KHÔNG SỢ BIẾN THÁI CHỈ SỢ BIẾN THÁI HƠN..!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Không sợ biến thái chỉ sợ biến thái hơn..!!! - Chương 11 - Chương 15

Chương 9: Có thực mới vực được đạo

Nhắc đến khả năng biết trước sự việc này tôi đây cũng đang thắc mắc rất nhiều điều.

Thứ nhất, vẫn chưa biết được thời gian sẽ xuất hiện khả năng này. Từ sáng đến giờ vẫn chưa có gì.

Thứ hai, các hình ảnh mang tính tượng trưng không hề có sự liên quan đến nhau.

Ví dụ: Tôi vừa biết chìa khóa ở đâu dựa vào các hình ảnh có từ ngày hôm qua.

Thứ ba, đa số những điều biết được trước đều rất nhỏ nhoi. Ví dụ: Tôi làm rớt bàn chải đánh răng, có tiếng chuông điện thoại, con gián bò qua...

Còn đang suy nghĩ thì tôi thấy một con gián bò qua...

"Sao lại linh quá vậy..."

"Mà khoan... cái quần, cái quần độn mông!"

Lấy ra đặt trên giường, suy nghĩ một chút. Ánh sáng lóe lên, biến thành cái chảo.

"Má nó... có cần linh vậy không, tôi chỉ vừa suy nghĩ thử biến lại hình dáng ban đầu thôi mà..."

Lại thử một chút, cái chảo cũng không biến thành cái quần. Tôi nghĩ một ngày chỉ có thể biến được một lần.

"Sao mình không suy nghĩ cái gì có ích hơn chứ... Đã biết trước sẽ biến thành cái chảo sao lại còn nghĩ về nó chứ!"

Ọt...ọt...éo...!

Bụng tôi đang kêu gào thảm thương, đồng hồ đã hơn chín giờ rồi. Sinh hoạt của tôi đúng là ngày đêm đảo lộn mà.

Vào bếp, vẫn là các món ăn giống ngày hôm qua, chỉ có cái bánh ngọt hương vị khác thôi.

Vừa mới ăn no xong thì bỗng nhiên, hình ảnh mới từ đâu xâm nhập vào đầu."Xin ông trời đừng nói với con là khi ăn no năng lực này mới kích hoạt nhé..."

-------

Hiện tại bây giờ tôi đang ở bên ngoài. Rất may mắn là ở cách nhà tôi có chốt ATM. Đa số người sống xung quanh tôi đều là những nhà giàu, một vài nhà còn có bảo vệ và lắp camera.

Hèn gì bố mẹ tôi rất an tâm khi để tôi ở nhà một mình, đây có lẽ là khu có bảo an rất cao. Nhìn nhìn số tiền trong tài khoản tôi phải đây trợn tròng mắt, là mười con số.

"Không ngờ ông bố này giàu như vậy, một cái thẻ thôi lại chứa nhiều tiền đến vậy"

Cả tài sản tích góp trước kia của tôi chỉ bằng số lẻ trong đây.

Tôi thành đại gia rồi, bây giờ phải rút tiền và tiêu xài.

"Vui quá!"

Có tiền trong tay là không sợ gì hết, tôi đây còn là nữ chính nên không thể có ai động vào trừ nam chính, lại có " võ công" trong người thì lo gì.Mua sắm, mua sắm... mua sắm... đi khắp nơi...

...

Vừa về đến nhà là hai giờ chiều, hâm lại đồ ăn trưa và sau đó kiểm kê lại tất cả món đồ.

Mặc dù tôi nói mua sắm nhưng chủ yếu vẫn là shop trong chợ nhiều hơn... đồ đẹp và rẻ nữa. Dù giàu nhưng vẫn giữ thói quen tiết kiệm không nên xài quá nhiều...

"Không biết tính cách này là tốt hay xấu đây..."

Điều đặc biệt nhất là tôi đã đăng ký một khóa học karate, tự bảo vệ mình trước hoàn cảnh bị "đè". Tôi còn đặt mua một con chó siêu to... Sau này có ai đến thì nó còn bảo vệ tôi chứ...

Sau khi bố mẹ về đến nhà, tôi đã trao đổi với họ về hai việc đó, lúc đầu họ chỉ hơi kinh ngạc sau khi tôi thuyết phục một hồi thì họ đều đồng ý. Còn nói ngày mai là chủ nhật nên có thể đi lấy giúp cùng tôi.

" Thương họ quá đi thôi!"

Nói xong chuyện này thì bố đưa lại hai cái thẻ mới cho tôi, nói:

- Mật khẩu là sinh nhật con, nếu con muốn đổi thì hãy gọi điện thoại cho ngân hàng. Bố đã chuyển thêm ít tiền cho con rồi!

Tôi vui đến xém rơi nước mắt. Bố lại nói:

- Cái thẻ của bố con cứ giữ đi! Sau này sẽ cần dùng tới!

"Làm sao đây, từ giai cấp vô sản thành tư sản rồi... Dù chỉ là trong giấc mơ, tôi muốn nói rằng...BỐ LÀ SỐ MỘT!"

__________________________

Chương 10: Học võ cũng phải có năng khiếu!

Chủ Nhật.

Ngày hôm nay là một ngày đặc biệt. Gia đình tôi sẽ đi đón thành viên mới. Một chú chó ngao Pháp.

Là một chú chó đực, lông màu nâu, tuy dáng người chưa to lắm nhưng sau này tôi tin sẽ là một anh hùng " khí phách hiên ngang".

Chú chó này có giá rất cao...

"Cao hơn cả tôi nữa...".

Nhưng nghĩ đến lý do chú chó này trung thành và rất hung dữ, là người đảm bảo sự an toàn nên tôi chi rất mạnh tay.

Tôi thích nhất khuôn mặt của chú ta, cái mặt y chang chó mặt xệ, tai thì cụp xuống. Lúc vào cửa hàng chú ta còn dám vênh mặt với tôi nữa chứ, cứ như là "các người không đáng để ta quan tâm".

Thế là ... tôi quyết định chọn nó. Con chó này có đủ sĩ diện. Tôi thích.

Nếu xuất hiện con chó này trong cuộc sống trước kia của tôi thì bài văn tả con chó thành con bò đã không bị điểm thấp...

"Hối tiếc.... hối tiếc..."

Vì vậy tôi sẽ đặt tên con chó là: Con Bò.

Sau khi nhận thú cưng, tôi nhờ bố mẹ đưa về nhà trước vì hôm nay cũng là khai giảng lớp học võ. Bố mẹ không đồng ý, họ muốn đi xem lớp học của tôi... Họ thật sự quá lo lắng cho tôi rồi.

Nơi tôi chọn là một võ đường không lớn lại hơi cũ kĩ. Bố mẹ tôi hỏi tại sao không chọn nơi lớn có uy tín hơn.

Tôi nói với họ vì tôi thích không khí võ đường ở nơi này.

Tôi biết rằng nơi càng lớn thì chất lượng càng thấp, các trung tâm ấy mở ra chỉ vì lợi nhuận, học trò đa số là học theo phong trào hay bị bố mẹ ép, mặc dù cơ sở vật chất đều tốt hơn nơi đây nhưng lại không có "hơi" thật sự của người luyện võ.

Cha truyền con nối, các võ sư danh tiếng đều xuất phát từ đây.

Khi tôi vào trong thì đã có khoảng mười mấy người, đa số là nam chỉ có một vài bạn nữ. Lớp tôi chọn là karate nên sẽ tập hôm nay.

Xếp hàng thay đồ xong thì thầy giáo mời đã mời các phụ huynh về.

Tôi nhìn bố và mẹ trao cho họ ánh mắt cứ an tâm.

...

Người dạy lớp tôi là một thầy sư tuổi trung niên, giọng nói rất to lại rất hay mắng. Nghe nói đã học bên Nhật về.
Tại sao gọi là sư... vì đầu ông ta bóng lưỡng ở phía trên còn thêm vài dấu chấm nữa.

Ông nói:

- Do số học sinh năm nay quá ít nên ta sẽ phụ trách cả hai lớp võ cổ truyền và karate.

- Chúng ta bắt đầu phân trình độ, chia nhóm theo cân nặng không kể trai hay gái và thử đấu với nhau.

Vì các bạn nữ ở đây rất " to con" nên tôi bị xếp vào nhóm nhẹ cân nhất. Cùng nhóm với tôi là một nam sinh rất cao nhưng lại gầy nhom.

Nhóm chúng tôi đấu cuối cùng, người nam sinh kia nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh.

"Hừ, tôi đến đây là để rèn luyện võ công đó! Đừng xem thường tôi".

Khi hai người đấu với nhau, cậu ta lao đến rất nhanh, kéo lấy tay phải, xoay người có ý muốn vật tôi. Nhưng lại không ngờ rằng tôi đã móc chân vào chân phải cậu, ép chặt người. Thế này thì cậu ta không thể vật tôi xuống được.

Cậu ta cứng người.

Nhân lúc cậu ta hoang mang, hai tay tôi vòng lấy cổ kéo cậu ta ra phía sau. Sau đó vì mất thăng bằng nên cậu ta ngã xuống sàn.

Tôi toàn thắng trong tiếng vỗ tay của các bạn nữ.

Lúc đứng dậy tôi thấy mặt cậu ta đỏ bừng, chắc tại vì xấu hổ.

Sau đó thầy sư cho chúng tôi ngồi xuống. Ông ấy bắt đầu giới thiệu về bộ môn và phân tích đòn đánh của học sinh.Riêng nam sinh kia thì ngồi một góc cách tôi rất xa, khuôn mặt vẫn còn rất đỏ như sắp khóc đến nơi.

"Xin hãy tha lỗi cho tôi... tôi không cố ý làm cậu bẽ mặt đâu"

Sau chuyện này tôi biết rằng phản ứng của mình rất nhanh, người khác ra đòn đánh trong mắt tôi lại rất chậm, sức lực cơ tay cơ chân tôi rất mạnh "Cửu âm bạch cốt trảo" là minh chứng, chỉ cần học thêm kỹ thuật là có thể tung hoành rồi.

Khi tôi biết được điều này thì cực kỳ phấn khích.

Nhưng vài ngày tập sau đó, tôi lại không thấy cậu nam sinh kia.

Có lẽ đã nghỉ học.

Mọi người gặp nhau nhanh chóng rồi xa nhau cũng nhanh chóng...





Chúng ta không có duyên rồi...





...

Thêm một chuyện nho nhỏ.

Vì có nhiều nam sinh muốn xin số điện thoại và làm quen tôi nên những lần sau khi đến lớp, tôi dứt khoát để đầu trọc.

Ông thầy sư nhìn tôi nghẹn ngào, nói tôi biết hy sinh và đã lĩnh hội được tinh hoa võ học.

"Đúng... học nhiều quá nên tóc cũng rụng luôn".

Còn bí mật của những dấu chấm trên đâu ông sư... chính là nốt ruồi đó.

...

Chương 10-2: Chương Phụ: Nỗi lòng của con bò

Tôi là Paul, là một chú chó ngao Pháp. Tôi rất hãnh diện về điều này. Mọi người đều nói tôi là loài chó cao quý. Nhìn khuôn mặt tôi đi là biết, uy nghiêm không? Ngầu không?

Đã có một thời cha ông tôi kể lại, chúng tôi bị săn bắt ráo riết và có nguy cơ bị tuyệt chủng. Sau đó được chính phủ "bảo tồn" nên sinh sôi cho đến ngày nay.

"Không thể nào... tôi sắp bị ghi tên trong sách đỏ sao".

E hèm... trở lại chuyện chính.

Ông chủ của tôi là một người Anh, tôi được một người Pháp cho ông chủ từ khi còn rất nhỏ chỉ có vài tháng.

Ông chủ tôi là người khiếm thị, ông không thể thấy được mọi người. Ông thường thì thầm:

- Ta muốn được nhìn thấy tuyết một lần nữa... hồi nhỏ rất vui... bao giờ cho đến mùa hè...

Mỗi lần như vậy tôi đều nằm trên chân, ông đều vuốt ve tôi. Tôi luôn muốn nói với ông rằng:

"Tôi là giống chó lông ngắn nên ông vuốt cũng chỉ toàn thịt thôi..."

Tuy ông không thấy nhưng tai ông rất tinh, giống tôi vậy. Mỗi lúc tôi chạy đến cửa phòng ông, ông đều biết và vẫy tay

- Paul đấy à, lại đây... Paul...

Cũng như thế, mỗi khi tôi nghe tiếng ông gọi tôi từ xa, tôi đều nghe thấy và chạy đến với ông.

Tôi không thể hiểu được ngôn ngữ con người nhưng với ông tôi đều có thể dùng giác quan mà cảm nhận.

Khi ông vui, ông gọi tên tôi rất nhiều...

Khi ông buồn, ông gọi tên tôi trầm trầm chậm rãi...

Người phụ trách cho tôi ăn hằng ngày là dì Anna vì ông không thể làm nó. Dì ấy cũng phụ trách nấu ăn cho ông.

"Dì ấy nấu thơm lắm, từ trên nhà chính mà tôi đã ngửi thấy mùi".

Có một khoảng thời gian ông biến mất vài ngày, trở về với một khối bằng sắt có hai hình tròn.

Ông dùng nó để di chuyển khắp mọi nơi trong nhà, lúc ngồi lên chân ông ấy lần nữa tôi cảm giác chân ông đã nhỏ đi. Người ông lại mặc thêm nhiều áo.

Tối tối tôi lại nghe thấy tiếng ông ho rất nhiều. Đó là âm thanh mỗi lần tôi hóc xương.

Tôi nghĩ chắc ông cũng bị hóc xương rồi, như thế rất đau.

Chuyện như thế diễn ra rất lâu cho đến khi ngôi nhà xuất hiện đầy ắp người. Tôi nghe thấy tiếng họ la rồi cãi nhau, rất nhiều người nói qua lại. Sau đó có một người đứng lên tuyên bố: -Tất cả tài sản thân chủ tôi đều tặng cho hội từ thiện sau khi chết.

"Chết... chết sao..."

Từ này tôi được nghe rất nhiều, khi con khỉ của bà Lauren nằm ngủ không tỉnh dậy, khi con mèo đen Lucy bên cạnh biến mất vài ngày...

"Ông chủ cũng sẽ biến mất như vậy sao..."

Ngoài trời đang có tuyết rơi...sao hôm nay tuyết lạnh giá thế này...

...

Vài ngày sau, ông chủ đưa tôi lên máy bay cùng với ông.

Ông nói:

-Paul à, đi tìm nơi nào cho nhiều nắng một chút, ở nhà lạnh lẽo quá.

Ông chủ chuyển sang một ngôi nhà mới, ở đây rất nóng, ánh sáng lại rất rực rỡ.

- Nắng ở đây nóng quá nhỉ, nóng đến mức ta thấy được luôn... ha ha...

Sau đó, ông chủ nhắm mắt rất lâu.
Tôi vẫy đuôi sủa vài tiếng ông cũng không trả lời.

Tôi chạy nhanh ra sân muốn kéo ai đó vào xem ông thế nào...

Cửa cổng bên ngoài lại mở, vừa phát hiện có gì đó không ổn... thì tôi đã bị ai đó nhốt trong một cái bao.

...

Tiếng động cơ hòa lẫn với tiếng gió. Cơ thể chưa trưởng thành của tồi vùng vẫy mọi cách nhưng cái bao cũng không rách.

Tôi bị người ta bán cho một người khác. Rồi nhiều lần liên tiếp như thế cho đến khi tôi gặp được cô chủ.

Lúc đó có một con ruồi đậu trên mũi nên tôi hất mặt qua một bên.

Cô chủ trừng mắt nhìn tôi chằm chằm rồi chỉ trỏ nhân viên ở đó.

Hôm sau, tôi được biết mình bị bán cho cô.

Ba mẹ cô cũng ở đây nữa.

Sao tôi biết à... Tôi có cái mũi rất thính.

Khi tôi được đưa về tới nhà cô chủ thì tôi phát hiện đây là nhà đối diện của ông chủ tôi.

Mang chút hy vọng tôi tranh thủ nhìn sang bên kia và ngửi ngửi...

"Không có mùi ông chủ..."

Có một ông lão đang tưới mấy chậu hoa trên lầu...

"Ông chủ... đã đi rồi sao..."

"Hy vọng ông đừng quên tôi nhé!"

"À cô chủ mới đặt cho tôi cái tên rất lạ..."

"Tôi tên là Con Bò".

___________

Chương 11: Thời gian trôi qua chỉ cần một dòng chữ

Hai tuần trôi qua...

Thời gian đúng là qua nhanh như chớp ... Trong hai tuần này nhà tôi tạm thời có thêm người giúp việc mới thay cho chị Mai. Chị ấy tên Tâm, là người mẹ nhờ ở trung tâm.

Con Bò đã quen với sinh hoạt gia đình, không hiểu sao tôi là người chăm sóc nó nhiều nhất nhưng nó chỉ quấn quýt mỗi mẹ tôi. Sáng và trưa tôi phụ trách cho nó ăn, còn buổi chiều là mẹ lo.

Tôi thì hay dậy trễ nên thường không ăn trưa, thay vào đó là ăn xế... Lúc nào tôi ăn thì sẽ cho con Bò ăn luôn. Vốn định nhờ chị Tâm nhưng nghĩ lại thú cưng của mình, mình nên chăm sóc thì đúng hơn, chị ấy chỉ làm bán thời gian nên cũng rất cực.

Khoan đã... Lẽ nào là ...

Chạy nhanh đến ôm nó...

" Tao sai rồi... Tao đã luôn để mày đói... tao hứa ngày mai sẽ cho mày ăn nhiều hơn... huhu..."

Đang mang tâm trạng lấy lòng con cún nhà mình thì chuông điện thoại reo...

Reng...reng...

" Thật là... ai thất đức vậy..."

- Alo.

- Đoán xem tớ là ai?

- Không biết!

Một hồi im lặng...

- Nếu không nói gì thì tôi cúp máy đây!

- Là tớ, Kiệt đây.

- Kiệt là thằng nào?

- Cậu đừng đùa nữa, giận đó...là Tuấn Kiệt đây.

" A...chết..."

- Ha ha tớ đùa đấy!

" Mấy ngày sống an nhàn vừa qua làm tôi quên mất mọi chuyện... Sao tôi lại quên những điều quan trọng vậy chứ".

- May mà cậu nhận ra sớm đó nếu không tớ không đưa quà cho đâu!

- Á... cậu về nước rồi sao?

- Ừ, mai mình về, mà hình như nghe giọng cậu như... không thích tớ về à?

- Đâu có... Cậu nhầm rồi... Tớ rất mừng là đằng khác ha ha...

" Mừng cái đầu nhà cậu... gặp cậu tớ biết nói gì đây hả... sao lúc này lại về chứ... đi luôn có phải hay không..."

- Mai cậu nhớ đi đón tớ nhé, à mà quên tại sao điện thoại của cậu không gọi được?

" Điện thoại từ hôm đó tới giờ tôi đã sạc pin đâu... Tôi đây không muốn thêm nhiều chuyện phiền phức".

- Vậy ngày mai tớ đi đón cậu nhé, cậu ở đâu? - À ừm... Sân bay Xxx.

- Được rồi, mai tớ sẽ đón cậu!

Vừa nói xong tôi liền cúp máy.

" Làm sao đây hả trời... Nam phụ về rồi...ngày mai giáp mặt nữa chứ".

- Con làm sao vậy, ai vừa gọi con thế?

Mẹ tôi lo lắng hỏi.

- Là Tuấn Kiệt mẹ ạ.

- À là thằng nhóc đó, cũng lâu rồi mẹ chưa gặp nó.

" Đây rồi cơ hội đây rồi..."

- Ngày mai cậu ta về đấy mẹ, nhưng con không muốn đi một mình. Mẹ đi cùng với con nhé!

Mẹ tôi cười trìu mến.

- Hiếm khi con có lúc nhõng nhẽo, kể từ khi con bị...à mà thôi, mai mẹ xin nghỉ công ty một ngày đi với con.

- Con cảm ơn mẹ nhiều.

Tôi lao vào ôm mẹ.

" Yeah... có mẹ tôi ở đây là mọi chuyện ổn hết rồi... Yêu mẹ chết mất..."

" Bò à, mai chị sẽ cho cưng ăn uống điều độ".
••••••••

Ngày hôm sau. Tại sân bay.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, ánh nắng chan chứa yêu thương gợi đón một mùa hè sôi động. Từng tốp thanh thiếu niên chờ đón người thân hay người bạn cười đùa rất vui vẻ...

Tôi thì lại không vui chút nào.

Đừng cố tưởng tượng một cảnh lãng mạn trong phim Hàn Quốc. Người con trai gặp cô gái tại sân bay, trao cho cô một cái ôm thắm thiết, anh nhìn em, em nhìn anh. Cả thế giới chỉ dừng lại trong mắt họ.

Vì không biết thời gian cậu ta sẽ trở về lúc nào, mẹ con tôi đã phải chờ ở đây hai tiếng đồng hồ rồi. Cũng tại cái tay này đi trước cái đầu cúp luôn điện thoại. Bây giờ cũng không thể bỏ về giữa chừng.

"Ôi... số tôi khổ quá mà!"

Từ sáng sớm mẹ tôi đã chuẩn bị chu đáo. Ngay cả chọn quần áo và trang điểm nhẹ cho tôi.

Bà nói con gái ra đường là phải chỉnh chu, đẹp đẽ, hơn nữa còn gặp con trai.

Để không bị mẹ ca thêm một bài con gái phải thế này thế kia nên tôi đã giao phó thân xác luôn cho mẹ.

Giờ thì hay rồi, trời thì nóng mồ hôi túa ra, tóc cũng bết lại, tóc giả của tôi cũng muốn tuột luôn. Còn khuôn mặt của tôi thì... thôi đừng nói thì hơn.

Người tội nhất lại chính là mẹ tôi, bà vừa phải bỏ công việc lại vừa chịu khổ với tôi.

Kế bên có một người đang nằm ngủ dài trên ghế, không quan tâm đến người khác còn đang phải đứng, nhiều lần gọi mà cũng không chịu đứng lên.

Người đông, hai mẹ con còn chen chúc trên một cái ghế. Tôi cũng đã khuyên mẹ hãy về trước nhưng bà ấy không muốn để tôi lại một mình.

" Đúng là không có người mẹ nào mà không thương con mình mà..."

Đang tính thể hiện tình yêu của tôi với mẹ thì nghe có tiếng người gọi.

- Thiên Tuyết, Thiên Tuyết... Hoa Thiên Tuyết!

" Bà nó... có cần phải gọi tên nữ chủ hai lần mà lần thứ ba còn đầy đủ họ tên không..."

" Đừng xát muối vào trái tim tôi chứ..."

Quá tức giận tôi đứng dậy xoay người lại chửi.

- Tôi không có bị điếc... Ơ..

Tôi rơi vào cái ôm của một người.

- Thiên Tuyết, tớ rất nhớ cậu!

...


" Tôi xin rút lại lời nói về bộ phim Hàn Quốc trên..."

-------

Chương 12: Trai đẹp chỉ dùng để ngắm

Tại một quán cà phê có tên "Cảm xúc".

Tôi cùng một tên đẹp trai ngồi đối diện nhau, còn mẹ tôi thì ngồi sát bên cạnh tên đẹp trai ấy.

Chắc mọi người cũng đoán được là ai rồi.

Là bạn thân của nữ chủ...

Là mối tình đầu của nữ chủ...

Là nam phụ tương lai của nữ chủ...

Cậu ta chính là Phan Tuấn Kiệt...

...

Tôi đây muốn tìm cái lỗ chui vào rồi chết cho xong.

Trở lại 30 phút trước...

Khi vừa có một người con trai ôm, tôi đã bị đơ vài giây, không nghe được cậu ta nói gì... Sau đó phản ứng tay chân tỷ lệ nghịch với đầu óc, người học võ là tôi liền cho cậu ta một cú vật...

Vừa vặn giống của nam sinh gầy yếu kia sử dụng.

Kết quả thế nào chắc mọi người cũng đoán ra.

Tôi knock out cậu ta.

Cậu ta đo ván.

Mẹ tôi kêu la.

....

" Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc con trai gần như vậy... "

Nguyên nhân sâu xa dẫn đến việc này phải kể đến trước khi tôi xuyên.

Ở đó , tôi cũng là một cô gái làm công ăn lương bình thường. Sắc đẹp thì trên trung bình, dáng người thì đầy đặn. Tính tình hiền lành...

Nói ra thật đáng buồn cười 25 tuổi đầu chưa có mối tình nào vắt vai, đối với đứa chỉ biết ăn ngủ , ở nhà xem phim đọc tiểu thuyết... Yêu là một điều xa xỉ bao nhiêu.

Ngành mà tôi chọn là thư kí văn phòng. Mẹ ruột tôi bảo ở đây dễ nảy sinh tình yêu công sở... gu yêu thích của bà.

Nhưng sau khi vào học, thực hiện giấc mộng của mẹ đã quá xa vời rồi...

Lớp học đúng chuẩn "Ân thịnh dương suy"...

Trai trong lớp như một đám phân, bị tranh giành bởi một đám chó hung hãn. Tôi còn thấy một cậu trai xấu hết chỗ chê mà bắt còn bắt cá nhiều tay...Mẹ tôi bảo thua keo này bày keo khác, con gái phải giả bộ đáng thương, một số công việc phải nhờ con trai làm...

Nhưng mẹ hiểu biết người ta lại không hiểu biết con mình. Tôi là một người ham học hỏi việc trong nhà nên: sửa điện, sửa máy tính, thay ống nước... Tôi đều làm được, quan trọng là tôi không biết giả bộ.

Nói về chuyên môn, tôi giỏi nhất chính là làm hướng đạo, ba tôi là đội trưởng của đội hướng đạo ở quê nên ngay từ nhỏ tôi đã trải nghiệm cùng ba rồi... Đàn ông về mặt sinh tồn trong thiên nhiên đấu không lại tôi đâu...

Sau khi kết thúc tháng ngày đi học, tôi phải bắt đầu đi làm, đây là do mối quan hệ mẹ tôi nhờ vả bác ở trên thành phố. Dù có năng lực hay không một khi có quan hệ sẽ được vé vào cổng rồi.

Vẫn lặp lại lý do trên, nam ít nữ nhiều công ty cũng không phải địa bàn để tìm trai... Chỉ có thể ngắm thôi...

Thế là tôi ế đến giờ...

.................

Quay lại quán cà phê.

Tiếng nhạc violon du dương, lúc trầm lúc bổng nhẹ nhàng đi vào lòng người...

Tại một góc của quán.

Mẹ tôi đang xem xét vết thương của cậu ta.

- Con ra tay cũng hơi nặng rồi. Đầu Tuấn Kiệt bị sưng rồi!

- Xin... xin lỗi... cũng do cậu ôm tớ bất ngờ quá... nên...

"Mẹ à... cái đó là do khi con vật cậu ta bị trúng vào cạnh ghế thôi, chứ chiêu đó không làm bị thương ở đầu đâu, ai bảo cậu ta không biết chọn chỗ ôm..."
- Không sao đâu cô, cũng tại con làm cậu ấy bất ngờ thôi!

"Đấy, đấy mẹ thấy chưa...". Tôi nhìn mẹ.

- Con thật là...

Có lẽ không muốn thấy mẹ với tôi nói thêm về vấn đề này nên cậu ta liền hỏi tôi:

- Không ngờ là cậu học võ đó, lúc trước cậu nói không thích bạo lực mà.

" Bà nó... hỏi trúng câu quá, toàn muốn dìm chết tôi là sao...".

- Ừm... Dạo này an ninh cũng bất ổn, thời sự hàng ngày đều đưa tin có người xấu số... Tớ là muốn đề phòng thôi...có còn hơn không.

" Tôi nói thế này thì cậu hết hỏi nhé..."

Cậu ta mỉm cười.

" Đẹp vãi.."

( ,,,>_______<,,,)

" Trai đẹp có khác mà, nụ cười tỏa nắng kìa... dừng... dừng... giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó".

- Ừm. Cậu nghĩ vậy rất tốt, nhưng mà...

Ọt ọt ...éo...

"Cảm ơn cái bụng của tôi...".

- Cũng trưa rồi nên tớ đi mua gì cho mẹ và chúng ta ăn nhé! Bên kia đường có quán ăn thì phải. Con đi mua đây.

Làm mọi việc thật nhanh gọn lẹ, tôi đứng lên và đi gấp.

- À... khoan... con...

Tiếng mẹ gọi nhỏ phía sau tôi dứt khoát giả lơ luôn...

Ra tới đường.

"Ôi... một mũi tên trúng hai đích, vừa bớt xấu hổ vừa khỏi bị tra hỏi, trong cái rủi có cái may... đối diện với trai đẹp thế này tôi sẽ khai ra hết mất".

" Hãy tha tội mê trai cho con..."

__________

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau