KHÔNG SỢ BIẾN THÁI CHỈ SỢ BIẾN THÁI HƠN..!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Không sợ biến thái chỉ sợ biến thái hơn..!!! - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Bài văn thì phải có mở bài

Màn hình máy tính vừa tắt, tôi lê cái thân tàn đi ngủ, làm một gái lười thức khuya dậy trễ suốt ngày ngoài ăn, ngủ, vệ sinh ra thời gian còn lại là Facebook, Truy kích, xem "bạn muốn hẹn hò" và tám chuyện trên mạng....

Như mọi ngày bình thường, tôi lên giường nằm đã là mười hai giờ đêm. Trằn trọc lăn qua lăn lại mãi vẫn không ngủ được, lò mò lại bật máy tính lên coi phim ma. Máy vừa khởi động chập chờn một lúc thì nhòe đi, thật là cái máy tính lại phát bệnh rồi...gõ gõ vài cái, cuối cùng màn hình cũng sáng lên logo.

Trong thời gian chờ đợi tôi đi kiếm chút gì uống, vừa mới quay lại thì thấy màn hình tối đen như mực...

Thở dài...

Tôi định lôi dây nguồn thì trên màn hình lại hiện dòng chữ:

"Chúc mừng bạn là người may mắn!"

Ting!

"Hệ thống xin tặng bạn một món quà xin hãy chọn lựa:

1. Anh hùng ngăn chặn mọi biến thái + tặng kèm chảo Captain America.

2. Võ công cao cường + bí tịch quỳnh hoa bảo điển.

3. Biết sự việc trước một ngày + bảo hiểm nhân thọ hai năm".

Nhìn nhìn màn hình, tôi nghĩ chắc là virut hoặc quảng cáo ba xàm rồi, ấn nút shut down vài lần cũng ko được nên dứt khoát nhấn số một luôn, thà hiển thị một chút còn hơn, lại nghĩ ngày xưa mình cũng thích làm siêu nhân lắm...

Ting...
"Hệ thống xác nhận, vì bạn là người đầu tiên chọn số một nên hệ thống khuyến mãi hai cái còn lại"

"Hệ thống tự động chọn địa điểm sử dụng, quà tặng sẽ gửi sau đi khách hàng đến địa điểm, địa điểm được chọn sẽ liên quan đến vấn đề gần nhất với..."

Bộp!

Tôi dứt khoát đóng máy tính và đi ngủ.

"Thôi thì để mai cài lại Windows vậy..."

Cơn buồn ngủ nhanh chóng này khiến tôi khó hơi chịu, cảm giác giống như bị cho thuốc mê, ý thức thì mập mờ. Sau đó tôi thiếp đi...

Trong cơn mơ tôi thấy mình đứng ở một nơi trắng xóa dường như vô tận, hàng chữ hệ thống bỗng nhiên hiện ra...

"Đã thiết lập, xin gửi khách hàng".Sau đó mọi thứ xung quanh biến đổi, không gian trở nên vặn vẹo xuất hiện nhiều hố đen, tôi cảm giác mình đứng không vững càng lúc càng di chuyển về phía hố đen ấy, dường như phải chịu áp lực vô hình tôi cảm thấy khó thở, muốn kêu lên nhưng lại chỉ nghe tiếng nấc rồi tiếng ú ớ mơ hồ, vừa khát vừa lạnh, bước chân lùi về sau muốn dừng nhưng không có điểm tựa, cái đầu lắc mạnh hai ta quơ quàng muốn tìm nơi bám nhưng không thể nắm được thứ gì. Cảm giác xa lạ, cực khó chịu nhưng không dứt ra được làm tôi hoảng loạn và đau đớn...

...

Sau đó, tôi tỉnh giấc.

Lấy tay lau hết mồ hôi trên trán, điều chỉnh lại nhịp thở lại phát hiện người mình rất nóng, có lẽ là bị sốt. Tôi lần mò tìm bật công tắc điện nhưng lại cảm giác có gì đó không đúng. Mùi hương này không phải của tôi, ngay cả bộ áo ngủ rộng đang mặc trên người cũng không phải, đưa tay lên tìm lần nữa may thay cũng bật được đèn.

Nhìn căn phòng màu trắng phối hồng trước mặt tôi đã bị đơ vài giây, tôi nghĩ cuộc đời này mọi chuyện không tưởng đều có thể xảy ra. Đầu lại lên cơn nhức tôi nhìn khắp căn phòng mong tìm được hộp y tế, chắc trong đó có thuốc hạ sốt. Nhìn quanh không thấy tôi với tay kéo hộc tủ ở đầu giường, cũng may trong đó có vỉ thuốc hạ sốt đang xài dở, tìm cốc nước uống thuốc. Sau đó, tôi nằm xuống giường xem xét hoàn cảnh hiện tại.

Căn phòng màu hồng phấn: chắc hẳn chủ nhân còn trẻ, sờ sờ da mặt, ừm căng mịn láng... không tệ.

Cha mẹ : Không biết... để mai tính sau, cũng ko thấy tấm hình kỷ niệm nào cả.

Ngoại hình: Vừa nãy đi tìm nước có nhìn sơ qua, đẹp thì có đẹp nhưng mà nhìn sao không thấy thương nỗi mà chỉ muốn đánh.

Tuổi: Chắc tầm mười sáu, mười bảy... thân hình đẫy đà quá, đúng chuẩn mà bọn con trai đều mê... coi bờ mông chắc thịt chưa kìa, tiện thể tôi bóp bóp vài cái.

Thuốc đã ngấm và tôi chìm vào giấc ngủ...

"Còn lại thôi thì... mai tính"

------

Chương 2: Đã có mở bài thì phải có thân bài

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trời sáng.

Ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ, cơn gió lùa qua khe cửa làm lay lay tấm rèm gần như trong suốt, cơn gió khẽ mơn man lên "vành" tóc của cô gái, ánh nắng nhẹ nhàng chạm lên làn da trắng nõn tinh tế... xin bỏ qua một ngàn chữ tả cảnh sáng sớm, hoàng hôn, công chúa ngủ hay nàng tiên gì đó chép trong sách "văn mẫu"...

Trong thực tế không hề đẹp như trong tưởng tượng, tôi đây đang phải vật lộn với chuyện có nên thức dậy hay không, nhìn đồng hồ thì đã quá mười giờ rồi.

Người ta nói đã là người đẹp thì làm gì cũng đẹp, nhưng trong hoàn cảnh của tôi thì khuyên chân thành... vỡ mộng đi mấy chú.

Vuốt lại cái áo ngủ nhăn nhúm còn phảng phất mùi mồ hôi, cào cào lại mái tóc rối xù, chùi chùi mép, cuộn lại cái chăn, lượm lại mấy con thú bông hôm qua còn "đồng sàn cộng chẩm" với tôi đang nằm lung tung trên sàn như ghẻ rách, vừa đi vừa ngáp tìm nhà vệ sinh giải quyết nhu cầu.

Vào phòng vệ sinh, trên tấm gương phản chiếu một gương mặt một thiếu nữ mới lớn, bây giờ tôi mới có dịp quan sát thật kỹ, bỏ qua mấy yếu tố lôi thôi lếch thếch trên đây chính xác là một cô nàng hotgirl, khuôn mặt thiên sứ mà thân hình ma quỷ, ngực tấn công mông phòng thủ, lại còn làn da đàn hồi như da em bé này... chỉ tiếc là mấy thứ này lại đúng tiêu chuẩn "người thứ ba, hồ ly tinh". Nhìn đôi mắt hoa đào còn ướt át thế này thằng đàn ông nào mà chả muốn "đập" hả!

"Tưởng vớ được hàng tốt ai dè hốt phải bánh bèo đầy đường"

- Thôi, làm chuyện chính đã!

Qua 15 phút vệ sinh từ đầu đến chân, tôi bước về giường xem xét coi tìm ra manh mối về người chủ thân thể này không thì phát hiện trên giường xuất hiện thêm vài thứ: một cái chảo có logo Captain America, một cuốn sách có tên "Quỳ hoa bảo điển"...

Mười giây im lặng...

"HỆ THỐNG LÀ CỤC PHÂN CHÓ"!

"Nào là võ công cao cường, cái ly nhựa trong tay còn chưa vỡ mà!"

Tôi gào thét trong lòng vừa dùng sức nắm một cái, chiếc ly vỡ thành từng mảnh, bối rối nhìn lại tay không hề có một vết thương, thầm nghĩ :

"Chẳng lẽ đây là Cửu Âm Bạch Cốt Trảo trong truyền thuyết, cái này không còn truyện tình cảm nữa thành truyện kinh dị rồi!"
Qúa phấn khích tôi chụp ngay cuốn sách Quỳ Hoa Bảo Điển, vừa mở ra lại là một danh sách lý lịch.

"Để xem nào, Hoa Thiên Tuyết, nữ, mười sáu tuổi rưỡi, băng thanh ngọc khiết... sao giờ ai còn dùng mấy từ so sánh UFO thế này!"

Mở trang tiếp theo lại là một cái tên.

"Dương Hạ Vũ, tên gì mà toàn mùa không vậy trời hè rồi mưa, vớ vẩn! "

"Nhưng mà sao lại quen tai thế này, đây không phải là bộ truyện tôi ném đá trên mạng hôm qua sao!"

Nghĩ nghĩ, nhìn nhìn mặt sau.

"Sao lại được Đông Phương Bất Bại xuất bản vậy!"

Lại nhìn thêm một dòng chữ màu đỏ bên dưới.

"Tiêu diệt thánh nữ, tìm lại nam chính".Một cảm giác không hay xuất hiện, tôi hấp tấp tìm kiếm xung quanh, tìm được một cuốn vở...

"Rõ ràng là trời muốn phạt tôi mà, còn là Hoa Thiên Tuyết nữa chứ, đây rõ ràng là muốn hại tôi mà..."

Sau hai mươi phút gào thét, hoảng loạn, chửi bới lung tung để bản thân lấy lại bình tĩnh, tôi đã phải chấp nhận sự thật này.

Tôi muốn điên rồi, nắm chặt bàn tay ý chí hừng hực.

"Dù sao cũng có thứ hộ thân, bàn tay này sẽ tiêu diệt tất cả!"

"Quên mất hình như còn có cái chảo"- Tôi thì thào.

Vội cầm cái chảo lên nghiên cứu nhưng nó lại chả có phản ứng, ngay cả khẩu hiệu của 5 điều học tốt hô lên cũng không được.

"Chắc cái này dùng để đánh mấy tên đó, nhưng mà lộ liễu thế này cũng không được, ít nhất là một bộ quần áo có phải hơn không!"

Vừa nói xong thì một ánh sáng trắng loé lên, cái chảo liền biến mất trở thành một chiếc quần captian america màu đỏ chói, sọc xanh, sao trắng...

"Đây là quần độn mông mà".

Thử thử suy nghĩ vài lần, cái quần này cũng không biến sang thứ khác, tôi cũng hết cách.

Ọt..ọt ..éo...

Bụng tôi đã réo lên rồi, kiếm cái gì ăn trước đã.

-----------

Chương 3: Thật ra nữ chính là người bình thường

Không để bản thân chịu thiệt tôi liền lần mò xuống dưới lầu, mở cửa phòng ra đối diện là một căn phòng khác, tôi im lặng quan sát xem có người không...

"Nếu có ai đó nhảy ra thật, tôi cũng không biết mà nói gì đâu..."

Thật may là trong nhà không có ai cả, tòa nhà này có một lầu một trệt, lầu dưới là phòng khách và nhà bếp, tuy không lớn lắm nhưng thiết kế hiện đại, cách trang trí đơn giản nhưng rất sang trọng, trên tường gắn rất nhiều tranh và bằng lưu niệm. Tôi đặc biệt chú ý đến tấm hình gia đình lớn treo ở một góc riêng biệt, trong bức tranh tôi thấy một cô bé cười rất tươi , thật sự tôi nghĩ nữ chính cũng ở trong một gia đình bình thường tại sao lại bị tác giả ép vào con đường kinh khủng ấy, dù chỉ là một nhân vật đang sống trong tác phẩm lại bị tác giả tưởng tượng nhào nặn chẳng khác gì một con búp bê tình dục.

Nói đến lại thêm bực mình, chính tôi đang trải qua cuộc sống này, chỉ hy vọng may mắn hơn một chút.

Bước xuống bếp, trên bàn vậy mà đã chuẩn bị một hộp sữa, một túi giấy. Mở ra thì thấy bên trong là bánh mì ngọt, liếc mắt qua thì nhìn thấy một mẫu giấy kẹp phía dưới hộp sữa.

"Vì biết con đang nghĩ hè nên mẹ không gọi. Đồ ăn trưa mẹ đã nấu từ sáng sớm, con hâm nóng lại mà ăn. Bố và mẹ đi làm đây."

Đọc xong lời nhắn này mà khóe mắt tôi cay cay, không cha mẹ nào mà không thương con cả, nhìn cảnh này tôi lại nhớ đến mẹ của mình, cũng đã hơn nửa năm chưa về quê, công ty vừa cho nghỉ dài hạn chỉ biết suốt ngày ăn ngủ lướt web làm con sâu lười, giờ muốn gặp mẹ cũng không biết có cơ hội hay không...

Buồn rồi sẽ qua, tôi nghĩ trước mắt cứ sống thật tốt đã sau đó sẽ tìm cách trở về, đây có lẽ chỉ là một nhiệm vụ thôi nên chỉ cần tìm được nam chính là được. Sau khi ăn xong thì đồng hồ cũng gần mười hai giờ trưa, cũng không thể tiếp tục ngủ đành ngồi suy tính phải làm sao.

"Đúng rồi, có khả năng biết sự việc trước một ngày, nhưng vừa rồi cũng thử suy nghĩ đến nhưng lại không được". Tôi nói thầm.

Vừa mới dứt lời, một loạt các hình ảnh tràn vào đầu, hình ảnh lạ với những sự việc khác nhau, tích tắc chưa đầy năm giây và dường như lưu giữ nó vào trong đầu tôi. Nhưng những sự kiện này chẳng hề ăn khớp và xuất hiện ngẫu nhiên.

"Không lẽ đây là khả năng biết trước, nhưng hồi nãy có thử suy nghĩ nhưng lại không được, hệ thống gì đó bị chậm sao"
Vừa đi vừa suy nghĩ, tôi trở lại phòng ngủ, cầm lấy cuốn sách trên giừơng xem xét một hồi.

"Đây không phải kể về cuộc đời nhân vật chính hay sao".

Đọc qua một lượt muốn xác định thời gian gặp tên Dương gì đó nhưng lại quá mơ hồ. Tác giả viết truyện này toàn tả cảnh, tả nhân vật vừa hoa mỹ vừa không thực tế lại còn chèn đủ yếu tố, giống như đi copy đoạn này chắp vào đoạn kia, nội dung thì lặp lại.

"Mệt quá!"

Nữ chính thì mâu thuẫn trong tâm hồn vừa mới từ kiêu sa không màn mọi chuyện, lại bay sang khóc sướt mướt, nếu không phải bị tâm thần phân liệt thì cũng thần kinh. Nam chính thì như " rác" lại đu theo nữ chính...

"Thế giới này thật vi diệu..."


--------

Chương 4: Là nữ chính cái gì cũng cần phải chuẩn bị

Dù có nói cách mấy đi chăng nữa, tôi đây cũng đã trở thành nữ chính não phẳng này. Không thể xác định được khi nào xảy ra nhưng ít nhất cũng phải chuẩn bị vài thứ.

"Bây giờ tranh thủ tìm hiểu căn phòng để biết chủ nhân này như thế nào đã".

Mở tủ quần áo.

" Đúng chuẩn mấy đứa tiểu thư thích giả nai, hồng hừơng, bèo, tua rua... đăng mạng bán hết".

Giá sách trên tủ. Ngoài sách vở học ra còn lại là truyện và tiểu thuyết ngôn tình.

"Chả trách sao nữ chính hay mơ tưởng ".

Nhìn sơ qua phát hiện trong góc có một cuốn album. Lật lật ta xem thì là hình gia đình, lướt qua gần mấy trang cuối thì thấy có một tấm hình, trong đó có một chàng trai đang cười rất tươi. Xem mặt phía sau thì có dòng chữ viết "Phạm Tuấn Kiệt".

" Đây chính là mối tình đầu của nữ chính mà."

Thử tìm kiếm thì lại có tấm hình của một đứa con trai khác.

"Đúng là rất đẹp trai, không biết có photoshop không nữa".

Nhìn mặt sau nhưng lại không thấy đề tên.

"Ai đây, họ Dương gì đó sao, nếu đúng là vậy thật quá uổng phí cho gương mặt trai bao này..."

Tìm quanh căn phòng một lúc, tôi thấy mình thu thập cũng được kha khá: Một cái bóp tiền, điện thoại, một cuốn nhật ký nhưng bị khóa, một chiếc hộp cũng khóa nốt, mấy cuốn tập, một bì hồ sơ đặt các giấy tờ tùy thân và một cái laptop.

Mở bóp tiền ra cũng còn được hơn hai triệu, hai cái thẻ ATM, bảo hiểm và giấy tờ khác. Tôi nghĩ đây hẳn là một gia đình khá giả, không đến mức tập đoàn này nọ nhưng tiền tiêu vặt này đủ cho tôi sống một tháng rồi.

Có tiền thì mọi chuyện đều dễ giải quyết. Tôi mang áo khoác ra khỏi nhà. Bắt được một chiếc xe taxi nhờ chở tới tiệm làm tóc.

Đây là một tiệm salon tuy nhỏ nhưng có vẻ sang trọng. Bước vào bên trong có rất nhiều khách hàng, tường xung quanh được ốp gương nên nhìn salon rộng rãi hơn hẳn.

Đang đứng nhìn một lúc thì có một cậu trai bước tới.

- Quý khách muốn làm gì? Gội đầu hay làm móng?

- À, tôi muốn cắt tóc.

Người nói chuyện với tôi là một cậu trai không cao cho lắm, bù lại gương mặt rất dễ nhìn đang mang tạp dề màu đen, có lẽ là nhân viên gội đầu.

Chỉ một chút thoáng qua tôi thấy ánh mắt cậu trai có vẻ chán nản.

- Mời quý khách qua bên này ngồi ạ... tôi sẽ gọi thợ cắt tóc đến.

- À, cảm ơn.

Ngồi kế bên tôi là một bà cô đang quấn khăn ủ tóc. Bà ấy lên tiếng hỏi han:

- Cháu gái, cháu cắt tóc à?

- Dạ.

- Thế cháu tính cắt kiểu gì?

- Cháu đang suy nghĩ ạ!
Phụ nữ mà ngồi lại với nhau kiểu nào cũng tám chuyện, bà cô này cũng không ngoại lệ.

- Cháu biết không, thanh niên hồi nãy đưa cháu vào đây ngồi tội lắm, nghe nói làm ở đây cũng lâu rồi nhưng vẫn chưa được làm thợ chính.

- Hình như còn là người dưới quê, nói chuyện thật thà lắm.

- Thế cậu ta có cắt tóc được không hả cô?

- Được chứ, mấy hôm trước tiệm vắng cô thấy cậu ta một mình trong tiệm cắt một mái tóc giả trông đẹp lắm!

- Cô nghĩ chắc do cậu ta hiền lại thật thà nên bị chèn ép, lời ra tiếng vào nên không được ông chủ tin tưởng.

- Vậy hả cô.

- Ừ, để cô kể cho nghe...

Chưa kịp nghe nói hết bỗng nhiên tôi giật mình. Một bàn tay bóp bóp trên vai tôi. Nhìn vào trong gương thì thấy có người đứng đằng sau.

- Người đẹp, anh tên là Nhân, để anh cắt tóc cho em nhé!

Trên đời này có hai dạng đàn ông tôi ghét nhất. Một là dạng đàn ông như nam chính trong truyện này. Hai là dạng mặc đồ lòe loẹt như con công, đầu thì nhuộm đủ màu, còn cái tay thì gãi gãi râu dưới cằm.

Nam chính thì chưa gặp nhưng dạng thứ hai đã gặp rồi.

- Vẫn đang còn suy nghĩ nên tí nữa anh quay lại cũng được!

- Có cần anh tư vấn cho không?

- Dạ thôi ạ, để em nhìn hình mẫu rồi quyết định cũng được.

Người thanh niên hơi tỏ vẻ khó chịu, lúc sau có một người đến gọi vì có khách hàng gặp thì đi mất.
"Hú hồn hú vía, sởn cả gai ốc".

Đang than trong lòng thì bà cô bên cạnh lại nói tiếp:

- Hồi nãy là cậu Nhân, thợ cắt tóc chính, cậu ta làm cái gì cũng bình thường nhưng được cái dẻo miệng, lúc đầu cô còn thích cậu ta sau này cảm thấy cậu ấy diễn kịch nhiều quá nên cảm thấy ngán.

Đang nghe nói chuyện thì thấy bóng lưng của cậu thanh niên mang tạp dề hồi nãy.

- Cậu gì đó ơi!

Cậu ta dừng lại nhìn nhìn xung quanh, sau đó thấy tôi vẫy tay liền bước lại gần.

- Xin hỏi quý khách cần gì?

- Cậu cắt tóc được không?

Cậu thanh niên ngạc nhiên.

- Được... được ạ... nhưng mà...

Đang nói thì một người đi tới.

- Xin lỗi, tôi là ông chủ ở đây, nếu quý khách muốn cắt tóc thì để tôi gọi thợ cắt đến, cậu ta chỉ là thợ gội đầu thôi.

- Không sao cả, tôi không thích mấy mẫu trong hình nên cứ để cậu ấy làm, biết đâu lạ mà hợp.

Khách hàng đã chỉ đích danh thì ông chủ cũng không thể nói gì đành phải để cậu thanh niên làm và đứng một bên quan sát.

Mặc dù khuôn mặt cậu ta rất lo sợ nhưng bàn tay rất điệu nghệ, thoăn thoắt, nhẹ nhàng mà gọn gàng nhìn cảnh này giống như tôi đang được chiêm ngưỡng một môn nghệ thuật.

Mười lăm phút trôi qua, mái tóc tôi đã được hoàn thành. Tôi nói với họ rất thích mái tóc này và hy vọng cậu ta có thể được đề cử lên thợ chính. Trong sự khen ngợi của ông chủ, cậu thanh niên vui như muốn bật khóc và nói cảm ơn tôi.

Sau đó tôi thanh toán tiền và đi ra khỏi tiệm, bên kia dãy đường có một tiệm tóc nam nhỏ, tôi bước vào. Ngồi xuống ghế bên cạnh có thanh niên trùm báo lên mặt ngủ gật.

- Ông chủ, tôi muốn cắt tóc.

- Rồi, rồi... muốn cắt kiểu gì?

- Tôi muốn cạo trọc đầu...

Tờ báo bên cạnh rớt xuống.

Thật ra ai mục đích chính của tôi là điều này mới đúng, kiểu tóc vừa rồi thật sự rất đẹp... nhưng mà không thể sử dụng được,

"Nữ chính tôi đây đã đủ nổi bật rồi nên không cần thêm đâu!"

Vừa tốn tiền vừa mất kiểu tóc mơ ước ấy tôi đúng là quá xui xẻo mà.

______

---------

Chương 5: Người ta nói đầu xuôi đuôi lọt... là sai

Khi tôi quay về nhà đã là hơn hai tiếng sau, mở ra cái mũ chống nắng trùm gần hết gương mặt, tôi nhớ lại lúc lên xe taxi chú tài xế nhìn tôi như nhìn trộm cướp, lại bật cười khi nhớ lúc ở trong tiệm, diễn tả một hồi gà bay chó sủa.

Ông chủ có vẻ rất thích xem phim tình cảm nên tưởng tượng đủ thứ.

Nào là phải kêu tôi suy nghĩ lại, con gái có mái tóc là sẽ khiến đàn ông yêu thích thế nào.

Tôi cắt ngang lời ổng với lý do đầu tôi có chấy, ông chủ im lặng vài giây sau đó chạy vào phòng trong lấy một lọ thuốc diệt chấy ra.

Sau đó tôi lại bịa thêm một lý do là tôi muốn đi tu, ông chủ trừng mắt phán một câu, dù có lụy tình cũng không được làm tổn thương bản thân, vào trong chùa thì có trụ trì xuống tóc dùm không đến lượt chủ quán.

Cuối cùng, vì khả năng tuyệt vời của ông chủ tôi phải tung tuyệt chiêu. Tôi nói rằng mình mắc bệnh ung thư, phải sử dụng hóa trị, tóc sẽ rụng bớt trông rất mất thẩm mỹ nên cạo đầu trước rồi mua tóc giả đội vào...ông chủ mới đồng ý cắt, vừa cắt lại vừa cằn nhằn tôi đã tìm được ai đó chăm sóc sau này chưa.

Mặc dù bực mình việc ông chủ nói quá nhiều, tôi lại rất cảm động với sự lo lắng của ông, liệu có bao nhiêu người quan tâm đến người khác mà không vụ lợi chứ...

Tôi còn được biết tiệm cắt tóc xập xệ này cũng không tồn tại được lâu, quán vắng tanh, trong góc tường còn nhìn thấy tấm bảng sang quán. Ông chủ nói bên kia đường xuất hiện nhiều tiệm mới, hiện đại, ông lại không có khả năng để cạnh tranh, mấy hôm nữa là dẹp tiệm nên nhờ thằng cháu tới phụ.

Ông nói đây là tiệm cắt tóc cho nam nhưng lần đầu tiên có con gái tới cắt lại là đầu trọc. Tôi là khách hàng duy nhất và cũng là cuối cùng.

Có một câu đã đọc trên mạng rất hay:

" I want to live my life without stress and worries, I don't need to be rich and famous, I just want to be happy"

"Tôi muốn sống 1 cuộc sống không lo lắng, muộn phiền, tôi không cần giàu có và danh vọng, tôi chỉ muốn sống hạnh phúc."

...

Ngồi nghĩ ngơi một chút thì chuông cửa reo. Tôi ra mở cửa thì thấy người giao hàng, vội dặn dò đôi câu sau đó vào lấy ví, nhân tiện còn cầm theo một chai nước trong tủ lạnh. Lúc nãy thấy trên mặt chị giao hàng lấm tấm mồ hôi, còn có logo của trường nào đó trên áo, tôi nghĩ chắc là sinh viên đi làm thêm. Cũng từng có một thời đi làm nên tôi hiểu rất rõ.

Không muốn nghĩ ngợi lâu khiến người khác phải chờ, tôi liền chạy ra thật nhanh.

- Em gởi chị tiền ạ!
- Ừ, cảm ơn em đã ủng hộ!

- Mà chị ơi, chị cầm lấy chai nước luôn, trời nắng như vậy dễ khát nước...

- Cảm...cảm ơn em nhiều...

Mặc dù tất cả chỉ là một cuốn truyện nhưng khi được sống trong đây thì mọi trải nghiệm đời thật vẫn không thay đổi trừ các nhân vật nam nữ chính. Tôi đã rút ra được điều này khi quan sát ở ngoài đường, vẫn có logo thương hiệu của tập đoàn Dương thị, vẫn có trường học chỉ dành riêng cho con ông chủ lớn, vẫn có những hàng quán hàng rong ở khắp nơi... Mọi thứ trong tác phẩm đều đang sống. Vậy tại sao tác giả bỏ qua nhiều thứ để nói về những điều phi lý như vậy?

Thôi... lan man nhiều quá bây giờ phải đội mái tóc này vào trước đã, nếu còn phải trùm cái mũ kia nữa chắc tôi chết mất.

Một lát nữa còn phải gặp cha mẹ nữ chính, nếu biết tôi khiến con họ không có tóc sẽ nghiền tôi ra cám mất. Thật sự tôi không muốn cạo đầu ngay ngày đầu tiên đâu nhưng mà để phòng ngừa vẫn hơn, nam chính này dường như đã quen biết nữ chính trước mà.

Reng reng... reng...

Tiếng điện thoại bàn vang lên đánh thức cái khung cảnh yên tĩnh trong nhà. Tôi do dự không biết có nên bắt máy không. Nhưng càng không bắt máy càng khiến người khác nghi ngờ, nhỡ đâu là cha mẹ. Thôi...dứt khoát cứ nhận đã, tới đâu thì tính tới đó.

- Alo...
- Hoa Thiên Tuyết , cô làm cái gì mà không chịu mở máy hả. Mặc dù tôi đang ở bên đây không xử được cô nhưng sau kỳ nghỉ hè là cô chết chắc!

- Xin hỏi ai đầu dây bên kia?

- Cô lại còn diễn kịch nữa à, nói cho cho cô biết tôi và Dương Hạ Vũ đang ở đây.

Tôi dùng năm giây để phân tích đoạn hội thoại này...

"Dương Hạ Vũ... nghỉ hè... xử tội..."

- Nói gì đi chứ hả!

- A ha đùa ấy mà, điện thoại vừa bị mất nên không thể liên lạc với các cậu... mình xin lỗi, mấy cậu có kỳ nghỉ vui vẻ, mình mới ốm dậy nên hơi mệt gặp lại các cậu sau nha....

- Hừ! Hạ Vũ có lời nhắn cho cô " Tôi đã thấy lá thư ấy rồi". Biết làm gì rồi đấy!

Cúp máy.

- Hả, thư gì? Khoan...

" Sao lại thế này, chưa gì đã chạm mặt rồi, mà lá thư gì, không lẽ là thư tỏ tình, không phải là tỏ tình bằng miệng thôi à, hay lại có ý gì, phải tìm cho ra lá thư rồi đốt nó mới được..."

Hiện tại tôi đang rất loạn, chưa bao giờ có điều gì khiến tôi sợ hãi như lúc này. Diễn biến truyện đang bắt đầu rồi.

"Làm sao đây!"

Bỗng nhiên có tiếng mở cổng....

-----

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau