KHÔNG SỢ BIẾN THÁI CHỈ SỢ BIẾN THÁI HƠN..!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không sợ biến thái chỉ sợ biến thái hơn..!!! - Chương 36 - Chương 40

Chương 29: Nghệ thuật là do con người tạo ra

Khi học sinh bị mời đi ra ngoài... Là như thế nào?

Là bị đuổi.

Là bị ghi vào sổ đầu bài.

Là mất tiết học, nội dung bài ngày hôm đó.

Là chuẩn bị tinh thần chép phạt, chịu tội, có nguy cơ bị cô giáo cho vào sổ đen, thậm chí là bị " đì" sau này...

Ở đây sẽ xuất hiện hai vấn đề cần phải giải quyết.

Một, năn nỉ cô giáo cho vào lớp, nếu không được sẽ đợi cô giáo nguôi giận trong vòng thời gian một tiết hoặc cuối tiết nói vài câu xin lỗi, tha tội cho vào...

"Nói trắng ra là cam chịu sau đó trở thành con ngoan trò giỏi của thầy cô..."

Hai, tức giận bỏ đi khi nào sang môn khác rồi mới vào lớp, cạch mặt cô giáo cạch mặt bạn bè, cúp luôn hai tiết đi chơi, vi phạm nội quy, vân vân và mây mây...

"Điển hình của học sinh cá biệt không biết sợ trời sợ đất, coi thầy cô bằng vung, thích chơi trội, cóc cần đời..."

Nhưng nếu..

Người bị đuổi đều là cán bộ chủ chốt của lớp?

Là lớp trưởng và lớp phó?

Với cùng một lý do?

Bao gồm một nam, một nữ?

...

Từ vấn đề trên suy ra nhiều "phiên bản" mới.

Phiên bản phim tình cảm học trò ngọt ngào:

Người con trai cầm lấy tay người con gái kéo đi và nói: " Em ơi, ông trời muốn cho chúng mình khoảng thời gian đựơc ở riêng với nhau, chúng mình hãy đi hẹn hò nào!"

Cô gái bẽn lẽn, thích gần chết mà còn giả bộ: "Ôi, em không biết đâu... Ứ ừ... Trốn học là sai đó... "

Anh chàng khẳng định: " Không sao đâu, thầy cô chỉ là nhân vật quần chúng, không phải là lý do chia cắt đôi ta... Em đừng lo đi với anh nào!"

...

Phiên bản phim thần tượng:

Nam chính: "Em ăn cái này đi, ngon lắm... Sau đó tụi mình đi xem phim nhé!"

Nữ chính: "Ừm, tí nữa anh hứa phải mua kem cho em nhé! A áo thun đôi nè, đẹp quá... Í trời mưa rồi!"

Nam chính cởi áo khoác ra trùm lên đầu nữ chính dịu dàng nói: " Che lên kẻo ướt, em mà bệnh là anh rất đau lòng."

Nữ chính nhăn mặt chun mũi, thật ra thì cái áo đầy mồ hôi còn có mùi rất thối, nhưng vẫn cố gắng nói: " Em không sao đâu, anh cứ xem em là con nít hoài à... Ứ ừ..."

Nam chính nhéo mũi, hôn trộm lên má. Nữ chính vờ đỏ mặt.

...

Phiên bản phim tình cảm sướt mướt, kết thúc không có hậu.

Anh: "Trời mưa to quá... Anh thì không sao, nhưng còn em thì..."

Em: "Anh đừng lo, ngày xưa em cũng hay tắm mưa lắm... Tụi mình chạy trong mưa đi vừa mát vừa vui lắm!"

Anh thì nghĩ chạy trong mưa thì vui cái nỗi gì, lạnh chết mẹ, con điên này tư duy không đựơc bình thừơng, nhưng cũng ráng nói ra : "Ừ, lãng mạn nhỉ... "

Em: " Đếm một hai ba là chạy nhé..."

Anh: "Ừ"

Hai người vui đùa, rượt bắt nhau trong mưa. Em cười hí hí, anh phụ hoạ.

"Két..."

"Á.... á... á..."

Người qua đường: " Mẹ tụi bây, mưa đã mù mịt đường rồi còn ra đây tắm mưa, tụi bây muốn bị tông chết à, tao không có tiền đền đâu!".

Anh: " Không! Em ơi... Không... Máu nhiều quá... Tỉnh dậy đi nào!"

Tài xế bỏ chạy.

Anh: "Ai cứu em ấy, cứu... Cứu...."Chàng trai ôm cô gái đi được một đoạn thì khuỵ xuống ôm bụng mình.

"Má, ăn vặt lung tung giờ bị tiêu chảy rồi... Muốn đi vệ sinh quá... Ai... Ai cứu tôi!"

The end.

...


" Thôi, thôi... thôi... Hình như đi quá xa rồi..."

Xua tan đi mấy ý nghĩ vớ vẩn trong đầu, tôi cần phải xem xét hoàn cảnh bây giờ.

Hiện tại tôi đang đứng ngoài hành lang cùng với Nghiêm đồng chí.

Tên Nghiêm ấy vừa nhìn thấy tôi là xắn tay áo, nghiến răng ken két, đôi mắt hừng hực, bước thật nhanh về phía tôi dáng vẻ như muốn liều mạng. Cậu ta gằn giọng:

- Hoa Thiên Tuyết! Cô đây là muốn hại tôi đúng không hả?

- Thấy tôi như vậy cô vừa lòng chưa!

- À, thì...

"Trời ạ, tôi phải làm sao bây giờ, không ngờ cậu ta phản ứng dữ quá".

"Cứ nghĩ lợi dụng việc ưa sạch sẽ một cách thái quá của tên này để chọc cậu ta nổi điên, ai ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này..."

Khoanh hai tay lại định xin lỗi cậu ta.

- Tớ xin...

Cậu ta cắt ngang.

- Cô mà còn nói câu nào nữa tôi sẽ đánh cô ngay lập tức, dù cho cô có là con gái hay không!

- Ơ...

- Thì cậu đã đánh rồi có phải chưa đánh đâu!

Tôi bĩu môi, đưa mắt nhìn cậu ta.

- Cô còn nói nữa à, đồ mất nết!

Cậu ta phạm vào điều cấm kỵ của tôi rồi.

- Nè! Nói ai đó? Nói lại coi!
" Má, chửi tôi là con chó còn chấp nhận chứ, chửi tôi mất nết thì cậu ta chết chắc! ".

- Tôi nói cô đó! Mất nết!

Vừa nói vừa lấy tay chỉ trỏ tôi.

- Khốn kiếp, cậu nói ai mất nết? Nói cho mà biết con trai mà sợ mấy thứ đó thì nhục không ai bằng!

- Ai nhục? Mấy thứ đó chỉ có ở người nghèo hay người ở dơ thôi, như chính cô vậy!

- Cô lại còn chửi bậy, con gái mà như du côn, đồ thất học!

Càng nói càng bực mình, tôi thét lên:

- Đúng, bà đây ở dơ, bà là du côn đó chú làm gì được bà!

- Cô... Cô...

Có lẽ không ngờ tôi thừa nhận nhanh như thế nên cậu ta sững sờ, cứng họng. Tôi nói tiếp:

- Nhà giàu thì ngon à, học trường nổi tiếng ghê lắm à, cậu nghĩ mình là vua hay sao mà chê tôi!

- Còn nữa, cách nói chuyện của cậu lịch sự quá nhỉ! Tôi nói bậy thì sao, sống sung sứơng giàu có liền xem thường người khác, quần áo cậu đang mặc là do ngừơi nghèo làm đó, không muốn thì cởi hết mẹ ra đi!

- Có ngon...

- HAI ANH CHỊ CÂM MỒM HẾT CHO TÔI!!!

Bất thình lình giọng cô giáo vang lên phía sau.

- MUỐN CÃI NHAU ĐI CHỖ KHÁC MÀ CÃI, NẾU KHÔNG ĐƯỢC LÊN PHÒNG GIÁO VỤ!

"Chết, nói to quá cô còn đang trong lớp học...."

- Em xin lỗi cô ạ!

Tên Nghiêm đồng thanh nói cùng tôi. Tôi nhìn cậu ta.

"Tên này rất biết thời cuộc... Ở đây cô giáo mới là boss!"

...

Sau khi năn nỉ, xin xỏ, ỉ ôi, mong cô bỏ qua thì bà cô mới tha cho, còn bắt chúng tôi đứng ở ngoài cuối tiết mới được vào.

Sau khi cô đi vào thì đóng cửa lại, rồi học sinh lần lượt đóng kín cửa sổ và thả rèm kín mít.

- Họ đang làm gì vậy?

- Bật máy chiếu. Ngu vậy!

"Lại nữa rồi..."

Vì không muốn gây chuyện với cậu ta lần nữa, tôi xoay người đi xuống cầu thang.

Cậu ta gọi với theo.

- Này, cô đi đâu vậy?

- Mệt, cậu cứ ở đó đi quan tâm tôi làm gì?

Cậu ta chạy đến trứơc mặt, hai tay đặt lên vai tôi, ánh mắt thành khẩn.

- Nói nghe nè, dù cậu có giận tôi thì cũng không thể bỏ đi được, cô mà biết sẽ bị kỷ luật đó!

Tôi nhìn cậu ta, cừơi thật tươi và nói:

- Tôi đi "hẹn hò" cậu có đi không?

Ánh nắng chiếu vào cửa sổ, phản chiếu ánh sáng lên gương mặt cậu ấy. Tôi nheo mắt muốn nhìn kỹ biểu cảm gương mặt cậu ta, hai vệt hồng hồng trên má, hai tai cũng hơi đỏ, đôi mắt nhìn tôi sáng lấp lánh.

Cậu ta nói:

- Ừ thì... đi.

___________

Chương 30: Món quà của bố

Tôi và tên Nghiêm " hẹn hò" ở phòng ăn. Khi biết được tôi đưa cậu ta đến đây, cậu ta tỏ vẻ không vui.

- Không phải là đi hẹn hò sao?

- Thì hẹn hò đó!

Cậu ta ủ rũ.

- Tôi tưởng...

Tôi thắc mắc hỏi:

- Cậu tưởng là gì? Hẹn hò như người yêu chắc?

Cậu ta im lặng cúi đầu, thở dài.

- Sao lại tỏ vẻ chán nản vậy? Tôi rủ cậu xuống đây mà, vui lên đi chứ tôi mời cậu uống nước!

- Vậy tại sao lại nói câu đó...

Cậu ta lẩm bẩm.

- Cậu nói gì, câu nào?

" Thật là, không biết tên này nghĩ gì nữa..."

- Tôi chỉ không muốn chúng ta cãi nhau nữa nên nói đại thôi, với lại cậu có quyền không đi, nếu đã đi thì chúng ta coi như làm hòa mà!

Cậu ta bĩu môi.

- Biết rồi!

Tôi chọc.

- Đừng nói là cậu thích tôi nhé! Nói cho biết luôn cậu xấu trai lắm tôi không thích đâu! Hề hề!

- Thích hồi nào? Tôi không có, mà rõ ràng tôi đẹp hơn cậu!

- Cậu là con trai mà so với tôi làm gì? Bê đê à?

- Bê đê cái đầu cậu! Cậu nhìn lại mình đi nam không ra nam nữ không ra nữ!

Thông thường, khi đứa con gái nào bị chửi kiểu này cũng sẽ cãi lại hoặc xông lên đánh cho cậu ta một trận, nhưng mà tôi thì khác. Tôi rất bình tĩnh.

- Cậu thấy tôi có nữ tính không?

Lấy tay che miệng cười duyên.

Cậu ta ngạc nhiên nói:

- Cậu bị điên à, cậu mà nữ tính thì con gái thế giới này thành đàn ông hết rồi!

- Vậy tôi có xinh đẹp không?

- Mặt mẹt của cậu là cái mâm thử hỏi đẹp không!

Tôi cười thật tươi rồi nói tiếp:

- Vậy tôi có đáng yêu đến mức đàn ông vừa gặp là yêu không?

- Ơ...

Cậu ta lắp bắp.

- Yêu... Yêu cái nỗi gì, con trai vừa thấy cậu là chạy mất dép!

- Thật à?

Tôi cắn cắn móng tay.

- Thì... Thật!

- Vậy sao cậu không chạy đi?

Tôi thều thào nói, hai mắt khép hờ, tay vò vò mép áo. Cậu ta bắt đầu luống cuống.

- Tôi... Tôi, cậu giận à?

- Thôi đừng nói nữa tôi biết rồi!

- Này, cho tôi xin...

Tôi cười to.

- Cậu là thái giám không phải con trai cần gì phải xách dép nhỉ... Hahaha!

Cậu ta hét lên:

- Này, vừa phải thôi chứ! Cậu vui như vậy còn giả bộ đáng thương làm gì?

Lấy tay vỗ vỗ vai cậu ta.

- Tôi không có giả bộ, cậu càng chê tôi càng thích đó nha!

- Chê đi! Chê đi!

Gạt tay tôi xuống, cậu ta nói:

- Mệt, cậu tư duy không được bình thường tôi không nói nữa, tôi đi đây.

Nói xong liền bỏ đi mất. Để lại tôi gọi với phía sau.

- Này, này...
- ...

Gió thổi xào xạc qua đám lá cây, mang trong mình niềm vui nho nhỏ tôi ngẩng mặt lên hưởng thụ làn gió mát này.

" Bà nó, cúp học mới tuyệt vời làm sao..."

...

Buổi học hôm đó, mọi việc diễn ra đều bình thường, chỉ trừ việc hai đứa bị ghi vào sổ đầu bài và lớp bị cô cho một giờ D đỏ chói. Lý do là tôi canh giờ về lớp không đúng, cô giáo phát hiện hai chúng tôi không đứng phạt bên ngoài mà cúp tiết đi chơi.

" Hu hu sai lầm lớn mà... Lần sau phải về sớm hơn 10 phút, không biết có bị đì không..."

Tôi an ủi chính bản thân mình bằng cách khoe với Nguyệt việc bố mua cho chiếc xe đạp điện.

"Sau này có thể đi mà không sợ bị rượt nữa rồi... Yeah..."

Nguyệt hỏi tôi kiểu dáng thế nào, có màu gì. Tôi không chắc chắn nên đoán là cùng kiểu xe, yên cao, xe có thể màu xanh hoặc đen vì tôi thích hai màu đó.

Sau đó chúng tôi chào tạm biệt nhau ra về, hơi tiếc là không đi ăn vặt chung được vì Nguyệt có việc bận. Lủi thủi một mình ra đến tận cổng thì có một người nắm vai tôi. Quay đầu sang nhìn thì...

- Là bạn à?

- Là mình đây! Cho mình xin lỗi việc vừa nãy nhé... Bọn kia đi ngang qua, mình sợ quá nên trốn mất, nên để bạn...

Người đang nói chuyện với tôi đây chính là cô bạn trong phòng vệ sinh lúc sáng. Tôi tỏ thái độ lạnh nhạt.

- À, bạn mình cũng đưa đồ thay cho rồi, không sao hết!

- Mình... Mình...

- Bạn đừng lo nữa, về đi! À mà nhà bạn ở đâu?

" Thật lòng thì tôi cũng không thích cô bạn này cho lắm, lý do thì tôi cũng không biết nữa..."

Cô bạn nắm chặt tay tôi, dáng vẻ khẩn khoản, đôi mắt ầng ậng nước như sắp tuôn ra đến nơi.

- Mình thành thật xin lỗi bạn rất nhiều, mình rất tiếc khi thấy bạn phải chịu oan, trong khi mình phải là người bị như thế!

- Thì mình đã nói là không sao mà!

- Mình không có người bạn nào cả, sau chuyện này mình hy vọng sẽ được kết bạn với cậu! Làm ơn đi mà, mình sẽ tự giải quyết vấn đề của mình, nhất định sẽ không làm liên lụy đến cậu đâu!

- Ờ thì...

Nắm chặt tay.

- Đi mà!

- Ừ, được rồi!

Cô bạn vui mừng, kéo tay tôi đi tung tăng. Tôi nhìn lại bàn tay.

" Bàn tay bị bóp mạnh thật, lằn cả vết đỏ, sao tôi cứ có cảm giác không ổn vậy trời..."

Hai người chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện. Cô bạn tự giới thiệu tên là Lâm Tố Như, học lớp 11B3, là lớp phó văn thể mỹ. Đang nói cô bạn liền kéo tôi vào một con đường khác, chưa kịp hỏi tại sao thì chúng tôi bị một nhóm người chặn đường.

Nhóm gồm nhiều người mặc đồng phục trường tôi và số ít mặc đồng phục trường khác. Trong đó có nhiều đứa con gái rất cao, to con. Đặc biệt chú ý đến một bạn nữ rất đẹp, trang điểm đậm khác biệt nhất trong đó. Cô bạn đó cất lời:

- Con chó kia, sáng nay làm hụt bây giờ tao đập mày một trận là huề vốn... Haha...

" Bà nó, giọng chua khiếp ồm ồm nữa, tỉ lệ một trời một vực với khuôn mặt, không biết cô ta có phẫu thuật thẫm mỹ không trời!"- Ha ha ha tụi bây coi nó dắt bạn đi chịu trận chung cho đỡ buồn kìa!

- Ừ, ha ha ha ha...

Một tràng cười hùa theo.

Tôi thử nói nhỏ vào tai cô bạn, muốn hỏi chắc chắn có phải tụi buổi sáng không, cô bạn gật đầu nói phải còn nói người chị họ của cậu ta là người trang điểm kia. Tôi nghĩ lần này mình phải tự giải quyết việc này.

Tôi rống lên, bắt chước mấy bà đánh ghen trong chợ:

- Bọn chó tụi bây dội nước bà buổi sáng phải không?

Bọn người kia giật mình, có lẽ không ngờ tôi chính là người họ đổ nước buổi sáng, lại không ngờ tôi hổ báo như vậy.

- Đứa nào cầm đầu, bước ra! Bà đây phải báo cáo cho trường đuổi học tụi bây!

Bọn học sinh trường tôi có vẻ sợ nên không ai dám nói tiếng nào.

" Đuổi học đó, không phải chỉ cánh cáo thôi đâu".

Người ta nói người đi trước mới là người thắng, tôi dằn mặt tụi nó trước thì đã có ưu thế rồi.

Bọn học sinh trường khác vẫn không sợ, quát:

- Mẹ kiếp, mày nghĩ mày là ai! Bọn kia không dám đánh thì tụi tao đánh!

Bọn chúng hùng hổ xông lên, tôi thét tiếp:

- Bọn mày thử đánh tao xem, người vào được trường tao thì nhà phải có điều kiện, bố tao làm chức to kiện tụi mày là quá dễ dàng!

" Xin lỗi bố, con đành dùm bố làm lá chắn..."

- Mày... Mày... Mày nghĩ hù được tao à!

- Không tin mày cứ thử đi, để xem tụi trường tao bảo vệ tụi bây đến lúc nào. Tao sẽ khiến tụi bây không còn đường nào mà đi học nữa!

- Mày... Mày...

Tôi hếch mặt.

- Tao sao? Ngon nhào vô!

" Má, tôi bây giờ là dân du côn rồi!"

Sau đó, bọn đó vì không có lá gan dám thử nên lục tục kéo nhau về. Trước khi về còn nói một câu:

- Tụi bây hãy đợi đấy!!!

Vâng, câu mở đầu mọi huyết hải thâm thù, giang hồ dậy sóng của các bạn.

Câu nói dặn dò của sói với thỏ trong phim hoạt hình.

Và câu nói hẹn tái đấu, vớt vát của kẻ thù khi bại trận...

" Trời ạ, sao không có câu nào mới mẻ hơn chứ!"

...

Chuyện sau đó thì cô bạn kia tự đón taxi rồi về, còn cảm ơn tôi rất nhiều. Cô bạn nói không thể ngờ tôi lại mạnh mẽ đến vậy. Tôi cười xoà cho qua, thật ra là vì khi sống trong thế giới này tôi đã bị "bắt nạt" nhiều quá nên giờ phải vùng lên thôi. Thêm nữa là cảm giác của tôi với cô bạn Tố Như này chính là...

" Cô ta đang lợi dụng tôi thì phải, cái cách làm quen kết bạn đột ngột, cho đến lúc bị tụi kia chặn đường, có quá nhiều trùng hợp..."

...

Về tới nhà thì gặp chị Tâm, chị ấy nói xe đã gửi tới đặt ở trong gara, còn nói bố tôi mua thêm một vài phụ kiện để làm quà cũng để trong đó. Chị ấy nói bố chọn theo sở thích của tôi nên hy vọng tôi sẽ thích.

Háo hức vào bên trong khui hàng thì...

Một chiếc xe màu hồng phấn có hình Hello Kitty.

Yên xe thấp màu hồng đậm.

Một bình nước màu hồng dâu gắn trên xe.

Một cái nón bảo hiểm bi chấm hồng.

Cùng một số phụ kiện bao tay, đệm chân, móc khóa hồng hồng sau đó nữa tôi không muốn kể.

Tôi gào.

Tôi thét.

- Từ khi nào mà màu hồng thành màu chủ đạo của tôi vậy, tôi muốn trả hàng!

- Ngày xưa ông cua mẹ tôi cách nào vậy hả?

...

Sau chuyện này tôi rút ra một kinh nghiệm xương máu.

"Đừng bao giờ tin vào con mắt thẩm mỹ của đàn ông!"


_______________

Chương 31: Kẻ cắp gặp bà già

Mang nỗi oán hận với bố đi vào phòng, tôi gieo mình xuống người con Bò, ôm chặt nó. Tôi nghĩ mình cần được an ủi.

"Bò à, cuộc đời này tao không thể tin tưởng ai ngoài mày đâu!"

Tôi nói với nó:

- Cho tao sờ đệm chân của mày nào! Ai da, mềm quá, mềm quá đi!

Ngày thường khi ngủ mà đè lên nó hôm sau nhất định sẽ tránh tôi rất xa, đặc biệt còn không cho phép tôi sờ vào đệm chân, thứ mà tôi yêu thích nhất. Không hiểu sao hôm nay nó hiền vậy, tôi "dằn vặt" nó đủ thứ mà cũng không co giò tránh né, chắc hẳn đang có chuyện gì.

Nhìn con Bò nhà mình càng ngày càng to, thân hình lực lưỡng, đôi chân to khỏe, khuôn mặt nhiều nếp nhăn mà lòng tôi vui sướng biết bao nhiêu, tâm trạng không khác gì người mẹ nuôi con lớn khôn. Mà khi thấy con mình không vui thì người mẹ phải quan tâm, nhìn thấy ánh mắt con Bò ngơ ngác như người mất hồn mà lòng tôi buồn biết bao nhiêu.

Tôi dùng hai tay kéo khóe miệng của con Bò lên với mong muốn tạo nụ cười thân thiện thì... Hỡi ơi, con Bò nhà tôi đã xấu nay còn xấu hơn! Nhiều nếp thịt nhăn nhúm lại một chỗ, không khác gì phim kinh dị!

" Tội lỗi, tội lỗi..."

Sau một hồi suy nghĩ, phân tích tâm sinh lý của nó tôi đã rút ra một kết luận. Con Bò nhà tôi đang tương tư em chó ngày hôm qua, ánh mắt lúc này giống y đúc, tôi khẳng định là vậy.

"Nhưng mà... Con chó ngày hôm qua là chihuahua mà!"

Tôi bực mình nhéo nhéo mặt nó.

- Bò à, sao mày không có nhân phẩm vậy hả? Mày không mê chó mặt xệ, mày mê chó mặt láng mắt to làm gì!

- Hơn nữa sao tụi mày sống chung được, lỡ mày ngủ đè bẹp dí vợ mày thì sao! Ngu như bò mà! Bò ơi!

"Không được, không thể để nó như vậy được..."

Tôi quyết định kéo nó đi dạo, tôi muốn nó thay đổi gu thẩm mỹ.

Bố mẹ hôm nay đều tăng ca nên sẽ về nhà trễ, đó cũng là lý do chị Tâm ở lại cho đến 8 giờ nên tôi tranh thủ đi luôn. Ăn một chút đồ ngọt, tắm rửa sơ qua rồi cầm ví tiền ra ngoài, tiện đường đi mua một số đồ cho ngày mai.

Để tránh những chuyện tương tự xảy ra giống như ngày hôm qua, tôi dẫn con Bò đi đường quốc lộ, người đông, xe cộ nhiều và đặc biệt nhiều chó, đủ mọi thể loại từ trụi lông cho đến cục lông.

"Tôi không tin tôi không lay chuyển được nó".

Mặc dù đã hơn 6 giờ chiều nhưng trời vẫn còn sáng, có lẽ là ngày dài đêm ngắn. Tôi thong thả dắt chó đi dạo, xung quanh có rất nhiều cửa hàng nằm san sát nhau, vài gánh hàng rong cũng tấp nập người rao hàng. Đi tới gần một xe đẩy bán bắp chiên bơ thì mua một túi, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng ồn ào phía sau, càng gần về phía tôi thì tiếng đó dần dần rõ ràng hơn...

- Cướp! Cướp! Bớ người ta cướp!

Tôi vừa quay đầu qua nhìn thì chiếc ví trên tay đã không cánh mà bay. Cũng may phản ứng mau lẹ cộng thêm tôi đã có chuẩn bị trước nên chưa được hai giây tôi đã chụp được cổ tay tên cướp kia.

" Đụng vào tiền của bà thì chỉ có chết!"

Cùng lúc đó con Bò nhà tôi cũng lao lên cắn vào đùi tên đó. Tên kia la lên một tiếng.

Á.. A... A

"Bò à, mày thật oai phong làm sao... Ha ha ha... Tao thích."

Tôi trao cho nó ánh nhìn tán thưởng, đôi mắt tí hí của nó nhìn tôi chảnh choẹ, đắc ý như kiểu "Ông đây mà ra tay thì cóc phải lo".

Có lẽ vì không thể chịu nổi tình cảm ăn ý mãnh liệt của chủ tớ chúng tôi nên tên cướp thét lên:

- Mẹ kiếp! Thả tao ra! Con chó!

Tôi thét lại:

- Con chó nào? Tao hay nó?

Tên cướp sững sờ.

- Má, gặp phải con chó điên?

Bốp!

Tôi tát tên cướp một cái thật mạnh rồi thét lên:

- Thằng khốn! Mày còn chưa khôn ra hả! Mày chửi tao là con chó là muốn đánh mày rồi! Mày con chửi cả con chó nhà tao nữa! Thằng mất dạy!Tên cướp xoa bên má, giằng tay khỏi móng vuốt của tôi nhưng không được. Sức lực tôi rất mạnh nên tên cướp với thân hình gầy yếu này bị thất thế. Tên cướp sử dụng tay còn lại hòng đánh tôi, nhưng bị tôi cho ngay một cú vào bụng, ngay cả muốn ngồi xuống kêu đau cũng không được. Con Bò nhà tôi đang thủ thế, chỉ cần ngồi xuống là cho một đớp ngay vào chân kia ngay.

Hai người một chó chó cứ giằng co qua lại.

Tên cướp thở hổn hển, thều thào nói:

- Mẹ kiếp, tao chửi con chó nhà mày thì có sao, đó là con chó mà!

- Nó là con tao, mày chửi nó chính là chửi tao! Con tao tên là Bò mày nghe cho rõ!

Tên cướp năn nỉ:

- Dạ sao cũng được ạ! Chị tha cho em đi, em biết lỗi rồi!

- Vậy mày trả lại ví cho bà!

- Chị buông tay em ra trước đã, chị nắm chặt như vậy em không lấy được!

Biết mánh khoé tên trộm này nên tôi gằn giọng:

- Tao không có ngu!

Tên cướp gấp gáp.

- Xin chị, chị cầm đi ạ!

Vừa nói vừa móc ví đưa cho tôi. Tôi cười đểu nói tiếp:

- Chưa được!

- Còn gì nữa?

- Mày trả tao thêm mười ngàn, bịch bắp của tao bị mày làm đổ rồi!

- Dạ, dạ...

Tên cướp mò mẫm trong túi được một trăm ngàn rồi nhét vào tay tôi.

- Xong rồi, chị cầm lấy tiền đi!- Đợi tao thối tiền lại cho mày!

Tôi giả bộ móc ví.

- Không cần đâu ạ, tiền thừa chị cứ giữ lấy!

- Nhưng mà...

- Thôi thôi, gấp lắm... Chị tha cho em đi!

Dáng vẻ tên cướp như muốn khóc đến nơi.

Tôi dứt khoát:

- Không!

Tên cướp điên tiết.

- Con chó, mày vừa phải thôi chứ tao...

Chưa kịp nghe hết câu thì...

Bốp!

Một chiếc dép cao năm phân bay rất nhanh "tán" một cú thật mạnh vào mặt tên cướp. Tên đó ôm mặt.

Một tiếng quát vang lên:

- Bắt được mày rồi!

Người vừa chạy đến là một phụ nữ trung niên ăn mặc rất sang trọng. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

" Cuối cùng thì bà ấy cũng tới..."

Nãy giờ tôi câu thời gian chính là đợi bà ấy, tên cướp còn cướp túi xách của bả nên chắc chắn sẽ đuổi theo, nhưng không ngờ giọng thì to mà chạy thì chậm như vậy, mất công tôi diễn với tên cướp nãy giờ.

Bà ấy vừa đến gần một chút liền dùng chiếc dép còn lại đánh tên đó.

- Cho mày chết, cướp đồ của bà này!

Bốp... Bốp...

Tên cướp hôm nay không gặp may, gặp phải hai người phụ nữ hổ báo như vậy, không phản kháng được hứng chịu đòn bị đánh cho sưng cả mặt, rên rên từng quãng.

- A... A...

Nhân tiện, tôi cũng kìm chặt tay tên đó hơn để cho bà ta đánh.

" Ha ha, đúng ý tôi rồi...".

Đang cảm thấy vui vẻ trong lòng thì nghe một tiếng gọi phía sau làm tôi kinh ngạc.

- Mẹ! Mẹ ơi!

" Sao giọng quen quen thế này..."

Quay đầu nhìn lại thì... Đó là...

...

_____________

Chương 32: Đi đêm có ngày gặp người quen

Khoa học đã chứng minh Trái Đất là hình cầu, dù nhìn ở mặt phẳng nào thì chúng ta vẫn chỉ thấy hình tròn.

Cuộc đời con người giống như một đường vẽ nguệch ngoạc cứ kéo dài, mỗi khi những đường vẽ này giao nhau tại một điểm hay một đoạn, thì người đó sẽ gặp những người khác ở đường kẻ của chính họ và ngược lại. Đó cũng chính là cách con người xuất hiện trong cuộc sống của người nhau.

Hiện tại trước mặt tôi là hai người đàn ông. Một người mặc áo thun xanh nhạt, dáng cao gầy, khuôn mặt tầm thường, đeo kính cận màu đen. Người này trong hai ngày tôi đi học đều được chiêm ngưỡng, không ai khác chính là Vũ Văn Nghiêm.

"Khi cậu ta cất giọng thì tôi đã biết rồi!"

Tên này là âm hồn không tan "ám" tôi mấy ngày nay nên tôi không muốn nhắc tới nữa. Điều khiến tôi ngạc nhiên bây giờ chính là người đi cùng cậu ta.

Người này vừa chạy tới là dùng chân đá mạnh vào đầu gối tên cướp khiến hắn ta khuỵ xuống, thừa dịp tôi vừa buông tay ra thì chụp lấy bẻ gập ra sau kìm tay tên đó lại, đầu gối trái thì đè phía sau lưng tên cướp nhằm tạo thế khóa. Hành động mau lẹ, gọn gàng đúng tiêu chuẩn của một người lính hay công an đã qua huấn luyện.

"Ngầu dữ..."

Người phụ nữ kia hình như chưa hết giận vẫn hăng say đánh tiếp. Lần này thì tên cướp chỉ còn thời gian để thở và khóc thôi.

" Tội lỗi, tội lỗi..."

Tôi dắt con Bò lùi lại vài bước nhường lại hiện trường cho hai người kia giải quyết, đang thầm vui vẻ trong lòng thì người đàn ông kia ngẩng mặt lên nhìn tôi.

Vừa nãy chỉ lo nhìn tên cướp không chú ý tới người này, nhưng vừa nhìn thấy liền khiến tôi hết hồn.

Nói sao nhỉ, rất đẹp trai!

Khuôn mặt không phải dạng nam tính góc cạnh, tuấn mỹ như một bức tượng hy lạp, cũng không phải dạng thanh tú, đẹp như tranh của các ngôi sao trên ti vi. Người này mang chút gì đó mộc mạc, phóng khoáng, các nét trên gương mặt đều bình thường nhưng khi kết hợp lại với nhau khiến ai nhìn cũng có thiện cảm, đặc biệt là đôi mắt sâu hun hút, ẩn một chút cương trực và quyết đoán.

Cuộc đời tôi dù đã từng thấy rất nhiều người đẹp, đủ mọi kiểu mẫu, nhưng kỳ lạ là người này khiến tôi không khống chế được mình...

"Khó thở quá, tim đập bang bang... nhanh quá!"

Giữa ngực cảm giác như bị thứ gì chặn lại, nhói nhói, người nóng ran, tay chân bủn rủn. Đã có một thời tôi cuồng anh ca sĩ hát trong hội chợ ở dưới quê, cảm giác lần này y chang lúc đó.

"Tôi đang yêu sao... Mẹ ơi!"

Đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình thì bị người khác cho một phát mạnh vào lưng, hên là tôi bước chân phải lên trước nếu không là bị té dúi mặt xuống đất rồi, tụt hết cảm xúc tôi quay đầu qua chửi tên đó:

- Tên khốn nạn, nói không được hay sao mà cứ thích đánh tôi vậy!

- Tôi gọi cậu mấy lần mà có nghe đâu!

- Tôi không nghe hồi nào!

Cậu ta bĩu môi nhìn tôi đầy khinh miệt.

- Cậu nhìn con chó nhà mình đi... Hừ!

- Con Bò nhà tôi thì làm sao?

Vừa nói vừa nhìn con Bò nhà mình thì hỡi ơi, nó đang nhìn chằm người đàn ông, thè lưỡi vẫy đuôi bộ dáng trung thành làm sao. Tôi buông luôn một câu chửi tục:

- Má nó! Con chó mất nết!

Tên Nghiêm gắt gỏng:

- Lại còn chửi tục! Cả chó lẫn chủ đều nhìn chằm chằm trai có khác gì đâu!

Hôm nay cậu ta ăn phải phân hay sao mà cứ kiếm chuyện với tôi. Tôi không muốn tiếp tục cái vấn đề này nữa nên buông một câu:

- Kệ mẹ bà!

Cậu ta cứng họng.

- Cậu... Cậu...

Tôi nói tiếp:

- Mà dù tôi không nghe thì cậu cũng không có quyền đánh tôi! Cậu còn chưa xin lỗi đó!

- Tôi... Tôi...

- Hai đứa quen nhau sao?

Người phụ nữ kia không biết từ khi nào đã đứng cạnh hai người chúng tôi. Tên Nghiêm gọi người này là mẹ nên chắc chắn đây là mẹ cậu ta.

- Cậu ấy là bạn trong lớp của con!
Bà ấy khi nghe tên Nghiêm nói xong liền nhìn tôi trìu mến.

- Ra là bạn học lại còn là con gái nữa, cô chào con nhé!

- A dạ chào cô!

Quay qua bên kia muốn nhìn hai người kia đang ở đâu, thì thấy người đàn ông kia đã kéo tên cướp đi đâu mất.

"Tiếc quá"

Bà ấy nói tiếp:

- Thằng con cô nhìn vậy chứ vô dụng lắm, không có nỗi một người bạn để dắt về nhà, tính tình thì khó chịu y như bố nó!

- Dạ...

- Rồi thì nhiều tật xấu, ưa sạch sẽ thái quá...

Tôi nghĩ người mẹ nào cũng muốn khoe con mình giỏi như thế nào cho người khác biết, nhưng mẹ của tên Nghiêm thì khác, toàn nói hết tật xấu của cậu ta ra. Lần này tên Nghiêm xấu hổ, sượng mặt hét lên:

- Thôi đi mẹ!

- Ha ha, giận làm gì, mẹ muốn xác định người nào muốn làm bạn với con của mẹ thì phải chấp nhận tật xấu của con thôi!

- Con không cần!

- Thì mẹ...

" Sao tôi cảm giác mẹ của tên Nghiêm này đang kén chồng cho cậu ta vậy!"

Hai người này cứ nói qua nói lại một hồi như thế. Vì muốn chấm dứt chuyện này nhanh gọn lẹ nên tôi hỏi luôn vấn đề đang thắc mắc nãy giờ:

- Cô ơi! Cái anh hồi nãy đâu rồi ạ?

Tên Nghiêm trả lời tôi luôn:

- Cậu nói anh Minh à, anh ấy đưa tên cướp vào đồn rồi!

"Đúng ý tôi quá! Tuyệt vời"

Sở dĩ tôi phải cầm chân, nhờ người khác bắt và dẫn tên cướp đến công an là vì tôi sợ bị liên lụy, chưa kể đến việc phải làm thủ tục rắc rối khai báo ở đồn, rồi nói dối bố mẹ ra sao, nếu họ biết sẽ cấm tôi ra đường mất. Tôi thật sự chỉ muốn an phận sống qua ngày thôi, lần này coi như là trời giúp tôi.

Tôi hỏi:
- Vậy anh ấy là công an hả cô?

- Ừ, cậu ấy bên quân đội nhưng muốn thi vào trinh sát, mà cháu có biết không tên cướp vừa nãy khốn nạn lắm!

- Hôm trước giật túi xách chị họ cô khiến chị ấy té đập đầu, cô tức quá! Hôm nay còn dám cướp của cô thì bị bắt lại, cũng hên là có cháu đó!

- Dạ không có gì đâu ! Tên đó cũng cướp của cháu nữa mà!

Nhìn lên trời thì đã thấy tối nên tôi xin phép hai người về trước, nhưng hai người đó nhất quyết muốn tiễn tôi một đoạn. Dọc đường đi bà ấy vẫn tiếp tục luyên thuyên về đủ thứ chuyện về tên Nghiêm. Tôi còn được biết cậu ta sợ nhất gián, thứ hai là sợ chó vì ngày xưa bị cắn, bây giờ mặc dù đỡ hơn nhưng cũng không dám sờ, mà con chó nhà tôi lại đặc biệt to khủng.

" Hèn gì cậu ta chê bai con Bò dữ vậy!"

Đi đến con đường quẹo vào nhà thì có một chiếc xe hơi biển số xanh đi lại gần. Sau đó, có một người xuống xe, chính là anh chàng tên Minh kia.

"Ôi, tim tôi chuẩn bị nhảy ra khỏi lồng ngực mất"

Anh chàng sau khi đưa tên cướp tới công an thì đến đón hai người này. Anh ấy nói chuyện với hai người kia một chút rồi đi tới chỗ tôi, cười nhẹ một cái rồi nói cảm ơn vì tôi đã hỗ trợ. Tôi ngây ngất.

"Trời ạ! Lúm má đồng tiền kìa!"

Sau đó cũng nhân tiện sờ đầu con Bò, khen nó dũng cảm. Con Bò còn trưng ra bộ mặt hưởng thụ khi được người ta vuốt ve, còn dụi dụi vào người anh chàng đó. Tôi ghen tị chết mất!

"Sao cả chủ lẫn thú cưng đều bị người ta thu phục thế này"

Sau đó những người đó hẹn gặp tôi lần sau, chào tôi rồi leo lên xe ra về. Riêng tên Nghiêm thì không thèm nhìn mặt tôi mà leo lên xe ngồi trước. Tôi vẫy tay tạm biệt, chiếc xe khởi động rồi chạy đi.

Để lại một người một chó nhìn theo đến khi mất hút.

Tôi xoay người đi về nhà kéo sợi dây trên tay, con Bò thế mà đứng yên bất động, kéo thêm vài lần cũng không được nên tôi chạy trước mặt nó hăm dọa.

Con Bò nhìn tôi sủa hai tiếng ăng ẳng, ánh mắt tha thiết.

Ánh mắt này tôi biết, rất quen thuộc.

Tôi câm nín.

Tôi muốn khóc.

Tôi đau lòng.

Tôi làm chủ thất bại quá!

"Mẹ nó, Bò nhà tôi mê thằng cha kia mất rồi!"

...

Tôi gào lên với nó:

- Tao cho phép mày cặp bồ với em chihuahua! Tha cho anh ấy đi!

Gâu... gâu...

- Tao dắt mày đi tìm gái chứ không phải tìm trai! Tình yêu của mày là phi giống loài! Tỉnh mộng đi!

Gâu... Gâu... Gâu...

- Sao mày dễ phải lòng người ta vậy hả! Anh ấy là của chị mày, nghe rõ chưa con chó mất nết!

Gâu... Gâu... Gâu... Gâu...

- Mày... Gâu!

...

Sau đó là cả một "giai thoại"...



____________

Chương 32-2: Chương Phụ: Rung động đầu tiên (1)

Những người gặp qua tôi đều nhận xét tôi là một người vô tư, không lo nghĩ. Niềm vui đến với tôi thật dễ dàng, chỉ cần người khác đối xử tốt, cho thứ gì đó hay đơn giản nhất chỉ cần khen một câu thì tôi sẽ vui vẻ suốt cả ngày.

Vào tiểu học, trong khi bọn con gái cùng lứa đều thích chơi búp bê, xem phim hoạt hình công chúa, mơ mộng hoàng tử, còn tôi thì đang mê mẩn siêu nhân gao.

Mỗi ngày tôi đóng một vai, có hôm làm tiên nữ có hôm làm Uruku, hứng lên thì làm gao trắng kiêm luôn gao đỏ.

Có lần vì quá yêu thích gao bạc mà tôi đã lấy luôn cây gậy chống chân của bà nội làm vũ khí chiến đấu, chôm ít keo "con chó" nhà thằng bên cạnh dán đủ thứ hình siêu nhân đã mua lên đó, rồi lấy mấy hộp thuốc lá của ba cột chặt lại làm súng...

Kết quả khỏi phải nói hôm sau tôi bị no đòn.

"Giờ nghĩ đến vẫn còn hơi đau đau..."

Tụi con trai trong xóm mỗi khi bày trò gì đều gọi tôi. Tôi luôn là nhân vật quần chúng mà bọn nó yêu thích, biến hóa đa dạng thiếu vai nào là có tôi bù vào. Ấy vậy mà lúc đó, tôi cứ ngây thơ nghĩ mình là người quan trọng lắm cơ chứ.

"Bọn nhóc ranh dám xỏ mũi bà suốt bao năm"

Thiết nghĩ mọi chuyện đều có nguyên do, gia đình tôi luôn nghĩ đứa con của họ sinh ra là "giống đực" nên chuẩn bị quần áo đều dành cho con trai. Mẹ tôi thì thuộc dạng chi li tính toán trong tiền bạc, sắm đồ toàn cỡ to đến mười tuổi còn mặc vừa, khi biết tôi là con gái thì mặc cho tôi luôn. Ba tôi là một người đơn giản nên cũng cho qua chuyện này, ba nói mặc gì thấy thoải mái là được.

Lúc ấy, dáng người tôi thì thấp bé, để mái tóc cao bồi, quần áo con trai mặc suốt mấy năm không đổi cùng cái tên trung tính. Hội tụ các yếu tố trên cộng với việc trường tôi không có đồng phục dành cho con gái là váy như bây giờ, tôi vinh dự được "đội lốt" con trai trong suốt năm năm tiểu học, ngoài ra còn bị tụi con gái sai bảo như con trai mà không biết gì.

"Quả là sai lầm mà!"

Nói đến kỷ niệm đáng nhớ nhất thời tiểu học là việc cô giáo cho bài tập làm văn tả về con chó, cô còn bảo học sinh phải quan sát nó như thế nào rồi mới được viết.

Nhà tôi không có nuôi nhưng nhà thằng Còi kế bên có con chó nhốt trong chuồng rất hay sủa.

Tôi leo lên bờ tường nhìn nó... Tưởng gì hóa ra là một con chó ghẻ gần trụi hết lông.

Lúc ấy, tôi nghĩ mình không thể viết vào bài văn về con chó "tàn tật" như vậy, suy nghĩ một hồi mới quyết định lấy hình ảnh gao sói biến hình trong phim, cùng họ hàng chó mà. Tôi cũng lo sợ cô không hiểu nên lấy hình tượng con bò nuôi sau nhà mà viết ra.

Sau khi viết xong, tôi rất hài lòng nên đặt hết hy vọng, mong chờ mà nộp cho cô giáo. Ngày trả bài, bài văn tôi được "vinh hạnh" đọc lên làm trò cười cho cả lớp. Bọn họ nói không có con chó nào to gần bằng con bò cả...

"Mẹ nó, tôi đây là tả chó sói biến hình được chưa. Khốn, nhục không ai bằng mà!"

Kết thúc thời tiểu học huy hoàng, tôi vào trường cấp hai.

Người tôi bắt đầu có cao lên một chút nên đồ cũ không mặc vừa nữa, vòng một phát triển nên lúc nào chơi king kong tôi đều than với mẹ đau ngực.

Lúc này mẹ đã nhận ra tôi không phải là "thằng" mà đã tiến hóa thành "con" rồi.

Mẹ bắt đầu chăm chút cho tôi hơn, dạo đó ti vi chiếu phim "Hoàn Châu Công Chúa" nên các bà đua nhau biến con mình thành công chúa, nào là mặc áo đầm bông, khăn quàng cổ, khăn tay phất phất thêm đôi guốc gỗ...

Mẹ tôi không chịu thua kém, cắn răng mua luôn đôi kẹp hình bươm bướm, phía trên đính đá đủ màu. Đặc biệt đôi cánh và râu bướm đều gắn lò xo, mẹ rẽ tóc hai ngôi kẹp vào hai bên tóc tôi, khi tôi đi bươm bướm trên đầu sẽ rung rinh, rung rinh...

Tôi rất tự hào với nó.

"Tự hào cái con khỉ!"

Ngày đầu tiên tôi cài nó trên đầu đi ra khỏi nhà, tụi con trai trong xóm mới trố mắt ngạc nhiên hỏi tôi là con gái à.

"Má! Tôi sống có nghĩa lý gì với mấy người hả?"

...

Vùng tôi sinh sống lúc đó là nông thôn mới, không phải dạng có cánh đồng lúa xanh bát ngát, nhà cửa thưa thớt, ít người. Nơi đây mặc dù nghèo nhưng dân cư đông đúc, nhà tôi nằm giữa trung tâm thị trấn nên đường xá đi lại dễ dàng, gần trường học và bệnh viện.

Điều khiến tôi hạnh phúc nhất chính là nhà tôi có nhà vệ sinh đàng hoàng. Những năm đầu khi nhà tôi vẫn chưa xây, còn là nhà gỗ, nhà vệ sinh chính là điều kinh hoàng nhất mỗi khi đi giải quyết, nó ám ảnh tôi mỗi tối, là lý do tôi luôn bị ăn đòn, mẹ tôi không còn cách nào khác phải đưa cho tôi cái bô..."Ôi..."

Sau này xây nhà mới tôi luôn gào thét phải xây nhà vệ sinh đầu tiên. Điều ước cuối cùng thành hiện thực.

"Thời kỳ đen tối đã qua..."

...

Đầu năm lớp tám, con gái trong lớp tôi trổ mã như hoa râm bụt, đứa nào đứa nấy phát tướng kinh khủng. Tôi từ ngồi bàn kế cuối lên đầu bàn...

Trong trường, tình yêu nam nữ nảy sinh thì nhiều còn phát triển theo hướng phim thần tượng "yêu nhau lắm cắn nhau đau", bọn con trai chuyên đi tốc váy, nắm tóc, giật đồ dùng của bạn nữ mình thích, sau đó gây chuyện đuổi bắt nhau trong lớp.

Tôi thuộc dạng hàng hiếm, vừa nhỏ con vừa khờ khạo. Bọn trong lớp sẽ chia làm hai loại bắt chuyện với tôi.

Con gái sẽ luôn hỏi tôi một câu:

- Mày có chưa?

- Có gì?

- Thôi, tao biết rồi mày chưa có!

Còn con trai sẽ hỏi:

- Hôm nay có mua thêm hình mới không?

- Có.

- Tí đi chơi tán lon ăn hình tiếp.

- Ừ.
...

Có một lần, bạn nam nhỏ con khác lớp để ý muốn tiếp cận làm quen tôi, nhưng không may nhận thức chuyện trai gái của tôi vào lúc đó là con số không.

"Tội nghiệp chàng trai ấy!"

Cậu ta hằng ngày mua hình "YuGi Oh!" cho tôi, thứ mà tôi ưa thích sưu tập. Lúc đó tôi chỉ nghĩ cậu ta muốn kết bạn với mình nên tỉnh bơ nhận lấy. Cậu ta hỏi tôi:

- Tớ làm bạn trai cậu nhé!

- Ừ.

Hằng ngày như thế cậu ta cho tôi hình, còn tôi cho cậu ta làm "bạn trai". Cứ như thế cho đến một ngày tôi sưu tập đủ bộ.

Tôi nói không cần thêm nữa nên hết làm bạn trai nhé!

Cậu ta nghe xong liền khóc to đòi lại hình.

Tôi cũng khóc to không chịu trả.

Hai bọn tôi đánh nhau một trận.

Thầy cô can ngăn.

Tôi bị mẹ cho thêm trận đòn.

Sau hôm đó cậu ta không gặp tôi đòi hình nữa...

Rồi cậu ta chuyển trường...

...

Tôi vẫn ngây thơ không biết lý do cậu ta tặng hình cho mình, cho đến khi biết mặt sau mỗi tấm hình cậu ta đưa tôi đều có chữ ghi bằng bút tàng hình.

Một lần vô tình tôi đang soi tiền giả thì nhìn thấy...

"Thích..."

"Mình thích cậu"

"Mình thích cậu nhiều lắm"

"Yêu"

"Yêu Lâm"

...

(còn tiếp)

P/ s: Mai sẽ có chương mới!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau