KHÔNG SỢ BIẾN THÁI CHỈ SỢ BIẾN THÁI HƠN..!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không sợ biến thái chỉ sợ biến thái hơn..!!! - Chương 26 - Chương 30

Chương 20-3: Chương Phụ: Câu chuyện nhỏ của Quân và Nhi (2)

Một ngày đẹp trời kia, khi tôi đang nhấc thùng hàng cuối cùng lên xe tải. Một người phụ nữ đến gặp tôi.

Không ai khác chính là mẹ.

...

Tôi hẹn gặp bà ở một quán cà phê. Hai người chúng tôi ngồi đối diện nhau.

Tôi biết giữa chúng tôi đã có một khoảng cách từ lâu không thể hàn gắn.

"Bà ấy đã thay đổi. .."

Bề ngoài trở nên quý phái, sang trọng, tài xế đưa rước đến mọi nơi.

"Thời gian khiến mọi người thay đổi, để rồi mất đi sau đó có thứ khác thay vào..."

Tôi tự cười.

"Chính tôi cũng thay đổi mà..."

...

Tôi bây giờ đã khác không còn là chàng trai kia, bây giờ tôi là một người thanh niên, người có thể chịu trách nhiệm với cuộc sống mình. Một công nhân khuân vác, tôi có công việc, có đồng nghiệp.

Mẹ tôi muốn tôi về sống chung với bà.

Tôi cười hỏi.

- Cho con một lý do.

Bà ấy nói.

- Hãy để mẹ bảo vệ sợi dây huyết thống này. Con là thứ dằn vặt mẹ bấy lâu nay, mẹ muốn là người chấm dứt điều này khi mẹ chết trước con...

- Vậy à! Khi nào thì con chuyển vào ở.

Khi tôi trả lời bà ấy cũng không quá ngạc nhiên. Bà nói:

- Ngày mai, chú Long sẽ đến dọn đồ và đón con.

- Vậy ngày mai gặp lại!

Tôi cầm nón lưỡi trai đội lên đầu và đi khỏi đó.

...

Tôi không còn cái tuổi bồng bột để phản ứng mạnh với những chuyện này. Bà ấy cho tôi thân xác, muốn bảo vệ thân xác này, tôi sẽ vâng lời giữ gìn nó cho đến lúc bà ấy già... rồi chết.

Nếu hỏi tôi có hận bà ấy không, tôi muốn nói rằng...

Không có tình cảm thì sẽ không hận.

Tôi đã xem bà là người lạ từ lúc tôi đồng ý ở lại với ba rồi.

Lần ấy tôi lựa chọn ba, mẹ bỏ đi.

Lần này tôi chọn mẹ, ba tôi cũng đã đi xa rồi...

Ba là người đặt xiềng xích ở trái tim tôi. Khi tôi tự do. Mẹ là người nắm giữ thân thể tôi.

...

Tôi đã tròn đạo hiếu với hai người đó.

...

Thời gian trôi qua...

Tôi chuyển vào gia đình đó đã được một tuần.

Bà nói chồng mới của bà có một đứa con gái riêng, thua tôi 6 tuổi, chỉ ở trong phòng rất ít tiếp xúc với mọi người.

Chồng bà là hiệu trưởng một nhạc viện, ông ta lúc nào cũng vui vẻ yêu đời, tự sáng tác các ca khúc lại hay hát.

Ông không phản đối việc mẹ đưa tôi vào sống chung và đối đãi tôi như một người khách. Ông ta giống mẹ chính là tâm hồn nghệ sĩ và yêu sự lãng mạn.

Mẹ tôi đã tìm được người thích hợp nhất với mình... không phải sao.

Tôi vẫn duy trì việc làm của mình, tôi còn một món nợ của ba để lại.

Tôi không cần mẹ giúp đỡ, đây là chuyện riêng của tôi và ba.

...

Ngày tháng trôi đi.

Tôi gặp cô bé ấy vào ngày chủ nhật, cả hai vợ chồng kia đều đi vắng hình như đi dự lễ gì đó.

Cô bé thập thò ngoài cửa phòng không chịu ra.

Tôi cũng không định quan tâm nên cầm chìa khoá đi ra ngoài.

Thấy tôi đi ra cửa cô bé kia thất thanh gọi, lẫn trong đó là tiếng nức nở.

- Anh ơi, anh ơi!

Tôi dừng lại và bứớc đến gần. Cửa phòng cô bé hé ra thêm một chút, gương mặt hiện ra sau cánh cửa, non nớt và xanh xao. Tôi hỏi:

- Có chuyện gì?

Cô bé nhìn tôi một lúc rồi trả lời. Khuôn mặt lấm tấm mồ hôi và nước mắt.

- Em... em đau quá!

- Đau ở đâu?

- Ở... ở đây.

Tay chỉ chỉ vào bụng.

- Vậy ăn gì bậy bạ rồi!

Cô bé nhìn tôi khó hiểu. Tôi lặp lại.

- Ăn gì bậy bạ rồi uống thuốc hay đi vệ sinh đi.

Tôi hờ hững trả lời.

- Em... em nghe không được, anh... anh nói lại được không?

- Uống thuốc vào là hết!

Lần này giọng gấp gáp.

- Em không nghe được, anh... viết giấy đi... đi.

Tôi bực bội, không muốn quan tâm nữa liền xoay người.

Cô bé kia bắt được tay tôi nên khi bứơc đi liền kéo cả cô bé ra ngoài.
- Anh... anh đừng đi... em đau lắm... mẹ em nói đau là phải nói ra không được giấu, giấu sẽ bị bệnh nặng...

- Nhưng tôi không phải là bác sĩ, tôi không biết.

- Đau... đau quá...

Cô bé khuỵ xuống. Có một chút lo lắng tôi ngồi xuống kiểm tra, nhìn thấy một vệt đỏ trên sàn.

"Không phải là cái đó chứ..."

- Cô đang bị đó.

Lại khuôn mặt ngơ ngác đó.

- Cô bị điếc à?

Lần này thì trả lời rất nhanh.

- Dạ... em không nghe được...

Tôi ngỡ ngàng.

"Thì ra là bị khiếm thính."

Lúc sau tôi liền tìm môt tờ giấy viết ra đưa cho cô bé coi.

"Cô có nguyệt sự"

- Nguyệt sự là gì? - Cô bé hỏi.

"Cô không biết? "

Lắc đầu.

"Cô biết dậy thì là gì không?"

Vẫn là lắc đầu.

Thở dài...

Dù tôi là con trai nhưng những chuyện này tôi đều đã có kinh nghiệm. Cô bé này có lẽ là mới có lần đầu tiên, không có mẹ nói cho biết chuyện này...

Sắp xếp cho cô bé an tâm đợi trong nhà, tôi bước ra ngoài mua những đồ cần thiết.

Nhân viên bán hàng nhìn tôi cười hỏi ai có phước là bạn gái tôi vậy.

"Bạn gái sao... tôi giống một người mẹ thì đúng hơn."

...

Sau ngày hôm đó cô bé trở nên rất thân thiết với tôi, bắt đầu đi ra khỏi phòng. Mỗi khi tôi làm về đều xuất hiện và chào tôi.

Cô bé trò chuyện nhiều hơn, luôn tìm đề tài để nói với tôi. Cô bé nói mình

Cô bé luôn nhớ lời mẹ trước dặn, đau thì nói ra, bị thương thì dán băng cá nhân... thử nói cho cô bé hiểu thì cô bé nói không thể nhớ hết, tôi cũng chịu thua rồi.

Mẹ tôi muốn tôi học một trường đại học để kiếm được một công việc tốt hơn... tôi vâng lời đồng ý.

Nhưng cái khó là yêu cầu muốn vào trường đại học cần có bằng cấp ba, mẹ liền nhờ chồng bà đăng ký vào lớp 12 của một trường lớn để dễ dàng hơn.

Ngày tôi đi học cô bé cũng đòi đi học theo, ba cô ấy cũng đồng ý đăng ký một lớp đặc biệt về năng khiếu.

Bây giờ tôi mới biết cô ấy vẽ rất đẹp, phối màu độc đáo. Tranh của cô ấy vẽ có nhiều thể loại từ chân dung, phong cảnh cho đến trừu tượng. Lâu lâu còn nhờ tôi làm người mẫu, lúc tôi muốn xem thì cô bé lại giấu đi.

Hằng ngày chúng tôi đến trường và đi học về cùng nhau, giao tiếp càng ngày càng thuận lợi...

Chúng tôi cứ duy trì như thế cho đến khi gặp một biến cố giúp tôi nhận ra mình có tình cảm với em...

Ngày đó em muốn ăn vặt ở trong chợ, năn nỉ tôi dắt đi.

"Từ bao giờ mà tôi đã thân thiết với em như vậy, yêu cầu nào của em tôi cũng đồng ý..."

Khi nhận ra điều này tôi liền đẩy em ra, bắt em phải giữ khoảng cách với mình.

Em vâng lời.

Sau đó chuyện không hay xảy ra, bọn cho vay biết tôi ở đây đã đột nhập vào trường.Họ khống chế em trước vì sợ tôi sẽ đánh lại.

Tôi đứng yên cho họ đánh, một tên đã đạp mạnh vào chân khiến nó bị nứt xương.

Không dừng ở đó, bọn chúng còn muốn cưỡng bức em.

Tôi rất tức giận... không thể làm gì...

"Tôi thật vô dụng mà..."

...

Sau đó chúng tôi được cứu, là hai cô gái cùng trường...

Tôi khó chịu khi nói chuyện với hai người ấy.

Tôi thấy thật thất vọng về mình, tôi đã để liên luỵ đến em.

Khi họ hỏi về em, nhận ra khiếm khuyết của em tôi đã rất bực bội.

Tôi không muốn em bị người ta khinh thường vì khiếm khuyết cơ thể, tôi nói em im lặng và đi về.

Em sợ tôi giận, vẫn giữ lời hứa cách xa tôi một đoạn...

...

Tôi phải băng bó chân trong một tháng. Trong thời gian đó tôi nhận ra rất nhiều điều, quan trọng nhất là...

"Tôi yêu em mất rồi..."

Tình cảm đến lúc nào tôi không hay, thời gian bên em tôi rất thoải mái, em đơn giản... đơn giản đến đáng yêu. Tôi hiểu em còn rõ hơn bản thân mình.

Tôi biết em cũng thích tôi, nhưng có lẽ đó là tình yêu với một người anh trai.

"Em vẫn chưa hiểu tình yêu là gì đâu..."

...

Đối diện với tình cảm này tôi chọn chạy trốn.

Tôi mượn mẹ một số tiền để trả hết nợ.

Sau đó là đi du học.

Quyết định đột ngột này cũng không làm em bối rối, em nói:

- Qua bên đó nhớ gọi điện có hình cho em nhé!

"Là gọi điện thoại qua video..."

- Anh biết rồi... anh sẽ chờ em lớn lên vậy!

Tạm biệt em.

...

-----------------------

Nhật ký của Nhi.





Nhật ký thân yêu, hôm nay mình đã được gặp anh ấy... anh ấy sẽ ở nhà của mình... mình ngắm anh ấy hằng ngày mà anh ấy không biết, anh ấy thật ngốc...

...

Không hiểu sao hôm nay mình bị đau bụng, nhà không có ai, mình chỉ gọi anh ấy... lúc đầu không hiểu nhưng lúc sau anh ấy giúp mình, nhớ lúc anh cầm cái quần lót dán dán...

Ôi ngại quá...

...

Hôm nay mình kể cho anh ấy chuyện ngày xưa mình bị bệnh, chết... mà quên kể ngày xưa mình đã gặp anh khi về quê chơi rồi, tụi nhỏ kia xấu lắm lấy đá chọi mình, anh ấy là anh hùng của mình đó.

Không hiểu sao anh ấy không nhớ mình nhỉ, mình bị bệnh nóng nóng cái đầu mà còn không quên anh mà... anh ấy bị ngốc nữa sao?

...

Mình giấu bức tranh vẽ anh ấy dưới gầm giường anh ấy sẽ không biết đâu... haha..

Tối mình lôi nó ra ngắm sẽ mơ giấc mơ đẹp...

...

Hôm nay mình đi học lại, lớp trước kia toàn chê mình bị điếc... nhưng mình đọc được khẩu hình môi đó... tớ biết mấy cậu nói gì nha...

Đi học chung với anh thật vui, không ai chê mình cả...

...

Anh ấy bị người ta đánh vào chân, băng một cục thật to, mình còn vẽ ngôi sao lên đó khi anh ấy ngủ, lấp lánh nha...

À, chị hôm nay cứu mình rất giỏi... phải vẽ tặng chị một bức!

...

Anh ấy đi du học rồi, hơi buồn vì không gặp anh được nữa... tí nữa phải gọi điện thôi.

Qua bên đó chắc anh rất vui... tivi luôn nói du học sẽ mở ra con đường tương lai mới còn gì.

...

Nhật ký ơi mình buồn quá, khi nào anh ấy về đây... nhớ quá!

...

Nhớ quá...

...

Khi nào mình vui mình sẽ viết tiếp nhé...

Tái bút: Nhi.

_____________________________

Chương 21: Cao thủ thật sự đều ở ẩn

Con Bò vẫn cứ chạy đi...để lại tôi nằm chỏng chơ trên đất...

Cảm giác sau khi té xuống là... hơi tê tê...

" Con chó này đáng đánh đòn mà... khi về nhà tôi thề nhất định đổi tên nó thành con Mèo và bắt nó kêu meo meo... chó mà còn phản chủ... làm mèo đi là vừa"

Ngồi dậy kiểm tra gương mặt, còn nguyên vẹn, trên môi chỉ hơi sưng một tí. Nếu như theo quán tính này thì tôi không dập mũi dập mồm thì cũng bị gãy vài cái răng.

Lúc ra khỏi nhà quên mang theo cái thẻ bảo hiểm nhưng tôi vẫn an toàn thế này chắc là do tôi may mắn rồi.

Đứng dậy phủi phủi áo quần chợt nhận ra thiếu thứ gì đó...

Nhìn nhìn xung quanh.

"Bà nó... bộ tóc giả của tôi đang nằm ở đằng kia".

Chạy tới lượm về, cầm trên tay thì nghe tiếng chó sủa ở con hẻm, có tiếng chửi mắng nữa.

" Con Bò nhà tôi lại gây chuyện rồi..."

Nhét nhét bộ tóc giả vào trong áo ngực, kéo dây áo khoác lên tận cổ, trùm mũ lên đầu chuẩn bị cho chiến dịch "cướp chó".

Tôi chạy nhanh hết cỡ, mang ý chí vừa chụp được em Bò nhà tôi là chạy thẳng luôn một mạch, dù nó có to có nặng đến mấy cũng phải bằng mọi cách vác về.

Tôi không phải thần thánh gì mà đi lo chuyện bao đồng, tôi chỉ muốn cướp lại tài sản của mình thôi.

" Đời không như phim".

Khi tới nơi thì thấy con chó nhà mình đang đứng đối diện sủa inh ỏi với một đám tầm 7,8 người gì đó. Tôi căng thẳng núp vào góc tường chờ cơ hội. Hên là bọn kia đang chú ý con Bò nên không thấy tôi.

Bình ổn lại nhịp thở... Tôi quan sát.

" Bà nó... vỡ kế hoạch, con Bò hôm nay ăn nhiều chất béo hay sao mà năng lượng nhiều đến thế...sủa vừa nhiệt huyết vừa oai phong... chả bù cho hồi nãy".

Đám người bên kia vừa ngạc nhiên vừa kinh sợ con chó có khuôn mặt xệ đang lên cơn kia, không ai dám tiến lên có lẽ sợ bị cắn.

Hai bên mặt đối mặt với nhau, con Bò sau khi sủa chán chê liền gầm gừ trừng mắt.

- Tại sao tụi bây không làm gì con chó đi!

- Dạ, nhìn nó giống lên cơn dại lắm nên...

- Một lũ vô dụng, tao thanh lý thằng này xong sẽ đến xử tụi mày!

Sau đó là một tràng đập đánh.

- Ba mày đuổi tao là ngon à... tao giết con của ông ta xem ông ta còn lên mặt cỡ nào!

- Ha ha... tao giết mày dễ như trở bàn tay, tao từng là xã hội đen... tao sẽ băm vằm mày ra từng khúc chôn ở từng nơi để ba mày phải đi kiếm...

- Không... không...

Có tiếng rên. Rồi tiếng cười the thé.

Tôi đứng ở bên ngoài nghe mà thấy rùng mình... Có ánh sáng kim loại phản chiếu ánh đèn đường lóe lên...

Phập...

Là tiếng dao đâm.

A...a...

Tiếng khàn nhỏ... vang vọng.

Tôi sợ hãi, mò tay vào túi quần lau mồ hôi... chợt...

Con Bò đang đứng yên vội lao lên cắn một người.

- A... con chó khốn nạn... tụi bây làm gì đi!

Một người đàn ông cầm một mảnh gỗ lớn phan mạnh vào con Bò...

Con Bò lăn ra phía ngoài, vừa lúc chạm vào tầm mắt của tôi...

Nó nằm im đó, đôi mắt đáng thương, nhìn tôi kêu hai tiếng... ăng ẳng...

Tôi nổi giận thật rồi...Thêm một người khác định lao ra muốn đánh tiếp con chó của tôi nhưng chưa kịp ra tay đã bị đá một phát ra xa.

Người ra tay không ai khác chính là tôi. Tôi điên rồi, gào lên.

- Mẹ kiếp, đánh chó phải nhìn mặt chủ, mấy người còn muốn giết chết nó có sợ cỡ nào tao cũng phải đánh!

Tôi lao vào bọn chúng, dùng hết các món nghề khi học võ, xài chiêu nào tôi cũng đều dứt khoát đánh vào chỗ hiểm của bọn chúng...

- Mẹ kiếp! Dù có bán máu hết tất cả tụi bây cũng không đủ tiền đền lại con chó cho tao đâu, tao đánh chúng mày!

Bọn chúng vừa bất ngờ vừa không nhanh bằng tôi. Tôi bây giờ mới chân chính là cao thủ võ lâm.

Mọi đòn đánh tôi né được hết. Dường như phát huy được hết sức mạnh tên nào xông lên tôi đều đánh cho nhừ tử...

Bốp...

Một cây gậy phang vào tay tôi. Cây gậy gãy làm đôi.

Không hề đau chút nào.

Vì tôi đã quá sơ suất mà bị người ta chơi xấu.

Tôi lao đến, dùng bàn chụp lấy khúc gỗ còn trên tay tên kia lại bóp nát...

Bọn chúng hoảng sợ...nhìn tôi như sinh vật ngoài hành tinh.

Một tràng đánh đấm liên tục...

...

Sau cùng tất cả bọn chúng đều nằm rạp dưới đất kẻ ôm đầu, kẻ ôm háng.

Tôi cầm điện thoại ra bấm bấm...

- Tao gọi công an hốt hết tụi mày...

Khi vừa nghe xong kẻ thì lết, kẻ vịn tường đua nhau tháo chạy...

..

Thật ra thì tôi chỉ đang mở bản đồ tìm bệnh viện nào gần đây thôi. Tôi không có bị ngu để bị chúng nó trả thù sau này.

Nhanh chóng chạy đến xem xét vết thương của con Bò thì đã thấy nó đứng lên từ lúc nào... vừa thấy tôi là vẫy đuôi liên tục...

Tôi không tin vào mắt mình kiểm tra lại lần nữa thì không hề thấy vết thương nào..." Bà nó da dày thịt béo có khác, nguyên cái lớp mỡ thôi đã đủ bá đạo rồi!"

Tôi hỏi nó:

- Bò à, mày thành tinh rồi sao, mày giỏi giả bộ vậy, sao mày lại tin tưởng tao vậy!

Nó đi vòng vòng quanh chân tôi dáng vẻ lấy lòng.

Tôi vốn định hát bài " Không phải dạng vừa đâu" để khích lệ mình, nhìn thấy con chó như vậy tôi phải chế lại.

"Con chó tôi không phải dạng vừa đâu... vừa vừa đâu...."

Sờ mó trong túi thì cầm được tấm thẻ bảo hiểm...

" Nó xuất hiện lúc nào vậy trời..."

Một dòng chữ nhỏ lóe sáng bên dưới tiêu đề.

BẢO HIỂM NHÂN THỌ HAI NĂM.

(Bao gồm cả thú cưng)

...

" Bò à, lần này là mày may mắn là vì có tao đó... cảm tạ trời đất..."

...

Sau khi yên tâm với con chó nhà mình tôi mới đi tới xem xét người bị thương bên kia.

" Đừng trách tôi, tôi đánh nhau vì con chó nhà mình, không phải người kia..."

Tới gần thì nhận ra đó là một người con trai mặc vest, máu chảy ở một góc áo. Tôi mở ra xem.

Là vết thương bên hông chút nữa là gần bụng...

Tôi thử gọi người đó, nhưng không phản ứng, có lẽ bị ngất rồi.

Cầm điện thoại định gọi xe cứu thương hay taxi gì đó thì thấy trên màn hình bản đồ hiển thị tầm 100 mét có một bệnh viện.

Cũng gần đây...

Kéo tay của người này đặt lên vai... định dìu đi thì bị trượt, đầu người kia rơi xuống cái bộp trên mặt đường...

Người này đang hôn mê bất tỉnh. Cách này loại...

Lột áo vest cột ngang hông để tránh vết máu dính vào người tôi. Xoay lưng kéo hai tay đặt trên vai cõng đi...

Sức nặng của đàn ông khác phụ nữ... tôi mất đà ngã ra phía sau nằm đè lên người kia... cách này cũng loại.

Nhìn con Bò nhà tôi ánh mắt trông chờ... nó nhìn tôi ánh mắt đáng thương... cũng loại nốt.

Chỉ còn một cách, tôi nhấc bổng tên này lên bế kiểu công chúa.

Lực tay tôi rất mạnh nên bế rất dễ dàng...

Một tên con trai có đôi chân dài khi được tôi bế lọt thỏm vào bên trong... trông chẳng khác gì mẹ bế con... nhưng với điều kiện chiều cao tôi từ 160cm thành 2 mét.

Lấy chân khều khều sợi dây của con Bò, tôi vừa bế một người vừa dắt một con chó kéo nhau đi tới bệnh viện...

Tôi lại quên mất một điều quan trọng...

" Tóc của tôi đâu...."

...

" Xin ông trời hãy cho con làm người bình thường một ngày thôi... làm ơn đó".

______

Chương 22: Vứt bỏ anh là điều tuyệt vời nhất!

"Cố lên... chỉ còn vài bước nữa là tới nơi..."

Tôi thở hồng hộc.

Xoay lại nhìn con chó của mình đang còn mãi mê ngắm "gái" ở bên kia đường...

- Bò à, xin mày đó đừng kéo tao nữa... đừng nhìn con chó kia nữa... tao mới chính là thứ mày nên nhìn nè... đồ chó mất nết!

...

Có thể tả trạng thái của tôi lúc này.

Áo quần xốc xếch, khuôn mặt nhem nhuốc đầy mồ hôi khi phải trùm cái áo khoác và bê nguyên cái đống này...hai tay ôm đàn ông, chân thì đang dẫm lên sợi xích chó...

Tóc tai thì không bù xù... vì tôi không có thời gian đội tóc giả...

Bệnh viện nằm ngoài đường quốc lộ nên lúc tôi đang đi có biết bao nhiêu người nhìn.

" Họ không phải nhìn mày đâu Bò, đừng ưỡng ngực làm gì..."

Họ chỉ trỏ tôi.

Tôi kêu gọi sự giúp đỡ của họ nhưng họ đều làm ngơ, họ nhìn tôi như một đứa dở hơi, đứa điên hay thậm chí là kẻ giết người.

...

Có lẽ do vẻ bên ngoài của tôi hoặc do vết máu dính trên tay còn ôm theo một người nằm bất động...

Tôi lặp lại lời nhờ vả, họ tránh đi luôn.

"Các người sợ liên lụy sao... vô tâm quá sức, chỉ mới thấy tôi là đã tránh xa... buồn cười... xã hội đáng buồn cười..."

Nhịn lại nỗi ấm ức trong lòng, tôi tự cổ vũ chính mình.

" Tự thân vận động thì hơn... chỉ có mình mới giúp được mình".

...

Mang cả người và chó vào bệnh viện tôi gào lên:

- Cấp cứu... cấp cứu!!!

Vẫn là những ánh mắt hoài nghi đó khi nhìn tôi. Tôi bực bội:

- Nhìn cái gì mà nhìn, có ngon thì lên đây giúp người khác đi!

- Bác sĩ đâu rồi, có người bị thương!

Một bà cô khuôn mặt trang điểm đậm, móng tay sơn đỏ chạy đến chỗ tôi quát:

- Làm gì mà ồn ào vậy, ở đây ai chẳng bị thương hay bị bệnh...hét lên là muốn cho ai coi, dắt chó vào làm gì đây đâu phải sở thú!

- Người này bị dao đâm mất nhiều máu cần cấp cứu!

- Để tôi xem nào... hừ... vết thương cũng không nghiêm trọng lắm đâu... ồn ào...

- Vậy thì chết người mới nghiêm trọng à!!!

Tôi hét lên.

- Con nhỏ dữ tợn, nói chuyện với ai vậy hả... mày là bác sĩ hay tao!

- Còn hỗn nữa là cuốn xéo... mặc xác mày... con nhỏ láo toét.

Tôi muốn bộc phát. Tôi chửi một tràng:

- Bà có phải là bác sĩ không, nếu là bác sĩ thì phải cứu người chứ, bà không cứu thì thôi còn đứng đây chửi người khác!

- Người thân của bà bị thương bà có cuống lên giống tôi không hả... hả?

- Mày... mày...

- Lương y như từ mẫu là vậy sao, thái độ đối với bệnh nhân vậy à!
Tôi đe dọa.

- Nói cho bà biết người bị thương này không phải vừa đâu, nhà anh ta rất giàu anh ta mà biết nhất định sẽ kiện bà...

" Nguyên cái siêu xe thử hỏi có giàu không!"

"Nếu còn chưa sợ tôi kêu con Bò sủa khắp bệnh viện này cho xem..."

Có lẽ do sợ hoặc tôi gây sự chú ý hơi lớn nên bà ta bắt đầu nhượng bộ.

- Tới lấy tờ giấy mà điền vào, tao đi gọi xe tới đẩy, hừ...

Bà ta lườm tôi.

- Nam không ra nam nữ không ra nữ, còn để đầu trọc!

Nói xong liền đi mất.

"Khốn nạn, còn muốn xỉa xói tôi... Mẹ nó lại còn thủ tục, giấy tờ rắc rối!"

Tôi để người con trai này dựa vào tường còn mình thì lấy tờ giấy và cầm cái ví của người này ra.

Vốn định tìm điện thoại gọi người thân cho người này nhưng lại không tìm thấy .

Lục ví thì cũng không có danh thiếp gì.

" Thật là xui xẻo mà..."

Mở ví ra lấy tờ giấy xem xem rồi điền vào.

Tên: Lưu Ngọc Thái.

" Thái... Cái tên hơi quen quen... nhà giàu.."

" Đây không phải là..."

Rầm rầm... âm thanh xe đẩy tới. Hai người mặc áo trắng nâng người đó lên và đẩy vào trong phòng cấp cứu.

Bà bác sĩ vừa nãy quay trở lại...

Mặc kệ tất cả, tôi liền kéo con Bò nhà mình rời khỏi bệnh viện. Vừa đi gấp vừa chạy thật xa.

" Ông trời... đã không cho con gặp trai đẹp thì thôi còn để con cứu kẻ thù làm gì..."...

Tên vừa nãy chính là Lưu Ngọc Thái...

Là đồng bọn với Dương Hạ Vũ...

Là người giữ chặt nữ chính để cho những tên khốn kia cưỡng bức... sau đó liền cưỡng bức luôn...

Một kẻ khốn nạn trong khốn nạn...

Ọe...

Dù mọi chuyện chưa xảy ra nhưng nghĩ đến điều này khiến tôi mắc ói.

Tên nam chính bệnh hoạn, yêu mà để bạn của mình thay phiên nhau "làm thịt" nữ chính...

"Kinh tởm... kinh tởm... quá kinh tởm...".

Lột cái áo khoác có dính vết máu ném vào thùng rác. Chạy đi tìm cửa hàng quần áo nào gần nhất.

" Tôi muốn thay đồ gấp..."

Vừa đi vừa xoay đầu nhìn.

Ngỡ ngàng khi nhìn thấy con chó nhà mình đang ngậm trong mồm chiếc ví vừa nãy...

- Mày, mày... lấy nó lúc nào vậy... nhả ra... vứt đi!

Tôi cầm lấy và ném nó vào sọt rác.

- Đi thôi... Bò!

Đi được một đoạn thì quay trở lại, lấy chiếc ví kia lên, rút hai tờ tiền...ném cái ví lại sọt rác.

" Bà nó, muốn mua quần áo mà quên mang tiền con mẹ nó rồi!"

...


Làm xong mọi chuyện về tới nhà đã gần 10 giờ đêm, cũng may đồ tôi mặc là đồ lúc trước mua ở chợ nên rất phổ biến, nếu là hàng hiệu thì tôi chết chắc rồi.

Kiểm tra chỉn chu từ đầu đến chân, chỉ trừ mái tóc giả hơi rối còn lại ổn hết thì mới bước vào nhà.

Mẹ đang ngồi coi phim ở phòng khách thấy tôi về liền cười hiền hòa, dặn dò lần sau nên về sớm một chút.

...

Dắt con Bò vào phòng, làm vệ sinh tắm rửa thêm một lần xong thì kéo nó lên giường nằm chung. Vừa ôm nó vừa suy nghĩ về chuyện hôm nay...

Tôi đã từng nghĩ có thể nhờ bố mẹ giúp đỡ mình nhưng... những chuyện xảy ra sau này lại khiến tôi chùng bước, tôi muốn họ tránh được chuyện gì thì tránh...

Chôn mặt trong gối. Tôi thở dài.

" Không muốn liên lụy họ... nhưng tôi không biết..."

" Phải làm sao đây..."

...

"Mệt mỏi quá...!!!"

Chìm vào giấc ngủ...

...

_______________

Chương 23: Phong trào là thứ không nên bắt chước

Reng reng... reng...

Bộp.

"Sáng sớm đi bắt cua đồng đi thả diều...".

Tít.

" Năm điều Bác Hồ dạy... yêu tổ quốc, yêu đồng bào, học tập tốt, lao động...".

Tít...

- Mấy cái chuông báo thức chết tiệt!

Lấy tay kéo chăn ra khỏi đầu, sờ sờ mò cái đồng hồ đeo tay trên bàn cầm xuống.

Tôi đang căng con mắt nhìn xem mấy giờ.

Đã là năm giờ bốn mươi lămphút.

Giờ học của tôi bắt đầu vào bảy giờ ba mươi.

Ngước mặt nhìn qua, cái cặp vẫn còn nguyên trên sàn. Tôi sầu não.

" Bài tập về nhà còn chưa làm, tên khốn mắc dịch hại bà về trễ!"

"Biết vậy hôm qua đánh vài phát cho hả dạ rồi trốn cũng được, tức quá mà!"

Tôi uể oải đứng dậy chuẩn bị làm vệ sinh cá nhân, cuốn hết đống chăn gối vào một chỗ, nhìn con Bò đang còn say giấc ở phía dưới sàn.

Tôi nhớ hình như hôm qua nó nằm trên giường với tôi mà. Mặc dù tướng ngủ tôi không tốt nhưng mà không đến nỗi...

"Khoan đã... tối qua mơ thấy mình bơi trên biển ôm chặt một cái phao..."

Chạy tới kêu con Bò thức dậy.

- Bò à, tao xin lỗi mày... mày đã chịu đựng quá nhiều rồi... tao làm vậy không phải trả thù vụ mày ngắm gái đâu!

Nó ngơ ngác nhìn tôi, còn chưa tỉnh hẳn.

- Thôi mày ngủ tiếp đi, tao không làm phiền đâu... ha ha...

" Tội lỗi, tội lỗi... trời đánh tránh giấc ngủ"

----

Làm xong mọi thứ thì đã sáu giờ mười lăm. Tôi nhanh chóng chuẩn bị đến trường. Bài tập thì lên lớp làm hoặc mượn chép cũng được.

Ngày hôm qua mới là ngày đầu tiên tôi đi học mà đã xảy ra bao nhiêu vấn đề. Hy vọng hôm nay không gặp chuyện gì.

Bước xuống lầu thì tôi chợt nhận ra một điều...

Tôi dậy sớm như vậy là để trốn tên Phan Tuấn Kiệt.

Hình ảnh tương lai hôm qua nói lúc tôi đi ra cổng nhà thì gặp cậu ta. Tôi thử nhìn xuyên từ cửa sổ ra ngoài cổng... không có ai cả.

Tôi thầm nghĩ.

"Tôi đi sớm hơn 45 phút thì kiểu gì cũng không thể gặp được... Cậu ta không thể dậy sớm hơn tôi mà chạy tới đây được..."

Mang ý nghĩ này trong đầu, tôi chào mẹ đi tới trường. Mẹ hỏi:

- Con không ăn sáng sao?

- Dạ! Đến trường con ăn chung với bạn luôn, tụi con hẹn nhau rồi.

Càng ngày trình độ nói dối tôi càng tăng rồi.

- Vậy à, à mà bố con đặt mua xe cho con rồi, chiều nay họ sẽ giao tới.

- Con cảm ơn bố mẹ nhiều... mà bố chưa dậy hả mẹ?

- Ừm, bố thức khuya làm việc nên...

- Vậy mẹ nói cảm ơn bố dùm con nhé... hì.

- Chào mẹ con đi học!

...

Bước chân tôi tung tăng tung tăng.

" Ha ha vui quá..."

Đeo headphone lên tai, chọn chọn vài bài hát định bấm nút play thì nghe thấy tiếng xe bên kia đường...

Nhìn qua thì...

" Má! Những người này đúng là không thể suy nghĩ theo cách thông thường mà"

" Tên Tuấn Kiệt kia ấy vậy mà xuất hiện..."

Tên kia đang đi qua hướng này, không biết thấy tôi chưa.

"Phải làm gì đây, tôi đoán trước nội dung mà không đoán được diễn biến kết quả..."

...

"A! Có cách..."

Chạy...

Chạy nhanh...

Chạy thật nhanh...

Chạy hết tốc lực...

Tôi nghe thấy tiếng gọi phía sau.

- Bạn gì ơi... a...

- Thiên Tuyết, Thiên Tuyết... Hoa Thiên Tuyết!

Tôi giả lơ luôn.

Sau đó chúng tôi trình diễn một màn em chạy anh rượt...

Thêm một chút hiệu ứng màu hồng, một vài tiếng cười, tóc bay bay trong gió, cô gái quay mặt một góc 45 độ cười với chàng trai nói " Anh thử bắt được em không! "...

Phía dưới màn hình sẽ có tiêu đề chạy qua: "Thời thanh xuân của chúng ta đó..."

Thế là trở thành phim tình cảm lãng nhách trên tivi rồi.

...

Đó là trong phim, thực tế với sức khoẻ trâu bò của tôi thì tên Kiệt không thể đuổi kịp, chúng tôi cứ duy trì tốc độ đó và đến trường chỉ trong 3 phút...

" Tôi muốn phá kỷ lục thế giới rồi..."

Chạy thêm một quãng rộng bằng sân banh thì sức khoẻ có trâu cỡ nào tôi cũng phải dừng lại để thở...

Hộc hộc...
Bộp...

Một bàn tay đặt trên vai. Một giọng nói nặng nề vang lên.

- Cậu...cậu chạy... chạy nhanh quá...

" Má nó, tôi không nên xem thường sức khoẻ của con trai, cậu ta còn nhanh hơn gián nữa"

Quay đầu lại, giả bộ lôi tai nghe ra.

- A... là cậu à... sao cậu đi sớm thế!

- Cậu đang nghe headphone à, hèn gì mình gọi không nghe thấy.

Cậu ta cúi đầu, dáng vẻ tủi thân.

"Ôi... tôi có chút mủi lòng rồi... tôi bày trò mà..."

- Ừm, cậu...

Chợt có một cậu nam sinh đứng phía sau gọi:

- Ê, Tuấn Kiệt tớ đi trước nhé!

- Ừ, cảm ơn cậu...

Tôi câm nín.

...

"Thảo nào cậu ta đuổi tới nhanh tới như vậy,thì ra là ngồi xe máy của người bạn..."

" Má... Khốn nạn, nãy giờ tôi chạy như một con rồ, mủi lòng xin vất hết tôi hận cậu..."

Tuấn Kiệt hỏi tiếp.

- Hồi nãy nhìn thấy cậu tớ không nhận ra luôn!

Tôi trừng mắt.

- Đổi style. Không được à!

Cậu ta gãi gãi đầu.

- Ờ... thì... tớ thấy nó khô...không...

" Thử nói không đẹp hay không hợp xem, tôi sẽ dùng lý do này mà trốn cậu...hừ..."

Có lẽ thấy dáng vẻ đang bực mình của tôi nên cậu ta không nói tiếp mà lãng qua chuyện khác.

- Sao cậu chạy nhanh vậy?

- Tập thể dục buổi sáng.

Con gái mà giận thì cái gì cũng liều.

- Vậy à... cậu... cậu...

- Không nói thì tớ đi trước!

- Cậu đang giận chuyện gì à?

-Không có!

Cậu ta nhăn nhó.

- Sao cậu trả lời khó chịu vậy?

- Đang tới kỳ.

- Kỳ gì?

- Kỳ kinh nguyệt.

- A...

Cậu ta đỏ mặt.

" Chú em à... sao còn ngây thơ như vậy... Bà già là tôi đã tu thành Uruku rồi".- Con gái không nên nói chuyện này trước mặt con trai...

Cậu ta thì thầm.

- Không phải cậu hỏi tớ à?

- Thì... thì...

- Tớ đi đây!

Xoay người bước đi.

- Khoan...

Cậu ta kéo lại và nắm chặt tay tôi.

- Cái đồng hồ tớ tặng... cậu không thích à.

" Cái đồng hồ... vậy cậu ta là người anh, tôi có cách rồi..."

- Tớ rất thích.

- Vậy à, tớ vui lắm. Nhưng tại sao lại không đeo...

...

Một khoảng im lặng.

- Cậu... có phải đang tránh mặt mình không?

- Không có...

" Chết mẹ, cậu ta xưng mình như vậy là vào chuyện chính rồi".

- Cậu đừng nói dối mình nữa... cậu chuyển nhà cũng không thông báo cho mình, mình tìm cậu cả ngày đều không thấy, điện thoại cũng không được...

- Ngay cả ánh mắt cậu nhìn mình cũng vậy... xa lạ... hờ hững...

Bàn tay đang cầm tay tôi thật nóng.

Người ta nói khi con người gặp phải cảm xúc mạnh cơ thể sẽ nóng lên... giống như lúc này sao...

...

Xoay đầu lại nhìn vào mắt cậu ta, quả nhiên đã đỏ lên...

Tôi nói:

- Ngày hôm đó cậu đã nói câu ấy... Cậu không nhớ sao?

- Vậy... mình đã nói gì?

" Xem ra là người em không kể lại cho người anh việc hôm đó rồi..."

Thật là.

- Trong phòng y tế, cậu đã nói...cậu thích... thích mình...

- Mình rất vui vì điều đó... mình cũng thích cậu.

Cậu ta ngạc nhiên. Ánh mắt tôi xoáy sâu vào cậu ta, khẳng định:

- Nhưng mà đó không phải tình yêu, mình thích cậu vì cậu là người bạn thân nhất từ lúc còn nhỏ...

- Mình không muốn tình bạn của chúng ta mất đi... tình yêu của mình với cậu chưa hề xuất hiện và cậu biết rằng thứ này không thể miễn cưỡng...

- Mình biết cậu sẽ rất buồn, mình bắt buộc phải tránh cậu... mình sợ cậu tổn thương... muốn cậu dần quên đi chuyện này và sau đó chúng ta sẽ lại là bạn...

...

Thật bất ngờ là cậu ta nhìn tôi cười... cười thật tươi...

- Mẹ cậu cũng từng nói với mình điều này, bây giờ cậu nhắc lại y đúc lời mẹ như vậy...

- Ha ha... vui đúng không...

Lần này nụ cười còn khó coi hơn khóc...

- Mẹ cậu muốn mình cố gắng từ từ từng bước, nhưng không ngờ mình đã nhảy cóc, bỏ qua một bước rồi...haha...

" Mẹ tôi đã nói gì với cậu ta sao..."

- Cậu...cậu... Tuấn Kiệt.

- Không sao cả, Thiên Tuyết cậu đừng quá quan tâm... mình chỉ hơi sốc khi bị cậu từ chối thôi...

- Mình nghĩ chúng ta cần thời gian... mà không... mình mới là người cần nhất!

- Mình sẽ ổn... thật đó... sẽ nhanh thôi...

...

" Rất tiếc về tất cả chuyện này... nhưng tôi đang nắm giữ sự chọn lựa của Hoa Thiên Tuyết cho nên kết quả như vậy tôi sẽ không bao giờ thay đổi được... cậu vẫn chỉ là nam phụ..."

...

- Mình có việc nên về lớp trước đây!

- Chào cậu Tuấn Kiệt...

Bàn tay kia chưa chịu nới lỏng ra, tôi dứt khoát giựt về và bước đi...

Gió thổi qua, nhưng tóc tôi cột rồi nên không bay được...

Ánh nắng buổi sớm len qua hàng cây tạo thành những chiếc bóng mờ nhạt.

Sau lưng cậu trai ấy vẫn còn đứng, tôi không còn nhìn thấy biểu cảm của cậu ta nữa...

Chỉ là vô tình bàn tay tôi dính một giọt nước... giọt nước rơi xuống... biến mất.

Tôi cũng không quay đầu nhìn lại.

" Ông trời, hệ thống gì đó... có phải đưa tôi đến đây để làm việc này không... nhưng mà trước mắt tôi đã ngược đãi tâm hồn của một người rồi... tôi có bị trả giá không..."

Để chứng minh luận điểm trên chưa đi được 10 bước tôi đã vấp phải cái gờ ở bậc thang mà té rồi...

Hình tượng của tôi...

" Bà nó... không bao giờ vừa đi vừa suy nghĩ bậy bạ nữa..."

-----------------

Chương 24: Chạy trời không khỏi nắng!

Khi tôi bước vào lớp thì chẳng có ai ở trong cả...

Đưa mắt nhìn quanh sân trường cũng chỉ thấy lác đác mấy người...

"Bài tập của tôi còn phải nhờ các cậu mà..."

...

" Thôi thì ngồi đợi thêm 5 hay 10 phút nữa chắc sẽ có học sinh tới thôi..."

...

30 phút sau.

"Tôi sai rồi, đây không phải là trường học bình thường, bọn chúng không giống dân học trâu bò như ở trường tôi trước kia..."

Tôi cứ nghĩ học sinh ở lớp ngoan thì sẽ đi học sớm một chút rồi sau đó mở bài ra ôn tập chứ, giờ phải tự lực cánh sinh thôi.

" Bọn nhà giàu có khác không sớm không muộn... đi học thì đúng giờ."

Lấy bài ra xem, là bài tập toán.

Tôi cố gắng nặn óc nhớ lại tất cả công thức rồi tìm hết mọi cách để giải nhưng mà...

" Tôi biết nó mà nó không biết tôi... Bài này vượt qua phạm vi hiểu biết rồi..."

Đang xoa mặt, vỗ vỗ, lên google tìm kiếm thì nghe có tiếng người đi tới.

- Giờ mới làm bài về nhà à?

Ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Nghiêm tổng quản.

- Hi, Nghiêm thái... A Nghiêm lớp trưởng.

- Ừ.

- Cậu đi sớm hen... Cậu làm bài chưa?

- Rồi!

- Vậy cho tớ mượn dò đáp án đi nhé!

Tôi trưng ra khuôn mặt lấy lòng vậy mà cậu ta nhìn tôi cười đểu.

- Đừng giả bộ nữa, bài tập cậu còn chưa làm câu nào bây giờ mượn vở tôi chép chứ gì, bày đặt lý sự.

" Bà nó, chưa gì đã bị vạch mặt rồi".

- Thì tại vì hôm qua mình bận nên không làm bài kịp, với lại cậu cũng làm xong rồi cho tớ chép một tí có mất gì đâu, vậy nha!

- Không!

Tôi năn nỉ.

- Đi mà, cho tớ mượn đi... Một phút thôi, trả lại liền!

- Một phút cậu thì viết được gì?

- Thì cậu cứ cho mượn một phút là được.

"Tôi chụp hình bài tập của cậu ta còn chưa đầy một phút nữa..."

- Vậy nha! Cho tớ mượn đi!

Cậu ta kiên quyết.

- Không!

Vừa nói vừa hất mặt.

Tôi bực rồi nha.

- Không cho thì thôi cậu còn tỏ thái độ khinh thường tôi làm gì!

- Thì sao? Cậu không làm bài hỏi mượn tôi, cho hay không là quyền của tôi!

"Má... Còn dám lườm tôi kìa"

- Hôm nay Nghiêm tổng quản ăn phải cứt chó à!

Cậu ta trợn mắt nhìn tôi. Tôi trợn mắt lại.

" Đang đấu xem mắt ai to hơn à..."

- Cậu... Mới là người ăn đó...

- Nói chuyện bẩn quá, tôi... tôi mặc kệ!

Nói xong quay mặt đi luôn không thèm nhìn tôi nữa.

- Nè!

Tôi tiếp tục gây:

- Cậu nghĩ mình là thái giám, là hoàng tộc thật sao mà dùng từ "sạch sẽ"...

Cậu ta gục mặt lên bàn giả chết.- Này... Nói gì đi chứ...

" Khốn, giận rồi... Trời ạ!"

Biết không còn hy vọng gì với tên Nghiêm nữa nên tôi chuyển sang đập bàn đập ghế, than ngắn thở dài:

- Đoàn quân Việt Nam đi... Chung lòng cứu quốc...

- Cô dạy em bài thể dục buổi sáng...

- Nguyệt ơi... Nguyệt à sao hôm nay cậu đi học trễ vậy... Í a í à.

Lấy bút gõ phách cộp cộp.

- Cậu có thôi đi không hả?!!

" Má... Giật mình! Không ngờ cậu ta phản ứng mạnh vậy!"

- A hi hi... Cậu cứ làm việc của mình đi, tớ đang hát cho bạn Nguyệt nghe mà.

- Bạn Nguyệt... Hừ... Bạn của cậu giờ này cũng chưa đi học đâu.

- Hả! Tại sao?

Tôi thắc mắc, linh cảm có chuyện không ổn.

Cậu ta nói tiếp:

- Hừ... Hôm nay học vào lúc 8 giờ 30.

- Cái gì?

- Cậu không nghe thông báo ngày hôm qua à.

- Thông báo gì?

- Họp giáo viên toàn trường, học sinh đi học trễ hơn một tiếng.

" Má... Sao lại thế này".

- Thế... Sao cậu đi sớm vậy?

- Tôi ngày nào chả đi sớm!

- Hôm qua đi trễ còn gì!

" Tôi giận... Muốn tìm người xả..."

- Vì tối hôm đó tôi còn phải làm bảng điểm nộp cho cô nên dậy trễ.

- Cũng là đi trễ, bày đặt lý sự.

" Có qua có lại nhé... Ha ha".

- Cậu... Hừ!

...Ọt... Éo... Éo...

Tôi muốn chui xuống đất rồi... Quê quá đi mất.

Cậu ta nhìn tôi cười to.

- Cậu đánh trống hay quá... Ha ha kết hợp với bài quốc ca vừa nãy thì quá tuyệt còn gì!

Tôi lại muốn chửi tục nữa rồi, tôi xấu hổ đứng dậy bỏ đi ra ngoài. Tên Nghiêm gọi với theo.

- Tôi có dư ổ bánh mì, có ăn không?

Cậu ta lại định mua chuộc tôi rồi. Nhưng mà...

- Ăn... ăn chứ, đưa đây!

" Của ngon trước mặt ngu gì không ăn, da mặt tôi dày lắm... Từ đây đi ra cổng mệt chết đi được... Còn nhà ăn chỉ bán đồ sáng cho học sinh có thẻ kí túc xá thôi"

Chạy vào chụp lấy ổ mì tôi ngồi gác chân lên đùi ăn ngon lành.

" Thế giới tươi đẹp làm sao..."

- Con gái con đứa, mặc váy, ăn thì bỏ chân xuống, tôi là con trai đó!

- Không phải, từ lâu tôi đã coi cậu là chị em tốt rồi, Nghiêm tổng quản!

Chớp chớp, nheo mắt phóng điện.

Cậu ta không thèm quan tâm.

" Thật là... Phí quá... Dễ gì tôi đưa ánh mắt này ra, cậu không biết tận hưởng rồi".

- Nói cho cô biết hôm nay không cần phải làm bài tập, thầy không kiểm tra đâu.

Tôi bỏ chân xuống nhìn thẳng vào đôi mắt cậu ta:

- Thật không???

- Thật! Tôi học với thầy một năm rồi nên rất rõ.

- Really?

- Yes.

" Ôi... Tôi yêu cậu chết mất... Ha ha..."

Nhanh chóng ném hết sách vở vào trong cặp, tôi vô tư tận hưởng bữa sáng.

- Hồi nãy cậu nói chuyện gì với Phan Tuấn Kiệt à...

Đang nhai ổ mỳ tôi quay sang nhìn.

- Cậu nói gì, nói to lên nào lí nhí vậy ai nghe!

- Tôi... Tôi nói... Mà thôi quên đi...

- Cậu bị dở người à?

Tiếp tục nhai ổ mì cho đến hết thì những hình ảnh mới lùa vào đầu...

" Là hình ảnh tương lai, nhưng mà..."

- Này, này... Hoa Thiên Tuyết.

Có một bàn tay quơ qua quơ lại trước mặt tôi. Tôi chợt hoàn hồn.

- Có... Có chuyện gì...

- Sao cậu như người mất hồn vậy?

- Không... Không sao... Cậu hỏi gì hỏi đi?

- À... Cậu mang theo cái túi to như vậy làm gì... Chiếm hết ngăn bàn rồi.

- À... Xin lỗi, tớ đi ra ngoài chút.

Nhanh chóng chạy nhanh tới cầu thang tôi ngồi xuống, úp mắt vô đầu gối... Khóc thầm...

Gió thổi qua, trong lòng tôi lạnh biết bao. Hình ảnh vừa nãy hiện lên rõ ràng...

" Mẹ kiếp... Dương Hạ Vũ kia... "

"Về rồi..."

...

_________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau