KHÔNG SỢ BIẾN THÁI CHỈ SỢ BIẾN THÁI HƠN..!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không sợ biến thái chỉ sợ biến thái hơn..!!! - Chương 41 - Chương 45

Chương 32-3: Chương Phụ: Rung động đầu tiên (2)

Sau chuyện kia, cuộc sống cấp hai của tôi vẫn tiếp diễn bình thường, ngoại trừ việc ba "chiêu mộ" tôi thành hướng đạo sinh.

Hằng ngày, ngoài việc học trên trường ra thời gian còn lại là sinh hoạt với đoàn Trưởng, cũng chính là ba tôi. Ông ấy dễ tính với mọi thứ nhưng chỉ cần liên quan đến hướng đạo thì cả con gái ruột cũng "không từ thủ đoạn"...

"Ô ăn quan, trốn tìm, đá banh, tán dép, bắn bi, đám nhóc trong xóm... Chị phải lìa xa các em rồi... hu hu..."

Khả năng thích ứng môi trường của tôi được ba rèn luyện rất mạnh, ví dụ như: tìm dấu vết, hoạt động lửa trại, các loại nút thắt, giải mật thư, leo núi, vượt rừng...

"Ba à! Trả lại tuổi thơ cho con..."

Ở nhà bị áp đặt ra sao khi đến lớp tôi đều phải xả hết. Năm tôi lên lớp chín mới bắt đầu dậy thì muộn, tâm sinh lý bất ổn dẫn đến tính cách thất thường.

Điển hình cho việc này là tôi hay nổi giận vô cớ. Bạn cùng bàn với tôi là một cậu nhóc mập mạp, thích ăn vụng trong lớp. Tôi thường dùng phấn để phân ranh giới chỗ ngồi. Mỗi lần cậu nhóc "vượt biên" tôi đều dùng thước dùng tay đánh, cấu không thương tiếc. Nếu cái bàn chia làm ba phần, nữ vương tôi đây chiếm hết hai, cậu nhóc kia chỉ biết im lặng không dám nói. Đôi khi buồn buồn tôi còn ăn vụng bánh, vì cậu ta phản ứng chậm chạp nên lúc nào tôi cũng lấy trộm được đồ, có lẽ cậu ta sợ tôi mách cô nên không dám cất đi, khuôn mặt đáng thương, cái tay lúc nào cũng cố bảo vệ sao cho không bị tôi lấy ăn quá nhiều.

Tôi nghĩ người mập mạp thì tính cách cũng hiền lành, hơn nữa cậu ta không chấp nhặt với đứa hay lên cơn điên như tôi là may mắn lắm rồi.

"Nhớ mùi vị của bánh gai ghê! Ngon phết!"

...

Kết thúc cấp hai, tôi chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh vào lớp mười. Thành tích qua các năm tôi đều khá nên làm bài cũng rất dễ dàng. Điều đáng hận là trong lúc thi môn Toán có một tên ngang nhiên giật bài của tôi chép.

"Mẹ nó, tôi hiền quá mà!"

Sau khi dò lại kết quả thì tôi làm sai khi đặt x nhầm thành y, cậu bạn kia vừa vặn chỉ chép mỗi phần đó. Kết quả khỏi phải nói, tôi đậu trường trọng điểm, cậu ta rớt vào trường bán công.

"Đáng đời!"

Cuộc sống trung học của tôi mở đầu bằng việc chia ban Xã Hội và Tự Nhiên. Tất nhiên là tôi chọn Xã Hội vì khả năng "chém bừa, nói điêu" trong văn của tôi thuộc hàng đỉnh cao.

Đồng phục cho nữ sinh là áo dài, mẹ sắm luôn đôi guốc bảy phân cho tôi. Bà nói rất quan ngại về chiều cao khiêm tốn đến đáng thương nên ép tôi phải mang giày cao gót.

Hằng ngày, tôi đều có thói quen đi học trễ. Vào giờ đó, trên đoạn đường kia cũng xuất hiện một cô gái đạp xe hì hục, để chân trần, đôi giày thì nằm vất vơ trên giỏ xe. Cô đạp bán sống bán chết, đến đoạn thả dốc thì xe chạy nhanh đến nỗi vượt luôn cả xe gắn máy...

"Thôi, lần này tôi không muốn bình luận thêm nữa, chỉ cần nhìn ánh mắt của người trên đường là hiểu..."

Lớp tôi học có một tên ẻo lả tên là Công, biệt danh là "thái giám công công". Hằng ngày, cậu ta soi mói các bạn nữ mặc nội y màu gì, lâu lâu còn nói toạc ra cho cả lớp biết khiến bạn nữ ấy xấu hổ. Tôi trả đũa bằng cách rình coi quần sịp của cậu ta vì bạn nữ kia là bạn thân duy nhất ngoài đám con trai ra.

Việc rình coi này quá dễ dàng vì cậu ta thích mặc quần đáy ngắn, chỉ cần cậu ta lên bảng làm bài thì đều lộ hàng cả, tôi ngồi đầu bàn quan sát rồi viết giấy chuyền cho cả lớp xem, ai nấy đều cười sặc sụa. Có một ngày công công phát hiện chạy đến mắng tôi:

- Con kia! Mày nghĩ mày đang viết cái gì vậy hả?

Tôi cầm tờ giấy đọc to lên:

- Màu đen, viền vàng ở giữa có chữ "Tommy", size S...

Cậu ta gào lên:

- Con khốn! Của tao là size M, màu nâu đất không phải vàng!

- À, để tao sửa...

- Ơ...

- Mẹ nó! Không phải chuyện này! Tại sao mày dám lôi tao ra làm trò cười hả? Mày có tin tao nói cho cả lớp biết mày mặc áo ngực màu gì không!

- À, xin lỗi... Tao mặc áo lá, size nhỏ nhất...

Tôi tỉnh bơ trả lời.

- Mày... Đồ ngực lép!

- Ừ, lép thật... Nên tao mới mặc áo lá.

- ...

Sau hôm đó cậu ta không còn soi mói các bạn nữ nữa mà trở thành bạn chí cốt của tôi. Mỗi lần "công công" nhìn tôi đều bày ra ánh mặt "tao hiểu mà".

"Mẹ! Hiểu cái đầu mày á!"Lớp tôi vì rất nhiều nguyên nhân khách quan lẫn chủ quan nên lúc nào cũng xếp hạng bét nhất trường. Chào cờ đầu tuần, sau khi hát bài quốc ca chính là kể tội lớp tôi, nào là: đi trễ, mặc quần đáy ngắn, áo dài xuyên thấu nội y, trang điểm, vắng nhiều, xài điện thoại... Dù không phải do học dốt hay có nhiều thành viên cá biệt, nhưng lớp tôi vẫn được vinh dự được đứng suốt lễ chào cờ.

"Lịch sử huy hoàng thời cấp ba của tôi..."

***

Cuộc đời học sinh ít nhất cũng trải qua rung động tuổi mới lớn, cảm giác thích thích một ai đó, hâm mộ người học giỏi hơn mình hay đơn giản nhất là trái tim rung rinh khi đứng gần, nhìn thoáng qua người đó.

Dù có thành đôi hay không thì ký ức đó không bao giờ phai, mỗi khi nhắc lại liền cười thầm trong lòng, tự hỏi tại sao lúc đó mình lại thích người ta.

Tôi cũng từng trải qua rung động đầu đời đó.

Đó là một buổi tối tôi cùng nhóm bạn đi chơi hội chợ, mấy ngày trước người ta đã dán áp phích khắp nơi trong xóm, còn nói có ca sĩ nào nổi tiếng về hát. Tôi thì biết chắc không có tên nào về đâu, chẳng qua là chiêu trò của những người tổ chức muốn kiếm lời thôi.

Hỏi vì sao tôi biết à? Là vì...

"Bọn họ lừa tôi nhiều lần quá mà!"

Ở hội chợ nhiều nhất là gian hàng trò chơi, tiếp theo là giới thiệu các sản phẩm muốn bán, cuối cùng là đồ ăn. Trong đó vừa có ca nhạc vừa chơi lô tô, hát hò đủ kiểu.

Trò chơi mà tôi giỏi nhất là ném vòng, một lần chơi xong là "hốt" được chục bịch bánh xốp kem gần hết hạn. Lạng qua lạng lại đến khuya thì âm nhạc trên sân khấu mới bắt đầu sôi nổi. Một nam ca sĩ nghiệp dư lên hát bài "Em chỉ yêu một người" của ca sĩ Cẩm Ly, cũng là bài tôi rất thích vì giai điệu du dương và lời bài hát "sến sẩm". Tôi vốn dĩ muốn đi về vì cảm thấy chán nhưng lời hát vừa cất lên khiến tôi khựng lại...

Thật bất ngờ vì người hát là đàn ông, chất giọng trầm nhưng rất ấm, từng chữ hát lên đều rõ ràng. Tôi đưa mắt nhìn lên sân khấu, bắt gặp một khuôn mặt rất bình thường, tầm hai mươi mấy tuổi, quần áo không lòe loẹt màu mè chỉ đơn giản là áo sơ mi đen quần xám tro.

Điều khiến tôi ấn tượng chính là khi hát người này luôn nhìn về một phía, ánh mắt vừa vặn chạm vào tầm mắt tôi, mọi biểu cảm trên gương mặt rất chân thực, nhất là khi tới đoạn "thầm mong ta bên nhau, hạnh phúc với nhau và sẽ yêu nhau trọn đời"...

"Kỳ lạ quá... Trong người cứ có cảm giác khó chịu thế nào ấy"

Tôi không biết lúc đó mình suy nghĩ gì, chỉ nhìn chăm chú vào anh ấy, càng nghe anh hát trái tim càng rung động, đến khi bài hát kết thúc tôi vẫn còn đang nhìn anh. Anh bước xuống sân khấu và mất hút, một ca sĩ nào đó lên hát bài tiếp theo, ca sĩ này còn có fan hâm mộ thì phải, vài người cầm ảnh và hò reo...

Tối đó tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ. Tôi mơ anh ấy hát liên tục cho tôi nghe, tôi không nhớ tên bài hát nhưng nghe rất quen thuộc, khi tôi cố gắng nhớ tên bài hát thì bất ngờ... Tôi tỉnh giấc.

Sau hôm đó ngày nào tôi cũng có mặt ở hội chợ để nghe anh ấy hát. Tầm mắt của anh không còn nhìn tôi nữa mà nhìn hướng khác, tôi "tham lam" muốn di chuyển đến gần để anh ấy có thể nhìn mỗi tôi thôi. Cứ như vậy, tôi đứng ngơ ngác nhìn, còn anh vẫn hát...

Hôm nay anh hát hết hai bài. Cả hai bài tôi đều thích.

Ngay cả khi mấy thằng bạn kéo tôi về, tâm hồn tôi vẫn còn đang lơ lửng đâu đó...

Về đến nhà, tôi lục tìm đĩa nhạc kia và nghe suốt đêm cho đến khi mệt mỏi, không còn ý thức gục xuống ngủ.
...

Ngày cuối cùng hội chợ kết thúc, tôi lấy can đảm chạy đến tìm anh. Lúc đó là tôi tự ý chui vào phía sau nên không ai thấy cả. Đúng lúc anh đang thay áo sơ mi, anh luống cuống khi nhìn thấy tôi và hỏi tôi vào đây làm gì. Tôi nói:

- Em rất thích Cẩm Ly, anh cho em xin chữ ký!

Anh ấy sửng sốt rồi nói:

- Anh không phải Cẩm Ly...

- Xin lỗi em lộn, em thích nhạc Cẩm Ly cho nên anh cho em chữ ký nhé!

- Anh chỉ hát giải trí không phải là ca sĩ em xin làm gì?

Tôi gào lên:

- Mặc kệ! Tôi thích anh! Ký vào đây cho tôi!

Vừa nói tôi vừa cầm áp phích tên ca sĩ nào đó đưa tới trước mặt, bắt anh ký vào.

- Rồi, rồi anh ký cho em...

Cầm tờ giấy có chữ ký trong tay mà tôi khóc lớn. Anh ngỡ ngàng nhưng vẫn cố an ủi:

- Sao vậy? Em...

Tôi lao tới ôm anh thật chặt, xô anh ngã rồi chạy đi.

Lẫn trong tiếng khóc là tiếng nấc.

"Ngực đau quá..."

"Sao tôi lại khóc..."

...

Hôm sau thì khu đất tổ chức hội chợ đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Cảm xúc khiến tôi bần thần mấy ngày qua đến bây giờ tôi mới hiểu...

Trong tiếng anh có tên "fall in love"...

Có nghĩa là...

"Tôi phải lòng anh ấy mất rồi..."

...

Là rung động đầu tiên.

Là nuối tiếc bất chợt.

Là kỷ niệm in sâu trong lòng.

...

Tờ áp phích dán trên tường đã cũ nhưng dòng chữ phía sau vẫn còn rõ nét...

Ngôi sao đầu dòng, phía sau là hàng chữ "Anh Minh"

...

_____________

Chương 33: Dương hạ vũ là một tên cuồng nước đá!

"Trời mây xanh, nắng lung linh. Bướm tung tăng vui đùa trong gió..."

Từng tốp học sinh tung tăng đi trên đường, nam sinh kéo tóc, chọc ghẹo nữ sinh, lẫn trong đó có tiếng chửi nũng nịu, tiếng cười đùa vui vẻ...

- Tránh ra! Mấy con điên kia tránh ra!

Bíp bíp! Bíp bíp!

Tiếng chuông xe liên tiếp vang lên.

Nghe tiếng ồn ào phía sau, những người đi đường đều dạt về hai bên. Sau đó, một cơn gió màu hồng cuốn qua, nhìn kỹ lại là một cô gái mang đồng phục.

Vâng, không ai khác chính là cô gái... người gặp người "hiếp", Hoa Thiên Tuyết tôi đây.

Hiện tại tâm trạng tôi cực kỳ bất ổn, lý do thì rất đơn giản, tôi ghét màu hồng. Việc phải ngồi trên chiếc xe từ lúc bước ra khỏi nhà rồi bị người khác nhìn khiến tôi khó chịu, không những thế từ viền bánh xe, móc khóa cho tới giỏ xe tông màu chủ đạo là hồng nốt. Bà già tôi thật sự muốn giấu cái bản mặt ngay lập tức.

"Mẹ nó! Nhục gì đâu!"

Vốn dĩ tôi muốn cuốc bộ cho xong nhưng mẹ lại nhìn tôi bằng ánh mắt hy vọng tha thiết, tôi là đứa con ngoan hiền đành phải cười trừ, cắn răng mà cưỡi nó. Vặn ga thật mạnh nhanh chóng tăng tốc đến trường, vừa đặt xe xuống nhà xe tôi liền vội vàng leo lên cầu thang.

- Ê, đợi tôi với!

Tôi xoay đầu lườm tên đó.

- Gì, muốn gì? Muốn vấn an tôi à!

Cậu ta nhìn tôi nhíu mày.

- Mới sáng sớm chưa uống thuốc à! Chưa gì đã gây sự với tôi rồi.

Tôi lười trả lời nên mặc kệ tên Nghiêm đó mà đi luôn một mạch. Cậu ta bước đi song song cạnh tôi, chân dài đúng là có lợi vài bước thôi đã vượt mặt tôi.

- Này, cậu mới mua xe à? Trông cá tính phết!

Cậu ta không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới lại khiến tôi bực bội. Cứ nghĩ rằng đi sớm thì bạn trong lớp sẽ không thấy, nhưng tôi lại quên mất tên thái giám này còn dậy sớm hơn vua nữa. Tôi gắt gỏng:

- Cá tính? Cậu đang khen tôi đó à?

- Ừ, tôi thấy nó rất hợp, bề ngoài cậu như ngựa đi chiếc xe vừa vặn là thành kỳ lân rồi còn gì! Ha ha!

"Mẹ nó, cậu ta lại lên trình nói móc rồi!"

Bước thật nhanh ném cặp vào hộc bàn, tôi bỏ tay vào túi sờ thấy một vật, yên tâm trong lòng rồi đi ra ngoài.

- Này, này... Tôi chỉ nói giỡn thôi! Cậu đừng giận!

Tôi dừng bước chân, không cảm xúc trả lời cậu ta.

- Tôi không giận!

Cậu ta hấp tấp.

- Vậy cậu bỏ đi làm gì?

- Mẹ nó! Đi tè! Mắc từ sáng đến giờ chưa giải quyết! - Tôi trợn trắng mắt nhìn cậu ta.

- Ơ... Cậu, cậu...

"Cậu cái đầu nhà mi, buổi sáng tranh thủ đi sớm nên nhịn từ đó đến giờ, má đi vệ sinh cũng không yên nữa!"

...

Làm xong mọi chuyện cũng gần tới giờ vào lớp, tôi "khoan khoái" tâm hồn trở về lớp. Người ta nói, khi đi bức bối khi về hạnh phúc không phải chỉ chuyện này sao.

Lăn qua lộn lại, ngáp dài ngáp ngắn thì hết hai tiết, vừa mới chuông giờ giải lao thì Nguyệt đã chạy tới hỏi chuyện về chiếc xe, tôi đau khổ không dám nói ra. Nguyệt cù lét mấy lần cuối cùng tôi cũng đầu hàng, ngoan ngoãn định khai ra thì phía bên ngoài hành lang xôn xao.

- A! Mấy anh về rồi! Kìa kìa ngầu quá!

- Á... Á! Đẹp trai quá! Anh ơi!

Khỏi phải nói chính là tên dâm tặc Dương Hạ Vũ kia. Không những đi học trễ còn làm xao nhãng việc học của người khác, đúng là có đẳng cấp, cá mè một lứa.

"Bất công, cuộc đời đầy rẫy bất công..."

Điều đáng nói ở đây là nhỏ Nguyệt cũng gia nhập đội hình quá khích, không còn hứng thú với chiếc xe của tôi nữa. Tôi uể oải nằm gục xuống bàn, bỏ ngoài tai lời la hét ngoài kia. Tên Nghiêm khều khều, tôi bày ra bộ mặt chán nản nhìn cậu ta.

- Sao nhìn cậu không có tinh thần vậy?
- Đói...

Cậu ta quan tâm.

- Tôi có cái bánh ngọt, cậu ăn không?

- Ờ, đưa đây!

Tôi có cái tính là buồn hay vui đều ăn, cảm xúc càng cao thì càng ăn, hôm nay gấp gáp không mang đồ ăn vặt, cậu ta đưa bánh coi như cứu tôi một lần, tôi vỗ vai cậu ta.

- Một miếng khi đói bằng một gói khi no, chị Nghiêm đã giúp em một lần thì tổ quốc sẽ ghi công!

- Mà cậu xé bao bì trước làm gì? Để tôi ngửi mùi rồi mở, biết cái phần đó là hay nhất không, cái bánh cũng có chút xíu chừng đó chỉ đủ nhét kẻ răng.

- Ừ thì...

Vừa nói tôi vừa đưa bánh vào mồm nhai nhồm nhoàm. Tôi cũng phục mình vừa mặt dày lại còn vô lý, khó ưa, khó chiều mà tên Nghiêm này cũng chịu được.

- Ai lấy được cậu là có phước lắm! Cậu phải cảm ơn tôi đã rèn luyện cậu có trái tim nhân hậu.

Tên Nghiêm đỏ mặt nói:

- Thật ra thì...

- Thì gì? - Tôi nghi hoặc.

- Cái bánh... Cái bánh tôi đưa cậu đó...

- Sao? Bánh sao? Nói mẹ luôn đi! Mệt quá!

Cậu ta đỏ mặt tía tai hét vào mặt tôi:

- Bánh... Tôi cắn được một miếng, định kêu cậu bẻ... bẻ ra, không ngờ cậu ăn hết rồi!

"Ô, con mẹ nó!"

Tôi bụm miệng đứng lên.

- Đi... Đi đâu nữa?

- Đi móc họng.

- Làm gì?

- Ói.
Cậu ta đen mặt.

"Oẹ... Oẹ... Oẹ..."

Giờ thì tôi ói thiệt rồi.

Sáng mang thêm khăn giấy là để phòng ngừa việc này, không ngờ bị sớm như vậy. Hên là trong lớp chỉ còn vài tên con trai đang ngủ, bọn con gái thì như ong vò vẽ lập một cái chợ ở ngoài kia... Vừa đủ thời gian cho tôi dọn dẹp "hiện trường"...

"Tôi thề, không bao giờ ham của ăn của thái giám nữa!"

"Cậu ta chắc chắn là khắc tinh của tôi"

...

- Tới... Tới nơi rồi!

Cuối cùng cũng xuống tới phòng ăn, bụng tôi chịu "dày vò" nên bây giờ đang biểu tình. Tôi chọn thêm ít đồ ăn và một chén canh lớn, vừa ngồi xuống bàn tôi ăn điên cuồng bất chấp hình tượng, Nguyệt nhìn tôi cười cười rồi hỏi tiếp vụ xe.

"Lại mất hứng..."

Tôi lái sang chuyện khác.

- Tí về rồi mình cho xem! Mà mình hỏi nè, sao cậu cũng tham gia cùng đám fan của tên Dương làm gì?

Nguyệt gãi gãi đầu.

- Thì ngắm thôi, cái đẹp trước mặt không ngắm thì phí... Hì!

Nguyệt hỏi lại:

- Lúc trước cậu cũng thích thái tử lắm mà! Sao giờ có vẻ không thích rồi!

- À, gu mình mới đổi, mình thích người cao gầy.

Nguyệt cười gian:

- Có liên quan tới lớp trưởng phải không?

- Ừm, hình như vậy...

"Anh Minh quen biết với tên Nghiêm mà, tí nữa xong việc phải hỏi mới được"

- Hình như cái gì chứ! Mình đoán chắc!

- Ờ, chắc cái gì? - Tôi lơ đễnh trả lời.

Bỗng nhiên có người ngồi xuống bên cạnh tôi.

"Là Tố Như"

Cậu ta chào rồi ngỏ ý muốn ngồi ăn chung, tôi thì không có ý kiến, mà công nhận cậu ta nói chuyện rất khéo, chưa gì đã chuyện trò thân thiết với Nguyệt. Tôi không còn thời gian quan tâm mấy chuyện vặt vãnh nữa nên lùa cơm thật nhanh, húp một ngụm canh thật lớn. Sau đó, phía trước cửa phòng ăn lại ồn ào...

- Thế tử kìa! Anh ấy đi ăn đó!

"Biết ngay mà, ông trời có để tôi yên ổn bao giờ!"

Vội dọn chén rồi chào tạm biệt hai người kia đi trước. Tôi nhất định phải trốn đám điên kia, chạy nhanh đến cầu thang thì có một người đang hút thuốc phía trước. Hắn ta nhìn thấy tôi thì ngạc nhiên sau đó cười đểu.

- Thiên Tuyết, cô trốn cũng giỏi nhỉ, nhận không ra đó!

Bàn tay tôi run run.

- Hạ Vũ có lời nhắn cho cô, hai giờ đến sân sau gặp mặt!

Tôi đứng bất động nhìn hắn, làn khói trắng lượn lờ, mùi hôi gay mũi, hàng cúc áo bằng pha lê tím bây giờ thật chói mắt, cơn gió thổi qua mà lòng tôi lạnh cóng, nổi da gà...

Điều tôi muốn làm nhất bây giờ chính là... cho tên trước mặt một trận.

"Mẹ kiếp! Đỗ Phương!"

________

Chương 34: Dương hạ vũ là một tên cuồng nước đá (tt)

Nhìn vào màn hình điện thoại mà lòng tôi thấp thỏm bất an, còn mười lăm phút nữa là tới hai giờ. Đôi chân tôi đánh nhịp liên tục chứng tỏ sự khẩn trương.

"Mẹ nó, Dương Hạ Vũ! Mi hẹn ngu như bò, giờ học thì có mà chó thèm ra!"

Lấy tay vuốt vuốt mồ hôi trên trán, điều chỉnh lại nhịp thở của mình. Mặc dù trong lòng chửi rủa ngàn lần nhưng tôi không thể không đi, việc này liên quan đến mạng sống của tôi, điều cần làm bây giờ chính là tìm lý do đi ra ngoài mà không bị cô nghi ngờ. Tôi đưa tay muốn vò đầu nhưng chợt khựng lại...

"Không được sờ, sẽ rớt phụ tùng... Trời ơi! Ngứa quá đi mất, làm sao gãi đây?"

Thấy tôi loay hoay không yên tên Nghiêm vội đạp một phát vào chân.

"Mẹ nó!"

- Cậu không học thì để người khác học, rung bàn làm cái quái gì!

- Kệ mẹ bà! - Tôi nghiến răng trừng cậu ta.

Cậu ta bày ra bộ mặt chán nản y hệt tôi lúc sáng.

- Nếu mệt thì lên phòng y tế đi, trông cậu cứ như bị tiêu chảy mà không đi được vậy!

"Tiêu chảy cái... Ố, ý hay! Sao tôi không nghĩ ra nhỉ? Khôn ba năm dại một giờ... Ngu chưa!"

Vội vàng đứng lên gọi thầy:

- Thưa thầy! Thầy ơi!

Thầy Hoàng ở trên bục giảng quay xuống nhìn tôi, hỏi:

- Có chuyện gì?

- Dạ, trưa nay em ăn cơm, không biết sao bây giờ lại đau bụng muốn đi vệ sinh, xin phép thầy cho em lên phòng y tế ạ!

- Vậy em đi nhà vệ sinh được rồi lên phòng y tế làm gì? - Thầy nghi hoặc.

"Đi vệ sinh không quá hai mươi phút sao mà đủ thời gian cho tôi chứ!"

Dù sao cũng phải thuyết phục thầy. Tôi nhăn nhó khuôn mặt trông làm sao thật đáng thương, nói:

- Dạ, bụng em yếu lắm! Ăn gì lạ một cái là cơ thể tự bài tiết ra hết, em... em lên phòng y tế để xin thuốc luôn cho chắc!

"Lý do vô duyên nhất cũng xài tới rồi... Tha cho tôi đi" Có lẽ thầy giáo thường dễ cảm thông với các bạn nữ hơn nên chưa quá mười giây đã đồng ý. Tôi vội vàng lao ra khỏi lớp, bỏ lại đằng sau tiếng cười nhạo của đám con gái.

"Nhân cách con mẹ gì đều vứt hết, trốn được mới là quan trọng!"

Chạy thật nhanh băng qua phía sau nhà xe, chạy thêm bốn trăm mét về hướng nam thì tôi đã thấy một nhà kho cũ kỹ có hai tầng, vết sơn trên tường đã bong tróc, rêu mọc phủ dày đặc cả cầu thang, cánh cửa sắt thì xiêu xiêu vẹo vẹo, mỗi lần gió thổi đều phát ra âm thanh cót két chói tai. Nhà kho nằm trong khoảng rừng nhỏ, vì lối đi ít người sử dụng nên bị cỏ dại che dần dần biến mất...

"Khốn! Thêm trời tối nữa là thành phim kinh dị học đường rồi!"

Cũng may là tôi biết trước sự việc mới không bị lạc đường, mà hiện tại trường hợp của tôi cũng không khác gì phim kinh dị. Tên Dương vẫn chưa tới, nhìn đồng hồ lần nữa thì đã hơn hai giờ, ánh nắng gay gắt, tiếng côn trùng râm ran, xung quanh không một bóng người, tôi lạnh cả sống lưng...

"Bà nó! Hẹn chó gì mà không tới, không phải trong phim nữ chính tới chỗ hẹn thì tụi bây đã đứng chờ sẵn mà chửi sao? Tụi mày phản khoa học vừa thôi!"

Xen lẫn bực bội và ngứa ngáy, tôi leo lên tầng một của nhà kho. Đường đi thì rất rành, mọi việc tôi đều chuẩn bị xong đâu vào đấy, bây giờ chỉ còn canh me. Lấy tay lột mái tóc giả ra và gãi, tôi ngồi bệt trên cái thùng gỗ than thở.

"Ngứa quá, bộ tóc mới này cứng hơn bộ trước, khó chịu gì đâu!"

Đang mải làm việc riêng tư thì nghe có tiếng sột soạt bên dưới. Nhìn xuống cầu thang thì thấy Dương Hạ Vũ và Đỗ Phương.

"Mẹ nó! Tới rồi"

Có lẽ không ngờ tôi ngồi sẵn chờ ở đây nên bọn họ rất ngạc nhiên. Tên Dương nhíu mày thật chặt, còn tên Phương thì há hốc mồm:

- Cô tới rồi à?- Ừm... Mấy cậu đợi tôi một chút, cầu thang rất trơn nên để tôi đi xuống đó!

Cẩn thận leo xuống cầu thang, tôi đứng đối diện với bọn họ. Quan sát hai người trước mặt, tôi phải công nhận tên Dương Hạ Vũ này rất đẹp trai, ánh hào quang ngời ngời. Nếu bỏ qua tâm sinh lý không được bình thường thì tên này muốn lạnh lùng có lạnh lùng, muốn bá đạo có bá đạo, muốn chảnh chó có chảnh chó...

"Nhìn người khác bằng ánh mắt khinh bỉ không thèm nói gì là ngon à, thằng chó!"

Dù chửi rủa trong lòng nhưng tôi phải "gồng mình" trưng ra khuôn mặt dịu dàng, đáng yêu. Cái miệng tôi thì giật giật phản đối nhưng khuôn mặt vẫn cố gắng cười tươi mà hỏi:

- Sao không thấy Lưu Ngọc Thái nhỉ?

Lần này thì tên Dương phá bỏ hình tượng tảng băng mở miệng "bố thí" cho tôi một câu.

- Cô quan tâm? Hừ, Cậu ta có việc.

"Việc cái đầu nhà mày á! Thằng bệnh hoạn kia bị người ta đâm một nhát còn chưa xuất viện!"

- Vậy... vậy à!

Tên Phương chen mồm vào:

- Cô nên coi lại mình đi!

"Coi thằng khốn nạn nhà mi đó!"

Vẫn duy trì thái độ cao ngạo tên Dương tiếp tục "khủng bố" tôi.

- Cô thay đổi rất nhiều? - Tên Dương nhếch mép.

- Đúng, cô ta cứ như một người khác vậy, không thèm đến cho chúng ta sai nữa! - Tên Phương phụ họa.

Bây giờ tôi mới hiểu tại sao cô ả có thể tiếp cận bọn khốn này, bao nhiêu chuyện rắc rối xảy ra sau này và cả lý do bị người ta xem là công cụ thỏa mãn...

"Mẹ kiếp! Cô có biết nhục không hả? Làm con chó của tụi nó là ước mơ của cô sao? Nhân phẩm đâu? Con chó bây giờ cô cũng không bằng!"

...

________________

Chương 35: Lời nói dối chính liều thuốc cứu mạng

"Nỗi bức bối này là sao?"

Tôi không hiểu cảm giác này xuất phát từ đâu, nhưng nó giúp tôi có can đảm mà đối diện với nỗi lo suốt bao ngày. Tên Dương trước mặt không còn khiến tôi sợ hãi, đối đáp cũng trôi chảy hơn.

- Tôi có lý riêng nên không thể liên lạc với các cậu được.

- Lý do? Xưng tôi đấy...

Lại một tiếng cười khinh bỉ, tôi cúi gằm mặt nghiến răng.

- Xin lỗi mình nhầm. Các cậu thông cảm.

- Hừ!

Tên Dương vẫn duy trì hình tượng "nước đá" như cũ không ý kiến, chỉ biết phát ra âm thanh xì xì đại ý là đã nghe, tôi nghi ngờ tên này bị hen suyễn nặng. Còn tên Đỗ Phương rảnh lúc nào mỉa mai tôi lúc đó.

- Lần này mới đúng là cô, thái độ khép nép này có phải dễ thương hơn không?

"Mẹ tụi mày, bà không cắn thì tưởng bà hiền à!"

Tôi híp mắt, đưa tay lột mái tóc giả trên đầu xuống trước con mắt ngỡ ngàng của bọn họ.

"Tuyệt chiêu cuối cùng cũng được xài, thoải mái gì đâu..."

- Cô... cô... cái này, cái này là... là sao? - Đỗ Phương lắp bắp.

Tôi dụi dụi mắt, tranh thủ trét một ít dầu gió lên, nước mắt chảy ra.

- Thì như các cậu thấy đó...

Bọn họ nhìn thấy trên đầu tôi không phải sân bay Tân Sơn Nhất mà chính là "bãi chiến trường", tóc thì tai lởm chởm mọc lộn xộn, có chỗ bị hói, nhiều mảng trắng dày đặc như gàu, vài chỗ xước da đỏ lòm, da bị nứt thành rãnh nhỏ có vết máu, nhìn vừa tởm vừa kinh dị.

Tôi nói tiếp:

- Mình đã nói có ý do... hức, lý do là đây...

Tên Phương quát lên:

- Rốt cuộc cô bị cái con mẹ gì?

Tôi mếu máo.

- Mình bị vẩy nến...

- Là... Là cái gì? - Run run giọng hỏi.

"Ố, bọn nhà giàu không biết mấy bệnh này, có lợi cho tôi rồi!"

Tôi gào lên thảm thiết.

- Mấy cậu không biết sao? Để mình nói cho nghe! Vẩy nến là do rối loạn biệt hoá lành tính của tế bào thượng bì, cách nhận biết là trên da có các mảng đỏ, phía trên có vẩy dày màu trắng, sờ vào thấy khô cứng, khi nứt ra có thể bị chảy máu. Nguyên nhân là do di truyền, nhiễm khuẩn, stress...

Lần này thì hai tên đó chỉ "đực" mặt ra nghe tôi thao thao bất tuyệt.

Tôi nói luôn một tràng diễn giải từ nguyên nhân, triệu chứng, dấu hiệu nhận biết cho bọn họ nghe, vừa chuyên nghiệp vừa tự tin như bác sĩ trong ngành. Thầy dạy sinh mà thấy tôi trả bài thuộc làu làu thế này không khéo khóc mất, ngày xưa làm bài tập về gen di truyền mà bị dần lên dập xuống...

"Mẹ nó, sức mạnh con người là vô hạn mà!" Người đầu tiên tỉnh táo để hỏi tôi là Dương Hạ Vũ.

- Cô rất rành thì phải? - Lần này nói chuyện ánh mắt chứa đựng tránh né không dám nhìn thẳng mặt tôi.

- Sao không rành cho được, mình chữa nó mãi đến mức thuộc bài luôn! Bệnh này dễ tái phát mình không biết phải làm sao cả! - Nắm chặt tay đưa lên miệng cắn cắn.

- Cô bị từ bao giờ?

- Trước hôm các cậu gọi! Mình đi khám thì... hức...

Tên Dương bắt đầu moi móc tất cả lý do cần làm sáng tỏ.

- Vậy bức thư?

- Mình xé rồi! Mình không xứng đáng...

- Không liên lạc?

- Mình không muốn các cậu lo lắng... - Sụt sịt mũi kéo dài giọng.

- Tránh mặt?

- Bệnh này có thể lây, mình không muốn...

Chưa nói hết câu thì hai tên đó lùi xa ba bước.

"Mẹ, lạnh lùng bá đạo cỡ nào cũng sợ bệnh, sợ chết!"

Chuyện sau đó thì dễ giải quyết, bọn khốn này an ủi vài câu rồi đuổi tôi về lớp, ngoài ra còn vô tâm nói không cần gặp mặt nữa, trong khi khuôn mặt tôi còn giàn giụa nước mắt năn nỉ bọn họ cho ở lại...

"Ở lại mới lạ, người nào thấy cảnh này mà không ói tôi liền đâm đầu xuống đất! Bọn chó, đuổi bà còn nhanh hơn gián!"

Tôi giả bộ thất thểu đi về, trong lòng thì cực kỳ sung sướng. Công sức tôi dậy lúc ba giờ sáng, cả việc hy sinh hóa trang thành zombie như ở trên mạng, cạo đầu, bôi trét hóa chất, gãi thật mạnh làm tróc da đều được đền đáp xứng đáng.Ngay khi vừa khuất tầm nhìn, tôi liền tung tăng chạy tới phòng y tế, giả vờ thì làm sao cho giống, tôi bị bà cô ế chồng giữ lại khám vì thấy mắt tôi đỏ và tuyến lệ còn chảy.

"Trời ơi! Lỡ bôi hơi nhiều, cảm giác không khó chịu nhưng đôi mắt vẫn còn phản ứng..."

Bà cô phá lệ cho tôi nằm nghỉ đến tiết cuối thì về, hạnh phúc được nhân đôi vì được ngủ bù, tôi cười to trong lòng.

"Thoát một kiếp rồi! Ha ha!"

Mệt mỏi, căng thẳng qua đi tôi dần dần chìm vào giấc ngủ...

...

- Này, dậy đi!

"Má! Lại tên nào phá giấc ngủ của bà!"

Vì bực bội, trong cơn mơ màng tôi lấy chân đạp một phát không ngờ trúng một người.

- Á! Con điên kia!

Tôi vùng dậy.

"Chết mẹ! Trúng ai rồi?"

Quay đầu nhìn xuống dưới sàn thấy tên Nghiêm đang còn ôm bụng.

- Là cậu à? Xin lỗi nhé! - Tôi cười gượng.

- Đừng nói gì... gì cả, tôi không muốn liên quan đến con điên này nữa! Thầy gọi về lớp sắp tiết cuối rồi!

Nói xong liền đi một mạch, tôi vội vàng đuổi theo, cậu ta đi rất nhanh nên tôi phải chạy theo mới kịp. Cậu ta bất chợt dừng lại làm tôi đang mải miết chạy phải quay ngược một đoạn.

- Chuyện, chuyện gì vậy? - Tôi thắc mắc.

Tên Nghiêm đỏ lựng cả mặt, ấp úng nói:

- Thiên Tuyết, cậu... cậu có...

Cậu ta chưa dứt lời thì phía bên dưới ào ào chảy ra...

"Ào ào chảy ra..."

Tôi đã biết tại sao trong người lại "bất ổn" nhiều như vậy rồi, việc này giải thích cho các hành động vô duyên khác thường của tôi hôm nay. Lúc đầu chỉ là triệu chứng, bây giờ đã xuất hiện...

Rưng rưng nước mắt lần nữa...

"Mẹ ơi! Con tới kỳ rồi..."

...

...

Chương 36-1: Everything will be alright

Hôm nay là thứ sáu, ngày mà các học sinh cực kỳ yêu thích. Lý do rất đơn giản, nếu không có lịch học ngày thứ bảy thì đó chắc chắn là thiên đường mà mọi học sinh luôn ao ước...

"Ngày nghỉ vạn tuế, cuối tuần muôn năm! Yeah!"

Hiện tại tôi đang ngồi trong lớp hớn hở đợi chờ tiết cuối, chỉ chưa đầy một tiếng nữa thôi tôi sẽ được tự do "ăn nằm" với con Bò, hạnh phúc chính là đây!

Tổng kết một tuần trôi qua tôi đã thu được nhiều "thắng lợi".

Đầu tiên là việc cắt đuôi được Phan Tuấn Kiệt, mặc dù hơi vô tâm nhưng cũng đáng.

Thứ hai, ngăn chặn quá trình bị người ta "mần thịt". Hiệu quả đi kèm theo là tên Thái nằm bệnh viện, tên Phương bị gãy chân. Nói ra cũng chẳng vẻ vang gì, tên khốn đó bị ngã cầu thang, ngày hôm đó tôi đã dặn dò đừng lên vì rất trơn nhưng mấy tên đó cứ nghênh ngang trèo lên hút thuốc mà không sợ, giờ thì mang họa.

"Đáng đời, ngu thì chịu!"

Tôi có lúc nghĩ hơi ác một tí muốn cả hai tên cùng ngã cho xong, ít nhất trong hai thằng sẽ có một đứa làm đệm, nhưng số thằng Dương nó may đến phát ghen nên chỉ bị sẩy chân một chút. Mọi thông tin tôi biết được lấy ở diễn đàn trường, chuyên mục "học hỏi, kinh nghiệm", nguồn tin cậy là chín mươi chín phần trăm, phải cảm ơn nhóm nữ sinh rảnh rỗi "rình" trai hai bốn trên bảy để cung cấp tin tức này.

Thứ ba là bạn mới, ngoài Nguyệt ra thì tôi đã bắt đầu chấp nhận Tố Như. Cô bạn này sử dụng biện pháp "mặt dày" đeo bám tôi mọi nơi mọi lúc. Trong thời gian tiếp xúc tôi nhận thấy nhiều đức tính tốt của Tố Như, chỉ trừ đầu óc hơi mơ mộng ra thì đây cũng coi như một người bạn tốt.

Thứ tư là về Vũ Văn Nghiêm, cái tên này khiến tôi đau đầu mãi. Sau cái hôm nhờ cậu ta đi lấy đồ dùm thì vẫn còn giận dỗi tôi cho đến giờ.

Lúc đầu định nhờ cậu ta đi lấy cặp hộ thì bị từ chối gay gắt, tôi mới đánh cậu ta xong nên cũng du di cho cậu ta chửi vài câu, sau đó năn nỉ thuyết phục đi mua cũng không chịu, cậu ta mặt mày đỏ lựng đùng đùng bỏ đi. Tôi cũng chả có tâm tư mà trông chờ nữa nên quay lại phòng y tế tìm cách, hên là bà cô y tế có đồ dự phòng. Làm xong mọi việc chuẩn bị về lớp thì tên Nghiêm chợt xuất hiện ném cho một đống đồ kêu tôi cầm lấy, tôi vừa nói không cần thì cậu ta giận dữ chạy đi tiếp, bỏ lại cho tôi một đống băng không biết để đâu...

"Đống này còn khó phi tang hơn việc trước nữa... Hu hu, bà mới là người giận mi đó, rõ ràng "say no" mà đi làm là sao hả? Thằng điên! "

Mặc dù vậy nhưng tôi vẫn cố gắng làm hòa với cậu ta, Nguyệt biết chuyện chúng tôi thì cười hả hê, còn ví tôi như chồng đang an ủi bà vợ là "thái giám" nhỏ mọn nhất cái lớp này.

"Bà nó, nếu không phải vì anh Minh thì đừng mơ bà năn nỉ cưng nhé! "

Trong khi miên man suy nghĩ thì một một làn gió bay qua, cô và thầy chủ nhiệm đã đứng trên bục giảng nhìn chằm chằm tôi từ bao giờ. Tôi giật thót mình, linh cảm có chuyện gì không hay xảy ra thì cô gọi:

- Hoa Thiên Tuyết! Tôi lắp bắp:

- Dạ... Dạ có em...

- Giáo viên vào lớp sao không chào? - Cô nheo mắt.

Tôi vội vàng đứng dậy, ngượng ngùng nhìn cô và cả lớp.

- Em, em xin lỗi cô ạ! - Tôi thành khẩn.

- Ngồi xuống đi! - Giọng ra lệnh.

Vừa ngồi xuống tôi bắt đầu lo lắng, mắt trái giật giật liên tục, tim đập liên hồi báo hiệu có chuyện.

"Là sao, là sao, trông bả hôm nay không được vui, tới kỳ chăng... nhưng mà ngày hôm qua thông báo không có sự việc gì bất thường mà! "
Đầu óc còn đang gợi nhớ, phân tích lại các sự kiện thì thầy gọi:

- Thiên Tuyết! - Giọng ồm ồm.

- À dạ... Thưa thầy...

"Hù tôi hoài... "

- Ngồi trong lớp mà nhìn đi đâu vậy?

- Dạ... Dạ không, không...

Tôi bối rối, thầy phán tiếp:

- Tập trung đi!

"Rõ ràng là cố ý, hết cô tới thầy, có muốn cho tôi sống không vậy?"

Mang trong lòng nỗi ấm ức chưa được bao lâu thì...

- Hoa Thiên Tuyết!

"Rốt cuộc mấy người muốn con mẹ gì thì nói ra luôn đi! "

...


P/s: Cầu mong cho lời động viên...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau