HUYẾT THIẾP VONG HỒN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyết thiếp vong hồn ký - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Hãm trong trận cam đường tìm kế thoát thân

Cam Đường ruột nóng như lửa đốt, than thầm:

- Trên đời sao lại có việc thảm khốc đến thế này?

- Chết ư? Chết rồi còn bị kẻ thù moi gan móc ruột!

- Nào con Võ Thánh, nào thiếu chủ phái Thiên Tuyệt! Kết quả cũng chỉ là một cái chết!

Cam Đường không bao giờ tưởng mình lại đi đến kết quả như ngày nay.

Một gã hán tử áo đen tay bưng một cái chậu lớn bằng gỗ sơn đỏ đến trước hương án. Gã quỳ một chân xuống giơ chậu cao lên đỉnh đầu.

Đến bây giờ Cam Đường vẫn chưa hiểu thân thế đối phương và có thù hằn gì với Xú Diện Nhân Ma.

Bậc đại trượng phu có sợ gì cái chết. Nhưng chết cách này và ở nơi đây thì không thể nào nhắm mắt được. Bao nhiêu ân, oán, tình, cừu đều thành tro bụi.

Thiếu phụ đứng tuổi mắt lộ sát khí nhìn thẳng vào mặt Cam Đường căm phẫn lên tiếng:

- Xú Diện Nhân Ma! Ngươi thiệt không hổ là một nhân vật khét tiếng. Chết đến cổ mà vẫn không thay đổi sắc mặt.

Cam Đường biết nói gì đây? Chàng chỉ giương cặp mắt căm hờn lên nhìn đối phương.

Thiếu phụ lại nói tiếp:

- Bây giờ ngươi đã biết bản tòa là ai chưa?

Cam Đường vẫn mặt trơ trơ lạnh như tiền.

Thiếu phụ nghiến răng lớn tiếng quát:

- Bây giờ bản tòa báo thù cho những người bản môn bị sát hại, tức là mổ bụng moi tim ngươi...

Mụ vừa nói vừa từ từ giơ mũi đao nhọn lên.

Cam Đường trợn mắt rách cả mi ra, máu chảy đầm đìa. Chàng tưởng chừng như đứt từng khúc ruột, nhưng miệng vẫn không lên tiếng. Chàng cho là nếu mình tiết lộ thân thế thì biết đâu đối phương chẳng dùng mình làm con tin để uy hiếp bản môn và hậu quả không biết đến đâu mà lường.

Cam Đường trước nay vẫn không tin là có số mệnh. Nhưng lúc này sắp chết đến nơi, chàng đành cúi đầu tuân theo số mệnh.

Cam Đường đã trải qua mấy lần tử kiếp, chàng vẫn thản nhiên không sợ hãi gì.

Thế mà lúc này chàng phải run lên vì sợ chết. Thực ra là chàng sợ cái chết không đúng chỗ.

Lưỡi đao nhọn lấp loáng lạnh lẽo ghê người đưa gần đến trước ngực.

Giữa lúc ấy một thanh âm rất quen tai vang lên:

- Mẫu thân! Hãy khoan!

Thiếu phụ trung niên kinh hãi rụt tay về.

Cam Đường ngẫu nhiên ngoảnh đầu trông ra.

- Úi chà!

Chàng la thầm trong miệng vì người lên tiếng vừa rồi rõ ràng là Lâm Vân mà chàng mới quen biết.

Lâm Vân quỳ trong hàng đối diện ngay với chàng, mà chàng chưa phát giác ra.

Đêm khuya tối mò, ánh đèn lấp loáng. Cam Đường không sợ chết. Nhưng một hy vọng về ý niệm sống còn thì bản năng cầu sinh lại nổi lên. Chàng không muốn chết vì còn có nhiều tâm nguyện.

Nhưng ý nghĩ cầu sinh chỉ thoáng qua rồi lại vụt tắt, vì xem tình hình này thì Lâm Vân là con thiếu phụ trung niên mà thiếu phụ trung niên lại là chị em ruột thịt với Ma Mẫu. Lâm Vân kêu Ma Mẫu bằng di má, gọi bọn tà tử bằng biểu huynh thì sự đã hiển nhiên rồi. Còn gã có phải là người để tấm thiếp vẽ bông mẫu đơn lại, hay kẻ để thiếp là con gái Ma Mẫu thì chưa rõ. Chàng tự hỏi:

- Chẳng lẽ mình lại xin cừu nhân tha mạng để rồi chịu ơn kẻ thù chăng?

Chàng tự trả lời:

- Không! Quyết không thể thế được!

Chàng lại cúi đầu xuống để cho những mối tuyệt vọng, cùng những nỗi đau khổ hành hạ sỉ vả mình.

Thiếu phụ trung niên ra chiều nghi hoặc hỏi:

- Vân nhi! Chuyện chi vậy?

Lâm Vân ngập ngừng đáp:

- Xem chừng có điều không ổn thỏa.

- Điều chi không ổn?

- Dường như y không phải là Xú Diện Nhân Ma.

Câu này khiến cho cả nhà đều kinh ngạc. Chính Cam Đường cũng phải ngẩng đầu lên.

Thiếu phụ trung niên kinh hãi hỏi:

- Ngươi bảo sao?

Lâm Vân nhắc lại:

- Có lẽ y không phải là lão ma đầu kia.

- Ngươi căn cứ vào điều chi mà nói vậy?

- Hài nhi thấy y đeo mặt nạ.

Thiếu phụ trung niên sửng sốt hỏi:

- Mặt nạ ư? Trong thiên hạ sao lại có người chế mặt nạ khéo đến thế, che được cả mắt ta?

- Mẫu thân hãy coi nước da chân tay và cổ y khác hẳn nước da mặt. Vả lại...

- Vả lại thế nào?

- Cặp mắt y dường như hài nhi đã gặp qua rồi.

Cam Đường toàn thân run bắn lên. Chàng đành nhắm mắt tùy theo số mạng.

Chàng không ngờ Lâm Vân lại có cặp mắt sắc bén đến thế!

Lâm Vân là thiếu chủ phái Kỳ Môn mà người đàn bà lại tự xưng là bản tòa thì chắc mụ là chưởng môn phái đó, không còn nghi ngờ gì nữa. Chàng không ngờ chủ nhân phái Kỳ Môn lại là một người đàn bà và cũng là một bang phái thần bí trong võ lâm như phái Thiên Tuyệt.

Thiếu phụ trung niên mắt chiếu ra những tia sáng rùng rợn nhìn thẳng vào mặt Cam Đường hỏi:

- Thực tình ngươi là ai?

Cam Đường chỉ nghiến răng chứ không trả lời.

Thiếu phụ trung niên quay lại nhìn Lâm Vân nói:

- Hài tử! Ngươi lầm rồi!

- Không thế thì sao lúc chết đến gáy rồi mà hắn vẫn không chịu nói?

- Hài nhi không tin như vậy.

- Ngươi không tin ư? Được rồi!

Thiếu phụ trung niên thò tay ra móc vào mặt Cam Đường. Mặt nạ theo tay rơi xuống.

Mọi người đồng thanh la lên:

- Úi chà!

Ẩn sau tấm mặt nạ rõ ràng là một chàng thiếu niên bộ mặt xinh đẹp tuyệt luân.

Thật là một việc không ai có thể ngờ tới và đều tự hỏi:

- Chàng thiếu niên này là ai? Vì lẽ gì chàng cam tâm thay thế Xú Diện Nhân Ma để chịu chết?

Chỉ có mình Lâm Vân là biết chàng mà thôi. Nhưng gã lại đi vào một tình trạng kinh ngạc khác với mọi người.

Thiếu phụ trung niên bất giác lùi lại hai bước cất giọng run run hỏi:

- Sự thực... ngươi là ai?

Ngoài cửa sảnh đường có người lên tiếng:

- Bẩm lệnh chúa!

- Ai đó?

- Thuộc hạ là đệ tử chủ đàn tên gọi Uất Trì Phong.

- Có việc chi?

- Y là thiếu chủ phái Thiên Tuyệt đã cứu mạng cho đệ tử.

- Ủa!

Thiếu phụ trung niên đưa mắt nhìn Lâm Vân lại chăm chú nhìn Cam Đường. Mụ vẫy tay bảo mọi người:

- Xin các vị hãy lui ra!- Tuân lệnh dụ!

Mọi người thi lễ rồi lục tục rút lui chỉ còn mình Lâm Vân ở lại.

Cam Đường mặt xám xanh có lẽ vì tức giận. Chàng không nói nửa lời nhưng trong lòng cực kỳ bối rối. Đây lại là một điều mà chàng không ngờ tới. Chàng tự hỏi:

- Lâm Vân lại cứu mạng mình lần thứ hai. Món nợ này biết trả cách nào được?

Sau Lâm Vân đành lên tiếng:

- Hiền đệ! Ta không ngờ lại chính là hiền đệ!

Cam Đường nở một nụ cười cay đắng. Chàng muốn trả lời mà không biết nói sao.

Lâm Vân tiến ra cởi trói cho Cam Đường rồi dùng hai ngón tay cặp vào huyệt “Thân Du” của Cam Đường rút ra một mũi ngân châm dài ba tấc.

Bây giờ Cam Đường mới hiểu vì lẽ gì mà mình không đề tụ được chân khí. Võ học phái Thiên Tuyệt vốn không chịu sự kiềm chế của những thủ pháp điểm huyệt thông thường. Đây là lần đầu chàng thấy một thủ pháp đặc biệt điểm huyệt bằng ngân châm. Rút ngân châm ra rồi, chân khí trong người lại bắt đầu lưu thông theo phép “Công Lực Tái Sinh” lại phát sinh diệu dụng. Chỉ trong nháy mắt, công lực chàng khôi phục lại hoàn toàn, nhưng chàng vẫn ngồi trên ghế không nhúc nhích. Chàng lạnh lùng nói:

- Lâm huynh! Tiểu đệ lại thêm một lần nữa mắc nợ Lâm huynh.

- Hiền đệ! Hiền đệ đừng nói vậy!

Thiếu phụ trung niên mấy lần biến sắc rồi trầm giọng nói:

- Thi Thiên Đường! Ngươi đã là bạn với Vân nhi, ta hy vọng ngươi đem tình thực mà trả lời mấy câu hỏi của bản tòa.

Cam Đường dĩ nhiên đã tưởng tượng ra đối phương sắp hỏi gì rồi. Chàng lạnh lùng đáp:

- Tại hạ e rằng sẽ làm cho tôn giá phải thất vọng.

Thiếu phụ trung niên sa sầm nét mặt nói:

- Bản tòa là chưởng môn lệnh chúa đời thứ hai mươi bốn của phái Kỳ Môn. Chắc ngươi đã biết rồi!

- Hừ!

- Ngươi nói cho bản tòa hay mặt nạ của Xú Diện Nhân Ma này ngươi lấy ở đâu?

- Một bậc dị nhân trong võ lâm đã tặng cho.

- Của dị nhân tặng cho ư?

- Đúng thế!

- Dị nhân đó là ai vậy?

- Về điểm này tại hạ không thể trình bày được.

Kỳ Môn lệnh chúa đổi giọng nói:

- Thi thiếu chủ! Thiếu chủ hẳn đã biết bản tòa khổ tâm truy tầm Xú Diện Nhân Ma.

- Tại hạ biết rồi.

- Vậy bản tòa hy vọng thiếu chủ nói thực cho bản tòa hay.

- Tại hạ chỉ có thể trình bày được bấy nhiêu thôi.

Kỳ Môn lệnh chúa lại biến sắc nói:

- Đó là chí nguyện bình sinh của bản tòa. Bất luận thế nào cũng phải biết sự thật về vụ này.

Cam Đường dĩ nhiên không thể nói rõ danh hiệu Bán Diện Nhân được. Vì nói ra tức là đem thù trả ơn. Chính chàng cũng khao khát phanh phui chuyện bí mật về tấm mặt nạ này.

Chành lạnh lùng đáp:

- Về điểm này tại hạ rất làm áy náy!

Lâm Vân hỏi xen vào:

- Hiền đệ! Hiền đệ đã biết chỗ khổ tâm của gia mẫu. Nếu không có điều gì khó khăn thì xin nể mặt tiểu huynh nói cho gia mẫu hay được chăng?

Cam Đường đưa mắt nhìn Lâm Vân, chàng không biết làm thế nào, đành đáp:

- Lâm huynh! Về lai lịch tấm mặt nạ này tiểu đệ thực tình không biết. Nhưng người tặng tiểu đệ tấm mặt nạ này lại có ơn cứu mạng tiểu đệ. Tiểu đệ không thể đem bán rẻ y được.

- Tiểu huynh rất tin lời hiền đệ. Vụ này...

- Lâm huynh! Nếu tiểu đệ mà không chết thì sẽ hết sức vì Lâm huynh dò hỏi ra nguồn gốc tấm mặt nạ này. Lâm huynh nghĩ thế nào?

Lâm Vân đưa mắt nhìn mẫu thân để hỏi ý bà.

Kỳ Môn lệnh chúa gật đầu đáp:

- Được rồi! Bản tòa vì chút tình thiếu chủ kết bạn với Vân nhi mà tạm thời gác việc này lại, nhưng còn một vấn đề nữa là thiếu chủ có giữ tấm Ưng Long Ma Bài. Vậy tấm bài ấy ở đâu ra?

Câu hỏi này nhắc nhở mối cựu thù của Cam Đường. Cả nhà chàng bị thảm tử đã nung nấu trong lòng chàng những mối độc sâu cay. Bây giờ luồng máu nóng trong người chàng lại sôi lên. Nhất là đối phương cùng hàng chị em với Ma Mẫu và còn có thể là môn hạ Ma Vương. Không chừng mụ còn là một trong những hung thủ gây nên vụ đổ máu tại Thánh Thành.

Cam Đường nghĩ tới đây, mắt chàng lộ ra những tia sát khí rùng rợn. Nếu chàng không nể mặt Lâm Vân thì muốn ra tay ngay tức khắc.

Ngẫm nghĩ một lúc rồi chàng cương quyết đáp:

- Lệnh chúa muốn tại hạ nói rõ lai lịch tấm bài đó cũng được, nhưng phải có điều kiện.

- Điều kiện?- Phải rồi!

- Thiếu chủ thử nói nghe!

- Chủ nhân tòa nhà đồ sộ tại ngoài thành Lạc Dương với lệnh chúa là thế nào?

- Y là xá muội.

- Vậy xin lệnh chúa cho hay tông tích mẹ con lệnh muội cùng Ma Vương hiện giờ lạc lõng nơi đâu?

Kỳ Môn lệnh chúa sắc mặt biến đổi, lảo đảo lùi lại hai bước, mắt lộ ra những tia sáng rùng rợn run lên hỏi:

- Ngươi... lớn mật đến thế ư?

Cam Đường hằn học đáp:

- Điều kiện của tại hạ là thế đó.

- Không được đâu!

- Nếu vậy thì tại hạ cũng không thể trình bày.

- Nhưng ngươi không tự chủ được đâu!

- Hừ!....

Lâm Vân cũng biến sắc. Nàng vừa tỏ ra nóng nảy vừa hằn học, oán giận. Vẻ mặt thật là phức tạp.

Kỳ Môn lệnh chúa thét lớn:

- Thi Thiên Đường! Nếu ngươi không nói lai lịch tấm Ưng Long Ma Bài thì đừng hòng sống mà dời khỏi nơi đây.

Cam Đường ngạo nghễ đáp:

- Bản nhân cũng không có tham vọng ra khỏi chốn này.

- Dù ngươi có muốn chết cũng không được nữa, trừ phi ngươi trả lời ta về vấn đề đó.

- Tôn giá đừng mơ tưởng hão huyền nữa!

Kỳ Môn lệnh chúa cười the thé hỏi:

- Thi Thiên Đường! Chẳng lẽ phái Thiên Tuyệt để ngươi chết mà không đến cứu?

Câu này khiến cho Cam Đường rùng mình. Chàng run lên hỏi:

- Sao?

Kỳ Môn lệnh chúa mặt lộ sát khí cất giọng thâm độc đáp:

- Ta cầm tù ngươi vào một nơi nào đó, rồi phóng tin đồn đại ra ngoài để bọn đệ tử phái Thiên Tuyệt chạy đến cứu gỡ cho ngươi. Ngươi không nói thì đã có người khác nói.

Dù cả đám môn hạ không ai biết rõ thì ít ra cũng điều tra được sào huyệt khai môn lập phái của phe Thiên Tuyệt. Ngươi thử tưởng tượng xem hậu quả đó sẽ ra sao?

Cam Đường đứng phắt dậy. Cặp mắt bừng bừng sát khí, chàng nghiến răng hỏi:

- Tôn giá dám làm như vậy ư?

- Sao lại không dám? Bản tòa nói cho ngươi hay, nếu bản tòa còn lưu lại cho phái Thiên Tuyệt một con gà, một con chó thì không phải là người nữa.

Giọng lưỡi mụ này chẳng kém gì giọng lưỡi Ma Mẫu.

Cam Đường đầy vẻ oán độc nói:

- Bản nhân mà không chết thì thề rằng chu diệt cho kỳ hết cả lò cả lũ ma quỷ các ngươi.

- Nhưng đáng tiếc rằng ngươi nhất định phải chết.

- Cái đó chưa chắc.

Lâm Vân cất tiếng thê thảm gọi:

- Mẫu thân!

Kỳ Môn lệnh chúa xua tay nói:

- Ngươi không được mở miệng.

- Xin mẫu thân cho hài nhi nói chuyện với y một chút.

- Không được đâu! Ngươi phải nhớ rằng vĩnh viễn không được!

Lâm Vân vẻ mặt thất vọng cúi đầu xuống...

Cam Đường quát lên một tiếng:

- Hãy coi chưởng của ta đây!

Hai tay chàng đã vận toàn thân công lực phóng ra nhanh như điện chớp.

Kỳ Môn lệnh chúa đã lãnh giáo võ học của phái Thiên Tuyệt, biết là kỳ bí tuyệt luân. Dù có tránh cũng không thoát ngoài vòng uy lực của đối phương được. Mụ không ngần ngừ gì nữa, nhảy tung người lên khỏi mặt đất rồi chuồn người đi thấp là là như con cá lội.

Thật là một thân pháp kỳ tuyệt, diệu tuyệt, không ai nghĩ tới, tưởng trong võ lâm khó lòng tìm ra được người thứ hai biết thi triển thân pháp này.

Cam Đường vừa phóng song chưởng ra đột nhiên thấy mất bóng đối phương, vội thu chưởng về. Chàng liền thi triển phép “Truy Phong Hóa Ảnh” như loài quỷ mỵ vọt ra ngoài sảnh đường mất hút.

Chàng đã tính toán một nước cờ cao. Nếu để lọt vào tay đối phương tất sẽ bị họ dùng làm con tin. Việc báo cừu đành để về sau cũng chưa muộn. Chàng nghĩ rằng muốn đối phó với kẻ thù ghê gớm như vậy mà chỉ trông vào công lực để quyết đấu thì thật là hạ sách.

Kỳ Môn lệnh chúa cũng không đuổi theo ra ngoài sảnh đường.

Cam Đường vừa ra cửa nhà đại sảnh đã nhảy lên nóc nhà nhanh như chớp. Chỉ mấy cái nhô lên hụp xuống chàng tính ra đã dời xa hiểm địa đến dư trăm trượng mới dừng bước lại. Chàng liếc mắt ngó phương hướng rồi bất giác la thầm:

- Nguy rồi!

Chàng phóng tầm mắt nhìn ra xa thấy nóc nhà như bát úp. Ngó xa hơn nữa thì dường như bị một làn sương mù dày đặc vây phủ, thị tuyến không thể nhìn qua được.

Lúc chàng nhìn kỹ lại thì ra tòa sảnh đường mình vừa ra khỏi vẫn còn ở dưới chân. Mẹ con Kỳ Môn lệnh chúa đang đứng ngoài hiên ung dung nhìn chàng. Chàng tưởng chừng như mình vẫn đứng trên nóc nhà chứ chưa dời đi được bước nào.

Cam Đường lập tức nhận ra vụ này ngay. Những phòng ốc kia là một thế trận mà chàng chẳng hiểu chút gì và hiện đang lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan, chân tay luống cuống. Chàng biết rằng nếu cứ nhắm mắt chạy quanh thì chỉ làm trò cười cho người ta mà thôi. Chàng tự hỏi:

- Hay là mình trở xuống chăng? Nhưng hậu quả sẽ ra sao? Kéo dài tình trạng này cũng không được. Thôi ta đành liều mạng xuống nắm lấy một người bắt họ đưa ra là xong.

Đó là đường lối duy nhất để thoát thân. Nhưng nghĩ tới đối phương chàng lại nổi lên lòng căm phẫn và không khỏi ngần ngừ.

Chàng lại nghĩ mình đã vào nơi đầm rồng hang cọp. Chỉ một mình chưởng môn lệnh chúa mà mình đã phải đem toàn lực ra đối phó rồi. Thế mà đối phương còn bao nhiêu cao thủ, vậy mình mong được như nguyện thật là một điều tuyệt khó, hy vọng cực kỳ mong manh.

Chàng suy đi tính lại mà không ra được kế hoạch gì. Bỗng Kỳ Môn lệnh chúa ngửa mặt lên nói:

- Thi Thiên Đường! Ngươi suy tính làm chi cho mệt xác? Dù ngươi có mọc cánh cũng đừng hòng rời khỏi nơi đây.

Cam Đường đảo mắt nhìn Lâm Vân đang đứng ngây người ra. Chàng bỗng động tâm tự nhủ:

- Mình hãy ngậm “Tích Độc Đan” trong miệng trước rồi chờ cơ hội kềm chế Lâm Vân thì có thể giải quyết được vấn đề.

Nhưng chàng lại tự hỏi:

- Bậc trượng phu hành động như vậy được chăng? Lâm Vân đối với mình một lòng thành thực, lại hai phen cứu mạng mà mình lại dùng thủ đoạn đê hèn đối phó với gã để đạt mục đích ư? Song không làm như vậy thì không còn cách nào khác. Huống chi Kỳ Môn lệnh chúa đã nói ra miệng là mụ dùng mình làm cái mồi để nhử đệ tử phái Thiên Tuyệt vào cạm bẫy để do thám cho ra sào huyệt phái Thiên Tuyệt... Thế thì hậu quả không biết tới đâu mà lường.

Chàng nghĩ tới chữ duyên kỳ lạ được gặp Thái phu nhân thu làm nghĩa tử để thừa kế phái Thiên Tuyệt, nào truyền võ công, nào trao bí lục, khiến cho mình có địa vị ngày nay. Thế mà mình đối với phái Thiên Tuyệt chưa cống hiến được chút gì lại còn vì mối thù riêng mà gây nên một trường huyết kiếp rùng rợn nữa hay sao?

Liều mình ư? Mình chết đi cũng không sao, nhưng mối thâm thù ai sẽ trả cho?

Chết như thế thì chẳng những không nhắm mắt mà còn thành thiên cổ tội nhân.

Trong đầu óc Cam Đường lúc này thiệt là bối rối. Ở giữa cái sống và chết, chàng không còn đường lối nào khác.

Chàng đành tặc lưỡi:

- Thôi đành mang tiếng bất nghĩa rồi sau sẽ tìm cách đền bồi. Chỉ còn có cách đó mà thôi.

Cam Đường cực kỳ đau khổ khi quyết định uy hiếp Lâm Vân để thoát thân.

Chàng băng mình từ trên nóc nhà nhảy xuống lạng người vào trong viện. Mắt chàng ngẫu nhiên ngó tới Lâm Vân. Gã vẫn lộ vẻ lo lắng bồn chồn khiến cho quyết tâm của chàng lại bị lay động. Dù là gặp lúc cấp bách đành phải tòng quyền, nhưng người nghĩa hiệp thà là chết còn hơn làm điều bất nghĩa.

Kỳ Môn lệnh chúa bỗng lạnh lùng lên tiếng:

- Bây giờ ngươi chịu nói thật hay để bản tòa phải hạ thủ.

Chương 27: Thanh long bảo phát sinh đại biến

Cam Đường một lần nữa muốn thi hành quyết định. Chàng nhìn Lâm Vân bằng con mắt hối hận. Rồi lên tiếng bằng một câu nói sâu sắc:

- Lâm huynh! Vì tiểu đệ Ở vào tình trạng cấp bách. Nếu có việc vì mạo muội, sau này sẽ xin chuộc tội...

Chàng chưa dứt lời thì mũi lại ngửi thấy một hương vị mê người giống như mùi hương mà chàng đã ngửi thấy tại tòa nhà đồ sộ ngoài thành Lạc Dương.

Đối phương phóng chất độc một cách đột ngột, chàng không kịp lấy “Tích Độc Đan” ra uống, liền phong tỏa những đường hô hấp rồi nhảy xổ về phía Kỳ Môn lệnh chúa nhanh như chớp.

Giữa lúc hai bên gần đụng nhau, Cam Đường đột nhiên biến thế lạng người về phía Lâm Vân.

Hành động này thiệt đã ra ngoài sự tiên liệu của đối phương.

Kỳ Môn lệnh chúa vừa bật lên tiếng la hoảng thì cổ tay Lâm Vân đã bị Cam Đường nắm chặt.

Huỵch! Tiếp theo là tiếng rên ư ử.

Cam Đường loạng choạng lùi lại bảy tám bước. Chàng biến đổi sắc mặt, vẫn giữ chặt cổ tay Lâm Vân không chịu buông ra.

Lại một việc bất ngờ đã xảy ra. Chàng không nghĩ tới Lâm Vân tuy bị nắm chặt cổ tay nhưng vẫn còn công kích được. Võ học của phái Kỳ Môn cũng có chỗ kỳ bí chẳng kém gì phái Thiên Tuyệt.

Lâm Vân ra đòn để tự vệ nên gã hạ thủ khá mạnh. Giả tỷ là người khác thì chẳng chết cũng bị thương rồi.

Kỳ Môn lệnh chúa đang chuẩn bị động thủ, chợt thấy tình trạng như vậy liền thu tay về.

Lâm Vân vành mắt đỏ hoe, ngập ngừng nói:

- Hiền đệ Ơi! Ta thiệt không có ý đánh bị thương hiền đệ.

Trước tình trạng này mà Lâm Vân vẫn còn nói câu nghĩa khí đó khiến Cam Đường như bị sét đánh buông tay ra, kêu to một tiếng:

- Hỏng rồi!

Bất giác chàng lùi lại một bước.

Mê hương đã phát động khiến cho chàng đứng không vững, suýt nữa ngã quay.

Kỳ Môn lệnh chúa khẽ giơ tay lên phóng ra một sợi ngân tuyến.

Cam Đường thấy sau lưng mình đột nhiên tê nhức, mất hết nội lực. Chàng ngã lăn ra.

Một lực lượng vô hình chống chọi cho thần trí chàng còn tỉnh táo để kịp nói lên nửa câu:

- Lâm huynh! Tiểu đệ không cầu gì nữa chỉ cầu một cái chết... Nhưng vụ này không liên quan gì đến phái Thiên Tuyệt, xin đừng...

Chàng chưa dứt lời đã mê đi không còn biết gì nữa.

* * * Sương đêm ướt áo, những giọt sương thấm vào người lạnh thấu xương. Một trận gió thổi qua khiến cho Cam Đường hồi tỉnh, chàng nhìn ra bất giác kinh hãi vô cùng!

Chàng nghi ngờ hiện trạng trước mắt không hiểu là thực trạng hay là ảo mộng, và thấy người mình đặt trên gò đất giữa nơi hoang dã. Chàng tự hỏi:

- Rõ ràng mình trúng độc và bị bắt ở tổng đàn phái Kỳ Môn mà sao lại ở nơi đây?

Chàng ngấm ngầm vận chân khí thì công lực hãy còn nguyện. Tình trạng này còn khiến cho chàng thêm lòng ngờ vực.

Cam Đường trấn tĩnh tâm thần, phát giác ra trong tay mình đang cầm vật gì.

Chàng liền giơ lên xem thì ra một mảnh giấy có viết chữ đã bị thấm sương ướt đẫm.

Chàng mở mảnh giấy ra đầu tiên nhìn ngay thấy đóa hoa mẫu đơn vẽ thủy mạc. Trái tim chàng bất giác khua nhộn, chàng buột miệng la lên:

- Lại là nàng!

Ngoài ra còn ba hàng chữ lạo thảo những nét bút rất xinh tươi.

“Lẽ ra ta phải giết ngươi nhưng không nhịn được mà phải cứu ngươi là tại sao?” Cam Đường ngẩng mặt ra tự hỏi:

- Nàng là ai? Ba chữ “là tại sao” của nàng thiệt đúng. Tại sao nàng lại cứu mình?

Y là ai?

Bất thình lình một tiếng thở dài văng vẳng lọt vào tai dường như tự đằng xa đưa lại. Nó chỉ lơ mơ như có như không. Giả tỷ là người thính giác tầm thường thì không tài nào phát giác ra được.

Cam Đường động tâm đảo mắt nhìn về phía phát ra tiếng thở dài. Chàng không khỏi rùng mình. Ngoài mười trượng dưới cành lá thấp thoáng có bóng lưng một thiếu nữ yểu điệu. Tóc đẹp như mây bỏ xõa xuống. Mình nàng mặc một bộ áo cung trang màu nước biển. Tuy chàng mới nhìn thấy sau lưng nhưng biết nữ lang không phải hạng phàm tục. Cam Đường lẩm bẩm một câu rồi băng mình chạy tới.

Bóng người yểu điệu thấp thoáng một cái như quỷ mỵ rồi mất hút.

Cam Đường trong lòng nóng nảy. Chàng vọt tới rất mau, nháy mắt đã đến chỗ nữ lang vừa đứng. Nhưng bóng hồng mờ mịt biết là tìm đâu. Cây rừng lác đác, bốn mặt quạnh hiu.

Cam Đường ngẩng nhìn lên cành cây thì thấy một tấm thiếp nhỏ còn treo lủng lẳng. Trên tấm thiếp cái đập vào mắt chàng vẫn là bông mẫu đơn vẽ bằng thủy mạc.

Ngoài ra còn mấy hàng chữ lạo thạo:

Chàng như hạt bụi bên đường, Thiếp như một mớ bông vương mái ngoài.

Gặp nhau lòng những bồi hồi, Xa nhau nào biết bóng người nơi đâu?

Gió xuân má ửng khoe màu.

Mưa thu là lệ ai sầu cho ai?

Biệt ly xiết nỗi quan hoài, Tương tư luống những canh dài mẩn mơ.

Đây là bài từ của Diêu Khoan đời Tống.

Cam Đường không khỏi ngạc nhiên lẩm bẩm:

- Đoạn trên nàng nói đến hạt bụi mờ bỗng ngẫu nhiên gặp nhau rồi lại ngẫu nhiên mà xa cách. Coi bóng sau lưng nàng thì hoàn toàn là người lạ. Đoạn sau nàng nói đến nào châu lệ nào ly biệt nào tương tư thiệt khó mà hiểu được.

Cuối cùng lại còn mấy câu ai oán:

Cỏ hoa chỉ trách xuân già.

Hoa không đến sớm để mà tìm xuân?

Gió lay hoa rụng đầy sân...

Khoảng giữa bỏ trống hai câu rồi viết tiếp.

Hận này đeo đẳng nghìn thu!

Cam Đường tay cầm cánh thiếp ngẩn người ra tự nghĩ:

- Đoạn trên có ý nói gặp nhau đã muộn rồi mà cuối cùng lại có câu “Hận này ôm ấp suốt đời” khiến cho người ta mịt mờ không hiểu. Làm chi mà có cừu hận?

Chàng suy nghĩ rất nhanh rồi không khỏi run lên tự hỏi:

- Hay nàng là con gái Ma Mẫu, biểu muội của Lâm Vân?

Nghĩ tới đây chàng không khỏi buồn cười là ma nữ có tình với mình. Tại lữ quán bị nàng nhìn rõ chân tướng rồi nàng để thiếp lại. Tại tửu lầu nàng đưa thiếp ước hội đến chữa bệnh cho mẫu thân nàng lại nhờ Lâm Vân thay mặt. Bao nhiêu việc ăn khớp với nhau thực rõ quá rồi! Té ra đối phương hữu ý mà mình vô tâm. Bây giờ nàng lại cứu mình ra khỏi phái Kỳ Môn, viết thiếp để lại mấy câu:

Lẽ ra ta phải giết ngươi nhưng không nhịn được mà phải cứu ngươi là tại sao?

Chàng lẩm bẩm:

- Vì ta đã chữa cố tật cho mẫu thân nàng nhưng trong thiếp lại không nói ra.

Chẳng lẽ không phải vì thế thì là vì tình chăng?

Nhưng mối chung tình lại vì cừu thù mà xuất hiện thì kết quả phải đi đến chữ “hận”. Ôm hận nghìn thu là thế đó!

Cam Đường nghĩ vậy mà lòng không khỏi bâng khuâng.

Lâm Vân phong tư tuyệt thế thật xứng đôi vừa lứa, nàng lại chẳng yêu mà đi yêu mình là kẻ cừu thù đáng sợ thì còn biết nói làm sao? Đương nhiên nàng chưa biết mối cừu hận của hai nhà đến trình độ nào. Nếu không thì quyết nhiên nàng chẳng dám nghĩ tới tình mà nhường bước cho mối thù bất cộng đới thiên. Chữ cừu xóa bỏ hết thảy.

Cam Đường cầm tấm thiếp xé nát ra rồi tiện tay liệng đi.

Bóng lưng con người yểu điệu kia chẳng để lại cho chàng một ấn tượng sâu sắc nào. Chàng lập tức quay về hiện tại.

Tuy Cam Đường đã bị khốn ở Kỳ Môn phái mà rút cục chàng chẳng biết môn phái thần bí này ở chỗ nào. Chàng có muốn quay lại để đòi nợ nhưng cũng không biết đường. Có điều chàng đã điều tra gần rõ rệt manh mối kẻ thù. Chỉ còn khiếm khuyết về sự chứng thực ngày trước bọn người này đã hạ thủ trong trường hợp nào? Ma Vương còn sống hay chết? Mẹ con Ma Mẫu hiện giờ ẩn mình nơi đâu? Những chi tiết này chàng phải đem toàn lực ra để theo đuổi cho đến nơi.

Thế rồi chàng lại lấy tấm khăn mặt nạ đeo vào và đây là tấm thứ tư. Tấm thứ nhất hình dung một thiếu niên mặt bủng dang vàng đã mất về tay Bạch Bào quái nhân ở trong Khổ Trúc Am. Tuy chàng chết đi sống lại nhưng cũng kể là chết rồi. Tấm thứ hai là chàng văn sĩ đứng tuổi thì lúc ở trong lữ quán chàng bị kẻ rình mò khám phá ra chân tướng. Tấm thứ ba ngẫu nhiên lại là tấm lòi bộ mặt Xú Diện Nhân Ma và bị Kỳ Môn lệnh chúa, mẫu thân Lâm Vân lộ ra. Đến bây giờ là tấm thứ tư, không hiểu tướng mạo ra sao?

Cam Đường đeo mặt nạ vào rồi ngoảnh đầu nhìn ra thấy cách đó vài trượng có một khe suối nhỏ. Chàng liền chạy tới nơi cúi đầu nhìn xuống nước thì thấy bóng một chàng thiếu niên tuấn mỹ tuyệt vời. Chàng liền cởi chiếc áo xanh bên ngoài ra để lộ tấm áo nho sinh của mình.

Thích đẹp là thiên tính của con người. Cam Đường cũng không ra ngoài luật lệ đó.

Chàng lấy làm hứng thú về bộ mặt thiếu niên anh tuấn này. Bất giác chàng liên tưởng đến Bán Diện Nhân đã cứu sống lại tặng mặt nạ để mình thay đổi hình dung. Không hiểu mụ là nhân vật thế nào? Tại sao lại khuất thân nhận chức Hình Đường đường chúa của Ngọc Điệp Bảo?

Chàng lẩm bẩm:

- Năm tấm mặt nạ này khỏi nói mình cũng biết là năm mạng người đã chết rồi.

Trong đó thì Xú Diện Nhân Ma dĩ nhiên đã bị lột da mặt để chế thành mặt nạ. Màn kịch này khó mà tưởng tượng được, nhưng chắc nội vụ là một chuyện khiến người nghe phải kinh hồn. Nếu không có tấm mặt nạ đó thì có lẽ không bao giờ phanh phui ra được Kỳ Môn lệnh chúa là ai để mình biết thêm một kẻ thù. Như vậy kể rất đáng cám ơn Bán Diện Nhân.

Luồng tư tưởng của Cam Đường bất giác quay lại tới Lâm Vân. Chàng tạm gác mối thâm cừu giữa hai nhà mà nghĩ đến tình bằng hữu đáng ghi nhớ, chàng tự hỏi:

- Trong vụ này ân lẫn với thù, mình biết báo đền cách nào đây?

Rồi chàng lại nghĩ tới con gái Ma Mẫu. Bậc đại trượng phu ân oán phải cho phân minh, không thể phế bỏ hoàn toàn được...

Chàng đã ưng thuận với Lâm Vân điều tra cho biết nguyên nhân cái chết của Xú Diện Nhân Ma. Về điểm này bất luận là hai bên có mối thù hận sâu cay đến đâu, chàng cũng không thể quên được.

Đột nhiên chàng lại nghĩ tới mình được con gái Ma Mẫu cứu mạng rồi đem tới đây. Chàng đoán rằng tổng đàn phái Kỳ Môn chắc cũng chỉ gần đâu đây và rất có thể là mẹ con Ma Mẫu ẩn thân trong tổng đàn để trốn lánh Tử Thần.

Thế rồi chàng quyết tâm đi dọ thám xem tổng đàn phái Kỳ Môn ở đâu đặng tùy cơ báo thù.

Quyết định chủ ý rồi, Cam Đường lập tức thi triển khinh công chạy ra khỏi rừng.

Chàng chuẩn bị lục tìm trong vòng mười dặm bất luận là chỗ khả nghi nào cũng có vết chân chàng.
Cam Đường tiến về phía trước chừng năm dặm rồi lại rẽ sang mé hữu đi chừng năm dặm nữa. Đi hết năm dặm chàng lại quay sang mé tả. Chàng đi như vậy quanh hết một vòng rồi rút nhỏ dần phạm vi lại.

Cam Đường lục lạo trong vòng hai giờ mà chẳng phát giác ra được chỗ nào khả nghi hết.

Cam Đường lại tìm rộng phạm vi ra hai chục dặm. Chàng đang đi thì phát hiện ra trong góc một khu thung lũng có ẩn hiện một đoạn tường. Chàng động tâm liền nhắm đi vào phía đó. Tuy trông rất gần mà cách đến năm dặm. Thế là cách cái gò đất lúc mình mới hồi tỉnh đã ba mươi dặm.

Cam Đường dần dần đi gần lại thì thấy một tòa trang viện nguy nga. Bất giác lòng chàng xao xuyến nghĩ thầm:

- Có lẽ đây là mình đã tìm đến địa đầu.

Lúc đến cổng, một sự bất ngờ đã hiện ra. Trên cổng đề ba chữ triện lớn:

“THANH LONG BẢO”.

Trong đầu óc chàng bỗng lại hiện ra hình ảnh Tây Môn Tố Vân, vị hôn thê mà chàng đã giải trừ hồn ước và nàng đã bị bức bách phải uống thuốc kịch độc tự tử. Màn kịch nàng bị thảm tử, thi thể chỉ còn nắm xương lại xuất hiện. Chàng nhớ lại lời thề quyết báo thù cho nàng.

Tuy nhiên chàng vẫn không quên được mối thù đối với Tây Môn Tung, thân phụ nàng. Lão đã thông gian cùng kế mẫu Lục Tú Trinh, lại mấy lần toan dùng độc thủ giết chàng và chàng đã phát thệ lấy máu rửa Ngọc Điệp Bảo.

Nhưng đó là hai việc riêng biệt. Nếu chỉ nói về một điểm Tây Môn Tố Vân bị ép gả cho thiếu bảo chúa Vệ Võ Hùng tại Thanh Long Bảo thì là thay nàng để báo thù, vì lỗi không ở nàng. Trong thâm tâm nàng vẫn còn nhớ tới hôn ước từ thuở nhỏ.

Cổng bảo mở mà không thấy một bóng người. Đây cũng là một hiện tượng dị thường. Một tòa đại bảo lừng danh võ lâm, chưa nói đến chuyện kín cổng cao tường, ít ra còn phải có mấy tên tráng đinh gác cổng.

Chàng tự hỏi:

- Phải chăng nơi đây cũng phát sinh biến cố tương tự như tòa lâu đài của Ma Mẫu?

Nghĩ tới đây bất giác chàng rùng mình. Sau một lúc ngần ngừ chàng khoa chân bước vào trong cổng. Bỗng chàng la lên một tiếng:

- Úi chao!

Vừa vào trong cổng mắt chàng nhìn thấy ngay một cảnh tượng hãi hùng, lông tóc đứng dựng cả lên, trống ngực đánh thình thình.

Phía trong cổng trên lối đi vào bốn xác chết đen thui nằm trên vũng máu đen.

Mùi hôi thối xông lên khiến người phải buồn nôn.

Cứ tình trạng này mà coi thì những người bị nạn đã chết về chất kịch độc. Nhưng ai đã hạ độc thủ?

Cam Đường chắc rằng Thanh Long Bảo đã xảy ra một trường huyết kiếp.

Tây Môn Tố Vân đã dùng thuốc kịch độc để tự sát. Bây giờ Thanh Long Bảo lại được người đem thuốc kịch độc đến “chiếu cố”! Vậy trong những vụ này hẳn có mối liên quan đáng sợ.

Cam Đường chợt nghĩ đến thứ mê hương của Kỳ Môn lệnh chúa chắc là cũng có chất độc thì lòng chàng không khỏi hồi hộp, chàng vội lấy hai viên Tích Độc Đan bỏ vào miệng ngậm rồi mới tiến bước.

Thê thảm! Thiệt là thê thảm! Khiến người coi thấy phải kinh tâm động phách.

Cam Đường tiến thẳng vào, xuyên qua những dãy hành lang cùng tòa viện thì khắp nơi đều có máu đọng xương khô mà toàn là người bị trúng chất kích độc. Chàng chắc rằng toàn bảo không một ai thoát chết. Kẻ hạ thủ thật là tàn ác vô cùng!

Một môn phái lừng tiếng võ lâm mà toàn bộ bị chết về kịch độc chẳng những xưa nay chưa từng có mà người nghe thấy cũng phải kinh hồn bạt vía.

Đi từ ngoài vào trong chẳng những không thấy một người sống nào mà cũng không thấy một xác chết nào còn toàn vẹn.

Viện sau thấy quần áo phục sức tàn tạ thì biết rằng nội quyến cũng không ai thoát chết. Kẻ hạ thủ này với bọn Thanh Long Bảo, nếu không có mối thâm cừu thì không ai hạ độc thủ đến nỗi tuyệt diệt cả nhân tính.

Cam Đường đến đây để báo thù cho Tây Môn Tố Vân đã bị thác oan, nhưng tình trạng đã xảy ra thế này thì còn nói gì nữa?

Chàng buông tiếng thở dài toan cất bước trở ra thì bất thình lình một tràng cười the thé của đàn bà nổi lên. Tiếng cười này còn ra chiều quyến rũ, dâm dật.

Cam Đường lẳng lặng nghe ngóng thì thanh âm từ trong thiên viện mé tả phát ra.

Trong lúc này và ở nơi đây mà còn có tiếng cười của phụ nữ thiệt là một chuyện quái gở ra ngoài sự tưởng tượng của con người.

Cam Đường phập phồng lo sợ, xoay mình đi về phía thiên viện.

Ngoài cửa đã hiện ra một cách bố trí cực kỳ u nhã. Gặp buổi đông ken mà kỳ hoa dị thảo vẫn tỏa mùi hương ngào ngạt. Từ ngọn non bộ cho tới tòa viện đường như vẫn bao phủ một làn không khí ấm cúng.

Tiếng cười lúc đứt lúc nối từ trong một tòa tịnh xá sau núi non bộ phát ra.

Cam Đường thận trọng đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi lại cất bước về phía tịnh xá.

- Ông bạn ở phương nào tới đây?

Thanh âm lạnh lẽo khiến người nghe phải run sợ.

Cam Đường kinh hãi dừng bước lại.

Sau tòa giả sơn một gã thanh niên chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi mình mặc áo tía bước ra. Vẻ người gã rất phong lưu tuấn mỹ. Nhưng mí mắt có ẩn hiện tà khí thâm độc. Mới trông thấy gã ai cũng cảm thấy là một hạng người khả ố.

Cam Đường tự hỏi:

- Chẳng lẽ gã áo tía này là hung thủ đã phóng chất độc?

Chàng rất đỗi hoang mang, trầm giọng hỏi:

- Các hạ là cao nhân phương nào?

Gã áo tía đảo cặp mắt soi mói nhìn Cam Đường một lượt rồi lạnh lùng đáp:

- Cao nhân thì không dám. Tại hạ chỉ là Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ.

Cam Đường chưa từng nghe thấy danh hiệu này bao giờ liền buột miệng hỏi lại:

- Bách Độc Công Tử?

- Phải rồi! Còn ông bạn?

- Tại hạ là “khách qua đường”.

Nghĩ tới vết bánh xe trước, Cam Đường không dám lộ ra mình là thiếu chủ phái Thiên Tuyệt. Chàng e rằng lại để xảy tai họa cho bản môn vì chàng đã biết Ma Mẫu cùng Kỳ Môn lệnh chúa đang truy tầm sào huyệt Thiên Tuyệt Môn.
Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ nét mặt dường như bao phủ một luồng âm khí dày đặc hơn. Gã cười nửa miệng hỏi:

- “Khách qua đường” ư? Danh hiệu này nghe không được.

- Chẳng lẽ có chỗ nào không ổn hay sao?

- Ông bạn! Ông bạn đã tỏ ra coi thường bản công tử quá!

- Sao?

- Dù là khách qua đường, nhưng không báo danh hiệu thì tức là chưa trả lời. Ông bạn dù có trả lời hay không cũng vậy thôi.

- Công tử nói sao?

- Nhất định là ông bạn phải chết.

- Công tử nói thế chẳng là khoác lác lắm ư?

- Ai đã gặp phải tay bản công tử thì đừng hòng trốn thoát.

- Công tử nói khoác thế mà không biết xấu hổ.

- Sự thực sẽ trả lời ông bạn ngay tức khắc.

- Dùng thuốc độc để rửa trang bảo này chắc là kiệt tác của công tử?

- Ông bạn nói đúng đó!

- Công tử làm thế không sợ tàn khốc quá ư?

- Thế nào là tàn khốc?

Cam Đường lửa giận bốc lên ngùn ngụt, mắt lộ sát khí. Chàng lẩm bẩm:

- Con người tàn ác thế này còn để gã sống trên thế gian làm chi?

Nhưng chàng nghĩ lại chưa biết rõ chân tướng hắn mình chưa nên hạ thủ, hãy hỏi xem có ra thêm được chi tiết gì không?

Chàng liền cười lạt hỏi:

- Công tử dùng thuốc độc rửa Thanh Long Bảo hẳn có lý do?

- Ông bạn là khách qua đường mà hỏi như vậy kể ra cũng hơi thừa.

- Nhưng tại hạ cần phải hỏi.

- Hừ! Nếu bản công tử không nói thì sao?

- Tại hạ e rằng không nói không được.

- Ông bạn nghe đại danh của bản công tử mà không thay đổi sắc mặt thì cũng là hạng khá đấy... Bản công tử không muốn để ông bạn chết thành con quỷ lu mờ. Vậy nói cho ông bạn hay là bản công tử đến đây để báo thù.

- Báo thù?

- Đúng thế.

- Báo thù gì?

- Vì cưỡng đoạt con gái một người bạn.

- Vì một người con gái mà công tử hành động thảm khốc đến thế ư?

- Phải rồi!

Từ trong nhà tịnh xá sau hòn non bộ lại có tiếng người đàn bà lãng mạn bật lên tràng cười chói tai.

Cam Đường động tâm hỏi:

- Đó phải chăng là con gái ông bạn của công tử?

- Không phải.

- Vậy thì là ai?

- Đó là tiểu thư con gái lão bảo chúa Vệ Phi khốn kiếp.

- Ủa! Công tử định làm gì cô ta?

Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ cười một cách khả ố đáp:

- Ông khách qua đường! Cái đó ông bất tất hỏi làm chi.

Cam Đường lại càng ngờ vực, hỏi luôn:

- Y cũng là con gái ông bạn công tử phải không?

- Chẳng những không phải mà còn trái lại.

- Vậy thì công tử...

- Ông khách qua đường! Nếu không nói rõ cho ông bạn hay thì ông chết không nhắm mắt được. Vậy ông hãy nghe bản công tử nói đây.

Gã ngừng lại một chút rồi hằn học nói tiếp:

- Con gái ông bạn công tử bị cưỡng bách gả cho con Vệ Phi là Vệ Võ Hùng.

Nhưng nghe đâu nàng đã tự tử rồi...

Cam Đường nghe gã nói tưởng chừng như sét đánh ngang tai. Chàng loạng choạng lùi lại mấy bước, cực kỳ kinh động hỏi:

- Nàng là con gái ông bạn công tử ư?

- Phải rồi! Vậy thì sao?

- Mới đây tại hạ có mai táng một thiếu phụ và nghe nói nàng là thiếu phu nhân Thanh Long Bảo.

Phùng Kỳ hỏi giật giọng:

- Sao? Táng ở chỗ nào?

- Táng ở khu rừng ngoài thành Lạc Dương.

- Ủa!

Cam Đường trong lòng vừa đau thương vừa phẫn hận. Nguyên chàng tưởng Tây Môn Tố Vân bỏ trốn đi rồi tự vẫn là vì nàng nghĩ đến hôn ước do cha mẹ đã hứa gả cho mình từ hồi còn nhỏ. Chàng có ngờ đâu nàng lại có tình nhân nữa. Té ra nàng chết vì gã Bách Độc Công Tử này mà mình cứ hùng hục đi báo thù cho nàng thì thật là mai mỉa. Rút cục cả hai cha con họ thật là phường chó chết.

Thế rồi chàng nổi lên một tràng cười vô vị trở gót đi luôn.

Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ lạng người ra cản đường nói:

- Khoan đã!

Cam Đường đang tức sẵn liền xẵng giọng hỏi:

- Công tử định làm gì?

- Ông bạn đã có ơn mai táng cho nàng. Vậy bản công tử không giết ông bạn nữa.

- Hừ!

- Nhưng dường như ông bạn nói không đúng sự thực?

- Không thực là thế nào?

- Ông bạn đến đây hẳn có việc gì?

- Việc gì thì tại hạ tưởng cũng không cần nói.

- Ông bạn đừng bức bách bản công tử phải thay đổi chú ý.

- Bức bách thì đã sao?

- Ông bạn muốn chết chăng?

- Công tử thử coi!

- Giết ông bạn bất quá chỉ giơ tay một cái là xong.

- Chưa biết ai giết ai?

- À, thằng lỏi con này hỗn thiệt. Bản công tử hỏi mi con gái ông bạn ta chết trong trường hợp nào?

- Bản nhân bất tất phải nói cho các hạ hay.

Phùng Kỳ quát lên một tiếng rồi vung chưởng đánh vào ngực Cam Đường.

Chương 28: Một cách trả thù ghê gớm

Phát chưởng của Phùng Kỳ đánh ra cực kỳ mãnh liệt và kỳ bí vô cùng!

Cam Đường tức quá, hắng giọng một tiếng rồi vận toàn lực phóng chưởng phản kích.

Sầm! Tiếp theo là tiếng rên ư ử.

Bách Độc Công Tử lùi lại mấy bước, miệng ứa máu tươi. Vẻ mặt gã âm trầm biến thành tàn ác. Gã run lên nói:

- Thằng lỏi con giỏi thiệt! Nhưng mi quyết nhiên không sống được đâu!

Dứt lời gã giơ tay lên.

Cam Đường biết đối phương ra hư chiêu mà cốt chỉ để phóng độc. Nhưng chàng đã ngậm viên Tích Độc Đan ở trong miệng, nên không sợ hãi gì nữa. Chất kịch độc của đối phương không hương vị mà cũng không màu sắc. Hắn chỉ giơ tay lên một cái, Cam Đường đã thấy đầu óc nặng trịch. Nhưng chỉ thoáng một cái rồi chàng phục hồi lại ngay. Chàng biết rằng Tích Độc Đan đã phát sinh công hiệu. Chàng rất yên tâm như không có việc gì, rồi lên tiếng:

- Công tử có bao nhiêu chất độc cứ đem hết ra đi!

Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ cả kinh thất sắc, ấp úng hỏi:

- Ngươi... ngươi không sợ chất kịch độc ư?

- Chất độc tầm thường đó đối với bản nhân không ăn thua gì.

- Ngươi... là ai?

- Khách qua đường!

Bách Độc Công Tử thuỗn mặt ra thở dài.

Cam Đường xua tay nói:

- Thôi bước đi!

Bách Độc Công Tử trợn mắt nhìn Cam Đường nói:

- “Khách qua đường” kia! Rồi chúng ta lại gặp nhau.

Dứt lời gã băng mình đi luôn.

- Quay lại đã!

Bách Độc Công Tử dừng bước hỏi:

- Còn gì nữa?

- Cả cha con Vệ Phi đều bị chết về chất độc rồi ư?

- Còn tên thủ phạm Vệ Võ Hùng lọt lưới.

Cam Đường không khỏi sửng sốt. Chàng nhớ lại tại Khổ Trúc Am, Vệ Võ Hùng cũng đã mượn người thay thế để đốt am mong sát hại Khí Trần nữ ni chứ không lộ diện.

Bây giờ hắn lại thoát nạn này. Không hiểu hắn là nhân vật thế nào?

Chàng trỏ tay về phía tịnh xá hỏi:

- Người con gái trong kia có chuyện gì vậy?

- Y là bào muội Vệ Võ Hùng tên gọi Vệ Viên Viên. Đại khái trong vòng một giờ ả cũng chưa chết được.

- Bản nhân nói cho ngươi hay người con gái ông bạn ngươi cũng chết về chất kịch độc.

- Sao? Chết về chất kịch độc ư?

- Phải rồi!

- Hỡi ơi! Ta không ngờ đưa vật đó cho nàng phòng thân lại hóa ra đạo bùa để giải thoát.

- Ngươi lấy thuốc kịch độc đưa cho nàng phòng thân ư?

- Đúng thế!

Bách Độc Công Tử vẻ mặt cực kỳ thê thảm cơ hồ bật lên tiếng khóc. Hiển nhiên gã có một mối tình cảm rất sâu xa với Tây Môn Tố Vân.

Chuyện này khiến cho Cam Đường rất khó chịu vì Tây Môn Tố Vân dù sao trên danh nghĩa cũng là vị hôn thê của chàng.

Cam Đường tự hỏi:

- Tây Môn Tố Vân mang theo thuốc kịch độc bên mình sao lại không tung ra hạ sát đối phương mà cam tâm dùng thuốc đó để tự hủy mình? Phải chăng nàng cũng có lòng dạ thiện lương, không muốn dùng thủ đoạn tàn khốc để hại người? Hay là nàng nghĩ tới mối quan hệ sâu xa giữa Ngọc Điệp Bảo và Thanh Long Bảo? Hành động quyết liệt sẽ có ảnh hưởng đến sự giao hảo giữa hai nhà. Nhưng những cái đó chưa chắc đã là lý do chính đáng...

Chàng lại hỏi:

- Công tử quen biết với Tây Môn Tố Vân trong trường hợp nào?

- Tây Môn Tố Vân ư?

- Con gái ông bạn của công tử.

- Nàng nói với ông “khách qua đường” tên là Tây Môn Tố Vân ư?

- Chẳng lẽ còn không phải hay sao?

- Nàng là Trần Ngọc Chi, tiểu thư của bang chúa Trần Đại Hy ở bang Thiên Long.

Cam Đường kinh hãi run lên hỏi:

- Nàng không phải là Tây Môn Tố Vân ư?

- Không phải đâu!

Bách Độc Công Tử nói xong chạy vọt đi.

Cam Đường đứng thộn mặt ra đường trường. Chàng không biết nói sao và không bao giờ ngờ đến sự việc lại té ra thế này. Mình đã mai táng không phải là Tây Môn Tố Vân mà là Trần Ngọc Chi, con gái Thiên Long bang chúa.

Cam Đường lại tự hỏi:

- Thanh Long Bảo Chúa Vệ Phi chỉ có người con trai độc nhất là Vệ Võ Hùng.

Ngày Tây Môn Tố Vân làm lễ vu quy về nhà Vệ Võ Hùng chính là ngày mình đến Ngọc Điệp Bảo để thoái hôn. Chính mắt mình đã trông thấy, khi nào còn trật được? Sao bây giờ lại hóa ra Trần Ngọc Chi? Thế này thì kỳ quá, còn trời nào hiểu được?

Tiếng cười trong nhà tịnh xá bây giờ biến thành tiếng rên rất kỳ dị.

Cam Đường động tâm, lẩm bẩm:

- Theo lời Bách Độc Công Tử thì người con gái trong tịnh xá kia là Vệ Viên Viên, bào muội Vệ Võ Hùng. Bây giờ mình muốn vén tấm màn bí mật này thì chỉ hỏi nàng là ra hết. Có điều mình chưa hiểu Bách Độc Công Tử đã thi triển thủ pháp gì vào người nàng?

Chàng vừa ngẫm nghĩ vừa cất bước đi quanh ngọn non bộ tiến về phía tịnh xá.Tuy cửa phòng đóng, nhưng những tiếng rên nho nhỏ vẫn lọt ra ngoài.

Cam Đường lại gần cửa sổ ghé mắt nhòm vào, bất giác chàng giật mình kinh hãi.

Trong phòng chăn loan nệm gấm, trên giường nằm một nữ lang áo trắng mắt ngọc môi hồng, tóc mây buông rũ. Thật là một chốn khuê phòng của vị tiểu thư đài các.

Thiếu nữ nằm trên giường không ngớt cử động giãy giụa, miệng phát ra những tiếng rên cực kỳ quái dị. Thiếu nữ này đối với chàng không phải người lạ, dường như chàng đã gặp ở đâu rồi.

Cam Đường chau mày ngẫm nghĩ. Chàng nhẩm tính những thiếu nữ mà chàng đã gặp.

Đột nhiên chàng nhớ tới lúc ra khỏi Khổ Trúc Am có gặp một nữ lang áo trắng đang uy hiếp Khí Trần nữ ni. Đến lúc động thủ, nàng đã dùng kiếm đâm thủng vạt áo chàng chín lỗ. Chàng mới trao đổi một chiêu mà nàng phải thổ huyết chạy trốn.

Cam Đường khẽ la lên:

- Đúng nàng không sai rồi! Không ngờ nàng là bào muội Vệ Võ Hùng, nàng đã đánh chết người thay thế Vệ Võ Hùng. Vậy giữa Thanh Long Bảo, Khí Trần nữ ni và nữ lang ba người này có mối liên hệ rất phức tạp.

Cam Đường không bao giờ quên được con người tuyệt sắc giai nhân Khí Trần nữ ni, vì nàng là người thiếu nữ đầu tiên đã in vào óc chàng. Nhưng thân thế cùng lai lịch nàng vẫn ở trong vòng bí mật. Bữa nay chàng hy vọng phanh phui được điều bí mật này.

Cam Đường khẽ cất tiếng gọi:

- Vệ cô nương!

Nữ lang áo trắng dường như không nghe thấy. Cam Đường gọi luôn mấy tiếng nàng vẫn không lên tiếng tựa như người đã mất trí giác.

Cam Đường đành chịu bó tay. Chàng không muốn sấn vào khuê phòng đàn bà con gái mà cũng không có cách nào kêu nàng ra được.

Ngẫm nghĩ một lúc, Cam Đường lại mở cửa phòng, đứng ngay giữa cửa gọi:

- Vệ cô nương!....

Vẻ mặt đối phương khiến cho chàng không biết nói gì nữa.

Nữ lang áo trắng Vệ Viên Viên chợt nhìn thấy Cam Đường đứng trước cửa phòng, nàng ngồi nhỏm dậy. Mắt nàng đỏ như lửa, má cũng ửng hồng. Miệng nàng tựa như cười mà không phải cười. Nàng ho sù sụ rồi hỏi:

- Đã đến đây ư?

Thanh âm nàng có vẻ rất quyến rũ khiến người nghe phải bâng khuâng có ý nghĩ bất chính...

Cam Đường hít mạnh một hơi thở rồi nghĩ thầm:

- Không hiểu Bách Độc Công Tử cho nàng uống thứ thuốc gì mà thành loạn tính.

Ta hãy cho nàng uống viên Tích Độc Đan để giải độc rồi sẽ liệu.

Nghĩ vậy rồi chàng cất bước vào phòng rồi tiến gần lại phía giường nằm.

Vệ Viên Viên phát ra một tràng cười đầy vẻ dâm đãng, giơ bàn tay ngọc ra nhảy xổ về phía Cam Đường.

Cam Đường giật mình kinh hãi né người tránh khỏi.

Vệ Viên Viên nhảy xổ vào quãng không, loạng choạng người đi rồi va vào cửa phòng. Nàng xoay mình lại, thở hồng hộc hỏi:

- Oan gia! Người nhẫn tâm... hành hạ ta đến thế ư? Ồ! Lại đây! Đừng đi nữa...

Binh một tiếng. Nàng cài then cửa lại.

Cam Đường chân tay luống cuống, mặt thẹn đỏ bừng. Trái tim cơ hồ muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

Vệ Viên Viên mắt hạnh đưa đẩy, người nàng run lên. Thốt nhiên nàng cởi giải lụa, áo quần trễ cả ra.

Cam Đường quát hỏi:

- Cô làm gì vậy?

Vệ Viên Viên cởi hết quần áo ra rồi. Da thịt nàng mịn màng trắng như ngọc.

Mạch máu Cam Đường căng thẳng, mồ hôi toát ra đầm đìa. Chàng muốn nhảy ra khỏi phòng, nhưng đối phương đứng chận lấy cửa rồi mà cửa lại cài then, chàng không còn cách nào ra được.Trong lúc cấp bách, Cam Đường phóng chưởng đánh vào cửa sổ, muốn cho cánh cửa bật tung để chuồn ra ngoài. Nhưng chưởng kình dù mạnh đến đâu cũng không làm cho cửa sổ nhúc nhích được, vì những cửa ở căn tịnh xá này đều bằng thép đúc.

Cam Đường bồn chồn trong dạ.

Trong khoảng thời gian chớp nhoáng này Vệ Viên Viên đã cởi hết sạch quần áo, mình trần như nhộng. Tất cả cái gì kín đáo đều bộc lộ ra ngoài.

Cam Đường thấy thế, chàng hốt hoảng cơ hồ ngất đi. Mồ hôi trán nhỏ xuống tong tong...

Vệ Viên Viên rên lên một tiếng rồi nhảy xổ lại.

Cam Đường hốt hoảng phải thi triển phép “Truy Phong Hóa Ảnh” vọt về phía sau nàng.

Vệ Viên Viên thở hổn hển xoay người lại rồi bật lên tiếng cười khanh khách.

Nàng nói:

- Oan gia ơi! Ta... không thể chờ ngươi được nữa. Ngươi thiệt là tàn nhẫn.

Mắt nàng lửa dục bốc lên đỏ ngầu. Miệng anh đào hé mở, thở hồng hộc dường như con dã thú nổi cơn đói khát thèm thuồng.

Cam Đường liều mình tiến lại đưa ngón tay ra điểm. Nhưng ngón tay chàng sắp chạm vào da nàng bỗng nhiên rút lại, run bần bật cơ hồ không nhận rõ được huyệt đạo...

Giữa lúc chàng còn đang ngơ ngẩn thì chỉ trong chớp nhoáng tấm thân trắng như tuyết đã quấn lấy người chàng.

Vệ Viên Viên bị hất tung mình vào tường vách rồi bật lại ngã lăn xuống đất.

Cam Đường cảm thấy toàn thân tê dại. Chàng nhắm chặt hai mắt lại không dám nhìn nữa. Chàng đánh đòn vừa rồi là do phản ứng tự nhiên.

Tiếng rên la vẫn vang lên không ngớt, hiển nhiên nàng đã bị thương nặng.

Cam Đường nghiến răng ken két. Chàng căm hận Bách Độc Công Tử đến cực điểm. Vì chàng biết thủ đoạn tàn độc này là chỗ dụng tâm của gã. Gã thấy con ông bạn bị ép gả liền dùng thuốc độc sát hại cả toàn gia Thanh Long Bảo rồi gian dâm con gái đối phương để rửa hận. Hành động dã man này phản bội đạo nghĩa võ lâm, đến quỷ thần cũng căm phẫn. Chàng nghĩ tới Vệ Viên Viên trúng phải chất độc dâm mỵ mà mất hết nhân tính thật là đáng thương, nên chàng cảm thấy đồng tình với nàng.

Cam Đường hối hận mình đã ra tay quá phũ phàng đối với một cô gái thần trí mê man, mất hết nội lực.

Chàng lại mở mắt ra thấy Vệ Viên Viên miệng còn ứa máu, nhưng người nàng đã đứng lên được. Mắt nàng vẫn đỏ ngầu, mũi nàng khụt khịt. Hai tay dường như mất hết sức lực, vẫn giơ lên ôm vào quãng không. Người nàng lảo đảo muốn té.

Cam Đường tuy đứng trước hoàn cảnh này nhưng lòng chàng không bợn chút tà niệm. Đường lối nghĩa hiệp của võ đạo là thế. Hơn nữa chàng đem lòng thương xót cho một cô gái bị Ô nhục khiến chàng rất bình tĩnh.

Chàng tiếng lên hai bước điểm cách không đánh “véo” một tiếng.

Vệ Viên Viên ngã ra liền...

Cam Đường thở phào một cái. Chàng vội lượm áo quần quấn bừa vào người nàng.

Rồi chàng lấy thuốc Tích Độc Đan trong bình ngọc ra nhét vào miệng nàng một viên.

Đoạn chàng giải khai huyệt đạo cho nàng, đánh liều nắm lấy người nàng.

Vệ Viên Viên giương mắt, há miệng toan la lên. Viên Tích Độc Đan liền trôi ngay vào cổ họng.

Cam Đường vội đưa bàn tay ra ấn vào huyệt “mạch căn” nữ lang thúc đẩy chân khí vào để trợ lực cho chất thuốc mau ngấm vào cơ thể.

Vệ Viên Viên cố sức dãy dụa, miệng không ngớt la:

- Oan gia! Tâm can ta... ngươi thật là tàn nhẫn! Ngươi trả lại cho ta... Ta chết đến nơi rồi!

Cam Đường mồ hôi toát ra như tắm, toàn thân chàng run lên bần bật. Trước hoàn cảnh này tưởng chừng sắt đá cũng không cầm lòng được.

Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà, Vệ Viên Viên vẫn giữ nguyên tình trạng cũ, chưa thấy chút gì thay đổi.

Cam Đường cảm thấy tâm thần lạc lõng hoang mang. Chàng cho nàng trúng độc nặng quá, dược lực không đủ sức làm cho nàng tỉnh lại.

Chàng liền nhét thêm ba viên “Tích Độc Đan” nữa vào miệng nàng, rồi thúc đẩy chân khí mạnh hơn.

Sau một khắc, Vệ Viên Viên cựa mạnh một cái. Cam Đường bất ngờ không kịp đề phòng ngã người xuống đất.

Vệ Viên Viên như con hổ đói vồ mồi, ôm chặt lấy Cam Đường, hai người dằn co lăn trên mặt đất.

Cam Đường vừa kinh hãi vừa nóng nảy vô cùng!

Miệng Vệ Viên Viên hãy còn vết máu chưa khô. Nàng áp môi vào cổ Cam Đường.

Mùi u hương của nữ lang đưa vào mũi chàng. Cánh tay ngọc đặt ra sau vai chàng.

Cặp đùi trắng muốt quấn lấy chân chàng. Hai trái đào căng thẳng không ngớt cọ sát vào trước ngực chàng.

Cam Đường cặp mắt đỏ ngầu, chàng phải khó khăn lắm mới đưa được tay ra điểm lẹ vào huyệt đạo đối phương.

Nhưng lạ thay! Huyệt đạo không bị chàng kiềm chế mà sức gò ép của đối phương lại càng khủng khiếp. Công lực Cam Đường ghê gớm mà cũng không hất ra được.

Cam Đường ngoảnh mặt đi mà mùi hương ngào ngạt vẫn còn phảng phất. Ngọn lưỡi của đối phương vẫn không ngớt liếm vào môi chàng.

Một luồng nhiệt khí từ huyệt đan điền bỗng nổi lên. Cam Đường ngấm ngầm la lên:

- Không xong rồi!

Lòng cương quyết đề phòng của chàng cơ hồ tan vỡ và hậu quả thật là đáng sợ!

Hiện giờ chỉ còn một cách là thi triển Thiên Tuyệt chưởng hay Thiên Tuyệt chỉ.

Nhưng nó có đem lại những hậu quả tương đương khủng khiếp. Bất luận là chưởng hay chỉ đã phóng ra là nàng phải đắm ngọc chìm hương.

Cam Đường khi nào dám đang tay hạ thủ sát hại tánh mạng một thiếu nữ khỏa thân? Chàng càng nghĩ càng căm hận Bách Độc Công Tử.

Vệ Viên Viên ôm ghì lấy chàng mỗi lúc một chặt hơn khiến chàng cơ hồ nghẹt thở.

Thuốc “Tích Độc Đan” đã mất hiệu lực. Đó là một điều không bao giờ chàng ngờ tới.

Chàng tự hỏi:

- Hay là Bách Độc Công Tử đã dùng thủ pháp tà môn nào chứ không phải dùng độc?

Đáng tiếc là mình chưa nghiên cứu thiên Kỳ Hoàng để đối phó với những tà công trên chốn giang hồ. Bây giờ ngoại trừ cách hạ sát đối phương, chàng đành vô kế khả thi.

Chương 29: Thanh long bảo cam đường trúng độc

Cam Đường cảm thấy toàn thân nóng như lửa, đầu óc mơ màng, rồi một thứ cảm giác vô hình rung động làm cho chàng choáng váng, tưởng chừng như trời đất quay cuồng, mắt nảy đom đóm.

Tấm thân mềm mại nóng bỏng lúc này đã phát hiện một ma lực ghê gớm. Bầu máu nóng chàng sủi lên sùng sục, huyết mạch căng thẳng cơ hồ làm chàng phát điên.

Trí sáng suốt sắp bị lửa dục đốt cháy làm cho tiêu ma.

Giữa lúc nguy cơ tựa ngàn cân treo đầu sợi tóc thì Vệ Viên Viên tựa hồ quả bóng xì hơi. Nàng buông hai tay ra, người nàng mền nhũn nằm lăn dưới đất.

Thế là hành động điên cuồng của Vệ Viên Viên chấm dứt một cách đột ngột, bất ngờ.

Cam Đường tựa hồ như kẻ sắp chết đuối đột nhiên vào được đến bờ. Chàng đứng phắt dậy lau mồ hôi, đưa mắt nhìn vào người Vệ Viên Viên.

Vừa nhìn thấy chàng đã kinh hồn bạt vía, mình nổi gai ốc. Tai mắt mũi miệng nàng ứa máu tươi. Da mặt tím lại, toàn thân run bần bật. Trông nàng hiện giờ còn ghê gớm hơn là nhìn thấy quỷ sứ.

Cam Đường, một tay võ công quán thế, đành chịu bó tay không biết làm thế nào.

Chàng sực nhớ tới Bách Độc Công Tử lúc bỏ đi còn nói một câu “trong vòng một giờ y chưa chết được đâu...” Chàng tự hỏi:

- Hay là nàng sắp chết đến nơi rồi?

Nghĩ tới đây chàng lại run sợ.

Vệ Viên Viên dãy đành đạch một lúc rồi nằm yên không nhúc nhích nữa.

Cam Đường lông tóc đứng dựng cả lên, vội đưa tay ra sờ huyệt mạch rồi vẻ mặt buồn rầu. Chàng thở dài nói:

- Đau đớn cho con người bạc mệnh! Nàng kết liễu cuộc đời rồi.

Vệ Viên Viên đã tắt thở. Cái chết của nàng thật là thảm tuyệt nhân hoàn.

Cam Đường nghiến răng giậm chân hằn học nói một mình:

- Ta không giết được Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ thì thề chẳng làm người nữa.

Nào bí mật về Tây Môn Tố Vân! Nào bí mật về Bạch Bào quái nhân! Nào bí mật về Khí Trần nữ ni! Nào bí mật về Vệ Võ Hùng thay hình đổi dạng để xuất hiện trên chốn giang hồ!.... Bao nhiêu điều bí mật Cam Đường chưa có cách nào phanh phui ra được.

Thanh Long Bảo vì một ả Trần Ngọc Chi mà bị Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ hạ độc thủ. Toàn bảo bị mất mạng, trừ một mình thiếu bảo chúa Vệ Võ Hùng hành tung bí mật, còn không một ai thoát chết.

Cam Đường nghĩ tới không khỏi thương tâm. Thực ra Thanh Long Bảo đối với chàng không có thù hận gì.

Chàng tưởng lầm Trần Ngọc Chi là Tây Môn Tố Vân nên tìm đến đây để báo thù cho nàng. Không ngờ lại xảy ra chuyện này.

Chàng lẩm bẩm:

- Tây Môn Tố Vân gả cho Vệ Võ Hùng là một sự hiển nhiên mà sao lại biến thành Trần Ngọc Chi? Tây Môn Tố Vân đi đâu? Điều bí mật này nếu không tìm được đích thân Vệ Võ Hùng thì e rằng không còn cách nào khám phá ra được.

Giữa lúc ấy bên ngoài tịnh xá có tiếng động rất nhỏ. Cam Đường kinh hãi hỏi vọng ra:

- Ai?

Bên ngoài có tiếng đáp lại:

- Lão phu là Thạch Thiên Ngang.

Cam Đường rút then mở cửa, lạng người ra ngoài.

Dưới cửa sổ một lão già áo vải đầy vẻ bi thảm hoảng hồn đứng đó. Chàng cất tiếng hỏi:

- Các hạ là cao nhân phương nào?

- Lão phu là Thạch Thiên Ngang, không phải là người võ lâm.

- Ủa! Lão trượng ở đâu đến đây?

- Lão phu ở dãy nhà mé tây trong bảo.

- Sao lão trượng lại không mắc phải tay độc thủ?

- Hỡi ơi! Sống chết đã có số mạng. Chắc là lão phu chưa tới ngày tận số.

- Sao lão trượng lại thoát chết?

- Vì lão phu không biết võ nghệ. Lúc xảy ra tai họa vội chui vào ẩn ở trong hòn non bộ. Không ngờ thế mà thoát nạn.

- Sự việc xảy ra thế nào chắc lão trượng nhìn rõ hết?

- Đúng rồi! Họa phúc vốn không phải tự nhiên mà đến, đều do người ta đón. Vì thế mà có câu “Trời gieo tai vạ còn có thể tránh thoát, chứ người làm nên tội thì còn sống làm sao được”?

Cam Đường động tâm hỏi:

- Tại hạ muốn thỉnh giáo lão trượng mấy câu được chăng?

- Điều gì mà lão trượng biết xin nói thực hết.

- Bảo chúa đây có mấy vị công tử?

- Chỉ một mình Vệ Võ Hùng mà thôi.

- Tại hạ nghe người ta nói Thanh Long Bảo và Ngọc Điệp Bảo đã cùng nhau kết duyên tần tấn?

- Quả có việc ấy.

- Theo chỗ tại hạ biết thì thiếu phu nhân quý bảo lại là tiểu thư Trần Ngọc Chi, con gái Thiên Long bang chúa.

Thạch Thiên Ngang kinh ngạc nhìn Cam Đường một lúc rồi hỏi lại:

- Phải chăng tiểu ca vì ôm mối bất bình mà đến đây?

Cam Đường gượng cười đáp:

- Tại hạ ngẫu nhiên đến đây.

- Lão phu biết xưng hô tiểu ca cách nào đây?

- Bạn hữu giang hồ... kêu tại hạ bằng “khách qua đường”.

- Cái đó không phải là đúng danh hiệu.

- Lão trượng đã không phải người trong võ lâm thì hà tất hỏi kỹ làm chi.

- Phải rồi! Phải rồi! Lão phu chỉ có tính hiếu kỳ mà thôi. Coi tiểu ca tướng mạo bất phàm, hẳn cũng xuất thân từ một danh môn?

- Chả có gì đáng kể đâu.

Thạch Thiên Ngang miệng cười tý toét vẫn tiếp tục hỏi:

- Lão phu thấy tiểu ca chẳng coi độc công của Bách Độc tiểu tử vào đâu, chắc là phải có pháp thuật?

- Pháp thuật ư? Ha ha! Trên thế gian làm gì có pháp thuật? Đó là người giang hồ bịp đời mà thôi.

- Thế thì làm sao tiểu ca lại không sợ?

- Tại hạ trông cậy vào đơn dược mà thôi.

- Ủa! Trong thiên hạ sao có thứ diệu dược đến thế? Bây giờ lão phu mới nghe thấy là lần đầu. Giả tỉ tiểu ca lại sớm một chút thì có thể vãn hồi được kiếp nạn cho tệ bảo.

Hỡi ơi! Thế mới hay thiên số nan đào.

Cam Đường không muốn nói chuyện dài dòng vô vị, liền hỏi ngay:

- Tại hạ muốn biết việc thiếu phu nhân.

Thạch Thiên Ngang chớp mắt vài cái rồi nói:

- Câu chuyện khá dài. Thiếu bảo chúa nghinh hôn Tây Môn Tố Vân, tiểu thư Ngọc Điệp bảo chúa Tây Môn Tung về rồi ngay đêm động phòng hoa chúc, nàng bỏ trốn đi...

Cam Đường giật mình hỏi:

- Bỏ trốn ư?

- Đúng thế! Nàng trốn ngay lúc chưa thành lễ phu thê.

- Tại sao vậy?

- Nghe nói Tây Môn Tố Vân thuở nhỏ đã có nơi đính hôn. Nàng kiên chí “liệt nữ không lấy hai chồng”. Nhưng vì muốn tỏ lòng hiếu thuận với phụ thân, nàng phải bước chân về nhà chồng rồi mới trốn đi.

- Thế rồi sao nữa?

- Hai bên đã là chỗ thông gia, họ cần giữ thể diện cho nhau, nên giữ vụ này tuyệt đối bí mật, không tiết lộ ra ngoài.

- Vậy Tây Môn Tố Vân hiện giờ lạc lõng nơi đâu?

- Cái đó lão phu cũng không rõ.

- Vậy thiếu phu nhân sau này là ai?

- Tây Môn Tố Vân bỏ đi sau một tháng thì thiếu bảo chúa lại cưới tiểu thư Trần Ngọc Chi, con gái Thiên Long bang chúa.

- Tại sao Trần Ngọc Chi cũng bỏ đi?

Thạch Thiên Ngang lắc đầu thở dài nói:

- Oan nghiệt!

- Lão trượng nói thế là nghĩa làm sao?

- Vệ Võ Hùng thiếu bộ sinh dục, không làm gì được, nên lão quỷ Vệ Phi thay thế cho con...

- Sao? Vệ Phi loạn dâm con dâu ư?
- Chính là thế đó!

- Thế thì đời nào Thiên Long Bảo chịu để yên?

- Nhưng trót lỡ rồi đành để cho lỡ luôn.

Cam Đường bây giờ mới tỉnh ngộ vì sao Trần Ngọc Chi bị bách uống thuốc độc để tự tận. Trước khi lâm tử, nàng lớn tiếng thóa mạ con chó già là loài cầm thú, thì ra trong vụ này có chỗ ngoắt ngoéo đó. Lão Vệ Phi chết là đáng kiếp. Còn bọn gia nhân hết thảy đều bị kiếp nạn cũng là tự rước lấy vạ vào mình.

Chàng lại hỏi:

- Hiện giờ gã Vệ Võ Hùng ở đâu?

Thạch Thiên Ngang ngập ngừng:

- Cái đó...

Đột nhiên lão ngửa mặt lên trời, cặp lông mày nhăn tít lại ra chiều đau khổ vô cùng. Miệng lão la luôn mấy tiếng:

- Úi chao! Úi chao!

Cam Đường kinh hãi hỏi:

- Lão trượng làm sao thế?

- Lão phu... đau như bị cắt ruột.

Lão vừa nói vừa lăn lộn dưới đất.

Cam Đường thất kinh, buột miệng hỏi:

- Phải chăng lão trượng cũng bị trúng độc?

Thạch Thiên Ngang ấp úng đáp:

- Cái đó... không hiểu... gã Bách Độc Công Tử kia đã...

Cam Đường ngắt lời:

- Chắc chốn này hãy còn chất độc?

Thạch Thiên Ngang lại la lên:

- Trời ơi! Đau chết lão phu rồi.

Cam Đường nói:

- Lão trượng bất tất phải hoang mang! Trong mình tại hạ có thuốc đây. Lão trượng thử uống xem.

Chàng vừa nói vừa móc trong bọc ra một cái bình ngọc nhỏ.

Thạch Thiên Ngang gượng hỏi lại:

- Đây là thuốc gì vậy?

Cam Đường đáp:

- Tích Độc Đan, một thứ linh đan độc đáo của phái Thiên Tuyệt.

Chàng trót lỡ lời, biết là không ổn, nhưng đã không thu lại được nữa. Chàng hận mình một lúc sơ ý để tiết lộ hành tung.

Thạch Thiên Ngang trợn hai mắt lên hỏi:

- Phải chăng tiểu ca là thiếu giáo chủ Thi Thiên Đường mà gần đây trên chốn giang hồ đồn đại rất nhiều?

Cam Đường trong lòng chấn động, run lên hỏi:

- Lão trượng đã bảo không phải người võ lâm mà sao lại biết việc võ lâm?

Thạch Thiên Ngang không ngớt rên rỉ, đáp bằng một giọng run run:

- Úi chao!.... Lão phu... cũng thuộc dòng dõi võ lâm... nên cũng biết...

Cam Đường mở nắp bình ra móc lấy một viên thuốc cầm trong tay.

Thạch Thiên Ngang lại nói:

- Thiếu chủ!.... Thuốc này uống vào rồi vĩnh viẽn không sợ chất độc nữa phải chăng?...

- Thuốc này chỉ có thể giải độc mà thôi!

- Thế thì thiếu chủ...

Cam Đường không nhẫn nại được nữa, ngắt lời:

- Nếu ngậm thuốc trong miệng thì có thể đề phòng được chất độc.

- Ủa!....

- Lão trượng thử uống một viên coi!

Thạch Thiên Ngang giơ bàn tay run run ra đón viên thuốc.

Đột nhiên lão xoay tay quét ngang một cái.

Cam Đường bị vố bất ngờ! Cả bình Tích Độc Đan lẫn viên thuốc cầm trong tay đều bị rớt xuống rồi lăn vào trong ao nước bên hòn non bộ.

Thạch Thiên Ngang lăn mình nhảy ra xa ngoài hai trượng nhanh như chớp.

Cam Đường căm tức, cặp mắt đỏ ngầu quát hỏi:
- Ngươi là ai?

Thạch Thiên Ngang vuốt mặt một cái để lộ chân tướng, lạnh lùng đáp:

- Ngươi thử coi lại xem.

Cam Đường la lên một tiếng:

- Úi cha!

Chàng ruột gan tan nát vì đối phương chính là Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ đã giả dạng. Mắt lộ sát khí đằng đằng, chàng nhảy xổ lại nhanh như chớp.

Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ đã nếm công lực của Cam Đường, gã không dám chống đối, nhảy lùi ra xa ba trượng.

Cam Đường trợn mắt lên cơ hồ rách cả mí ra, lớn tiếng quát:

- Gã họ Phùng kia! Ta không giết được mi thề chẳng làm người!

Chàng lại băng mình nhảy xổ về phía Bách Độc Công Tử. Nhưng đột nhiên chàng cảm thấy kình lực mất tiêu. Người chàng đang lơ lửng trên không rớt ngay xuống đất. Chàng lẩm bẩm:

- Hỏng bét! Mình trúng độc mất rồi!

Bách Độc Công Tử nổi lên một tràng cười quái gở nói:

- Thằng lỏi kia! Cái danh Bách Độc Công Tử của ta há phải tự nhiên mà được?

Ngươi đã trúng phải chất độc vô hình của bản công tử thì chỉ còn sống được trong khoảnh khắc mà thôi.

Cam Đường thấy đầu nhức mắt hoa, kình lực tiêu tan dần. Một cảm giác tê dại chạy vào trái tim, chàng biết ngay là chất kịch độc sắp công tâm đến nơi. Chàng vội thi triển môn tuyệt học của bản phái phong tỏa tâm mạch để ngăn ngừa chất độc chạy vào trái tim.

Bách Độc Công Tử cất giọng the thé nói:

- Thi Thiên Đường! Ta không muốn giết ngươi, song ngươi lại tự đi tìm cái chết...

Cam Đường lại gầm lên:

- Câm miệng đi!....

Đầu óc choáng váng, người chàng lảo đảo.

Bách Độc Công Tử hỏi móc:

- Thiếu chủ! Thiếu chủ có di ngôn gì nữa không?

Cam Đường chấn động tâm thần hỏi lại:

- Phùng Kỳ, những chuyện ngươi vừa nói có thiệt không?

Phùng Kỳ đáp:

- Không sai đâu! Cái đó chính Tây Tịch Tiên Sinh Thạch Thiên Ngang đã dò thám ra. Nếu thiếu chủ không tin thì cứ kiếm lão mà hỏi. Hiện lão còn nằm dưới hầm non bộ kia. Nhưng... ha ha!.... Âm dương cách trở, thiếu chủ chờ khi chết đi rồi sẽ đối chất với lão.

Cam Đường quắc mắt lên nói:

- Ta hận mình không thể giết mi được!

Phùng Kỳ nổi lên tràng cười rộ nói:

- Ha ha! Thi Thiên Đường! Có ai dám ngông cuồng mở miệng nói là giết được Bách Độc Công Tử bao giờ đâu.

- Hừ!....

- Ủa! Bản công tử suýt nữa quên một điều. Võ học phái Thiên Tuyệt biến ảo phi thường! Người chết rồi còn sống lại được trừ phi bị chặt chân tay mới chết. Có đúng thế không?

Cam Đường trong lòng hồi hộp. Chàng nghe gã nói đến chuyện chặt chân tay lại nhớ tới nghĩa phụ là Thi Lỗi và nghĩa huynh là Thi Thiên Tán bị thảm tử dưới chân núi Thái Hàng. Chàng tự hỏi:

- Môn “Sinh Cơ Bất Diệt” của phái Thiên Tuyệt là một điều cực kỳ bí mật mà sao gã này lại biết? Phải chăng hai cha con chưởng môn đời trước phái Thiên Tuyệt cùng gã Bách Độc Công Tử này có mối liên quan? Hỡi ơi! Bây giờ tính mạng mình còn chưa giữ được thì nói chi đến chuyện truy tầm hung thủ?

Bách Độc Công Tử lại nói:

- Lẽ ra thì lúc này ngươi đã bị thuốc độc phát tác làm cho ngã lăn ra rồi, thế mà ngươi còn đứng vững được. Quả nhiên võ học của phái Thiên Tuyệt danh bất hư truyền.

Bản công tử phải động thủ mới được.

Cam Đường chợt nhớ tới hương chủ Bàn Cửu Nương, thuộc hạ phái Thiên Tuyệt, lúc còn ở nhà Ma Mẫu đã đưa cho mình một viên đạn đen. Mụ còn dặn gặp lúc nguy cấp thì tung hòn đạn lên không. Mình chưa dùng tới, mà bây giờ gặp lúc cấp bách hãy dùng thử xem.

Cam Đường nghĩ vậy liền thò tay vào bọc lấy viên đạn đem ra cặp trong hai ngón tay búng lên không.

Binh! Một luồng hồng quang vọt lên.

Bách Độc Công Tử biến sắc nói:

- Tiểu tử! Bây giờ ngươi mới phóng tin cầu viện thì đã chậm mất rồi!

Cam Đường nghe gã nói lại càng khiếp sợ. Chính chàng cũng nghĩ rằng tín hiệu này mình có phóng ra cũng bằng vô dụng. Một là quanh đây chưa chắc đã có một tên đệ tử bản môn nào. Hai là thời gian cũng không kịp nữa. Dù có người đến cũng chỉ thu được xác mình về mà thôi. Ba là người bản môn có đên đây chưa chắc đã địch nổi Bách Độc Công Tử.

Bách Độc Công Tử tiến gần lại...

Cam Đường nghiến răng cố giữ cho người khỏi ngã lăn ra. Chàng đề tựu tàn lực vào hai bàn tay. Dù sao chàng cũng không thể bó tay chờ chết.

Đầu váng mắt hoa, chàng nhìn đối phương đã biến ảo thành hai người.

Phùng Kỳ đã tới gần chỉ còn cách một với tay.

Cam Đường nghiến răng đánh ra một chưởng.

Thân thủ của chàng tuy đã bị thuốc độc làm cho sắp chết đến nơi nhưng đòn đánh liều mạng vẫn còn mãnh liệt vô cùng, khiến cho người ta phải kinh hãi. Nhất là Bách Độc Công Tử lại không ngờ chàng còn có sức để phản kích.

Sầm! Tiếp theo là một tiếng rên.

Bách Độc Công Tử bị hất mạnh phải lùi lại liền mấy bước.

Dù sao thì đó cũng chỉ là cây cung cứng giương đến độ chót. Cam Đường tuy đánh trúng đối phương một chiêu nhưng vẫn không thể làm cho gã chết được. Thương thế cũng không lấy gì làm nặng lắm.

Cam Đường loạng choạng ngồi phệt xuống đất. Nhưng chàng tự cường, lẩm bẩm:

- Ta không thể ngã ra được.

Ý niệm này đã phát sinh một lực lượng vô hình làm chàng lại đứng ngay lên được.

Bách Độc Công Tử bật lên tiếng cười hung ác nói:

- Thi Thiên Đường! Bản công tử phái xé xác ngươi ra rồi sẽ làm cho biến thành nước.

Thanh âm gã khiến người nghe phải lạnh xương sống.

Cam Đường nhờ có chí khí cường ngạo nhưng cũng chỉ chống chọi được một chút.

Người chàng lại lảo đảo muốn té. Chàng biết là cơ sự hỏng rồi, chỉ còn nhắm mắt chờ chết vì không còn chút lực lượng nào để phản kháng được nữa. Bóng tử thần ám ảnh tựa hồ đã chụp lên người chàng.

Hình ảnh Bách Độc Công Tử chàng chỉ còn trống thấy lờ mờ đang từ từ bước lại gần!

Bất thình lình một tiếng quát ghê rợn vọng lại:

- Dừng tay!

Một bóng người như ma quỷ xuất hiện.

Bách Độc Công Tử từ từ xoay đầu nhìn lại thì thấy một chàng thư sinh áo xanh tuấn mỹ tuyệt luân, đứng cách xa gã chừng một trượng. Mắt chàng sáng như sao, nhưng hàn khí khiến cho người ta phải ghê sợ.

Cam Đường thần trí hồi tỉnh, chàng nhìn lại thì người mới đến chính là Lâm Vân, người bạn coi nghĩa nặng tày non. Nhưng tinh thần chàng chỉ hồi tỉnh lại một chút rồi lại tiêu tan, chàng ngã lăn ra.

Bách Độc Công Tử nhìn Lâm Vân bằng con mắt hiểm độc nói:

- Ngươi hãy báo danh đi!

Lâm Vân lạnh lùng đáp:

- Mi không đáng hỏi tên ta.

Phùng Kỳ cười gằn nói:

- Giỏi lắm! Lại một tên nữa không sợ chết. Phải chăng ngươi cũng là môn hạ phái Thiên Tuyệt?

Lâm Vân vẫn một giọng hững hờ hỏi:

- Mi hỏi làm chi?

- Vậy ta phải trừ khử ngươi.

Bách Độc Công Tử vừa nói vừa giơ tay lên. Một luồng màu đen tỏa ra bao phủ cả người Lâm Vân.

Tấm áo nho sinh của Lâm Vân bay phất phới. Y lạng người tránh sang một bên rồi cũng vung tay phóng ra một luồng bạch vụ.

Hai luồng mây mù đụng vào nhau rồi đồng thời tiêu tan đi không còn hình ảnh gì nữa.

Chương 30: Cứu bạn vàng lâm vân xuất hiện

Bách Độc Công Tử sắc mặt biến đổi, run lên hỏi:

- Đây là “Vụ Hương Tiêu Diểu”! Ông bạn là người phái Kỳ Môn ư?

Lâm Vân đáp bằng một giọng nhã nhặn hơn:

- Phải rồi! Phải chăng các hạ là thiếu môn chủ Bách Độc Môn tên gọi Phùng Kỳ?

Phùng Kỳ gật đầu đáp:

- Chính thị! Xin cho biết tôn danh.

- Tại hạ là Lâm Vân.

- Qúy môn cùng tệ môn trước nay như nước sông và nước giếng không bao giờ xâm phạm nhau...

Lâm Vân ngắt lời:

- Vậy xin các hạ tùy tiện...

Phùng Kỳ hỏi:

- Tôn giá đừng nhúng tay vào vụ này được không?

- Về điểm này tại hạ khó có thể tuân mệnh được.

Bách Độc Công Tử cười nửa miệng nói:

- Tại hạ không muốn làm thương tổn hòa khí giữa hai môn phái.

- Tại hạ lại không để ý về điểm này.

Cam Đường đã đến lúc chất độc phát tác mãnh liệt. Chàng lăn lộn rên la. Giả tỉ trước khi vào bảo chàng không ngậm hai viên Tích Độc Đan, chất thuốc không còn ở trong người giải độc được một phần và không có kỳ công của bản môn để bảo vệ tâm mạch thì e rằng chàng đã mất mạng rồi.

Lân Vân thấy tình trạng nguy kịch này, vội băng mình rất mau lại bên Cam Đường. Y lấy ra ba viên thuốc trắng nhét vào miệng chàng.

Bách Độc Công Tử cười sằng sặc nói:

- Tại hạ nói cho tôn giá hay là gã trúng phải chất độc vô hình rồi. Thuốc giải của quý môn tuy linh nghiệm nhưng e rằng không giải được đâu.

Lâm Vân quay phắt lại, mặt đầy sát khí khủng khiếp, quắc mắt lên nhìn Bách Độc Công Tử hỏi:

- Chất độc vô hình ư?

- Đúng thế!

- Lấy thuốc giải ra đây!

- Đâu có thể dễ dàng thế được?

Lâm Vân hằn học nói:

- Nếu thế thì ngươi đừng hòng sống sót dời khỏi nơi đây.

Phùng Kỳ cười gằn hỏi:

- Ông bạn cũng muốn nếm thử chất độc vô hình chăng?

- Còn trò gì ngươi cứ giở ra đi!

- Tại hạ vẫn không muốn cho hai môn phái có chuyện xích mích. Xin cáo từ đây!

Gã băng mình nhanh như điện chớp, vượt qua nóc nhà mà đi.

Lâm Vân quát lên một tiếng, tung mình rượt theo. Nhưng y chậm mất một chút, Bách Độc Công Tử đã chạy xa rồi. Khinh công hai người ngang nhau, Lâm Vân biết rằng khó đuổi kịp gã đành quay trở lại...

Trong thời gian chớp nhoáng đó, Cam Đường đã ngồi dậy được và nỗi đau khổ dường như giảm đi rất nhiều.

Lâm Vân ra chiều tha thiết hỏi:

- Hiền đệ! Hiền đệ thấy thế nào?

Cam Đường đáp:

- Khá nhiều rồi! Sao Lâm huynh biết mà đến cứu tiểu đệ?

- Tiểu huynh ngẫu nhiên qua đây, thấy tín hiệu ánh hồng quang. Vì hiếu kỳ mà chạy vào coi. Không ngờ...

Cam Đường ngắt lời:

- Thế là tiểu đệ lại thiếu Lâm huynh một món nợ.

- Sao hiền đệ lại nói vậy? Anh em ta há phải người dưng.

Cam Đường đau khổ trong tâm mà không nói ra được. Cả nhà Ma Mẫu là kẻ thù của chàng. Bây giờ chàng lại chịu ơn Lâm Vân một lần nữa. Món nợ ân tình này biết thanh toán cách nào?

Cam Đường nhớ đến mối thù tàn sát cả nhà thì đau đớn tâm can. Biết ngày nào mới ân trả oán đền để an ủi vong hồn toàn gia bị chết oan? Chàng lại nghĩ tới mẫu thân không hiểu sống hay chết? Hiện ở phương nào?

Cam Đường bới tìm trong ký ức mà không ra được hình ảnh mẫu thân chàng.

Ngày còn nhỏ, thỉnh thoảng chàng lại hỏi phụ thân về chuyện mẫu thân thì người chỉ trả lời hàm hồ. Nếu mẫu thân chết rồi, dĩ nhiên phải có phần mồ. Nhưng sao những ngày tiết thanh minh, Hàn Thực, vẫn không thấy phụ thân đi thăm mả tế mộ? Nếu người chưa chết thì sao lại có kế mẫu?

Kế mẫu Lục Tú trinh sao lại thoát chết về ở cùng gian phu Ngọc Điệp Bảo?

Cam Đường nghĩ một điều rồi liên tưởng ra đến trăm ngàn điều, ruột rối như mớ bòng bong.

Lâm Vân nhăn tít cặp lông mày, máy môi dường như muốn nói lại thôi, y không ngớt vặn vẹo hai bàn tay.

Cam Đường kinh ngạc hỏi:

- Lâm huynh có điều chi băn khoăn?

Lâm Vân nét mặt buồn rười rượi đáp:

- Hiền đệ Ơi! Hiền đệ trúng phải chất độc vô hình. Vừa rồi tiểu huynh cho uống viên thuốc đó chỉ ngăn cản được một lúc, nhiều lắm là một giờ. Còn phải tìm cách khác mới được.

Cam Đường quyết ý không muốn tiếp thụ ân huệ của Lâm Vân nữa, chàng cười lạt đáp:

- Đa tạ Lâm huynh có dạ quan hoài. Tiểu đệ tự có cách xử.

Lâm Vân ngập ngừng hỏi:

- Thuật “Kỳ Hoàng” của quý môn bao trùm thiên hạ. Phải chăng?...

Cam Đường ngắt lời:

- Tiểu đệ có mang theo “Tích Độc Đan” nhưng bị Bách Độc Công Tử hất xuống ao cả rồi.

- Cái đó... hiền đệ có thể tìm đệ tử quý môn nghĩ cách lấy giùm được chăng?

- Tiểu đệ chắc là được.

- Hiền đệ! Mạng người là trọng không phải chuyện chơi. Sau một giờ...

Cam Đường ngắt lời:

- Tiểu đệ tự tìm được phương pháp!

- Thế thì chúng ta hãy dời khỏi nơi đây rồi sẽ tính.

Cam Đường gạt đi:

- Lâm huynh có việc xin cứ tùy tiện cho.

Lâm Vân ngạc nhiên hỏi:

- Hiền đệ nói vậy là nghĩa làm sao?

Cam Đường gượng cười đáp:

- Tiểu đệ không dám phiền Lâm huynh nhiều quá!

Lâm Vân thoáng lộ vẻ oán trách, gã trầm giọng nói:

- Hiền đệ Ơi! Bữa nay chúng ta là bạn, bất tất phải nghĩ ngày mai sẽ thành thù nghịch. Tiểu huynh không thể bỏ hiền đệ thế này mà không trông nom rồi.

Câu nói đó chẳng khác chi một mũi nhọn đâm vào trái tim Cam Đường. Nhưng chàng không muốn tăng gia những điều khó khăn cho việc báo thù. Đồng thời bản tính cao ngạo đã khiến chàng không vì thế mà thay đổi ý định. Chàng liền kiên quyết đáp:

- Lâm huynh! Mối tình tri ngộ giữa đôi ta, kiếp này tiểu đệ không biết có ngày báo đáp. Nhưng những việc đã qua chắc Lâm huynh đã biết rõ rồi. Sự giao thiệp giữa chúng ta xin chấm dứt từ đây...

Lâm Vân sắc mặt lợt lạt, lùi lại mấy bước run lên hỏi:

- Hiền đệ muốn tuyệt giao ư?

Cam Đường đau khổ đáp:

- Xin Lâm huynh lượng thứ cho, tiểu đệ thiệt ở vào tình trạng bất đắc dĩ.

Sắc mặt Lâm Vân biến đổi mấy lần. Cặp mắt y càng tỏ ra đau khổ vô cùng! Hồi lâu y cố nén cơn đau lòng, run giọng hỏi:

- Mối thù oán về đời trước thì để cho đời trước tự giải quyết với nhau mới phải chứ?

Cam Đường đáp:

- Xin thứ cho tiểu đệ không thể nghĩ thế được.

Lâm Vân nói:

- Theo chỗ tiểu huynh biết thì mọi việc đều chưa rõ rệt, mà không dính líu gì đến sự tình trước mắt của chúng ta.

- Tiểu đệ xin nói thẳng, sự thực không thể nào lật ngược được nữa.

- Có đúng thế không?- Đúng là như vậy.

Lâm Vân thẫn thờ hỏi:

- Thế thì chúng ta phải tuyệt giao hay sao?

- Bắt buộc là phải như vậy. Tiểu đệ xin thề rằng sẽ đền đáp mối giao tình này cho xứng đáng.

Lâm Vân sa sầm nét mặt hỏi:

- Nếu bây giờ ta giết hiền đệ đi thì sao?

Cam Đường run lên rồi buồn rầu đáp:

- Tiểu đệ quyết không nửa lời oán hận.

- Đã có ngày nay thì còn xảy ra việc kết bạn làm chi?

Không hiểu Lâm Vân nói câu này là để tự trách hay để oán hận Cam Đường?

Cam Đường lặng lẽ không nói gì. Chàng biết nói sao bây giờ? Mối tình tha thiết của Lâm Vân không khỏi làm cho chàng cảm động, nhưng mối đại thù dĩ nhiên là phải trả.

Hai người bị hãm vào tình trạng đau lòng và cả hai đều im lặng...

Hồi lâu, Lâm Vân đột nhiên đứng dậy cắm đầu đi thẳng. Lúc y quay mặt đi, Cam Đường trông rõ ngấn lệ trên má. Thân hình Lâm Vân xa dần rồi mất hút.

Trong thâm tâm Cam Đường cũng đau buồn khôn tả. Chàng chẳng phải là kẻ bạc tình nhưng sự thực phũ phàng đã bắt buộc chàng phải làm như vậy. Hỡi ôi! Thực là tàn khốc!

Cam Đường uể oải đứng lên. Chân tay rời rạc, chàng cảm thấy tựa hồ như mình đang ở giữa đám mây mù. Sau một hồi bâng khuâng, tâm thần chàng quay về thực trạng. Việc trước mắt là phải làm thế nào kiếm được một tên đệ tử bản môn để đi kiếm Tích Độc Đan giải độc cho mình. Mãi sau một giờ mà chưa giải độc thì hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng. Còn đối với việc chôn táng cho những người bị chết ở Thanh Long Bảo này thì chàng chỉ có tâm nhưng không còn có sức để mà làm nổi.

Cái chết thê thảm của Vệ Viên Viên đã in sâu vào óc chàng, nên chàng căm hận Bách Độc Công Tử thấu xương.

Cam Đường thất thểu cất bước đi ra ngoài.

Chàng vừa bước vào đại viện bên ngoài thì đã nghe có tiếng chân bước lạo xạo và tiếng người nói xôn xao. Chàng ngoảnh đầu trông ra thì thấy hơn mười bóng người đang tiến lại. Đi đầu là một lão già mặc áo cẩm bào. Lão chính là Tây Môn Tung, bảo chúa Ngọc Điệp Bảo.

Kẻ thù chạm trán. Mắt đỏ sọng lên. Mối thù mấy lần lão toan hạ sát chàng cùng cái hận gian dâm kế mẫu làm cho máu chàng sôi lên sùng sục.

Mối phẫn hận kích thích chất độc trong mình. Chàng cảm thấy đầu nhức tai ù, mắt nảy đom đóm. Người chàng lảo đảo cơ hồ ngã lăn ra. Chàng phải gắng gượng mới đứng vững.

Ngọc Điệp bảo chúa xuất hiện lúc này và ở nơi đây thiệt là ngoài ý nghĩ của Cam Đường.

Chàng tự hỏi:

- Trước tình trạng này, ta có thể lộ chân tướng để báo thù được chăng? Không thể được.

Ngọc Điệp Bảo Chúa Tây Môn Tung tiến gần đến Cam Đường lớn tiếng hỏi:

- Ngươi là ai?

Cam Đường vẫn chưa kéo khăn bịt mặt ra, dĩ nhiên Tây Môn Tung không nhận ra chàng.

Mười mấy tên cao thủ tùy tùng lão lập tức chia phương vị vòng thành thế bao vây Cam Đường.

Cam Đường đảo cặp mắt lạnh lùng nhìn đối phương cố gắng nói:

- Khách qua đường...

Tây Môn Tung mắt đầy sát khí, lại quát hỏi:

- Khách qua đường là cái gì?

Cam Đường cũng xẵng giọng:

- Khách qua đường là khách qua đường.

- À thằng nhãi này hỗn thiệt! Trước mặt bản bảo chúa không ai không xưng tên mà được.

Cam Đường nhắc lại:

- Ta là khách qua đường.

- Hừ! Mi có phải là môn hạ Bách Độc Môn không?

- Không phải!

- Mi ở đây làm chi?

Cam Đường lại buông thõng:

- Đi qua đây.

Tây Môn Tung trừng mắt quát hỏi:

- Mi không chịu nói thực ư?

- Nói thực là thế đó.

Cam Đường đứng đối diện với kẻ thù. Lòng chàng oán hận vô cùng, nhưng không làm gì được.

Tây Môn Tung cũng cực kỳ tức giận. Toàn thân lão run lên bần bật không ngớt.

Lão hỏi:

- Thanh Long Bảo cùng Bách Độc Môn thù oán gì nhau mà đến nỗi dùng độc sát hại toàn bảo?

Cam Đường đầu váng mắt hoa, mỗi lúc một tệ hại hơn, người lảo đảo mấy cái, chàng gắng gượng dịu giọng đáp:

- Các hạ đi kiếm Bách Độc Môn mà hỏi. Tại hạ không thể trình bày được.

- Ngươi không nói ư?- Tại hạ nói gì bây giờ?

- Lão phu hãy giết mi trước rồi hãy tìm Bách Độc Môn thanh toán.

Binh! Lão phóng chưởng đánh ra.

Cam Đường không còn một chút hơi sức nào để phản kháng. Tuy chàng đã luyện được môn kỳ công “Công Lực Tái Sinh” nhưng bị chất độc phong tỏa, nên công lực không phát huy được.

Sầm! Tiếp theo là một tiếng rú thê thảm. Cam Đường bị hất đi ra ngoài ba trượng, nằm phục dưới đất không dậy được.

Tây Môn Tung lại lạng đến bên người chàng quát hỏi:

- Ngươi có nói không?

Cam Đường đã lâm vào trạng thái lu mờ làm gì còn khí lực trả lời.

Tây Môn Tung nghiến răng thét bọn tùy tùng:

- Các ngươi đâm chết gã đi!

Một tiếng dạ ran, mười mấy người rút trường kiếm ra khỏi vỏ, vung lên những tiếng lách cách.

Đột nhiên trong bọn môn nhân một lão già râu ngắn cản lại:

- Thưa bảo chúa! Hãy khoan!

Tây Môn Tung hỏi:

- Tại sao vậy?

Lão râu ngắn đáp:

- Trong vụ này dường như có điều khuất khúc cần để y sống đặng điều tra. Vả Bách Độc Môn, Kỳ Môn, và Thiên Tuyệt Môn ba phái bí mật trên chốn giang hồ. Nếu giết gã thì tìm đâu cho ra tổng đàn của Bách Độc Môn.

- Phải đấy! Ngươi coi lấy gã để bản tòa ra phía sau điều tra.

Lão nói xong rảo bước tiến vào nội viện. Bọn môn hạ cũng đi theo chỉ để một mình lão râu ngắn ở lại coi Cam Đường.

Lão râu ngắn chờ cho bọn Tây Môn Tung đi hết rồi mới cúi xuống khẽ hỏi Cam Đường:

- Thiếu chủ! Vụ này là thế nào đây?

Cam Đường nghe tiếng giật mình. Thần trí chàng hồi tỉnh và kinh hãi vô cùng. Vì chàng đã thay đổi dung mạo mà còn bị người này nhận ra. Chàng ngơ ngác chưa kịp trả lời thì lão râu ngắn lại nói:

- Thiếu chủ! Đệ tử là Huỳnh Vạn Thông dưới trướng viện Thiên Oai, ẩn mình trong Ngọc Điệp Bảo.

- Ủa! Ngươi...

Huỳnh Vạn Thông lại giục:

- Xin thiếu chủ cho biết ngay tình trạng vụ này.

- Bách Độc Công Tử Phùng Kỳ vì người bạn gái mà phóng độc sát hại toàn bảo.

- Thiếu chủ dường như bị thương phải không?

- Ta trúng phải chất độc vô hình.

Huỳnh Vạn Thông ngập ngừng:

- Chất độc vô hình ư?... Đệ tử lại không mang theo thuốc giải...

- Bên mình ta có mang Tích Độc Đan, nhưng mất hết cả rồi. Bây giờ...

Huỳnh Vạn Thông ngắt lời:

- Đệ tử cõng thiếu chủ dời khỏi nơi đây đến chỗ Giải Dược điện chúa là xong.

Cam Đường kinh hãi hỏi:

- Ngươi bị tiết lộ thân thế thì sao?

- Bây giờ không thể nghĩ nhiều được nữa.

Giữa lúc ấy một bóng người vọt tới.

Huỳnh Vạn Thông giật mình quay lại quát hỏi:

- Ai?

Người mới đến không trả lời, vung chưởng đánh vào Huỳnh Vạn Thông nhanh như chớp, chưởng lực mãnh liệt phi thường.

Huỳnh Vạn Thông chưa kịp trả đòn đã bị hất lùi lại.

Người mới đến cắp Cam Đường lên chạy đi nhanh như tên bắn.

Huỳnh Vạn Thông lớn tiếng quát:

- Ngươi chạy đi đâu?

Tây Môn Tung cùng bọn tùy tùng nghe tiếng chạy ra thì cả người mới đến lẫn Cam Đường đều đã mất biến.

Huỳnh Vạn Thông thở hồng hộc nói:

- Thuộc hạ thiệt là tội đáng muôn thác. Bị địch thủ cướp mất người rồi.

Tây Môn Tung nhảy lên nóc nhà đuổi theo một lúc nhưng không thấy gì lại quay về quát hỏi Huỳnh Vạn Thông:

- Hình dạng người mới đến đây thế nào?

- Hắn là một thư sinh áo xanh hãy còn nhỏ tuổi mà công lực cao thâm vô cùng!

- Ngươi có nhận ra lai lịch đối phương không?

Huỳnh Vạn Thông ngập ngừng đáp:

- Cái đó... xin bảo chúa tha thứ cho thuộc hạ, nhãn lực thuộc hạ còn kém cỏi nên không nhận ra được lai lịch hắn.

Tây Môn Tung lớn tiếng:

- Trương đầu mục đâu!

Một gã hán tử đầu hươu mắt chuột khom lưng đáp:

- Có thuộc hạ đây!

- Ngươi lập tức truyền tin bằng Phi Vũ lệnh là phải theo dõi hành tung một gã thư sinh áo xanh và một tên bị thương.

- Thuộc hạ xin tuân lệnh.

Nhắc lại Cam Đường bị người cắp đem đi chạy nhanh như chớp rồi chàng ngất đi lúc nào không biết.

Lúc Cam Đường tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trên giường. Ngọn đèn như hạt đậu chiếu ra những ánh sáng cô tịch. Chàng thư sinh áo xanh này chính là người dứt áo ra đi tên gọi Lâm Vân. Không ngờ y còn trở lại cứu mạng cho Cam Đường.

Cam Đường lắp bắp:

- Lâm huynh! Lâm huynh!....

- Hiền đệ tỉnh rồi ư?

- Sao Lâm huynh lại hết lòng với tiểu đệ đến thế?...

- Tiểu huynh không thể nào dằn lòng được.

Cam Đường hỏi sang chuyện khác:

- Đây là đâu?

- Trong một lữ điếm thành Lạc Dương.

- Ủa!

- Tiểu huynh đã tìm cho hiền đệ một viên linh đan để duy trì mạng sống thêm được tám ngày.

- Hỡi ơi!

- Can chi mà hiền đệ phải than thở?

Cam Đường ngập ngừng:

- Tiểu đệ... hỡi ôi!....

Lâm Vân ngắt lời:

- Bậc đại trượng phu làm là làm, không làm là không. Hiện giờ tiểu huynh vì hiền đệ mà hết sức, đó là tình bạn. Ngày mai hiền đệ giết tiểu huynh, đấy là thù. Tình là tình, mà thù là thù. Sao hiền đệ lại bắt chước thói nữ nhi?

Lời nói của Lâm Vân rất hợp lý mà thực ra khó thi hành. Vì đã là con người tất có linh tính, có lý trí. Nhất là người võ lâm lại coi hai chữ ân cừu rất trọng. Đâu có phải chỉ nói thế là giải quyết được ngay?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau