HUYẾT THIẾP VONG HỒN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyết thiếp vong hồn ký - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Lão áo xanh khiêu chiến tây môn tung

Cam Đường năn nỉ:

- Ngoại công! Xin ngoại công nghe tôn nhi một lời, nếu có điều quá đáng, tôn nhi cam chịu tội chết không dám oán hận.

Châu Thừa Võ thở hồng hộc chống kiếm đứng yên, Tam Mục lão nhân run lên hỏi:

- Có điều gì? Mi nói mau đi!

Giữa lúc ấy, bóng người thấp thoáng. Kỳ Môn lệnh chúa và Đồng Bách chưởng môn song song đi tới.

Cam Đường đưa mắt nhìn Kỳ Môn lệnh chúa Châu Ngọc Phương và sư bá là Đồng Bách chưởng môn Phàn Giang, bất giác chàng run lên vì vẻ mặt người nào cũng nghiêm khắc tỏ ra họ coi chàng là đứa con ngỗ nghịch bất hiếu.

Chàng quay lại nhìn Tam Mục lão nhân đau buồn hỏi:

- Ngoại công! Ngoại công có nghe những lời đồn liên quan đến tôn nhi không?

- Lời đồn thế nào?

- Họ nói tôn nhi không phải là cốt nhục của Võ Thánh Cam Kính Nghiêu.

- Mi có tin như vậy không?

- Tôn nhi không thể không tin được - Tại sao vậy?

- Vì mẫu thân không giải thích.

- Mi có biết rằng kẻ thù muốn bức bách mẫu thân mi phải ra mặt không?

- Nhưng tại sao mẫu thân chẳng chịu nói rõ lý do ly khai tiên phụ?

- Vì y không biết rõ lý do đó.

Cam Đường la lên:

- Sao lại nói thế được...? Tôn nhi không thể tiếp thụ một lời mập mờ như vậy.

Kỳ Môn lệnh chúa lạnh lùng nói xen vào:

- Mẫu thân ngươi tính khí cực kỳ cương liệt. Một hôm phụ thân ngươi đi đâu về đột nhiên bảo mẫu thân ngươi phải đi ngay hay là tự tử. Mẫu thân ngươi tức quá không thèm hỏi rõ nguyên nhân, y bỏ đi liền. Sự thực là như vậy.

Cam Đường nghiến răng nói:

- Không gió khi nào nổi sóng? Việc gì chẳng có nguyên nhân? Chẳng nhiều thì ít mẫu thân cũng phải biết nội tình chứ?

- Sự thực y không biết gì hết.

- Tại sao mẫu thân không hỏi lại?

- Trước kia hai vợ chồng kính nhau như khách, chẳng bao giờ đỏ mặt tía tai. Thế mà phụ thân ngươi đột nhiên ngỏ lời tàn nhẫn, nên y không chịu nổi.

- Nói như vậy liệu có hợp tình hợp lý không?

Tam Mục lão nhân quát lên:

- Thúi lắm! Đạo làm con là như vậy ư?

Cam Đường bất giác lùi lại một bước. Chàng đau khổ nói:

- Tôn nhi nghe người ta bảo mẫu thân phải lìa nhà vì... không giữ tròn phụ đạo.

Tam Mục lão nhân gầm lên:

- Mi còn nói câu nữa là ta đập tan xác mi ra!

Cam Đường nghẹn họng một chút rồi lại hỏi:

- Mẫu thân về nương nhờ ngoại công. Sao ngoại công chịu im tiếng không đến Thánh Thành lý luận?

Kỳ Môn lệnh chúa lên tiếng:

- Mãi đến lúc xảy ra vụ huyết án Thánh Thành, mẫu thân ngươi mới cho tin liên lạc. Còn trước đó chẳng ai được tin tức gì nên không hiểu biến cố gia đình Võ Thánh đã xảy ra trong trường hợp nào.

Cam Đường không nói sao được nữa. Chàng không thấy mẫu thân cùng Lâm Vân xuất hiện thì trong lòng rất lấy làm kỳ, buột miệng hỏi:

- Mẫu thân điệt nhi đâu rồi?

Châu Thừa Võ vừa bị thương vừa căm hận la lên:

- Sư mẫu bị đứa con bất hiếu là ngươi làm cho bực không biết bỏ đi đâu rồi.

Cam Đường toàn thân run bần bật. Chàng vừa hối hận, vừa đau đớn, lại vừa bàng hoàng cảm khái...

Chàng lại hỏi:

- Còn biểu thư đâu?

Kỳ Môn lệnh chúa run lên đáp:

- Cam Đường! Nếu y gặp chuyện bất ngờ mà phải bỏ mạng thì chính ngươi là hung thủ giết người đó!

Cam Đường loạng choạng lùi lại ba bước la lên:

- Nàng... nàng...

Kỳ Môn lệnh chúa thét to:

- Không hiểu y còn sống hay chết và lạc lõng nơi đâu.

Cam Đường đau khổ rú lên một tiếng rồi cắm cổ chạy như bay.

Những cái đau khổ, cái bất hạnh dường như có mối duyên kết chặt lấy chàng không cởi ra được.

Trời sáng rồi. Cơn gió ban mai thổi vào mặt mát lạnh. Chàng tỉnh táo lại. Hình ảnh mẫu thân cùng Lâm Vân vẫn lập lờ trong đầu óc Cam Đường. Chàng tự hỏi:

- Ta biết làm gì bây giờ? Đi tìm sự thực chăng?

Sau chàng quyết định nếu không tìm ra được chân tướng thì suốt đời khổ sở.

Chàng nghĩ đến mẫu thân và Lâm Vân có mệnh hệ nào thì mình dù chết đến trăm lần cũng không đủ chuộc tội.

Lời ước định với Nam Cung trưởng lão lại hiển hiện lên trong đầu óc chàng. Đây là một việc lớn chẳng những liên quan đến ân oán riêng mình mà còn dính líu đến vận mệnh toàn thể võ lâm. Chàng phải theo mưu kế của trưởng lão hết sức mà làm.

Với ý niệm này chẳng cảm thấy nỗi đau lòng bớt đi một chút, rồi thẳng đường chạy về phía Điệp Thạch Phong.

Dọc đường chàng cố gắng giữ hành tung bí mật, tránh mặt hết thảy mọi người.

Chàng biết rõ Tây Môn Tung nhất định không chịu buông tha mình. Tai chàng nghe thấy những lời ca tụng Tây Môn Tung vì chính nghĩa mà ra tay diệt trừ Tử Thần đem hạnh phúc lại cho võ lâm. Những lời ca tụng này làm cho Cam Đường đau khổ vô cùng.

Cam Đường đau khổ không phải vì ghen ghét thời thịnh của Tây Môn Tung, vì hết thảy võ lâm đều mắc mưu thâm độc của hắn. Những kẻ sĩ chính nghĩa võ lâm hiện nay đều coi tên ác ma này như thần như thánh, mà kẻ đáng tôn trọng thì lại bị ruồng bỏ.

Đó là một tình trạng bi đát xưa nay hiếm có.

Một hôm, mặt trời mới mọc, mù sáng chưa tan, Cam Đường đi lên núi Điệp Thạch. Chàng ngoảnh đầu nhìn ra xa, bỗng cảm thấy tâm can đau đớn như muốn vỡ tung. Chính giữa đỉnh núi một tấm bia rất lớn dựng lên, trên khắc chữ vàng lóe mắt:

“Đây là chỗ Võ Thánh Tây Môn Tung tru diệt Tử Thần”.

Phía dưới là danh chưởng môn hoặc đại biểu các phái đã tham dự cuộc Sinh Tử đại hội.

Cuối cùng ghi ngày, tháng, năm mở cuộc đại hội.

Cam Đường nhìn thạch đài hai mắt đỏ sọng, từ từ giơ bàn tay lên...

Chàng vô cùng khích động, muốn phá tan chiếc đài kỷ niệm kẻ đầy tội ác sặc mùi máu tanh.

Giữa lúc chàng vận kình lực thủ thế toan ra tay thì một thanh âm rất nhỏ bé, chỉ có tay cao thủ thượng thặng mới nghe thấy đột nhiên lọt vào tai chàng. Chàng giật mình kinh hãi. Cánh tay đang giơ lên bỗng từ từ hạ xuống. Chàng lạnh lùng hỏi:

- Ai đó?

Một thanh âm khàn khàn đáp lại:

- Thính lực của các hạ thiệt là minh mẫn. Lão phu trở về Trung Nguyên đã tính trước rằng mình sẽ gặp tay cao thủ chân chính.

Cam Đường lại run lên từ từ quay đầu lại, thì cách đó ba trượng rõ ràng có một người áo xanh đứng đó. Người này lưng đeo trường kiếm, mái tóc hoa râm, tuổi trạc ít ra là đã ngoài ngũ tuần. Bộ râu lão chùng xuống trước ngực cũng đã đốm bạc. Tướng mạo lão rất oai nghiêm, mắt lão còn trong như nước hồ thu.

Cam Đường vừa nhìn thấy đã biết ngay là một tay cao thủ bản lãnh kinh người.

Lão áo xanh thấy Cam Đường là một thiếu niên tuổi độ hai mươi thì không khỏi kinh ngạc la lên:

- Ái chà!

Cam Đường nhìn lão áo xanh từ đầu xuống chân rồi cất tiếng hỏi:
- Các hạ là cao nhân phương nào?

Lão áo xanh chăm chú ngó Cam Đường một hồi rồi chậm rãi nói:

- Nhai nhi! Ngươi hãy báo danh trước đi.

Cam Đường lạnh lùng đáp:

- Bản nhân thỉnh giáo các hạ trước.

- Thế thì ngươi kiêu ngạo thật!

- Không phải là chuyện kiêu ngạo hay không kiêu ngạo.

- Hiện giờ chưa phải là lúc lão phu nói đến tên hiệu được.

- Vậy thì chúng ta cùng miễn cả.

- Hừ! Nhai nhi! Lão phu còn ở ngoài năm trượng mà ngươi đã phát giác ra rồi, đủ biết công lực ngươi không phải hạng tầm thường. Phải chăng ngươi chiêm ngưỡng đài kỷ niệm ghi công Võ Thánh?

Cam Đường thấy lão là người lạ, chẳng muốn thố lộ tâm tình làm chi. Chàng cũng hỏi lại cho xuôi chuyện:

- Chắc các hạ cũng đến đây vì hâm mộ thanh danh Võ Thánh?

- Mộ danh ư? Ha ha!...

Tiếng cười của lão vọt lên đến tận mây xanh làm rung động cả một vùng sơn cước.

Cam Đường cũng bị tiếng cười làm rung động tâm thần, chàng liền hỏi:

- Các hạ cười chi vậy?

Lão áo xanh ngừng tiếng cười, mắt chiếu ra những tia sáng kỳ dị. Lão đáp bằng một thanh âm hòa bình mà cũng lạnh như nước, vang như chuông:

- Tiểu hữu! Nội lực của chú khá đấy. Chuyến này lão phu trở lại Trung Nguyên thì gặp chú là tay cao thủ vào hàng nhất. Hơn nữa chú còn nhỏ tuổi mà đã tài cao thiệt là hiếm có. Nhưng đáng tiếc...

Cam Đường trong lòng xúc động. Cách xưng hô biến đổi của lão làm cho chàng nghi hoặc. Chàng hỏi lại:

- Điều chi đáng tiếc?

- Đáng tiếc là không có người hiểu biết chỉ đường cho.

- Các hạ nói vậy là có ý gì?

- Tiểu hữu sùng bái Võ Thánh này lắm phải không?

- Cái đó... cái đó do thời thế tạo nên.

- Tiểu hữu trả lời hay đấy!

- Phải chăng các hạ nhận Võ Thánh này không đáng sùng kính?

Lão áo xanh hơi biến đổi sắc mặt. Lão không trả lời câu hỏi của Cam Đường mà lại lảng sang chuyện khác:

- Tiểu hữu có thể thay lão phu làm một việc được chăng?

- Việc gì?

- Truyền tin cho Tây Môn Tung biết là có địch nhân đang chờ ở đây!

Cam Đường giật mình hỏi:

- Các hạ muốn khiêu chiến với minh chủ võ lâm chăng?

- Cái đó tiểu hữu bất tất phải hỏi làm chi.

Cam Đường bất giác tức mình, lạnh lùng hỏi:

- Các hạ tưởng tại hạ sẽ nghe theo lời sai khiến của các hạ ư?

- Tiểu hữu... không muốn thế hay sao?

- Phải rồi!

Lão áo xanh đảo mắt nhìn chàng nói:

- Xin tiểu hữu giúp cho.

Cam Đường nhớ tới lời ước hẹn với Nam Cung trưởng lão. Dĩ nhiên chàng không thể lộ diện trước mặt Tây Môn Tung. Đồng thời chàng không dám đến Ngọc Điệp Bảo vì e rằng vạn nhất mình không nhịn được, nổi hung lên thì hư mất việc lớn. Chàng giả vờ kiêu ngạo đáp:

- Sao các hạ không tự mình đến nhà y mà bảo?

Lão áo xanh đáp một câu rất sâu xa:

- Lão phu nhận thấy ở chỗ này hay hơn.

- Đáng tiếc là tại hạ không thể tuân mệnh được.

- Tại sao vậy?- Chẳng tại sao cả.

- Tiểu hữu muốn thế nào mới đưa tin giúp lão phu?

- Thiệt ra tại hạ phải xin lỗi là không thể tuân mệnh được.

Lão áo xanh đã dày công phu tu dưỡng, vẻ mặt vẫn bình tĩnh khiến cho Cam Đường phải kính nể. Chàng lại hỏi:

- Vì lẽ gì các hạ lại đến khiêu chiến với Võ Thánh?

Cặp mắt lão áo xanh lại chiếu ra những tia sáng kỳ dị, lão thản nhiên hỏi lại:

- Phải chăng tiểu hữu cho là lão phu không xứng đáng?

- Tại hạ không nghĩ thế đâu.

- Vậy theo tiểu hữu đoán thì vì lẽ gì?

- Phải chăng vì danh?

- Tiểu hữu lầm rồi. Cái lo của con nhà võ là không bỏ được tính háo danh.

Cam Đường ngấm ngầm khâm phục vì lời nói giản dị của lão bao hàm một triết lý rất cao thâm. Chàng lại hỏi:

- Vì thù hằn chăng?

Lão áo xanh hơi biến sắc. Khá lâu mới trở lại bình thường, lão lảng sang chuyện khác:

- Lão phu đã hiểu rõ ý tiểu hữu rồi.

- Các hạ hiểu thế nào?

- Phải chăng tiểu hữu muốn biết trước lão phu có đủ tư cách để khiêu chiến với Tây Môn Tung không?

Cam Đường động tâm. Chàng cũng muốn thử xem bản lãnh của lão cao siêu đến đâu mà dám khiêu chiến với Tây Môn Tung.

Giữa lúc ấy, hai bóng người chạy lên núi như bay. Cam Đường vừa trông thấy đã nói:

- Người truyền tin cho các hạ đến đó.

Chàng vừa nói vừa chạy nhanh vào trong đống loạn thạch.

Bóng người vọt đến nơi rõ ràng là hai tên kiếm sĩ áo gấm. Hai gã đảo mắt nhìn lão áo xanh lộ vẻ ngạc nhiên. Một gã chắp tay hỏi:

- Các hạ là cao nhân phương nào?

Lão áo xanh hỏi lại:

- Hai ông bạn có thể cho biết thân thế trước được không?

Gã kiếm sĩ vẻ mặt dương dương tự đắc nhíu cặp lông mày hỏi:

- Các hạ nhìn không ra lai lịch của bọn ta ư?

Lão áo xanh lạnh lùng đáp:

- Xin tha thứ cho lão phu kiến thức kém cỏi.

Gã kiếm sĩ áo gấm ngạo nghễ đáp:

- Tại hạ là cẩm y thị vệ dưới trướng võ lâm minh chủ.

- Ủa! Lão phu thất kính mất rồi.

- Bây giờ các hạ báo danh được rồi chứ?

- Tên tuổi lão phu nhỏ mọn không có gì đáng nói cả.

Gã kiếm sĩ sa sầm nét mặt hỏi:

- Các hạ biết đây là địa phương nào rồi chứ?

Lão áo xanh lạnh lùng đáp:

- Lão phu chỉ biết đây là chốn sơn đầu.

- Hừ! Đây là thánh địa, người thường không thể đến được. Phải chăng các hạ vì muốn chiêm ngưỡng thánh địa mà tới đây?

Lão áo xanh không trả lời, chỉ bật lên một tràng cười rộ.

- Các hạ cười chi vậy?

Lão áo xanh thủng thẳng đáp:

- Không ngờ Tây Môn Tung đã trở nên Võ Thánh và lên ngôi minh chủ...

Hai gã kiếm sĩ biến sắc. Một gã tức giận hỏi:

- Các hạ dám gọi thẳng tên húy minh chủ ra ư?

- Gọi như vậy thì đã làm sao?

- Bản cận vệ e rằng sẽ đắc tội với các hạ.

- Ông bạn không đáng đâu.

Gã kiếm sĩ rút thanh trường kiếm đánh soạt một cái, giơ lên lớn tiếng hỏi:

- Lai lịch các hạ thế nào?

Lão áo xanh vẫn thản nhiên nói:

- Ông bạn không đáng đâu, mau về bảo Tây Môn Tung là có lão phu chờ đây.

Kiếm sĩ áo gấm cười khẩy, hỏi:

- Các hạ muốn khiêu chiến với minh chủ chăng! Ha ha...!

- Lão phu mong rằng ông bạn quay về báo tin đi.

- Ta không chịu thì sao?

- Đừng chọc giận cho lão phu phải ra tay.

Ga kiếm sĩ cười rộ nói:

- Thiệt là một lão thất phu nói khoác không biết ngượng miệng.

Lão áo xanh trợn mắt lên quát:

- Đi đi!

- Các hạ hãy trổ một vài ngón cho ta coi thử đã.

- Lão phu không muốn giết người.

- Nhưng tại hạ muốn cho các hạ một bài học thì sao?

- Ngươi muốn chết chăng?

- Lão nói đùa đấy chứ?

- Lão phu cho ngươi ra tay trước.

- Coi kiếm đây!

Một tiếng rú vang lên. Máu vọt tung tóe. Gã kiếm sĩ bị chặt làm hai đoạn.

Chương 77: Thấy cừu nhân, tây môn bở vía

Lão áo xanh thản nhiên tra kiếm vào vỏ. Lão rút kiếm, động thủ chỉ trong một nháy mắt, khiến người ta không kịp nghĩ tới. Nếu không thấy lão tra kiếm vào vỏ thì không hiểu lão hạ thủ lúc nào.

Tên kiếm sĩ thứ hai thấy thế mặt xám như tro tàn. Hồi lâu mới la lên:

- “Nghịch Bạt Khoái Trảm”!

Cam Đường ẩn nấp trong đống đá không khỏi kinh hãi run bần bật. Cái tên “Nghịch Bạt Khoái Trảm” chàng đã được nghe qua, một chiêu kiếm của phái Vô Song tại đất Phù Tang. Kiếm thuật phái Vô Song cao nhất đất Phù Tang lại lắm nhân tài.

Nhưng chỉ nghe lời đồn, ít khi được gặp võ sĩ Phù Tang vào đất Trung Nguyên.

Chàng tự hỏi:

- Phải chăng lão áo xanh là võ sĩ ngoài bể đông? Nhưng sao khẩu âm và tướng mạo lão chẳng khác gì người Trung Nguyên? Chiêu kiếm này chẳng những kỳ bí mà còn tàn nhẫn nữa, rất có thể khiêu chiến được với Tây Môn Tung. Giả tỷ lão áo xanh này giao thủ với mình mà mình đem Thiên Tuyệt kiếm thuật ra tỷ thí, chưa chắc đã ăn đứt lão được. Nhưng lão là ai? Giữa lão với Tây Môn Tung có thù hằn gì?

Cam Đường còn đang ngẫm nghĩ thì lão áo xanh nhìn tên kiếm sĩ áo gấm đang đứng thộn mặt ra rồi bảo gã:

- Ngươi đem xác đồng bạn về và nói cho Tây Môn Tung hay là có cố nhân đứng chờ ở đây.

Tên kiếm sĩ áo gấm không nói gì nữa, cắp thi thể đồng bạn lên rồi chạy thẳng xuống núi.

Lão áo xanh ngửa mặt lên nhìn đám mây trắng trên trời, oai nghiêm như một pho tượng đá, lão vẫn đứng yên chỗ cũ không xê xích nửa bước.

Cam Đường vẫn chưa xuất hiện. Lão áo xanh dường như quên rằng chàng hãy còn ngồi đó.

Cam Đường trong lòng rất là cảm khái. Chàng nhìn thái độ lão áo xanh, phát giác ra công phu hàm dưỡng của mình hãy còn chưa đủ, tuy chàng đã học hết chín đoạn Thiên Tuyệt võ học mà về điểm này còn thua lão rất xa. Trong khoảng thời gian rất ngắn ngủi chàng tìm ra được một chân lý và như vậy võ công chàng đã cao thâm hơn một bậc. Chàng cảm thấy vừa rồi mình nổi nóng muốn phá đài kỷ niệm là một hành vi điên rồ, ngu xuẩn. Vụ này cần cho thiên hạ biết rõ để chính những người đã lập đài tự hủy đi mới đúng.

Cam Đường nảy ra một quyết định. Lát nữa hai bên quyết đấu, chàng không thể để Tây Môn Tung chết được, vì lão đã phạm nhiều tội ác. Lão áo xanh xem chừng không phải hạng tà ác, chàng cũng không thể để lão chết về tay Tây Môn Tung.

Trong lòng chàng đã phát ra sinh cảm tình với lão già áo xanh.

Nửa giờ trôi qua. Bỗng có tiếng gió ào ào vọng lại. Mấy chục bóng người ồ ạt đi tới. Đầu tiên là một lão già mình mặc cẩm bào. Lão chính là Tây Môn Tung, người vừa lên ngôi minh chủ võ lâm.

Bọn người theo sau đứng thành hình cánh cung, để Tây Môn Tung đứng giữa đối diện với lão áo xanh.

Chạm mặt kẻ thù, Cam Đường cặp mắt đỏ ngầu. Bầu máu nóng sủi lên sùng sục.

Nhưng thoáng cái chàng đã dẹp cơn khích động, vì chàng vừa học được tính nhẫn nại của lão áo xanh.

Bọn người đi theo Tây Môn Tung đủ cả tăng đạo, tục, ni. Hiển nhiên là những nhân vật đại biểu các môn phái đang trú ngụ tại Ngọc Điệp Bảo. Trong đám người này, Cam Đường nhận được tam trưởng lão Bạch Vô Kỵ của phái Thiên Tuyệt; Vô Tướng đại sư, giám điện phái Thiếu Lâm; Ngọc Nhỡn Cái Lương Thượng Thông, trưởng lão Cái Bang; Vệ Võ Hùng, thiếu bảo chúa Thanh Long Bảo. Còn những người khác thì chàng không biết.

Lão áo xanh vẻ mặt vẫn thản nhiên ung dung nhìn Tây Môn Tung.

Bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào lão áo xanh với vẻ nghi ngờ. Tây Môn tung chắp tay thi lễ hỏi:

- Bằng hữu là cao nhân phương nào?

Lão áo xanh hững hờ đáp:

- Tây Môn Tung! Đáng lẽ tại hạ phải kêu các hạ bằng minh chủ... Không hiểu các hạ quên ta thật hay giả vờ?

Tây Môn Tung nhìn kỹ lão áo xanh hồi lâu rồi cười ha hả, nói:

- Bản tòa cam bề thất lễ. Mười mấy năm không gặp nhau, Tư Đồ huynh vẻ mặt khác trước nhiều. Sao Tư Đồ huynh không dời gót ngọc vào tệ bảo để hàn huyên chuyện cũ mà cứ thích gặp bản tòa ở đây?

Lão áo xanh cười lạt, đổi giọng:

- Minh chủ! Minh chủ còn nhận ra tại hạ kể cũng khá đấy. Tại hạ vẫn chưa chết chắc minh chủ ngạc nhiên lắm thì phải?

Tây Môn Tung biến sắc nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh. Hắn giơ tay lên nói:

- Hẳn các vị cũng đã từng nghe danh hiệu Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng rồi chứ?

Một tiếng “ủa” vang lên!

Đám đông buột miệng la hoảng. Trưởng lão Cái Bang là Ngọc Nhỡn Cái Lương Thượng Thông cất giọng quái gở hỏi:

- Tư Đồ Vọng! Lão còn nhớ được lão khất cái này không?

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng chắp tay nói:

- Xin tha thứ cho bản nhân bữa nay không thể nói đến chuyện cũ được. Nếu bản nhân còn sống sẽ có ngày đến nhà tạ tội.

Tây Môn Tung lại chắp tay hỏi:

- Tư Đồ đại hiệp có điều chi dạy bảo?

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng đảo mắt nhìn quần hùng hỏi:

- Minh chủ! Xin minh chủ nói rõ trước lập trường của các vị đây?

- Những vị này đều là đại biểu các phái võ lâm ở Trung Nguyên. Khi nào có việc phân tranh đều do các vị cộng đồng quyết đoán.

- Sự việc giữa chúng ta đây thuộc về cuộc phân tranh võ lâm hay chỉ là sự thù oán cá nhân?

- Bản tòa không hiểu ý đại hiệp muốn nói thế nào?

- Không hiểu thật hay là giả vờ?

- Địa vị của bản tòa không thể mở miệng nói càn.

- Bữa nay tại hạ đến đây là để đòi món nợ cũ.

- Giữa đại hiệp và bản tòa không thù oán gì nhau, sao lại có chuyện đòi nợ?

- Mi muốn phủ nhận chăng?

Tây Môn Tung tựa hồ sực nhớ ra điều gì, hắn ồ lên một tiếng rồi nói:

- Đúng rồi! Phải chăng Tư Đồ đại hiệp muốn nói đến vụ Thánh Thành năm trước?

Thực ra ngày ấy...

Cam Đường nghe thấy hai chữ “Thánh Thành” trong lòng không khỏi kinh ngạc.

Bỗng thấy Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng ngắt lời Tây Môn Tung:

- Im miệng đi! Tư Đồ Vọng này đã đến đây thì mi đừng nên dùng lời nói khéo để ngụy biện...

Tây Môn Tung sa sầm nét mặt, trầm giọng:

- Nếu thế thì bản tòa lại càng không hiểu nữa.

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng vẫn bình tĩnh nói:

- Tây Môn Tung! Tư Đồ Vọng này nhà tan người chết. Suýt nữa chính mình cũng mất mạng. Năm ấy tại Thánh Thành chứng nghiệm về kiếm thuật đã biết là mi dùng thủ đoạn đê hèn làm việc vô sĩ đó. Thế mà...

Tây Môn Tung không chờ lão nói hết vội ngắt lời:

- Tư Đồ Vọng! Đừng dài dòng nữa. Ngươi đến đây với mục đích gì?

- Đòi nợ!

- Ngươi tính thế nào bây giờ?

- Có những bạn đồng đạo ở đây làm chứng cho rất hay...

- Đây là việc riêng, không liên quan gì đến toàn thể võ lâm.

- Mi sợ lòi đuôi độc ác vô liêm sỉ phải không?

- Khéo nói giỡn! Tây Môn Tung này đầu đội trời chân đạp đất, còn việc gì không dám đưa ra công chúng. Có điều ta không muốn vụ ân oán cá nhân lại dính líu đến đồng đạo võ lâm mà thôi. Ta cũng không muốn đem địa vị bản thân làm trở ngại đến tinh thần võ sĩ.

- Mi “đội mũ” đường hoàng đấy! Nhưng bản nhân cũng theo lời mi.

Tây Môn Tung quay lại bảo đại biểu các phái:

- Xin các vị thành toàn cho bản tòa mà rời khỏi nơi đây.

Đại biểu các phái ngơ ngác nhìn nhau. Vệ Võ Hùng lớn tiếng la lên:
- Không được!

- Hiền tế có cao kiến gì?

- Minh chủ là đầu rồng, đâu có thể khinh mạn hai chữ Võ Thánh được. Minh chủ đã hy sinh cho võ lâm không biết đến thế nào mà nói. Vậy thì ân oán cá nhân của minh chủ cũng là vinh nhục của toàn thể võ lâm. Theo ngu kiến của đệ tử thì vụ này phải đem ra công đoán.

Vô Tướng đại sư phái Thiếu Lâm tuyên Phật hiệu rồi nhìn Thanh Y Kiếm Khách hỏi:

- Tư Đồ thí chủ có muốn để cho đồng đạo võ lâm đứng làm trọng tài không?

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng vẫn mặt lạnh như tiền đáp:

- Tại hạ có lý đâu không muốn phục tòng công lý cùng chính nghĩa?

Ngọc Nhỡn Cái Lương Thượng Thông đại biểu Cái Bang lại lên tiếng:

- Tư Đồ lão hữu! Lão hữu hoài nghi lập trường của võ lâm chăng?

Thanh Y Kiếm Khách cười đáp:

- Lão hữu! Tư Đồ Vọng này đã xin lỗi trước rồi. Nếu còn sống được sẽ có ngày đến nhà tạ tội.

- Theo lời lão hữu thì phải đi đến chỗ quyết đấu sinh tử hay sao?

- Bản nhân nhà tan người chết, may mà còn tấm thân cô độc. Thế thì món nợ đó bỏ làm sao được?

- Lão hữu đã biết võ lâm minh chủ đây được toàn thể võ lâm Trung Nguyên suy tôn lên chưa?

- Phải chăng lão hữu muốn uy hiếp bản nhân?

- Đó là lão phu nhắc nhở lão hữu mà thôi.

- Theo ý lão hữu thì...

- Để đại biểu các phái tổ chức một vụ công đoán.

- Như vậy cũng hay.

Tây Môn Tung lớn tiếng:

- Tư Đồ đại hiệp! Bản nhân coi địa vị minh chủ không lấy gì làm trọng, mà chỉ thuận theo bổn phận con người võ sĩ. Danh hiệu Võ Thánh bản nhân cũng không muốn tiếp nhận.

- Liệu mi có xứng đáng là một võ sĩ không?

- Tư Đồ Vọng! Bất tất ngươi phải dùng lời nói để bức bách người. Ngươi muốn nghĩ sao thì nghĩ, bản nhân vẫn tiếp thụ cuộc khiêu chiến của ngươi. Sau khi kết thúc cuộc tỷ đấu sẽ bàn đến việc phải trái.

Thanh Long thiếu bảo chúa Vệ Võ Hùng vượt mọi người lướt ra lớn tiếng nói:

- Minh chủ! Xin để cho đệ tử lãnh giáo kiếm thuật của Tư Đồ đại hiệp.

Tây Môn Tung chau mày nói:

- Hiền tế! Không thể lấy công luận để bàn việc tư. Bản tòa không cho ngươi làm như vậy.

Vệ Võ Hùng la lên:

- Tư Đồ đại hiệp đã ra chiêu “Nghịch Bạt Khoái Trảm” của xứ Phù Tang để giết một tên thị vệ. Một võ sĩ Trung Nguyên mà dùng kiếm thuật Phù Tang thì thực có điều khả nghi. Đệ tử hãy gác tình sư đồ ra ngoài, đặt mình vào lập trường võ minh để khiêu chiến Tư Đồ đại hiệp.

Tây Môn Tung khoát tay nói:

- Võ Hùng! Không được lỗ mãng! Bản lãnh ngươi...

Hắn nói dở câu thì ngừng lại, nhưng cũng rõ là bản lãnh Vệ Võ Hùng không đủ để khiêu chiến.

Vệ Võ Hùng đỏ mặt lên kháng nghị:

- Minh chủ! Đệ tử vì võ minh mà ra tay, dù có bị chết cũng không hối hận.

Vệ Võ Hùng là đồ đệ Tây Môn Tung. Gã từng hóa trang làm Tây Môn Tung để điều khiển mọi việc tại Ngọc Điệp Bảo đặng che tai mắt mọi người. Về điểm này Cam Đường đã biết rõ. Thầy trò hắn kẻ tung người hứng, Cam Đường biết là chúng có âm mưu, nhưng chàng không thể xuất hiện để làm lỡ đại cuộc. Lòng chàng căm hận đến cực điểm. Xem chừng Tây Môn Tung có ý muốn cố sức ngăn trở không để sự thực phô bày ra mà Vệ Võ Hùng thì lại muốn khích động hết thảy đại biểu võ minh hợp lực để đối phó với Thanh Y Kiếm Khách. Mọi người có mặt không ai nói gì.

Bỗng một lão già râu quăn cất giọng ồm ồm nói:

- Đại biểu bang Thái Hồ là Hà Trung Trụ xin theo sau Vệ thiếu hiệp.

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng lại cất giọng lạnh như băng hỏi:

- Tây Môn Tung! Đây là việc công hay là việc tư mi quyết định mau đi.

Vệ Võ Hùng băng mình ra tuốt gươm cầm tay, gã lớn tiếng:

- Tư Đồ đại hiệp! Bản nhân lấy tư cách là một phần tử võ minh để khiêu chiến với đại hiệp.
Tây Môn Tung quát lên:

- Không được!

Đại biểu các môn phái quá nửa vẻ mặt hầm hầm, còn một ít thì ra chiều nghi hoặc. Cam Đường mắng thầm:

- Quân này thiệt ngu dại, không biết sống chết là gì.

Vệ Võ Hùng ỷ mình có viện trợ đứng bên nên nhìn Thanh Y Kiếm Khách với vẻ mặt kiêu ngạo.

Thanh Y Kiếm Khách đảo mắt nhìn Vệ Võ Hùng hỏi:

- Phải chăng ngươi là con Vệ Phi ở Thanh Long Bảo?

- Phải rồi!

- Cha ngươi với ta là chỗ kết giao...

- Nơi đây không bàn chuyện riêng. Vãn bối chỉ biết có công nghĩa võ lâm, ngoài ra không nghĩ gì hết.

- Hài tử! Ngươi có biết hành động như vậy là thế nào không?

- Vãn bối biết rồi. Đây là vì chính nghĩa mà ra sức.

- Ngươi lầm rồi đó...

Vệ Võ Hùng ngắt lời:

- Xin đại hiệp rút kiếm ra.

Thanh Y Kiếm Khách sa sầm nét mặt, trầm giọng nói:

- Ngươi hãy lui ra!

- Đại hiệp không dám ứng chiến hay sao?

- Ha ha! Lão phu không dám hại ngươi.

- Đại hiệp nên biết rằng người võ sĩ tiến vào trường đấu thì dễ nhưng rút lui thì khó.

- Ngươi vẫn u mê không tỉnh ư?

- Một lần nữa, vãn bối mời đại hiệp rút kiếm ra.

Tây Môn Tung thoáng lộ một nụ cười thâm hiểm, nhưng ít người nhìn thấy. Hắn quát lên:

- Võ Hùng! Ta không cho ngươi mạo hiểm, ngươi làm như vậy chẳng khác gì lấy trứng chọi đá.

Vệ Võ Hùng lớn tiếng la:

- So kiếm đi!

Thanh Y Kiếm Khách dường như bắt buộc cũng quát lên:

- Ngươi hãy ra tay đi!

Vệ Võ Hùng thét lên một tiếng, vung kiếm đâm tới nhanh như điện chớp.

Choang! Tiếng kiếm gãy vang lên. Đại biểu các môn phái la lên mấy tiếng kinh hoảng rồi bầu không khí trở lại yên tĩnh.

Vệ Võ Hùng mặt xám như tro tàn. Trong tay gã chỉ còn thanh kiếm gãy mà thanh trường kiếm của đối phương đang nhằm huyệt “Thất Khảm” phóng tới.

Trong không trường trừ một số rất ít chừng hai ba người, còn hầu hết không ai nhìn rõ Thanh Y Kiếm Khách từ lúc rút kiếm đến lúc ra chiêu. Nguyên một động tác này đã gần giống như truyện thần thoại. Nếu Thanh Y Kiếm Khách chẳng lưu tình thì đến mười gã Vệ Võ Hùng cũng chết rồi.

Thanh Y Kiếm Khách từ từ thu kiếm về nói:

- Ngươi lui ra đi!

Vệ Võ Hùng vừa hổ thẹn vừa căm phẫn. Gã giơ tay lên định đập vào đầu để tự tử.

Thanh Y Kiếm Khách khẽ búng ngón tay một cái. Cánh tay Vệ Võ Hùng phải hạ ngay xuống.

Tây Môn Tung lạng người ra nắm lấy tay Vệ Võ Hùng kéo về.

Vô Tướng đại sư phái Thiếu Lâm, Ngọc Nhỡn Cái Lương Thượng Thông ở Cái Bang, và người đại biểu phái Võ Đương đồng thời tiến vào trong trường.

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng cười lạt nói mát:

- Võ minh làm như vậy thật khiến cho người ta phải lạnh gáy.

Vô Tướng đại sư trang nghiêm nói:

- Thí chủ không nên hành động trái với công đạo. Nên sớm quay đầu vào bờ đi là hơn.

Thanh Y Kiếm Khách đã thấy khó chịu, lão tức run lên hỏi:

- Đại sư! Công đạo là gì? Chính nghĩa là chi? Đại sư có biết tại hạ đến đây vì lẽ gì không? Chân tướng sự việc thế nào? Chẳng lẽ võ minh không đếm xỉa gì đến phải trái, trắng đen, muốn làm gì thì làm ư?

Vô Tướng đại sư chắp tay nói:

- Bọn lão tăng xin yên lặng nghe lời thí chủ.

Tây Môn Tung biến sắc rảo bước tiến ra dõng dạc nói:

- Đây là lần đầu tiên bản tòa sử dụng quyền ra hiệu lệnh mà đồng đạo võ lâm đã ban cho. Vụ này là việc riêng của bản tòa. Xin các vị lập tức rời khỏi nơi đây.

Ngọc Nhỡn Cái Lương Thượng Thông khích động nói:

- Minh chủ!...

Tây Môn Tung trầm giọng ngắt lời:

- Lương trưởng lão! Xin nhớ rằng đây là một mệnh lệnh.

Ngọc Nhỡn Cái không nói gì nữa.

Vô Tướng đại sư day lại nhìn Tây Môn Tung nghiêm trang nói:

- Địa vị minh chủ phải đặc biệt khác người. Vinh nhục của minh chủ là vinh nhục của toàn thể võ lâm. Bọn lão tăng cần ở lại đây để chứng kiến.

Tây Môn Tung nói bằng một giọng cả quyết:

- Xin tha thứ cho bản tòa không tiện thu hồi mệnh lệnh phát ra lần đầu tiên.

Đại biểu các môn phái ngơ ngác nhìn nhau không biết làm thế nào.

Cam Đường ở trong bóng tối liền dùng phép truyền âm đặc biệt của phái Thiên Tuyệt nói với Bạch Vô Kỵ:

- Bạch trưởng lão! Tại hạ là Thi Thiên Đường đây. Vụ này đã có tại hạ tùy cơ hành động. Trưởng lão nên rời khỏi nơi đây.

Đại biểu phái Thiên Tuyệt liền dõng dạc tuyên bố:

- Mệnh lệnh của minh chủ ban ra, chúng ta nên tuân theo mới phải.

Lão nói xong nhìn Tây Môn Tung thi lễ rồi trở gót rút lui.

Đại biểu các phái thấy vậy không lẽ đứng lại cũng bắt chước rút lui dần cho đến hết. Trong trường chỉ còn lại Thanh Y Kiếm Khách, Tây Môn Tung, và bốn tên kiếm sĩ áo gấm mà thôi.

Chương 78: Âm ty công chúa lại xuất hiện

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng nghiến răng lên tiếng:

- Tây Môn Tung! Bây giờ chúng ta tính nợ đi.

Tây Môn Tung lạnh lùng nói:

- Tư Đồ Vọng! Vụ này nên kết thúc cách nào? Ngươi nói đi!

Thanh Y Kiếm Khách lộ vẻ đau đớn trầm trọng. Lão khích động nói:

- Tây Môn Tung! Ta không ngờ mi lại hèn hạ bỉ ổi đến thế!...

- Liệu mà từ từ lỗ miệng!

- Hừ! Ngày trước lúc ở Thánh Thành muốn chứng nghiệm võ học thì sự thắng bại có quan hệ gì đến vinh nhục? Ta không ngờ mi bỏ thuốc độc vào nước trà để cho công lực ta bị giảm sút. Mi lấy cái thắng đó làm vinh ư?

- Còn gì nữa không?

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng nghiến răng để kiềm chế cơn khích động. Lão đáp:

- Dĩ nhiên là còn. Mi trói vợ dại con thơ ta vào cột gỗ rồi đánh lừa ta đuổi theo ra Đông Hải. Trên thuyền, mi đặt chất nổ muốn tận sát cả nhà ta. Nhưng tiếc rằng người tính không bằng trời định. Bản nhân tìm thấy sự sống trong cái chết.

Tây Môn Tung cất giọng the thé ngắt lời:

- Câm miệng đi!... Ngươi căn cứ vào đâu mà nói vậy hay chỉ bịa chuyện hoang đường?

- Hoang đường ư? Ha ha! Tây Môn Tung! Không ngờ gã tay sai của mi hãy còn nhân tính. Lúc thuyền bị phá hủy trôi nổi lênh đênh, gã đã thổ lộ thực tình với ta hết.

Không thế thì Tư Đồ Vọng này đã bị chết một cách hồ đồ.

- Người ấy đâu?

- Y chết rồi.

- Ha ha! Tư Đồ Vọng! Nhân chứng vật chứng đều không có, ngươi tưởng chỉ một lời nói của ngươi là võ lâm thiên hạ tin ngay ư?

Cam Đường nấp trong bóng tối tức quá lông tóc đứng dựng cả lên. Chàng không ngờ Tây Môn Tung mặt người dạ thú đến thế.

Chàng chợt nhớ ra câu chuyện công chúa Tôn Quỳnh Giao phái Đông Hải đã tiết lộ là Tư Đồ Sương bị đắm thuyền ngoài biển rồi được cứu sống. Chàng tự hỏi:

- Phải chăng Tư Đồ Sương là con gái ThanhY Kiếm Khách Tư Đồ Vọng? Về địa điểm, về tính danh, về cuộc tao ngộ đều đúng nhau hết. Tư Đồ Sương chắc là con gái lão không còn nghi ngờ gì nữa.

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng sát khí đằng đằng lớn tiếng quát:

- Tây Môn Tung! Chẳng cần võ lâm có tin hay không. Bữa nay giữa ta với mi tất phải có kẻ sống người chết.

Tây Môn Tung bất giác lùi lại một bước, mặt đầy vẻ nham hiểm. Con người giảo quyệt lúc này đã bộc lộ bản tính. Nét mặt giả nhân giả nghĩa biến mất. Hắn cười khằng khặc nói:

- Thế thì ngươi đã được người Phù Tang cứu vớt, lưu lạc trên ba hòn đảo ngoài biển đông, lại may gặp cơ duyên học được kiếm thuật tối cao của phái Vô Song. Ngày nay ngươi quay về Trung Nguyên tìm bản nhân để đòi nợ phải không?

- Đúng thế!

- Ngươi tưởng bản lãnh ngươi hiện nay đủ để hạ sát bản nhân chăng?

- Có thể như vậy.

- Ngươi không có đủ bằng chứng để công bố trên thế gian, nên phải đơn độc giao chiến với bản nhân ư?

- Tây Môn Tung! Mưu kế của mi thiệt xứng với hai chữ “Ma Thánh”, chứ không phải “Võ Thánh”.

- Đáng tiếc là ngươi không suy nghĩ chu toàn. Trước mặt đại biểu các môn phái ngươi không dám bộc lộ chân tướng, thì cuộc đấu này ngươi chết cũng uổng mà thôi.

Còn bản nhân không may có chết về tay ngươi thì các võ lâm Trung Nguyên quyết chẳng buông tha ngươi.

Tư Đồ Vọng cười rộ nói:

- Tây Môn Tung! Bản nhân chỉ cần phanh phui thây mi làm muôn đoạn, lấy máu gột rửa Ngọc Điệp Bảo, còn ngoài ra không cần chi hết.

- Ta e rằng ngươi không làm nổi.

- Đừng nhiều lời! Lấy kiếm ra đi!

- Hẳn thế chứ! Được thử kiếm thuật của đất Phù Tang là một chuyện ta rất lấy làm thích thú.

Hắn nói xong cười lên hô hố ra vẻ khoái trá lắm. Một tên cận vệ áo gấm cởi kiếm đưa cho hắn.

Cam Đường không khỏi hồi hộp, vì đây là cuộc đấu kiếm hãn hữu. Hai bên toàn là những tay kiếm thủ tuyệt luân. Ai sống ai chết khó mà biết trước được.

Thanh Y Kiếm Khách tay phải cầm chuôi kiếm. Mắt lão chiếu ra những tia kỳ quang loang loáng. Hai bên đối diện nhìn nhau, tuy kiếm chưa ra khỏi vỏ mà chẳng khác gì đang giao đấu rồi. Những tay cao thủ tuyệt đỉnh ra chiêu không cần hình sắc.

Họ quyết đấu với nhau bằng ý chí, bằng tinh thần. Ai sơ hở một chút là có thể bị đối phương thừa cơ chém chết trong nháy mắt.

Bầu không khí trong trường cực kỳ khẩn trương. Cam Đường cũng băn khoăn trong dạ.

Mặt trời đúng ngọ rồi xế về tây. Hai người vẫn trơ như phỗng đá.

Không khí tựa hồ đóng kết lại. Nếu không có bóng mặt trời di chuyển thay đổi mọi hình bóng, thì tưởng chừng mọi vật đều đứng yên hết.

- Úi chao!

Một tiếng quát vang! Tiếp theo là tiếng kim khí va chạm. Kiếm quang xoay chuyển trên không trong nháy mắt rồi lại yên lặng tựa như chưa có động tác gì xảy ra.

Cam Đường không hiểu ai ra tay trước. Rút cục chiêu này ngang sức không ai hơn kém.

Bóng người sát vào nhau rồi lại xa ra, chợt phân chợt hợp.

Cuộc đấu mỗi lúc một kinh tâm động phách, tánh mạng của hai bên như treo đầu sợi tóc. Ai sơ hở một chút là lập tức máu đổ đương trường.

Hai bên qua lại năm chiêu vẫn giữ thế quân bình, nhưng phương vị thay đổi. Bây giờ hai người đứng cách nhau chừng hai trượng. Tầm kiếm chém không tới. Tây Môn Tung đổi sang vị trí Thanh Y Kiếm Khách. Còn Thanh Y Kiếm Khách lại xoay lưng vào bốn kiếm thủ áo gấm.

Tây Môn Tung lên tiếng:

- Tư Đồ Vọng! Ngươi còn có di ngôn gì không?

Thanh Y Kiếm Khách tiếng vang như sấm đáp:

- Tây Môn Tung! Chưa biết ta chết hay là mi chết.

- Nhất định ngươi phải chết.

- Thúi lắm!

Đột nhiên bốn tên kiếm sĩ áo gấm đồng thời quát lên một tiếng thật to rồi rút kiếm ra...

Thanh Y Kiếm Khách xoay mình phóng kiếm thần tốc đến nỗi không ai kịp nhìn thấy tựa như ánh chớp nhoáng. Nhưng một chớp nhoáng này đối với tay cao thủ cũng là một thời gian khá dài đủ để đâm chết địch nhân.

Tây Môn Tung cũng xổ tới nhanh như chớp.

Cam Đường không ngờ Tây Môn Tung lại có thủ đoạn hèn mạt này. Chàng nấp ngoài xa mấy trượng có muốn ra tay cứu ứng cũng không thể kịp. Lòng chàng hồi hộp vô cùng.

Thanh Y Kiếm Khách ra chiêu rồi không quay lại nữa. Thanh trường kiếm thuận thế đảo ngược về, dường như lão đã biết trước thủ đoạn của đối phương.

Choang! Lưỡi kiếm chạm nhau tiếp theo là tiếng rên ư ử. Thanh Y Kiếm Khách loạng choạng lùi ra mé bên năm sáu thước. Trán bên trái, trước ngực và cánh tay phải nhuộm máu đỏ hồng. May mà lão không quay lại, thuận thế vung kiếm về đã chống được nửa phần thế công của đối phương. Không thì đúng như lời Tây Môn Tung đã nói là lão nhất định phải chết.

Huỵch huỵch mấy tiếng liền! Bốn tên kiếm thủ áo gấm kế tiếp nhau ngã lăn ra.

Người nào cũng bị chặt giữa đứt thành hai khúc.

Cam Đường bất giác run lên bần bật. Trong chớp mắt Thanh Y Kiếm Khách đã chém được vào lưng bốn tay kiếm thủ hạng nhất trên chốn giang hồ, mà đối phương chưa kịp rút kiếm ra khỏi vỏ. Thân thủ lão như vậy thật là quỷ khốc thần sầu.

Tây Môn Tung dường như đã biết trước diễn biến này. Hắn cũng không quay đầu nhìn lại nữa. Hắn biết là muốn tạo cho mình một cơ hội thì đành phải hy sinh bốn tên thủ hạ. Con người tàn độc đến thế là cùng.

Thanh Y Kiếm Khách run bần bật, mắt trợn lên muốn rách cả mí ra. Lão quát to:

- Tây Môn Tung! Mi không đáng là một võ sĩ mà chỉ là quân đốn mạt trong võ lâm. Hai chữ “Võ Thánh” bị ngươi làm nhơ nhuốc. Con người tiểu nhân vô liêm sỉ như mi mà được tôn làm minh chủ thì thiệt đại biểu các môn phái có mắt mà chẳng khác chi kẻ đui mù.

Tây Môn Tung vẻ mặt đanh ác hỏi lại:

- Ngươi thóa mạ thế đã đủ chưa? Tư Đồ Vọng! Trời sắp tối rồi, bản tòa phải siêu độ cho ngươi.

Hắn nói xong đột nhiên liệng thanh kiếm đi. Hai tay hắn giơ lên, lòng bàn tay xoay về phía trước, tiến lại gần Thanh Y Kiếm Khách.

Thanh Y Kiếm Khách lúc này đã cầm máu không cho chảy ra nữa. Lão giơ thanh kiếm chênh chếch lên, thủ thế như sắp ra chiêu.

Tây Môn Tung còn cách chừng một trượng.

Bịch bịch! Tiếng bước chân trầm trọng dường như chứa đầy sát khí.

Cam Đường nghiến răng, chàng không kể gì đến hậu quả, nhất định chuẩn bị ra tay. Chàng biết là Tây Môn Tung sắp thi triển “Đoạt Nguyên Pháp Chưởng” để phong tỏa công lực đối phương. Thanh Y Kiếm Khách bị thương rồi khó lòng chịu nổi một đòn của hắn.

Hai bên đã vừa tầm công kích. Bầu không khí khẩn trương đến cực điểm.

Cam Đường từ sau phiến đá nhoai người ra. Chàng mở miệng nhưng chưa lên tiếng...

Trong khoảng thời gian chớp nhoáng này, Tây Môn Tung như bị rắn cắn nhảy bật lùi về phía sau ba trượng. Hắn kinh hãi quá, mắt trợn ngược lên nhìn qua mé hữu.

Thanh Y Kiếm Khách lộ vẻ nghi ngờ không hiểu.Cam Đường bỗng ngậm miệng lại. Chàng co thân về nhìn theo hướng mục quang của Tây Môn Tung. Chàng cũng kinh hãi không kém, xuýt nữa bật tiếng la hoảng.

Trên tảng đá tai mèo mé hữu cách chỗ chàng đứng không đầy năm trượng rõ ràng có một bà già tóc bạc đứng đó. Thân hình cùng tướng mạo của mụ này đến chết chàng cũng không quên được. Mụ chính là Âm Ty Công Chúa Tôn Tiểu Hoa, vợ Tử Thần đã bị chôn sống trong thạch động. Mụ lại là Cô Tổ Mẫu Tôn Quỳnh Giao mà nàng đang vào Trung Nguyên tìm kiếm.

Âm Ty Công Chúa vẫn sống trên thế gian đối với Cam Đường không phải là chuyện lạ. Ngày trước lúc mụ sắp chết may được Cam Đường cứu trị. Mụ đã khôi phục công lực rồi thì dù có bị chôn sống trong hang đá, nhưng với bản lãnh thông huyền, mụ rất có thể thoát ra được. Cam Đường sở dĩ kinh hãi vì cặp mắt mụ trước đã đui mù bây giờ sáng lại.

Ánh mắt oán độc của mụ khiến ai nhìn thấy cũng phải bỏ vía.

Bóng người thấp thoáng. Cam Đường chỉ thấy hoa mắt lên một cái, Âm Ty Công Chúa đã vọt vào trong trường.

Lúc này lòng chàng rối rắm vô cùng, không biết nên hành động thế nào.

Âm Ty Công Chúa là một nữ ma đầu tuyệt thế vô song. Bao nhiêu vụ huyết kiếp võ lâm ở Trung Nguyên có thể nói là đều do mụ gây ra. Vì nếu mụ không truyền thụ đến chín phần mười võ công của mình cho Bạch Bào quái nhân thì việc gì xảy ra bao nhiêu vụ huyết kiếp.

Nữ ma đầu còn sống ở thế gian mà cặp mắt sáng trở lại thì hậu quả thiệt là đáng sợ. Nhưng mụ là Cô Tổ Mẫu Tôn Quỳnh Giao, liệu có nhân lúc này trừ được mụ không?

Cam Đường nghĩ thầm:

- Nếu quả Tây Môn Tung là Bạch Bào quái nhân quay lại phản thầy thì bữa nay tất mụ chẳng buông tha hắn. Nhưng mình đã ước định với Nam Cung trưởng lão về mọi hành động lại không thể để hắn chết được.

Cam Đường nghĩ như vậy thành ra hai đằng đều khó xử. Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì thấy Âm Ty Công Chúa đảo mắt nhìn Tây Môn Tung rồi quay lại bảo Thanh Y Kiếm Khách:

- Ngươi hãy lui ra!

Thanh âm của mụ vừa lạnh lẽo vừa kiêu ngạo tựa như người ra lệnh cho đệ tử.

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng ngạc nhiên hỏi:

- Phải chăng tiền bối bảo tại hạ?

- Không bảo ngươi thì còn bảo ai?

- Xin tiền bối cho biết cách xưng hô.

- Ngươi bất tất phải hỏi làm chi.

- Thế thì sao tiền bối lại muốn tại hạ rời khỏi nơi đây?

- Lão thân bảo ngươi rời đi là may cho ngươi đó.

Thanh Y Kiếm Khách không khỏi tức mình. Lão hầm hầm hỏi lại:

- Nếu tại hạ không đi thì sao?

Âm Ty Công Chúa lạnh lùng nói:

- Thế thì vĩnh viễn ngươi không rời khỏi đây được nữa.

Thanh Y Kiếm Khách hắng giọng nói:

- Tại hạ không tin rằng có việc gì nguy hiểm xảy ra cho tại hạ.

Âm Ty Công Chúa lạnh lùng nói:

- Tư Đồ Vọng! Lão thân không muốn giết ngươi. Ngươi đã rõ chưa? Nếu không thì lão thân chẳng phí lời làm chi.

Cam Đường ngấm ngầm lo cho Thanh Y Kiếm Khách. Nếu Âm Ty Công Chúa ra tay thì số phận lão tất dữ nhiều lành ít.

Tây Môn Tung đứng bên vẻ mặt lúc xanh lúc xám, không biết lão nghĩ gì.

Âm Ty Công Chúa ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Ta coi chiêu thức của mi thì biết ngay là thuộc phái Vô Song trên đất Phù Tang.

Xem cách động thủ vừa rồi của ngươi thì công lực đã đạt được đến tám thành. Ở Phù Tang thì ngươi đã vào hạng cao thủ bậc nhất võ lâm rồi đó. Nhưng đối với lão thân thì ngươi quyết không phải là tay đối thủ...

Thanh Y Kiếm Khách run lên hỏi:

- Tại hạ cũng tin lời nói của tiền bối là thật. Nhưng tiền bối hãy cho tại hạ biết đã là võ sĩ thì phải tiến thoái cách nào?

- Cái đó dễ lắm.

Âm Ty Công Chúa nói xong giơ tay vạch lên trên không mấy cái rồi hỏi:

- Môn “Khoái Trảm” của ngươi gồm đủ mười tám thức, liệu có thể phá được chiêu này của lão thân không?

Thanh Y Kiếm Khách biến sắc trầm ngâm một lúc rồi quay lại nhìn Tây Môn Tung lớn tiếng nói:

- Tây Môn Tung! Sau này sẽ có ngày tái hội.

Đoạn lão băng mình chạy xuống núi.

Cam Đường nhìn Âm Ty Công Chúa vạch lên không cũng biết là một chiêu thức kỳ bí, huyền diệu vô cùng, lại gồm đủ công thủ. Thật là một chiêu thức bất luận chưởng hay kiếm cũng không thể đánh vào được. Chiêu này chẳng những không có chỗ nào sơ hở để đối phương đánh tới mà còn có thể ra tay hạ sát đối phương được.

Cam Đường đem kiếm pháp cùng chưởng pháp bản môn ra so sánh. Chàng ngẫm nghĩ hồi lâu thì trong đầu óc bật ra một tia sáng. Chàng tự nhủ:

- Nếu dùng thức thứ mười “Lôi Động Vạn Phương” trong Thiên Tuyệt kiếm pháp phụ vào với chiêu “Thiên Phiên Địa Phục” trong Thiên Tuyệt chưởng pháp thì có thể phá giải được.

Hiện giờ chàng để ý xem Âm Ty Công Chúa đối phó với Tây Môn Tung thế nào.

Âm Ty Công Chúa nhìn Tây Môn Tung một lúc rồi cất giọng the thé hỏi:- Tây Môn Tung! Ngươi trừ diệt Tử Thần rồi ư?

Tây Môn Tung chắp tay thi lễ đáp:

- Không dám! Đó chẳng qua là vì võ lâm mà ra chút sức mọn. Xin hỏi cách xưng hô tôn giá thế nào đây?

- Ngươi đã nghe ai nói đến Âm Ty Công Chúa Tôn Tiểu Hoa bao giờ chưa?

- Phải chăng chính là tôn giá?

- Phải rồi!

- Ủa!

Tây Môn Tung la lên một tiếng kinh hoảng. Sắc mặt tái đi, hắn lùi lại ba bốn bước liền rồi hỏi bằng một giọng run run:

- Tiền bối đến đây để báo thù chăng?

Âm Ty Công Chúa hững hờ đáp:

- Cũng chưa nhất định.

Câu nói của mụ thật cao thâm khôn lường. Cam Đường rất đỗi nghi ngờ. Chẳng lẽ hai người này chưa biết nhau?

Âm Ty Công Chúa không nhận ra Tây Môn Tung vì ngày trước hai mắt mụ đui mù, Tây Môn Tung chỉ cần thay đổi thanh âm là được. Còn Tây Môn Tung mà không nhận ra được Âm Ty Công Chúa thì thật là kỳ.

Rồi chàng tự hỏi:

- Chẳng lẽ Nam Cung trưởng lão đã đoán sai? Tây Môn Tung không phải là Bạch Bào quái nhân chăng? Nhưng bao nhiêu chứng cớ đích xác thì giải thích thế nào đây?

Chắc Âm Ty Công Chúa ẩn thân khá lâu rồi. Vậy Tây Môn Tung cùng Tư Đồ Vọng giao thủ mụ đã trông thấy. Võ công của Tây Môn Tung phần lớn là do mụ truyền thụ, chẳng lẽ mụ không nhận ra được điểm nào ư?

Cứ tình trạng này thì có hai cách giải thích:

Một là Tây Môn Tung không phải là Bạch Bào quái nhân. Có lẽ trưởng lão không biết cả Bạch Bào quái nhân mạo xưng Tử Thần mà cũng không biết mối liên quan giữa Âm Ty Công Chúa và Bạch Bào quái nhân.

Hai là Tây Môn Tung đúng là Bạch Bào quái nhân, nhưng tiêu diệt được con người thế thân kia trong cuộc Sinh Tử đại hội, hắn quyết tâm không thi triển một chiêu thức nào đã học được của Âm Ty Công Chúa.

Cũng có thể họ đã nhận biết nhau rồi nhưng vẫn giả vờ. Bản tính Tây Môn Tung là người thâm độc giảo quyệt thì về điểm này hắn có thể làm được.

Song hai điều phỏng đoán kia hoàn toàn trái ngược nhau thì điều nào có thể đứng vững được?

Cam Đường nín hơi lẳng lặng xem sự thực phát triển, chàng vẫn theo mưu kế của Nam Cung trưởng lão đã dặn. Chàng yên trí Tây Môn Tung sẽ có ngày bộc lộ chân tướng.

Tây Môn Tung lộ vẻ hoảng hốt, giọng nói đã luống cuống. Hắn hỏi:

- Tôn tiền bối! Xin tiền bối cho biết đến đây với mục đích gì?

Âm Ty Công Chúa lạnh lùng đáp:

- Lão thân chỉ muốn coi bản lãnh ngươi thế nào mà trừ diệt được gã Tử Thần vô địch.

- Cái đó...

- Tây Môn Tung! Công lực của ngươi bắt nguồn từ đâu?

- Đó là Thiên Ngọc Điệp tổ truyền cho bản môn.

- Theo chỗ lão thân biết, thì võ học toàn bộ “Ngọc Điệp Thiên” không thể hạ sát được Tử Thần.

Tây Môn Tung trán toát mồ hôi ấp úng đáp:

- Vậy thì bản nhân biết giải thích thế nào đây?

Hắn kêu đối phương bằng tiền bối mà tự xưng là bản nhân thì thật là một lối xưng hô mập mờ. Tuy hắn không dám tự xưng là bản tòa, nhưng cũng không muốn tự hạ địa vị minh chủ võ lâm và đã được các môn phái tôn làm Võ Thánh.

Âm Ty Công Chúa không chịu buông tha, vội nói ngay:

- Bất tất phải giải thích nữa. Lão thân chỉ thử một chút là biết ngay.

Tây Môn Tung mất hẳn vẻ bình tĩnh. Hắn hoảng hốt đáp:

- Tiền bối là một bậc kỳ nhân. Bản nhân không dám càn rỡ.

- Đừng rườm lời nữa. Trong võ lâm ai là người chẳng kêu lão thân bằng nữ ma?

- Nhưng...

- Ngươi không dám ư?

- Bản nhân tự lượng không phải đối thủ của tiền bối.

- Nhưng ngươi đã giết được Tử Thần kia mà?

- Đó có thể là một chuyện may mắn.

- Ngươi đừng nói quanh. Những tay cao thủ quyết đấu sống mái phải nhờ vào chân công thực lực, khi nào có chuyện may mà thắng bao giờ? Trừ phi...

- Theo ý tiền bối thì sao?

- Trừ phi ngươi dùng thủ đoạn đê hèn.

- Sao tiền bối lại nói thế?

- Lão thân chắc là ngươi không địch nổi Tử Thần.

- Tiền bối định đối phó với bản nhân thế nào đây?

- Ngươi hãy biểu diễn thân thủ cho lão thân coi.

- Biểu diễn với tỷ đấu thực sự không giống nhau.

- Lão thân biết vậy, nhưng chỉ cần ngươi biểu diễn chiêu thức.

- Nếu bản nhân không tuân mệnh thì sao?

Âm Ty Công Chúa mắt lộ sát khí, mụ quát lên:

- Thế thì ngươi phải tự động phá hủy đài kỷ niệm này đi.

- Đài đó là do toàn thể võ lâm Trung Nguyên dựng ra, bản nhân phá đi thế nào được.

Âm Ty Công Chúa cười khành khạch nói:

- Lão thân đang muốn cừu địch với tất cả võ lâm đây.

Tây Môn Tung kinh hãi không dám nói gì nữa.

Âm Ty Công Chúa lại nói tiếp:

- Tử Thần chân chính là Viên Thiên Đống đã chết từ sáu chục năm trước. Còn Tử Thần hiện nay không phải là Tử Thần thật. Ngươi giết được hắn cũng là toại nguyện cho lão thân, nên lão thân không muốn giết ngươi. Có điều ngươi phải làm hai việc.

Một là trả về hai tấm chánh phó Huyết Thiếp. Hai là phá hủy thạch đài này. Còn ngoài ra bỏ hết không nói đến.

- Xin tha thứ cho bản nhân không làm được.

- Tại sao?

- Một là tấm Huyết Thiếp đã do đại biểu các môn phái võ lâm giữ lại để tổ chức thành khối liên minh. Hai là thạch đài này của các phái lập ra, bản nhân không làm chủ được.

- Nếu bây giờ lão thân muốn phá đài thì sao?

- Đã vì nghĩa vụ thì sống chết cũng chẳng dám từ nan.

- Hay cho ngươi biết điều nghĩa khí! Lão thân không mượn tay ai cả. Chỉ một mình bắt ngươi phải khai đao!

Mụ vừa nói vừa tiến lại gần Tây Môn Tung...

Tây Môn Tung lùi dần từng bước.

Cam Đường thấy tình thế liền xé mảnh áo ra che mặt đi rồi đứng lên.

Chương 79: Giận phù tang nghi nghờ kiếm khách

Giữa lúc ấy một thanh âm khàn khàn đột nhiên vọng lại:

- Âm Ty Công Chúa đừng quên những lời đã hứa với lão phu.

Âm Ty Công Chúa Tôn Tiểu Hoa nghe tiếng người nói liền dừng bước. Mặt mụ co rúm lại nhăn nheo như da gà.

Một lão già tóc bạc mặc áo vải vàng, tay cầm gậy trúc đầu rồng đi như nước chảy mây trôi vào trong trường.

Cam Đường đã hai lần toan xuất hiện để động thủ mà chưa có cơ hội. Lúc này chàng lại co người vào sau tảng đá, trong lòng rất là nghi hoặc. Chàng không hiểu lão già tóc bạc áo vàng này là nhân vật thế nào? Âm Ty Công Chúa có hứa hẹn gì với lão?

Chỉ trong nháy mắt, lão áo vàng đã vào đến trong trường đứng giữa Âm Ty Công Chúa và Tây Môn Tung.

Tây Môn Tung chăm chú nhìn lão rồi chắp tay nói:

- Té ra là Vũ Văn huynh, trưởng lão phái Kỳ Môn. Nay được gặp đây thật là may mắn.

- Không dám! Vũ Văn Tùng xin tham kiến minh chủ.

Tây Môn Tung muốn nói lại thôi. Coi vẻ mặt hắn thì dường như hắn nóng lòng muốn biết mối liên quan giữa Vũ Văn Tùng và Âm Ty Công Chúa, nhưng không tiện mở miệng.

Vũ Văn Tùng lại chắp tay nói:

- Xin minh chủ hãy quay về. Nơi đây để cho tiểu lão thu dọn.

Tây Môn Tung sửng sốt một chút rồi nói:

- Bản tòa xin theo lời huynh đài rời khỏi nơi đây, nhưng mong rằng sau khi xong việc lại được gặp huynh đài tại Võ Minh.

- Xin tuân mệnh.

Tây Môn Tung băng mình đi ngay.

Âm Ty Công Chúa hằn học nhìn Vũ Văn Tùng nói:

- Vũ Văn Tùng! Lần này lão thân nghe lời ngươi để cho y đi là đã thực hành lời hứa rồi đó.

Vũ Văn Tùng nghiêm trang hỏi:

- Tôn giá đã hứa với lão phu là vĩnh viễn không xuất hiện trên chốn giang hồ nữa kia mà?

- Vì tình trạng bắt buộc, lão thân không làm thế nào được.

- Tôn giá muốn ăn lời, bội ước hay sao?

- Sau khi tâm nguyện thỏa mãn lão thân tự nhiên sẽ tuyệt tích trên chốn giang hồ.

- Âm Ty Công Chúa! Tôn giá định phế bỏ lời ước thật ư?

- Lão thân đã tha cho Tây Môn Tung chạy đi thế là thực hành lời hứa rồi.

Vũ Văn Tùng lớn tiếng:

- Tôn giá đã ước hẹn vĩnh viễn không giết người nữa...

- Có phải ngươi hối hận là đã để cho cặp mắt lão thân sáng lại không?

- Đúng thế! Tại hạ hối hận rồi. Thần Y Vũ Văn Tùng bình sinh chưa từng làm việc gì lầm lỗi. Thế mà lần này thành tội nhân của võ lâm...

Âm Ty Công Chúa cất giọng the thé ngắt lời:

- Vũ Văn Tùng! Lão thân bình sanh chưa từng tha ai, nhưng lão thân hứa rằng vĩnh viễn không hạ sát một người nào của Kỳ Môn phái, như thế còn chưa đủ ư?

Thần Y Vũ Văn Tùng tức quá run lên bần bật. Lão trỏ tay vào mặt Âm Ty Công Chúa mà không nói lên được.

Âm Ty Công Chúa lạnh lùng nói tiếp:

- Vũ Văn Tùng! Lão thân tự nhận là khó lòng biến cải được tính tình độc ác, nếu không thế thì sao lại là vợ Tử Thần.

Thần Y Vũ Văn Tùng biến đổi sắc mặt mấy lần tỏ ra lão tự trách mình. Lão nghiến răng nói:

- Tôn Tiểu Hoa! Giả tỷ ta biết rõ gốc gác mi từ trước thì chẳng những ta không thèm chữa cho mi mà còn tìm cách giết mi nữa.

Âm Ty Công Chúa cười khành khạch nói:

- Về điểm này lão thân cũng đã rõ nên ban đầu mới không tiết lộ tên tuổi. Bây giờ việc đã qua rồi, ngươi chuẩn bị làm gì đây?

- Ta mong rằng mi sẽ bị quả báo.

- Thế thì ngươi tất phải thất vọng vì trên đời này không một ai có thể báo thù được lão thân.

- Mi so với Tử Thần thế nào?

Âm Ty Công Chúa lông tóc đứng dựng cả lên, lớn tiếng quát:

- Vũ Văn Tùng! Nếu ta không nghĩ tới cái ơn ngươi đã chữa mắt cho ta, thì ta xé xác ngươi ra rồi.

Thần Y Vũ Văn Tùng căm giận đến cực điểm. Lão cười gằn nói:

- Tôn Tiểu Hoa! Sao mi không hạ thủ đi? Vũ Văn Tùng này đã gây họa cho võ lâm nên lấy cái chết để chuộc tội.

- Lão thân đã nói là không giết ngươi mà.

- Những lời mi hứa trước không phải là lời nói hay sao?

- Trường hợp bữa trước khác với hôm nay.

- Được lắm! Tôn Tiểu Hoa! Mi nên nhớ rằng bản nhân chữa cho mi được thì cũng giết mi được. Mi hãy chờ xem.

- Nhưng ta e rằng ngươi không còn cơ hội nào nữa.

- Hừ!

Âm Ty Công Chúa không nói gì nữa, xoay mình chạy lại thạch đài.

Bây giờ Cam Đường mới chú ý nhìn đến chân đài kỷ niệm, thì rõ ràng là một ngôi mộ, dùng loạn thạch xếp lên. Trước phần mộ có một phiến đá thiên nhiên dùng làm cái mộ bia vừa khéo. Trên bia khắc có mấy chữ kinh khủng:

“Xương Tử Thần táng tại đây”.

Âm Ty Công Chúa phóng chưởng đánh vào đống đá. Đá vụn tung bay mịt mờ.

Một di thể chưa tiêu hết lộ ra. Tiếng cười the thé lẫn với tiếng phóng chưởng như mưa rào. Chỉ trong nháy mắt tử thi biến mất. Xương tan thịt nát lẫn với đá vụn thành một đống. Mùi hôi thôi xông lên ghê rợn, ngoài năm trượng còn khiến cho người ta phải nghẹt thở.

Cam Đường trông thấy không khỏi phát ớn.

Thần Y Vũ Văn Tùng cũng đứng thộn mặt ra. Lão lộ vẻ kinh hãi đến cực điểm.

Có lẽ vì lão mới đến không nghe thấy câu chuyện đối thoại giữa Âm Ty Công Chúa và Tây Môn Tung, nên lão không biết Tử Thần này không phải là Tử Thần sáu chục năm trước. Không chừng lão còn tưởng Âm Ty Công Chúa phá hủy di cốt của chồng mụ.

Âm Ty Công Chúa phá hủy phần mộ rồi quay về trước thạch đài...

Thần Y Vũ Văn Tùng lạng người một cái tựa lưng vào thạch đài. Tay lão cầm cây trượng đầu rồng. Lão run lên hỏi:

- Mi định làm gì?

Âm Ty Công Chúa giơ tay lên đáp:

- Phá đài này đi!

- Không được!

- Sao lại không được?

- Không được là không được chứ sao.

- Vũ Văn Tùng! Ngươi đừng làm điều chi thái quá. Lão thân tuy đã có lời hứa rồi, nhưng lúc cần cũng giết ngươi được.

- Lão phu tự biết mình không phải là địch thủ của mi. Mi muốn phá đài thì giết lão phu trước đi.

- Ngươi tưởng lão thân không dám ư?

- Dĩ nhiên là mi dám. Mi đã là con ác ma nuốt lời, bội tín, thì còn việc gì là không dám làm nữa?

Âm Ty Công Chúa giơ tay lên nhưng chưa phóng chưởng. Mặt mụ vừa hung dữ vừa thê thảm khiến người trông thấy phải khiếp vía. Mụ dằn từng tiếng:

- Xem chừng lão thân đến phải giết ngươi mất.

Cam Đường nghiến răng nghĩ thầm:

- Nếu mụ nữ ma này mà ra tay hạ sát Thần Y Vũ Văn Tùng thì mình phải đem toàn lực ra mà giết mụ, chẳng quản Tôn Quỳnh Giao sẽ phản ứng thế nào. Nếu không tai họa cho võ lâm chẳng chóng thì chầy sẽ phát ra.

Thần Y Vũ Văn Tùng vẫn thản nhiên, lão trợn cặp mắt tròn xoe hầm hầm nhìn đối phương.

Âm Ty Công Chúa đã mấy lần giơ tay lên nhưng lại hạ xuống, mụ nói:
- Vũ Văn Tùng! Trừ phi ngươi đứng giữ đài suốt đời không thì chẳng thể nào ngăn được lão thân phá hủy thạch đài này.

Mụ nói xong đột nhiên trở gót bỏ đi.

Lúc này trời đã huỳnh hôn, sương chiều buông tỏa. Trước mắt một màu mờ mịt.

Thần Y Vũ Văn Tùng buông tiếng thở dài, miệng lẩm bẩm:

- Vũ Văn Tùng này không kịp suy xét chữa lầm cho ác ma thì còn mặt mũi nào nhìn thấy võ lâm đồng đạo nữa? Trên đã đắc tội với tổ sư truyền đời, dưới lại thẹn mặt với hàng đệ tử. Hỡi ôi...

Chưa dứt lời, lão vung chưởng lên toan đánh vào đầu mình.

- Tiền bối không nên...

Cam Đường la lên rồi nhảy vọt tới trước mặt Thần Y Vũ Văn Tùng. Vũ Văn Tùng giật mình buông tay xuống. Lão nhìn thấy trước mắt có một người che mặt, liền hỏi:

- Ngươi là ai?

- Vãn bối là Cam Đường.

- Ủa! Cam thiếu hiệp! Lão phu nghe danh đã lâu.

- Không dám.

- Thiếu hiệp đến đây từ trước rồi phải không?

Cam Đường vừa kéo tấm khăn che mặt ra vừa nói:

- Đúng thế!

Vũ Văn Tùng lại buông tiếng thở dài, lão hỏi:

- Cam thiếu hiệp! Chắc thiếu hiệp đã nhìn thấy cả rồi chứ?

- Đúng thế!

- Lão phu muốn ủy thác cho thiếu hiệp một việc.

- Nếu vãn bối làm được sẽ xin hết sức.

- Xin thiếu hiệp chuyển lời lên tệ chưởng môn lệnh chúa nói là lão phu đã gây nên chuyện lầm lớn, quyết tự sát để đền tội.

- Tiền bối lầm rồi.

- Lão phu... lầm...?

- Phải rồi! Vãn bối xin càn rỡ nói là tiền bối lỗi lầm vì vô tâm chẳng nên tự trách.

Cái lầm lẫn đã làm nguy hại cho võ lâm thì phải tìm cách ngăn chận. Tự tử không phải là đường lối để giải thoát. Xin tiền bối nghĩ kỹ lại.

Thần Y Vũ Văn Tùng trầm ngâm một lúc rồi xúc động nói:

- Nghe lời kim ngọc của thiếu hiệp, lão phu biết cách tự xử rồi.

Lão cầm trượng, chắp tay thi lễ rồi đi lẹ xuống núi.

Cam Đường phát giác ra có điều kỳ lạ, mùi hôi thối xông lên nồng nặc. Chàng đảo mắt nhìn vào đống xác chết nát. Lòng chàng nghi ngờ tự hỏi:

- Cái thây ma này là Bạch Bào quái nhân hay người đã giả trang làm Bạch Bào quái nhân?

Từ thái độ của Tây Môn Tung cho đến lúc Âm Ty Công Chúa phá tan thi thể hư nát này chàng đã phỏng đoán ra một chút manh mối về vụ nghi án. Đầu óc chàng đi vào cõi tư lự mông lung.

Âm Ty Công Chúa đã sáng mắt lại. Nếu mụ mở cuộc báo thù võ lâm thì hậu quả thiệt là đáng sợ. Chàng tự hối đã lầm lẫn một việc là nghĩ đến ơn riêng của Tôn Quỳnh Giao buông tha kẻ thù chung. Buông tha mụ nữ ma này thì chẳng khác gì xua chó sói vào đàn cừu. Những trận mưa máu gió tanh lại sắp nổi lên khắp giang hồi. Hiện giờ chàng chưa quyết định là nên tìm cách đối phó với Âm Ty Công Chúa hay theo kế hoạch của Nam Cung trưởng lão hoàn thành đại sự kia.

Trong lòng chàng còn ngấm ngầm đau đớn vì nhớ tới mẫu thân Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương và biểu thư Lâm Vân mất tích.

Chàng ngấm ngầm cầu hoàng thiên bảo hộ cho mẫu thân cùng biểu thư được bình yên.

Trời tối rồi. Cam Đường từ trên núi đi xuống. Ngọc Điệp Bảo đã hiện ra trước mắt.

Mối huyết cừu sôi lên sùng sục, nhưng chàng phải nhẫn nại để làm theo kế hoạch của Nam Cung trưởng lão.

Một giờ trước đây chàng lấy Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng làm gương, đồng thời hiểu cách hàm dưỡng, nhẫn nhịn được những điều mà người khác không thể nhẫn nhịn được.

Cam Đường đi quanh Ngọc Điệp Bảo tìm đến chỗ ước hẹn với Nam Cung trưởng lão.

Sau khi Cam Đường rời khỏi Thạch Điệp Phong, nơi đây xuất hiện một bóng người áo trắng.

Người áo trắng chăm chú nhìn đài kỷ niệm ghi công Võ Thánh. Tây Môn Tung tru diệt Tử Thần. Gã hắng giọng luôn mấy tiếng rồi biến vào trong đêm tối.

Nhắc lại Cam Đường đi rất nhanh. Chỉ trong chớp mắt đã được chừng hai mươi dặm.

Giữa lúc chàng đang đi, đột nhiên có tiếng người quát:

- Ông bạn hãy dừng bước!

Cam Đường nghe tiếng vội đứng lại. Chàng nhìn trong bóng tối thấy thấp thoáng có hai bóng người to lớn đứng chắn đường. Một người lên tiếng:

- Xin ông bạn vòng ra xa mà đi.

Cam Đường định thần nhìn lại thì hai đại hán này rõ ràng ăn mặc theo kiểu võ sĩ Đông Hải. Hình ảnh con người tuyệt sắc Tôn Quỳnh Giao bỗng hiện lên trong đầu óc chàng.Chàng lên tiếng hỏi:

- Đi quanh ư? Tại sao vậy?

- Phía trước tệ phái đang có việc riêng, xin ông bạn theo quy củ giang hồ tránh đi.

Cam Đường động tâm hỏi:

- Hai vị phải chăng là môn hạ phái Đông Hải?

- Phải rồi!

- Xin hỏi quý công chúa có ở đây không?

- Ông bạn... là ai vậy?

Vì Cam Đường ăn mặc theo lối nông dân lại trời tối nên hai gã võ sĩ không nhận ra chàng. Có khi hai gã chưa gặp chàng lần nào, chàng đáp:

- Tại hạ họ Cam.

- Cam bằng hữu có quen biết tệ công chúa ư?

- Tại hạ đã được gặp mấy lần.

Gã võ sĩ kia đột nhiên nhớ ra, la lên:

- Úi chà! Cam thiếu hiệp đấy ư?

- Chính là tại hạ.

- Bọn tiểu nhân cam thất lễ.

Cam Đường nói:

- Ông bạn có thể cho tại hạ biết phía trước đã xảy ra chuyện gì không?

Hai gã võ sĩ đưa mắt nhìn nhau rồi một gã đáp:

- Tệ công chúa đang kết thúc một chuyện ân oán về môn hộ.

- Đối phương là ai?

- Một võ sĩ Phù Tang.

- Sao? Võ sĩ Phù Tang ư?

- Phải rồi! Xem chừng y là người Trung Nguyên mà biết cả võ thuật Phù Tang.

Cam Đường lẩm bẩm:

- Phải chăng là lão?

Rồi chàng hỏi lại:

- Danh hiệu võ sĩ đó là gì?

- Y không chịu báo danh nhưng không phủ nhận là võ sĩ Phù Tang.

- Phải chăng là lão già áo xanh?

- Đúng rồi! Sao thiếu hiệp lại biết?

- Lão với quý phái có ân oán gì?

- Đất Phù Tang với Đông Hải có mối thù truyền đời.

- Ủa! Tại hạ có thể đi tới đó được không?

- Xin mời thiếu hiệp.

Cam Đường không kịp chào hai gã võ sĩ đã chạy đi luôn. Cách chỗ hai võ sĩ này chừng nửa dặm, trên một khu đồng cỏ bên đường ba bóng người đứng đối lập nhau.

Người đứng giữa chính là Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng, còn hai người kia thân hình nhỏ bé đúng là Đông Hải công chúa Tôn Quỳnh Giao và Tư Đồ Sương. Hai bên chống kiếm đối lập.

Dưới đất có đến bảy tám tên võ sĩ Đông Hải nằm thẳng cẳng nhưng may chưa đến nỗi mất mạng. Kiếm thuật của Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng ghê gớm vô cùng, thế mà những võ sĩ này chỉ bị thương chứ chưa chết đủ tỏ ra lão không nỡ hạ độc thủ.

Bên ngoài trường có mấy người vừa già vừa trẻ đều là đệ tử phái Đông Hải đứng thành vòng vây ở xa xa.

Cam Đường lặng lẽ tiến vào, không một tiếng động để quan sát tình thế.

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng lạnh lùng lên tiếng:

- Đừng bức bách lão phu phải giết người.

Tôn Quỳnh Giao khích động hỏi:

- Các hạ đã đả thương người đây thì sao?

- Đó là lão phu hãy còn lưu tình.

- Không cần đâu! Bản công chúa một lần nữa xin các hạ báo danh.

- Lão phu xin thanh minh một lần nữa là không thể làm được.

- Đừng tưởng kiếm thuật phái Vô Song đã đến bậc thiên hạ vô song đâu.

- Lão phu không có ý tự phụ như vậy. Nhưng kiếm thuật phái Đông Hải không hiểu cao thâm đến đâu?

- Rồi sự thực sẽ chứng minh.

Thanh Y Kiếm Khách vẫn trầm tĩnh nói:

- Cô nương! Lão phu xin nhắc lại, lão phu không phải là võ sĩ Phù Tang.

Tôn Quỳnh Giao cười lạt hỏi:

- Chẳng lẽ Trung Nguyên cũng đẻ ra một phái Vô Song nữa hay sao?

- Lão phu không cần biện bạch lai lịch với cô nương làm chi.

- Bản công chúa chắc các hạ là lãng nhân ở đất Phù Tang.

- Lãng nhân! Ha ha!

Tư Đồ Sương xẵng giọng:

- Không có gì đáng cười đâu.

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng không cười nữa, vẻ mặt rất nghiêm nghị, lão nói:

- Lão phu trịnh trọng thanh minh có học nghệ phái Vô Song, nhưng bản thân không phải là võ sĩ Phù Tang. Cô nương tin lầm đối thủ rồi.

Tôn Quỳnh Giao nói:

- Môn hộ Phù Tang rất nghiêm cẩn. Các hạ nói vậy khó tin lắm.

Thanh Y Kiếm Khách tỏ vẻ giận dữ nói:

- Lão phu không nỡ sát hại người vô tội. Xin cáo từ.

Tôn Quỳnh Giao cùng Tư Đồ Sương quát lên:

- Các hạ đừng hòng trốn chạy.

Hai luồng kiếm quang vọt lên chém tới Thanh Y Kiếm Khách. Hai thanh kiếm phối hợp với nhau không còn một kẽ hở.

Choang choang! Thanh Y Kiếm Khách vẫn giơ thanh kiếm chênh chếch lên dường như chưa cử động.

Tôn Quỳnh Giao lùi lại bốn năm bước mà người nàng vẫn còn lảo đảo. Thanh kiếm của Tư Đồ Sương thì bị gãy làm hai đoạn. Nàng vừa thẹn vừa giận, nghiến răng ken két, liệng mạnh đoạn kiếm gãy ra. Thế liệng nhanh như tên bắn, tiếng gió rít lên veo véo.

Chương 80: Nghe chuyện xưa thiếu hiệp căm hờn

Thanh Y Kiếm Khách khẽ rung cây kiếm...

Choang!

Trong đêm tối, trên không trung vọt ra một tia lửa sáng. Thanh kiếm gãy bị văng ra xa đến hơn trượng, lão la lên:

- Con nha đầu này! Ngươi bức bách lão phu phải giết ngươi hay sao?

Hai tia mắt sắc bén chiếu vào mặt Tư Đồ Sương. Tư Đồ Sương bất giác run lên.

- Khoan động thủ!

Một bóng người vọt vào trường.

- Ai?

Trong trường, ngoài trường mấy tiếng quát lên.

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng đảo mắt nhìn người mới đến tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi đấy ư?

Cam Đường khoanh tay đáp:

- Chính là vãn bối!

Tôn Quỳnh Giao mắt sáng lên mừng rỡ nói:

- Cam thiếu hiệp!

Cam Đường nghiêng người nhìn Tôn Quỳnh Giao gật đầu. Trong đêm tối, bóng người đẹp lờ mờ chẳng khác gì đóa hoa trong sương. Ngoài vẻ đẹp chàng còn trông thấy ở người nàng một sự quyến rũ ghê gớm.

Cam Đường không dám nhìn lâu. Chàng gật đầu rồi quay sang nhìn Tư Đồ Sương.

Tư Đồ Sương vẫn mặt lạnh như tiền, nàng cũng lên tiếng:

- Kìa Cam thiếu hiệp! May lại gặp đây.

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng đằng hắng một tiếng rồi hỏi:

- Nhai nhi! Ngươi đến đây chắc không phải là ngẫu nhiên. Sao ngươi lại bảo ta khoan động thủ?

- Dĩ nhiên là phải có lý do.

- Tên họ ngươi là chi?

- Vãn bối là Cam Đường.

- Sao? Ngươi là Cam Đường ư?

- Chính phải!

- Lệnh tôn... là ai?

- Tiên phụ là Cam Kính Nghiêu.

Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng trợn mắt lên, chòm râu rung động, da mặt co rúm. Lão loạng choạng lùi lại ba bước, hỏi bằng một giọng vô cùng khích động:

- Ngươi... nói thật đấy chứ?

Thái độ của Tư Đồ Vọng chẳng những khiến cho Cam Đường tâm thần chấn động, mà cả Tôn Quỳnh Giao và Tư Đồ Sương cũng không khỏi kinh hãi.

Cam Đường bề ngoài vẫn thản nhiên, chàng lạnh lùng đáp:

- Dĩ nhiên trên đời chẳng có ai ngu ngốc đi nhận người khác làm cha.

Thanh Y Kiếm Khách tra kiếm vào vỏ. Mắt long lanh ngấn lệ, lão ngửa mặt lên trời nói bằng một giọng rất bi thiết:

- Trời xanh có mắt. Kính Nghiêu huynh không đến nỗi tuyệt tự.

Cam Đường xót xa thân thế bất giác hai hàng lệ nhỏ. Chàng lại nhìn Thanh Y Kiếm Khách thi lễ hỏi:

- Tiền bối với tiên phụ là...

Thanh Y Kiếm Khách bùi ngùi nói:

- Hiền điệt! Kính Nghiêu huynh với ta là chỗ thâm giao. Ta bị gian nhân ám toán lưu lạc hải ngoại. Chẳng ngờ cơn biệt ly biến thành vĩnh quyết. Ta ở cõi ngoài được tin, đau lòng không muốn sống nữa. Vụ huyết kiếp ở Thánh Thành ngươi đã điều tra ra được hung phạm chưa?

- Hung phạm giảo quyệt vô cùng. Hắn không để lại chút dấu vết gì hết...

- Ta nghe tin di thể Kính Nghiêu huynh bị chết về thanh kiếm ba lưỡi của Thủ Tà, con Ma Mẫu...

- Về điểm này điệt nhi đã điều tra được rồi.

- Thế nào?

- Ngày ấy Thủ Tà tẩu thoát nhưng chẳng bao lâu gã cũng chết vì vết thương quá nặng. Thanh Tam Nhận quái kiếm đó bị thất lạc ngay ở chân núi Thái Hàng. Hung thủ muốn gieo vạ cho Cửu Tà Ma Mẫu mà thôi, vì ngày trước tiên phụ đánh nhau với Cửu Tà Ma Mẫu thì Lục Tà bị chết, còn Ma Mẫu và Tam Tà bị trọng thương trốn chạy. Hung thủ dụng tâm thật là nham hiểm vô cùng.

- Tin tức đó ngươi lấy ở đâu ra?

- Chính miệng Ma Mẫu thuật lại.

- Hiện giờ Ma Mẫu ở đâu?

- Mụ chết rồi. Chính điệt nhi đã mai táng cho mụ.

- Trong vụ huyết án Thánh Thành chỉ có một mình ngươi trốn thoát phải không?

- Còn trắc thất của tiên phụ là Lục Tú Trinh.

Thanh Y Kiếm Khách ánh mắt hung dữ lớn tiếng hỏi:

- Mụ đâu rồi?

- Chết rồi!

- Làm sao mà chết?

- Mụ chết về tay Tây Môn Tung một cách cực kỳ thảm khốc.

- Hừ! Mụ chết... chết thế là đáng đời!

Cam Đường hỏi sang chuyện khác:

- Bị gian nhân ám toán, thế thúc phải lưu ly hải ngoại mười mấy năm ư?

- Đúng thế! Việc đó rồi sẽ bàn. Ta hãy giải quyết việc phân tranh trước mắt đã...

Tôn Quỳnh Giao và Tư Đồ Sương nghe đối phương nói là chỗ thế giao với Cam Đường thì biết rằng mình đã hiểu lầm, trong lòng bình tĩnh. Bây giờ hai nàng nghe lão đòi giải quyết mối tranh chấp thì không khỏi khẩn trương trở lại.

Cam Đường vội nói:

- Thế thúc! Bây giờ giải quyết vấn đề này thật là thích hợp.

Thanh Y Kiếm Khách nghi hoặc hỏi:

- Sao mà thích hợp?

Cam Đường nghiêm sắc mặt hỏi lại:

- Thế thúc! Xin phép hỏi thế thúc, ngày gặp nạn trên mặt bể có những ai?

Thanh Y Kiếm Khách nhăn mặt, đau lòng hỏi lại:

- Sao bây giờ ngươi còn hỏi đến chuyện đó?

- Vì điệt nhi có điều muốn thưa lại.

- Hỡi ơi! Thúc mẫu cùng thế muội ngươi đều mắc nạn hết.

- Năm ấy thế muội mấy tuổi?

- Năm tuổi.

- Hiện bây giờ nàng bao nhiêu?

- Đúng mười chín tuổi.

Cam Đường hồi hộp trong lòng, chàng biết rằng mình đã đoán trúng. Chàng quay lại hỏi Tư Đồ Sương:

- Có phải cô nương đã nói là thuở nhỏ gặp nạn ở ngoài bể?

Tư Đồ Sương dường như đã hiểu ra, nàng ngó trộm Thanh Y Kiếm Khách một cái, rồi đáp:
- Đúng thế!

- Cô nương có nhớ lệnh tôn tên húy là gì không?

- Dường như là Vọng thì phải?

- Tư Đồ Vọng?

- Có lẽ đúng... Cam thiếu hiệp...

Thanh Y Kiếm Khách mặt biến đổi từ kinh hãi đến nghi ngờ, từ nghi ngờ đến xúc động. Lão như người mơ mộng, thân hình run lẩy bẩy.

Cam Đường day lại hỏi:

- Thế thúc! Có phải thế muội là Tư Đồ Sương không?

Thanh Y Kiếm Khách môi miệng run lên, hai mắt nhìn chằm chặp Tư Đồ Sương hồi lâu mới đáp:

- Đúng!

Cam Đường quay lại nhìn Tư Đồ Sương nói:

- Bây giờ tại hạ kêu cô nương bằng thế muội. Thế thúc đây là lệnh tôn Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng.

Bầu không khí trong trường đột nhiên như ngưng đọng lại.

Thanh Y Kiếm Khách và Tư Đồ Sương da mặt co rúm, nước mặt chạy quanh. Hồi lâu Tư Đồ Vọng mới nghẹn ngào hỏi:

- Chẳng lẽ đây là mộng ư?

- Gia gia!

Tư Đồ Sương vừa kêu thét lên vừa nhảy xổ vào lòng lão.

Cha con ôm nhau mà khóc.

Bao nhiêu người phái Đông Hải thấy diễn biến đột ngột này đều đứng thộn mặt ra.

Tôn Quỳnh Giao tiến lại gần Cam Đường nói:

- Thiếu hiệp! Thiếu hiệp đến chậm một bước thì hậu quả khó mà tưởng tượng được.

Cam Đường gật đầu đáp:

- Lòng trời xui khiến cho Tư Đồ thế muội trùng phùng lệnh tôn mới có cuộc gặp gỡ này.

Thanh Y Kiếm Khách dứt tiếng bi ai rồi, nhưng Tư Đồ Sương vẫn còn than thở, dường như mối thê lương khổ sở chứa chất mười mấy năm nay bây giờ mới bộc phát ra được.

Tôn Quỳnh Giao tiến lại đỡ Tư Đồ Sương nói:

- Đại thư! Cốt nhục trùng phùng là việc may mắn, hoan hỉ mới phải.

Tư Đồ Sương gạt lệ nói bằng một giọng thê lương:

- Tạ Ơn công chúa!

- Đại thư! Sao đại thư cứ xưng hô như vậy?

- Không thể bỏ lễ nghi được.

- Hiện giờ cốt nhục đoàn viên, chúng ta sắp phải chia tay, nên đổi cách xưng hô hay hơn.

- Không thể được! Công chúa đã có ơn thâm nghĩa trọng cứu cho, dù tan xương nát thịt cũng không báo đáp được...

- Ta có cứu đại thư đâu? Câu nói đó đại thư nên để nói với phụ thân ta. Ta không muốn đại thư xưng hô như vậy.

- Công chúa! Công chúa kêu tại hạ bằng đại thư thì đã sao?

- Đại thư lớn hơn ta, dĩ nhiên ta phải kêu bằng đại thư.

- Tại hạ là phận nô tỳ.

- Thôi không nói nữa! Đại thư kêu ta bằng Giao muội đi.

Tư Đồ Sương nói lí nhí:

- Giao muội.

Tôn Quỳnh Giao sung sướng cầm lấy tay Tư Đồ Sương, nàng hỏi:

- Đại thư! Đại thư cùng lệnh tôn lâu ngày xa cách, nay mới gặp mặt cần nói chuyện nhiều, ta hãy về lữ điếm nên chăng?

Tư Đồ Sương quay lại nhìn Thanh Y Kiếm Khách hỏi:

- Gia gia! Ý gia gia thế nào?

Thanh Y Kiếm Khách quay lại hỏi Cam Đường:

- Điệt nhi! Điệt nhi tính sao?

Tôn Quỳnh Giao nhìn Cam Đường bằng cặp mắt sâu thẳm rồi cướp lời:- Chắc Cam thiếu hiệp cũng vui lòng.

Cam Đường không sao được đành nói:

- Xin mời thế thúc.

Thanh Y Kiếm Khách đảo mắt nhìn bọn đồ đệ phái Đông Hải rồi khẽ nói:

- Tôn cô nương! Lão phu vì có chuyện riêng không thể tiết lộ danh tính lai lịch với cô nương để gây nên một vụ hiểu lầm, làm bị thương quá nhiều quý đệ tử, trong lòng rất áy náy.

- Tiền bối dạy quá lời. Bọn chúng càn rỡ, mong tiền bối lượng thứ cho.

* * * Ngoài thành Khai Phong trên Sĩ Hoạn thành đài treo đèn kết hoa thiệt là rực rỡ, nhà khách sạn Kinh Hoa canh giữ rất nghiêm.

Trời đã gần sáng. Trên cửa sổ nhà chính sảnh dưới ngọn đèn hồng thấp thoáng hai bóng người một già một trẻ. Hai bóng người này chính là Thanh Y Kiếm Khách Tư Đồ Vọng với Cam Đường.

Hai người được Tôn Quỳnh Giao thiết đãi yến tiệc rất lịch sự. Ăn uống xong hai người liền vào trong phòng để bàn việc cơ mật. Những võ sĩ bộ hạ phái Đông Hải canh gác suốt đêm.

Cam Đường nhắc lại câu chuyện, chàng hỏi:

- Thế thúc! Hôm nay thế thúc đã bảo Lục Tú Trinh chết thật đáng kiếp là nghĩa làm sao?

Thanh Y Kiếm Khách thở dài, trầm giọng nói:

- Lòng người nham hiểm không biết đâu mà phòng. Phụ thân ngươi ngẫu nhiên cứu được một đứa con gái yếu ớt. Thị tự xưng là con một vị quan lớn về hưu trí bị cừu nhân hãm hại đến nỗi gia phá thân vong, còn lại tấm thân trơ trọi lênh đênh. Phụ thân ngươi thương thị là một tiểu thư gia thế, thu dụng nuôi dưỡng. Thị cảm ơn, xin làm thiên phòng để báo đáp...

Cam Đường hỏi xen vào:

- Phải chăng thị là Lục Tú Trinh?

Thanh Y Kiếm Khách nghiến răng đáp:

- Đúng thế! Thị là sư muội Tây Môn Tung.

- Ngươi hãy nghe ta nói đã. Tây Môn Tung tỷ võ với phụ thân ngươi bị bại, rồi hắn phụng thị phụ thân ngươi như một vị thần minh, thường thường ra vào trong Thánh Thành. Phụ thân ngươi đối đãi với hắn như người tri kỷ. Một lần phụ thân ngươi có việc phải xa nhà. Tây Môn Tung cùng Lục Tú Trinh đang có cuộc tụ hội ngấm ngầm trong vườn hoa, bị ta vô ý bắt gặp. Thế là mối liên quan giữa hai người bị đổ bể. Ta chưa kịp báo tin cho phụ thân ngươi thì thúc mẫu và thế muội ngươi đột nhiên bị người đến trói lại đem lên một chiếc thuyền chở ra Đông Hải...

Thanh Y Kiếm Khách nói đến đây vì khích động quá, ngừng lại một chút rồi mới nói tiếp:

- Khi ấy ta cho là kẻ thù nào mình chưa biết tên, liền lật đật đến Đông Hải. Sau khi lên thuyền quả nhiên thấy vợ con đã bị đối phương kiềm chế. Đối phương không nói rõ nguyên nhân, chỉ bắt buộc ta xa rời Trung Nguyên. Ta ở vào tình trạng ném chuột sợ vỡ đồ, đành đi theo chúng.

Cam Đường rít lên:

- Thật là đáng giết!

Thanh Y Kiếm Khách nước mắt chạy quanh, nói:

- Thuyền ra biển được hai ngày thì tự nhiên bị nổ tung. Toàn thuyền và hai mươi tám thủy thủ đều chết cả. Ta cũng bị trọng thương nhưng chưa chết, may vớ được một mảnh ván thuyền trôi lềnh bềnh. Khéo sao! Người đã ra tay đặt thuốc nổ cũng bị trọng thương và cũng vớ được tấm ván này. Gã không ngờ thuốc nổ mau quá khiến cho gã không kịp trốn đi. Hiển nhiên kẻ đồ mưu muốn cho chết tất. Gã căm hận vô cùng, nói cho ta hay kẻ chủ mưu là Tây Môn Tung...

- Ái chà!

- Vì muốn báo thù ta cố tranh đấu với thần chết. Sau ba ngày lênh đênh trên mặt bể, tấm ván trôi dạt vào bờ một hoang đảo. Ta lại vô tình lượm được một bản kiếm lục của phái Vô Song ở đất Phù Tang, nên mới có ngày nay. Trời còn thương kẻ trung lương.

Thế muội ngươi cũng còn sống mà vì mười mấy năm trời đằng đẳng, cha con không còn nhớ mặt nhau.

- Thế thúc! Theo ý kiến thế thúc thì vụ huyết án nhà điệt nhi phải chăng cũng là lão thất phu Tây Môn Tung gây ra?

- Cứ như bản lãnh hắn trước kia thì làm không nổi.

- Xin thế thúc hãy tạm hoãn việc báo cừu. Điệt nhi đã thương nghị với trưởng lão phái Thiên Tuyệt, ấn định chương trình hành động với mục đích phanh phui vụ bí mật này. Hiện giờ hắn được đồng đạo võ lâm tôn lên làm minh chủ. Việc này phải từ từ hành động để võ lâm hiểu rõ, hầu tránh khỏi những hậu quả tai hại.

- Được rồi! Ta ưng thuận như vậy.

- Điệt nhi muốn thỉnh giáo thế thúc một điều nữa.

- Điều chi?

- Vì lẽ gì mà gia mẫu xảy cuộc chia lìa với tiên phụ?

Thanh Y Kiếm Khách đứng dậy hỏi:

- Mẫu thân ngươi không mắc nạn ư?

- Không! Gia mẫu ra khỏi nhà trước khi xảy vụ huyết án.

- Ngươi nói là mẫu thân xa lìa phụ thân ngươi ư?

- Chẳng lẽ thế thúc không biết việc ấy...?

- Ta không biết! Mẫu thân ngươi hiện giờ ở đâu?

- Gia mẫu... đột nhiên mất tích...

- Sao ngươi không hỏi nguyên nhân nơi mẫu thân ngươi?

Cam Đường lắc đầu đau khổ đáp:

- Gia mẫu nói là chính người cũng không biết rõ nguyên nhân.

- Sao lại thế được?

- Điệt nhi nghe nói...

- Ngươi nghe nói sao?

- Gia mẫu... gia mẫu...

Cam Đường nghẹn họng nói không ra lời.

Thanh Y Kiếm Khách nghi hoặc hỏi:

- Y làm sao?

- Gia mẫu... bất trinh.

Thanh Y Kiếm Khách run run hỏi:

- Ai bảo thế?

- Trước là tự miệng Ma Mẫu, sau lại do Tây Môn Tung và Lục Tú Trinh nói ra. Họ còn bảo điệt nhi không phải là cốt huyết Võ Thánh...

Thanh Y Kiếm Khách đập bàn lớn tiếng:

- Nói láo! Quyết không có việc ấy được.

Cam Đường cúi đầu buồn rầu hỏi:

- Vậy giải thích thế nào được?

- Có kẻ ác tâm mưu đồ chuyện gì nên phao ngôn như vậy.

- Có mưu đồ gì mà phá hủy gia đình người khác? Họ phao ngôn như vậy thì có lợi gì?

- Ta chắc rằng trong vụ này còn có âm mưu ghê gớm.

Giữa lúc ấy, bên ngoài bỗng có thanh âm đàn bà vọng vào:

- Vụ này ta biết rõ.

Cam Đường cùng Thanh Y Kiếm Khách giật mình kinh hãi. Ở ngoài, cuộc phòng bị rất nghiêm mật, hơn nữa bản lãnh hai người như thế mà bị kẻ đứng ngoài nhìn trộm không phát giác ra thì kẻ ấy thật là một nhân vật ghê gớm.

Thanh Y Kiếm Khách dày công hàm dưỡng, Cam Đường cũng đã thấu triệt công phu này, nên trong lòng tuy cực kỳ kinh hãi mà ngoài mặt vẫn ung dung. Hai ngươi đưa mắt nhìn nhau, rồi Cam Đường lạnh lùng cất tiếng hỏi:

- Các hạ là cao nhân phương nào?

Người ngoài cửa sổ đáp:

- Lão thân nào phải cao nhân, chỉ là khách qua đường mà thôi.

Cam Đường đưa mắt cho Thanh Y Kiếm Khách rồi gật đầu ra hiệu. Hai người thong dong đứng dậy, mở cửa đi ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau