, tu luyện công pháp song tu khiến nhu cầu của nàng rất lớn, tu vi càng cao càng khó có thể thỏa mãn. Tuy từ lâu đã cãi tu Giả Long Thực Phượng Quyết được chính tay môn chủ bồi dưỡng nhưng cảm giác khoái lạc được nam nhân mang tới lại khiến nàng không thể quên.

Lần trước tuy bị tiểu tử này kích phát ham muốn nhưng nàng cũng chỉ nghĩ rằng đó là tình cờ, chỉ biết ghen tị cũng các nàng đâu nghĩ ràng giờ đây chính bản thân lại cùng hắn giao hoan.

- Hahaha nữa nữa… tiểu hữu quả không hỗ danh là đại đệ tử Ma Kiếm Tông “thực lực” quả không ai sánh kịp.

Nàng điên cuồng nhấp hông lên xuống, không ngờ dưới áp lực vắt kiệt của tu sĩ Trúc Cơ Trần Duyên lại không hề xuy xuyển. Đột nhiên cơ thể hắn lấy lại tự do, chính mĩ phụ cũng không ngờ rằng nàng cùng hắn tiêu dao hơn nữa ngày mà không hề có dấu hiệu dừng lại. Chính vì lẽ đó cấm chế trên người hắn liền không còn tác dụng. (hết hạn sử dụng).

Ngay khi được tự do việc đầu tiên hắn làm là chòm người dậy, ôm chặt lấy mĩ phụ trong cơn điên cuồng mà hét lớn.

Đừng nghĩ chỉ có nàng mới sung sướng, ngay từ khi cự long bị thứ ẩm ướt non mềm kia bám chặt Trần Duyên liền lạc trong dục nhục. Thực lực của Lương Tiểu Xuân sâu không lường, hợp hoang công của nàng đã luyện tới viên mãn. Hạ thể không ngừng co bóp liên hồi, nếu hắn không có thần thông Thiên Hạ Hồng Lô thì nội trong ba hô hấp liền bị nữ nhân này hấp khô.

Cảm nhận thấy Trần Duyên nàng cũng giựt mình đoán ra được cấm chế trên người hắn đã sớm không còn tác dụng, nhưng khi cùng hắn phối hợp thì từng tia điện cực mạnh phóng lên đại não khiến nàng không thể kiềm hãm mà ôm chặt lấy hắn tiếp tục tầm hoang.

- Hahaha Lương Tiểu Xuân ta gọi nàng như vậy được không?

Trần Duyên hưng phấn, nhưng không hề nhận được lời đáp lại khiến hắn đẩy hông càng mạnh.

- Sao hả, nàng thấy ta có thật sự khiến nàng thỏa mãn không?

Dâm ngữ lần lượt chui vào tai nàng như muốn đánh đổ bản tâm.

Từng tia chân khí từ Thiên Hạ Hồng Lô không ngừng giao lưu qua lại hạ thể của hắn cùng nàng. Trần Duyên rõ ràng cảm nhận được tia chân khí này càng lúc càng thô rộng, tốc độ lưu chuyển càng lúc càng nhanh khiến hắn không thể nào chú ý tới mà chỉ chủ tâm thuần phục nữ nhân mạnh mẽ này.

Bỗng nhiên thân thể Trần Duyên phát ra ánh xanh quen thuộc, đây rõ ràng là tia chân khí vốn nhỏ như cây kim của Thiên Hạ Hồng Lô nhưng giờ đây đã nhạt dần nhưng lại thô như que củi.

- Chẳng lẽ thần thông đột phá.

Ý nghĩ bất chợt nãy ra trong đầu hắn. Thần Thông vốn được nhiều kẻ săn đón vì chúng không hề có đẳng cấp mà phát triển theo thực lực của chủ nhân. Song hỉ lâm môn, vừa được cưỡi mĩ phụ thực lực siêu cường, công pháp lại đột phá khiến hắn càng lúc càng hưng phấn.
- Ah… Trần Duyên tiểu hữu ta… ta…

Lúc này Lương Tiểu Xuân lại một lần nữa phún xuất, nàng không ngờ có ngày lại hưởng thụ niềm vui thú của nữ nhân này, không ngừng mở miệng tầm hoan.

- Hừ ai là Trần Duyên tiểu hữu của nàng.

Bỗng nhiên hắn lập tức ngừng lại.

- Đừng… đừng dừng lại. Mau mau cho ta…

Hắn dừng lại khiến cảm giác khoái cảm tiêu tan. Lương Tiểu Xuân khóc lóc nài nỉ, mĩ mông không ngừng vạn vẹo ra vào nhằm muốn níu giữ chút khoái cảm.

- Nàng gọi ta là gì?

- Là Trần Duyên, chàng mau nhanh cho thiếp.

Mĩ phụ điên cuồng cầu xin.

- Gọi ta là tướng công.

Nàng cắn chặt răng không phát ra một lời, đối với nàng hai chữ tướng công trọng lượng rất nặng, dù cho trước kia cùng song tu đạo lữ chính nàng cũng chưa một lần gọi hắn.

Nữ nhân càng quật cường càng khiến Trần Duyên nổi lên hứng thú, hắn từ từ thật chậm kéo cự long ra ngoài.

Cảm giác hạ thể vốn bị lấp đầy liền từ từ trống rỗng đã đập tan hoàn toàn ý chí của nàng.

- Đừng… đừng mà tướng công, tướng công…

Trên mặt nàng đã thắm đẵm nước mắt.

- Phu nhân của ta quả là biết nghe lời, nàng muốn thứ gì thì phải nói ra để tướng công cho nàng.

Hắn càng lúc càng hứng thú trêu đùa nàng.

- Thiếp…thiếp muốn cự long của chàng tiến sâu vào trong tiểu điền loa của thiếp.

Lương Tiểu Xuân đã không thể nào ngăn cản được dục vọng, nàng điên cuồng làm theo ý muốn của hắn. Ba ngày ba đêm trôi qua cuối cùng mĩ phụ cũng đã không thể nào tiêu hóa nỗi đành phải cầu xin hắn tha thứ.

Trần Duyên cũng đã cùng nàng không biết bao nhiêu lần phóng xuất, cũng đã rất lâu rồi mới có nữ nhân cùng hắn tác chiến lâu như vậy khiến hắn có chút không nỡ rời bỏ nàng. Ngay khi muốn rút hung khí ra khỏi hạ thể của nàng thì từ trong đan điền một luồn chân khí mãnh liệt chợt tung trào.

Chương 102: Bất ngờ đột phá Trúc Cơ

Từ đan điền một luồng chân khí mãnh liệt đánh mạnh vào từng ngõ ngách trong cơ thể, ngay tức khắc cơ thể hắn chợt bị hút khô. Biết tình thế không ổn hắn liền vỗ mạnh vào kiều đồn khiến mĩ phụ như sắp ngất đi choàng tỉnh.

Bị hành hạ ba ngày ba đêm khiến nàng mệt lã người, tưởng rằng hắn muốn cùng nàng tiếp tục, mĩ phụ liền muốn cho tên tiểu tử này một chút dạy dỗ thì phát hiện có gì đó không ổn.

- Trần Duyên, ngươi…

- Lương Tiểu Xuân, nàng mau cùng ta thu nạp chân khí mau…

Từng tiếng khản đặc phát ra, Trần Duyên lúc này không khác thây khô là mấy cả người sức sống không ngừng cạn kiệt. Đây chính là tác hại của Hóa Mộc Quyết, nếu như hắn không nhanh chóng đổ đầy chân khí liền bị mộc tính trong cơ thể biến cả người thành mộc nhân ngã xuống.

Mặc dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng nhìn thấy hắn đau đớn lại khiến nàng có chút gì đó khó chịu, không kịp suy nghĩ ngay lập tức dưới sự thôi phát của tu sĩ Trúc Cơ viên mãn nguyên khí khắp nơi liền tề tụ về thân thể nàng.

Ngay tức khắc Thiên Hạ Hồng Lô vận chuyển, hạ thể của nàng cùng hắn vốn chưa hề tách rời. Từng tia chân khí không ngừng lưu chuyển, Trần Duyên sắc mặt đã khởi sắc. Trông thấy điều đó mĩ phụ không khỏi kinh hĩ càng ra sức thu thập nguyên khí.

Sau mười ngày, vườn thiên tài địa bảo mà nàng cố công vun xới đều đã chết khô. Phạm vi hơn mười dặm xung quanh đã hầu như cạn kiệt nguyên khí, sợ rằng nếu như không mất vài năm hẳn không thể phục hồi. Nhưng tất cả điều đó đã không còn quá lo ngại, vì tất cả tâm trí của nàng đều đặt trên người nam nhân kia.

Hắn đã ngồi bất động hơn mười ngày, tới ngày thứ năm đã triệt để dừng việc hấp thu chân khí. Ngay lúc nàng không biết phải làm gì thì từng tia lục quang từ người hắn tản mát ra.

Cùng hắn tiếp xúc da thịt Lương Tiểu Xuân cũng hiểu, Trần Duyên đột phá. Hắn vốn là tu sĩ Luyện Khí kì viên mãn, lần này đột phá chính là một bước lên mây trở thành tu sĩ Trúc Cơ kì hàng thật giá thật.

- Nàng không phải đã ngắm nhìn ta quá lâu sao?

Đột nhiên Trần Duyên cất giọng, nét mặt hiền hòa không hề che giấu vẻ yêu thương. Mặc dù đau đớn sống không bằng chết nhưng hắn làm sao có thể không biết chính mĩ phụ nàng đã khổ cực cùng hắn hấp thu chân khí. Nhiều lần suýt trở thành thấy khô chính nàng đã liều mạng để Trần Duyên hấp thu toàn bộ chân khí của mình, nếu không phải phục dụng đan dược thì lúc này sợ rằng hắn đã cùng nàng ngã xuống.

- Đâu, đâu có, ngươi lại suy nghĩ viễn vong rồi.

Mĩ phụ đỏ mặt, Trần Duyên đột phá khiến khí chất trong người hắn thay đổi chóng mặt, nhất là thần thông Thiên Hạ Hồng Lô đột phá khiến từ người hắn bất giác lộ ra khí chất mê hồn.

Trần Duyên khẻ cười đánh nhẹ vào kiều đồn, mĩ phụ bất ngờ nhận ra chổ đó của hai người hơn mười ngày qua đều dích chặt không rời. Nàng sợ rằng sẽ động tới hắn nên chỉ còn có thể cắn răng chịu đựng. Ngượng chín mắt mĩ phụ muốn đứng lên, nhưng được giữa chừng Trần Duyên lại kéo nàng xuống khiến cự long đánh mạnh vào hoa tâm làm nàng bất giác lớn tiếng rên rĩ.

- Trần Duyên tiểu hữu không thấy bản thân đã quá đáng rồi sao? Ta cùng ngươi chỉ là trao đổi qua lại, giờ đây ngươi cũng đã đột phá liền có thể buông tha tấm thân già này.

- Không nàng không già chút nào, thậm chí xuân sắc khiến cho những nữ nhân kia phải ghen tị. Ta đúng là phước đức ba đời mới có mĩ nhân như nàng cùng đồng hành. Trần Duyên mặt dày không buông tay.

- Ai muốn cùng ngươi đồng hành chứ.

Mĩ phụ đỏ mặt từ chối.

Trần Duyên không cam tâm ngay lập tức cùng nàng diễn lại xuân cung đồ. Mĩ phụ cũng chỉ dùng miệng chửi bới nhưng thể xác lại không hề kháng cự.

- Mau gọi ta là tướng công, mau lên.

Trần Duyên không ngừng cùng nàng lên xuống, mỗi lần phún xuất hắn lại bắt nàng gọi hắn là tướng công khiến mĩ phụ chỉ còn biết nghe lời.

- Ah… tướng công… tướng công…

Màn xuân sắc lại kéo dài, hắn đã ở cùng nàng hơn một tuần trăng không biết bao nhiêu ý tưởng đen tối trong đầu vốn không thể thực hiện với các nàng giờ đây Lương Tiểu Xuân chính là nơi tốt nhất để hắn thể nghiệm. Cuối cùng tới khi hạ thể của nàng đã tràn ngập tinh hoa, Trần Duyên mới chịu buông tay nhưng với điều kiện nàng không thể cùng nam nhân nào khác gần gũi.

Đương nhiên là mĩ phụ ngay tức khắc nhận lời, nàng sợ rằng từ đây hạ thể đã không thể thỏa mãn cùng những nữ nhân khác sờ mó hay những tên nam nhân kia, chỉ cần nghĩ tới “con giun” của bọn hắn đã khiến nàng chán ghét. - Ngươi sẽ quay lại đây chứ?

Lương Tiểu Xuân dùng chăn mỏng che đi ngọc thể ngạo nhân ánh mắt có chút mong chờ nhìn qua thiếu niên.

Trần Duyên dang tay ôm kéo mĩ phụ lại gần, bàn tay lướt nhẹ trên lưng ong xuống tới đồn bộ.

- Không phải ta đã căn dặn nàng phải gọi là tướng công sao?

Hắn gằng giọng, tay đánh lên kiều đồn căng tròn đàn hồi.

Mĩ phụ ngượng ngùng, sau khi cùng hắn trong lúc “bão bùng” cưỡng ép nói ra những điều chính nàng lúc này nhớ lại cũng không thể nào tin nổi. Như là tiểu tình nhân bị bắt nạt, nàng im lặng quyết không mở lời dù tên sắc lang kia giở hết trò vui vẻ trên ngọc thể của mình.

- Nàng có muốn ta cùng ta rời đi không?

Mĩ phụ bị hắn hỏi ngược, chính nàng cũng không thể nào biết suy nghĩ của bản thân khi đối với hắn đặt ra nghi vấn. Chính nàng cũng không muốn cùng Trần Duyên phải tách rời, cùng hắn hơn một tuần trăng (1 tháng) “điên loan đảo phượng” Lương Tiểu Xuân hiểu rằng bản thân đã không thể sống thiếu hắn.

Nàng bị giằng co bởi gánh nặng môn phái cùng hạnh phúc khiến bản thân cũng không thể nào tìm ra lối thoát. Vẻ đẹp tuyệt sắc lại xuất hiện một chút suy tư Trần Duyên cũng không cần nàng phải lập tức nói ra đáp án, hắn hôn nàng thật sâu thỏ thẻ.

- Nương tử của ta, nàng không cần phải khiến bản thân nhiều tâm sự như vậy. Chỉ cần thực lực của tướng công hùng mạnh thì dù nàng có muốn vùng thoát cũng là điều không thể.

Hắn mang niềm tin mãnh liệt nhìn vào mĩ mục của nàng. Ngay tức khắc trái tim của Lương Tiểu Xuân đập mạnh, ngọc thể run lên. Nàng không ngờ nam nhân này lại là một kẻ bá đạo, nhưng cảm giác bị nam nhân này nắm trong tay lại không khiến mĩ phụ cảm thấy bài trừ mà lại có một chút mong đợi.

Chính nàng cũng thật sự mong chờ được cùng hắn một chỗ, mĩ phụ nhỏ giọng.

- Được, thiếp chờ chàng.

Trần Duyên cuồng hỉ cười lớn.

Sau một hồi an ủi Trần Duyên mặc lại y phục hôn mĩ phụ thật sâu, nàng lúc này đã không thể cử động đành phải để Trần Duyên tự mình rời đi.

Chương 103: Linh trùng khó đoán

- Tưởng đạo hữu mau dừng lại, nơi đây là cấm địa của trưởng lão ngoại nhân không được phép xâm nhập.

Bước ra khỏi tiểu đình, Trần Duyên đã nghe thấy tiếng động huyên náo. Tiếng nữ nhân không ngừng ngăn cản, hắn nhận ra đây là tiếng của Lan Anh. Còn Tưởng cô nương kia không cần phải nghĩ cũng biết là Tưởng Lệ.

Hết cách hắn đã tới đây hơn một tuần trăng, người ngoài nhìn vao sợ rằng cũng nghĩ hắn đã lành ít dữ nhiều.

- Các ngươi còn không mau tránh ra, Trần sư huynh đã một tuần trăng không đi ra. Nếu như huynh ấy có mệnh hệ gì ta… ta…

Nàng gào khảng cả giọng, chính nàng cũng không nhớ rõ bản thân xông vào bao nhiêu lần. Nhưng thực lực hữu hạn chỉ có thể bị những nữ đệ tử nơi đây đẩy ra thậm chí xuyết trọng thương.

Trần Duyên đã lâu ngày không đi ra khiến nàng càng lúc càng thấp thỏm, hôm nay nàng dự định sẽ liều mạng xông vào. Chỉ cần nghĩ tới Trần Duyên đã không còn nữa thì nữ nhân băng hàn như nàng liền không kiềm được hai dòng lệ tuông trào.

Nhưng thân ảnh mà nam nhân mà nàng mong chờ ngày đêm bỗng dưng xuất hiện, không còn giữ được vẻ lạnh lùng thường ngày, nàng dùng tốc độ nhanh nhất liều mạng xông tới. Những nữ nhân vốn cản trở nơi đó không ai bảo ai đều dừng lại cho nàng lướt qua.

Ôm chầm lấy Trần Duyên, Tưởng Lệ khóc ròng. Nàng như tiểu nữ hài không quan tâm tới xung quanh chỉ biết gào lên khóc lớn trước ánh nhìn của nhiều người. Không ngờ nữ nhân điên cuồng lãnh khốc lại có lúc lại như vậy.

Trần Duyên làm sao không hiểu Tưởng Lệ lại có cảm xúc mãnh liệt như vậy. Ôm chặt lấy nữ nhân, để nàng trúc hết nỏi nhớ mong. Nữ nhân thút thít dùng ánh mắt còn chút đỏ nhìn hắn.

- Thê tử ngoan, không phải trượng phu của nàng đã quay trở lại rồi sao? Nếu như nàng khóc nhiều thì mĩ mục sẽ sưng lên xấu xí lắm biết chưa.

Hắn diệu dàng an ủi, từ trong túi trữ vật lấy ra pháp kiếm. Bế Tưởng Lệ nhảy lên, chân đạp pháp kiếm đằng không trước sự ngỡ ngàng của Lan Anh.

- Chàng đạp pháp khí đằng không, chẳng lẽ chàng…

Từ trên cao nhìn xuống, Tưởng Lệ hoảng hốt không tin vào mắt mình.

- Hahaha đương nhiên là phu quân nàng đã trở thành tu sĩ Trúc Cơ kì hàng thật giá thật.

Tưởng Lệ khiếp sợ, cuối cùng nàng cũng đã hiểu tại sao Trần Duyên lại ở trong đó lâu tới như vậy. Mĩ nữ dựa vào lồng ngực hắn mỉm cười hạnh phúc.

Không phải kẻ nào vừa đột phá đã có thể phi hành, nếu như không ở cùng Nguyệt Nguyệt trong Hắc Lâm rừng rậm thì đừng mơ tưởng làm được như hắn.

Lan Anh còn chút ngẫn ngơ thì chựt tĩnh, nàng nhanh chóng bước tới đình viện.

- Thưa sư phụ đồ nhi Lan Anh xin diện kiến.

- Anh nhi ngươi có gì cứ nói.

Mĩ phụ thân thể đã mệt nhoài, không thể để hạ thể tràn ngập tinh hoa của hắn đi gặp người chỉ có thể nói vọng ra. - Trần Duyên hắn…

Lan Anh không một chút nghi ngờ.

- Từ giờ ngươi nên thêm hai chữ tiền bối trước mặt hắn.

Chính tai nghe thấy sư phụ xác nhận nàng có chút hụt hẫn, quay đầu cáo từ.

Đưa Tưởng Lệ về phòng Trần Duyên lập tức rời đi, hắn dự định ngay sáng mai sẽ xuất hành trở về Ma Kiếm Tông. Còn về phòng của hắn, nơi đây liền trở nên nhộn nhịp.

Biết tin Trần Duyên mất tích cả tuần trăng chúng nữ ngay lập tức chia nhau tìm kiếm. Hơn mười nữ nhân theo ước hẹn từ trước đều bái vào dưới trướng Tam trưởng lão chờ hắn. Chưa kịp gặp mặt tin tức hắn mất tích liền khiến các nàng lo âu. Vừa gặp mặt Trần Duyên thập nữ liền nhảy bổ vào người hắn khóc lớn.

- Hahaha nữ nhân của ta đúng là không tệ, các nàng có nhớ ta không?

Hắn ngã người vào các nàng, từng hương thơm sộc vào mũi khoan khoái. Tay heo lại loạn động, thần thông Thiên Hạ Hồng Lô đột phá khiến nhu cầu của hắn lại gia tăng, vừa nhìn thấy thập nữ như hoa như ngọc Trần Duyên không hề có sức đề kháng mà lao vào.

Chỉ có một đêm Trần Duyên không thể nào cùng thập nữ tận hứng, mặc dù có chút luyến tiếc nhưng hắn không thể không thu các nàng vào trong tiểu thế giới.

Tới bây giờ Trần Duyên mới có thể bình tĩnh xem xét lại tu vi của bản thân. “Đột phá Trúc Cơ một bước lên mây từ phàm hóa thần”. Tuy câu nói này có chút quá đáng nhưng cũng không sai biệt, Trần Duyên đã có thọ nguyên ngàn năm, điều mà tu sĩ dưới Trúc Cơ không thể nào đạt tới.

- Hừ tiểu tử ngươi đột phá Trúc Cơ mà không hề cho lão phu biết, sợ rằng ta biết được bí mật nhỏ của ngươi sao?
Não hải khai thông Chu lão ngay lập tức hiện ra, điều đầu tiên tất nhiên là lão một phen quát mắng khiến hắn to đầu.

- Hahaha chỉ là do ta quá hưng phấn nên không để ý, phải rồi Tiểu Mập Mạp tại sao không cùng Chu lão ra đây?

Trần Duyên cố ý chuyển chủ đề.

- Hài tử kia tạm thời không thể nào ra đây được.

- Hả chẳng lẽ Tiểu Mập Mạp nội thương tái phát.

Trần Duyên hốt hoảng nhìn vào bên trong, nơi Tinh Thần Trùng giờ đây xuất hiện một cái kén tơ trắng muốt.

Nhìn thấy vẻ lo lắng của hắn Ch lão có chút hài lòng nhẹ giọng.

- Tiểu tử ngươi đã đột phá Trúc Cơ đương nhiên linh trùng bổn mạng cũng theo đó mà phát triển. Nhờ hài tử này biến đổi lão phu mới biết được ngươi đã đột phá.

- Thì ra là vậy.

Trần Duyên thở phào nhẹ nhõm, hắn có thể cảm nhận được hơi thở của Tiểu Mập Mạp mới triệt để an tâm.

Đột phá Trúc Cơ khiến cảm nhận của Trần Duyen tinh mẫn gấp trăm lần trước kia, chỉ cần một chút lay động dù nhỏ nhất trong phạm vi trăm bước chân cũng không thể nào qua khỏi mắt hắn.

Lượng chân khí mãnh liệt chạy trong cơ thể khiến hắn cảm thấy tinh lực dồi dào.

- Tiểu tử ngươi còn chưa thể nào quen thuộc với tu vi hiện tại, tốt nhất nên ngoan ngoãn tĩnh tu một thời gian.

Chu lão nhắc nhỡ.

Nhân lúc Chu lão còn tại đây Trần Duyên ngay lập tức thỉnh giáo mối lo âu luôn khiến hắn phải đau đầu suy nghĩ.

- Hử ý ngươi là đám linh trùng kia nhàm chán không muốn giao phối sao?

- Người bị ngu à, chúng không làm thì ép chúng làm.

Lão viết ra một mảnh giấy nhỏ ghi tên một loại thuốc kì lạ ném cho hắn.

Chương 104: Kê xuân dược

Kế hoạch lập tức quay về của hắn đành phải dừng lại. Đúng như lời Chu lão, Trần Duyên vừa đột phá không vững chắc nếu như xuất hiện ngoài ý muốn thậm chí tu vi của hắn bị đánh rớt xuống Luyện Khí kì lúc đó thật sự là khóc không ra nước mắt.

- Trần Duyên tiền bối tiểu nữ Lan Anh xin diện kiến.

- Lan Anh đạo hữu mời vào.

Hắn sau khi nhận được dược phương của lão thì đành bó tay, những thứ bên trong hoàn toàn xa lạ. Cuối cùng đành lãnh giáo Lan Anh hi vọng nàng cung cấp một chút tin tức.

- Hahaha thật sự làm phiền đạo hữu.

Trần Duyên ngượng ngùng cười, hắn không hề biết nơi cư ngụ của nàng đành phải phóng ra truyền tin phù.

- Được Trần tiền bối kêu gọi cũng chính là niềm vinh hạnh của tiểu nữ.

Mĩ nữ cuối đầu duyên dáng nói. Hiện giờ khoảng cách giữa hắn và nàng đã dần rộng lớn trong giới tu tiên cấp bậc là thứ xâm nghiêm không thể nào xâm phạm, điều đó cũng khiến nàng không dám tùy tiện cùng hắn chuyện trò như trước đây.

Dù có chút không quen tai nhưng đây là trong môn phái, một chút lễ nghĩa không thể làm trái, Trần Duyên cũng không biết bắt ép nàng. Lấy ra dược phương đem tới trước mặt mĩ nữ.

- Lan Anh đạo hữu chẵng hay biết những linh dược ghi trong đây?

Nàng thận trọng tiếp nhận, nhìn vào dược phương ghi hơn mười loại khác nhau ngay lập tức mĩ mão trở nên đỏ hồng, mắt phượng có một chút khó tin nhìn về phía hắn.

- Chẳng lẽ những thứ này đạo hữu cũng chưa từng nghe nói tới?

Trần Duyên cũng không quá bất ngờ.

- Không phải, những linh dược được ghi trong đây tất cả tiểu nữ đều đã biết qua.

Lan Anh nhỏ giọng đáp lại, gương mặt cuối xuống không dám ngẫng lên.

- Thật tốt quá, lần này quả thật phải đa tạ đạo hữu.

Hắn hưng phấn quá độ không hề để ý đến tâm tình nữ nhân.
- Những dược liệu này hẵn rất trân quý, không biết đạo hữu có thể nói cho ta biết có thể kiếm chúng ở nơi nào?

- Tiền bối hiểu lầm, những thứ này cũng chỉ là linh dược cấp một thấp kém. Trong Hợp Hoang Môn lại nhiều không kể xiết, nội trong ngày hôm nay tiểu nữ sẽ cho người mang tới đầy đủ.

Lan Anh vội vàng lắc đầu. Chưa kịp đợi hắn nói vài câu khách sáo nàng liền cáo từ nhanh chóng rời đi.

Mặc dù có một chút nghi vấn nhưng Trần Duyên vốn không phải là kẻ thích lo chuyện bao đồng, hắn cũng không buồn hỏi. Đúng như đã hẹn, chiều hôm đó một nữ đệ tử xinh như hoa đem tới trao cho hắn túi trữ vật. Kì lạ là nữ nhân này cũng dùng ánh mắt kì quái nhìn chằm chằm khiến Trần Duyên cũng có chút khó hiểu.

- Vị đạo hữu này không lẽ trêm mặt tại hạ có dính gì sao?

- Không, không có. Cáo từ.

Thấy vẻ hoảng hốt của nàng đầu của Trần Duyên thật sự to bằng cái thố.

Gác bỏ mọi chuyện đau đầu ra phía sau hắn kiểm tra túi trữ vật, thấy số lượng bên trong không hề ít Trần Duyên vô cùng hài lòng.

- Có vẻ Lan Anh đạo hữu phí không ít công sức đây.

Hắn tế ra Loa Trùng Ốc, bên trong Phệ Huyết Trùng lúc này không khác gì Tiểu Mập Mạp chỉ biết nằm ỳ một chổ thu nhặt nguyên khí xung quanh. Nhìn qua ổ trứng lác đác vài quả Trần Duyên lại thở dài, không biết với tốc độ hiện nay phải mất bao lâu nữa hắn mới có thể gây dựng lại đội quân đông đảo như trước kia chứ nói chi là gia tăng số lượng.
Theo lời Chu lão, hắn lấy mỗi loại mười phần trực tiếp ném vào bên trong. Chỉ sau ba canh giờ thì…(18+)

Trần Duyên không khỏi kinh hỉ, hắn không ngờ những thứ linh dược đẵng cấp thấp này lại có tác dụng mạnh như vậy.

- Hừm, dược lực rất mạnh. Tiểu tử ngươi làm không tệ.

Chu lão cũng tỏ vẻ hài lòng.

- Không ngờ chỉ dùng mười phần linh dược mà lại có tác dụng.

- Hahaha đương nhiên, ta đã kê xuân dược thì không phải nhiều lời.

Lão không khỏi vô sĩ cười lớn.

- Cái gì xuân dược.

Lần này tới lược Trần Duyên lộ ra vẻ mặt quái dị.

- Có gì không đúng sao? Nếu không phải xuân dược thì ngươi nghỉ làm sao bọn chúng có thể sung mãn như vậy chứ.

Lão biểu môi.

- Tại sao lão nhân gia ngài không nói cho ta biết trước?

- Tiểu tử ngươi có hỏi sao?

- Ta kháo.

Trần Duyên ngã ngữa, cuối cùng cũng hiểu lí do mà Lan Anh cùng nữ đệ tử ban nãy nhìn hắn bằng ánh mắt cảnh giác. Sợ rằng tin Trần Duyên hắn lùng mua xuân dược đã truyền tai không ít người, sau này bước ra khỏi cửa lớn cũng phải che mặt đi.

Đám Phệ Huyết Trùng đang hì hục “cày cấy” (tự hiểu nha ^-^) cũng khiến gánh nặng trong lòng bấy lâu nay cũng nhẹ hẵn. Trần Duyên đả tọa lại bắt đầu thôi diễn trận pháp nhàm chán.

Chương 105: Yến tiệc tẩy trần

Trần Duyên song mục khép hờ, hắn đang không ngừng thôi diễn trận pháp trong đại não.

- Hử?

Từ bên ngoài, truyền tin phù xuyên qua khe cửa bay tới trước mắt hắn. Bắt lấy truyền tin phù, Trần Duyên tức khắc liền nhận ra kẻ đã truyền tin tới đây.

- Cuối cùng bọn người đó cũng không còn kiên nhẫn được nữa.

Phóng ra pháp kiếm, Trần Duyên đằng không hướng tới đại điện, nơi tập trung hầu hết cao thủ của Hợp Hoang Môn.

Từ trên cao, phía dưới những chấm đen nho li ti kia chính là những tu sĩ Luyện Khí kì. Hợp Hoang Môn chỉ là tiểu phái nên không thể nào cùng lúc bồi dưỡng hàng chục vạn đệ tử như Ma Kiếm Tông. Nhưng số lượng cũng hơn cả ngàn người, nếu như một thành trong số những kẻ bên dưới đột phá Trúc Cơ cũng đủ khiến Hợp Hoang Môn phải bái lậy phần mộ tổ tiên bốc khói xanh.

Trần Duyên đáp xuống trước thạch môn, điều đó cũng gây không ít nào nhiệt. Chúng đệ tử Hợp Hoang Môn chứng khiến hắn từ trên không đáp xuống cũng đủ để biết đối phương là tiền bối Trúc Cơ. Nhưng với số lượng Trúc Cơ kì mà đếm cũng chưa hết hai bàn tay trong môn phái thì Trần Duyên hắn chính là kẻ xa lạ khiến khắp nơi phải bàn tán.

Trong lúc chúng đệ tử hoảng loạn cuối cùng thân ảnh quen thuộc cũng vội vàng đi ra.

- Mong Trần Duyên tiền bối lượng thứ cho sự chậm trễ của tiểu nữ.

Lan Anh từ trong đám đông bước ra, nàng đứng chốn đông ngươi không khác gì “hạc giữa bầy gà”, thân thể uyển chuyển bước tới trước mặt chấp tay nghiêm cung lễ phép.

Nhìn xuống cặp đào tiên trắng hồng căng tràn sức sống lấp ló sau lớp đạo bào mỏng tăng Trần Duyên không khỏi thích thú. Nhưng đây không phải là nơi thích hợp để làm liều chỉ có thể tiếc nuối theo phía sau mĩ nữ đi vào trong đại điện.

- Hahaha Trần Duyên đạo hữu mời vào trong.

Hắn chưa kịp đặt chân vào thì bên trong đã xuất hiện tiếng mời gọi vọng ra.

Bảy kẻ sắc mặt đều có vẻ nhàn nhã không ngừng hướng tới Trần Duyên nở nụ cười. Trần Duyên nhanh chóng nhận ra mĩ phụ Lương Tiểu Xuân diện thanh bào, ánh mắt có một chút né tránh.

Không cần phải nghĩ, hắn liền đoán được bảy kẻ nơi đây chính là trưởng lão đức cao vọng trọng trong Hợp Hoang Môn. Chỉ nhìn tới đây thôi cũng đủ nhận ra khác biệt cực lớn giữa nơi đây cũng Ma Kiếm Tông.

- Trần Duyên đạo hữu, lão là Hàn Viên Thái Thượng Trưởng Lão của Hợp Hoang Môn. Nghe tin đạo hữu một bước hóa rồng trở thành tu sĩ Trúc Cơ liền nôn nóng gặp mặt, nhưng sợ làm kinh động tới đạo hữu nên phải đợi tới hôm nay mới có diệp diện kiến.

Lão giả da dẻ nhăn nheo đưa song thủ khô gầy làm dấu hiệu mời an tọa.

- Trần Duyên xấu hổ không dám nhận thịnh tình của chư vị.

Hắn cũng khách sáo chấp tay đáp lễ.
Động thân đi tới mộc tọa gần Lương Tiểu Xuân nhàn nhã ngồi xuống.

Bên trong đại điện trừ những nữ đệ tử xinh như hoa thì cũng chỉ có bảy kẻ, trừ Lương Tiểu Xuân thì chỉ còn hai nam nhân cùng bốn nữ nhân nhan sắc cũng có chút suất thần.

Cuối cùng Trần Duyên cũng hiểu tại sao đám nam nhân kia lại gấp gáp tới vậy. Không tính tới nữ nhân Kim Đan kì kia thì cao tầng trong môn phái chiếm số đông đều là nữ tu sĩ, còn bọn hắn chỉ có lão già gần đất xa trời kia cùng trung niên miệng chỉ căm như hến. Tên “độc thủ đại hiệp” kia sợ rằng cũng không quả khả quang bao nhiêu.

- Ngày hôm nay lão phu đại diện Hợp Hoang Môn mở yến tiệc tẩy trần cung hỉ Trần Duyên đạo hữu đột phá Trúc Cơ.

Đại yến kéo dài suốt nữa ngày nhưng tuyệt nhiên lão già kia không hề nhắc tới điều mà Trần Duyên hắn dự tính từ trước.

- Không lẽ bọn chúng thật sự buông xuôi, để quyền lực rơi vào tay kẻ khác.

Trần Duyên không ngừng nâng chung, luôn miệng chung vui nhưng tâm trí hắn lại có chút không hiểu.

- Hừ ta cũng rất muốn xem thử tính nhẫn nại của các ngươi ra sao.

Trần Duyên nghĩ thầm.

Hắn liền hướng Lương Tiểu Xuân nâng chung.

- Lương đạo hữu, ta đột phá Trúc Cơ nếu không có đạo hữu hộ pháp thì ta cũng không thể nào thuận lợi vượt qua. Li rượu này coi như là thay lời đa tạ của ta, nếu như Lương Đạo hữu có yều cầu gì không quá đáng ta liền có thể thay mặt tông môn xem xét.
Hắn hùng hồn, dứt lời liền nốc mạnh chung rượu. Liệt tửu nóng rang chảy vào cổ họng làm Trần Duyên hưng phấn.

Mĩ phụ nghe tới hai chữ “hộ pháp” liền đỏ mặt, hơn tuần trăng “hộ pháp” cho hắn khiến nàng đi lại cũng có chút ngượng ngùng. Nhưng Trần Duyên lại không hề để ý tới, thứ hắn để tâm bây giờ là sắc mặt của lão giã cùng trung niên kia.

- Hahaha Lương Trưởng Lão trùng hợp trở thành hộ pháp cho Trần đạo hữu chính là may mắn của nàng cũng chính là may mắn của chúng ta.

Lão cười lớn, ý của lão cũng đã quá rõ ràng. Hộ pháp kia chỉ là chuyện không đáng nhắc tới, điều đó cũng đủ khiến Trần Duyên khẳng định lão hồ li này không phải là không để tâm.

- Chẳng lẽ bọn chúng tìm ra kẻ có thể bỏ qua cái nhìn của Ma Kiếm Tông.

Một suy nghỉ tày đình bỗng chốc hiện ra trong đầu, mặc dù đó là chuyện khó mà tin được nhưng Trần Duyên quyết không bỏ qua dù đó chỉ là một phần triệu. Để một thế lực tồn tại tu sĩ Kim Đan rơi vào tay kẻ thù cũng đủ khiến tông môn đau đầu.

- Hàn Viên đạo hữu quá khách khí rồi, Ma Kiếm Tông ta ngàn vạn năm qua có tôn chỉ là không bao giờ bỏ rơi bằng hữu, còn đối với kẻ thù thì dù chỉ một ngọn cỏ cũng nhất quyết không để lại.

Trần Duyên gằng từng chữ, bên kia Lương Tiểu Xuân cùng năm nữ nhân trò chuyện cũng chợt yên lặng khó hiểu.

- Hahaha đương nhiên là Hợp Hoang Môn cùng chúng ta là đồng bạn không phải sao?

Hắn cười ha hả sử dụng ánh nhìn đầy ẩn ý hướng tới lão.

- Không sai, Hợp Hoang Môn chính là đồng minh thân cận của Ma Kiếm Tông.

Hàn Viên đứng dậy cầm chung rượu hướng tới hắn trầm giọng khẳng định. Đúng như hắn dự đoán, lão Hàn Viên lại bình thản như không nhưng trung niên kia lại không có công phi bất biến như lão. Sắc mặt hắn trở nên âm trầm, tuy song mục khép chặt nhưng tâm trạng liền trở nên nặng nề.

Dạ yến đã quá nữa đêm, Trần Duyên bộ dáng say khướt mặt mày đỏ gay có chút đứng không vững lắp bắp.

- Ha… tại…tại hạ cảm tạ chư vị đạo hữu, ta thật sự HỨC… không thể nào tiếp tục cùng các vị HỨC… chung vui. Chúng ta cáo…cáo từ tại đây.

- Trần đạo hữu quá khách khí rồi, ta còn mấy thứ coi như là một chút lễ vật nhưng có lẽ đành phải cho người mang tới sau.

- Cáo từ.

- Cáo từ.

Trần Duyên rời đi khiến cho những người khác cũng không còn hứng thú nán lại, từng câu cáo từ lần lượt vang lên. Hắn cười rạng rỡ như trời đất quay cuồng đạp pháp kiếm rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau