HUYẾT THIẾP VONG HỒN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyết thiếp vong hồn ký - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Vào quán trọ lại gặp lâm vân

Nữ quái cười ha hả đáp:

- Lão thân mà đi trả thù cho Võ Thánh ư? Đâu có chuyện buồn cười thế được?

- Thế thì việc gì?

- Thi Thiên Đường! Ngươi nhất định muốn biết ư?

- Đúng thế!

- Được rồi! Ngươi hãy nói hung phạm là ai trước đi. Sau khi trao đổi điều kiện, lão thân sẽ cho ngươi hay.

Cam Đường thấy nữ quái đã nhượng bộ liền nói:

- Chủ hung vụ huyết án Thánh Thành là Cửu Tà Ma Mẫu...

Nữ quái biến sắc ngắt lời:

- Ngươi bảo ai?

- Cửu Tà Ma Mẫu!

- Cửu Tà Ma Mẫu ư?

- Phải rồi! Tiền thân mụ là Tứ Tuyệt Nữ Châu Lôi.

Nữ quái đột nhiên nổi lên một tràng cười rộ.

Cam Đường bị tiếng cười của mụ làm cho nhức óc, chàng hắng giọng một cái rồi hỏi:

- Tại sao tiền bối lại cười?

Nữ quái ngưng tiếng cười, mụ hỏi lại:

- Tin tức đó ngươi lấy ở đâu ra?

- Vãn bối thân tự điều tra.

- Ngươi có biết hình thù Ma Mẫu thế nào không?

- Một người đàn bà trạc tuổi năm mươi.

- Tứ Tuyệt Nữ Châu Lôi đã nổi tiếng sáu chục năm nay mà sao bây giờ mới năm mươi tuổi?

- Thế thì có lẽ nữ ma dùng thuật Trụ Nhan gì đó.

- Ngươi căn cứ vào điều chi để nhận định mụ là hung thủ?

- Một là mẹ họ Châu...

- Trong thiên hạ không phải chỉ mình Ma Mẫu họ Châu. Còn điều thứ hai?

- Hai là ngày trước Võ Thánh Cam Kính Nghiêu một mình đánh nhau với Cửu Tà Ma Mẫu ở chân núi Thái Hàng. Kết quả là sáu đứa con của mụ bị giết. Ma Mẫu cũng bị trọng thương nhưng thoát chết. Mụ còn lại Tam Tà mà vãn bối đã điều tra mẹ con mụ cũng còn bốn người.

Nữ quái hắng giọng nói:

- Thế thì thiệt là khéo...

- Sao lại khéo?

- Đối phương tự nhận là Ma Mẫu hay sao?

- Cái đó...

Cam Đường bất giác chưng hửng không trả lời được vì đối phương không thừa nhận là Ma Mẫu mà chàng chỉ đoán thế thôi. Đồng thời chàng chưa biết được lai lịch đối phương. Nhưng tại sao bà lại căn vặn như thế? Nữ quái cười lại hỏi:

- Ngươi tưởng mẹ con Cửu Tà Ma Mẫu vì muốn trả cái thù ở dưới chân núi Thái Hàng mà gây vụ huyết án Thánh Thành ư?

- Đúng thế!

- Còn có chứng cớ gì khác không?

- Lúc gây ra vụ huyết án hung thủ có để lại tấm Ưng Long Ma Bài...

- Ưng Long Ma Bài nào...

- Nghe nói Ưng Long Ma Bài là tín vật của Ma Vương mà đối phương lại thừa nhận đó là vật gia truyền.

- Ma Mẫu có liên quan gì với Ma Vương?

- Giữa hai người có tình sư đệ.

- Ai bảo ngươi thế!

- Chẳng lẽ còn không đúng hay sao?

Nữ quái lắc đầu đáp:

- Không đúng!

Cam Đường kinh hãi hỏi:

- Không đúng ư?

- Ngươi hãy nói cho lão thân hay. Còn bằng chứng nào nữa không?

- Võ Thánh chết rồi trên di thể có những vết thương do một lưỡi kiếm khác thường để lại. Thế mà Tà Tử dùng một thứ binh khí giống như in.

- Có chuyện ấy ư?

Cam Đường thấy nữ quái hỏi vặn mãi thì tức mình trợn mắt lên hỏi lại:

- Tiền bối cứ chất vấn mãi là nghĩa làm sao?

Nữ quái hững hờ đáp:

- Ngươi nói những chuyện ly kỳ mà hoàn toàn không đúng sự thực.

- Sao tiền bối biết?

- Ngươi biết lão thân là ai không?

- Tiền bối... là ai?

- Lão thân chính là Tứ Tuyệt Nữ Châu Lôi.

Cam Đường bất giác chấn động tâm thần. Chàng không tin ở tai mình. Nữ quái đã thừa nhận mụ là Ma Mẫu thì nhất định bao nhiêu điều chàng phỏng đoán trước nay hoàn toàn sai trật hết. Bất giác chàng lùi lại một bước run lên hỏi:

- Tiền bối là Tứ Tuyệt Nữ ư?

- Đúng thế! Lão thân chỉ có một mình, còn ba thằng con sau vụ giao đấu ở chân núi Thái Hàng cũng bị trọng thương không chữa được nữa.

- Ủa!

Cam Đường mặt đỏ bừng lên, đầu óc rối loạn. Chàng tự nghĩ:

- Trong thiên hạ sao lại có chuyện lạ lùng như vậy? Ma Mẫu đã cố tình điều tra hung phạm vụ huyết án Thánh Thành thì đủ chứng minh mụ không phải là thủ phạm.

Thế thì di mẫu Lâm Vân là ai? Ngoài ra còn Kỳ Môn lệnh chúa, Tam Mục lão nhân cũng đi luôn vào trong vòng bí mật. Nhưng một tấm Ma Bài kia cũng đủ làm bằng chứng tố cáo là hung thủ, dù bọn họ không phải là Cửu Tà Ma Mẫu. Có điều khiến mình không sao hiểu được là mụ họ Châu này cũng có bốn mẹ con, đại trang chúa sử dụng một thanh kiếm kỳ dị, đồng thời y cố tình gạn hỏi lai lịch Ma Bài là vì lẽ gì? Nữ quái đã thừa nhận là Ma Mẫu, sao còn muốn điều tra hung thủ vụ huyết án Thánh Thành? Lời mụ có thể tin được không?

Sau khi nghĩ ngợi một lúc, Cam Đường nhìn chằm chặp vào mặt nữ quái trầm giọng hỏi:

- Tiền bối đúng là Ma Mẫu ư?

- Chẳng lẽ lão thân còn nói dối sao?

- Vậy tiền bối cho hay nguyên nhân về điều kiện đó đi.

- Lão thân đã nói điểm này không ở trong điều kiện trao đổi mà.

- Nhưng vãn bối cần biết.

- Lão thân không nói thì sao?

Cam Đường nghiến răng đáp:

- Vãn bối nhất định phải biết.

- Ngươi muốn động thủ chăng?

- Nếu đến lúc cần thì đành phải vậy.

- Ngươi tưởng thắng được lão thân ư?

- Tất nhiên là thế.

- Thế thì ngươi thật ngông cuồng. Ngươi không muốn trao đổi điều kiện ư?

- Đại trượng phu lời nói xem nặng bằng non. Việc thực hành điều kiện là chuyện dĩ nhiên, nhưng về điểm này vãn bối nhất định phải biết rõ.

- Vậy thì ngươi động thủ đi.Cam Đường lạnh lùng nói:

- Vãn bối chưa tính đến chuyện hạ sát tiền bối.

Ma Mẫu biến sắc hỏi:

- Ngươi nói vậy là có ý gì?

- Bản môn đã có lệ nếu không định giết ai thì không động thủ.

- Ngươi giết được lão thân chăng?

- Có thể! Nếu tiền bối không tin thì vãn bối thử cho coi.

Chàng vừa nói vừa lạng người đi, vung hai tay lên quét một đường như là một chiêu thức rồi nói:

- Nếu tiền bối hóa giải được chiêu thức này không chết hay không bị thương thì vãn bối quyết không hỏi đi hỏi lại nữa.

Ma Mẫu trợn mắt há miệng hồi lâu không nói gì. Mụ biết chiêu thức của Cam Đường kỳ bí và lợi hại trên đời có một. Bất luận dùng nó để công hay để thủ cũng không có cách nào hóa giải được mà mình tất bị chết hoặc bị thương. Hồi lâu mụ thở dài nói:

- Lão thân đành chịu thua ngươi.

Cam Đường liền ôn tồn nói:

- Vậy xin tiền bối cho biết nguyên nhân đi.

Ma Mẫu thoáng lộ vẻ oán độc rồi bình tĩnh lại. Mụ chậm rãi đáp:

- Lão thân có chín con, thế mà bị chết hết về tay Cam Kính Nghiêu, nên phải nuốt giận ẩn thân tu luyện võ công mong có ngày trả thù. Chẳng ngờ mình chậm chân để phải ôm mối hận ngàn thu, nên muốn điều tra ra hung thủ giết đi để rửa mối hận này.

Cam Đường run lên bần bật, chàng nghĩ thầm:

- Thiệt là một quyết định thâm độc và kỳ dị, mụ không trả được thù lại trút hận lên đầu người khác. Ngày trước mụ gây nên tội ác ngập đầu, dâm độc võ lâm. Phụ thân mình ra tay hạ mụ là để tạo phúc cho võ lâm. Nếu mình không nghĩ đến chín đứa con của mụ đã bị chết cả rồi, mụ phải mai danh ẩn tích trong chốn thâm sơn, thì bây giờ mình giết phắt mụ đi.

Cam Đường nghĩ vậy liền lạnh lùng hỏi:

- Tiền bối căm hận người khác làm chi?

Ma Mẫu hằn học đáp:

- Lão thân nói đến đây là hết. Ngươi không đáng giáo huấn lão thân đâu. Theo lời ngươi nói thì hung thủ tuy không phải là người mà ngươi phỏng đoán, nhưng cũng có bằng cớ xác thực. Vậy ngươi cho lão thân hay mẹ con người đó hiện giờ ở đâu?

Cam Đường nghĩ ngay đến vụ này thật khó khăn. Nếu mình nói ra tất Ma Mẫu sẽ tìm tới động thủ với họ. Như vậy đối với việc báo thù của mình rất là tai hại, chàng liền trầm giọng đáp:

- Đối phương trước kia ở một tòa nhà đồ sộ ngoài thành Lạc Dương. Nhưng nơi đây đã bị Tử Thần chiếu cố. Tuy mụ trốn thoát nhưng không hiểu lạc lõng nơi đâu.

Hiện giờ vãn bối không thể trình bày được.

- Dường như ngươi không muốn thực hành lời hứa phải không?

- Không phải thế!

- Vậy ngươi định thế nào đây?

Cam Đường nhớ tới điều kiện đã giao ước với đối phương chỉ là đưa tên hung thủ ra. Bây giờ mình có báo thù rồi sẽ thực hành điều kiện cũng không phải là bội ước. Mối thù của phụ thân với mối thù của nghĩa phụ, nghĩa huynh muốn trả vụ nào trước cũng không quan hệ. Hung thủ mình đã nắm được rồi, chỉ còn mấy phen lận đận mà thôi.

Chàng nghĩ vậy liền nói:

- Vãn bối điều tra cho biết rõ hung thủ là ai rồi sẽ trở lại đây thực hành điều ước.

Ma Mẫu ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp:

- Được lắm! Ta ra hạn một tháng, nếu quá hạn mà ngươi không trở lại thì điều ước sẽ bị thủ tiêu. Và như thế thì vụ công án phái Thiên Tuyệt sẽ là một điều bí mật không bao giờ khám phá ra được.

Cam Đường gật đầu đáp:

- Trong vòng một tháng vãn bối sẽ trở lại.

- Vậy bây giờ ngươi đi đi và nhớ tới kỳ hạn một tháng.

Cam Đường cáo từ rồi trở gót đi luôn.

Dọc đường trong đầu óc chàng, những luồng tư tưởng nổi lên như sóng cồn.

Những diễn biến vừa rồi đã ra ngoài sự tiên đoán của chàng. Chàng lại nghĩ rằng nếu kẻ thù không ngẫu nhiên có nhiều chỗ giống nhau thì mình không đến nỗi đoán sai, giả tỷ mình tiết lộ thân phận thì tình thế chắc là khác hẳn rồi.

Một tháng trời, chàng tính ra nếu mình lên núi Đồng Bách thì hãy còn dư thì giờ.

Điều làm cho chàng đau khổ nhứt là Ma Mẫu tiết lộ Phụng Hoàng Nữ, mẫu thân chàng, vì lý do bất trinh mà chia lìa phụ thân. Thuở nào hồi sinh tiền, phụ thân chàng không bao giờ nói đến mẫu thân cả. Lục Tú Trinh gọi là kế thất chứ không gọi là trắc thất thì đủ biết phụ thân chàng căm hận mẫu thân vô cùng. Chàng vẫn kỳ vọng mẫu thân chàng còn sống ở nhân gian để chàng trọn niềm hiếu thảo, nhưng nghĩ tới mẫu thân mình là một người đàn bà thất đức thì chẳng khác gì dao đâm ruột. Chàng muốn khóc oà lên mà không có nước mắt.

Sau chàng kết luận đằng nào cũng là mẫu thân và chàng quyết định tìm cho thấy mặt. Hiện giờ chàng kỳ vọng có một nguyên nhân nào khác lật đổ lời tố cáo của Ma Mẫu.

Cam Đường lại liên tưởng đến Lục Tú Trinh không hiểu vì lẽ gì mà thoát khỏi tử kiếp? Mụ có mối gian tình với Ngọc Điệp Bảo Chúa Tây Môn Tung. Nhưng nếu mối gian tình này phát sinh sau khi phụ thân chàng thác đi thì lại khác hẳn. Tại sao mụ cùng gian phu mấy phen toan ám hại mình? Sau cùng chàng nghĩ rằng vì thanh danh của Võ Thánh không được ô nhục, nên gian phu dâm phụ phải chịu đựng lấy hậu quả về việc làm nhơ nhuốc gia phong nhà mình.

Cam Đường vừa nghĩ vừa đi ra khỏi hang núi. Chàng tiếp tục chạy nhanh, chân không dừng bước, thẳng tới núi Đồng Bách.

Cam Đường cũng chỉ là người bằng xương bằng thịt, sau khi dong ruổi quãng đường dài, chàng không khỏi mỏi mệt. Ngẫu nhiên chàng vào trọ đúng cái quán mà chàng đã trọ lần trước nhưng khác ở chỗ là chàng để nguyên chân tướng chứ không thay đổi hình dung.

Vào điếm rồi, Cam Đường tắm rửa ăn uống xong lập tức lên giường ngủ chứ không tính toán gì đến chuyện hành động.

Nơi đây không phải là đường giao thông trọng yếu, chỉ có khách thương ở địa phương này đến ngủ trọ. Trong quán lại ít khách nên không có gì nhộn nhịp cho lắm.

Đèn thắp lên rồi cũng vẫn im lặng.
Mục đích của Cam Đường là vào quán nghỉ cho đỡ mệt, nhưng trong lòng man mác nhiều nỗi thống khổ nên chàng không sao nhắm mắt được. Vào khoảng hết canh hai sang canh ba bỗng có tiếng gõ cửa rất khẽ. Cam Đường nhảy xuống giường hỏi ngay:

- Ông bạn nào tới đó?

- Ta đây!

- Ông bạn là...

Chàng chưa dứt lời thì lại nghe đúng thanh âm của người quen liền dừng lại.

Cánh cửa vừa mở, một bóng người thướt tha bước vào. Nàng chính là Lâm Vân.

Lâm Vân nửa đêm đến đây tìm Cam Đường thật là một điều mà chàng không bao giờ ngờ tới, chàng lên tiếng gọi:

- Vân thư!

Lâm Vân nhìn Cam Đường bằng cặp mắt oán hờn.

Cam Đường đóng của phòng lại rồi hỏi:

- Sao Vân thư biết tiểu đệ vào trọ Ở đây?

Lâm Vân lạnh lùng đáp:

- Bản môn ở đâu chả có tai mắt? Ngươi còn ở ngoài trăm dặm ta đã biết rồi.

- Mời Vân thư hãy ngồi xuống đây.

- Chúng ta ra ngoài quán nói chuyện.

- Ở đây cũng vậy.

- Không được!

Lâm Vân nói bằng một giọng kiên quyết tỏ ra không còn cách thương lượng nào khác nữa.

Trong lòng Cam Đường rất đỗi băn khoăn. Chàng đã tiên cảm nàng đến đây tất là có việc. Chuyến này lên núi Đồng Bách, chàng rất sợ chạm trán Lâm Vân, vì nàng sẽ ngăn trở công cuộc báo thù của chàng. Bây giờ nàng lại tự động đến tìm mình ở đây, chàng luống cuống không biết ứng phó cách nào.

Chàng ngập ngừng hỏi:

- Vân thư!... Có việc gì không?

- Dĩ nhiên là có.

- Nói chuyện ở đây không được hay sao?

- Không được.

Cam Đường chau mày đáp:

- Vậy thì đi.

Hai người song song ra khỏi quán trọ. Chớp mắt đã đến một chỗ hoang vắng. Hai người vừa dừng bước Cam Đường đã hỏi ngay:

- Vân thư! Có chuyện gì vậy?

- Ngươi đến chỗ sư bá ta ẩn cư để hỏi dò hành tung ngoại công ta phải không?

- Sao? Vân Hán Nhất Ngạc Phàn Giang là sư bá Vân thư đấy ư?

- Phải rồi!

Cam Đường vô cùng kinh hãi, chàng có biết đâu chưởng môn phái Đồng Bách lại là sư bá nàng. Kỳ Môn lệnh chúa là mẫu thân nàng, Tam Mục lão nhân là ngoại công nàng. Mối liên quan giữa những người này thật là phức tạp kinh người.

Lâm Vân ngừng một lát rồi lại hỏi:

- Ngươi đã gặp ngoại công ta chưa?

- Tiểu đệ gặp rồi nhưng lại không biết là Tam Mục lão nhân.

- Ngươi kiếm người có việc chi?

- Tiểu đệ muốn hỏi thăm tin tức một người.

- Ngươi muốn hỏi tin tức ai?

- Vật đổi sao dời, hiện giờ không cần hỏi nữa.

- Chuyến này ngươi đến đây có phải để lên núi Đồng Bách không?

Cam Đường biết là không thể nói dối được, thản nhiên đáp:

- Đúng thế!

- Ngươi đến kiếm di mẫu ta phải không?

- Đúng thế!

- Để làm gì?

Cam Đường đánh bạo đáp:

- Thanh toán nợ máu.

Lâm Vân run lên hỏi:

- Chuyến này ngươi vác mặt đến đòi nợ máu ư?

- Phải rồi!

- Có ai sai khiến ngươi không?

Cam Đường không muốn nói nhiều mà cũng không tiết lộ thân thế, chàng hỏi lại:

- Vân thư! Vân thư đừng nhúng tay vào chuyện này được không?

Lâm Vân lạnh lùng đáp:

- Ngươi tưởng làm được chăng?

Cam Đường nhăn nhó cười đáp:

- Vân thư! Tiểu đệ không biết thế nào mà nói, nhưng vẫn hy vọng Vân Thư đứng ngoài.

- Không được đâu!

Cam Đường ngập ngừng hỏi:

- Đêm nay Vân thư đến đây có mục đích gì?...

- Ta khuyên ngươi một lần nữa là nên thôi đi, nếu không phải việc mình.

- Đây chính là việc của tiểu đệ.

Lâm Vân im lặng hồi lâu rồi đột nhiên lớng tiếng nói:

- Thi Thiên Đường! Việc này không thể nào lưỡng toàn được. Ngươi hãy giết ta đi!

Cam Đường toàn thân run lên bần bật, chàng khẽ la:

- Vân thư!...

Lâm Vân không chờ chàng dứt lời đã thét lên:

- Nếu không thì ta phải giết ngươi.

Cam Đường cũng đã biết trước là sẽ xảy ra trường hợp này, nên chàng bình tĩnh lại, buồn rầu nói:

- Vân thư! Tiểu đệ biết rằng đã nợ Vân thư nhiều quá rồi. Kiếp này không thể nào trả hết, xin chờ kiếp sau. Vân thư đợi cho tiểu đệ xong việc rồi sẽ đến đây dâng thủ cấp.

Lâm Vân vành mắt đỏ hoe, nàng run lên nói:

- Chuyến này ngươi lên núi Đồng Bách thế nào cũng mất mạng về tay ngoại công ta. Sao bằng bây giờ ngươi giết ta đi để ta khỏi phải trông thấy tình trạng đó. Không thế thì ta phải giết ngươi rồi cùng chết theo ngươi xuống suối vàng.

Lời nói của nàng vừa đanh thép lại vừa chứa đựng một mối si tình khôn tả.

Cam Đường cảm thấy trong lòng run lên bần bật. Bao nhiêu mối ân tình lại kéo đến làm cho chàng hoang mang không biết đối xử thế nào cho phải.

Chương 52: Đấu tam mục, cam đường thủ thắng

Cam Đường chợt nhớ tới vụ cả nhà hơn trăm nhân mạng bị sát hại, chẳng lẽ vì mối tình nhi nữ mà bỏ được sao?

Chàng hỏi:

- Vân thư! Vân thư cương quyết như vậy ư?

- Không còn đường nào khác nữa.

- Vậy Vân thư động thủ đi!

- Ngươi tưởng ta không dám giết ngươi chăng?

- Xin Vân thư cứ việc động thủ, tiểu đệ quyết không chống lại.

Lâm Vân kêu lên:

- Hiền đệ Ơi! Đây là oan nghiệt chẳng phải duyên tình, ta đành phải xuống tay.

Cam Đường ruột rối như tơ vò, tuy chẳng cam tâm chịu chết nhưng chàng cũng không có đường lối nào để giải thoát. Những ân tình của Lâm Vân đã in sâu vào trái tim chàng. Nó trói buộc chàng thật chặt. Chàng lại là người trọng nghĩa nên đành chịu bó tay.

Chàng chỉ nói được một tiếng:

- Xin mời.

Lâm Vân vẻ mặt buồn thảm. Hai giọt lệ long lanh rớt xuống má. Nàng giơ bàn tay nhỏ nhắn ra phóng chưởng đánh binh một cái.

Cam Đường lảo đảo người đi.

Lâm Vân thét lên:

- Ngươi... nhất định không đánh trả ư?

Phát chưởng thứ hai lại phóng ra với mười hai thành công lực. Cam Đường vẫn đứng ngay như cây gỗ chứ không né tránh.

Binh!

Cam Đường lùi lại ba bước, máu miệng trào ra. Lâm Vân nước mắt tầm tã như mưa. Nàng kêu lên:

- Hay lắm! Để cho cái chết giải quyết hết mọi việc.

Hai tay nàng lại đưa ra, một tay nhằm huyệt Thiên Linh, một tay nhằm vào huyệt Thất Khẩu Cam Đường. Hai huyệt mạch này đều là chỗ trí mạng. Nhất là nơi cực kỳ trọng yếu. Võ học của phái Thiên Tuyệt tuy có khác với đường lối thông thường của võ lâm, nhưng công lực phái Kỳ Môn thuộc về tà phái mà Cam Đường nhất định không phản kháng, còn Lâm Vân lại vận toàn lực để động thủ thì kết quả thực khó mà biết được.

Cam Đường run lên, nhưng cũng nhất định không né tránh.

Binh! Binh!

Cam Đường rên lên một tiếng. Miệng lại vọt máu tươi. Người chàng lảo đảo muốn té, mặt chàng lợt lạt.

Lâm Vân khóc oà lên. Hai tay nàng ôm lấy vai Cam Đường lắc luôn mấy cái, thét lên hỏi:

- Sao ngươi... lại không trả đòn?... Sao ngươi không giết ta đi?

Cam Đường giương mắt lên nhìn trời, im lặng không nói gì.

Chàng biết nói gì bây giờ? Dường như chàng chẳng còn gì để mà nói.

Sau cơn khích động như điên cuồng, Lâm Vân tựa hồ bình tĩnh lại một chút. Nàng buông tay ra rồi nói bằng một giọng cực kỳ thê thảm:

- Có khi là ta lầm lẫn. Hiền đệ Ơi! Hiền đệ nói cho ta hay vì lẽ gì mà mối cừu hận của hiền đệ lại ghê gớm đến thế? Ta không hiểu thái độ của hiền đệ, hiền đệ nên để cho ngoại công và di mẫu ta đối phó cùng phái Thiên Tuyệt mới đúng.

Giữa lúc ấy, một thanh âm như xé bầu không khí đột nhiên vọng lại.

Cam Đường trong lòng cực kỳ chấn động. Chàng nhìn thấy mấy bóng người xé bức màn đêm vọt vào như tên bắn. Với nội công của chàng hiện nay, dù là trong bóng đêm, chàng có thể nhìn rõ hình người trong vòng mười trường, và nhìn rõ mặt mũi khi còn cách năm trượng, chỉ trong chớp mắt mấy bóng người đã đến trước mặt.

Cam Đường đưa mắt ra nhìn. Bầu nhiệt huyết lại sủi lên sùng sục. Trước mặt chàng là Tam Mục lão nhân, Kỳ Môn lệnh chúa, Đồng Bách chưởng môn, và di mẫu Lâm Vân mà chàng tưởng lầm Ma Mẫu. Bên cạnh là đại trang chúa, nhị trang chúa mà trước chàng tưởng lầm là Tà Tử. Lại có cả em ruột Lâm Vân là Lâm Bằng.

Cam Đường bất giác nổi lên một tràng cười rộ, chàng nói:

- Hay quá! Cả lũ đến đây rồi!

Lâm Vân đứng bên cạnh chàng. Sắc mặt lợt lạt, người run bần bật. Nàng nói:

- Sống đã chẳng được chung đôi thì chết sẽ được ở với nhau. Hiền đệ Ơi! Ta đi trước hiền đệ một bước.

Nàng nói xong giơ ngón tay lên nhằm đâm vào huyệt Thái Dương.

Cam Đường nắm lấy cổ tay nàng nhanh như chớp, chàng khích động hỏi:

- Vân thư! Vân thư làm gì vậy?

Kỳ Môn lệnh chúa bịt mặt bằng tấm sa đen lớn tiếng quát:

- Buông y ra!

Cam Đường nghiến răng buông tay lùi lại hai bước.

Kỳ Môn lệnh chúa mắt tóe hàn quang chằm chặp nhìn Lâm Vân, bà nói:

- Ta không muốn có một đứa con bất hiếu như ngươi nữa.

Tam Mục lão nhân cũng quát lên:

- Vân nhi! Ngươi thật là một đứa con trái đạo luân thường, ngỗ nghịch và bất hiếu, không phân biệt ai là kẻ thù ai là người thân.

Lâm Vân bật lên tràng cười rộ như người điên rồi băng mình chạy vào trong bóng tối.

Lâm Bằng lớn tiếng gọi:

- Thư thư!

Rồi gã rượt theo.

Cam Đường nghe tiếng cười điên dại mỗi lúc một xa mà lòng đau như cắt.

Tam Mục lão nhân hắng giọng mấy tiếng rồi quát hỏi:

- Tiểu tử! Ngươi đến đây có một mình ư?

Cam Đường lạnh lùng nói:

- Việc này chỉ liên quan đến một mình ta mà thôi.

- Tại sao chưởng môn phái Thiên Tuyệt lại không ra mặt?

Hiển nhiên vụ hai đời chưởng môn phái Thiên Tuyệt bị chặt chân tay ở chân núi Thái Hàng chưa một ai hay. Cam Đường đáp:

- Ta đã nói vụ này là việc riêng của ta.

- Được lắm! Bây giờ ngươi cứ nói trắng ra tấm Ưng Long Ma Bài đã lọt vào tay ngươi trong trường hợp nào thì còn có thể châm chước được.

- Đêm nay chính là đêm kết liễu hết mọi việc giữa các ngươi và ta. Bây giờ ngươi hãy nói rõ lai lịch đi!

- Chính lão phu muốn hỏi ngươi điều đó.

Cam Đường kích động người run bần bật. Luồng máu cừu hận lại sôi sùng sục trong huyết quản. Sát khí nổi lên bừng bừng như lửa cháy. Cặp mắt lộ hung quang.

Đêm tối mà người trông thấy cũng phải khiếp sợ.

Tam Mục lão nhân lại thét lên:- Nói mau!

Cam Đường nghiến răng hỏi:

- Những vị ngày đó có dự vào vụ huyết án hiện giờ còn ai chưa đến nữa không?

- Lão phu hỏi ngươi về lai lịch tấm Ma Bài kia mà.

- Thế thì vị nào đã bất cẩn mà để thất lạc.

- Sao?

- Tấm Ma Bài này xuất hiện ngay trong vụ huyết án.

- Ngươi bắt được ở đương trường hay sao?

- Đúng thế! Ở trong tay Võ Thánh tại Thánh Thành.

Những người có mặt trong trường đều lộ sát khí.

Chủ nhân tòa nhà đồ sộ ngoài thành Lạc Dương mà Cam Đường nhận lầm là Ma Mẫu đột nhiên lớn tiếng nói:

- Phụ thân! Bắt thằng lỏi này về tra khảo.

Tam Mục lão nhân gật đầu tiến gần lại mấy bước.

Cam Đường chuyển ý nghĩ rất mau. Chỉ cần lưu lại một người nào lọt lướt.

Chàng nghĩ vậy rồi cũng cất bước tiến lên.

Bầu không khí trong trường khẩn trương vô cùng. Hai bên còn cách nhau chừng tám thước đều dừng bước lại.

Tam Mục lão nhân trầm giọng nói:

- Ngươi biết điều thì bó tay chịu trói đi hay là còn muốn lão phu phải động thủ?

Cam Đường hầm hầm đáp:

- Đừng nhiều lời vô ích. Đêm nay toàn thể các ngươi sẽ chảy cho đến giọt máu cuối cùng.

- Ha ha! Thằng lỏi này khá ngông cuồng đấy!

- Vì ta nể mặt Lâm Vân nên để cho các ngươi chết toàn thi thể. Đầu tiên là lão thất phu đó.

Tam Mục lão nhân gầm lên:

- Nằm xuống!

Lão vừa quát vừa phóng ra một chiêu không phải chưởng mà cũng không phải trảo.

Hự!

Tam Mục lão nhân lùi lại đến bốn năm bước. Mái tóc bạc phơ của lão đứng dựng cả lên. Bộ mặt già nua xám lại!

Bọn Kỳ Môn lệnh chúa đều bật lên tiếng la hoảng.

Không một ai nhận ra Cam Đường đã dùng thủ pháp gì để phản kích. Họ không thể tin rằng bản lãnh Tam Mục lão nhân mà chẳng chịu nổi một đòn của chàng.

Tam Mục lão nhân mặt hiện sắc đỏ. Hai tay giơ lên nửa chừng xoay lòng bàn tay ra ngoài.

Lần trước ở trên núi Đồng Bách, Cam Đường đã chạm trán đối phương và suýt nữa chàng táng mạng dưới bàn tay này. Hiện giờ tuy chàng đã thấu triệt thiên Võ Công bản phái, nhưng cũng không dám lơ là. Chàng biết rằng công lực đối phương có thể làm chấn động tinh thần, liền vận động tâm pháp để bảo hộ trái tim.

Sắc mặt Tam Mục lão nhân mỗi lúc một đỏ thêm và lấp loáng có ánh sáng. Xem chừng lão đã vận dụng công lực đến tột độ.

Bầu không khí trong trường yên lặng mà khẩn trương vô cùng. Mọi người cơ hồ ngừng thở.

Đột nhiên song chưởng của Tam Mục lão nhân run lên. Một luồng âm kình khủng khiếp xô tới Cam Đường.

Sầm! Luồng kình lực này đụng phải cương khí hộ thân phát ra một tiếng nổ rùng rợn. Cam Đường cảm thấy tâm thần chấn động, nhưng không có gì khác lạ.

Bóng người thấp thoáng. Tam Mục lão nhân lại ra chiêu trảo phóng tới.

Oẹ! Tam Mục lão nhân rú lên một tiếng, lão bị hất lùi lại hơn một trượng. Người lảo đảo muốn té. Miệng lão hãy còn hai dây máu tươi.

- Úi chao!Những tiếng la hoảng vang lên. Người nào cũng kinh hồn bạt vía. Không ai ngờ Tam Mục lão nhân, một nhân vật đã được võ lâm coi như thần thánh, mà hai phen động thủ với Cam Đường đều bị thất bại. Nhưng đó lại là sự thực hiển nhiên.

Toàn trường ai cũng công nhận là Tam Mục lão nhân công lực cao thâm hơn hết, thế mà lão còn bị bại thì những người kia không đáng kể nữa.

Mới hai tháng trước, Cam Đường không chịu nổi Tam Mục lão nhân một đòn.

Nếu khi ấy chàng không được Lâm Vân giải cứu thì đã mất mạng rồi còn đâu. Thế mà hiện giờ trái lại Tam Mục lão nhân không chịu nổi một đòn của chàng. Thật là một biến chuyển đáng sợ. Nếu trên thế gian quả có kỳ tích thì vụ này cũng là một kỳ tích vậy.

Cam Đường đã quyết định là những người hiện diện chàng chỉ để sống một mình Kỳ Môn lệnh chúa. Một là để báo đáp ơn trọng của Lâm Vân, hai là đầu đuôi vụ huyết án Thánh Thành sẽ do miệng bà ta nói cho chàng hay.

Việc báo thù cần phải là danh chính ngôn thuận. Bây giờ là lúc chàng tỏ rõ thân thế mình.

Cam Đường đảo cặp mắt sắc bén nhìn hết mọi người một lượt, rồi dừng lại trước mặt chủ nhân tòa nhà đồ sộ ngoài thành Lạc Dương. Chàng lên tiếng:

- Thái phu nhân! Tại hạ thỉnh giáo tôn tính đại danh.

- Ngươi hỏi làm gì?

Cam Đường đáp:

- Giết người mà không nói rõ lý do là tàn ngược. Trước khi hạ thủ, bản nhân sẽ cho biết lý do. Hiện giờ xin thỉnh giáo tôn danh đã.

- Phải chăng ngươi cố ý làm nhục lão thân?

- Bản nhân không dám.

- Ngay đến thân thế lão thân ngươi còn không biết, thế thì gọi là báo thù sao được?

- Chỉ căn cứ vào tấm Ma Bài là đủ.

- Căn cứ vào Ma Bài?

- Phải rồi! Trước kia bản nhân tưởng lầm mẹ con tôn giá là Cửu Tà Ma Mẫu, không ngờ lại là chủ nhân tấm Ma Bài. Thế mới hay lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt.

- Lão thân làm chủ tấm Ma Bài thì sao?

- Giết người thì phải thường mạng chứ sao?

Kỳ Môn lệnh chúa hỏi xen vào:

- Thi Thiên Đường! Theo lời ngươi thì vụ này do tấm Ma Bài mà ra hay sao?

Cam Đường lắc đầu đáp:

- Không phải do tấm Ma Bài mà là tấm Ma Bài đã cáo tố chân tướng hung thủ.

- Chân tướng gì?

- Sao tôn giá đã biết còn cố ý hỏi?

- Ngươi đã mấy lần phủ nhận vụ huyết án này không có liên quan gì đến Thiên Tuyệt Môn. Có đúng thế không?

- Đúng thế!

- Vậy hung thủ là ai?

Cam Đường không khỏi ngạc nhiên. Câu hỏi này khiến chàng không biết đường nào mà trả lời. Chàng lạnh lùng hỏi lại:

- Sao tôn giá còn hỏi như vậy?

- Bản tòa muốn biết ngươi lấy được Ma Bài này trong tay ai?

- Chính bản nhân đã lượm được.

- Thúi lắm!

Cam Đường trợn mắt, sát khí đằng đằng, lớn tiếng hỏi lại:

- Ai thúi? Ngươi ăn nói hồ đồ là thúi miệng chứ còn ai nữa?

- Sao mà hồ đồ. Hiện nay ngươi chưa quá hai chục tuổi, thế mà ngươi dám nói là đã tham dự vào vụ đó. Như vậy chẳng là...

Cam Đường ngắt lời:

- Việc thiên hạ đâu có phải hoàn toàn như người ta suy tính? Bản nhân ngày ấy chính mình phải chịu sóng gió.

Tam Mục lão nhân đột nhiên băng mình lại lớn tiếng hỏi:

- Nếu ngươi đích thân trải qua vụ đó thì đã chủ trương vụ này, tất ngươi phải biết chứ?

Cam Đường cực kỳ hoang mang. Câu hỏi này khiến cho chàng phải bối rối. Lời nói của chàng tựa hồ đầu Ngô mình Sở, chàng ngẩn ngơ một chút rồi hỏi lại:

- Chủ trương việc gì?

Tam Mục lão nhân nghiến răng đáp:

- Tức là hung thủ chân chính đã gây ra vụ huyết án Thánh Thành.

Cam Đường như bị điện giật loạng choạng lùi lại ba bốn bước. Mắt chàng trợn ngược, miệng há hốc ra không biết đáp thế nào. Chàng đi báo thù rửa hận mà đối phương lại hỏi chàng hung thủ là ai? Chàng đâm ra hoang mang, lên tiếng hỏi:

- Các hạ nói sao?

- Lão phu hỏi ngươi, hung thủ chân chính vụ huyết án Thánh Thành là ai? Ngươi đã thừa nhận chính tay lượm được Ma Bài cất ở trong mình.

Cam Đường xoay chuyển ý nghĩ. Đột nhiên chàng lớn tiếng quát:

- Im miệng.

- Sao?

- Ma Bài có phải là vật truyền gia của các hạ không? Võ Thánh bị hại rồi sao trong tay người còn cầm Ma Bài?

Bây giờ lại đến lượt Tam Mục lão nhân cứng lưỡi không biết nói sao.

Di mẫu Lâm Vân tức chủ nhân tòa nhà đồ sộ khích động hỏi:

- Ngươi thấy tấm Ma Bài này ở di thể Võ Thánh phải không?

- Đúng thế!

Chủ nhân tòa nhà đồ sộ trợn mắt lên hỏi:

- Ai đã chủ mưu? Nói ra!

Cam Đường cười lạt đáp:

- Chứng cớ rành rành, giết người thì phải thường mạng. Đừng ngụy biện nữa vô ích.

Chương 53: Tưởng cừu nhân lại hóa gia nhân

Chủ nhân tòa nhà đồ sộ tức giận hỏi:

- Lấy gì mà bảo chứng cớ rành rành?

- Nếu không có tấm Ma Bài làm chứng thì vụ án này sẽ thành một vụ thiên cổ nghi án.

- Ma Bài chứng minh điều chi?

Cam Đường mắt lộ sát khí nói dằn từng tiếng:

- Chứng minh bọn ngươi là hung thủ vụ huyết án đó. Bây giờ đã đến lúc các ngươi phải đền mạng.

Mọi người có mặt tại trận trường đều la hoảng:

- Sao?

Cam Đường tuy sát khí đằng đằng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Chàng cảm thấy tình trạng vụ này có điều khác lạ.

Chưởng môn phái Đồng Bách Vân Hán Nhất Ngạc Phàn Giang đột nhiên lên tiếng:

- Thi Thiên Đường! Lần trước ngươi đến gặp ta té ra đã thay đổi hình dung. Tam Mục lão nhân là gia sư. Ngươi có điều gì muốn biết cứ hỏi, bản tòa sẽ giải đáp cho.

Cam Đường lạnh lùng đáp:

- Hiện tại không có gì cần nói cả.

- Người quân tử dù đi đến chỗ tuyệt giao cũng không nói xấu nhau. Trước khi xảy cuộc lưu huyết, sao ngươi không bình tâm tỉnh trí để thảo luận?

- Chả có điều gì phải thảo luận cả.

- Lần trước ngươi bảo muốn tìm gia sư sao bây giờ lại chối?

- Bản nhân phủ nhận điều đó.

Tam Mục lão nhân nói:

- Tiểu tử! Lần trước lúc giao thủ với lão phu, ngươi chưa biết lão phu là ai. Sau đó ngươi lại tìm lão phu tất phải có nguyên nhân. Phải chăng ngươi chịu lời sai khiến của ai hoặc giả có ý muốn một mẻ quét hết?

- Bản nhân chả cần phải chịu lời sai khiến của ai mà chỉ làm theo ý mình.

- Vậy ý của ngươi là thế nào?

Cam Đường đảo cặp mắt đầy sát khí nhìn mọi người lớn tiếng đáp:

- Nghe đây! Bản nhân báo thù cho Võ Thánh.

- Sao?... Ngươi... báo thù cho Võ Thánh...

Bảy tám cái miệng cùng la lên một lúc. Toàn trường náo loạn.

Tam Mục lão nhân giơ tay ra hiệu cho mọi người yên lặng. Lão trợn cặp mắt nghi ngờ lên nhìn Cam Đường hỏi:

- Thi...

Cam Đường ngắt lời:

- Bản nhân không phải là họ Thi mà chính là Cam Đường, đứa con mồ côi của Võ Thánh. Các ngươi hiểu chưa?

Chủ nhân tòa nhà đồ sộ đứng nguyên chỗ mà cũng loạng choạng người đi. Mụ run lên hỏi:

- Ngươi là Cam... Đường ư?...

Những người khác dường như nghe Cam Đường báo danh mà kinh ngạc đứng thộn mặt ra.

Tam Mục lão nhân râu tóc rung động. Người lão run lên hỏi:

- Ngươi... đúng là Cam Đường thật ư?

- Chẳng lẽ còn giả được sao?

- Ủa!...

Rồi lão day lại nhìn chủ nhân tòa nhà đồ sộ nói:

- Quỳnh Phương! Thế mà ngươi không nhận ra một điểm nào ư!

Chủ nhân tòa nhà đồ sộ như ngây như dại, trân trân nhìn Cam Đường. Vẻ mặt mụ lúc này khiến cho ai nhìn thấy một lần cũng khó quên được. Dường như mụ không nghe thấy phụ thân mụ là Tam Mục lão nhân nói gì cả.

Cam Đường bị vẻ mặt kỳ dị của mụ làm cho chân tay luống cuống.

Kỳ Môn lệnh chúa dường như đã hiểu sự tình. Mụ lên tiếng hỏi:

- Cam Đường! Ngươi đã nghe ai nói đến danh hiệu Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương bao giờ chưa?

Cam Đường giật nẩy mình lên, chàng run run hỏi:

- Có nghe thấy! Làm sao?

Kỳ Môn lệnh chúa trỏ tay vào chủ nhân tòa nhà đồ sộ đáp:

- Chính y đấy!

Cam Đường tưởng chừng như máu trong huyết quản đều ngừng lại. Đầu óc chàng bâng khuâng tựa hồ không còn biết gì. Biến diễn đột ngột này ra ngoài sức tưởng tượng của chàng, khiến tâm thần chàng không biết thừa nhận thế nào được. Bao nhiêu chuyện kế tiếp xảy ra, sự thực biến thành khả nghi, tình lý rối loạn. Chàng càng suy xét càng thấy bối rối.

Bầu không khí trong trường đột nhiên im lặng nặng nề, tưởng chừng như không khí không chuyển động nữa.

Hồi lâu Tam Mục lão nhân, con người lão luyện trải nhiều sóng gió, phá tan bầu không khí trầm tịch này, lão cất tiếng hỏi:

- Vậy ra ngươi không phải là thiếu chủ phái Thiên Tuyệt?

Cam Đường như người đang nằm mơ tỉnh giấc, chàng ồ lên một tiếng rồi đáp:

- Phải!

- Ngươi nói rõ ra đi.

- Bản nhân là nghĩa tử của Thi chưởng môn phái Thiên Tuyệt.

Miệng đáp, chân chàng từ từ tiến về phía Phụng Hoàng Nữ.

Phụng Hoàng Nữ Châu Quỳnh Phương đưa hai tay run bần bật ra. Nước mắt đầm đìa, bà cất giọng bi thảm nói:

- Trời ơi! Không ngờ ta lại gặp Đường nhi!

- Mẫu thân! Đứa con bất hiếu...

Cam Đường nhảy xổ vào lòng Phụng Hoàng Nữ khóc rống lên.

Mẫu tử sau cơn kiếp nạn nay được trùng phùng thì nỗi bi hoan khỏi cần phải nói.

Tam Mục lão nhân cũng giơ tay lên lau nước mắt.

Lúc này Cam Đường quỳ mọp dưới chân Phụng Hoàng Nữ như con sẻ non hay con cừu nhỏ chỉ lấy nước mắt để diễn tả những nỗi đau thương mười mấy năm trời.

Tiếng khóc của chàng dường như cảm động cả đến ngọn cỏ lá cây.

Canh gà đã gáy tới lần thứ tư. Hướng đông rạng ánh bình minh. Các nhà trong thôn xóm ở phía xa xa từng đợt khói bốc lên. Trời sáng rồi!

Kỳ Môn lệnh chúa di động thân hình tiến lại, một tay đỡ Phụng Hoàng Nữ một tay nâng Cam Đường dậy. Mụ cũng nước mắt đầm đìa, nói:

- Nay mẫu tử ngươi đã được trùng phùng, thế là may lắm rồi. Đó là ý trời sắp đặt.

Đừng khóc nữa, phải vui lên chứ?

Cam Đường đứng dậy, nước mắt vẫn còn nhỏ giọt.

Phụng Hoàng Nữ nắm chặt lấy hai tay Cam Đường, bà hỏi bằng một giọng mơ mộng:

- Hài tử! Con đấy ư?

Cam Đường nức nở đáp:- Mẫu thân! Đúng rồi! Đây không phải là mộng mà chính là sự thực.

- Hỡi ôi! Mẫu thân tưởng là không bao giờ còn có ngày nay... Sao con không nói rõ chân tướng từ trước?

- Mẫu thân! Vì hài nhi có nhiều mối nghi ngờ lo nghĩ.

- Ngày con cùng Vân nhi đến nhà, con còn nhớ cả chứ?

- Dạ!

Cam Đường thu xếp lại trong ký ức những điều đã ghi nhận rồi nói:

- Thoạt tiên hài nhi nghe nói tại một ngôi nhà đồ sộ ngoài thành Lạc Dương có bốn mẹ con ẩn cư. Vì ngày trước phụ thân đã chiến đấu với Cửu Tà Ma Mẫu, bọn họ chỉ còn sống sót bốn người, một mẹ ba con...

- Vì thế con ngờ ta là Ma Mẫu phải không?

- Đúng thế! Hài nhi gặp Vân thư tiết lộ mẫu thân cũng họ Châu, trùng họ với Ma Mẫu...

- Ồ! Còn gì nữa?

- Phụ thân chết rồi trên di thể còn có những vết thương do một thứ kiếm kỳ dị gây nên. Hài nhi căn cứ vào lời đồn Tà Tử sử dụng một thanh kiếm đặc biệt...

- Vậy ra con yêu cầu coi kiếm thuật là có dụng ý ấy.

- Đúng thế! Hơn nữa tấm Ma Bài kia khiến cho hài nhi nhận định là hung thủ đã để lại...

- Úi chao! Thật là những sự trùng hợp đáng sợ, thảo nào con hiểu lầm. Hài tử!

Tấm Ưng Long Ma Bài là di vật của sư tổ con đó...

Cam Đường ngơ ngác hỏi:

- Sư tổ?

- Đúng thế!

- Sư tổ con là Ma Vương. Phụ thân con là truyền nhân của Ma Vương. Về điểm này trong võ lâm chẳng một ai hay. Sư tổ con trước kia tính khí cương cường, nhiều tiếng không hay. Vì thế mà phụ thân con quyết ý dành lại tiếng tăm, y nổi tiếng Võ Thánh và được đồng đạo khắp thiên hạ kính ngưỡng. Không ngờ... Hỡi ôi!...

Nước mắt ròng ròng chảy xuống, bà nghẹn lời.

Kỳ Môn lệnh chúa nói:

- Phương thư! Mẹ con lâu ngày gặp nhau trong một lúc không thể nói hết được.

Hãy về nhà đã.

Phụng Hoàng Nữ nở một nụ cười bẽn lẽn, buông tay Cam Đường ra nói:

- Hài tử! Con hãy làm lễ ngoại công đi.

Cam Đường đến trước mặt Tam Mục lão nhân quỳ xuống nói:

- Ngoại công! Ngoại công tha thứ cho, Đường nhi vì không biết mà đã mạo phạm.

Tam Mục lão nhân vuốt râu cười khà khà lên tiếng:

- Dậy đi, dậy đi! Đã không biết thì làm gì có tội? Làn sóng trường giang đợt sau xô đợt trước. Ngoại công vô dụng mất rồi.

Phụng Hoàng Nữ lại chỉ Vân Hán Nhất Ngạc Phàn Giang nói:

- Ngươi bái kiến Phàn sư thúc đi! Trước đây bốn chục năm phái Đồng Bách đã xảy biến cố. Chưởng môn đời trước cùng ngoại công con kết giao rất hậu, nên Phàn sư thúc được gửi ở nơi ngoại công và mối giao tình lại càng sâu đậm hơn.

Cam Đường tiến lại thi lễ, rồi quay lại chắp tay nói với Kỳ Môn lệnh chúa:

- Đường nhi xin bái kiến di mẫu.

- Ồ! Miễn lễ cho Đường nhi.

Cam Đường đứng lên chăm chú nhìn hai vị trang chúa không biết xưng hô thế nào. Chẳng lẽ họ là huynh trưởng mình, mà sao từ thuở nhỏ chưa từng nghe ai nói đến bao giờ?

Phụng Hoàng Nữ biết ý Cam Đường, bà giơ tay ra chỉ đại trang chúa và nhị trang chúa nói:

- Đó là đại sư huynh Bạch Thữa Võ và nhị sư huynh Phỉ Trung của con.

Cam Đường nói:

- Tiểu đệ xin ra mắt hai vị sư huynh.

- Sư đệ miễn lễ.

Bây giờ Cam Đường lại nghĩ tới Lâm Vân vì quá đau lòng mà bỏ đi, suýt gây thành một tấm bi kịch. Giả tỷ nàng ở lại một lúc có phải hay hơn không. Theo mối liên quan giữa hai nhà thì chàng kêu bằng biểu muội. Trước kia hiểu lầm mà xảy ra bao cuộc sóng gió. Bây giờ sóng lặng mây tan thì mối tình vi diệu lại nổi lên trong lòng Cam Đường. Chàng nhíu cặp lông mày nói:

- Mẫu thân! Còn Vân... thư...- Không cần! Bằng biểu đệ đã đuổi theo y rồi. Chúng ta hãy về nhà sư thúc rồi sẽ nói chuyện.

Dọc đường, Cam Đường nghĩ đến những vụ hiểu lầm suýt nữa gây ra những chuyện tày trời, bất giác mồ hôi toát ra như tắm. Giả tỷ chàng làm tổn thương bất cứ một ai trong đám này tất phải ôm mối hận nghìn thu.

Lúc này Cam Đường lại suy nghĩ đến vụ huyết án Thánh Thành. Chàng tự hỏi:

- Hung thủ là ai?

Chỗ Vân Hán Nhất Ngạc ẩn cư đã có bọn đệ tử lo liệu bày tiệc.

Cốt nhục đoàn viên, nỗi vui mừng khôn tả. Nhưng những mối thảm họa hồi trước vẫn còn nặng trĩu trong lòng mọi người, nên chẳng ai thích ăn uống gì mấy.

Cơm nước xong, cả nhà tụ họp trong thảo đường.

Cam Đường hỏi Vân Hán Nhất Ngạc Phàn Giang:

- Sư thúc! Tại sao Ngọa Vân Sơn Trang lại đóng cửa?

Vân Hán Nhất Ngạc nhăn nhó cười đáp:

- Để tạm lánh thảm họa của Tử Thần.

Cam Đường muốn nói đến chuyện Bạch Bào quái nhân không phải là Tử Thần, nhưng vì vụ này rất phức tạp nên chàng lại thôi.

Phụng Hoàng Nữ vẻ mặt hiền dịu cất tiêng êm đềm hỏi:

- Đường nhi! Con hãy kể lại những cuộc tao ngộ mấy năm nay đi.

Cam Đường dạ một tiếng rồi thuật lại hết những chuyện đã xảy ra, khiến ai nghe cũng phải ngậm ngùi.

Phụng Hoàng Nữ gạt nước mắt hỏi:

- Hài tử! Thật là đau khổ cho con. Theo lời con nói thì toàn gia bị nạn trừ con và Lục Tú Trinh phải không?

- Đúng thế! Hài nhi không hiểu tại sao Tây Môn Tung cùng Lục Tú Trinh lại mấy lần ám hại hài nhi.

- Cái đó... hoặc giả có vụ hiểu lầm.

- Hiểu lầm ư?

- Tây Môn Tung là chỗ thâm giao với phụ thân con. Chính lão đã tự động đem con gái gả cho con. Y kính phục phụ thân con như thần thánh. Lục Tú Trinh là sư muội y. Lúc nàng chưa về với phụ thân con cũng đã đi lại hoài và là một người đàn bà đoan trang thuần thục.

- Nhưng theo chỗ hài nhi biết thì giữa mụ và Tây Môn Tung cũng có một mối liên quan không thể nói ra được.

- Hài tử! Nàng là trắc thất. Sau khi ở góa, mình chẳng nên khe khắt.

- Nhưng nếu sự tình này xảy ra trước vụ huyết án thì sao?

- Cái đó... ta chắc là không có đâu.

- Mẫu thân! Tại sao mẫu thân lại bỏ nhà ra đi?

Phụng Hoàng Nữ vẻ mặt cực kỳ thê thảm đáp:

- Hài tử! Cho đến bây giờ ta vẫn không hiểu tại sao phụ thân con lại chẳng bao dung. Ta chỉ nhớ là một chiều, phụ thân con vô cớ gầm thét rồi đuổi ta ra khỏi cửa. Y đã chẳng nói rõ lý do, lại không cho ta giải thích. Ta nóng giận bỏ đi rồi ba vị sư huynh của con cũng tự nguyện bỏ nhà theo ta và gọi nhau bằng mẫu tử. Tội nghiệp cho tam sư huynh con bị Tử Thần hạ độc thủ... Về sau phụ thân con nối duyên cùng Lục Tú Trinh.

Ta cũng không nghĩ gì đến chuyện phu phụ trùng phùng nữa.

Cam Đường chợt nhớ đến Ma Mẫu đã nói là vì Phụng Hoàng Nữ bất trinh mà xảy việc chia ly. Chàng lộ vẻ cực kỳ thống khổ. Chàng cho rằng cái lý do mà mẫu thân chàng nói ra thật hàm hồ và chỉ để che giấu tội ác. Dù sao chàng cũng không tiện hỏi vặn mà chỉ ngấm ngầm đau đớn. Chàng định bụng sau này có gặp Ma Mẫu sẽ hỏi cho biết.

Phụng Hoàng Nữ thấy Cam Đường tự nhiên biến sắc liền ân cần hỏi:

- Hài nhi! Con làm sao vậy?

Cam Đường trong lòng đau khổ nhưng vẫn gượng cười đáp:

- Hài nhi không sao cả.

Tam Mục lão nhân ra chiều cảm khoái lên tiếng:

- Đường nhi! Ta tưởng rằng trên võ lâm trong vòng mười năm nay Đường nhi là người có bản lãnh cao thâm nhất.

- Ngoại công quá khen thôi!

Tuy sự thực đúng như vậy, nhưng cái mừng của chàng cũng không át nổi những mối sầu thảm trong lòng. Nào huyết cừu chưa trả, nào mẫu thân thất đức. Dù chàng có là thiên hạ đệ nhất nhân cũng chẳng có gì đáng tự hào.

Phụng Hoàng Nữ chìm đắm trong nỗi hoan lạc, mẫu tử trùng phùng, dĩ nhiên bà ta không hiểu tâm ý của đứa con yêu. Nhưng bà có ngờ đâu đây là cái hố vô hình ngăn cách hai mẹ con.

Phụng Hoàng Nữ lại nói:

- Hài tử! Tuy phụ thân con ra dạ bất nghì với ta, nhưng khi nào ta lại chịu là người bất nghĩa. Mười năm nay ta cùng a di của con là Ngọc Phương phát động toàn lực phái Kỳ Môn để điều tra hung thủ vụ huyết án Thánh Thành, nhưng đá chìm đáy biển, tuyệt vô tin tức. Mãi đến lúc phát hiện Ưng Long Ma Bài và con lại tự xưng là thiếu chủ phái Thiên Tuyệt, nên bọn ta hiểu lầm phái này là hung thủ. Không ngờ đây lại là một chuyện hiểu lầm ghê gớm.

Cam Đường sực nhớ tới gã điên số mà chàng đã ký thác cho Cái Bang phân đà chúa Đồng Bách là Lã Hữu Tín trông nom. Chàng thấy trong vụ này có điều ngoắt ngoéo, không chừng có liên quan đến vụ huyết án Thánh Thành. Nhất là kiếm thuật của gã đã chứng minh gã không phải là kẻ tầm thường. Công việc ngày nay là phải tìm gã để phanh phui vụ bí mật này. Nếu không mau chóng điều tra cho ra hung thủ thì không có cách nào thực hành lời ước với Ma Mẫu để đổi lấy tin tức về thủ phạm đã gia hại nghĩa phụ, nghĩa huynh chàng được. Nhất là Thái phu nhân, nghĩa mẫu chàng đã sắp đến ngày tận số. Nếu vụ này không thành thì bà sẽ phải ôm hận mà chết.

Nghĩ tới đây, bất giác lòng chàng nóng như lửa đốt.

Chàng trầm ngâm một lát rồi cương quyết nói:

- Mẫu thân! Tha thứ cho hài nhi bất hiếu lại phải xa dời mẫu thân trong một thời gian.

Phụng Hoàng Nữ chau mày hỏi:

- Hài tử! Con không ở nhà được mấy bữa nữa ư?

- Mẫu thân! Hiện giờ có một đường lối để tìm ra manh mối vụ huyết án, nên hài nhi phải lập tức đăng trình.

- Ủa, đường lối nào?

- Có một tay kiếm thủ cao thâm mà mất trí thường lảm nhảm nói đến danh hiệu phụ thân.

- Sao? Một tay kiếm thủ mất trí ư?

- Đúng thế!

- Cái đó...

- Theo thường tình mà suy luận thì những người tinh thần thất thường đều do những điều kích thích quá mạnh, trong đầu óc vẫn nhớ tới một sự việc gì nên miệng lảm nhảm nói đi nói lại hoài. Hài nhi định đem thuật Kỳ Hoàng của phái Thiên Tuyệt chữa khỏi cho y, may ra có thể tìm được manh mối vụ huyết án.

- Gã mất trí đó hiện giờ ở đâu?

- Hài nhi đã ủy thác cho Lã phân đà chúa ở gần đây trông nom.

- Hài nhi! Đó là công việc chính yếu, ta không ngăn trở. Con đi đi!

Bà nói xong lộ vẻ đau lòng sa nước mắt vì mẫu tử lại phải chia lìa.

Cam Đường cũng vậy, nhưng vì mẫu thân bất trinh nên tình mẫu tử cũng phai lạt vài phần. Đồng thời còn tăng gia nhiều nỗi thống khổ mà chàng phải cắn răng chịu đựng không dám hở môi.

Tam Mục lão nhân trầm giọng hỏi:

- Gã điên mất trí đó lai lịch thế nào?

- Tôn nhi cũng không biết. Y là một tay võ sĩ dưới trướng Ngọc Điệp Bảo mà hài nhi đã cứu được.

- Tại sao Ngọc Điệp Bảo lại muốn giết gã?

- Hiện giờ chưa thể đoán được. Nhưng có một điều mà tôn nhi nghĩ không ra là sau khi cứu được gã đem đến miếu Thổ Cốc của Cái Bang phân đà thì tự nhiên Tử Thần đến nơi và cũng muốn cướp lấy gã này.

Chương 54: Bóng hồng mờ mịt biết tìm đâu

Tam Mục lão nhân nói:

- Ủa! Vụ này có nhiều điều khả nghi. Miệng gã hán tử điên khùng vẫn lảm nhảm danh hiệu phụ thân ngươi, rồi gã trước sau hai lần bị Ngọc Điệp Bảo và Tử Thần truy nã thì nội vụ tất có điều khuất khúc. Không chừng vụ huyết án kia có liên quan đến Tử Thần cũng nên.

Nghe lão nói câu này ai nấy đều biến sắc.

Cam Đường trong lòng cực kỳ rung động, vì chàng cho lời lão đoán rất hợp lý. Từ trước đến nay chàng vẫn nhận định hung thủ là Ma Mẫu. Rút cục chàng đã lầm to.

Trước nay chàng không nghi ngờ gì đến Bạch Bào quái nhân. Bây giờ Tam Mục lão nhân nêu ra vấn đề Tử Thần có thể dính líu đến vụ án này, chàng liền thay đổi ý nghĩ.

Huyết Thiếp xuất hiện trong võ lâm mười năm sau khi xảy vụ huyết án, lại theo lời Âm Ty Công Chúa thì chính mụ đã tạo ra gã Tử Thần thứ hai mà vụ huyết án Thánh Thành đã xảy ra trước thì quả nhiên bên trong còn có nhiều chỗ khả nghi.

Chàng bỗng la lên:

- Ái chà! Còn có một việc nữa đáng ngờ.

Tam Mục lão nhân, Phụng Hoàng Nữ, và Kỳ Môn lệnh chúa đồng thanh hỏi:

- Còn có việc gì đáng ngờ?

Cam Đường quay về phía Kỳ Môn lệnh chúa hỏi:

- Phương di còn nhớ một gã đệ tử quý phái là Uất Trì Phong bị một tên Bạch Bào quái nhân tra hỏi khẩu cung không?

- Ta còn nhớ. Sao?

- Tên Bạch Bào quái nhân đó tự tử mà chết. Sau chứng minh gã là Ngọc Điệp Bảo thiếu bảo chúa Tây Môn Khánh Vân giả trang.

- Ủa! Gã...

- Gã cải trang giống hệt Tử Thần.

- Để mạo xưng Tử Thần hay sao?

- Có khi gã mạo nhận, cũng có thể là gã có mối liên quan thực sự với Tử Thần và đã hành động theo mệnh lệnh của hắn.

Tam Mục Lão Nhân hỏi xen vào:

- Theo ý ngươi thì giữa Ngọc Điệp Bảo và Tử Thần dường như có mối liên quan phải không?

- Chính thế!

- Có khi là ngươi lầm.

- Tại sao vậy?

- Ngươi có nghe vừa đây mới xảy ra một chuyện rất lớn.

- Tôn nhi chưa nghe thấy nói đã xảy ra việc gì.

- Ngọc Điệp Bảo đã gặp nạn Tử Thần chiếu cố.

Cam Đường bất giác giật mình kinh hãi hỏi:

- Tử Thần đã chiếu cố Ngọc Điệp Bảo rồi?

- Đúng thế! Vì vậy mà ta mới bảo ý nghĩ của ngươi có thể không đúng. Trường hợp con trai Tây Môn Tung mạo xưng Tử Thần có lẽ chỉ vì cá nhân gã muốn mưu đồ chuyện gì mà thôi.

- Kết quả vụ Tử Thần chiếu cố Ngọc Điệp Bảo ra sao?

- Tử Thần đưa Huyết Thiếp trước. Trong bảo đã chuẩn bị, nhưng cũng chết mất mấy chục tên đệ tử...

- Tây Môn Tung có việc gì không?

- Nghe nói lão cùng Tử Thần gây ra một trường ác đấu, rồi Tử Thần thấy trong bảo có bố trí trận pháp, khó lòng hạ được đối phương nên đành chịu rút lui.

- Ủa! Thế là công lực Tây Môn Tung đã có thể chống chọi được với Tử Thần...

Cam Đường suy nghĩ mông lung. Căn cứ vào lời Thiên Oai viện chúa Trình Kỳ của bản môn nằm vùng Ngọc Điệp Bảo lấy được tài liệu thì Tây Môn Tung dùng thiếu bảo chúa Thanh Long Bảo là Vệ Võ Hùng để thay cho lão đóng cửa ở trong một nơi bí mật nào đó tu luyện võ công hàng mấy tháng không ló mặt ra ngoài một lần. Chẳng hiểu lão luyện thứ võ công gì mà có thể đối chọi ngang được với Bạch Bào quái nhân mạo xưng là Tử Thần kia. Từ ngày dùng Huyết Thiếp để tàn bạo, Tử Thần mới bị Ngọc Điệp Bảo đánh lui là lần thứ nhất. Vậy thì con lão là Tây Môn Khánh Vân cải trang làm Bạch Bào quái nhân không có liên quan gì với Bạch Bào quái nhân mạo xưng Tử Thần ban đầu. Tây Môn Khánh Vân tra hỏi khẩu cung Uất Trì Phong do cái thủ cấp chưởng môn phái Thiếu Lâm mà ra thì vụ đó thật là ngoắt ngoéo không tài nào hiểu được.

Giữa lúc ấy một gã đệ tử ăn mặc theo kiểu nông thôn lật đật chạy vào trước cửa thảo đường khom lưng nói:

- Bẩm chưởng môn, có khách xin vào ra mắt.

Vân Hán Nhất Ngạc Phàn Giang biến sắc hỏi:

- Hình thù người đó thế nào?

- Một lão già tóc bạc nói rõ muốn ra mắt chưởng môn nhân. Lão già không chịu thông danh và bảo là gặp mặt sẽ rõ.

- Được rồi! Ngươi hãy lui ra.

Tên đệ tử kia thi lễ rồi rút lui.

Vân Hán Nhất Ngạc chau mày nói:

- Chỗ ta ở đây rất là bí mật sao lại có người tìm đến?

Tam Mục lão nhân đáp:

- Ngươi cứ ra xem ai. Có khi là người bạn cũ thâm giao nào đó.

Vân Hán Nhất Ngạc vâng lời đứng dậy đi ra. Một lão già từ xa đã lên tiếng:

- Chưởng môn nhân! Lâu nay không được gặp.

Vân Hán Nhất Ngạc nhìn ra thì chính là Vô Danh lão nhân, con người dày dạn phong trần. Y rất lấy làm kỳ không hiểu tại sao lão này lại biết chỗ mình ẩn cư đột ngột đến đây. Nhưng y biết Vô Danh lão nhân là người chính phái, liền rảo bước ra nghênh tiếp, chắp tay nói:

- Các hạ giá lâm không hiểu có điều chi dạy bảo?

Vô Danh lão nhân cười khanh khách đáp:

- Không có việc thì khi nào tôm dám đến nhà rồng. Lão phu chịu lời ủy thác của người phải đến đây.

- Ủa! Mời các hạ vào dùng trà đã...

- Không cần đâu. Lão phu vội lắm, chẳng được rảnh để uống trà.

- Xin hỏi...

- Lão phu đến đây để bàn chuyện giao dịch.

- Giao dịch ư? Nhưng phải xem hàng trước rồi mới định giá được.

Lão nói xong quay lại vẫy tay vào khu rừng gần đó.

Mười mấy bóng người từ trong rừng xuất hiện, chia nhau ra đứng mỗi người một chỗ mà không nhúc nhích. Trong đám này có một lão già tướng mạo oai nghiêm mặc áo bào xám rảo bước tiến lên. Theo sau lão là một người áo đen, ba người áo trắng bày hàng tiến vào.

Vân Hán Nhất Ngạc kinh hãi trống ngực đánh thình thình run lên hỏi:

- Các hạ làm chi vậy?

Vô Danh lão nhân lạnh lùng nói:

- Đừng nóng nảy. Lát nữa sẽ biết ngay.

Chớp mắt đối phương đã đến gần. Vân Hán Nhất Ngạc lại càng kinh hãi vì lão già áo xám là người lạ mặt. Hai gã áo đen theo sau lão có vẻ kiêu dũng phi thường, cắp một chàng thiếu niên áo trắng. Chàng thiếu niên này chính là sư điệt Vân Hán Nhất Ngạc và là thiếu chủ phái Kỳ Môn tên gọi Lâm Bằng.

Lâm Bằng lúc trước rượt theo thư thư chàng là Lâm Vân, không hiểu sao lại lọt vào tay đối phương.

Vân Hán Nhất Ngạc là chưởng môn một phái. Tuy trong lòng y rất đỗi hoang mang nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Y chắp tay hỏi:

- Ông bạn là cao nhân phương nào?

Lão già áo xám lên tiếng oang oang như lệnh vỡ đáp:

- Bản tòa là viện trưởng Khương Minh Tùng ở viện Thần Võ dưới trướng phái Thiên Tuyệt.

- Ủa! Khương viện chúa! Tại hạ nghe danh đã lâu. Không hiểu viện chúa tới đây có việc chi?

- Chưởng môn nhân có nhận biết chàng thiếu niên này chăng?

- Gã là sư điệt bản tòa!

- Lệnh sư điệt dĩ nhiên võ công không phải tầm thường. Chàng đã đả thương bảy tên đệ tử tệ phái.

Lâm Bằng đã bị điểm huyệt, chỉ mắt nhìn trân trân chứ không nói gì.

Vân Hán Nhất Ngạc chậm rãi hỏi:

- Đầu đuôi vụ này thế nào? Xin Khương bằng hữu nói cho bản tòa hay.

Khương Minh Tùng nhíu cặp lông mày đốm bạc đáp:

- Lệnh sư điệt cùng bọn môn hạ tệ phái ngẫu nhiên gặp nhau. Sau khi chàng biết rõ thân phận đệ tử bản môn liền ra tay đánh giết. Chàng còn nói là tệ thiếu chủ Thi Thiên Đường đã bị bắt giữ ở đây. Vậy tại hạ xin hỏi thiếu chủ bản phái hiện ở đâu?

Vân Hán Nhất Ngạc cười khanh khách nói:

- Khương viện chúa! Đó chỉ là sự hiểu lầm.

Vô Danh lão nhân ngạc nhiên hỏi:

- Sao lại hiểu lầm?

Vân Hán Nhất Ngạc chưa trả lời thì từ đằng xa một thanh âm đã vọng lên:- Đúng là lầm thật!

Vừa dứt lời thì một chàng thiếu niên tuấn mỹ đã đứng trước mặt mọi người.

Thần Võ viện chúa Khương Minh Tùng la lên:

- Ồ! Thiếu chủ!

Rồi khom lưng thi lễ.

Nam Cung trưởng lão cũng chắp tay nói:

- Thiếu chủ bình yên thiệt là đáng mừng!

Thủ tòa trưởng lão Thiên Tuyệt Môn là Nam Cung Do mà trên chốn giang hồ thường kêu bằng Vô Danh lão nhân xuất hiện ngay từ lúc Cam Đường chưa chính thức tiếp nhận chức chưởng môn thừa kế. Địa vị lão kể ra còn cao hơn Cam Đường, nên lão chỉ giơ tay thi lễ.

Cam Đường vừa ngó thấy Lâm Bằng bị thủ hạ Khương viện chúa cắp trong tay liền bảo:

- Khương viện chúa buông y ra đi.

Khương Minh Tung chưa hiểu rõ đầu đuôi, nhưng vừa nghe nói đã quay đầu ra hiệu cho hai tên đệ tử buông Lâm Bằng ra. Rồi một tên giải khai huyệt đạo cho gã.

Lâm Bằng được giải khai huyệt đạo rồi, gã đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi nhảy xổ vào Cam Đường.

Vân Hán Nhất Ngạc lạng người ra ngăn cản rồi quát lên:

- Không được vô lễ!

Lâm Bằng phải thu thế về, thở hồng hộc hỏi:

- Sư thúc...

Vân Hán Nhất Ngạc ngắt lời:

- Y là biểu huynh ngươi đó.

- Sao? Y là biểu huynh điệt nhi ư?

- Đúng thế! Lát nữa ngươi sẽ biết rõ đầu đuôi.

Nói xong Vân Hán Nhất Ngạc quay lại mời bọn Vô Danh lão nhân vào nhà.

Vô Danh lão nhân đưa mắt nhìn Khương Minh Tùng nói:

- Khương viện chúa! Viện chúa hãy cho bọn đệ tử rời khỏi nơi đây trước đi!

Khương Minh Tùng nhìn Cam Đường thi lễ rồi trở gót đi luôn. Y vào trong rừng cùng bọn đệ tử ẩn thân.

Vô Danh lão nhân theo Cam Đường vào trong nhà. Cam Đường giới thiệu lão với mọi người.

Vô Danh lão nhân nhìn Phụng Hoàng Nữ chắp tay nói:

- Cam phu nhân! Lão phu xin kính mừng phu nhân cốt nhục đoàn viên.

- Cảm ơn trưởng lão đã tài bồi cho Đường nhi.

Vô Danh lão nhân ngỏ lời khiêm cung.

Kỳ Môn lệnh chúa Châu Ngọc Phương nhìn Lâm Bằng hỏi:

- Thư thư ngươi đâu?

Lâm Bằng biến sắc đáp:

- Thư thư bị kích thích quá mạnh. Hài nhi đuổi kịp xuýt nữa bị y phóng chưởng đánh trúng đầu.

- Hiện y ở đâu?

- Y chạy xa rồi, sau hài nhi đuổi không kịp nữa.

Gã nói giọng hầm hầm nhìn Cam Đường, mắt chiếu ra những tia sáng căm hờn.

Cam Đường trong lòng rất nóng nảy vì vụ này, tự chàng gây ra. Nếu Lâm Vân xảy ra chuyện gì bất trắc thì chàng phải ôm hận suốt đời. Chàng chau mày nhìn Lâm Bằng hỏi:

- Biểu đệ! Biểu thư chạy về phương nào?

Lâm Bằng hằn học đáp:

- Y theo đường quan đạo nhằm hướng đông mà đi. Biểu ca! Tiểu đệ xin nói trước nếu xảy ra chuyện gì đến Lâm thư thì tiểu đệ không chịu bỏ qua đâu.

Cam Đường bẽn lẽn đáp:

- Biểu đệ! Thế nào ta cũng kiếm được nàng về. Ta còn nóng nảy hơn biểu đệ nhiều.

- Hừ!

Kỳ Môn lệnh chúa khoát tay nói:

- Bằng nhi không được vô lễ! Sao ngươi lại có thái độ như vậy. Bây giờ ngươi phải lập tức hạ lệnh cho thám tử bản môn cấp tốc điều tra hành tung thư thư ngươi và báo về lập tức.

Lâm Bằng vâng lệnh đi ngay.

Cam Đường nóng ruột như ngồi trên đống lửa vì nghĩ đến Lâm Vân tuyệt vọng bỏ đi. Nếu vụ hiểu lầm này không xét rõ được chân tướng kịp thời thì đã phát sinh cuộc lưu huyết thê thảm rồi. Mặt khác hai người lại rất yêu nhau. Chàng liền đứng dậy nói:

- Điệt nhi phải đi tìm biểu thư.Kỳ Môn lệnh chúa cùng Tam Mục lão nhân chỉ chau mày chứ không nói gì.

Phụng Hoàng Nữ gật đầu đáp:

- Hài tử! Ngươi đi tìm Vân nhi nhưng tính y nóng nảy lắm, sợ y bực mình quá đâm ra liều lĩnh.

- Mẫu thân! Con khởi trình ngay bây giờ.

- Khoan đã!

Rồi bà trở gót đi vào nhà trong. Cam Đường nhân lúc này quay lại nói với Nam Cung Do:

- Trưởng lão! Bây giờ trưởng lão chưa có việc gì gấp, hãy ở lại đây chơi với ngoại công tại hạ.

Nam Cung trưởng lão nói:

- Thiếu chủ cứ đi đi! Lão phu còn có việc phải bàn với lệnh ngoại công.

Phụng Hoàng Nữ vào nhà lấy ra một cái gói nhỏ đưa cho Cam Đường, nói:

- Hài tử! Trong này có tiền bạc và hạt châu, ngươi mang đi để phòng khi dùng đến.

Cam Đường trong lòng cảm thấy hương vị Ôn nhu của tình mẫu tử thì khích động nói:

- Mẫu thân!...

- Hài tử! Đây là lần đầu tiên ta được săn sóc cho con.

- Tạ Ơn mẫu thân.

Cam Đường hai tay đón lấy cái gói cất vào bọc rồi từ biệt mọi người ra đi.

Chuyến này chàng ra đi với một tấm lòng rất cảm khái. Nào cốt nhục trùng phùng, nào cởi được mối oan cừu giữa mình và Lâm Vân. Nhưng câu chuyện Ma Mẫu nói là mẫu thân bất trinh vẫn còn làm cho chàng đau lòng.

Cam Đường lên đường quan đạo vừa đi vừa bâng khuâng trong dạ. Chàng nghĩ thầm:

- Lâm Vân đã ra đi hàng nửa ngày mà khinh công nàng đã đến mực tuyệt vời thì hiện giờ ít ra đã cách đây hàng trăm dặm. Ấy là chưa nói đến chuyện bất trắc có thể xảy ra. Lâm Bằng tuy bảo nàng theo đường quan đạo đi về phía đông. Nhưng biết đâu giữa đường nàng chẳng xoay chiều.

Thiên hạ bao la bát ngát, đi tìm một người chẳng khác chi đáy biển mò kim.

Cam Đường chạy được một lúc sực nhớ đến phân đà Đồng Bách của Cái Bang.

Chàng nghĩ ngay đến tai mắt Cái Bang khắp thiên hạ chỗ nào cũng có. Nếu nhờ bọn họ giúp mình một tay thì công việc dễ dàng hơn nhiều. Đồng thời chàng muốn nhân cơ hội này đến chữa bệnh điên cho gã hán tử kia, có khi miệng gã sẽ cho mình hay manh mối vụ huyết án Thánh Thành.

Quyết định rồi chàng lập tức theo đường đi vào một thị trấn lớn. Chàng biết nơi nào đã có khói lửa tất là có đệ tử Cái Bang. Chàng cần hỏi cho ra trụ sở mới của phân đà Đồng Bách, tìm đến đà chúa Lã Hữu Tín mới nên việc được.

Cam Đường chạy thật lẹ một lúc đã tới thị trấn. Chàng vừa rẽ vào thì thấy nơi đây náo nhiệt phi thường.

Cam Đường đi hết mấy đường phố chính mà lạ thay không thấy bóng một nhân vật Cái Bang nào cả. Đó cũng là một hiện tượng hãn hữu. Chàng lại quành vào ngõ hẻm cũng chẳng gặp một tên đệ tử Cái Bang nào thì trong lòng rất nóng nảy.

Cam Đường không biết làm thế nào, lại quay ra đường chính, tiến vào một tòa trà lâu rất lớn. Chàng vừa uống trà vừa hỏi thăm chủ quán:

- Qúy xứ đây thật là một nơi trù phú, ít người đói rét.

Chủ quán toét miệng cười đáp:

- Có lẽ khách quan mới đến đây lần này là một?

- Lần trước tại hạ đã qua đây.

- Nghe khẩu âm thì dường như khách quan là người Dự Nam...

- Chính phải! Lão ca đoán trúng đó. Qúy địa đây nhân khang vật thịnh, không như những tòa thị trấn nhỏ...

- Sao khách quan lại đoán như vậy?

- Tại hạ đã đi khắp thị trấn mà không thấy một người hành khất nào. Như vậy há chẳng đủ chứng minh là dân gian trù phú ư?

Chủ quán xịu mặt lại, nhìn tả ngó hữu khẽ nói:

- Không phải không có đâu, mà khách quan không biết đấy thôi.

Giữa lúc ấy có tiếng người quát tháo:

- Mời bốn vị hãy ngồi xuống đây.

Chủ quán giơ tay áo lên lau mồ hôi trán, nhìn Cam Đường chỉ nhếch mép mà không cười rồi gật đầu một cái. Đoạn y mang bình trà ra chỗ bọn khách ngồi.

Cam Đường nhíu cặp lông mày, đành nhẫn nại ngồi chờ.

Lát sau chủ quán lại vào ngồi ở chỗ thu tiền bên cạnh. Cam Đường khẽ hắng giọng một tiếng.

Chủ quán quay lại hỏi:

- Khách quan còn dùng gì nữa không?

- Cho tại hạ một chén chè đậu.

Chủ quán lớn tiếng gọi:

- Lấy chè đậu đến bàn số.

Cam Đường nhân cơ hội đó liền hỏi:

- Vừa rồi lão ca bảo ở đây cũng có ăn xin nhưng tại hạ không biết là nghĩa làm sao?

Chủ quán đảo mắt nhìn quanh rồi nói rất khẽ:

- Họ chết cả rồi.

Cam Đường giật mình kinh hãi hỏi:

- Sao? Họ chết cả rồi ư?

- Khách quan! Ta đừng nên nói đến chuyện này nữa là hơn.

Gã nói xong bước đi chỗ khác. Cam Đường vội hỏi:

- Này ông chủ! Bao nhiêu tiền cả thảy?

Chủ quán quay lại hỏi:

- Khách quan ngồi một lúc nữa không được ư?

- Ông chủ cứ tính tiền đi rồi tại hạ ngồi chơi một lát cũng được, để lúc ra đi khỏi phải phiền phức.

- Hai mươi bảy đồng tất cả.

Cam Đường móc bạc vụn ra để lên bàn nói:

- Bất tất phải thối lại, còn thừa biếu ông hết!

Chủ quán trợn mắt lên vì suốt đời gã chưa gặp được một khách uống trà hào phóng thế này, nên gã cực kỳ kinh ngạc. Gã đứng ngẩn ra một lúc rồi ngập ngừng nói:

- Thưa khách quan!... Chỗ này có đến ba trăm...

- Thì ông chủ cứ nhận lấy. Tại hạ đã bảo chỗ còn thừa biếu ông chủ hết mà.

Chủ quán nuốt nước miếng thò bàn tay run run ra lượm lấy tiền, tưởng chừng như gã sợ nó bay mất nên nắm thật chặt rồi cười nói:

- Đa tạ khách quan! Khách quan còn dùng gì nữa không?

- Đủ rồi! Bây giờ chủ quán nói cho ta nghe tại sao bao nhiêu người ăn xin ở thị trấn này đều chết hết.

Chủ quán kề đầu vào bàn, mặt gã lộ vẻ sợ sệt nói rất khẽ:

- Tại hạ nghe nói... nghe nói bị cái gì... Thần dùng Huyết Thiếp bắt hồn mất cả rồi.

Cam Đường mắt chiếu ra những tia sáng hung dữ, run lên hỏi:

- Tử Thần phải không?

Chủ quán lắp bắp nói ngay:

- Đúng đúng! Đúng là Tử Thần.

Rồi gã trở gót đi ngay.

Cam Đường ngồi thộn mặt ra trên ghế. Bầu máu nóng sôi lên sùng sục, chàng không ngờ Bạch Bào quái nhân lại thi hành độc thủ với Cái Bang. Chàng không hiểu phân đà chúa phân đà Đồng Bách cùng gã điên kia có thoát nạn không. Nếu không may mà gã chết rồi thì những manh mối vụ huyết án Thánh Thành sẽ bị đứt hết.

Chương 55: Cam đường mắc nạn gặp cứu tinh

Cam Đường nghĩ vậy rồi muốn đứng lên rời khỏi nhà hàng thì chủ quán lại lật đật tới nơi ngần ngừ hỏi:

- Có phải lão gia họ Cam không?

Cam Đường giật mình hỏi lại:

- Sao chủ quán biết?

- Có một vị gửi cho lão gia một phong thơ.

Gã cầm thơ đưa cho Cam Đường. Cam Đường cầm lấy thơ rồi hỏi:

- Người ấy đâu rồi?

- Đưa thơ xong y đi ngay.

- Hình dạng y thế nào?

- Một người vào hạng trung niên ăn vận lịch sự.

Cam Đường hồ nghi mở ra coi thì trong tấm thiếp chỉ lạo thảo mấy chữ:

“Mời ông bạn đến ngay hang Đại Phật ở phía nam thị trấn.” Dưới không có thư danh.

Cam Đường rất đỗi nghi ngờ. Chàng tự hỏi:

- Cánh thiếp này của ai? Mình lấy tên Thi Thiên Đường để qua lại giang hồ, làm sao người này lại biết họ thật của mình? Bất luận thế nào mình cũng phải đi coi.

Ngọn Bắc Lộc núi Đồng Bách trên đỉnh phẳng như bàn cờ. Giữa khu này có một ngọn cao vọt lên như hình một pho tượng Phật lớn. Lưng chừng ngọn núi này có một hang đá nên người địa phương gọi là hang Đại Phật. Hình thế hang động này cực kỳ hiểm trở, thường thường chỉ có rắn rết và dã thú ra vào, ít thấy vết chân người qua lại.

Mặt trời đã ngã non tây. Một bóng người lẹ làng như làn khói tỏa tiến về phía hang Đại Phật. Bóng này chính là Cam Đường.

Công lực Cam Đường đã đến mực thông huyền, thân hình nhẹ như chiếc lông.

Chàng không cần tìm đường lối, cứ nhắm thẳng về phía cửa hang mà tiến. Chỉ trong chớp mắt chàng đã gần đến bên cửa hang.

Hang Đại Phật hình như cái hồ lô. Cửa động đường kính đến năm trượng. Bên trong là một gian thạch thất rộng đến mấy chục trượng. Nhưng càng vào sâu càng thu hẹp lại rồi đến một tầng cửa nữa. Trong tầm cửa thứ hai một màu tối đen như mực, nhưng mắt Cam Đường cũng có thể ước lượng là động bên trong còn rộng hơn động bên ngoài.

Vì hang động ở lưng chừng sườn núi và toàn những tảng đá lớn, nên trong động rất khô ráo. Những tia ánh sáng cuối cùng của mặt trời lúc sắp lặn chiếu vào cửa động thành một sắc vàng hoe rực rỡ.

Cam Đường dừng lại cửa động một chút mà không thấy người ước hẹn với mình xuất hiện thì trong lòng cực kỳ nóng nảy.

Chàng nghĩ thầm:

- Y đã đưa thiếp mời ta thì đáng lý y phải đến đây trước. Thế mà mình chờ mãi không thấy y đến, hay là có âm mưu gì?

Cam Đường nghĩ tới đây thì trong lòng không khỏi hồi hộp. Bỗng một mùi hôi thúi của xác chết xông vào mũi khiến chàng lại càng kinh hãi. Chàng nhận định kỹ thì mùi tử khí dường như từ động trong xông ra. Tính hiếu kỳ thúc đẩy chàng đi vào.

Khi Cam Đường tới gần tầng thứ hai thì quả nhiên mùi thúi lại càng nồng nặc khiến chàng suýt nữa nôn oẹ. Chàng tự hỏi:

- Không hiểu người chết hay thú chết?

Cam Đường quyết tâm tìm cho ra cứu cánh. Chàng liền bít kín đường hô hấp lại, băng mình vào giữa cửa trong. Tia mắt chàng vừa nhìn tới lông tóc đã đứng dựng cả lên, cơ hồ bật tiếng la hoảng. Chàng trông thấy ngổn ngang có đến dư trăm xác chết.

Thực là một vụ tập thể đồ sát cực kỳ rùng rợn! Cam Đường nội công cao thâm là thế mà nhìn thấy bấy nhiêu tử thi cũng không khỏi kinh hồn táng đởm.

Không trường chẳng thấy huyết tích chi hết mà chỉ thấy mùi hôi thúi nghẹt thở.

Mặt mũi các tử thi trông rõ còn đủ cả, tỏ ra những người bị nạn mới chết chưa lâu.

Cam Đường nhìn kỹ lại suýt nữa bật lên tiếng la hoảng, vì bọn người này đều đầu bù tóc rối, quần áo chẳng đủ che thân. Mới trông đã biết ngay toàn là đệ tử Cái Bang.

Lúc chàng ngồi ở quán trà, tai đã nghe thì bấy giờ mắt lại được chứng kiến.

Chàng lo rằng bao nhiêu đệ tử Cái Bang ở khu này đều mắc nạn hết rồi.

Cam Đường nhìn kỹ lại lần nữa thì quả nhiên toàn là đệ tử phân đà Đồng Bách.

Xem tình trạng họ bị nạn thì đúng là thủ pháp của Bạch Bào quái nhân. Người chết không để lại thương tích gì, chỉ như ngủ say mà thôi. Cam Đường tự hỏi:

- Những đệ tử phân đà này tại sao lại bị hạ sát trong hang Đại Phật là nơi không có vết chân người?

Rồi chàng sực nhớ đến phần đà chúa Lã Hữu Tín cùng gã hán tử điên khùng thì trống ngực đánh thình thình. Chàng chẳng kể gì đến mùi hôi thối, xăm xăm bước vào giữa đống xác chết để nhìn mặt từng người.

Trời ơi! Cả Lã Hữu Tín cùng gã điên rõ ràng đều có trong đám này. Cam Đường la hoảng rồi thở dài chán ngán. Chàng lẩm bẩm:

- Thôi thế là xong! Mình lại bị một phen uổng công. Gã điên chết là mình mất một đầu mối rất trọng yếu trong vụ huyết án. Bạch Bào quái nhân hạ độc thủ ghê gớm đến thế này là vì mục đích gì? Chẳng lẽ vì một gã điên mà hắn phải giết cả một phân đà ư? Nếu vậy thì Bạch Bào quái nhân cố ý bịt miệng để mình không điều tra ra vụ huyết án Thánh Thành.

Chàng quên cả đám thi thể ngổn ngang, quên cả mùi hôi thối, quên cả mình hiện đang ở vào tình trạng nào. Bao nhiêu tư tưởng đều tập trung vào xác chết gã điên. Nếu Bạch Bào quái nhân chỉ muốn giết gã điên để bịt miệng mà khiến cho hơn trăm đệ tử Cái Bang phải hy sinh thì thật là đau đớn! Chàng lại hỏi:

- Giả tỷ mình không gửi gã điên cho Lã Hữu Tín trông coi thì phân đà này đâu đến nỗi mắc phải thảm họa. Vậy tuy mình không giết người mà cái chết của mọi người là tại mình mà ra. Tội nghiệp này thật vô cùng trọng đại.

Chàng lại đoán là sau khi địa điểm cũ của phân đà xảy biến, nên Lã Hữu Tín tìm vào hang Đại Phật này để làm trụ sở. Bạch Bào quái nhân dò ra tông tích rồi đến đây hạ sát. Một điều khó hiểu là tại sao toàn thể đệ tử phân đà lại tập trung vào một chỗ để chịu cảnh thảm khốc này.

Bất thình lình một tiếng nổ long trời lở đất làm rung động cả hang núi. Cam Đường bị tiếng động kịch liệt này làm ngã ra giữa đống xác chết.

Lúc Cam Đường hồi tỉnh lại chàng giơ bàn tay lên trông đầy khói mù mịt. Hang động đã bị nổ tung thì chắc là cửa động cũng bị lấp lại rồi.

Cam Đường ngấm ngầm la lên một tiếng:

- Thôi thế là hết! Chính mình cũng bị chôn sống trong này rồi. Thật là một âm mưu đê tiện!

Cam Đường lại nghĩ tới Âm Ty Công Chúa Tôn Tiểu Hoa bị chôn vùi trong một huyệt động trên núi Điệp Thạch. Bây giờ chàng cùng một số phận như mụ nữ ma kia.

Cam Đường cố trấn tỉnh tinh thần vận hết mục lực nhìn từng chỗ một. Chàng hy vọng vách đá có một kẽ hở nào để làm lối thoát thân. Nhưng chàng thất vọng mất rồi.

Động ngoài rộng đến mấy chục trượng. Cửa động rộng đến năm sáu trượng. Bây giờ đá chỉ lấp xuống một nửa động thì dù là thần tiên cũng không thoát ra được. Bóng tử thần đã chụp lên đầu chàng.

Cam Đường ngồi thừ ra mà suy nghĩ. Theo lời chủ quán thì người đưa thiếp là một gã trung niên áo quần lịch sự. Chàng nghĩ mà không ra ai. Chàng chỉ biết đối phương chẳng những hiểu rõ thân thế mình mà còn biết cả hành tung cùng lai lịch của mình nữa. Có khi hắn còn thông tỏ cả mục đích của mình về chuyến đi này nữa. Nếu không thế thì hắn đã chẳng dẫn dụ mình tới chỗ mà hắn đã tàn sát đệ tử Cái Bang này.

Không hiểu Cam Đường ngồi đã bao lâu. Sau chàng đứng lên đi về phía sau động nhìn bốn mặt thì toàn là vách núi. Chàng lắc đầu cảm nghĩ con người chàng nhỏ như hạt cát. Nào võ học của phái Thiên Tuyệt bao trùm võ lâm. Nào thuật Kỳ Hoàng đoạt quyền tạo hoá! Hiện giờ đều vô dụng hết. Ngoài cách phá vách đá mà ra không còn đường lối nào để thoát chết.

Bây giờ chàng lại cảm thấy mùi hôi thúi cực kỳ khó chịu, đành quay trở ra động ngoài. Nhưng biết làm gì bây giờ?

Chàng nghĩ tới nào không khí trong động khó thở. Nào sẽ bị đói khát hành hạ.

Không bao giờ chàng nghĩ tới kết quả đời mình là bị chết ở trong ruột trái núi một cách khốn nạn thế này. Cả hy vọng một kỳ tích xuất hiện cũng không còn nữa.

Đột nhiên chàng đập hai tay vào vách đá đánh “binh” một cái rồi người chàng tựa như quả bóng xì hơi. Da thịt toàn thân chàng co rúm. Sau cùng chàng đi vào tình trạng vô ý thức, tựa hồ như người nổi bập bềnh trong dòng sông để mặc cho nước cuốn đi...

Tất cả đều im lặng, ngưng kết lại.

Ánh dương quang mãnh liệt chiếu vào mắt Cam Đường khiến chàng mở mắt ra.

Trên người chàng cảm thấy nóng hổi. Ý niệm đầu tiên của chàng là tưởng mình đã chết rồi. Chàng lẩm bẩm:

- Té ra chết cũng chẳng có gì là khó chịu. Nhưng dưới âm ty địa phủ đáng lý phải lạnh lùng ghê rợn mà sao lại ấm áp thế này? Chẳng lẽ mình chưa chết ư?

Chàng dụi mắt nhìn lại thì thấy mây bay phất phới, rõ ràng thanh thiên bạch nhật. Chàng la lên:

- Ô hay! Ta không chết ư?

Chàng ngồi dậy thì một thân hình mảnh dẻ lọt vào ánh mắt chàng. Chàng lên tiếng gọi:

- Vân thư!

Chàng không nghĩ gì nữa nhảy xổ về phía người đứng cách chàng mười trượng.

Chàng ôm chặt lấy người này, nhắm hai mắt lại miệng không ngớt gọi:

- Vân thư! Vân thư! Ta tưởng kiếp này không được gặp Vân thư nữa.

Mùi áo thơm, mùi tóc thơm, mùi da thơm. Tấm thân mềm mại ấm áp của nàng khiến cho Cam Đường vừa thoát chết lại đi vào cảnh say sưa. Khoảnh khắc này là khoảnh khắc êm đềm nhất trong đời chàng. Một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như không xương khẽ đẩy Cam Đường ra.

Cam Đường mở bừng mắt la lên một tiếng:

- Ái chà!

Rồi lùi lại ba bước. Mắt chàng đỏ bừng lên.

Nàng không phải là Lâm Vân.

Cam Đường chân tay luống cuống há miệng, líu lưỡi không nói nên lời.

Chàng nhìn lại đối phương thì là một thiếu nữ mình mặc áo hồng như màu hoa đậu khấu. Nàng đẹp lắm, so với Lâm Vân còn có phần hơn. Nhưng mặt nàng tựa hồ bao phủ một làn sương lạnh lẽo khiến người trống thấy phải kính nể e dè.

Sau thiếu nữ áo hồng là bốn quái nhân to lớn đi chân không, hạ bộ khoác một miếng da để làm quần. Da họ đen như sơn. Mắt chiếu ra những tia sáng khác lạ. Mũi huếch như mũi sư tử. Toàn thân họ là một khối thịt lù lù. Trong tay mỗi quái nhân đều cầm một lưỡi khai sơn đại phủ. Ánh nắng chiếu vào rực rỡ.
Chỗ này dường như là một khu thung lũng ở dưới chân hang Đại Phật.

Cam Đường tỉnh táo lại kính cẩn thi lễ, ra chiều bẽn lẽn nói:

- Tại hạ trong lúc thất thần nên đã mạo phạm mình vàng. Xin cô nương tha tội cho.

- Hừ!

Nàng chỉ lạnh lùng buông một tiếng “hừ”. Cam Đường không hiểu nó đại biểu cho cái gì.

Cam Đường lại hỏi:

- Phải chăng cô nương đã cứu tại hạ?

- Ta tưởng ngươi bị chết ở trong hang động rồi!

Tuy nàng không trả lời vào câu hỏi của Cam Đường nhưng nó cũng đủ tiết lộ là chính nàng đã cứu chàng.

Cam Đường vẫn còn hoảng sợ, chàng ấp úng nói:

- Xin cô nương tha thứ cho... vì tại hạ đã vô tâm...

Thiếu nữ áo hồng mặt lạnh như tiền mà thanh âm cũng tuyệt không một chút cảm tình. Nàng hỏi:

- Không hiểu ta nên kêu người bằng Thi thiếu chủ hay Cam thiếu hiệp?

Cam Đường run lên, vì đối phương đã biết rõ lai lịch mình mà mình tuyệt chẳng biết một tí gì về nàng. Bất giác chàng lại lùi thêm bước nữa. Chàng ngập ngừng đáp:

- Cái đó... Xin cô nương tùy tiện.

- Sao lại tùy tiện được? Tỷ dụ con Trương Tam đâu có phải là do Lý Tứ sinh ra?

Nàng nói xong bưng miệng mà cười. Thật là nụ cười như hoa xuân giữa vùng tuyết trắng khiến cho người nhìn phải điên đảo thần hồn. Cam Đường bất giác đầu óc hoang mang. Nụ cười của nàng đột nhiên mà đến, thình lình mà đi. Nét mặt nàng trở lại lạnh như băng sương như tượng ngọc Quan Âm.

Cam Đường liền nói thật:

- Tại hạ nguyên tên chính là Cam Đường. Còn Thi Thiên Đường là tên mượn.

- Ủa!

- Xin cô nương cho biết phương danh.

Thiếu nữ áo hồng lẳng lặng hồi lâu rồi lạnh lùng đáp:

- Ta là Tư Đồ Sương. Chữ Sương có nghĩa là băng sương ấy.

- Tư Đồ cô nương! Cái ơn cứu mệnh tại hạ xin ghi vào phế phủ.

Miệng chàng nói thế mà lòng chàng nghĩ:

- Cái tên này thật hợp với người, đẹp như đào lý, lạnh như băng sương.

Bốn tên quái nhân da đen thân hình lực lưỡng thủy chung vẫn không nói một lời mà cũng không nhúc nhích.

Tư Đồ Sương hững hờ đáp:

- Bất tất phải thế.

Cam Đường rất áy náy về hành vi mạo muội vừa rồi. Chàng toan nói mấy câu phân trần mà không biết nói sao. Chàng thấy nàng không đề cập đến nữa thì chắc là nàng đã sẵn lòng tha thứ rồi. Chàng lại hỏi:

- Cô nương có thể cho tại hạ hay cô nương ở môn phái nào không?

- Đông Hải.

- Ủa! Cô nương từ Đông Hải tới đây ư?

Cam Đường nghĩ bụng:

- Thảo nào bốn gã đại hán kia người to lớn mà cách ăn mặc thật quái dị. Té ra họ không phải là võ sĩ Trung Nguyên.

Tư Đồ Sương quay bảo bốn đại hán:

- Các ngươi hãy về trước đi!

Bốn quái nhân dạ một tiếng, khom lưng thi lễ rồi băng mình đi ngay. Cứ nhìn thân pháp họ cũng đủ biết công lực họ không phải tầm thường.

Cam Đường thấy bốn gã võ sĩ Đông Hải đi rồi liền hỏi bằng giọng thành khẩn:

- Tư Đồ cô nương! Sao cô nương lại biết tại hạ bị chôn sống trong hang Đại Phật mà ra tay giải cứu?

- Cái đó chẳng qua là ngẫu nhiên mà gặp.

- Ngẫu nhiên mà gặp ư?

- Đúng thế! Ta đến chậm một bước, may mà ngươi chưa chết. Không thì...

- Sao?- Không thì thật là đáng tiếc.

- Cô nương đã biết từ trước là tại hạ bị người chôn sống ư?

- Ta đã nói là ngẫu nhiên mà gặp.

- Cô nương có thể cho biết đầu đuôi được chăng?

- Ta đang rượt theo một người...

- Cô nương rượt theo một người hình dạng thế nào?

- Ta rượt theo Tử Thần.

Cam Đường kinh hãi la lên:

- Cô nương rượt theo Tử Thần ư?

- Phải rồi! Hắn là Bạch Bào quái nhân mạo xưng Tử Thần.

Cam Đường lại càng kinh hãi hơn. Chàng không hiểu tại sao đối phương lại biết rõ cả chuyện Bạch Bào quái nhân mạo xưng Tử Thần. Vụ bí mật này trừ mình và mấy người thân tính ra, tưởng không còn ai biết.

Tư Đồ Sương lại nói tiếp:

- Bọn võ lâm Trung Nguyên dường như muốn biết chân tướng Bạch Bào quái nhân mà cũng nóng trừ khử hắn đi.

- Sự thực là như vậy.

- Đáng tiếc là không có ai địch nổi hắn.

Cam Đường trầm giọng nói:

- Có đấy! Ngày mạt kiếp của hắn sắp đến nơi rồi!

- Ngươi có hùng tâm như vậy ư?

- Tại hạ quả có ý định ấy.

- Ngươi thiệt không hổ là dòng dõi Võ Thánh nhưng...

- Nhưng làm sao?

- Ngươi không phải là đối thủ của hắn đâu.

Cam Đường không muốn tranh biện. Chàng hỏi lảng sang chuyện khác:

- Tiếng nổ ở hang Đại Phật làm sập cửa hang để chôn sống tại hạ, phải chăng cũng do Bạch Bào quái nhân gây ra?

Tư Đồ Sương gật đầu đáp:

- Chính hắn! Nếu không thì sao ta lại ngẫu nhiên mà gặp để cứu ngươi?

- Cô nương có thể cho tại hạ biết rõ đầu đuôi được chăng?

- Ta đang theo dõi hành tung một tên thủ hạ của hắn thì phát giác ra ngươi vào trong hang động. Lát sau Bạch Bào quái nhân xuất hiện. Hắn ra lệnh cho thủ hạ đặt chất nổ. Ta phát giác ra âm mưu của hắn thì không kịp ngăn trở nữa. Ta biết chắc thế nào ngươi cũng chết. Nhưng...

Tư Đồ Sương nói tới đây thì ngừng lại một chút, nét mặt lạnh như băng sương của nàng bỗng ửng hồng. Nàng nói tiếp:

- Sau đó ta liền sai bốn tên đại lực võ sĩ khuân đá mở động ra. Ta không ngờ ngươi chưa chết. Câu chuyện là thế đó.

Cam Đường khích động vô cùng. Nếu chàng không được Tư Đồ Sương cứu viện thì nhất định bị chết trong thạch động rồi. Nhưng chàng không hiểu tại sao nàng lại thiết tha cứu vớt một người lạ như thế?

Chàng liền hỏi:

- Tại sao cô nương lại cứu tại hạ?

Nàng ngẩn người ra không trả lời được. Bỗng nàng đảo mắt ngó ra chỗ khác rồi hỏi:

- Ngươi có một cô biểu thư phải không?

Cam Đường nhớ lại tình trạng vừa rồi. Mặt chàng đỏ bừng lên. Chàng sượng sùng đáp:

- Đúng thế!

- Y giống ta lắm phải không?

- Không!

- Thế mà sao ngươi...

- Tại hạ đang lúc thần trí mê man. Đồng thời lại được thấy ánh mặt trời. Trong lòng vừa kinh hãi vừa vui mừng nên...

- Biểu thư ngươi có đẹp không?

- Cái đó... khó mà trả lời cô nương được.

- Ngươi coi ta thế nào?

Tư Đồ Sương hỏi câu này mà mặt nàng vẫn lạnh như băng. Trái lại Cam Đường mặt đỏ bừng lên. Chàng tưởng chừng nghẹt thở, hồi lâu mới đáp:

- Cô nương so với biểu thư tại hạ thì còn đẹp hơn nhiều.

- Vì ta cứu ngươi nên ngươi phải nói nịnh ta chứ gì?

Thật là câu nói sắc bén để uy hiếp người. Nhưng Cam Đường đáp ngay:

- Tại hạ không quen xu nịnh. Tình thực là thế đó.

- Ồ! Ta hãy tạm tin ngươi đi. Nhưng biểu thư ngươi tên là gì?

Cam Đường thấy đối phương hỏi hơi nhiều, nhưng chàng vẫn thành thực đáp:

- Tên nàng là Lâm Vân.

- Lâm Vân ư?

- Phải đó!

- Y là người yêu của ngươi hay sao?

- Ồ! Tại hạ...! Rất quý nàng.

- Trai gái đã quý nhau là yêu nhau rồi. Ngươi không phủ nhận điều đó chứ?

Cam Đường không biết trả lời thế nào, chàng chỉ gượng cười cho đỡ thẹn. Bất giác chàng để mắt nhìn nàng trừng trừng thì thấy cô gái áo hồng này có một khí độ khiến cho người ta phải say mê. Tuy bề ngoài nàng lạnh lùng cô độc, nhưng bề trong ẩn dấu vẻ cao quý và thông minh. Nếu Lâm Vân là bông thược dược thì nàng cũng phải là bông hương lan.

Tư Đồ Sương lại hỏi:

- À, ta quên chưa hỏi ngươi một điều.

- Điều gì?

- Tại sao Bạch Bào quái nhân lại sợ sệt tiếng tiêu như vậy?

- Sao cô nương biết thế?

- Nạn huyết kiếp ở tổng đà Cái Bang, ngươi chỉ thổi mấy tiếng tiêu mà giải cứu nổi...

Cam Đường cả kinh thất sắc. Chàng không hiểu tại sao đối phương lại biết nhiều như vậy. Chẳng lẽ lại cũng ngẫu nhiên mà gặp? Mình bị nàng ngấm ngầm theo dõi mà sao mình không phát giác ra.

Rồi chàng kết luận:

- Cô gái này thật không phải hạng tầm thường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau