HUYẾT THIẾP VONG HỒN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyết thiếp vong hồn ký - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Đấu bán diện nhân cam đường trá bại

Mụ đàn bà này chính là hương chủ Bàn Cửu Nương ở viện Thiên Oai.

Cam Đường tạm dằn sát khí, đi quanh về phía sau bảo để đến khu mồ hoang.

Trong khu này mồ mả lô nhô, cỏ dại um tùm, đầy vẻ thê lương.

Cam Đường cùng Bàn Cửu Nương ngồi đối diện trong một xó nghĩa địa này. Cam Đường cất tiếng hỏi:

- Bàn hương chủ! Bạch Bào quái nhân lần trước tự tử ở ngoài tòa miếu hoang. Cái mặt nạ của hắn đã giám định xong chưa?

Bàn Cửu Nương đáp:

- Đã do viện chúa coi rồi.

- Ai vậy?

- Tây Môn Khánh Vân, con trai độc nhất của Ngọc Điệp Bảo Chúa Tây Môn Tung.

- Sao? Con Tây Môn Tung ư?

- Phải rồi!

Cam Đường không ngờ Bạch Bào quái nhân đã tự vẫn mà chết đó lại là con trai Tây Môn Tung. Chàng tự hỏi:

- Chẳng lẽ cha con y lại có mối liên quan với Tử Thần? Nếu không thế thì sao Tây Môn Khánh Vân lại cải trang làm Tử Thần?

Cam Đường khích động vô cùng liền hỏi:

- Tại sao y lại cải trang làm Bạch Bào quái nhân? Đây là một điều bí mật cần phải điều tra cho rõ. Y cùng Tử Thần có mối liên quan gì?

Bàn Cửu Nương giương cặp mắt tròn xoe kinh hãi hỏi:

- Sao, Tử Thần ư?

Cam Đường gật đầu đáp:

- Chính phải! Ngoài ra còn có người khác cũng giả dạng hệt như Bạch Bào quái nhân. Hắn đã tự nhận là Tử Thần và ta bị hạ về tay hắn.

- Còn có một Bạch Bào quái nhân nữa ư?

- Chính thế!

- Là Tử Thần phải không?

- Phải rồi! Mấy hôm trước hắn đã gây ra vụ huyết kiếp tại Bách Độc Môn.

- Ủa!

- Bữa nay ta đến đây là để dọ thám nhân vật khủng khiếp đó.

- Dọ thám cách nào?

- Đến sau núi Điệp Thạch, vì đêm nay có lẽ Bạch Bào quái nhân sẽ xuất hiện ở đó.

- Công lực hắn thế nào?

- Ta không chịu nổi một đòn của hắn.

Bàn Cửu Nương biến sắc run lên nói:

- Thế thật là đáng khiếp! Đến thiếu chủ mà còn phải thua thì e rằng khắp thiên hạ không còn một ai kiềm chế được hắn. Ty tòa nghe đồn sáu mươi năm trước hắn đã cùng chết với ngàn tay cao thủ sau một cuộc ác đấu. Không ngờ hắn vẫn còn sống trên thế gian. Xem chừng võ lâm đã đến ngày mạt vận mất rồi...

- Chưa hẳn thế đâu.

- Thiếu chủ đoán chắc là đêm nay Tử Thần sẽ xuất hiện tại Điệp Thạch Phong ư?

- Mười phần ta chắc đến chín.

Bàn Cửu Nương băn khoăn hỏi:

- Thiếu chủ một mình dấn thân vào hiểm địa ư?

- Ta đã có kế hoạch.

- Cái đó...

Cam Đường ngắt lời:

- Nhưng không thể để cho ai biết được.

- Có điều...

Cam Đường gạt đi:

- Hương chủ bất tất phải nói nhiều nữa. Ta chỉ cần hỏi hương chủ về một quái nhân, hương chủ có thể đoán được là ai không?

- Hình dạng quái nhân đó thế nào?

- Quái nhân này là một người đàn bà tóc bạc phơ mà nét mặt hãy còn hồng hào tươi thắm như một thiếu phụ. Mụ ẩn cư trong một hang núi tại dãy Thái Hàng Sơn.

Bàn Cửu Nương ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu đáp:

- Ty tòa không thể nào trả lời thiếu chủ được về vấn đề này.

Cam Đường thở phào một cái rồi hỏi sang chuyện khác:

- Sao Bàn hương chủ lại biết là ta đi theo đường này?

- Hành tung của thiếu chủ thường có đệ tử của bản môn theo dõi để hộ vệ.

- Bàn hương chủ còn điều gì muốn nói nữa không?

- Nam Cung trưởng lão sai ty tòa trình bày cùng thiếu chủ một việc.

- Việc chi vậy?

- Về việc sinh tử của lệnh đường và hiện nay người lạc lõng nơi đâu.

Cam Đường trống ngực đánh thình thình vì chính đó là một điều đã khiến cho chàng ngày đêm khắc khoải trong lòng. Từ ngày chàng hiểu biết đến giờ, chẳng ngày nào là không nghĩ đến mẫu thân còn sống hay chết? Lạc lõng nơi đâu? Phụ thân chàng hồi sinh tiền tuyệt không đề cập tới mẫu thân. Ông đi lấy Lục Tú Trinh và kêu bằng kế thất. Nếu mẫu thân chàng chưa chết thì không thể vì lý do gì mà gọi là kế thất được.

Nếu mẫu thân chàng đã chết rồi, tất phải có phần mộ. Đó là một điều bí mật âm ỷ trong lòng chàng lúc nào cũng muốn phanh phui.

Cam Đường nghe Bàn Cửu Nương nói đến mẫu thân thì người chàng bị kích thích quá mạnh, không khỏi run lên. Chàng hỏi:

- Trưởng lão nói thế nào?

- Nếu thiếu chủ gặp được một kỳ nhân mệnh danh là Tam Mục lão nhân thì có thể hỏi cho biết lệnh đường còn sống hay chết, hoặc lạc lõng nơi đâu.

- Tam Mục lão nhân ư?

- Phải rồi! Trưởng lão đã truyền lệnh cho các đệ tử dưới trướng viện Thiên Oai để ý dò xét.

- Ủa!

Cam Đường nhẩm đi nhẩm lại bốn chữ Tam Mục lão nhân mấy chục lần cho nhớ.

Bên trời mờ mịt, nhất là loại dị nhân này thường ẩn cư tại những nơi rừng sâu núi thẳm để mai danh ẩn tích thì việc dò tìm khác chi đáy bể mò kim. Dù chàng có bôn tẩu khắp bên trời góc biển cũng khó lòng tìm ra Tam Mục lão nhân.

Cam Đường bị cảnh nhà tan người chết thì tấm lòng khát vọng một thân nhân lại càng tha thiết, huống chi người đó lại là mẫu thân chàng. Cam Đường nghe mà cảm động đến đầm đìa nước mắt. Lòng chàng vừa phấn khởi lại vừa bi thương. Chàng tự nghĩ:

- Vạn nhất mà kiếm được Tam Mục lão nhân và lượm được đôi chút tin tức về đáp án này thì sẽ ra sao?

Chàng không dám nghĩ tiếp nữa, vì lúc đó chàng không biết mình sẽ bị kích thích đến mực nào.

Cam Đường giận mình chẳng kiếm được Tam Mục quái nhân ngay lập tức, bất luận bằng một giá nào chàng cũng không quản ngại.

Hồi lâu cơn kích thích dần dần lắng xuống, chàng chợt nhớ đến đã nhận lời điều tra nguyên nhân cái chết của Xú Diện Nhân Ma.

Theo lời nữ quái Bạch Phát Hồng Nhan ở trong một hang núi tại dãy Thái Hàng tiết lộ thì Xú Diện Nhân Ma chết về tay Thiên Tuyệt Môn. Nếu quả đó là một sự thực thì Bàn Cửu Nương có thể biết rõ tình hình.

Nghĩ vậy, Cam Đường cất tiếng gọi:

- Bàn hương chủ!

- Có ty tòa đây!

- Hương chủ có biết Xú Diện Nhân Ma không?

- Ty tòa có biết.

- Người đó hiện còn sống hay chết?

- Y chết đã lâu rồi.

- Y chết trong trường hợp nào?

- Thiếu chủ muốn biết điều đó chăng?

- Phải rồi!- Chừng hai mươi năm về trước, gần trăm đệ tử bản môn dưới sự thống lãnh của Thái phu nhân đi sục tìm trên núi Thái Hàng. Mục đích là để điều tra nguyên nhân cái chết của cha con chưởng môn đời trước. Đoàn người đang đi vào hang núi thì gặp Xú Diện Nhân Ma. Y chẳng hỏi đầu đuôi đã hạ độc thủ giết đệ tử bản môn. Mười ba tên bị chết ngay đương trường. Vụ này trong võ lâm chẳng một ai hay.

- Ủa!

Cam Đường nghĩ thầm:

- Vậy là đúng rồi! Lời nữ quái Hồng Nhan Bạch Phát quả đã không ngoa.

Bàn Cửu Nương lại hỏi:

- Tại sao thiếu chủ đột nhiên hỏi đến tên ma đầu này?

- Vì có tấm mặt nạ mà ta giả dạng làm y được.

- Té ra là thế!

- Còn nữa?

- Còn điều gì nữa?

- Tấm da mặt của Xú Diện Nhân Ma tại sao lại lọt vào tay Hình Đường đường chúa Bán Diện Nhân tại Ngọc Điệp Bảo?

Bàn Cửu Nương toan trả lời thì giữa lúc ấy có mười mấy bóng người đang từ từ tiến về phía hai người.

Người đi đầu là một lão già áo gấm.

Bàn Cửu Nương khẽ nói:

- Thiếu chủ! Ngọc Điệp bảo chúa đã đến đó. Chúng ta nên dời khỏi nơi này thôi.

Cam Đường lập tức nổi cơn căm giận sủi máu. Mặt đầy sát khí, chàng lạnh lùng bảo Bàn Cửu Nương:

- Bàn hương chủ! Hương chủ lánh đi!

- Còn thiếu chủ?

- Ta phải đòi nợ Tây Môn Tung đã.

- Ty tòa...

Cam Đường gạt đi:

- Ta truyền lệnh cho hương chủ phải lánh đi lập tức!

Bàn Cửu Nương ra chiều khó nghĩ, nhưng rồi mụ cũng vâng dạ len lén rút lui.

Bóng người mỗi lúc một gần. Nhưng còn cách năm trượng thì đột nhiên quay sang phía ngôi mả mới mé hữu. Trong tay mọi người đều cầm hương, nến, giấy tiền làm lễ.

Cam Đường lạng người đi như chớp nhoáng đến chặn đầu bọn này.

Động tác đột ngột của chàng khiến cho Tây Môn Tung cùng bọn tùy tùng giật mình kinh hãi. Lập tức có bốn tên tráng hán băng người ra trước và một người trầm giọng hỏi:

- Ông bạn định giở trò gì?

Cam Đường không thèm để mắt nhìn mấy gã mà chỉ ngó trừng trừng Ngọc Điệp bảo chúa nói:

- Tây Môn Tung! Ra đây nói chuyện!

Bốn tên tráng hán đột nhiên biến sắc. Một tên vừa cất tiếng hỏi Cam Đường thấy chàng là một gã thiếu niên mà đã tỏ ý kiêu ngạo khinh thường mình, lại dám gọi thẳng tên bảo chúa thì lửa giận bộc lên ngùn ngụt. Gã quát to:

- Tiểu tử! Hãy trả lời câu hỏi của đại gia đã!

Cam Đường đảo mắt nhìn đại hán. Gã bất giác lùi lại một bước nhưng vẫn lớn tiếng quát hỏi:

- Thằng nhãi kia! Mi có nghe ta nói không?

Cam Đường xua tay đáp:

- Bước ngay! Ngươi không đáng hỏi ta.

- À! Thằng này muốn chết!

Gã vừa quát vừa vung chưởng đánh Cam Đường.

Oẹ! Tiếp theo là một tiếng rú thê thảm. Đại hán bị hất tung lên không, máu tuôn xuống như mưa.

Ba gã đại hán kia vừa reo hò vừa rút binh khí ra xông vào.

Lại ba tiếng rú khủng khiếp chói tai! Trên mặt đất lại thêm ba xác chết nữa.

Thủ pháp của chàng khiến cho mọi người phải hoảng hồn kêu la rầm rĩ.

Tây Môn Tung mắt lộ sát khí, tiến ra quát hỏi:

- Ông bạn! Thế là nghĩa làm sao?

- Bọn chúng tự tìm lấy cái chết, chứ ta có muốn giết chúng đâu?

- Ngươi thật là một tên cuồng dại! Muốn đến đây tìm bản tòa ư?

- Đúng thế!

- Báo danh đi!- Chờ lúc ngươi hấp hối ta sẽ nói cho nghe.

- Ngươi muốn chết chăng?

- Tây Môn Tung! Ta đến đây để lấy máu rửa Ngọc Điệp Bảo. Ngươi chịu chết trước đi là hơn.

- Thằng lỏi này! Mi điên rồi chăng?

- Chỉ có thằng già không bằng giống cầm thú mới là kẻ điên khùng.

Một bóng người vọt ra nói:

- Bảo chúa! Để ty tòa đối phó với hắn cho.

Cam Đường vừa ngó thấy người này đã nhận ra ngay là Bán Diện Nhân, người cứu tính mạng mình lại tặng mình năm tấm mặt nạ.

Bán Diện Nhân xuất hiện khiến Cam Đường rất lấy làm khó nghĩ.

Bán Diện Nhân cất giọng lạnh như băng hỏi:

- Ông bạn! Dù ông bạn muốn tầm cừu rửa hận thì cũng nên nói rõ trước đến đây với mục đích gì. Có lý đâu vừa ra tay đã giết người?

Cam Đường nghiến răng hỏi:

- Tôn giá đã biết điều thì đừng nhúng tay vào có hơn không?

- Ông bạn nói giỡn đấy chứ?

Cam Đường không dằn nổi sát khí mà cũng không tiện ra tay đánh người đã cứu mình, lại không thể nói rõ tâm sự ra được. Chàng nóng nảy đến toát mồ hôi, khích động đáp:

- Bản tâm tại hạ không muốn giết người vô tội.

- Ông bạn nói khoác quá nhỉ!

- Tránh ra!

- Không được đâu!

- Tôn giá không sợ tại hạ đập chết hay sao?

- Xem chừng bản tòa phải thành toàn cho ông bạn mất rồi!

Dứt lời mụ đánh ra một chiêu cực kỳ lợi hại, khiến ai trông thấy cũng phải lè lưỡi.

Cam Đường không muốn phản kích. Chàng lạng người đi né tránh như quỷ mỵ.

Thân thủ Bán Diện Nhân thiệt là kinh thế hãi tục. Mụ rượt theo chàng như bóng theo hình. Thân pháp mụ đã kỳ diệu lại mau lẹ ít thấy trong võ lâm.

Cam Đường run lên thét lớn:

- Mụ đừng bức bách ta thái quá!

Bán Diện Nhân chớp mắt mấy cái rồi quát lên:

- Quân cường đồ này! Nộp mạng đi thôi!

Mụ lại ra chiêu nhanh như điện chớp chụp xuống Cam Đường, đồng thời mụ khẽ nói:

- Trả đòn để mà rút lui!

Thanh âm mụ chỉ vừa đủ để Cam Đường nghe rõ. Chàng tỉnh ngộ, biết là đối phương có dụng ý gì, nên đành theo lời mụ, chỉ vận năm thành công lực để trả đòn.

Hai người giao đấu bất phân thắng bại.

Bán Diện Nhân dùng toàn lực phóng chiêu, thanh thế cực kỳ khủng khiếp.

Cam Đường thủy chung vẫn nghinh chiến bằng năm thành công lực mà thôi.

Đồng thời chàng giảm phần ác liệt trong mọi chiêu thức. Tuy nhiên mọi người trong trường theo dõi cuộc đấu mà phải kinh tâm động phách.

Bàn Cửu Nương lại khẽ giục:

- Thiếu chủ! Lùi xa đi!

Cam Đường theo lời vừa đánh vừa chạy, chớp mắt đã lùi xa mười trượng.

Tây Môn Tung chỉ huy bọn thủ hạ bao vây Cam Đường. Chính lão cũng từ từ theo sau.

Bán Diện Nhân lại nói rất khẽ:

- Thiếu chủ! Bây giờ không phải là lúc nên báo thù. Chớ làm hỏng việc lớn.

Cam Đường kinh hãi hỏi:

- Tôn giá lai lịch thế nào?

- Sau này sẽ trình bày. Bây giờ thiếu chủ ra tay mạnh hơn để mà thoát thân.

Bản tâm Cam Đường không muốn buông tha Tây Môn Tung, nhưng chàng thấy hành động của Bán Diện Nhân rõ ràng có những điều ngoắt ngoéo.

Sau một tiếng quát, Bán Diện Nhân rên lên một tiếng loạng choạng người đi.

Trong miệng phun ra một búng máu tươi.

Cam Đường trong lòng cực kỳ kinh hãi, nghi ngờ. Tuy chàng ra tay mạnh hơn nhưng cũng chưa có thể làm cho đối phương bị thương, mà sao Bán Diện Nhân lại thổ huyết?

Bán Diện Nhân lại thúc giục:

- Chạy mau đi!

Tây Môn Tung vừa hô tiến vừa băng mình nhảy xổ tới. Còn bọn thủ hạ thì từ bốn mặt đánh tới.

Cam Đường nghiến răng đón thế của Tây Môn Tung. Chàng vung chưởng đánh ra, nhưng theo cử chỉ kỳ dị của Bán Diện Nhân, chàng tạm thời chưa muốn sát hại y, song phát chưởng này cũng ghê gớm lắm.

Binh! Tiếp theo là một tiếng rên. Tây Môn Tung lùi lại luôn mấy bước miệng ứa máu tươi.

Ánh kiếm lấp loáng, bảy tám thanh trường kiếm vung tít lên.

- Bọn mi muốn chết chăng?

Tiếng Cam Đường vừa quát thì bóng người như trái banh tung ra bốn mặt.

Bán Diện Nhân xả hơi một chút rồi lại tấn công.

Cam Đường đánh ra một hư chiêu, đoạn thi triển thân pháp Truy Phong Hóa Ảnh biến đi như ma quỷ.

Tây Môn Tung hằn học nói:

- Khâu đường chúa! Thẳng lỏi đó lai lịch thế nào?

Bán Diện Nhân khom lưng đáp:

- Ty tòa cũng không sao phán đoán được.

- Bản lĩnh gã như vậy tất nhiên lai lịch không phải tầm thường. Không biết gã có mối cừu hận gì với ta?

Bán Diện Nhân ngập ngừng:

- Cái đó... Chắc gã chưa chịu thôi đâu!

- Gã chưa thua mà sao đột nhiên trốn chạy?

- Vì ty tòa đã thưởng cho gã ba mũi tuyệt mệnh châm.

- Ủa! Hay lắm, Khâu đường chúa! Nếu gã trúng tuyệt mệnh châm thì khó lòng thoát chết. Dù công lực gã cao đến đâu cũng chưa thể trốn ra ngoài mười dặm được.

Vậy đường chúa dẫn người rượt theo, còn bản tòa sẽ truyền tin đi cho bọn đệ tử truy tầm trong vòng mười dặm.

- Xin tuân mệnh.

- Nếu đường chúa đuổi kịp mà gã chưa chết thì giải độc cho gã, vì bản tòa cần gã còn sống để khai thác.

Bán Diện Nhân giơ tay lên. Năm gã đại hán chưa chết băng mình rượt theo.

Chương 37: Âm ty công chúa tôn tiểu hoa

Nhắc lại Cam Đường dùng thân pháp tuyệt thế để che mắt mọi người.

Chàng tung người vọt đi rồi lại quay về khu mô mả, ẩn mình giữa cụm rừng rậm gần đó. Lòng chàng xiết bao nghi ngờ! Chàng nghĩ mãi mà không hiểu được dụng ý của Bán Diện Nhân.

Sau một lúc lâu, chàng lại băng mình tiến về phía Điệp Thạch Phong. Lòng vừa khích động vừa khẩn trương, chàng tự nghĩ:

- Nếu quả người đã hạ ta ở ngoài động Trường Âm là Tử thần, mà Bạch Bào quái nhân ta sẽ gặp đây đúng là hắn thì chuyến đi này cực kỳ nguy hiểm!

Cam Đường vượt qua ba tòa đỉnh núi thì nhìn thấy Điệp Thạch Phong. Chàng đi quanh theo mé bên để tìm đến chỗ mà trước đây Thần Cơ Tử đã ẩn mình. Chàng vào ngồi trong huyệt động, không còn thấy thi thể Thần Cơ Tử còn ở đó nữa, chắc là Thiên Oai viện chúa Trình Kỳ đã mai táng cho lão rồi.

Chủ nhân tiếng tiêu đã ra lệnh cấm giết người ở ngoài thạch trận mà sao Thần Cơ Tử cũng không khỏi chết? Người hạ thủ giết lão là ai? Bạch Bào quái nhân hay người thổi tiêu?

Thần Cơ Tử vì muốn dọ thám những tay cao thủ võ lâm bị mất tích mà đến nỗi bỏ mình. Thế thì cái chết của lão cũng được coi như vì võ lâm mà ra sức. Hành động của lão được hết thảy người võ đạo tôn sùng, kính ngưỡng.

Thời gian lặng lẽ trôi. Lòng Cam Đường cũng tùy theo thời gian mà trầm lặng hơn lên.

Đã sang canh ba. Liệu chàng có thể vén được tấm màn bí mật về huyết thiếp từng làm chấn động võ lâm không?

Bạch Bào quái nhân liệu có y hẹn đến đây không? Người mà Cam Đường đã gặp có đúng là Tử Thần không?

Bức màn đêm bao phủ đầu non khiến cho phong cảnh càng âm u khủng khiếp.

Cam Đường chờ ở nơi đây trong lòng cực kỳ hồi hộp, một khắc dài bằng một năm.

Cam Đường cố trấn tĩnh tâm thần, ngồi yên trong thạch động điều tức vận công.

Canh ba đã lâu, Cam Đường vẫn chưa thấy tiếng tiêu nổi lên. Chàng nóng ruột rời khỏi thạch động ẩn mình ở ngoài thạch trận để dòm ngó về phía chính diện đường lên núi.

Cam Đường chờ đợi...

Canh ba qua!

Canh tư cũng trôi qua!

Chàng chẳng nghe thấy tiếng tiêu mà cũng chưa thấy Bạch Bào quái nhân xuất hiện! Thiệt là quái lạ!

Cam Đường tính lại thời gian thì kỳ hạn ba tháng đúng là đêm nay không sai, mà sao chẳng thấy động tĩnh gì? Người chịu lời ước, thất ước đã đành, nhưng người ra điều ước phải có tín hiệu mới phải chứ?

Tâm tình Cam Đường từ hoang mang đến nóng nảy rồi đâm ra chán nản, thất vọng.

Canh năm lại qua.

Trời sáng rồi! Ánh sáng ban mai xua đuổi bức màn đen tối lúc đêm khuya. Trên đầu non đã nhìn rõ mọi vật.

Cái hy vọng của Cam Đường mong phanh phui ra sự bí mật của Tử Thần đã tan như bọt nước.

Ánh triều dương soi vào rừng đá đen sì, đồng thời soi cả vào những khúc xương trắng hếu cùng những đầu lâu trong kẽ đá. Đó toàn là di vật của những tay cao thủ võ lâm. Họ chỉ vì tính hiếu kỳ mà sương phơi núi thẳm.

Cam Đường đứng vươn vai. Lòng chàng xúc động khiến chàng khao khát vào dọ thám thạch trận.

Những sự khủng khiếp vô hình không chống lại với tính hiếu kỳ mãnh liệt. Huống chi khu thạch trận này quan hệ đến sự hưng vong của võ lâm. Cuộc mạo hiểm đã thắng thế.

Cam Đường bất giác lần mò tiến vào thạch trận. Dù đây là bước đường đi đến chỗ chết, nhưng chàng nghĩ rằng đã dấn thân vào chốn võ lâm thì cách cái chết cũng chẳng bao xa.

Cam Đường để hết tinh thần đề phòng, dò dẫm từng bước một đi vào. Những mảnh xương ở dưới chân chàng gãy rau ráu nghe đinh tai.

Mới trong khoảnh khắc chàng đã vào sâu đến bảy tám trượng mà vẫn chưa phát hiện ra trạng thái gì khác lạ.

Cam Đường mạnh dạn vào sâu hơn, chàng chợt thấy một đống đá ngổn ngang loạn xạ chẳng có hàng lối chi hết. Chàng cực kỳ kinh hãi và lấy làm lạ là sao không gặp sự gì ngăn trở. Bây giờ chàng mới nhận ra thạch trận đã bị phá rồi. Nhưng chàng không hiểu tự bàn tay nào? Phải chăng là người đàn bà thần bí chỉ nghe thấy tiếng tiêu mà không thấy bóng người?

Chỗ đầu núi này rộng chừng một mẫu, nhỡn tuyến của chàng trông suốt hết không bị một thứ gì che khuất. Đây là một điều ra ngoài ý nghĩ của chàng.

Cam Đường đứng ngẩn người ra giữa đống loạn thạch không biết làm gì.

Bất thình lình có tiếng la rất khẽ, nhát gừng đập vào tai chàng:

- Ta... muốn chết... cho lẹ! Ta... muốn chết... cho lẹ...!

Hết câu này lại tiếp tục đến câu khác và thanh âm vẫn thê thảm vẫn đều đều.

Cam Đường nhìn ra bốn phía thì chẳng thấy một bóng người nào. Vậy thanh âm kia ở đâu mà ra?

Cam Đường lông tóc đứng dựng cả lên, trống ngực đánh thình thình! Chàng cố sục tìm, nghe ngóng mà vẫn không phát hiện ra được chút gì.

Thanh âm im đi một lúc rồi lại văng vẳng vọng tới. Chàng tự hỏi:

- Chẳng lẽ đây là ma quỷ? Nhưng giữa ban ngày ban mặt, đời nào ma quỷ dám xuất hiện!

Tiếng rên la tưởng như lúc ở bên đông lúc qua bên tây mà tựa hồ ở dưới lòng đất phát ra khiến người nghe có một cảm giác hồ đồ khó chịu.

Cam Đường thi triển thuật tiềm thính của bản môn thì nghe thanh âm lớn hơn nhiều. Chàng trấn tĩnh tâm thần để quan sát thì dường như thanh âm từ trong một đống loạn thạch phát ra.

Chàng tự hỏi:

- Phải chăng lúc kỳ trận bị phá, có người bị chôn sống dưới đống đá?

Cam Đường trong lòng phấn khởi. Chàng tự nhủ:

- Nếu mình cứu sống được người bị chôn vùi kia thì ít ra cũng hỏi được điều bí mật về kỳ trận lúc bị phá hủy.

Chàng liền nhắm đúng phương vị lại gần rồi khuân những tảng đá lớn nhỏ ra.

Chàng không dám dùng chưởng lực để hất đi vì sợ đánh chết người nằm trong đó.

Khi Cam Đường đã xếp đá thành một đống nhỏ thì thanh âm dần dần suy yếu đi.

Có điều sự phán đoán của chàng quả đã không sai, thanh âm đúng là từ dưới đống đá phát ra.

Cam Đường hì hục moi móc hồi lâu thì nhận ra chỗ đống đá lấp lên là một cái thạch động chênh chếch đi xuống.

Chàng thi triển thần lực tiếp tục móc đá ra sâu xuống chừng năm trượng. Bất giác chàng trợn mắt lên, vì một tảng đá lớn vừa bằng đường kính cửa động đã bít chặt đường vào hầm. Chàng ước lượng tảng đá này có trên vạn cân, nhân lực không tài nào lay động được.

Phiến đá lớn tuy có nhiều lỗ hổng nhưng không đủ để người chui lọt.

Tiếng la gào thê thảm tuy yếu hơn trước nhưng nghe vẫn còn rõ tựa hồ gần kế bên tai.

Cam Đường dán tai vào lỗ hổng để nghe một lúc rồi lại chõ mồm vào đó hỏi vọng xuống:

- Trong động có ai đó?

Không thấy tiếng người đáp lại, nhưng tiếng rên la thê thảm vẫn vang lên. Xem chừng người bị chôn vùi sắp chết đến nơi, và tiếng rên la đó là do bản năng sinh tồn của con người thúc đẩy.

Cam Đường không biết dùng cách nào để mở phiến đá này ra. Nếu dùng chưởng lực để đập vỡ thì chẳng có chi là khó, nhưng người bị chôn vùi quyết không thể sống được. Còn xê dịch phiến đá đi thì bất cứ ai cũng không thể nào làm nổi.

Cam Đường ngẫm nghĩ hồi lâu thì chỉ có một biện pháp là khoét lỗ hổng rộng ra để chui xuống.

Chàng liền tìm lỗ hổng lớn nhất dùng chưởng khẽ đập trên mặt cho đá vỡ vụn ra.

Lỗ hổng dần dần rộng thêm. Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà, Cam Đường đã khoét được một lỗ hổng rộng vừa người chui lọt.

Chàng thở phào một cái rồi chui vào trong thạch động.

Phía trong thạch động là một căn thạch thất rộng chừng năm trượng. Giữa gian thạch thất rõ ràng có một quái nhân xõa tóc nằm lăn ra đó.

Lúc này tiếng rên la đã im bặt.

Cam Đường cẩn thận dò từng bước tiến lại bên mình quái nhân. Nhờ có ánh sáng xuyên qua lỗ hổng ở phiến đá chiếu vào nên chàng nhìn rất rõ. Quái nhân là một bà già tóc bạc da mồi, hơi thở chỉ còn thoi thóp, cặp mắt mụ tròn xoe. Nhưng Cam Đường nhìn kỹ lại thì thấy mắt mụ đã bị đui rồi.

Dưới đất bên người mụ có một ống tiêu đen nhánh vất lăn ra đó. Ống tiêu và nữ nhân đã khiến cho Cam Đường run lên vì không cần hỏi chàng cũng biết mụ già này là chủ nhân thạch trận và là người đã sai khiến được cả Bạch Bào quái nhân.

Nếu Bạch Bào quái nhân mà Cam Đường đã gặp ngoài động Trường Âm đúng là Tử Thần, hắn còn phải yêu cầu mụ truyền võ công cho thì đủ biết bản lãnh mụ trên thế gian không còn ai bì kịp nữa. Vậy thì ai đã phá hủy thạch trận để chôn sống mụ? Thật là một câu chuyện cực kỳ bí mật, khiến người nghe khó lòng tin được. Chẳng lẽ trên đời còn có người ghê gớm hơn mụ?

Cam Đường xoay người mụ lại để tay lên sờ mũi thì thấy hãy còn thoi thóp thở và mạch huyệt cũng chưa ngừng hẳn. Chàng vội lấy một viên Vạn Ứng Đan nhét vào miệng mụ, rồi đặt tay mình lên huyệt Thiên Đột, đẩy chân khí vào trong người mụ.

Sau một khắc nữ quái có cơ hồi tỉnh. Cam Đường khẩn trương và hồi hộp vô cùng vì chàng sắp vén được màn bí mật trong vụ công án đã làm chấn động võ lâm bấy lâu nay.

Chẳng bao lâu mụ già cử động chân tay, rồi lên tiếng hỏi:

- Ai đó?

Cam Đường rút tay ra lùi lại mấy bước, khích động đáp:

- Một kẻ võ lâm hậu bối.

- Lão thân... còn sống ư?

- Đúng thế!

- Ngươi đã cứu lão thân phải không?

- Có thể nói như vậy.

- Sao ngươi biết đường mà vào đây?

- Do sự ngẫu nhiên.

Mụ già chống tay xuống đất ngồi dậy. Mụ đưa đi đưa lại cặp mắt đui rồi hỏi:

- Ngươi bao nhiêu tuổi?

- Hai mươi.

- Ủa! Ngươi không gặp hắn ư?

- Hắn là ai?

Mụ già nghiến răng đáp:

- Một tên đồng bạn đê hèn và thâm độc.
- Nhưng hắn là ai?

- Hắn là người quay lại “cắn” lão thân.

Cam Đường xoay chuyển ý nghĩ hỏi:

- Phải chăng lão tiền bối nói Bạch Bào quái nhân?

- Bạch Bào quái nhân ư? Lão thân không biết hắn.

Cam Đường ngạc nhiên hỏi:

- Vậy con người mà tiền bối nói đó hình dạng thế nào?

- Lão thân cặp mắt đã đui mù nên chẳng biết hình dáng hắn ra sao.

- Danh hiệu hắn là chi?

- Lão thân cũng không biết nữa.

- Vãn bối không hiểu lão tiền bối muốn nói ai.

- Đối phương là người đã có lời ước với lão thân.

Cam Đường chợt nhớ đến lần trước lên núi Điệp Thạch đã dùng thuật tiềm thính để nghe hai bên nói chuyện. Một bên hứa truyền võ công, còn một bên phải thực hành điều kiện. Đúng rồi! Mụ già tóc bạc này có thể không biết người ước hẹn với mụ là ai.

Nhưng nếu người ước hẹn là Bạch Bào quái nhân tức Tử Thần thì thật là một điều đáng kinh hãi.

Tử Thần tàn độc với võ lâm chẳng lẽ lại chịu thi hành điều kiện của mụ này? Tử Thần đó phải chăng là Tử Thần mà người ta thường đồn đại sáu mươi năm trước đây đã cùng chết với hơn ngàn tay cao thủ? Nhưng mụ già này là nhân vật thế nào?

Cam Đường vì tâm thần hoang mang quá thành ra rối loạn. Chàng cố gắng trấn tĩnh lại một lúc rồi hỏi:

- Tại hạ phải xưng hô lão tiền bối thế nào?

- Ngươi bất tất phải biết điều đó.

Cam Đường không khỏi tức mình, vì chàng vừa cứu mạng cho mụ mà mụ còn đối đãi với mình bằng một thái độ hách dịch.

Mụ già dừng lại một chút rồi hỏi:

- Thằng nhỏ kia! Phải chăng ngươi vừa nói đến Bạch Bào quái nhân?

- Phải rồi! Vậy thì sao?

- Vì lẽ gì ngươi lại đề cập đến hắn?

Cam Đường nghĩ ngay đến chuyện dò la cho ra manh mối về người đàn bà thần bí này liền trầm giọng hỏi:

- Phải chăng ba tháng trước lão tiền bối đã ước định cùng quái nhân kia hễ nghe tiếng tiêu thì phải đến tương hội?

Mụ già đứng phắt dậy lớn tiếng hỏi:

- Sao ngươi biết chuyện đó?

Cam Đường không ngần ngừ gì đáp ngay:

- Đêm hôm ấy vãn bối ngẫu nhiên đến ngoài thạch trận.

- Ngươi... nói Bạch Bào quái nhân chính là thằng cha ấy phải không?

Cam Đường hỏi lại:

- Hắn đúng là người đã ước hẹn với lão tiền bối hay sao?

- Phải rồi!

- Lão tiền bối không biết hắn là ai ư?

- Lão thân không biết.

- Hắn là Tử Thần, chủ nhân huyết thiếp.

Da mặt mụ già bỗng co rúm lại. Người mụ run bần bật, hai tay khô đét như que củi cào lên trên không. Ấy thế mà bụi đá đã rào rào đổ xuống.

Cam Đường không khỏi kinh tâm động phách. Chàng nghĩ thầm:

- Mụ già này đến cõi chết rồi, thế mà sau một lúc đã khôi phục lại công lực được ngay. Tay mụ cào lên không mà bụi đá cũng rớt xuống được thì đủ biết công lực mụ ghê gớm đến thế nào. Có điều mình không hiểu tại sao mụ vừa nghe đến hai chữ Tử Thần mà khích động như vậy?

Mụ già ngập ngừng hỏi:

- Ngươi... chạm mặt hắn rồi ư?

Thanh âm mụ khiến người nghe không rét mà run.

Cam Đường đáp:

- Phải rồi!

- Thế mà sao ngươi chết?

- Vãn bối làm sao mà chết?

- Công lực hắn đã thành vô địch trong võ lâm. Chẳng ai đã chạm mặt Tử Thần mà còn sống sót.

- Hắn... đúng là Tử Thần hay sao?

- Vì lão thân nghi ngờ mới hỏi sao ngươi lại không chết.

Cam Đường nhớ lại vụ mình bị Tử Thần tập kích ở ngoài tổng đàn Bách Độc Môn mà không khỏi hổ thẹn. Giả tỷ chàng không luyện được phép “Sinh Cơ Bất Diệt” trong Thiên Tuyệt võ công thì dù bản lãnh có cao cường đến đâu cũng không tài nào thoát chết.
Chàng lạnh lùng đáp:

- Thực ra vãn bối đã chết hụt.

- Thế thì bản lãnh ngươi cũng vào hàng số nhất, số nhị rồi đấy!

- Cái đó chưa chắc.

Mụ già bỗng tỏ vẻ hồ nghi nói:

- Lạ thật! Hay là không phải hắn?

Cam Đường ngạc nhiên hỏi lại:

- Chẳng lẽ hắn không phải... là Tử Thần hay sao?

- Dĩ nhiên là không phải Tử Thần. Nhưng...

Cam Đường ngắt lời:

- Tiền bối nhất định hắn là người khác ư?

- Đúng thế!

- Vậy thì sao?

- Hắn chỉ là hóa thân của Tử Thần mà thôi.

Nhiệt huyết của Cam Đường lại sủi lên. Chàng bất giác lùi lại hai bước. Trong lòng cực kỳ xúc động, chàng hỏi:

- Theo lời tiền bối thì còn có Tử Thần khác nữa ư?

Mụ già gật đầu đáp:

- Hẳn rồi!

- Hắn tàn sát bao nhiêu người phải chăng cũng là thực hành điều kiện của tiền bối?

Mụ già cười sằng sặc đáp:

- Phải đó! Ngươi biết nhiều quá nhỉ?

Cam Đường nghiến răng hỏi:

- Tại sao lão tiền bối lại bắt hắn giết người?

- Để báo thù!

- Báo thù ư?

- Đúng thế. Lão thân muốn giết cho kỳ hết những nhân vật tự mệnh danh là danh môn chính phái và chặt đầu hết những tay chưởng môn.

Cam Đường nghe mụ nói toàn thân nổi gai ốc, lông tóc đứng dựng cả lên. Chàng run run hỏi:

- Lão tiền bối có thù hằn gì với họ?

Mụ già đổi giọng, thanh âm càng chói tai, mụ nói:

- Thằng nhỏ kia! Ngươi có biết lão thân là ai không?

- Vãn bối đã thỉnh giáo tiền bối điều đó.

- Ngươi nghe thấy danh hiệu Âm Ty Công Chúa Tôn Tiểu Hoa bao giờ chưa?

- Tại hạ chưa từng nghe ai nói đến.

- Hừ! Kiến văn ngươi còn kém lắm. Lão thân là vị vong nhân của Tử Thần sáu chục năm trước đây.

Cam Đường toàn thân run bắn lên. Tai chàng ù đi, chân cơ hồ đứng không vững.

Mụ là vợ Tử Thần sáu mươi năm trước. Vậy người mình mới gặp đây là Tử Thần thứ hai.

Mụ sai hắn đi giết hết người võ lâm để báo thù, thế lời đồn Tử Thần đã bị hàng ngàn cao thủ bao vây công kích rồi cùng chết hết quả đã không sai.

Âm Ty Công Chúa lại hỏi:

- Thằng nhỏ kia! Mi không nghĩ ra ư?

- Thực thế! Vãn bối không nghĩ ra được.

- Ngày ấy lão thân bị trọng thương may mà trốn thoát. Nhưng sau khi khỏi thương tích thì cặp mắt đã đui mù, nên đành phải mượn tay kẻ khác để báo thù.

Cam Đường hỏi:

- Trả thù cho tôn phu phải không?

- Đúng thế!

- Sao tiền bối không nghĩ đến hành động của tôn phu ngày trước? Có hàng ngàn hàng vạn người chết về tay y thì còn báo thù ai nữa?

- Thằng nhỏ kia! Mi nói thúi lắm.

Mụ vừa nói vừa khoa chân bước ra hai bước.

Cam Đường kinh hãi cũng lùi lại hai bước, nhưng lòng chàng vẫn tức giận. Chàng xẵng giọng:

- Hành động của tiền bối khiến cho quỷ thần cũng phải căm hờn.

- Câm miệng đi!

Âm Ty Công Chúa quát to một tiếng rồi đột nhiên nổi lên một tràng cười điên dại.

Tiếng cười nghe thê thảm vô cùng, nhất là ở trong huyệt động càng làm cho Cam Đường phải kinh tâm động phách, khí huyết trồi ngược lên.

Tiếng cười về sau càng dữ dội. Bụi đá trên nóc động rớt xuống như mưa.

Cam Đường không chịu được phải ngồi xuống dùng tâm pháp của bản môn để bảo vệ tâm thần.

Âm Ty Công Chúa cười một lúc lâu rồi dừng lại. Mụ hỏi như người điên:

- Thằng nhỏ kia! Mi còn sống được nữa chăng?

Cam Đường trợn mắt đứng dậy, nghiến răng đáp:

- Hừ! Vãn bối không chết đâu.

- Ngươi có bị thương không?

- Không sao cả.

- Giỏi lắm, giỏi lắm! Ngươi chống chọi được với trận “Ma Tiêu” của lão thân thì đã bằng người có trăm năm công lực trở lên. Vậy công lực đó ở đâu đem lại cho ngươi?

Cam Đường lạnh lùng đáp:

- Cái đó tưởng vãn bối không cần trình bày với tiền bối.

- Thôi cũng được! Lão thân chẳng cần biết làm chi. Nhưng ha ha! Không ngờ tạo vật lại khéo an bày đem ngươi đến cho ta.

Cam Đường kinh ngạc hỏi:

- Lão tiền bối nói thế là nghĩa làm sao?

- Ngươi đúng với tư cách lựa chọn của ta.

- Sự lựa chọn người của tiền bối thế nào?

- Để thay thế cho gã đã được lựa chọn trước kia.

Cam Đường trợn mắt lên. Người chàng run bần bật, trán nổi gân xanh. Chàng lớn tiếng nói:

- Tôn tiền bối! Tiền bối lầm rồi đó!

Âm Ty Công Chúa cười the thé nói:

- Thằng lỏi kia! Cái đó không tùy ở mi được. Mi không muốn cũng không xong.

Một khi mi vào đây là số mạng mi đã định sẵn rồi.

- Ý tiền bối muốn vãn bối làm tên Tử Thần thứ ba chăng?

- Đúng thế! Với công lực của mi hiện có thêm vào toàn bộ chân nguyên của lão thân, mi sẽ thành thiên hạ đệ nhất nhân.

- Rồi vãn bối đi tàn sát đồng đạo võ lâm ư?

- Cái đó chẳng qua là để cho thiên hạ biết rằng thủy chung Tử Thần vẫn nắm trong tay quyền sinh sát võ lâm...

Chương 38: Trừ họa căn chôn sống nữ ma

Cam Đường lửa giận bừng bừng, nếu chàng không nghĩ tới công lực đối phương quá cao thì đã ra tay hủy diệt mụ ma quỷ điên khùng này để trừ hại cho võ lâm. Chàng tức quá run lên hỏi:

- Tiền bối có biết vãn bối nghĩ gì không?

- Mi nghĩ gì?

- Vãn bối rời khỏi nơi đây rồi thì việc đầu tiên là tìm giết Bạch Bào quái nhân mà tiền bối đã gây dựng cho tên Tử Thần thứ hai.

- Hừ! Dù ngươi không tính như vậy thì lão thân cũng phải sai người trừ diệt hắn đi.

Hắn đã luyện được gần hết toàn bộ võ học của lão thân mà không hoàn thành được điều kiện đã hứa với lão thân thì chớ, lại còn dám phản nghịch đặt thuốc nổ phá tan thạch trận lấp cả thạch động định chôn sống lão thân nữa. Con người lòng lang dạ thú đó còn để làm chi? Lão thân vì một chút sơ ý mà bị hắn ám toán...

Cam Đường nghe mụ nói vậy lại lấy làm thích thú. Chàng mai mỉa:

- Hắn dám “cắn” lại lão tiền bối ư?

Âm Ty Công Chúa nói bằng một giọng oán độc:

- Thằng nhỏ kia! Lão thân nói rõ đầu đuôi cho mi nghe. Mười năm trước, lão thân bị đui mù rồi nên không thể tự mình ra tay báo thù cho trượng phu được, mới nghĩ ra kế này. Lão thân tìm một người có căn bản về võ công để hắn hóa thân làm trượng phu.

Mụ ngừng lại một lát rồi nói tiếp:

- Quyết định chủ ý xong, lão thân vận hết chân nguyên vào ống thiết tiêu rồi thổi lên. Tiếng tiêu này phải là tay cao thủ công lực khá lắm mới nghe thấy. Người đã nghe được tiếng tiêu mà tìm đến thì điều kiện của lão thân không còn gì khó nữa.

- Chủ ý tuyệt diệu!

Mụ kể tiếp:

- Chẳng bao lâu quả nhiên có người nghe được tiếng tiêu tìm đến. Người đó chính là hắn.

Âm Ty Công Chúa ngồi xuống chiếc ghế đá rồi nói tiếp:

- Lão thân truyền võ công cho hắn với điều kiện là thực hành ý muốn của lão thân. Cả hai bên cùng chẳng cần hỏi gì đến lai lịch của nhau nữa.

- Thật là một cuộc giao dịch điên rồ!

- Để ta nói, đừng chõ miệng vào. Lần đầu lão thân truyền cho hắn bảy thành võ học. Ngờ đâu hắn ít thông minh, phải nghiên cứu ba năm mới tạm hiểu thấu...

- Đó là hắn còn có dụng tâm khác nữa.

- Đúng thế! Mi biết vậy thì kiến thức không phải hạng tầm thường. Đến bây giờ lão thân mới phát giác ra là hắn cố ý làm như vậy để kéo dài việc thực hành điều kiện của lão thân.

- Rồi sao nữa?

- Mỗi tháng cứ nửa đêm ngày rằm lão thân lại thổi tiêu làm hiệu để kêu gã lên đỉnh núi chỉ điểm một lần...

- Vì thế mà nhiều tay cao thủ muốn thỏa mãn tính hiếu kỳ nên tìm đến và bỏ mạng phải không?

Âm Ty Công Chúa không trả lời câu hỏi của Cam Đường, mụ kể tiếp:

- Ngày ấy hàng ngàn tay cao thủ vây đánh tiên phu, hết thảy các môn phái đều có người tham gia. Cho nên lão thân muốn báo thù hết các môn phái.

- Hừ!

- Trước đây nửa năm hắn tự nhận là thiên hạ vô địch, lão thân mới cho lấy thân phận Tử Thần để xuất hiện trên chốn giang hồ...

Cam Đường ngắt lời:

- Để gây nên những cuộc tàn sát khủng khiếp?

- Đó là cách trả thù của lão thân.

- Hừ!

- Thằng nhỏ kia! Đừng hầm hừ gì hết! Sau hắn đòi lão thân truyền cho chín thành võ học và đồng thời hắn phát giác ra chỗ ẩn mình của lão thân. Chính là chỗ đỉnh núi mà bên ngoài không có vết tích gì. Kể ra hắn cũng khôn ngoan lắm. Hắn không dám ra mặt thù địch với lão thân. Mới mười hôm trước hắn dùng chất nổ để phá trận thế và chôn sống lão thân.

- Mười ngày rồi ư?

- Lão thân bị chôn sống mười ngày, nhờ phép “Quy Tức” nên mới không chết.

Nhưng con người là tấm thân bằng da bằng thịt thì công lực tất phải có hạn. Ha ha!...

Cam Đường cực kỳ kinh hãi. Một người bị chôn vùi trong lòng núi, chẳng có không khí thay đổi mà sống được mười ngày, lại còn dùng công lực thông huyền cho thanh âm vọng ra ngoài được thì thật là một chuyện khiến người nghe phải kinh hãi.

Tiếng cười của Âm Ty Công Chúa làm cho Cam Đường cực kỳ khó chịu. Chàng lạnh lùng hỏi:

- Có chi vui mà tiền bối cười dữ vậy?

- Người tính không bằng trời định. Quỷ thần xui khiến thế nào lại đưa mi vào đây, nên lão thân không chết mà còn được tiếp tục chí nguyện chưa làm xong của mình.

Cam Đường hối hận thì đã không kịp nữa. Chàng đến đây với mục đích trừ ma, không ngờ lại khiến cho nữ ma sống lại. Chàng chỉ được chỗ an ủi là đã khám phá ra chuyện bí mật của Tử Thần. Chàng cho là Thần Cơ Tử đúng bị chết về tay Bạch Bào quái nhân. Nhưng chàng không hiểu tại sao Bạch Bào quái nhân định trừ diệt nữ ma và không muốn thực hành điều kiện của mụ? Hắn đã sát hại mười mấy môn phái cùng bang hội trên chốn giang rồi kia mà.

Nghĩ vậy chàng liền trở lại vấn đề cũ:

- Vãn bối vừa nói là đầu tiên phải giết Bạch Bào quái nhân để trừ hại cho võ lâm...

Âm Ty Công Chúa ngắt lời:

- Bất luận mục đích của ngươi thế nào lão thân cũng không thèm lý đến, chỉ cần giết hắn là đủ. Hắn chết rồi ngươi sẽ thay thế.

- Nhưng vãn bối không ưng chịu thì sao?

- Ngươi không còn đất để mà lựa chọn...

- Sao?

- Vì ngươi không chịu thì chẳng còn sống được ở trên thế gian nữa. Ha ha!

Tiếng cười của mụ lại làm cho Cam Đường phải ớn da gà. Chàng biết rằng mình không phải là địch thủ của đối phương và chắc chắn không chịu nổi một chiêu của mụ.

Bây giờ chỉ còn cách là nghĩ kế để ra khỏi thạch động.

Cam Đường quyết định chủ ý rồi, bất giác toan chuồn ra khỏi động bằng lỗ hổng mà chàng vừa chui vào...

Mắt chàng bỗng hoa lên! Âm Ty Công Chúa đã đứng chắn ngay trước lỗ hổng.

Thân pháp mụ mau đến nỗi chàng không thể nào tưởng tượng được.

Cam Đường kinh hãi quá. Giả tỉ chàng cứ nhận bừa điều kiện của đối phương rồi tìm cơ hội thoát thân thì dễ như trở bàn tay. Một khi ra khỏi thạch động rồi mà đối phương hai mắt đui mù, chàng muốn trừ diệt cũng chẳng khó gì. Nhưng hành động này không hợp với chính nghĩa võ lâm. Chàng đành bó tay chịu chết chăng? Nếu vậy thì Bạch Bào quái nhân kia vẫn tồn tại và võ lâm phải đến ngày mạt kiếp.

Âm Ty Công Chúa lại cười sằng sặc nói:

- Thằng nhỏ kia! Lão thân đã bảo mi không còn có đường lối nào khác nữa mà.

Cam Đường lên tiếng chống cự:

- Trừ phi tiền bối giết vãn bối đi không kể, nếu vãn bối mà không chết sẽ có ngày giết tiền bối đó.

- Muốn giết mi thì chẳng khó gì nhưng lão thân không giết đâu.

- Tiền bối đừng hy vọng là vãn bối sẽ ưng chịu.

- Ha ha! Dù mi có ưng chịu hay không thì vết xe cũ còn đó, lão thân quyết không để lầm lẫn đến lần thứ hai.

- Biết thế này thì vãn bối không cứu tiền bối nữa.

- Đó là ý trời! Dù ngươi có hối hận cũng chậm mất rồi.

- Tiền bối không còn một chút nhân tính nào nữa.

- Mi thóa mạ hay đấy! Âm Ty Công Chúa cần gì có nhân tính hay không. Ha ha!...

Cam Đường tức lộn ruột, cặp mắt chàng đỏ sọng lên. Chàng hết nghĩ tới mối thù nhà, mối an nguy của võ lâm, lại nghĩ tới ý chí tìm cho ra mẫu thân. Ý nghĩ sau cùng này có một sức mạnh vô hình. Lập tức chàng quan niệm ngay mình cần phải sống, vì mẫu thân mà phải sống. Trên cõi đời chàng chỉ còn một người thân đó mà thôi, người còn sống hay chết? Lạc lõng nơi đâu? Chàng cần phải tìm thấy Tam Mục lão nhân để hỏi cho rõ.

Cam Đường lại nhớ tới lời huấn thị của Thái phu nhân là phải mưu tính trước khi hành động.

Theo nguyên tắc là phải dùng mưu kế không hại đến chính nghĩa. Rồi chàng kết luận, đối với nữ ma mất hết nhân tính mà còn bàn đến đạo nghĩa võ lâm là thừa.

Âm Ty Công Chúa lại lạnh lùng nói:

- Mi ra khỏi đây rồi việc đầu tiên là hủy diệt Bạch Bào quái nhân, thu huyết thiếp lại...

Cam Đường cố ý đáp:

- Nhưng vãn bối không ưng chịu thì sao?- Không chịu thì cũng phải chịu.

- Tiền bối tưởng thế ư?

- Đúng thế!

Âm Ty Công Chúa lại bật lên một tràng cười lạnh lẽo:

- Nhỏ kia! Lão thân đã bảo là không đi lầm vào vết xe cũ, nghe chưa? Lão thân dùng thủ pháp độc đáo điểm vào ba âm huyệt của mi rồi mới truyền toàn bộ võ công cho. Mi đi làm việc cho lão thân trong thời hạn một năm phải hoàn tất rồi trở về. Bấy giờ lão thân mới giải khai những huyệt đạo đã bị kềm chế. Nếu ngươi không trở về, qua kỳ hạn đó tất ngươi bị thảm tử...

Cam Đường nghe mụ nói mà phát run.

Âm Ty Công Chúa lại nói tiếp:

- Mi đừng mơ tưởng hão huyền là tìm người khác giải cứu cho, vì độc môn thủ pháp này trừ lão thân ra không còn người thứ hai nào giải được. Đồng thời những hành động của mi trên chốn giang hồ cùng việc thi hành điều kiện lão thân sẽ biết hết. Mỗi lần tiếng tiêu nổi lên là tại có người nghe tiếng tìm đến. Lão thân dò hỏi hành động của mi ở miệng những người này. Cặp mắt lão thân tuy đui mù, nhưng mi đừng hòng lừa dối được lão thân.

Cam Đường nghiến răng đáp:

- Kế hoạch của tiền bối thật chu đáo mà thật ác độc! Nhưng...

- Sao?

- Không ăn thua gì đâu.

- Mi nhất định chết ư?

- Chết thì chết chứ sao?

- Nhưng lão thân đã nói là không để cho mi chết. Khắp trên thế gian này kiếm được người như mi không phải là chuyện dễ, vì thế mà lão thân quyết không thay đổi chủ ý.

- Vãn bối không chịu thì sao?

- Nếu vậy thì mi bức bách lão thân phải đi tới nước cờ tối hậu.

Cam Đường lại run lên, chàng không hiểu nước cờ tối hậu của mụ thế nào, liền hằn học nói:

- Tiền bối còn thủ đoạn gì cứ giở hết ra.

Âm Ty Công Chúa bật lên tiếng cười đanh ác nói:

- Bên mình lão thân còn một viên “Biến Tính Hoàn”...

Cam Đường kinh hãi rú lên:

- “Biến Tính Hoàn” ư?

- Phải rồi! Mi uống Biến Tính Hoàn rồi thì nhất nhất sẽ nghe theo mệnh lệnh của lão thân. Dù lão thân sai mi đi đâm cha giết mẹ, mi cũng không thể kháng cự được...

Cam Đường cặp mắt đỏ ngầu cơ hồ vọt máu, chàng gầm lên:

- Con quỷ cái này! Ngươi sống thì ta chết. Hãy tiếp chưởng của ta đây!

Chàng vừa quát vừa phóng Thiên Tuyệt chưởng với công lực vận lên đến tột độ.

Phát chưởng này là đòn trí mạng, uy lực mãnh liệt đến kinh thế hãi tục.

Âm Ty Công Chúa hắng giọng nói:

- Mi không biết tự lượng.

Mụ vận tám thành công lực phóng chưởng nghinh địch.

Âm Ty Công Chúa tính sai rồi, mụ quá coi thường công lực của Cam Đường.

Một tiếng nổ rầm trời làm rung chuyển cả thạch động.

Âm Ty Công Chúa bị chấn động loạng choạng đến bảy tám bước chưa đứng vững.

Cam Đường liền nhân cơ hội này nhảy vọt ra cửa động, và chưởng thứ hai lại phóng vào.

- Thằng lỏi này giỏi thiệt!

Âm Ty Công Chúa vừa quát vừa dùng toàn lực phóng chưởng.

Cuồng phong ào ào. Đá vụn bay tứ tung, tưởng chừng thạch động đã đến ngày mạt vận.

Cam Đường cơ hồ nghẹt thở. Khí huyết nhộn nhạo không sao đứng vững được nữa, chàng ngã lăn ra. Nhưng may sao đầu chàng đã chui trúng vào lỗ hổng phiến đá.

Chàng không nghĩ ngợi gì nữa, đạp chân xuống đất, hết sức nhảy bắn ra ngoài.

Âm Ty Công Chúa sau khi phóng chưởng lại nhảy xổ tới, hai tay mụ phóng ra rất lẹ, chụp tới nhanh như điện, chỉ cách một ly là trúng Cam Đường, vừa lúc chàng thoát được ra ngoài.

Âm Ty Công Chúa chụp vào quãng không. Mụ gầm lên một tiếng thật to rồi phóng chỉ phong ra ngoài lỗ hổng.
Cam Đường vừa băng mình đi thì luồng chỉ phong lợi hại bắn ra. Chàng chưa kịp né tránh trúng phải ba tia. Chàng rên lên một tiếng rồi ngã lăn xuống đất.

Âm Ty Công Chúa đầu bạc phơ phơ đã chui ra ngoài lỗ hổng.

Cam Đường đứng phắt dậy xoay tay phóng chưởng đánh mụ đồng thời nhảy vọt đi.

Véo véo! Những luồng chỉ phong xuyên qua chưởng phong bắn tới.

Những luồng chỉ phong này không phải chỉ phong thường. Nó có thể xuyên qua được huyệt mạch trong thân thể.

Cam Đường lại trúng chỉ phong, toàn thân chàng chấn động. Chân khí ngừng cả lại rồi kình lực tiêu hết. Chàng ngã lăn ra.

Những luồng chỉ phong rào rạt làm cho những đống đá bên cửa động bay lên tứ tung như mưa rào. Biến diễn xảy ra mau lẹ như ánh chớp.

Cam Đường trấn tĩnh tâm thầm, chàng quay đầu nhìn lại thì thấy lỗ hổng trên phiến đá đã bị loạn thạch lấp đi. Nếu Âm Ty Công Chúa không bị đá đè chết thì cũng phải lui vào huyệt động rồi.

Biến diễn bất ngờ đã khiến cho chàng thoát chết.

Cam Đường thử vận khí thì không tài nào đề tụ chân nguyên được nữa và kể như thành phế nhân rồi. Chàng tan nát ruột gan tưởng chừng chết đi còn dễ chịu hơn. Công lực của chàng được Thái phu nhân cùng mười tay cao thủ truyền cho mà phút chốc bị tiêu tan thì còn mặt mũi nào trông thấy ai nữa?

Sầm, sầm!

Dưới đống loạn thạch dường như có một luồng kình lực thúc đẩy. Bao nhiêu đá lớn đá nhỏ ầm ầm đổ xuống. Cam Đường kinh hãi nghĩ thầm:

- Giả tỉ Âm Ty Công Chúa phá cửa thạch động mà chui ra thì hậu quả không biết thế nào mà nói.

Cam Đường nghiến chặt hai hàm răng. Chàng phải cố gắng mới trở lại được đến chỗ huyệt động vừa rồi. Chàng nhìn xuống phiến đá lấp cửa động thì thấy nó đang bị rung chuyển mạnh. Hiển nhiên Âm Ty Công Chúa chưa chết. Mụ đang dùng công lực để cố thoát ra ngoài.

Cam Đường nghĩ ngay tới vì võ lâm và vì chính thân mình, cần phải tìm cách trừ mối họa này.

Chàng nghĩ thật mau rồi cúi xuống, dùng hết sức đẩy đống đá mà chàng đã gạt ra một bên lúc trước để lấp cửa động.

Sầm, sầm! Những khối đá lớn rớt xuống bít chặt cửa hầm.

Khi Cam Đường kiệt lực thì huyệt động đã hoàn toàn bị phong tỏa giống như lúc chàng mới đến. Chàng mới ngồi xuống vừa thở hồng hộc, vừa nghĩ thầm:

- Dù Âm Ty Công Chúa có công lực thông huyền đến đâu cũng chẳng tài nào ra khỏi thạch động được nữa.

Mặt trời đúng ngọ.

Hiện giờ Cam Đường chẳng khác gì một người thường không hiểu võ công. Chàng phải dùng cả chân lẫn tay khó nhọc mới bò xuống núi được. Chỉ trong vòng hai giờ mà một tay cao thủ tuyệt đỉnh đã biến thành con người không đủ sức trói gà. Thực là một biến diễn kinh hồn.

Quần áo bị móc vào mõm đá rách tươm, máu cùng mồ hôi hòa lẫn với nhau. Cái đau khổ của Cam Đường phải là người trong cuộc mới hiểu được.

Mặt trời đã lặn non tây Cam Đường mới xuống được đến chân núi gần khu mồ mả.

Ngọc Điệp Bảo tựa như một con ma khổng lồ đang nhìn chàng chế giễu.

Lúc này Cam Đường không dám nghĩ gì đến chuyện trả thù nữa. Chân bước loạng choạng, chàng nhìn phía ngoài mà đi ra.

Bất thình lình Cam Đường để mắt trông ra xa ngoài mấy trượng thì thấy một bóng người cô đơn đang quay nhìn ngôi mả mới. Người này mặc áo trường bào tay rộng thùng thình bay phất phơ trước ngọn gió chiều. Hiển nhiên nàng là một nữ ni đứng quay lưng về phía Cam Đường. Chàng tự hỏi:

- Một người xuất gia đã lánh thân ngoài chốn bụi trần còn đến đây để viếng ai?

Thật là một chuyện ít thấy trên đời.

Cam Đường bất giác dừng bước. Nhưng chàng nghĩ lại mình đã mất hết công lực chẳng khác gì người thường thì còn mua lấy phiền não làm chi?

Nghĩ vậy chàng lại cất bước...

Nhưng tính hiếu kỳ không nén xuống được, mắt chàng đảo qua đảo lại. Chân đi một bước một dừng. Chàng nhìn bóng sau lưng nữ ni thì dường như là người quen biết.

Một cơn gió thổi tạt lại hất cao tay áo nữ ni lên. Cam Đường trông rõ nữ ni chỉ có một cánh tay. Chàng buột miệng la thầm:

- Úi chao! Đúng nàng rồi.

Cam Đường cực kỳ khích động. Việc đã qua lại hiển hiện ra trong đầu óc chàng.

Nửa năm trước chàng đến Ngọc Điệp Bảo để thoái hôn, ngẫu nhiên gặp người đẹp như thiên tiên là Hương Xa mỹ nhân.

Khi ấy tuy chàng đang cơn khủng khiếp như chim phải tên mà mới nhìn một lượt, hình ảnh nàng đã in sâu vào trong óc.

Sau đó chẳng bao lâu Hương Xa mỹ nhân sắc đẹp tuyệt vời ngày trước đã biến thành Khí Trần nữ ni tại am Khổ Trúc. Kế đó Bạch Bào quái nhân gây nên vụ huyết kiếp tại am này. Khí Trần nữ ni vì muốn báo ơn sâu tự chặt một tay mới cứu chàng thoát khỏi độc thủ của Bạch Bào quái nhân.

Bạch Bào quái nhân tự vẫn và do Thiên Oai viện chúa Trình Kỳ của bản môn giám định phát giác hắn là Tây Môn Khánh Vân, con trai Tây Môn Tung. Vậy giữa hắn và Khí Trần có mối liên quan gì?

Cam Đường vừa suy nghĩ vừa đi tới. Bước chân chàng bất giác chuyển hướng về phía nữ ni.

Đột nhiên mắt chàng trợn ngược lên, nữ ni đang quay mặt vào tấm bia có khắc chữ “Tây Môn Khánh Vân”.

Cam Đường ngơ ngác tự hỏi:

- Nàng viếng mộ Tây Môn Khánh Vân ư? Thế này thì kỳ thiệt!

Khí Trần không quay đầu lại, nàng cất tiếng hững hờ hỏi:

- Ai?

Cam Đường giật mình đánh thót một cái, buột miệng đáp:

- Tại hạ đây.

Khí Trần chợt xoay mình lại nhìn Cam Đường, ngạc nhiên hỏi:

- Thí chủ là ai?

Bây giờ Cam Đường mới nhớ rằng mình đeo mặt nạ nên nàng không nhận ra. Đã vậy chàng liền giả vờ không quen biết cất tiếng hỏi:

- Thiếu sư thái đến viếng cố nhân đấy ư?

Khí Trần hơi biến đổi sắc mặt, để ý nhìn khắp mình Cam Đường một lượt rồi không trả lời chàng mà hỏi lại:

- Tại sao thí chủ đến nỗi thế này?

Cam Đường đáp:

- Tại hạ vào rừng gặp hổ phải chạy trối chết, nên bị thương xoàng.

- Ủa! Vậy xin thí chủ tùy tiện.

- Tại hạ rất lấy làm kỳ vì thiếu sư thái đã là người xuất gia, sao còn...

- Thí chủ bất tất phải hỏi chuyện đó làm chi. Mời thí chủ đi đi thôi!

- Nhưng tại hạ nhận biết người trong mộ này.

Khí Trần nữ ni ngơ ngác hỏi:

- Sao? Thí chủ quen biết huynh trưởng bần ni ư?

Cam Đường toàn thân run bắn lên, ngập ngừng hỏi:

- Sao?... Y là huynh trưởng thiếu sư thái ư?

- A di đà Phật! Y là huynh trưởng bần ni và là người phàm tục.

Cam Đường khác nào bị sét đánh bên tai. Người chàng lảo đảo suýt nữa ngã lăn ra. Chàng lẩm bẩm:

- Nàng là Tây Môn Tố Vân, vị hôn thê của ta. Ngày ta đến Ngọc Điệp Bảo thoái hôn chính là ngày nàng xuất giá về nhà thiếu bảo chúa Vệ Võ Hùng tại Thanh Long Bảo. Không ngờ nàng bỏ đi giữa đêm động phòng vào chùa xuất gia làm ni cô.

Thế là vụ Tây Môn Khánh Vân đến tàn sát Khổ Trúc Am, Tây Môn Tố Vân tự chặt một tay, lại vụ người thay thế Vệ Võ Hùng nhảy vào đống lửa tự tử, cùng vụ Vệ Viên Viên xuất hiện bức bách nàng phải lên đường, Cam Đường không cần hỏi cũng hiểu rõ đầu đuôi.

Chương 39: Buồn Thân Thế Tố Vân Tự sát

Khí Trần nữ ni nhíu cặp lông mày xinh đẹp hỏi:

- Dường như thí chủ xúc động lắm thì phải?

Cam Đường ấp úng:

- Cái đó...

- Tại sao vậy?

- Phải chăng tên tục thiếu sư thái là Tây Môn Tố Vân?

- Phải rồi! Còn thí chủ danh hiệu là chi?

Cam Đường buồn thảm đáp:

- Việc đã qua nên để nó tan đi như mây khói là hơn. Thiếu sư thái bất tất hỏi đến làm chi.

Khí Trần biến sắc mặt hỏi:

- Dường như câu chuyện của thí chủ có điều chi khuất khúc?

Trong lòng Cam Đường ngổn ngang trăm mối. Chàng không còn biết cảm giác của mình ra sao nữa. Chàng nghĩ đến mối huyết cừu chưa trả được mà công lực lại mất hết. Đối phương đã thành người xuất gia, chính mình cũng đã xin thoái hôn mà lại kết mối thâm thù với thân phụ nàng.

Chàng nhủ thầm:

- Việc đã qua rồi thì nên chôn chặt xuống tận đáy lòng, còn tìm phiền não làm chi nữa?

Cam Đường nghĩ vậy liền nhìn nàng bằng cặp mắt đăm chiêu một lần nữa, đoạn cắm đầu bước đi.

Khí Trần vội gọi:

- Xin thí chủ khoan đã!

Cam Đường bất giác dừng bước, chàng lạnh lùng hỏi:

- Thiếu sư thái còn có điều chi dạy bảo?

- Sao thí chủ không nói rõ ra rồi hãy đi?

- Ồ! Tại hạ không có điều gì đáng nói nữa.

- Không! Bần ni biết rõ thí chủ có điều muốn nói.

Cam Đường đánh bạo đáp:

- Nói ra chỉ làm rối loạn lòng người. Thiếu sư thái đã trở nên người “tứ đại giai không” bất tất phải vặn hỏi làm chi.

Dứt lời Cam Đường lại cất bước...

Giữa lúc ấy, một bóng người vọt tới đứng trước mặt Khí Trầm khom lưng nói:

- Thuộc hạ vâng mệnh bảo chúa mời tiểu thư về ngay.

Khí Trần chắp tay nói:

- Bần ni pháp hiệu là Khí Trần.

Người mới đến nghe nàng nói vậy thì vô cùng bẽn lẽn, hồi lâu không thốt nên lời.

Cam Đường đưa mắt nhìn người mới đến thì là một lão mặt rỗ. Chàng nhận ra lão là Kim Hạo, ngoại vụ quản sự tại Ngọc Điệp Bảo.

Khí Trần lại nói:

- Phiền quản sự về phúc bẩm với gia phụ là bần ni đã là người xuất gia nên không dám chen vào chốn bụi trần nữa.

Kim Hạo khom lưng nói:

- Hiện bảo chúa đang đứng chờ. Người truyền cho tiểu nhân nhất định phải mời tiểu thư về cho bằng được.

Khí Trần trỏ vào một ngôi mộ nguy nga ở bên cạnh nói:

- Bần ni đến đây là để bái mộ gia mẫu lần cuối cùng cho hết nhân duyên ngoài trần tục. Từ đây vĩnh viễn không liên quan gì đến chốn hồng trần nữa. Quản sự đi về thôi!

- Bây giờ tiểu nhân... biết về phục mệnh thế nào được?

- Quản sự cứ trình thẳng như vậy.

Kim Hạo lại đảo mắt nhìn vào mặt Cam Đường lạnh lùng hỏi:

- Ông bạn là...

Cam Đường thản nhiên ngắt lời:

- Tại hạ là khách qua đường.

Kim Hạo hết nhìn Tây Môn Tố Vân lại nhìn Cam Đường, hắn lạnh lùng giục:

- Ông bạn nói thật đi!

Cam Đường vẫn buông thõng:

- Khách qua đường.

- Ông bạn nói thật đi là hơn.

Ngọn lửa vô minh trong lòng Cam Đường bốc cao ngùn ngụt. Nhưng chàng nghĩ tới mình không còn chút công lực nào thì tranh hơi để rước lấy cái nhục làm chi?

Chàng đành nín nhịn, chỉ hắng giọng một tiếng rồi quay mình bỏ đi...

Kim Hạo lạng người ra chắn đường nói:

- Ông bạn trả lời ta rồi hãy đi cũng chưa muộn.

Khí Trần chậm rãi nói:

- Kim quản sự! Quản sự đừng khó dễ y làm chi. Để cho y đi.

Cam Đường trong lòng đau khổ muôn phần. Nếu chàng không bị Âm Ty Công Chúa dùng chỉ phong quái dị để bế tắc công lực mình thì cái ngữ lão Kim Hạo này chàng không thèm để mắt trông.

Bất thình lình một gã hán tử áo đen chạy tới. Gã vừa nhìn thấy Cam Đường đã cả kinh thất sắc run lên nói:

- Bẩm quản sự! Gã chính là người đã giao thủ cùng bảo chúa hôm qua.

- Ủa!

Kim Hạo xám mặt lùi lại ba bước. Hắn huýt lên ba tiếng còi lanh lảnh, một tiếng dài hai tiếng ngắn.

Khí Trần đột nhiên đứng vào giữa hai người nói:

- Thí chủ đi ngay đi!

Cam Đường trong lòng rất hoang mang, chàng nghĩ thầm:

- Lão quản sự này chưa biết là công lực mình đã hết, không thì cần chi hắn phải huýt còi cầu viện? Hắn muốn bắt mình thật dễ như trở bàn tay. Nếu người trong bảo nghe tin chạy đến thì cơ cuộc này không biết ra sao? Tây Môn Tung tất chẳng chịu tha mình.

Chàng quay lại bảo Khí Trần:

- Thiếu sư thái! Tại hạ mong rằng có ngày được gặp lại. Khi đó tại hạ sẽ nói rõ mọi chuyện.

Dứt lời chàng rảo bước đi ngay.

Kim Hạo cùng gã đại hán hôm qua đã thấy Cam Đường hạ thủ giết người một cách ghê gớm nên không dám ngăn trở.

Cam Đường tuy ruột nóng như lửa đốt, nhưng chỉ ung dung cất bước, vì nếu chàng bỏ chạy tất nhiên lộ ra là mình khiếp sợ.

Chàng mới đi chưa được mươi trượng thì phía sau đã có tiếng người quát tháo:

- Đứng lại!

Cam Đường ngấm ngầm la hoảng. Chàng biết rằng không còn cách nào chạy thoát được liền dừng bước quay lại. Chàng thấy một lão già áo gấm đang nhìn mình bằng cặp mắt oán độc. Lão chính là Ngọc Điệp Bảo Chúa Tây Môn Tung.

Tây Môn Tung đảo mắt nhìn Cam Đường một lượt rồi trầm giọng nói:

- Thằng lỏi kia! Báo danh đi!

Cam Đường hằn học đáp:

- Tại hạ là khách qua đường, chả có danh hiệu chi hết.

Tây Môn Tung cười ha hả nói:

- Tiểu tử! Mi nói thế mà được ư?

Lão vừa tiến lại vừa vung tay ra chụp tới.

Bóng xám thấp thoáng, Khí Trần đứng xen vào giữa cất giọng buồn rầu nói:

- Gia gia! Tha cho y đi.

- Tại sao vậy?

- Gia gia tác nghiệt làm chi?

Tây Môn Tung trợn mắt lên hỏi lại:

- Tác nghiệt ư? Mi muốn dạy ta chăng? Hôm qua gã đánh vừa chết vừa bị thương gần chục người và mồm năm miệng mười đòi giết ta thì sao? Mi tránh ra!

Khí Trần vẫn la:

- Gia gia!....

Tây Môn Tung rít lên:

- Con nha đầu ngỗ ngược này! Mi phải nghe lời ta về nhà để tóc hoàn tục.

Khí Trần mặt xám ngắt lùi lại mấy bước run run lên tiếng:

- Ai di đã Phật! Tội nghiệt!

Tây Môn Tung quát lên:

- Thúi lắm! Tội nghiệt cái gì? Không vâng lời cha là con bất hiếu, bỏ chồng mà đi là vợ thất tiết. Thế thì mi tu hành cái gì? Niệm Phật làm chi?

- Hài nhi đã tự chặt một tay là để đền ơn dưỡng dục đó.

- Nói láo! Từ thân thể cho đến sợi tóc đều là của cha mẹ, thế mà mi dám làm cho thân thể tồi tàn là đại bất hiếu. Đừng nói nhiều nữa.

- Vậy hài nhi xin phụ thân một cái chết.

- Không được!

Khí Trần hai hàng nước mắt tuôn rơi, lên giọng bi thảm nói:

- Nữ nhi là đứa con bất hiếu, nhưng xin khuyên gia gia một câu. Đạo nhân quả tuần hoàn thiệt là đáng sợ. Xin gia gia...

- Câm miệng ngay!

Khí Trần ngửa mặt lên trời nói bằng một giọng thê lương:

- Xin Phật tổ độ trì cho đệ tử!

Nàng giơ cánh tay độc nhất lên đập xuống đầu mình.Cam Đường giật mình la hoảng:

- Úi cha!

Tây Môn Tung hắng giọng một tiếng rồi giơ tay lên. Cánh tay Khí Trần đang đập vào đầu liền nhũn ra rũ xuống.

Tây Môn Tung ra tay mau lẹ khiến người phải lè lưỡi. Lão ngăn cản Khí Trần không cho tự vẫn, bàn tay giơ lên chưa rụt về đã chụp tới Cam Đường nhanh như chớp.

Cam Đường không còn chút nội lực nào để phản kháng. Chàng bị Tây Môn Tung nắm được, lão la lên:

- À! Thằng lỏi này! Mi không kháng cự ư?

Cam Đường nghiến răng căm hận, chỉ trợn mắt lên nhìn lão chứ không nói gì.

Tây Môn Tung sờ tay thám sát Cam Đường rồi kinh hãi nói:

- Té ra mi đã mất hết công lực rồi!

Lão day lại bảo Kim Hạo:

- Kim quản sự! Đem gã về bảo!

Lão rung tay một cái. Cam Đường bắn ra ngoài ba trượng.

Ngoại vụ quản sự Kim Hạo băng mình tới nơi vươn tay ra nắm lấy Cam Đường chạy về trang bảo.

Tây Môn Tung cũng cắp Tây Môn Tố Vân chạy theo nhanh như chớp.

Trong nhà mật thất Hình Đường tại Ngọc Điệp Bảo ánh đèn lờ mờ càng thêm lộ vẻ âm u khủng khiếp.

Cam Đường bị trói giật cánh kỹ vào một cây cột lớn.

Tây Môn Tung cùng Lục Tú Trinh ngồi sau một chiếc án dài.

Hình Đường đường chúa Bán Diện Nhân kính cẩn đứng một bên.

Tây Môn Tung cất giọng the thé hỏi:

- Thằng nhãi kia! Lai lịch ngươi thế nào?

Cam Đường trợn mắt lên lớn tiếng quát:

- Tây Môn Tung! Ta căm hận chưa uống được máu mi, lột da mi!

Tây Môn Tung cười khành khạch hỏi:

- Ngươi còn quật cường quá nhỉ! Muốn chịu thống khổ về thể xác ư?

- Gian phu dâm phụ kia! Ngày mạt vận của bọn mi sắp đến nơi rồi.

Tây Môn Tung đứng dậy run lên quát:

- Bản tòa phải đập chết ngươi.

Lục Tú Trinh vẻ mặt cực kỳ khó coi, mụ khoát tay nói:

- Sư huynh, hãy khoan.

- Sư muội có ý kiến gì?

- Sư huynh có nghe gã nói không? Trong lời nói của gã dường như có điều chi ngoắt ngoéo.

- Ồ! Gã...

Lục Tú Trinh cặp mắt sáng như điện nhìn vào mặt Cam Đường không chớp, đột nhiên mụ bật lên tràng cười quái dị nói:

- Chính gã rồi! Suýt nữa mình bị gã lừa gạt.

Tây Môn Tung sửng sốt hỏi:

- Sư muội phát giác ra điều chi?

Lục Tú Trinh không trả lời, mụ dời chỗ ngồi đến trước Cam Đường, giơ ngón tay nhỏ nhắn ra cào vào mặt chàng.

Trái tim Cam Đường như ngừng đập. Tấm mặt nạ theo tay mụ rớt xuống.

Tây Môn Tung kinh hãi hỏi:

- Sao lại là gã được?

Lục Tú Trinh nhìn Bán Diện Nhân hỏi:

- Khâu đường chúa! Lần trước đường chúa đã phụ trách việc chôn gã rồi kia mà?

Bán Diện Nhân cúi đầu đáp:

- Dạ!

- Người chết sao còn sống lại? Vụ này là thế nào đây?

- Ty đường không sao hiểu được sự bí mật này.

Cam Đường ruột gan tan nát, chàng xem chừng Bán Diện Nhân tất bị liên lụy.

Chàng phải chết cái đó chẳng cần chi, song để liên lụy đến ân nhân đã cứu mạng cho mình thì dù chết cũng không nhắm mắt được.

Tây Môn Tung vỗ bàn đánh binh một tiếng quát lên:

- Phải rồi!

Lục Tú Trinh hỏi:

- Cái chi mà phải rồi?

- Gã đúng là thiếu chủ phái Thiên Tuyệt.

- Ủa!

- Nhưng sao lạ thế được...

Lục Tú Trinh ngơ ngác hỏi:

- Có chi là lạ?

Tây Môn Tung nói:

- Vì lẽ gì y lại biến thành thiếu chủ phái Thiên Tuyệt?

- Cái đó có chi là khó? Cứ hỏi gã sẽ biết.Cam Đường trợn mắt nhìn Lục Tú Trinh đầy vẻ căm hờn, chàng quát lên:

- Con tiện nhân kia! Rồi sẽ có ngày ngươi hứng lấy hậu quả.

Lục Tú Trinh mắt hạnh tròn xoe rít lên.

- Cam Đường! Nếu lần này còn để mi trốn thoát thì ta đây không phải họ Lục.

- Thanh danh của nhà họ Cam bị con tiện nhân làm cho bại hoại. Ngươi còn tìm trăm phương ngàn kế để hại ta là tại sao?

- Mi chết xuống âm phủ rồi phụ thân mi sẽ nói cho mi rõ.

Tây Môn Tung lên giọng thâm độc nói:

- Đấu khẩu với gã làm chi. Phải làm việc cốt yếu đã.

Cam Đường đảo mắt nhìn Tây Môn Tung nghiến răng nói:

- Lão thất phu! Tiên phụ ta coi ngươi là người tri kỷ thế mà ngươi gian dâm vợ bạn, lại bức bách kẻ cô nhi...

Tây Môn Tung lộ vẻ đanh ác quát lên:

- Câm miệng đi!

Giữa lúc ấy, một người đẩy cửa bước vào. Đó chính là Khí Trần nữ ni Tây Môn Tố Vân.

Lục Tú Trinh xám mặt lại.

Tây Môn Tung tức giận quát hỏi:

- Mi vào đây làm chi?

Tây Môn Tố Vân nhìn Cam Đường. Mặt nàng co rúm lại. Nàng nói bằng một giọng đau buồn:

- Cam Đường ơi! Vạn sự đều do số mạng, con người không làm gì được.

Rồi nàng day lại nói với Tây Môn Tung:

- Gia gia! Nữ nhi cầu khẩn gia gia một điều cuối cùng.

- Điều gì?

- Gia gia buông tha chàng ra.

- Không được!

- Tại sao gia gia cứ phải giết chàng mới chịu?

- Cút ngay! Ta cấm mi không được hỏi đến vụ này.

Cam Đường ruột nóng như dầu sôi. Chàng căm hận cơ hồ phát điên.

Tây Môn Tố Vân sa đôi giòng lệ năn nỉ bằng một giọng cực kỳ thê thảm:

- Gia gia ơi! Nữ nhi ưng chịu bất cứ là việc gì và chỉ xin gia gia buông tha cho chàng.

Tây Môn Tung nói bằng một giọng cương quyết:

- Ta đã bảo không được là không được.

- Nữ nhi không nỡ nhìn thấy cảnh toàn gia Ngọc Điệp phải tan tành như tro bụi.

- Con nha đầu này! Mi không cút đi thì ta đập chết!

- Đó là điều mà nữ nhi vẫn sở cầu.

- Mi đã muốn chết thì ta lại không cho mi chết.

- Gia gia! Nữ nhi nói đến đây là hết lời và xin bái biệt gia gia!

Nàng vừa nói vừa lạy phục xuống.

Tây Môn Tung quát lên:

- Đứng dậy!

Tây Môn Tố Vân vẫn quỳ phục xuống đất không nhúc nhích. Tây Môn Tung lại quát lên:

- Đứng dậy mau!

Lục Tú Trinh đột nhiên la hoảng:

- Máu!

Một làn máu đỏ tươi từ trong người Tây Môn Tố Vân chảy ra.

Tây Môn Tung nhảy qua án ra ôm lấy con gái thì thấy ngoài áo trước ngực nàng chuôi đao thò ra. Máu vẫn chảy! Nàng đã tắt hơi rồi!

Biến diễn khủng khiếp này ra ngoài ý nghĩ của mọi người.

Cam Đường thở dài một tiếng rồi nhắm mắt lại, chàng than thầm:

- Một nàng thiếu nữ thiện lương cương liệt như thế sao lại là con một người đáng ghê tởm như Tây Môn Tung? Tạo hóa đành hanh đến thế ư?

Tây Môn Tung chưa mất hết thiên tính. Hai hàng nước mắt lão trào ra. Lão không nói gì nữa, ôm lấy thi thể Tây Môn Tố Vân chạy ra ngoài nhà mật thất, lão bước loạng choạng như muốn ngã.

Lục Tú Trinh lên tiếng:

- Hình Đường đường chúa! Hãy trông coi gã này!

- Xin tuân lệnh!

Lục Tú Trinh dặn Bán Diện Nhân rồi cũng ra khỏi nhà mật thất.

Hiện giờ chỉ còn lại Cam Đường cùng Bán Diện Nhân ngồi đối diện nhau.

Bán Diện Nhân nheo mắt nhìn Cam Đường. Mụ chạy ra khỏi nhà mật thất một lát rồi lại trở vào, cởi trói rất mau cho Cam Đường. Mụ hấp tấp nói:

- Chúng ta chạy đi thôi!

Cam Đường ngạc nhiên hỏi lại:

- Chạy ư?

- Phải rồi! Lẹ lên kẻo không kịp!

- Nhưng tiền bối vì vãn bối mà cam đành phản nghịch môn hộ hay sao?

Bán Diện Nhân gạt đi:

- Thiếu chủ! Thong thả rồi hãy giải thích. Vì tranh thủ thời gian mà ty tòa phải khuất tất thiếu chủ!

Mụ nói xong cặp Cam Đường chạy nhanh như chớp ra khỏi nhà mật thất. Mụ chuyển qua hai khúc quanh, rồi mở cơ quan tiến vào đường hầm.

Bán Diện Nhân đi dưới đường hầm trong khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà thì ra đến đầu kia.

Mụ mở cửa ra khỏi đường hầm. Đây là chân núi phía sau Ngọc Điệp Bảo.

Bán Diện Nhân không dám dừng lại chút nào. Mụ vẫn đi nhanh như điện chớp tiến vào một trái núi. Mụ vượt mấy tòa núi thì đến một khe hang cây cối um tùm, ánh mặt trời không lọt vào được.

Bán Diện Nhân đặt Cam Đường xuống thở hồng hộc nói:

- Có thể thoát thân rồi đây.

Cam Đường đứng lên cảm động nói:

- Tiền bối!....

Bán Diện Nhân xua tay ngắt lời:

- Thiếu chủ! Ty tòa là viện trưởng viện Thiên Oai, tên gọi Trình Kỳ.

Cam Đường cơ hồ không tin ở tai mình, chàng kinh hãi hỏi:

- Sao? Trình viện chúa đấy ư?

- Chính phải! Ty tòa ẩn thân trong Ngọc Điệp Bảo đã hơn mười năm. Bữa nay coi như là kết thúc rồi. Nhưng có điều đáng tiếc...

- Đáng tiếc điều chi?

- Còn có công tác chưa làm xong.

- Vậy thì ta rất áy náy.

- Không cần! Tại sao thiếu chủ mất hết công lực?

Cam Đường đem câu chuyện tao ngộ trên Điệp Thạch Phong thuật lại một lượt.

Thiên Oai viện chúa Trình Kỳ lè lưỡi nói:

- Không ai có thể ngờ được vợ Tử Thần là Âm Ty Công chúa hãy còn sống ở thế gian. Như vậy có thể nói là đã chặt đứt được gốc họa rồi.

Cam Đường hỏi:

- Không hiểu mụ dùng chỉ pháp gì?

- “Đoạn Nguyên Thần Chỉ”.

- Thế là ta thành tàn phế...

- Không phải tàn phế mà chỉ phong tỏa.

- Phong tỏa thì cũng chẳng khác chi tàn phế.

- Không đâu! Về môn Đoạn Nguyên Thần Chỉ có thể là người võ lâm không giải được, nhưng đối với bản môn thì chẳng khó gì.

Cam Đường tinh thần phấn khởi, buột miệng hỏi:

- Trình viện chúa có giải được chăng?

- Ty tòa hãy thử coi. Xin thiếu chủ ngồi xuống im lặng vận Tâm Quyết Thần Công, chờ bao giờ chân nguyên khai thông được sẽ phát huy nội lực.

Cam Đường y lời ngồi xuống, niệm tâm quyết.

Chương 40: Cam đường cải dạng kiếm vô ưu

Thiên Oai viện chúa Trình Kỳ trước hết điểm vào mười tám đại huyệt Cam Đường. Đoạn mụ đặt hai tay vào huyệt Thiên Đột và Mạch Môn của chàng để thúc đẩy chân khí vào.

Sau khoảng thời gian uống cạn tuần trà, Cam Đường mới thấy chân khí trong người chuyển động. Hai luồng nguyên khí bên ngoài dần dần tăng thêm sức mạnh, tựa hồ hai dòng nước suối dạt dào, xung đột, khiến cho chàng mồ hôi nhỏ giọt.

Đột nhiên Cam Đường cảm thấy run lên. Chân khí đã phá tung được những chỗ bế tắc, và công lực phục hồi như cũ.

Thiên Oai viện chúa Trình Kỳ nhấc tay ra ngồi điều dưỡng.

Cam Đường vận công lực luôn ba lần rồi từ từ mở mắt ra. Chàng thấy Trình viện chúa mệt rũ đi thì trong lòng áy náy. Giả tỷ không gặp được mụ thì lần này chàng bị bắt nhất định là phải chết.

Những điều bí mật về Bán Diện Nhân bây giờ đã phanh phui ra hết. Theo lời ả thị tỳ Bạch Vi của Thái phu nhân, Cam Đường còn biết mình sở dĩ được gia nhập phái Thiên Tuyệt cũng là do Trình viện chúa tiến dẫn. Nhờ mụ mà chàng có ngày nay, nên chàng rất biết ơn mụ.

Chẳng mấy chốc, Trình Kỳ điều dưỡng xong mở mắt ra.

Cam Đường sốt sắng nói:

- Trình viện chúa! Tại hạ cảm kích viện chúa vô cùng.

- Thiếu chủ dạy quá lời! Ty tòa không dám thọ lãnh.

- Tại hạ còn mấy vấn đề muốn thỉnh giáo viện chúa.

- Xin thiếu chủ chỉ thị cho biết.

Cam Đường hỏi:

- Con trai Tây Môn Tung là Tây Môn Khánh Vân vì lẽ gì lại cải trang làm Bạch Bào quái nhân và giống hệt Tử Thần?

- Vấn đề này hiện giờ vẫn chưa rõ rệt...

- Ủa! Tại hạ còn nhớ tới một việc. Trước ngày Tây Môn Khánh Vân tự vẫn, chính hắn đã cướp lại cái đầu lâu của một tên thuộc hạ phái Kỳ Môn khi tên này đem trả về chùa Thiếu Lâm. Đồng thời hắn đã dùng thủ pháp rất tàn khốc để tra hỏi. Người thay mặt chưởng môn phái Thiếu Lâm mất đầu cũng là do Tử Thần hạ thủ. Thế thì giữa Tây Môn Khánh Vân và Tử Thần nhất định có mối liên quan phải không?

Trình Kỳ đáp:

- Tây Môn Khánh Vân thường không ở nhà. Ty tòa nghe nói gã ra ngoài theo thầy tập nghệ...

- Đúng rồi, chắc là gã đã thờ Bạch Bào quái nhân, hóa thân của Tử Thần làm thầy. Nhưng Bạch Bào quái nhân đó là ai? Theo lời Âm Ty Công Chúa thì do tay mụ đã thành toàn cho hắn.

- Có lần ngẫu nhiên ty tòa nhìn thấy một Bạch Bào quái nhân ở phía sau Ngọc Điệp Bảo. Vì thế mà ty tòa đã nhờ Bàn hương chúa chuyển bẩm lên thiếu chủ rình cơ hội để mở mặt gã ra, ngờ đâu chính gã lại là thiếu bảo chúa Tây Môn Khánh Vân của Ngọc Điệp Bảo.

Cam Đường nói:

- Còn nữa! Nửa năm trước Tây Môn Tung mời các môn phái đến cử hành đại hội tuần canh đã có một tấm Huyết Thiếp bỏ lại trong bảo. Tấm Huyết Thiếp đó phải chăng Tử Thần đã lấy đi?

- Không phải! Đến nay Huyết Thiếp vẫn còn ở trong nhà đại sảnh.

- Tây Môn Khánh Vân đã cùng Tử Thần có mối liên quan, theo tình lý thì hắn không gia hại đến Ngọc Điệp Bảo, nên tấm Huyết Thiếp đó cũng không cần lấy về nữa.

Trong vòng mười lăm ngày, Huyết Thiếp xuất hiện đến trên mười lần. Chẳng lẽ có nhiều Huyết Thiếp hay sao?

- Rất có thể như vậy, vì tấm Huyết Thiếp trong bảo ngày nay còn y nguyên không ai đụng đến.

Cam Đường lại hỏi:

- Có lẽ Tây Môn Tung biết rõ bí mật về Tử Thần?

- Có thể. Nhưng tiếc rằng ty tòa không quay về Ngọc Điệp Bảo được nữa.

- Tại hạ rất lấy làm áy náy!

- Thiếu chủ chẳng nên tự trách mình.

- Tại hạ muốn...

- Thiếu chủ muốn điều chi?

- Trở lại Ngọc Điệp Bảo để thanh toán đôi gian phu dâm phụ đó đi.

- Không nên!

- Tại sao vậy?

- Ngọc Điệp Bảo đã dựng lên một thượng cổ kỳ trận, người ngoài khó mà biết đường. Muốn vào thì dễ nhưng khó mà ra được. Tuy nhiên điểm này cũng không quan hệ mấy, vì mười mấy năm trời ty tòa để ý dò xét đã vẽ thành bức sơ đồ...

- Ủa!

- Còn điều thứ hai là hiện giờ thiếu chủ chưa địch lại Tây Môn Tung.

Cam Đường nghi hoặc hỏi:

- Sao! Tại hạ không địch nổi Tây Môn Tung ư?

- Đúng thế!

- Cuộc chiến đấu trong khu mồ hoang nếu không có viện chúa ngăn trở thì tại hạ đã đánh chết hắn rồi. Sao lại bảo là không địch nổi?

- Người đó không phải là hắn đâu.

Cam Đường đầu óc hoang mang, hỏi:

- Không phải hắn ư?

- Đó là người thay thế hắn. Còn chính hắn thì nghe nói hiện ở trong nhà mật thất dưới hầm và đang tu luyện một môn thần công nào đó, hàng tháng khó thấy mặt một lần. Mọi việc lớn nhỏ đều giao cho người thay mặt đó trông nom.

Cam Đường lại hỏi:

- Còn người đã ra tay bắt tại hạ...

Trình Kỳ ngắt lời:

- Đó mới chính là Tây Môn Tung. Còn lần trước người ngồi với phó môn chúa Lục Tú Trinh lại là người thay thế.

- Trong thiên hạ sao lại có người giống nhau như thế được?

- Họ dùng thuốc dịch dung để cải trang. Người thay mặt cho hắn chính là một tên đệ tử mà hắn yêu quý nhất tên gọi Vệ Võ Hùng...

Cam Đường run lên hỏi:

- Vệ Võ Hùng có phải là thiếu bảo chúa Thanh Long Bảo không? Hắn thay thế cho Tây Môn Tung đấy ư?

- Đúng thế! Vì vậy mà trong khu mồ hoang ty tòa đã ngăn cản thiếu chủ không để hạ thủ giết hắn.

- Ồ! Thế thì kỳ thiệt!

Cam Đường nhớ tới vụ Bách Độc Công Tử đánh thuốc độc tiêu diệt Thanh Long Bảo. Té ra Vệ Võ Hùng thoát chết là vì gã không ở nhà. Chàng lại nhớ tới vụ một người thay thế Vệ Võ Hùng ở trước am Khổ Trúc mà trước kia chàng chưa hiểu được sự thực.

Thế là những vụ kỳ bí trong chốn giang hồ chàng đã phanh phui ra được vài phần.

Cam Đường sực nhớ ra điều gì, chàng nói:

- Theo lời Âm Ty Công Chúa thì trượng phu mụ là Tử Thần quả nhiên đã chết cùng một lúc với hàng ngàn tay cao thủ. Còn Tử Thần hiện nay thì là người mà mụ đã tạo nên để báo lại mối thù bị hàng ngàn tay cao thủ vây đánh. Tử Thần giả này đã phá hủy thạch trận tại Điệp Thạch Phong là mưu đồ hạ sát Âm Ty Công chúa, chắc là hắn không muốn để mụ cầm đầu nữa. Thế thì những vụ huyết kiếp hắn đã gây nên là do bị áp bức mà ra, chứ không phải tự bản tâm hắn muốn. Nếu vậy thì cũng có thể tha thứ cho hắn được phần nào.

- Ty tòa e rằng sự thực không phải như vậy.
- Sao viện chúa biết!

- Theo sự tiết lộ của Âm Ty Công Chúa thì mụ bị kẻ đã được mụ thành toàn đem lòng phản bội. Trước đây mười hôm Tử Thần đã hủy diệt Bách Độc Môn, nếu hắn có lòng hối cải thì sao lại còn đi đưa Huyết Thiếp?

- Có thế! Nhưng không hiểu mục đích đối phương ra sao?

Cam Đường trầm ngâm một lát rồi nói tiếp:

- Đành là phải chờ sự thực chứng minh. Ồ! Còn một việc nữa...

- Việc gì?

- Trình viện chúa có nghe ai nói đến một nữ quái tóc bạc phơ mà nét mặt còn hồng hào tươi thắm như một thiếu phụ không?

- Nữ quái Hồng Nhan Bạch Phát ư?

- Phải rồi! Mụ Ở ẩn đã ba mươi năm trong dãy núi Thái Hàng. Công lực mụ cao thâm không thể tưởng tượng được.

Trình Kỳ chau mày cố nghĩ một lúc rồi lắc đầu đáp:

- Ty tòa không nghĩ ra nhân vật đó là ai. Trong võ lâm những bậc kỳ tài dị sĩ nhiều không biết đến đâu mà kể. Nếu họ không chen lấn vào chốn giang hồ thị phi thì khó mà biết được. Huống chi thời gian ba mươi năm dài đăng đẳng con người đã biến tướng đổi hình. Sao thiếu chủ lại hỏi đến nhân vật đó?

- Khi tại hạ đến Bách Độc Môn thì gặp mụ Ở dọc đường.

Cam Đường miệng nói thế, lòng lại nghĩ tới người nữ quái kia đã trỏ đường cho mình đến Bách Độc Môn và cho mượn viên Tích Độc Châu làm điều kiện trao đổi để mình do thám cho ra hung thủ vụ huyết án Thánh Thành. Mụ còn bảo sau khi hoàn thành điều kiện đó, mụ sẽ cho hay vụ bí mật về nghĩa phụ, nghĩa huynh mình bị hạ sát ngày trước. Chàng tự hỏi:

- Về điểm này mình có nên nói cho Thiên Oai viện chúa biết không? Cái dụng tâm của nữ quái thực cao thâm khôn lường. Trước khi chưa biết rõ sự việc, e rằng nói ra có hại hơn là có lợi.

Cam Đường lại nghĩ tới hung thủ vụ huyết án tại Thánh Thành chắc là bọn Ma Vương cùng Ma Mẫu không sai. Từ khi Tử Thần giết người ở ngôi nhà đồ sộ gần thành Lạc Dương, mẹ con Ma Mẫu không biết lạc lõng nơi đâu. Chàng lẩm bẩm:

- Bất luận nữ quái kia có dụng tâm gì thì mối huyết cừu này cũng phải chính tay mình rửa hận mới được. Song nữ quái công lực lại rất cao cường, nếu để mụ lanh chân bước trước thì mình sẽ bị chưng hửng. Hoặc mụ còn có lòng dạ nào khác thì hậu quả cũng nghiêm trọng không kém. Vậy mình cần phải nghiên cứu toàn bộ Thiên Tuyệt võ công rồi hãy hành động thì chắc chắn hơn.

Cam Đường nghĩ vậy rồi quyết định tạm thời không đề cập đến điều bí mật đó nữa.

Bỗng Thiên Oai viện chúa trầm giọng nói:

- Thiếu chủ! Bất luận Tử Thần lai lịch ra sao thì kiếp nạn võ lâm cũng đến nơi rồi.

Vậy thiếu chủ hãy theo lời huấn dụ của Thái phu nhân, quay về địa cung tham khảo võ học cho cao thâm hơn để ứng phó với những bước gian nguy sau này. Không hiểu ý kiến thiếu chủ ra sao?

Cam Đường gật đầu đáp:

- Tại hạ cũng nghĩ thế.

- Vậy thiếu chủ nên hành động đi thôi!

- Còn viện chúa thì sao?

- Ty tòa làm tai mắt cho bản môn, cần phải tiếp tục phận sự trên chốn giang hồ.

- Nhưng Ngọc Điệp Bảo không chịu buông tha viện chúa đâu.

- Thiếu chủ bất tất phải băn khoăn về điểm này, xin hãy coi đây!

Trình Kỳ nói xong lấy trong bọc ra một cái ống có đựng viên thuốc. Mụ cầm viên thuốc bỏ vào miệng nhấm một lúc rồi lấy ra bôi vào những vết sẹo ở bên mặt, đoạn giơ tay lên vuốt hết đi.

Cam Đường la lên một tiếng kinh ngạc:

- Úi chà!

Thiên Oai viện chúa Trình Kỳ rõ ràng là một thiếu phụ nhan sắc mê hồn. Thuật cải trang này thiệt là tuyệt diệu. Chàng nức nở khen:

- Trình viện chúa! Viện chúa ẩn thân trong Ngọc Điệp Bảo mười mấy năm mà không bị tiết lộ chân tướng là phải.

Trình Kỳ tủm tỉm cười nói:

- Trong thiên Kế Mưu của bản môn có thuật cải trang đáng là bậc nhất trong thiên hạ, sau này nếu thiếu chủ có cơ hội cũng nên luyện tập. Ty tòa mười phần bất quá chỉ biết được hai ba. Theo lời Thái phu nhân thì nếu tinh thông được toàn bộ chẳng những thay đổi màu sắc những phần trông thấy bên ngoài mà thôi, lại còn có thể cải biến được cả thân hình nữa.

- Ủa! Võ học của bản môn ngoài sự uyên bác còn có sự huyền ảo nữa.

- Lần trước ty tòa đưa cho thiếu chủ năm tấm mặt nạ. Thiếu chủ đều xử dụng qua cả rồi chứ?

- Dùng hết rồi nhưng tấm sau cùng...- Ty tòa đã lấy lại rồi, còn bốn tấm kia xin thiếu chủ giao lại cho.

Cam Đường liền lấy bốn tấm mặt nạ đưa cho Trình Kỳ.

Trình Kỳ lấy ra ba viên thuốc màu sắc khác nhau, và ba viên nữa bỏ vào trong hộp sáp, hai tay đưa cho Cam Đường nói:

- Thiếu chủ để trong mình phòng lúc cần đến mà dùng. Đây là ba viên Dịch Dung Hoàn để thay đổi sắc mặt, còn ba viên Phục Dung Hoàn là để phục hồi bản tướng.

Cam Đường cất thuốc đi rồi hỏi:

- Trình viện chúa! Viện chúa đã biết thân thế tại hạ rồi chứ?

- Thưa phải! Ty tòa vâng lệnh Thái phu nhân dọ thám kẻ thù ngày trước của thiếu chủ.

- Những hành tung của Lục Tú Trinh, phó bảo chúa Ngọc Điệp Bảo, viện chúa có biết không?

- Ty tòa nhớ là mười năm trước đây, một hôm vào lúc canh khuya, mụ chạy đến quy đầu Tây Môn Tung. Rồi hai người chia nhau cầm quyền Ngọc Điệp Môn. Ty tòa chỉ biết được bấy nhiều mà thôi.

Cam Đường gật đầu không nói gì. Đối với việc mụ kế mẫu Lục Tú Trinh ngày ấy sao lại thoát chết chàng cũng không hiểu. Chàng chỉ nhớ mụ là một người đàn bà yếu ớt không hiểu võ công, mà hiện nay sự thực lại chứng minh bản lãnh mụ không phải tầm thường. Chẳng lẽ mới trong mười năm mà mụ đã tiến đến mức đó? Vì lẽ gì mụ kêu Tây Môn Tung bằng sư huynh? Hay mụ với hắn là người đồng phái, nhưng mới nhập môn về sau? Chàng còn nhớ trước kia mụ Ôn nhu văn nhã, đức tính hiền thục, mà sao hiện nay mụ đã biến hẳn thành con người khác? Vì lẽ gì mụ đối với mình cũng như Tây Môn Tung chỉ muốn gia hại mà không cần lựa chọn thủ đoạn.

Cam Đường lại liên tưởng đến mẫu thân chàng. Bà ta hình dạng thế nào? Vì lẽ gì mà phải lìa nhà, bỏ chồng xa con? Tại sao không thấy ai nói đến? Thủ tòa trưởng lão là Nam Cung Do lại bảo chàng đi kiếm Tam Mục lão nhân để hỏi cho biết mẫu thân chàng còn sống hay chết hoặc lạc lõng nơi đâu. Tam Mục lão nhân này là ai? Mình biết tìm đâu cho thấy? Thiên Oai viện chúa làm tai mắt cho bản môn trên chốn giang hồ, y biết nhiều hiểu rộng, mình thử hỏi y xem có biết gì về lão không?

Nghĩ vậy chàng liền hỏi:

- Trình viện chúa! Viện chúa có nghe nói đến Tam Mục lão nhân bao giờ chưa?

- Tam Mục lão nhân ư?

- Phải rồi!

- Ty tòa có nghe nói rồi. Lão là một dị nhân vào hàng tiền bối, bản lãnh cao thâm khôn lường. Nhưng lão tuyệt không lý đến chuyện giang hồ thị phi.

- Còn hành tung của lão thế nào?

- Khó mà biết được, vì lão không lộ diện trên chốn giang hồ đã từ lâu rồi.

- Ngày trước thì sao?

- Nghe nói mười lăm năm trước lão ở núi Đồng Bách đã cứu mạng cho Vô Ưu Thần Cái Hồng Lạc Thiên, chưởng môn Cái Bang. Có lẽ Hồng bang chúa biết hành tung của lão.

Cốt nhục tình thâm khiến Cam Đường hận mình chẳng thể tìm ngay được Tam Mục lão nhân để hỏi cho biết rõ ngọn ngành. Nếu mẫu thân còn sống ở thế gian thì chàng sẽ đối xử cho hết đạo làm con. Nếu mẫu thân tạ thế rồi thì cũng cần biết nguyên do. Trong lòng khích động, chàng hỏi:

- Tổng đà Cái Bang đặt tại đâu?

Trình Kỳ ngạc nhiên hỏi lại:

- Thiếu chủ muốn đến Cái Bang ư?

- Phải rồi!

- Theo ngu kiến của ty tòa thì thiếu chủ nên về Địa Cung trước để nghiên cứu võ học...

- Nếu tại hạ không làm được vụ này thì e rằng không còn lòng nào mà học tập.

- Thiếu chủ muốn làm việc gì?

- Tại hạ đi tìm Tam Mục lão nhân để hỏi tin tức gia mẫu.

- Ồ! Đó là một việc lớn, nhưng thong thả cũng được. Vả lại chưa chắc Hồng bang chúa đã biết rõ hành tung Tam Mục lão nhân.

- Nhưng tại hạ nóng ruột như lửa đốt, ăn ngủ không yên.

- Thiếu chủ để ty tòa làm thay việc đó.

- Không được! Tại hạ cần phải tự mình hết lòng về vụ này.

- Vậy thì... Tổng đà Cái Bang đặt tại miếu Vũ Hầu cách thành Nam Dương năm dặm.

- Hay lắm! Tại hạ đi ngay bây giờ.

- Sao thiếu chủ không biến đổi dung mạo?

Cam Đường cảm thấy hiện giờ người đáng sợ nhất là Tử Thần. Nếu để lộ chân tướng mà hắn đã biết rồi thì quả là nguy cho mình thật. Chàng liền gật đầu đáp:

- Phải rồi!

Cam Đường nói xong lấy một viên thuốc dịch dung hòa với nước suối gần đó nghiền nát trong lòng bàn tay rồi xoa lên mặt.

Trình Kỳ nói:

- Thuốc dịch dung này bôi vào rồi thì như da thịt thiên nhiên, trừ khi dùng Phục Dung Hoàn rửa sạch đi thì dù mồ hôi ra, hoặc gội rửa cũng không phai lạt.

Cam Đường lè lưỡi nghĩ thầm:

- Nếu vậy thì phép thay đổi sắc mặt này có trời cũng không khám phá ra được, so với chuyện đeo mặt nạ nó còn cao thâm hơn nhiều.

Ngoài thành Nam Dương, bóng tịch dương đã ngậm non đoài, một chàng thiếu niên mặt tím bầm đang thơ thẩn ngoài miếu Vũ Hầu. Chàng chính là Cam Đường đã cải dạng.

Cam Đường đứng sững trước cửa miếu ra vẻ thẫn thờ.

Lời nói của Thiên Oai viện chúa Trình Kỳ dĩ nhiên là đúng sự thực. Nhưng Cái Bang là một bang phái lớn thứ nhất thứ nhì trên chốn giang hồ, mà sao ở ngay nơi tổng đà cũng chẳng thấy chút chi phòng bị, lại không một bóng người? Cam Đường tự hỏi:

- Chẳng lẽ tổng đà dời đi nơi khác rồi hay là...

Tuy Cam Đường nóng nảy nhưng vì muốn giữ lễ độ nên chàng không dám mạo muội tiến vào. Chàng đứng bần thần hồi lâu vẫn chẳng thấy động tĩnh gì, đành cất tiếng gọi:

- Qúy đà có ai đó không? Bỉ nhân xin vào ra mắt bang chúa.

Cam Đường gọi ba câu mà trong ngoài vẫn im phăng phắc.

Dù sao thì chàng cũng phải tìm ra cứu cánh, không thể đứng mãi thế này được.

Chàng khoa chân bước qua cổng, đi sâu mãi vào trong mà vẫn không thấy vết chân người.

Tình trạng này khiến Cam Đường buồn rầu chán nản. Chàng lẩm bẩm:

- Chẳng lẽ bọn người Cái Bang đều chết sạch rồi ư?

Chàng đi tới cửa giữa đại điện đưa mắt nhìn vào, suýt nữa bật lên tiếng la hoảng.

Trên mặt đất trong viện, hai hàng khất cái khoảng bốn chục người già có trẻ có đang ngồi nghiêm chỉnh. Người nào ngón tay giữa bên phải cũng thọc vào huyệt Thái Dương và đã tắt hơi rồi. Cặp mắt ai nấy lồi ra như đôi nhạc đồng. Phải chăng họ tập thể tự vẫn?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau