KHÔNG SỢ BIẾN THÁI CHỈ SỢ BIẾN THÁI HƠN..!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không sợ biến thái chỉ sợ biến thái hơn..!!! - Chương 31 - Chương 35

Chương 25: Chạy trời không khỏi nắng! (tt)

Đang ngồi ôm đầu, sầu não suy nghĩ tìm cách thì có người đập vào vai.

- Thiên Tuyết, sao cậu ngồi ở đây vậy?

Ngẩng mặt lên... thì ra là Nguyệt.

- À tớ... Đi học sớm quá nên ra đây ngồi chờ mấy bạn.

- Ôi... Cậu chờ ở đây làm gì, buổi sáng ít người đi lắm, lớp mình cũng vậy.

- Sao vậy?

- Ôi... Cái tụi đó toàn đi thang máy.

- Lầu 1 mà đi thang máy làm gì?

- Không biết... Tớ nghĩ chắc là để chứng tỏ gì đó hoặc do lười.

" Đúng một đám dở hơi... Lười gì đến mức chảy thây không vác được cái mông leo cầu thang một đoạn..."

- Thôi tụi mình vào lớp đi.

- Ừm!

Đứng dậy bước đi thì Nguyệt lất tay phủi phủi phía sau.

- Cậu ngồi bị dơ hết váy rồi...

- A... Cảm ơn cậu.

- Trời ạ, có gì đâu mà cám ơn dữ vậy. Bạn bè mà.

- Ừ, tụi mình là bạn mà... Hi hi.

Quăng hết mọi thứ qua một bên, trước mắt tôi phải hưởng thụ quãng thời gian yên bình này đã.

...

Sau khi chúng tôi vào lớp thì có một đội ngũ học sinh ở hướng đối diện đi vào theo.

Lớp tôi nằm gần cầu thang bộ, thang máy thì ở tít bên kia. Muốn đi tới lớp bằng thang máy phải đi bộ qua bên kia, lên thang máy rồi đi qua hành lang dài mới tới lớp...

" Đúng là một đám rảnh mà... "

Không vào chỗ của mình ngay tôi qua chỗ Nguyệt ngồi tám một chút. Nhìn trên bàn Nguyệt thì thấy chi chít những vết xước. Tôi hỏi:

- Sao bàn của cậu bị tróc hết rồi vậy.

- À... Là do vẽ lên bàn đó mà!

Nhìn kỹ lại, có vài nét.

- Ai vẽ? Là cậu à? Sao tớ thấy giống như chữ viết hơn.

- À... Thì.

Tôi huých huých vai Nguyệt.

- Không phải là cậu chép tài liệu lên bàn chứ, ngày xưa tớ cũng hay làm lắm!

Nguyệt nhìn tôi cười.

- Cậu nghĩ đi đâu vậy, tớ mà là người lười học vậy sao.

- Cậu thì càng không thể, phải không?

Tôi chột dạ.

- À... Ừ.

" Sao có cảm giác như đang nói móc vậy... Mấy người học giỏi đâu hiểu nỗi lòng mấy đứa lười học như tôi đâu".

Nguyệt nhéo nhéo hông tôi, thì thầm.

- Tớ biết là cậu nói đùa, nhưng mà tụi con gái lớp này ghê gớm lắm, mấy chuyện này không nên nói trước mặt bọn nó, bọn đó mà nghe rồi lại thêm bớt chuyện vào là mệt...

- Đặc biệt là tụi nó ghét cậu nữa, nhớ nhé!

Tôi thì thầm lại.

- Ừ... Ừ... Không ngờ là bọn họ " chơi ngầm" vậy?

- Cậu không biết thôi chứ ở trong đây ganh đua nhau là chuyện bình thường, đặc biệt là phân chia vào lớp nào.

" Không ngờ trường lớn còn như vậy... Đúng là không nơi đâu không có..."

- Nhưng mà tại sao lại có việc tranh nhau phân chia vào lớp. Không phải dựa vào học lực và thi cử sao?

- Chính xác là như vậy, nếu cậu học càng giỏi và nhà có điều kiện hơn thì sẽ được xếp vào lớp tốt như cậu từng vào lớp A đó.

- Ồ... Phải nha!

- Nhưng vấn đề là cậu có giữ được thành tích không. Có nhiều người muốn vào được lớp tốt nên ráng chăm chỉ học hành, nếu tự tin có thể đăng kí thi vào lớp cao hơn, tất nhiên bài kiểm tra rất khó. Sau đó nếu đậu Ban Giám Hiệu sẽ tiến hành xét thành tích và chọn lọc một người thay thế trong lớp kia có thành tích thấp hơn chuyển qua.

- Nếu như người kia cũng thành tích tốt không kém thì sao?

- Vậy giữa hai người sẽ làm bài kiểm tra môn mà mình giỏi nhất. Ai điểm cao hơn thì được chọn.
- Giả sử cả hai người bằng điểm nhau.

- Thì thi môn yếu nhất, nhưng mà những trường hợp này hiếm lắm.

- Vậy à!

- Ừm, tên lớp trưởng lớp mình cũng nằm trong diện đó đó...

- Ồ...

Đưa tai lại gần nghe, trong lòng phấn khích nhìn qua tên kia vẫn đang mải mê viết gì đó.

- Nhanh kể tớ nghe đi...

" Tôi mà có được điểm yếu của Nghiêm thái giám thì bài tập sau này khỏi phải lo rồi... Ha ha..."

Reng... Reng... Reng

" Trời ạ, sao đúng lúc vậy"

Nguyệt đẩy đẩy vai tôi:

- Giờ vào lớp rồi, cậu về chỗ đi ra chơi tớ kể cho nghe.

- Ừm...

Trong lòng tôi đang tiếc hùi hụi, dễ gì có cơ hội.

" Ôi..."

Thở dài quay về chỗ. Cậu ta ngước nhìn tôi thật lâu, mày cũng nhíu lại...

" Không lẽ cậu ta nghe thấy gì sao... Nhưng mà chúng tôi nói nhỏ lắm mà!".

Đang mải mê nghĩ ngợi thì thầy giáo vào, cả thầy Sơn nữa.

Chỉ lo chú ý nhìn giáo viên vào lớp mà tôi quên đứng dậy chào. Hoảng hồn định đứng dậy thì có ai đánh mạnh vào lưng...

Bốp...

" Tiếng kêu mới vang vọng làm sao..."

Quay sang nhìn bên trái. Tay vẫn còn đưa lên.

"Là do tên Nghiêm đánh..."

"Mặc dù không đau nhưng mà..."

Quay sang nhìn hướng khác...

Cả lớp đang trợn con mắt nhìn tôi.

" Khốn nạn... Nghiêm thái giám khốn nạn... Cậu không phải là con người mà".

Quay đầu lại trưng ra nỗi oán hận với tên kia thì thấy cậu ta vẫn còn ngơ ngác nhìn vào tay, ánh mắt như muốn nói "không thể tin được"...

" Bà nó... người đưa ra ánh mắt đó phải là tôi đấy... Cứ phải làm tôi bị chú ý là sao hả???"
...

Không ai nói gì.

Cả lớp vẫn duy trì bầu không khí im lặng tuyệt đối này thật lâu... Thật lâu...

...

Không thể chịu đựng được nữa, tôi bất đắc dĩ phải hô luôn khẩu hiệu chào thầy dùm tên lớp trưởng luôn.

" Cậu nợ tôi... nợ tôi Nghiêm thái giám".

Sau đó cả lớp lục tục chào thầy và ngồi xuống. Hai thầy trên bục giảng cũng đã về vị trí...

" Thế giới lại hoà bình..."

Riêng tên Nghiêm kia khi ngồi xuống thì mặt đã đỏ bừng, tai và cổ cũng đỏ nữa.

" Tôi không xấu hổ thì cậu xấu hổ làm gì hả?"

Ổn định xong một lúc thì thầy Sơn đi tới gọi.

- Nghiêm, Nghiêm... Nghiêm.

Cậu ta không nghe thấy thầy gọi. Tôi gọi nhỏ:

- Ê, thầy gọi... Ê.

Vẫn cứ như người đang mơ.

Tôi lấy chân đạp một phát mạnh.

- A...a! Chuyện gì?

- Thầy gọi!

Cậu ta nhìn qua bất ngờ khi thấy thầy đứng cạnh tôi cúi đầu nhỏ giọng xin lỗi.

- Xin... Xin lỗi thầy, thầy gọi em có việc gì ạ?

Có lẽ ông thầy cũng thấy hơi ngại nên gãi gãi đầu nói:

- Cũng không có gì đâu, chỉ là... Lần sau em gọi thôi được rồi đừng nên đánh bạn như vậy, người ta lại là con gái nữa...

Cậu ta lại cúi đầu.

- Dạ... Em nhớ rồi ạ! Cảm ơn thầy!

Dặn dò xong thì ông thầy đi qua bên kia. Tôi nhìn cậu ta cười hả hê.

"Thầy giáo tới đòi công bằng cho tôi kìa... Ha ha..."

Chưa cười được bao lâu tôi đã gặp phải tình cảnh khốn khó rồi.

Thầy giáo muốn sửa bài tập về nhà hôm qua nên cho học sinh 5 phút chuẩn bị...

" Má, tên Nghiêm ấy vậy mà lừa tôi... Má..."

Tôi thì chưa làm nên hy vọng là thầy gọi đứa khác... Nhưng mà...

Thầy gọi Hoa Thiên Tuyết...

"Thế giới của tôi lại nổi bão rồi..."

Quay sang cấu một cái thật mạnh vào tay cậu ta.

- Cô làm cái gì vậy???

- Không phải cậu nói thầy không kiểm tra à!

- Tôi nói không kiểm tra vở nhưng lên bảng làm bài thì vẫn có...

- Má! Sao cậu không nói sớm!!!

Trừng mắt.

- Cô có hỏi đâu!!!

- Cậu... Cậu hại chết tôi rồi...

" Lúc nãy tôi mà mượn vở Nguyệt chép bài cho có là được rồi, tin tưởng gì tên khốn này... giờ thì bị ăn hành..."

Tôi muốn khóc quá, tôi muốn xỉu cho rồi... Đúng là...

" Chạy trời không khỏi nắng mà..."

...

__________

Chương 26: Ép dầu ép mỡ... ai nỡ ép tôi!

Người ta thường nói khi con người bị rơi vào ức chế sẽ sản sinh ra 1 hormone catecholamine, tác động mạnh mẽ đến hệ thống thần kinh.

Tôi là minh chứng của việc này.. khi bị như thế máu liều sẽ gia tăng.

Để không để thầy phải chờ đợi lâu tôi hiên ngang lên bảng làm bài.

Tất nhiên là tôi đã có chuẩn bị. Khi Nghiêm thái giám đã làm " tổn thương sâu sắc" lòng tin của tôi với cậu ta. Tôi đã dứt khoát xem cậu ta là kẻ thù...

Mà kẻ thù thì phải bị trả giá... Tôi giựt ngay cuốn vở bài tập trong sự ngỡ ngàng của Nghiêm.

Cậu ta đưa tay chụp lại nhưng không kịp, tôi đã vọt luôn lên bảng rồi. Bây giờ cậu ta không thể đánh tôi được... Vừa nãy thầy Sơn có dặn dò rồi.

" Điều này cũng vừa vặn trả thù việc cậu ta làm tôi bẽ mặt đó... Một mũi tên trúng hai đích... Ha ha sảng khoái..."

Nhanh chóng chép hết bài tập trong vở lên bảng rồi suy nghĩ:

"Nếu bây giờ cậu ta mà tố cáo thì dám chắc là sau tiết học tôi sẽ dần cậu ta một trận. Khốn tôi muốn làm giang hồ rồi..."

Có lẽ cậu ta sợ hoặc muốn chuộc lỗi nên từ đầu đến cuối đều im lặng.

" May quá..."

Tiết học trải qua êm đềm khi thầy giáo không gọi ai lên bảng nữa.

Sau đó là giờ ra chơi...

Vừa chào tạm biệt giáo viên xong tôi bay nhanh đến chỗ Nguyệt ngồi. Tên Nghiêm kia cũng đã đi ra ngoài nên tôi không lo.

- Trời ạ, cậu cứ từ từ thôi làm như ăn cướp vậy?

Tôi thật sự rất háo hức tìm hiểu chuyện này mà.

- Ôi mặc kệ... Cậu kể liền đi!

Không thể chịu được cơn điên của tôi Nguyệt liền kể:

- Rồi, rồi...

...

Cậu chuyện này có thể tóm tắt như sau: Tên Nghiêm và tên Quân kia đều là cán bộ lớp, học hành thì giỏi như nhau. Hai người này đều muốn thi vào lớp A. Đều trải qua kỳ thi kia, nhưng vì lớp A là lớp đặc biệt nên việc được chuyển hay không rất khó khi có tới hai người. Nhà trường tiếp tục kỳ thi môn học yếu nhất cho để quyết định ai được nhận vào.

Kết quả không ngờ là bằng điểm nhau, nhà trường muốn tìm cách khác nhưng đột xuất có người muốn chuyển lớp nên giao luôn cho người đó quyết định...

" Vâng, không ai khác chính là tôi..."

Ngày hôm đó bố tôi có đưa danh sách hai người nhưng lúc đó tôi cũng không để ý lắm nên chọn đại một người... Không ngờ lại dẫn đến kết quả hôm nay.

" Hèn gì cậu ta ghét tôi như vậy... Giờ là hết hy vọng quay cóp bài cậu ta rồi..."

- Đúng rồi Thiên Tuyết tớ quên hỏi điều này?

Tôi ngạc nhiên.

- Điều gì, cậu hỏi đi!

- Ừm... Tại sao cậu chuyển lớp vậy?

" Trốn nam chính, đỡ bị hiếp chứ sao..."

Nhưng tôi không thể nói điều này ra được cậu ta sẽ nghĩ tôi bị thần kinh mất.

- À thì tớ cảm thấy gò bó nhiều, không được tự do như các lớp còn lại...

- Ừ cũng đúng... lớp đó cứ như bị cô lập với toàn trường vậy, toàn chỉ tham gia mọi hoạt động trong lớp...

- Ừm... Nên tớ cảm thấy chán.

- À mà cậu học trong lớp đó thành tích như thế nào đứng top mấy?" Trời ạ... Sao toàn hỏi chuyện tôi không biết thế này..."

- À thì... Cũng bình thường thôi, không có gì đặc biệt đâu.

- Nhưng mà...

- À cậu chưa nói cho tớ biết tại sao cậu viết trên bàn mà.

Tôi phải giả bộ lãng sang việc khác hỏi nữa chắc chết.

- À.... Thì...

Khi nói đến đây cô bạn có vẻ trầm ngâm, suy nghĩ thật lâu mới nói ra.

- Là viết thư.

- Hả? Thư gì? Với ai?

- Mối tình đầu của tớ.

" Chả bù với tôi chẳng có thằng nào vắt vai..."

- Kể tớ nghe được không?

- Thôi... Để lần sau đi.

Tôi cảm giác tâm trạng của Nguyệt không được vui, nói chuyện đều đều đôi mắt nhìn xa xăm... Tôi nghĩ nên để cậu ấy một mình thì hơn.

- Vậy thôi... Hì... Tớ về chỗ đây, trưa đi ăn chung nhé hôm nay tớ mời.

- Cảm ơn cậu.

- Không sao, không sao...

Vừa mới đứng lên thì có một cảm giác mãnh liệt cuộn trào dưới bụng.

" Móa... Tôi muốn đi vệ sinh, nãy giờ không để ý thì ra tôi đã nhịn tiểu lâu như vậy".

- À, tớ đi vệ sinh cậu có muốn đi chung không? Cậu không mắc à? Rặn chắc là ra... Ơ...Đây chỉ là câu nói lịch sự thôi tôi không phải muốn ép người ta đi với mình, chỉ là buột miệng nói ra bởi thói quen ngày xưa cùng nhóm bạn " vô liêm sỉ"...

" Thói quen nói bậy đúng là không dễ bỏ mà..."

- À... Cậu đi một mình đi nhé bây giờ thì chưa nên...

- Ừ. Tớ đi trước đây.

Nói xong chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh. Vừa ngồi xuống thì nghe tiếng giày xào xạc bên ngoài kèm giọng nói của một đám con gái...

- Tao thấy nó trốn trong này...

- Tụi mày cứ làm đi... Lo gì con nhỏ kia như thỏ đế sẽ không méc đâu...

" Ai da... Giờ này ai còn đi méc nữa trời, đi thưa mới đúng"

Một vài tiếng dậm chân bên ngoài...

Lộp bộp

Két két...

Rồi tiếng đẩy va chạm của đồ kim loại dưới sàn nhà...

Lắng nghe thêm một chút có tiếng thút thít khóc ở phòng bên...

Vừa thấy có thứ gì màu xanh ở phía trên cửa thì...

Ào... Ào... Ào...

Là tiếng nước từ trên đổ xuống.

...

Nước ở đằng dưới thoát ra, nước ở đằng trên ập xuống...

- Con mẹ khốn kiếp đứa nào đổ nước lên người bà vậy hả!!!

Tôi chửi thật to.

Bên ngoài ồn ào giống như đang chạy giặc.

- Hình như sai rồi... Chạy mau tụi mày...

- Chạy đi!

Bộp bộp bộp...

- Đứng lại hết cho bà!

- Đứng lại!

- Mấy con chó đứng lại!

...

Tiếng vang vọng còn mãi trong nhà vệ sinh.

...

___________

Chương 26-2: Chương Phụ: Câu chuyện nhỏ về mối tình đầu

Hôm nay đã là ngày nhập học thứ hai, việc thi cử của tôi khá tốt nên được phân vào lớp B.

Tôi rất hài lòng với kết quả này nhưng bố mẹ tôi thì lại không như vậy. Họ rất thất vọng, họ muốn tôi phải vào được lớp A.

Bố tôi là viên chức nhà nước làm trong bộ giáo dục. Mẹ tôi là chủ một tiệm vàng, tôi còn một đứa em trai kém mình 3 tuổi.

Bố tôi là người học cao nên rất coi trọng sĩ diện, ông muốn con cái của mình phải đạt được điều ông mong muốn từ học hành cho đến danh vọng.

Mẹ tôi là người kinh doanh nên ngoài việc coi tiệm ra, thời gian còn lại chính là tám chuyện: con cái của tôi giỏi giang cỡ nào, con tôi thì chưa bằng nhà người ta ra sao...

Tôi biết họ luôn muốn điều tốt nhất cho mình nên đã phấn đấu các năm đều trở thành học sinh giỏi toàn diện.

Mỗi khi về nhà ông bà họ hàng hai bên, bố mẹ tôi luôn lấy tôi làm niềm tự hào, thậm chí là khoe khoang...

Khi được người khác khen tôi cảm thấy rất vui, nhưng khi những lời đó cứ lặp đi lặp lại mãi khiến tôi nhàm chán và buồn cười...

Tôi đã từng nghĩ : " Mình đạt được tất cả điều này chỉ để thỏa mãn lòng hư vinh của bố mẹ thôi sao..."

Sự kỳ vọng này làm tôi cảm thấy mệt mỏi dần. Đỉnh điểm của việc này chính là kỳ thi vào trường cấp 3 tốt nhất thành phố. Kỳ thi này tập trung rất nhiều học sinh ở khắp mọi nơi, điều kiện dự thi là phải học giỏi và gia đình có điều kiện.

Tôi đều đạt được, nhưng...

Tôi chắc chắn không phải người giỏi nhất... Còn có những người còn có thành tích tốt hơn tôi rất nhiều.

Làm bài kiểm tra với hết khả năng nên tôi không hối hận với kết quả, mặc dù chỉ thua kém người khác 1 vài điểm để vào lớp A.

Bố mẹ khi biết được tôi vào lớp B đã tức giận mà mắng tôi..

Tôi cố gắng giải thích. Bố mẹ cố chấp cho rằng tôi chưa thực sự cố gắng vào kỳ thi.

Họ không còn tin tưởng vào tôi nên chuyển sang đặt hy vọng vào đứa em trai.

...

Đôi lúc muốn chính mình tự hỏi bố mẹ rằng:

" Con muốn làm mọi việc theo ý mình một lần... Liệu có được không?"

Không ai trả lời câu hỏi này. Cũng không có ai hỏi nó.

...

Kỳ lạ là khi bố mẹ chọn đứa em thì tôi được tự do... Theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Tôi muốn cắt tóc, họ không phản đối cũng không cho ý kiến.

Tôi muốn mua xe để tự mình đi học hằng ngày không cần đưa đón, bố mẹ không nói gì chỉ đưa tiền.

Liệu điều này là tốt hay xấu...

...

Nằm dài trên bàn chờ đợi hết thời gian giải lao, cầm cây bút ngoáy ngoáy trên bàn viết chữ vài chữ phản ánh tâm trạng của mình:

" Chán quá"

" Thèm ăn đồ chua"

Kỳ lạ là ngày hôm sau có một dòng chữ hồi âm.

" Chán thật, tiết học gì đâu mà dài quá"

" Thích ăn đồ ngọt"

Đọc dòng ấy tôi tự nhiên thấy vui trong lòng, viết tiếp vào đó:" Bàn này là của Nguyệt. Cấm viết"

Ngày hôm sau có dòng chữ mới.

" Bàn này là của Minh. Cấm Nguyệt viết"

Ấy vậy là một nam sinh. Nhìn dòng chữ hồi âm tôi phải bật cười.

Vì trường phải xây dãy học mới nên một nửa lớp học buổi sáng nửa còn lại buổi chiều. Cùng thuộc ban B nhưng lại học hai buổi khác nhau.

Tôi tiếp tục viết câu trả lời gửi cho tên Minh kia và cứ như thế...

Lúc đầu là đòi quyền sở hữu mặt bàn.

Sau đó là mấy chuyện trên trời dưới đất, thời tiết ra sao, thích ăn cái gì.

Đôi khi là vài mẩu truyện cười ngắn, câu thơ câu đố...

Cũng có vài ngày không thấy cậu trai kia hồi âm có lẽ là vắng hay nghỉ bệnh.

Tôi có chút hụt hẫng.

Mấy ngày sau đó lại xuất hiện vài câu xin lỗi nói chuyện thế này thế kia...

Thật lòng tôi có chút háo hức và vui mừng.

Có lúc sợ giáo viên phát hiện viết lên bàn nên đi học lúc nào cũng bày ra nhiều sách vở, đồ dùng để che. Có lúc hết chỗ viết phải viết lên ghế, viết giấy để lại kẹp ở thanh sắt dưới bàn.

Qua nhiều lần trò chuyện tôi được biết cậu ta có nhiều điểm giống mình. Được hy vọng sau này sẽ thành người tuyệt vời thế nào... Bố mẹ nghĩ cậu ta ra sao...

Tôi nghĩ lúc đầu viết ra chỉ là giải trí nhưng dần dần trò chuyện lại sinh ra cảm giác gần gũi hay đồng cảm...

Cho đến một ngày cậu ta hẹn gặp mặt nhau.

Tôi đồng ý.

Việc gặp mặt này cũng đơn giản như biết bao nhiêu người, tôi không phải hotgirl cậu ta cũng không phải hotboy. Gặp nhau trò chuyện bình thường không hề ngại ngùng như tưởng tượng...
Biết cách liên lạc, chúng tôi hẹn gặp nhau nhiều hơn, hiểu nhau nhiều hơn...

Cậu ta rất thích cosplay rủ tôi tham gia. Mỗi lần đi fes là cos thành những nhân vật khác nhau. Cậu ta có nguyên một tủ đồ với nhiều nhân vật giấu ở nhà bạn...

Mỗi lần như thế tôi cảm thấy rất vui, được hóa thân thành người mới tính cách mới khiến tôi háo hức...

Một ngày nọ cậu ta đề nghị cos về một bộ phim mà cậu ta yêu thích có tên "Hotaru no Hikari". Tôi và cậu ấy đều mặc đồ lễ hội truyền thống của Nhật, cậu ta còn có thêm một cái mặt nạ.

Có rất nhiều người chụp hình... Bất chợt cậu ta hôn lên trán tôi. Tôi ngạc nhiên, cậu ta cười nói để giống phim thôi...

...

Vài ngày sau nữa không còn hồi âm.

Không còn tin nhắn, cuộc gọi gặp mặt.

Cậu ta dường như biến mất...

Cảm giác đau đau nhói nhói trong người xuất hiện. Tôi viết chữ thật to thật đậm trên bàn, đè lên cả những chữ cũ nữa...

Tôi viết.

" Tớ thích cậu"

Nhưng...

Không có ai hồi âm.

Vài tuần...

Vài tháng sau cũng vậy.

Nghe phong phanh là gia đình cậu ta di cư sang Mĩ.

...

Công trình chỉ còn vài tháng hoàn thành, lấy giấy nhám chà lên mặt bàn kia, tôi buồn bã, không muốn ai nhìn thấy nó...

Chữ viết kia đã khắc sâu vào bàn, dù đã chà xát mờ đi nhưng vẫn còn dấu vết...

Dấu vết mãi trong lòng...

...

Buồn cười là khi xây phòng mới trang thiết bị của lớp vẫn giữ nguyên.

Tôi vẫn sử dụng cái bàn này...

Hằng ngày đối diện với nó.

Nếu được...

Tôi muốn nói với cậu ấy rằng:

" Minh à, tớ đã xem bộ phim ấy rồi... Sau nụ hôn ấy... Chính là một kết thúc buồn phải không?"

...

_____________

Chương 27: Đừng bao giờ tin vào phim ảnh!

Xin nói qua về tôi một chút trước khi xuất hiện ở đây.

Tên tôi theo giấy chứng minh thư là Nguyễn Thị Lâm, cái tên không thể bình thường hơn với một đứa con gái.

Và tôi thì thật quá tầm thường...

Đáng lẽ ra tôi phải có cái tên hay hơn nữa chứ không phải là một chữ " thị" cho con gái, một chữ " văn" cho con trai.

Ban đầu tên tôi định đặt là Nguyễn Văn Nhật Lâm. Nhưng bởi vì thiên thời, địa lợi, nhân hoà mà phải lưu lạc đến mức đó...

Thiên thời...

Nói ra phải kể đến ngày mẹ tôi có bầu, gia đình lúc ấy sống với bà nội. Bà là người khó tính và còn rất tin vào thầy bói. Bà không cho phép mẹ tôi được siêu âm vì thầy nói sẽ mang đến họa lớn, thầy cũng nói rằng đứa bé này là con trai. Mẹ tôi là người rất vâng lời nên không dám làm trái ý bà nội, mẹ tôi nghĩ con nào cũng là con đều thương hết...

Và thế là tôi sống trong bụng mẹ mà không xác định được giới tính.

Địa lợi...

Ngày mẹ tôi sinh, bà nội đã xin thầy cho tôi một cái tên, nhưng đó lại là cái tên của con trai. Khi bà được biết mẹ tôi sinh ra là một bé gái đã rất ngạc nhiên, nhưng dù vậy bà vẫn khăng khăng giữ cái tên Lâm đó.

Nhân hòa...

Việc này cũng không kéo dài bao lâu khi tôi được đăng ký giấy khai sinh. Khi bà viết cái tên ấy vào giấy ba tôi đã lén đổi nó, bỏ vào đó một chữ "Thị", sửa tên lót thành "Phương".

"Ít nhất tên tôi cũng còn đẹp chán..."

Nhưng số tôi không may, lúc nhập tài liệu ai đó đã quên đánh tên lót vào...

Tôi nghĩ cuộc đời mình từ ban đầu đã đầy sóng gió rồi...

...

________

Quay trở lại với lúc tôi chui vào đây.

Sau khi bị một đám con gái cho một xô nước vào người tôi đã nghĩ rằng:

" Nữ chính như tôi đúng là có một không hai".

Thông thường trong phim ảnh, truyện, tiểu thuyết khi nữ chính được ban cho " bàn tay vàng" sẽ có nhiệm vụ hành hạ hết dàn nam nữ chính phụ trong đây trước sau đó mới có cái kết Happy ending.

Tất nhiên với điều kiện: nữ chính thông minh, nam chính tâm thần và nữ phụ bánh bèo.

...

Đó là tưởng tượng, với một người như tôi làm nữ chính thì chưa xơ múi được gì đã bị người ta cho ăn hành rồi.

Tôi thật vô dụng mà...

Đang phải chật vật trong nhà vệ sinh tìm cách lau khô thế nào thì có tiếng gõ nhẹ nhẹ kế bên.

Cộp cộp...

- Bạn gì ơi, có... Có sao không?

"Là giọng thút thít vừa nãy...".- À, tôi không sao nhưng nhờ bạn được không?

- Được... Bạn ra ngoài đi.

- Ừm.

Sau khi bước ra ngoài thì trước mặt có một cô bạn đang cúi đầu cầm một túi khăn giấy đưa cho tôi.

- Ờm... Cảm ơn.

Cô bạn ngẩng đầu rồi ngạc nhiên la lên.

- Cậu là... là Hoa Thiên Tuyết!

- Cậu biết tôi à?

" Không lẽ tôi nổi tiếng vậy sao..."

Một chút bối rối trong mắt cô bạn.

- Ờ... Ờ thì cũng là lời đồn thôi nên...

Tôi thật sự chán với mấy việc này lắm rồi nên nói qua chuyện khác.

- Vừa nãy những người kia tìm cậu à?

Tôi nhấn mạnh.

- Ừ...

- Cậu biết tụi nó không?
- Biết... Nhưng mà...

- Sao?

- Nếu có vụ bắt nạt trong trường thì người bắt nạt sẽ bị đuổi đó!

- Đuổi thì tốt chứ sao, để bọn họ bắt nạt suốt sao được.

- Nhưng mà...

- Lại nhưng mà?

Đôi mắt cô bạn đỏ hoe.

" Trời ạ... Sắp khóc rồi sao... Tôi chịu oan mà còn chưa khóc mà".

- Người bắt nạt là chị họ của mình... Mình không muốn, nếu chị bị đuổi gia đình bên đó sẽ nói ba mẹ mình mất!

- Nói ba mẹ cậu? Có chuyện gì à?

Hình như có điều gì không ổn.

- Mình... Mình không phải con ruột của họ nên họ sẽ đánh mình.

- Ba mẹ ruột cậu đâu?

" Chết... Hỏi câu vô duyên quá"

- Mình không biết... Mình chỉ được nhận nuôi... Thôi.

- Vậy... Vậy à. Xin lỗi.

" Hèn gì cô bạn lo lắng nhiều đến vậy, bị người ta làm như vậy mà còn phải nhịn nhục... Thật là..."

- Thôi được rồi, tớ sẽ không nói gì đâu. Cậu giúp tớ điều này là được.

- Ừm... Cảm ơn cậu. Cậu cần gì nói đi mình sẽ làm.

- Vậy nhờ cậu đến lớp 11B1, gọi một người tên Nguyệt lấy túi đồ trong cặp tớ đến đây.

Cô bạn cười thật tươi.

- Ừ mình đi liền. Cậu chờ một chút nhé.

Nói xong thì chạy đi thật nhanh.

" Ôi... Ông trời toàn bắt tôi chịu đau khổ không à! Sáng hôm qua biết hôm nay sẽ bị ướt nên chuẩn bị đồ sẵn nhưng không ngờ... Khi vào nhà vệ sinh thì bị... "

" Tại sao hệ thống cho tôi nhiều năng lực nhưng toàn thứ nửa vời thế này... Tôi phải sống làm sao đây hả???".

_____________

Chương 28: Mỗi lời nói đều có nghệ thuật

Lúc Nguyệt tới gặp tôi đã là 5 phút sau.

Khuôn mặt cậu ấy ngỡ ngàng và đầy tức giận.

- Đứa nào làm vậy?

- À, vô ý thôi!

- Vô ý gì chứ đây rõ ràng là cố ý, nói tớ nghe đứa nào?

- Tớ không biết, kệ đi...

- Nhưng mà...

Reng... Reng...

- Chuông vào lớp rồi chuyện đó tính sau đi!

Đưa tay kéo lấy cái túi trên tay Nguyệt nhìn mặt cậu ta vẫn đang nhăn nhó.

- Cậu thay đồ nhanh đi tụi mình gặp cô chủ nhiệm báo cáo, hôm qua đã cho qua rồi lần này là không được!

" Hôm qua tôi bị thương nhưng chỉ nói là bị tai nạn vô ý thôi... Lần này bị vậy ngay cả Nguyệt cũng nghi ngờ..."

- Thật sự là tớ không biết, tụi kia là muốn dội nước đứa khác nhưng nghĩ là ở phòng này nên...

Nguyệt nhìn tôi nghi hoặc.

- Đứa khác? Cậu nói là con bé gọi mình tới à?

- Ừ, đúng rồi!

Lần này thì nói chuyện gắt gỏng hơn.

- Sao con đó không nói với mình cậu bị người ta dội nước thay cho nó!

- Thì... chắc cậu ta sợ.

- Sợ gì chứ, nói xong thì bỏ đi luôn, ít nhất phải xem cậu như thế nào rồi xin lỗi chứ, người gì đâu kỳ vậy!

- Ủa, cậu ta không nói gì à?

- Nói mới lạ, kiểu bâng quơ chối bay chối biến như sợ ai biết vậy, rõ ràng chuyện này liên quan tới nó mà!

" Cô bạn vừa nãy thật kỳ lạ..."

- Thôi để tớ thay đồ xong rồi vô lớp, chuông reo rồi còn chuyện gì trưa nói tiếp nha!

Nguyệt nhìn tôi dịu giọng lại.

- Ừ, cậu thay nhanh đi coi chừng bị cảm!

- Ừm... hì!

Tặng Nguyệt nụ cười thật tươi.

" Dù không biết cô bạn kia có ý gì nhưng trước mắt ông trời đã ban cho một người bạn biết lo lắng tức giận vì tôi là được rồi..."

...

Sau khi trở về lớp thì đã bị trễ 5 phút, may mắn là cô giáo chủ nhiệm không có ở đây còn cô dạy Sinh cũng hiền nên không bắt bẻ gì nhiều.

Nhưng mà Nghiêm tổng quản lại không như vậy. Cậu ta vẫn tiếp tục soi mói.

- Ê, cậu bị điên hay sao mà gội đầu giờ ra chơi vậy!

- Gội cái đầu cậu!

" Tóc giả tôi bị ướt nên không thể thay được".

- Mà thôi... Kệ, không liên quan tới cậu, trời nóng xả nước cho mát không được à?

Cậu ta phản bác.

- Mát cái đầu cậu!

"Lại bắt đầu gây chuyện rồi... "

Tôi nheo mắt cười mỉm.

- Nói nghe nè Nghiêm tổng!

Khuôn mặt cậu ta ngây ngốc vì không ngờ tôi thay đổi thái độ nhanh như vậy. Cậu ta ấp úng nói:

- Nói... Nói gì? Sao nhìn cái mặt gian quá vậy!

Tôi cười khẩy.

- Gian gì mà gian, tôi đây muốn kể cho cậu một bí mật!

- Bí mật gì? Mà thôi tôi không nghe, có quyền không nghe!

- Cái này liên quan đến cuộc sống của cậu đó, không nghe chịu thiệt đừng hỏi tôi!
Cậu ta có vẻ lưỡng lự rồi ngộ ra điều gì cười khiêu khích nhìn tôi.

- Hừ, có chuyện gì mà ảnh hưởng đến tôi, cậu nói nghe xem nào!

- Được, nhưng cậu phải hứa đừng đánh tôi nhé!

- Cậu chôm ngang vở của tôi chép bài mà còn chưa bị đánh thì lo gì chuyện này chứ!

" Vừa nhắc tới là thấy bực liền..."

- Thế ai vừa cho tôi một chưởng trong lớp rõ to vậy hả! Ở đó mà không đánh!

Cậu ta bối rối.

- Thì... Thì tôi chỉ muốn nhắc cậu thôi ai ngờ...Mà thôi, cậu nói gì nói luôn đi vòng vo nãy giờ!

"Khốn, mém nữa là quên luôn chuyện đó..."

Tôi ngồi sát gần cậu ta một chút, trịnh trọng nói:

- Thật ra tôi xả nước trên đầu là có nguyên nhân... Cậu biết không?

- Biết... Biết gì?

Giọng cậu ta run run.

- Vì đầu tôi... Có chấy!

- Hả?

Cậu ta bất ngờ la lên. Cô giáo nhắc nhở.

- Có chuyện gì vậy? Nghiêm!

Cậu ta đứng lên.

- Dạ... Dạ không có gì đâu cô!

- Thôi, ngồi xuống đi lần sau chú ý hơn!

- Dạ...

" Đáng đời... Ha ha..."

Chưa hết tôi tiếp tục oanh tạc cậu ta, xáp lại gần nói tiếp.

- Không chỉ có vậy, nhà tôi có nuôi chó lâu lâu xuất hiện vài con ve chó mập mạp là chuyện bình thường!

- Cái gì?

Lại la lên.

- Chuyện gì nữa vậy Nghiêm?

Lần này giọng cô cao lên chứa đựng sự bực bội.- Dạ... Dạ thưa cô em chỉ... Em chỉ thắc mắc... Thắc mắc...

- Em...em xin lỗi cô ạ... Mong cô bỏ qua...

Giọng cậu ta run rẩy như đang bị mắc lỗi gì rất nặng.

"Ha ha..."

- Ngồi xuống đi!

Cô giáo có vẻ thấy tội nghiệp nên tha cho cậu ta lần nữa.

Nghiêm tổng ngồi xuống mặt đỏ bừng, ánh mắt hừng hực nhìn tôi như kẻ thù giết cha.

" Còn nhìn nữa tôi sẽ tiếp tục đó... "

- Nè! Nghiêm tổng!

Hôm nay có lẽ vì bị người khác "hành hạ" tinh thần với thể xác nhiều quá nên tôi đặc biệt thù dai dẫn đến hận đời... Tất nhiên đối tượng hứng chịu tất cả là Tổng quản thái giám.

- Đừng nói nữa! Tôi nhất định không tin và nghe đâu!!!

" Ôi... Xù lông nhím bảo vệ kìa..."

Lần này tôi đành dùng tuyệt chiêu.

- Cậu không nghe cũng không sao, chỉ cần nhìn là được!

Tôi mở một cuốn vở và chỉ vào một chỗ kia cho cậu ta xem.

- Cái gì vậy?

- Cậu nhìn mà không thấy à? Vì tôi ngứa đầu nên gãi gãi, ai dè ra một con ve rồi giết nó ở đây nè!

Cậu ta không tin thử tới nhìn lại gần có một vết đo đỏ cùng cái xác màu đen nát bấy ở kế bên rồi...

- Á! Tởm quá...tởm!!!

Giật mình lùi nhanh ra đằng sau, tay vô ý làm rớt đồ dùng học tập.

Leng keng... Keng...

Rồi đập mạnh lưng vào tường.

Bùm... Rầm...

"Âm thanh mới vang vọng làm sao..."

- Nghiêm! Nếu không thích học môn này thì anh bước ra ngoài cho tôi!

- Dạ... Dạ...Thưa cô...

- Quá tam ba bận, anh bước ngay cho tôi!!!

Cô giáo dù có hiền tới đâu thì khi tức giận đều trở thành cọp cái. Kết quả là bạn Nghiêm đã bị tống cổ ra ngoài như thế đó.

" Ha ha..."

Xin lỗi vì đã lợi dụng xác một con kiến và vết tương cà buổi sáng để dựng hiện trường giả này khiến bạn ấy sốc nặng, nhưng mà...

"Nhờ nó mà tôi thích đóng vai ác làm sao... Bà nó sảng khoái không gì bằng ha ha ha..."

...

Nhưng chưa được bao lâu thì:

- Chị kia, chỗ mình không ngồi, ngồi sát qua chỗ bạn kia để nói chuyện riêng đúng không! Tội chị to không kém đâu!

- Ơ...

- Chị cũng bước ngay ra ngoài cho tôi!

" Má! Mãi cười nên quên nhích về chỗ cũ lần này đã bị dính chưởng con mẹ nó rồi!"

...

Người ta nói: "Giáo viên có lớn tuổi đến đâu cũng sẽ có một ngày gọi học trò của mình là anh chị".

Người ta còn nói: "Gieo nhân nào gặt quả nấy"...

...

"Hu hu tôi sai rồi, tôi chắc chắn không thích hợp đóng vai ác... Cho tôi xin rút lại lời trên được không!"

______

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau