HUYẾT SỬ VÕ LÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Huyết sử võ lâm - Chương 76 - Chương 78

Chương 76: Trái đất vẫn tròn

Lão nhân trên trần nhà hừ một tiếng :

- Ngươi muốn đi? Hãy xem vật đó, rồi đi cũng không muộn.

Một vật gì từ trên cao vút xuống.

Chàng không dám đưa tay đón lấy, vội nghiêng mình lấy vạt áo làm bọc hứng nó.

Dưới ánh đèn, vật đó hiện ra chớp sáng, vật đó là tượng hình một mỹ nhân bằng ngọc thạch.

Du Bội Ngọc nhìn qua chiếc rương do Thiên Ngật Tinh để lại. Chiếc rương biến đâu mất.

Lão nhân chỉ lợi dụng một phút giây ngắn ngủi của chàng trong việc mở banh chiếc bao, vừa chụp lấy chiếc rương, vừa trở vọt lên không.

Thân pháp nhanh hơn sự biến hóa của ma quỷ, bình sanh Du Bội Ngọc chưa từng thấy.

Chàng nghe điện lạnh chạm cơ thể rùng mình mấy lượt.

Lão nhân mỉm cười :

- Xem đi chứ. Nào phải mỗi lúc mỗi có diễm phúc? Mất cơ hội nầy ngàn năm không tìm ra được nữa đâu.

* * * * *

Những hình tượng khác thuần sắc với đá chỉ có hình tượng nầy, được phết một lớp nước sơn đen, sơn chỉ phết ở khoảng y phục thôi, còn tay chân mặt mày đều trắng.

Do đó hình tượng như mặc bộ y phục đen.

Đẹp! Đẹp như thiên tiên. Nơi khoảng cách đôi mày ẩn ướt cái vẻ tàn khốc lạnh lùng, nhìn đến vẻ đó không ai dám gần con người do hình đá tượng trưng.

Lão nhân hỏi :

- Ngươi nhận ra người chăng?

Du Bội Ngọc lắc đầu :

- Không nhận ra!

Lão nhân thở dài :

- Ngươi sanh ra muộn quá. Đương nhiên, ngươi không nhận ra bà ấy. Nhưng ba bốn mươi năm về trước, trên giang hồ ai không biết Hắc Ngọc phu nhân. Có ít nhất cũng mấy vạn nam nhân sẵn sàng chết vì bà. Cam tâm tình nguyện chết cho bà.

Du Bội Ngọc lạnh lùng :

- Tại hạ nhận ra, bà ta là con người khó tiếp cận nổi.

Lão nhân mỉm cười :

- Chỉ vì bà ta đối với người đời rất lạnh nhạt cho nên người đời bực tức rồi ai ai cũng cho rằng mình có thể chinh phục được, bà ta càng lạnh nhạt, người đời càng bám sát, họ cho là một vinh dự, một cuộc chiến thắng nếu tiếp cận được bà, một việc mà không ai làm nổi. Ngươi thấy đó, thiên hạ ngu quá độ.

Du Bội Ngọc mỉm cười :

- Dù đẹp đến đâu, con người cũng không qua được giới hạn kiếp nhân sanh, tắt thở rồi thì thơm nhất cũng trở nên thối nhất. Việc bốn mươi năm về trước có quan hệ gì đối với tại hạ đâu?

Lão nhân điềm nhiên :

- Nếu không quan hệ, thì ta bảo ngươi xem làm gì?

Du Bội Ngọc lấy làm lạ :

- Ạ?

Lão nhân tiếp :

- Vừa rồi Thiên Ngật Tinh ra dấu tay làm ám chỉ đến bà ta đó.

Du Bội Ngọc giật mình, song làm ra vẻ bình thản, buông lời :

- Song tại hạ không nhận ra bà.

Lão nhân bảo :

- Ngươi cố tưởng xem, có thật là không nhận ra chăng? Cứ theo ta biết, thì ít nhất người cũng đã gặp bà ta một lần.

Du Bội Ngọc lại giật mình.

Bỗng chàng nhớ lại vị sư phó của Hải Đông Thanh và Dương Tử Giang.

Bà ấy phải là một tuyệt đại giai nhân, dù chàng chưa trông thấy mặt mày sau lượt khăn đen che khuất.

Chàng nhớ đến tấm thẻ bằng trúc nơi mặt thẻ có khắc hình một chiếc bao.

Du Bội Ngọc không còn trầm tụ khí nữa rồi, kêu lên.

- Thế ra tiền bối là Đông Quách tiên sinh?

Đông Quách tiên sinh!

Bốn tiếng đó hàm chứa điều nguỵ dị phi thường, bốn tiếng đó có một ma lực phi thường, trên giang hồ lại nghe đề cập đến mà không giật mình.

Dĩ nhiên Du Bội Ngọc không khỏi kinh hãi, dù chính chàng kêu lên.

Chàng kinh hãi vì không tưởng là bỗng nhiên gặp lão trong khi đi tìm lão.

Lão mỉm cười :

- Thực ra chúng ta là lão bằng hữu với nhau, và ngươi phải nhận ra ta.

Lão buông mình đáp xuống.

Cái thế buông mình của lão đẹp vô cùng, như hoa rơi như lá rụng. Chòm râu dài phất phơ tạo nên một áng mây bạc bao quanh lão tăng thêm vẻ ảo huyền.

Thân vóc của lão ốm thấp, chòm râu lại quá dài, quá nhiều tựa hồ một chiếc bao phủ kín lão.

Du Bội Ngọc kêu lên thất thanh :

- Trời! Chính tiền bối!

* * * * *

Đúng như lão nhân nói, Du Bội Ngọc có gặp lão.

Lần thứ nhất, lúc nhà tan người chết một mình chàng may thoát nạn, sống sót trong bơ vơ, dũng khí không còn một điểm nhỏ, chàng chỉ muốn chết thôi.

Chàng gặp lão, trong khi lão treo mình. Chàng cứu lão. Chàng cứu lão là chàng tự cứu bởi cứu người xong, chàng mới nhận thức ra phàm con người ai ai cũng cần sanh, chứ nào có ai cầu tử.

Dòng khí thế đã tan biến, chàng phục hồi nó nhanh chóng và chàng hăng hái sống, quyết sống, tuy nhiên chàng có yêu đời hay không điều đó chỉ có mỗi một mình chàng biết.

Lần thứ hai, chàng hoài nghi võ công mình tán thất, lão nhân xuất hiện.

Lão đang vẽ núi, nhưng lão vẽ mãi rồi núi chẳng ra núi cảnh gì cũng chẳng ra cảnh gì.

Chàng còn nhớ rõ hôm đó lão nhân nói như thế này :

- Rõ ràng là núi, ta vẽ ra lại không giống núi, hình ta vẽ rõ ràng không giống núi, nhưng ngươi nhìn kỹ xem, nhìn mãi rồi cũng thấy giống núi.

Rồi lão tiếp luôn :

- Ngươi biết tại sao chăng? Tại vì ta không vẽ hình thức núi mà ta chỉ vẽ cái thần thể của núi.

Cuối cùng lão giải thích :

- Ngoại nhân nhìn vào, không hiểu được cũng chẳng sao, chỉ cần ta hiểu mà thôi, ta cầm bút vẽ, ta nói rằng vẽ núi, con mắt ta thấy núi, cái tâm ta nghĩ đến núi ta nhìn ta hiểu, người ngoài nhìn không hiểu. Có phải như vậy là tuyệt diệu chăng?

Nhờ mấy câu nói mông lung, bao la đó, Du Bội Ngọc thức ngộ võ công và chàng đạt đến cảnh giới siêu huyền.

Bởi về môn học Thiên Tiên Vô Cực của chàng chú trọng thần thể, tuy hữu ý nhưng vô hình có thể thoát ly giới hạn hình thức, tiến vào cảnh vô biên, vô cực mà trở về hỗn độn sơ khai.

Trong thế giới hỗn độn sơ khai, cái chí cũng vô bờ, vô bến, cho nên mênh mang huyền dịu, biến ảo khôn lường.

Từ cái giới hạn trở về cái vô giới hạn, để từ đó phát huy sự diệu huyền như quá khôn thành ngu, quá giả trở về chân, rồi từ cái thuần phác thuần chân đó tản mác trở lại để chế ngự mọi biến chuyện trên đời của con người, của vạn vật kể cả động vật và bất động vật.

Du Bội Ngọc luyện thành Thiên Tiên Vô Cực, tuy chưa thực sự đạt giới cảnh đó, chàng cũng đã tiếp cận rồi.

* * * * *

Du Bội Ngọc càng nghĩ, càng nhận thấy lão nhân không có ác ý đối với chàng.

Và gần như mỗi lần chàng gặp cảnh khó khăn là lão xuất hiện giúp chàng vượt qua khỏi cảnh khốn đốn.

Giả như có ai đó cho rằng lão là ác ma, âm thầm theo dõi chàng tìm cách hãm hại chàng chắc chắn là chàng không tin.

Nhưng Hắc Ngọc phu nhân nói thì chàng không thể không tin.

Chàng ngẩng mặt lên thấy lão nhìn sang chàng mỉm cười. Lão hỏi :

- Ngươi nhận ra ta rồi chứ?

Du Bội Ngọc cung kính :

- Đệ tử mấy phen thọ ơn trọng của tiền bối giáo huấn, lòng hằng khắc ghi đức cả của dị nhân...

Đông Quách tiên sinh búng ngón tay lên tượng Hắc Ngọc phu nhân cười nhẹ :

- Chắc ngươi có gặp bà ta.

Du Bội Ngọc gật đầu :

- Có!

Đông Quách tiên sinh lẩm nhẩm :

- Bà ta không giết ngươi, thì thật là một điều quái dị.

Du Bội Ngọc cau mày :

- Tại sao bà ta phải giết tại hạ?

Đông Quách tiên sinh thốt :

- Chỉ vì có thể ngươi là người duy nhất trên thế gian nầy khám phá được sự bí mật của bà ta.

Du Bội Ngọc hỏi :

- Bí mật gì của bà ta?

Đông Quách tiên sinh hỏi lại :

- Ngươi biết tên, biết họ bà ta không?

Lão không đợi chàng đáp, lại tiếp luôn :

- Tự nhiên là ngươi không biết rồi. Mà trên đời nầy cũng chẳng có mấy kẻ biết.

Chính tên họ của bà ta cũng là một bí mật.

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Tại sao?

Đông Quách tiên sinh đáp :

- Vì bà ta tên là Cơ Bi Tình.

Du Bội Ngọc kinh dị :

- Cơ Bi Tình? Không lẽ bà ta có liên quan với Cơ Khổ Tình.

Đông Quách tiên sinh gật đầu :

- Đương nhiên là có liên quan. Chẳng những bà ta là em gái của Cơ Khổ Tình, mà bà ta còn là vợ của lão ấy nữa.

Du Bội Ngọc sững sờ không làm sao nói được một tiếng.

Đông Quách tiên sinh thở dài :

- Oan nghiệt. Đúng là oan nghiệt.

Lão cười khổ, tiếp :

- Người trong họ Cơ, có tư tưởng cuồng loạn, họ cho rằng chỉ có người trong tộc của họ mới là ưu tú, còn người trong thế gian thì kém xa...

Du Bội Ngọc kêu lên :

- Nếu vậy tất cả những người trong họ Cơ đều loạn luân?

Đông Quách tiên sinh thở dài :

- Đúng vậy! Người trong họ Cơ anh em thành hôn với nhau do đó con cái sanh ra, nếu không điên thì cũng ngu ngốc. Cơ Bi Tình tuy đẹp như thiên thiên đấy, song vẫn không ra ngoài thông lệ và cũng điên như tất cả.

Du Bội Ngọc nhìn xuống tượng hình bằng đá, nghe mồ hôi lạnh đượm ướt lòng bàn tay.

Đông Quách tiên sinh tiếp :

- Nhưng bà ta là một người điên cao ngạo, sanh ra Cơ Táng Hoa bà cho là nghiệt chủng, không cố đến mọi việc bỏ nhà ra đi, cho nên thế hệ của Cơ Táng Hoa chỉ có mỗi một mình y. Bởi không có em gái để kết hôn y phải lấy người ngoài. Tiếng là cưới vợ khác họ, Cơ Táng Hoa không hề ngủ với vợ dù chỉ là một đêm.

Du Bội Ngọc bây giờ mới hiểu tại sao Cơ Linh Phong không chịu thừa nhận Cơ Táng Hoa là cha.

Và chàng cũng biết luôn tại sao Cơ phu nhân suốt đời thống khổ.

Nhưng Cơ Táng Hoa không phải là phụ thân của Cơ Linh Phong thì ai mới là phụ thân của nàng?

Có phải họ Du ẩn náu dưới địa đạo chăng?Họ Du đó, chẳng lẽ lại là...

Du Bội Ngọc càng nghĩ, càng sợ hãi, không dám nghĩ xa hơn nữa.

Nhưng cũng có nhiều việc, chàng phải nghĩ đến :

Nếu Hắc Ngọc phu nhân là vợ của Cơ Khổ Tình thì tại sao bà ấy lại hạ sát Cơ Khổ Tình, chính mắt chàng trông thấy làm sao chàng lại không tin.

Đông Quách tiên sinh tiếp :

- Từ lúc Cơ Bi Tình bỏ đi, Cơ Khổ Tình càng điên loạn. Lúc đó trên giang hồ lại xảy ra nhiều biến cố, làm chấn động võ lâm, toàn là những biến cố không nguyên nhân, không xuất xứ, nhiều vụ trộm thần bí, nhiều nhân vật bị sát hại âm thầm kẻ tạo nên những biến cố đó, võ công cao tuyệt, hành tung bí mật, không ai biết kẻ đó là người như thế nào. Và kẻ đó là Cơ Khổ Tình. Chính là Cơ Khổ Tình.

Sự việc đó, Du Bội Ngọc còn ở trong địa đạo tại Sát Nhân trang có nghe Cao lão đầu nói cho biết.

Cho nên chàng không nghi ngờ là Đông Quách tiên sinh bịa chuyện.

Đông Quách tiên sinh lại tiếp :

- Võ lâm có động viên mấy mươi cao thủ, phân tán khắp nơi, điều tra các vụ án bí mật. Trong số cao thủ đó chỉ có một người truy nguyên ra được chính Cơ Khổ Tình là thủ phạm. Nhưng có ai tin sự thật là như vậy đâu? Bởi một nhân chứng độc nhất không thể làm sáng tỏ hàng trăm vụ án thông tiền khoáng hậu do Cơ Khổ Tình gây nên.

Du Bội Ngọc chú ý :

- Tiền bối biết người truy nguyên ra thủ phạm chứ?

Đông Quách tiên sinh mỉm cười :

- Đương nhiên là ta biết người đó. Bởi lẽ rất giản dị, y là nhị đệ của ta, tên Đông Quách Cao, ngoại hiệu Vạn Lý Phi ưng.

Du Bội Ngọc nhớ ngay đến Cao lão đầu. Lúc đó, chàng đã ngờ là Cao lão đầu có một dĩ vãng huy hoàng. Nhưng làm sao chàng biết được Cao lão đầu có liên hệ với Đông Quách tiên sinh?

Vì lúc đó chàng đâu biết trên giang hồ có bậc cao nhân Đông Quách tiên sinh.

Đông Quách tiên sinh nhìn chàng chăm chú, ánh mắt của tiên sanh ẩn ước có vẻ cười.

Lão hỏi :

- Chắc ngươi có biết Đông Quách Cao?

Du Bội Ngọc thở dài :

- Vãn bối thọ ơn trọng của vị tiền bối đó, có thể gọi là một cái ơn tái tạo.

Đông Quách tiên sinh tiếp :

- Nhị đệ của ta là một người có thiên tài, khinh công rất cao, y thuật tinh diêu, dù Hoa Đà, Biển Thước thuở trước cũng không hơn. Y rất giỏi về khoa giải phẫu. Y lại có tánh ghét kẻ ác như cừu nhân.

Du Bội Ngọc bất giác đưa tay sờ vào mặt chàng. Niềm tôn kính lên cao hơn một bậc.

Đông Quách tiên sinh lại tiếp :

- Cơ Khổ Tình bị nhị đệ ta bám sát, không đường tiến thoái, bắt buộc phải giả chết, trốn khỏi Sát Nhân trang, ẩn dật tại rừng sâu, núi thẳm. Lão ấy bí mật tìm được tung tích của vợ lão là Hắc Ngọc phu nhân Cơ Bi Tình.

Du Bội Ngọc hỏi :

- Lúc đó có phải Cơ Bi Tình đang ở tại vùng Quan Ngoại?

Đông Quách tiên sinh gật đầu :

- Phải. Cơ Khổ Tình lần hồi ra đến đó, vợ chồng họp mặt với nhau. Cả hai vẫn còn nuôi dưỡng dã tâm, chuẩn bị trở lại Trung Nguyên khắc phuc quần hùng, giành ngôi bá chủ võ lâm. Nhưng, cả hai lại cố kỵ anh em ta, nên chưa dám chường mặt trên giang hồ làm mưa làm gió. Bất quá họ lợi dụng một số nhân vật có thanh danh lớn trong võ lâm làm bình phong cho họ, giúp họ trong nhiều việc, tạo dựng căn cơ.

Du Bội Ngọc chớp mắt :

- Trong số nhân vật đó, chắc có họ Du...

Đông Quách tiên sinh lộ vẻ xót xa luyến tiếc :

- Phóng Hạc lão nhân là bậc chánh nhân quân tử, khi nào chịu hạ mình làm tay sai cho họ? Cho nên họ tìm cách sát hại lão Du, rồi tìm một người mạo nhận lão. Họ muốn mượn cái danh nghĩa hiệp của lão Du để dễ bề hành sự.

Du Bội Ngọc xúc động vô cùng. Mà cũng hết sức căm phẫn.

Căm phẫn vì sự nghiệp tiêu tan, phụ thân táng mạng.

Xúc động vì lần thứ nhất, chàng mới nghe một người bất bình cho chàng, vì chàng hay vì gia đình của chàng cũng thế.

Lần thứ nhất, có người hiểu rõ nỗi oan tình và có người dám nói ra, chính chàng, chính chàng là nạn nhân mà vẫn không thể mở miệng.

Đông Quách tiên sinh vỗ tay lên vai chàng, dịu giọng thốt :

- Lưới trời lồng lộng, rất thưa nhưng khó lọt. Hiện tại, đành là người đời lạnh nhạt với ngươi, song trong tương lai có một ngày nào đó, niềm oan sẽ được cởi mở, và ngươi sẽ cao mặt nhìn lên thế nhân.

Du Bội Ngọc nghe máu nóng sôi trào trong châu thân.

Lệ xúc động cơ hồ trào qua khoé mắt :

Chàng sụp mình xuống nền đại sảnh, hỏi :

- Tiền bối đã biết rõ thân thế của đệ tử?

Đông Quách tiên sinh đỡ chàng đứng lên, ôn tồn đáp :

- Tự nhiên ta biết lai lịch của ngươi. Ngươi có biết không, ngày gia đình ngươi bị nạn, ta đã trông thấy ngươi, và ta biết ngay ngươi có đầy đủ dũng khí chịu mọi thử thách của cuộc đời. Người lại thừa kiên nhẫn chờ đợi một ngày tươi sáng.

Du Bội Ngọc thở ra mấy lượt, trút bớt sầu tư, cho lòng bình tĩnh trở lại :

Chàng u buồn thốt :

- Còn một việc nầy, đệ tử chưa minh bạch.

Đông Quách tiên sinh hỏi :

- Điều chi?

Du Bội Ngọc nghiến răng :

- Kẻ giả mạo tiên phụ là ai? Tại sao hắn học được môn công Tiên Thiên Vô Cực? Tại sao hắn học được cử động và thần tình của tiên phụ.

Đông Quách tiên sinh trầm ngâm một lúc rất lâu, rồi thở dài, thốt :

- Trứng rắn, cùng một mẹ nở ra, đều là rắn, song vẫn không đồng. Phóng Hạc lão nhân, điềm đạm, thanh cao, đại nhân đại nghĩa, song anh em của người là hình ảnh phản ngược. Cho nên chả trách Du Độc Hạc là một kẻ súc sanh. Nuôi dưỡng lòng lang dạ sói.

Du Bội Ngọc đã có quyển “nợ đời” của Tỏa Hồn cung chủ, hiểu về người thúc phụ phần nào nên nghe Đông Quách tiên sinh nói vậy, bất giác rung người lên, mồ hôi đổ ra như tắm.

Chàng rung giọng hỏi :

- Không lẽ ác tặc... lại là nhị thúc của đệ tử?

Đông Quách tiên sinh thở dài :

- Có những việc, ta không nên nói cho ngươi nghe. Tuy nhiên người nên minh bạch ở điểm nầy, là tuy có lời truyền thuyết nhị thúc ngươi bị bức bách phải ly gia, thân phụ ngươi không hề đối quấy với người đồng đạo huynh đệ đó.

Du Bội Ngọc cúi đầu.

Đông Quách tiên sinh tiếp :

- Sau khi ly khai gia đình rồi, Du Độc Hạc buông tung dã tánh, chẳng có điều ác nào y chẳng làm đôi bàn tay của y tanh máu xa ngoài dặm đường cũng nghe mùi tanh.

Y đã tạo nên chẳng biết bao nhiêu nỗi oan cừu trong thiên hạ, ai ai cũng cố tìm cách sát hại y, song y có hành tung kỳ bí, phiêu phưởng như gió nội mây ngàn, nào ai biết y ở đâu mà tìm để thanh toán y?

Rồi lão từ từ tiếp nói :

- Mãi đến một hôm, ngày đó ta còn nhớ là nhằm ngày mùng hai, năm Đại Niên y tới Lạc Dương vào quán của nàng danh kỷ Đại Kiều uống rượu, y uống thế nào lại say khướt, mà y cũng chẳng biết nàng danh kỷ đó là đồng đảng của cừu nhân.

Du Bội Ngọc mơ màng :

- Đại niên, sơ nhị... Ngày mùng hai...

Chàng nhớ lại một câu nói, tại Sát Nhân trang :

... Họ Du đến Sát Nhân trang vào ngày mùng ba, năm Đại Niên...

Đông Quách tiên sinh tiếp :
- Quả thật, Du Độc Hạc là con người có võ công siêu thượng, y say túy lúy như vậy mà vẫn phá được vòng vây của mấy mươi cao thủ võ lâm, thoát chạy an toàn. Y chạy thẳng đến Sát Nhân trang.

Lão lại thở dài, một lúc sau, tiếp nối :

- Y biết, tại Sát Nhân trang, hẳn có người tiếp trợ y, hà huống y đã từng đi lại nơi đó gần như thường xuyên. Y vào đó rồi, chẳng ai dám đuổi theo.

Du Bội Ngọc vụt hỏi :

- Có phải là y thường đến đó?

Đông Quách tiên sinh gật đầu :

- Ngươi không nghe ta vừa nói đó sao? Y từng đi lại nơi đó, hầu như thường xuyên mà.

Lão giải thích.

- Du Độc Hạc là nhân tình của Cơ phu nhân, hai nàng Cơ Linh Phong và Cơ Linh Yến là con của y đó.

Du Bội Ngọc lạnh người.

Chàng nhớ lại viên ngọc và chiếc túi trong địa đạo, chàng nhặt được khi vào đó, viên ngọc thì có Vô Cực Đồ, còn chiếc túi thì có thêu mấy chữ: “Mãi mãi ở bên cạnh tình lang, xin đừng bỏ rơi”

Lúc đó, chàng chẳng mảy may nghĩ người tình của Cơ phu nhân lại là nhị thúc chàng.

Rồi chàng cũng nhớ luôn là Cơ Linh Phong và Cơ Linh Yến mang máng có cảm tình với chàng, bây giờ chàng mới hiểu tại sao, chẳng qua trong người hai nàng có giòng máu họ Du.

Đông Quách tiên sinh tiếp nối câu chuyện :

- Cơ phu nhân giấu Du Độc Hạc trong địa đạo, trời đất quỷ thần cũng chẳng biết được điều đó, nhưng Cơ Khổ Tình lại phát giác ra được.

Du Bội Ngọc hỏi :

- Tại sao lão ta không giết nhị thúc của đệ tử?

Đông Quách tiên sinh thở dài :

- Thoạt đầu, lão muốn giết. Song sau đó lão nhận thấy có chỗ dùng Du Độc Hạc cho nên lão không giết và mang Du Độc Hạc ra khỏi Sát Nhân trang. Lão làm gì sau đó, hẳn ngươi đã đoán ra rồi. Cho nên, đừng ai lấy làm lạ sao Du Phóng Hạc giả bây giờ lại giống hệt Du Phóng Hạc ngày trước, Du Phóng Hạc thật. Bởi, vì anh em cùng cha mẹ một vài nét nhỏ nơi mặt thì đương nhiên trở thành Du Phóng Hạc với tất cả mọi thói quen, tật thường. Độc Hạc đã sống bên cạnh người anh từ thuở nhỏ, lẽ nào chẳng biết người anh như bàn tay?

Du Bội Ngọc hỏi :

- Cơ Khổ Tình cải sửa dung mạo cho nhị thúc tại hạ? Lão ấy cũng biết cái thuật đó nữa sao?

Đông Quách tiên sinh lắc đầu :

- Không phải lão mà là Cơ Bi Tình. Bà ấy học được cái thuật cải sửa dung mạo của người xứ Ba Tư, thuộc miền Tây, phương pháp hơi khác biệt đối với thủ thuật của Đông Quách Cao.

Du Bội Ngọc lại hỏi :

- Chính hai người đó?

Đông Quách tiên sinh thở dài :

- Hai người đó, thực ra, cũng chẳng phải những phần tử bại hoại, song rất tiếc, họ bị bà ta lợi dụng làm công cụ giúp bà ta tạo dựng căn cơ. Có lẽ cả hai không biết mảy may sự bí mật cuả bà.

Du Bội Ngọc lẩm nhẩm :

- Phải lắm! Họ làm sao không tin tưởng nơi sư phó của họ được! Đến đệ tử đây, nghe bà còn phải tin thay. Tuy nhiên... còn cái vụ Linh Quỷ chẳng biết do ai sai xử.

Đông Quách tiên sinh mỉm cười :

- Chính bà ta chứ còn ai nữa?

Du Bội Ngọc trố mắt.

- Linh Quỷ do bà ta sai xử. Tại sao bà muốn sát hại đệ tử của mình?

Đông Quách tiên sinh tiếp :

- Biết đâu Dương Tử Giang và Hải Đông Thanh đã bắt đầu hiểu biết phần nào bí mật của bà? Những con người như bà, chẳng bao giờ dung túng cho một đồ đệ nào hiểu rõ hành vi ám muội của họ, cho nên bà ấy muốn tiêu diệt môn đệ cũng chẳng phải là một sự kiện lạ. Mà cũng biết đâu bà ấy thấy rằng đại cuộc sắp thành tựu, nên có ý định trừ diệt dần những kẻ cộng tác biết quá nhiều về bà? Chó săn phải chết, khi rừng hết thú, con chim rơi rồi, không ai còn dùng đến cung tên nữa.

Lão thở dài, mơ màng tiếp nối :

- Dù sao thì như ta đã nói, người trong họ Cơ ai ai cũng điên loạn, hành động của họ phải nghịch thường, chúng ta không thể dựa vào đạo lý mà xét đoán được.

Du Bội Ngọc lại hỏi :

- Tiền bối có biết có mấy Linh quỷ tất cả? Theo lời Hải Đông Thanh thì có đến năm Linh quỷ...

Đông Quách tiên sinh mỉm cười :

- Làm gì có nhiều đến thế? Ngươi tưởng dễ tạo ra Linh quỷ lắm sao? Chẳng qua, bà ta cố vẽ vời, phô trương thanh thế thôi. Một Linh quỷ cũng đủ làm khổ cho thiên hạ rồi.

Du Bội Ngọc trầm ngâm một lúc :

- Nếu vậy Dương Tử Giang và Hải Đông Thanh hoàn toàn bị bà lợi dụng, cả hai chẳng biết mảy may âm mưu của bà ta. Cả hai đứa đệ tử vào địa đạo, chỉ vì vô tình chứ họ cũng chẳng biết là có Cơ Khổ Tình trong đó. Và những gì họ nói với đệ tử hẳn là đúng sự thực.

Suy qua sự việc, chàng thấy ngay Dương Tử Giang và Hải Đông Thanh đang ở trong miệng cọp và tánh mạng của Châu Lệ Nhi cũng bị hăm doạ từng giờ, từng phút.

Chàng nghe long bàn tay đẫm ướt mồ hôi lạnh.

Bây giờ, chàng làm cách nào giải cứu cả ba? Dù chàng có đủ bản lãnh làm cái việc đó, chàng cũng không biết Hắc ngọc phu nhan an trí Châu Lệ Nhi nơi nào, và Dương và Hải hiện giờ ở đâu...

Chàng lại nghĩ :

- Tuy nhiên, những gì Đông Quách tiên sinh vừa nói có phải là sự thật hoàn toàn chăng?

Chàng không cần hỏi, Đông Quách tiên sinh đã cất tiếng :

- Bí mật đó, ta đã vận dụng mọi phương pháp, từ mấy năm nay, cố khám phá, ngoài ra cũng có những chi tiết do ta suy đoán, thiếu chứng minh cho cho người đời tin được. Giả như, bây giờ ta nói rằng Du Phóng Hạc chỉ là Du Độc Hạc giả mạo, liệu có ai tin được chăng?

Chính lão cũng hãi hùng với ý nghĩ đó, mồ hôi lạnh thấm ướt lòng bàn tay lão.

Du Bội Ngọc thở dài :

- Đệ tử còn chưa tin được hoàn toàn, thì ai mà tin được?

Đông Quách tiên sinh ngưng ánh mắt nhìn chàng một lúc rồi từ từ thốt :

- Ta biết, tự nhiên ngươi phải hoài nghi ở một vài điểm cho nên, ta muốn đưa ngươi đến gặp một người...

Du Bội Ngọc hỏi :

- Ai?

Đông Quách tiên sinh mỉm cười :

- Gặp rồi là ngươi biết. Hỏi làm chi.

Lão đi trước dẫn đường.

Theo những con đường nhỏ băng qua ruộng lúa, họ đến một khúc quanh ngọn suối.

Suốt có cầu bắc ngang, sương đọng trên cầu còn ướt. Bên cạnh cầu có vuông rào trúc, trong vuông rào trúc có ba gian nhà cỏ.

Tiếng chó tiếng gà trong nhà vọng đến tai họ.

Trên nóc, có khói vờn quanh.

Chừng như Du Bội Ngọc có nghe mùi thuốc thoang thoảng trong không khí.

Ai đang ở trong nhà.

Ai đang sắc thuốc?

Cửa rào không đóng, cửa nhà khép hờ, nơi thềm nhà, có một chiếc lò, màu đất đỏ, trên lò có nồi thuốc.

Thuốc đang sôi.

Một con mèo nằm gần lò, lấy hơi ấm.

Không có một bóng người.

Thế thì ai sắc thuốc? Đang sắc thuốc, sao lại bỏ đi đâu?

Đông Quách tiên sinh đưa Du Bội Ngọc đến đây gặp ai, để làm gì?

Bỗng có tiếng khịt mũi vang lên, còn mèo vọt vào lòng Đông Quách tiên sinh.

Tiên sanh hứng lấy nó, vuốt ve nó, cười lớn :

- Ha ha. Tiểu Hắc. Tiểu hắc cưng của ta. Đừng làm đứt râu của ta chứ.

Sắc lông đen của con mèo phản chiếu với chòm râu bạc trắng của lão, hai màu sắc cùng óng ánh cả.

Du Bội Ngọc bình sanh không thích chó mèo, chẳng buồn nhìn cảnh chủ nhân đùa vật đó.

Chàng chưa biết làm gì bỗng có tiếng gọi :

- Du công tử đó chăng? Bao lâu nay được mạnh chứ?

Thinh âm nghe như phát ra từ phía sau lưng chàng.

Chàng quay nhìn lại, nhận ra một gương mặt trông rất quen.

Người đó cao tuổi, nét phong trần hằn rõ trên làn da mặt chỉ có đôi mắt sáng rực, chứng tỏ một sức sống mãnh liệt trong thân hình khắc khổ.

Du Bội Ngọc vừa mừng vừa sợ, cao giọng kêu lên :

- Trời? Lão nhân gia ở đây?

Gặp Cao lão đầu tại nơi đây Du Bội Ngọc tưởng chừng mình đang nằm mộng?

Đông Quách đang cầm một chiếc thúng nhỏ, thùng chứa đầy nước, mang vật nặng, bước đi gấp đến bên cạnh Du Bội Ngọc, mà chàng vẫn không hay biết.

Thuật khinh công của lão qủa cao tuyệt, đúng như Đông Quách tiên sinh khoa trương.

Đông Quách tiên sinh khoa trương, nhìn vết dao nơi mặt Du Bội Ngọc, lão biến sắc. Nhưng sau khi nhìn kỹ, lão lộ vẻ vui, lẩm bẩm :

- Xem ra trên đời này không có cái gì tận thiện tận mỹ bởi tạo hóa ố toàn. Làm gì cũng có một khuyết điê? nhỏ và chính cái khuyết điểm nhỏ đó làm tăng giá trị cho toàn thể khối?

Du Bội Ngọc muốn nói một câu song có cái gì ngăn chặn nơi yết hầu, chàng không thốt được một tiếng.

Còn một tay thừa, Đông Quách Cao vỗ lên đầu vai chàng, điểm một nụ cười hỏi :

- Ngươi có muốn gặp ngay cái người chẳng phút giây nào không tưởng nghĩ đến ngươi chăng? Người đó đang ở trong ngôi nhà này.

Người trong nhà là ai? Người đó bệnh? Tạ Thiên Bích? Lâm Đại Vũ?

Du Bội Ngọc đẩy cánh cửa bước vào thấy một người vận y phục trắng đang tựa mình nơi thành giường, mặt thì vàng song tinh thần còn quắc thước oai nghi lắm. Đôi mắt nhắm hờ, tuy mí mắt che bớt phần nào ánh mắt vẫn chiếu sáng rực.

Thấy người đó, Du Bội Ngọc mừng vô tưởng, kếu lên thất thanh :

- Phượng Tam Ca? Làm sao Phượng Tam Ca ở đây?

* * * * *

Có Phượng Tam ở chung tai đây với Cao lão đầu, Du Bội Ngọc tin tưởng thêm mấy phần nơi Đông Quách tiên sinh. Tuy nhiên, chàng vẫn còn thắc mắc về một vài điểm chàng đã vận dụng tâm não suy đoán, chung quy không làm sao hiểu được.

Chẳng hạn, chàng trông thấy tận mắt Hắc Ngọc phu nhân hạ sát Cơ Khổ Tình. Họ đã là vợ chồng, lại đồng mưu, sao lại tương tàn với nhau? Du Bội Ngọc đem sự tình từ ngày chàng và Phượng Tam ly cách nhau thuật lại cho Phượng Tam nghe. Nói đến việc Châu Lệ Nhi bị Cơ Bi Tình mang đi, chàng vừa thẹn, vừa thống khổ.

Phượng Tam an ủi chàng :

- Cơ Bi Tình không hề làm hại Châu Lệ Nhi đâu. Bà ấy giữ nàng để uy hiếp ngươi đó chứ chẳng phải có ác cảm gì với nó. Ngươi yên trí!

Du Bội Ngọc thở dài :

- Tiểu đệ cũng có nghĩ như vậy đó Phượng Tam Ca. Nhưng dù sao tiểu đệ cũng không nên để cho bà ấy mang nàng đi.

Phượng Tam mỉm cười :

- Thực ra thì ngươi chẳng cần quan tâm đến Châu Lệ Nhi cho lắm. Nó linh mẫn gầ? như giảo hoạt, chưa chắc gì Cơ Bi Tình có thủ đoạn hơn nó.

Du Bội Ngọc thạm thời bỏ qua việc đó, tuy nhiên chàng vẫn không khỏi không lo ngại cho nàng, dù Phượng Tam quả quyết như vậy.

Chàng lấy quyển sổ Nợ đời và tấm thẻ trúc ra trao cho Phượng Tam thốt :

- Tiểu đệ nhặt được những vật này dưới nền tòa tiểu lâu tại Lý Độ Trấn, ngày đó...

Phượng Tam cau mày :

- Chẳng hiểu tại sao Tỏa Hồn cung chủ lại quý trọng cái quyển sổ này như một báu vật?

Chương 77: Huyết sử võ lâm - Hồi 76

Du Bội Ngọc kinh ngạc :

- Phượng Tam ca nói sao?

Phượng Tam thở dài :

- Tại sao Tỏa Hồn cung chủ lại lẩn thẩn thế? Thừa công đâu lại cấu tạo nên một quyển bí lục như thế này? Vậy ra suốt đời bà vẫn còn lúng túng trong vòng dư luận nhỏ nhen thế sao?

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Thế những gì ghi chú trong quyển bí lục đó không đúng sự thật?

Phượng Tam cười khổ :

- Giang hồ truyền thuyết có hai lối, một lối chuyên xuyên tạc đồng đạo võ lâm, có thể vì thù hằn, có thể vì đố kị cái thành tựu của người. Một lối khác do cái tâm thành kẻ xấu một ai đó, là gián tiếp cảnh cáo mọi người đừng quá tin cái vỏ huy hoàng của ai đó mà lầm bản chất đê tiện, dù con người đó có thanh danh trọng đại. Một lối khác là vì có cảm tình đặc biệt với một vài nhân vật. Người ta thần tượng những nhân vật đó để nêu một gương sáng cho toàn thể võ lâm xem chung. Nói xấu một người là gián tiếp biểu lộ cái hơn của mình. Ca tụng một người là gián tiếp biểu lộ mình đồng một mẫu người với kẻ được ca tụng. Ngươi đã hiểu cái đạo lý của điều đó chứ?

Tiên sinh dừng lại một chút rồi tiếp :

- Nói tốt, nói xấu, chung quy cũng chỉ là truyền thuyết mà có truyền thuyết nào đúng sự thật hoàn toàn? Cho nên truyền thuyết về sự việc gần chẳng những không nên quá tin tưởng mà truyền thuyết về những sự việc xa chúng ta bắt buô? phải nghi ngờ.

Bởi cái thần thoại bắt nguồn từ truyền thuyết mà thần thoại thì luôn vượt giới hạn thực tế...

Tiên sinh trầm giọng kết luận :

- Tỏa Hồn cung chủ nghe làm chi những lời vỗ về bên gối. Phàm những kẻ hay kể lể tâm sự bên gối một giai nhân trong một đêm ân tình tạm bợ miễn cưỡng, nếu không có ý mua chuộc một sự ve vuốt của mỹ nhân thì cũng thỏa mãn một định kiến nào đó đối với người được đề cập đến. Như vậy là thiếu căn cứ, như vậy là thiếu thiện kiến. Còn tin làm sao được?

Du Bội Ngọc trầm ngâm một chút :

- Tuy nhiên máu chảy quá nhiều tại Lý Độ trấn chỉ vì một quyển bí lục này!

Phượng Tam thở dài :

- Bởi con người chẳng phải ai cũng thoát tục siêu phàm, chẳng phải ai cũng đứng trên cao dư luận để nhận xét cái chân giá trị của một con người. Và do đó trường cạnh tranh tiếp diễn từ nhóm người này sang tổ chức kia, từ thế hệ trước đến thế hệ sau liện tục vô tận!

Du Bội Ngọc mơ màng :

- Nhưng cũng có nhiều người tin... Tiểu đệ nói rằng có người tin vì có vài lần tiểu đệ nêu lên một điểm trong quyển bí lục, tức khắc người đó bị khích động liền...

Phượng Tam điềm nhiên :

- Ho?bị khích động là vì hành động của họ ngày nào còn ám ảnh nặng nơi tâm tư. Họ quá sốt sắng với việc tạo thanh danh để trở thành quân tử. Họ chấp nhận một hy sinh kể cả cái chết để được thanh danh quân tử. Mà người dễ thành quân tử nhất là những kẻ làm nên tội ác. Những kẻ đó chỉ cần trong một phút giây nào đó hồi đầu hướng thiện là được người đời ca tụng ngay. Cho nên lắm lúc, họ làm những tội ác mà họ không làm, hoặc có làm nhưng không đúng mức ác. Còn hơn những người quân tử từ trong bụng mẹ quân tử ra, giữ mãi tư cách quân tử suốt đời mà vẫn còn bị nghi ngờ như thường!

Du Bội Ngọc thở dài :

- Chí lý thay!

Phượng Tam tiên sinh tiếp :

- Khách giang hồ cứ tưởng Tỏa Hồn cung chủ trân trọng một bí kiếp võ công siêu thượng nên ai ai cũng mơ ước chiếm đoạt cho kỳ được để một sớm một chiều trở thành tay thượng đỉnh trong võ lâm. Do đó, bao nhiêu máu đã chảy thành sông, bao nhiêu thân xác ngã gục thành núi! Nếu người ta biết giá trị của quyển sổ tạp lục chỉ là những suy nghĩ nhỏ nhen của nhiều nhân vật như thế này thì làm gì Lý Độ trấn phải làm mồi cho lửa? Làm gì chúng ta phải phân tán mỗi người một phương trời?

Du Bội Ngọc trầm ngâm một lúc rất lâu. Sau cùng chàng quay qua Đông Quách Cao hỏi :

- Thế ra tiền bối đã rời Sát Nhân trang?

Đông Quách Cao, tức là Cao lão đầu ngày nào cũng làm cái việc đánh xe tại Sát Nhân trang, gật đầu mỉm cười không nói gì.

Du Bội Ngọc lại hỏi :

- Tiền bối rời Sát Nhân trang từ lúc nào?

Đông Quách Cao đáp :

- Không lâu lắm sau cái ngày ly khai trang viện kỳ quái đó.

Du Bội Ngọc nhìn thoáng qua Phượng Tam tiên sinh, lại hỏi :

- Chính tiền bối đã cứu Phượng Tam đại ca tại Lý Độ trấn?

Đông Quách Cao gật đầu :

- Rời khỏi Sát Nhân trang, ta đi khắp sông hồ kiểm soát lại tình hình võ lâm xem có chi biến đổi trong thời gian ta vắng mặt chăng. Bất ngờ đến Lý Độ trấn, ta biết được cái tin Du Phóng Hạc sắp đặt kế hoạch tấn công tòa tiểu lâu để vừa tiêu diệt Phượng Tam lão đệ và Châu Lệ Nhi, vừa đoạt một vật báu nào đó do Tỏa Hồn cung chủ cất giấu dưới nền nhà. Lúc ngươi đưa khẩu thư của Phượng Tam lão đệ đến Du Phóng Hạc hẹn giờ gặp mặt, ta có mặt trong đám dân chúng tại thị trấn do Du Phóng Hạc tập trụng ở khu rừng. Khi ngươi cùng mấy cao thủ của Du Phóng Hạc giao đấu, ta cũng có mặt để xem. Do ta âm thầm theo dõi ngươi nên cũng biết luôn Nộ chân nhân đề nghị thu ngươi làm đệ tử...

Lão dừng lại, đằng hắng mấy tiếng rồi tiếp :

- Ta cũng có nghe câu chuyện giữa ngươi và Hồng Liên Hoa Bang chủ Cái bang!

Du Bội Ngọc kêu lên :

- Sao tiền bối không liên lạc với vãn bối?

Đông Quách Cao mỉm cười :

- Để làm gì? Ngươi không lâm nguy thì cần gì ta ra mặt? Vả lại, ta còn nghĩ cách cứu Phượng Tam lão đệ nữa kia mà!

Đoạn lão tiếp luôn :

- Đêm đó ở bên ngoài tòa tiểu lâu, trà trộn trong đám quần hùng, ta chứng kiến những gì đã diễn ra bên trong. Ta thấy Ngân Hoa Nương thoát ra rồi bị người trong Thiên Tằm giáo bắt lên xe, chính cỗ xe sau này đưa ngươi, Hồ Lão Lão và Châu Lệ Nhi đi tìm thuốc giải. Sau khi Quách Phiến Tiên đã thoát ra, ta nhảy vào tiểu lâu bế xốc Phượng Tam lão đệ đưa về đây.

Bao nghi vấn hiện lên trong đầu Du Bội Ngọc. Chàng chẳng còn biết hỏi việc gì trước, việc gì sau. Suy nghĩ một chút, chàng hỏi :

- Quách Phiến Tiên có thoát nạn chăng?

Đông Quách Cao đáp :

- Y được Hải Đường phu nhân nghênh đón, có thể y chẳng việc gì, còn Chung Tịnh thì chừng như được giao trả cho sư phụ nàng.

Lão tiếp :

- Từ lúc đưa Phượng Tam lão đệ về đây, ta bận săn sóc cho y nên không còn xuôi ngược giang hồ nữa. May thay đại huynh ta từ Quan ngoại trở về, ta nhờ người theo dõi ngươi và tìm cách đưa ngươi về đây.

Đông Quách tiên sinh nối lời :

- Sở dĩ ta trở lại Trung Nguyên là vì ta được nhị đệ cho biết tin Hắc Ngọc phu nhân đang mưu đồ khuynh đảo võ lâm giành ngôi bá chủ. Do đó, ta âm thầm truy tìm tung tích của bà ta, nhờ đó mới biết được bà ấy muốn lợi dụng ngươi, giao phó cho ngươi một công tác bất lợi cho ta. Trên đường ra Quan ngoại, ngươi đến mừng thọ Phú Bát gia, ta đã theo ngươi đến đó.

Du Bội Ngọc sững sờ. Không ngờ những gì Cơ Bi Tình nói với chàng, Đông Quách tiên sinh đều nghe cả. Chàng nhìn Đông Quách tiên sinh hỏi :

- Thế tấm thẻ trúc kia có ý nghĩa gì?

Đông Quách tiên sinh mỉm cười :

- Thực ra nó không quan trọng như Hắc Ngọc phu nhân nói với ngươi. Vật đó chính là vật của ta, nó là một tín vật của ta, cũng như tín vật của các môn phái trên giang hồ chứ chẳng phải là vật lưu niệm do ta trao cho một người nào mà ta thọ ơn cả.

Vật đó chẳng hiểu tại sao trong lúc hành tẩu giang hồ bi thất lạc. Muốn tìm lại nó, ta truyền tin khắp giang hồ là nếu ai nhặt được và giao hoàn cho ta, ta sẽ đền ơn xứng đáng, dù có đòi hỏi một công tác khó khăn ta cũng vui lòng làm. Người mang nó giao hoàn cho ta, chỉ được quyền đòi hỏi nơi ta một báo đáp xứng đáng chứ nó không bảo đảm sự tin cậy trọn vẹn của ta đối với người đó. Cho nên dù người có mang nó ra đối với ta thì ngươi cũng chẳng đủ tư cách tiếp cận ta mà hòng thừa cơ hạ độc thủ.

Lão dừng lại một chút rồi tiếp :

- Tỏa Hồn cung chủ thừa hiểu như vậy, chắc bà ấy định nhờ ta một việc chi đó nên mới trân trọng nó, bất ngờ bà chết đi, vật đó trở thành một đầu đề thần thoại. Tuy nhiên, gian ngoa như Hắc Ngọc phu nhân làm gì bà ta không thấu hiểu chân tình? Bà ta lừa ngươi, cốt ý đưa ngươi đến nhờ tay ta giết ngươi. Nếu đúng sự thật tấm thẻ đó có lịch sử như thế thì sao bà ấy không nhờ ai khác mà lại uỷ thác cho ngươi làm việc đó?

Lão lại dừng, rồi kết luận :

- Hắc Ngọc phu nhân biết rõ bình sinh ta chẳng hề tin cậy ai, giả như ngươi đến với ta thì tự nhiên ta phải lưu ý đến ngươi, rồi thế nào ta cũng khám phá ra mưu toan và hạ thủ ngươi để trừ một mối hoạ.

Du Bội Ngọc cau mày :

- Nếu bà ấy muốn giết vãn bối thì có thể hạ thủ bất cứ lúc nào, sao lại phải mượn tay tiền bối?

Đông Quách tiên sinh cười nhẹ :

- Ngươi không hiểu cái đạo lý đó sao? Bà ấy xem ngươi là một trở lực lớn trong tương lai trên đường xây dựng nghiệp bá. Đương nhiên bà ấy phải tìm mọi cách để trừ diệt ngươi. Nhưng tự tay bà gây nên cuộc đổ máu thì lại mất cái danh nghĩa rất cần cho bà để gây uy tín trên giang hồ. Bà muốn quy ác danh về tay ta hơn là mượn tay ai khác. Bởi ngươi đã hiểu trên thế gian này bà ấy chỉ có cố kỵ hai anh em ta thôi, bà ấy sợ sau này ta huy động quần hùng chống lại. Nếu ta trở thành một kẻ sát nhân rồi thì có hiệu triệu cũng chẳng ai nghe ta.

Lão dừng lại, trầm giọng tiếp :

- Sai ngươi đến ta bà ấy có hai điều lợi. Một là ta mang ác danh nếu giết ngươi. Hai là ta chết nơi tay ngươi. Trong hai điều lợi thì thế nào bà cũng có một! Giả như ta chết bà ấy càng thu lợi lớn hơn. Còn lại một người, bà sẽ có ngàn cách khác loại trừ ngươi.

Du Bội Ngọc thở dài. Một lúc sau chàng lại hỏi Phượng Tam :

- Phượng Tam Ca cho rằng quyển tạp lục lai lịch nhân vật võ lâm ấy không có giá trị tuyệt đối?

Phượng Tam gật đầu :

- Ngươi nên hiểu việc này rồi suy ra những việc khác. Kẻ đã kể chuyện gia đình ngươi vốn không thích phụ thân ngươi, kẻ đó lại dọn sẵn đường cho Du Phóng Hạc sau này nên Tỏa Hồn cung chủ mới ghi vào quyển tạp lục là phụ thân ngươi trục xuất bào đệ!

Du Bội Ngọc mơ màng một lúc, đoạn hỏi :

- Hiện tại tình trạng của Phượng Tam Ca có khả quan hơn trước không?

Phượng Tam gật đầu :

- Chất độc trong người đã được giải trừ phần lớn. Bất quá ta chỉ cần tịnh dưỡng độ vài mươi ngày nữa là có thể cử động được. Cũng nhờ tài y thuật của Đông Quách Cao lão huynh đó!

Đông Quách tiên sinh gật gù :

- Nếu Đông Quách Cao nhị đệ đừng lưu lại Sát Nhân trang mấy năm dài thì Phượng Tam lão đệ đâu đến nỗi thân tàn ma dại như thế này? Và có thể có một trận chiến kinh hồn giữa lão đệ và Nộ chân nhân tại Lý Độ trấn vào ngày đó rồi. Tuy ngày nay có muộn nhưng cũng chưa đến nỗi nào! Chúng ta lại có thêm mấy mươi ngày nghiên cứu kỹ kế hoạch, trong thời gian chờ đợi Phượng Tam lão đệ bình phục!

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Kế hoạch? Tiền bối định làm gì?

Đông Quách tiên sinh mỉm cười :

- Ngươi cứ tưởng ta trở lại Trung Nguyên là để thăm quê cũ thôi à? Đâu có đơn giản như thế được? Ta cũng xuất thân từ con nhà võ, bình sinh cũng lấy võ thuật giúp ích cho đời. Dù muốn dù không ta cũng là người trong võ lâm nên cũng có bổn phận đối với cuộc thịnh suy của võ lâm. Ta chủ trương không gây hấn với bất cứ một ai.

Nếu ai đó áp dụng thủ đoạn tranh chấp những quyền lợi riêng lẽ thì ta chẳng cần can thiệp gấp làm gì bởi ai cũng có quyền gây thực lực, tạo uy tín, giành một thế đứng trong giang hồ. Nhưng một khi ma đầu nuôi mộng bá chủ, khuynh loát võ lâm thì nhưng nhân vật trong chính phái buộc lòng phải lên tiếng. Trước hết cảnh cáo, nếu cảnh cáo không hiệu quả thì chuyển sang giai đoạn trừng trị...

Lão đứng dậy nhìn thoáng qua Đông Quách Cao, đoạn tiếp :

- Lúc còn ở Sát Nhân trang, nhị đệ ta có cho ngươi biết trên giang hồ có một nhân vật bí mật từng gieo khiếp đảm khắp nơi, nhiều người bị giết, nhiều nhà bị cướp.

Nhân vât đó lại có hành tung kì bí, không ai biết rõ lai lịch như thế nào. Nhị đệ ta mang máng truy ra nguồn gốc nhưng còn thiếu vài chứng cớ nên phải khuất thân làm kẻ đánh xe cho người để tìm hiểu chính xác. Ngày nay chứng cớ đã nắm trong tay, chúng ta phải chuyển sang giai đoạn hành động!

Lão lại dừng, mơ màng một chút rồi lại tiếp :

- Nhân vật đó tung hoành phóng túng đã thành tánh từ rất lâu, trước cả thời gian Du Phóng Hạc giả dùng uy thế Minh chủ võ lâm loại trừ những phần tử mà y cho là có phương hại đến sự nghiệp của y. Y đã là Minh chủ, y lo củng cố sự nghiệp nên đã dùng nhiều thủ đoạn. Ngoài y ra còn có một nhân vật mà Đông Quách Cao theo dõi, nhân vật này cũng nuôi mộng bá chủ giang hồ. Hiện tại nhân vật này cũng đang hành động ráo riết cho kịp ngày hội Huỳnh Trì tranh gianh ngôi vị. Tóm tắt lại, cả nhân vật đó và Du Phóng Hạc giả đang gây thực lực trên xác chết của kẻ đối lập, chờ đợi ngày đại hội sắp đến, chúng ta có bổn phận ngăn ngừa, phá hoại mưu mô của họ.

Du Bội Ngọc hỏi :

- Nhân vật đó có phải là...

Đông Quách tiên sinh gật đầu :

- Là Cơ Khổ Tinh, có sự tương trợ của vợ mà cũng là em gái lão ta, Hắc Ngọc phu nhân Cơ Bi Tình!

Du Bội Ngọc cau mày :

- Cứ như lời Hải Đông Thanh và Dương Tử Giang thì cả hai là đồng minh với nhau, lẽ ra họ phải giúp nhau chứ lý đâu lại tranh chấp lẫn nhau?

Đông Quách tiên sinh trầm giọng :

- Bên ngoài Hắc Ngọc phu nhân va Cơ Bi Tình đồng minh, bên trong họ là hai kẻ tư thù. Du Phóng Hạc giả đương nhiên biết rõ ngày hội Huỳnh Trì, Cơ Khổ Tình sẽ tranh cử chức võ lâm Minh chủ với y, do đó y phải có một chương trình tiêu diệt kẻ đối lập. Ngược lại, vợ chồng Cơ Khổ Tình và Cơ Bi Tình cũng biết thế, nên song phương ghìm nhau ngấm ngầm, bên nào cũng có thủ đoạn cao cường cả. Song hiện tại họ còn phải liên minh với nhau để lợi dụng lẫn nhau bởi họ còn lo san bằng những trở lực khác...

Lão giải thích tiếp :

- Vợ chồng Cơ Khổ Tình lợi dụng vị Minh chủ giả hiệu tìm cách tiêu diệt anh em ta và đồng đạo võ lâm. Do đó, người thay Du Phóng Hạc dẫn Nộ chân nhân đến Lý Độ trấn quyết diệt trừ Phượng Tam lão đệ, ngoài ra, Cơ Bi Tình còn đặt Hải Đông Thanh va Dương Tử Giang bên cạnh Du Phóng Hạc, tiếng thì giúp Du Phóng Hạc chứ thực sự để dòm ngó mọi hành hành động của y, đồng thời truy nguyên tung tích của anh em ta, bởi vì trừ Du Phóng Hạc ra chẳng ai biết được anh em ta hạ lạc ở phương trời nào. Ngược lại, Du Phóng Hạc cũng nhờ Cơ Khổ Tình trong công việc chung tình tỉa dần phe đối lập. Chính Cơ Bi Tình giúp Du Phóng Hạc trong công việc giả tạo nhiều người nhờ cái tài cải sửa dung mạo của bà ấy. Du Phóng Hạc không giết người mà lại đem người giả thay vào người thật, như ngươi đã biết Tây Môn Vô Cốt, Tạ Thiên Bích, Đường Vô Song... lần lượt theo về với Du Phóng Hạc. Trên giang hồ mấy ai hiểu được đó chỉ là những người giả? Bao nhiêu thế gia danh phái một sớm một chiều đều đứng về phía y thì còn ai dám chống đối nữa?

Du Bội Ngọc rùn mình kinh hãi trước cái thâm ý của Du Phóng Hạc giả! Loại trừ phần tử đối lập bằng cách đó còn ai hiểu nổi? Chẳng những lão không mang tiếng sát nhân lại còn được tiếng là người có đức độ nên các thế gia mới theo về!

Chàng lại hỏi :

- Còn những người thật? Lão giết đi hay là an trí ở một nơi nào khác?

Đông Quách tiên sinh mỉm cười :- Tuy nuôi mộng lớn nhưng Du Phóng Hạc giả lại rất sợ máu, cho nên y không hề giết họ. Y an trí tất cả một nơi, trừ Tạ Thiên Bích chẳng rõ tai sao y lại không quản thúc, để hắn đến Sát Nhân trang. Song những người thật đó dù ngươi có gặp lại chắc chắn không nhìn ra, bởi y đã biến họ thành những con người khác biệt với cái tài cải sửa dung mạo của Cơ Bi Tình.

Lão nhìn sang Đông Quách Cao cười nhẹ, tiếp :

- Nhị đệ ta sau này sẽ trả họ về dung mạo cũ!

Du Bội Ngọc sững sờ.

Đông Quách tiên sinh tiếp :

- Du Phóng Hạc giả và vợ chồng Cơ Khổ Tình đều là những vỏ quýt dày nhưng chưa biết bên nào có móng tay nhọn hơn bên nào. Đáng lý ra chúng ta nên đóng vai ngư ông chờ ngao sò tranh chấp. Nhưng tình thế của chúng ta có khác, chúng ta không thể chờ lâu bởi hiện tại, ngao cò đang liên minh mưu toan hã hại ngư ông nên ngư ông phải hành động trước.

Du Bội Ngọc nghe lòng rộn lên một niềm khoan khoái, Du Phóng Hạc giả hiệu lộ chân tướng thì nỗi oan của phụ thân chàng được hóa giải, thù nhà được báo phục.

Song chàng không khỏi man mác buồn. Báo thù cho thân phụ xong, chàng lại mất đi một người thúc phụ!

Biết làm sao hơn? Gia môn bất hạnh âu cũng là số kiếp của con người,chàng cũng như mọi người, là một con cờ của tạo hóa, có vị trí sẵn trên bàn cờ nhân thế.

Chàng làm sao tránh khỏi định số?

Chàng phác họa lên một khung cảnh trong tương lai, hãnh diện trở lại quê nhà, tế điện vong linh tiên phụ...

Chàng nghĩ đến Lâm Đại Vũ, đến Châu Lệ Nhi, đến bao nhiêu người khác...

Sau ngày báo phục phụ thù, chàng sẽ có thái độ nào với họ? Chàng muốn biết kế hoạch hành động của Đông Quách tiên sinh như thế nào, trong đó chàng có một phần việc nào chăng và thực sự ngày nào mới bắt tay vào việc?

Nhìn qua Phượng Tam tiên sinh, Đông Quách Cao, Đông Quách tiên sinh, chàng miên man suy nghĩ. Cả ba hiện tại được gì trong tay? Và cứu cánh của con nhà võ như thế nào? Thuở tóc xanh khổ thân luyện tập, bạc mái đầu là đôi bàn tay trắng!

Ho?chung tình từ bỏ mọi hưởng thụ ở thế gian, nếu có thủ đắc chăng cũng chỉ là bệnh hoạn do ân oán giang hồ, hoặc là một vài vết sẹo, hoặc là mất một tay chân...

Tại sao họ tay trắng trong khi kẻ khác ngồi trên bậc vàng, một ý muốn là một mệnh lệnh đến cỏ cây cũng phải tuân theo răm rắp?

Thì ra họ vị tha, họ siêu trần, họ cam tâm với đạo nghĩa, đem trọn chuỗi ngày do tạo hóa bắt buộc họ phải đến chứ cõi tạm này không phải là khung cảnh của họ.

Khung cảnh này tanh máu quá, họ ngạt thở vì vật dục, vì tham vọng của đồng loại.

Chàng thấy cái thanh cao của họ chàng ham!

Song ở lứa tuổi này, chàng có thể nghĩ đến một ngày nào đó nối bước chân theo họ thoát tục ly trần?

Vũ trụ mênh mang! Thế mà vẫn khó tìm một nơi thanh khiết!

Đông Quách tiên sinh ngồi đó bên cạnh Phượng Tam tiên sinh. Đông Quách Cao lo nấu nướng bữa ăn sáng. Du Bội Ngọc bước ra ngoài dạo quanh khu vực. Đứng trên cầu chàng nhìn dòng nước trôi nhẹ và hồi ức lại bao nhiêu diễn biến đã qua trong cuộc đời chàng.

Từ ngày ra đi mang uất hận phụ cừu, nào đã được mấy tháng đâu, thế mà chàng cảm thấy mình sống hơn một thế kỷ! Giang hồ đầy hung hiểm, đáng sợ lắm thay! Ai đã dấn thân vào giang hồ thì tránh sao được cái vòng ân oán?

Trong bữa ăn, Đông Quách tiên sinh phân công cho mọi người :

- Nhị đệ lĩnh phần việc tìm cách đưa những người bị Du Phóng Hạc giả an trí một nơi, đến một địa điểm nào đó hoặc giả đưa về đây dùng thủ thuật trả lại dung mạo nguyên trạng cho họ, xong rồi đến Lý Độ trấn gặp ta. Du Bội Ngọc trở lại bên cạnh Hắc Ngọc phu nhân dò xét hành động của vợ chồng bà ấy. Nếu may mắn gặp bọn Hải Đông Thanh và Dương Tử Giang thì cố thuyết phục cả hai quay về nẻo chính, sau này họ sẽ giúp ích cho chúng ta nhiều. Trong tương lai, họ sẽ là những người thay thế chúng ta duy trì võ lâm công đạo. Phượng Tam lão đệ, khi nào cảm thấy có thể lên đường thì cấp tốc bám sát Du Phóng Hạc giả hiệu. Còn ta, ta sẽ có mặt khắp nơi kiểm soát sự tình, hoặc tiếp trợ các ngươi, nếu có ai gặp khó khăn trở ngại.

Lão dừng lại nhìn quanh ba người một lượt, đoạn tiếp :

- Ngày rằm tháng sau, tất cả phải có mặt tại tòa tiểu lâu ở Lý Độ trấn trước lúc trăng lên.

Du Bội Ngọc lấy làm lạ nên hỏi :

- Tại sao mình không tập hợp về đây mà lại phải chọn Lý Độ trấn làm điểm tựa?

Đông Quách tiên sinh mỉm cười :

- Theo ta nghĩ, Lý Độ trấn đã bị tận diệt hoàn toàn, Du Phóng Hạc chẳng bao giờ trở lại một nơi mà y đã từng lưu dấu phá hoại. Chúng ta đến đó, đối phương không thể ngờ được mà đặt tai mắt theo dõi. Ngoài ra ngôi nhà này cần được giữa bí mật. Nếu không cần thiết lắm chúng ta không nên năng đi về. Phải biết, đối phó với hai nhóm người đó là một việc làm khó hơn lên trời. Sơ hở một chút là mình có thể mất mạng ngay. Dù có thoát khỏi tay chúng thì cũng chẳng còn hy vọng tái thực hiện kế hoạch bởi chúng đã bị đánh động nên sẽ tăng cường cảnh giác.

Du Bội Ngọc gật đầu :

- Tiền bối nói rất đúng.

Rồi chàng hỏi :

- Chừng nào vãn bối mới động thân?

Đông Quách tiên sinh trầm ngâm một chút :

- Ngày mai. Chúng ta nên nhân cơ hội mưu đồ của chúng chưa được thập phần chu đáo mà phá hủy ngay. Nếu chần chờ thì thực lực của chúng được củng cố vững chắc, chúng ta sẽ phải vất vả hơn!

Du Bội Ngọc nhìn sang Phượng Tam tiên sinh. Phượng Tam mỉm cười :

- Ngươi lo ngại cho Châu Lệ Nhi? Yên tâm! Ta đã nói là nó chẳng việc gì. Phần ngươi, nếu có thể lấy được sự tín nhiệm của bọn Hải Đông Thanh và Dương Tử Giang thì hãy nhờ bọn họ trở về sào huyệt của Hắc Ngọc phu nhân xem qua, để biết bà ta quản thúc nó ở nơi đó hay nơi nào khác. Nói là nói thế, chứ ta đã có chủ trương rồi, ta bảo đảm sẽ mang Châu Lệ Nhi về trao trả cho ngươi, nhất định không để cho nó mất một sợi tóc!

Du Bội Ngọc thoáng đỏ mặt.

Suốt ngày đó, Phượng Tam và Đông Quách tiên sinh chỉ điểm thêm cho chàng mấy môn võ công tuyệt kỹ. Tuy học trong một ngày nhưng chàng cảm thấy tiến bộ vô cùng. Chàng phải nhìn nhận hiện tại võ công đã vượt cao hơn những ngày qua mấy bậc.

Đêm đó, dĩ nhiên chàng ngủ tại ngôi nhà cỏ. Ba người kia là hàng tiền bối có tư tưởng siêu thoát, họ ít nói năng, ngoài những việc cần thiết không làm gì khác hơn là chuyện hành công duỡng thần. Chàng thấy tịch mịch quá nên ngủ sớm để sáng mai lên đường. Ý muốn ngủ sớm song lòng rộn lên những điều lo nghĩ về những việc sắp thi hành. Chàng lăn lọ? một lúc lâu mới chợp mắt được.

* * * * *

Hắc Ngọc phu nhân dẫn Du Bội Ngọc và Châu Lệ Nhi rời khỏi địa huyệt rồi, Thiết Hoa Nương dìu Hải Đông Thanh theo đường cũ trở lên ngôi nhà cỏ. Lúc đó Dương Tử Giang cũng đã hạ sát xong Linh Quỷ thứ ba. Hắn đang nhìn xác Linh Quỷ nằm trong vũng máu, vẻ mệt nhọc hiện ra rõ rệt. Hắn thở ồ ồ, thanh kiếm còn vấy máu. Hắn không kịp nghĩ đến việc lau nó vào đế giày. Hắn phờ phạc đến độ thấy bọn Hải Đông Thanh trở lên mà không hỏi han gì cả. Sự trở lại của Hải Đông Thanh và Thiết Hoa Nương phải làm cho hắn lấy làm lạ lắm, song hắn còn thở mệt, chưa có thể mở miệng hỏi gì.

Hải Đông Thanh nhìn xác Linh Quỷ thở phào :

- Sư đệ đã thanh toán hắn rồi?

Dương Tử Giang gật đầu. Hải Đông Thanh hỏi tiếp :

- Sư phụ có bảo gì với sư đệ không?

Dương Tử Giang trố mắt :

- Sư phụ? Sư phụ có đến đấy à?

Đến lượt Hải Đông Thanh kinh ngạc :

- Sư đệ không thấy sư phụ sao?

Dương Tử Giang lắc đầu :

- Nào có thấy ai đâu?

Rồi hắn hỏi lại :

- Còn Du huynh và Châu cô nương?

Hải Đông Thanh sững sờ :

- Thế thì sư phụ từ ngã nào đến và đã theo ngã nào ra khỏi địa đạo?

Dương Tử Giang như từ cung trăng rơi xuống. Hắn giương tròn mắt nhìn Hải Đông Thanh. Hải Đông Thanh bèn đem sự tình thuật lại với Dương Tử Giang. Dương Tử Giang trầm ngâm một lúc lâu mà không nói gì. Hải Đông Thanh lại hỏi :
- Thế ra sư đệ chưa từng vào địa đạo lần nào?

Dương Tử Giang lắc đầu :

- Chưa! Tiểu đệ đến nơi này chưa được bao lâu. Trong một lúc bất ngờ tiểu đệ khám phá ra dưới bếp có một lối thông xuống đất, biết ngay là bên dưới có địa đạo và ngôi nhà này chỉ dùng để nghi trang thôi. Biết như vậy nhưng còn nhiều việc phải làm gấp, tiểu đệ chưa kịp quan sát. Có địa đạo hẳn có lối ra nên tiểu đệ bảo Thiết Hoa Nương dẫn Du huynh và Châu cô nương dìu sư huynh xuống đó tạm thời ẩn tránh bọn Linh Quỷ. Ngờ đâu bên dưới lại có nhà và là sào huyệt của một tổ chức bí mật. Lạ lùng thật!

Hải Đông Thanh thốt :

- Sư phụ không theo ngã này ra vào chắc hẳn địa đạo có một lối xuất nhập khác.

Thì ra sư phụ biết địa đạo này từ lâu.

Dương Tử Giang thở dài :

- Thế mà sư phụ chẳng nói gì với tiểu đệ cả! Tiểu đệ muốn trở xuống đó quan sát thử xem sao!

Hải Đông Thanh lắc đầu :

- Chẳng ích lợi chi đâu! Lão già đó chết rồi, thiếu nữ kia cũng biến mất. Nếu còn ai khác chắc họ cũng đã đào tẩu. Sào huyệt đã bị phát hiện, họ dại gì lưu lại tiếp?

Dương Tử Giang suy nghĩ một lúc, rồi hỏi :

- Sư huynh có nhận ra lão nhân đó không?

Hải Đông Thanh lại lắc đầu :

- Lão nhân hoàn toàn xa lạ đối với ngu huynh. Chừng như lão và sư phụ có mối thù truyền kiếp nên vừa gặp nhau là sư phụ hạ độc thủ liền.

Dương Tử Giang lại suy nghĩ một lúc nữa. Sau cùng y lẩm bẩm :

- Sư phụ cần chi đến Du huynh? Người đưa Du huynh đi đâu?

Hải Đông Thanh thở ra :

- Làm sao chúng ta biết điều đó?

Họ nín lặng một lúc lâu, Thiết Hoa Nương còn bàng hoàng về sự việc xảy ra nơi địa đạo nên chẳng thốt một tiếng nào.

Dương Tử Giang tặc lưỡi :

- Bây giờ chúng ta phải làm gì đây?

Hải Đông Thanh đáp :

- Trước hết chúng ta cần đi gấp, đừng ở lại đây thêm giây phút nào nữa đề phòng bọn Linh Quỷ lại đến. Rời nơi đây rồi, hoặc giả chúng ta trở về bên cạnh Du Phóng Hạc hoặc về sơn động gặp sư phụ xin chỉ thị để tiếp tục công tác.

Dương Tử Giang bàn :

- Nên về sơn động là phải hơn. Bởi bây giờ có trở lại bên cạnh Du Phóng Hạc chúng ta cũng chẳng biết phải làm gì. Cần gặp mặt sư phụ xem sư phụ phân phó như thế nào. Tuy nhiên...

Hải Đông Thanh hỏi :

- Tuy nhiên làm sao?

Dương Tử Giang nhìn thoáng qua Thiết Hoa Nương đoạn đáp :

- Sư huynh thừa hiểu sư phụ không thích chúng ta đưa người lạ đến đó...

Hải Đông Thanh gật đầu :

- Có khó khăn gì! Bất quá sư đệ tìm một nơi nào đó yên tịnh cho nàng tạm ở đó rồi sẽ định liệu kế trường cửu cho nàng.

Dương Tử Giang lại nhìn Thiết Hoa Nương.

Thiết Hoa Nương thốt nhanh :

- Hải huynh nói phải đấy! Dương ca cứ lo công việc của mình. Phần tôi thì tôi tự lo lấy cũng được. Bất quá, tạm thời tôi đến Nga My sơn tìm người quen nơi sơn thôn ẩn náu. Khi nào có dịp thuận tiện, Dương huynh cứ đến đó tìm tôi!

Họ chấp nhận giải pháp đó của Thiết Hoa Nương. Rồi Dương Tử Giang hỏi :

- Còn ngôi nhà này? Nên thiêu huỷ hay là cứ để yên?

Hải Đông Thanh lắc đầu :

- Không nên thiêu hủy. Cứ để đó vì xưa nay chúng ta không lưu tâm đến việc của người khác. Bất quá trong lúc bất ngờ mình dừng chân lại đây thôi. Vả lại biết đâu sau này mình còn có chỗ dùng đến? Tổ chức kia hẳn là bỏ luôn địa đạo rồi. Mình dùng nó làm chỗ dừng chân nếu có dịp quay lại Đường gia trang!

Kế hoạch đã phác họa xong, họ thi hành ngay. Thời gian đã về chiều, không lâu lắm đêm sẽ đến. Thiết Hoa Nương ngược đường tìm một thị trấn cách đó mấy mươi dặm vào khách điếm nghỉ đêm, chuẩn bị đến Nga My sơn. Còn Hải Đông Thanh và Dương Tử Giang khởi hành ngay về sơn động. Họ đi được hơn hai mươi dặm. Hai mươi dặm đường đối với họ chẳng phải dài. Khi hoàng hôn xuống là họ đã vuợt qua đoạn đường đó. Xa xa phía trước mặt có khu rừng nhỏ chắn lối. Phía sau khu rừng có một ngọn núi khá cao. Đến đây họ còn trong địa phận Tứ Xuyên.

Họ cứ đi.

Bỗng Hải Đông Thanh gọi Dương Tử Giang :

- Sư đệ xem kìa! Có bóng người ở bìa rừng!

Dương Tử Giang cũng kịp thấy một bóng người từ bên ngoài lao vào trong khu rừng, thoáng chút đã mất dạng sau mấy hàng cây.

Hắn lẩm bẩm :

- Ai? Bọn Đường gia trang hay bọn Linh Quỷ? Đêm sắp xuống rồi, vào rừng làm gì?

Hải Đông Thanh đề nghị :

- Chúng ta vào đó xem sao!

Dương Tử Giang gật đầu :

- Tuy nhiên, chúng ta cũng phải cẩn thận cho lắm mới được. Thân pháp của người ấy linh hoạt phi thường chẳng kém chúng ta đâu. Hắn phải là một tay khá lắm đấy. Mình nên tránh một cuộc xô xát trong lúc này!

Cả hai giở thuật khinh công lướt đi vun vút. Thì ra bóng người đó là Cơ Khổ Tình, lão đến đấy để gặp vợ, cũng chính là em gái của lão, Hắc Ngọc phu nhân Cơ Bi Tình. Cả hai là những cao thủ võ lâm có thể phát hiện ra những tiếng động từ xa, nhưng Hải Đông Thanh và Dương Tử Giang đã đề phòng trước nên khi đến gần nghe lén mà họ vẫn không hề hay biết.

Đương nhiên, Hải Đông Thanh va Dương Tử Giang phải kinh hãi về mưu tính của sư phụ. Riêng Hải Đông Thanh thì suýt đứng tim vì y nhận ra Cơ Khổ Tình là lão nhân trong địa đạo. Mãi đến khi Hắc Ngọc phu nhân đi rồi, Hải Đông Thanh và Dương Tử Giang vẫn còn bàng hoàng ngơ ngẩn.

Lâu lắm Hải Đông Thanh thở dài :

- Thế là hết!

Dương Tử Giang cũng thở dài :

- Thế là hết!

Hải Đông Thanh trầm giọng :

- Chúng ta là những quân cờ thí của sư phụ! Du Bội Ngọc cũng là một con cờ như chúng ta!

Dương Tử Giang cười khổ :

- Dùng chúng ta, sư phụ thực hiện âm mưu diệt trừ Du Phóng Hạc? Dùng Du Bội Ngọc, sư phụ diệt trừ Đông Quách tiên sinh?

Hải Đông Thanh ngao ngán :

- Còn Linh Quỷ?

Dương Tử Giang lắc đầu :

- Chắc không phải do Đông Quách tiên sinh sai phái?

Hải Đông Thanh gật đầu :

- Mà cũng chẳng phải là Du Phóng Hạc!

Cả hai cùng kêu khẽ :

- Chúng ta là những quả chanh đã vắt cạn nước rồi!

Họ cũng buông luôn :

- Và xác chanh đương nhiên vô dụng! Vô dụng là bị vất bỏ?

Cả hai lại thở dài. Lâu lắm, Hải Đông Thanh buông khẽ :

- Làm sao?

Dương Tử Giang cũng buông khẽ :

- Làm sao?

Cả hai lại im lặng. Họ suy nghĩ một lúc rồi cùng thốt lên :

- Ân nghĩa của sư tôn?

Hải Đông Thanh tiếp :

- Điều thứ nhất chúng ta không thể về sơn động!

Dương Tử Giang gật đầu :

- Điều thứ hai, nên thoát ly ngoài cuộc dù làm thế là lỗi đạo thầy trò. Lỗi đó chúng ta nhận chứ không không nên đắc tội với võ lâm.

Hải Đông Thanh tặc lưỡi :

- Thương hại thay cho Du Bội Ngọc!

Dương Tử Giang trầm buồn ra mặt :

- Tại tiểu đệ cả! Chính tiểu đệ dẫn hắn đến đây!

Hải Đông Thanh lắc đầu :

- Không hẳn vậy đâu! Sư phụ đã có ý đó thì dù hắn có ở phương trời nào sư phụ cũng tìm ra.

Dương Tử Giang suy nghĩ một lúc :

- Tuy vậy chắc gì Đông Quách tiên sinh sát hại nổi hắn? Hắn cũng là người thừa cơ trí, có thể tự giải thoát cho mình dễ dàng!

Hải Đông Thanh lắc đầu :

- Không hy vọng lắm! Bởi chính sư phụ cũng ngán lão ấy!

Họ bàn luận với nhau một lúc, sau cùng quyết định đi tìm Du Bội Ngọc. Tìm Du Bội Ngọc là phải đến tận nơi cư ngụ của Đông Quách tiên sinh, điều đó dĩ nhiên là có nhiều khó khăn cho họ, song còn biết làm sao hơn?

Họ là những người thiện lương, tuy họ thọ giáo nơi Hắc Ngọc phu nhân nhưng họ không hề biết được âm mưu khuynh đảo giang hồ của sư phụ. Thực sự họ cũng có làm nhiều việc có ích cho Hắc Ngọc phu nhân, song họ vô tình mà làm. Họ làm theo chương trình do phu nhân phác họa rất chính đáng. Họ có ngờ đâu cái chính đáng đó chỉ là một bức bình phong che giấu một dã tâm đáng sợ? Bởi không hay biết nên họ lầm. Lầm rồi họ quay đầu trở về chính nghĩa, điều đó đáng ca ngơi hơn là đáng trách.

Ngợi việc mới, còn việc cũ có đáng trách cũng có thể tha thứ được. Họ nhìn nhận Du Bội Ngọc tuy còn ít tuổi song đã có thái độ quân tử. Tư cách chính nhân của chàng đã thu phục cái tâm của họ. Họ nhận thấy cần phải cứu chàng, có như vậy họ mới chuộc lại phần nào tội đã nhắm mắt hành động theo chương trình của Hắc Ngọc phu nhân.

Chương 78: Đại náo Sát Nhân trang

Trong khi Hải Đông Thanh và Dương Tử Giang ra Quan ngoại tìm Du Bội Ngọc thì chàng đã gặp Đông Quách tiên sinh rồi. Theo sự sắp đặt của tiên sinh, chàng cáo biệt Phượng Tam, Đông Quách Cao và Đông Quách tiên sinh lên đường ngay.

Phần việc của chàng là gặp Hắc Ngọc phu nhân để dò xem bà ta hành động như thế nào trong tương lai.

Tìm bà ta nào phải là việc dễ! Bởi Du Bội Ngọc nào biết bà ta ở địa phương nào? Hơn nữa, một con người kỳ bí tất hành tung cũng kỳ bí.

Chàng nghĩ :

- Ta cần chi phải bôn ba khắp bốn phương trời? Biết bà ta ở đâu mà xuôi ngược vớ vẩn tìm bà? Bà đã giao phó cho ta một công tác thì cái điều cần gặp nhau chính bà ta còn nóng nghĩ đến hơn ta. Nóng để biết kết quả như thế nào. Như vậy, bà ta cần phải tìm mình chứ mình khỏi phải tìm bà. Bây giờ ta cứ xuất hiện chán chường tại những thị trấn lớn. Bà ta có tai mắt khắp nơi hẳn phải biết tin tức về ta. Sự xuất hiện trên giang hồ của ta tại Trung Nguyên chứng tỏ công việc ở Quan ngoại đã xong.

Đương nhiên bà sẽ đến hỏi kết quả.

Cơ Khổ Tình lẩn quẩn tại Tứ Xuyên, hẳn Hắc Ngọc phu nhân cũng ở không xa vùng đó lắm. Chàng nghĩ đến Tứ Xuyên chắc chắn phải gặp bà. Nhưng đến Tứ Xuyên cũng là một cái khổ cho Du Bội Ngọc bởi đó là vùng ảnh hưởng của họ Đường. Rất có thể chàng gặp lại người trong Đường môn, điều mà chàng không muốn ít nhất cũng trong liệu tính. Cho nên chàng muốn xuất hiện công khai mà lại thành dè dặt.

Đến Tây Thục rồi, Du Bội Ngọc không vào sâu nội địa. Chàng ngày ngày túc trực tại trục lộ giao thông từ miền Đông nam đến.

Bởi chàng nghĩ Hắc Ngọc phu nhân không hề ra Quan ngoại do đó chàng không cần quan sát những đoàn lữ hành từ Tây bắc trở về. Phu nhân từ nội địa đến hẳn phải theo ngã Đông nam.

May mắn thay chàng ở Tứ Xuyên hơn nửa tháng trời mà không gặp một người nào của Đường môn trong thời gian đó.

Nhưng trong cái may thường lại đi liền với cái rủi. Trong thời gian đó chàng cũng chẳng gặp Hắc Ngọc phu nhân. Tại sao? Bà bận việc gì? Đến nỗi bà quên đi công tác đã giao phó cho chàng? Nếu bà có nhờ, nếu bà có nóng nảy hẳn bà phải chờ đón chàng chứ?

Bà không đến đây thế thì bà chờ chàng ở nơi nào? Song phương không ước hẹn địa điểm, thời gian thì còn biết gặp nhau lúc nào? Ở đâu?

Hoặc giả bà bắt được tin Đông Quách tiên sinh đã vào Trung Nguyên rồi? Nếu có cái tin đó thì ai đã cung cấp cho bà? Trong số quần hùng dự lễ mừng thọ của Phú Bát Gia cũng có người trong hệ thống tình báo của Du Phóng Hạc giả chăng?

Nếu có thì Du Phóng Hạc đã hay tin đó và chính lão đã cung cấp cho bà?

Chàng thầm hỏi Châu Lệ Nhi hiện tại ra sao? Nàng có bị Hắc Ngọc phu nhân ngược đãi chăng? Còn bọn Hải Động Thanh, Dương Tử Giang, họ có còn ở cạnh sư phụ họ chăng? Hiện tại họ làm gì? Phu nhân có hạ thủ sát hại họ chưa?...

Cho đến một hôm chàng sắp sửa rời khỏi Tứ Xuyên trở lại ngôi nhà cỏ hỏi ý kiến Đông Quách tiên sinh...

Trên con đường cái quan từ Tây bắc, hai con ngựa cất vó đều đều sải bước dài tiến sâu vào nội địa. Thời gian lúc đó đã vào giờ Thân, thái dương đã ngã về Tây.

Nắng vàng dịu nóng chiếu xiên xuống đầu cành. Tuy nắng đã dịu, không gian ngưng đọng còn nặng oi bức vì gió ngàn chưa dậy cuốn về. Tất cả đều im phăng phắc. Trong cảnh yên lặng đó, hai con trốt bụi xoáy lông lốc sau đôi ngựa là hình ảnh linh động nhất. Đang thở than bên cội cây ven đường, Du Bội Ngọc đã thấy bụi bốc từ xa, nghe vó ngựa nên giòn trên quan lộ.

Bất giác chàng chú ý. Từ Tây bắc trở về, hẳn kỵ sỹ từ Quan ngoại vào Trung thổ. Con đường này hầu như đặc biệt dành cho khách thương. Nhưng khách thương lúc xê dịch thường quy tụ thành đoàn, ít nhất cũng từ mười người trở lên, có chủ, có tớ, lắm khi có cả nữ nhân. Dĩ nhiên cũng có xe, xe chở hàng, chở vật dụng, thức ăn, nước uống.

Nhưng hiện tại chỉ có hai con ngựa song song cất vó. Như vậy chắc chắn chẳng phải là khách thương rồi. Không phải là khách thương, cũng chẳng phải du khách luôn.

Và như vậy hẳn phải là khách giang hồ. Khách giang hồ dùng ngựa tất có dụng ý riêng biệt. Phàm nhưng ai di chuyển dùng ngựa hẳn cuộc hành trình phải dài ngày. Ngựa giúp cho khách giang hồ đỡ nhọc, đi được ban ngày, tránh dùng thuật khinh công gây nên sự chú ý của thiên hạ.

Tránh được cái việc sử dụng khinh công, họ có thể thẳng đường mà đi, khỏi phải quanh rẽ vào những lối vắng không người. Gặp thị trấn cứ vào, gặp đám đông cứ lướt qua, không sợ một ai nghi ngờ.

Nếu khách giang hồ thì hai người này là ai? Họ từ Quan ngoại đến hay là đang trên đường về? Nếu từ Quan ngoại đến, họ đến Trung Nguyên làm gi? Nếu họ đang trên đường về thì trước đó họ ra Quan ngoại làm chi?

Nghĩ đến đó, Du Bội Ngọc toan ẩn mình vì chàng sợ gă? phải bọn người của Du Phóng Hạc, phiền phức sẽ sinh ra mà lúc này chàng cần phải giấu hành tung.

Nhưng chậm mất rồi!

Ngựa thuộc loại tuấn mã, thoáng mắt đã đến nơi và người trên ngựa đã phi thân xuống đường.

Ngựa dừng ngay vó như có huấn luyện kỹ, không cần có sự kềm thúc của kỵ sỹ.

Trên ngựa là hai thanh niên anh tuấn, xuống đất rồi họ cùng kêu lên :

- Du huynh!

Thì ra họ là Hải Động Thanh và Dương Tử Giang.

Trông thấy Du Bội Ngọc, họ thở phào.

Họ khoan khoái vì được tạm dừng chân sau cuộc hành trình dài hay được gặp lại Du Bội Ngọc?

Có lẽ vì cả hai lý do!

Du Bội Ngọc bất đắc dĩ phải chào lại :

- Hải huynh và Dương huynh!

Thực ra sau khi được Đông Quách tiên sinh cho biết sự tình, chàng có ý xót xa u hoài cho trường hợp của hai người này. Song chưa biết rõ tâm ý của họ như thế nào, chàng cần phải dè dặt.

Họ bắt đầu câu chuyện. Hải Động Thanh nhìn thoáng qua Dương Tử Giang đạon hỏi Du Bội Ngọc :

- Du huynh từ Quan ngoại về đây từ bao giờ?

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Quan ngoại? Tại hạ ra đó lúc nào? Ra đó để làm gì?

Dương Tử Giang nhìn thoáng qua Hải Động Thanh, đoạn mỉm cười :

- Du huynh không thành thật!

Du Bội Ngọc giật mình :

- Lời nói đó có ý tứ làm sao?

Dương Tử Giang và Hải Động Thanh cùng nhìn nhau. Cả hai cùng đồng thời hỏi nhau bằng ánh mắt :

- Có nên nói ra sự thật chăng?

Rồi cả hai cùng thở dài.

Một lúc lâu...

Du Bội Ngọc không nói gì, trầm tịnh chờ đợi. Sau cùng Hải Động Thanh thốt :

- Lão nhân trong địa đạo hôm đó còn sống!

Du Bội Ngọc sững sờ! Cái điểm thắc mắc cuối cùng trong câu chuyện giữa chàng và Đông Quách tiên sinh đã được giải đáp. Cơ Khổ Tình còn sống! Nghĩa là Cơ Bi Tình có âm mưu!

Hải Động Thanh cười khổ, tiếp :

- Chẳng nhưng thế, bọn thuộc hạ của lão nhân quái dị đó cũng còn sống luôn!

Du Bội Ngọc trở lại bình thường, hỏi :

- Hai vị có chắc thế không?

Cả hai cùng gật đầu :

- Chính mắt bọn tại hạ thấy lão đi đứng như thường!

Du Bội Ngọc vờ kêu lên :

- Cái chưởng của lệnh sư tuyệt độc...

Chàng bỏ lửng câu nói, nhìn họ dò xét. Cả hai cùng thở dài, không nói gì. Một lúc lâu, cả hai cùng gọi :

- Du huynh!

Du Bội Ngọc lấy giọng hòa dịu hỏi :

- Hai vị có điều chi khó khăn?

Cả hai cùng nhìn nhau.

Dương Tử Giang trầm giọng :

- Du huynh có cảm nghĩ như thế nào về bọn tại hạ?

Du Bội Ngọc không dắn đo :

- Tài nghệ cao siêu, tâm địa trong sáng, tính tình cương trực. Tóm lại là lợi hại nhưng không độc. Bằng chứng là tại hạ còn sống đây!

Cả hai thở dài.

Thời khắc trôi qua... thái dương càng chếch về Tây, ánh nắng càng dịu. Bóng cây đã bắt đầu ngã dài trên cỏ. Gió từng cơn nhẹ thoảng về. Một ngày nữa sắp hết.

Hải Động Thanh bỗng thốt :

- Du huynh! Bọn tại hạ đã hiểu!

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Các vị hiểu điều chi?

Hải Động Thanh từ từ thuật lại những điều cả hai cùng phát giác. Y dứt lời, Dương Tử Giang tiếp nối :

- Cho nên bọn tại hạ ra ngoài Quan ngoại tìm Du huynh. Đến nơi rồi mới biết Đông Quách tiên sinh đã vào Trung Nguyên. Dĩ nhiên Du huynh cũng chẳng ở đó làm gì. Bọn tại hạ kiên trình trở về quyết tìm cho được Du huynh trước khi sự việc xảy ra...

Du Bội Ngọc trầm ngâm một lúc. Sau cùng chàng thở dài :

- Tại hạ đã hiểu, Linh Quỷ là cũng là một kiệt tác của lệnh sư!

Cả hai cùng kêu lên :

- Du huynh đã rõ gia sư?

Du Bội Ngọc gật đầu.

Cả hai cùng hỏi :

- Vậy thì Du huynh không có ra Quan ngoại?

Du Bội Ngọc lắc đầu.

Họ trầm ngâm một lúc!

Rồi Du Bội Ngọc hỏi :

- Bây giờ hai vị có thái độ như thế nào? Đắc tội với giang hồ hay đắc tội với sư môn?

Hải Động Thanh và Dương Tử Giang trầm buồn, trông họ đáng thương hại quá.

Hải Động Thanh thốt :

- Con nhà võ lấy giang hồ làm quê hương, có ai nỡ đắc tội với quê hương? Con nhà võ lấy tình nghĩa sư môn làm luân thường, có ai dám đi ngược luân thường? Bọn tại hạ chưa phản sư môn, song từ lâu đã gián tiếp đắc tội với giang hồ. Không thể phản sư môn, không dám tiếp tục đắc tội với giang hồ, từ lâu cứ cho tấm thân này hữu dụng nhưng từ nay đem thân hữu dụng này ẩn náu một phương trời nào. Thà biến nó thành vô dụng mà tránh sự đắc tội. Huống chi gia sư đang vắt vỏ chanh cạn nước. Nếu theo về giang hồ chẳng hóa ra mình căm hận bị bỏ rơi, bị phũ phàng mà hành động phản nghịch sao?

Du Bội Ngọc không còn nói sao được nữa! Chàng thở dài mãi!

Đột nhiên, Hải Động Thanh va Dương Tử Giang cùng kêu lên :

- Du huynh bảo trọng! Ngày nào Du huynh thành công, bọn tại hạ sẽ đến uống chén rượu mừng!Nhún chân, cả hai đã lên mình ngựa. Gót thúc hông ngựa cất vó lướt đi, cả hai đã khuất dạng trong vầng bụi mờ.

Du Bội Ngọc qua cơn bàng hoàng thì họ đã mất dạng trên con đường dài.

Chàng thở ra, tặc lưỡi :

- Những đóa hoa sen sinh trưởng trong bùn, nở trong bùn mà không bị nhiễm bùn! Họ còn đủ thiẹ? lương, đáng mặt là con nhà võ!

Khi hoàng hôn xuống, chàng còn bâng khuâng bên vệ đường. Bỗng một bóng người từ xa lao vút tới. Bóng người đó từ Đông Nam lại, hiển nhiên tiến vào Tây Thục.

Còn cách Du Bội Ngọc độ hai trượng, người đó chậm chân, khi đến gần chàng bóng đó dừng hẳn lại. Bóng đó là Hồng Liên Hoa Bang chủ Cái bang!

Du Bội Ngọc điểm một nụ cười xã giao và cất tiếng chào :

- À! Bang chủ!

Hồng Liên Hoa chào lại :

- Thì ra là Du công tử!

Y hỏi tiếp :

- Du công tử đến Tứ Xuyên làm gì?

Du Bội Ngọc đáp lơ lửng :

- Có chút việc riêng tư nên định đến Đường gia trang.

Hồng Liên Hoa kêu lên :

- Thì ra công tử cũng đến Đường gia trang! Thế thì chúng ta cùng đi!

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Cùng đi? Bang chủ cũng đến đó nữa sao?

Hồng Liên Hoa gất đầu :

- Phải! Vì cái việc ấy...

Du Bội Ngọc kinh dị hỏi gấp :

- Việc ấy là việc gì? Chẳng lẽ việc riêng tư của tại hạ lại trùng hợp với việc của Bang chủ?

Đến lượt Hồng Liên Hoa kinh ngạc, y giương tròn mắt nhìn Du Bội Ngọc :

- Thế ra Du công tử chưa hay chi hết à?

Du Bội Ngọc lắc đầu :

- Bang chủ làm cho tại hạ hoang mang vô cùng! Trong những ngày này, tại hạ có gặp ai đâu mà biết được việc xảy ra trên giang hồ.

Hồng Liên Hoa thốt :

- Sự việc này quan trọng lắm!

Du Bội Ngọc nóng nảy :

- Mà việc gì mới được chứ?

Hồng Liên Hoa nghiêm sắc mặt :

- Minh chủ võ lâm Du Phóng Hạc đột nhiên mất tích!

Du Bội Ngọc sửng sốt thật sự :

- Có việc như thế sao?

Chàng không tưởng nổi chuyển biến của sự tình quá đột ngột như thế. Nếu Du Phóng Hạc đột nhiên biến mất như vậy hẳ là do ý tứ của lão, nhất định là Đông Quách tiên sinh và Phượng Tam không gây nên việc đó rồi. Bởi vì làm cho Du Phóng Hạc đột nhiên mất tích, chẳng những các vị đó chẳng chứng minh được gì mà kế hoạch cầm như hỏng bét. Hơn nữa, nếu sau này quần hùng võ lâm phác giác ra thì các vị tránh làm sao khỏi công luận quy tội?

Dù sao thì trước mắt số đông khách giang hồ, Du Phóng Hạc vẫn là Minh chủ, vẫn vô tư, chính trực, vẫn trọng nghĩa, trọng nhân. Có ai biết được dã tâm của lão đâu?

Thế thì sự tình phải có nhiều bí ẩn.

Chàng chờ nghe Hồng Liên Hoa giải thích :

- Cái việc thiêu hủy Lý Độ Trấn ngày trước Minh chủ chưa đền bù thiệt hại cho dân chúng. Do đó, công tâm phẫn nộ, ai ai cũng oán hận Minh chủ. Việc này lại đến tai triều đình, nhưng quần thần có người xuất thân từ võ lâm đã trình lên vua cứ mặc nhiên để cho khách giang hồ tự xử lý, sao cho ổn thỏa chứ đừng vội can thiệp vào. Do đó, triều đình phái mấy vị quan đến tận địa phương vỗ về dân chúng, cứu trợ cấp thời, đồng thời lại dán bản yết thị kêu gọi người gây ra sự tình phải mau chóng thực hiện lời hứa nhằm vỗ yên dư luận, và đưa dân chúng trở về nếp sống bình thường...

Y dừng lại một chút rồi tiếp :

- Yết thị đã được trưng ra, quần hùng vô cùng phân vân nhưng còn ai dám đứng ra giải quyết? Do đó họ kéo nhau đi tìm Minh chủ báo cáo sự tình. Nhưng khi quần hùng đến tận hội sở Minh chủ mới hay những người bên cạnh Minh chủ cũng đang lo rối lên... Chẳng hiểu tại sao Minh chủ đột nhiên ra đi biền biệt mấy hôm rồi. Người chẳng trở về mà cũng không cho biết đi đâu. Họ không hề nhận được một tin tức gì kể từ sau ngày ra đi. Một sự kiện rất là lạ lùng, trái ngược với thói quen hành sự bấy lâu nay của Minh chủ. Cho nên tất cả đều có một giả thiết như nhau, đó là Minh chủ đã mất tích. Hiên tại, người trên giang hồ đã phân công đi khắp nẻo tìm kiếm.

Y kết luận :

- Tại hạ đến Đường gia trang không ngoài mục đích truy tìm Minh chủ. Đồng thời yêu cầu người trong Đường gia trang góp công vào cuộc điều tra...

Du Bội Ngọc hết sức sửng sốt. Hồng Liên Hoa thuật chuyện với vẻ mặt thành thật, có thể tin được y. Huống chi bấy lâu nay, Hồng Liên Hoa vẫn không có ác ý đối với chàng, cứ đối xử với chàng như dối xử với Du Bội Ngọc ngày xưa. Như vậy, y có lý do gì để lừa chàng? Sự tiết lộ của Hồng Liên Hoa làm cho Du Bội Ngọc hết sức hoang mang.

Nếu sự việc đúng như lời Hồng Liên Hoa thì kế hoạch của bọn chàng đương nhiên phải huỷ bỏ. Chàng cố giữ bình tĩnh, vờ kêu lên :

- Sự việc quan trọng như thế mà tại hạ chẳng hay biết gì cả! Đáng hận vô cùng!

Hồng Liên Hoa giục :

- Thôi chúng ta đi, Du công tử!

Du Bội Ngọc cười nhẹ thốt :

- Tại hạ nghĩ bây giờ không cần thiết cho tại hạ phải đến đó nữa. Bởi đến Đường gia trang trong lúc Bang chủ đưa cái tin chấn động giang hồ thì còn ai thừa thời gian tiếp đón tại hạ vì một việc riêng tư không có giá trị?

Chàng kết thúc :

- Bang chủ cứ đi một mình, sau này chúng ta còn gặp lại nhau mà!

Hồng Liên Hoa nhìn chàng tự hỏi :

- Hắn có đúng là Du Bội Ngọc, bằng hữu năm xưa của ta chăng? Tại sao nghe tin Du Phóng Hạc mất tích, hắn đổi ý không vào Đường gia trang nữa? Hắn định vào đó để làm gì?Tuy nghĩ vậy nhưng Hồng Liên Hoa không hỏi gì thêm, chỉ thốt :

- Du công tử cứ tùy tiện, thế thì chúng ta ai lo việc nấy vậy! Tạm biệt công tử!

Y vọt mình đi liền, không hề nhìn lại.

Đợi y khuất dạng, Du Bội Ngọc cũng lên đường ngay, trở về ngôi nhà cỏ. Chàng cần đưa tin đó về gấp cho Đông Quách tiên sinh, gấp hơn cả việc phải chờ Hắc Ngọc phu nhân. Bởi vì chờ phu nhân là việc quá mơ hồ, không chắc gì gặp được bà ta và chẳng biết phải chờ đến thời gian nào.

Dù sao chàng cũng còn quá nông nổi! Vì một cái tin quan trọng như vậy thì làm gì người cỡ Đông Quách tiên sinh lai chẳng hay biết kip thời? Chàng đưa tin đó về, chung quy cũng chỉ làm một việc thừa thôi. Song, chẳng về đó thì chàng còn biết về đâu nữa? Ra ngoài, chàng nôn nóng mong gặp Phượng Tam tiên sinh đề hỏi về Châu Lệ Nhi... Dù muốn dù không, hình bóng cô bé láu lỉnh, khôn ngoan đó cũng đã in sau nơi tâm khảm chàng trong một khuôn khổ một loại tình cảm nào đó mà chàng chưa ý thức rõ rệt. Bởi vì mỗi lần nghĩ đến Châu Lệ Nhi thì hình ảnh của Lâm Diêu Bình lại hiện ra che dần đi.

Khi chàng về đến nơi, Đông Quách tiên sinh và Phượng Tam tiên sinh đã vắng mặt. Thời gian ước định là vài mươi hôm, song Phượng Tam tiên sinh đã bình phục nhanh hơn nhờ Đông Quách Cao tận tâm cứu chữa nên độc khí được giải trừ rất mau chóng. Do đó, lão xuất ngoại công tác sớm hơn dự định. Du Bội Ngọc đem tin tức đó thuâ? lại cho Đông Quách Cao nghe.

Đông Quách Cao điềm nhiên đáp :

- Ta biết hiện giờ lão ấy ở đâu!

Du Bội Ngọc sững sờ. Chàng toan hỏi nhưng Đông Quách Cao đã nắm tay chàng đưa đến gian phòng bên cạnh. Nơi đó có mấy người đang quay quần trò chuyện với nhau. Trong số người đó, Du Bội Ngọc nhận ra có Đường Vô Song, Tạ Thiên Bích, Tây Môn Vô Cốt. Điều làm chàng ngạc nhiên hơn hết là có cả Hải Đường phu nhân và Lâm Tẩu Các.

Thảo nào! Chàng thở ra! Du Phóng Hạc giả hiệu kia để thực hiện dã tâm thôn tính võ lâm chẳng những làm những việc khuynh đảo các môn phái hữu danh trên giang hồ mà còn gây xáo trộn cho bao nhiêu gia đình đang sống êm đềm trong hạnh phúc... Khi nhưng con người giả hiệu kia nắm quyền làm chủ gia tộc, tự nhiên nề nếp gia phong phải thay đổi. Tình cảm đã có trong những gia đình đó phải tan biến dầ? dần, để cuối cùng những danh môn đại phái, thế gia tự diệt. Nói là tự diệt là về mặt khách quan nhận xét. Bởi trên đời có ai biết được những người đang lãnh đạo các môn phái, các gia tộc kia là những con người giả hiệu? Hiện tại, ho đã được Đông Quách Cao đưa về đây để sửa chữa lại những điểm mà Du Phóng Hạc đã cải biến để họ không còn là những người cũ nữa.

Song trả họ về tình trạng cũ bất quá chỉ là thực hiện giai đoạn đầu. Giai đoạn kế mới là giai đoạn khó khăn hơn, giai đoạn diệt trừ những con người giả, bắt buộc chúng phải trả lại vị trí cho những người thật.

Muốn làm việc đó phải diệt trừ được Du Phóng Hạc giả hiệu. Tay đầu não không còn thì tất cả những kẻ kia cũng không còn. Người thật cứ trở về và giải thích với đồng môn, đồng phái, đồng gia...

Du Bội Ngọc nhìn họ một lúc lâu. Họ cũng nhìn chàng. Họ có vẻ suy nhược ít nhiều bởi Du Phóng Hạc đã quản thúc họ một nơi bí mật, chắc là cái ăn cái uống được cung cấp thất thường, quan trọng hơn hết là có thể nơi đó thiếu ánh sáng mặt trời!

Song phương chỉ nhìn nhau không ai nói với ai một lời nào.

Đông Quách Cao đưa Du Bội Ngọc trở lại gian phòng khách. Lão thốt :

- Mấy hôm nay lão phu đã dùng tận sở năng mới đưa họ trở về hình dạng cũ.

Giả như ngươi mới thấy họ lúc đầu thì chắc không nhận ra, bởi họ hoàn toàn biến đổi.

Và nếu lão phu không biết rõ hành động của Du Phóng Hạc giả hiệu thì chắc chắn lão phu không thể nào tin tưởng họ là những con người cũ.

Lão thở dài một lúc lâu rồi tiếp :

- Về phần họ như vậy kể cũng tạm xong. Chỉ còn chờ đến lúc kế hoạch của chúng ta được thực hiện hoàn toàn là họ có thể trở về vị trí cũ. Bây giờ đến luợt ngươi!

Lão lại dừng rồi mỉm cười tiếp luôn :

- Lão phu cũng phải trả Du Bội Ngọc về tình trạng cũ chứ!

Du Bội Ngọc trầm lặng như xuất thần. Điều đó đối với chàng chẳng quan trọng gì! Thực ra chàng cũng không cần lắm! Bấy lâu nay vào sinh ra tử, chàng đã mất hẳn sự yêu đời. Cạm bẫy giang hồ đã làm nguội lạnh tâm tình và chàng cũng không còn tha thiết đến công danh, lợi lộc, quyền thế nữa. Mục tiêu duy nhất của chàng không còn là việc cầu tiến cá nhân nữa mà là báo thù nhà. Lấy lại thanh danh của gia gia chàng xong, có thể chàng nối bước Đông Quách tiên sinh, Đông Quách Cao hay Phượng Tam tiên sinh đặt mình ra ngoài dòng đời. Cái thân ngoại vật là tiên trong đời!

Nhưng muốn tri thân vật ngoại, chàng phải dứt khoát mọi liên hệ với người đời.

Về gia đình thì chẳng còn gì ràng buộc bởi cha mẹ đã ra đi vĩnh viễn. Chàng chẳng còn bổn phận gì với người đã quy tiên, chàng có thể định đoạt tương lai theo chiều hướng thích hợp.

Chỉ có vài điều gây thắc mắc cho chàng là thái độ đối với Lâm Diêu Bình và Châu Lệ Nhi. Về Châu Lệ Nhi thì chàng còn dễ thu xếp bởi làm sao chàng lấy nàng làm vợ được? Đành rằng chàng cũng có cảm tình với nàng, song cảm tình đó phát sinh do đồng cảnh ngộ, do sự ủy thác của Phượng Tam tiên sinh, chàng có bổn phận che chở, dìu dắt nàng trong giai đoạn bơ vơ. Khi nàng có chút kinh nghiệm trên trường đời thì nàng có con đường riêng để đi. Huống chi ngày nay Phượng Tam tiên sinh đã ra mặt, nàng có thể trở về bên cạnh Phượng Tam và Tam thúc nàng sẽ định liệu cho nàng.

Chỉ còn Lâm Diêu Bình, người vợ chưa cưới của chàng! Thật ra chàng cũng yêu nàng tha thiết. Chàng cũng muốn thành hôn với nàng lắm! Song nhớ đến việc chàng vỗ nàng như thú đói vồ mồi tại Tỏa Hồn cung chàng thấy thẹn. Còn mặt mũi nào gặp lại nàng? Cho dù lúc đó bị ảnh hưởng của thuốc mê chàng mới hành động như thế nhưng đó không phải là cái cớ giúp chàng tự bào chữa cho mình. Nếu sau này thành vợ thành chồng, mỗi khi nhớ lại việc xa xưa, chàng có thể bị hành động dã man đó ám ảnh. Rất có thể hạnh phúc gia đình sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề và biết đâu vì thế mà chàng phai nhạt ân tình?...

Còn nếu như chàng trốn tránh nàng? Đời nàng sẽ ra sao? Với cái tiếng là nhà chồng không thành toàn hôn sự, nàng sẽ bị người đời mai mỉa như thế nào? Ngoài ra, nàng có tha thứ cho chàng về cái hành động cuồng loạn đó chăng? Giả như sau lần ấy nàng có mang?... Du Bội Ngọc rùn mình không dám nghĩ tiếp nữa...

Chàng quay sang Đông Quách Cao hỏi :

- Tiền bối có nói đã biết tin Du Phóng Hạc mất tích và biết luôn cả nơi lão đang ẩn náu. Chẳng hay tiền bối có thể cho vãn bối biết rõ hơn chăng?

Đông Quách Cao gật đầu :

- Đương nhiên lão phu phải nói cho ngươi biết chứ!

Lão bắt đầu thuật lại sự việc.

Phượng Tam ra đi tìm tung tích Du Phóng Hạc. Trụ sở giang hồ sự vụ của lão thì ai cũng biết thế nhưng muốn gặp lão chẳng phải là việc dễ dàng. Phượng Tam phải chờ suốt mấy hơm liền mới gặp được lão, nhưng Phượng Tam không ra mặt, chỉ dùng tiễn thư cho biết mưu mô của lão đã bị anh hùng thiên hạ biết rõ và khuyên lão nên sớm trả lại cái danh vị Minh chủ võ lâm, tuyển chọn người khác thay vào, đồng thời cảnh cáo nếu lão muốn được an toàn thì phải đến Lý Độ Trấn vào ngày Đông Quách tiên sinh hẹn ước để hội diện với Du Bội Ngọc thừa nhận mọi tội ác của lão.

Song khi nào Du Phóng Hạc giả hiệu hay Du Độc Hạc lại chịu đến đó hội diện với Du Bội Ngọc? Cho nên sau khi đắn đo, lão đã cao bay xa chạy bỏ cả sự nghiệp.

Thà trốn đi như vậy lão còn gieo được chút nghi ngờ nơi hào kiệt võ lâm. Người ta vẫn còn tin lão là vị Minh chủ thật sự dù bọn Phượng Tam có muốn chứng minh sự thật cũng chẳng nắm đủ bằng chứng. Lúc đó giang hồ sẽ vì lão mà công phẫn, cho rằng Đông Quách tiên sinh và Phượng Tam tiên sinh dùng uy lực bức hiếp lão mà lên án Đông Quách tiên sinh và Phượng Tam tiên sinh. Rồi sau đó lão sẽ quy tụ đồng đạo võ lâm, với sự trợ giúp của Hắc Ngọc phu nhân và Cơ Khổ Tình phục hồi ngôi vị. Lão nghĩ chẳng có nơi nào an toàn để ẩn lánh bằng Sát Nhân trang. Hiện tại thì lão đang ở Sát Nhân trang. Sở dĩ lão dám trở về đó mà không sợ Hắc Ngọc phu nhân theo dõi vì lão cho rằng chẳng bao giờ vợ chồng Cơ Khổ Tình còn dám quay lại. Đối với người trong trang, cả hai được xem như là đã chết rồi!

Đông Quách Cao thuật xong lại tiếp :

- Muốn tìm Du Phóng Hạc, chúng ta phải mở chiến dịch Sát Nhân trang.

Phượng Tam tiên sinh va Đông Quách tiên sinh phòng ngừa bất trắc nên đã lên đường tìm một vài viện thủ. Sau khi tiêu diệt Du Độc Hạc rồi, lực lượng của chúng ta sẽ tiểu trừ bọn Hắc Ngọc phu nhân luôn.

Du Bội Ngọc hỏi :

- Bà ấy ở đâu?

Đông Quách Cao đáp :

- Bà ta ở đâu thì Đông Quách đại ca đã biết rõ!

Du Bội Ngọc thở dài. Chàng nghĩ nếu như thành công, chàng sẽ xử trí thúc phụ của chàng như thế nào? Chẳng lẽ tự tay chàng moi tim lão tế điện vong linh thân phụ chăng?

Chàng trầm ngâm một lúc, đoạn hỏi :

- Phượng Tam Ca có tìm được Châu Lệ Nhi chăng?

Đông Quách Cao gật đầu :

- Có! Hiện giờ nàng đang ở một nơi an toàn. Chờ xong đại cuộc rồi thì ngươi sẽ được đến đó gặp nàng.

Du Bội Ngọc cười khổ! Đưa chàng đến gặp nàng để làm gì? Chàng tha thiết đến nàng là lo nghĩ cho sự an toàn của nàng chứ chưa hẳn do một ý tứ chi khác. Bây giờ nàng đã thoát khỏi bàn tay của Hắc Ngọc phu nhân rồi thì cần gì gặp lại nhau cho tình cảnh giữa hai người càng thêm khó xử?

Vô luận chàng nghĩ như thế nào cũng phải lưu lại đâu cho Đông Quách Cao sửa chữa những nét trên mặt, trả lại cho chàng dung mạo cũ. Đồng thời chờ đợi Phượng Tam tiên sinh và Đông Quách tiên sinh trở về.

Hai hôm sau, nhị vị tiên sinh trở về, theo họ còn có mấy vị tiền bối nữa. Qua lời giới thiệu của Đông Quách tiên sinh, Du Bội Ngọc mới biết những vị đó là những kỳ nhân quái khách, đã ẩn tích mai tung hơn mấy mươi năm. Tài nghệ của họ trên hẳn Nộ chân nhân và mấy tuyệt đại cao thủ.

Suốt mấy hôm liền, họ bàn định chu đáo mọi kế hoạch, chuẩn bị mở chiến dịch Sát Nhân trang. Sở dĩ cần có một lực lượng hùng hậu là vì đề phòng một cuộc chạm mặt với bọn cao thủ thuộc phe phái của Hắc Ngọc phu nhân. Bởi họ nghi ngờ Hắc Ngọc phu nhân cũng có thể trở về đó lắm chứ!

Một buổi sáng bầu trời tươi thắm dưới ánh bình minh, họ lên đường tiến về Sát Nhân trang. Họ phân công từ bốn phía tiến vào, địa điểm họp mặt là đại sảnh trang viện. Phần Du Bội Ngọc, chàng cùng với hai vị tiền bối thẳng đến nhà mồ. Đông Quách Cao và hai vị nữa có nhiệm vụ kiểm soát con đường hầm từ tòa tiểu đình vào sâu đến gian phòng của Cơ phu nhân. Các vị còn lại có Đông Quách tiên sinh dẫn đầu, bao quát toàn diện.

Họ vào trang mà không gặp một sự cản trở nào. Du Bội Ngọc phá vỡ của nhà mồ cùng hai vị tiền bối bước vào. Bất giác chàng sững sờ! Chàng đưa tay dụi mắt, sợ mình không nhìn rõ hoặc đang nằm mộng.

Không, chàng không nằm mộng!

Trước mắt chàng là Du Độc Hạc đang ngồi trên ghế! Nói là xác của lão thì đúng hơn! Bên cạnh, Cơ Khổ Tình đang bết từng lớp sáp lên xác lão. Sáp được nấu chảy trong một chiếc nồi đặt gần đó. Và hơn cả sự tưởng tượng của chàng, trong gian nhà mồ còn có cả xác của Hắc Ngọc phu nhân và Cơ Táng Hoa! Hai xác đó đã được tô sáp kỹ càng.

Thì ra Cơ Khổ Tình đã trở về đây tiêu diệt vợ chồng Cơ Táng Hoa và Du Độc Hạc. Việc sát hại Du Độc Hạc thì còn dễ hiểu, thế nhưng tại sao lão sát hại luôn cả con trai và con dâu?

Có lẽ lão không muốn cho hai người tuyên bố việc lão còn sống trở về đây hay lão định chiếm đoạt lại Sát Nhân trang làm sào huyệt?

Chắc lão nghĩ trên giang hồ ai cũng cho là Cơ Khổ Tình thực sự đã chết rồi, và cũng không còn ai đến Sát Nhân trang làm gì. Bời vì sau ngày lão ra đi, người trong Sát Nhân trang không hề xuất ngoại hành tẩu giang hồ nên người ta tưởng nơi này đã biệt lập với thế gian. Giả như Cơ Linh Phong mấy lúc gần đây nổi hứng bôn ba đây đó thì bất quá cũng là việc mới mẻ, vả lại chẳng có ai biết được lai lịch của nàng.

Hai vị tiền bối nhảy qua bờ tường vọt đến cánh Cơ Khổ Tình, trong khi đó lão giương tròn mắt kinh ngạc nhìn họ.

Họ điểm huyệt lão không chút khó khăn và giải lão đến đại sảnh, nơi Đông Quách tiên sinh và các vị khác đang chờ đợi. Điều Du Bội Ngọc không tưởng nổi là Cơ Bi Tình cũng bị chế ngự và được đặt lên một chiếc ghế!

Không ai nói với ai một tiếng nào. Tất cả đều chờ Đông Quách Cao quay trở lại.

Đông Quách Cao xuống địa đạo, đi suốt từ đầu này đến đầu kia, trở lên gian phòng của Cơ phu nhân rồi quay về đại sảnh. Lão không gặp một bóng người nào!

Khi tất cả đã hội họp đông đủ, Đông Quách tiên sinh giải huyệt cho Cơ Khổ Tình và Cơ Bi Tình, đoạn lão mỉm cười thốt :

- Bây giờ hai vị có điều chi muốn nói thì xin cứ nói!

Cơ Khổ Tình nhìn Cơ Bi Tình, cuối cùng cả hai cùng bật cười ha hả. Sau khi cười một lúc,Cơ Bi Tình cao giọng đáp :

- Chúng ta còn nói gì? Trong cuộc chạy đua đến giành bá nghiệp võ lâm, bọn ta đã thọ bại. Bại là chết nhường chỗ đứng trên đời cho kẻ thắng, chúng ta còn phải nói gì?

Bà nhìn anh em Đông Quách tiên sinh trầm giọng tiếp :

- Đông Quách Kỳ! Đông Quách Cao! Ta với anh em ngươi không thù không oán, bất quá trên con đường hãnh tiến chúng ta là những trở lực lớn của nhau, tự nhiên phải tìm cách loại trừ lẫn nhau. Nước cờ của ta yếu hơn nên bại trận. Thế là vỡ mộng bá chủ giang hồ. Hẹn gặp các ngươi trong kiếp lai sinh.

Một tiếng “Cốc!” khẽ vang lên! Kế đó là một tiếng nữa! Hai anh em mà cũng là hai vợ chồng cùng cắn vỡ răng.

Trong răng có độc dược! Họ cùng bật cười ha hả, dứt tràng cười thì hai thân thể cùng ngã gục xuống.

* * * * *

Nửa tháng sau...

Đúng nửa tháng sau ngày Đông Quách tiên sinh hạ lệnh thiêu hủy Sát Nhân trang, một đại hội anh hùng đã diễn ra tại Huỳnh Trì theo lời hiệu triệu của Đông Quách tiên sinh. Tại đại hội, Đông Quách Cao đưa bọn Đường Vô Song, Tạ Thiên Bích, Tây Môn Vô Cốt, Lâm Vũ Quyên, Hải Đường phu nhân trình diện với anh hùng thiên hạ. Chính những người này đã tường thuật những hành vi ám sát huynh trưởng đoạt quyền, đội lốt Minh chủ võ lâm và âm mưu thôn tính giang hồ của Du Độc Hạc.

Theo đề nghị của Đông Quách tiên sinh, từ nay không nên công cử Minh chủ võ lâm để tránh cái hoạ độc tôn, tạo bè kết đảng nguy hại cho võ lâm. Tiếp theo đó, Du Bội Ngọc trịnh trọng mời quần hùng đến gia trang dự lễ truy niệm cố Minh chủ.

* * * * *

Trong ngày lễ, Lâm Diêu Bình vắng mặt. Chẳng ai biết rõ lý do vắng mặt của nàng. Mãi về sau, Du Bội Ngọc mới biết là nàng đã có mang. Nàng lấy làm hổ thẹn với đời vì cái tiếng chồng chưa cưới mà đã mang bầu. Châu Lệ Nhi cũng theo Phượng Tam tiên sinh đến dự lễ. Nhưng Du Bội Ngọc cố tình lãng tránh. Hơn nữa do bận rộn trong việc nghênh đón quần hùng thiên hạ nên cả hai cũng không có nhiều thời gian để trò chuyện với nhau.

Sau ngày lễ, anh hùng thiên hạ cáo biệt trở về. Du Bội Ngọc cũng âm thầm ra đi. Không ai biết lý do chàng vắng mặt. Châu Lệ Nhi ôm hận theo Phượng Tam tiên sinh trở về Tỏa Hồn cung. Từ đây nàng sẽ ở luôn tại đó để gây dựng lại cơ đồ của mẹ. Nhưng nàng không theo vết xe đổ của mẹ mà ngày ngày luyện công học nghệ hầu biến mình thành một nhân vật chính phái trong tương lai.

* * * * *

Du Bội Ngọc thật sự vắng mặt trên giang hồ. Không ai biết hiện chàng đang ở tại phương trời nào. Trong khi đó, Lâm Diêu Bình hạ sinh một đứa con trai kháu khỉnh.

Nàng âm thầm chịu đau khổ, sống cái kiếp không chồng mà lại có con.

Ba năm sau bỗng nhiên con nàng mất tích. Không ít người nghĩ rằng Du Bội Ngọc trở về và chính chàng mang đứa nhỏ đi. Có điều, từ ngày mất con, đáng lẽ Lâm Diêu Bình phải buồn rầu hơn mới phải, nhưng người ta lại thấy nàng vui vẻ hơn trước, ngày ngày chăm chú luyện tập võ công.

Giang hồ hết sức lạ lùng về thái độ của nàng...

Hai mươi năm sau, trên giang hồ xuất hiện một nhân vật trẻ tuổi có tài nghệ phi thường. Chẳng ai biết lai lịch của nhân vật ấy, người đời chỉ nghe chàng tự xưng là Tiểu Phi và có cái danh hiệu Lưu Hương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước