KHÔNG SỢ BIẾN THÁI CHỈ SỢ BIẾN THÁI HƠN..!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không sợ biến thái chỉ sợ biến thái hơn..!!! - Chương 16 - Chương 20

Chương 12-2: Chương Phụ: Câu chuyện nhỏ của hai người

Trong góc quán cà phê có hai người.

Một người con trai rất đẹp, nét đẹp thanh mảnh nhưng không mất đi vẻ nam tính, sống lưng thẳng tắp, đôi chân thon dài. Khi chàng trai cười lên, đôi mắt hoa đào cong cong khiến người khác nhìn vào cũng thấy vui theo...

Người còn lại là một người phụ nữ trung niên, dù đã gần 40 nhưng làn da mịn màng, hồng hào, nét mặt mềm mại điển hình người phụ nữ gia đình...

Lược bỏ thêm 500 chữ tả người tả cảnh...

Vào chuyện chính.

.....

- Con bé đi nhanh quá nhỉ?

- Dạ.

- Chắc cậu ấy xấu hổ.

- Để bụng đói vậy mà. Sáng nay cô với con bé chuẩn bị đi rất sớm...

- Tới sân bay thì ăn được một ít. Lại chờ cháu hơi lâu... nên...

- Cháu... cháu không biết... xin lỗi cô.

- Không sao đâu, là do con bé không hỏi kĩ thời gian.

- Cậu ấy cúp điện thoại quá nhanh mà!

Cậu ta thì thầm.

- Có chuyện này còn muốn hỏi cô... có được không ạ?

Bà mỉm cười.

- Con cứ hỏi đi, ta biết con cũng lâu rồi mà!

- Con thấy cậu ấy thay đổi nhiều lắm. Sáng nay con quan sát cậu ấy cách nói chuyện, hành động nữa... Con thấy cứ như một người khác...

Tại một nơi nào đó.

"Hắt xì... ì... Ai đang nhắc mình vậy".

______________

- Lúc trước cậu ấy làm chuyện gì cũng nhút nhát. Hồi bọn con đi học vì cậu ấy dễ thương nên bọn con trai cứ chọc phá hoài!

- Đúng vậy, lúc về còn mếu máo nói với cô bọn con trai trong lớp đều ghét nó, con gái cũng vậy!

- Là do bọn họ ghen tị thôi!

- Cậu ấy đáng yêu quá mà...

Quan sát vẻ mặt của Tuấn Kiệt bà nói:

- Mỗi khi con nhắc đến con gái cô, khuôn mặt rạng rỡ hẳn...

- Có phải thích con gái cô không?

Không ngại ngùng như những người khác cậu ta trả lời dứt khoát:

- Đúng vậy ạ! Con rất thích Thiên Tuyết!

- Con rất chắc chắn tình cảm của mình với con cô nhỉ?

- Con đã xác định từ rất lâu rồi ạ!

- Rất tốt, cô cũng không có ý muốn cấm cản con nhưng cô muốn con bé phải thích con nữa. Cô biết là chuyện này là không thể miễn cưỡng...

Ánh mắt bà nhìn xa xăm.

- Cô không muốn con cô chìm sâu vào tình cảm quá nhiều... Nếu lỡ sau này không thành con bé là người chịu tổn thương nhiều nhất. Cô lo sợ con bé không thể vượt qua . Con bé đã từng nhập viện điều trị khi chồng cũ cô mất...

- Cháu cũng biết mà!

- Cháu xin lỗi... vì không thể ở đấy với Thiên Tuyết.
- Cháu không cần phải xin lỗi, việc này không phải do cháu. Ba con bé mất là do tai nạn, huống hồ cháu phải đi theo ba cháu mà!

- Dạ, mẹ cháu bỏ đi nên...

- Không sao cả, cô chỉ muốn một người đối xử thật tình với con cô là đủ. Dạo trước cô cũng thấy con bé thay đổi nhiều. Từ việc nó chấp nhận người cha mới cho đến cách nó làm mọi chuyện, chín chắn hơn hẳn, luôn đặt suy nghĩ mọi người lên trước, cho đến sở thích, món ăn...

- Cô rất lo sợ bệnh con bé có khi nào tái phát không? Nhiều lần cô tỉ mỉ hỏi thăm, cháu có biết con bé đã nói gì với cô không?

- Cô ấy nói gì vậy ạ?

- Con bé nói...

- Tôi thù cả thế giới này, tôi muốn tiêu diệt nó, tôi sẽ bắt đầu từ những thứ đơn giản nhất, những gì tôi ghét tôi đều sẽ thử, những điều tôi thích tôi sẽ mặc sức mà làm...

Khi nói đến đây hai đôi mắt bà đã ướt đẫm.

- Khi nó nói vậy, cô vui lắm, cô không muốn nó chỉ suốt ngày sống trong suy nghĩ chính mình rồi tự đau tự khóc. Cô muốn nó biểu hiện ra tất cả, muốn được thấu hiểu nó. Mỗi việc nó làm đều sẽ có cô bên cạnh và đừng gạt cô ra khỏi đó...

- Nếu là cháu cô cũng sẽ hy vọng? Cháu có làm được không?

Tuấn Kiệt nhìn thẳng vào đôi mắt bà.

- Cháu nhất định sẽ làm được! Cháu xin hứa với cô!

Lau qua nước mắt, bà nói tiếp:

- Vậy hãy bắt đầu bằng việc trở thành bạn thân nhất, sau đó là anh trai, cuối cùng là khiến con bé thành vợ con!

- Con cảm ơn cô rất nhiều ạ khi đã cho con cơ hội!

- Không, cô cảm ơn con mới đúng, cảm ơn đã chấp nhận ở bên nó dù nó thế nào đi chăng nữa!

- Con bé về rồi kìa!

Ngoài cửa kính có một cô gái xách nhiều túi đựng đồ ăn nhỏ, trên mặt lấm tấm mồ hôi, ửng hồng hai má, đang cười rất vui vẻ.

___________________________

Lúc tôi trở lại thì vừa đúng 12 giờ trưa.

- Sao cậu đi lâu quá vậy?

- Quán này đồ ăn ngon nên phải xếp hàng.

" Là do tôi cố ý đấy..."- Sao mắt mẹ đỏ vậy.

Mẹ trả lời:

- Vì mẹ khóc... Cuốn sách kia cảm động quá.

Nhìn theo hướng mẹ chỉ thì thấy một giá sách ở trong góc.

- Thôi mẹ với Tuấn Kiệt ăn đi. Ngon lắm, để con mở ra cho.

- Ừ... hì... cảm ơn cậu.

" Cười... gì mà cười hả, tôi chưa có miễn dịch đâu. Bà nó ngay cả ăn cũng đẹp nữa..."

Nhìn qua mẹ, gắp thêm vài món ăn rồi nhìn mẹ ăn chậm rãi...

Tôi biết những cuốn sách kia chỉ là tấm bìa bên ngoài thôi. Họ chỉ dùng trang trí nên không có cuốn sách nào cả, hôm qua khi nhìn thấy trước sự việc tương lai tôi đã nhìn thấy những tấm bìa này. Còn có một cảnh mẹ khóc nữa... Không ngờ lại vào lúc này...

" Chắc là nói chuyện gì hay muốn gửi gắm tôi rồi... thật là... con biết tự lo cho mình mà."

Sau đó chúng tôi đi công viên giải trí, đa số các trò chơi mẹ đều đứng nhìn , hai tụi tôi chơi rất hăng say.

Tất nhiên là tôi phải chơi gần hết các trò rồi, càng ít nói chuyện với cậu ta càng tốt. Mỗi khi thấy cậu ta xáp lại tôi đều lấy lý do đi cùng với mẹ hay đi tìm mẹ.

Khi gần tối thì chúng tôi về nhà, Tuấn Kiệt đưa cho tôi một cái túi nói là quà. Cũng gửi cho mẹ và bố tôi mỗi người một món...

" Câu ta chu đáo thật..."

- A...

Bất ngờ cậu ta ôm tôi một cái thật chặt sau đó buông ra...

- Tạm biệt cậu, về tớ sẽ gọi điện!

- Con chào cô, cho con gửi lời đến chú!

Nói xong thì leo lên taxi.

" Có ôm thì phải báo trước một lời chứ... hừ".

- Hôm nay mẹ thấy con tránh mặt cậu ấy hơi nhiều!

Mẹ tôi bỗng nhiên hỏi.

- Con, con...

- Không sao cả, con không thích thì để từ từ...

Mẹ nói xong câu đó rồi bước vào nhà để lại tôi đang ngẩn ngơ.

" Mẹ tôi là đang ủng hộ tôi và cậu ta sao hả?"


----------------------

Tôi là mẹ của Thiên Tuyết. Cuộc đời tôi có hai điều hối hận.

Ngoài điều hối hận thứ nhất ra thì điều tôi hối hận thứ hai chính là Thiên Tuyết.

Tôi hối hận là vì không thể chăm sóc được cho con gái mình mà phải nhờ đến ba người đàn ông.

Chồng cũ...

Lâm Thành...

Và cậu nhóc Tuấn Kiệt...

_______________

Chương 13: Cuộc đời con người là vở diễn

Thời gian vẫn cứ trôi qua cũng đã đến ngày phải quay về trường.

Trong thời gian này, tôi dường như đã chuẩn bị đầy đủ mọi chuyện.

Đầu tiên là luyện chữ, rất may mắn nữ chính có chữ viết gần giống với tôi nên chỉ cần sửa lại một chút là ổn hết.

Thứ hai là học vấn, đa số các môn xã hội tôi đều làm được rất tốt, còn môn tự nhiên thì...

"Tạm được..."

Vốn dĩ ngày xưa tôi đã dốt các môn này, lúc học đại học cũng gặp qua nhưng lúc đó thầy cô lại mắt nhắm mắt mở cho tôi đậu... Bây giờ bắt tôi học lại đầu đúng là cực hình mà...

Cũng đã từng muốn thuê gia sư dạy trong hè nhưng nghĩ lại vẫn để sau này thì hơn, thành tích nữ chính rất tốt, còn được vào lớp "chọn" nữa.

" Thông minh thế này tại sao lại đâm đầu vào những chuyện thiếu não... hả trời?"

Tôi nghĩ thuê gia sư thì hơi kỳ nên để tới khi nhập học được vài tháng, tôi giả bộ nói bị yếu môn là được.

Thứ ba là hoạt động của trường, bạn bè trong lớp. Trước mắt tôi đã biết được một người... Mối quan hệ còn lại thì chưa biết, trong dịp hè này cũng không thấy ai gọi điện nữa...nên chắc là ổn.

Thứ tư chính là điện thoại di động. Cái này là chủ đề khiến tôi cứng họng biết bao nhiêu lần. Tôi liền mua một cái mới luôn, cái cũ thì đăng bán trên mạng.

Làm quen mọi chuyện từ đầu vẫn là lựa chọn ưu tiên. Còn nam chính của truyện thì hạn chế gặp mặt, tránh được càng xa càng tốt, cắt đứt mọi mối liên hệ từ từ để mọi người không nghi ngờ...

" Mọi chuyện gần như đã xong..."

Tôi nằm dài trên giường, đăng nhập vào một trang web nước ngoài và trò chuyện. Đây là cách học tiếng anh hiệu quả nhất, những từ không biết thì dùng từ điển... Cứ như vậy tôi đã cải thiện trình tiếng anh của mình.

Nếu được tôi còn muốn kiếm một công việc ở nước ngoài, sau đó sinh sống ở đó, tránh xa mọi rắc rối với điều kiện nếu tôi không thể trở về thế giới của mình được.

" Ôi, nói đến lại thấy buồn..."

" Tôi nhớ mẹ quá..."

....

- Xuống ăn cơm đi con.

Là tiếng mẹ gọi, tôi vội lau nước mắt, nhìn lại mình trong gương thấy ổn rồi mới xuống lầu.

" Ít nhất hãy để gia đình này bù đắp dùm tôi..."

......

Trên bàn cơm.

- Bố, mẹ con muốn chuyển lớp!

Bố mẹ tôi đều ngạc nhiên. Bố hỏi:

- Tại sao con muốn chuyển lớp, lớp con đang học là một trong những lớp tốt nhất trong trường đó.

Mẹ cầm lấy tay tôi.

- Đúng đó, mặc dù con thi vào đó điểm rất cao nhưng nếu không dựa vào mối quan hệ rộng của bố con thì không vào được lớp đó đâu. Con nghĩ lại đi...
" Chính vì nơi đó cao cấp quá nên mới dẫn đến nhiều chuyện..."

Tôi cũng không muốn làm ba mẹ buồn phiền.

- Con... con... chỉ muốn được giảm tải việc học lại, con thấy... cảm thấy hơi áp lực... Con cũng không muốn bố mẹ lo lắng vì con... con...

Rơm rớm nước mắt.

- Không sao, không sao cả, con nói ra là rất tốt mẹ rất vui. Nếu con cảm thấy áp lực thì mẹ sẽ kêu bố chuyển cho con... Mẹ cũng không muốn thấy con tự ép mình học hành vì mẹ... Con vui vẻ là được.

Trong khi hai mẹ tôi đang trao đổi tình cảm. Bố đang im lặng liền nói:

- Bố sẽ chuyển lớp cho con nhưng với một điều kiện!

- Điều kiện...

- Phải, chúng ta sẽ chuyển vào nhà của bố.

- Ơ...

- Con yên tâm ở đó rất gần trường học của con, chỉ cần đi bộ 10 phút là tới.

" Đúng ý tôi rồi... Sau này có việc gì nguy hiểm còn chạy về nhà kịp nữa, bố mẹ còn có thể bảo vệ tôi, tốt quá còn gì..."

Nghĩ nghĩ nhưng tôi phải biểu hiện thắc mắc một tí không nên dễ dãi quá.

- Nhưng mà tại sao...

- Bố có một nguyện vọng... đó là gia đình chúng ta được trọn vẹn. Bố đã chuẩn bị căn nhà từ rất lâu, mơ ước đó là nơi bố sẽ xây dựng tổ ấm cho mình. Bố biết là sẽ khó khăn cho con, nhưng bố muốn thử, bố thật sự rất ghen tị với bố ruột con. Bố chỉ còn thiếu mỗi bước này... bố...

- Con hiểu rồi ạ, con muốn suy nghĩ nên mai con sẽ trả lời nhé!
- Ừ. Kết quả dù ra sao thì bố vẫn sẽ chuyển lớp cho con. Con cứ yên tâm.


----------------------------


Năm ngày sau.

Hôm nay là ngày nhập học. Bố tôi đã chuyển lớp cho tôi từ mấy ngày trước như đúng lời hứa. Còn việc chuyển nhà thì...

Tôi đang đi bộ đến trường...

" Thật là sảng khoái..."

Ngôi nhà mới của tôi rộng gấp đôi chỗ cũ, có tới bốn lầu, còn có sân đậu xe hơi và tầng hầm, lúc trước xe toàn gửi ké nhà hàng xóm. Không ngờ bố hờ giàu hơn bố trước tôi nữa. Chất lượng cuộc sống tôi đang được nâng lên rõ rệt nha.

Tôi thong dong đi bộ trên đường, gió mát lùa qua kẽ tóc, hàng cây rung rinh, xanh mướt, thoang thoảng còn ngửi thấy mùi hoa oải hương. Đi gần tới một khúc rẽ tôi chợt dừng lại...

" Hôm qua tôi nhìn thấy cảnh mình tung tăng đi qua khúc rẽ này thì đụng trúng một người con trai...".

Biết trước thì sẽ không mắc phải, tôi đi chậm lại và quan sát.

Vèo... Gió lùa qua tóc giả...

Một người con gái chạy xe đạp ngang qua tôi và...

Rầm...

- Mẹ mày!

- Con nhỏ chó chết, dám tông vào xe của chị...

- Nói cho cưng biết có bán cả cái thân của cưng cũng không đền được xe đâu!

Nghe thấy tiếng chửi tôi vội đến xem sao. Nhìn thấy bóng lưng là một học sinh, đối diện là một chàng trai đang cúi đầu xem xét chiếc xe.

" Cất giọng the thé như thế này chỉ có một dạng...".

Vừa vặn tên con trai ấy ngẩng mặt lên.

- Chửi cưng rơi hết phấn chị rồi, tí phải dặm lại!

"Bà nó... bê đê".

Tôi đã được nhìn tận mắt này...

....

" Em gái à, thế giới này nó đang thử thách lòng em đó... Trai đẹp nó không tồn tại nhiều lắm đâu... cung còn không đủ cầu... đừng mơ mộng nữa...".

_______________

Chương 14: Trường học là chiến trường thu nhỏ

Cuối cùng cũng đã đến trường.

Tâm trạng vui sướng lúc ban nãy giờ đã tan biến hết, hiện giờ tôi rất chán nản... Nơi đây chính là nơi bắt đầu mọi chuyện.

Sáng nay bố mẹ muốn đưa tôi tới trường nhưng tôi lại từ chối, giờ nghĩ lại thấy hối hận. Cứ cảm giác mọi chuyện không chân thực...

Cổng trường ngay trước mắt tráng lệ, hoa mĩ, to lớn đại diện cho tầng lớp con nhà giàu, xung quanh đều là xe hơi đưa đón học sinh... Tôi thật hoài niệm ngôi trường cũ của mình. Đã từng có thời gian tôi và mấy thằng bạn ước mơ trường sẽ bị sập, bị cháy các kiểu... Sau đó trường sẽ cho học sinh nghỉ học, sẽ không bị thi lại, kiểm tra... nhưng đó chính là hoài niệm, tôi nhớ trường cũ mình biết bao, không mới, không đẹp, không lộng lẫy như nơi đây... ở đó chỉ có kỷ niệm mà mỗi học sinh đều lưu luyến... ghét trường lúc đó bao nhiêu khi xa rồi thì mãi nhớ...

Vỗ vỗ má lấy lại tinh thần, tôi tự động viên mình bằng cách nghĩ về những truyện teen ngày xưa mà mình hay đọc, thường thì sẽ có một người hay nhóm người bá đạo nào đó từ nứơc ngoài bay về Việt Nam học lại cấp ba, sau khi có hơn chục cái bằng cử nhân của đủ trường đại học, môt nhóm hẹn nhau đi học trễ, vào phòng hiệu trưởng đạp cửa cái bốp, hỏi lớp học đâu, sau đó ông thầy hiệu trưởng run run chỉ cho đám đó...

"Ha ha ha..."

Thực tế thì phũ phàng, nếu bạn đi học trễ ông thầy giám thị hay bác bảo vệ sẽ nhốt bạn bên ngoài, ghi tên vào sổ kỷ luật, đầu tuần được nêu danh , trừ khi bạn là con ruột của mấy ổng mới được tha. Còn việc thầy hiệu trưởng thì hãy mơ đi, ngài ấy sẽ tặng bạn tờ giấy đình chỉ học vô thời hạn vì tội vô kỷ luật, xúc phạm thầy cô, phá hoại của công... Cho nên cứ làm học sinh ngoan đi... Thích gây sự chú ý làm gì...Lúc nhớ đến những chuyện này tôi lại thấy buồn cười, cầm tờ giấy báo vào lớp mà cảm thấy vui vẻ hẳn. Lớp tôi được bố chuyển qua là lớp B1. Nhìn theo một hướng rồi đi thẳng về phía trước, quẹo phải, leo lên lầu 1. Tôi làm mọi việc cực kỳ lưu loát, nói ra phải cảm ơn khả năng biết trước sự việc một ngày này, lâu lâu cũng giúp ích cho tôi tránh được những sự việc râu ria.

Trường rộng 174 ha, quá rộng lớn với cái thành phố đông đúc này. Một cái cổng thôi đã đủ cho hơn chục chiếc xe đi vào đưa đón, khuôn viên trừơng thôi cũng gần bằng một cái sân banh, đủ cho một đội quân duyệt binh.

Đúng là quá sức tưởng tượng, lần sau tôi phải sắm một chiếc xe đạp điện mới được, đi bộ vào lớp chỉ có mà bị trễ học. Tôi nguyền rủa những đứa đang đi xe hơi kia...

Trường học cũng chia theo từng cấp bậc, lớp A sẽ bao gồm một dãy ở tầng trệt, tất cả 6 phòng là: phòng nhạc, phòng thí nghiệm, phòng địa- sử, phòng tài liệu- sách và máy tính, phòng thể chất, cuối cùng là phòng nghỉ có toilet, giường, tủ đựng đồ riêng, đặc biệt các thầy cô chỉ dạy một lớp này, tất nhiên chỉ dành riêng biệt cho lớp A... Nơi những cô ấm cậu chiêu gia đình giàu nức vách học hành và vui chơi. Đọc những điều này trong sổ tay giới thiệu trường mà lòng tôi đau như cắt... không dễ gì có cơ hội tôi được trải nghiệm cuộc sống học hành xa hoa như quý tộc. Bây giờ phải cắn răng buông tay vì hoàn cảnh khi chưa cơm cháo được gì...

"Tiếc... quá tiếc..."

Vì phân chia theo cấp bậc nên cơ sở vật chất ở các lớp đều khác nhau, lớp A tầng trệt, lớp B lầu 1 cứ như vậy tăng lên, có thang máy qua mỗi tầng, càng về sau số lượng các lớp tăng, số phòng chuyên biệt cũng ít lại, đến lớp cuối cùng là phải đi mượn các lớp còn lại nếu muốn học riêng, nếu không sẽ học trong hội trường lớn với các lớp cùng dãy. Lớp B có ba lớp, 4 phòng riêng, ko có phòng nghỉ và thể chất. Lớp F cuối cùng, có 7 lớp. Đa số là con nhà khá giả tầm trung muốn con mình được tiếng tăm khi vào trường lớn. Lớp A 2 lớp, mỗi lớp 20 học sinh. Các lớp còn lại là 25 học sinh. Trường tổng cộng 3 khối, chưa tính các lớp học đặc biệt dành cho những nhà giàu có con bị khiếm khuyết và tài năng bẩm sinh...

Nhìn qua danh sách phân bố lớp học mà tôi phải rùng mình. Trường học còn phân chia như thế thử hỏi làm sao không có nước mạnh nước yếu, phân hóa giàu nghèo, người chủ và người làm công...

________

Con người tự đặt ra cái thang so sánh, tự nó cũng biến thành một chiến trường rồi...

Chương 15: Vai trò của lớp trưởng

Khác với vẻ ngoài cổ điển, xa hoa choáng ngợp của lớp A, lớp B mang phong cách hiện đại hơn. Bàn ghế được nối liền nhau hai người ngồi một bàn, còn lớp A mỗi người một bàn lại cách rất xa nhau.

"Như vậy chẳng khác nào bị cô lập cả..."

.........

Bước vào tới trong lớp, tôi bắt đầu thấy hơi lạc lõng. Mọi người xung quanh tôi nhìn tôi đầy tò mò nhưng không có ai tới bắt chuyện...

Không biết chỗ ngồi ở đâu, không quen biết ai để hỏi. Tôi đứng ngơ ngác giữa lớp.

- Này!

Tiếng ai đó gọi nhỏ, còn cái tay thì chọt chọt trên vai tôi. Có người tới bắt chuyện tôi nhanh chóng xoay người lại làm quen.

- A... Chào bạn!

Đó là một cậu nam sinh cao gầy, mang kính cận và để mái tóc tỉ lệ 7:3.

- Tránh ra, cậu đang cản trở tôi vào chỗ mình đó!

Cậu ta gắt gỏng. Tôi đang bối rối lẫn bực mình liền phát hết ra.

- Tôi không có cản đường cậu, lối đi rộng vậy cậu cứ ép sát tôi làm gì, đi qua bên kia không được hả!

- Vậy tôi leo qua đầu cậu nhá!

Cậu ta hét lên.

- Có đường không đi lại muốn leo qua đầu người khác, cậu bị thần kinh à!

Tôi hét lại.

Mọi người nhìn hai chúng tôi một lúc rồi tránh đi rất xa.

- Cậu đang đứng trước lối vào chỗ tôi đó!

- Thì cậu...

Thấy không ổn tôi xoay người lại, không hiểu sao từ lúc nào mà mình đã di chuyển từ giữa lớp sang một bên. Lần này là tôi sai rồi, nhỏ giọng định xin lỗi cậu ta.

"Reng... Reng... reng..."

Chuông vào lớp reo lên, cậu ta đẩy mạnh tôi qua một bên, vào chỗ của mình để lại tôi đứng như trời trồng. Nhìn xung quanh các bạn khác đã vào chỗ. Tôi thì vẫn chưa tìm thấy chỗ ngồi nào, cạnh cậu ta có một chỗ trống, bí bách quá liền ngồi xuống đó luôn. Nếu có ai tới đòi chỗ chắc tôi quê lắm.

Cậu ta ngạc nhiên nhìn, tôi cười xùê xòa.

- Hi hi... Xin lỗi cậu việc hồi nãy, cho tôi ngồi đây một lúc nha... hi hi...

"Sống dưới mái nhà người ta phải nhịn nhục..."

Tiếng giày cộp cộp bên ngoài hành lang, người đi vào là một thầy với cô.

Cô giáo thì tầm 30 tuổi, mặc áo sơ mi màu vàng nhạt kết hợp với váy bút chì màu đen, xẻ phía sau. Thầy giáo thì quần tây áo sơ mi xanh đóng thùng gọn gàng, mang giày da màu nâu đất, hình như thầy trẻ tuổi hơn so với cô, khuôn mặt sáng sủa và nam tính. Trên áo hai người gắn một bảng tên mạ vàng có viết tên và mã số, học sinh muốn biết thông tin của thầy cô nào trong trường, chỉ cần nhập mã số vào trang web trường, trên đó sẽ hiển thị từ trình độ học vấn, tốt nghiệp, danh hiệu đạt được cho đến địa chỉ người giáo viên đó.

"Quả là hiện đại mà...".

Cô và thầy bước lên bục, thầy thì chuẩn bị laptop để trên bàn, cô đứng giữa lớp giới thiệu và thông báo:

- Chắc các em đã biết cô và thầy là ai, năm ngoái cô phụ trách dạy văn cho khối B, năm nay cô vẫn dạy nhưng sẽ kiêm luôn giáo viên chủ nhiệm của lớp các em. Còn thầy Sơn phụ trách môn lý là phó chủ nhiệm. Thầy và cô sẽ thay phiên nhau đứng lớp ở tất cả các môn. Nội quy thì các em đã được học vào năm trước cô sẽ không nhắc lại.

- Đặc biệt lớp chúng ta sẽ nhận một bạn từ lớp A chuyển xuống, bạn Quân sẽ đựợc chuyển lên lớp A. Cô biết là các em sẽ rất buồn nhưng chúng ta phải biết giúp đỡ bạn mới. Cô mời bạn Hoa Thiên Tuyết đứng lên.

- Thiên Tuyết...

Nghe nhắc đến tên mình lần thứ hai tôi mới giật mình đứng lên, xém chút nữa tôi quên luôn cả tên.

- Chào... chào các bạn. Mình là Thiên Tuyết, mình là người mới mong các bạn giúp đỡ!

"Tôi copy luôn câu chào muôn thuở khi học sinh mới vào lớp trong anime"

Mọi người nhìn tôi ngạc nhiên.

"Không lẽ tôi nói sai câu nào..."
Tôi nghe thấy tiếng họ xì xầm bàn tán.

- Đây là con nhỏ đó à, sao khác vậy... Con nhỏ mặt dày!

- Mình tưởng cô ta đẹp lắm chứ... Hóa ra cũng bình thường...

"Này, tôi nói các anh chị... nói xấu người khác thì phải nói nhỏ lại chứ, đương sự là tôi đang đứng ở đây nè..."

- Các em trật tự!

Cô giáo vừa lên tiếng thì cả lớp đều im lặng, chỉ còn một vài người chỉ trỏ.

"Lớp học ngoan có khác... Lớp tôi ngày xưa mà ngoan một chút như thế này, thì đâu phải tuần nào chào cờ cũng đứng hết lễ..."

Lớp ổn định xong thì cô nói tiếp.

- Cô đã gửi danh sách học sinh mới cho lớp trưởng ngày hôm qua nên bạn ấy sẽ phụ trách phân chia chỗ ngồi cho bạn mới.

- Vậy Nghiêm, em đã làm xong chưa?

- Dạ thưa cô xong rồi ạ! Cậu ấy sẽ ngồi cùng bàn với em.

- Làm tốt lắm, Thiên Tuyết sẽ ngồi thế chỗ bạn Quân!

- Dạ...

"Bà nó... đã biết tôi là ai mà còn giả lơ, tên đểu cán để tôi đứng như một con ngốc nãy giờ, tôi mà vẫn còn đứng là cậu chết chắc..."

Tôi dùng đôi mắt trừng cậu ta, trừng cái việc nói dối trắng trợn của cậu ta.

- Cuối cùng là việc thay đổi nhân sự trong lớp, các em muốn giữ nguyên hay bầu lại!

Cả lớp nhao nhao một lúc liền thống nhất. Đại diện một bạn nữ lên nói:

- Giữ nguyên ạ, nhưng chức lớp phó của bạn Quân nên để ai làm cô?

- Các em đã đề cử được người thích hợp chưa?

Một bạn nam đứng lên nói:

- Hay để bạn Thiên Tuyết làm đi cô, bạn ấy từ lớp A chuyển qua nên học lực chắc không thua kém đâu ạ!

"Kém nhiều nữa là đằng khác... tôi chỉ muốn làm dân thường thôi đừng đẩy tôi vào vực thẳm nữa..."- Thưa... cô...

Tôi yếu ớt gọi.

- Quyết định vậy đi, bạn Thiên Tuyết sẽ làm lớp phó. Vậy em có ý kiến gì không?

- Dạ... không ạ!

Tòa án đã phán quyết rồi tôi còn ý kiến gì được.

- Việc còn lại thầy Sơn sẽ dặn dò các em. Bây giờ cô đi họp.

Nói xong liền đi gấp để lại một cơn gió lạnh thổi qua lòng tôi.

- Bây giờ các em sẽ chép thời khóa biểu trước, thầy sẽ chiếu lên đây.

- Dạ!

Bức xúc trong lòng tôi quay qua tên ngồi bên cạnh trút giận. Cậu ta còn dám nhìn tôi cười cười.

"Tên khốn..."

Tôi chợt nhớ đến một câu chuyện trên mạng liền hí hoáy viết ra đưa cho cậu ta.

Cậu ta mở ra đọc, khuôn mặt đỏ bừng giận dữ.

Tôi cười khiêu khích. Lặp lại một câu.

Cậu ta lại giận hơn.

"Ha ha ha... đúng là một người nóng tính"

Sau đó cậu ta viết viết đưa lại cho tôi. Tôi mở ra xem.

"Bà nó, cười người hôm trước hôm sau người cười mà"

______________

Câu chuyện trong tờ giấy như sau:

"Nếu thầy cô giáo chủ nhiệm là hoàng đế.

Thầy cô giáo bộ môn là phi tần.

Học sinh giỏi là thái tử.

Tổ trưởng là võ tướng.

Học sinh còn lại là dân thường.

Vậy lớp trưởng là gì?

Người có thể tiếp xúc từ hoàng đế cho đến dân thường...

Suy ra chỉ có một... chính là THÁI GIÁM!!!"

- Thái giám... thái giám... ha ha..

Còn tờ giấy cậu ta viết là:

"Nếu tôi là tổng quản thái giám, cậu dưới quyền tôi chính là TIỂU LÂM TỬ".

"Tôi muốn chửi tục rồi..."


•••••

Chương 16: Không phải lúc nào mọi chuyện cũng đi theo kịch bản

Cả buổi sáng trôi qua thật nhàm chán.

Ngoài việc dặn dò đủ kiểu, thời gian còn lại là làm bài khảo sát: khảo sát những môn học sinh yêu thích nhất, môn ghét nhất, đăng ký sở trường... nhưng đó chỉ là công việc của "dân thường" mà tôi mơ ước, công việc của người làm quan như chúng tôi mới cực khổ. Chúng tôi ở đây chính là ngài tổng quản thái giám và tiểu thái giám là tôi.

Cứ tưởng đi học là thoát khỏi việc đánh máy như hồi còn đi làm, ai dè kiếp này vẫn phải tiếp tục công việc ấy. Nhận hết mọi thông tin và kết quả các học sinh trong lớp để xem xét, thu thập bài khảo sát, làm báo cáo phân nhóm, tạo bảng điểm danh, sơ đồ thống kê học lực và thang điểm,...

Tất cả công việc trên tôi đều làm xong vào buổi sáng. Khi giao lại kết quả cho tên Nghiêm thái giám, cậu ta nhìn tôi đầy ngạc nhiên.

- Không ngờ thật đó, hồi nãy còn than trời than đất bây giờ lại làm xong công việc người thường phải mất hai ngày, cậu bị tâm thần phân liệt à.

" Tâm thần phân liệt cái đầu cậu..."

Tôi xỉa xói.

- Một câu khen tôi vào miệng cậu thành một câu chửi, cậu thật có tài. Tôi nói cậu là thái giám đâu có ngoa, nam không ra nam nữ không ra nữ chỉ thích ghen ăn tức ở với người khác...

- Cậu... cậu...

- Tôi không phải họ hàng của bạn, bạn làm ơn đừng gọi mình là cậu chú gì cả nha!

...

- Cô cũng không hơn tôi đâu, tiểu lâm tử!

Cậu ta vớt vát.

- Bạn này nha, mình đã nói không có họ hàng gì với bạn cả nên đừng xưng cô hay dì nữa, mình tổn thọ!

"Chiêu cũ xài lại với tôi không có hiệu quả đâu nên đừng lôi tiểu thái giám đấy ra..."

- Tôi...

- Bạn đừng nói nữa, càng nói càng sai đó!

Nhìn mặt cậu ta nghẹn một cục tức không thể nói ra, lòng tôi vui sướng biết bao nhiêu. Cậu ta không phải là nhân vật trong truyện nên tôi không sợ, tuổi đời tôi con lớn hơn cậu ta nữa mà.

Không thể chịu đựng ánh mắt khiêu khích của tôi nên cậu ta đứng dậy bỏ ra ngoài.

- Ê, đi đâu vậy?

- Đi nộp kết quả... mà tôi có tên không phải ê ê...

Cậu ta gắt gỏng.

- Rồi rồi, anh Nghiêm đi làm việc của mình cho nghiêm túc đi ạ.

Lần này cậu ta không thèm nói nữa mà đi luôn một mạch.

- Oa, cậu gan thật đó!

Người vừa nói là một bạn nữ để tóc ngắn như con trai.

- Gan ở đâu, mình chỉ có mỗi cái gan nằm trong bụng thôi.

- Cậu hài hước thật đó... ha ha...

- Mình thấy có gì hài hước đâu.

Bạn nữ nhìn tôi ngượng ngùng.

- À, hồi nãy mình thấy bạn nói chuyện với tên lớp trưởng vui lắm, nhìn mặt cậu ta lúc đó mà tớ cảm thấy hả hê.

- Bộ trong lớp ghét cậu ta lắm à?

- Nói ghét cũng không phải, nói thích cũng không đúng. Mọi chuyện cậu ta làm rất tốt đều vì lợi ích của lớp, nhưng mà đôi khi quá nghiêm khắc chấp hành nội quy, không tha cho người nào nên dần dần bị xa lánh.

- Ồ.

- Mà cậu cũng thấy đó cậu ta rất nóng tính.

- Dễ giận và đỏ mặt nữa.

Tôi cũng vào góp vui.

- Đúng rồi đó... Nhưng cậu lại có cách trị cậu ta.

- A ha... tiểu nữ không dám nhận...

Che che miệng.

- Haha... lại đây đại gia thưởng cho nào...

Vẫy vẫy.- Nam nữ thọ thọ bất thân...

Hai chúng tôi trêu đùa nhau một hồi.

- Nói chuyện với cậu vui quá cơ... quên giới thiệu tên, tên tớ là...

- Nguyệt phải không?

Tôi chen ngang.

- Sao cậu biết?

- Thì... thì nghe mấy bạn kia gọi cậu.

- Vậy hả, chúng ta kết bạn đi.

-Ừm.

" Hú hồn hú vía, dù biết trước cậu ta là ai nhưng lại buột miệng nói ra... kiềm chế... phải kiềm chế suy nghĩ trong đầu lại..."

Đang suy nghĩ miên man thì nghe tiếng người gọi mình.

- Thiên Tuyết, Thiên Tuyết!

" Cái tên đã đủ sến rồi nên đừng gọi hoài được không".

Nhìn ra ngoài cửa sổ, thì ra là Tuấn Kiệt.

- A, a Tuấn Kiệt kìa, cậu ta tìm ai vậy... là con nhỏ đó...

Thật tình là tôi không muốn gặp nhưng cả lũ con gái nhao nhao lên ồn ào, bực mình quá đi mất.

- Cậu tới có việc gì không?

Cậu ta đặt tay lên vai tôi.

Sởn gai ốc.

- Sáng nay mình qua nhà rủ cậu đi học thì không có ai ở nhà cả, đến lớp tìm cậu thì nghe nói cậu chuyển lớp, sao vậy?

- Tớ tự nhiên không thích học lớp đó nữa, tớ thấy hơi áp lực...

- Có phải vì tên Dương đó không?

- Tuyệt đối không phải!

" Chết, hơi làm quá rồi..."
- Vậy à!

Tôi nhìn thấy khuôn mặt cậu ta rạng rỡ hẳn.

- Cảm ơn món quà lúc trước cậu tặng nhé.

- Quà, quà nào... à không có gì đâu cậu thích là tốt rồi.

Lúc trả lời câu kia, cậu ta có chút ngập ngừng, trong truyện có nói về hai người này xem ra cậu ta là em sinh đôi của Tuấn Kiệt rồi.

"Hai người này đều yêu nữ chính cơ chứ..."

- Vậy trưa nay cậu đi ăn cơm với tớ nhé!

- Mình đi cùng với bạn trong lớp rồi, mình đang làm quen lớp mới nên...để lần sau nhé.

- Ờ, không sao... chiều tớ sẽ đợi cậu về chung nhé!

- À... ờ.

- Mình còn một số công việc trong lớp, các bạn ấy đang đợi mình... mình vào trước nhé. Chào cậu.

Tôi xoay người bước nhanh vào trong lớp. Tiếng cậu ta gọi với phía sau.

- Gặp lại cậu sau.

...

Vào trong lớp, tôi cẩn thận nhìn ra ngoài, cậu ta đi rồi... thở phào nhẹ nhõm.

-Không ngờ cậu còn quen hoàng tử nữa nha!

"Cô bạn Nguyệt tới bà tám rồi"

- Cậu ta là bạn học của mình từ khi còn nhỏ... hoàng tử?

- Cậu không biết sao? Là biệt hiệu dành cho hai hot boy nổi tiếng nhất trường ta. Thế tử là Dương Hạ Vũ, hoàng tử là Phan Tuấn Kiệt.

" Và thái giám Vũ Văn Nghiêm, bộ ba quá hợp còn gì...". Tôi nghĩ thầm.

- Đây là các hot boy đủ tiêu chuẩn đẹp trai, học giỏi, nhà giàu. Tuấn Kiệt không giàu bằng Dương Hạ Vũ nên chỉ có thể làm hoàng tử thôi.

" Một đám đạt tiêu chuẩn não tàn đu theo một con não ngắn... ngay cả bây giờ tôi vẫn phải chửi nữ chính..."

- Cậu học lớp A nên ít tiếp xúc với các bạn ngoài lớp lắm nhỉ? Trường mình còn lập hai fan club cho hai người này nữa, một là ở...

- Cho tớ hỏi điều này được không?

Còn để cậu ta nói thao thao bất tuyệt như vậy chắc tôi không chịu nổi đâu.

- Cậu hỏi đi.

- Tại sao lúc tớ mới vào lớp các bạn chỉ trỏ tớ nhiều vậy...

- À thì...

Cậu ta gãi gãi đầu.

- Cậu nói muốn làm bạn với mình mà, cậu thử nói cho mình nghe xem với. Mình không muốn người ta bàn tán về mình mà mình không biết...

Tôi đánh đòn tâm lý. Cậu ta do dự.

- Nói nhỏ cậu nghe thôi nhé đừng kể với ai!

Vâng, đây chính là câu mở đầu cho mọi bí mật mà sau này ai cũng biết.

- Ừ, cậu nói đi!

Cậu ta suy nghĩ một lát rồi kể lại một câu chuyện xưa. Đại khái là thế này: Một con bán bánh bèo muốn trèo cao lấy một thằng địa chủ, nhưng trong quá trình đó lại bị ba mẹ và dân chúng xung quanh phản đối. Sau đó nhảy ra thêm một thằng con quan tranh giành con bánh bèo ấy. Mọi người không thể làm gì giải thoát hai người đàn ông khỏi con bánh bèo ấy nên chuyển tất cả sự hận thù vào con đó. Từ đó hội anti fan được thành lập.

" Từ bây giờ tôi trở thành kẻ thù chung của con gái toàn trường con mẹ nó rồi!"


Cuộc sống tươi đẹp biết bao... tôi phải rời xa em rồi!

_______________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau