HUYẾT THIẾP VONG HỒN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyết thiếp vong hồn ký - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Giữa đường chạm trán tây môn tung

Cam Đường nghĩ vậy không khỏi kinh hãi nói:

- Vụ đó cô nương cũng biết ư?

Tư Đồ Sương cười nhạt hỏi lại:

- Còn một lần ngươi ở trong miếu Thổ Cốc cũng lại được tiếng tiêu giải vây cho phải không?

Cam Đường lại càng kinh hãi hơn, chàng run lên đáp:

- Phải! Có việc ấy thực. Nhưng cho tới nay tại hạ vẫn chưa hiểu tiếng tiêu kia từ đâu mà đến?

Tư Đồ Sương để lộ trong tay áo ra một cây ngọc tiêu nhỏ, nói:

- Tức là cái này...

- Vậy ra cô nương bữa nay lại cứu tại hạ là lần thứ hai.

- Ngẫu nhiên mà gặp. Chẳng qua ta cũng mô phỏng như người đã làm ở tổng đà Cái Bang ngày trước mà thôi.

Cam Đường ngơ ngác nhìn đối phương không biết nói sao. Nàng đã gia ơn cứu mạng cho mình hai lần, đâu phải chuyện ngẫu nhiên mà gặp?

Tư Đồ Sương lại hỏi:

- Cam thiếu hiệp! Ta xin hỏi thiếu hiệp vì lẽ gì mà Bạch Bào quái nhân lại sợ tiếng tiêu kia?

- Ủa! Cái đó...

Cam Đường toan thuật chuyện Âm Ty Công Chúa Tôn Tiểu Hoa ở Điệp Thạch Phong đã dùng tiếng tiêu để làm tín hiệu kêu gọi Bạch Bào quái nhân cho nàng nghe.

Bất thình lình một tràng tiếng tiêu lanh lảnh như xé bầu không khí vọng lại.

Thanh âm tựa hồ từ xa lắm đưa đến, nó lờ mờ thấp thoáng khiến cho người ta không biết ở phương hướng nào phát ra. Tiếng tiêu này so với tiếng tiêu của Âm Ty Công Chúa thổi lên cũng giống hệt nhau.

Cam Đường bất giác động tâm...

Tư Đồ Sương lập tức rút ống ngọc tiêu ra đặt lên cặp môi anh đào thổi lên để họa lại mấy tiếng kia, rồi nói:

- Thôi ta đi đây.

Cam Đường ra chiều quyến luyến ngập ngừng:

- Tư Đồ cô nương!...

- Chúng ta sẽ gặp nhau một ngày khác.

Bóng hồng thấp thoáng như làn khói nhẹ bốc đi.

Cam Đường đứng ngẩn người ra. Thanh âm của Tư Đồ Sương lạnh như băng tựa hồ còn văng vẳng bên tai. Màn kịch êm dịu thơm tho vẫn quanh quẩn trong đầu óc chàng. Mùi hương man mác tựa hồ quyện lấy mũi chàng. Chàng cảm giác những giây phút mê ly, rồi bâng khuâng như người đã mất vật gì.

Tiếng tiêu... tiếng tiêu thần bí mà chàng tưởng đã bị chôn vùi cùng Âm Ty Công Chúa ở trên Điệp Thạch Phong, sao bây giờ lại nổi lên? Vậy ai là người thổi tiếng tiêu này?

Tại sao Tư Đồ Sương lại theo dõi hành tung Bạch Bào quái nhân? Với cái tài xuất quỷ nhập thần và thân pháp mau lẹ, nàng có thể đối phó được với Bạch Bào quái nhân.

Chàng tin như vậy, nhưng vì lý do gì mà nàng có hành động này?

Tại sao nàng lại biết cả Bạch Bào quái nhân không phải là đích thân Tử Thần sáu mươi năm trước?

Nàng đã ra tay giải cứu cho chàng hai lần thì dường như nàng hữu ý chứ không phải ngẫu nhiên mà gặp. Vả lại nàng nói ngay lai lịch cùng thân thế của chàng không cần giấu giếm, cũng là một điều chàng không sao hiểu được.

Theo lời Tư Đồ Sương thì vụ đặt chất nổ vào huyệt động để chôn sống chàng cũng do tay Bạch Bào quái nhân. Vậy người trung niên ăn mặc lịch sự mà chủ quán nói đó tức là hạ thủ của Bạch Bào quái nhân không còn nghi ngờ gì nữa.

Hiện giờ chàng căm hận Bạch Bào quái nhân thấu xương. Hắn đã gây nên vụ đổ máu trong Thiên Tuyệt địa cung. Bây giờ hắn lại định chôn sống chàng. Chàng căm hận không thể nuốt sống ăn tươi Bạch Bào quái nhân ngay tức khắc.

Sau cùng Cam Đường nghĩ tới gã điên bị hạ sát. Tại sao đồng thời gã bị cả Ngọc Điệp Bảo lẫn Bạch Bào quái nhân truy tầm để giết đi? Gã có dấu hiệu số năm. Vậy số năm đại biểu cho cái gì?

Gã điên chết rồi. Cam Đường bị mất một đầu dây mối nhợ trọng yếu cho công cuộc điều tra về vụ án Thánh Thành. Hơn nữa toàn thể đệ tử một phân đà Cái Bang ngộ nạn thì hy vọng chàng muốn nhờ tai mắt họ để truy tầm Lâm Vân cũng bị tiêu tan.

Đối với Lâm Vân, Cam Đường rất áy náy. Chàng hy vọng trong một hai ngày phái Kỳ Môn phát động toàn bộ đệ tử tìm được nàng về. Chàng khấn thầm bọn họ đừng gặp trở ngại gì.

Nguồn tư tưởng của Cam Đường lại quay về thiếu nữ áo hồng là Tư Đồ Sương.

Nàng biết nhiều bí mật về Bạch Bào quái nhân, mà chàng cũng đang dò la tung tích hắn. Nàng dùng tiếng tiêu làm tín hiệu liên lạc. Tiếng tiêu của nàng lại cùng một lề lối với tiếng tiêu của Âm Ty Công Chúa. Điểm đó không phải là ngẫu nhiên. Chẳng lẽ Âm Ty Công Chúa chưa chết?

Ý niệm này khiến cho Cam Đường kinh hãi run lên, vì chàng cho là rất có thể như vậy. Hôm ấy chàng đang khi bị trọng thương, chàng lấy đá lấp cửa hầm lại. Âm Ty Công Chúa chôn sống bên trong thì chắc đâu mụ đã chết? Sau mụ ra được cũng chưa biết chừng.

Chẳng lẽ Tư Đồ Sương cũng là nhân vật mụ tạo ra như Bạch Bào quái nhân?

Nghĩ vậy chàng không khỏi run sợ.

Cam Đường tính đến công việc mình phải làm ngay là đi điều tra hung thủ vụ huyết án Thánh Thành.

Trong óc chàng bỗng nảy ra một tia sáng. Chàng nghĩ nếu quả Bạch Bào quái nhân giết gã điên chỉ để bịt miệng thì dĩ nhiên hắn có liên quan đến vụ huyết án Thánh Thành và có lẽ hắn là tên trùm hung thủ cũng chưa biết chừng.

Mặt khác, Ngọc Điệp Bảo cũng theo dõi gã điên để hạ sát. Nhưng khác ở chỗ Bạch Bào quái nhân hành tung vô định, mà Ngọc Điệp Bảo thì lúc nào tìm đến cũng được. Vậy mình cần phải gạn đục khơi trong, xét rõ đen trắng, nếu không thì hành động của mình vu vơ không chuẩn đích.

Mới đây Ngọc Điệp Bảo lại bị Bạch Bào quái nhân chiếu cố, Cam Đường chẳng biết đến đó còn tìm thấy ai không? Nhưng dù sao Ngọc Điệp Bảo cũng là chỗ duy nhất để chàng mở cuộc điều tra.

Thế rồi chàng quyết định đi Ngọc Điệp Bảo để mong tìm ra giải đáp, đồng thời để thanh toán món nợ cũ giữa Ngọc Điệp Bảo với cá nhân chàng.

Tìm ra quyết định rồi Cam Đường cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm. Chàng toan băng mình đi thì thấy một bóng người chạy nhanh như bay tiến lại.

Thân pháp người mới đến mau lẹ dị thường. Mới trong chớp mắt đã đến gần rồi lướt qua bên mình Cam Đường vụt một cái. Sau dường như bóng người này phát giác ra có Cam Đường đứng đó, nên vừa băng đi được mấy chục trượng liền quay lại.

Hai bên đối diện nhau. Người kia la lên một tiếng “ồ” kinh ngạc rồi đột nhiên biến sắc, há miệng mà không nói được câu gì nữa.

Cam Đường ngó thấy đối phương vào hạng trung niên, áo quần lịch sự, nhưng chàng chưa gặp bao giờ. Vẻ mặt đối phương ra chiều kinh ngạc vô cùng.

Gã trung niên ăn mặc lịch sự hồi lâu mới lên tiếng hỏi:

- Tôn giá... chưa chết ư?

Cam Đường tâm thần chấn động, buột miệng hỏi lại:

- Tại hạ làm sao mà chết?

Gã trung niên da mặt co rúm lại mấy lần, vẻ mặt vẫn kinh hãi, ấp úng nói:

- Tôn giá... không bị chôn vùi trong hang Đại Phật...

Cam Đường chợt nhớ ra điều gì, mặt chàng đột nhiên nổi sát khí rùng rợn. Chàng cười lạt hỏi lại:

- Phải chăng các hạ đã đưa thiếp mời tại hạ đến đây để hội kiến?

Cặp mắt chàng lộ hung quang nhìn chòng chọc vào đối phương.

Gã trung niên bất giác lùi lại một bước rồi đáp:

- Phải rồi! Chính là...

Cam Đường tiến lên một bước ngắt lời:

- Thế thì chính các hạ phải chết mới đúng.

Gã trung niên vội xua tay nói:

- Cam thiếu hiệp! Xin thiếu hiệp hãy nghe tại hạ một lời.

- Các hạ còn có di ngôn gì xin nói mau!

- Cam thiếu hiệp sao lại không chết?

- Hừ! Những trò ma quỷ đó làm gì được bản thiếu chủ!

- Ồ! Thế thì...

- Các hạ có tên họ gì không?

- Tại hạ là Đặng Văn Lương.

- Phải chăng các hạ là thủ hạ của Tử Thần?

Gã trung niên lại biến đổi sắc mặt, run lên hỏi:

- Sao? Thiếu hiệp nói đến Tử Thần ư?

Cam Đường cười lạt đáp:

- Các hạ khéo diễn kịch đấy.

Đặng Văn Lương lại lùi thêm một bước, vẻ mặt hoảng hốt hỏi:

- Thiếu hiệp nói thế là nghĩa làm sao?- Tưởng các hạ tự biết rồi.

- Tại hạ không hiểu gì hết. Phải chăng người làm nổ huyệt động chính là Tử Thần?

- Các hạ không phải là thủ hạ của Tử Thần hay sao?

- Không phải!

- Vậy các hạ mời bản thiếu chủ đến đây mục đích gì?

- Nhân vì... tại hạ được tin thiếu chủ muốn tìm đệ tử Cái Bang, nên mới đưa thiếp mời thiếu chủ đến coi cho biết rõ.

Cam Đường sửng sốt hỏi:

- Tại sao các hạ lại biết cả danh tính bản thiếu chủ?

- Cái đó...

Đột nhiên có hai thanh âm nói tiếp:

- Cái đó bản tòa có thể giải thích được.

Cam Đường giật mình kinh hãi quay lại nhìn. Thoạt tiên chàng kinh ngạc rồi mạch máu căng thẳng, lửa giận bốc lên bừng bừng, sát khí đầy mặt.

Người nói câu vừa rồi chính là Ngọc Điệp Bảo Chúa Tây Môn Tung. Đứng sau hắn là mụ Lục Tú Trinh. Hai người xuất hiện cách xa chừng năm trượng, bên một tảng đá lớn, tỏ ra họ núp ở sau tảng đá từ lâu rồi.

Đôi gian phu dâm phụ này xuất hiện ở nơi đây khiến cho Cam Đường kinh ngạc vô cùng. Khéo sao! Cam Đường đang định đi Ngọc Điệp Bảo thì hai người này lại tự động dẫn xác đến.

Tây Môn Tung vẫn lộ vẻ oai nghiêm, còn Lục Tú Trinh thì sắc mặt xám xanh. Cặp mắt mụ chiếu ra những tia sáng hận độc.

Cam Đường nghiến răng ken két nói:

- Hai vị đến đây thật là đúng lúc.

Tây Môn Tung thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Hắn tiến lại gần thêm hai trượng rồi trỏ gã trung niên ăn mặc lịch sự nói:

- Y là võ sĩ tại bản bảo. Dĩ nhiên y biết rõ lai lịch thiếu chủ.

Hắn nói xong quay lại nhìn Đặng Văn Lương xua tay bảo:

- Thôi ngươi đi đi!

Đặng Văn Lương khom lưng thi lễ rồi băng mình chạy đi.

Cam Đường nhìn trân trân vào mặt Tây Môn Tung lạnh lùng nói:

- Tây Môn bảo chúa! Món nợ giữa chúng ta thanh toán ngay bây giờ và ở nơi đây.

Tây Môn Tung cười ha hả nói:

- Chúng ta hãy bình tâm tỉnh trí để nói chuyện với nhau đã.

- Được lắm! Thực ra cũng nên biết rõ đầu đuôi câu chuyện trước đã.

Chàng vừa nói vừa đưa mắt nhìn Lục Tú Trinh, mụ còn đứng xa ngoài năm trượng.

Tây Môn Tung vẻ mặt vẫn nghiêm trang, bộ mặt điển hình của bậc trưởng bối trong võ lâm. Hắn trầm giọng nói:

- Bây giờ bản tòa mong rằng tôn giá lấy tư cách thiếu chủ phái Thiên Tuyệt mà nói chuyện với bản tòa. Vậy trước hết thiếu chủ hãy gác ý niệm cừu địch qua một bên.

- Nhưng ta là Cam Đường, dòng dõi Võ Thánh. Ta mong rằng các hạ cũng đừng phủ nhận...

- Bản tòa không nghĩ thế.

- Tại sao?

- Cái đó sẽ nói chuyện sau. Bây giờ hãy bàn đến chuyện vừa xảy ra hôm qua.

- Thế cũng được! Các hạ nói đi!

Tây Môn Tung hỏi:

- Thiếu chủ đã biết gã hán tử điên khùng số năm là ai chưa? Gã đó chính các hạ đã cướp rồi đem gửi phân đà Cái Bang trông coi.

Đây chính là vấn đề trọng yếu mà Cam Đường cần biết. Chàng không ngờ đối phương lại tự động nói ra. Chàng liền hỏi ngay:

- Gã... là ai?

Tây Môn Tung nói dằn từng tiếng:

- Gã là tên Tử Vong sứ giả số năm dưới trướng Tử Thần.

- Sao? Gã là Tử Vong sứ giả số năm ư?

- Đúng thế! Đáng tiếc là thiếu chủ đã làm hư việc lớn của bản tòa...

- Bảo chúa nói thế là nghĩa làm sao?

- Gã điên đó ngày trước từng chịu ơn lớn của Võ Thánh. Trong nhất thời hắn hồ đồ đi theo Tử Thần tham dự vào vụ huyết án Thánh Thành.
Cam Đường toàn thân run bắn lên hỏi:

- Vậy ra hung thủ vụ huyết án đó là Tử Thần cùng bọn thủ hạ hắn hay sao?

- Thiếu chủ hãy nghe bản tòa nói hết đã. Tử Vong sứ giả số năm sau vụ đó đâm ra hối hận nên mắc bệnh điên. Bản tòa thấy miệng hắn lảm nhảm dường như tự trách, vì bản tòa nghe hắn nhắc đi nhắc lại tên “Võ Thánh” luôn mà đoán ra.

Cam Đường lại càng khích động, toàn thân chàng run lên bần bật.

Tây Môn Tung lại nói tiếp:

- Bản tòa phái ngươi đi chặn đường gã là có ý muốn chứng thực xem phải chăng Tử Thần là chủ hung vụ huyết án đó. Bản tòa đã nhận được những lời tường trình về vụ này nhưng muốn điều tra cho rõ rồi mới báo thù cho Võ Thánh...

Tây Môn Tung nói câu này thật ra ngoài trí tưởng tượng của Cam Đường. Hắn đã cùng Lục Tú Trinh thông gian, mưu hại đứa con côi mà bây giờ hắn lại giở giọng đến chuyện báo thù cho phụ thân. Chàng nhớ lại ngày đến Ngọc Điệp Bảo thoái hôn, hắn cũng giở giọng ân cần lịch sự chẳng khác chi bữa nay. Chàng không nhịn được nữa, hắng giọng lên một tiếng.

Tây Môn Tung nói tiếp:

- Đáng tiếc là thiếu chủ xen vào nên gã bị Tử Thần tìm cách giết đi để bịt miệng, đồng thời làm liên lụy cả đến hơn trăm sinh mạng người Cái Bang.

Cam Đường thấy hắn nói cũng có đôi phần sự thực thì lòng chàng biến đổi ít nhiều. Chàng tự hỏi:

- Chẳng lẽ hắn nói thật ư? Thế mà sao hắn lại mấy lần toan hạ sát mình? Hành vi như thế không phải là mâu thuẫn ư?

Nghĩ vậy chàng buột miệng hỏi:

- Sự thực có đúng thế không?

Tây Môn Tung trịnh trọng đáp:

- Đúng thế!

- Phải chăng... bảo chúa muốn báo thù cho Võ Thánh?

- Chẳng những mình bản tòa mà hết thảy nghĩa sĩ trong thiên hạ đều muốn báo thù cho Võ Thánh.

Cam Đường tiến gần lại một bước nghiến răng hỏi:

- Thế mà tại sao ngươi bao nhiêu lần muốn hạ sát ta?

Tây Môn Tung lộ vẻ áy náy, đáp bằng một giọng thành khẩn:

- Vì thế mà bản tòa trịnh trọng xin lỗi thiếu chủ.

Cam Đường cười ha hả nói:

- Xin lỗi ư? Tây Môn bảo chúa! Bảo chúa nói nghe dễ dàng quá nhỉ?

- Thi thiếu chủ! Cái đó chỉ vì chuyện hiểu lầm mà ra.

- Hiểu lầm ư?

- Đúng thế! Một sự hiểu lầm rất lớn!

- Tại hạ muốn được nghe Tây Môn bảo chúa cho hay sự hiểu lầm ấy thế nào.

Tây Môn Tung ngập ngừng:

- Nhân vì...

- Nhân vì làm sao?

Tây Môn Tung ra chiều khó nói. Lão dừng lại một chút rồi chậm rãi đáp:

- Thi thiếu chủ! Bản tòa đã nói là thừa nhận địa vị của thiếu chủ rồi. Vậy thiếu chủ bất tất phải hỏi làm chi nữa.

Cam Đường không nghĩ ngợi gì nói ngay:

- Tại hạ nhất định hỏi cho ra!

Lục Tú Trinh uyển chuyển tiến lại sau lưng Tây Môn Tung nói xen vào:

- Sư huynh! Sư huynh cứ nói huỵch toẹt cho y biết đi thôi!

Cam Đường hằn học đảo mắt nhìn Lục Tú Trinh rồi lại nhìn Tây Môn Tung.

Tây Môn Tung đột nhiên ra chiều quyết tâm, gật đầu nói:

- Được rồi! Để bản tòa nói cho thiếu chủ nghe. Thi thiếu chủ! Bản tòa cùng Võ Thánh là bạn thâm giao. Từ khi xảy ra vụ huyết án Thánh Thành chẳng một lúc nào bản tòa không nghĩ tới chuyện báo thù...

- Hừ! Bảo chúa nói dễ nghe đấy!

- Ban đầu bản tòa đem lòng nghi ngờ cho lệnh đường tức Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương là hung thủ...

Cam Đường lửa giận bốc lên ngùn ngụt, lớn tiếng quát:

- Ngươi đừng mở miệng nói càn.

Tây Môn Tung biến sắc nhưng không cáu giận, ung dung đáp:

- Thiếu chủ hãy nhẫn nại mà nghe bản tòa nói hết đã!

- Ngươi nói hết đi!

Tây Môn Tung quay lại nhìn Lục Tú Trinh rồi nói tiếp:

- Lúc thiếu chủ còn nhỏ, thiếu chủ có biết tại sao lệnh tôn lại bảo thiếu chủ kêu sư muội bản tòa là kế mẫu không?

Cam Đường bất giác run lên hỏi:

- Tại sao vậy?

- Vì lệnh tôn coi lệnh đường như không có ở trần thế nữa.

- Tại sao thế?

- Thiếu chủ có bình tâm tĩnh trí để nghe bản tòa nói rõ được chăng?

- Hừ!

- Vì Võ Thánh cho lệnh đường không phải là người nữa!

Câu này chẳng khác gì mũi tên đâm vào trái tim Cam Đường. Những lời Cửu Tà Ma Mẫu lại văng vẳng bên tai:

“...Phụng Hoàng Nữ là gái thất trinh...” Chàng tưởng chừng máu trong huyết quản ngừng cả lại. Hai người nói giống nhau thì ra mẫu thân chàng quả là người đàn bà mất nết, không giữ phụ đạo. Cái đó là một sự thật rất tàn khốc, rất phũ phàng!

Cam Đường phải thu hết nghị lực mới nói ra được một câu:

- Ngươi nói nốt đi!

Tây Môn Tung lạnh lùng nói lại:

- Thiếu chủ chẳng nên biết rõ là hơn.

Cam Đường giận như điên lên, giục:

- Ngươi nói nốt đi!

- Ban đầu bản tòa dùng thủ đoạn đó đối với thiếu chủ cũng là chuyện bất đắc dĩ.

- Tại sao mà bất đắc dĩ?

- Bản tòa hy vọng vì thiếu chủ bị hại mà bức bách lệnh đường phải ló mặt ra. Sau kết quả cuộc điều tra lại chứng minh hung thủ còn nhiều người khác nữa. Ban đầu bản tòa có sự hiểu lầm rất lớn nên mới xin lỗi thiếu chủ.

- Tại sao ngươi lại nghi cho gia mẫu là hung thủ?

- Vì y bị Võ Thánh đuổi đi. Chắc y căm hận mà dùng đến kế sách này...

Cam Đường đột nhiên cười rộ, nói:

- Ngươi nói thật hoang đường, mà là những câu nói hoang đường dễ lọt tai. Tây Môn Tung! Ta khen cho ngươi vẫn giữ được bình tĩnh không đỏ mặt tía tai. Dù sao thì đây cũng là mồ chôn sống cặp nam nữ chó má như các ngươi.

Chương 57: Người thương tâm gặp khách đau lòng

Vẻ mặt xinh đẹp của Cam Đường bao phủ đầy sát khí. Chân chàng lại tiến về phía trước...

Tây Môn Tung khoát tay nói:

- Ngươi muốn động thủ thì hãy khoan một chút để bản tòa hỏi ngươi một câu đã.

Cam Đường nghiến răng đáp:

- Ngươi có việc gì thì nói lẹ lên!

Tây Môn Tung hỏi:

- Tại sao ngươi lại bảo bản tòa nói dối?

- Cái đó ta tưởng ngươi biết rõ rồi.

- Bản tòa không biết.

- Ngươi hoài nghi gia mẫu là hung thủ mà giết ta để bức bách gia mẫu xuất hiện thì đến gạt một đứa con nít ba tuổi cũng không xong.

Tây Môn Tung vẫn làm bộ không hiểu hỏi:

- Sao ngươi lại cho đó là chuyện lừa gạt?

- Lúc nào miệng ngươi cũng nói là báo thù cho tiên phụ mà lại đem hy sinh tính mạng một đứa con mồ côi, như vậy liệu có hợp lý không?

Tây Môn Tung mắt lộ hào quang, trầm giọng hỏi:

- Đó là vì nguyên nhân ta chỉ thừa nhận ngươi là thiếu chủ phái Thiên Tuyệt.

Cam Đường đang lúc nóng giận, tinh thần mê loạn. Chàng không hiểu ý câu nói của đối phương, hầm hầm hỏi lại:

- Ngươi nói thế là có ý gì?

Tây Môn Tung trợn mắt lên nhìn Cam Đường một lúc rồi đáp:

- Vì ngươi không phải họ Cam.

Cam Đường giật bắn người lên, lớn tiếng hỏi:

- Ta... không phải họ Cam ư?

Tây Môn Tung lạnh lùng đáp:

- Đúng thế! Ngươi có phải là con Võ Thánh đâu?

Cam Đường như bị sét đánh, mắt hoa tai ù. Người chàng loạng choạng suýt nữa ngã lăn ra. Chàng lẩm bẩm:

- Trời ơi! Sao lại có sự thực phũ phàng đến thế? Mình không phải là con ruột Võ Thánh thì thiệt là tàn khốc. Sự thực đúng thế ư? Không! Không thế được. Nếu mình là con tư sinh thì tội ác của mẫu thân quả là ghê gớm!

Bất giác chàng thét lên:

- Nhất định ngươi nói bậy. Lão thất phu kia! Sao ngươi dám đặt bịa những câu chuyện tầy đình như vậy?

Lục Tú Trinh cất giọng như băng nói chêm vào:

- Đó là sự thực. Tin hay không là tùy ở mi.

Cam Đường lùi lại ba bốn bước liền. Người chàng lảo đảo tựa hồ như đang bị đẩy xuống vực thẳm. Nào hùng tâm tráng chí! Nào ân oán tình cừu! Chỉ trong giây phút đã tan như mây khói. Chàng không thấy còn một cái gì nữa kể cả bản thân chàng.

Cam Đường nổi lên một trận cười ha hả. Tiếng cười đầy vẻ điên cuồng, bi phẫn tựa hồ đau thương cho vận mệnh.

Tây Môn Tung cùng Lục Tú Trinh bất giác cũng lùi lại mấy bước. Hai người đều lộ vẻ kinh hãi nghi ngờ.

Ai biết Cam Đường sau cơn kích thích quá mạnh đã trở thành người hành động điên rồ.

Trong khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà Cam Đường mới ngừng tiếng cười.

Mặt trời đang đúng ngọ mà Cam Đường tưởng chừng như trời tối sầm lại. Vũ trụ biến sắc. Hỡi ôi! Thiên Tuyệt thiếu chủ, dòng dõi Võ Thánh mà lại là một đứa con tư sinh ư? Không thể! Đó chỉ là những lời bịa đặt tàn khốc.

Bỗng chàng rít lên:

- Tây Môn Tung! Sự thực như vậy ư?

Thanh âm chàng lúc này biến đổi hẳn. Chính chàng cũng cảm thấy chói tai.

Tây Môn Tung đáp bằng một giọng âm trầm:

- Bản tòa tưởng chả cần phải phơi bày sự thực nữa.

- Nếu sau này ta điều tra ra sự thực không phải thế thì sao?

- Tin hay không là tùy ở ngươi.

- Vậy thế ta họ gì?

- Về điểm này ngươi cứ hỏi lại lệnh đường sẽ biết. Bản tòa nói đến đây là hết lời.

Ngươi làm gì thì làm đi.

Cam Đường ngây người ra, vẫy tay nói:

- Các ngươi đi đi!

Tây Môn Tung cùng Lục Tú Trinh không thêm nửa lời nữa. Song song cắm đầu chạy đi.

Cam Đường đứng trơ ra như phỗng. Đầu óc chàng trống rỗng. Chàng không nghĩ gì nữa mà cũng chẳng còn điều chi để ngẫm nghĩ. Người chàng còn trơ lại phần thể xác.

Bất thình lình tiếng tiêu réo rắt lại nổi lên. Tiếng tiêu tự nhiên kéo chàng về thực tại.

Vầng thái dương đã ngậm non đoài. Chàng không ngờ mình đã đứng lâu đến thế.

Cam Đường nhớ lại hôm qua cũng vào giờ này chàng đến đây phó ước mà xuýt nữa bị chôn sống. Mới cách có một ngày mà chàng đã biến thành một người khác.

Chàng coi sự vật bằng con mắt khác trước. Thật là một cuộc biến hóa vĩ đại.

Tiếng tiêu vẫn véo von, rót vào tai Cam Đường như nắm lấy trái tim chàng.

Trong đầu óc Cam Đường bất giác hiện ra hình ảnh nữ lang áo tía xinh đẹp tuyệt luân là Tư Đồ Sương. Bất giác chàng cất bước đi về phía tiếng tiêu vọng lại.

Cam Đường đi một hồi, cảm thấy tinh thần tỉnh táo lại một chút. Chàng dừng bước tự hỏi:

- Ta đi kiếm nàng làm chi? Tất cả những ân oán tình cừu, được thua vinh nhục đối với ta còn có nghĩa gì nữa?

Chàng bật cười, tiếng cười vô hạn thê lương, tiếng cười tự mỉa mai mình.

Rồi chàng trở gót cắm đầu đi về phía ngược lại.

Chẳng hiểu chàng đi đã lâu và quãng lộ trình chạy qua dài ngắn thế nào chàng cũng không hay. Thậm chí chàng cũng không nhớ là một tiếng tiêu biến mất từ hồi nào.

Trên vòm trời dày đặc những chòm sao. Trước mắt chàng là một khu hoang dã im lìm.

Chàng dừng bước lại lẩm bẩm một mình:

- Bây giờ ta đi đâu? Về đâu?

Ngọn gió đêm thổi rì rào. Đầu óc chàng tỉnh táo lại, chàng nghĩ lui nghĩ tới thì trăm điều nghìn điều đều nguội lạnh như tro tàn, chẳng còn sinh thú gì nữa...

Cam Đường lại cất bước. Chàng càng đi xa thì địa phương càng hiu quạnh.

Bất thình lình trong quãng rừng thưa gần đó có tiếng thở dài khẽ vọng lại. Tiếng thở dài này tựa hồ như dưới lòng đất đưa lên, lại dường như từ miệng một oan hồn quỷ mị phát ra. Nó thê lương ai oán khôn tả.

Nửa đêm giữa chốn hoang dã, tiếng thở dài bất giác làm cho Cam Đường run lên.

Người chàng vẫn không di động. Chàng cũng chẳng muốn điều tra xem ai đã buông tiếng thở dài này. Nhất thiết cái gì đối với chàng cũng không còn có ý nghĩa nữa.

Chàng bất cần đó là người hay là ma quỷ...

Lại một tiếng thở dài nổi lên. Tiếng thở dài đầy vẻ tuyệt vọng và vô hạn thương cảm, dường như từ miệng một người đàn bà phát ra.

Cam Đường đứng ngây người đưa mắt nhìn vào khu rừng thưa, thấy thấp thoáng có bóng người đứng tựa gốc cây.

Một người đàn bà giữa lúc đêm hôm khuya khoắt, xuất hiện ở nơi đây buông tiếng thở dài thì thật không phải là chuyện thông thường. Bất luận người đó là một nhân vật võ lâm, hay một phụ nữ tầm thường.

Cam Đường bất giác lại động tính hiếu kỳ, chàng từ từ cất bước đi về phía rừng thưa. Người chàng thẫn thờ trông không còn ra một võ sĩ có võ công cái thế.

Chỉ trong khoảnh khắc chàng tiến vào rừng thì thấy một người đàn bà áo đen ngồi trước cái mả mới. Mả này không có bia mộ nhưng có một tảng đá vuông vắn đặt nằm ngang. Chỗ đặt bia là một huyệt động dài hai thước.

Tình trạng này khiến cho Cam Đường cảm thấy rùng rợn và một ý nghĩ thoáng lọt vào đầu óc chàng. Chàng lẩm bẩm:

- Quỷ! Nữ quỷ phá mồ chui ra!

Bất giác chàng run bắn lên lùi lại một bước. Người đàn bà áo đen dường như không biết có người đến, nàng cũng không buồn ngẩng đầu lên nữa.

Cam Đường trong lòng hồi hộp, chàng chú ý nhìn kỹ nhưng cũng không nhận rõ là người hay ma quỷ. Những cảnh đêm khuya hoang dã, mả mới đủ làm cho bầu không khí rùng rợn.

Hồi lâu Cam Đường không nhịn được nữa cất tiếng hỏi:

- Ngươi là người hay là ma?

Hắc y nữ vẫn không ngẩng đầu lên, hững hờ hỏi lại:

- Là người thì sao mà là ma thì sao?

Thanh âm lạnh như băng, khiến cho huyết dịch trong người Cam Đường như dừng cả lại. Chàng run lên, hai hàm răng đập vào nhau cầm cập. Chàng đâm liều hỏi:

- Ngươi là người phải không?Hắc y nữ cười khặc một tiếng. Tiếng cười khiến cho người ta phải nổi da gà. Hắc y nữ đáp bằng một giọng u buồn:

- Người hay quỷ cũng thế thôi, có khác nhau cũng chỉ ở tiếng thở dài.

Cam Đường nhận định đối phương là người. Trên đời những thuyết ma quỷ, linh hồn hoàn toàn vô căn cứ. Lúc ở trong hang Đại Phật, nếu chàng không được Tư Đồ Sương cứu cho thì cũng thành quỷ rồi.

Cam Đường nghĩ tới đây vững dạ trở lại. Chàng tiến về phía trước mấy bước, lạnh lùng hỏi:

- Ngươi ở đây làm chi?

Hắc y nữ xua tay đáp:

- Hay hơn hết là ngươi đi đi!

Tính hiếu kỳ của Cam Đường càng trở nên mạnh mẽ, không xua đi đuổi đi được nữa. Chàng hỏi:

- Tại hạ muốn biết cô nương chuẩn bị làm gì?

- Tốt hơn là ngươi đừng dính vào việc người khác.

- Nếu tại hạ cứ can thiệp thì sao?

Hắc y nữ cất giọng lạnh lẽo hơn:

- Thế thì ta phải giết ngươi.

Cam Đường kinh ngạc, nhưng vẫn chẳng sợ, lại nói:

- Cô nương giết được thì giết.

Hắc y nữ bần thần ngẩng đầu lên xẵng giọng hỏi:

- Ngươi là ai?

Nhờ ánh sao lờ mờ Cam Đường nhận rõ đối phương là một thiếu phụ trạc tuổi trong khoảng từ hai chục đến ba chục. Nàng cũng là người có nhan sắc, nhưng mặt lợt lạt tựa hồ xác chết ở trong mả mới chui ra. Người chàng hơi run lên, buột miệng đáp:

- Tại hạ là ai?

Đúng thế, chàng là ai? Chàng đã không phải là con Võ Thánh Cam Kính Nghiêu lại cũng không phải thiếu chủ chân chính phái Thiên Tuyệt. Mẫu thân chàng do chuyện tư thông mà sinh ra chàng. Thế thì chàng còn biết chàng là ai nữa?

Hắc y nữ tựa hồ bị câu nói vớ vẩn của chàng làm cho ngạc nhiên. Mụ hỏi lại:

- Chính thực ngươi là ai?

Cam Đường đáp vẩn vơ:

- Tại hạ là người.

- Ngươi là người ư? Hừ!

- Không phải là quỷ thì là người.

- Ngươi muốn chết ư?

- Tùy ngươi muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.

Thiếu phụ áo đen đột nhiên nhoài người ra vươn tay chụp xuống mặt Cam Đường cực kỳ mau lẹ.

Cam Đường tự nhiên né người đi tránh khỏi. Cái chụp của thiếu phụ đủ tỏ ra thân thủ kinh dị còn hơn cả chị em Lâm Vân.

Thiếu phụ áo đen hai mắt chiếu ra những tia kỳ quang tựa hồ như hai vì sao sáng lúc đêm tối. Nàng ngừng một giây rồi vung tay phải ra lần thứ hai, tay trái mụ chĩa lên như đao đâm vào huyệt “Thất Khảm” Cam Đường. Nhưng chiêu này mới ra nửa vời đột nhiên biến thế. Nàng xoay tay xòe năm ngón ra để đâm vào tử huyệt. Nàng ra chiêu, biến chiêu nhanh như điện chớp.

Cam Đường tuy võ công cái thế, nhưng lòng đã nguội lạnh không còn chí phấn đấu. Chàng vọt người đi theo thế Truy Phong Hóa Ảnh về phía sau đối phương bỏ thõng tay xuống, đứng yên không phản kích.

Thiếu phụ áo đen thấy thân pháp của đối phương không khỏi kinh hãi. Nàng chuyển mình theo đường cánh cung để quay lại đối diện với Cam Đường. Mắt chiếu ra những tia thảm đạm, thiếu phụ thẫn thờ nói:

- Ta không phải là đối thủ của ngươi, không giết được ngươi... Vậy ngươi đi đi!

Cam Đường lạnh lùng hỏi bằng một giọng cung kính:

- Tại hạ cũng đi thôi, nhưng xin tôn giá cho biết có ý định làm gì?

Thiếu phụ áo đen lùi lại một chút, hồi lâu nàng mới đáp bằng một giọng lạnh như băng:

- Ta muốn chết!

Cam Đường kinh hãi hỏi:

- Sao? Tôn giá muốn chết ư?

- Đúng thế!

- Tại sao tấm bia mộ mới này lại nằm lăn ra đây?

- Đây là chuẩn bị chỗ ở của ta.

Nghe chuyện phi thường, Cam Đường lông tóc đứng dựng cả lên. Chàng kinh ngạc hỏi:

- Trong mộ có ai không?

- Không có ai cả.

- Mả hờ ư?

- Hừ!

- Tại hạ vẫn không hiểu.- Giản dị lắm! Ta làm ngôi mộ này để chỗ chui vào. Vào trong rồi ta sẽ dựng bia lên. Ta ở trong đó yên giấc ngàn thu. Ngươi hiểu rồi chứ?

Cam Đường kinh hãi khôn tả. Thiên hạ bảo là thiếu chi chuyện kỳ lạ. Nhưng thiếu phụ đang tuổi xuân xanh mà bố trí phương pháp quái dị này để kết liễu đời sống thì thiệt là một việc chưa từng nghe thấy. Chàng run lên hỏi:

- Tại sao tôn giá lại muốn chết mà dùng phương pháp tàn khốc này?

Thiếu phụ tựa hồ không nhẫn nại được, gay gắt:

- Ngươi hỏi làm chi nhiều thế?

Cam Đường đưa mắt nhìn vào cửa mộ tối đen hỏi:

- Giả tỷ tôn giá gặp chuyện này tất nhiên cũng phải hỏi cho rõ đầu đuôi, có lý nào bỏ qua được?

Thiếu phụ áo đen chăm chú nhìn Cam Đường một lúc rồi hỏi lại:

- Ta coi ngươi thân thủ phi thường lại nghi biểu khác tục, chắc không phải hạng tầm thường?

Cam Đường động tâm nhăn nhó cười nói:

- Tôn giá nhìn sai rồi. Chính tôn giá mới xứng đáng với câu nói ấy.

Thiếu phụ áo đen thở dài nói:

- Con người ta mà cuộc sống không còn có ý nghĩa gì nữa thì chỉ là kéo dài sự đau khổ. Sao bằng chết đi để giải thoát.

- Tục ngữ thường nói:

“Con sâu cái kiến còn muốn sống...” - Người ta không phải là con sâu cái kiến. Người có tư tưởng có linh tính thì phải biết chọn đường sống chết.

- Tôn giá dĩ nhiên là người nhiều nỗi thương tâm, nhưng còn có hoài bảo gì nữa không?

- Ta xem ngươi hỏi quá nhiều đấy.

Cam Đường ngẫm nghĩ rồi chuyển câu hỏi sang ngã khác:

- Dưới tình trạng nào thì tôn giá sẽ thủ tiêu ý định tự tử?

- Chả có tình trạng nào cải biến được ý định của ta.

- Tỷ dụ như... tại hạ có giúp sức cho tôn giá được gì chăng?

Thiếu phụ áo đen đột nhiên biến sắc. Nhưng chỉ thoáng cái đã khôi phục lại vẻ mặt lạnh lẽo, nói:

- Ngươi nên đi đi thôi!

Cam Đường bản ý định phá tan quyết định tự tử của đối phương, nhưng trông người lại ngắm vào ta. Chính cuộc sống của chàng cũng không còn ý nghĩa gì nữa, thà chết đi còn hơn. Thế mà sao chàng chưa nghĩ đến cách tự tử hay là tình trạng của thiếu phụ còn thê thảm hơn.

Con người ta, nhất là một nhân vật võ lâm, nếu không gặp trường hợp bất đắc dĩ thì không bao giờ nghĩ đến chuyện tự tử một cách khinh suất.

Cam Đường lơ đãng gật đầu nói bằng một giọng buồn buồn:

- Tôn giá nói đúng đó. Cuộc sống đã không còn ý nghĩa thì chết đi để giải thoát là hơn. Vậy tôn giá hãy chiếu theo kế hoạch mà giải thoát!

Bây giờ lại đến lượt thiếu phụ áo đen lộ vẻ kinh ngạc. Câu này tự miệng một chàng thiếu niên võ sĩ nói ra thì thiệt là khó hiểu. Nhưng nàng cũng không hỏi lại.

Nàng nhìn Cam Đường bằng con mắt khẩn cầu, nói:

- Chính ra ta muốn giết ngươi để bịt miệng...

Cam Đường kinh hãi ngắt lời:

- Bịt miệng ư? Tại sao vậy?

- Vì ta không muốn cho bất cứ ai dòm ngó đến việc riêng của ta. Nhưng... công lực ta không bằng ngươi, nên ta thỉnh cầu ngươi đừng tiết lộ chuyện này với một người thứ hai nào hết.

Dĩ nhiên trong vụ này có điều ngoắt ngoéo, nhưng Cam Đường cũng không muốn vặn hỏi nữa. Vả lại con người đã chết là hết. Chàng liền gật đầu đáp:

- Tại hạ xin giữ bí mật. Tôn giá cứ yên tâm đi nghỉ!

Dứt lời Cam Đường trở gót toan đi... Thiếu phụ gọi giựt lại:

- Khoan đã!

Cam Đường dừng bước quay lại hỏi:

- Còn chuyện chi nữa? Hay là tôn giá thay đổi ý định...

- Không phải đâu! Ta thấy ngươi là một con người kỳ quái.

- Thật thế không? Kỳ quái ở chỗ nào?

- Con người võ lâm chẳng ai thấy kẻ sắp chết mà không cứu. Đó là thường tình, nhưng ngươi lại không thế, thì thật là quái dị. Hơn nữa ta xem nghi biểu cùng lời ăn tiếng nói thì ngươi quyết không phải là hạng nham hiểm độc ác, nên ta không hiểu được.

Cam Đường nghĩ thầm:

- Con người thiệt là một giống động vật kỳ quái, đã quyết tâm giải thoát rồi mà vẫn chưa bỏ được tính tò mò.

Chàng liền đáp:

- Không có chi hết. Tại hạ nhận thấy lý thuyết của tôn giá rất đúng, nên không muốn nói gì thêm nữa.

Rồi chàng chợt nhớ ra điều gì lại hỏi:

- Tại sao tôn giá lại chọn cách chết này?

Thiếu phụ áo đen đột nhiên xoay mình đi. Mắt nàng nhìn ra phương trời xa thẳm.

Nàng lạnh lùng nói:

- Vì ta không muốn cho một người nào biết là ta đã chết rồi. Có thế thì di thể ta mới khỏi lọt vào tai mắt kẻ khác. Đồng thời ta chọn địa phương này là vì...

Nàng không nói tiếp nữa. Thanh âm mấy tiếng sau cũng nhỏ đi không nghe rõ.

Câu này lại làm cho Cam Đường nổi tính hiếu kỳ. Chàng hỏi vặn:

- Vì sao?

- Ngươi có nhìn thấy chỗ này ẩn vào một ngọn núi cô độc không?

Cam Đường đảo mắt nhìn qua khu rừng thưa ra tận đằng xa trong bức màn đêm quả thấy ẩn hiện bóng một tòa cô phòng. Chàng nhìn kỹ lại một lúc rồi nói bằng một giọng khích động:

- Đó là hang Đại Phật.

- Phải rồi! Ngươi nói đúng đó.

- Hang Đại Phật đối với vụ này có điều chi quan hệ?

- Có chớ! Phần mộ này xa xa hướng về hang Đại Phật. Vì thế mà ta chọn nơi đây.

Cam Đường nghi hoặc hỏi:

- Như vậy là có ý gì?

Thiếu phụ áo đen thanh âm mơ màng như người trong giấc mộng, nàng đáp:

- Ta không thể cho ngươi hay được. Ta nói với ngươi bấy nhiêu là quá nhiều rồi.

Dường như trong lòng thiếu phụ đang suy nghĩ gì. Sự suy nghĩ của nàng có liên quan đến hang Đại Phật.

Cam Đường toan hỏi nữa thì thiếu phụ áo đen đã nói trước:

- Ta muốn nhờ ngươi làm giùm một việc được chăng?

Cam Đường nghi hoặc hỏi:

- Việc chi vậy?

- Nhờ ngươi vì ta mà dựng bia mộ lên. Như vậy đỡ cho ta được một phần nhọc mệt.

Cam Đường cơ hồ nghẹt thở. Chàng đã không ngăn cản cái chết của nàng là quá rồi, có lý đâu lại giúp cho cái chết của nàng chóng được thành tựu. Chàng liền lắc đầu đáp:

- Xin lỗi tôn giá. Tại hạ không thể theo ý tôn giá về việc này được.

Thiếu phụ áo đen ngập ngừng:

- Ngươi... không chịu ư?

Giữa lúc ấy tiếng gió thổi tà áo lạch phạch từ đằng xa vọng lại. Thiếu phụ chưa hay biết, nhưng Cam Đường đã lên tiếng:

- Có người đến đó!

Chương 58: Cửu sư huynh ép tình sư muội

Thiếu phụ áo đen sắc mặt đã lợt lạt bây giờ càng lợt lạt hơn. Mắt nàng lộ ra những tia sáng kinh hãi, nàng run run lên nói:

- Ngươi làm lỡ việc của ta rồi!

Dứt lời nàng thủ thế như muốn chuồn vào trong mộ...

Cam Đường giơ tay ra ngăn lại nói:

- Không kịp rồi! Tôn giá hãy lánh mình ra đi một chút để tại hạ đối phó với người kia cho.

Thiếu phụ áo đen đứng thộn mặt ra...

Cam Đường tự hỏi:

- Người mới đến là ai mà làm cho thiếu phụ kinh hãi như vậy? Thiếu phụ không muốn cho người ngoài biết nàng đã chết rồi nên phải tìm cái chết mà di thể không lọt vào mặt kẻ khác. Chẳng lẽ có người không chịu buông tha nàng chăng? Nàng nói mộ phần này xa xa hướng về hang Đại Phật là có dụng ý gì?

Vèo một cái. Bóng người kia đột nhiên dừng lại. Thiếu phụ không kịp ẩn lánh.

Người mới đến là một hán tử trung niên gầy nhom, mình mặc võ phục, lưng đeo trường kiếm.

- Ồ! Thập Ngũ muội đấy ư?

Hán tử trung niên ra vẻ bất ngờ vừa tiến lại hỏi câu đó.

Cam Đường động tâm. Ba chữ “Thập Ngũ muội” không hiểu tên hay là ngoại hiệu của thiếu phụ áo đen?

Thiếu phụ cất tiếng thê lương gọi:

- Tứ ca!

Hán tử trung niên hốt hoảng hỏi:

- Thập Ngũ muội đến đây làm chi?

- Không có chuyện chi cả.

- Ô kìa! Gã...

Hán tử trung niên vừa nhìn thấy Cam Đường đã la lên nửa câu rồi sắc mặt biến đổi.

Thiếu phụ áo đen chau mày hỏi:

- Gã làm sao?

Cam Đường nhìn chằm chặp vào hán tử trung niên, thấy hắn mắt sáng như điện thì biết ngay là tay bản lãnh phi thường. Nhưng hắn là người lạ chàng chưa gặp bao giờ.

Hán tử trung niên hấp tấp ra lệnh:

- Phát tín hiệu lên!

Thiếu phụ áo đen run bần bật hỏi:

- Phát tín hiệu ư?

- Chính gã đấy!

- Sao? Gã đấy ư?

Mắt nàng nhìn chòng chọc vào Cam Đường không chớp.

Cam Đường đứng ngây người như phỗng. Chàng không nhận biết đối phương mà đối phương lại nhận biết chàng. Coi vẻ mặt đối phương chàng biết là có chuyện rồi đây.

Nhưng từ lúc chàng bị Ngọc Điệp Bảo Chúa Tây Môn Tung phanh phui cái thân thế bỉ ổi của mình, thì bao nhiêu anh phong hào khí đều tiêu tan hết. Bất luận đối với việc gì phát ra đột nhiên, chàng cũng không có phản ứng mãnh liệt nữa. Trong lòng chàng kinh nghi mà ngoài mặt chỉ hơi biến đổi. Người chàng vẫn đứng trơ ra.

Thiếu phụ áo đen run lên hỏi:

- Các hạ là... Cam thiếu hiệp phải không?

Cam Đường hững hờ đáp:

- Tại hạ không phải họ Cam.

- Các hạ họ Cam sao lại không nhận?

- Tại hạ không muốn cho ai đề cập đến chuyện đó nữa.

- Cái đó...

Hán tử trung niên nóng nảy nhắc lại:

- Thập Ngũ muội! Để ta phát tín hiệu...

Thiếu phụ áo đen thét lên:

- Không được!

Hán tử trung niên vẻ mặt cau có rất khó coi, gã run lên xẵng giọng:

- Thập Ngũ muội! Thập Ngũ muội không được bướng bỉnh.

- Không nên! Chúng ta đi thôi!

- Đi ư?

- Phải rồi!

- Thập Ngũ cần nhớ rằng vị đầu lĩnh...

- Tứ ca! Tứ ca nên biết tại sao mà tiểu muội làm thế này.

- Nhưng...

- Tứ ca! Tứ ca không chịu thanh toán cho tiểu muội về điểm này ư?

Cam Đường đứng nghe hai người đối thoại, chàng chẳng hiểu gì hết. Đầu lĩnh mà hán tử nói đó là nhân vật thế nào? Chàng coi thủ hạ đã thế này thì đầu lĩnh tức phải là một nhân vật ghê gớm.

Thiếu phụ áo đen lại hỏi:

- Tứ ca! Dù tứ ca muốn phát tín hiệu, tiểu muội e rằng cũng không còn cơ hội nữa.

- Thập Ngũ muội! Thập Ngũ muội nói thế là nghĩa làm sao?

- Tứ ca nên biết rõ thân thủ gã.

Cam Đường không nhịn được quay lại hỏi hán tử trung niên:

- Các hạ là cao nhân phương nào?

Hán tử trung niên trầm giọng đáp:

- Ngươi hỏi làm chi? Ta không nói đâu.

- Xem chừng các hạ đến đây không phải vì tại hạ.

- Có thể như vậy.

- Sao các hạ không phát tín hiệu để tại hạ được biết quý đầu lĩnh?

Thiếu phụ áo đen nói:

- Cam thiếu hiệp! Thiếu hiệp nên liệu mà xa chạy cao bay đi! Đó là lời khuyên nhủ của tiện thiếp.

Cam Đường rất lấy làm kỳ. Chàng hỏi thiếu phụ bằng một giọng cảm kích:

- Tôn giá có thể nói rõ cho biết được không?

- Tiện thiếp nói đến đây là hết lời, xin thiếu hiệp lượng thứ cho.

Dứt lời, nàng quay lại dựng tấm bia đá ngay ngắn lại để che lấp cửa mộ. Nàng lại kéo áo hán tử trung niên nói:

- Tứ ca! Chúng ta đi thôi!

Hán tử trung niên không sao được đành hỏi lại:

- Thập Ngũ muội! Nếu vụ này bị phanh phui ra thì sao?

Thiếu phụ áo đen nở một nụ cười thê thảm đáp:

- Tứ ca! Vấn đề hiện tại là tứ ca đảm đương lấy... Còn về sau... thì tiểu muội không sợ gì nữa.

Hán tử trung niên gắng gượng gật đầu nói:

- Thôi được rồi!
Cam Đường không phải sợ đối phương phát tín hiệu để gọi thêm người khác đến đối phó với mình, song chàng đã mất hào khí. Chàng nhận thấy mình còn đứng lại đây cũng bằng vô vị. Chàng liền không nói gì nữa băng mình chạy đi.

Cam Đường chạy được một quãng rồi, dường như chàng cảm thấy có điều chưa yên tâm vì không biết rõ lai lịch đối phương, mà đối phương lại biết rõ họ tên mình.

Không những thế, đối phương đã vâng mệnh ai? Chàng thắc mắc nhất là thiếu phụ áo đen được xưng hô bằng Thập Ngũ muội kia dường như đã không sợ nguy hiểm để bảo vệ chàng. Thiếu phụ đã quyết ý muốn chết, thế mà vì có hán tử trung niên xuất hiện khiến cho nàng phế bỏ quyết định thì nội vụ hẳn có một lực lương ghê gớm nào khiến cho nàng phải khuất phục. Xem thế thì lực lượng này còn lớn hơn cả cái chết.

Thiếu phụ áo đen lúc nghe hán tử trung niên la hoảng “chính gã đó” thì nàng lộ vẻ khác lạ. Điểm này cũng khiến cho Cam Đường không thể quên được.

Hán tử kêu người nào đó bằng đầu lĩnh. Đầu lĩnh gã có đồ mưu chuyện gì với chàng?

Cam Đường vừa đi vừa nghĩ, bất giác chân bước chậm lại.

Đột nhiên chàng nhớ tới Thiên Tuyệt Môn. Bao nhiêu điều đều phế bỏ hết, cả đến mối tình sâu tựa biển của Lâm Vân. Nhưng ơn nghĩa của Thái phu nhân thì chẳng thể quên được. Tuy chàng không muốn giữ địa vị thiếu chủ, mà không muốn kế tiếp địa vị chưởng môn của phái Thiên Tuyệt nữa, song nếu đối phương chỉ có mục đích đối phó với mình ở chỗ mình làm thiếu chủ Thiên Tuyệt Môn thì lại không thể bỏ qua được.

Chàng tính rằng trước khi mình đi ẩn lánh thế gian, không nên để bà nghĩa mẫu sắp hết tuổi trời còn bị một việc gì làm phiền lòng cho bà nữa.

Cam Đường nghĩ tới đây thì không ngần ngừ gì nữa, liền trở gót quay lại.

Chớp mắt chàng đã chạy đến chỗ cũ, đảo mắt nhìn quanh thì thấy trong trường thêm ra một bóng người. Chàng ẩn mình vào sau một gốc cây lớn. Chỗ chàng ẩn này tuy cách xa hiện trường đến mấy trượng, nhưng mục lực của chàng nhìn rõ được cả dây tơ sợi tóc của đối phương.

Trong không trường rõ ràng thêm ra một gã hán tử trung niên ăn mặc theo kiểu văn sĩ. Mặt gã này đầy vẻ thâm hiểm gian trá.

Lúc này trời sáng rõ. Trong rừng còn buông tỏa một làn mù trắng mịt mờ. Ngọn gió ban mai nổi lên khiến người cảm thấy giá lạnh.

Công lực của Cam Đường đã đến mực thông thần, khí lạnh không xâm nhập vào người được. Chàng đến đây mà cả ba người kia chưa phát giác ra.

Bỗng nghe thiếu phụ áo đen cất tiếng lạnh như băng hỏi:

- Cửu ca! Cửu ca chuẩn bị làm gì đây?

Văn sĩ trung niên bật lên một tiếng cười khô khan rồi hỏi lại bằng một giọng âm trầm:

- Thập Ngũ muội! Ta tưởng Thập Ngũ muội hiểu rồi chứ?

- Tiểu muội chưa biết một tí gì cả.

- Thập Ngũ muội nên nhớ rằng ăn cây táo rào cây thầu đâu thì hậu quả sẽ ra sao?...

- Cửu ca... uy hiếp tiểu muội chăng?

- Sự thực là như vậy. Ta không thể bít kín chuyện này để bị liên lụy.

- Vậy cửu ca đi mà báo cáo với đầu lĩnh, tiểu muội không cần nữa.

Văn sĩ cười ha hả nói:

- Thập Ngũ muội! Nếu quả tình ta báo cáo Thập Ngũ muội thì đã chả xuất hiện ở đây làm chi?

- Vậy ý cửu ca định làm gì?

- Hà hà! Thập Ngũ muội ơi! Thập Ngũ muội có biết ai thương yêu và bảo vệ Thập Ngũ muội thế nào không?

Thiếu phụ áo đen lạnh lùng nói:

- Tiểu muội cảm ơn cửu ca.

Văn sĩ trung niên lại nở một nụ cười gian trá nói:

- Ha ha... Tiểu huynh hy vọng Thập Ngũ muội hiểu lòng cho tiểu huynh.

Hán tử trung niên võ phục dường như rất khích động hỏi:

- Lão cửu! Ngươi định làm chi vậy?

Văn sĩ trung niên ấp úng đáp:

- Tứ ca!... Tứ ca để tiểu đệ hỏi cho rõ ý kiến của Thập Ngũ muội.

Thiếu phụ áo đen run lên. Mặt nàng đang lợt lạt phải ửng hồng vì khích động.

Nàng nói:

- Cửu ca! Cửu ca bất tất phải úp mở nữa. Cứ nói huỵch toẹt ra là xong.

Văn sĩ trung niên yên lặng một chút rồi trịnh trọng đáp:

- Thập Ngũ muội! Thập Ngũ muội đã biết rằng vụ này mình không báo cáo thì khi đầu lĩnh phát giác ra chắc đều bị gia hình chặt cụt chân tay.

Thiếu phụ áo đen vẫn giữ một giọng lạnh lùng đáp:

- Vậy thì cửu ca cứ việc hành động, tiểu muội coi cực hình loạn kiếm phân thây cũng nhẹ như không.

- Thập Ngũ muội! Thập Ngũ muội biết là ta không thể làm được chứ?

- Tại sao vậy?

- Vì là... yêu... Thập Ngũ muội.

Thiếu phụ áo đen nổi lên một tràng cười rộ.

- Thập Ngũ muội! Có chi mà cười?Thiếu phụ áo đen ngừng tiếng cười nói:

- Cửu ca! Mối tình của cửu ca tiểu muội xin tâm lĩnh là đủ. Cửu ca bất tất phải mạo hiểm cực hình chặt chân tay.

Văn sĩ trung niên biến sắc cất giọng nham hiểm the thé hỏi:

- Thập Ngũ muội! Thập Ngũ muội đã nghĩ kỹ chưa?

- Tiểu muội nghĩ kỹ rồi.

- Tiểu huynh không biết mình có chỗ nào không xứng đáng.

- Hừ! Chính tiểu muội mới không xứng đáng với cửu ca.

- Thập Ngũ muội! Thập Ngũ muội hãy nghĩ hộ tứ ca đi!

Gã nói xong nở một nụ cười thâm độc, đảo mắt nhìn hán tử trung niên võ phục.

Thiếu phụ áo đen khác nào bị Ong đốt. Nàng run lên hỏi:

- Cửu ca! Cửu ca thật là tàn nhẫn!

Văn sĩ trung niên bóp hai tay ra chiều khó nghĩ đáp:

- Thập Ngũ muội! Thế mới gọi là không thể lưỡng toàn kỳ mỹ được.

- Cửu ca không sợ tiểu muội phản lại ư?

- Cái đó... Thập Ngũ muội không thể làm được.

- Sao biết?

- Thập Ngũ muội không thể để tứ ca cũng bị cực hình loạn kiếm phân thây.

Hán tử võ phục tức giận nói:

- Lão cửu! Ngươi thật là ác độc. Ta cho ngươi hay là ta không cần gì đâu. Thập Ngũ muội kiếp này quyết không chịu lấy ngươi đâu.

Văn sĩ trung niên mặt nổi sát khí cười lạt nói:

- Lượng nhỏ chẳng phải người quân tử, không tàn độc sao nổi tiếng anh hùng? Đó là lời huấn thị của đầu lĩnh mà chúng ta phải ghi lòng.

Cam Đường đứng ngoài đã nghe rõ đầu đuôi, biết gã văn sĩ kia ở hàng em thứ chín. Gã lấy chuyện thiếu phụ áo đen và hán tử võ phục đã buông tha mình để uy hiếp hai người và bắt buộc thiếu phụ phải lấy gã. Tâm địa hèn mạt này thật là đáng chết!

Bỗng nghe hán tử võ phục hắng giọng một tiếng rồi nghiến răng hỏi:

- Lão cửu! Ngươi còn có nhân tính nữa không?

- Ha ha! Nhân tính ư? Có nhân tính thì càng chóng chết chứ báu gì?

- Ngươi tưởng ngươi uy hiếp được ta chăng?

Văn sĩ trung niên lùi lại một bước cất giọng mỉa mai:

- Tứ ca! Tứ ca định cùng tiểu đệ tranh phong chăng?

Hán tử võ phục gầm lên:

- Mi nói thúi lắm.

Văn sĩ trung niên vẫn giữ vẻ âm trầm không nóng nảy mà cũng không giận dữ, hỏi lại:

- Tứ ca! Sao tứ ca không chịu thành toàn cho tiểu đệ?

- Mỗi người có một ý chí, cưỡng ép y sao được?

- Theo lời tứ ca thì tiểu đệ đành chịu chết cõi lòng ư?

- Gần như vậy!

Văn sĩ trung niên liếc mắt ngó thiếu phụ áo đen thoáng lộ một nụ cười nham hiểm nói:

- Vậy tiểu đệ xin cáo thoái.

Trung niên võ phục giơ tay ra nói:

- Khoan đã.

- Tứ ca còn nói gì nữa?

- Ngươi định làm gì bây giờ?

- Chẳng làm gì hết.

- Hừ! Bụng dạ ngươi ta còn chưa biết hay sao?

- Theo ý tứ ca thì...

- Ta biết ngươi định làm gì rồi.

- Hay là...

- Hay là làm sao?

- Hay là tứ ca định giết tiểu đệ để bịt miệng?

Giữa lúc ấy một thanh âm lạnh lẽo vang lên:

- Việc này không thể lưỡng toàn được. Cứ làm thế là phải.

Văn sĩ trung niên gầm lên một tiếng:

- Ai?

Gã quay lại thì thấy một chàng thiếu niên mặt đẹp như ngọc, nhưng sát khí đằng đằng.

Chàng thiếu niên đó chính là Cam Đường.

Thiếu phụ áo đen cùng hán tử võ phục bất giác la hoảng:

- Ngươi đấy ư?

Văn sĩ trung niên vẻ mặt nham hiểm co rúm lại, lùi mấy bước kinh hãi la lên:

- Té ra là ngươi!

Cam Đường mặt lạnh như tiền trầm giọng hỏi:

- Ngươi cũng biết ta ư?

Văn sĩ trung niên lùi hai bước nữa, khiếp sợ đáp:

- Dĩ nhiên tại hạ biết rồi. Các hạ là Thi thiếu chủ.

- Tôn giá báo danh đi!

- Tại hạ...

Miệng gã ấp úng, tay vội thò vào bọc... Thiếu phụ áo đen vội la lên bảo hán tử võ phục:

- Ngăn trở y đi! Tín hiệu...

Cam Đường muốn giết gã để bịt miệng đặng giải tai họa cho thiếu phụ áo đen và hán tử võ phục. Chàng vừa nghe thiếu phụ nói vậy liền nhảy bổ tới nhanh như điện chớp. Hai tay chàng phóng ra một chưởng với mười thành công lực.

Văn sĩ trung niên bản lãnh cũng không phải tầm thường. Gã băng mình né tránh như quỷ mị. Bàn tay gã thò vào bọc đã rút ra...

Cam Đường như bóng theo hình, chàng động thủ thần tốc phi thường.

“Oẹ!” Văn sĩ trung niên rú lên một tiếng ngã lăn xuống đất. Trong tay gã còn cầm một trái cầu sắc đỏ. Cam Đường biết trái cầu này là vật để phát tín hiệu.

Chương 59: Cam đường lại gặp tư đồ sương

Cam Đường lạnh lùng đảo mắt nhìn thi thể đối phương một cái, rồi quay mặt ra thì không khỏi sửng sốt vì thiếu phụ áo đen cùng hán tử võ phục đều mất hút không thấy đâu nữa. Chàng không ngờ họ lại bỏ trốn đột ngột như vậy. Giả tỷ chàng để ý một chút thì hai người quyết không chạy đi được.

Trời đã sáng. Một vùng khoáng dã yên lặng như tờ. Ngôi mả mới hãy còn nguyên trước mắt. Tất cả những việc xảy ra đêm rồi tựa hồ như một giấc mộng ly kỳ. Chỉ còn xác gã văn sĩ trung niên nằm lăn ra đó.

Cam Đường lại để mắt nhìn vào tấm mộ bia thì thấy viết hai dòng chữ:

“Thiên trường địa cửu hữu thời tận.

Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ.” Phía dưới đề một hàng chữ nhỏ:

“Triêu triêu mộ mộ, vĩnh đối Đại Phật chi quật. Nhược kỳ hữu linh, hạt lai tương y”.

“Sớm sớm chiều chiều, vĩnh viễn nhìn sang hang Đại Phật. Nếu có linh thiêng, nương lấy nhau cùng.” Coi những dòng chữ này thì dường như thiếu phụ áo đen đã làm mộ tự tuyệt và chết theo chữ tình. Nhưng không hiểu nó có liên quan gì đến hang Đại Phật?

Thật là một cái bia mộ kỳ lạ vì nó không ghi họ tên chi hết.

Cam Đường tự nghĩ:

- Thiếu phụ áo đen chưa chết, nàng bỏ đi rồi. Ngôi mả mới này để không chắc nàng còn trở lại.

Cam Đường đứng ngây người ra một lúc rồi buông tiếng cười ngớ ngẩn. Chàng lẩm bẩm:

- Mình cũng sắp từ giã chốn hồng trần thì còn nghĩ chi đến chuyện này nữa. Bây giờ chỉ còn có một việc là trở lại núi Thái Hàng, tìm cho ra Ma Mẫu rồi kiếm cách bắt mụ tiết lộ hung thủ đã phân thây nghĩa phụ nghĩa huynh mình và nghĩ kế báo thù cho xong ân tình đối với Thái phu nhân. Hết nhiệm vụ đó, chiếc thân mây ngàn hạc nội góc biển bên trời cho đến mãn đời.

Đối với mẫu thân, chàng không hận nhưng tình thân ái cũng chẳng còn chi.

Chàng không muốn gặp mặt bà nữa.

Đối với Lâm Vân, chàng định để tùy ý nàng...

Đối với Tây Môn Tung và Lục Tú Trinh, chàng cũng không còn lý do để mà giết họ.

Vụ huyết án Thánh Thành cũng đành phế bỏ vì chàng không phải là cốt nhục của Võ Thánh.

Đối với Bạch Bào quái nhân, chàng để cho người khác đối phó vì chàng đã mất hết chí khí hào hùng.

Là đứa con hoang có mẹ không cha, chàng chẳng còn mặt mũi nào đứng trong võ lâm nữa.

Cam Đường thất thểu cất bước trông về phía bắc mà đi. Ngọn gió ban mai thổi lật tà áo đơn mỏng dính. Ánh triều dương chiếu bóng chàng dài lê thê càng rõ vẻ cô độc thê lương.

Cam Đường đang đi, bỗng nghe một thanh âm rất quen thuộc lọt vào tai:

- Thiếu hiệp hãy dừng bước!

Cam Đường nhíu cặp lông mày quay lại nhìn xem ai, thì chính là thiếu nữ áo tía Tư Đồ Sương.

Tuy chàng đã chán ghét hết mọi sự giao du, nhưng Tư Đồ Sương có ơn cứu mạng, chàng chẳng thể không trả lời được. Chàng liền thi lễ chào lại:

- Tư Đồ cô nương!

Tư Đồ Sương vẫn giữ mặt lạnh như băng sương, nàng nói:

- Thiếu hiệp! Ta kiếm thiếu hiệp cả đêm và nửa ngày rồi đó.

- Cô nương kiếm tại hạ ư?

- Đúng thế!

- Cô nương có điều chi dạy bảo?

Rồi chàng nhớ lại màn ảnh bữa trước nàng đã cứu mình khỏi hang Đại Phật. Lúc đó thần trí chàng chưa được tỉnh táo, nên chàng tưởng lầm nàng là Lâm Vân, ôm choàng lấy nàng, bất giác mặt chàng đỏ bừng.

Bây giờ chàng nhìn kỹ lại Tư Đồ Sương. Nàng đẹp lắm, một vẻ đẹp siêu trần thoát tục. Nhất là cặp mắt đầy vẻ thông minh khiến người nhìn thấy phải say đắm.

Tư Đồ Sương nhìn vẻ mặt Cam Đường dường như đã rõ tâm sự chàng. Nét mặt đang lạnh như băng bỗng nhiên ửng hồng. Nhưng thanh âm nàng thì không biến đổi chút nào, nó vẫn lạnh ghê người. Nàng nói:

- Tệ chủ nhân muốn gặp thiếu hiệp.

Cam Đường giương cặp mắt kinh ngạc lên nhìn đối phương. Chàng coi màu áo cùng tư cách và thân thủ nàng thì biết là một nhân vật có địa vị rất quan trọng trong phái Đông Hải. Chàng không ngờ nàng lại còn thuộc quyền người khác, liền buột miệng hỏi:

- Chủ nhân cô nương ư?

- Phải rồi!

- Qúy chủ nhân là ai?

- Thiếu hiệp đến nơi sẽ rõ.

- Thế thì địa vị cô nương...

Tư Đồ Sương gượng cười đáp:

- Ta còn có mẫu thân ở đậu tại đó...

Theo lời nàng nói thì dường như nàng không phải vào hàng nô bộc mà cũng không phải là môn hạ phái Đông Hải. Vậy nàng giữ địa vị gì? Chàng liền hỏi:

- Phải chăng quý chủ nhân là chưởng môn phái Đông Hải?

- Không phải!

- Thế thì...

- Xin lỗi thiếu hiệp, ta không tiện nói nhiều.

Cam Đường chau mày hỏi:

- Qúy chủ nhân muốn gặp tại hạ có điều chi dạy bảo?

- Đương nhiên là có việc.

- Cô nương có thể cho biết được chăng?

- Không được!

Cam Đường nghĩ thầm:- Sao đối phương lại ra vẻ thần bí như vậy. Giữa mình và phái Đông Hải không có chuyện gì dính dáng với nhau cả mà.

Chàng chợt nhớ đến tiếng tiêu của nàng, lại nghĩ tới vợ của Tử Thần là Âm Ty Công Chúa chưa chết thì không khỏi giật mình.

Nhưng Âm Ty Công Chúa hai mắt đã đui mù, vậy hành động của mụ làm sao lại dính líu đến phái Đông Hải được? Và nếu sự thực như vậy thì đã có nàng đối phó với Bạch Bào quái nhân. Đó cũng là phước lớn cho võ lâm.

Rồi chàng tự nhủ:

- Mình đã quyết tâm xa lánh giang hồ thì còn dính vào những chuyện rắc rối đó để làm chi?

Nghĩ vậy chàng liền đáp:

- Tư Đồ cô nương! Xin cô nương miễn thứ cho, tại hạ không chuẩn bị đến ra mắt quý chủ nhân.

- Tại sao vậy?

- Chẳng tại sao cả. Tại hạ xin nói trắng là ngán ngẩm giang hồ không muốn lui tới nữa.

- Sao?... Ngươi là dòng dõi Võ Thánh... lại là Thiên Tuyệt thiếu chủ...

Cam Đường bị đụng đến mối thương tâm. Mặt chàng biến đổi, nhưng Tư Đồ Sương có ơn với chàng, nên chàng cố giữ nét mặt cho khỏi cau có. Giả tỷ là người khác thì chàng đã rũ áo bỏ đi rồi.

Chàng không thể thừa nhận những thân thế đó được, mà miệng chàng cũng không dám phủ nhận. Chàng đứng thộn mặt ra hồi lâu rồi nở một nụ cười nhăn nhó, đáp:

- Tư Đồ cô nương! Về điểm này xin cô nương miễn thứ cho tại hạ khỏi giải thích.

Tư Đồ Sương lạnh lùng nói:

- Ta cũng không muốn gạn hỏi lôi thôi. Nhưng tệ chủ nhân đã có ước vọng gặp thiếu hiệp thì thiếu hiệp cũng nên đi!

- Cô nương có ơn với tại hạ...

- Thiếu hiệp bất tất phải quan tâm về điểm này. Bây giờ ta có thể nói rõ cho thiếu hiệp hay. Ta có cứu thiệu hiệp chẳng qua cũng là vâng lệnh trên mà làm.

- Vâng lệnh ư?

- Đúng thế! Ta vâng lệnh chủ nhân.

- Bất luận thế nào thì cô nương đã ra tay, tại hạ cũng cảm kích vô cùng!

- Không cần nói nữa! Ta không đem ơn ra để uy hiếp thiếu hiệp đâu.

- Tại hạ không thể cự tuyệt được vụ này ư?

- Ta hy vọng là thiếu hiệp đừng cự tuyệt.

Cam Đường ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi:

- Qúy chủ nhân hiện ở đâu?

- Cách đây không xa.

- Tư Đồ cô nương! Tại hạ vì nể mặt cô nương nên phải theo đi. Xin cô nương dẫn đường cho!

Tư Đồ Sương nhìn chàng bằng cặp mắt thâm thúy rồi nói:

- Thiếu hiệp hãy theo ta!

Nàng nói xong băng mình đi trước. Cam Đường lật đật theo sau. Công lực Tư Đồ Sương quả nhiên phi thường. Thân pháp nàng như gió cuốn mây bay.

Cam Đường trong lòng vẫn thắc mắc. Chàng không thể đoán được chủ nhân nàng là nhân vật thế nào. Nếu bất hạnh mà lọt vào tay Âm Ty Công Chúa Tôn Tiểu Hoa thì thật là oan gia chạm mặt, chàng không biết đối phó thế nào. Chàng tự hỏi:- Mụ nữ ma đó sai Tư Đồ Sương cứu mình với mục đích gì? Phải chăng mụ muốn tạo ra tên Tử Thần thứ ba? Hay là mụ định dùng một phương pháp rất tàn nhẫn xử trí với mình cho hả giận?

Chàng càng nghĩ lại càng băn khoăn. Tư Đồ Sương đã nói Bạch Bào quái nhân không phải là Tử Thần chân chính. Bí mật này dĩ nhiên Âm Ty Công Chúa biết rõ lắm mà Tư Đồ Sương vâng mệnh mụ đi theo dõi Bạch Bào quái nhân, dĩ nhiên là để đối phó với những hành động của hắn...

Cam Đường nghĩ thầm:

- Mình sắp vĩnh biệt giang hồ thì còn dấn thân vào chỗ nguy hiểm này làm chi?

Công lực của mình hiện nay liệu có đối chọi với Âm Ty Công Chúa không?

Nghĩ vậy chàng liền tiến nhanh lên đi song song với Tư Đồ Sương rồi hỏi nàng:

- Tư Đồ cô nương! Tại hạ còn nhớ cô nương có nói Bạch Bào quái nhân không phải là Tử Thần chân chính?

Tư Đồ Sương khẽ liếc mắt nhìn chàng đáp:

- Phải rồi! Ta có nói vậy.

- Cô nương căn cứ vào điều chi mà nói thế?

- Tử Thần chân chính sáu mươi năm trước đã bị hàng ngàn tay cao thủ vây đánh rồi cả hai bên cùng chết. Việc đó giang hồ đều biết.

Cam Đường không nói vào đâu được nữa. Nhưng chàng bất mãn vì câu trả lời của nàng cũng chỉ là lời thoái thác. Trước kia nàng nói ra chiều quyết định dường như biết rõ dấu vết vụ này. Chủ nhân của nàng có thể là Âm Ty Công Chúa. Chàng liền cố ý hững hờ nói:

- Lời đồn của võ lâm chưa chắc đã là sự thực.

- Thiếu hiệp cũng biết rõ Bạch Bào quái nhân không phải là Tử Thần sao còn hỏi ta làm chi?

Cam Đường không thể phủ nhận được, vì ở tổng đà Cái Bang chàng đã mô phỏng tiếng tiêu của Âm Ty Công Chúa khiến cho Bạch Bào quái nhân phải kinh hãi mà rút lui. Về điểm này Tư Đồ Sương đã biết rồi. Nhưng chàng vẫn chưa chịu thôi lại hỏi vặn:

- Tại hạ muốn biết tại sao cô nương lại xác định như vậy?

Tư Đồ Sương vặn lại:

- Thế thì sao thiếu hiệp cũng biết Bạch Bào quái nhân rất sợ tiếng tiêu?

Bây giờ đi đến trọng tâm vấn đề. Nếu Cam Đường muốn giải đáp câu này thì tất phải thuật lại những vụ mà chàng đã trải qua ở Điệp Thạch Phong. Bỗng chàng nghĩ ra một kế để dò xét xem có phải Âm Ty Công Chúa đã sai phái nàng không? Chàng liền dựa theo giọng lưỡi của Tư Đồ Sương hỏi lại:

- Cô nương đã biết rõ vì lẽ gì mà Bạch Bào quái nhân sợ tiếng tiêu rồi, sao còn hỏi tại hạ?

Tư Đồ Sương cười lạt đáp:

- Cam thiếu hiệp! Thiếu hiệp...

Cam Đường ngấm ngầm đau xót trong lòng, vội la lên:

- Tại hạ không phải họ Cam.

Tư Đồ Sương đột nhiên dừng bước. Vẻ mặt lạnh lùng và xinh đẹp của nàng bỗng trở nên kinh dị, nàng ngập ngừng hỏi:

- Thiếu hiệp... không phải họ Cam?

Cam Đường biết mình lỡ lời, nhưng không muốn biện bạch. Sự thực chàng không phải họ Cam, nhưng biết nói họ gì bây giờ? Chàng là con ai? Mẫu thân chàng ngày trước đã tư thông với ai?

Lòng chàng se lại. Chàng trầm giọng nói:

- Chúng ta đừng nói đến vấn đề đó nữa.

Nhưng Tư Đồ Sương khi nào chịu buông tha. Nàng hỏi ngay:

- Thiếu hiệp đã bảo Cam Đường mới là tên thực còn Thi Thiên Đường chỉ là tên mượn. Sao bây giờ thiếu hiệp lại chối không nhận họ Cam?

Cam Đường cố nhẫn nại, chàng bối rối đáp:

- Tư Đồ cô nương! Tại hạ đã nói là ta đừng đề cập đến vấn đề đó nữa mà.

- Nhưng ta muốn biết rõ thì sao?

- Nếu vậy thì tại hạ đành xin cáo từ!

- Thôi được! Ta không hỏi nữa. Nhưng ta tin rằng khi gặp tệ chủ nhân, thiếu hiệp sẽ nói rõ.

Cam Đường hơi khó chịu đáp:

- Cái đó cũng chưa chắc đâu. Tại hạ còn xem quý chủ nhân thân thế ra sao và có mục đích gì rồi sẽ liệu.

- Thiếu hiệp thật là người cao ngạo.

- Chuyện này không phải là vấn đề cao ngạo hay không cao ngạo.

- Ta dám đánh cuộc với thiếu hiệp trước mặt chủ nhân ta, thiếu hiệp không có cách nào cự tuyệt được.

- Tư Đồ cô nương! Nếu vậy thì nhất định cô nương sẽ bị thua cuộc.

- Hừ! Rồi sự thực sẽ chứng minh cho thiếu hiệp coi.

- Cô nương định đánh cuộc như thế nào?

Tư Đồ Sương nét mặt bỗng ửng hồng, nàng đáp:

- Ta để cho thiếu hiệp đặt điều kiện.

Cam Đường ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

- Nếu tại hạ thua cuộc thì sẽ để tùy cô nương đưa điều kiện ra, tại hạ xin ưng chịu hết. Còn tại hạ mà thắng cuộc thì chỉ yêu cầu cô nương nghe tại hạ một lời.

Chương 60: Dưới trần mà lại thấy người tiên

Tư Đồ Sương hỏi:

- Thiếu hiệp bảo ta chỉ phải nghe một câu thôi ư?

Cam Đường đáp:

- Đúng thế!

- Câu gì?

- Để khi nào phân thắng bại rồi tại hạ sẽ nói ra.

- Được lắm! Cứ ước định như vậy là đủ.

- Cô nương đừng hối hận nhé.

- Phải rồi!

Giữa lúc ấy Tư Đồ Sương bỗng biến sắc. Nàng để mắt nhìn ra ngoài đường rồi nói:

- Chúng ta bị theo dõi rồi!

Cam Đường lạnh lùng đáp:

- Tại hạ cũng đã phát giác ra. Số người theo ta từ năm trở lên.

Tư Đồ Sương lại hỏi:

- Chẳng hiểu họ theo dõi thiếu hiệp hay theo dõi ta?

- Theo tại hạ đoán thì chắc rằng họ theo dõi tại hạ.

- Nên xử trí thế nào?

- Cứ mặc kệ họ.

- Nhưng ta không thích để họ bới lông tìm vết.

- Vậy thì để bọn họ vĩnh viễn không thể theo dõi được là xong.

Cam Đường từ lúc bị Tây Môn Tung cùng Lục Tú Trinh tiết lộ thân thế xấu xa của mình, tính tình chàng biến đổi hẳn không còn giống trước nữa. Bây giờ dường như chàng chẳng quan tâm đến một việc gì. Những cảm giác về mừng giận yêu ghét, thương vui... tựa hồ chàng không phân biệt được. Sự biến đổi này chẳng những đáng thương mà còn đáng sợ nữa.

Con người cao ngạo tự phụ một khi phát giác ra thân thế vẻ vang của mình đã thành con số không thì còn chi nữa mà mong. Một chàng võ sĩ thanh niên mà đi đến chỗ tự thương tự ti thì tuyệt không tìm thấy danh dự Ở đâu nữa. Nếu con người tự ti lại chuyển thành hận đời mà đem bản lãnh bước vào con đưỡng rẽ thì võ lâm tất đi đến chỗ đại loạn rất đáng sợ, có khi còn đáng sợ hơn cả Bạch Bào quái nhân.

Tư Đồ Sương nhìn Cam Đường bằng ánh mắt khác thường, nàng hỏi:

- Bây giờ thiếu hiệp động thủ hay là ta...

Nàng nói tới đây rồi dừng lại chờ Cam Đường.

Cam Đường lạnh lùng đáp:

- Tại hạ không muốn giết người.

- Thiếu hiệp nói vậy là muốn nhường cho ta động thủ phải không?

- Nếu Tư Đồ cô nương muốn thế thì xin cứ việc tùy tiện.

- Giả tỷ đối phương là thủ hạ Bạch Bào quái nhân thì thiếu hiệp có muốn để tên nào sống sót mà tra hỏi không?

Cam Đường vừa nghe nàng nói, hai mắt chàng trợn lên, mắt lộ sát khí rùng rợn.

Nhưng chỉ thoáng qua một giây rồi biến mất, chàng trở lại thái độ nguội lạnh, lắc đầu đáp:

- Không cần đâu!

Thái độ của Cam Đường khiến cho Tư Đồ Sương phải ngờ vực. Nàng kinh ngạc hỏi:

- Thiếu hiệp không nghĩ đến chuyện báo thù hay sao?

- Thù ư? Tại hạ không muốn nghĩ đến nữa.

- Ta không thể hiểu được thái độ của thiếu hiệp.

Cam Đường nhăn nhó cười, nói:

- Chính tại hạ cũng không tự hiểu mình nữa. Tư Đồ cô nương! Nếu cô nương động thủ thì phải lẹ lên. Sau khu rừng lớn chừng bảy trượng vuông có một người ẩn nấp. Sau đống đá ngoài mười trượng kia đại khái có ba người đang hướng về mé hữu. Chỗ này, sau phiến đá lớn cũng có một người.

Tư Đồ Sương cực kỳ kinh hãi vì Cam Đường chẳng những đã phát giác ra có người theo dõi mà chàng còn biết cả chỗ họ ẩn núp thì thị thính chàng thật là ghê gớm.

Giữa lúc ấy, tai Cam Đường bỗng nghe một thanh âm đặc biệt của phái Thiên Tuyệt truyền vào nói:

- Bẩm thiếu chủ! Thuộc hạ là Bàn Cửu Nương đang chờ lệnh sai bảo đây.

Có thể Bàn Cửu Nương đã dùng thuật tiềm thính của bản môn mà nghe rõ câu chuyện đối thoại giữa hai người. Mụ sợ có sự hiểu lầm nên phải lên tiếng nhắc chàng.

Đối với Cam Đường thật là một chuyện bất ngờ. Chàng sững sờ một lúc rồi lập tức dùng phép truyền thanh của bản môn để hỏi lại:

- Bàn hương chủ! Lai lịch cô này thế nào?

- Y là môn hạ phái Đông Hải.

- Chủ nhân nàng là nhân vật thế nào?

- Cái đó... chưa điều tra ra.

- Được rồi! Không có việc chi cả. Các vị đi đi thôi!

Tư Đồ Sương dĩ nhiên không biết câu chuyện mật đàm giữa Cam Đường và Bàn Cửu Nương. Nàng ngơ ngác một lúc rồi nói:

- Thiếu hiệp chờ ta một chút.

- Tư Đồ cô nương bất tất phải phí công.

- Tại sao vậy?

- Họ đi cả rồi.

Cam Đường chưa ngoảnh đầu lại đã biết người theo dõi bỏ đi. Tư Đồ Sương dường như bán tín bán nghi. Nàng không nói gì vọt người đi nhanh như điện chớp. Nàng chạy quanh một lượt quả nhiên trong vòng hai mươi trượng không có bóng người. Nàng đành buồn bã quay về nói:

- Thiếu hiệp! Ta bội phục thiếu hiệp vô cùng.

- Cái đó chẳng có chi đáng kể.

- Vậy chúng ta lên đường.

Hai người lại tiếp tục dong ruổi, đi được chừng năm mươi dặm thì trước mắt là một tòa thị trấn.

Tư Đồ Sương đi chậm lại, nàng nói:

- Tới nơi rồi xin thiếu hiệp theo xa xa một chút, đừng để họ chú ý.

Cam Đường không nói gì lặng lẽ đi rất chậm để cách quãng Tư Đồ Sương chừng năm trượng.

Đi qua thị trấn đến trước một tòa biệt thự. Tư Đồ Sương quay lại đưa mắt nhìn Cam Đường một cái rồi xuyên qua cổng mà vào.

Cam Đường thấy ngôi biệt thự này có vẻ hiu quạnh tiêu điều, tựa hồ là một biệt thự bỏ hoang lâu ngày không có người ở.

Trong đầu óc chàng bất giác lại hiện lên vẻ mặt hung dữ của Âm Ty Công Chúa.

Còn sự thực có đúng hay không thì chỉ lát nữa sẽ rõ.

Chàng ngần ngừ một chút rồi cất bước tiến vào. Trong cổng toàn một vẻ thê lương.

Lau cao ngập mắt, rêu phủ đầy sân, hoa cỏ lôi thôi, đền đài xiêu đổ.

Tư Đồ Sương đứng đằng xa vẫy tay một cái.

Cam Đường thủng thẳng đi vào. Chàng lạnh lùng hỏi:

- Qúy chủ nhân tạm trú ở đây hay sao?

- Phải rồi! Mời thiếu hiệp đi vào.

Chàng tiến vào trong sân thì cỏ dại mọc ngập đùi. Xung quanh nhà gạch vỡ ngói tan, màng nhện chằng chịt. Thật là một cảnh tịch mịch quạnh hiu và âm thầm lạnh lẽo.

Nhưng đã đến thì vào, chàng xuyên qua một dãy hành lang tồi tàn, tới một nhà ngang, hình như đây trước là nhà đọc sách. Trong nhà cát bụi ngập đến mắt cá. Bên bàn bát tiên lộ ra một cửa hầm. Bậc đi xuống bằng đá trắng.

Cam Đường không khỏi giật mình, chàng không ngờ trong ngôi nhà hoang phế này lại có một nhà hầm.

Tư Đồ Sương lạnh lùng nói:

- Để ta dẫn đường cho. Nào mời thiếu hiệp!

Dứt lời nàng tiến vào cửa hầm đi xuống.
Đã vào trong này thì khó mà đoán trước được việc kiết hung.

Cam Đường mạnh dạn tiến bước. Những bậc đá trắng chênh chếch đi xuống. Đi được chừng mười bậc thì cửa hầm tự động đóng lại.

Cam Đường ngửng đầu nhìn lại một lần, chàng không nói gì chỉ tiếp tục đi theo Tư Đồ Sương.

Đi chừng hai chục trượng thì hết bậc đá. Đường hầm rẽ về mé hữu. Cứ cách vài trượng lại có một hạt minh châu soi sáng. Đường hầm lót toàn đá trắng rất là sạch sẽ không chút bụi bậm.

Trong đường hầm cách bố trí cực kỳ khả quan, so với tòa lầu hoang phế bên ngoài là hai thái cực. Đường hầm có rất nhiều lối rẽ và thấp thoáng có cửa ngõ, nhưng không thấy bóng một người nào.

Cam Đường trong lòng hồi hộp nhưng cứ lầm lũi đi theo, tuyệt không lộ vẻ chi hết.

Chẳng mấy chốc trước mắt chàng hiện ra một tòa đại sảnh rất ngắn đắp đầy đủ mọi thứ mà toàn là vật quý giá!

Đến cửa sảnh đường, chàng lại thấy bốn đại hán ăn mặc kỳ lạ, thân hình cao lớn.

Đúng là bốn tay võ sĩ Đông Hải bữa trước đã theo Tư Đồ Sương đến hang Đại Phật. Bốn gã này thấy Cam Đường đến nơi vẫn đứng trơ như tượng đá, không chớp mắt.

Cam Đường vào nhà đại sảnh rồi, chàng phát giác ra hai bên đều có cửa che bằng bức màn thêu nhìn qua không rõ.

Ngoài bức rèm thêu là tám thiếu nữ áo xanh chia ra từng phương vị mà đứng.

Tư Đồ Sương trỏ vào chiếc ghế khách vị Ở mé bên, bảo Cam Đường:

- Mời thiếu hiệp ngồi.

Bầu không khí trong sảnh đường thiệt là kỳ bí.

Cam Đường gật đầu không nói gì, chàng ngồi xuống ghế để chờ sự thực phát hiện.

Tám thiếu nữ áo xanh đưa mắt nhìn Cam Đường một cái và thoáng lộ nụ cười bí mật.

Cam Đường vờ như không thấy. Chàng ngồi ngay ngắn mà trong lòng đầy mối nghi ngờ. Cứ trông bề ngoài thì nơi đây chỉ có vẻ thần bí chứ không có sát khí.

Tấm rèm mé hữu vén lên, một bóng người lịch sự lạng mình đi ra. Chỉ một cái vén rèm thấp thoáng mà Cam Đường đã nhận thấy sau bức rèm thêu, trong nhà nội tẩm cách bố trí cực kỳ xa hoa.

Người vén rèm đi ra là một thiếu nữ áo xanh. Ả đưa mắt nhìn Cam Đường rồi day lại nhìn Tư Đồ Sương chúc câu vạn phúc. Ả nói:

- Đại thư lại một phen vất vả.

Cam Đường nghe tiếng kêu đại thư thì quan niệm Tư Đồ Sương vào hạng thị tỳ, nhưng coi cách thi lễ thì lại không phải, chàng tự hỏi:

- Vị chủ nhân chưa xuất hiện là ai? Phải chăng là Âm Ty Công Chúa?

Tư Đồ Sương nở một nụ cười lạnh nhạt, nàng hỏi thiếu nữ áo xanh:

- Hiện giờ công chúa đang làm gì?

Cam Đường vừa nghe hai tiếng công chúa đã giật mình. Chàng cho mình đoán trúng. Công chúa đây là Âm Ty Công Chúa Tôn Tiểu Hoa.

Thiếu nữ áo xanh cười đáp:

- Không làm gì cả. Người vẫn ngồi chờ đại thư trở về.

- Được rồi!

Tư Đồ Sương vén rèm đi vào. Chẳng bao lâu nàng lại trở ra vẫy tay nói:

- Các ngươi hãy lui ra.

Tám cô thiếu nữ áo xanh lặng lẽ rút lui. Thiếu nữ áo xanh vừa nói chuyện với Tư Đồ Sương cũng vào phòng. Cả tòa đại sảnh chỉ còn lại Cam Đường và Tư Đồ Sương.

Cam Đường bất giác cảm thấy nao nao trong dạ.

Tư Đồ Sương bỗng lạnh lùng bảo Cam Đường:

- Thiếu hiệp! Gia chủ đã ra đấy.

- Ủa!

Cam Đường hoang mang đáp một tiếng. Chàng vẫn ngồi yên không đứng dậy, bất giác đưa mắt nhìn vào bức rèm mé hữu.

Tư Đồ Sương từ từ tiến lại, một tay vén rèm lên. Cam Đường thấy mắt mình hoa lên một cái, chàng đứng bật dậy như cái lò xo, thộn mặt ra.

Đột nhiên chàng ngừng thở. Cặp mắt chàng bị thu hút như đá nam châm không di động ra phía khác nữa.

Chàng ngờ vực không biết đây là sự thực hay là ảo ảnh. Chàng cũng không phân biệt được đây là thượng giới hay chốn nhân gian.

Phía trong cửa một vị nữ lang ăn mặc theo kiểu cung trang, màu áo vàng tươi, tuổi chừng mười bảy mười tám.

Nàng đẹp, đẹp lắm, khiến người trông thấy phải mờ mắt, tưởng chừng như bao nhiêu cái đẹp của thiên hạ chung đúc hết vào người mỹ nhân này. Từ đầu đến chân chẳng một chỗ nào không đẹp. Nhất là khổ người vừa vặn, bớt đi một phần thì gầy mà tăng lên một phân thì mập.

Trong khoảnh khắc này Cam Đường dường như mất hết cả không còn một ý thức gì nữa. Thiệt là một kiệt tác của tạo vật. Không bao giờ chàng nghĩ tới trong thiên hạ lại có người tuyệt thế giai nhân như vậy. Những danh từ “đổ quán”, “xiêu đình” dường như cũng vì nữ lang này mà có.

Cam Đường nhớ lại ngày chàng tới Ngọc Điệp Bảo thoái hôn, dọc đường gặp Hương Xa mỹ nhân. Khi đó chàng chưa được nhìn thấy Tây Môn Tố Vân, chàng đã cho Hương Xa mỹ nhân là người trời. Nhưng đem so với nữ lang trước mắt này thì không ăn thua gì hết.

Lâm Vân chàng đã cho là đẹp như thiên tiên mà đứng bên nữ lang này thì hình ảnh nàng lập tức bị xóa nhòa. Ngoài ra, từ ngày len lỏi vào chốn giang hồ, chàng gặp bao nhiêu thiếu nữ khác đều không đáng đếm xỉa đến.

Người đời thường dùng chữ thiên tiên để ca tụng sắc đẹp của mỹ nhân. Nhưng lúc này thì nữ lang quả không hổ với hai chữ “thiên tiên”.

Từ lúc chàng hiểu sự đời, chưa bao giờ chàng thấy một cảm giác kỳ lạ như lần này. Nhất là từ lúc biết rõ thân thế, chàng đã nguội lạnh hết thảy mọi điều. Thế mà bây giờ gặp nữ lang này, chàng lại quên cả cái bản ngã mình có còn tồn tại hay không?Những cái gì vô hình đã làm cho lòng chàng như say sưa như mê mệt.

Tư Đồ Sương đảo mắt nhìn Cam Đường rồi từ từ cúi đầu xuống tựa hồ nàng thẹn mình xấu xa quá.

Khoảnh khắc này thời gian dường như ngừng cả lại, bầu không khí cũng không chuyển động nữa.

Mùi hương thơm bỗng đưa vào mũi Cam Đường. Nữ lang ăn mặc cung trang đã ngồi vào chư vị Ở ghế bên cạnh. Nàng tới mau, mau quá nhìn không thấy cử động tưởng chừng như vẫn đứng nguyên chỗ.

- Cam thiếu hiệp! Mời thiếu hiệp ngồi.

Tiếng oanh thỏ thẻ rung động đến trái tim Cam Đường, tựa hồ cả ba vạn sáu ngàn chân lông trong người chàng đều thư thái.

Cam Đường như người mơ mộng vừa tỉnh giấc. Chàng tự thẹn với thái độ ngây ngô của mình nên đỏ mặt lên. Chàng rụt rè nói:

- Xin cô nương chỉ dạy cho cách xưng hô.

Nữ lang áo vàng mỉm cười, nói:

- Thiếu hiệp hãy ngồi xuống đã.

Miệng cười chúm chím của nàng đủ khiến cho phấn son trong lục cung phải thất sắc.

Cam Đường óc mơ màng, len lén ngồi xuống. Chàng cúi đầu không dám để mục quang tiếp xúc với đối phương.

Thanh âm của thiếu nữ cung trang lại véo von:

- Ta là Tôn Quỳnh Giao. Chưởng môn phái Đông Hải là gia phụ.

Nàng vừa báo tên họ và lai lịch một cách chân thành, Cam Đường liền đảo mắt nhìn đối phương kính cẩn nói:

- Té ra là thiếu môn chủ phái Đông Hải. Tại hạ cam bề thất kính.

- Thiếu hiệp khách khí quá! Theo thói quen những người ở đây kêu ta bằng công chúa.

- Ủa! Công chúa!

- Ta nghe nói Cam thiếu hiệp là dòng dõi Võ Thánh?

Cam Đường khác nào bị kim châm vào trái tim. Chàng biết thân thế mình đang tủi hổ mà lại mạo xưng họ Cam càng thêm bẽ bàng. Mũi kim vô hình này khiến cho chàng đang mơ màng trong giấc mộng say sưa hoàn toàn tỉnh táo lại. Vẻ đẹp của đối phương đang uy hiếp chàng tự nhiên cũng bị giải trừ. Tấm lòng tự ti lại nổi lên. Vẻ tuấn tú của chàng trai thanh lịch lại biến mất để đeo bộ mặt lạnh lùng ngơ ngẩn vào. Chàng trầm giọng đáp:

- Tại hạ không phải họ Cam. Đó chỉ là sự hiểu lầm.

Tôn Quỳnh Giao trố mắt ra hỏi:

- Lời đồn lầm ư?

- Chính thế!

- Vậy thân thế chân chính của thiếu hiệp là thiếu chủ phái Thiên Tuyệt phải không?

Cam Đường đau khổ đáp:

- Cũng không phải.

- Thế thì... danh hiệu chân chính của thiếu hiệp là gì?

- Về điểm này xin tha thứ cho tại hạ khó nỗi trình bày.

Tôn Quỳnh Giao mơ màng lắc đầu nói:

- Thiệt là khó hiểu.

Giữa lúc ấy, từ bên trong đưa ra hai chén hương trà đặt lên chiếc kỹ giữa công chúa và Cam Đường. Trà thơm chén ngọc tỏa một mùi hương thanh đạm.

Công chúa Tôn Quỳnh Giao nhìn Tư Đồ Sương gật đầu nói:

- Đại thư! Ta cám ơn đại thư.

Rồi nàng nhìn Cam Đường nói:

- Mời thiếu hiệp dùng trà.

- Xin mời công chúa.

Cam Đường trong lòng rất đỗi nghi ngờ. Bọn thị tỳ kêu Tư Đồ Sương bằng đại thư.

Công chúa cũng kêu nàng bằng đại thư mà nàng lại kêu công chúa bằng chủ nhân thì thiệt là khó hiểu, chàng cũng không tiện hỏi.

Chàng thấy mình đoán sai, chủ nhân Tư Đồ Sương không phải là Âm Ty Công Chúa, nên về điểm này chàng đã yên tâm được nhiều.

Công chúa Tôn Quỳnh Giao gạn hỏi:

- Thiếu hiệp! Vậy bây giờ ta biết xưng hô với thiếu hiệp thế nào đây?

Cam Đường hững hờ đáp:

- Tại hạ tạm thời thừa nhận thân thế mình ở Thiên Tuyệt Môn.

- Tạm thời thôi ư?

- Chính thế!

- Được lắm! Thi thiếu chủ! Bây giờ chúng ta quay vào chính đề...

Cam Đường bất giác đảo mắt nhìn đối phương thì giữa lúc ấy nàng cũng đưa mắt nhìn chàng. Bốn mắt gặp nhau. Lòng Cam Đường đã phẳng lặng như nước hồ thu lại bắt đầu gợn sóng lăn tăn. Chàng nhận ra trong khóe mắt Tôn Quỳnh Giao có một vẻ khác lạ, nhưng không phải là cái khác lạ đặc biệt. Chàng đã nhìn thấy quang cảnh này ở trong cặp mắt Lâm Vân nhiều lần.

Cam Đường vội đưa mắt nhìn ra chỗ khác. Chàng cảm thấy ánh mắt của đối phương khiến cho người ta phải suy nghĩ. Ánh mắt dường như vẫn đăm đăm nhìn chàng. May mà cảm giác tự ti đã ngăn trở, không thì đối với con người tuyệt sắc này chàng không thể nào kiềm chế tâm tình được. Chàng khẽ hỏi:

- Công chúa kêu tại hạ tới đây có điều chi dạy bảo?

Tôn Quỳnh Giao lại mỉm cười đáp:

- Thi thiếu chủ! Ta không dám nhận cách xưng hô như vậy. Thiếu hiệp cứ gọi thẳng tên ta là được.

Nàng nói bằng một giọng thành thực ngây thơ. Nhưng Cam Đường không dám chấp nhận, chàng vội nói:

- Khi nào tại hạ dám vô lễ đến thế?

- Sao thiếu hiệp còn rụt rè, không giống thái độ của con người võ sĩ.

- Vậy tại hạ giống ai?

- Ta thấy giống như thầy đồ.

Rồi nàng bật tiếng cười. Cả thanh âm, cả tiếng cười cho chí vẻ mặt Tôn Quỳnh Giao đều khiến người ta phải say đắm.

Cam Đường hận mình không thể cáo từ ngay lập tức. Chàng nghiêm nghị nói:

- Vậy tại hạ xin càn rỡ kêu công chúa bằng Tôn cô nương.

- Thế thì hay lắm! Thi thiếu hiệp! Ta nghe nói thiếu hiệp có một vị biểu thư phải không?

Cam Đường không biết nên cười hay nên khóc, chàng tự hỏi:

- Chẳng lẽ đây là chính đề ư? Đối phương kêu mình đến đây chỉ có mục đích đó thôi sao?

Chàng buột miệng hỏi lại:

- Tôn cô nương kêu tại hạ đến đây vì vấn đề này ư?

Tôn Quỳnh Giao mặt ngọc ửng hồng, nàng đáp:

- Ồ! Không phải đâu! Ta thuận miệng hỏi vậy thôi.

- Xin cô nương chỉ thị cho biết còn điều chi dạy bảo?

- Dạy bảo thì không dám. Ta có một điểm nghi vấn mong rằng thiếu hiệp giải đáp cho.

- Xin Tôn cô nương cứ nói ra.

- Việc này bắt đầu từ Bạch Bào quái nhân mạo xưng là Tử Thần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau