KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Tiểu hài tử, đan điền vấn đề

Trong khu rừng rậm rạp có lão giã ngồi trên tảng đá như lão tăng nhập định. Xung quanh được phủ kín bởi hằng hà sa số những cổ thụ có màu đen huyền cao rợp trời.

Rõ ràng là giữa trưa nhưng lại không có tia nắng nào xuyên qua tán lá, đây là điểm đặc trưng nhất của Hắc Lâm 1 khu rừng rậm tối tâm và ẩm thấp quanh năm.

- Oe…oe…oe.

Tiếng khóc chợt vang lên phá vỡ sự yên tĩnh chung quanh.

- Quái lạ chẳng lẽ ta nghe nhầm?

Lão tự hỏi mà cũng không tin vào tai mình, giữa rừng rậm tràn ngập yêu thú lại xuất hiên trẻ con.

Lão phóng đi như cơn gió hướng về phía tiếng khóc thì thấy 1 hài nhi bụ bẫm còn đang được quấn trong khăn bông.

- Này! Có ai ở đây không?

Lão vận chân khí hét lên, tiếng hét đinh tai nhức óc khiến yêu thú xung quanh hoảng sợ bỏ chạy.

Rồi có vẻ như để chắc chắn lão sữ dụng thần thức quét xung quanh 100 dặm nhưng rõ ràng không thấy ai, lão xoay lưng bỏ đi.

- Ách giữa đàng ai lại muốn quàng vào cổ chứ? Ngươi tự sinh tự diệt thôi.

Nhưng khi vừa quay đi thì lại có gì đó giữ lại.

- Quái lạ 1 ma tu như ta lại động phàm trần ư?

Rồi lão thở dài rồi bước lại gần hài nhi thì thấy 1 viên ngọc bội khắc chữ “ Trần” đang đeo trên cổ đứa bé.

- Ta gặp ngươi xem như là duyên vậy thì đặt ngươi tên là Trần Duyên để nhắc nhở ngươi cũng như ta tránh xa duyên nợ phàm tục để có ngày vấn đỉnh cửu thiên.

Lão ôm lấy đứa bé rồi đạp mây. Mâý tức sau liền xuất hiện phía trên 1 ngọn núi mà đỉnh của nó như lưỡi kiếm đâm xuyên qua tầng mây.

- Đây là Ma Kiếm Tông là nơi ta tu luyện và cũng chính là nhà sau này của ngươi.

Lão thì thầm với đứa bé.

Xuân đi thu đến đứa bé năm nào đã trở thành 1 thanh niên khôi ngô. Nhưng lúc này hắn đang ngồi nhập định trên bồ đoàn từng giọt mồ hôi thấm đẫm gương mặt. Bỗng dưng hắn phun ra 1 ngum máu, mặt trở nên tái nhợt.

- Lại thất bại lần nữa, đây là lần thứ mấy rồi? Ông trời, tại sao ông lại bất công đến vậy?

Trần Duyên hét lên trút bỏ cơn tức giận.

Thiên phú tu tiên quyết định bởi 2 thứ đầu tiên là kinh mạch, thứ 2 là đan điền. Kinh mạch như vòi nước linh khí lấy được càng nhiêù phụ thuộc kinh mạch có lớn, dẻo dai hay không. Đan điền như hồ trữ nước đang điền lớn thì chứa được nhiều linh khí trong lúc sử dụng pháp quyết hay đột phá không dẫn đến tình trạng thiếu hụt chân khí.

- Bản thân ta có kinh mạch lớn so với người khác gần như gấp đôi mà đan điền thì lại quá nhỏ tích trữ chân khí không đủ. Thân là luyện khí tầng 3 mà Khống Vật Quyết nho nhỏ của luyện khí tầng 1 mà không thi triễn được.

Trần Duyên thầm nghĩ. Rồi hắn đứng lên đi ra khỏi phòng tu luyện, bước đến trước động phủ thì thấy truyền tin phù. Bóp nát thì biết là của sư phụ hắn gọi hắn đến, lập tức phong bế động phủ rồi mở ra huyễn trận lấy tốc hành phù dán vào chân rồi phóng thẳng đến chỗ sư phụ.

- Duyên nhi vào đi Trần Duyên vừa đến gần động phủ chưa kịp sử dụng truyền tin phù thì bỗng nghe tiếng của sư phụ vang lên trong đầu.

- Thỉnh an sư phụ.

Trần Duyên từ từ tiến vào chấp tay cúi đầu thật sâu thể hiện sự kính trọng đối với sư phụ. Phía trước Trần Duyên là 1 lão giã gồi ngay ngắn trên bồ đoàn cũng chính là người đã mang hắn về từ rừng rậm. Kì lạ 1 điều lão gĩa gần như không thay đổi gì so với 15 năm trước.

- Duyên nhi ngươi laị hấp thu chân khí vượt quá đàn điền nữa rồi đúng không?

Mặc dù Duyên Trần không nói gì nhưng nhìn vào ánh mắt quật cường của hắn thì lão giã đã hiểu được phần nào.

Lão thở dài, thân là Tứ trưởng lão 1 trong Thập Đại Kim Đan của Ma Kiếm Tông mà lại bất lực không không chữa trị cho đệ tử của mình được.

- Ta gọi ngươi tới đây để nhắc nhở ngươi hôm nay là ngày tàng kinh các mở ra luyện khí tầng 3 trở lên được phép đi vào tuyển công pháp.

- Đệ tử đã rõ thưa sư phụ.

Trần Duyên cung kính. Hắn làm sao không biết sư phụ dụng tâm lương khổ muốn hắn lượng sức mà làm. Nhưng hắn không thể không liều mạng, lớn lên trong giới tu chân cũng là sự bi ai. Xung quanh ai cũng pháp lực cao cường, đằng vân giá vũ thì làm sao có thể cam tâm chịu kiếp sống bình thường.

- Thôi được rồi ngươi đi đi.

Lão giã phẩy phẩy tay.

- Đệ tử cáo lui.

Đi ra khỏi động phủ, Trần Duyên hít hơi sâu lấy lại vẻ ngoài thản nhiên như thường ngày rồi bước nhanh đến tàng kinh các.

Trước sân có gần trăm đệ tử trước cổng chờ đợi, pháp quyết tu luyện mỗi cảnh giới chỉ nên chủ tu 1 pháp quyết nên số đệ tử đến cũng không nhiều. Tàng kinh các vẻ ngoài cũ kĩ không biết đã sừng sững ở đây bao nhiêu năm có tất cả 4 tầng. Tầng 1 nhiêù sách nhất đủ loại thiên kì bát quái do những tiền bối đi khắp nơi ghi chép lại, tầng này đệ tử được ra vào tự do để gia tăng kiến thức. Tầng 2 là công pháp tu luyện dành cho luyện khí kì, tầng 3 dành cho trúc cơ kì, tầng 4 là kim đan kì. Từ tầng 2 trở lên mỗi lần lên 1 đại cảnh giới sẽ được vào 1 lần tuyển 1 pháp quyết tu luyện và 1 công pháp ra, thì nếu muốn vào lần nữa thì phaỉ nộp lên số lượng điểm cống hiến nhất định.

Trần Duyên vừa bước đến bậc thềm thì nghe thấy tiếng trâm chọc từ phiá sau.

- Tưởng là ai thì ra là Trần đại thiên tài xin cho Ngô này hữu lễ.

Từ đằng xa đi đến 1 thanh niên dáng ngoài cao lớn bước đi hữu lực đôi mắt sắc lẽm thể hiện rõ sự gian manh. Hắn là Ngô Thiên là cháu trai của Bát Trưởng Lão, khác với Duyên Trần hắn từ nhỏ đã là thiên tài được nhiều người công nhận nhưng gia gia hắn thực lực lại yếu hơn Tứ Trưởng Lão rất nhiều, ăn nhiều thiệt thòi nên đến đời con cháu quan hệ cũng không tốt đẹp gì.

Trần Duyên ngoảnh mặt làm ngơ xem như không thấy hắn vẫn bước đi hướng vào tàng kinh các.

- Hừ ta gọi nguời 1 tiếng thiên tài mà ngươi nghỉ là thật à, 1 tên phế vật 15 tuổi mới bước vào luyện khí tầng 3. Tài nguyên ngươi sử dụng đút cho heo ăn họa may nó còn mạnh hơn cả ngươi.

Ngô Thiên hét lên, bởi vì gia gia hắn đấu không lại sư phụ của Trần Duyên nên có rất nhiều thiên tài địa bảo vốn dĩ có thể giúp cho hắn tăng cao cảnh giới thì lại rơi vào tay Tứ Trưởng Lão dùng để bồi dưỡng tên phế vật này.

Hắn năm nay 13 tuổi mà đã luyện khí tầng 6 mà tài nguyên tu luyện lại không bằng Trần Duyên đúng là trời cao không có mắt mà.

Trần Duyên không mảy may để ý đến vì hắn biết Ngô Trần đang kiếm cớ để hắn kiềm nén không được mà chống lại cho tên kia có lí do ra tay, thậm chí là phế bỏ. Mặc dù Ma Kiếm Tông là ma môn đại phái các đệ tử huyết sát rất nặng, thường xuyên có trường hợp đệ tử đột nhiên biến mất. Nhưng Trần Duyên dù gì vẫn là đệ tử trân truyền của Tứ Trưởng Lão nên không phải ai cũng dám không lí do gì mà đụng đến.

Thấy Trần Duyên không mắc mưu, 2 tay Ngô Thiên nắm chặt lại suy nghỉ điều gì đó rồi quyết định buông tha quay người rời đi.

- Trần Duyên ngươi được lắm tông môn luận bàn dành cho luyện khí kì 3 năm 1 lần còn 2 năm nữa, đến lúc đó ta đã là luyện khí kì tầng 9 thậm chí là luyện khí kì nguyên mãn, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là đau khổ đến lúc đó dù ta có giết ngươi thì lão gia hỏa kia cũng không làm gì được ta.

Thấy Ngô Thiên rời đi Trần Duyên biết tên đó sẽ không buông tha dễ dàng như vậy, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Điều cần làm bây giờ là phải trở nên mạnh mẽ, có thực lực trong tay thì bao nhiêu nhẫn nhục hôm nay ta sẽ hoàn trả gấp trăm lần.

Bước vào tàng kinh các trước cổng có 1 lão giã nằm trên chiếc võng đang đu đưa, nhìn laõ da nhăn nheo giống như đã bước nữa bước vào quan tài. Nhưng Trần Duyên không dám khinh thường bước tới trước chấp tay cung kính hô:

- Kính xin tiền bối cho phép đệ tử vào tàng kinh các lựa chọn công pháp và pháp quyết.

Trần Duyên chưa kịp ngẩn đầu thì có cảm giác có người sau lưng chạm nhẹ tay lên lưng mình. Đang muốn thoát ra thì lại nghe giọng nói ồm ồm của lão giã:

- Đứng yên không được cử động.

Trần Duyên nhìn phía trước chiếc võng còn đang đu đưa mà người thì đã không còn.

- Ừm...ừm thì ra là vậy.

Lão giã gật đầu vaì lần liền nói:

- Ngươi là mộc thuộc tính thì hãy đến bên kệ chứa mộc pháp quyết ở cuối dãy tầng 2 mà lựa chọn. Luyện khí tầng 3 à, vậy ngươi được lựa chọn 1 môn công pháp và 1 môn pháp quyết suy nghĩ cẫn thận đừng tham công bỏ gốc lấy ngọn.

- Đa tạ ý tốt của tiền bối.

Hắn chắp tay hành lễ rồi cất bước lên tầng 2. Đi thẳng 1 mạch đến dãy chứa mộc công pháp không cần để ý đến những hệ khác. Đùa à học công pháp khác hệ các nguyên tố tương khắc lẫn nhau nhẹ thì tàng phế suốt đời, nặng thị thân vong đạo tiêu nên không ai làm những chuyện ngu ngốc thế cả.

Chương 2: Hóa Mộc Quyết

Trần Duyên đi tới dãy sách để mộc công pháp, từng cuốn sách dày có mỏng có xếp ngăn nắp trên kệ sách gần trăm cuốn. Lật đi lật lại nhiều cuốn pháp quyết khác nhau, mỗi loại có đặc trưng riêng như: “Trường Xuân Quyết” tăng khả năng hấp thụ mộc linh khí nếu tu đến đại thành thì tốc độ hấp thu linh khí sẽ tăng 2 thành so với công pháp bình thường khác. “Bách Thảo Quyết” tên như ý nghĩa làm bạn với cỏ cây tăng tốc độ tu hành khi ở nơi cây cỏ rậm rạp rất thích hợp với các tu sĩ hay trồng linh cốc hoặc linh dược.

Trần Duyên lật rất nhiều pháp quyết nhưng không có loại nào hợp với mình, chủ yếu là tăng tốc độ hấp thu linh khí mà kinh mạch của hắn đã hấp thu vượt mức cho phép của đan điền rồi nêú tu luyện những pháp quyết này chẵng khác gì lâý độc bồi độc.

Đang lúc nang giải thì giọng nói ồm ồm của lão giã lại vang lên:

- Vẫn chưa tìm được pháp quyết thích hợp à?

Trần Duyên quay lại thì thấy lão giã đứng gần đấy nhìn về phía mình.

- Vấn đề cơ thể của ngươi ta đã nghe tứ sư đệ kể lại, đúng là nan giải!

Lão giã cười nhẹ bật than.

- Tiền bối người là…

Trần Duyên khẽ thốt.

- Ta là sư huynh của sư phụ ngươi, ngươi có thể gọi ta là nhị sư bá.

- Đệ tử bất kính xin kính chào nhị sư bá.

Trần Duyên cũng bất ngờ không thôi trong Ma Kiếm Tông, Tông Chủ không bàn thế sự tĩnh tâm tu luyện thì Nhị Trưởng Lão là người có thực quyền thứ 2 chỉ sau Đại Trưởng Lão.

- Hôm nay ta ở trước Tàng Kinh Các cốt là để chờ ngươi.

- Thì ra mọi chuyện đều do sư phụ sắp xếp ai ngờ lão nhân gia người lại nhắc nhỡ mình đến đây.

Trần Duyên nghỉ thầm bỗng cảm giác cay cay khóe mắt.

- Nghĩ gì hả tiểu tử còn không lại đây, không nể mặt sư phụ ngươi là sư huynh đệ cùng ta vào sinh ra tử nhiều lần thì cần gì cái thân già phải cất công tới tận đây chứ.

Nghe thấy thế Trần Duyên liền cười hì hì trên mặt còn tia xấu hổ đia tới.

- Đa tạ nhị sư bá ân đức này đệ tử không bao giờ quên sau này sẽ dày công báo đáp.

- Xì… đợi ngươi báo đáp thì ta đã ở sau dưới 3 tấc đất rồi.

Lão xì mũi cười.

- Mặc dù không báo đáp lão nhân gia ngài thì cũng có thể báo đáp con cháu của ngài a.

Trần Duyên ngại ngùng cười nói.

- Thôi không cần ngươi quan tâm hôm nay ta đến đây chủ yếu là giúp nguơi giải quyết vấn đề đan điền của ngươi.

- Mặc dù tứ sư đệ đã nhờ vã nhưng ta vẫn chưa tìm được cách giải quyết triệt để vấn đề.

Lão vừa nói vừa liếc mắt nhìn Trần Duyên như ý muốn nói gì rồi lại thôi.

Trần Duyên cũng đăm chiêu suy nghĩ chợt hắn nhận ra:

- Nhị sư bá lão nhân gia ngài noí là “triệt để” vậy thật ra là có cách đúng không?

Lão liền thở dài.

- Ngươi đúng là rất nhạy bén đúng như những gì tứ sư đệ nói về ngươi. Đúng là ta có cách nhưng mà…

Thấy lão chần chừ Trần Duyên gắp muốn chảy nước rồi.

- Kính xin sư bá chỉ điểm chỉ cần có 1 tia hi vọng dù thân tử đạo tiêu đệ tử cũng không hối tiếc.

- Haiz!!! Thôi được rồi đừng nói là ta không cảnh báo cho ngươi biết, tu luyện pháp quyết này đến nay đã có không dưới 10 người mà người nào cũng bị pháp quyết phản phệ thân tử đạo tiêu. Ngươi đã nghe rồi đó nguơi còn muốn tu luyện nữa hay không.

Lão thở dài rồi ngay sau đó là nét mặt thận trọng hẵn lên. - Kính xin sư bá truyền thụ đệ tử thà chết bất hối.

4 chữ “thà chết bất hối” nói ra đã làm cho bản tâm Trần Duyên vững tựa Thái Sơn, một lòng cầu đạo vô kiên bất tồi.

Lão giã chợt sững sốt rồi lại phá lên cười:

- Ha…ha…ha hay hay giỏi cho “thà chết bất hối” đúng là có thầy hay ắt có trò giỏi. Đây ngươi cầm lấy đi bản pháp quyết này tên là “Hóa Mộc Quyết” một bản pháp quyết hiếm thấy được lưu truyền từ thời thượng cổ, được ta và sư phụ ngươi tìm thấy trong một bí cảnh xa xưa. Mà sư phụ ngươi hệ phong còn ta hệ hỏa nên không tu luyện được đem bán thì tiếc nên cất giữ, giờ đây thì truyền lại cho ngươi hi vọng ngươi không cô phụ bản pháp quyết này kiên trì tu hành ngày nhập đại đạo.

Trần Duyên hai tay run run nhận bản pháp quyết, bên ngoaì như 1 cuốn sách bình thường không rõ chất liệu có vẻ như đã rất cũ nhìn không ra năm tháng. Chỉ nổi bật có 3 chữ lớn màu xanh ngoài bìa “Hóa Mộc Quyết”.

- Công pháp này tên “Hóa Mộc Quyết”, tên như ý nghĩa khi ngươi tu luyện pháp quyết này thì cơ thể ngươi như bị hóa mộc. Nếu ngươi sai lầm trong lúc tu luyện thì cơ thể ngươi dần bị mộc hóa thân tử đaọ tiêu.

- Thế nào là sai lầm kính xin sư bá chỉ điểm.

Trần Duyên cẩn thận dò hỏi.

- Sai lầm ở đây cũng bắt nguồn từ lợi ích cực lớn mà pháp quyết này mang lại. Điều mà ai cũng thèm thuồng ở pháp quyết này là sự cô đặc chân khí.

Đang nói thì lão cố ý liếc nhìn Trần Duyên đang mang vẻ mặt hứng thú nóng lòng lắng nghe lão liền cười trộm rồi lập tức yên lặng.

Thấy vậy mặt Trần Duyên lập tức đen lại thầm nghĩ:

- Lão gia hoả này đúng thật là lão ngoan đồng mà.

Thấy Trần Duyên nét mặt càng lúc càng khó coi thì lão cười phá lên:

- Ha...ha...ha có phải ngươi đang thầm chửi ta phải không.

Trần Duyên như meò bị đạp đuôi vội nói:

- Không có đệ tử sao dám nghỉ như vậy chứ.

Nói thì nói như vậy, hắn đã âm thầm hỏi han lão gia hỏa cả chục lần.

- Tu đạo là cầu trường sinh, là khoảng thời gian cô đơn, buồn tẻ ngươi phải tự mình đốn ngộ không phải chuyện gì cứ thỉnh giáo tiền bối là có thể giải quyết.

Lão giã thấm thía nói.
Trần Duyên như nhận ra điêù gì mắt hắn sáng lên vội cuối đầu:

- Tạ ơn nhị sư bá chỉ điểm đệ tử đã hiểu.

Lão giã thỏa mãn cười nói:

- Ngươi ngộ tính không sai, tiễn Phật thì tiễn đến Tây Thiên ta sẽ chọn cho ngươi công pháp phù hợp.

Nói rồi lão liền phất tay 1 cuốn công pháp màu nâu cũ dày gần nữa đốt tay từ kệ sách bay ra lơ lững giữa không trung trước mặt Trần Duyên.

Trần Duyên 2 tay đón lấy thì thấy công pháp có ghi “Khô Mộc Tiểu Pháp”.

- Công pháp này là quyển thứ nhất của “Khô Mộc Công” là công pháp làm nên tên tuổi của Ngũ Trưởng Lão, nhờ công pháp này mặc dù chưa tu luyện đến đại thành nhưng trong tông môn ngoài trừ sư phụ ngươi, ta, Đại Trưởng Lão và Tông Chủ ra ít ai thắng được hắn. Dù có thắng được cũng không ai giết được hắn.

Lão giã chắt lưỡi thầm than.

- Công pháp này vừa phụ trợ vừa luyện thể có thể nói là một trong những công pháp toàn diện nhất của tông môn ta ngươi cứ đem về từ từ suy ngẫm.

Trần Duyên liền thắc mắc.

- Thưa nhị sư bá công pháp mạnh như vậy tại sao tông môn lại ít người tu luyện đến vậy.

Trần Duyên thắc mắc như vậy cũng có lí của mình, chẵng lẽ công pháp naỳ có gì thiêú xót hay phải cái giá quá đắt tương tự như “Hóa Mộc Quyết”.

- Cũng không có gì nguy hiểm chỉ là điều kiện tu luyện quá mức hà khắc, mới bước đầu tu luyện đã khiến hơn 9 thành người bỏ cuộc. Đó chính là chân khí phải tinh thuần hơn bình thường 2 thành, mà đó mới là bước đầu tiên càng lên cao điều kiện càng khắt khe. Mà phải tu luyện tầng thứ 2 trở lên thì công pháp này mới thật sự phát huy uy lực của nó.

Trần Duyên trắc lưỡi thầm nghĩ: cũng đúng ngay cả pháp quyết làm tinh thuần chân khí mạnh nhất của luyện khí kì thì tu luyện đến đại thành cũng chỉ tinh thuần 2 thành, mà trúc cơ trở lên thì luyện công pháp của luyện khí kì để làm gì.

- Thôi được rồi ngươi đi đi.

Lão giã ngáp một hơi thật to tỏ vẻ buồn ngủ ý tứ trục khách rõ ràng.

- Đệ tử cáo từ, cảm tạ ơn truyền pháp hôm nay của sư bá.

Nói rồi Trần Duyên xoay người rời đi.

Trần Duyên vừa đi khỏi thì lão giã chợt lên tiếng:

- Còn nhìn gì nữa ra đi ta biết sư đệ đã đến đây từ đầu rồi.

Ngay lúc đó một người xuất hiện mặt áo bào màu tro không ai khác chính là sư phụ của Trần Duyên.

- Tại sao đệ không tự tay đưa pháp quyết cho hắn chứ. Mặc dù pháp quyết để chỗ ta nhưng đó là 2 ta cùng tìm được, nếu đệ muốn cho đệ tử của mình tu luyện thì cứ tới lấy làm cực cái thân già này.

Lão giã hỏi rồi cũng chợt hiểu ra liền cười khổ.

- Ngươi không muốn làm vậy bởi khác nào tự tay giết đệ tử của mình đúng không?

Trầm ngâm chút cuối cùng Tứ Trưởng Lão cũng lên tiếng.

- Ta nhìn Trần Duyên lớn lên nên biết rõ lòng nhập đạo kiên định đến mức nào. Cứ nhìn hắn mỗi ngày đều đau khổ thu nạp chân khí vào đan điền nhỏ bé của hắn để đột phá bình cảnh như thế thì ta cho hắn toại nguyện.

- Một lần cố gắng còn hơn sống 1 kíêp bình phàm suốt đời.

Nói rồi hắn đằng không bay đi.

- Rõ ràng ngoài lạnh trong nóng mà còn mạnh miệng. Ai ngờ rằng một Phong Ma giết người như ngóe lại cũng có lúc như thế này.

Vậy rồi lão cũng lững thững bước đi.

Chương 3: Bước đầu khổ tu

Trần Duyên bước nhanh về động phủ mở ra hộ pháp đại trận rồi vào phòng tu luyện. Hắn đã gấp đến mức không chờ được nữa.

Đầu tiên mở “Hóa Mộc Quyết”, tầng thứ nhất pháp quyết không nhiều nên chỉ sau nữa ngày đã học thuộc nhưng lại quá thâm ảo, Trần Duyên hầu như không hiểu gì.

“Hóa Mộc Quyết” chia làm chín tầng, tầng đầu đại thành có thể khiến chân nguyên cô đặc lại trở nên tinh thuần 5 thành. Còn những tầng khác thì khi nào đại thành thì tầng tiếp theo mới xuất hiện.

- Hừ lão gia hỏa này rõ ràng không có tu luyện nên không biết được tầng trên như thế nào mà lại giả đò cao minh.

Trần Duyên thở dài hoàn toàn bái phục sự lưu manh của lão ngoan đồng này.

Tiếp theo đọc điều kiện để tu luyện pháp quyết thì chợt ngớ người. “Hóa Mộc Quyết” cần tu luyện ở nơi mộc hệ linh khí nồng đậm, nhưng nồng đậm đến mức nào thì pháp quyết khá tốt bụng có ghi hẳn vào đó. Cần 1 cây linh thảo cấp 1 mộc thuộc tính Giáp đẵng, đọc tới đây thì Trần Duyên muốn hỏi thăm tổ tiên kẻ viết ra cuốn pháp quyết này vài lần.

- Sao không đi ăn cuớp luôn đi 1 cây linh thảo cấp 1 thấp nhất là bính đẳng mà đã 5 khối hạ phẩm linh thạch, mà hàng tháng luyện khí đệ tử chỉ có 1 khối hạ phẩm linh thạch. Còn hắn có sư phụ chống lưng mỗi tháng cũng chỉ có 3 khối hạ phẩm linh thạch.

Mà phẩm chất được chia làm 5 cấp, mỗi cấp chia làm Bính, Đinh, Ất, Giáp (được áp dụng cho linh thảo, vũ khí, công pháp, yêu thú, thiên phú v...v...).

Cấp 1 dành cho Luyện Khí kì, cấp 2 dành cho Trúc Cơ kì, cấp 3 là Kim Đan kì, cấp 4 là Nguyên Anh kì, còn cấp 5 đó chỉ là trong truyền thuyết hắn tình cơ từ trong 1 cuốn cổ thư biết được.

Mà mỗi lần từ Bính lên Đinh lên Ất lên Giáp thì tiêu tốn gấp 5 lần mà còn chưa tính đến sự quý hiếm của chúng có khi lên gấp 10 lần.

Một cây linh thảo cấp 1 Mộc thuộc tính Giáp đẵng đã gần bằng 1 Một cây linh thảo cấp 2 Đinh đẵng rồi ít nhất cần 600 khối hạ phẩm linh thạch. Với mỗi tháng 3 khối hạ phẩm nguyên thạch bọ của Trần Duyên thì không biết năm nào tháng nào hắn mới gom đủ tiền nữa.

Trong lúc Trần Duyên đang vò đầu bức tai không biết làm gì thì một ý nghỉ chợt hiện ra tiến vào Hắc Lâm câù may, nhưng ý nghỉ vừa sáng lên liền bị dập tắt.

Đừng có giỡn chơi, với thực lực của Trần Duyên chơi đùa với 1 số mãnh thú thì còn được. Cấp 1 yêu thú đã có thực lực ngang với Luyện Khí kì đã tu luyện ít nhất là tiểu thành công pháp và pháp quyết rồi. Với cỡ như Trần Duyên 10 tên cũng không đủ cho 1 con yêu thú giết nữa.

Đang trong lúc rối rắm thì truyền tin phù bay tới đó là của sư phụ.

- Duyên nhi tới động phủ cuả ta.

Nghe vậy Trần Duyên cố gắng dẹp hết mọi suy nghĩ trong đầu lấy lại tư thái bình thản hằng ngày bước ra. Trần Duyên biết sư phụ vì lo chữa trị cho mình đã phải chạy hết Đông Tây Nam Bắc tìm đủ đường Trần Duyên không muốn mang bộ mặt uể oải tới gặp lão nhân gia.

Khi tới gần cửa động phủ vẫn là giọng nói quen thuộc, cũng tự động đi vào.

- Trần Duyên thỉnh an sư phụ.

- Ngươi có điều gì phiền não sao.

Lão cười như không cười.

- Sư phụ đồ nhi không có.

Trần Duyên thẳng thừng chối.

- Không cần phải chối vội.

Nói rồi lão ném 1 bụi cây về phía này.
Trần Duyên vội vàng nhận lấy. Hắn trố mắt nhìn.

- Sư phụ, cái này...

Lão phất tay ngắt lời hắn.

- Không cần phải nói, ta đã nghe nhị sư bá của ngươi nói hết rồi. Cây linh thảo này tài nguyên phụ trợ cuối cùng ta đưa cho ngươi, từ giờ cho đến Trúc Cơ kì ngươi tự lo đi ta sẽ không thêm bất cứ tài nguyên nào cho ngươi nữa.

Mặc dù là nói vậy Trần Duyên biết sư phụ không muốn tỏ ra mềm lòng trước mặt hắn.

Lần nay nếu thành công thì sẽ có khả năng tự kiếm linh thạch, còn thất bại thì chết thôi những linh thạch sau đó còn cần sao?

- Được rồi ngươi đi đi.

Lão giã thở dài ra lệnh trục khách.

Khoé mắt Trần Duyên cay cay, rồi bỗng nhiên quỳ xuống đầu đập mạnh xuống đất.

- Sư phụ! Đời này kiếp này nếu đệ tử không thể phụng hiếu cho lão nhân gia ngài thì nguyện kiếp sau cũng muốn trở thành đệ tử phụng hiếu cho sư phụ.

Lão giã quay mặt vào trong như không muốn ai thấy mặt mình vào lúc này, hồi lâu sau lão chỉ Ừm 1 tiếng.

Nghe vậy Trần Duyên dập đầu 3 lần xuống đất máu đỏ tươi rồi bước ra, trên mặt thể hiện rõ sự quyết tâm không thể lay chuyển.

- Duyên nhi, lần này là sinh hay tử thì tùy thuộc vào nguơi rồi.

Lão thở dài thầm nói.
Bước nhanh về phía động phủ, Trần Duyên liền bước vào phòng tu luyện tẩy uế sạch sẽ trên cơ thể tinh lực tràn đầy rồi trồng bụi linh thảo xuống đất kế bên bồ đoàn.

Bụi linh thảo đó là Tam Diệp Thảo mỗi nhánh có 1 lá, khi đủ 3 nhánh thì sẽ trở thành Giáp đẵng. Là loại đứng đầu trong cấp 1 linh thảo có tác dụng bình tâm dưỡng khí trong lúc tu luyện.

Trần Duyên ngồi xuống tĩnh tọa nhưng không tu luyện ngay mà lĩnh ngộ pháp quyết. Lần ngồi xuống này vậy mà đã 5 ngaỳ trôi qua dù tu hành nhưng mới Luyện Khí kì thì chỉ giỏi chịu đựng hơn người thường thôi, vẫn phải ăn cơm uống nước mới sống được.

Trần Duyên mở mắt ra liền vội vàng lấy bình đan dược lấy ra 1 viên Ích Cốc đan cho vào miệng. Ích Cốc đan giúp cho tu sĩ nhịn ăn uống trong 3 ngày.

Trừ thân phận lệnh bài, cấp 1 pháp bảo Bính đẵng và đạo bào chỉ phát 1 lần ra, thì mỗi tháng đệ tử luyện khí kì được nhận 1 viên hạ phẩm linh thạch và 1 bình 3 viên Ích Cốc đan

Trần Duyên nhờ có sư phụ được nhận gấp 3 bình thường. Mà còn có thêm túi trữ vật đồng thời được mở động phủ, 2 đặc quyền này chỉ có ở trên thân tu giả Trúc Cơ kì mới có, xung quanh chúng đệ tử đặt cho rất nhiều biệt danh như: quần là áo lược, tiểu bạch kiểm v...v....

Mỗi lần nghe vậy Trần Duyên cũng đều không tức giận nói laị:”đầu thai cũng phải có bãn lĩnh, ai bảo các ngươi không bằng ta. Ta khuyên các ngươi về nhà tập luyện vài lần nâng cao bản lĩnh đi”.

Sau khi tĩnh tâm Trần Duyên đã hoàn toàn lĩnh ngộ tầng thứ nhất của “Hóa Mộc Quyết”, hắn vận công miệng lẵm nhẵm pháp quyết hút từ từ từng tia mộc linh khí Tam Diệp Thảo vào cơ thể.

Từng tia linh khí đi qua kinh mạch vào đan điền, chẳng mấy chốc đan điền của Trần Duyên trở nên căn tràn. Đây chính là lúc quyết định, chỉ khi đan điền hết chỗ chứa thì mới có thể áp súc linh khí. Hắn liền vận pháp quyết bổng nhiên đan điền ép chặt lại nén số linh khí nhỏ đi so với trước đây. Quá trình này đau đớn như chết đi sống lại, hắn vẫn cắn răng chịu đựng.

Cuối cùng cũng xong Trần Duyên có cảm giác như mình vừa dạo qua Quỷ Môn Quan 1 lần. Sau khi kiểm tra cơ thể thì không có bất kì điều gì xảy ra, khi kiểm tra đến đan điền thì thấy linh khí tinh thuần hơn rất nhiều.

Rồi Trần Duyên vui mừng chợt nhận ra chân khí bị cô đặc lại khiến đan điền chứa được nhiều linh khí hơn bình thường.

- Vậy khi “Hóa Mộc Quyết” tầng 1 đại thành thì đan điền của hắn như là lớn ra 5 thành. Nhưng mà đây là chân khí vừa tinh thuần vừa cô đặc thì diệu dụng rất nhiều không phải lớn thêm 5 thành có thể so sánh.

Trần Duyên ngồi xuống cố vượt qua cơn đau tiếp tục nít đầy đan điền của mình, cho tới khi đan điền của hắn ngập tràn linh khí tinh thuần mới thôi.

Trần Duyên đứng dâỵ thỏa mãn nhìn qua bụi Tam Diệp Thảo đang mừng thầm thì chợt phát hiện ra bụi cây đã xuống sắc, rõ ràng là do mình hút đi mộc linh khí của cây.

Mặc dù sự thay đổi đó là rất nhỏ, hắn biết linh thảo cũng hấp thu linh khí, hắn lấy trong túi trữ vật ra 2 viên hạ cấp linh thạch để duới gốc cây.

Trần Duyên lấy “Khô Mộc Tiểu Pháp” từ trong túi trữ vật ra bắt đâù tu luyện. Lâu lắm rồi mới có tâm trạng thoải mái thế này, nhân lúc rèn sắt khi còn nóng Trần Duyên muốn luyện luôn công pháp.

“ Khô Mộc Tiểu Pháp” công pháp loại luyện thể, khi sử dụng da dẻ bên ngoài co rút lại chia làm 2 tầng ngoại luyện và nội luyện. Ngoại luyện làm cho cơ thể cứng cáp tăng sức mạnh vật lí nắm đấm như búa tạ, ngón tay như mũi giáo, cơ thể như thiết giáp. Nội luyện tôi luyện cốt cách cứng cáp, nội tạng trở nên đàn hồi chịu đựng nhiều đòn tấn công của đối thủ. Phụ trợ là tăng cảm ứng đối với mộc linh khí.

- Đây rõ ràng là công pháp hoàn mĩ đồng thời còn tuyệt phối với “Hóa Mộc Quyết” nếu như vậy thì ta không cần phải tu luyện thêm công pháp nào của Luyện Khí kì nữa.

Trần Duyên thầm nghĩ.

Điều kiện để tu luyện “ Khô Mộc Tiểu Pháp” tiên quyết phải là chân khí phải tinh thuần hơn 2 thành, sau đó cần ngâm trong bồn pha Hắc Phong Độc.

- Quên mất phải đợi chân khí tinh thuần 2 thành mới có thể bắt đầu tu luyện.

Trần Duyên tự trách thầm.

Chương 4: Tu luyện Khô Mộc Tiểu Pháp

Thế rồi 1 tháng sau đó Trần Duyên miệt mài khổ tu, bỗng nhiên cơ thể của hắn nóng lên là cảm giác vừa quen vừa lạ, đã bao nhiêu năm rồi hắn không có cảm giác này đó là đột phá.

Trần Duyên ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn rồi 1 tiếng nổ nhẹ phát ra từ trong cơ thể(ta biết các đạo hữu nghĩ gì mà, không phải vậy đâu ^_^). Luyện Khí kì tầng 4 cuối cùng cũng đột phá.

- Cái này rõ ràng là vô tình trồng liễu liễu thành hoa ta chỉ muốn tinh luyện chân khí nào ngờ vô tình đột phá. Chân nguyên cũng tinh thuần 2 thành rồi đúng là song hỉ lâm môn.

Trần Duyên mừng thầm.

- Cũng đến lúc luyện “ Khô Mộc Tiểu Pháp” rồi.

Nói là làm lấy trong túi trữ vật 1 cái thùng gỗ lớn sử dụng hỏa thuật đun sôi nước. Trần Duyên xưa đâu bằng nay chân khí của hắn cô đặc lại giúp hắn sử dụng chân khí ít hơn các tu giả khác. Hắc Phong Độc được chuẩn bị từ trước, Hắc Phong vốn là dã thú nên giá trị không cao được dùng chế thuốc chữa thương cho phàm nhân.

Sau khi pha thành 1 thùng lớn, bên trong toàn những thứ đen nhão nhẹt bốc mùi khó ngửi. Trần Duyên liền nhảy vào thùng ngồi xếp bằng vận công pháp hấp thu thứ chất lỏng đen sệt kia. Việc còn lại để cho chân khí tinh thuần chạy dọc khắp cơ thể.

10 tức đầu vẫn không có gì xảy ra, bổng 1 tiếng hét quái dị ré lên. Cơn đau làm cho mặt mũi Trần Duyên trở nên vặn vẹo, cơ thể liên tục co dật như hàng ngàn hàng vạn con kiến đang cắn vào xương tủy.

- Chịu...chịu...chịu đựng phải chịu đựng.

Trần Duyên hét lên nhưng cơn đau khiến miệng hắn co quắp lại nói không rõ lời.

2 canh giờ sau cuối cùng cơn đau đã qua, sự nhẹ nhàng, sảng khoái chạy trong cơn thể khiến Trần Duyên ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Khi tỉnh dậy, 1 quyền hưũ lực đánh vào không trung khiến không khí xung quanh tản ra.

Trần Duyên mừng thầm, chưa vận công pháp mà lực quyền đã mạnh hơn lúc trước. “ Khô Mộc Tiểu Pháp” tầng thứ nhất ngoại luyện rốt cuộc gần đạt đến tiểu thành.

(tiểu thành, trung thành, đại thành, viên mãng là để chỉ độ thuần thục đối với công pháp và pháp quyết, ý chỉ 33%, 66%, 99%, 100%. Sẵn nói luôn cho các đạo hữu dễ hiểu)

Nhắm 2 mắt, da dẻ của Trần Duyên bắt đầu khô lại. Vận sức hắn ra 1 quyền về phía trước, tảng đá vỡ thành trăm khối.

- Ha...ha...ha ít nhất cũng phải đạt 600 cân lực, lực lượng này phải đến Luyện Khí tầng 6 mới đạt đến.

Hắn hưng phấn cười rộ lên.

- Đã hơn 1 tháng trôi qua cũng là lúc báo bình an với sư phụ.

Nói rồi hắn đứng lên rời khỏi động phủ.

Đang đi trên đường Trần Duyên nghe thấy tiếng động từ xa truyền đến.

- Rõ ràng là tiếng đánh nhau, lại gần xem thử.

Trần Duyên thầm nghĩ rồi phóng qua. Nếu như là trước đây hắn chắc chắn sẽ đi thẳng không quan tâm đến những thứ không liên quan đến mình. Nhưng lần này thực lực có điểm tiến bộ nên lá gan biến lớn hắn tò mò tiến lại gần.

Từ xa đằng sau bụi cây không ai khác chính là Duyên Trần, hắn đang ẩn núp xem cảnh gần đó có 2 tên đang chiến đấu. 1 trong đó cũng chẳng xa là gì đó là Ngô Thiên, tên không ít lần muốn ra tay với hắn. Tên còn lại là Triệu Khiến đệ tử thiên tài mới quật khởi gần đây.

- Triệu Khiến, ngươi biết điều thì giao Thanh Lân Quả ra, nể tình sư huynh đệ đồng môn ta tha cho ngươi 1 mạng.

Ngô Thiên cười gằng.

- Tên chó chết Ngô Thiên kia, ngươi tưởng ta không biết ngươi thèm thuồng Thanh Lân Quả từ khi ở Đổi Bảo Điện sao?

Triệu Khiến căm hận hét lớn.

Thì ra khi Triệu Khiến dùng điểm cống hiến đổi lấy Thanh Lân Quả ở Đổi Bảo Điện thì bị Ngô Thiên nhìn thấy. Sau 1 hồi ép mua ép bán không thành, không thể ra tay ở chốn đông nguời, Ngô Thiên bám theo đến đây âm mưu cướp bảo vật.

- Ngươi cân nhắc thật kĩ đi, ta và ngươi đều là Luyện Khí 6 tầng nếu đấu tiếp sẽ lưỡng bại câu thương.

Triệu Khiến mạnh miệng.

Thật lòng hắn không muốn ra tay với Ngô Thiên chút nào nhất là trong tông môn. Hắn chỉ là 1 tiểu thiên tài không có ai chống lưng dù thắng hay thua thì hắn cũng là kẻ chịu thiệt. Triệu Khiến sử dụng kế hoãn binh để Ngô Thiên biết khó mà lui.

Nào ngờ Ngô Thiên cười to. - Triệu Khiến ơi là Triệu Khiến, ngươi nghĩ bản thân có thể so sánh với ta sao.

Ngô Thiên lao đến rút bảo kiếm từ túi trữ vật chém về phiá trước. Đó là “Xích Hỏa Kiếm Pháp” 1 môn pháp kĩ cấp 1 hỏa thuộc tính Giáp đẳng, 1 đường hỏa diễm vạch không chém tới.

Triệu Khiến thấy vậy vội dùng pháp kĩ “Phong Thành Pháp” pháp kĩ cấp 1 phong thuộc tính Ất đẳng. Liền hóa giải chiêu kiếm của Ngô Thiên.

Ngay lúc đó Triệu Khiến bỗng nhiên ngã xuống, tường gió vỡ nát. Từ bã vai đi xuống hiện ra vết chém ghê nguời dài gần 2 gang tay.

Hắn vội vàng lấy từ trong người 1 lọ đan dược “Hồi Thương Đan” là đan dược cấp 1 Bính đẳng trút hết vào miệng, vài giây sau vết thương liền cầm máu.

Triệu Khiến hoảng sợ nhìn về phía Ngô Thiên, đây là bi ai của kẻ không có nội tình. Hắn ở ngoại môn làm nhiệm vụ kiếm điểm cống hiến suốt 3 năm mới đổi được 1 môn Ất đẳng công pháp, gần như vô địch cùng cảnh giới ở ngoại môn mà không thể chống nổi 1 chiêu của đối thủ.

Ngô Thiên lại gần nói:

- Ngươi đưa ta Thanh Lân Quả được rồi chứ, đừng nghỉ rằng ta không dám giết ngươi.

Triệu Khiến không dám đánh cược với mạng sống cuả mình liền vội vàng lấy từ trong người ra Thanh Lân Quả ném qua.

Ngô Thiên hừ lạnh xoay người rời đi.

Trong bụi cây gần đó Trần Duyên vẫn bất động theo dõi diễn biến từ đầu đến cuối. Hắn đợi cho Triệu Khiến rời đi mới bước ra.

- Haiz... không ngờ ta còn cách xa người khác đến vâỵ. Ngay cả Triệu Khiến hắn cũng không phải là đối thủ thì sao mơ tưởng đến trả thù Ngô Thiên.

- Cũng may là ta chứng kiến trận đấu này, nếu không sau này ăn thiệt thòi lớn cỡ nào.

Trần Duyên thầm nhũ.

“ Khô Mộc Tiểu Pháp” dù hoàn thiện đến cỡ nào thì cũng là công pháp luyện thể. Dùng để bảo mệnh phút cuối thì được, tu giả có ai lại nhào tới cận chiến tay đôi không. Chỉ sợ ngươi chưa xuất quyền thì đã bị pháp kĩ hành hạ đến chết rồi, hắn cần 1 môn pháp kĩ tấn công kẻ địch từ xa.

- Chuyện đó tính sau trước mắt là đi thỉnh an sư phụ rồi đi kiếm điểm cống hiến đổi 1 pháp kĩ mới được.

Nghĩ rôì hắn tiếp tục đi tiếp.

- Duyên nhi à vào đi.
Giọng nói quen thuộc vang lên.

- Đồ nhi bái kiến sư phụ.

- Tu luyện pháp quyết không có gì bất thường chứ?

Lão nhìn hắn.

- Nhờ ơn sư phụ mọi chuyện tới hiện tại đều thuận lợi.

Trần Duyên cung kính nói.

- Ừm, các nghi vấn trong tu luyện ngươi cứ hỏi đi hôm nay ta sẽ giải đáp cho ngươi.

Cả ngày hôm đó 2 sư đồ người nói kẻ nghe, kẻ hỏi người giaỉ đáp mới đó đã hết ngày.

Trần Duyên nhận được lợi ích hết sức to lớn.

- Tu hành là đi từng bước, chuyện gì cũng lượng sức mà làm.

Cuối cùng lão nói.

- Tạ ơn sư phụ, đồ nhi cáo lui.

Trần Duyên lui ra.

Trời đã tối, Trần Duyên cũng về động phủ của mình ngồi tu luyện.

Sáng hôm sau hắn đi từ rất sớm, đến Cống Hiến Điện nhận nhiệm vụ. Nhiệm vụ cũng được chia làm nhiều loại khác nhau, Luyện Khí kì như hắn chỉ được nhận nhiệm vụ cấp 1.

Có Bính đẵng dành cho Luyện Khí tầng 3-4, Đinh đẵng dành cho Luyện Khí tầng 5-6, Ất đẵng dành cho Luyện Khí tầng 7-8, Giáp đẵng dành cho Luyện Khí tầng 9-viên mãn.

Mặc dù còn rất sớm nhưng cũng có vài tu giả ở đó, bọn hắn nhìn thấy Trần Duyên cũng rất bất ngờ, tên quần là áo lược này mà cũng thiếu tài nguyên tu luyện sao? Mà dù có thiếu thì những nhiệm vụ này không phải là thứ hắn có thể hoàn thành được.

- Này Trần phế vật ngươi cũng tới đây nhận nhiệm vụ sao? Bây giờ còn sớm những nhiệm vụ như cắt cỏ trong vườn linh dược hay cày đất trong ruộng linh mễ chưa có đâu.

Thạch Tân vốn là tên đệ tử Luyện Khí kì tầng 5 ghen ghét Trần Duyên từ lâu tìm được cơ hội lên tiếng.

Mọi người xung quanh liền cười theo, đây là ma môn là nơi chém giết chỉ có vài câu nói nhục nhã này mấy lão gia hỏa ngồi xung quanh không cần để ý tới.

- Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi.

Trần Duyên không thèm nhìn hắn nhàn nhạt nói.

Mọi người xung quanh bất ngờ nhìn hướng Trần Duyên rồi lại nhìn sang Thạch Tân kia xem hắn sẽ làm gì.

Tên kia tức giận đến đỏ mặt trước mọi người lại bị 1 tên phế vật làm nhục. Hắn siết nắm quyền không báo trước lao đến 1 quyền hướng về phía Trần Duyên.

Mấy lão gia hỏa ngồi đó cũng bị giật mình trở tay không kịp, ai nghĩ rằng Trần Duyên sẽ đáp trả lại đồng thời tên đệ tử kia lại cục súc như vậy bị nói có 1 câu mà đã ra tay.

Mấy lão chuẩn bị ra tay, dù Trần Duyên có phế vật đi chăng nũa cũng là đệ tử thân truyền của Tứ Trưởng Lão. Hắn có bề gì thì bọn họ cũng khó ăn nói.

Nhưng mấy lão chưa kịp ra tay thì có 1 bóng đen thước tha phóng tới trước tặng 1 cước lên mặt khiến tên Thạch Tân kia bay thẳng ra ngoài cống hiến điện.

Thân ảnh đáp xuống là 1 tiểu nha đầu chỉ khoảng 12, 13 tuổi tóc còn buối tròn ở 2 bên, vừa đi lại có tiếng chuông ngân phát ra từ chiêc chuông nhỏ đeo bên hông trong rất vui tai.

Cô gái nhỏ vừa xuất hiện chúng đệ tử liền lui ra, nói giỡn tiểu bà nương này là hòn ngọc trên tay của Thất Trưởng Lão, là nữ trưởng lão duy nhất trong Thập Đại Kim Đan của Ma Kiếm Tông độc công siêu quần. Mà tiểu bà nương này lại được chân truyền từ Thất Trưởng Lão một thân độc công có chút thành tựu.

Chương 5: Nhiệm vụ đầu tiên, kẻ theo dõi

Thân ảnh đáp xuống là 1 tiểu nha đầu chỉ khoảng 12, 13 tuổi tóc còn buối tròn ở 2 bên, vừa đi lại có tiếng chuông ngân phát ra từ chiêc chuông nhỏ đeo bên hông trong rất vui tai.

Cô gái nhỏ vừa xuất hiện chúng đệ tử liền lui ra, nói giỡn tiểu bà nương này là hòn ngọc trên tay của Thất Trưởng Lão, là nữ trưởng lão duy nhất trong Thập Đại Kim Đan của Ma Kiếm Tông độc công siêu quần. Mà tiểu bà nương này lại được chân truyền từ Thất Trưởng Lão một thân độc công có chút thành tựu.

Tiểu la lị nhảy chân sáo, dáng vẻ thiên chân vô tà đến gần Trần Duyên. Nàng tên là Hà Diệu, từ nhỏ được mang từ bên ngoài về. Xung quanh không có ai dám lại gần nàng vì sợ độc công của Thất Trưởng Lão, ngoại trừ Trần Duyên.

Từ nhỏ hắn đã chạy đi chơi khắp Ma Kiếm Tông, thường xuyên dắt tiểu la lị này đi phá làng phá sớm. Lúc thì nhổ lông con sâm cầm quý của Thất Trưởng Lão, lúc thì bức râu tiểu Hà Miêu mà sư phụ hắn nuôi để trông chừng động phủ. Có thể nói là không việc ác gì không làm.

Kể từ khi bắt đầu tu luyện thì hắn và Hà Diệu không còn gặp nhau như trước nữa nhưng mỗi lần gặp lại tiểu la lị luôn làm nũng đòi hắn dẫn đi chơi.

- Tiểu nha đầu lâu rồi không gặp tu vi tinh tiến rất nhiều đấy.

Trần Duyên nở nụ cười trêu trọc.

- Nha đầu cái gì, muội sắp trở thành 1 thiếu nữ rồi đấy.

Tiểu la lị vừa nói vừa cố ý ưỡn ngực lên theo kiểu bà cô đây đã trưởng thành rồi.

Trần Duyên phì cười:

- Được rồi muội sắp trở thành thiếu nữ rồi.

- Khi nào lớn muội sẽ làm thê tử của sư huynh.(sướng quá rồi còn gì^_^)

Trần Duyên mặt đen lại không ngờ tiểu nha đầu này vẫn còn nhớ lời hứa lúc nhỏ.

- Ca ca khi nào lớn thì muội sẽ làm thê tử của huynh.

1 tiểu nha đầu khoảng chừng 7 tuổi ngây thơ nói. (7 tuổi?? Ngây thơ VL)

- Được thôi, nhưng phải đợi muội trưởng thành đã.

1 đứa bé kháu khỉnh nói.

Kí ức tràn về trong đầu Trần Duyên như mới hôm qua. Hắn chợt ngẫng người thì thấy Hà Diệu mở đôi mắt to tròn nhìn hắn, ho khan 2 cái hắn quyết định đổi chủ đề.

- Hôm nay sư muội tới đây để nhận nhiêm vụ à?

- Không muội muốn trả nhiệm vụ, muội đã xuống núi làm nhiêm vụ đã nữa tháng rồi cũng may là gặp sư huynh. Đợi muội nhận điểm cống hiến xong sư huynh dẫn muội đi chơi nhé.

Trần Duyên bất đắc dĩ lắc đầu từ chối.

- Không được bây giờ ta phải nhận nhiệm vụ không dẫn muội đi chơi được.

- Nhưng đan điền của sư huynh? Chẵng lẽ đã hoàn toàn bình phục rồi.

Hà Diệu suy đoán nhìn về phía Trần Duyên.

- Đã không có trở ngại gì nữa.

Tiểu nha đầu phồng má xoay đi chỗ khác.

- Thôi được rồi còn 4 tháng nữa là Tết Âm lịch đến lúc đó ta đưa muội tới Dạ Thành đi dạo được không.

Trần Duyên đành phải hứa với nàng.

Tiểu nha đầu quay phắc lại mỉm cười lém lỉnh nhìn hắn, đâu còn chút gì vẻ buồn bã ban đầu.

- Huynh đã nói rồi không được thất hứa.

Nói rồi Hà Diệu phóng đi như bay sợ hắn lại đổi ý.

Nhìn thấy cảnh này Trần Duyên mới biết hắn bị 1 tiểu nha đầu lừa. Cười khổ hắn tiếp tục tìm kiếm nhiệm vụ.

Các đệ tử xung quanh tản ra, chuyện vui đã hết ở lại cũng không có gì để nhìn.

- Tên tiểu bạch kiểm kia xuốt ngày chỉ biết bám váy nữ nhân, nhận nhiệm vụ tông môn thì hết 9 thành là xuống núi. Đến lúc đó chính là tử kì của ngươi.

Thạch Tân ở sau bụi cây gần đó nghiến răng ken két.

Nhiệm vụ cấp 1 là phong phú nhất từ Bính đẳng tới Giáp đẳng có mấy trăm loại khác nhau, có đơn đã độc hành nhiệm vụ, có đội nhóm nhiệm vụ đủ cả.

Trần Duyên đi tới bàn để Bính đẳng nhiệm vụ thì thấy. Nào là giữ vườn linh dược 1 tháng 2 khối linh thạch hạ phẩm, lóc xương linh thú 10 con 1 viên hạ phẩm linh thạch, thu hoạch linh mễ 1 tháng 3 viên hạ phẩm linh v...v....

Hắn trực tiếp bỏ qua mà chuyển sang bàn để nhiệm vụ Đinh đẳng.

Có vài nhiệm vụ hợp ý hắn. Tìm Hồi Thương Thảo cấp 1 Đinh đẵng 5 viên hạ phẩm linh thạch 1 cây không giới hạn.

- Hồi Thương Thảo là linh dược chủ yếu để luyện thành Hồi Thương Đan đúng là cung không đủ cầu a.

Trần Duyên thầm nghĩ.

Mang về 7 túi độc của Tam Đoạn Xà 30 viên hạ phẩm linh thạch, lưu ý đệ tử Luyện Khí tầng 3-4 nên đội nhóm từ 3 đệ tử trở lên.

Mang về 10 cái răng nanh của Hắc Bức 50 viên hạ phẩm linh thạch, lưu ý đệ tử Luyện khí tầng 6 trở lên đồng thời hành động 1 mình vì Hắc Bức rất nhạy dễ dàng phát hiện kẻ thù.

Sau 1 hồi suy nghĩ Trần Duyên quyết định chọn nhiệm vụ Tam Đoạn Xà.

Hắn đến bàn tiếp nhiệm vụ gặp nữ đệ tử trẻ tuổi.

- Cho ta tiếp nhiệm vụ mang về 7 túi độc của Tam Đoạn Xà.

Trần Duyên đạm mạc nói.

- Ngươi đóng dấu vào tờ giấy này xác định nhiệm vụ.

Nữ đệ tử nói, nàng cũng không quan tâm tu vi của Trần Duyên là gì. Ma môn khôn sống mống chết, nếu hắn biết lượng sức mình đồng hành cùng đồng môn nếu không, dù chết cũng đáng.

Trần Duyên rời đi, về tới động phủ hắn chuẩn bị cho chuyến hành trình dài.

Hầu hết nhiệm vụ của Ma Kiếm Tông đều ở Hắc Lâm, đi đến nơi dù cưỡi ngựa cũng mất 5 ngày đường chưa tính đến thời gian hoàn thành nhiệm vụ thì dự tính cũng phải hưn nữa tháng là ít. Những thứ như Hồi Thương Đan, Ích Cốc Đan là không thể thiếu.

Trần Duyên lấy ra một cái áo mỏng hiện lên ánh bạc nhìn không tầm thường.

Đây là Nguyệt Nội Giáp pháp khí cấp 1 Giáp đẵng, được may bằng sợi lấy từ Nguyệt Mộc Đay loại cây dây leo chỉ có thể phát hiện khi trăng tròn.

Nội giáp này vốn là pháp khí bảo mệnh mà sư phụ tặng cho hắn, nhưng chưa ra ngoài lịch luyện lần nào nên vẫn nằm trong góc đến bây giờ. Lần này mới có dịp dùng tới.

Sau khi chuẩn bị hoàn thành, hắn bước ra phong bế cửa động, khởi động phòng thủ đại trân. Việc cuối cần làm là gửi truyền tin phù cho sư phụ báo về việc hắn phải ra ngoài lịch luyện.

Trần Duyên đi thẳng 1 mạch xuống chân núi, tới chuồng ngựa của tông môn mướn 1 con Xích Lân Mã. Tương truyền tổ tiên của loài Xích Lân Mã này là hỗn huyết giữa Xích Thố và Thủy Lân.

Mặc dù đã qua rất lâu không ai có thể chứng minh thực hư như thế nào nhưng Xích Lân Mã vẫn là phương tiện đi lại được tu sĩ Luyện Khí kì ưa thích. Ngoài trừ ngày đi ngàn dặm ra thì Xích Lân Mã có thể chạy 3 ngày 3 đêm không nghỉ. Trần Duyên mướn 1 con Xích Lân Mã 10 ngày 1 viên hạ phẩm linh thạch, nếu làm mất thì phải bồi thường 200 viên hạ phẩm linh thạch. Mặt hắn đen lại thầm nghĩ:

- Dù có chuyện gì thì cũng không thể làm mất con ngựa này.

Trần Duyên lên ngựa phóng như bay về phía trước. Lần đầu xuất môn đi xa, hắn cảm giác bầu trời mặc chim bay, biển khơi mặc cá lặn.

Do quá hưng phấn Trần Duyên không hề nhận ra từ lúc rời khỏi tông môn luôn có 1 kẻ theo dõi hắn.

- Đúng là chim non mà, ta cứ nghĩ ngươi sẽ chờ 1 thời gian tăng lên thực lực rồi mới xuất hành. Không ngờ là vội vã đi không những vậy mà còn xuất hành 1 mình nữa chứ. Đúng là ông trời giúp ta rồi.

Kẻ theo dõi Trần Duyên không ai khác chính là Thạch Tân, tên đệ tử vừa nằm bẹp dưới đất nhục nhã trước cửa Cống Hiến Điện.

Hắn bám theo Trần Duyên trả thù là thứ yếu, cốt là hắn đã thèm muốn tài sản của Trần Duyên từ lâu. Cất chứa của đệ tử thân truyền của Kim Đan trưởng lão giàu có tới bước nào.

- Chỉ cần giết ngươi rồi hủy thi diệt xác thì ai biết là ta làm.

Hắn vừa nghĩ vừa cười thầm trong bụng như thể Trần Duyên đã là cá nằm trên thớt.

Cưỡi ngựa hết 2 ngày đường, Trần Duyên nghỉ chân ở quán trọ ven đường.

Khi hắn bước vào quán trọ thì 1 tên tiểu nhị dáng người thấp bé nhanh nhẩu chạy tới.

- Khách quan tới dùng bữa hay nghỉ lại ạ?

- Cả 2.

Trần Duyên không mặn không nhạt nói.

- Dẫn ngựa của ta vào chuồng chăm sóc cẩn thận, cho nó ăn thật no.

Tiểu nhị liền gọi ngựa phu dắt Xích Lân Mã đi rồi dẫn Trần Duyên đến nhận phòng. Bước đến phòng hắn liền móc ra mấy khối ngân lượng đưa cho tiểu nhị rồi căn dặn:

- Giờ thân mang cơm lên phòng ta.

Tiểu nhị mừng rỡ vội vâng vâng dạ dạ rồi xuống lầu tiếp tục công việc.

1 lúc sau có kẻ mặt hắc bào bước vào.

- Cho ta đặt phòng sát ngay phòng của tên mới vào.

Hắc bào nhân nói.

Tiểu nhị nghe liền biết có chuyện không ổn, trong lúc hắn đang do dự hắc bào nhân quát:

- Nhanh lên ta đang gấp.

Áp lực của Luyện Khí 5 tầng làm tên tiểu nhị không thở nổi hốt hoảng dẫn hắn đi nhận phòng.

Vào phòng, Trần Duyên ngồi tĩnh tọa trên giường, không phải là hắn không muốn tu luyện mà ở đây làm gì có linh mộc Giáp đẵng mộc thuộc tính cho hắn tu luyện.

Giờ thân đến tiểu nhị rất đúng giờ mang cơm lên cho hắn. Trong lúc dùng cơm Trần Duyên phát hiện có mảnh giấy trên mâm cơm, hắn lật ra xem.

- Ở bên phòng khách quan có hắc bào nhân có vẻ là đang theo dõi ngài, cẩn trọng.

Trần Duyên nghi hoặc, ai lại theo dõi hắn. Rốt cuộc có mục đích gì.

Nghĩ mãi không ra hắn quyết định không suy nghĩ nữa.

- Tên kia chọn phòng sát bên thì đêm nay hẵng có biến. Nếu hắn dám qua ta sẽ cho hắn điều bất ngờ.

Trần Duyên lấy trong túi trữ vật ra 1 bình nhỏ, đắp chăn lên gối rồi rắc cái thứ bột màu đen lên. Quá trình làm rất cẩn thận như sợ bị dính vào người.

Chuẩn bị xong mọi thứ hắn thổi đèn chui xuống gầm giường.

Đêm hôm đó quả nhiên từ ngoài cửa số có bóng đen bước vào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau