HUYẾT THIẾP VONG HỒN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyết thiếp vong hồn ký - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Khe thái hàng ma mẫu bỏ mình

Cam Đường cất giọng lạnh như băng nói:

- Ông bạn đừng phí công nữa. Mười bốn người đồng bọn đã nộp mạng trước ông bạn rồi.

Tử Vong sứ giả toàn thân run lên, lớn tiếng thét:

- Thằng lỏi con! Té ra là mi!

- Ông bạn bảo ta là ai?

- Một thằng lỏi có mẹ không cha!

Câu nói này khác nào nhát kiếm đâm vào trái tim Cam Đường. Hai mắt đỏ sọng, chàng gầm lên:

- Nạp mạng đi!

Bóng người thấp thoáng. Không ai nhìn rõ chàng động thủ thế nào mà đã xách ngược Tử Vong sứ giả lên. Hai tay chàng cầm hai chân hắn. Tấm khăn che mặt rớt xuống để hở nửa bộ mặt.

Ngô Tôn Đức la hoảng:

- Hắn là tổng giáo luyện đại công trong võ trường Dĩ Thủy.

Như vậy đủ chứng minh những võ trường tại các thị trấn lớn đều là nanh vuốt của Bạch Bào quái nhân, hắn lập ra để thu nạp võ sĩ thiên hạ hòng chuẩn bị nhất thống võ lâm.

Cam Đường tức giận như điên không thèm truy cứu lai lịch Bạch Bào quái nhân.

Hai tay chàng kéo mạnh một cái.

Roạc! Tổng giáo võ trường thành Dĩ Thủy đã bị xé làm hai. Máu đỏ chan hòa, ruột gan vung vãi đầy đất.

Quần cái thấy thủ pháp chàng thì khiếp sợ run lên bần bật.

Bất thình lình ngoài cửa các lại có tiếng người the thé vọng vào.

- Thủ đoạn của các hạ thật là tàn độc!

Cam Đường liệng xác chết xuống đất rồi từ từ quay đầu lại. Chàng lại thấy một tên Tử Vong sứ giả xuất hiện. Bầu không khí trở lại khẩn trương.

Cam Đường vẫn chưa nguôi hận, đằng đằng sát khí, chàng nghiến răng hỏi:

- Các hạ lại đến tìm cái chết ư?

Bằng một giọng trầm trầm Tử Vong sứ giả đáp:

- Bản sứ giả đến đây để cảnh cáo các hạ. Món nợ này sẽ trút lên ba phái Thiên Tuyệt, Kỳ Môn, và Đồng Bách. Cả vốn lời tăng gia gấp mười.

Cam Đường trợn mắt muốn rách cả mí ra. Chàng nghĩ rằng mình đã toan ẩn thân thì khi nào còn để lụy cho ba phái. Chàng biết câu nói của Tử Vong sứ giả không phải là lời hăm dọa. Chàng băng mình ra nhanh như chớp, run lên nói:

- Ta hãy xé xác ngươi đã!

Tử Vong sứ giả lùi về khu đất trống. Thanh trường kiếm đã rút khỏi vỏ.

Cam Đường như bóng theo hình rượt tới.

Tử Vong sứ giả run cổ tay một cái. Làn kiếm quang vọt ra đến tám thước. Nguyên một điểm này cũng đủ chứng minh công lực gã này ghê gớm hơn gã trước nhiều.

Nhưng Cam Đường có coi vào đâu? Bây giờ chàng muốn truy cứu lai lịch Bạch Bào quái nhân để chặt đứt mối lo về sau.

Quần cái kéo ồ ra cửa đứng ở hành lang.

Cam Đường mắt lộ sát khí, quắc lên nhìn Tử Vong sứ giả. Chàng nói dằn từng tiếng:

- Nếu ngươi chịu trả lời ta vấn đề này thì ta dung cho được chết toàn thi thể.

- Các hạ nói khoác thế mà không biết thẹn ư?

- Vậy ngươi hãy thử nếm mùi đây.

Tay trái Cam Đường vung lên. Một làn kiếm quang vọt ra che lấy trước mặt chàng.

Tử Vong sứ giả kiếm thuật cực kỳ tinh thông mà cũng không thấy chỗ sơ hở để đánh vào.

Cam Đường đã sẵn Thiên Tuyệt võ học trong mình đâu phải tầm thường. Tay trái chàng xĩa vào giữa làn kiếm quang của đối phương.

Động tác của hai bên nhanh như chớp nhoáng. Quần cái theo dõi cuộc chiến đấu mà không nhìn rõ được ai công ai thủ.

Sầm! Chưởng phong cùng kiếm khí đụng nhau bật lên tiếng rùng rợn.

Tử Vong sứ giả lùi lại năm bước. Thiên Tuyệt chưởng chỉ giơ hờ trên không mà đã phá tan được kiếm khí. Chưởng phong còn đẩy lùi được Tử Vong sứ giả.

Tử Vong sứ giả ánh mắt lộ vẻ kinh hãi.

- Úi chà!

Một tiếng la hoảng vang lên. Tấm khăn che mặt Tử Vong sứ giả bị kéo xuống.

Cam Đường la hoảng vì gã Tử Vong sứ giả này rõ ràng là Kim Văn Hán, một gã thư sinh vẻ mặt thâm hiểm mà chàng đã gặp trong tửu quán đầu cầu Cung Thần.

Kim Văn Hán là thủ hạ của Bạch Bào quái nhân thiệt là một điều không bao giờ Cam Đường ngờ tới. Vậy Bão nhị gia bị đánh chết ở trong tửu quán đúng là kiệt tác của gã rồi.

- Sau này sẽ gặp nhau!

Dư âm chưa dứt thì Kim Văn Hán đã chạy mất không còn thấy đâu nữa.

Cam Đường toan đuổi theo. Nhưng chàng nghĩ rằng nếu mình rời khỏi nơi đây thì gã Tử Vong sứ giả thứ ba lại xuất hiện và mấy chục đệ tử Cái Bang đây không tài nào thoát chết được.

Ngô Tôn Đức tiến lại khom lưng nói:

- Thiếu chủ thật là thần nhân.

Cam Đường tay cầm ống trúc tiêu nói:

- Ngô phân đà chúa! Phân đà chúa cầm lấy cây trúc tiêu trao lại cho Lương trưởng lão quý bang. Tại hạ xin gởi lời cảm ơn.

Ngô Tôn Đức ngạc nhiên lùi lại một bước nói:

- Thiếu chủ! Tiểu nhân không dám tuân mệnh, sợ trưởng lão trách phạt.

Cam Đường ngắt lời:

- Không sao đâu! Phân đà chúa cứ nói tại hạ nhất định trả về là xong.

Ngô Tôn Đức không sao được đành phải thi hành đại lễ rồi đón lấy ống trúc tiêu.

Cam Đường lại nói:

- Ngô phân đà chúa! Tử Thần tàn ngược không phải là vấn đề riêng của một mình quý bang, mà là kiếp vận toàn thể võ lâm. Hết đêm nay đối phương tất lục tìm đệ tử quý đà. Theo ngu ý của tại hạ thì các vị nên lập tức rời khỏi nơi đây để tạm thời tránh ngọn lửa hung dữ là thượng sách.

- Kính tạ lời chỉ giáo. Tiểu nhân xin thi hành ngay.

- Xin hẹn ngày tái ngộ.

- Tiểu nhân đại diện cho toàn thể đệ tử tạ Ơn thiếu chủ.

Mọi người thi lễ xong, Cam Đường rời khỏi Tụ Khôi Các. Lòng chàng rối như mớ bòng bong. Chàng không biết nên đi về hướng bắc để kiếm Ma Mẫu hay hãy tìm Bạch Bào quái nhân để diệt họa hoạn?

Cam Đường tạm thời ẩn thân vào bóng tối để hộ vệ cho Ngô Tôn Đức và bọn đệ tử Cái Bang rút lui bình yên rồi chàng thở phào một tiếng.

Lúc này đã quá nửa đêm, chẳng còn bao lâu nữa là trời sáng. Cam Đường nghĩ rằng bất tất phải tìm nơi nào khác, liền quay lại Tụ Khôi Các tạm nghỉ cho hết đêm.

Chàng nhảy lên nóc nhà nằm ngửa mặt nhìn sao trên trời và tính toán cách hành động.

Sau một hồi suy tính, chàng nghĩ chẳng nên dính vào việc Bạch Bào quái nhân nữa, chỉ còn đợi trời sáng là qua sông tiến về phía bắc để lên núi Thái Hàng lo cho xong vụ công án kia. Còn mọi việc đều buông xuôi hết.

Chàng cảm thấy tấm thân cô độc mà tự thương mình.

Trời sáng rồi, Cam Đường rời khỏi Tụ Khôi Các lên đường đi theo sông Hoàng Hà, gần trưa thì đến bến sống. Chàng đang chờ đợi sang đò, thì đột nhiên một hán tử trung niên mình mắc áo da cừu, đầu đội nón lông lật đật đi đến bên chàng khẽ nói:

- Xin thiếu chủ hãy dừng bước!

Cam Đường hơi giật mình. Chàng quay lại nhìn thì thấy đó là một người lạ mặt, nhưng y lại kêu chàng bằng thiếu chủ. Chàng tưởng y là thuộc hạ phái Kỳ Môn, liền chau mày hỏi:

- Các hạ là ai?

- Ty tòa là phương đàn chủ Phỉ Nhất Minh.

- Ủa! Có chuyện gì vậy?
- Xin thiếu chủ dời gót qua bên đường.

Cam Đường gật đầu. Hai người dắt nhau tới một chỗ hẻo lánh. Hương chủ Phỉ Nhất Minh lại thi lễ nói:

- Ty tòa được bản viện thông tri cho biết thiếu chủ do đường này lên phía bắc, nên đã chờ ở đây một ngày rồi...

- Có việc gì không?

- Thái phu nhân có lệnh dụ xin thiếu chủ đại biểu cho bản môn đến tham dự Sinh Tử đại hội.

Cam Đường kinh ngạc hỏi:

- Ta không hiểu. Xin hương chủ nói rõ cho nghe.

Phỉ Nhất Minh bẽn lẽn cười đáp:

- Ty tòa cam thất lễ. Ty tòa tưởng thiếu chủ đã biết chuyện rồi nên không tường thuật.

Cam Đường vì dọc đường vẫn xa lánh chỗ đông người náo nhiệt nên chàng chẳng nghe được chuyện gì. Chàng cũng cười khà nói:

- Ta chỉ mãi đi gấp thành ra không nghe ai đề cập đến Sinh Tử đại hội. Vậy hương chủ nói chuyện đi.

- Sinh Tử đại hội do Ngọc Điệp Bảo Chúa Tây Môn Tung dựng ra...

- Lại lão ấy ư?

- Các môn phái võ lâm cùng những võ sĩ có danh tiếng đều nhận được thiếp mời.

Y mời chưởng môn hoặc đại biểu các phái cùng nhân sĩ tham dự. Đại hội mở vào ngày rằm tháng tám tới ở trên núi Điệp Thạch Phong phía sau Ngọc Điệp Bảo. Như vậy là còn mười tám ngày nữa.

Cam Đường động tâm hỏi:

- Điệp Thạch Phong ư?

- Phải rồi!

- Chủ ý của đại hội thế nào?

- Tây Môn bảo chúa khiêu chiến với Tử Thần để quyết sống mái. Y mời võ lâm Trung Nguyên đến chứng kiến.

- Tây Môn Tung khiêu chiến với Tử Thần ư?

- Chính thế!

- Lão mời võ lâm Trung Nguyên đến chứng kiến là có ý gì?

- Hai bên quyết đấu kỳ cho một bên chết mới thôi. Nếu Tây Môn bảo chúa bất hạnh mà thua thì võ lâm Trung Nguyên tôn Tử Thần lên làm minh chủ, không được phản bội.

Cam Đường xoay chuyển ý nghĩ rồi hỏi:

- Tây Môn Tung lấy gì làm bằng chứng là đại biểu các môn phái sẽ ứng chịu điều kiện này?

- Theo chỗ ty tòa biết thì Tây Môn Tung đã mở cuộc trưng cầu ý kiến các môn phái lớn và đã được sự đồng ý của mọi người cũng cho rằng nếu không trừ diệt xong Tử Thần thì võ lâm tất đến ngày mạt vận. Tình trạng sáu chục năm trước cũng không thể tái diễn được. Tây Môn Tung lấy việc thiên hạ làm việc mình. Y chỉ biết có chính nghĩa và không cần nghĩ đến sống chết của y nên các phái võ rất khâm phục.

Cam Đường nghĩ bụng:

- Tây Môn Tung có phải là nhân vật điển hình đó chăng? Liệu lão có phải là địch thủ của Bạch Bào quái nhân không? Lão đã biết Bạch Bào quái nhân không phải là Tử Thần ngày trước chưa?

Chàng lại liên tưởng đến vụ con trưởng Tây Môn Tung là Tây Môn Khánh Vân giả trang Tử Thần bị lật mặt nạ rồi tự tử mà chết. Ban đầu chàng có ý hoài nghi giữa Ngọc Điệp Bảo và Bạch Bào quái nhân tất có mối liên quan. Nhưng sau Ngọc Điệp Bảo cũng bị Huyết Thiếp chiếu cố nên lời phỏng đoán của chàng không thể đứng vững được...

Cam Đường lại hỏi:

- Phỉ hương chủ! Thái phu nhân có chỉ thị đặc biệt về vụ này không?

- Ngoài việc thỉnh thiếu chủ đi tham dự đại hội, người không có chỉ thị nào khác.

- Được rồi! Hương chủ cứ việc đi đi!

- Xin thiếu chủ cho biết hành tung.

- Ta đến núi Thái Hàng để điều tra hung thủ đã sát hại hai đời chưởng môn bản phái.

- Ty tòa xin theo hầu để thiếu chủ sai khiến.

- Không có việc gì đâu.

- Vậy ty tòa xin rút lui.

Phỉ Nhất Minh nói xong thi lễ cáo từ rồi đi ngay.

Cam Đường lại quay về bến đò.

Sang sông rồi chàng đi một mạch đến Thái Hàng Sơn. Dọc đường chàng cảm thấy tâm tình nặng như đá đeo. Chàng tự hỏi:

- Cuộc đại hội Sinh Tử của Tây Môn Tung mình có tham dự không? Mình có nên ló mặt ra chỗ quần hào chăng?

Rồi chàng hối hận là đã không dặn Phỉ Nhất Minh chuyển bẩm Thái phu nhân mình không thể tham dự được để nghĩa mẫu cử người khác thay thế. Nhưng chàng nghĩ lại thì cũng không tiện dặn một tên thuộc hạ về vụ này.Chàng tính rằng còn nửa tháng nữa mới đến ngày đại hội. Nếu công việc của mình không có gì trở ngại thì còn kịp trở về để xin Thái phu nhân cử người khác.

Cam Đường đi một ngày một đêm thì đến phía đông chân núi Thái Hàng. Đây là lần thứ ba chàng đến nơi này, ngựa quen đường cũ, chàng không mất công tìm kiếm vào thẳng khe núi đến chỗ Ma Mẫu ẩn thân...

Cam Đường đi vào hang núi chừng hơn dặm thì một cảnh tượng kinh hồn hiện ra trước mắt. Hai người nằm lăn dưới đất và một nam một nữ đang liều mạng tranh đấu.

Chàng lại gần đấu trường thì thấy một người là chưởng môn phái Bách Độc tên gọi Phùng Thiếu Đan, một người là Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ. Cả hai người bị thương rất nặng nằm lăn ra đó và sắp chết đến nơi.

Hai người đang tranh đấu thì một là nữ quái Bạch Phát Hồng Nhan Ma Mẫu và một là lão già gầy đét.

Lần trước Cam Đường đến đây cũng đúng lúc hai người này đang tỷ đấu nội lực và chàng đã phân khai được hai người ra.

Hiện giờ hai bên miệng ứa máu đỏ lòm, chân không đứng vững và đều sắp đến lúc kiệt lực. Cục diện sẽ đưa đến chỗ cả hai bên cùng chết.

Cam Đường đứng cách năm trượng, trong lòng kinh hãi vô cùng. Chàng tự hỏi:

- Lão già kia phải chăng là người Bách Độc Môn? Đúng hắn rồi!

Cam Đường nhớ lại ngày vào tòa miếu hoang, chàng đã gặp một lão già ẩn hiện như ma quỷ và Bạch Bào quái nhân đã kêu lão bằng lão độc vật.

Lạ thay! Ma Mẫu và đối phương cùng ở trong khu núi Thái Hàng này mà sao lại có mối oan cừu không tài nào cởi mở được.

Cả hai bên đang mãi tranh đấu đến chỗ sinh tử, dường như không ai phát giác ra có người mới đến.

Lâu lắm hai người mới đánh ra một chiêu. Tuy nói là một chiêu mà thực ra không thành chiêu thức gì nữa. Họ chỉ giơ tay lên mà thôi, vì cả hai bên đều muốn đánh chết đối phương ngay, nên chẳng có ai giữ thế thủ mà chỉ tấn công.

Sầm, sầm! Cả hai cùng trúng chưởng của đối phương rồi ngã lăn ra. Họ thở hồng hộc, đứng xa ngoài mấy trượng vẫn còn nghe tiếng.

Cả hai mặt mũi đều hung dữ như quỷ sứ, máu tươi không ngớt ứa ra đầy miệng.

Thật là một cuộc đấu vong mạng, ai trông thấy cũng phải kinh tâm động phách.

Chừng nửa khắc, hai bên lảo đảo đứng dậy.

Trong tay lão già khô đét bây giờ có thêm một thanh trường kiếm. Lão loạng choạng cất bước tiến lại.

Ma Mẫu ngón tay run run trỏ vào mặt đối phương, miệng ú ớ nói không ra tiếng.

Hai bên đã gần nhau chỉ còn cách chừng năm thước.

Lão già khô đét quát lên một tiếng như tiếng quỷ gào, đồng thời phóng kiếm đâm tới.

Cam Đường biết là tình trạng lúc này rất nguy ngập. Chàng không thể để Ma Mẫu chết về tay lão già được, liền quát lên:

- Dừng tay!

Đồng thời chàng nhảy vọt lại. Nhưng đã chậm mất một giây.

Tiếng rú vang lên!

Thanh trường kiếm của lão già khô đét đã đâm vào trước ngực Ma Mẫu suốt đến sau lưng.

Lão già khô đét cũng kiệt lực, không còn đủ sức rút trường kiếm ra. Lão buông tay ngã ngồi xuống đất.

Ma Mẫu tay nắm chuôi kiếm lảo đảo hai bước rồi ngã ngửa ra.

Cam Đường chạy đến đỡ lấy người mụ.

Lúc mụ sắp lăn xuống, chàng gọi gấp:

- Tiền bối, tiền bối!

Chàng thấy Ma Mẫu không còn thể nào sống được thì rất là thất vọng.

Ma Mẫu nhắm mắt lại, hồi lâu mới mở ra. Mắt mụ đã thất thần, mụ nhìn Cam Đường một lúc rồi thều thào hỏi:

- Ngươi... đã đến đấy ư?

- Tiền bối! Đáng giận là vãn bối đến chậm mất nửa bước.

- Đó là... số mạng... Ngươi đỡ ta đến bên tấm đá kia.

Cam Đường vội ôm Ma Mẫu đến bên phiến đá cách đó chừng ba trượng. Chàng đặt tựa lưng mụ vào đó.

Ma Mẫu nổi lên cơn ho kịch liệt. Cặp mắt mụ vẫn nhắm cày cạy.

Cam Đường hoảng hốt, vội móc một viên Vạn Ứng Đan nhét vào miệng mụ.

Thuốc Vạn Ứng Đan này quả nhiên hiệu nghiệm như thần.

Chỉ trong khoảnh khắc, hơi thở Ma Mẫu đã đều đều. Mụ mở mắt ra, yếu ớt nói:

- Ngươi đến... may còn kịp, chậm chút nữa thì cuộc ước hẹn này đành để kiếp sau.

Cam Đường chỉ sợ Ma Mẫu đột nhiên tắt hơi.

Chàng ngồi gần cúi xuống đặt bàn tay lên huyệt Mạch Căn từ từ thúc đẩy chân nguyên vào người mụ.

Ma Mẫu tinh thần phấn chấn, môi mụ run lên hỏi:

- Hung thủ vụ huyết án Thánh Thành là ai?

Cam Đường trầm giọng đáp:

- Tử Thần!

Ma Mẫu da mặt co rúm lại, hai mắt trố ra hỏi:

- Có phải ngươi nói Tử Thần... xuất hiện lần thứ hai trên chốn giang hồ không?

- Chính hắn!

- Thật thế ư?

- Không sai!

- Ồ! Hay lắm! Thế thì ta không chết... cũng không thể trả được mối hận này... Ta không địch nổi hắn.

Ma Mẫu ngừng một chút rồi hỏi:

- Ngươi giúp ta một việc được chăng?

- Tiền bối cứ nói ra, vãn bối mà làm được quyết chẳng từ chối!

- Nghe nói Võ Thánh Cam Kính Nghiêu chết rồi... trong người còn có ba mươi bảy vết thương... và do một thứ kiếm quái dị gây nên.

- Đúng thế! Vậy thì sao?

Ma Mẫu hít mạnh một hơi rồi nói:

- Thanh kiếm đó là một vật của sư phụ tôi... Ba mươi năm trước mẹ con ta đấu với Cam Kính Nghiêu ở dưới chân núi này. Con ta bị trọng thương rồi mất kiếm, không ngờ Tử Thần lại dùng cây kiếm đó để gây cuộc đổ máu tại Thánh Thành.

Cam Đường bất giác run lên. Dù chàng chẳng phải là cốt huyết họ Cam, nhưng chính chàng đã trải qua vụ Huyết Thiếp đó, chàng cũng không căm hận gì nữa liền hắng giọng hỏi:

- Chắc tiền bối cũng được an ủi một chút rồi thì phải?

Ma Mẫu ngừng một lát rồi đáp:

- Lão thân không tự mình báo thù được, nhưng thực ra vậy cũng an ủi được lòng già...

- Vậy tiền bối còn muốn gì nữa?

- Thanh kiếm đó không nên để lọt vào tay người khác. Lúc y nhận thanh kiếm đã thề là chết thì kiếm mất. Vậy ngươi... kíp tìm cách hủy bỏ thanh kiếm đó đi... giùm ta.

Chương 67: Huyết thiếp Vong hồn ký - Hồi 67

Cam Đường ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp:

- Vãn bối không muốn nói dối. Vụ này e rằng vãn bối không làm được.

- Tại sao vậy?

- Vì vãn bối chuẩn bị rút lui khỏi chốn giang hồ.

- Ủa!

Ma Mẫu thất vọng vô cùng. Vẻ mặt này hiện trên con người sắp chết lại càng đáng ái ngại. Cam Đường liền đánh bạo đáp:

- Thôi được! Vãn bối xin y lời. Nếu gặp cơ hội vãn bối nhất định làm cho bằng được.

- Lão thân ở dưới hoàng tiền cũng cảm ơn ngươi.

- Bất tất phải thế.

- Còn nữa... Lão thân chết rồi nhờ ngươi đem thi thể lên táng trên ngọn núi phía nam khe hang này... bên cạnh mồ các con ta.

- Vãn bối xin vâng lời.

Ma Mẫu nói xong, đờm rút lên cổ khò khè, xem chừng mụ sắp tắt thở đến nơi.

Cam Đường tới đây với mục đích hỏi cho ra hung thủ đã hạ sát nghĩa phụ cùng nghĩa huynh. Nếu Ma Mẫu chết đi chàng chưa kịp hỏi thì thật là uổng. Chàng lại lập tức thúc chân nguyên vào rồi vội hỏi:

- Tiền bối! Còn điều kiện của tiền bối nữa.

Ma Mẫu đảo mắt hai cái. Nhờ chân nguyên của Cam Đường trợ lực, mụ lại hồi tỉnh. Mụ ấp úng:

- Chính là... Quỷ Kiếm Sầu... Phùng Nhất Âu.

- Phải chăng y là chưởng môn đời trước của Bách Độc Môn?

- Đúng thế!...

Cam Đường như người bị dội một thùng nước lạnh vào mặt, chàng run lên hỏi:

- Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu chết rồi phải không?

- Lão chưa chết.

- Sao? Lão chưa chết ư?

- Phải rồi!... Nhưng lão sợ báo thù... nên phao ngôn là đã chết rồi... Thực ra lão đóng cửa tiềm tu.

- Ủa!

- Vụ công án này chính lão thân được mục kích... vì thế mà lão không chịu buông tha lão thân.

- Hiện giờ lão ở đâu?

Ma Mẫu phải cố sức mới giơ tay lên được để trỏ vào lão già khô đét còn nằm cách đó ba trượng.

Cam Đường bầu máu nóng sôi lên sùng sục. Chàng quên hết mọi sự, nhảy vọt lại run lên hỏi:

- Hắn đấy ư? Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu! Thế thì hay lắm! Không ngờ chuyến đi này lại gặp may đến thế!...

Cam Đường đang nói chợt phát hiện có điều khác lạ. Chàng cúi xuống thì Ma Mẫu đã tắt thở rồi.

Cam Đường nỗi lòng thương xót, chàng rút thanh trường kiếm ở trước ngực Ma Mẫu ra, miệng lẩm bẩm:

- Tiền bối! Vãn bối không biết lấy gì trả ơn tiền bối đã cho hay kẻ thù là ai. Nay vãn bối vì nghĩa phụ nghĩa huynh mà báo thù, cũng xin dùng lưỡi kiếm này để an ủi hương hồn tiền bối dưới suối vàng. Vãn bối hạ sát xong hung thủ sẽ tuân mệnh đem di thể tiền bối táng trên đỉnh núi phía nam.

Chàng nói xong cầm thanh trường kiếm tiến lại trước mặt Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu. Trên nét mặt tuấn tú của chàng bao phủ một làn sát khí dày đặc.

Lúc này chàng muốn hạ sát đối phương thật chẳng mất một chút hơi sức.

Món nợ máu truyền tới ba đời ai mà bỏ qua được?

Cam Đường vung kiếm lên lướt qua cổ Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu nhưng chưa chạm da thịt đối phương chàng đã thu kiếm về. Mắt lộ sát khí, chàng đảo nhìn cả ba người rồi lấy ra ba viên Vạn Ứng Đan nhét vào miệng mỗi người một viên. Chàng ngồi bên cạnh để chờ đợi.

Chỉ trong khoảnh khắc Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu cùng cha con Phùng Thiếu Đan lục tục hồi tỉnh.

Quỷ Kiếm Sầu công lực thâm hậu hồi tỉnh rồi ngồi dậy được ngay. Lão đảo cặp mắt bâng khuâng nhìn quanh một lượt, day lại chăm chú ngó Cam Đường. Lão khích động hỏi:

- Nữ ma đâu rồi?

Cam Đường lạnh lùng:

- Mụ chết rồi!

- Ủa! Nhai nhi! Ngươi lại đến cứu lão phu lần thứ hai đó ư?

- Các hạ bất tất phải để tâm, vì tại hạ là kẻ đã lạm thi ân huệ mà thôi!

Lúc này cha con Phùng Thiếu Đan cũng đã nghiêng người lên được. Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ run lên nói:

- Y là Thiên Tuyệt Môn thiếu chủ Thi Thiên Đường.

Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu như người bị rắn cắn, giật nảy mình lên, lớn tiếng hỏi:

- Nhai nhi! Ngươi đúng là...

Cam Đường vẫn ngồi yên không nhúc nhích, chàng hững hờ đáp:

- Chính phải!

- Ngươi...

- Ba vị hãy điều dưỡng thương thế cho công lực khôi phục lại rồi sẽ nói chuyện.

Tam đại Quỷ Kiếm Sầu từ ông đến cháu trố mắt nhìn Cam Đường ra chiều nghi hoặc, không hiểu hành động của chàng. Ba người cùng nghĩ bụng:

- Cam Đường không biết rõ chân tình vụ hung án ngày trước, nếu không thì chàng đã thừa lúc họ mất sức đề kháng mà hạ thủ rồi.

Lúc ấy ông cháu ba người vận công điều dưỡng.

Cam Đường mặt lạnh như băng, chàng ngó ba tên độc vật cả già lẫn trẻ mà trong lòng khoan khoái vô cùng. Chàng không ngờ vụ này lại may mắn đến thế. Chàng chẳng mất một chút hơi sức nào mà hoàn thành được điều tâm nguyện thứ nhất cho nghĩa mẫu. Giết kẻ thù rồi chàng không còn bị chuyện gì ràng buộc nữa và có thể tiêu dao tận bên trời góc biển cho hết đời.

Đột nhiên chàng nhớ tới vụ Ma Mẫu mượn sức mình để phục thù thì trong lòng không khỏi rúng động.

Sau chừng một giờ, Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu trị thương xong đứng dậy.

Cam Đường cũng đứng lên, chàng lạnh lùng hỏi:

- Các hạ đã khôi phục công lực chưa?

Quỷ Kiếm Sầu bộ mặt trơ như xác chết thoáng lộ một nụ cười mếu máo, nói:

- Nhai nhi! Lão phu cảm ơn ngươi...

- Bất tất phải cảm ơn.

- Sao ngươi lại nói thế?

- Các hạ đúng là Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu?

- Ồ! Ngươi...

- Chắc là đúng rồi! Ba mươi năm trước cha con chưởng môn Thi Lỗi phái Thiên Tuyệt bị chết thảm và bị phanh thây, phải chăng là kiệt tác của các hạ?

Quỷ Kiếm Sầu sắc mặt xám ngắt lùi lại mấy bước run lên hỏi:
- Tiểu tử! Ngươi vì vụ đó mà đến đây ư?

- Đúng thế!

- Con dâm phụ kia đã nói cho ngươi biết rồi ư?

Câu nói này chẳng khác nào hắn đã thừa nhận mình chính là hung thủ giết người.

Cam Đường sát khí đằng đằng hắng giọng nói:

- Quỷ Kiếm Sầu! Sở dĩ ta cứu ngươi là để hỏi cho rõ câu chuyện rồi mới hạ sát.

Đồng thời bản thiếu chủ tôn trọng lề luật võ lâm, không giết kẻ đã mất sức chống cự.

Ngươi đã hiểu chưa?

Quỷ Kiếm Sầu cười rộ đáp:

- Tiểu tử! Ngươi bản lãnh bao nhiêu mà dám mở miệng khoác lác đòi giết lão phu?

Xem chừng bữa nay ngươi cũng đi vào đây để bị phanh thây.

Cam Đường giận như điên lên, chàng nghiến răng nói:

- Quỷ Kiếm Sầu! Hiện giờ bọn ngươi có đủ tam đại. Bản thiếu chủ sẽ gia hình các ngươi như các ngươi đã hạ sát hai đời chưởng môn phái Thiên Tuyệt.

Quỷ Kiếm Sầu lại bật lên tràng cười quái dị, lão nói:

- Tiểu tử! Lão phu biết rằng Thi Lỗi chỉ có một thằng con là Thi Thiên Tán đã bị chết ba chục năm trước đây. Thế mà ngươi năm nay nhiều lắm là hai chục tuổi đầu vậy chắc ngươi là đứa con hoang phải không?

Cam Đường nghe câu này như đâm vào ruột. Hai mắt tóe lửa, chàng quát lên:

- Bản thiếu chủ phải chẻ xương mi đốt thành than!

Xoẹt! Kiếm phong rít lên rùng rợn. Kiếm quang lóe ra như ánh ngân hà chụp xuống Quỷ Kiếm Sầu.

Võ học phái Thiên Tuyệt tuy có một đường kiếm đặc biệt, nhưng từ ngày Cam Đường len lỏi vào chốn giang hồ chàng không dùng đến bao giờ. Bữa nay chàng đã hứa với Ma Mẫu là sẽ dùng kiếm để báo thù cho mụ, nên chàng mới mượn thanh kiếm của đối phương vừa rút ở trước ngực Ma Mẫu ra để xuất chiêu.

Phép dùng kiếm cần ở khí tỉnh tâm bình mà Cam Đường ra tay đang lúc điên tiết, tâm khí nhộn nhạo, nên chiêu kiếm của chàng coi bề ngoài rất lợi hại mà không phát huy được công lực đến tột độ. Nếu không thì công lực Quỷ Kiếm Sầu có cao thâm đến mực nào cũng khó lòng tránh thoát.

Chàng đã lĩnh hội tâm pháp trong Thiên Tuyệt Kỳ Thư. Vừa ra chiêu chàng biết mình phạm vào điều khí phi tâm động, liền lập tức ngưng thần tỉnh trí lại.

Quỷ Kiếm Sầu cũng là một nhân vật phi thường. Hắn thấy thái độ Cam Đường mà hoảng hồn, vì hắn không ngờ chàng còn nhỏ tuổi mà đã là tay cao thủ kinh thế hãi tục như vậy. Hắn không dám khinh địch, phải ngưng thần chờ đợi.

Cả hai bên ngưng tụ tâm nhìn nhau và chờ thời cơ ra chiêu để kết quả tính mạng đối phương.

Hai bóng người như quỷ mị từ hai bên tiến vào. Chính là cha con Phùng Thiếu Đan.

Cam Đường giơ trường kiếm chênh chếch lên, đứng sững như một vị thiên thần.

Võ công chàng lên đến mức tối cao. Luồng kình khí vô hình của chàng đã khiến cho cha con Phùng Thiếu Đan phải dừng chân lại ngoài hai trượng không sao tiến thêm được nửa bước.

Tình trạng dằng co kéo dài trong khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà.

Cha con Phùng Thiếu Đan không trầm khí xuống được. Chúng đứng ngoài định tạo cơ hội để cho Quỷ Kiếm Sầu ra chiêu. Hai cha con vừa đưa mắt cho Quỷ Kiếm Sầu vừa xô ra một luồng kình khí.

Cam Đường hơi bị phân tâm.

Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu chụp lấy cơ hội này đánh ra một chiêu mãnh liệt.

Sầm sầm!

Kình khí và kiếm khí chạm nhau. Cha con Phùng Thiếu Đan bị luồng phản lực hất lùi lại ba bốn bước. Cam Đường bị chiêu thức mãnh liệt của Quỷ Kiếm Sầu đánh tới cũng phải lùi lại một bước dài.

Quỷ Kiếm Sầu thấy chiêu đầu thắng thế liền phóng luôn chiêu thứ hai.

Cam Đường sơ ý một chút chỉ là chuyện ngẫu nhiên. Nhưng công lực chàng ít ra cũng còn cao thâm hơn Quỷ Kiếm Sầu đến hai bậc. Chàng lùi lại một cái và đồng thời phóng ra chiêu “Khổng Tước Khai Bình”.

Roạc! Tiếp theo là một tiếng la hoảng. Quỷ Kiếm Sầu vội thu chiêu về lùi lại. Tay áo hắn bị mũi kiếm rạch rách đến hơn thước.

Hai luồng mù đen từ hai bên xô tới. Đó là cha con Phùng Thiếu Đan đã dùng chất độc.

Một mùi hương khác lạ xông vào mũi. Cam Đường bất giác ngẩn người ra.

- Coi chưởng đây!

Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu thừa cơ phóng chưởng ra. Phát chưởng của hắn mãnh liệt phi thường.

Cam Đường bị hất lùi lại đến bảy tám thước.Nhờ viên Tích Độc Châu mà Ma Mẫu đã tặng cho chàng nên chỉ bị nghẹt thở một giây rồi trở lại bình thường ngay.

Chất độc của cha con Phùng Thiếu Đan còn lợi hại hơn chất “Văn Hương Truy Mã” của phái Kỳ Môn nhiều. Muốn giải trừ “Văn Hương Truy Mã” phải có thuốc “Ngự Hương Phiêu Diêu”.

Người nào trúng phải “Văn Hương Truy Mã” là lập tức ngã ngay. Thế mà hiện giờ cha con Phùng Thiếu Đan thấy Cam Đường trúng hai làn độc vụ ghê gớm hơn mà chàng vẫn đứng vững thì không khỏi giật mình kinh hãi.

Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ lại vung hai tay ra phóng chất độc vô hình lần nữa.

Hai mắt Cam Đường cơ hồ tóe máu. Chàng đảo nhìn Bách Độc Công Tử thét lên:

- Phùng Kỳ! Cứ xem một việc mi dùng thuốc độc để sát hại người Thanh Long Bảo thì đủ biết mi là kẻ tàn ác nhất thiên hạ.

Ánh hàn quang lóe lên!

- Úi chao!...

Tiếng kêu chưa dứt Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ đã bị bay đầu ra xa ngoài ba trượng. Máu vọt lên không ngớt, tấm thân gã từ từ đổ xuống.

Quỷ Kiếm Sầu thấy đứa cháu cưng bị giết muốn ra tay giải cứu thì đã không kịp nữa. Hắn gầm lên một tiếng rồi nhảy xổ lại.

Ánh hàn quang lóe lên. Bóng người sát vào nhau rồi lại xa ra. Vai bên trái Quỷ Kiếm Sầu máu chảy đầm đìa, ướt hết cả nửa người.

Phùng Thiếu Đan thấy phụ thân bị thương rút lui, miệng hắn la lên một tiếng bi thảm rồi nhảy xổ vào Cam Đường toan liều mạng.

Cam Đường cũng gầm lên:

- Người thứ hai phải chết là ngươi.

Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu sợ con mình lại đi vào vết xe của đứa cháu liền gầm lên một tiếng rồi nhảy xổ lại. Động tác của ba người thần tốc phi thường. Nhưng theo con mắt tay cao thủ tuyệt đỉnh thì chỉ kém nhau một chút là đủ quyết định hơn thua sống chết.

Oẹ! Tiếp theo là tiếng rên ư ư? và tiếng rú thê thảm đồng thời vang lên!

Phùng Thiếu Đan cả đầu lẫn một bên vai lia thân rớt xuống. Còn nửa người bị hất ra xa hơn trượng.

Cam Đường chém Phùng Thiếu Đan rồi thuận thế ngăn cản thân hình Quỷ Kiếm Sầu đang nhảy xổ đến. Tay trái chàng xoay lại đánh ra một chiêu kiếm kỳ bí tuyệt luân.

Chiêu thức này những người thông thường không thể thi triển được.

Quỷ Kiếm Sầu uốn người đi để tránh nhát kiếm thì khuỷu tay phải hắn bị tay trái Cam Đường đột nhiên xoay lại nắm trúng, làm cho trật khớp. Hắn đau quá không nhịn được phải bật lên tiếng rên la, băng mình lùi lại.

Những động tác này tả thì lâu mà biến diễn không đầy nháy mắt.

Cam Đường nghiến răng nói:

- Quỷ Kiếm Sầu! Ba mươi năm trước mi đã phân thây nghĩa phụ là Thi Lỗi và nghĩa huynh là Thi Thiên Tán của bản thiếu chủ. Bữa nay bản thiếu chủ phải đem ngươi chặt làm tám mảnh.

Quỷ Kiếm Sầu tay và vai bên trái bị trọng thương, tay phải bị sai khớp. Hắn biết rằng nếu còn đánh nữa chỉ có một đường chết. Cặp mắt xanh lè lấp loáng, hắn không nói gì, băng mình vọt đi.

- Chạy đâu cho thoát!

Cam Đường vừa quát vừa thi triển phép “Truy Phong Hóa Ảnh” vọt qua đầu đối phương. Cả hai người cùng hạ mình xuống một lúc.

Cam Đường cầm ngang thanh kiếm đón đầu. Mặt chàng đầy sát khí khiến người trông thấy phải khiếp sợ.

Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu bở vía. Bộ mặt trơ như xác chết co rúm lại không còn ra hình thù gì nữa.

Cam Đường nói dằn từng tiếng:

- Mi nhất định phải chết!

Quỷ Kiếm Sầu bộ mặt nham hiểm hung ác, hằn học đáp:

- Thằng lỏi con! Mi cũng không sống được đâu.

Hắn nghiến mạnh hàm răng vào đầu lưỡi rồi há miệng thổi phù một cái. Một làn mưa máu vọt ra như tên bắn bao phủ cả một trượng vuông.

Cam Đường không ngờ đối phương lại còn thủ đoạn này. Chàng vội múa tít thanh kiếm. Kiếm quang tạo thành một bức màn ngăn trở không để máu bám vào mình. Đồng thời người chàng cũng lùi lại hơn một trượng.

Quỷ Kiếm Sầu loạng choạng hai cái rồi ngã huỵch xuống đất.

Cam Đường cúi đầu xuống nhìn bất giác kinh hồn táng đởm. Thanh kiếm chàng cầm trong tay bị mưa máu phun vào mà thủng đến mấy chục lỗ nhỏ. Như vậy đủ biết chất độc ở máu trong người Quỷ Kiếm Sầu ghê gớm là dường nào! Nếu mưa máu trúng vào người chàng thì dù trong mình đã có Tích Độc Châu không đến nỗi chết ngay, nhưng da thịt cũng bị cháy sém tan nát. Đó là tuyệt chiêu cuối cùng của Bách Độc Môn để hai bên cùng chết. Cam Đường nghĩ tới đây không khỏi ớn lạnh xương sống.

Chàng lại nhìn đến Quỷ Kiếm Sầu thì hắn đã tắt hơi rồi. Hắn trợn mắt há miệng, máu thịt bầy nhầy trông rất ghê rợn. Người hắn tuy chết mà vẻ căm hận còn in trên mặt.

Cam Đường vung kiếm lên chém đầu lão, nhưng chàng không nhẫn tâm phá hủy thi thể hắn nữa.

Nguyên hung thủ đã mất đầu, tâm nguyện đã hoàn thành. Cam Đường thở phào một cái. Chàng chặt ba cái thủ cấp đặt liền vào nhau rồi cởi áo xác chết ra bọc lại cầm trong tay. Chàng liệng thanh kiếm đi rồi cất bước đến bên thi thể Ma Mẫu ngồi nghĩ một chút. Đoạn chàng ôm thi thể Ma Mẫu đi về ngọn núi phía Nam.

Trên đỉnh núi này có một ngôi mộ lớn. Cây cỏ đã rậm um, nhưng chàng còn trông thấy bia mộ lờ mờ khắc lớn chữ “Cửu Tử Hợp Tủng”. Tấm bia này chắc là của Ma Mẫu dựng lên không còn nghi ngờ gì nữa.

Chàng nghĩ tới cuộc ác chiến dưới chân núi Thái Hàng lục tà bị chết, còn tam tà bị trọng thương. Theo lời Ma Mẫu thì chẳng bao lâu tam tà cũng chết nốt. Thế là nữ ma dâm độc đã tìm được thi thể chín đứa con táng vào một chỗ.

Cam Đường liền khoét một cái huyệt bên ngôi mả lớn, đặt thi thể Ma Mẫu vào.

Chàng bỏ cả hạt Tích Độc Châu vào huyệt rồi lấp đất đi. Chàng xoa sạch những chữ viết trên tấm bia rồi đề lại. “Cửu Tà Ma Mẫu Chi Hợp Tủng”.

Mọi việc xong xuôi, Cam Đường cầm ba cái thủ cấp đi xuống. Chàng mới xuống đến lưng chừng núi thì mấy tiếng rú thê thảm, tiếp theo là những tiếng quát om sòm lọt vào tai chàng. Chàng không khỏi động tâm để ý lắng tai nghe thì những thanh âm này phát ra ở ngoài cửa hang. Chàng lật đật chạy như bay ra đó.

Tới cửa hang Cam Đường thấy bốn kiếm sĩ che mặt mặc áo trắng và mấy chục người áo đen đang chiến đấu kịch liệt. Trên mặt đất nằm lăn năm xác chết áo đen.

Cam Đường còn cách không trường chừng năm trượng. Mắt chàng long lên, sát khí bừng bừng.

Cam Đường nhìn cách ăn mặc thì biết bọn kiếm sĩ che mặt mình mặc áo trắng là bọn Tử Vong sứ giả dưới trướng Bạch Bào quái nhân, còn bọn áo đen là đệ tử phái Thiên Tuyệt.

Trên chiến trường Cam Đường còn nhận ra Thần Võ viện chúa Khương Minh Tùng đấu với một tên Tử Vong sứ giả.

Hai người ngang sức không phân thắng bại, ngoài ra hai tên thuộc hạ của viện Thiên Oai là hương chủ Bàn Cửu Nương và hương chủ Phỉ Nhất Minh mỗi người đang chiến đấu với một tên Tử Vong sứ giả nhưng đều kém thế và bị nguy đến nơi rồi. Lại một tên Tử Vong sứ giả khác đang tả xung hữu đột giữa đám đông. Lưỡi kiếm của gã đi tới đâu là người bị thương hay bị chết tới đó.

Một tiếng rú thê thảm vang lên. Lại một tên đệ tử phái Thiên Tuyệt bị chặt đứt làm hai đoạn!

Cam Đường suy nghĩ rất mau. Chàng nhớ ra chuyến này mình lên Thái Hàng đã bảo cho đàn hương chủ Phỉ Nhất Minh viện Thiên Oai biết, nên đệ tử bản môn theo dõi tới đây. Một mặt bọn Tử Vong sứ giả vẫn theo dõi hành tung mình rồi hai bên chạm trán nhau mà phát sinh xung đột.

Lại một tiếng thét vang, một tên đệ tử phái Thiên Tuyệt ngã lăn xuống đất.

Cam Đường ruột gan tan nát nhảy vọt vào trường. Chàng gặp ngay tên Tử Vong sứ giả đang tung hoành giữa đám đông.

Chát! Tiếp theo là tiếng rú rùng rợn. Tên Tử Vong sứ giả này bị Cam Đường đánh hờ một chưởng trên không mà đầu óc vỡ tan, ngã ngay xuống đất.

Tiếp theo là những tiếng reo hò:

- Thiếu chủ! Thiếu chủ!

Cam Đường vẫn không ngừng tay xoay lại đánh tên sứ giả đang đấu với Bàn Cửu Nương. Đồng thời chàng phóng ra một chưởng đánh chết tên sứ giả đấu với Phỉ Nhất Minh.

Huỵch huỵch hai tiếng. Cả hai tên sứ giả chết nhăn thây đường trường.

Bàn Cửu Nương và Phỉ Nhất Minh đang bị nguy cấp, đầu óc hôn mê. Hai người nhìn thấy Cam Đường thì thộn mặt ra.

Cam Đường lại chuyển thân hình về phía Thần Võ viện chúa, chàng lạnh lùng quát:

- Dừng tay!

Chương 68: Hận thân thế, gia đình nỗi sóng

Tiếng quát không to mấy nhưng có uy lực rất mãnh liệt khiến người nghe tiếng phải khiếp sợ. Cả hai bên đều vọt ra ngoài vòng chiến.

Thần Võ viện chúa vội khom lưng thi lễ nói:

- Ty tòa xin tham kiến thiếu chủ!

Cam Đường khoát tay đáp:

- Khương viện chúa miễn lễ!

Chàng quay lại nhìn Tử Vong sứ giả. Tên này bây giờ mới phát giác ba gã đồng bạn đã chết nằm lăn ra đó thì kinh hồn bạt vía, xoay mình cắm đầu toan chạy.

- Mi chạy không thoát đâu!

Thanh âm Cam Đường lạnh lẽo kinh hồn. Người chàng vọt ra chắn đường.

Tử Vong sứ giả biết rằng không tài nào chạy thoát được. Gã đâm liều hỏi:

- Ngươi định làm gì?

Cặp mắt Cam Đường chiếu ra những tia sát khí rùng rợn. Chàng trầm giọng hỏi:

- Tử Thần là ai đã hóa trang? Nói đi!

Tử Vong sứ giả lùi lại một bước run lên đáp:

- Bản sứ giả không thể cho ngươi biết điều đó.

- Mi không tự chủ được đâu.

- Ngươi định làm gì ta?

- Bản thiếu chủ trước nay không dùng thủ đoạn tàn khốc để đối phó với địch nhân. Nhưng bữa nay không giữ thể lệ đó được.

Tử Vong sứ giả vội phóng kiếm ra nhanh như điện chớp.

- Dừng tay!

Cam Đường vừa quát vừa vung tay lên gạt. Ánh hào quang vẽ thành một đường trên không. Thanh kiếm trong tay Tử Vong sứ giả đã không cánh mà bay vọt đi.

Cam Đường lại quát hỏi:

- Ngươi có nói không?

- Không!

- Vậy đừng trách bản thiếu chủ tâm địa độc ác.

Chưa dứt lời chàng phóng ngón tay điểm lên không. Tử Vong sứ giả tránh làm sao được? Gã ngã lăn đùng ra.

- Khương viện chúa!

- Có ty tòa đây!

- Điểm huyệt cho gã biết mùi. Chừng nào gã chịu nói hãy thôi.

- Xin tuân lệnh!

Thần Võ viện chúa Khương Minh Tung liền vẫy tay một cái. Lập tức hai gã đại hán thân thể to lớn, mỗi gã một bên nắm lấy Tử Vong sứ giả.

Thần Võ viện chúa cười ha hả nói:

- Ông bạn! Chắc ông bạn đã nghe tiếng “Nguyên Anh Sưu Hồn” rồi chứ? Đó là một chiêu thức mà phái Không Động dùng để đối phó với những môn đồ đã lừa thầy diệt tổ. Ông bạn thử nếm xem.

“Nguyên Anh Sưu Hồn” là một hình pháp cực kỳ khốc liệt, ai cũng biết tiếng. Kẻ thụ hình muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong. Toàn thân co rúm lại còn bằng một đứa con nít. Dù người xương đồng da sắt cũng không chịu nổi. Người nào đã trải qua hình pháp này là chung thân sẽ thành tàn phế.

Tử Vong sứ giả hồn vía lên mây, thét lớn:

- Thi Thiên Đường! Mi là một đứa lộn giống.

Bọn đệ tử phái Thiên Tuyệt nghe câu này đều biến sắc. Cam Đường đau đớn như bị đâm vào trái tim. Chàng biết Tử Vong sứ giả thóa mạ câu này để chàng căm hận giết gã cho được mau giải thoát mà chàng vẫn không nhẫn nại được. Cặp mắt đỏ ngầu, da mặt co rúm lại. Chàng nhảy xổ tới kéo tấm khăn che mặt của đối phương ra. Mặt gã co rúm lại biến thành bộ mặt của người trung niên. Cặp mắt gã thất thần như một tên tử tù bị đưa ra hành hình.

Cam Đường lạnh lùng quát lên:

- Bây giờ ta thành toàn cho mi!

Đoạn chàng nghiêng chưởng đi như lưỡi đao từ từ đâm vào ngực Tử Vong sứ giả.

Tử Vong sứ giả hai mắt lồi ra, muốn cựa quậy cũng không có sức. Cặp mắt gã nhìn trừng trừng vào bàn tay Cam Đường đang chĩa thẳng ra như lưỡi đao đâm vào trước ngực.

Sột! Cam Đường đâm ngập hết năm đầu ngón tay. Tử Vong sứ giả mắt trợn ngược lên đứt cả khóe ra. Máu cùng nước mắt chảy đầm đìa. Người gã dãy dụa trước khi chết, trông rất thê thảm.

Cam Đường bị đối phương nhục mạ một câu trước mặt thuộc hạ chàng vừa hổ thẹn vừa căm hận như người điên, không còn biết thế nào là tàn nhẫn nữa. Cách giết người của chàng là một đường lối duy nhất để tiết hận và tự an ủi.

Tiếng rú thê thảm như lợn rừng bị chọc tiết khiến người nghe phải sợ run.

Bàn tay Cam Đường lại đâm ngập sâu thêm vào một nửa, Tử Vong sứ giả đau quá mặt co rúm lại trông không còn ra hình người. Mồ hôi lẫn máu chảy ra đầm đìa, vạt áo trắng đỏ lòm. Người gã run lẩy bẩy, gã vừa rú vừa la:

- Xin... thành... toàn...

Gã chỉ mong chóng chết vì lúc này nếu gã còn sống thì không chịu đựng nổi nữa.

Cam Đường sắc mặt xám xanh. Chàng căm hận cả thân thế mình.

Bọn đệ tử phái Thiên Tuyệt đều lộ vẻ khẩn trương. Dĩ nhiên bọn họ không hiểu vì lẽ gì mà thiếu chủ phẫn khích đến như thế.

Sột! Cam Đường đâm ngập vào đến cổ tay!

Tử Vong sứ giả dãy lên đành đạch. Gã không rú được nữa mà chỉ thở hồng hộc.

Cam Đường nghiến răng, nghiêng người đi rút tay ra. Máu tươi vọt lên như mưa chan hòa trên mặt đất bắn ra xa chừng hai trượng.

Tử Vong sứ giả vẫn trợn mắt há miệng, nhưng gã đã tắt hơi rồi.

Cam Đường la lên:

- Liệng gã đi!

Hai tên đệ tử nắm giữ Tử Vong sứ giả vung tay một cái liệng xác gã ra xa ngoài ba trượng.

Cam Đường trước đã tính quay về địa cung để gặp nghĩa mẫu Thái phu nhân một lần nữa, nhưng bây giờ ý định đó đã bị tiêu tan vì tên Tử Vong sứ giả đã kêu chàng bằng quân lộn giống, khiến chàng mất cả dũng khí.

Thực vậy, một kẻ có mẹ không cha thật là một điều nhục nhã không còn cách nào rửa được vết nhơ này.

Cam Đường đứng trơ như tượng gỗ một lúc rồi quay lại nhìn Thần Võ viện chúa cất tiếng:

- Khương viện chúa?

Giọng chàng lạc hẳn đi, Khương Minh Tùng kinh hãi khom lưng nói:

- Ty tòa đang chờ lệnh.

- Các vị sao lại đến đây?

- Ty tòa được Phỉ hương chủ cho hay thiếu chủ nhân điều tra vụ công án các vị chưởng môn đời trước mà lên núi Thái Hàng. Bọn ty tòa đã được lệnh Thái phu nhân phải ngấm ngầm theo dõi thiếu chủ để chờ mật lệnh. Dĩ nhiên bọn ty tòa phải tuân hành. Bốn tên Tử Vong sứ giả lại qua sông trước bọn ty tòa.

- Được rồi! Trong bọc này có ba cái thủ cấp. Xin viện chúa gởi về địa cung thật lẹ.

Đồng thời tìm cách giữ cho khỏi hư nát.

Thần Võ viện chúa bất giác lùi lại một bước hỏi:

- Thủ cấp ư?

Cam Đường hững hờ gật đầu, chàng nói:

- Phải rồi! Bản tòa đã tra xét rõ hung thủ hạ sát hai đời chưởng môn ba mươi năm trước đây. Hung thủ chính là chưởng môn phái Bách Độc tên gọi Quỷ Kiếm Sầu Phùng Nhất Âu. Trong này là thủ cấp tam đại từ ông đến cháu nhà hắn. Vậy Khương viện chúa đưa mau về địa cung để tế điện hầu an ủi vong linh các vị chưởng môn đời trước.

Các đệ tử phái Thiên Tuyệt cả Thần Võ viện chúa đồng thanh bật lên tiếng la hoảng:

- Úi chao!

Bàn Cửu Nương xúc động đến sa lệ. Mụ khom lưng thi lễ nói:

- Thiếu chủ oai thần bao trùm thiên hạ. Thiệt là phúc lớn cho bản môn.

Cam Đường mặt lạnh như tiền thoáng lộ một nụ cười bi thương. Nào ai hiểu tâm sự chàng? Nào ai hay nỗi đau khổ sâu cay của chàng.Thần Võ viện chúa hai tay run lên bần bật đỡ lấy bọc đầu người.

Cam Đường đảo mắt nhìn Phỉ Nhất Minh lên tiếng:

- Phỉ hương chủ!

Phỉ Nhất Minh tiến nhanh lại chắp tay khom lưng kính cẩn nói:

- Ty tòa đây!

- Hương chủ bẩm lại Thái phu nhân xin phái một vị đi tham dự Sinh Tử đại hội, vì bản tòa còn có việc lớn khác phải làm ngay. Đồng thời xin hương chủ bẩm rõ rằng việc này chưa hiểu hung cát ra sao. Nếu xảy chuyện bất trắc thì bản tòa cam phụ Ơn sâu của Thái phu nhân và ngửa trông Thái phu nhân tha tội cho.

- Thiếu chủ...

- Hương chủ bất tất phải nói nhiều! Các vị nên đi đi! Mấy anh em đồng môn bị nạn đây để bản tòa thân hành mai táng hầu tỏ chút lòng thương tiếc đối với họ.

Thần Võ viện chúa, Bàn Cửu Nương, và Phỉ Nhất Minh đều lộ vẻ hoảng hốt băn khoăn, dường như muốn nói mà không dám.

Cam Đường muốn che giấu nỗi thống khổ trong lòng liền khoát tay nói:

- Xin các vị lên đường đi!

Trong đám này thì Thần Võ viện chúa Khương Minh Tùng là người có địa vị cao nhất. Y trịnh trọng lên tiếng:

- Thiếu chủ! Ty tòa cả gan xin thiếu chủ cho biết hành tung đặng trở về phục mệnh Thái phu nhân.

Cam Đường ngấm ngầm nghiến răng đáp:

- Bản tòa đi chuyến này tùy cơ hành động, không có mục tiêu nhất định.

Chàng đã quyết tâm vĩnh biệt giang hồ, nên chỉ tìm lời nói cho xuôi chuyện.

Khương Minh Tùng cùng Bàn Cửu Nương đều là những người giàu lịch duyệt, biết ngay trong lòng Cam Đường có mối tâm sự ngoắt ngoéo. Vì vào địa vị thấp kém nên không dám hỏi nhiều, nhưng ngoài mặt lộ vẻ cực kỳ lo âu.

Cam Đường vờ như không biết. Chàng xoay mình phóng ra một phát chưởng, đất đá bay tung lên. Chớp mắt đã đào thành một cái huyệt sâu.

Bọn Khương Minh Tùng dĩ nhiên không thể thõng tay đứng nhìn. Tuy Cam Đường muốn tự mình ra tay mai táng đệ tử, nhưng mọi người đều động thủ góp sức.

Chỉ trong khoảnh khắc việc chôn cất xong xuôi. Cam Đường đứng đầu đoàn làm lễ phúng điếu. Tuy nghi thức đơn giản nhưng rất long trọng.

Cả thi thể của bốn tên Tử Vong sứ giả cũng được vùi lấp.

Bọn Khương Minh Tùng không dám để Cam Đường giục giã lần nữa, phúng điếu xong liền từ biệt lên đường. Trong lòng mọi người đều nặng trĩu nỗi hoài nghi.

Bây giờ chỉ còn lại một mình Cam Đường cô độc đứng trơ như tượng gỗ ở ngoài cửa hang. Đầu óc chàng trống rỗng. Chàng ngẩng mặt nhìn cỏ váy bóng tà, tựa như con người bị thế gian ruồng bỏ.

Quả thế, trong võ lâm chàng không còn đất đứng hay nói một cách khác là chàng không còn mặt mũi nào trông thấy ai nữa. Cuộc đời võ sĩ của chàng cũng như lúc mặt trời sắp lặn sẽ chìm sâu xuống lòng đất.

Mặt trời lặn, trước khi chìm hẳn xuống đất còn lóe lên những ráng chiều rực rỡ để điểm xuyết cho lúc tối hậu của ban ngày. Nhưng sao chàng lại không có một tí gì trước khi trầm tịch?

Đột nhiên một tràng thanh âm xé bầu không khí lọt vào tai khiến chàng tỉnh lại.

Chàng ngoảnh đầu nhìn ra thì mấy bóng người đang đi tới chỉ còn cách chừng vài trượng. Chàng muốn nhìn xem những người sắp đến là ai. Dòng máu trong huyết mạch chạy rần rần, trái tim đập thình thình, mà chân tay chàng cảm thấy giá lạnh.

Ý niệm ra đi lại hiện lên trong đầu chàng. Người chàng bỗng băng đi...

Bọn người mới đến chỉ còn cách chừng năm trượng, một thanh âm cấp bách vang lên.

- Biểu ca! Đừng đi nữa!

Cam Đường lòng như se lại. Bất giác chàng dừng bước nhưng không dám quay đầu lại. Lúc này chàng có cảm tưởng là chết đi còn dễ chịu hơn. Chàng sợ phải chạm mặt với bất cứ là ai, nhưng không còn cách nào trốn lánh được nữa.

- Hài tử!

Một thanh âm rất dịu hiền đầy vẻ từ ái lọt vào tai Cam Đường. Nhưng đối với chàng thanh âm này không có nghĩa lý gì.

- Hài tử! Hãy quay trở về đã!

Cam Đường nghiến răng xoay mình lại. Trước mặt chàng hiện ra mẫu thân chàng là Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương, biểu thư chàng là Lâm Vân, và hai vị sư huynh.

Cam Đường không biết nên hận mình hay nên tự thương mình. Chàng không nói gì, vẻ mặt xám xanh, da mặt động đậy.

Thái độ của chàng khiến cho Châu Quỳnh Phương phải thộn mặt ra.

Lâm Vân tiến lên hai bước. Nàng nhíu cặp lông mày hỏi bằng một giọng kinh dị:

- Biểu ca! Vụ này là thế nào đây?

Cam Đường đưa mắt nhìn Lâm Vân. Hồi lâu chàng mới ấp úng:

- Vân thư! Ta đối với Vân thư thật là không phải, xin Vân thư đừng hỏi ta nữa.

Lâm Vân biến sắc run run hỏi:

- Biểu ca! Biểu ca cho tiểu muội hay vì lẽ gì...Cam Đường máy môi mấy lần nhưng không nói.

Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương bây giờ nét mặt trở nên kinh ngạc lo lắng, hoài nghi. Bà ta không tài nào nghĩ ra được nguyên nhân vụ này.

Hồi lâu bà mới lên tiếng:

- Hài tử! Con hãy nhìn ta!

Cam Đường đưa mắt nhìn mẫu thân, nhưng vẫn không nói gì.

Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương lộ vẻ bi ai cất giọng run run hỏi:

- Hài tử! Hài tử cho ta hay vì lẽ gì mà ngươi có thái độ này?

Cam Đường cố nén mọi nỗi đau xót và gắng gượng nói lên một câu:

- Mẫu thân! Chắc mẫu thân tự biết rồi!

- Ta... biết làm sao?

- Mẫu thân... thử tự vấn tâm xem...

Rồi chàng nghẹn lời không nói thêm được nữa. Một mặt chàng chưa quên được tình cốt nhục. Một mặt chàng tưởng mẫu thân ngày trước là mỹ nhân tuyệt thế mà có một tâm hồn ti tiện, không giữ mình trong sạch làm điếm nhục cho nhà chồng.

Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương nghẹn ngào một lúc rồi buồn rầu nói:

- Hài tử! Ngươi biến tính rồi!

- Đúng thế! Hài nhi thừa nhận điều đó.

- Ngươi bảo ta tự vấn tâm là nghĩa làm sao?

- Cái đó... mẫu thân tự biết.

- Hài tử! Dường như ngươi căm hận tất cả.

Cam Đường run lên nghiến răng đáp:

- Đúng thế! Hài nhi hận nhiều lắm!

- Ngươi hận điều chi?

Cam Đường hai mắt đẫm lệ, mặt co rúm lại. Chàng hằn học đáp:

- Hài nhi hận mẫu thân đã làm cho hài nhi thành kẻ tội lỗi.

- Hài tử...

Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương vẻ mặt biến đổi. Người bà loạng choạng.

Bà trỏ tay vào Cam Đường nhưng không nói ra lời.

Hai vị sư huynh biến sắc hằn học nhìn Cam Đường, nhưng vẫn ẩn nhẫn không nổi hung.

Lâm Vân mặt như bao phủ một làn sương lạnh, nàng run lên hỏi:

- Biểu ca! Tâm trí biểu ca có tỉnh táo không?

- Tỉnh táo lắm! Nghiêm nghị lắm!

- Vậy mà biểu ca ăn nói với di mẫu như vậy ư?

- Vân thư! Tốt hơn hết là Vân thư đừng hỏi nữa.

- Tiểu muội nhất định hỏi cho ra thì sao?

Cam Đường nước mắt khoanh tròng lớn tiếng:

- Vân thư đừng bức bách ta.

Lâm Vân kinh hãi lùi lại một bước. Rồi nàng không biết là nên thương hay nên giận. Nàng yêu chàng.

Sau khi biết rõ chuyện hiểu lầm đáng lẽ phải trở nên vui vẻ thì đột nhiên chàng lại biến tính. Lòng nàng tan nát. Nàng đứng trơ ra không biết nói gì nữa.

Đại sư huynh tức giận gầm lên:

- Sư đệ! Ngươi hãy nói ra.

Cam Đường hững hờ đáp:

- Không việc gì đến sư huynh. Đừng nói nữa!

- À! Ngươi dám...

- Tiểu đệ nhắc lại lần nữa là sư huynh nói ít chứ!

Nhị sư huynh tức quá quát lên:

- Cam Đường! Chẳng lẽ ngươi muốn tiêu diệt luân thường ư?

Cam Đường hai mắt đỏ ngầu lớn tiếng quát:

- Nhị sư ca đừng bức bách tiểu đệ phải hạ thủ.

Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương giơ tay lên ngăn lại không cho hai người kia nói. Bà tiến tới một bước quát to:

- Nghịch tử! Trong lòng ngươi có điều gì thì nói ra đi!

Cam Đường đau khổ vô cùng. Chàng nói như người ngủ mơ:

- Phải rồi! Nghịch tử! Ta là nghịch tử!

Rồi chàng buột miệng la lên:

- Ai làm ta khổ thế này? Ai đã gây nên cơ cục này? Ai... ai...

Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương toàn thân run lên bần bật. Sắc mặt bà lợt lạt trông gớm khiếp. Trái tim của người từ mẫu hoàn toàn tan vỡ. Bà sa lệ hỏi:

- Ngươi đã nói với a di... là ngươi hận ta?

Cam Đường lấy hai tay bưng mặt đáp bằng một giọng bi thương, đầy phẫn hận:

- Phải rồi! Hài nhi căm hận mẫu thân.

Đại sư huynh là Châu Thừa Võ gầm lên:

- Ta phải đập chết mi!

Rồi y nhảy xổ lại phóng chưởng đánh vào trước ngực Cam Đường.

Binh! Cam Đường nhận lấy phát chưởng chứ không trả đòn. Chàng nói bằng một giọng đầy sát khí:

- Nếu đại sư ca còn động thủ nữa thì tiểu đệ không tha đâu!

Lâm Vân khóc nức lên một tiếng. Nàng rút thanh kiếm ở sau lưng Châu Thừa Võ ra. Ánh hàn quang lấp loáng chụp xuống người Cam Đường.

Cam Đường động tâm muốn ra tay, nhưng một ý niệm khác bỗng nảy ra. Chàng nhắm mắt chờ chết.

Tình cốt nhục vẫn là tình thiêng liêng. Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương đưa ngón tay lên gạt lưỡi kiếm.

Choang! Thanh kiếm bị hất chếch đi nhưng thế vẫn còn mạnh hớt qua vai Cam Đường.

Cam Đường vẫn đứng trơ ra, mắt mở trừng trừng. Mặt chàng xám xanh, không lộ vẻ gì hết. Vai bên trái chàng bị một vết thương dài nửa thước. Máu vọt ra như suối.

Chương 69: Vào biệt phủ dò la động tĩnh

Cả thể xác lẫn tâm hồn Cam Đường tựa hồ trơ ra không còn cảm giác gì nữa.

Cũng có thể là chàng cam tâm chịu chết dưới lưỡi kiếm của Lâm Vân. Mặt chàng bừng đỏ, lạnh lùng không lộ vẻ chi hết.

Lâm Vân sắc mặt lợt lạt vừa khóc vừa la:

- Cầm máu lại! Nếu để chảy mãi ra là chết đấy!

Cam Đường nở một nụ cười thê lương nói:

- Vân thư! Ta nợ Vân thư đã nhiều không cách nào trả được nữa. Vậy ta đem sinh mạng để đền bồi là phải.

Lâm Vân quăng thanh kiếm đi. Nàng tiến lại một bước giơ ngón tay điểm vào vai Cam Đường để cầm máu không cho chảy ra nữa. Nàng xoay bàn tay ngọc tát bốp một cái thật mạnh vào mặt Cam Đường rồi tức giận như điên, hỏi:

- Biểu ca điên rồi ư?

Cam Đường vẫn trơ ra như người gỗ, lùi lại một bước đáp:

- Ta... không điên đâu!

Lâm Vân vừa nóng nảy vừa tức tối. Nước mắt đầm đìa nàng thét lên:

- Vậy thì lẽ gì? Biểu ca nói đi!

Cam Đường nghiến răng. Chàng quay mặt về phía mẫu thân máy môi mấy lần rồi hỏi:

- Mẫu thân! Hài nhi tự biết mình phạm tội bất hiếu. Xin mẫu thân cho hài nhi biết một điều.

Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương ngậm ngùi hỏi:

- Điều chi vậy?

- Hài nhi... chính thức họ gì?

Câu này vừa nói ra mọi người đều giật mình kinh hãi.

Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương lùi lại một bước dài, thét lên:

- Ngươi hỏi vậy là nghĩa làm sao?

Cam Đường nghiến chặt hai hàm răng nói:

- Xin mẫu thân trả lời đi!

- Đương nhiên ngươi họ Cam.

- Họ Cam thiệt ư?

- Sao lại không thiệt?

Mắt Cam Đường nhìn mẫu thân trừng trừng không chớp. Dường như chàng cảm thấy thần sắc mẫu thân đủ chứng minh là bà đã nói thiệt. Bà lộ vẻ vừa thê lương vừa nghiêm trang, chàng không thấy có gì khác lạ.

Cam Đường cảm thấy ý nghĩ của mình lung lay. Chàng tự hỏi:

- Mẫu thân mình khéo che đậy hay là lời đồn đã phao vu, bịa đặt?

Chàng trầm ngâm một lúc rồi hỏi:

- Mẫu thân! Hài nhi muốn biết vì nguyên nhân gì mà mẫu thân bỏ nhà ra đi?

Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương vẻ mặt sầu thảm, cặp mắt long lanh ngấn lệ. Bà đáp bằng một giọng thê lương:

- Hài tử! Cho đến bây giờ mẫu thân cũng chưa rõ tại sao phụ thân ngươi chẳng phân biệt trắng đen đã đuổi ta ra khỏi nhà. Khi ấy ta căm tức đi ngay. Bây giờ ta mới hối rằng sao lúc ấy mình không hỏi rõ nguyên nhân. Nhưng... bây giờ đã chậm mất rồi!

Ta nên...

Tâm sự Cam Đường trở lại cứng rắn. Chàng cho là bà nói dối. Chàng không muốn nhắc lại nữa vì sự thực đã rõ ràng còn căn vặn gốc nguồn làm chi? Dù chàng có biết rõ chân tướng thì làm được chuyện gì?

Cam Đường tưởng chừng như trái tim mình bị tan vỡ đến chảy máu.

Lâm Vân thấy sự tình ngoắt ngoéo, nàng kinh nghi hỏi lại:

- Biểu ca! Sao biểu ca lại nghĩ thế được?

Cam Đường tuyệt vọng thét lên:

- Đừng hỏi ta nữa. Biểu thư cứ nghe người giang hồ đồn đại sẽ rõ.

Rồi chàng băng mình chạy đi.

- Biểu ca! Biểu ca!...

Lâm Vân gọt thét lên, nhưng Cam Đường chạy nhanh như chớp, thoáng cái đã mất hút.

Lâm Vân đứng ngây người ra nhìn về phía Cam Đường chạy đi. Trái tim nàng lại một phen tan vỡ.

Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương lảo đảo người đi rồi ngã lăn ra.

Nhắc lại Cam Đường lòng đau như cắt, cứ cắm đầu chạy như người điên, vượt hết khe hang này qua đỉnh núi kia...

Bỗng một ánh đèn le lói chiếu vào mắt, khiến chàng giật mình tỉnh táo lại. Chàng rời khỏi núi Thái Hàng khá xa rồi. Trước mắt chàng hiện ra một thị trấn.

Đêm đã khuya, đâu đấy ngủ yên rồi. Chàng chẳng hiểu đây là địa phương nào và cũng không biết tại sao mình lại tới đây. Chàng tự hỏi:

- Ta làm gì bây giờ?

Nhưng chàng không tìm ra được câu trả lời.

Một tiếng quát vang bỗng nhiên vọng lại khiến cho thần trí Cam Đường quay về thực tại. Chàng giương mắt lên nhìn thì trước mặt hiện ra một võ sĩ trung niên, cặp mắt loang loáng như hai vì sao. Cam Đường vừa trông đã biết là một tay nội lực thâm hậu.

Phía sau võ sĩ cách chừng tám thước có một cỗ kiệu nhỏ do bốn đại hán áo đen khiêng dừng lại ngay giữa đường. Đòn kiệu đặt trên vai họ coi nhẹ như không.

Vào lúc nửa đêm mà có người khiêng kiệu đi là một việc kỳ dị.

Cam Đường lạnh lùng nhìn võ sĩ. Chàng không nói gì mà cũng không nhúc nhích.

Võ sĩ trung niên lại quát lên:

- Tiểu tử! Đêm hôm khuya khoắt mà còn đến đây thì hiển nhiên không phải là người ngay thẳng.

Trong kiệu có tiếng đàn bà hỏi vọng ra:

- Ai đó?

Võ sĩ trung niên đáp:

- Một gã tiểu tử quê mùa.

- Đây là đâu?

- Gần tới nơi rồi.

Kiệu rèm vén lên một cái, một bộ mặt phấn thò ra ngó qua rồi lại sụt vào ngay, rèm kiệu buông xuống như cũ. Thiếu phụ nói:

- Một gã ăn xin.

- Có đem gã về để hỏi tra không?

- Không cần.

Võ sĩ trung niên giơ tay lên. Một luồng kình lực xô đẩy hất Cam Đường ra xa mấy trượng.

Sáu người và cỗ kiệu lại tiếp tục đi luôn. Chớp mắt đã biến vào trong đêm tối.

Cam Đường bị một đòn khá nặng. Thần trí hoàn toàn tỉnh lại. Lúc người trong kiệu ló đầu ra chàng đã nhìn rõ mặt. Hình ảnh mụ vẫn lập lờ trong đầu óc chàng.

Chàng động tâm hỏi:

- Phải chăng là mụ?

Người trong kiệu chính là kế mẫu Cam Đường mà hiện nay là người tình của Ngọc Điệp Bảo Chúa Tây Môn Tung, tên gọi Lục Tú Trinh.

Lục Tú Trinh xuất hiện lúc này và ở nơi đây khiến cho Cam Đường sinh lòng nghi hoặc. Chàng tự hỏi:

- Nửa đêm mà Lục Tú Trinh còn ngồi kiệu đến chốn hoang dã này làm chi?

Lục Tú Trinh không nhận ra được Cam Đường. Hiện giờ người chàng mặc quần áo vải. Nửa người máu ra ướt đẫm, cát vàng dính vào bê bết trông rất dơ dáy. Huống chi chàng chạy bất tử hồi lâu, áo quần rách tả tơi, trông đúng như một tên khất cái lam lũ. Có ai ngờ chính chàng là thiếu chủ phái Thiên Tuyệt đã đánh bại Tử Thần và được võ lâm coi như thánh thần.

Lúc này đừng nói Lục Tú Trinh không nhận ra chàng mà chính chàng có soi gương cũng không tự nhận ra được mình nữa.

Phát chưởng của võ sĩ trung niên không làm cho chàng bị thương. Lúc ấy trạng thái tâm hồn chàng hoang mang, người chàng bị hất tung đi nhưng nhờ có võ học Thiên Tuyệt kỳ diệu bảo vệ kinh mạch nên chàng không việc gì.

Cam Đường không phát giác ra phía sau lưng cách đó không xa là một khu rừng tòng rậm rạp tối om.

Trong rừng lộ ra một khúc tường vây và một con đường nhỏ lót đá xanh trong rừng đi ra.

Người chàng đang đứng trên con đường nhỏ này nên làm ngăn cản lối đi của người khác.

Mối hận sâu độc giữa chàng và Tây Môn Tung cùng Lục Tú Trinh đã tiêu tan từ khi chàng phát giác thân thế bỉ ổi của mình.

Giữa lúc ấy hai bóng đen từ trong rừng theo con đường nhỏ chạy ra. Trên vai một người có vác một vật đen sì tựa hồ như xác chết.

Khi gã chạy gần đến chỗ Cam Đường thì rung tay một cái, liệng vật đó vào trong bụi rậm.

Đúng là xác chết! Cam Đường nhìn rõ khắp mình tử thi máu thịt bầy nhầy.

Một gã trong hai gã cất tiếng hỏi:

- Ngô nhị! Hay là chúng ta phí thêm một lúc chôn vùi đi, để khỏi bị người khác trông thấy.Gã kia đáp bằng một giọng âm trầm:

- Khỏi lo! Chỉ chừng nửa giờ là thú dữ đến ăn hết, rẽ xương cũng chẳng còn.

- Vậy chúng ta về thôi!

Hai gã áo đen trở gót quay về rừng. Họ chưa phát giác ra có Cam Đường đứng gần đó.

Cam Đường bất giác tiến gần lại mấy bước định thần nhìn kỹ rồi la lên một tiếng thất thanh:

- Úi chao!

Xác chết này chính là Hoàng Vạn Thông, một tên thuộc hạ của viện Thiên Oai bản môn đã cải trang làm Bán Diện Nhân thay Trình viện chúa để nằm vùng trong Ngọc Điệp Bảo. Cam Đường tự hỏi:

- Tại sao Hoàng Vạn Thông bị thảm tử ở đây? Coi tình hình này thì gã đã bị xử tử bằng một cực hình thảm khốc.

Dù Cam Đường trong lòng đã nguội như tro tàn, nhưng đối với Thiên Tuyệt Môn chàng đã chịu ơn rất nhiều mà chưa có chút chi báo đáp, nên chàng vẫn có mối thâm tình.

Chàng liền vội vã lại chôn vùi tử thi cho khỏi bộc lộ. Đoạn chạy biến vào trong rừng như ma quỷ.

Trong rừng này có rất nhiều đồn canh ngấm ngầm mà họ không phát giác ra chàng. Có ra chăng nữa thì cũng chỉ thấy hoa mắt lên một cái là bóng chàng đã mất hút.

Cam Đường vào sâu chừng năm chục trượng thì đến một tòa đại trang viện. Ngoài cổng trang có treo tấm biển để bốn chữ lớn “Thấu Ngọc Biệt Phủ”.

Chàng không nghĩ gì đến lai lịch bốn chữ Thấu Ngọc Biệt Phủ cứ băng mình đi như một làn khói tỏa theo mé bên lẻn vào.

Trong trang đèn thắp sáng choang. Bên ngoài sảnh đường mười tám tay kiếm sĩ mặc áo gấm đứng rải rác trong sân.

Trong sảnh đường, một bàn tiệc lớn bày ra nhưng chỉ có ba người ngồi. Chính giữa Ngọc Điệp Bảo Chúa Tây Môn Tung. Hai bên hắn là hai thiếu phụ trung niên mỹ lệ yêu kiều ngồi bồi tiệc. Một trong hai thiếu phụ này chính là Lục Tú Trinh vừa đi kiệu ở ngoài về. Hai bên bàn tiệc có hai tiểu tỳ áo xanh đang cầm hồ rót rượu.

Cam Đường ẩn thân vào một góc thềm đối diện. Chàng nhìn rõ mọi động tĩnh trong sảnh đường.

Tây Môn Tung thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra với vẻ mặt oai nghiêm chính phái.

Cam Đường trong lòng rất đỗi nghi ngờ. Chàng không hiểu đây là địa phương nào và một người đàn bà nữa là ai?

Theo tấm biển đề Thấu Ngọc Biệt Phủ thì dường như đây là trọng địa của một môn phái, có khi là một phân chi của Ngọc Điệp Môn...

Lục Tú Trinh dường như có vẻ băn khoăn, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn trộm Tây Môn Tung.

Còn người đàn bà kia thì môi trên chúng lên một chút, nét mặt đầy vẻ trào lộng.

Trong trường bề ngoài tựa hồ bình thản mà bên trong ẩn giấu sự gì bí hiểm.

Đột nhiên Tây Môn Tung lớn tiếng gọi:

- Dư Bình!

Lục Tú Trinh hơi biến sắc.

Một bóng người chạy lẹ vào khom lưng đáp:

- Đệ tử đây!

Gã Dư Bình rõ ràng là võ sĩ trung niên vừa phóng chưởng hất Cam Đường rồi đi theo Lục Tú Trinh cùng về đây.

Dưới ánh đèn sáng, Cam Đường thấy gã diện mạo phi phàm, đáng được tặng ba chữ “mỹ nam tử”.

Tây Môn Tung nở một nụ cười bí hiểm nói:

- Dư Bình! Ta đây vẫn coi ngươi là một nhân vật khác thường...

- Đó toàn là nhờ ơn sư phụ tài bồi.

- Ngươi đối với sư cô thật là chu đáo...

- Đệ tử...

- Ngươi hãy nghe ta nói đây. Ta đặc biệt mời ngươi một chén rượu để tỏ lòng yêu mến ngươi.

Dư Bình kinh hãi luống cuống lùi lại một bước, miệng ấp úng:

- Đệ tử không dám... lãnh thọ...

Gã hoang mang quá không nói tiếp được nữa.

Lục Tú Trinh biến sắc gắng gượng nở một nụ cười nói:

- Sư huynh! Đối với một tên đệ tử tưởng bất tất phải thế...

Tây Môn Tung đứng lên cầm chiếc chén rất hoa mỹ rót rượu vào, ngắt lời Lục Tú Trinh:

- Sư muội! Ta thấy gã phục thị sư muội một cách đắc lực nên mời gã một chén rượu, có chi là quá?

Lục Tú Trinh run lên nói:

- Sư huynh! Tục ngữ có câu “kẻ đệ tử phải hết sức phục vụ cho sư phụ...” Tây Môn Tung cười ha hả nói:

- Hay! Một tên đệ tử hết sức phục vụ cho sư phụ! Dư Bình! Lại đây uống đi!

Thiếu phụ kia vẻ mặt càng thêm trào lộng.

Lục Tú Trinh luống cuống hỏi:

- Sư huynh! Khi nào gã dám lãnh thọ tấm lòng thương yêu quá mức của sư huynh?

Tây Môn Tung vẫn tươi cười nói:

- Sư muội! Sư muội nên bảo gã bậc trưởng giả đã ban cho cái gì cũng không được từ chối.Lục Tú Trinh đưa mắt nhìn Dư Bình ra hiệu rồi nói:

- Dư Bình! Ta còn quên mất một việc. Bên ngoài biệt phủ ngươi đã đánh chết một gã ăn xin. Ta e rằng lai lịch gã không phải tầm thường. Ngươi lập tức ra điều tra lại rồi hãy quay về lãnh chén rượu này của sư phụ.

Dư Bình kinh hãi liếc mắt nhìn Tây Môn Tung rồi lại nhìn Lục Tú Trinh ra chiều sợ sệt không biết làm thế nào.

Lục Tú Trinh xẵng giọng:

- Dư Bình! Ngươi dám chống lệnh ta chăng? Ta bảo gì ngươi đã nghe rõ chưa?

Dư Bình run lên dạ một tiếng rồi trở gót toan đi.

Tây Môn Tung không cười, cất giọng lạnh lùng gọi:

- Quay lại đã!

Dư Bình toàn thân run bần bật. Gã quay lại, cặp mắt lộ vẻ kinh hãi vô cùng!

Tây Môn Tung nói:

- Hãy uống chén rượu này đã.

- Đệ tử... xin tuân mệnh.

Gã tiến lên hai bước giơ tay ra đón lấy chén rượu...

Lục Tú Trinh vội vươn tay ra đập vào chén rượu, tức giận hỏi:

- Sư huynh! Sư huynh không nể mặt tiểu muội ư?

Tây Môn Tung từ từ rụt tay về tránh khỏi cái hất tay của Lục Tú Trinh. Hắn sa sầm nét mặt nói:

- Sư muội!

Lục Tú Trinh vẻ mặt xám xanh nghiến răng nói:

- Tiểu muội trong mình khó chịu, xin đi nghỉ thôi.

Mụ nói xong từ từ đứng dậy.

Tây Môn Tung kéo mụ ngồi xuống nguyên vị nói:

- Sư muội! Sư muội không được bỏ dở yến tiệc. Ta sắp xử lý một việc lớn, cần phải có mặt sư muội mới xong.

Lục Tú Trinh sắc mặt lợt lạt...

Tây Môn Tung lại đưa chén rượu ra nói:

- Dư Bình! Ngươi hãy cạn chén này đi!

Dư Bình biết là nguy rồi. Gã ngần ngừ giơ tay ra đón lấy chén rượu. Tây Môn Tung lại giục:

- Uống đi!

Dư Bình đưa chén rượu kề vào miệng...

Lục Tú Trinh muốn há miệng hô lên ngăn lại, nhưng bị Tây Môn Tung đưa cặp mắt dữ dội nhìn mụ.

Dư Bình ngửa cổ lên uống cạn chén rượu. Gã không thấy gì khác lạ, liền hai tay đặt chén xuống nói:

- Tạ Ơn sư phụ.

Tây Môn Tung nhìn Lục Tú Trinh cười khanh khách nói:

- Sư muội! Dường như sư muội rất hoang mang tựa hồ ta đã bỏ thuốc độc vào rượu.

Ha ha!...

Cam Đường núp trong bóng tối trong lòng xiết bao mối nghi ngờ. Chàng nóng ruột vô cùng.

Lục Tú Trinh vẻ mặt dần dần trở lại bình tĩnh, mụ cười chữa thẹn nói:

- Sư huynh thiệt khéo bày trò.

Dư Bình khom lưng thi lễ nói:

- Sư phụ không còn điều chi dạy bảo thì đệ tử xin cáo thoái.

Tây Môn Tung đáp:

- Đừng đi vội! Hãy đứng chờ một bên.

Hắn nói xong lại lấy một cái chén rất đẹp rót rượu vào đưa cho Lục Tú Trinh nói:

- Sư muội! Sư muội một phen đường xa vất vả, ta cũng kính mời một chén.

Lục Tú Trinh biến sắc mấy lần, trỏ tay vào chén rượu trước mặt nói:

- Đây không phải là rượu.

Tây Môn cười hô hố nói:

- Đây là thứ rượu mà sư huynh đã đặc biệt chế ra, người uống vào sẽ được tăng thọ.

Lục Tú Trinh lắc đầu nói:

- Thịnh tình của sư huynh tiểu muội xin tâm lãnh là đủ.

- Sư muội không uống ư?

- Bây giờ tiểu muội say rồi, để đến mai được không?

- Ha ha! Bữa nay có rượu bữa nay say! Sao còn để đến ngày mai?

- Thực tình tiểu muội không uống được nữa.

- Thế cũng được! Nghỉ một chút rồi sẽ liệu.

Hắn nói xong đảo mắt nhìn hai tên tiểu tỳ bảo:

- Trời sắp sáng rồi, các ngươi hãy lui ra.

- Tạ Ơn môn chúa.

Hai tên tiểu tỳ áo xanh thi lễ rồi rút lui.

Tây Môn Tung quay lại nhìn Dư Bình, thấy gã vẫn lộ vẻ hoang mang liền cất tiếng gọi:

- Dư Bình!

- Đệ tử đây!

- Ta hỏi ngươi một câu.

- Đệ tử xin kính cẩn nghe lời.

- Phạm luật phản thầy nên chịu tội gì?

Lục Tú Trinh sắc mặt lợt lạt. Dư Bình như bị Ong đốt, gã ấp úng:

- Cái đó... cái đó...

- Nói đi! Theo lệ luật bản môn phải chịu tội gì?

Dư Bình mồ hôi nhỏ giọt. Hồi lâu mới thốt ra hai tiếng:

- Lăng trì!

- Ngươi nói đúng đó! Đã biết tội chưa?

Dư Bình trợn trừng lùi lại ba bước, ấp úng nói không ra lời:

- Đệ tử... không biết... đã phạm tội gì?

- Mi còn chưa thú nhận ư?

Tây Môn Tung sa sầm nét mặt, mắt lộ sát khí lớn tiếng hỏi vậy.

Lục Tú Trinh không nói câu gì. Đột nhiên mụ vung chưởng lên nhanh như điện chớp đập vào ngực Tây Môn Tung.

Đồng thời Dư Bình băng mình vọt ra ngoài sảnh đường.

Tây Môn Tung bật lên tràng cười ha hả. Tay hắn đã nắm được cổ tay Lục Tú Trinh.

Chương 70: Một cực hình thảm tuyệt nhân hoàn

Dư Bình nhảy vọt ra ngoài sảnh đường liền bị bọn kiếm sĩ áo gấm vung kiếm ra. Gã đành phải hạ xuống đất. Gã băng mình đi lần thứ hai cũng bị xua trở lại.

Dường như bọn kiếm sĩ áo gấm đã vâng mệnh chủ nhân chỉ ngăn trở gã chứ không hạ sát. Chắn được gã rồi, chúng lại lui về đứng nguyên vị.

Lục Tú Trinh cổ tay bị nắm chặt. Mặt mụ xám như tro tàn, mụ thét lên:

- Tây Môn Tung! Ngươi định làm gì ta?

Tây Môn Tung đáp bằng một giọng trầm trầm:

- Chẳng làm gì cả.

Hắn nói xong quay ra phía ngoài thét lớn:

- Dư Bình! Mi dám kháng mạng thật ư?

Dư Bình toàn thân run lên. Gã lại băng mình đi lần thứ ba...

- Bắt lấy nó.

Làn kiếm quang vừa lóe lên, tiếp theo là tiếng rên ư ử. Dư Bình đã bị hai tên kiếm sĩ áo gấm nắm lấy hai tay.

Tây Môn Tung lại cầm chén rượu đã rót sẵn đưa kề vào miệng Lục Tú Trinh xẵng giọng:

- Uống đi!

Lục Tú Trinh uống vào rồi hằn học nói:

- Tây Môn Tung! Ta có làm quỷ cũng không tha mi!

Tây Môn Tung cười khẩy đáp:

- Ta đã bảo đây không phải là thuốc độc. Mi không chết được đâu. Ta làm thế này há chẳng là làm phúc cho cặp trai gái chó má như bọn mi ư? Ta cho mi hay là mi sẽ được nếm mùi vị phong lưu tức khắc.

Lục Tú Trinh cố sức cựa quậy, nhưng chỉ như con chuồn chuồn lay cột đá, mụ lớn tiếng thóa mạ:

- Tây Môn Tung! Nếu không có ta thì thằng quỷ sứ làm gì được có ngày nay?

- Câm miệng ngay! Sắp đồ hình cụ ra đây!

Lập tức bốn tên chấp sự mặc áo gấm đỏ khiêng hai cái giá gỗ ra đặt giữa sân.

Tây Môn Tung vung tay một cái, liệng Lục Tú Trinh như một trái cầu ra ngoài sân.

Hai tên chấp sự liền bắt lấy cột mụ vào giá gỗ. Hai tên khác đồng thời cột Dư Bình vào cái giá kia. Hai bên đối diện nhau, cách chừng một trượng.

Dư Bình gầm lên:

- Tây Môn Tung! Ngày mạt kiếp của mi cũng không xa đâu!

Tây Môn Tung vẫn ngồi yên không nhúc nhích. Hắn vẫy tay một cái.

Hai tên chấp sự liền nhét hai khúc gỗ vào miệng Dư Bình và Lục Tú Trinh.

Hai người muốn thóa mạ mà không thốt ra lời được, chỉ ú ớ trong miệng. Sắc mặt hai người trông ghê gớm như quỷ sứ.

Thiếu phụ kia ngồi bồi tiệc nhoẻn một nụ cười yêu quái nói:

- Bảo chúa! Thiếp mời bảo chúa một chén.

Hai người nhìn nhau. Tây Môn Tung bây giờ lộ vẻ hung tàn, những nét oai nghiêm trang trọng mất hết, tưởng chừng như đã biến thành người khác. Hắn quát lên:

- Lột áo ra!

Soạt, soạt mấy tiếng! Lục Tú Trinh và Dư Bình bị lột trần như nhộng.

Dư Bình cúi đầu xuống ủ rũ như con cừu sắp bị cắt tiết.

Lục Tú Trinh mắt trợn tròn xoe rách cả mí ra. Khóe mắt chảy máu đỏ lòm. Da thịt mụ trắng như ngọc. Hai trái núi trước ngực nhô lên. Bao nhiêu chỗ huyền diệu để lộ hết ra.

Con yêu phụ trong sảnh đường thấy thế không khỏi thẹn đỏ mặt lên.

Cam Đường nấp trong bóng tối trông rõ hết mọi sự, chàng không dám nhìn nữa.

Chàng lẩm bẩm:

- Cứ tình hình này mà xét đoán thì chắc là tên võ sĩ Dư Bình cùng Lục Tú Trinh đã tư thông với nhau, nên Tây Môn Tung mới dùng thủ đoạn tàn khốc đối phó với chúng. Mụ Lục Tú Trinh đã làm kế thất Võ Thánh. Sau vụ huyết kiếp Thánh Thành không hiểu sao mụ lại thoát chết đến làm tình nhân Tây Môn Tung và giúp việc cho hắn?

Kể về thế, mụ đã là sư muội Tây Môn Tung thì đáng lý ra hắn không nên đối xử cách này với mụ mới phải. Vụ này có lẽ là Tây Môn Tung căm tức môn hạ đã cắm sừng lên đầu hắn.

Trong sảnh đường Tây Môn Tung cùng người đàn bà kia vẫn thản nhiên ngồi đối ẩm.

Ngoài sân mười tám tên kiếm sĩ áo gấm đều đứng ngay như phỗng đá.

Bốn tên chấp sự đứng hai bên tả hữu trông hung dữ như bọn ác quỷ dưới điện Sum La.

Không trường bao phủ một làn không khí tịch mịch, chết chóc.

Mục đích Cam Đường tới đây là điều tra vụ Hoàng Vạn Thông, đệ tử phái Thiên Tuyệt bị hạ sát. Chàng không muốn nhìn màn kịch xấu xa này nữa. Nhất là Lục Tú Trinh mà trước kia chàng vẫn kêu bằng kế mẫu không khỏi làm cho chàng cảm khái muôn phần.

Giữa lúc ấy trong không trường đã có sự biến đổi. Thoạt tiên là những tiếng ú ớ của Dư Bình. Trán gã nổi gân xanh, hai mắt đỏ như máu. Mồ hôi thoát ra đầm đìa.

Người gã cố sức giãy giụa...

Tiếp theo là Lục Tú Trinh rên lên mấy tiếng ư ử. Mặt mụ đỏ như gấc. Tấm thân mụ đầy vẻ khiêu gợi cũng đang nhúc nhích.

Cam Đường vô tình để mắt đến hạ thể hai người. Mặt chàng nóng bừng, trái tim đập mạnh, máu trong huyết quản chạy rần rần. Bây giờ chàng mới tỉnh ngộ là Tây Môn Tung đã cho Lục Tú Trinh và Dư Bình uống một thứ thuốc động tình mãnh liệt rất bá đạo. Không thế thì hai người đã đến lúc sinh tử tối hậu mà còn lộ ra những thú tính khó coi kia. Thảo nào Tây Môn Tung vừa bảo Lục Tú Trinh:

- “Rồi mi sẽ được nếm mùi phong lưu”.

Thiệt là một thủ đoạn tàn nhẫn, thâm độc!

Hai người bị lửa dục đốt cháy tâm can, rên lên không ngớt tựa hồ như những con dã thú hộc lên lúc sắp chết.

Tây Môn Tung cùng thiếu phụ kia song song ra đứng trước thềm, thản nhiên nhìn tấm kịch bỉ ổi này.

Sau một lúc lâu, miệng mũi Lục Tú Trinh và Dư Bình đều ứa máu ra. Thủ đoạn tàn ngược này còn thảm hại hơn cả những thứ hình pháp khốc liệt nhất.

Hai người không rên lên được nữa mà chỉ còn thở hồng hộc.

Tây Môn Tung đưa tay ra hiệu cho hai tên đệ tử chấp hình.

Hai tên đều cầm lưỡi đao nhọn chia nhau ra đứng bên Lục Tú Trinh và Dư Bình.

Hai tên chấp hình khác mỗi tên cầm một chiếc thùng gỗ có vòi dài.

Lưỡi đao vừa giơ lên, làn da trắng bóng đã nhuộm máu đào. Hai tên cầm thùng có vòi dài tưới nước lên người hai phạm nhân.

Phạm nhân cố bật lên tiếng thét khủng khiếp.

Xem thế là đủ biết trong thùng gỗ này đựng một thứ nước cường toan đổ vào vết thương làm cho họ đau xót vô cùng.

Hai tên chấp sự cầm đao tiếp tục khoét vào mọi chỗ trong người phạm nhân.

Chỉ trong khoảnh khắc, cả đôi biến thành hai người máu cực kỳ ghê rợn, thê thảm.

Tây Môn Tung lại sai hai gã hán tử áo đen phun nước lạnh vào mặt Lục Tú Trinh và Dư Bình cho tỉnh lại. Hai người lại hoàn hồn nhưng không cất đầu lên được nữa, xem chừng sắp chết đến nơi rồi.

Tây Môn Tung trỏ vào Lục Tú Trinh nói:

- Mở miệng cho mụ.

Một tên thủ hạ rút khúc gỗ ở trong miệng Lục Tú Trinh ra đập vào ngón tay mụ.

Lục Tú Trinh đột nhiên ngửng đầu lên. Con người xinh đẹp mê hồn bây giờ không còn là hình người nữa. Trông mụ dữ như quỷ sứ khiến ai cũng phải run sợ.

Tây Môn Tung dằn giọng hỏi:

- Con tiện nhân kia! Ta nghĩ tình mi cùng trong môn phái nên để cho mi có di ngôn thì nói ra.

Lục Tú Trinh máy môi một lúc rồi nghiến răng nói:

- Tây Môn Tung! Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương còn sống ở thế gian. Cam Đường cũng chưa chết đâu. Mi sẽ chẳng thể yên lành được!

Tây Môn Tung quát lên:

- Câm miệng ngay!

Cam Đường nghe Lục Tú Trinh nói vậy tưởng chừng như sét đánh. Tai chàng ù đi.

Chàng tự hỏi:

- Mụ nói vậy là có ý gì? Mụ nói đến mẫu thân và ta để làm chi?

Chàng không tài nào nghĩ ra được, nhưng chàng chắc rằng trong vụ này có điều khuất khúc.

Tên thủ hạ lại nhét khúc gỗ vào miệng Lục Tú Trinh.
Tây Môn Tung khoa tay ra lệnh:

- Hành hình!

Đao phủ khoa đao lên!...

Cam Đường lo thầm trong bụng:

- Không thể để Lục Tú Trinh chết được.

Chàng vọt vào trong trường. Mấy tiếng rú khủng khiếp vang lên. Bốn tên đao phủ đã chết lăn ra.

Cam Đường đứng sững như núi, nhìn thẳng vào mặt Tây Môn Tung.

- Thằng lỏi kia!

Mấy tiếng quát vang như sấm! Đồng thời những thanh trường kiếm đâm vào Cam Đường nhanh như gió.

Lại mấy tiếng rú rùng rợn. Mấy tên kiếm thủ bị Cam Đường vung tay một cái.

Chàng lảo đảo người đi lùi lại.

Tây Môn Tung kinh hãi thất sắc, hắn vội quát lên:

- Dừng tay!

Những kiếm thủ áo gấm lùi về nguyên vị.

Cam Đường mắt chiếu ra những tia sáng hung dữ nhìn thẳng vào mặt Tây Môn Tung không nói câu gì.

Tây Môn Tung nhìn Cam Đường chòng chọc một lúc rồi cười rộ nói:

- Bản tòa cứ tưởng ai, té ra là Thi thiếu môn chủ! Thật là may mắn.

Cam Đường hững hờ hỏi lại:

- Các hạ lấy làm lạ lắm đấy nhỉ?

- Bản tòa cũng hơi ngạc nhiên. Chẳng hay Thi thiếu chủ giá lâm tệ phân đà có điều chi dạy bảo?

- Xin hỏi vì lẽ gì mà Hoàng Vạn Thông bị hạ sát?

- Cái đó chắc thiếu chủ tự biết rồi. Bất luận ở môn phái nào, kẻ khác đến nằm vùng đều bị xử trị như thế cả. Vậy bản tòa bất tất phải giải thích.

Cam Đường cứng họng vì lời nói của đối phương rất hợp lý. Trong võ lâm kỵ nhất là điều để người phái khác trà trộn vào nằm vùng dọ thám. Chàng hối hận mình không suy nghĩ đẻ đối phương nắm được đằng chuôi. Chàng đành bỏ việc đó mà nghĩ ngay đến mấy câu Lục Tú Trinh vừa nói, cần phải tra xét cho ra gốc ngọn Tây Môn Tung đột nhiên sa sầm nét mặt hỏi bằng một giọng căm hận:

- Thiếu chủ vừa đến đây đã giết người là nghĩa làm sao?

- Có lý chứ!

- Xin nói cho bản tòa nghe.

- Lục Tú Trinh vừa nói đến mẹ con tại hạ. Tại hạ cần để y sống đặng hỏi cho vỡ lẽ, nên phải giết những kẻ toan hạ sát y.

- Thiếu chủ hỏi đi!

Cam Đường quay đầu nhìn lại không khỏi sững sờ. Thất khiếu Lục Tú Trinh đều ứa máu, mụ chết rồi. Chàng nhìn lại Dư Bình thì gã cũng đã tắt thở. Cái chết của hai người thiệt là thảm tuyệt nhân hoàn.

Cam Đường quay lại hỏi Tây Môn Tung:

- Phải chăng bảo chúa đã nói tại hạ không phải là cốt huyết của Võ Thánh Cam Kính Nghiêu?

Tây Môn Tung âm trầm đáp:

- Đúng thế!

- Vậy xin bảo chúa đưa bằng chứng ra.

- Bằng chứng ư?

- Phải thế chứ! Bảo chúa là đại nhân, có lý đâu lại nói quàng?

Tây Môn Tung ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi lại:

- Thiếu chủ theo bản tòa vào nội thất nói chuyện được chăng?

Cam Đường tự nghĩ:

- Mình cần tra xét cho rõ thân thế mình trước rồi hãy tìm cách điều tra về mấy câu nói của Lục Tú Trinh lúc sắp chết.

Chàng liền khẳng khái gật đầu đáp:

- Được lắm!

Hai người vào ngồi đối diện trong nhà mật thất. Tây Môn Tung khôi phục lại vẻ mặt nghiêm trang. Hắn trịnh trọng nói:

- Thi thiếu chủ! Trước khi bàn đến chính đề, bản tòa mong rằng thiếu chủ trả lời thành thực mấy câu hỏi của bản tòa.

Cam Đường đã định điều tra cho ra vụ bí mật, nên chàng không e dè chi hết, nghiêm nghị đáp:

- Các hạ cứ hỏi đi!

- Điều thứ nhất là vấn đề thân thế thiếu chủ lệnh đường giải thích thế nào?Cam Đường nghiến răng đáp:

- Gia mẫu không giải thích rõ ràng về vụ này.

- Lệnh đường thừa nhận rồi ư?

- Gia mẫu phủ nhận nhưng không nói rõ lý do.

- Được rồi! Vấn đề thứ hai là mối giao tình giữa bản tòa và Võ Thánh thiếu chủ có nghi ngờ gì không?

- Cái đó...

Chàng nghĩ đến Lục Tú Trinh liền tự hỏi:

- Đã là chỗ thâm giao, sao lão còn thông gian với vợ bạn?

Tây Môn Tung dường như hiểu lòng chàng, hắn lạnh lùng giục:

- Nếu thiếu chủ có lòng nghi ngờ thì cứ nói thực ra.

- Lục Tú Trinh đã là trắc thất của Võ Thánh mà hành vi của bảo chúa đối với y có điều vượt mức là nghĩa làm sao?

- Ồ! Về điểm này, bản tòa xin giải thích Lục Tú Trinh nguyên là sư muội đồng môn với bản tòa. Y thoát khỏi tử kiếp đến đây nương nhờ, có lý đâu bản tòa lại khước từ được? Còn điều nọ tiếng kia thì chỉ là sự hiểu lầm.

- Hiểu lầm ư?

- Đúng thế! Để chứng minh điểm này, bản tòa không cần giấu chuyện bí mật.

Thời kỳ bản tòa đóng cửa tu luyện võ công, vì không muốn để người ngoài hay biết nên mới cho tiểu tế là Vệ Võ Hùng giả trang làm bản tòa để ứng phó với tai mắt người ngoài. Lục Tú Trinh là con người bất đức, y cùng Vệ Võ Hùng có điều nọ kia. Do đó mà phát sinh điều hiểu lầm.

- Ủa!

Câu nói của Tây Môn Tung rất hợp tình lý, nhưng viện chưởng viện Thiên Oai là Trình Kỳ nằm vùng trong Ngọc Điệp Bảo lại giữ chức Hình Đường thì lời nói của y không thể giả dối được. Mặt khác Bách Độc Công Tử đã tiết lộ Vệ Võ Hùng tiên thiên khiếm khuyết mới xảy vụ Tây Môn Tố Vân xuất gia, rồi Trần Ngọc Chi gây ra màn bi kịch kia. Vậy lời nói của Tây Môn Tung có đủ tin được chăng?

Cam Đường nghĩ vậy nhưng cho đó là vấn đề không quan trọng, chàng không nói nữa, chỉ hàm hồ ừ hử một tiếng.

Tây Môn Tung lại nói:

- Vấn đề thứ ba là Võ Thánh tuy không phải cha ruột thiếu chủ nhưng cũng có công nuôi dạy...

Cam Đường đau khổ đáp:

- Về điểm này tại hạ đã rõ rồi.

- Vậy thiếu chủ có quan niệm gì đối với Võ Thánh?

- Hết lòng kính phục.

- Điều thứ tư là thiếu chủ đối với cha ruột có cảm tưởng gì?

Cam Đường run lên hỏi:

- Nhưng y là ai?

- Thiếu chủ hãy trả lời vấn đề đó trước đã.

Cam Đường cảm thấy nhục nhã vô cùng, thật khó mà mở miệng. Dù chàng là nghiệt chủng của y nhưng hành vi ấy không thể tha thứ được. Mẫu thân chàng vì đó mà bị trục xuất, chính chàng cũng phải mất mặt với đời. Chàng nghĩ vậy buột miệng đáp:

- Tại hạ căm hận y.

Tây Môn Tung gật đầu, thoáng lộ một nụ cười bí mật rồi hỏi ngay:

- Nếu có người vì trả thù cho Võ Thánh mà làm điều bất lợi cho cha ruột thiếu chủ thì thiếu chủ nghĩ sao?

Cam Đường run lên đáp:

- Tội y đáng lắm.

Tây Môn Tung vỗ tay nói:

- Thiếu chủ không hổ là con rồng trong loài người, tư tưởng siêu phàm thoát tục.

Cha ruột thiếu chủ hiện ở trong Thấu Ngọc Biệt Phủ này.

Cam Đường đứng phắt dậy, lòng chàng khích động như sóng cồn. Người chàng run bần bật, ngập ngừng hỏi:

- Y... Ở trong Thấu Ngọc Biệt Phủ này ư?

- Đúng thế!

- Y là ai?

- Lát nữa thiếu chủ sẽ rõ.

- Tại hạ...

- Thi thiếu chủ hãy bớt nóng nảy. Bản tòa chưa nói hết...

- Xin bảo chúa nói đi!

- Lệnh tôn không phải là khách của bản tòa mà là...

- Là gì?

- Tên tù bị giam trong cũi.

Cam Đường lảo đảo suýt nữa ngã xuống. Chàng không tự biết cảm giác mình ra thế nào nữa. Thật là một cảm giác hỗn loạn, khích động.

Tây Môn Tung nghiêm sắc mặt nói:

- Bản tòa là bạn thâm giao với Võ Thánh, bất đắc dĩ phải giám thị y. Nếu thiếu chủ cho hành động của bản tòa là trái thì bản tòa cam chịu hậu quả.

Cam Đường cố nén xúc động, mặt chàng xám xanh nói:

- Tại hạ muốn gặp y.

Tây Môn Tung chăm chú nhìn Cam Đường nói:

- Thi thiếu chủ! Bản tòa muốn biết trước thiếu chủ có hành động gì?

- Tại hạ... chỉ muốn gặp y.

- Giả tỉ thiếu chủ muốn cứu y thoát khỏi lao lung...

Cam Đường nghiến răng ngắt lời:

- Tại hạ chỉ muốn gặp y, ngoài ra không có ý gì khác cả.

- Vậy thì được! Xin thiếu chủ chờ một chút để bản tòa sắp đặt đã.

Tây Môn Tung nói xong mở cửa đi ra.

Cam Đường ruột rối như mớ bòng bong. Chàng không biết gặp cha ruột rồi sẽ nói sao? Cuộc gặp gỡ này có ý nghĩa gì không? Y đã làm việc vô sỉ gây nên tội ác, gieo thành nghiệt quả mà không phải chịu trách nhiệm gì ư?

Chàng căm hận lẩm bẩm:

- Phá hoại danh tiết của người, làm tan nát gia đình người là tội đáng chết!

Ý niệm về cái chết đã nảy ra trong đầu óc Cam Đường. Cái chết là hết. Ngày nay là ngày kết thúc mọi sự...

Chàng còn đang ngẫm nghĩ với những ý niệm đau lòng khôn tả thì một tên võ sĩ áo gấm đẩy cửa bước vào, khoanh tay thi lễ nói:

- Vâng mệnh tệ bảo chúa mời các hạ đi theo.

- Qúy bảo chúa đâu?

- Tệ bảo chúa đã sắp đặt xong xuôi, mời các hạ xuống địa lao và xin cáo lỗi người không tiện đi với các hạ. Mong các hạ hiểu cho.

- Được rồi! Xin võ sĩ dẫn đường.

Cam Đường theo tên võ sĩ áo gấm ra khỏi nhà mật thất đi quanh co mấy dãy hành lang. Lúc này trời đã sáng rõ. Chàng nhìn thấy cách bố trí trong biệt phủ này cực kỳ xa xỉ chẳng kém gì một phủ đệ vương công.

Cam Đường vừa chuyển vào trong đường hầm thì một người đàn bà áo đen đi lướt qua bên mình chàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau