HUYẾT THIẾP VONG HỒN KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyết thiếp vong hồn ký - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Cam đường chết đi sống lại

Cam Đường căng mắt lên muốn rách cả mi ra. Hai tay chàng vung rất mau.

Chỉ phong phát ra vèo vèo nghe chói tai nhắm phóng tới Tây Môn Tung cùng thiếu phụ xinh đẹp, nhưng chậm mất rồi.

Tây Môn Tung đã mất hút vào phía sau bình phong. Luồng chỉ phong xuyên qua phiến đá nước Đại Lý dùng làm bình phong thủng ra mấy lỗ. Thiếu phụ cũng vừa băng mình đi tránh khỏi.

Những cây sắt to bằng cánh tay trẻ con vây bọc lấy Cam Đường. Dù là tay cao thủ đến đâu muốn phá giậu sắt này để thoát ra thiệt không phải là chuyện dễ.

Thiếu phụ xinh đẹp bật tay một cái, một mùi hương khác lạ theo làn khói dày đặc từ trên nóc nhà tuôn ra. Chỉ trong nháy mắt làn khói đã lan tràn khắp gian nhà khách.

Cam Đường bất giác la hoảng:

- Khói độc!

Cánh cửa sảnh đường đóng lại. Trong nhà tối đen như mực.

Cam Đường vội móc một viên “Tích Độc Đan” bỏ vào miệng ngậm. Chàng lại vận chân khí bít những đường hô hấp lại.

Cam Đường bước tới bên giậu sắt hai tay nắm hai cây cột hết sức đẩy mạnh mà không nhúc nhích được chút nào. Chàng sờ lần biết rằng những cây sắt lớn chỉ cách nhau chừng một thước lại có những cái sà sắt nằm ngang kết lại như một cái cũi khổng lồ kiên cố dị thường. Dù ai có công lực thông huyền cũng đừng hòng bẻ cong hay đẩy ra được, chàng đành trở vào giữa nhà ngồi thừ xuống đất. Lòng căm hận lên tới cực độ mà không biết làm thế nào.

Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà, cửa nhà sảnh đường lại mở ra. Làn khói độc cũng dần dần tiêu tan.

Cam Đường mở mắt ra nhìn thì cái lồng sắt khổng lồ vẫn vây bọc lấy chàng như cũ.

Cam Đường làm ra vẻ bị hôn mê ngửa người tựa lưng vào ghế để chờ cơ hội thoát thân.

Thanh âm thiếu phụ bỗng vang lên:

- Hừ! Gã này quả là đi tìm cái chết!

Tiếp theo là tiếng Tây Môn Tung cất lên hỏi:

- Bây giờ ta nên xử trí với gã ra sao?

C - Giết gã đi!

- Nếu bọn Thiên Tuyệt kéo đến hỏi tội thì sao?

- Việc gì mà sợ? Thám tử về báo rằng thằng lỏi này ra khỏi lữ điếm để đến dự cuộc hội họp nào đó. Gã không nói với bọn thủ hạ là đến bản bảo thì bọn Thiên Tuyệt lấy bằng cớ nào để đến đây đòi người được?

- Giết gã bằng cách nào?

- Phá hủy thi thể đừng để chút dấu vết gì.

Cam Đường nghe thiếu phụ nói vậy thì ruột gan tan nát.

Tây Môn Tung lại nói:

- Hay là hãy giam gã lại chờ cho...

Thiếu phụ ngắt lời:

- Bất tất phải thế. Đêm dài sinh ra lắm chuyện.

Cam Đường trong lòng nghi hoặc. Chàng lấy làm tiếc rằng Tây Môn Tung mới nói nửa câu, không hiểu lão nói chờ ai? Lão đường đường là một bảo chúa mà chẳng những nhất nhất phải tuân theo mệnh lệnh của người đàn bà, mà dường như trong bóng tối còn có người khác giật dây nữa. Thiệt là khó hiểu!

Thiếu phụ lên tiếng gọi:

- Nội vụ quản sự đâu!

Bên ngoài sảnh đường một thanh âm khàn khàn đáp lại:

- Có ty chức đây.

Tiếp theo là tiếng bước chân đi quanh cũi sắt. Chàng chắc đó là nội vụ quản sự đang đi vào.

Thiếu phụ lại lên tiếng:

- Bắt gã này đem ra.

- Xin tuân lệnh.

Thiếu phụ lại dặn:

- Phải cẩn thận mới được. Nghe nói bọn Thiên Tuyệt có nhiều tà pháp lắm đấy.

- Ty chức đã biết rồi.

Hai tiếng cách vang lên, mặt trong cũi sắt nâng cao lên hai thước.

Cam Đường hé mắt nhìn trộm thì thấy một lão già áo xanh bò sát người xuống đất theo chỗ hở chuồn vào.

Choang một tiếng! Giậu sắt lại hạ xuống tới mặt đất.

Cam Đường bất giác rủa ngầm một câu:

- Thiệt là quân gian trá!

Lão già áo xanh giơ tay lên thủ thế thận trọng tiến lại gần Cam Đường. Lão không thấy động tĩnh gì thì nhanh như chớp, một tay chụp xuống cườm tay chàng còn một tay bóp cổ chàng.

Ta đã biết võ công phái Thiên Tuyệt khác hẳn võ học thông thường. Cam Đường không để tâm gì đến chuyện huyệt đạo bị phong tỏa. Chàng vẫn nhắm mắt và bít chặt đường hô hấp để mặc cho lão già muốn làm gì thì làm. Chàng chỉ cầu sao ra khỏi được cái cũi sắt này là không sợ gì nữa.

Hai tiếng “sầm sầm” vang dội. Giậu sắt từ từ đưa lên.

Thiếu phụ lại ra lệnh:

- Đưa gã đến Hình phòng.

Cam Đường bị người nắm chặt đem đi. Chàng ngấm ngầm phát giác ra sau khi chuyển mấy khúc quanh thì một mùi máu tanh sặc sụa xông vào mũi. Chàng chắc đã đến Hình phòng.

Quả nhiên tiếng bước chân dừng lại. Những tiếng xê dịch bàn ghế lùi vào phía sau cũng yên rồi. Thiếu phụ lại lên tiếng:

- Khâu đường chúa đích thân ở lại để gia hình. Còn bao nhiêu đệ tử của Hình phòng phải lui ra hết.

Mấy gã đại hán mặc áo đỏ lui ra ngoài phòng. Cửa phòng đóng lại sầm một tiếng.

Cam Đường không sao hiểu được vì lẽ gì mà người ra lệnh hoàn toàn lại là thiếu phụ, còn Tây Môn Tung tựa hồ chỉ là một cái bồ nhìn.

Thiếu phụ đột nhiên chuyển sang thanh âm cực kỳ lạnh lẽo nói:

- Sư huynh! Thiệt là nguy hiểm!

Tây Môn Tung hỏi lại:

- Điều chi nguy hiểm?

- Suýt nữa bị thằng lỏi này lừa gạt.

- Lừa gạt cái gì?

- Lúc đầu tiểu muội hoài nghi sao lại có người giống gã đến thế! Gã đến đòi người bạn tới đây ngày trước, ngờ đâu té ra lại là chính gã. Bây giờ mới biết Ngũ Thiên Tài ngày nọ làm không xong việc.

- Theo lời sư muội thì thằng lỏi đó chưa chết sao?

- Hiện gã ở trước mặt chúng ta đây.

- Gã này rõ ràng là thiếu chủ phái Thiên Tuyệt kia mà. Vả lại võ công gã...

- Đó là vấn đề mà bây giờ chúng ta phải điều tra cho biết rõ.

Cam Đường cực kỳ kinh hãi. Chàng không ngờ bị đối phương phát giác ra gốc gác mình rồi. Nhưng chàng vẫn nhẫn nại không hở môi, lặng lặng để nghe biến chuyển. Bỗng Tây Môn Tung hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Tùy quản sự!

Lão nội vụ quản sự họ Tùy đang nắm giữ Cam Đường lên tiếng đáp:

- Ty chức hiện chờ lệnh đây.

- Hãy bẻ trật hai cánh tay gã ra trước rồi hãy cho tỉnh lại.

- Xin tuân lệnh.

Một tiếng rú kinh khủng vang lên. Máu phun tung tóe. Đầu óc nội vụ quản sự họ Tùy bị vỡ nát.

Huỵch một tiếng! Hắn ngã lăn ra.

Cam Đường mắt tóe hào quang, mặt đầy sát khí, đứng sững đương trường.

Tây Môn Tung, thiếu phụ xinh đẹp, Hình Đường đường chúa họ Khâu đều cả kinh thất sắc, không ai hiểu được tại sao lại xảy ra tình trạng này.

Cam Đường đảo mắt nhìn các hình cụ trong phong loang lổ vết máu, lòng chàng không khỏi hồi hộp. Chàng bỗng để mắt nhìn tới, Hình Đường đường chúa họ Khâu lại càng phát sợ thấy run.

Chàng có ngờ đâu người phụ trách công việc máu me tanh tưởi cũng lại là một thiếu phụ trung niên.

Trên chốn giang hồ dùng phụ nữ vào việc chấp chưởng Hình Đường là một điều hiếm có.

Mụ họ Khâu này mặt mũi còn ghê tởm hơn quỷ sứ. Nửa mặt bên phải hãy còn nguyên da thịt trắng trẻo, nửa mặt bên trái dường như bị chất kịch độc gì làm cho hư nát, trông không còn rõ đâu là mắt, là mi. Da thịt bầy nhầy chỗ lồi chỗ lõm tựa hồ như một phiến đá lởm chởm mà chỗ nào cũng tím đen. Sự thực mụ chỉ còn một mắt bên phải.

Cam Đường đảo mắt nhìn một lượt rồi day lại ngó Tây Môn Tung nghiến răng nói:

- Lão thất phu kia! Phen này nhất định ngươi phải chết.

Tây Môn Tung cười khằng khặc đáp:

- Chưa chắc!

Cam Đường bỗng thấy chân nhũn ra thì ngấm ngầm kinh hãi la thầm:

- Nguy rồi!

Chàng liền nhảy vọt lên...

Giữa lúc ấy ba luồng kình khí mãnh liệt chụp xuống người chàng.

Cam Đường nghiến chặt hai hàm răng, né người đi vọt lên không. Kình lực chàng như sóng cồn đập vào cửa phòng đánh sầm một tiếng. Người chàng hất lộn trở lại.

Hiển nhiên cửa phòng cũng bằng sắt đúc.

Cam Đường lại đảo mắt nhìn quanh thì thấy trước mặt mình cách chừng ba thước có một cái hồ sâu tới ba trượng. Dưới đáy hồ những mũi đao nhọn hoắt chổng lên. Ai vô phúc rớt xuống thì hậu quả không cần nói cũng biết.

Hai lần gặp hiểm nghèo, Cam Đường biết rằng trong bảo này bố trí các cơ quan trùng điệp, không thể đề phòng cho xiết được. Nếu không chụp lấy thời cơ này hạ độc thủ ngay đi là nguy hiểm cho mình.

Nghĩ vậy chàng phóng người nhảy xổ vào Tây Môn Tung nhanh như điện chớp.

Nhưng chàng mau lẹ thì đối phương lại mau lẹ hơn.Vách sau Hình phòng đột nhiên có cửa ngầm mở ra, Tây Môn Tung chuồn qua đó đi thoát.

Thân pháp Cam Đường cũng mau lẹ phi thường, chàng cũng vọt theo ra. Phía sau chưởng kình xô đến như sóng cồn, càng khiến cho người chàng lướt mau hơn. Chàng bắn ra ngoài năm trượng mới đứng vững lại.

Cam Đường đảo mắt nhìn thì thấy khu này là một cái vườn hoa, còn Tây Môn Tung không biết biến đi ngã nào rồi.

Cam Đường ngần ngừ một chút rồi nhảy xổ vào đình viên. Chàng vừa nhô lên hụp xuống hai cái thì cảnh vật trước mắt đã hoàn toàn biến đổi. Vừa rồi rõ ràng là chốn đình viên hoa cỏ tốt tươi mà chớp mắt đã biến thành một khu rừng núi hiểm hóc, bao la không biết đến đâu là cùng tận. Chàng tả xung hữu đột cũng không sao tìm ra được phương hướng. Bây giờ chàng mới biết trong Ngọc Điệp Bảo có bày “Thượng Cổ Kỳ Trận” tức là chỗ này.

Về kỳ môn trận pháp Cam Đường chẳng hiểu chút gì, nhưng chàng cũng biết một nguyên tắc là cứ xông trận bừa bãi thì chỉ tổn hao mòn khí lực chẳng ích gì. Chàng liền đứng yên lại để xem đối phương đối phó với mình ra sao.

Một giờ trôi qua!

Hai giờ lại trôi qua!....

Trong trận ngày cũng như đêm, một màu tối om. Chàng không có cách nào biết được mình bị hãm trong trận đã bao lâu. Lúc đầu chàng còn ỷ vào nội lực tinh thâm để chống chọi. Sau chàng cảm thấy đầu óc hoang mang, tâm thần hoảng hốt mà chàng chẳng có cách nào kiềm chế được.

Với một tay cao thủ đặc biệt, chàng còn có thể chống chọi được năm ba ngày.

Nhưng tại đây chàng cảm thấy tinh thần đã bắt đầu tan vỡ. Tình trạng dị thường này chính là chỗ huyền ảo của kỳ trận.

Dần dần trong đầu óc chàng đã không cảm giác được thương yêu hay là cừu hận nữa mà chỉ thấy một nỗi buồn bâng khuâng man mác để đi vào một trạng thái vô ý thức. Sau cùng Cam Đường ngã lăn ra.

Lúc Cam Đường tỉnh lại thì thấy mình được đặt trên một cổ hình cụ trong Hình phòng. Hai xương tay chỗ đầu bả vai bị vặn trật khớp. Hai cổ tay bị trói chặt. Hai chân chàng thì đặt vào giữa một thứ hình cụ kỳ dị như hai hàm răng chó. Hai hàm răng ngậm chặt vào thì nhất định phải đứt thịt gãy xương.

Mụ Hình Đường đường chủ mặt tựa quỷ sứ đứng trơ như tượng đá bên cổ hình cụ.

Tây Môn Tung vẫn chưa thấy lộ diện. Thiếu phụ xinh đẹp thì ngồi ngất ngưởng sau án. Lúc này nét xinh đẹp đã bị vẻ hung dữ thâm độc bao phủ khiến ai trông thấy cũng phải sợ run.

Cam Đường nát ruột tan hồn. Chàng nghiến răng ken két cơ hồ vỡ cả hàm.

Thiếu phụ cất giọng âm trầm hỏi:

- Cam Đường! Trong trường hợp nào mi đã trở nên thiếu chủ phái Thiên Tuyệt, nói đi!

Cam Đường quát lên:

- Mi đừng mơ mộng nữa.

Một ngụm máu tươi vọt ra ngoài miệng.

Thiếu phụ lạnh lùng nói:

- Mi nói thực thì ta tha cho tội chết.

- Không được đâu!

- Mi nên nhớ rằng trước hàm sư tử thì tấm thân ngươi không toàn vẹn được đâu.

- Con nữ ma kia! Bản thiếu chủ mà không chết phen này thì thề sẽ lấy máu rửa Ngọc Điệp Bảo đó. Cả con gà con chó cũng không sống sót.

- Đáng tiếc là vĩnh viễn mi không làm nổi.

Cam Đường rú một tiếng khủng khiếp, khí tức xông lên tận cổ, chàng lại hộc máu ra.

Thiếu phụ hỏi:

- Mi không nói ư!

- Ta đã bảo không được đâu!

- Động hình đi!

Mụ đàn bà mặt như quỷ sứ một mắt chiếu ra tia sáng hung dữ đưa tay vặn chiếc trục xe. Lưỡi sắt như hàm răng chó từ từ hạ xuống. Một tấc, hai tấc, rồi ba tấc. Mũi nhọn xuyên vào da thịt chàng, máu tươi đỏ lòm vọt ra.

Cam Đường nghiến chặt hai hàm răng cho khỏi bật tiếng rên la. Thiếu phụ ra lệnh:

- Hãy dừng lại!

Rồi mụ hỏi Cam Đường:

- Cam Đường! Mi đã chịu nói chưa?

- Ta nhất định... không nói.

Mụ lại quát:

- Động hình đi!

Lưỡi hình cụ quái dị lại cắm xuống. Những mũi nhọn theo những lộ thủng trước xuyên vào. Cam Đường không nhịn được nữa thét lên một tiếng rồi ngất đi.

Thiếu phụ lại cất giọng lạnh lùng nói:

- Cho gã tỉnh lại!

Mụ quỷ sứ đưa ngón tay ra điểm vào huyệt “Thiên Ân” và huyệt “Phúc Kết” trong người Cam Đường.

Cam Đường rên lên một tiếng rồi tỉnh lại. Chàng đau quá toàn thân run lên bần bật.

Thiếu phụ quát hỏi:

- Cam Đường, mi không nói ư?

Cam Đường nhắm mắt không trả lời.

Thiếu phụ biến đổi sắc mặt mấy lần tựa hồ có điều chi mụ không quyết đoán được. Sau cùng mụ nghiến răng nói:

- Cam Đường! Ta không thể thả hổ về rừng được. Ngươi chịu chết đi thôi.

Mụ nói xong rời khỏi chỗ ngồi lại bên Cam Đường giơ tay lên.

Khóe mắt Cam Đường đã rách cả mi, máu ứa ra. Chàng trợn hai mắt tròn xoe.

Con ngươi dường như muốn bật ra ngoài. Vẻ mặt khủng khiếp của chàng khiến người ta không dám nhìn tới.

Thiếu phụ ngần ngừ một lúc rồi cất giọng thâm độc hỏi:

- Cam Đường! Chẳng lẽ mi không nhận được ta ư?

Cam Đường run lên hỏi lại:- Ngươi đúng là Lục...

- Phải rồi! Chính thị là ta!

Cam Đường la thầm:

- Trời ơi! Mụ quả là kế mẫu ta tên gọi Lục Tú Trinh. Trước kia mụ không hiểu võ công, mà chỉ là người đoan trang hiền thục. Thế mà tại sao mụ lại ra tay độc địa với mình đến thế? Tại sao vậy?

Cam Đường nghĩ vậy, bất giác kêu to lên một tiếng rồi hỏi:

- Sao ngươi lại đối với ta tàn nhẫn thế này?

- Sau khi chết rồi mi sẽ rõ.

- Ngươi...

Cam Đường nghiêng mình đi một chút. Hai chân lại đụng vào những mũi sắt nhọn khiến chàng đau thấu tâm can. Thêm vào đó mối đau khổ về nội tâm không ngớt hành hạ chàng khiến chàng cơ hồ ngất đi lần nữa.

Kế mẫu Lục Tú Trinh cùng Tây Môn Tung mà tàn độc đối với Cam Đường như vậy. Thiệt là một điều mà chàng không sao hiểu được. Chàng tự hỏi:

- Chẳng lẽ Lục Tú Trinh vì gặp cuộc thảm biến mà tinh thần thất thường? Nhưng dường như không phải thế. Tinh thần mụ vẫn tỉnh táo.

Tại sao ngày ấy mụ lại thoát chết được? Tại sao mụ vào nương thân tại Ngọc Điệp Bảo và kêu bảo chúa bằng sư huynh?

Cam Đường còn đang ngẫm nghĩ thì bàn tay Lục Tú Trinh đã hạ xuống bụng chàng. Ngũ quan chàng vọt máu tươi ra. Chàng chỉ rú lên được một tiếng rồi tắt hơi.

Lục Tú Trinh vẻ mặt buồn buồn lẩm bẩm:

- Để cho mi chết được toàn thây là tử tế với mi lắm rồi!

Mụ quỷ sứ hỏi:

- Phó môn chúa! Cái xác này bây giờ đem đi đâu?

Lục Tú Trinh ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:

- Khâu đường chúa! Phiền đường chúa theo đường bí mật ra khỏi bảo và chính tay đem gã đi mai táng!

- Ty tòa xin tuân mệnh!

- Ta đi đây!

- Ty tòa xin đưa chân phó môn chúa.

- Miễn đi thôi!

Lục Tú Trinh nói rồi thoăn thoắt ra khỏi Hình phòng đi tuốt.

Mụ họ Khâu cởi thi thể Cam Đường trên hình cụ xuống cắp vào nách. Mụ ấn nút cơ quan một cái trên mặt đất lập tức lộ ra một cửa động. Mụ day lại nhìn khắp Hình phòng một lần nữa rồi mới chui xuống địa động. Cửa động vang lên một tiếng rồi đóng lại.

Gió lạnh căm căm, ánh sao ảm đạm. Cam Đường dần dần hồi tỉnh. Chàng đảo mắt nhìn quanh thì thấy mình nằm giữa bãi tha ma mồ mả trùng điệp.

Chàng bâng khuâng ngồi dậy ngẫm nghĩ, bới tìm trong ký ức, nhớ lại thảm trạng mà chàng đã trải qua trong Ngọc Điệp Bảo. Chàng tự hỏi:

- Ta chết rồi hay là còn sống?

Chàng xét lại toàn thân thì thấy những vết thương trong mình đã liền lại chỉ còn những nốt tím bầm và vấy máu loang lổ ở hai chân, có điều rất lạ là chàng không thấy đau đớn chi hết.

Trong miệng chàng có mùi thơm êm dịu dường như chàng đã uống thuốc linh đan.

Sau cùng chàng kết luận:

- Ta được cứu sống rồi! Nhưng không hiểu ai đã cứu mình?

Chàng đứng lên. Trước mặt chàng có ngôi mả mới mà không dựa bia...

Cam Đường quay đầu lại thì trước mắt hiện ra một người mặt mũi xấu xa kinh khủng. Mụ chính là Hình Đường đường chủ trong Ngọc Điệp Bảo!

Cam Đường nghiến răng vung tay lên muốn phóng chưởng đánh mụ. Nhưng tay giơ lên nửa chừng, chàng vụt nghĩ ra vội thu lại, kinh hãi hỏi:

- Chẳng lẽ tôn giá đã cứu tại hạ ư?

Xú phụ lạnh lùng đáp:

- Ta vâng mệnh đem thi thể ngươi đi mai táng.

- Mai táng tại hạ ư?

- Đúng thế!

Cam Đường ngơ ngác hỏi:

- Vậy mà sao bây giờ tại hạ...

Xú phụ trỏ ngôi mả mới ngắt lời:

- Ngôi mả mới này là mồ chôn ngươi. Ngươi nhớ kỹ là Cam Đường đã bị mai táng rồi. Trên chốn giang hồ không còn có Cam Đường nữa, mà chỉ còn Thi Thiên Đường thôi. Những chuyện đã qua ngươi cứ kể như là Cam Đường mạo nhận tên ngươi mà thôi.

Xú phụ nói vậy khiến cho Cam Đường mắt trợn lên, miệng há hốc ra. Hồi lâu chàng mới lên tiếng:

- Cái ơn cứu mạng sau này tại hạ xin báo đáp.

- Bất tất!

- Tại hạ xin hỏi người độc phụ đó giữ địa vị gì trong Ngọc Điệp Bảo?

- Y là phó môn chúa Ngọc Điệp Môn.

- Lai lịch mụ thế nào?

- Y là vợ yêu của Tây Môn Tung.

- Sao? Vợ Tây Môn Tung ư?

- Phải rồi. Y là bí mật phu nhân!

Cam Đường ngần ngừ một lúc rồi hỏi:

- Thế nghĩa là làm sao? Tại hạ còn muốn tôn giá cho hay Tây Môn Tung có hành vi ám muội bắt đầu từ hồi nào?

- Vào khoảng trên mười năm nay.

- Ủa!

Cam Đường toàn thân run bắn lên lảo đảo lùi lại hai bước. Chàng tự hỏi:

- Sự thực thế này ư? Kế mẫu mình là vợ Tây Môn Tung? Tây Môn Tung là bạn thân với tiên phụ, chẳng lẽ hắn lại muốn giết mình ư?

Xú phụ lạnh lùng nói:

- Đồ gian phu dâm phụ đó nên giết đi!

Cam Đường giậm chân nói:

- Xin cho biết tôn danh!

- Trên chốn giang hồ họ kêu ta bằng Bán Diện Nhân.

- Bán Diện Nhân ư?

- Đúng thế! Bộ mặt ta chỉ còn một nửa và đó là tiêu biểu rất rõ rệt.

- Tại sao tôn giá lại cứu tại hạ?

- Hiện giờ chưa nói được. Ngươi nhớ lấy là đã chết đi một lần. Sau khi sống lại, con người Cam Đường không còn nữa. Đây ta có chút vật mọn để tặng cho ngươi.

Ngươi giữ lấy mà dùng. Sau này sẽ có phiên tái hội.

Bán Diện Nhân nói xong liệng một cái gói nhỏ xuống rồi chạy đi nhanh như chớp.

Cam Đường trong lòng kinh dị, nhìn theo bóng Bán Diện Nhân cho tới khi mất hút. Tấm lòng chàng nhớ ơn mụ kể sao cho xiết!

Cam Đường lượm gói nhỏ lên mở ra. Dưới ánh sao lờ mờ, chàng không khỏi nhảy lên như người điên. Trong bao rõ ràng là năm tấm mặt nạ bằng da mỏng được chế tạo rất tinh vi. Lại có đủ râu giả tóc giả nữa.

Hành động của Bán Diện Nhân thật đã cao thâm khôn lường.

Cam Đường nghĩ đi nghĩ lại về câu mụ nói:

“Cam Đường đã bị mai táng rồi! Trên chốn giang hồ không còn có Cam Đường nữa...” Vậy thì mình đã chết đi rồi sống lại.

Nếu không thế thì sao mụ lại bảo vâng mệnh đem mình đi mai táng?

Chàng chợt nhớ tới đoạn thứ tám “Công Lực Tái Sinh” ở thiên “Võ Công” trong pho “Thiên Tuyệt Kỳ Thư”. Cuối thiên này có chú rằng muốn hoàn thành đoạn thứ tám, phải trải qua ba lần tử kiếp mà đây mới là một lần, chẳng hiểu sau này họa phúc thế nào?

Cam Đường vội lấy một viên “Hồi Sinh Đơn” mà Thái phu nhân đã cho chàng lúc chàng ra đi, bỏ vào miệng ngậm. Chàng dời chỗ đó để đến một nơi khác kín đáo hơn ngồi vận công.

Thuốc “Hồi Sinh Đơn” công hiệu cực kỳ mau lẹ. Chàng vừa vận nội công thì một luồng nội khí nóng đã cuồn cuộn phát sinh. Chàng theo thân pháp của bản môn phối hợp dược lực vận chuyển khắp trong người mười lần. Chàng lại đem toàn lực thúc vào một trong ba thiên huyệt bên ngoài kỳ kinh bát mạch. Mỗi lần vận động như vậy là một lần chân khí chạy ngược đường làm cho chàng đau đớn vô cùng. Nhưng chàng ở vào tình trạng mũi tên đã đặt lên cung, không bắn ra không được. Mồ hôi ướt đẫm mấy lần áo, nhiệt lực trong mình phát ra kết lại thành một làn sương bao phủ khắp người chàng.

Không biết chàng vận công đã bao lâu. Trong người chàng phát ra một tiếng nổ vì một trong ba thiên huyệt đã được đả thông.

Cam Đường muốn thừa thế tấn công vào hai thiên huyệt kia nữa, nhưng sức công hiệu của “Hồi Sinh Đơn” đã hết. Chân lực cũng mỏi mệt không còn đủ sức. Chàng vội dẫn chân nguyên về đường chính điều hòa lại.

Đến lúc thành công viên mãn thì mặt trời đã lên cao ba sào.

Giữa hồi sương phủ đầy đất mà chung quanh người chàng trong vòng một trượng không có một giọt sương nào.

Cam Đường nhìn lại những vết thương do hình cụ gây ra đều đã mất hết và chàng đã lành mạnh như cũ.

Chương 12: Máu đổ trước am chiền

Cam Đường trị thương trong một đêm. Chàng không ngờ thứ thuốc của Bán Diện Nhân hiệu nghiệm chẳng kém gì linh dược của Thiên Tuyệt Môn.

Cam Đứng dậy nhìn thấy Ngọc Điệp Bảo lù lù ngay trước mắt thì lòng căm hận lại nổi lên. Nhưng chàng biết rằng lúc này chưa thể tính đến chuyện báo thù được.

Người khiến cho chàng căm hận và thương tâm thứ nhất là kế mẫu Lục Tú Trinh. Mụ dĩ nhiên là một người hèn mạt ác đức, mà Tây Môn Tung cũng chỉ là một kẻ ngụy quân tử.

Đôi gian phu dâm phụ này chỉ cầu sao giết chàng cho bằng được, bất cứ với một thủ đoạn đê hèn nào.

Cam Đường càng nghĩ càng căm tức buông lời phát thệ:

- Ta thề lấy máu rửa Ngọc Điệp Bảo.

Chàng đảo mắt nhìn phía sau bảo là một dãy núi nhọn hoắt. Sau dãy núi là ngọn Điệp Thạch. Nào Thần Cơ Tử, nào Bạch Bào quái nhân, nào Quái Tiêu chủ nhân (quái nhân thổi tiêu) lại hiển hiện lên trong đầu óc chàng.

Quái Tiêu chủ nhân ở trong thạch trận phải chăng là Ma Vương, kẻ thù đã gây ra mốt huyết cừu sâu tựa bể tại Thánh Thành?

Rồi chàng tin rằng muốn trả được mối thù này phải luyện toàn bộ thiên “Võ Công” trong cuốn “Thiên Tuyệt Kỳ Thư” mới có cơ thành tựu.

Nghĩ tới võ công chàng liên tưởng đến lời nói phải chết đi ba lần thì không khỏi run sợ. Hiện giờ chàng qua được một kiếp, còn phải trải hai phen tử kiếp nữa mới có thể thông suốt được đoạn thứ tám trong sách. Đó không phải là việc miễn cưỡng mà nên. Nếu trải qua những lần tử kiếp sau này rồi không hồi sinh được là mọi việc đều thành ảo mộng.

Cam Đường ngẫm nghĩ hồi lâu rồi chàng quyết định đi về lữ điếm để hai ả thị tỳ Bạch Vi và Tử Quyên khỏi nóng lòng mong đợi.

Chàng liền lựa trong năm tấm mặt nạ mà Bán Diện Nhân đã tặng cho, lấy một bộ đeo vào. Chàng đưa mắt nhìn thấy gần đó có một khe suối. Chàng liền lại cúi đầu soi xuống nước thấy mình biến thành một chàng thiếu niên mặt ốm thì không khỏi bật cười.

Cam Đường xuống suối gột rửa cho sạch những vết máu trên mình rồi mới băng băng lên đường chạy đi.

Cam Đường đi chừng nửa giờ thì đến tòa thị trấn mà chàng vào trọ hai hôm trước.

Chàng tìm thẳng đến lữ quán. Nhưng vừa đến cửa đã giật mình kinh hãi vô cùng, vì chàng thấy cửa điếm khép hờ, lửa lạnh tro tàn, đúng là một cảnh tượng đình nghiệp không làm ăn nữa.

Cam Đường ngần ngừ một lúc rồi tiến lại đẩy cửa. Trên quầy hàng một người nằm co ro, vẻ mặt sầu khổ xua tay nói:

- Ở đây tạm nghỉ buôn bán, mời khách quan tìm nhà khác.

Cam Đường hỏi:

- Sao lại đình nghiệp?

Người kia thở dài đáp:

- Vì xảy ra án mạng.

- Án mạng ư?

- Xin khách quan tùy tiện tìm nơi khác đừng hỏi đến vấn đề này nữa.

- Tại hạ không phải đến đây ngủ trọ mà đến để tìm người quen.

- Khách quan tìm ai?

- Hai bữa trước một tốp ba thầy trò vào trọ trong quý điếm...

Cam Đường chưa dứt lời thì người kia đã biến sắc ngồi dậy, run lên hỏi:

- Khách quan với ba thầy trò người ấy có quan hệ thế nào?

Cam Đường thấy tình hình khác lạ, liền hàm hồ đáp cho xuôi chuyện:

- Tại hạ không có liên quan chi hết, nhưng có người nhờ hỏi hộ hành tung bọn họ.

- Khách quan đối với bọn này chỉ là bạn cùng đường phải không?

- Đại khái như vậy.

- Trời ơi! Tiểu điếm thật là xúi quẩy vì chứa bọn khách ấy mà phải đóng cửa đình nghiệp...

- Vụ ấy ra làm sao?

- Chiều hôm kia vị quý công tử đó đi rồi không về. Đến sáng thì xảy ra án mạng...

Cam Đường kinh hãi vội hỏi:

- Vụ thảm án đó đầu đuôi thế nào?

- Người trọ trong lữ quán này bị hại đến mười chín nhân mạng...

- Vậy còn hai gã thư đồng thì sao?

- Họ cũng bị giết hết!

Tin đâu sét đánh ngang lưng. Mắt Cam Đường hoa lên, người chàng lảo đảo muốn té. Chàng có ngờ đâu xảy ra vụ thảm án này? Bạch Vi cùng Tử Quyên bản lãnh không phải tầm thường, ít người địch nổi, thế mà cũng bị thảm tử thì kẻ hạ thủ phải là một nhân vật ghê gớm phi thường.

Cam Đường đau đớn tưởng chừng như ruột gan bị xâu xé tan nát. Chàng đứng ngây người ra như tượng gỗ. Bất giác tuôn đôi dòng lệ.

Bạch Vi cùng Tử Quyên tuy tuổi đã năm mươi, nhưng vì có thuốc “Trụ Nhan” của bản môn mới giữ được trẻ mãi không già. Chuyến này hai người bước chân vào chốn giang hồ, không ngờ lại gặp tai họa bất trắc.

Người trong quán run sợ ngập ngừng hỏi:

- Khách quan!....

Cam Đường định thần lại, dằn nỗi bi thương, run lên hỏi:

- Thi thể họ đâu?

- Bị bọn hung thủ đưa đi rồi!

- Bị họ đem đi vào hồi nào?

- Sau khi phát ra vụ thảm án không đầy một giờ.

- Hình dạng hung thủ thế nào?

- Tại hạ cũng không biết. Nghe đâu là người nhà họ...

Cam Đường cũng hơi yên dạ. Chàng mong rằng người đến đem thi thể hai ả đi là những tay cao thủ bản môn, mà hai ả sẽ được cứu trị bằng thuật “Kỳ Hoàng” của bản môn thì có hy vọng cải tử hồi sinh được.

Chàng lại hỏi:

- Hung thủ là những nhân vật thế nào?

- Cái đó... tại hạ nghe nói là Tử Thần gì đó...

Cam Đường trong lòng chấn động, run lên hỏi:

- Tử Thần ư?

Người nhà quán sắc mặt lợt lạt cũng run lên bần bật nói:

- Họ còn để lại ấn ký ở trong phòng.

- Ấn ký ư?

Cam Đường vừa nói vừa chạy vào hậu viện. Chàng vừa đến trước cửa gian phòng mình trọ hôm trước, bỗng giật mình kinh hãi la lên:

- Úi chà! Huyết Thiếp!

Trên cửa phòng in sâu vào gỗ đến ba phân hình cánh thiếp. Giữa cánh thiếp bốn chữ triện “Tử Vong Sắc Lệnh” nổi lên trông rất rõ.
Cam Đường lẩm bẩm:

- Đúng là tiêu ký của Tử Thần.

Chàng cho là Tử Thần ấn huyết thiếp trên cửa phòng rồi hạ thủ giết người. Xong việc hắn thu huyết thiếp về nên cửa phòng chỉ còn ấn ký mà thôi. Ấn ký lưu lại ngay trước cửa phòng mình thì hiển nhiên đối tượng là chính mình và hai ả thị tỳ. Còn ngoài ra những khách trong lữ điếm bị uổng mạng chỉ là “cháy thành vạ lây”. Giả tỷ mình không ra ngoài phó ước thì nhất định đã chạm mặt Tử Thần và cát hung chưa biết ra sao.

- Tại sao Tử Thần lại hạ sát thị tỳ?

Cam Đường nghĩ quanh quẩn mãi về vấn đề này mà không tài nào hiểu được.

Những người làm trong quán nghe tiếng hai người nói chuyện liền lục đục kéo ra.

Cam Đường hiểu rằng mình chỉ có thể biết được bấy nhiêu mà thôi, chàng không muốn chần chờ ở chỗ rắc rối này làm gì nữa, liền lật đật ra khỏi lữ quán hấp tấp đi ngay.

Ra khỏi điếm rồi Cam Đường đi theo đường quan đạo, trong lòng bao nhiêu mối nghi ngờ nổi lên như sóng cồn. Chàng tự nhắc lại câu hỏi:

- Sao Tử Thần lại hạ thủ nhị tỳ Bạch Vi và Tử Quyên? Động cơ là ở chỗ nào?

Thiên Tuyệt Môn đã tuyệt tích giang hồ mấy chục năm, hai ả thị tỳ đã hóa trang làm thị đồng. Địa vị họ thấp kém, chẳng lẽ Tử Thần cũng truyền Tử Vong Sắc Lệnh để giết đi?

Chàng còn nhớ rõ ngày nọ lúc đến Ngọc Điệp Bảo, dọc đường chàng đã được mục kích năm nhà đại sư Thiếu Lâm bị thảm sát, tấm Huyết Thiếp lưu lại trên mình một nhà ni rồi bị chủ tọa trưởng lão bản môn là Vô Danh lão nhân lấy đem đi. Giữa lúc hội nghị đang tiến hành lão đã liệng Huyết Thiếp vào cánh cửa đặng ngăn trở các môn phái suy tôn minh chủ. Rồi sau tấm Huyết Thiếp đó lọt vào tay Tây Môn Tung.

Theo thường lệ, huyết thiếp là tiêu chí của Tử Thần để sinh cường. Nhưng sau khi xong việc sao hắn lại không thu về để lọt vào tay người khác? Trừ phi là huyết thiếp giả mạo của người muốn đạt một mục đích gì mà cố ý bày ra nghi trận.

Suy luận như vậy thì người giết hai ả thị tỳ chưa chắc đã phải Tử Thần. Vậy người ấy là ai? Trong võ lâm hồ dễ có mấy tay hạ sát hai ả thị tỳ đó một cách dễ dàng được?

Bản lãnh của hai ả mà không thoát thân được thì công lực người hạ thủ nhất định là ghê gớm lắm!

Cam Đường càng nghĩ càng kinh hãi trong lòng, chàng tự hỏi:

- Chẳng lẽ họ hạ thủ hai ả để cảnh cáo Thiên Tuyệt Môn?

Chàng suy đi nghĩ lại mà không ra manh mối.

Đột nhiên có bóng người vụt tới nhanh như điện chớp, hạ xuống trước mặt Cam Đường lên tiếng:

- Tham kiến thiếu chủ.

Cam Đường không khỏi rùng mình. Trước mặt chàng là một người đàn bà quần áo lam lũ. Chàng tự hỏi:

- Mình đã hóa trang mà sao mụ này còn nhận ra mình? Nghe cách xưng hô thì mụ đúng là đệ tử bản môn.

Chàng cố ý hỏi:

- Sao?

- Thuộc hạ Ở dưới trướng Thiên Oai viện là hương chủ Bàn Cửu Nương xin tham kiến thiếu chủ.

- Ủa! Sao Bàn hương chúa lại nhận ra được bản tòa?

Bàn Cửu Nương tủm tỉm cười đáp:

- Bản môn đã có thuật riêng biệt, dù thiếu chủ có thay mình đổi dạng đến mấy cũng vẫn nhận ra được.

Cam Đường tuy trong lòng kinh dị, nhưng chàng nghĩ lại địa vị mình, không tiện hỏi vặn. Chàng liền gật đầu hỏi:

- Có việc gì không?

Bàn Cửu Nương đáp:

- Hai vị Thái thượng thị vệ là Bạch Vi và Tử Quyên đã được bản môn cứu đưa về rồi. Tính mạng hai vị không có gì đáng lo ngại.

Cam Đường thở phào một cái nhẹ nhõm, hỏi:

- Người hạ thủ có phải đúng là Tử Thần không?

- Hiện giờ không có cách nào chứng minh được.

Cam Đường lại hỏi:

- Còn có việc gì nữa không?

- Trình viện chúa có đưa tin cho ty tòa để diện bẩm thiếu chủ mọi việc.

- Tin gì hương chủ cứ nói ra!- Quả núi phía sau Ngọc Điệp Bảo cứ cách hai ba tháng không chừng lại có tiếng tiêu quái dị truyền ra đều vào lúc nửa đêm. Xin thiếu chủ chớ khinh suất dấn thân vào nơi nguy hiểm...

- Bản tòa đã tới đó rồi.

Bàn Cửu Nương kinh hãi hỏi:

- Sao? Thiếu chủ...

Cam Đường ngắt lời:

- Bản tòa đã ở trên ngọn núi đó một đêm mà chưa điều tra được manh mối gì. À quên, bản tòa nhờ hương chủ chuyển lên cho Trình viện chúa là việc ấy nếu gặp điều gì khó khăn thì đừng làm nữa.

- Xin thiếu chủ chỉ thị rõ ràng.

- Sau Ngọc Điệp Bảo có một ngọn núi tên là Điệp Thạch Phong. Tiếng tiêu quái dị kia ở ngọn núi này truyền ra, rất nguy hiểm chớ nên tiến vào đó. Về mé tây thạch trận này trên vách núi có một thạch động. Trong thạch động một nhân vật mà khắp võ lâm đều rất kính ngưỡng là Thần Cơ Tử. Cặp giò lão vì phải vận công để chống lại tiếng tiêu nên đã thành cố tật mất rồi. Vậy xin Trình viện chúa tìm cách chữa cho lão.

Nhưng nên nhớ rằng tính tình Thần Cơ Tử rất ngay thẳng, không muốn chịu ơn ai. Vậy nói rõ đó là ý của bản tòa.

- Ty chức xin tuân mệnh.

- Bàn hương chủ dường như còn có điều chi muốn nói?

- Đúng thế! Còn một việc nữa là nếu thiếu chủ có gặp một quái nhân bịt đầu, toàn thân trắng toát và nếu có thể lật mặt ra mà xem chân tướng hắn.

- Ủa!

Cam Đường nhớ tới lúc ở trên đầu núi Điệp Thạch có thấy quái nhân kia đang chịu mệnh lệnh của người thổi tiêu. Quái nhân mà Bàn Cửu Nương nói đây là người đó.

Việc này chàng cũng đinh ninh nếu gặp lại hắn thì nhất định hành động.

Bàn Cửu Nương lại hỏi:

- Thiếu chủ còn điều chi dặn bảo nữa không?

- Chỉ có bấy nhiêu thôi!

- Vậy ty chức xin cáo từ.

- Hương chủ tùy tiện!

Bàn Cửu Nương thi lễ rồi băng mình vọt đi.

Cam Đường ngẫm nghĩ một lúc rồi quyết định việc đầu tiên là đến chùa Thiếu Lâm để trao lại cái túi vải của Thần Cơ Tử cho Quang Tuệ thiền sư phương trượng chùa Thiếu Lâm cho trọn lời hứa, rồi sau đó sẽ bắt đầu công việc tra xét hung thủ để báo thù rửa hận.

Quyết định chủ ý rồi, Cam Đường nhắm nẻo Tung Sơn mà tiến.

Một hôm chàng đi còn cách chừng một ngày đường thì đến núi Tung Sơn. Trước mắt chàng đồi núi nhấp nhô. Đường quan đạo ngoằn ngoèo theo chân núi mà đi. Cam Đường mải miết hành trình, lỡ mất chỗ nghỉ đêm.

Bức màn sương bao phủ bốn mặt. Trời tối rồi...

Bất thình lình, mắt chàng hoa lên, một bóng trắng lướt qua như dây khói tỏa rồi biến vào trong rừng cây. Cam Đường động tâm lẩm bẩm:

- Phải chăng đây là Bạch Bào quái nhân thần bí? Thân pháp hắn tựa hồ ma quỷ ẩn hiện thế này thì dù là những tay cao thủ võ lâm e rằng cũng khó lòng phát giác ra được...

Cam Đường còn đang ngẫm nghĩ thì bóng trắng đã lên đến lưng chừng núi, chợt ẩn chợt hiện.

Cam Đường nghĩ bụng:

- Ta phải rượt theo coi.

Chàng liền thi triển khinh công đến tột độ tung người đi như tên bắn trèo lên ngọn núi. Chàng lên đến đỉnh núi thì chỉ thấy bốn bề tịch mịch, không thấy tung tích người áo trắng đâu cả.

Sau ngọn núi này có một chỗ lồi ra như hình yên ngựa để liên tiếp với một trái núi khác.

Trái núi kia bị rừng trúc che kín. Ngoài ra không còn một thứ cây nào khác. Dưới ánh trăng sao, cảnh rừng trúc thiệt là hứng thú. Song Cam Đường chẳng còn lòng dạ nào để thưởng ngoạn cảnh hoang sơn dưới bóng trăng. Mắt chàng đảo nhìn bốn phía không ngừng.

Đột nhiên mấy tiếng rú cực kỳ thê thảm phá tan bầu không khí tịch mịch chốn thâm sơn từ đằng xa vọng lại, khiến cho người ta nghe phải đinh tai nhức óc.

Cam Đường trống ngực đánh hơn trống làng. Chàng nghe tiếng rú tựa hồ như phát ra từ khu rừng trúc trên ngọn núi trước mặt. Chàng không ngần ngừ gì nữa phóng người tới mau như tên bắn.

Giữa rừng trúc là một ngôi nhà cách kiến trúc giống như một am viện. Chàng tiến lại gần xem thì quả nhiên thấy biển đề ba chữ:

KHỔ TRÚC AM, lòng chàng lại càng hồi hộp.

Sau mấy tiếng rú thê thảm vừa rồi, bây giờ khu rừng trở lại tịch mịch, bốn bể im lặng như tờ.

Cam Đường ngẫm nghĩ một chút rồi tiến vào gõ cổng am. Ngờ đâu cổng am chỉ khép hờ, chàng vừa đẩy tay vào đã mở ra ngay. Mùi máu tanh sặc sụa xông vào mũi chàng. Chàng vừa nhìn vào bất giác ớn lạnh. Phía trong cổng hai xác chết nằm ngay trên lối đi. Đầu người bị nạn đã vỡ ra. Theo cách ăn mặc thì hai nạn nhân đều là nữ nhi.

Cam Đường ngây người ra một lúc rồi tiếp tục đi vào trong. Chàng xuyên qua một khuôn cửa hình tròn. Phía trong cửa này là một vườn hoa. Trước cửa viện, trên nền đá trắng rõ ràng lại nằm lăn ba cái xác ni cô không đầu.

Cứ coi tình trạng nữ ni bị thảm tử thì kẻ hạ thủ là người tàn ác vô cùng.

Trước Phật đường hương khói nghi ngút, đèn lửa sáng rực. Một vị lão ni mình mặc áo đen ngồi trên bồ đoàn cúi đầu xuống, tay vẫn cầm tràng hạt.

Cam Đường liệng người đến trước Phật đường lên tiếng gọi:

- Lão sư thái!

Không có tiếng đáp lại. Cam Đường lại gọi lần nữa:

- Lão sư thái!

Vẫn không có tiếng đáp lại. Trong lòng Cam Đường cực kỳ hồi hộp. Chàng khoa chân tiến vào Phật đường.

Huỵch! Lão ni áo đen ngã lăn xuống đất, rõ ràng bà chết đã lâu rồi.

Cam Đường kinh hãi vô cùng. Khắp mình nổi gai ốc.

Chàng tự hỏi:

- Ai đã hạ sát người xuất gia là những nhà tu hành không tranh đua gì với thế tục?

Phải chăng là người áo trắng cho mình vừa gặp dưới chân núi?

Chàng hối hận đã đến chậm một bước.

Bỗng một luồng gió thoảng qua. Cam Đường vội xoay mình lại. Chàng khiếp sợ cơ hồ nghẹt thở.

Trên hành lang ngoài cửa Phật đường, một vị nữ ni tuổi trẻ đẹp như thiên tiên đứng đó. Cái đẹp của nữ ni thiệt siêu phàm thoát tục, khiến cho người ta mắt lóa hồn mê, ngỡ là thiên tiên giáng thế.

Mặt vị nữ ni này lại bao phủ một lớp sương dày đặc. Mắt lộ sát khí kinh người.

Cam Đường càng kinh hãi hơn, vì nét mặt nữ ni chàng trông rất quen, nhưng trong lúc thảng thốt, chàng không nghĩ ra được là đã gặp ở đâu. Chàng đứng thộn mặt ra.

Da mặt nữ ni chuyển động. Sát khí lại càng dày đặc.

Chương 13: Ai là hung thủ huyết án trước phật đường

Cam Đường cố moi tìm trong ký ức để nhớ lại hình bóng nữ ni này xem mình đã gặp ở đâu rồi, mà nghĩ mãi không ra.

Nữ ni lên tiếng trước bằng một giọng run run rất kinh hãi:

- Sao thí chủ lại thi hành thủ đoạn tàn nhẫn đến thế?

Cam Đường nghe nói cả kinh, nghi ngờ hỏi lại:

- Thiếu sư phụ bảo sao?

- Bần ni nói là thủ đoạn của thí chủ cực kỳ tàn ác!

- Tại sao... thiếu sư phụ lại nói vậy?

- Thí chủ tự vấn tâm coi!

- Ủa! Thiếu sư phụ lầm rồi. Tại hạ vừa tới đây.

- Sao? Thí chủ vừa tới đây ư?

- Đúng thế! Lúc tại hạ tới đây thì vụ huyết án đã xảy ra rồi.

- Hừm!

- Thiếu sư phụ không tin tại hạ ư?

Nữ ni thở dài đáp:

- Kẻ xuất gia là phải giữ giới sát nhưng đêm nay bần ni bắt buộc phải khai sát giới rồi, tức là phân thây thí chủ làm muôn đoạn!

Giọng oán độc của nữ ni khiến người nghe phải run sợ.

Cam Đường dở cười dở khóc vội nói:

- Tại hạ xin trịnh trọng thanh minh không phải là hung thủ đã giết người.

- Ai mà tin được lời thí chủ?

- Tại hạ đã trình bày với cả tấm lòng thành thực mà thiếu sư phụ không tin thì cũng chẳng biết làm thế nào được.

- Đêm hôm khuya khoắt thí chủ còn lần vào chốn thâm sơn này để làm gì?

- Tại hạ rượt theo một bóng người khả nghi.

- Hình dạng bóng người khả nghi đó thế nào?

- Một người toàn thân vận đồ trắng.

- Thí chủ tưởng chỉ nói một câu hàm hồ như vậy là đủ khước từ vụ án trọng đại này ư?

- Theo ý thiếu sư phụ thì sao?

- Bần ni không khi nào chịu bỏ qua việc gia sư cùng năm vị sư thúc phải chết oan.

- Thiếu sư phụ nói vậy là có ý gì?

- Kẻ giết người tất phải đền mạng.

Đột nhiên, Cam Đường sực nhớ ra đối phương là ai. Bên tai đối phương có một chấm đỏ lớn bằng hạt đậu khiến cho chàng nhớ lại. Nửa năm trước, chàng đến Ngọc Điệp Bảo để thoái hôn. Dọc đường gặp một cỗ xe Du Bích Hương. Người dong xe đã vụt chàng một roi còn để lại dấu vết. Phải rồi! Nữ ni này là nữ lang áo trắng đẹp như thiên tiên ngồi trên cỗ xe đó. Nhưng tại sao nàng biến thành một ni cô thì chàng không hiểu.

Chàng lẩm bẩm:

- Khuôn mặt giống như đúc. Chẳng lẽ trong thiên hạ lại có người khác giống nàng đến thế này ư?

Nghĩ vậy chàng buột miệng hỏi:

- Thiếu sư phụ! Tại hạ xin hỏi một lời. Phải chăng nửa năm trước đây, tại hạ đã được gặp thiếu sư phụ ngồi trên một cỗ xe ngựa...

Nữ ni nghe hỏi không khỏi giật mình. Nàng hỏi lại bằng một giọng run run:

- Thí chủ là ai?

- Tại hạ...

Chàng mới buột miệng đột nhiên phải ngừng lại. Lần trước chàng đã gặp nàng nhưng chưa nói tên họ, mà bây giờ chàng lại đeo mặt nạ không để lộ chân tướng như ngày trước, nên chàng ngập ngừng không nói nữa.

Nữ ni lại hỏi:

- Thí chủ là ai?

Cam Đường dĩ nhiên không muốn để lộ chân tướng. Chàng nghĩ thầm:

- Nửa năm trước mình là kẻ lưu lạc giang hồ, mà nay đeo mặt nạ thành gã ốm o thì cũng chẳng khác trước là mấy. Nếu đối phương không để ý thì quyết không thể nào nhớ rõ được.

Nghĩ vậy chàng hỏi lại:

- Thiếu sư phụ thừa nhận đúng là người tại hạ vừa nói rồi chứ?

- Phải rồi!

- Thiếu sư phụ có nhớ hôm đó đã cầm roi ngựa vụt vào một gã thiếu niên phiêu bạt không?

- Té ra... là thí chủ đấy ư?

- Chính là tại hạ.

Nữ ni ra vẻ mơ màng. Quả nhiên nàng không nhận ra được chân giả. Sau một lúc kinh ngạc, nàng trở lại bộ mặt lạnh như tiền, hỏi:

- Như vậy đâu có đủ chứng minh thí chủ không phải là hung thủ?

- Tại hạ cũng không đem vụ này ra để chứng minh điều đó.

- Sao thí chủ không nói tên họ ra?

- Tại hạ tưởng cái đó cũng không cần.

Miệng chàng nói vậy, song trong lòng cảm thấy một nỗi thê lương khôn tả. Nửa năm trước, lúc chàng kinh hãi liếc nhìn thì con người nàng đã in vào thâm tâm chàng một hình bóng không thể xóa nhòa. Chàng có ngờ đâu con người đó nửa năm nay đã thí phát quy y để thoát ra ngoài vòng trần tục.

Nữ ni lại hỏi:

- Thí chủ biết bần ni là ai rồi chứ?

- Tại hạ chưa kịp thỉnh giáo.

- Thí chủ không biết thật ư?

- Tại hạ không biết.

Nữ ni vươn tay ra. Mấy luồng chỉ phong xô vào tử huyệt trước ngực và trên bụng Cam Đường nhanh như chớp. Kình lực của nàng đã phi thường lợi hại lại cực kỳ chuẩn đích. Trên đời ít người bì kịp.

Bản năng tự vệ của Cam Đường tự nhiên né người đi. Cách né tránh của chàng không những mềm mại đẹp mắt mà con kỳ diệu vô cùng.

Nữ ni mặt đầy sát khí lớn tiếng nói:

- Thiệt là một kẻ cuồng đồ hoa ngôn xảo ngữ, suýt nữa bần ni bị ngươi lừa gạt...

Cam Đường lạnh lùng hỏi:

- Thiếu sư phụ nói vậy là nghĩa làm sao?

- Nửa năm trước ngươi không tránh được đầu ngọn roi của ta thì ra ngươi đã giả vờ không để lộ chân tướng.

- Việc thiên hạ đâu có thể lúc nào cũng lấy thường lý mà suy luận?

Nữ ni nghiêm giọng hỏi:

- Ngươi đã vâng lệnh ai đến Khổ Trúc Am này để hành hung?

- Dù tại hạ có giải thích mà thiếu sư phụ không tin thì cũng chẳng ích gì.

- Tức là ngươi hết đường chối cãi.

Cam Đường thản nhiên đáp:

- Thiếu sư phụ! Sự thực tại hạ không cần phải giải thích. Nếu tại hạ là hung thủ đã giết được lệnh sư, chẳng lẽ lại không hạ sát được thiếu sư phụ hay sao? Tội gì phải nói nhiều cho rườm lời. Dù là thiếu sư phụ đã có bản lãnh tuyệt luân rồi mới xuất gia, tại hạ không phải tự khoe, muốn giết thiếu sư phụ thật dễ như trở bàn tay. Xin thiếu sư phụ thử nghĩ kỹ xem có đúng thế không?

Nữ ni nhíu cặp lông mày ra chiều suy nghĩ rồi đáp:

- Kể ra thí chủ nói vậy cũng có lý, nhưng biết đâu thí chủ chẳng có chỗ dụng tâm nào khác?

Cam Đường hơi lộ vẻ tức giận, buột miệng hỏi:

- Thiếu sư phụ coi bản thiếu chủ là hạng người nào?

Nữ ni thấy Cam Đường tự xưng mình là thiếu chủ không khỏi giật mình hỏi lại:

- Sao thiếu chủ ư? Thí chủ là thiếu chủ môn phái nào?

- Thi Thiên Đường ở phái Thiên Tuyệt chính là tại hạ.

- Có gì làm bằng chứng không?

Cam Đường giơ tay phải lên ấn cách không vào trước cửa Phật đường. Trên khuôn cửa lập tức hiện ra một vết bàn tay sâu đến ba phân.Nữ ni kinh hãi la lên một tiếng úi chà, rồi nói:

- Đúng rồi! Theo lời đồn thì Thiên Tuyệt chưởng như vậy. Bần ni xin có lời tạ tội.

Nữ ni vừa nói vừa khom lưng ra chiều cung kính. Cam Đường bất giác mặt nóng bừng, nói:

- Tạ hạ không dám!

Nữ ni lại hỏi:

- Có phải thí chủ vừa thấy bóng người áo trắng lên núi?

- Đúng thế!

- Thiếu chủ có biết lai lịch y không?

- Vấn đề này... tại hạ khó mà phúc đáp được. Sự thực thì người này chưa chắc đã phải là người mà tại hạ muốn tìm kiếm.

- Thí chủ định kiếm ai?

- Tại hạ muốn kiếm một quái nhân trùm áo bạch bào từ đầu đến chân.

Nữ ni đột nhiên sắc mặt xám ngắt, loạng choạng lùi lại một bước run lên hỏi:

- Bạch Bào quái nhân ư?

Cam Đường đầy lòng nghi hoặc, trầm giọng hỏi:

- Thiếu sư phụ có biết lai lịch quái nhân đó không?

Nữ ni vẻ mặt u buồn đáp:

- Bần ni không biết.

Cam Đường biết nữ nĩ không chịu thổ lộ mà mình cũng không tiện vặn hỏi.

Chàng liền lảng sang chuyện khác:

- Thầy trò thiếu sư phụ có hiềm khích gì với Bạch Bào quái nhân?

Nữ ni lộ vẻ đau khổ xua tay nói:

- Thí chủ đi đi thôi! Để bần ni liệu tính công việc.

Cam Đường còn muốn nói nữa nhưng thốt không ra lời. Chàng hau háu nhìn nữ ni, buông một tiếng thở dài rồi từ từ cất bước đi ra ngoài.

Nhưng Cam Đường tuy cất bước mà tâm tình trầm trọng, buột miệng khẽ ngâm:

“ Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen...” Nữ ni cất tiếng gọi:

- Thí chủ hãy dừng bước.

Cam Đường bất giác run lên quay lại hỏi:

- Thiếu sư phụ còn muốn hỏi điều chi?

Nữ ni ngập ngừng hỏi:

- Giữa thí chủ và... Bạch Bào quái nhân có mối liên quan gì?

- Không có chi hết. Tại hạ chỉ muốn chứng minh một việc.

- Chứng minh việc gì?

- Xin thiếu sư phụ... thứ cho tại hạ không thể trình bày được.

Sở dĩ Cam Đường để ý đến Bạch Bào quái nhân chỉ vì mục đích muốn biết rõ người đàn bà thổi tiêu trên ngọn Điệp Thạch mà chàng vẫn đoán là Ma Vương, kẻ thù sâu cay của chàng. Đồng thời Thiên Oai viện chúa đã nhắn lời xin chàng tìm cơ hội coi xem bản tướng Bạch Bào quái nhân là ai? Dĩ nhiên về điểm này chàng không thể nói với người khác được.

Mặt khác, bóng trắng mà chàng gặp ở dưới chân núi chưa chắc đã phải là Bạch Bào quái nhân, người mà chàng đang muốn tìm kiếm. Bóng trắng này chẳng qua là chàng đoán phỏng mà thôi.

Phản ứng của nữ ni tựa hồ như bao phủ lên chàng một làn mây ngờ vực. Chàng tự hỏi:

- Tại sao nàng vừa nghe nói đến tên mình đã biến sắc? Tại sao nàng vặn hỏi mối liên quan giữa mình và Bạch Bào quái nhân? Tại sao nàng vừa nghe bốn tiếng “Bạch Bào quái nhân” lập tức ra lệnh trục khách? Sự thực đã hiển nhiên. Chưa nói tới hung thủ giết người ở trong am là ai, chưa hỏi đến bóng trắng mà mình gặp dưới chân núi là ai. Chỉ một điều nàng sợ hãi Bạch Bào quái nhân cũng đủ tỏ nàng có mối liên quan với hắn hay ít ra nàng cũng biết lai lịch hắn.

Cam Đường cho đây là cơ hội hiếm có. Chàng liền trầm giọng hỏi:

- Theo nhận xét của thiếu sư phụ thì hung thủ vụ huyết án trong am này phải chăng là Bạch Bào quái nhân?

- Bần ni không biết.

- Chắc thiếu sư phụ biết rõ lai lịch quái nhân?

- Bần ni cũng không hay.

- Tại hạ nghĩ rằng người tu hành kiêng điều nói dối. Dường như thiếu sư phụ không chịu nói đúng sự thực.

- A di đà Phật! Thí chủ căn cứ vào điều chi mà nói vậy?

- Bạch Bào quái nhân ẩn hiện bất thường. Trên chốn giang hồ ít người biết tới.

Thế mà tại hạ vừa đề cập đến y, thiếu sư phụ đã lộ vẻ bàng hoàng và tỏ ra trong lòng hồi hộp...

Nữ ni ngắt lời:

- Xin thí chủ đi đi thôi!Giữa lúc ấy nữ ni đột nhiên lộ vẻ cực kỳ khủng khiếp, chân bước lùi về phía sau.

Cam Đường kinh hãi vội hỏi:

- Thiếu sư phụ làm sao vậy?

Nữ ni hai mắt trợn ngược lên vẫn lùi mãi, lùi mãi... Mặt nàng co rúm lại trông khác hẳn đi.

Cam Đường thấy tình hình khác lạ, bất giác quay đầu nhìn lại phía sau. Bỗng chàng thất thanh la lên một tiếng kinh hãi. Bên kia khuôn cửa hình tròn để phân cách tiền viện, hậu viện rõ ràng một quái nhân mặc áo bào trắng đứng sững tại đó. Toàn thân hắn một màu trắng toát chỉ để lộ cặp mắt ra ngoài.

Quái nhân này đúng là Bạch Bào quái nhân mà Cam Đường đã gặp trên ngọn Điệp Thạch Phong. Lời phỏng đoán của Cam Đường quả nhiên thành sự thực. Hung thủ gây ra vụ huyết án trong am đã xuất hiện.

Cam Đường cảm thấy mạch máu căng thẳng, trái tim đập nghe thình thịch.

Chàng khích động đến cực điểm.

Nữ ni lùi đến trước khám thờ không còn đất để mà lùi thêm. Lưng nàng tựa vào bàn thờ mà người vẫn còn run bần bật.

Bạch Bào quái nhân từ từ cất bước tiến vào trong viện. Bước chân y phát ra sột soạt nghe ớn lạnh cả người.

Bầu không khí tựa hồ đóng kết lại khiến cho người ta phải nghẹt thở.

Tuy hai bên đã gặp nhau trên Điệp Thạch Phong, nhưng lúc này Cam Đường mang mặt nạ, tướng mạo biến đổi, nên chàng nhận ra Bạch Bào quái nhân mà Bạch Bào quái nhân không nhận ra chàng.

Bạch Bào quái nhân đi vào giữa điện, dừng chân lại cách Cam Đường chừng hơn một trượng. Cặp mắt hắn vẫn trừng trừng nhìn nữ ni đứng trước khám thờ, hắn làm bộ như không ngó thấy Cam Đường.

Cam Đường không tự chủ được, day lại nhìn nữ ni. Chàng thấy nữ ni khiếp sợ một cách dị thường, lại càng nghi hoặc. Vừa rồi nữ ni dùng chỉ phong để tập kích nên chàng đã biết bản lãnh nàng không phải tầm thường. Vậy mà sao thấy mặt cừu nhân nàng lại run sợ như vậy, không dám lên tiếng?

Phải chăng tiếng tăm Bạch Bào quái nhân đã đủ uy hiếp nàng?

Theo chỗ chàng biết thì Bạch Bào quái nhân chỉ là một tên thuộc hạ của người thổi tiêu trên Điệp Thạch Phong, thế mà một người thông suốt kim cổ như Thần Cơ Tử cũng chưa biết lai lịch hắn. Như vậy đủ tỏ Bạch Bào quái nhân trước đây chưa từng xuất hiện trên chốn giang hồ. Nữ ni này vừa nghe tiếng đã kinh khiếp thì hẳn có điều chi ngoắt ngoéo trong vụ huyết án tại am chiền.

Nữ ni đứng trước Phật đường cất giọng run lên hỏi:

- Những người bị hạ sát kia có tội gì?

Dĩ nhiên câu này nữ ni hỏi Bạch Bào quái nhân.

Bạch Bào quái nhân cất tiếng lạnh như băng nói:

- Cả đến ngươi cũng phải chết!

- A di đà Phật! Đức Phật từ bi ra tay tế độ.

- Câm họng đi! Hiện giờ ngươi chỉ có hai đường phải chọn một. Một là theo ta đi, hai là phải chết.

Tiếng “chết” hắn dằn giọng khiến người nghe phải ớn da gà.

Cam Đường lại càng mờ mịt không hiểu. Chàng không biết mối quan hệ giữa hai người này thế nào.

Bạch Bào quái nhân đột nhiên đảo mắt nhìn tới Cam Đường lạnh lùng nói:

- Tiểu tử! Lão phu không muốn ra tay. Mi tự hủy mình đi thôi!

Theo giọng lưỡi Bạch Bào quái nhân tựa hồ Cam Đường đã là vật trong tay hắn.

Cam Đường tức giận đến cực điểm. Chàng cười lạt nói:

- Các hạ nói khoác thế mà không biết xấu hổ!

Bạch Bào quái nhân mắt chiếu ra những tia hàn quang rùng rợn nhìn Cam Đường chằm chặp nói:

- Tiểu tử! Nếu để lão phu ra tay thì không có cách nào để cho ngươi chết được toàn thi thể.

- Chưa chắc!

- Vậy mi coi đây!

Bạch Bào quái nhân vừa nói vừa vung chưởng lên. Nhưng hắn phát chưởng nửa vời đột nhiên thu lại nói:

- Tiểu tử! Mi tới đây làm chi?

Cam Đường lạnh lùng đáp:

- Cái đó tưởng chả cần phải nói với các hạ.

Bạch Bào quái nhân hắng giọng nói:

- Ngươi hãy báo danh đi!

Cam Đường chuyển ý nghĩ thật mau, Bạch Bào quái nhân hiển nhiên vì nữ ni trẻ tuổi này mà đến đây. Lúc nãy hắn đến chắc là gặp lúc nữ ni chưa về. Sau khi hành hung, hắn thấy mục đích chưa đạt, nên đã bỏ đi rồi quay lại. Hắn vừa mới đến có lẽ chưa nghe thấy câu chuyện giữa mình và nữ ni. Nếu không thế thì cần gì hắn phải hỏi tên?

Chàng liền khẳng khái đáp:

- Thiên Tuyệt Môn Thi Thiên Đường là ta!

Bạch Bào quái nhân giật mình lớn tiếng hỏi:

- Sao? Gã tiểu tử kia! Mi là thiếu chủ Thiên Tuyệt Môn ư?

- Phải rồi!

- Thằng lỏi này giỏi thiệt, dám mở miệng khoác lác!

- Các hạ nói vậy là nghĩa làm sao?

- Thiên Tuyệt Môn có mấy gã thiếu chủ?

- Chỉ có một người.

- Một thôi ư?

- Đúng thế!

- Lão phu đã gặp một chàng công tử tự xưng là Thi Thiên Đường...

Cam Đường tự mình đã hiểu rõ, nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên hỏi:

- Quả có vụ này ư?

Bạch Bào quái nhân trầm ngâm một chút, mắt lộ hung quang, cất giọng the thé nói:

- Bất luận ai thực ai giả, thì thằng lỏi cũng nhất định phải chết.

- Giữa các hạ với tại hạ có thù oán gì?

- Không nói đến chuyện thù oán. Kẻ nào đã thấy mặt lão phu là phải chết.

- Cách xưng hô các hạ thế nào?

- Đừng rườm lời nữa, nạp mạng đi thôi!

Ngón tay hắn khoằm khoằm như móc câu nhắm chụp xuống trước ngực Cam Đường.

Chiêu thức này lợi hại vô cùng, tuy chỉ là một chiêu trảo mà kiềm chế được đối phương không thể né tránh bất luận về phương nào, đồng thời lại khiến cho đối phương không biết đằng nào mà chống đỡ.

Cam Đường giật mình kinh hãi. Nhưng chàng đã nghiên cứu thiên “Võ Công” trong “Thiên Tuyệt Kỳ Thư” đến bảy thành công lực. So với vị tổ sư sáng lập môn phái chàng chỉ còn kém có một thành. Phóng tầm mắt nhìn vào võ lâm hiện nay thì khó mà tìm được tay đối thủ với chàng. Dĩ nhiên đối với chiêu trảo này chàng đối phó được ngay.

Võ công của phái Thiên Tuyệt có công mà không có thủ, nếu không né tránh là phải phản kích. Cam Đường muốn hiểu rõ địch tình, liền thi triển “Thiên Tuyệt Thân Pháp” lạng người đi như ma quỷ để né tránh chứ không phản kích.

Bạch Bào quái nhân chụp Cam Đường không trúng cũng cực kỳ kinh hãi la lên một tiếng:

- Úi chà!

Tiếng la này có khi còn để biểu lộ sự bất ngờ của hắn về thân thủ Cam Đường.

Cam Đường run lên hỏi:

- Sao các hạ không dám xưng tên?

Bạch Bào quái nhân cười sằng sặc đáp:

- Tiểu tử! Mi không đáng hỏi tên ta!

Hắn vung tay lên. Chiêu thức này cực kỳ lợi hại trên đời có một.

Cam Đường nghiến răng vung chưởng phản kích. Chưởng lực hai bên va chạm nhau bật lên hai tiếng rùng rợn. Bạch Bào quái nhân phải lùi lại một bước dài, còn Cam Đường loạng choạng người đi lùi lại đến bốn năm bước.

Chương 14: Cam thiếu hiệp hai phen gặp tử kiếp

Bạch Bào quái nhân kinh hãi lên tiếng:

- Giỏi đấy! Lão phu đã đoán sai về bản lãnh của mi!

Hai người lảng ra rồi lại sáp gần vào nhau.

Sầm sầm, hai tiếng vang lên! Chiêu thức hai bên đụng mạnh vào nhau.

Lần này Bạch Bào quái nhân người cũng loạng choạng. Còn Cam Đường thì phải lùi lại bảy tám bước, suýt nữa té nhào.

Cả hai bên cùng thi triển những chiêu thức kỳ tuyệt bao trùm võ lâm. Cuộc đấu cực kỳ thảm khốc, khiến người nghe thấy phải kinh hãi.

Bóng người chợt xa ra chợt lại gần vào. Cuồng phong nổi lên ầm ầm. Chưởng kình rít lên veo véo không ngớt.

Cam Đường phản công liên tiếp chừng uống cạn tuần trà thì Bạch Bào quái nhân nhìn nhận ra đường lối của chàng hữu công vô thủ. Chiêu thức cố nhiên cực kỳ lợi hại.

Đòn nào cũng đều trí mạng cả, nhưng sơ hở rất nhiều.

Dĩ nhiên phải là người có bản lãnh phi thường như Bạch Bào quái nhân mới có cơ hội để nhìn ra chỗ sơ hở của đối phương.

Một tiếng quát vang lên! Cam Đường bị hất ra ngoài hai trượng ngã xuống.

Bạch Bào quái nhân đầu mặt trùm kín nhưng cũng nhuộm máu đỏ lòm.

Hiển nhiên công lực hắn tuy cao thâm mà cũng không có cách nào tránh khỏi thế công thần sầu quỷ khốc của đối phương. Hắn đã liều mình bị thương để đem toàn lực đánh vào chỗ hở của đối phương một đòn trí mạng.

Xem trình độ bị thương của hai bên là biết ngay công lực ai cao ai thấp. Hiển nhiên Cam Đường còn kém Bạch Bào quái nhân một bậc.

Nữ ni sắc mặt xám ngắt, quên cả tình trạng của mình, bất giác tiến ra bên trường đấu.

Bạch Bào quái nhân dừng một chút để thở rồi cất bước tiến gần lại.

Cam Đường tự biết công lực mình còn kém đối phương một bậc. Vả lại, đây không phải là một cuộc đấu để quyết sống mái. Chàng ngã lăn ra rồi, ngấm ngầm lấy năm viên “Vạn Ứng Đan” bỏ vào miệng nuốt.

Đoạn chàng nghiến răng cố gượng đứng lên, quay lại nhìn địch nhân. Bầu không khí trong trường cực kỳ khẩn trương khủng khiếp.

Bạch Bào quái nhân tiến gần lại, hai mắt hung dữ tóe lửa tựa như con mãnh thú sắp xông vào vồ mồi.

Nữ ni bỗng thét lên lanh lảnh:

- Đừng giết y!

Rồi nàng băng người ra.

Binh một tiếng! Tiếp theo là tiếng rú thê thảm.

Bạch Bào quái nhân vừa vung tay lên, nữ ni miệng đã phun máu ra lùi lại.

Cam Đường căng mắt nhìn muốn rách cả mi ra. Chàng kêu to lên một tiếng, ngưng tụ tàn lực tiến gần lại phóng ra một chiêu vong mạng.

Bạch Bào quái nhân hắng giọng một tiếng, vung song chưởng lên. Một tiếng rú thần kinh quỷ khốc vang lên. Cam Đường bị hất tung cao đến hơn trượng rồi té huỵch xuống đất. Ngũ quan ứa máu, người chàng không nhúc nhích được nữa.

Bạch Bào quái nhân loạng choạng lùi lại đến ba bốn bước. Hắn thở hồng hộc, người run lẩy bẩy tiến lại mấy bước giơ chưởng lên nhắm đánh vào đầu Cam Đường.

- Giết người còn phá hủy thi thể là trái thiên đạo.

Nữ ni vừa la vừa băng mình đến trước thi thể Cam Đường. Bạch Bào quái nhân thét lớn:

- Mi dám ngăn trở ta.

Nữ ni nước mắt ràn rụa nhưng vẻ mặt rất cương quyết nói:

- Thân này đã vào cửa “Không” quy y đầu Phật. Xin tự chặt một tay để tạ thâm ân.

Dứt lời, nàng vung tay phải lên tự chặt cánh tay trái.

Rắt một tiếng! Máu tươi chảy ra như suối. Cánh tay nàng đứt lìa từ đầu vai rớt xuống.

Bạch Bào quái nhân loạng choạng lùi lại hai bước. Hắn gầm lên một tiếng quái gở:

- Hỏng rồi!

Đoạn hắn xoay mình chạy nhanh ra ngoài cửa am.

Nữ ni điểm huyệt để cầm máu. Nàng ngồi phệt xuống đất, sắc mặt lợt lạt. Mồ hôi hòa với nước mắt nhỏ xuống tong tong.

Màn kịch điên cuồng thê thảm đến đây là chấm dứt. Bầu không khí trở lại tịch mịch.

Máu cùng xác chết hòa lẫn với ánh trăng lạnh lùng càng tăng cảnh tượng thê thảm.

Hồi lâu, nữ ni đảo cặp mắt thẫn thờ nhìn thi thể Cam Đường. Đột nhiên nàng la lên:

- Y hãy còn cử động.

Cam Đường cục cựa chân tay. Chỗ huyền diệu của võ công phái Thiên Tuyệt là sinh cơ không bị tuyệt diệt. Thêm vào đó mấy viên “Vạn Ứng Đan” cực kỳ hiệu nghiệm đã khiến chàng hồi sinh. Trừ phi thân thể bị chia lìa, không thì quyết nhiên chàng không chết được. Đó là một điểm bí mật tối cao của phái Thiên Tuyệt, người ngoài không sao hiểu được.

Nữ ni dường như không nỡ nhìn thấy Cam Đường đang cố tranh đấu với tử thần, nàng rũ thấp cặp lọng xuống, miệng không ngớt niệm Phật hiệu.

Trong khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà sinh cơ của Cam Đường có cơ phục hồi. Cặp mắt chàng đã hé được một chút. Chàng biết rằng nếu để Bạch Bào quái nhân phát giác ra mình chưa chết thì hậu quả thật là đáng sợ.

Mắt chàng chợt nhìn thấy nữ ni bị đứt một tay đang ngồi bên mình niệm Phật, mà không thấy tông tích Bạch Bào quái nhân đâu nữa.

Cam Đường vẫn chưa dám cử động, chỉ ngấm ngầm vận chân nguyên. Ngoại trừ phủ tạng trong người ngấm ngầm đau, chàng không thấy có gì khác lạ.

Cam Đường thi triển thuật “Tiềm Thính” để nghe động tĩnh chung quanh. Kỳ thuật này có thể nghe rõ hơi thở của người đứng cách ngoài năm trượng.

Sau chừng một khắc, Cam Đường nhận định ngoài nữ ni ra không còn một người nào khác, mới mở to mắt ra và chuyển động thân hình đảo nhìn bốn phía, rồi ngồi nhỏm dậy. Chàng đã trải qua một lần tử kiếp nữa.

Chàng lại nuốt viên “Hồi Sinh Đan” thứ hai.

Nữ ni dừng niệm Phật, nàng lẩm bẩm cầu chú:

- Đức Phật từ bi! Xin tiếp dẫn cho linh hồn khổ ải.

Cam Đường khẽ cất tiếng gọi:

- Thiếu sư phụ.

Nữ ni giật nảy người lên đứng bật dậy như gặp quỷ. Nàng giương cặp mắt thao láo nhìn chàng run lên ấp úng:

- Thí chủ! Thí chủ!....

Cam Đường từ từ đứng dậy lấy vạt áo lau huyết tích trên mặt rồi nói:

- Nhờ Trời Phật phù hộ, tại hạ đã vào cõi chết lại được hồi sinh.

Nữ ni lại lộ vẻ đau khổ, nàng ngồi thừ xuống đất.

Cam Đường cực kỳ xúc động, run lên hỏi:

- Thiếu sư phụ! Cánh tay thiếu sư phụ...

Trên mặt nữ ni thoáng lộ vẻ thê lương u oán. Rồi nàng trang nghiêm đáp:

- Phật ở trong lòng. Bao giờ trút hết được cái túi da dơ dáy này mới là đại giải thoát. Chút thương nhỏ mọn này, thí chủ bất tất phải quan tâm.

Cam Đường sửng sốt hỏi:

- Bạch Bào quái nhân đâu rồi?

- Y bỏ đi rồi!

Cam Đường bất giác thở dài cho mỹ nhân trên cỗ hương xa ngày trước, ngày nay biến thành một vị ni cô tàn phế. Tạo vật lắm nỗi trớ trêu, cay nghiệt đến thế này! Thiệt là thiên đạo vô thường!

Trời sáng rồi nhưng Khổ Trúc Am tựa hồ vẫn còn bao phủ dưới tấm màn khủng khiếp lúc ban đêm, Cam Đường đột nhiên trầm giọng nói:

- Thiếu sư phụ! Có một ngày kia tại hạ kiếm được Bạch Bào quái nhân để đòi nợ, thì việc đầu tiên là chặt tay hắn.

Nữ ni toàn thân run bắn lên nói:

- Đức Phật từ bi! Thí chủ chớ nên làm như vậy. Nhà Phật trọng thuyết nhân quả.

Sở dĩ bần ni hái quả ngày nay là đã trồng cái nhân ngày trước. Cánh tay này chính bần ni tự mình chặt đi.

Cam Đường vừa kinh hãi vừa ngạc nhiên, hỏi:

- Tại sao vậy?

- Theo thuyết nhân quả thì bất cứ chuyện gì cũng thành “Không” hết. Thí chủ bất tất phải hỏi làm chi.

Cam Đường tuy ngứa răng ngứa họng, nhưng không biết nói sao. Chàng đành gượng cười rồi móc trong bọc ra một cái bình nhỏ, lấy hai viên “Vạn Ứng Đan” đưa cho nữ ni nói:

- Thiếu sư phụ! Đây là linh đan của bản môn. Một viên để uống, một viên thoa ngoài.

Nữ ni ngập ngừng:

- Cái này...

Cam Đường ngắt lời:

- Thiếu sư phụ cùng tại hạ đã hai phen tương ngộ cũng là do chữ “duyên” mà có, xin thiếu sư phụ đừng từ chối.

- Vậy thì bần ni xin bái lãnh!

Nói xong, nàng thò tay ra, cổ tay tròn như búp măng, đón lấy hai viên thuốc.

Cam Đường nhìn sắc diện lợt lạt của nữ ni mà trong lòng cảm khái muồn vàn.

Đồng thời trong thâm tâm chàng đã in hai bóng người. Một là bóng mỹ nhân đẹp như thiên tiên ngồi trên hương xa, và một người nữa là nữ ni cô độc cụt một tay. Trong đầu óc chàng bất giác nổi lên mối tình thê lương, rồi chàng buông một tiếng thở dài.

Đến bây giờ mà chàng vẫn chưa biết lai lịch thân thế nữ ni, nhưng hai người cùng trải qua một trường kiếp nạn thập tử nhất sinh.

Nữ ni lại hỏi:
- Vì sao thí chủ thở dài?

Cam Đường buồn rầu đáp:

- Bức tranh vân cẩu vẽ người tang thương, nghĩ buồn cho thế sự vô thường.

- Thế sự đều là “không” hết, hà tất thí chủ phải đau buồn.

- Tại hạ xin thiếu sư phụ cho biết pháp hiệu.

- Bần ni là Khí Trần.

- Tại hạ xin vĩnh viễn ghi nhớ pháp hiệu này...

Khí Trần nữ ni hơi biến sắc, run lên nói:

- Bây giờ xin thí chủ tùy tiện!

Cam Đường thành khẩn hỏi:

- Tại hạ có chỗ nào giúp sức thiếu sư phụ được chăng?

- Bần ni không dám. Mọi sự để bần ni tự liệu.

- Vậy tại hạ xin từ biệt.

- Miễn thứ cho bần ni khỏi tiễn chân.

Cam Đường trở gót ra khỏi cửa am, chàng hít mạnh một hơi chân khí.

Cam Đường lại chạm trán Bạch Bào quái nhân một lần nữa mà chưa thu lượm được chút kết quả nào. Bức màn bí mật vẫn hoàn toàn bí mật. Công lực hắn đã ra ngoài sự tiên liệu của chàng, khiến cho mỗi khi nhớ tới không khỏi thẹn thùng.

Hiện giờ Cam Đường cần tìm một chỗ hẻo lánh đặng vận nội lực phối hợp với dược lực để luyện công.

Trước mắt chàng là một khu rừng um tùm bát ngát không biết đến đâu là cùng tận.

Cam Đường liền vạch cây rẽ lá đi vào rừng sâu, tìm một nơi âm u tịch mịch.

Chàng ngồi xuống bắt đầu luyện công. Chàng luyện lần này là lần thứ hai. Lần này thời gian ngắn hơn trước, mà chàng đã đả thông được thiên huyệt thứ hai. Cũng như lần trước, thiên huyệt đả thông rồi, dược lực liền hết hiệu nghiệm.

Trải qua một lần tử kiếp nữa là có thể coi như đoạn thứ tám thiên võ công đã hoàn thành. Sau khi hoàn thành được đoạn “công lực tái sinh” thì lúc cùng địch nhân giao thủ, không lo gì thiếu công lực nữa, vì khí lực bị suy giảm được bồi bổ lại ngay.

Ban đầu tổ sư Thiên Tuyệt Môn sau khi hoàn thành được đoạn thứ tám trong thiên võ công liền sáng lập ra Thiên Tuyệt Môn. Mấy đời sau này chưa có ai tu luyện được đến đoạn thứ bảy. Thế là Cam Đường sắp được kể vào người kế chân tổ sư.

Mặt trời đúng ngọ, ánh dương quang lách qua kẽ lá chiếu xuống rừng trúc thành những ánh lốm đốm. Rừng trúc đang âm u nhờ thế mà sáng lên được. Đồng thời ánh dương quang chiếu xuống khe suối quanh co ở giữa rừng.

Cam Đường lại bờ suối soi mặt xuống nước thấy vết máu loang lổ. Chàng thấy mặt nạ này không thể dùng được nữa, liền lột ra gấp lại cẩn thận. Sau khi tắm rửa rồi, Cam Đường lấy ra tấm mặt nạ khác đeo vào. Chàng soi xuống nước thấy mình mặt trắng mà không có râu, vào trạc ngoài ba mươi tuổi. Chàng mỉm cười ra chiều đắc ý về tấm mặt nạ này.

Cách chế tạo tấm mặt nạ cực kỳ tinh xảo, nó chỉ mỏng như cánh ve sầu, lại mềm nhũn như không có gì, dù bịt chặt vào mặt cũng không thấy vướng víu khó chịu.

Giữa lúc ấy, một luồng khói đen khét lẹt xông vào mũi Cam Đường. Chàng ngẩng đầu lên coi qua kẽ lá thì thấy một luồng khói đen dày đặc nhả lên không. Tiếp theo là những tiếng “sầm sầm” do tường đổ gây ra.

Những tiếng này đúng là từ phía Khổ Trúc Am vọng lại.

Cam Đường kinh hãi vô cùng! Chàng tự hỏi:

- Hay Khí Trần nữ ni đốt lửa tự thiêu?

Nghĩ tới đây, chàng hoảng hốt chuồn ra khỏi rừng trúc nhanh như điện chớp.

- Trời ơi!

Cam Đường la lên một tiếng.

Quả nhiên một tòa am chiền đã biến thành biển lửa.

Đột nhiên Cam Đường thấy bên ngoài biển lửa, bóng người tấp nập toàn vận võ trang. Họ đang chỉ trỏ bàn tán.

Công lực Cam Đường đã đến bậc thượng thặng, nên tuy đứng cách ngoài mười trượng mà chàng nghe rất rõ.

Một người nói:

- Đáng tiếc cho một vị tuyệt sắc giai nhân!

Lại có thanh âm người khác nói:

- Một người đàn bà giết chết cõi lòng như nàng, thực thiên hạ khó mà kiếm được người thứ hai. Nàng buông trôi mùi vinh hoa phú quý mà không thèm hưởng thụ, đưa mình vào chốn am mây để làm ni cô!

Mỗi người bàn tán một cách.

Cam Đường bỗng ngấm ngầm la lên:

- Không chừng đây là một vụ mưu sát.

Rồi chàng chạy nhào về phía lửa cháy.

Thế lửa đang mạnh, tưởng chừng đến sắt thép cũng phải chảy ra, huống chi là người.

Một thiếu nữ nguyệt thẹn hoa nhường phải xuất gia đã là một điều bất hạnh, lại gặp thảm cảnh toàn am bị hạ sát, chính nàng bị chặt tay. Hiện giờ nàng chết cháy trong biển lửa hóa thành tro than. Trong thiên hạ tưởng không còn cảnh nào tàn khốc cho bằng.

Cam Đường đau thương như đứt từng khúc ruột. Sát khí bừng bừng như lửa cháy, chàng chạy vọt đến bên một lão già dường như là thủ lãnh bọn đến đốt am. Chàng cất giọng lạnh như băng hỏi:

- Tên họ lai lịch lão thế nào? Nói mau!

Lão kia giật mình kinh hãi quay lại nhìn xem ai thì thấy một chàng văn sĩ lớn tuổi đứng bên cạnh mình. Cặp mắt chàng lộ hung quang trông rất kinh hãi. Bất giác lão lùi lại một bước, cất tiếng ồm ồm hỏi lại:

- Ông bạn từ phương nào đến đây?

Cam Đường lớn tiếng quát:

- Ta muốn lão phải xưng họ, tên ngay!

Lão già cười gằn, xẵng giọng nói:- Giọng lưỡi ông bạn giỏi đấy!....

- Đừng rườm lời nữa! Báo danh đi!

- Ông bạn là cái thá gì mà hống hách thế? Không muốn sống yên lành ư?

Nghe tiếng hai người gây gỗ, mười mấy gã hán tử áo đen đứng gần đó nhảy xổ lại.

Cam Đường khích động, toàn thân run bần bật.

Lão già kia cũng sa sầm nét mặt hét lớn:

- Bắt lấy nó!

Hai đại hán mặc võ phục vươn tay ra chụp Cam Đường.

- Bọn ngươi muốn chết cả ư?

Chàng vừa dứt tiếng quát vang lên, hai đại hán võ trang tựa như diều giấy đứt dây bay đi băng băng rồi rớt xuống giữa đống lửa.

Bao nhiêu người có mặt tại trường đều hồn lạc phách bay, sắc mặt xám ngắt.

Cam Đường rung tay một cái, liệng xong hai tên đại hán vào đống lửa rồi, chàng không thèm ngó theo, chỉ giương mắt lên hầm hầm nhìn lão già giục:

- Nói mau!

Lão già lùi lại ba bốn bước, run lên hỏi:

- Các hạ là cao nhân phương nào?

- Lão không đáng hỏi. Hãy trả lời bản nhân đi!

Lão già băng mình chạy về phía rừng trúc như tên bắn...

Cam Đường điên tiết lên, cặp mắt đỏ ngầu, chàng lớn tiếng quát:

- Để đầu lại đã rồi hãy chạy đi!

Chàng vừa quát vừa vung tay phóng lên không.

Huỵch! Lão già người còn lơ lửng trên không rớt thẳng xuống đất chết ngay lập tức.

Mười mấy gã hán tử kia khiếp sợ, chân tay bủn rủn, đứng trơ ra không dám nhúc nhích.

Cam Đường nắm lấy một tên hỏi:

- Bọn mi ở đâu đến đây? Nói mau!

Đại hán này sợ quá miệng há hốc ra, líu lưỡi lại nói không ra lời.

Cam Đường nghiến răng ken két, vung tay một cái!

Đại hán bị liệng đi, người còn lơ lửng trên không đã rú lên một tiếng rồi rớt xuống biển lửa.

Cam Đường trỏ tay vào một gã đứng gần đó, tức run lên giục:

- Mi nói đi!

Đại hán này cũng sợ run lẩy bẩy, ấp úng đáp:

- Thanh... Long... Bảo!....

- Sao? Thanh Long Bảo ư?

- Phải... rồi...!

- Mục đích đốt am để làm gì?

- Cái đó... bọn tiểu nhân... không hiểu.

- Bọn mi vâng lệnh ai?

- Thiếu... bảo... chúa...

- Giỏi lắm!

Cam Đường căm hận như người điên. Chàng vung hai tay mạnh một cái...

Tiếng kêu la inh ỏi chói tai! Bóng người tung đi tơi bời. Cam Đường mới vung tay một cái mà sáu xác chết đã nằm lăn trên mặt đất.

Bỗng có tiếng quát:

- Dừng tay!

Một thiếu niên mặc áo gấm vừa quát vừa chạy nhào tới.

Cam Đường trỏ vào mặt đối phương quát hỏi:

- Vệ Võ Hùng! Ngươi đốt am này vì mục đích gì?

Gã thiếu niên mặc áo gấm này chính là Vệ Võ Hùng, thiếu bảo chúa Thanh Long Bảo.

Vệ Võ Hùng toàn thân run bắn lên, hỏi lại:

- Các hạ là ai?

- Cái đó ngươi bất tất phải hỏi! Tại sao ngươi lại hành động những việc mất hết nhân tính như thế này? Phải nói cho mau!

Vệ Võ Hùng vẫn kiêu ngạo nói:

- Các hạ đừng giở thói dưới mắt không người nữa!

Cam Đường quát hỏi:

- Tiểu tử! Khí Trần nữ ni...

Vệ Võ Hùng vẻ mặt hầm hầm, nghiến răng ngắt lời:

- Té ra con tiện nhân đó vì các hạ mà cự tuyệt bản thiếu bảo chúa. Hừm!....

Cam Đường tức như vỡ mật, sát khí đằng đằng quát hỏi:

- Mi mưu việc không thành rồi giết người phóng hỏa phải không?

- Đúng thế! Con tiện nhân đó chết là đáng kiếp!

- Y... chết cháy trong đống lửa rồi ư?

- Ngươi cũng đừng hòng sống nữa! Ngươi đến vừa đúng lúc!

Vệ Võ Hùng vừa quát vừa phóng chưởng đánh vào ngực Cam Đường. Phát chưởng này gã đã vận công lực đến tột độ, uy thế mãnh liệt kinh người. Nhưng tiếc thay, gã đã gặp phải tay công lực quá cao.

Vệ Võ Hùng rên lên một tiếng, huyệt mạch cổ tay phải gã đã bị Cam Đường nắm chặt.

Cam Đường mắt chiếu ra những tia sát khí rùng rợn quắc lên nhìn thẳng vào mặt Vệ Võ Hùng.

Vệ Võ Hùng không ngờ đối phương có bản lãnh cao thâm đến mức độ này. Gã kinh hồn táng đởm, mồ hôi nhỏ giọt, sắc mặt xám ngắt, không còn một chút huyết sắc.

Bầu không khí trong trường cực kỳ khẩn trương, cơ hồ nghẹt thở!

Cam Đường nói dằn từng tiếng:

- Vệ Võ Hùng, bản nhân muốn xé xác mi ra!

Chỉ một lời nói của Cam Đường cũng đủ khiến mọi người hồn vía lên mây.

Bảy tám tên thuộc hạ Thanh Long Bảo còn sống sót, tên nào cũng đứng ngay như tượng gỗ. Chúng không biết đường trốn tránh, mà cũng không biết động thủ nữa.

Vệ Võ Hùng hồn lạc phách bay, vừa run bần bật vừa la thuộc hạ:

- Các ngươi sao không động thủ?

Bảy tám tên đại hán như người mơ ngủ choàng tỉnh giấc, kẻ lấy đao người rút kiếm nhảy xổ lại.

Cam Đường vung chưởng lên quét ngang một cái. Đao kiếm bắn đi tứ tung, người ngã lăn ra.

Thế là lại bốn tên nằm không nhúc nhích. Chỉ còn lại ba tên. Chúng đều quăng binh khí bỏ chạy.

Vệ Võ Hùng nghiến răng nói:

- Các hạ hãy lưu danh lại.

Cam Đường đang căm phẫn như người điên, chàng rít chặt tay lại quát:

- Nộp mạng đi, đừng lôi thôi nữa.

Giữa lúc ấy, một bóng xám bay vọt tới.

Chương 15: Nữ lang áo trắng lại xuất hiện

Cam Đường đảo mắt nhìn ra, bất giác la lên một tiếng kinh hãi:

- Cô nương hãy còn sống ư!

Cam Đường vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Lòng chàng xúc động lộ ra ngoài mặt cùng lời nói.

Người xuất hiện đó nào phải ai xa lạ, mà chính là nữ ni Khí Trần. Cam Đường ngỡ nàng bị chết trong biển lửa.

Khí Trần không bị hại thiệt là một điều ra ngoài sự tiên liệu của Cam Đường.

Giữa lúc mừng rỡ chàng buột miệng la lên, lúc biết là cách xưng hô như thế không tiện thì không còn cách nào thu lại được nữa vì một mặt nàng đã là người xuất gia, một mặt mình đã thay đổi hình dung.

Khí Trần nữ ni rất đỗi ngạc nhiên. Nàng đứng thộn mặt ra hồi lâu mới cất tiếng hỏi:

- Đại danh thí chủ là gì?

Cam Đường ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:

- Tại hạ là kẻ qua đường, thấy việc bất bình nên phải ra tay. Chẳng muốn lưu danh làm chi.

Khí Trần rũ thấp cặp lông mày nói:

- Thí chủ buông tha cho y.

- Buông tha gã ư?

- Đức Phật lấy từ bi làm gốc. Bần ni là kẻ xuất gia chẳng muốn trồng cây ác.

- Nhưng thiếu sư thái có hiểu tâm địa độc ác của bọn này không?

- A di đà Phật! Bần ni kể như là đã trải qua một kiếp nạn.

Cam Đường nghiến răng nói:

- Nhưng tại hạ không phải là người xuất gia, còn để bọn bất nhân này sống trên đời làm chi nữa?

Vệ Võ Hùng bị Cam Đường nắm chặt khác nào con cừu đang sắp bị mổ. Gã khiếp sợ nhìn Khí Trần bằng con mắt van xin.

Khí Trần nhìn Cam Đường bằng cặp mắt sáng ngời nói:

- Thí chủ! Y chỉ là một kẻ bị đưa ra để thay thế, thiệt đáng thương...

Cam Đường run lên hỏi:

C - Thay thế ư? Gã không phải là thiếu bảo chúa Vệ Võ Hùng ở Thanh Long Bảo hay sao?

- Không phải đâu.

- Vậy gã là ai?

- Gã chỉ là một tên thuộc hạ hao hao giống Vệ Võ Hùng.

- Tại sao thiếu sư thái lại biết rõ như vậy?

- Hiện nay Thanh Long Bảo là một phái lớn thứ nhất thứ nhì võ lâm. Không khi nào một vị thiếu bảo chúa lại ngu dại như vậy.

- Thiếu sư thái chỉ căn cứ vào lý do này mà đoán phải không?

- Không phải đâu, bần ni nói như thế là hoàn toàn đúng sự thực.

Cam Đường suy nghĩ rất mau. Chàng nhớ lại mới đây tại Ngọc Điệp Bảo, Vệ Võ Hùng đã bị Bạch Vi đánh ngã. Chẳng lẽ Vệ Võ Hùng kia chính là người đứng trước mắt này? Vậy gã Vệ Võ Hùng chân chính đâu? Tại sao gã phải dùng người thay thế?

Cam Đường nghĩ vậy, trầm giọng hỏi:

- Đối phương đốt am vì mục đích gì?

- Bần ni đã nói là mình trải qua kiếp nạn.

- Tại hạ vẫn không hiểu.

- Xin thí chủ đừng hỏi vặn nữa.

Cam Đường lại hỏi:

- Tại sao Vệ Võ Hùng lại mượn người thay thế?

- Về điểm này thí chủ cũng không nên hỏi nữa.

Cam Đường trong lòng vốn không để tâm gì đến chuyện vị hôn thê chàng là Tây Môn Tố Vân đã cải giá lấy Vệ Võ Hùng, vì chàng chưa gặp nàng lần nào. Sở dĩ chàng đối với gã gắt gao là vì vô hình trung chàng đã nảy ra một tâm lý tác dụng khác. Hành vi của đối phương đã gieo vào lòng chàng nhiều mối nghi ngờ, chàng không bỏ qua được. Mới đây Khí Trần nữ ni vừa gặp đại họa Bạch Bào quái nhân giết hết mọi người trong am, chính nàng cũng phải chặt tay. Bữa nay nàng lại bị người ta mưu đồ đốt chết, thì bên trong tất phải có điều chi ngoắt ngoéo, hoặc giả Vệ Võ Hùng có mối liên quan gì với Bạch Bào quái nhân.

Lạ hơn nữa là nữ ni tuyệt nhiên không tỏ vẻ gì căm hận về những hành vi tàn ác của đối phương. Chẳng lẽ con người nhỏ tuổi như vậy mà đã tu dưỡng được đến mức độ cao thâm, trầm tĩnh?

Chính sự chủ bị hại còn muốn yên chuyện, thì người ngoài cuộc đáng lý chẳng nên sinh sự làm chi. Nhưng vụ bí mật này có liên quan đến Bạch Bào quái nhân cùng Vệ Võ Hùng, nên chàng không muốn buông xuôi câu chuyện...

Khí Trần nữ ni lại nói:

- Trước Phật đài đây, bần ni xin thí chủ buông tha cho y.

Cam Đường ngấm ngầm thở dài rồi buông tay ra.

Vệ Võ Hùng giả lùi lại liền mấy bước rồi nhìn Khí Trần chắp tay nói:

- Tiểu nhân đáng lẽ chết rồi mà còn được sống. Vậy từ đây xin thay mặt đổi lòng, vĩnh biệt chốn giang hồ thị phi.

Gã nói xong cầm lưỡi đao trủy thủ vạch lên mặt đánh xoẹt một tiếng. Nửa mặt máu chảy đầm đìa, gã băng mình chạy đi.

Khí Trần niệm Phật hiệu rồi nói:

- Bể nghiệt mênh mang cũng có lúc quay đầu vào bờ.

Cam Đường nghĩ thầm trong bụng:

- Gã thiếu niên này thiệt không hổ là một đại hán có tâm huyết, mình tha mạng cho gã thật cũng không uổng...

Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì một tiếng rú vọng lại.

Cam Đường giật mình kinh hãi, nhảy xổ về phía phát ra tiếng rú. Ngoài rừng trúc um tùm cách đó năm mươi trượng, một xác chết còn máu tươi chảy ròng ròng nằm lăn ra đó. Kẻ bị nạn rõ ràng là Vệ Võ Hùng giả vừa mới ra đi.

- Ai đã giết gã?

Cam Đường đảo mắt nhìn bốn phía nhưng chẳng thấy gì. Nếu nhãn tuyến của chàng không bị rừng trúc che khuất thì hung thủ không tài nào trốn thoát được trước mục lực của chàng.

Khí Trần cũng chạy tới nơi. Mặt nàng xám ngắt co rúm lại rất khó coi.

Cam Đường lạnh lùng nói:

- Gã chết rồi!

Khí Trần mấp máy cặp môi. Sắc mặt lợt lạt, nhưng trong khóe mắt có sát khí ẩn hiện. Người thiếu ni chỉ nói chuyện từ bi, nhưng hiển nhiên niềm tin của nàng đã bị lay động.

Cam Đường nhìn kỹ thi thể xác chết rồi nói:

- Chín vết thương tất cả. Một nhát kiếm gây chín vết thương! Kẻ ra tay kiếm thuật đã cao đến tột độ.

Giữa lúc ấy trong khóm trúc bên chàng có tiếng cười lạt vọng ra.

Cam Đường xoay mình lại quát hỏi:

- Ai?

Một bóng người yểu điệu thướt tha từ sau khóm trúc từ từ xuất hiện.

Rõ ràng nữ lang áo trắng đẹp như thiên tiên. Sau lưng nàng cài một thanh trường kiếm rất cổ kính, thân kiếm sặc sỡ. Mặt nàng tựa hồ bao phủ một làn sương mỏng. Mắt nàng thoáng lộ sát khí. Nàng còn cách hai người chừng một trượng thì dừng lại.

Cam Đường tự hỏi:

- Phải chăng nữ lang áo trắng này là hung thủ giết người?

Khí Trần nữ ni loạng choạng lùi lại phía sau, run lên hỏi:

- Thí chủ đấy ư?

Nữ lang áo trắng liếc mắt nhìn Cam Đường một cái rồi chăm chú ngó Khí Trần nói:

- Hay hơn hết là chúng ta đừng lấy gươm đao để nói chuyện với nhau.

Khí Trần lạnh lùng nói:

- Bần ni vừa thoát chết. Chẳng lẽ...

Cam Đường không nhịn được nữa, chàng ngắt lời Khí Trần, quắc mắt lên nhìn nữ lang áo trắng hỏi:

- Phải chăng cô nương đã giết gã này?

Nữ lang áo trắng chẳng ngần ngừ gì đáp ngay:

- Phải rồi! Vậy thì đã sao?

- Cô nương không dung thứ cho kẻ đã biết tự hối lỗi ư?

- Hối lỗi? Ta không hiểu ý các hạ.

- Tại sao cô nương lại giết người?

- Dường như các hạ hay can thiệp vào việc người ngoài?
- Có lẽ đúng đấy.

- Các hạ có biết như vậy sẽ xảy ra hậu quả thế nào không?

- Hậu quả gì?

- Các hạ hãy coi xác chết này mà làm gương.

- Giọng lưỡi cô nướng ghê gớm quá! Xin cho biết phương danh.

- Các hạ hỏi câu ấy là thừa.

- Tại sao vậy?

- Vì các hạ nhất định phải chết.

Cam Đường lửa giận bốc lên ngùn ngụt, hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Đáng tiếc!

Nữ lang áo trắng trợn mắt lên hỏi:

- Đáng tiếc điều chi?

- Bản nhân trước nay ít khi hạ thủ đối với người không hiểu rõ lai lịch. Cô nương không chịu nói phương danh, nếu bản nhân giết cô nương tức là phá lệ đó, há chẳng đáng tiếc ư?

- Các hạ muốn bắt buộc ta phải hạ thủ trước chăng?

- Nếu cô nương có bản lãnh thì cứ thử đi coi!

Nữ lang áo trắng lông mày dựng ngược, từ từ rút kiếm ở sau lưng ra để trước ngực.

Nàng ngưng thần nhìn Cam Đường. Kiếm khí lạnh toát tan ra bốn phía. Chỉ một điểm này cũng đủ rõ kiếm thuật nữ lang không phải tầm thường.

Cam Đường lạnh lùng hỏi:

- Cô nương còn chờ gì nữa mà không hạ thủ đi?

Nữ lang áo trắng hắng giọng một tiếng. Kiếm khí vọt lên như cầu vồng lóe mắt, tựa hồ biến thành chín thanh kiếm đồng thời chia ra đâm vào những yếu huyệt trên ngực Cam Đường mau lẹ tuyệt luân!

Cam Đường khẽ lạng người đi tránh khỏi một chiêu thức ghê hồn rồi lên tiếng:

- Bản nhân lấy lễ độ nhường cô một chiêu, chỉ một chiêu thôi! Nếu cô nương muốn dừng tay thì hãy còn kịp đó.

Nữ lang áo trắng đánh một đòn ác liệt không trúng thì biết ngay chàng văn sĩ này là tay ghê gớm. Nhưng nàng vẫn hăng hái nói:

- Có ai cần các hạ nhường nhịn đâu?

- Bản nhân đã ra tay tất là phải trúng, vậy xin nói trước để cô rõ.

- Đừng rườm lời nữa!

Ánh kiếm lóe mắt. Kiếm khí rít lên rùng rợn! Những làn hàn quang nhằm chụp xuống Cam Đường lẹ đến nỗi người nhìn thấy phải lắc đầu lè lưỡi.

Cam Đường vung hai tay lên quét một cái.

Thiếu nữ rên lên một tiếng hự. Ánh hàn quang vụt tắt. Nàng loạng choạng mấy bước, nét mặt xám xanh, lớn tiếng quát hỏi:

- Các hạ Ở môn phái nào?

Cam Đường cười lạt đáp:

- Cô nương hỏi câu đó là thừa.

Thanh kiếm trong tay nữ lang áo trắng lại vung lên. Cặp mắt đầy sát khí, nàng bước gần lại một cách trầm trọng. Nàng ra chiêu này tất phải vỡ đá tan bia.

Cam Đường buông thõng hai tay xuống tuyệt không thủ thế, nhưng cặp mắt rùng rợn vẫn nhìn đối phương chằm chặp không chớp. Kiểu cách chàng tỏ ra là một tay cao thủ lúc đối địch rất đường bệ, rất oai phong.

Bầu không khí trong trường cực kỳ khẩn trương!

Khí Trần nữ ni chỉ đứng thộn mặt ra mà nhìn hai bên, không nói nửa lời mà cũng không nhúc nhích, trông nàng chẳng khác một pho tượng bạch thạch. Nàng đẹp đến cực điểm mà lạnh lùng cũng đến cực điểm. Đáng tiếc pho tượng này cụt một cánh tay, thành pho tượng rất đẹp mà bị tàn khuyết.

Khoảng cách của hai tay đối thủ dần dần rút ngắn lại. Khi hai bên còn cách nhau chừng một thước thì “véo” một cái, ánh ngân quang lấp loáng rất mau lẹ cơ hồ không kịp nhìn rõ.

Khoảng cách giữa hai bên bỗng lại xa ra một trượng mà hai tay Cam Đường cũng từ từ hạ thấp.

Nữ lang áo trắng chúi mũi kiếm xuống. Người nàng run lên, sắc mặt lợt lạt.

Oẹ!

Đột nhiên nữ lang há miệng phun ra một bụm máu tươi. Bóng trắng vụt đi rồi, tựa hồ như con chim hồng chỉ thoáng cái đã biến mất.

Cam Đường ngây người ra, miệng lẩm bẩm:

- Kiếm pháp tuyệt diệu!

Bây giờ Khí Trần mới lên tiếng nhưng thanh âm lạnh lẽo khiến người nghe phải phát run. Thanh âm nàng lúc này nghe tưởng chừng tiếng nói của người khác chứ không phải nàng. Nàng nói:

- Thí chủ! Thí chủ bị thương rồi phải không?

Cam Đường bất giác ngó lại trước ngực thì vạt áo chàng thủng ra chín lỗ bằng đồng tiền, máu tươi rướm chảy ra. Chín lỗ thủng này lại nhằm đúng bộ vị chín yếu huyệt lớn không sai một ly.

Chàng lạnh lùng đáp:

- Trầy da một chút chẳng có chi đáng kể.

- Bần ni chưa thấy ai có một công lực như thí chủ.
- Thiếu sư thái quá khen! Cô ta là ai vậy?

- Y là...

Khí Trần chỉ nói hai tiếng rồi dừng lại, lảng sang chuyện khác:

- Thí chủ vì bần ni mà gặp phải tay cường địch, bần ni rất áy náy!

Cam Đường nhắc lại:

- Xin thiếu sư thái cho biết cô ta.

- Rồi y tất nhiên sẽ tìm đến thí chủ... Bần ni không tiện hớt lẻo.

Cam Đường rất buồn bực trong lòng. Chàng không hiểu tại sao Khí Trần nữ ni đối với chuyện gì cũng rụt rè e sợ. Nàng đã không muốn nói, đương nhiên chàng cũng không tiện hỏi.

Cam Đường liền gợi chuyện khác:

- Có phải cô ta vì thiếu sư thái mà đến đây?

- Đúng thế!

- Cô ta cùng người thay thế Vệ Võ Hùng có mối liên quan gì không?

- Dĩ nhiên là có.

- Mối quan hệ đó thế nào?

- Xin thứ cho bần ni để thí chủ thất vọng.

Cam Đường nuốt nước miếng, cảm thấy không có gì hứng thú. Chàng nghĩ rằng mình can thiệp vào việc nàng hơi nhiều quá mà lại làm chậm trễ cả việc mình. Chàng liền gật đầu nói:

- Bản nhân xin đi đây.

Nhưng chàng không nhẫn nại được lại hau háu nhìn Khí Trần, con người đẹp như ngọc một lần nữa, rồi mới băng mình chạy đi.

Cái nhìn của chàng không có gì là bỉ ổi tiết mạn, mà là một cái nhìn đối với một sự vật phi thường, bất cứ ai cũng có phản ứng như vậy. Đây là vì Khí Trần đẹp quá, đến nỗi chẳng ai là không thể nhìn thêm một lần nữa.

* * * Đã gần giờ ngọ, trong chùa Thiếu Lâm trên ngọn Thiếu Thất núi Tung Sơn vẫn chưa nghe tiếng chuông khánh cùng tiếng niệm phật như thường lệ.

Lạ hơn nữa, từ chân núi lên đến cửa chùa không thấy bóng một tăng nhân nào, cả bóng người thường cũng chẳng có một ai.

Tòa cổ tự giữ địa vị lãnh tụ võ lâm bao phủ một làn không khí tịch mịch, hầu như rùng rợn.

Một chàng văn sĩ đứng tuổi, mặt mũi thanh tao, tà áo phất phơ, dáng đi như nước chảy mây trôi, lên núi tiến thẳng vào phía cổng chùa.

Chàng chính là Cam Đường, vì muốn hoàn thành lời hứa với Thần Cơ Tử nên lặn lội tới đây.

Cam Đường không hiểu cái túi vải mà Thần Cơ Tử trao cho chàng trong có chuyện gì quan hệ cần phải trao tận tay cho Quảng Tuệ đại sư, chưởng môn phương trượng chùa Thiếu Lâm. Nếu không được gặp phương trượng thì chẳng thể trao cho ai được.

Chàng đi tới cổng chùa không gặp một ai. Cảnh tượng lạ lùng này khiến chàng cảm thấy có chuyện gì đã xảy ra. Tình trạng này còn khiến cho chàng hồi hộp nữa.

Sau chàng nhìn thấy tám vị hòa thượng đứng tuổi mặc áo cà sa sắc tía rũ thấp cặp lông mày, nhắm mắt lại ngồi ngay giữa lối để phong tỏa cổng chùa.

Cam Đường nhìn kỹ lại thì tám nhà sư ngồi theo phương vị rất kỳ lạ. Chàng chắc đây là “Tiểu La Hán Trận”, một thế trận trấn sơn của phái Thiếu Lâm. Chàng tự hỏi:

- Chẳng lẽ chùa Thiếu Lâm sắp có cường địch nào tới đây? Nếu không thế thì sao lại bày ra trận này để giữ cổng? Giả tỷ người đến không vào theo lối cổng chính thì trận thế này chẳng hóa ra vô ích ư?

Cam Đường còn đang ngẫm nghĩ thì chân đã bước tới bậc thứ nhất để tiến lên cổng chùa.

Tám vị hòa thượng dường như đang nhập định ngồi yên không nhúc nhích và tựa hồ không biết có người đến.

Cam Đường dừng bước lại, dõng dạc lên tiếng:

- Võ lâm hậu bối là Thi Thiên Đường xin vào bái kiến chưởng môn quý tự!

Nhà sư ngồi giữa quay mặt ra ngoài từ từ giương mắt lên nhưng vẫn không đứng dậy, chăm chú ngó Cam Đường hỏi:

- Thí chủ ở đâu đến đây có việc chi?

- Tại hạ thành khẩn đến bái yết phương trượng quý tự.

Nhà sư đáp:

- Tiểu tăng xin cáo lỗi. Tệ phương trượng không tiếp khách.

- Tại hạ từ xa đi suốt đêm ngày tới đây...

- Tiểu tăng đã xin lỗi rồi mà!

- Dường như quý tự đã xảy ra...

- A di đà Phật! Xin thí chủ nên quay về lập tức.

Cam Đường sửng sốt nói:

- Xin tha thứ cho tại hạ. Nếu không được bái yết quý phương trượng thì không thể trở gót được.

Nhà sư kia lại nhắm mắt lại, không nói nữa.

Cam Đường ở vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Nhưng chàng nghĩ rằng mình đã lặn lội tới đây thì nhất định phải làm cho nên việc.

Chàng lại nói:

- Phiền đại sư thông bẩm cho.

Nhà sư kia lặng yên không để lý gì tới chàng nữa.

Cam Đường không khỏi tức mình. Chàng liền thi triển thuật truyền âm, nói vọng vào trong chùa:

- Võ lâm hậu bối là Thi Thiên Đường có việc gấp cần bái kiến chưởng môn phương trượng.

Cách này quả nhiên công hiệu. Chốc lát đã thấy một vị lão tăng mày trắng, mình mặc cà sa đỏ, chân đi như nước chảy mây trôi, vượt qua tám nhà sư ra ngoài cổng chùa đứng ở trước thềm, hai tay để trước ngực hỏi:

- Thí chủ là cao nhân phương nào?

Cam Đường vừa nhìn đã nhận ra là Vô Tướng đại sư ở viện giám sát chùa Thiếu Lâm mà chàng đã được gặp một lần tại Ngọc Điệp Bảo. Chàng vội vàng chắp tay thi lễ đáp:

- Kính chào giám viện đại sư. Tại hạ là Thi Thiên Đường...

Vô Tướng đại sư chau mày nhắc lại:

- Thi Thiên Đường ư?

- Chính phải!

- Xin thí chủ cho biết ở môn phái nào?

- Thiên Tuyệt Môn.

Vô Tướng đại sư sa sầm nét mặt, mắt lộ hung quang, tựa hồ nhìn thấu vào tâm can người ta. Hồi lâu mới lên tiếng:

- Xin thí chủ quay về thôi! Tệ môn phương trượng không được rảnh để tiếp khách.

- Tại hạ vì có việc gấp mà phải đi suốt đêm ngày tới đây. Nếu không được yết kiến phương trượng thì không thể về được.

- Lão tăng đã xin thí chủ quay về thôi!

- Đại sư nhất định không cho vào ư?

- Có thể nói như vậy.

- Tại sao?

- Vì lai lịch thí chủ không được minh bạch.

- Sao đại sư lại nói thế?

- Thiếu chủ phái Thiên Tuyệt là Thi Thiên Đường đã có cơ duyên gặp mặt lão tăng một lần. Không hiểu vì sao thí chủ lại mạo tên y?

Cam Đường thấy đối phương hỏi vậy không khỏi bồn chồn. Nhưng chàng nghĩ rằng mình chết rồi sống lại không nên lộ chân tướng để khó cho việc dò la hung thủ.

Mặt khác Bán Diện Nhân đối với mình có ơn cứu mạng, từng dặn mình phải nhớ là Cam Đường đã bị mai táng rồi. Mình không thể để liên lụy đến bà ta.

Chàng liền giữ nguyên lập trường, cả cười hỏi:

- Phải chăng Thi Thiên Đường mà đại sư đã gặp trong Ngọc Điệp Bảo?

Vô Tướng đại sư gật đầu đáp:

- Đúng thế!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau