KHÔNG SỢ BIẾN THÁI CHỈ SỢ BIẾN THÁI HƠN..!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không sợ biến thái chỉ sợ biến thái hơn..!!! - Chương 21 - Chương 25

Chương 17: Không phải lúc nào mọi chuyện cũng đi theo kịch bản (tt)

Đang phải đau đầu suy nghĩ đến việc đối phó đám chó săn hung hãn của con gái trường này ra sao thì tên lớp trưởng kia quay lại.

- Nè, tránh ra.

Cô bạn Nguyệt mới quen cũng theo đó mà tránh đi.

- Cậu không thể nói chuyện với người khác bình thường đựơc à.

Tôi lườm cậu ta.

- Ý cậu nói tôi không được bình thường sao?

Cậu ta lại nổi quạu.

- Cậu đang tự nhận mình là ngừơi có vấn đề, tôi không hề nói gì cả nhá!

- Cậu... cậu...

- Tôi sao?

Cậu ta xoay mặt ngó lơ tôi luôn. Thật là.

- Cậu toàn nghi ngờ ý tốt của mọi người... Càng làm như vậy mọi người càng ghét cậu thêm thôi.

- Thì cứ để cho bọn họ ghét, tôi không quan tâm, đó chính là tính cách là suy nghĩ của tôi.

Đúng là người cố chấp mà.

- Thật buồn cười...

- Tôi không biết cậu nghĩ gì nhưng việc cậu làm khiến mọi người nhìn ngứa mắt, cậu tỏ thái độ như một đứa con nít đang tuổi khủng hoảng, lúc nào cậu cũng diễn một trò hề lặp đi lặp lại...

Cậu ta đỏ bừng mặt.

Tôi nói tiếp:

- Cậu nói cậu không quan tâm nhưng người khác lại nghĩ cậu làm vậy để gây sự chú ý.

- Tôi không có!!!

Cậu ta hét lên.

- Vậy chứng minh đi, cậu hét to lên là muốn chứng tỏ tiếp đấy à, tôi nói đâu có sai...

- Tôi sẽ làm...

Cậu ta gằn giọng.

- Cậu nói gì?

- Tôi nói tôi sẽ làm...

- Làm gì, cậu sẽ làm gì... hay bắt đầu bằng việc tặng tôi ánh mắt muốn giết người đó.

Ánh mắt cậu ta nhìn sâu vào tôi.

- Tôi sẽ chứng minh tôi làm mọi chuyện không phải để được chú ý!

" Cậu nhóc ngốc nghếch, cậu càng làm như vậy càng chứng tỏ tôi nói trúng tim đen cậu rồi..."

- Tốt, vậy hãy thử tìm cho mình một người bạn trước đi, tôi sẽ tin!

- Được!Nói xong, cậu ta lại bỏ ra ngoài.

" Ôi... Sao có mỗi một tiết mục mà làm hoài vậy... không nói được là bỏ đi à..."

Reng... reng...

Là giờ nghỉ trưa, nhìn đồng hồ đã là 11:15.

"Chắc cậu ta đi ăn trưa luôn"

- Tụi mình đi ăn thôi!

Nguyệt khoác tay tôi kéo đi.

- Xuống đó tụi mình tám tiếp nhé.

Cô bạn vừa nói vừa liếc nhìn ra phía sau. Tôi nhìn Nguyệt cười cười.

Hai chúng tôi đi trước bỏ lại những ánh mắt nóng rực ở sau.

....

Căn tin, phòng ăn... không đúng là nhà hàng mới phải.

Nằm ở một dãy nhà khác, nhìn từ bên ngoài có ba tầng, tầng trên được lắp kính bao quanh thiết kế như một quán cà phê cao cấp chắc phục vụ cho việc gặp mặt.

Tầng dưới là nơi ăn uống, khi bước vào bên trong tôi phải choáng ngợp, nơi đây vừa to vừa rộng trần nhà còn được trang trí đèn chùm xa hoa, tưởng tượng một chút rất giống bộ phim " Harry Potter".

" Tôi sống có ích rồi... chỉ lần này thôi... cảm ơn tác giả đã sáng tạo ra điều phi lý thế này, một ngôi trường mang tầm quốc tế ở một nơi tầm thường như vậy..."

Quá phấn khích tôi đứng quan sát khắp nơi còn cô bạn Nguyệt đã đi lấy đồ ăn trước, dặn tôi tìm chỗ ngồi.

Quan sát xung quanh, ở đây xếp rất nhiều bàn, to nhỏ đều có. Một vài góc còn được xếp bàn kiểu thấp của Nhật, có góc trưng bày cả một phòng trà của quý tộc Pháp.

" Quá sức tưởng tượng rồi... Phòng học đã bị phân chia giai cấp, chỉ có phòng ăn là thống nhất giai cấp lại thôi..."
Thấy ở phía trước có một bàn bốn người còn trống tôi liền ngồi xuống. Chưa đầy năm phút cô bạn đã quay trở lại.

" Hiệu suất nhanh có khác... chả bù cho căn tin trường tôi, nháo nhào như chó giành phân"

- Vì không biết cậu thích món nào nên mình mua hai phần khác nhau, cậu thích ăn cái nào cứ lấy, lần này tớ mời.

- Hì... cảm ơn cậu... mình dễ ăn lắm không kén món nào đâu!

- Giống mình rồi ha..ha... tớ phát hiện cậu rất khác xa so với lời đồn!

- Lời đồn? Họ đồn mình như thế nào?

- Họ nói cậu là đứa lẳng lơ, thích bám đuôi hotboy, tỏ ra thanh cao rồi giả bộ đáng thương...

" Quá đúng với nữ chính còn gì..."

- Cậu... cậu không giận chứ?

- Giận? Giận gì, mình không để ý mấy việc đó đâu!

- Trước đây mình cứ nghĩ cậu là một đứa con gái chảnh chọe mà giỏi giả bộ chứ, bây giờ nhìn thấy cậu bình thường thế này mà.

Cậu ta nghĩ vậy cũng đúng thôi, tôi đây đã triệt mọi ánh hào quang của nữ chính rồi.

Đầu tiên là mặc đồ, đồng phục của trường này rất đẹp: váy sọc đỏ xếp li dài gần tới đầu gối, áo sơ mi màu trắng có cà vạt, áo khoác mỏng bên ngoài xanh đen đi kèm với giày boot cao tới mắt cá chân. Vì váy nữ chính quá ngắn nên tôi mua một bộ mới với size lớn, mặc vào rộng và dài hơn.

Thứ hai đầu tóc, vì tôi đội tóc giả nên chỉ cần chăm sóc nó thôi, hất hất cái mái che một bên sao cho gương mặt trông tối đi, cột một chùm tóc ở phía sau.

Thứ ba là trang điểm, nữ chính có thói quen trang điểm nhẹ trước khi tới trường nên tôi để luôn mặt mộc, nổi bật nhất chỉ có làn da thôi nên không sao, còn lại mỹ phẩm thì đăng mạng bán hết.

Tổng kết lại, trông tôi thật tầm thường... tầm thường hết chỗ chê.


Lúc cô bạn nói câu đó tôi biết mình đã thành công rồi...

- Cậu có biết không, hồi nãy mấy đứa trong lớp mình nhìn cậu ghen tị lắm đó... Mình cũng không ưa gì tụi nó... haha nhìn mặt tụi nó lúc đó buồn cười dữ lắm... Hoàng tử của tụi nó lại là bạn thân của cậu. Thể nào bây giờ sẽ có vài đứa lấy lòng cậu cho xem.

- Ừ.

_______

Tôi hiểu điều đó sẽ xảy ra như thế này, tôi là người bọn họ ghét nhưng họ không thể làm gì tôi vì Tuấn Kiệt. Trong trường sẽ chia làm hai loại người tỏ thái độ với tôi, thân thiết để tiếp cận hoàng tử của họ, người còn lại sẽ tìm cách hại tôi.

Hỏi tại sao tôi biết ư... Vì bây giờ tôi đang ở trong phòng y tế.

Khi tôi vừa ăn cơm xong muốn đi cầu thang bộ để tiêu cơm, cũng có nhiều người lúc đó cũng đi trên cầu thang như tôi, có một ai đó nhân lúc đông người xô tôi ngã xuống.

....

May mắn chỉ bị trầy tay, lúc rơi xuống tôi cũng không đau chút nào, đến khi được đưa vào phòng y tế cũng vậy. Tôi nghĩ ít nhất mình cũng bị trật hay gãy tay gì chứ.

Sờ sờ trong túi thấy cộm, lấy ra là một tấm thẻ màu bạch kim, phía trên có ghi dòng chữ "Bảo hiểm nhân thọ hai năm".

Tôi câm nín rồi...

...

__________

Chương 18: Không nên lấy lòng dạ con gái mà đo lòng thái giám!

Buổi chiều là tiết văn và toán, vì tôi bị tai nạn nên được nghỉ hai tiết. Tôi thì muốn cúp luôn hai tiết còn lại, nhưng bà cô bác sĩ ở phòng y tế không chịu ký giấy cho về. Bà ta nói chỉ bị trầy nhẹ cho nghỉ hai tiết là may lắm rồi.

" Bà già chắc có ác cảm với tôi, sao không nghỉ rằng tôi là bị tổn thất tinh thần cần phải nghỉ ngơi nhiều chứ..."

Lần này nhờ may mắn có bảo hiểm nên mới thoát nạn, không thì đã phải nằm bệnh viện nghỉ vài tháng luôn rồi.

Mà dù sao nghỉ vài tháng cũng được, tôi cũng không muốn gặp nam chủ đâu...

...

Nhớ lại một vài phút trước, Nguyệt nắm chặt tay tôi đòi ở lại không muốn về lớp, cậu ta còn tự trách mình lúc đó sao không đi chung với tôi, còn hứa rằng sau khi hết tiết học sẽ cùng về chung.

Tôi nghĩ cô ấy thật lòng xem tôi là bạn, nhìn thấy sự lo lắng trên khuôn mặt và cả hốc mắt còn đỏ của cô ấy.

Tôi thật sự rất vui. Điều tôi có được trước mắt ngoài gia đình ra... chính là một người bạn. Mặc dù cô ấy hơi nhiều chuyện và thẳng tính, nhưng cô ấy là người muốn kết bạn với tôi đầu tiên, dù biết tôi chỉ ở hình thức bên ngoài, qua lời nói và hành động mà không quan tâm đến lời đồn ra sao, mọi người nghĩ thế nào...

Tôi nghĩ...

Mình nhất định sẽ trân trọng người bạn này.

...

Vì ở trong phòng không có ai, tôi liền nằm trên giường định ngủ một giấc, chợt nghe tiếng động ở bên ngoài , tôi nhanh chóng xoay người nằm nghiêng nhắm chặt mắt.

...

Đây đúng là quyết định sáng suốt nhất của tôi vì người đến là Tuấn Kiệt...

Cậu ta đến ngồi cạnh gường, gọi tên tôi kéo dài, nỉ non.

- Thiên Tuyết, Thiên Tuyết ...Tuyết... Tuyết...

" Cậu ta mà còn gọi nữa chắc phải đội mồ sống dậy quá!"

Cậu ta nói tiếp:

- Cậu ngủ rồi à?

" Nhìn mà không biết à... biết rồi thì đi dùm con đi cha..."

Vì không có ai trả lời nên cậu ta bắt đầu lảm nhảm:

- Mình cũng vừa mới biết cậu bị thương nên xin phép cô đến đây ngay...

- Thấy cậu không sao... mình vui lắm!

Cầm lấy tay tôi.

"Lạnh quá!"

- Mình... mình... có nhiều điều muốn nói với cậu.

- Mình xin lỗi, xin lỗi vì không bảo vệ được cậu.

- Mình... mình... thích cậu, mình muốn được gần cậu hơn nữa, mình biết cậu cũng quý mình... nhưng đó có phải là tình yêu không? Mình sợ nói ra điều đó chúng ta cũng không thể là bạn nữa...

- Sáng nay gặp cậu mình rất bất ngờ, cậu thay đổi nhiều quá... Mình lo cậu có phải vì tên Vũ kia không... mình rất sợ...

- Sợ sẽ có một ngày cậu xa mình, mình lại không thể thể hiện tình cảm quá nhiều với cậu... mình khác anh ấy.

Nói xong liền hôn lên trán tôi.

- Mình phải về lớp đây. Tạm biệt cậu. Mình sẽ chờ cậu khi về...

Sau đó cậu ta đứng lên , tôi nghe tiếng giày đi được vài bước liền dừng lại.

- Mình biết cậu đang nghe, dù không biết mình đoán có đúng hay không, nhưng xin cậu hãy quên lời mình nói đi... chúng ta vẫn sẽ là bạn nhé!

Tiếng bước chân đi xa dần...

Tôi mở mắt.

" Tôi biết nhịp thở của mình không giấu được cậu ta mà..."

Sờ sờ trên trán, hơi ấm vẫn còn đó, tôi thở dài...

"Xem ra tình cảm của hai anh em sinh đôi này với nữ chính rất sâu đậm, thay phiên nhau đến bên nữ chính, một người dịu dàng, một người thì sống nội tâm... lại cùng yêu nữ chính".

"Lúc nữ chính biết được có đến hai người đóng vai Phan Tuấn Kiệt... chắc phải sốc lắm..."

Nếu tình cảm này xuất hiện trong cuộc đời của tôi, tôi nhất định trân trọng nó... nhưng bây giờ đã là người khác... một người không thể yêu được. Cậu ta là cậu ta, tôi là tôi, người cậu ta yêu chắc chắn không phải tôi...

Đối diện với những thứ này khiến tôi mệt mỏi quá.

Mà mệt mỏi chỉ có thể ngủ. Thế là tôi ngủ luôn.

...



- Này dậy đi... Thiên Tuyết... Tuyết.

- Dậy đi!

Trong cơn mơ màng tôi nghe có ai đó gọi mình, ráng mở con mắt ra xem là ai.

- Là cậu đấy à!

- Ừm là tớ đây!

Người đánh thức tôi là Nguyệt.

- Sao vậy?

Tôi chậm rì rì ngồi dậy, ngáp một cái thật to.

- Hết hai tiết rồi nên cô bảo tớ đưa cậu về lớp.

- Ôi, tớ còn muốn ngủ nữa, chưa được hai tiếng mà.

Tôi bắt đầu nhõng nhẽo với Nguyệt.

- Tớ cũng muốn để cho cậu ngủ lắm nhưng mà bác sĩ nói cậu về được rồi...

Nguyệt thì thầm vào tai tôi.

- Bà già ấy không có chồng nên khó tính lắm, nãy giờ cứ đứng ngoài cửa nhìn chúng ta chằm chằm...

Nghe Nguyệt nói tôi thử nhìn ra cửa, đúng là có bóng dáng bà ta.

- Thôi tụi mình về lớp đi!

"Tôi đã biết rắng phụ nữ ế chồng là không thể chọc..."

Nguyệt cười cười:

- Ừ... hì......

Cuối cùng cũng về tới lớp, tôi liền vào chỗ của mình.

Nghiêm thái giám không tỏ thái độ gì nhưng lâu lâu lại liếc nhìn tôi vài lần.

Tôi thấy khó chịu, định nói với cậu ta thì thấy cô chủ nhiệm đi vòng qua bên này.

" Đúng là đứng lớp ở tất cả các môn mà, thầy cô trong trường này thật có trách nhiệm..."

Thầy toán viết bài ở trên, còn cô chủ nhiệm đứng coi lớp ở dưới.

Cô Vân nói khẽ với tôi:

- Còn đau không?

- Dạ, còn một chút thôi ạ!

- Ừm, thấy em không sao cô rất mừng.

- Cảm ơn cô ạ!

- Ráng giữ gìn sức khỏe nhé, cô rất buồn nếu thấy học sinh mình bị bệnh hay bị thương.

- Em cảm ơn cô rất nhiều.

Tặng cô một nụ cười thật tươi. Cô vuốt tóc tôi một chút rồi bước sang bên kia.

Một tờ giấy được đưa qua tôi.

Tờ giấy ghi: Đáng đời cậu, trời phạt cho cái vụ độc mồm độc miệng.

" Bà nó... chắc cậu ta vẫn còn ghi thù vụ hồi sáng".

Tôi viết lại đưa qua cho cậu ta.

Không quan tâm thì thôi còn trù ẻo tôi cậu không phải là con người mà.

Tờ giấy lại đưa qua.

Tôi không phải là con người thì sao, cậu nói chuyện được với tôi thì cậu cũng không khác gì đâu.

" Hừ... cậu ta học ai mà lên trình xỉa xói nhanh như vậy".

Tôi và cậu ta cứ chuyền giấy qua lại như vậy một lúc thì thầy gọi:

- Lớp phó cho thầy biết kết quả của x.

- Ai là lớp phó?

A... mãi mê nói chuyện với cậu ta nên tôi không chú ý bài trên bảng. Thầy gọi bất chợt đứng lên.

- Dạ thưa thầy, kết quả là... là...

" Ai cứu con với, chưa gì con đã bị phạt rồi sao..."

Một con số đưa tới trước mặt. Tôi liền nói to:

- Thưa thầy là năm mươi!

- Em xem lại kết quả và nói lại cho thầy nghe nào.

Một cây bút đưa tới trước mặt và gạch đi một số. Tôi liền nói nhỏ:

- Thưa thầy bằng năm ạ!

- Ừm! Đúng rồi, em ngồi xuống đi.

...

" Uổng công tôi mới nghĩ cậu là người tốt khi đưa cho tôi kết quả... bây giờ thì... tôi chính thức kết thù với cậu... Nghiêm thái giám!"

_____________

Chương 19: Đôi lúc nữ chính là siêu anh hùng!

Trên một con đường trải đầy đá xanh, xung quanh là hàng cây cao ngất. Nguyệt chở tôi trên chiếc xe đạp điện của cô ấy.

- Không sao chứ? Nếu cậu đi hướng này lúc về sẽ phải đi rất xa đó!

- Không sao, mình muốn đi xem cổng phía tây như thế nào, cậu cũng nói ở đó có xe buýt đi qua nhà mình mà!

- Thì biết là vậy nhưng mà tớ sợ cậu sẽ về nhà trễ, cậu còn bị thương nữa chứ...

- Mình chỉ bị trầy da tí thôi mà với lại mình đã gọi điện cho chị Tâm thông báo cho bố mẹ biết rồi.

- Ừm, vậy cũng được.

Lý do tôi chọn con đường này về chính là để tránh mặt Tuấn Kiệt. Vốn tôi định tìm cách từ chối cậu ta nhưng nghĩ đến những việc rắc rối sau này nên đành dừng lại, tôi sợ cậu ta sẽ đi liều mạng với tên Hạ Vũ đó vì nghĩ đó chính là lý do tôi từ chối cậu ta.

" Rắc rối quá mà..." . Tôi cảm thán.

Điều an ủi nhất là tên nam chính vẫn chưa về nước. Nguyệt nói cho tôi biết điều này khi cô ấy lên diễn đàn của trường, trên đó ngoài việc trao đổi kinh nghiệm học hành ra chính là nói về các hotboy, một đám fan của bọn họ là người cung cấp tin tức, chút nữa tôi về phải xem mới được.

Chuyện vui cũng không kém là chiếc thẻ bảo hiểm kia ngoài tôi ra không ai nhìn thấy cả. Lúc tôi đưa nó vẫy vẫy trước mặt thái giám, cậu ta chửi tôi bị điên, tự nhiên vung tay vẫy cậu ta làm gì. Tôi hỏi cậu ta không thấy gì sao, cậu ta nói thấy cái mặt mẹt của tôi. Đúng là làm tôi tức điên mà!

Tôi tiếp tục thử với Nguyệt, kết quả cũng tương tự, không ai nhìn thấy và chạm được vào cả. Tác dụng của chiếc thẻ này chính là xoá đi cảm giác đau đớn khi bị thương cũng như hạn chế tai nạn của tôi tới mức thấp nhất. Để chứng minh việc này, trong lớp tôi đã bỏ qua nỗi sợ, liều mình thử đâm mạnh đầu bút bi vào bàn tay , nhưng cảm giác lại không hề đau chút nào, nhìn vào lòng bàn tay không có vết thương nào cả, chỉ có vết mực và dấu lằn mờ mờ...

" Tôi trở thành đông phương bất bại rồi... haha..."

Lúc đó Nghiêm thái giám hoảng hốt trợn tròng mắt, cậu ta cầm lấy tay tôi xem xét và liên tục nói xin lỗi tôi việc vừa nãy, trông tôi lúc đó giống như dân chơi có máu liều, cậu ta hoảng sợ còn hứa không bao giờ đá đểu tôi nữa...

Kết quả mỹ mãn này làm tôi hả hê... tới bây giờ nhớ lại vẫn còn thấy buồn cười... ha ha...

- Bên ngoài cổng phía tây có nhiều đồ ăn vặt lắm, tụi mình tha hồ ra đó ăn!

- Vậy à, tớ rất thích ăn vặt lắm!

- Giống tớ nữa rồi... cậu biết không hôm qua tớ mới ăn thử mì độ, ngon lắm!

Cô ấy lại bắt đầu thao thao bất tuyệt rồi, có được một cô bạn như vậy tôi cũng không lo buồn chán.

...

Ngôi trường có mặt bằng rất rộng nên có rất nhiều cổng, hai cổng chính là phía đông nơi tôi đang ở và phía bắc. Hai cổng phụ là phía nam và tây, đa số phục vụ cho cho học sinh ở kí túc xá và nhà gần khu đó, các cổng này thường cách nhau rất xa nên chúng tôi phải đi xe đạp điện gần 15 phút. Nguyệt chọn đi đường tắt nên chỉ đi tầm 10 phút nhưng lại hơi vắng vẻ.

Cổng mà tôi đang đi chính là hướng đi về nhà Nguyệt, cậu ta nói nhà của cậu ấy phải băng qua chợ này. Ngôi chợ ở đối diện cổng trường nên rất sầm uất, học sinh từ các trường khác rất nhiều nên từ đồ ăn cho tới đồ điện tử đều đủ cả. Đây có lẽ là phiên bản " làng đại học" mà tôi trước đây sinh sống.

...

- Tớ còn mua cho bố tớ thử, ông ấy chê dở còn nói cay nữa chứ, mẹ tớ còn ăn được cơ mà...

Đang nghe Nguyệt nói thì cậu ta bỗng im bặt một lúc.

- Hình như tớ nghe có tiếng ai chửi ở đâu đó.

Tôi ngạc nhiên dỏng tai lên nghe.

- Mày muốn lừa tụi tao à!

- Cho mày chết!

Sau đó là một tràng đấm đá, lẫn trong đó có tiếng khóc thút thít.

Nguyệt nói:

- Tớ nghĩ chắc là vụ đánh dằn mặt rồi.

- Mình cứ tưởng ngôi trường tiêu chuẩn thì sẽ không xảy ra mấy việc như vậy chứ!

- Cậu lúc trước ở lớp A nên không biết , trường nào cũng có cả, có sinh ngoan thì phải có học sinh cá biệt, chẳng qua ở góc khuất nên nhà trường không biết thôi...

- Gặp mấy trường hợp này tốt nhất im lặng cho xong, mấy đứa cá biệt này liều lắm chuyện gì cũng dám làm, đừng động tới tụi nó thì hơn...

- À... ừm...Mặc dù không thích cách nói này của Nguyệt nhưng tôi phải công nhận là đúng, không phải ai cũng quản được chuyện thiên hạ, bảo vệ mình trước mới bảo vệ được người khác.

Nguyệt vặn ga đi qua thật nhanh, tôi nghe thấy tiếng gào thét.

- Ba mày nợ thì mày trả, mẹ mày làm đĩ mà không có tiền cho mày à, thằng chó!

Chợt nhận ra một điều liền kêu Nguyệt dừng xe lại, tôi nhảy xuống xe và đi đến gần.

- Mấy chú đừng đánh anh ấy nữa, anh ấy bị đau đó.

Là giọng của một cô bé.

- Ha ha ha... ha..ha!

Một tràng cười bỉ ổi.

- Anh Năm, con bé này nhìn cũng ngon lắm cho em làm nhé!

- Mày làm đi, con này còn chưa đủ tuổi thành niên đâu, hiếp nó là vào tù bóc lịch đó, mày gan thì làm đi!

- Em... em... nói đùa thôi!

- Tụi mày đừng hòng đụng vào em ấy!

Người nói là một nam sinh mặc đồng phục của trường đang nằm lê lết trên cỏ, còn cô bé thì ở cách đó cũng không xa bị một người đàn ông nắm tóc.

- Mày ngon nhỉ giờ còn lo cho gái, hừ... không có tiền thì tao moi gan, moi thận mày ra trả!!!

Vừa nãy nghe đoạn đối thoại tôi chợt nhớ đến hình ảnh thông báo tương lai ngày hôm qua. Người thanh niên nằm trên vũng máu, còn cô bé cứ khóc rồi la lên đừng chết.

Chuyện này thật sự liên quan đến mạng người, lần này tôi không thể làm ngơ được rồi. Quay lại chỗ Nguyệt muốn nhờ cậu ta hỗ trợ.

- Chuyện này nghiêm trọng lắm, tớ muốn nhờ cậu một việc...

- Ở đó có chuyện gì vậy , nói mình nghe trước đã, mình nghe thấy tiếng mấy người đàn ông...

- Hình như là mấy bọn giang hồ bên ngoài đột nhập vào trường, muốn chém chết ai đó!

Tôi nhấn mạnh.- Thôi tụi mình về đi... tớ sợ lắm!

- Nếu không mình báo công an đi, họ lo được rồi.

- Sợ không kịp, tên kia có dao.

Tôi trấn an cậu ta.

- Mọi việc cứ để tớ lo cậu chỉ cần phối hợp với mình thôi! Cậu cầm lấy cái này và nghe mình nói đơn giản lắm!

Tôi nói với Nguyệt kế hoạch của mình. Nguyệt lúc đầu không chịu tôi năn nỉ một hồi mới đồng ý làm, cậu ấy còn hơi run run.

- Vậy nhé! Đó là kế hoạch.

Nguyệt kéo lại tay tôi, giọng nói mang đầy sự sợ hãi. Tôi cũng rất sợ nhưng ít nhất vẫn còn thứ bảo đảm an toàn cho mình nên mới gan như thế. Tôi nói:

- Nếu có xảy ra chuyện gì cậu cứ vọt xe đi thẳng, mình sẽ đối phó được sẽ không làm liên luỵ đến cậu đâu.

Cậu ta bật khóc.

- Đến lúc này mà cậu còn nói vậy được... tớ sẽ chờ cậu về chung.

- Ừ!

Nguyệt hít một hơi thật sâu, lau nước mắt nắm chặt bàn tay làm động tác cố lên, cỗ vũ chính mình.

Việc còn lại tôi sẽ lo, tôi bước nhanh gần bọn chúng, dậm chân thật mạnh tiến về phía trước thét lên.

- Bớ người ta, có kẻ giết người!

Mấy gã ấy nghe tiếng la liền chú ý đến tôi xuất hiện trước mặt. Trong đó có một tên đang cầm dao định đâm cậu nam sinh, may mắn là tôi đến kịp. Tôi lấy dũng khí trừng mặt và thét tiếp:

- Mấy người là ai sao dám bước vào trường tôi, tôi gọi công an rồi sẽ đến đây liền.

Vừa nói xong thì tiếng chuông xe đạp điện vang lên inh ỏi. Kèm theo tiếng gào của Nguyệt:

-Mấy chú ơi ở bên này nè, mấy tên kia ở bên này!

Sau đó là tiếng thổi còi vang liên hồi.

Mấy tên kia dường như thấy không ổn, liền nhanh chóng tháo chạy về hướng khác.

- Công an tới, mau chạy trước!!!

...

Sau khi thấy chúng đã đi mất tôi liền thở phào nhẹ nhõm, quay lại chỗ Nguyệt kêu cậu ta đừng thổi còi nữa. Cậu ta rất vui vì chúng tôi thành công, cậu ta còn trách mắng tôi đứng ngoài phụ hoạ được rồi vào bên trong làm gì để nguy hiểm . Tôi nói:

- Nếu hai chúng ta đều đứng ngoài bọn chúng sẽ không tin đâu, lỡ như có ai ra kiểm tra là mình chết chắc. Tớ đứng gần bọn chúng như vậy khiến tâm lý chúng sợ hãi, vì tin là thật nên khi chúng bỏ chạy sẽ không có ai chạy hướng ngựơc lại với tớ, chúng ta mới an toàn.

- Cậu đúng là thông minh quá!

- A ha...quá khen!

" Nói vậy thôi chứ nó cũng làm tôi chết khiếp đây này... may mà cũng qua rồi..."

- Chúng ta tới coi hai người họ xem sao.

- Ừ, đi tới thôi.

-------------------

Chương 20: Kẻ thù luôn xuất hiện ở nơi chúng ta không biết

Khi chúng tôi bước đến chỗ hai ngừơi kia thì đã thấy cậu nam sinh ngồi dựa vào gốc cây.

Cô bé ngồi kế bên hí hoáy tìm gì đó trong cặp, vì ngồi xoay lưng nên chúng tôi không thấy mặt, vẫn là đồng phục của trường nhưng màu áo khoác nhạt hơn.

Cậu nam sinh thở nặng nhọc, lông mày nhíu lại hình như bị thương ở đâu đó.

- Mấy bạn không sao chứ?

Người vừa lên tiếng là Nguyệt .

- Cảm ơn... chúng tôi không sao!

- Này cái thái độ gì thế !

Nguyệt khó chịu hỏi .

- Không có gì cả, chỉ muốn cám ơn thôi.

Lời nói của cậu nam sinh hờ hững.

- Cậu cám ơn bằng cái giọng này sao!

- Thì tôi nói cảm ơn rồi còn quan tâm giọng điệu làm gì.

Nguyệt bực bội.

- Cậu làm như vậy chính là đang khinh thường chúng tôi vì sao cứu cậu đó...

- ...

- Hừ... biết người ta tỏ vẻ như vậy thì vừa nãy chúng ta đừng cứu cho rồi...

Tôi kéo tay Nguyệt.

- Thôi được rồi, cậu ta cũng muốn cám ơn nhưng mà chắc tại đang bị thương nên nói giọng hơi hằn học vậy thôi...

- Nhưng mà...

- Được rồi.

Tôi nhéo nhẹ hông Nguyệt ý nói dừng ở đây đi. Nguyệt nhìn lại tôi thở dài nói:

- Cậu tốt bụng quá...

- Tốt gì đâu...

Nói ra thì tôi cũng chẳng quan tâm việc cậu ta có nói cảm ơn hay không, con trai có tính sĩ diện cao, cậu ta vừa không bảo vệ được cô bé kia vừa không bảo vệ được chính mình, lần này lại được hai người con gái cứu, cậu ta cũng không vui vẻ gì.

"Nhìn thái độ của cậu ta có chút bất cần đời tốt nhất im lặng thì hơn...". Tôi thầm nghĩ.

- Em gì ơi, không sao chứ!

Nguyệt chuyển mục tiêu sang cô bé, con gái thì dễ nói chuyện hơn.

Kỳ lạ là cô bé kia cũng không nói gì cả, sau khi lục lọi xong liền dùng băng cá nhân dán vết thương cho cậu nam sinh.

Cô bé dường như không chú ý đến hai ngừơi chúng tôi ở phía sau vẫn đang mải mê "băng bó".

"Cậu nam sinh cũng không ý kiến gì sao, vết thương trầy nhiều như vậy cần phải sát trùng trước mà... còn nữa vết bầm tím kia thì dán băng cá nhân làm gì..."

Mang chút thắc mắc trong lòng tôi gọi cô bé.

- Em ơi, em ơi...

...

Chợt nghĩ đến một khả năng tôi liền lấy một tờ giấy viết viết ra một dòng, đi đến bên cạnh cô bé chọt chọt vai rồi đưa tờ giấy ấy.

Cô bé ngạc nhiên nhìn tờ giấy rồi xoay lại nhìn tôi.

Đây là một cô bé rất trẻ, khuôn mặt tròn, đôi mắt đen, không phải dạng xinh như búp bê nhưng lại rất đáng yêu, có một chút gì đó ngây thơ, hồn nhiên, ánh mắt nhìn người đối diện có một sự tin tưởng nhất định.

- A... là chị hồi nãy nè... mấy người xấu kia sợ chị quá nên chạy... chị giỏi quá... hihi... hồi nãy chị đi đâu vậy ạ...

" Cô bé nói được, vậy tại sao không nói gì..."

Tôi ngạc nhiên rồi nói.

- Chị đi gọi bạn ấy mà.

- Còn em... có bị thương chỗ nào không?

Cô bé ngơ ngác nhìn tôi, mày nhíu chặt lại rụt rè hỏi.

- Chị...chị ơi...nói chậm lại được không, em...em không thấy kịp khẩu hình môi của chị...

- Em... em không nghe được nên...

" Thì ra cô bé bị khiếm thính...đoán ý người khác qua môi..."

Nguyệt bước lại gần tôi hỏi nhỏ.

- Con bé bị... bị điếc phải... phải không.

- Ừm.- Hèn gì nãy giờ không nghe thấy tụi mình... tội nghiệp con bé...

Nguyệt đi tới ngồi trước mặt cô bé dịu dàng hỏi:

- Em tên gì? Học lớp nào?

Nói chậm từng từ để cô bé đọc được khẩu hình.

- Em tên Nhi, học lớp đặc biệt, ở bên kia.

Tay chỉ về một hướng.

- Lớp đặc biệt? Tôi thắc mắc.

- Là lớp dành cho học sinh bị khiếm khuyết...

Nguyệt nói cho tôi biết.

" Nhớ ra rồi...trường này có lớp chuyên dành cho người khuyết tật..."

- Vậy mấy người kia là ai em biết không?

- Người kia?

- Người xấu đó.

Tôi chen vào bằng cách viết lên tờ giấy khác đưa cho Nhi. Có lẽ cách này nhanh hơn nên Nguyệt cũng lấy một cuốn sổ ra.

Cô bé suy nghĩ một lúc rồi nói.

- Em không biết... Em chỉ đi sau anh Quân... rồi mấy người kia xuất hiện... đánh... đánh anh ấy...

- Anh... anh ấy đau lắm nhưng lại không kêu lên... nếu kêu lên sẽ không bị đánh nữa...

- Tại sao?

- Mẹ em nói khi bị đau chỉ cần kêu lên là sẽ hết bị đau. Mẹ em con nói...

- Nói gì?

- Nói... khi bị thương chỉ cần dán băng cá nhân sẽ hết...

Tôi và Nguyệt nhìn nhau nghi hoặc.

" Cô bé này có hơi..."

- Đừng nói nữa!

Cậu nam sinh đang ngồi im lặng bổng nhiên la lên. Kéo áo cô bé.

- Cô đừng nói nữa...

- Em...em nói sai gì sao?

- Cô không nói gì sai cả, tôi mệt... muốn đi về.- Dạ, em biết rồi.

Hình như hai người này rất thân với nhau thì phải, trò chuyện lại cực kỳ bình thường, không trúc trắc như khi nói chuyện với bọn tôi.

Cậu nam sinh nhìn chúng tôi rồi nói:

- Mấy người đừng hỏi cô ta nữa, cô ta không biết gì đâu, chuyện này là chuyện của riêng tôi... dù sao thì hôm nay cũng cảm ơn các cô.

Nói xong liền vịn gốc cây đứng lên. Cậu ta đi từng bước khập khiễng. Cô bé Nhi nhìn chúng tôi nói tạm biệt rồi đi theo sau, cũng không định đỡ cậu trai đó chỉ lẳng lặng đứng cách một khoảng.

- Này, hai người này... kỳ lạ quá.

Hai chúng tôi đều cảm thán.

-------------

Vì trải qua sự việc lần này nên tôi hẹn Nguyệt sẽ đi ăn uống vào lần sau, Nguyệt cười nói đồng ý vì trời cũng sắp tối rồi. Nguyệt chở tôi ra trạm xe buýt để đón xe về.

Khi về tới thì bố mẹ đã có mặt ở nhà. Vừa hay tôi cũng có chuyện nói với họ.

Tôi trao đổi với họ về người bạn mới quen, kể về hoạt động ngày hôm nay, trừ những lúc tôi bị tai nạn, sự cố ngoài ý muốn ra thì không kể. Tôi không muốn họ lo lắng quá nhiều nhưng cũng muốn họ biết thêm về cuộc sống của tôi.

Mẹ vuốt vuốt lưng tôi cười hiền hòa, nhân lúc đó năn nỉ mua cho chiếc xe đạp điện luôn. Bố mẹ đều đồng ý và dặn tôi phải đi sao cho an toàn.

Mọi chuyện coi như đã thành công. Ăn cơm xong tôi liền tới chơi với con Bò.

Từ lúc chuyển vào nhà mới tới giờ tôi đều thấy chú ta không vui, lúc nào cũng ủ rũ... không hoạt bát như xưa.

"Có khi nào là nhớ nhà cũ không".

Tôi hỏi mẹ:

- Con Bò nhà mình hôm nay có bỏ bữa không mẹ?

- Không, chị Tâm trước khi về có nói cho ăn đủ bữa mà.

- Sao con thấy nó ỉu xìu không có sức sống thế này?

Mẹ thở dài.

- Mẹ cũng không biết, có khi nhốt ở nhà lâu quá nên đâm ra chán, lười... Hay con dắt nó đi dạo đi, gần đây có công viên đó...

"Ai da, chủ là tôi đây con lười mà... dắt đi dạo sao... ai... xời".

Tôi gãi gãi má.

Nhìn con Bò nằm ở trên đệm xoay mặt đi không buồn động đậy cái đuôi... càng ngày càng thấy giống tôi rồi.

Vì không để cả chủ và thú cưng chìm đắm, sa đọa trong "trụy lạc" này tôi đành hy sinh tấm thân nhấc cái mông đi dạo cùng nó.

...

Bước ra khỏi nhà nhìn đồng hồ là 7 giờ 15, mẹ nói đi bộ khoảng 10 phút sẽ đến công viên. Con Bò có vẻ rất sung sướng khi được ra ngoài vẫy đuôi liên tục.

"Bò à, hình tượng con chó hung hăng của mày đâu rồi... cái xác to vậy mà không có khí thế là sao..."

Mặc áo khoác trùm đầu, cầm trên tay bọc bánh snack, chai nước khoáng còn bị kéo bởi một con chó, trông tôi chẳng khác nào mấy bà già rảnh rỗi đi tập thể dục buổi tối cả. Khu này thuộc dạng an ninh cũng cao nên trên đường vắng vẻ một chút cũng không lo cướp.

Vốn định chọn đi ngoài đường quốc lộ đông người hơn nhưng con Bò của tôi cứ "tăng động" thế này tôi cũng không đảm bảo an toàn được cho nó.

Đi qua một khúc quẹo đập vào trước mắt tôi là một chiếc Lamborghini...

"Bà nó... tôi không phải đang mơ... là Lamborghini... là siêu xe đấy!"

Cuộc đời tôi dù chưa được ngồi siêu xe nhưng nhìn thì vẫn biết, càng là siêu xe thì càng thấp. Nhớ còn ngồi xe buýt đi học thấy một chiếc siêu xe đi song song tôi đã ngộ ra một chân lý.

" Người càng nghèo thì luôn phấn đấu để được cao, người càng giàu thì xu hướng càng xuống thấp... nhìn chiếc xe gần như chìm vào con đường mưa mà tôi xót biết bao nhiêu..."

Đang mải mê chiêm ngưỡng thì nghe một tiếng thét.

Một cô gái từ trong hẻm chạy ra.

" Chậc... đi giày cao gót mà chạy không khác gì chạy đua việt dã... nền thể thao nước nhà là không thể thiếu cô rồi".

Biết sắp có chuyện không hay xảy ra, tôi kéo con Bò đi hướng khác. Nhưng con Bò lại đứng yên bất động kéo mãi không đi, ánh mắt nó nhìn về con hẻm kia...

" Má... đừng nói mày nổi máu anh hùng nhá"

Làm nhanh hơn nghĩ, con Bò kéo tôi chạy thật nhanh về phía đó, vì bất ngờ nên không theo kịp tốc độ mà tôi đã bị té dập mặt. Sợi dây buông ra và con Bò vẫn tiếp tục chạy...

...

" Tại sao chứ... ông trời cứ muốn thử thách sức chịu đựng của con vậy hả?"

___________

Chương 20-2: Chương Phụ: Câu chuyện nhỏ của Quân và Nhi (1)

5 năm trước, trong căn nhà cũ kỹ.

Một người nằm co ro ở một góc.

"Tôi mệt quá...".

Vết máu trên trán kia vẫn còn chưa khô, đầu nặng nề, toàn thân mất hết cảm giác, lấy tay rút mảnh chai găm vào chân ra cũng không khiến tôi đau.

Ba tôi đã đi đâu mất, để lại tôi trong căn nhà này. Hôm nay ông lại say xỉn, mỗi lần như thế đều gọi tên tôi:

- Quân, mày tốt nhất là không nên sinh ra. Mẹ mày chỉ là con điếm thôi, mày chắc chắn không phải là con của tao!

- Quân... Quân... thằng khốn nạn, tại sao mày không giữ mẹ mày lại... hả... hả...!

- Quân... Quân...

Mỗi lần như thế ông đều dùng một thứ gì đó để ném tôi, khi không còn thứ gì ông sẽ lao đến đánh...

Có một lần ba tôi dùng một cây nhôm đánh vào chân tôi, cây ấy cong quẹo, nơi đó ở chân sưng lên vài ngày, mỗi lần sờ vào rất đau... nhưng tôi lại không biết làm gì. Lúc vết thương ấy nhạt dần thì trên chân đã có một vết sẹo lõm...

Mọi đau đớn ban đầu tôi đều cảm nhận rõ ràng... nhưng lâu dần đã trở nên chai lì.

"Tất cả là mọi chuyện là do tôi chăng..."

Hằng ngày khi đến trường trên người tôi sẽ có thêm vết bầm mới, vết này chồng lên vết kia. Khi được hỏi tôi đều nói là do đánh nhau ở bên ngoài.

"Tôi rất sợ... sợ ba sẽ phải vào tù vì bạo lực gia đình... ông là người thân duy nhất của tôi".

Bị lưu ban tới hai năm nhưng trường học vẫn chưa đuổi tôi.

Bạn bè chí cốt của tôi ngày càng xa lánh, mọi người đều xem tôi là giang hồ, là du côn...

Trong trường tôi được đặt biệt danh là "Quân chó điên" , dân anh chị lâu năm có thành tích đánh nhau và máu liều.

"Tôi không quan tâm."

Chuyện buồn cười là khi được xem là giang hồ thì giang hồ sẽ đến tìm tôi.

Bọn chúng đánh tôi.

Tôi sẽ đánh lại.

Tôi thắng vì tôi chịu đau giỏi.

Đánh qua đánh lại một hồi như thế tôi chính thức trở thành dân giang hồ.

Tôi tập hút thuốc.

Tập đua xe.
Thậm chí là chơi gái.

Tôi nghĩ rằng khi thành kẻ xấu tôi sẽ phải hận ba...

"Vì tôi là kẻ xấu mà!"

Nhưng thật kỳ lạ... đã từ lâu rồi tôi không còn hận ông ấy nữa.

.......

Trước đây tôi có một gia đình, chúng tôi đều sống dước quê, nhà kiếm sống chỉ vừa đủ ăn.

Mẹ tôi là một giáo viên dạy nhạc, trên người bà lúc nào cũng phảng phất mùi hương gỗ. Mẹ tôi hát rất hay. Dáng người bà thon gầy, đâu đó nhìn thấy bóng dáng người có tâm hồn nghệ sĩ.

Bà yêu sự lãng mạn còn ba tôi là người sống thực tế.

Ông chỉ là một người làm nông chân lấm tay bùn, mọi chuyện nấu nướng trong nhà ông làm rất giỏi, tuy nhiên lại rất nóng tính.

Mỗi ngày một trận nhỏ, hai ba ngày cãi nhau một trận to, sau đó làm lành... cứ như thế lặp lại.

Tôi giữ ý nghĩ họ sẽ bên nhau như vậy mãi, cho đến một ngày...

Ba tôi kiếm được công việc trên thành phố, muốn cả nhà lên ở trên đó vì có điều kiện tốt hơn cho tôi học hành. Mẹ tôi thì không muốn rời khỏi quê hương, bà nói nơi này gắn bó đã nhiều năm...

Tôi làm mọi cách thuyết phục mẹ. Trong thâm tâm tôi thực sự muốn xem thành phố là như thế nào.

Và sự lựa chọn này là thứ giết chết gia đình tôi...

Thời gian ông làm việc nhiều gấp đôi vì phải trang trải cuộc sống gia đình. Mẹ tôi thì dạy nhạc trong một trung tâm.Cuộc sống gia đình tôi vẫn tiếp diễn nhưng chủ đề cãi nhau của hai người họ là về tiền bạc.

Có một lần ba tôi đã đánh mẹ phải nhập viện...

Lý do thì nghe phong phanh người khác nói mẹ tôi đang cặp bồ với thầy hiệu trưởng nào đó...

Ba tôi đã rất tức giận, ông bỏ việc, suốt ngày chè chén, lúc điên lên thì đánh tôi, mẹ khuyên can cũng bị đánh theo...

Mấy ngày sau đó, mẹ tôi biến mất.

Lúc bà trở về thì đưa cho ba tôi một tờ giấy ly hôn và một số tiền... bà muốn tôi đi cùng với bà.

Tôi nhìn họ ngơ ngác.

Tôi ghét ba nhưng lại không muốn phải rời xa ai cả... tôi không đồng ý.

Sau đó mẹ tôi đi mất. Biến mất khỏi cuộc đời hai cha con tôi.

Mọi chuyện ai đúng ai sai với tôi không còn quan trọng nữa...

......

Ba tôi ngày càng sa đọa, ông ấy không thể đánh tôi được nữa...

Ông ấy nghiện ma túy.

Tôi là kẻ xấu nhưng sẽ không cho phép mình vướng vào thứ đó. Đặc biệt là ba của tôi.

Tôi dùng vũ lực đưa ông vào trại cai nghiện, đây là lần đầu tiên tôi đánh ông.

Nhìn ông hằng ngày đau đớn mà tôi chỉ biết đứng nhìn...

Sau thời gian cai nghiện ấy, ba tôi càng ngày càng gầy, tóc rụng dần,sức khỏe yếu ớt...

"Tôi biết... tôi biết mình... sắp phải xa ông ấy rồi..."

Ngày đó cũng tới.

Gánh nặng, phiền muộn của tôi cũng theo đó mà bỏ đi...

Còn lại trước mặt tôi là một nấm mồ lạnh lẽo, ẩm ướt...

_____

( còn tiếp...)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau