HUYẾT SỬ VÕ LÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyết sử võ lâm - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Âm mưu ác độc

Vương Vũ Lâu xoay mình Đường Vô Song, cho người đó thấy lưng chỉ vết sẹo, đoạn hỏi :

- Tại hạ hạ thủ cũng khéo đấy chứ?

Người đó gật đầu :

- Khéo lắm! Đúng lắm!

Đường Vô Song thốt :

- Vết đao đó, tại hạ mang từ lúc hai mươi bảy tuổi. Vì báo thù cho người tiểu đệ, tại hạ khiêu chiến với Vạn Thắng Đao. Y chém trúng một đao nơi lưng tại hạ, ngược lại tại hạ đâm một nhát kiếm thủng yết hầu y!

Người đó mỉm cười :

- Đúng!

Rồi y hỏi :

- Trên mình các hạ có bao nhiêu vết sẹo tất cả?

Đường Vô Song đáp :

- Chín vết. Trừ hai vết đó, còn bảy vết nữa, bốn vết do kiếm gây nên, hai vết do đao chạm nhau, vết cuối cùng do Bát Tý Thiên Vương dùng hỏa dược ám khí lưu lại!

Lão dừng lại một chút, rồi tiếp :

- Bốn nhát kiếm đó, có hai sâu, hai cạn do Ngân Linh Kiếm Khách gây nên. Y buột miệng xúc phạm đến sư trưởng tại hạ, tại hạ cáu tiết, tìm y phục hận. Trọn cái năm tại hạ hai mươi tám tuổi, tại hạ quyết đấu với y ba lần. Hai lần đầu suýt chết dưới thanh kiếm Ngân Linh, đến lần thứ ba, tai hạ mới giết được y.

Người đó hỏi :

- Trừ chín vết sẹo đó, các hạ còn mang thương tích gì trên mình nữa chăng?

Đường Vô Song suy nghĩ một chút :

- Hình như hết rồi!

Người đó nhắc :

- Ba chiếc răng....

Đường Vô Song vỗ tay :

- Phải! Phải! Tại hạ mất ba chiếc răng bên tả. Lúc nhỏ tại hạ hung hăng như con trâu con, không hề biết sợ cọp là gì. Vì hiếu thắng, tại hạ đến tận nơi cư sở của Trường Bạch Sơn Vương, xin đấu với y. Y nổi tiếng là tay quyền ba đương thời, song tại hạ khinh thường. Tại hạ bị y tung cho một quyền vào mặt, ba chiếc răng bay mất, mồm sưng vung lên, năm hôm liền tại hạ không uống được một giọt nước, đừng nói là ăn!

Người đó gật đầu :

- Đừng quên một chi tiết nào cả mới xong. Bình sanh, các hạ làm được việc đắc ý nhất là giao đấu với Trường Bạch Sơn Vương. Không ai lúc đó dám trêu vào lão, vậy mà các hạ dám đến tận Trường Bạch sơn thách đấu, kể cũng gan lỳ đấy. Dù bại, song bại vinh, bao nhiêu người muốn bại như vậy, song sợ bị lão đánh chết!

Y dừng một chút lại tiếp :

- Cứ mỗi lần nói chuyện với con cháu, các hạ nên tìm cách há miệng cho chúng thấy thành tích kiêu hùng đó!

Đường Vô Song mỉm cười :

- Tại hạ ghi nhớ...

Du Bội Ngọc thở dài.

Vạn Thắng Đao, Bát Tý Thiên Vương, Ngân Linh kiếm khách là những nhân vật thượng đỉnh năm xưa, còn Trường Bạch Sơn Vương Công Tôn Hỏa, là nhân vật thuộc hàng tông chủ, oai danh trên hẳn các vị chưởng môn Thiếu Lâm, Vũ Đương.

Đường Vô Song dám đương đầu với các vị đó, đúng là lúc thiếu thời, lão không sợ trời, không sợ đất, lão là một bậc thiếu niên anh hùng.

Ngờ đâu trở về già lão lại khiếp nhược đến thế?

Lão khiếp nhược đến độ bán chàng cho Du Phóng Hạc!

Tuy nhiên chàng không hận, trái lại còn thương hại lão! Giờ đây có kẻ giả mạo lão, gây cho lão bao nhiêu điều tai hại, lão còn đáng thương hơn!

Người áo bố xanh lại tiếp :

- Có nhiều việc không ai lưu ý, song chúng ta phải cẩn thận nếu lộ sơ hở, thì bao nhiêu công trình cầm như buông trôi theo dòng nước mà sanh mạng cũng khó mà bảo toàn!

Đường Vô Song gật đầu :

- Đúng vậy! Muốn thành công lớn, phải thận trọng từ việc nhỏ. Tại hạ đã hiểu rõ cái đạo lý đó lắm rồi!

Người mặc áo bố xanh trầm ngâm một chút :

- Những cử động ngôn từ hàng ngày, tạo thành một thói quen, phải cố cải thói quen đó, giả như các hạ muốn ẩn cư, song sự việc trong trang vẫn do các hạ quyết định những điều trọng đại, do đó có sự tiếp xúc bất thần với các con, với các môn đồ. Các hạ nên lợi dụng những lúc tiếp xúc tỏ lộ thói quen!

Đường Vô Song mỉm cười :

- Thói thường thì chúng tìm tại hạ sau bữa ăn sáng...

Người đó hỏi :

- Các hạ có biết mỗi bữa các hạ ăn gì chăng?

Đường Vô Song đáp :

- Cháo trứng! Phải để thật nhiều tiêu, cho thật cay! Càng cay càng tốt!

Người đó lại hỏi :

- Các hạ quen cay chưa?

Đường Vô Song lại cười :

- Thoạt đầu, tại hạ còn chảy nước mắt. Song, ăn mãi hai năm dài, tại hạ phải quen!

Người đó nhắc :

- Còn phải nhớ, mấy hôm tắm một lần...

Y nhắc luôn cả chuyện đại tiên, tiểu tiện, y còn cho biết mỗi ngày Đường Vô Song tiểu tiện mấy lần, vào giờ nào, mấy hôm đại tiện một lần!

Y biết quá nhiều về Đường Vô Song.

Cơ Linh Phong thở dài :

- Xem ra, làm cái việc này, Du Phóng Hạc khổ tâm biết bao nhiêu!

Du Bội Ngọc nghiến răng :

- Khổ tâm nhưng đáng giá!

Cơ Linh Phong gật đầu :

- Đúng! Đường gia đã lập nghiệp ở Tứ Xuyên hơn hai trăm năm rồi, tài sản đó nào phải nhỏ? Bỗng nhiên cơ nghiệp họ Đường lại vào tay lão ta, thì dù có khổ tâm hơn, lão cũng phải đành!

Châu Lệ Nhi thốt :

- Chúng ở đây chờ đợi người áo bố xanh, là chịu một cuộc khảo ngiệm, để xem tên Đường Vô Song giả hiệu kia, có đủ tư cách nhập cuộc hay chưa. Gã áo xanh đó là ai? Tại sao hắn biết quá rõ về lối sinh hoạt của Đường Vô Song? Gã biết cái đích của Đường Vô Song nữa?

Du Bội Ngọc trầm ngâm một lúc :

- Có thể hắn là một người trong số đệ tử Đường gia!

Cơ Linh Phong gật đầu :

- Chẳng những là đệ tử Đường gia, mà còn là kẻ hầu cận của Đường Vô Song!

Du Bội Ngọc thở dài :

- Hắn bán rẽ Đường Vô Song, lão nào có hay? Nếu lão hay rằng có ngày đệ tử lão bán lão, hẳn lão chẳng dám bán kẻ khác!

Chừng như cả ba không còn gì để hỏi, phải nói với nhau nữa, họ im lặng, bên này phòng bọn Du Bội Ngọc cũng im lặng.

Một lúc lâu, Vương Vũ Lâu gượng cười hỏi :

- Huynh đài có vẻ bất mãn?

Người áo xanh chưa vội đáp, với tay lấy bình rượu, rồi ra chén, uống luôn ba chén, rồi từ từ thốt :

- Thuật cải sữa dung mạo, đã được truyền bá trên giang hồ hơn mấy trăm năm rồi, nhưng chưa ai sử dụng thuật đó một cách tinh vi, một phần vì khó luyện cho tinh vi, phần khác thuật đó cũng chẳng giúp ích đúng chỗ mong muốn, hỏi ai có nhãn lực thoát nhìn qua cũng nhận ra cái giả tạo. Người ta bảo, có cố cải sửa dung mạo, trà trộn trong một môn phái nào đó, lúc được tất cả mọi người trong môn phái. Song, sự thật thì chẳng bao giờ có việc đó, và bất quá chỉ là sự truyền thuyết mơ hồ thôi. Không đáng tin chút nào!

Người đó dừng lại một lúc, rồi tiếp :

- Nhưng, đến nay thì, với Minh chủ võ lâm, cái thuật đó được xem như thần thuật. Minh chủ Du đại hiệp, sử dụng thuật đó, dù cho thánh cũng chẳng khám phá ra một sơ hở nhỏ!

Vương Vũ Lâu và Đường Vô Song thở phào, cười tươi liền.

Người áo bố xanh lại nhìn Đường Vô Song, trầm giọng tiếp :

- Người đã sáng tạo ra một nhân vật như các hạ, tại hạ dù người trong cuộc, biết rõ sự tình hơn ai hết, còn không thể nhận ra! Tại hạ khâm phục vô cùng! Tại hạ dám chắc trên thế gian này, chẳng một ai khám phá nổi diệu thuật của Minh chủ.

Đường Vô Song mừng rỡ :

- Như vậy, tại hạ có thể chường mặt ra được rồi?

Người áo xanh mỉm cười :

- Tự nhiên! Tự nhiên!

Y đưa hai tay, cầm chén rượu, đưa cao lên :

- Trước hết tại hạ xin kính mừng hai vị một chén rượu và cầu chúc hai vị ra quân đắc thắng!

Đột nhiên một tràng cười vang lên, rồi một câu tiếp nối liền :

- Muốn kính rượu mừng, chắc chắn là ngươi còn thiếu một chén!

* * * * *

Tràng cười, câu nói, phát ra từ phía hậu vọng lên.

Người áo bố xanh biến sắc, cho tay vào chiếc túi bên cạnh sườn ngay.

Đồng thời y quát lớn :

- Ai?

Một tràng cười nữa vang lên, dài hơn rộn ràng hơn.

Rồi thiếu niên thần bí dương dương tự đắc bước ra, trần thân trên, y chỉ mặc có chiếc quần, y nhìn người áo bố xanh cười mãi, vừa cười vừa bảo :

- Đừng lấy tay ra, các hạ ạ! Ám khí của Đường gia, tại hạ không tiêu hoá nổi đâu!

Người áo bố xanh lùi lại hai bước, trừng mắt nhìn Vương Vũ Lâu trầm giọng :

- Trong nhà có người, không lẽ nhị vị không biết?

Vương Vũ Lâu gượng cười :

- Tự nhiên phải biết chứ! Nhưng vị huynh đài này, không phải người lạ!

Người đó trố mắt :

- Ạ?

Thiếu niên cười nhạt :

- Các hạ khỏi phải khẩn trương! Tại hạ chẳng những là bằng hữu của các nhị vị, mà còn là bằng hữu của Du Phóng Hạc nữa đấy?

Trước mặt Vương Vũ Lâu, y nói ngay tên Du phóng Hạc, người áo xanh giật mình, sững sờ một lúc, đoạn hỏi :

- Các hạ tên họ chi?

Thiếu niên thở dài :

- Tại hạ không giấu gì các vị, cũng muốn nói lên một danh hiệu cho các vị giật mình. Song rất tiếc, tại hạ chỉ là một tên tiểu tốt vô danh nên thôi!

Vương Vũ Lâu đằng hắng một tiếng :

- Vị công tử này tên là Dương Tử Giang, vốn là chỗ thân giao của Minh chủ...

Thiếu niên khoát tay chận lại :

- Ngươi không nên lừa hắn. Đề cao ta làm gì. Đừng nói là Du Phóng Hạc chẳng biết phụ mẫu ta là ai, chính ta, ta cũng chẳng biết được! Như vậy có giao tình gì gọi là thân giao?

Vương Vũ Lâu biến sắc mặt từ xanh sang trắng, người áo bố xanh kinh hãi sững sờ.

Dương Tử Giang chỉ ngay mũi mình hỏi :

- Ngươi biết tại sao ta có tên là Dương Tử Giang không?

Người áo bố xanh không cười nổi, lẩm nhẩm :

- Lỗi quá! Lỗi quá?

Dương Tử Giang bật cười ha hả :

- Làm sao ngươi biết được! Việc đó đâu có quan hệ gì đến ngươi, ngươi xin lỗi cái quái gì chứ?Y chụp lấy bình rượu, rót một chén nốc cạn rồi tiếp :

- Cho ngươi biết, ta bị quăng xuống Dương tử Giang, do đó ta lấy tên sông làm tên mình, ta sanh ra trên đời, chừng như để cho người đời bạc đãi, đến cha mẹ ta còn không muốn nuôi ta, đem gởi cho hà bá! Nếu các ngươi thông minh một chút hẳn phải biết là ta trưởng thành để gây khó chịu cho người đời!

Vương Vũ Lâu, Đường Vô Song và người áo bố xanh tuy không nói với nhau tiếng nào, song cả ba cùng nghĩ thầm như nhau :

- Hắn biết là thiên hạ khó chịu vì hắn thế là cũng thông minh thôi!

Dương Tử Giang ngồi xuống, cười hì hì :

- May mà chúng ta chẳng phải thực sự là bằng hữu nhau nên cái điều làm ta khó chịu cho các ngươi, không thành vấn đề! Ta nói thật đấy, ta không thích các ngươi đâu.

nếu Du Phóng Hạc không yêu cầu ta, dù các ngươi có đem tám xe nghinh đón, ta cũng lười đến với các ngươi như thường.

Người áo bố xanh chừng như không chịu nổi thái độ cao ngạo của thiếu niên, lạnh lùng hỏi :

- Minh chủ muốn các hạ đến đây để làm gì?

Dương Tử Giang mỉm cười :

- Ngươi không hiểu à? Rất đơn giản! Chì vì y sợ có người cướp mất mạng sống của các ngươi, nên nhờ ta đến bảo vệ các ngươi đó!

Người áo bố xanh cười lạnh :

- Dù có kẻ muốn sát hại bọn này, thì bọn này cũng thừa sức đối phó, cần gì các hạ phải nhọc lo?

Dương Tử Giang à lên một tiếng :

- Các ngươi có đủ bản lĩnh đối phó?

Ngưòi áo bố xanh gật đầu :

- Phải!

Dương Tử Giang bật cười lớn :

- Nói như vậy, là ngươi tự cho mình có võ công cao?

Người áo xanh bèn nói :

- Luận về võ công, thì tại hạ không đến nỗi kém lắm!

Dương Tử Giang vẫn cười vang :

- Ngươi cho rằng mình là một tay khá, song trước con mắt của ta, bất quá ngươi chỉ là một kẻ tầm thường. Nếu ta muốn giết ngươi thì trên đời này khó có việc gì dễ làm bằng!

Người áo bố xanh vỗ bàn kêu một tiếng bốp, đứng lên liền.

Vương Vũ Lâu và Đường Vô Song cùng nhìn nhau song cả hai không ngăn trở cuộc so tài!

Họ muốn thấy võ công của Dương Tử Giang như thế nào!

Dương Tử Giang thở dài :

- Thế ngươi nhất định tỷ thí với ta! Ngươi bức bách ta quá!

Người áo bố xanh hừ một tiếng :

- Tại hạ muốn giết những kẻ vô tài nhưng khoát lác!

Dương Tử Giang lại thở dài :

- Nhãn lực của ngươi kém quá!

Tiếng cuối của câu nói vừa dứt âm vang, thiếu niên mất dạng. Ngọn đèn trên bàn thoáng chao rồi dừng lại như thường.

Người áo bố xanh giật mình, định quay đầu nhìn lại bỗng cảm thấy có ai sau lưng thổi một làn hơi lạnh vào cổ.

Rồi Dương Tử Giang cất tiếng :

- Giả như ta muốn giết ngươi, thì chắc chắn đầu ngươi đã lìa khỏi cổ! Ngươi hiểu chứ?

Người áo xanh không đáp, hoành tay phải ngược về phía sau, một vầng sáng gồm nhiều điểm nhỏ từ tay y, bay ra rào rào. Đồng thời y quay mình nhìn lại.

Chẳng có bóng người nào sau lưng y!

Hơn mười mũi đinh lạnh cắm phập vào tường, tiếng chạm vang lên boong boong.

Dương Tử Giang đã ngồi tại chỗ cũ của y, như chẳng hề rời khỏi ghế!

Vương Vũ Lâu và Đường Vô Song biến sắc!

Người áo bố xanh cũng hãi hùng không kém.

Đến bọn Du Bội Ngọc cũng không tránh khỏi giật mình nhận ra thuật khinh công của Dương Tử Giang đã đạt tới mức siêu thần nhập hoá.

Hải Đông Thanh còn kém y ít nhất cũng một bậc!

Người áo bố xanh xuất hạn một mình!

Dương Tử Giang điềm nhiên hỏi :

- Ngươi phục chưa?

Người áo bố xanh nắm chặt hai tay, không nói được tiếng nào!

Dương tử Giang mỉm cười, tiếp :

- Thực ra, ngươi không nên khó chịu, đáng lý, ngươi nên cao hứng mới phải. Bởi, có người như ta ở bên cạnh, bảo hộ ngươi còn ai dám động đến một sợi lông chân của ngươi!

Vương Vũ Lâu bật cười khen :

- Thuật khinh công của huynh đài quả thực ảo diệu phi phàm! Bình sanh tại hạ chưa thấy một ngưòi thứ hai nào đạt đến thành tựu như huynh đài!

Mỗi người tâng bốc một câu, định bụng Dương Tử Giang phải khoái chí híp mắt.

Ngờ đâu y lạnh lùng thốt :

- Những câu như thế, nói ra trong phòng kín thì chẳng sao, nên các vị tuyên bố oang oang bên ngoài, thì đầu tại hạ rơi nhanh, mắt tại hạ không kịp chớp!

Đường Vô Song vuốt thêm một câu :

- Huynh đài nói đùa như vậy! Với tài nghệ của huynh đài, hiển nhiên huynh đài là con ngươi bất khả xâm phạm rồi? Còn ai dám trêu vào chứ?

Dương Tử Giang cười lạnh :

- Các vị chỉ thấy một thuật mọn của tại hạ chứ chưa thấy cái học chân chính của người đời, làm sao các vị biết được thế nào là cao, thế nào là tầm thường?

Đường Vô Song trầm giọng :

- Tuy tại hạ cô lậu quả văn, song cũng từng biết một vài nhân vật có thuật khinh côn siêu việt trên giang hồ, do đó mới dám nói lên một nhận xét?

Dương tử Giang ạ lên một tiếng :

- Giả như ai?

Đường Vô Song tiếp :

- Phù Dung tiên Tử, phái Hoa Sơn, Hải Đường phu nhân Bách Hoa môn, Hồng Liên Hoa bang chủ Cái bang, rồi đến Võ lâm Thất cầm, Giang Nam tứ yến, cuối cùng là Mộc Ảnh Tử, vị hiệp đạo độc hàng tại đất Quảng Đông!

Dương Tử Giang lạnh lùng :

- Những người đó xứng danh với cái danh hiệu thượng đẳng khinh công chăng?

Đường Vô Song cười vuốt :

- So với huynh đài họ còn kém xa, song trên giang hồ họ là những tay có hạng lắm! Có thể nói là đệ nhất lưu cao thủ đấy!Dương tử Giang xí một tiếng :

- Nhất lưu? Tại hạ chỉ sợ đệ bát lưu chưa xứng đáng!

Đường Vô Song không dám cãi, nhưng không phục.

Dương Tử Giang nốc thêm chến rượu rồi tiếp :

- Các vị là những người xuôi ngược trên giang hồ chắc cũng có nghe nói đến địa phương mang tên là Hồi Thanh Cốc chứ?

Vương Vũ Lâu và Đường Vô Song cùng nhìn nhau, cùng lắc đầu đáp :

- Không nghe!

Dương Tử Giang gật đầu :

- Hỏi để mà hỏi, chứ tại hạ thừa hiểu là chẳng bao giờ quí vị nghe nói đến địa phương đó. Bởi vì quí vị có nghe đến Hồi Thanh Cốc, chắc chắn các vị không dám ngồi đây, cùng uống rượu với tại hạ!

Vương Vũ Lâu và Đường Vô Song biến sắc!

Vương Vũ Lâu hỏi :

- Trong Hồi Thanh Cốc, hẳn phải có một nhân vật luyên được thuật khinh công cực cao?

Dương Tử Giang thở dài :

- Người trong Hồi Thanh Cốc nào phải chỉ giỏi khinh công mà thôi? Riêng về cái thuật đó không ai tưởng tượng nổi mức thành tựu của họ.

Y lại uống thêm một chén rượu, rồi tiếp :

- Trước hết các vị nên hiểu tại sao địa phương đó lại mang tên Hồi Thanh Cốc.

Bởi người trong cốc, như chính sơn cốc, có cái thuật hồi thanh, các vị nói gì, họ phát ra ra tiếng dội y như vậy. Các vị cũng đừng mơ thấy bóng hình của họ. Giả như các vị có đắc tội với họ, chẳng khi nào họ xuất hiện thanh toán quí vị đâu, họ chỉ chờ quí vị phát thoại họ hồi thanh lại cho các vị nghe, các vị nghe rồi chẳng dám mở miệng nữa, bởi bắt đầu từ đó, bất cứ địa phương nào, trong phút giây nào, nếu các vị mở miệng nói cười làm sao, là có tiếng dội lại y như vậy. Rất may cái ảnh hưởng đ?? chỉ kéo dài trong ba hôm thôi. Nhưng một con người không mang tật câm, mà phải ngậm miệng suốt ba hôm thì kể ra cũng là một cực hình đấy!

Vương Vũ Lâu cười như mếu :

- Tuy nhiên dù phải câm miệng, mình cũng chưa đến đỗi chết!

Bỗng Dương Tử Giang lập lại câu nói của Vương Vũ Lâu :

- Tuy nhiên dù phải câm miệng, mình cũng chưa đến đỗi chết!

Vương Vũ Lâu giật mình :

- Huynh đài hà tất phải đùa tại hạ?

Dương tử Giang lập lại :

- Huynh đài hà tất phải đùa tại hạ?

Vương Vũ Lâu biến sắc :

- Huynh đài... huynh đài...

Dương Tử Giang lập lại :

- Huynh đài... huynh đài...

Vương Vũ Lâu đỗ mồ hôi ướt trán, ngậm miệng liền, chẳng dám nói gì nữa.

Dương Tử Giang mỉm cười thốt :

- Bất quá tại hạ học nói theo các hạ ba câu, các hạ lại còn trông thấy tại hạ, như vậy đã cảm thấy khó chịu rồi, huống chi nghe người nhại tiếng mình mà không thấy mặt người? Rồi tưởng tượng có kẻ nào đó, ở bên cạnh mình chờ mình mở miệng nói gì, là nhại liền theo như vậy, vô luận các hạ đi tới địa phương nào hoặc chui xuống lòng đất sâu mở miệng ra là có tiếng nhại theo, các hạ vẫn chẳng thấy bóng hình nào quanh quẩn! Thiết tưởng có trầm tĩnh đến đâu, các hạ cũng cảm thấy khó chịu phi thường.

Y nhìn sững Vương Vũ Lâu hỏi :

- Thử hỏi các hạ có thể trải qua những ngày trong tình trạng đó chăng?

Vương Vũ Lâu tháo mồ hôi hạt, sững sờ một lúc, sau cùng thở dài nhếch nụ cười khổ :

- Tại hạ sợ không chịu nổi một ngày, nói chi đến ba hôm, nhiều hôm chắc phải điên mất!

Dương Tử Giang lạnh lùng :

- Đại khái, kẻ nào đắc tội với người trong Hồi Thanh Cốc, họ không giết họ, chỉ làm cho họ điên thôi, không điên cũng khổ hơn điên thật! Cuối cùng thì cũng tự sát vì cuồng tâm quẩn trí! Theo tại hạ biết từ lúc nào đến giờ, chẳng một ai bị họ trừng phạt mà chịu nổi ba tháng!

Đương Vô Song mỉm cười :

- Trên thế gian này lại có người giỏi khinh công cỡ đó à?

Dương Tử Giang lắc đầu :

- Không khỏi tưởng nổi!

Đường Vô Song cười khan :

- Vậy chúng ta cố giữ mình, đừng để đắc tội với họ là xong!

Dương Tử Giang tiếp :

- Tuy nhiên các vị không phải lo ngại, bởi các vị chẳng bao giờ gặp họ đâu! Còn như các vị muốn họ tìm đến các vị thì họa chăng các vị phải tu luyện thêm đúng ba muơi năm công phu nữa!

Đường Vô Song vừa thẹn vừa tức, không nói gì được.

Dương Tử Giang lại tiếp :

- Luận về khinh công họ là những con chim ưng, chim én trong võ lâm, còn như bọn Thất Cầm Tứ Yến do các hạ vừa nêu ra, bọn đó chỉ là những chim sẻ!

Vương Vũ Lâu vụt hỏi :

- Còn như huynh đài?

Dương Tử Giang mỉm cười :

- Tại hạ à? Tại hạ không là chim sẻ như bọn Thất Cầm Tứ Yến, song tại hạ cũng chưa là chim ưng như họ!

Người áo bố xanh cười lạnh :

- Nếu vậy các hạ cũng có thể bị họ cắt đầu dễ như thường. Và như vậy, thì làm sao bảo vệ nổi bọn này?

Dương Tử Giang điềm nhiên :

- Ngươi yên trí! Ta đủ khả năng bảo vệ chiến đấu của ngươi. Còn như đầu của ta thì....

Y bật cười hắc hắc, tiếp :

- Dù ngươi có cái đầu, hiến nạp cho họ, họ cũng chẳng nhìn nữa mắt. Bởi mạng sống của các ngươi, đối với họ chẳng đáng giá nữa đồng tiền! Vậy yên trí đi đừng sợ ta bất tài, không bảo vệ nổi ngươi!

Người áo bố xanh trầm ngâm một lúc, rồi dậm chân, không buồn quay nhìn ai, cứ bước đi luôn ra khỏi phòng.

Vương Vũ Lâu và Đường Vô Song định ngăn chặn!

Dương Tử Giang lạnh lùng :

- Để hắn đi!

Vương Vũ Lâu cười vuốt :

- Tuy y chẳng đáng giá nửa đồng tiềng, nhưng để y ôm hận mà đi chỉ sợ có điều bất tiện!

Dương Tử Giang hừ một tiếng :

- Các hạ sợ y tiết lộ bí mật?

Vương Vũ Lâu gật đầu :

- Tuy Minh chủ có thỏa thuận điều kiện với y rồi, song một con người dám phản bội cốt nhục chí thân như y, thì còn ai mà y chẳng dám phản bội!

Dương Tử Giang gằn giọng :

- Nếu vậy, các hạ đuổi theo hắn, sát hại hắn cho xong!

Vương Vũ Lâu giật mình, trầm ngâm một lúc lâu, bỗng cười một tiếng :

- Huynh đài có ý khích nộ cho y bỏ đi?

Dương Tử Giang uống một chén rượu, rồi cười nhạt :

- Phải!

Rồi y tiếp :

- Nơi đây, là một địa phương hữu tình, hợp với việc cười trăng cợt gió, nếu đem chuyện giết chóc bàn tới bàn lui mãi làm ô uế mất cái thanh cao của cảnh trí. Tại hạ không muốn khai giòng máu đổ giữa cảnh đẹp như thế này!

Vương Vũ Lâu nín lặng một lúc lâu, từ từ thốt :

- Đêm sắp tàn, ngày sắp lên rồi, thời gian còn lại kể cũng đủ!

Dương Tử Giang ngẩng đầu lên, nhìn đâm chén rượu lạnh lùng tiếp :

- Từ giờ đến sáng, nếu các hạ không làm xong cũng việc đó, thiết tưởng các hạ nên tìm cách trốn thoát đi!

Vương Vũ Lâu biến sắc vụt đứng lên, chạy đi liền!

Dương Tử Giang vẫn nhìn chén rượu nơi tay, chừng như dùng mắt mà uống, uống lên mắt để nhờ rượu giải tỏa niềm u uất đang che mờ...

Đường Vô Song chẳng hiểu sao thiến niên thần bí lại ưu tư trầm trọng như vậy.

lão sợ hãi nên chẳng dám mở miệng hỏi gì nói gì.

Mãi một lúc lâu, Dương Tử Giang từ từ cất tiếng :

- Các hạ có biết tại sao tại hạ bảo y chạy đi giết người, còn mình ngồi nguyên chỗ đây chăng?

Đường Vô Song thầm nghĩ :

- Ngồi một chỗ mà uống rượu, tự nhiên phải nhàn hạ hơn chạy đi, lại còn hỏi lý do!

Nhưng y có lá gan to bằng biển cũng chẳng dám nói lên ý nghĩ đó.

Y chỉ cười ve vuốt đáp :

- Tại hạ không hiểu!

Dương Tử Giang trầm giọng :

- Chỉ vì từ bao lâu nay, tại hạ không hề giết một người nào. Cho nên dù hiện giờ có muốn giết người cũng chẳng thích giết hạng người như thế!

Đường Vô Song giật mình, kêu lên :

- Các hạ chưa hề giết người?

Dương tử Giang mỉm cười :

- Các hạ không tin?

Tuy y cười, song gương mặt lại lộ rõ vẻ khắc khổ.

Rồi y tiếp :

- Thực ra, tại hạ cũng muốn biết qua cái tư vị giết người như thế nào, rất tiếc từ ngày xuôi ngược trên giang hồ, tại hạ chưa gặp người nào đáng giá cho tại hạ xuất thủ!

Đường Vô Song rung người :

- Mẫu ngươi nào mới xứng đáng cho các hạ xuất thủ?

Dương Tử Giang điềm nhiên :

- Khi nào gặp mẫu người đó, tại hạ sẽ nói cho các hạ biết!

Đường Vô Song trố mắt, đôi mắt mất hẳn tinh thần.

Chương 57: Nửa đêm theo dõi

Đường Vô Song nghe điện lạnh chuyển từng cơn, từng cơn khắp cơ thể lão, lão bỗng cảm thấy mình quá thừa, như cái gai sắp bị vất đi trong mắt thiên hạ.

Thiên hạ đây, co đọng tại nơi Dương Tử Giang bởi gian phòng chỉ có hai người mà lão đã là một rồi.

May thay, Dương Tử Giang đứng lên lẩm nhẩm :

- Có người đang chờ tại hạ, mà một tấc quang âm, một tấc vàng, tại hạ cáo lỗi vậy!

Đường Vô Song buột miệng hỏi :

- Vị cô nương đó đã ngủ rồi?

Dương Tử Giang cười lạnh :

- Các hạ yên trí đi! Chẳng bao giờ tại hạ để cho nàng nghe lọt điều bí mật của chúng ta! Bất quá, tại hạ thấy thích nằm gần nàng một lúc nữa!

Y cười lớn hơn một chút, tiếp nối :

- Hoặc giả, tại hạ cũng thích luôn mạng sống của nàng, ít nhất cũng trong đêm nay...

Đường Vô Song gượng cười :

- Nếu vậy, huynh đài tự tiện hưởng thọ! Tại hạ...

Dương Tử Giang hỏi :

- Các hạ không định đi đâu?

Đường Vô Song giật mình :

- Đi? Đi đâu?

Dương Tử Giang điềm nhiên :

- Đường Vô Song thì về Đường gia trang chứ còn đi đâu nữa?

Đường Vô Song thoáng biến sắc :

- Đi một mình?

Dương Tử Giang cười lạnh :

- Các hạ có còn là trẻ nít đâu mà chẳng dám đi một mình?

Đường Vô Song ấp úng :

- Chỉ vì... tại hạ... tại hạ...

Dương Tử Giang trầm gương mặt :

- Chẳng lẽ Chung Tịnh quên thân phận của mình hiện tại?

Đường Vô Song cúi đầu :

- Phải! Tại hạ xin đi ngay!

Dương Tử Giang mỉm cười :

- Đi thì đi gấp! Các nàng con gái của các hạ đang chờ đợi đấy!

Y bước đi vài bước, quay đầu lại hỏi :

- Về đến đó rồi, phải làm gì, các hạ nhớ chứ?

Đường Vô Song cười khổ :

- Tại hạ đâu dám quên!

Dương Tử Giang gật đầu :

- Tốt lắm! Đi ngay từ bây giờ thì có thể chiều mai các hạ sẽ đến nơi! Nên thừa lúc đêm xuống mà thực hành mấy việc đó. Nếu trong ba hôm mà các hạ không làm xong, thì hãy chuẩn bị chuồn đi, đừng lấn nà tại đó mà mất mạng!

Bỗng, y cười vang rồi nhìn trừng trừng Đường Vô Song, tiếp :

- Trong khi nói năng thì phải hết sức cẩn thận! Rất có thể tại hạ sẽ ở sát bên cạnh các hạ đấy!

* * * * *

Đường Vô Song ra rồi, Du Bội Ngọc, Châu Lệ Nhi và Cơ Linh Phong cũng theo ra, song họ không đi chung đường với Đường Vô Song.

Cơ Linh Phong cau mày hỏi :

- Muốn khám phá ra âm mưu của Du Phóng Hạc, chúng ta phải theo dõi lão Đường Vô Song giả mạo ấy, tại sao ngươi tách rời lão ta?

Du Bội Ngọc đáp :

- Nếu muốn khám phá bí mật của Đường Vô Song giả hiệu, chúng ta phải theo dõi tên mặc áo bố xanh. Bằng mọi giá, tại hạ không thể để cho Vương Vũ Lâu giết hắn diệt khẩu!

Cơ Linh Phong hừ nhẹ :

- Ngươi nghĩ hắn là ai?

Du Bội Ngọc lắc đầu :

- Hiện tại, tại hạ không suy nghĩ gì cả, bởi có nghĩ cũng chẳng hiểu được gì!

Cơ Linh Phong trầm ngâm một lúc :

- Nhưng hiện thời, Đường Vô Song trở về Đường gia trang, để làm mấy việc đó, chắc chắn là quan trọng lắm!

Châu Lệ Nhi buột miệng thốt :

- Đúng vậy! Giả như lão ấy về đến nơi, ra lịnh cho bọn đệ tử đi khắp mọi nơi giết người, vô luận là lão bảo giết ai, chúng chẳng bao giờ dám phản đối!

Cơ Linh Phong tiếp nối :

- Chưa hết! Nếu ám khí của Đường môn bị lão đoạt hết, giao cho Du Phóng Hạc, thì thật là tai hại phi thường! Cho nên, chúng ta phải ngăn chặn gã Đường Vô Song giả hiệu!

Du Bội Ngọc thốt :

- Những việc đó đành rằng trọng yếu, song không trọng yếu bằng việc theo dõi gã áo xanh. Bắt được gã rồi là cầm như nắm được đầu mối!

Cơ Linh Phong bỗng dừng chân lại :

- Được rồi! Các ngươi cứ theo dõi hắn, ta pải trở lại cầm chân Dương Tử Giang!

Thiết tưởng, các người thừa sức đối phó với Vương Vũ Lâu và gã vận áo bố xanh!

Du Bội Ngọc gật đầu :

- Vậy thì hay lắm!

Cơ Linh Phong mỉm cười :

- Tốt hơn hết, ngươi đừng quên mọi việc ước định của chúng ta! Nên cẩn thận trong khi nói năng, bởi rất có thể ta ở ngay bên lưng ngươi, ta có thể nghe không sót một lời.

Đêm chưa tàn, đêm càng về khuya, không khí càng lạnh.

Sương khuya rơi thành hạt, kêu bồm bộp trên mặt đường. Sương rơi hạt nào, chớp lên hạt đó, sương nơi đường lấp lánh chiếu như sao trời chơm chớp.

Không gian trầm lặng như giữa cảnh hoang tàn, không không có mấy tiếng cầm canh chốc chốc vang lên, chẳng ai tưởng là mình đang ở tại một thị trấn.

Không tiếng động, không bóng động, trừ bóng của Châu Lệ Nhi và Du Bội Ngọc.

Trên trần gian, vào giờ này, chừng như chỉ còn họ là hai người sống sót.

Trước đó, Châu Lệ Nhi không ngừng nghe, không ngừng nhìn, không ngừng hoài nghi, không ngừng ước đoán.

Song giờ đây, gió lạnh quét qua mình, sao mờ chiếu xuống mình, nàng bỗng nhớ đến việc đã làm với Du Bội Ngọc.

Nàng không dàn lòng được, bật khóc.

Du Bội Ngọc cứ chạy, chạy nhanh, gương mặt trần trọng, đảo mắt nhìn bốn phía, nhưng chẳng hề nhìn Châu Lệ Nhi.

Châu Lệ Nhi thầm nghĩ :

- Chàng có xem ta như một lụy phiền chăng?

Bỗng nàng dừng tại thốt :

- Tôi... tôi muốn đi?

Du Bội Ngọc giật mình quay mặt lại :

- Lệ Nhi muốn đi đâu?

Châu Lệ Nhi ngừng khóc, cố cười :

- Tôi có nhiều nơi đến! Du huynh không phải bận tâm!

Trừ ra đui mù mới không thấy nụ cười thảm hiện ra nơi miệng nàng. Nụ cười chua chát, thê lương làm sao!

Du Bội Ngọc hy vọng mình nhìn lầm như một kẻ quáng manh.

Chàng muốn đè nén con tim, vâng theo lý trí thốt với nàng câu này : “Phải!

Ngươi đi là phải! Một mình ngươi, sau khi tách rời ta phiêu lãng giang hồ, đành rằng ta chẳng yên tâm, song dù sao vẫn còn ít nguy hiểm hơn là đi cùng với ta, bởi ta không đủ sức bảo vệ ngươi! Hoàn cảnh không cho ta mang theo ngươi trên con đường vô định! Ngươi theo ta, càng thêm thương tâm cho ngươi, vì mỗi một ngày qua, ngươi mỗi thêm tha thiết, cuối cùng rồi ngươi cũng thấy ta buông rơi ngươi!”

Song, nghĩ là nghĩ vậy, chàng làm sao nói ra được?

Không nói ra đã là một cái khổ, chàng còn làm thêm một cái khổ nữa là nắm tay nàng, bóp mạnh.

Chàng cũng biết, nắm tay nàng là vô hình trung tăng gia niềm tin tưởng cho nàng.

Chàng mặc nhận những gì không thể tuyên bố lên, nàng sẽ bám víu vào đó và vĩnh viễn không đề cập trở lại đến sự tách rời của nàng.

Nàng không đề cập thì khi nào chàng đề cập?

Nhưng, không nắm tay nàng thì chàng phải nói gì? Chàng không còn cách nào nữa.

Đêm còn đen, gió còn lạnh, chàng cảm thấy lạnh giữa mông lung, có thể nào chàng nhẫn tâm buông nàng vào phiêu linh cơ khổ, khi chàng đã thấm thía cái đau khổ của kẻ không nhà?

Châu Lệ Nhi khóc trở lại.

Bỗng, có tiếng ngựa hí vang giữa đêm trường.

Bên cạnh đường có một cái bể chứa nước cho ngựa uống, bể xây khá cao. Cả hai nhanh chân vòng ra phía sau bể, nằm sạt xuống đất, ngóng cổ nhìn.

Xe là một cỗ xe thường, chẳng có gì đặc biệt. Nhưng điều làm cho Du Bội Ngọc chú ý là xe còn rong ruổi trong giờ này, xe lại chạy gấp. Nếu chẳng có việc khẩn cấp, ai mạo sương gió bôn ba trong giờ này? Việc gì có vẻ khẩn cấp thế? Người trên xe là ai?

Xe từ xa đến, tới thị trấn, xe chạy chậm lại, chừng như sắp ngừng.

Từ trong xe, một thiếu nữ thò đầu ra.

Du Bội Ngọc không trông rõ mặt mày, chỉ thấy tóc nàng lóng lánh như có bôi lượt đầu, trên tóc có một chiếc trâm bằng ngọc, ngọc chiếu lấp lánh.

Người đánh xe hỏi :

- Trước mặt là dãy phố Vương quả phụ, có nên đến đó chăng?

Thiếu nữ trầm giọng :

- Ở đây đợi cũng được rồi!

Xe ngừng lại hẳn.

Một lúc lâu, nàng hỏi :

- Bây giờ là chừng nào?

Phu xe lấy khăn, vừa lau mồ hôi, vừa đáp :

- Quá canh tư, chưa hết canh năm!

Nữ nhân càu nhàu :

- Ước hẹn canh ba, chúng ta đến trễ! Còn hắn, sao hắn chưa có mặt? Hắn chưa đến sao?

Giọng nói hàm chứa niềm lo lắng, khẩn trương, chẳng khác một cô gái nhà lành thầm ước hẹn với tình nhân, đến nơi ước hẹn lại không gặp tình nhân!

Từ trong xe, một nữ nhân khác thốt vọng ra :

- Có lẽ hắn dợi mãi sốt ruột, chạy đi nơi khác tìm chúng ta đó!

Nữ nhân bên ngoài vẫn nóng nảy :

- Hắn biết là thế nào chúng ta cũng đến, sao không đợi thêm một lúc nữa?

Nữ nhân bên trong an ủi :

- Yên trí! Thế nào hắn cũng đến!

Nàng ấy vừa dứt tiếng, một bóng người từ trên nóc nhà lao vút xuống.

Du Bội Ngọc nhận ra, chính là người vận áo bố xanh.

Thì ra, hắn dự bị sẵn sàng, đúng lúc nào đó xe đến đón hắn.

Hắn lộ vẻ kinh hoàng, vừa xuống đến nơi vội buông lời oán trách :

- Các người biết là ta đợi bao lâu không?

Nữ nhân bên ngoài đáp :

- Ai không biết là ngươi nôn nao chờ đợi? Vì đi gấp, xe chạy nhanh, dọc đường lại gãy chốt phải sửa chữa một lúc nên trễ như vậy. Còn ngươi? Sao ngươi chẳng chịu đợi thêm một lúc nữa, lại bỏ đi đâu?

Người áo bố xanh hừ một tiếng :

- Ta biết có người theo dõi nên phải loanh quanh một lúc mới trở lại đây!

Hắn vừa thốt vừa chui vào xe.

Nữ nhân bên ngoài hỏi :

- Sự tình như thế nào?

Người áo bố xanh đáp :

- Dài dòng lắm! Cứ cho xe đi, mình nói chuyện sau!

* * * * *

Roi ngựa bật kêu tróc tróc, con ngừa chồm lên, cỗ xe lướt tới.

Vương Vũ Lâu dù là tàn phế, song vốn là tay lịch duyệt giang hồ, nếu người áo bố xanh thoát khỏi sự truy nã của y thì đúng là một sự lạ.

Bọn nữ nhân trên xe xem ra rất cẩn thận, mà nữ nhân thì bao giờ cũng tinh tế hơn nam nhân, nếu có kẻ nào theo dõi họ mà định ninh không bị phát giác thì đúng là nuôi mộng.

Hà huống, xe nhẹ, ngựa mạnh, xe đi gấp, ai muốn chạy theo họ, kể ra phải vất vả lắm vẫn chưa chắc gì theo kịp.

Du Bội Ngọc và Châu Lệ Nhi làm gi lấy sức người chạy theo kịp ngựa?

Vả lại, người không đầy khí lực, còn ngựa lại mạnh như thường.

Du Bội Ngọc bối rối chu biết phải làm sao, Châu Lệ Nhi từ phía sau lưng chàng vọt tới, thân vóc nàng nhỏ thó, nàng vọt đi như con mèo, bám vào xe, lòn dưới lòn xe, đeo dính tại đó.

Du Bội Ngọc muốn ngăn chặn, song không làm sao kịp. Cỗ xe lao đi, khuất trong màn đêm.

Chàng phải khâm phục nàng có can đảm phi thường tuy chàng hết sức lo sợ cho nàng, song sự việc đã như thế rồi, chàng còn làm sao hơn?

Chỉ còn có cách là cố chạy theo sau.

Chạy theo, sợ đối phương phát hiện, chàng phải len lỏi tránh né ở mỗi đọan đường trống trải.

Lắm lúc, chàng cũng muốn lướt tới ngăn chặn cỗ xe, liều lĩnh xuất thủ, nhưng nhận ra chưa cần lộ diện nên thôi.

Chàng cứ lắng nghe tiếng xe chạy mà theo, không cần nhìn rõ cỗ xe cho phí thời gian.

Xe chạy eua thị trấn, chàng quen thuộc những con đường tại đây, chàng nhận thấy xe bon bon qua những con đường lát đá chỉnh tề, có lẽ là những con đường khả quan nhất trong thành thị xa lạ này.

Chàng hết sức lạ lùng nhận ra thị trấn quá lớn, xe chạy trước, chàng theo sau, chạy rất lâu vẫn chưa ra khỏi thành.

Mồ hôi đã ướt cả y phục chàng, rồi dần dần khí lực cũng dần suy giảm.

Chàng mệt, suốt ngày chưa ăn một hạt cơm, một mẩu bánh.

Là con người bằng xương bằng thịt, có ai chịu nổi đói khát? Huống chi, đã ba hôm liền chàng không ngủ?

Cũng may, cỗ xe từ từ chậm lại, vó ngựa lơi dần, có thể đếm được từng tiếng nện đường.

Du Bội Ngọc thở như trâu hộc, muốn dừng lại lau mồ hôi, song vừa ngẩng mặt nhìn lên, bất giác chàng biến sắc.

Thì ra chàng quanh quẩn một lúc, mệt lả người, rốt cuộc lại trở về chỗ cũ.

Trước mặt chàng, lồ lộ bể nước cho ngựa uống.
Không lẽ bọn kia ăn cơm tối không tiêu, đang đêm rong ngựa cho tiêu cơm?

Chàng biết sự tình có điều bất ổn rồi!

Lập tức, chàng phóng chân chạy tới, thấy cỗ xe còn đó từ từ lăn bánh.

Chàng sợ mình nhìn lầm, giương mắt nhận định rất kỹ.

Thì đúng là cỗ xe vừa rồi!

Tại sao?

Người trong xe khẩn cấp, sợ có kẻ theo dõi, sao lại cứ quanh quẩn theo các nẻo đường trong thị trấn?

Ngựa kéo xe chạy mãi, chàng đuổi theo mãi, khi chàng mệt lả người thì lại trở về chỗ cũ.

Nếu như thế này, chàng còn chạy theo làm chi cho mệt? Cứ ở tại đây chẳng khỏe hơn sao? Cuối cùng rồi xe vẫn trở lại kia mà?

Trống lầu thành đã điểm canh năm. Như vậy là trời sắp sáng. Trong khoảnh khắc, trên con đường sẽ có khách bộ hành xuôi ngược, và nơi đầu đường, có nhà đã lên đèn rồi.

Đó là một hiệu bán đậu hũ, mùi đậu hũ rán bay ra thơm phức.

Đậu hũ chẳng phải là một món ăn quý, song với kẻ đói hơn một ngày như Du Bội Ngọc, thì đậu hũ rán có giá trị ngang với wủa đào tiên.

Chàng muốn vào tiệm đậu hũ ấy mua mấy miếng cho no lòng, nhưng chàng không thể vuông rời cỗ xe.

Ngờ đâu, cỗ xe dừng lại trước tiệm đậu hũ.

Du Bội Ngọc cấp tốc nép mình népmình vào một góc phố gần đó, sợ người trên xe trông thấy.

Người phu xe bước xuống xe mua một tô đậu hũ, đến cửa xe, hai tay đưa tô đậu hũ lên miệng, vừa húp vừa nhai, chốc chốc dừng lại rồi vừa nhai vừa húp, chừng như gặp phải món ăn rất khoái khẩu.

Người áo bố xanh và nữ nhân không xuống xe.

Bên trong xe không có chút động tịnh nào, hoặc giả người trong xe đã ngủ, hoặc giả trong xe không người.

Du Bội Ngọc lấy làm lạ, tự hỏi :

- Họ khẩn cấp như thế, tại sao lại còn cho xe trở lại đây? Tại sao để cho phu xe đỗ xe lại, ung dung ăn đậu hũ?

Chàng nghi ngờ có sự quái dị xảy ra.

Chàng nhìn xuống trườn xe. Trời tối đen, chàng còn trông thấy gì được?

Chẳng rõ Châu Lệ Nhi có còn đeo dính đó chăng?

Không trông thấy nàng, Du Bội Ngọc lo lắng vô cùng.

Tên phu ăn mãi rồi cũng hết tô đậu hũ. Hắn đứng lên, vai uốn lưng, rồi bỏ mấy đồng tiền vào tô, không mang trả vào hiệu, sắp sửa khởi hành.

Dù trầm tĩnh đến đâu, Du Bội Ngọc cũng không dằn được bồn chồn, chàng rời chỗ nấp, bước ra gọi :

- Cỗ xe đó có rước khách không?

Tên phu xe lấy chiếc khăn đã ngả màu vàng ra lau miệng, bật cười hì hì :

- Xe không mà từ chối rước khách, liệu tôi có hớp gió mà sống nổi hay chăng?

Xe không?

Du Bội Ngọc đổ mồ hôi đầu, ướt cả trán.

Chàng bước tới, đưa tay vén rèm xe, nhìn vào trong, trong xe chẳng có một bóng người.

Chàng tìm cách nhìn xuống lườn xe.

Châu Lệ Nhi cũng mất dạng.

Du Bội Ngọc vô cùng kinh hãi. Bất chấp hậu quả có như thế nào, chàng quay mình lại, chụp áo tên phu xe, cao giọng hỏi :

- Những người khách trong xe vừa rồi đã đi đâu cả rồi?

* * * * *

Xe chạy nhanh quá, Châu Lệ Nhi nấp dưới lườn xe, suýt hôn mê vì chóng mặt.

Giả dĩ vó ngựa bốc bụi, bánh xe vần vần bụi quyện quẩn quanh nàng, nàng ngột ngạt khó chịu vô cùng. Mặt mũi đầu mình đều bám trắng bụi.

Thật là một cái tội cho nàng.

Nhưng vì ai mà nàng mang cái tội đó? Nàng cắn răng ráng chịu.

Nàng nín thở ngậm miệng, cố gắng bám vào trục xe, nếu lơi lỏng một chút là rơi xuống đường ngay.

Trong xe, cuộc đối thoại bắt đầu, nàng chú ý lắng nghe, do đó tâm thần phân tán, nhưng dù sao nàng vẫn không đến đỗi mất cả khí lực mà phải lơi lỏng tay.

Và nhờ nàng chú ý nghe chuyện nên quên được phần nào khổ sở.

Nữ nhân vừa rồi cất tiếng :

- Mấy hôm nay, ta nhớ ngươi suýt chết vậy đó! Còn ngươi, ngươi có bao giờ nghĩ đến ta đâu?

Người áo bố xanh cứ đằng hắng mãi, chừng như đàm chận nghẹt yết hầu.

Nữ nhân lại tiếp :

- Ngươi không nhớ đến ta à? Sao ngươi không nói gì?

Một nữ nhân khác cười sằng sặc :

- Đừng ngại gì hết! Muốn nói gì cứ nói, muốn làm gì cứ làm, kể như ta ngủ say, chẳng hay biết gì cả! Ta không lắng nghe, không nhìn lén đâu!

Người áo bố xanh thở dài :

- Nếu ngu huynh không tưởng đến hiền muội... thì... ngu huynh cần chi làm công việc này?

Nữ nhân trước hỏi :

- Ngươi có hối hận không?

Người áo xanh dịu giọng :

- Không đâu hiền muội! Ngu huynh không hề hối hận! Vô luận là làm bất cứ việc gì cho hiền muội, ngu huynh không hề hối hận!

Nữ nhân nũng nịu mấy tiếng.

Cuộc đối thoại ngưng bặt, có lẽ những cử động thay cho ngôn từ để có sự hấp dẫn hơn.

Châu Lệ Nhi hết sức lấy làm lạ, không tưởng người áo xanh làm việc đó vì tình nhân.

Vì tình nhân mà bán người nhà?

Nữ nhân đó là ai? Có quan hệ gì với Đường gia?

Một lúc lâu, nữ nhân thở dài, nhưng chính nữ nhân kia buông tiếng thở dài, rồi nàng vừa cười vừa mắng :

- Vừa vừa chứ! Ta để cho các ngươi tự do rồi các ngươi bất chấp ai ở bên cạnh à?

Nữ nhân nọ mắng lại :

- Tử liễu đầu! Đã bảo là không nhìn lén, vậy mà vẫn giương mắt nhìn trân trối!

Nữ nhân kia bật cười khanh khách :

- Ai bảo ngươi chòi chòi hai chân? Ta cứ tưởng ngươi bị phong giật, làm ta sợ súyt chết được đấy!

Nữ nhân nọ xì một tiếng :

- Chứ không phải nhìn mãi rồi động cỡn lên à?

Nữ nhân kia lại cười vang :

- Ta chẳng hiểu ai động cỡn đấy! Tại sao không thể chờ đợi một giây một lát nữa, đến nơi đến chốn rồi thì muốn làm gì hãy làm? Cứ ngay trên xe mà giở trò quỷ...

Người áo bố xanh chận lời :

- Các vị đã an bày nơi đến chưa?

Nữ nhân trước đáp :

- Ngươi yên trí! Đại thơ tiếp được tin của ngươi, đã cho sắp đặt xong xuôi rồi!

Bởi sợ chúng ta đi ban ngày không tiện, nên đã dọn một gian nhà bên ngoài thành cho chúng ta tạm dừng chân. Chúng ta đến đó ngơi nghỉ suốt ngày mai, chiều đến sẽ tiếp tục hành trình!

Nàng bật cười khanh khách tiếp :

- Thực ra, cũng chẳng phải đại thơ sợ đi ban ngày bất tiện, mà chỉ vì... muốn cùng ngươi... trước hết...

Nàng kia là đại thơ, gắt :

- Tiểu quỷ! Ngươi còn nói nữa, ta cắt lưỡi ngươi đấy!

Bây giờ, cả hai xưng hô nhau có thứ tự hơn trước!

Chừng như thơ và muội hân hoan lắm, họ cười cười nói nói, còn người áo xanh thì im lặng, trầm trầm như có chiều lo nghĩ nhiều.

Lâu lắm, y hỏi :

- Hiền muội nhờ ai sắp xếp chỗ nghỉ tạm đó?

Nàng em đáp :

- Đại thơ đã nhờ ai thì người đó đáng tín nhiệm lắm!

Người áo xanh thở dài :

- Trên thế gian này, người đáng tín nhiệm hiếm lắm! Hiền muội...

Nàng chị đáp :

- Ta chỉ nói là dọn chỗ nghỉ tạm thôi chứ có nói là chi thêm đâu mà ngươi sợ?Giả như ngươi không yên tâm thì đến nơi rồi, ta cứ giết quách hắn đi cho êm chuyện!

Châu Lệ Nhi giật mình.

Nàng không tưởng là con người cười cười nói nói như thế lại có cái tâm tàn độc phi thường, xem việc giết người như trò đùa gọn gàng, như ăn cơm bữa.

Một lúc lâu, người áo xanh lại hỏi :

- Hắn đã tuân lịnh hai vị an bày chỗ nghỉ, hai vị có biết là chỗ nào không?

Nàng chị đáp :

- Ra khỏi thành rồi, chúng ta sẽ liên lạc với hắn!

Người áo bố xanh trầm ngâm một chút, thốt :

- Nếu vậy, hai vị bảo xa phu quay xe lại...

Nàng chị kinh ngạc :

- Quay xe lại? Tại sao?

Người áo xanh đáp :

- Chúng ta xuống phía trước kia, cùng nhau đi bộ, còn xe không thì quay trở lại, làm như vậy, nếu có kẻ nào theo dõi chúng ta, chắc sẽ lạc hướng, kẻ đó cứ theo xe không, chẳng quan hệ gì nữa!

Nàng em bật cười :

- Không ngờ ngươi cẩn thận quá! Khác hơn trước nhiều!

Nàng chị hỏi :

- Hay là ngươi thấy có gì biến đổi trong dự tình?

Người áo xanh lắc đầu :

- Chẳng có gì cả! Điều kiện của chúng ta, bọn họ chấp thuận đúng như ý muốn!

Nàng chị lại hỏi :

- Như vậy ngươi còn sợ gì?

Người áo xanh thở dài :

- Cũng vì sự việc thành tựu mà tại hạ phải cẩn thận hơn!

Nói với nàng chị, y xưng là tại hạ, nói với nàng em y lại xưng là ngu huynh, như thế chứng tỏ y có tình với người em!

Nàng chị lấy làm lạ :

- Tại sao kỳ thế?

Người áo bố xanh lại thở dài :

- Tại hạ nghĩ rằng bọn họ sẽ giết tại hạ để diệt khẩu!

Nàng em thấp giọng :

- Hôm nay ngươi gặp những ai?

Người áo xanh đáp :

- Bọn thuộc hạ của Du Phóng Hạc, Vương Vũ Lâu và... Đường Vô Song!

Nàng em cười lạnh :

- Nếu đúng là hai tên đó, chúng không theo dõi ngươi thì thôi, nếu chúng theo dõi thì nhất định chẳng có tên nào sống sót trở lại!

Người áo xanh cau mày :

- Nếu chỉ có hai tên đó thôi thì nói làm gì! Ngoài chúng ra, còn có một tên nữa, tên này mới đáng sợ!

Nàng em hỏi :

- Ai?

Người áo xanh trầm giọng :

- Hắn tự xưng là Dương Tử Giang! Chẳng biết có phải đó là tên thật hay tên giả!

Nàng em cau mày :

- Võ công của hắn có cao lắm không?

Người áo xanh thở dài :

- Bình sanh, huynh chưa hề thấy ai có võ công cao bằng hắn! Ngu huynh có khổ luyện thêm mấy mươi năm nữa cũng chưa chắc chịu nổi một chiêu của hắn!

Hai chị em giật mình, trầm lặng một lúc lâu.

Người áo xanh tiếp :

- Vô luận làm sao, sự tình đã như thế rồi, chúng ta phải hết sức cẩn thận chứ chẳng còn cách nào khác nữa!

Y thở dài mấy lượt, lại tiếp nối :

- Tại hạ lo ngại quá! Lo ngại hơn các vị nhiều!

Nàng em chận lời :

- Đừng tự làm khổ lấy mình quá độ! Ngươi thở dài nữa, đại thơ khóc mất bây giờ đấy!

Trong xe im lặng một lúc, nàng em cất tiếng :

- Lão Uông ơi! Chúng tôi xuống xe ở phía trước kia nhé! Lão không cần ngừng xe, cứ cho xe chạy như thường, rồi lão quay trở lại thành, chạy rong như vậy ít nhất cũng một khắc, đọan dừng đâu thì dừng!

Phu xe vâng một tiếng, nàng em tiếp :

- Nếu lão tiết lộ hành tung chị em tôi, hoặc giả lão len lén theo dõi, thấy bọn tôi đi xa rồi mà dừng xe lại khi chưa chạy rong được một khắc thì bọn tôi giết chết lão đấy! Lão biết chứ?

Người phu xe gật đầu :

- Tiểu nhân biết rồi cô nương!

Nàng em mỉm cười :

- Tôi biết chẳng khi nào lão dám phản bội! Hà huống, dù lão có tiết lộ, cũng chẳng biết tôi sẽ đến nơi nào mà tiết lộ!

* * * * *

Người trên xe định dừng lại bất ngờ, Châu Lệ Nhi vô cùng bối rối.

Nếu nàng xuống luôn, theo dõi ba người, thì chắc chắn là mất liên lạc với Du Bội Ngọc.

Còn như bám mãi vào lườn xe thì lại mất hút ba người đó.

Bất quá, câu chuyện họ trao đổi với nhau, nàng chỉ biết họ ở ngoài thành, nhưng bên ngoài thành có hàng trăm hàng ngàn nóc nhà, thì còn biết họ tạm trú nơi nào?

Châu Lệ Nhi khẩn trương vô cùng.

Nếu không quyết định sớm thì làm sao đối phó với trường hợp này một cách hiệu quả như mong muốn?

Bỗng nàng nhớ ra, trong mình còn một hộp sáp tô môi, vốn của các vị cô nương trong Vọng Hoa Lâu tặng lúc Hương Hương bày trò hôn lễ.

Chiếc hộp đó rất đẹp, vô tình nàng chụp lấy nó mà cất vào mình, chưa biết sau này có dùng đến nó hay không.

Bây giờ, linh cơ phát động, nàng liền lấy nó ra, dùng sáp đó làm mực, viết lên mấy chữ : Tôi theo dõi ra ngoài thành...

Viết được mấy chữ, nỗng nàng nghe cỗ xe chuyển động mạnh, rồi người áo xanh thốt :

- Nơi đây vắng người! Chúng ta xuống thôi!

Tiếp theo đó, cả ba nhảy xuống xe trong lúc xe còn chạy bon bon.

Họ là những người có thuật kinh công rất khá nên xuống xe bằng cách đó không khó gì.

Lập tức, Châu Lệ Nhi buông tay để rơi mình xuống đường, đầu chạm đá nghe đau nhói, song đau thì cố chịu, đâu dám chậm trễ suýt xoa, phải chạy theo họ ngay.

Nàng cho rằng thuật khinh công của nàng không kém lắm, thừa cho nàng theo dõi ba người kia mà không sợ họ phát hiện.

Cỗ xe đã quay trở lại, chừng như phu xe không hay biết có người rời cỗ xe xuống đường.

Ba người chạy trước ra ngoài thành, cứ chạy mãi không hề quay đầu nhìn lại.

Nơi họ chạy qua, càng đi tới càng thưa nhà, chừng như họ đi vào cảnh hoang vu.

Châu Lệ Nhi hết sức mừng rỡ, thầm nghĩ :

- “Chúng tưởng là đã bỏ rơi dọc đường những người theo dõi, ngờ đâu vẫn còn có ta!”.

Nàng nhận ra hai chị em đó ăn vận gọn gàng, trông hấp dẫn lắm! Họ có cái nếp sống như vậy, chẳng rõ trên đời họ đã dụ hoặc được bao nhiêu người rồi?

Hẳn cái số nam nhân rơi trong vòng tay họ không ít!

Nàng rất tiếc không trông rõ mặt mày họ.

Chạy được một đọan đường dài, hai chị em họ bắt đầu cười nói với nhau chứ khôn còn lặng thinh như trước.

Bởi chẳng dám đến quá gần, Châu Lệ Nhi không thể nghe được họ nói gì với nhau, bất quá chỉ nghe âm thinh mơ hồ vậy thôi.

Họ đi dần vào ruộng lúa. Hai bên đường có năm ba ngôi nhà cỏ. Từ trong những ngôi nhà đó, có mấy con chó, đánh hơi người lạ, đổ ra đường sủa vang.

Sau những ngôi nhà, có ao, có vườn rau, có một ngôi trồng toàn hoa màu vàng đua nở như chào đón khách.

Bình sanh, sống giữa bốn bức tường tòa tiểu lâu, Châu Lệ Nhi chưa hề thấy cảnh mộc mạc như thế này, nàng cảm thấy sảng khoái vô cùng, ước mong sau này có một khung cảnh như vậy.

Ba người chạy trước, dừng chân lại, nhìn ra bốn phía, đọan vào một ngôi nhà.

Vừa bước vào, nàng em cười thốt :

- Nhất định là đây rồi! Không thể lầm được!

Nàng ấy thốt câu đó khá lờn, Châu Lệ Nhi nghe lọt.

Người áo xanh hừ một tiếng :

- Sao lại chắc là không lầm được?

Nàng em mỉm cười :

- Vì nơi đây không có gà gáy! Ngươi có thấy là ở thôn quê, có nhà nào lại chẳng nuôi gà chăng?

Nàng chị tiếp :

- Họ có nuôi hay không, làm sao chúng ta biết được? Chỉ biết là nhà của những người mới đến ở hoặc mới dựng lên thì chắc chắn là không nuôi hoặc chưa nuôi kịp!

Người áo xanh chừng như có hỏi gì đó, song y thốt thấp giọng quá, Châu Lệ Nhi không nghe rõ.

Nàng chị mỉm cười đáp :

- Chị em tôi kỵ gà trống, dù ngôi nhà này có nuôi gà, thì người do ta sai phái đến đây hẳn đã giết chết hết!

Châu Lệ Nhi lấy làm kỳ, không rõ tại sao lại sợ gà trống.

Bỗng nàng mỉm cười, thầm nghĩ :

- “Thì ra họ là đồng đạo của ta!”.

Thì ra, trên giang hồ, những người dụng độc tối kỵ gà, bởi gà là khắc tinh của họ, gà là loại vật bất tường hung ác đối với họ, cũng như rết thấy gà là không bò nổi, cuối cùng là để cho gà mổ như mổ dế.

Châu Lệ Nhi dù ngu muội sự việc giang hồ, song xuất thân từ gia đình dụng độc, tự nhiên nàng hiểu rõ mấy điều đó.

Người trong nhà bị kinh động qua tiếng chó sủa. Một đại hán vận áo xanh bước ra, thấy hai nàng, lập tức xuôi tay, cung kính đứng nép một bên, hỏi :

- Đường chủ bây giờ mới đến! Tiểu nhân không đi đón được, xin Đường chủ thứ tội!

Hai thiếu nữ vẫy tay, ra hiệu thông qua, rồi cùng nhau bước vào nhà.

Con chó vẫn còn sủa, đại hán đó tung cho nó mấy đá nó mới chịu im mõm.

Châu Lệ Nhi cũng vọt theo họ, song lại hoành ra phía sau, nấp nơi bồ lúa.

Con chó thấy nàng muốn sủa lên, song lại sợ bị đá như vừa rồi, lại cúi đầu lấm lét.

Bây giờ nàng bắt đầu suy nghĩ về trường hợp này.

Đã theo đến đây, tất nhiên phải cố nghe thêm, và như vậy là phải ở lại đây.

Song, mất hút nàng, hẳn Du Bội Ngọc phải lo lắng lắm. Và muốn cho chàng khỏi khẩn trương thì nàng phải trở lại.

Còn đang do dự, bỗng nàng giật mình, nghe tiếng cười trong trẻo rất gần.

Nàng quay nhanh đầu lại, thấy hai thiếu nữ đó tiến về phía bồ lúa.

Đến lúc đó nàng mới thấy rõ mặt mày của họ. Họ có vẻ đẹp hấp dẫn phi thường, họ như có một ma lực hấp dẫn bất cứ ai thoáng trông thấy họ.

Các cô nương tại Vọng Hoa Lâu, không nàng nào sánh nổi với họ, luôn cả Hương Hương cũng còn kém xa.

Nàng em lại trội hơn nàng chị.

Nàng em mỉm cười nhìn Châu Lệ Nhi hỏi :

- Liễu cô nương dầm sương sớm không sợ bị lạnh à?

Châu Lệ Nhi chớp chớp mắt cười hì hì :

- Cũng không lạnh lắm!

Bồ lúa không ở hẳn trong nhà, mà lại ở trong một cái chòi gần đó, chòi nhà như dùng làm cái kho chứa đủ vật dụng.

Nàng em hỏi :

- Nhà tiểu cô nương gần đây?

Châu Lệ Nhi gật đầu :

- Phải!

Nàng em thốt :

- Như vậy, chúng ta là xóm giềng với nhau rồi!

Châu Lệ Nhi đáp :

- Chứ sao? Ai lại nói không phải đâu?

Nàng em tươi cười :

- Đã là xóm giền vời nhau, xin tiểu cô nương vào nhà ngồi, chốc nữa điểm tâm với chị em tôi!

Châu Lệ Nhi cười nhẹ :

- Được! Thực ra tôi cố ý muốn làm quen với hai vị! Nếu được hai vị cho ăn điểm tâm nữa thì còn gì quý bằng?

Hai chị em họ vỗ tay cười lớn :

- Chị em tôi vừa đến, đang buồn không có bạn, ngờ đâu trong thôn lại có vị tiểu cô nương vừa đẹp vừa thông minh như thế này! Gặp cô nương là gặp một cái may đó! Thích thú quá!

Chương 58: Nhìn trước quên sau

Hai nàng một tả, một hữu đưa Châu Lệ Nhi vào nhà. Cả hai vừa đi vừa khen Châu Lệ Nhi xinh đẹp, khả ái, chừng như tâm tình cởi mở, hoan hỉ phi thường.

Hai nàng có vẻ như không lưu ý đến Châu Lệ Nhi mà Châu Lệ Nhi cũng mường tượng không ngán cả hai chút nào.

Châu Lệ Nhi dù còn nhỏ tuổi song không phải là một ngốc tử, tự nhiên ức đóan được dụng ý của hai nàng, cùng lắm là hai nàng hạ độc chứ có chi hơn?

Mà hạ độc để hãm hại Châu Lệ Nhi là một điều đáng buồn cười lắm.

Vì thế, Châu Lệ Nhi bình thản, xem cả hai chẳng ra gì.

Châu Lệ Nhi thầm nghĩ :

- “Các ngươi khinh ta à? Các ngươi lừa ta vào nhà để hạ thủ đọan à? Còn lâu các người ơi! Hôm nay các ngươi gặp ta, là cầm như vận đen đã đến với các ngươi đó!”

Nàng cho hai chị em họ toan múa rìu qua mắt thợ.

Nàng không tưởng gian nhà được bày trí cực kỳ nhã khiết. Tìm khắp nơi cũng chẳng có một hạt bụi.

Chừng như có ke nào đó cầm chổi quét suốt ngày.

Người áo xanh vừa rồi đón hai nàng đã đi đâu mất. Luôn cả người áo xanh cùng đến đây với hai nàng cũng vắng mặt.

Châu Lệ Nhi thầm nghĩ :

- “Hay là hai nàng này đã giết hắn rồi? Và gã kia mang xác vất đi?”.

Nàng em nắm tay Châu Lệ Nhi hỏi dài hỏi vắn :

- Cô nương họ gì? Nhà ở đâu? Cô nương được bao nhiêu tuổi rồi? Trong nhà có những ai?

Châu Lệ Nhi hàm hồ đối đáp.

Nàng không ngờ mình cũng có biệt tài bịa chuyện.

Nàng có biết đâu, nữ nhân nào cũng thế, có biệt tài nói dối, không lỗi họ còn bịa chuyện được, huống hồ có lỗi?

Một lúc lâu, nàng chị từ dưới bếp lên, mang theo chén đĩa, muỗng và thức ăn sáng.

Ba đôi đũa kia chứng tỏ số người, và như vậy đại hán kia và người áo bố xanh không dự ăn.

Điều đó chứng tỏ đại hán kia vắng mặt vĩnh viễn và người áo bố xanh đang bận phi tang cái xác vướng vấp.

Nàng chị mỉm cười thốt :

- Tiểu muội muội ăn với chị em tôi nhé!

Châu Lệ Nhi chớp mắt :

- Tôi không dám ăn!

Nàng chị giật mình :

- Sao lại không dám ăn!

Châu Lệ Nhi mỉm cười :

- Bọn thôn dân chúng tôi chỉ ăn thịt vào những ngày đại lễ và ăn rất ít thôi! Một tô thịt lớn như thế này, nhìn thấy cũng đủ ngán rồi, nếu ăn nữa, sợ nôn mất!

Nàng chị cười vang :

- Cô nương yên trí! Đây là thịt trâu mà! Ăn vào rất chóng tiêu, chẳng sao đâu!

Châu Lệ Nhi cười hì hì :

- Thật ăn vào không chết người à?

Nàng chị thoáng biến sắc nhìn sang nàng em.

Nàng em nở nụ cười tươi :

- Cái vị tiểu muội này hay nòi đùa đấy! Thịt trâu thì làm gì chết người được?

Châu Lệ Nhi đảo tòn đôi mắt :

- Vậy thì tôi ăn!

Và nàng ngồi vào bàn, nàng ăn liền, ăn rất ngon.

Hai chị em kém hai bên, vừa ăn với nàng vừa đưa mắt nhìn nhau.

Nàng em dùng ánh mắt hỏi nàng chị :

- Đại thơ không để món gia vị đặc biệt trong chén nàng sao?

Nàng chị cũng dùng ánh mắt đáp lại :

- Quên thế nào được việc đó!

Bỗng Châu Lệ Nhi bật cười :

- Chén thịt này ăn ngon vô cùng! Rất tiếc tôi lại không quen dùng cái món gia vị đặc biệt của hai cô nương!

Hai chị em giật mình.

Nàng em cười ròn :

- Nơi đây thô lậu, làm gì có món gia vị đặc biệt?

Châu Lệ Nhi cau mày :

- Không có gia vị đặc biệt, sao tôi ăn vào, đầu lưỡi tê tái lạ lùng!

Nàng chị cười nhẹ :

- Có lẽ tại tôi để muối khá nhiều đấy!

Châu Lệ Nhi thở dài :

- Muối để nhiều quá có khi cũng làm chết người được vậy!

Thốt xong, nàng liền tụt xuống ghế.

Hai chị em kinh hãi kêu lên thất thanh :

- Tiểu muội muội! Tại sao thế?

Lâu lắm, Châu Lệ Nhi vẫn còn nằm dưới đất, bên cạnh bàn. Nàng không làm một cử động khẽ.

Có nước dãi sùi ra hai bên mép miệng.

Hai chị em chờ một lúc lâu rồi cùng nhau thở phào.

Nàng em vỗ hai lòng bàn tay vào nhau rồi cười hì hì thốt :

- Vừa rồi cô ả nói mấy tiếng làm tiểu muội sợ hãi vô cùng, cứ tưởng rằng cô ả là tay khá!

Nàng cười lớn thên một chút :

- Nếu là tay khá thì khi nào nàng lại dám ăn tô thịt của ta?

Nàng em hỏi :

- Đại thơ để bao nhiêu phân lượng đó?

Nàng chị đáp :

- Không nhiều mà cũng không ít! Dù cho những tay khá như Hồ Lão Lão ăn một tô thịt như thế cũng phải bò lăn, đừng mong ngóc đầu nổi!

Một tiếng soạt vang lên, người áo bố xanh từ phía hậu vọt đến.

Trống thấy Châu Lệ Nhi, y cau mày hỏi :

- Tại sao các vị giết nàng?

Người chị cau mặt :

- Tại sao ta không giết nàng? Ai cấm ta làm việc đó? Ngươi nhân ra nàng ấy à?

Người áo bố xanh chưa kịp nói gì, nàng em mỉm cười thốt :

- Ngươi ăn nói dè dặt đấy! Đại thơ ghen rồi, ngươi chẳng thấy sao? Chết luôn đến ngươi cũng chưa biết chừng!

Người áo bố xanh cười khổ :

- Bởi tại hạ nhận ra nàng nên muốn lưu nàng lại, biết đâu mình chẳng khai thác được một vài điều hay?

Nàng chị vẫn sừng sộ :

- Khai thác điều gì? Đã không biết nàng là ai thì khai thác làm sao chứ? Ngươi định kết bằng hữu với nàng phải không?

Người áo bố xanh hấp tấp đáp :

- Bởi không biết nàng nên muốn hỏi nàng xem ai sai phái nàng đến đây, ngoài nàng ta ra, còn có ai theo dõi chúng ta nữa chăng? Nếu biết được kẻ nào sai phái nàng thì kể cũng là một điều hay đấy chứ?

Rồi y thở dài tiếp :

- Sự tình đã như thế này mà cô nương cũng ghen được à? Cô nương không tím nhiệm tại hạ à?

Nàng chị bật cười, vòng tay ôm ngang hông y, dịu giọng thốt :

- Tại sao ta không tin ngươi? Bất qua, ta đùa với ngươi cho vui vậy thôi!

Nàng em phụ họa :

- Ngươi nổi cáu làm gì? Nếu đại thơ không yêu người thì tôi gì lại ghen tức? Như ta đây, giả tỷ có ai ghen vì ta, ta sẽ cao hứng vô cùng!

Người áo bố xanh chung cuộc rồi cũng phì cười :

- Tại hạ nào dám cáu kỉnh! Bất quá...

Nàng chị chận lời :

- Chẳng bất quá chi cả! Ngươi cứ yên tâm, ta hạ độc không nặng lắm đâu! Nàng chưa chết gấp lắm đâu! Nếu ngươi muốn hỏi gì nàng, ta sẽ cứu sống nàng lại cho!

Ngờ đâu, nàng chị vừa dứt tiếng, Châu Lệ Nhi vụt cười sằng sặc :

- Khỏi cần cứu sống tôi cô nương ạ! Tôi tự sống lại cũng được như thường! Tôi thừa sức tự sống lại mà!

Trong khi nàng thốt, người ao bố xanh đưa nhanh tay chụp vào mạch môn nàng, nhưng nàng nhanh hơn, chụp lại trúng mạch môn.

Y làm gì tưởng nổi là Châu Lệ Nhi sống lại?

Y cũng không ngờ là thủ pháp của nàng nhanh quá độ, y nghe nhói rồi toàn thân cứng đờ không còn động đậy được.

Hai chị em kinh hãi đến ngây người, nàng em nhìn nàng chị, chừng như muốn hỏi : “Sao lại thế này? Hay đại thơ bỏ muối thật sự vào tô thịt thay vì chất độc?”.

Nàng chị cũng chẳng hiểu tại sao nữa.

Chính nàng bỏ chất độc vào tô thịt mà! Có khi nào nàng lầm lộn được? Mà phân lượng nàng dùng, nếu cho một con ngựa ăn, con ngựa cũng lăn đùng ra như thường, huống hồ một tiểu cô nương?

Tại sao tiểu cô nương chẳng việc gì?

Châu Lệ Nhi nhìn hai nàng, cứ cười khanh khách.

Nàng em chớp mắt, vụt cười lên :

- Tiểu muội muội! Thế muội muội tưởng chị em tôi hạ độc thật sự à? Không đâu! Chị em tôi cố ý dọa khiếp tiểu muội, tạo một trò cười cho vui đó thôi. Chứ nếu tô thịt có độc thì làm gì tiểu muội ăn nổi?

Châu Lệ Nhi gật đầu :

- Đúng vậy rồi! Nếu có chất độc trong tô thịt thì tôi đã chết mất rồi!

Nàng em đáp :

- Bất quá, tôi để một loại gia bị lạ từ Giao Chỉ đưa về đây nên tiểu muội ăn nhầm, lưỡi hơi tê một chút!

Châu Lệ Nhi trố mắt :

- Từ Giao Chỉ đưa về đây?

Nàng em chạy bay vào nhà bếp, mang ra một chiếc bình, cười nhẹ :

- Tiểu muội muội xem đây! Nào phải chất độc đâu!

Châu Lệ Nhi cau mày :

- Không phải chất độc à? Cho tôi nếm thử một chút xem nào!

Nàng em chừng như đắc ý lắm, chính nàng đang tìm cách lừa Châu Lệ Nhi, ngờ đâu Châu Lệ Nhi tự hiến dâng như vậy!

Nàng cười tươi gật đầu :

- Tiểu muội muội muốn nếm thử, cứ nếm! Nếu là chất độc, cứ bất đền tôi đi!

Châu Lệ Nhi mỉm cười :

- Nếu là chất độc thì tôi chết mất rồi! Làm gì bắt đền cô nương được?

Nàng em thoáng giật mình, cười lấp :

- Làm gì...

Nàng chẳng biết nói sao cho xuôi, Châu Lệ Nhi lại tiếp :

- Cô nương trao đây! Dù sao tôi cũng phải nếm qua mới được!

Nàng tiếp chiếc bình, dùng răng cắn nắp cạy ra, bàn tay vẫn nắm chặt mạch môn người áo xanh.

Hai chị em hết sức hoang mang, tự hỏi Châu Lệ Nhi quá thông minh hay chỉ là một cô nương điên, hành động hồ đồ khó hiểu?

Châu Lệ Nhi lè lưỡi liếm chất phấn trong bình, hai chị em thấy thế, lộ vẻ mừng ra mặt.

Hai nàng không mừng sao được, bởi chiếc bình đựng một loại chất độc cực kỳ lợi hại? Mà Châu Lệ Nhi thản nhiên nếm, như vậy nàng cầm chắc nàng phải khổ!

Cả hai cùng một ý nghĩ :

- “Điên! Cô bé điên thật mà!”.

Châu Lệ Nhi chép chép miệng thành tiếng, rồi mỉm cười thốt :

- Quả thật mùi vị tuyệt diệu! Nếm được mùi vị này, dù trúng độc mà chết cũng chẳng oán hận gì!

Nàng nghiêng mình, trút hết chất độc vào miệng.

Hai chị em mừng thì vẫn mừng, song lại tiếc quá.

Bao nhiêu chất độc đó có giá trị hơn ngàn vàng, thừa sức hạ mười đại hán. Vậy mà Châu Lệ Nhi nốc hết, thật uổng quá, sau này có cần dùng đến thì tìm đâu ra kịp?

Nàng em thở dài tiếc rẻ rồi bắt đầu đếm :

- Một!... Hai!... Ba!...

Nàng hiểu chất độc đó rất mạnh, không ai chịu nổi lâu, bất quá nàng đếm đủ ba tiếng là người trúng độc phải ngã!

Nàng đinh ninh Châu Lệ Nhi phải ngã bởi Châu Lệ Nhi đã nốc trọn bình rượu độc, số lượng đó công hiệu quật ngã mười đại hán kia mà!

Nhưng nàng đếm ba tiếng rồi, Châu Lệ Nhi vẫn đứng vững như thường!

Chẳng những thế, Châu Lệ Nhi lại thay nàng đếm tiếp :

- Bốn!... Năm!... Sáu!...

Hai chị em sững sờ.

Châu Lệ Nhi nhìn cả hai, mỉm cười :

- Mùi vị tuyệt diệu thật đấy hai cô nương ạ! Rất tiếc là ít quá! Phải chi có độ mươi hai mươi bình cho tôi nếm bằng thích!

Nàng buông chiếc bình không xuống đất, rồi bật cười khanh khách :- Các vị muốn đãi khách mà tiếc của hả? Hãy cho tôi thêm mấy bình nữa đi!

Hai chị em không nói được một lời nào.

Cả hai đã từng gặp những cao thử thượng thặng trong võ lâm, chẳng ai làm cho họ ngán nổi.

Hai nàng cũng đã vào nguy ra tử nhưng không hề nao núng, giờ đây phải nao núng vì hai nàng có cảm tưởng là mình đã gặp tử đối đầu.

Người áo bố xanh luôn luôn chực chờ cơ hội, bây giờ y thấy rõ cơ hội không còn đến với y nữa, bởi hai thiếu nữ kia cầm như thúc thủ rồi.

Y buột miệng thở dài thốt :

- Tại hạ có mắt không tròng, chẳng hiểu cô nương là bậc cao nhân...

Châu Lệ Nhi mỉm cười :

- Tôi có là cao nhân đâu? Bất quá tôi có ruột và dạ dày khác với ruột và dạ dày người thường!

Nàng chị dậm chân, trầm giọng :

- Được! Chúng tôi chịu bại rồi đó! Nhưng tiểu cô nương muốn xử trí hắn làm sao?

Châu Lệ Nhi lắc đầu :

- Tôi không tưởng...

Bỗng nàng đứng lại.

Nàng vừa phát hiện ra có một bóng người trong nhà, không rõ người đó từ đâu đến, đến từ lúc nào?

Người đó như từ trên trời bay xuống, như từ dưới đất chui lên.

* * * * *

Trong nhà, đèn còn cháy nhưng bên ngoài, trời đã sáng rồi. Ánh thái dương chiếu xiên xiên vào nhà, rọi rõ từng người, có những tia nắng sớm, đèn tự nhiên phải nhạt.

Người đó đang ngồi trên một chiếc ghế hướng về mọi người, không ngừng ngáp.

Chừng như người đó ngồi trên ghế từ lâu, chập chờn ngủ, đang ngủ lại giật mình bừng tỉnh.

Người đó không già, tức nhiên còn trẻ, người đó khá đẹp người, bất quá đôi mắt mở to một chút rồi nhắm lại liền như tiếc giấc ngủ đang dở dang.

Hai chị em hẳn phải giật mình hơn ai trước hết, bởi họ là chủ nhân ngôi nhà dù là tạm thời cũng thế. Là chủ nhân, họ phải quan tâm đến mọi sự hiện diện ngoài dự liệu của họ.

Nhưng cả hai không kinh hãi bằng Châu Lệ Nhi và người áo bố xanh.

Bởi Châu Lệ Nhi và người áo bố xanh nhận ra người đó là ai.

Châu Lệ Nhi có phần nào sợ hãi thực sự, người áo xanh tuy sợ hãi nhưng lại mừng.

Y hy vọng người đó sẽ giải cứu y.

Người đó ngáp một lúc rồi bật cười hì hì, vừa cười vừa ngả ngửa người ra giữa thành ghế, xem chừng như mệt mỏi lạ.

Người áo xanh cố nở một nụ cười ve vuốt hỏi :

- Dương huynh có nhận ra vị tiểu cô nương này chăng?

Người đó mỉm cười :

- Nàng nắm cứng tay của các hạ nhưn vậy, nàng là bằng hữu của các hạ rồi, nếu tại hạ bảo rằng có nhận ra nàng, các hạ không ghen sao? Tại hạ không muốn các hạ trở mặt sừng sộ với nhau!

Châu Lệ Nhi chớp mắt, cười khan :

- Phải đó! Chúng ta là bằng hữu với nhau, sao lại hỏi người ta làm gì?

Nàng bóp mạnh tay hơn một chút.

Người áo bố xanh xuất hạn ướt đầu, làm gì y dám nói không phải là bằng hữu?

Người đó, một thiếu niên, lại họ Dương, lại quen mặt với người áo xanh, Châu Lệ Nhi cũng nhận ra, hiển nhiên là Dương Tử Giang.

Dương Tử Giang thở dài lẩm nhẩm :

- Thảo nào mà các hạ chẳng chịu ở lại Vọng Hoa Lâu uống rượu! Thì ra các hạ biết có địa phương thích thú hơn Vọng Hoa Lâu nhiều! Các hạ biết có nhiểu cô nương đẹp đang đợi chờ!

Bỗng, y vỗ bàn kêu bốp một tiếng :

- Các hạ lừa dối bọn tại hạ, âm thầm lẻn đi như thế này, như vậy đâu xứng đáng là bằng hữu!

Hai chị em lộ sắc giận.

Người ao xanh hấp tấp thốt :

- Tuy tiểu đệ một mình lẻn đi nhưng các hạ thử hỏi ba vị cô nương này xem tại hạ có nhắc mãi đến vị thiếu niên anh hùng duy nhất trong võ lâm ngày nay là Dương Tử Giang chăng?

Dương Tử Giang bật cười lớn :

- Tại hạ là đệ nhất anh hùng? Chính tại hạ chưa biết cho mình nữa, người đời làm sao biết được?

Châu Lệ Nhi cừơi nhẹ :

- Dương đại hiệp vừa đến, chắc bụng đói, các vị còn món thịt trâu rất ngon, sao không mang ra đây đãi đại hiệp?

Hai chị em do dự.

Cả hai nhìn bàn tay của Châu Lệ Nhi rồi nhìn chiếc đầu đẫm ướt mồ hôi của người áo bố xanh, một lúc lâu cùng cười tươi thốt :

- Phải! Tôi sẽ mang ra!

Dương Tử Giang lại cười tươi :

- Khỏi! Khỏi! Tại hạ chẳng phải là con gái Tỏa Hồn cung chủ, mà cũng không phải là đồ đệ của Phượng Tam, chắc chắn là ăn không tiêu loại thịt trâu nấu đặc biệt của các vị cô nương đâu!

Tất cả đều giật mình.

Châu Lệ Nhi thẩm hỏi, tại sao Dương Tử Giang lại biết lai lịch của nàng?

Mà hai chị em đó cũng không tưởng nổi vị tiểu cô nương đó lại là con gái của Tỏa Hồn cung chủ.

Họ đưa mắt nhìn Châu Lệ Nhi, Châu Lệ Nhi thì trừng mắt nhìn Dương Tử Giang hỏi :

- Dương công tử sao biết được tôi?

Dương Tử Giang cười hì hì :

- Cô nương hiện tại chẳng phải là người không tên không họ, tại hạ đã thấy cô nương muốn hành sự tại Lý Độ Trấn, có ý tưởng là cần gặp mặt cô nương một lần! Tại hạ muốn gặp cô nương chẳng qua nhận ra cùng là người đồng cảnh!

Châu Lệ Nhi nổi giận :

- Ai đồng cảnh với công tử? Có quỷ mới đồng cảnh với công tử đó!

Dương Tử Giang mỉm cười :

- Cứ như tại hạ biết thì tại Lý Độ Trấn, có ít nhất một trăm oan hồn! Những oan hồn đó có phải là do cô nương cưỡng bức rời khỏi xác chăng?

Y bật cười ha hả tiếp :

- Hơn trăm người chết oan vì cô nương! Mới bao nhiêu tuổi như vậy mà cô nương đã thành tựu phi thường, thì cái tiền đồ của cô nương sẽ thênh thang đến đâu?

Còn tại hạ thì lòng đen tay độc, cũng chẳng kém cô nương, do đó tại hạ thấy trời sanh ra chúng ta là để cho có đủ đôi!

Châu Lệ Nhi tức uất vô cùng.

Con người mặt dày như thế, trong thiên hạ hẳn không thể có kẻ thứ hai ngoài y ra!

Nàng từng gặp hạng người bại hoại nhưng chẳng ai nhận mình là bại hoại.

Y lại tự thú tất cả với niềm đắc ý.

Nàng em vụt cười uyên thốt :

- Công tử bảo vị tiểu muội muội đó bại hoại, hẳn tôi cũng thế chứ gì?

Dương Tử Giang vỗ tay đôm đốp :

- Đúng rồi! Đúng lắm! Trong ngôi nhà này, chẳng có một người nào tốt cả!

Nàng em buông đưa sóng mắt trữ tình :

- Nếu thế thì tôi và công tử cũng là một đôi!

Dương Tử Giang nhìn nàng từ đầu đến chân, đôi mắt nhắm hi hí lại như để tập trung nhãn lực, có lẽ y dùng nhãn lực lột trần y phục của nàng.

Nàng phát cáu, chỉ muốn móc đôi mắt đó, nhưng ngoài mặt vẫn làm tươi, nàng hỏi :

- Công tử đã nhìn no chưa?

Dương Tử Giang nheo nheo mắt, mỉm cười :

- Tốt quá! Hấp dẫn quá! Có một vợ lẽ như cô nương kể ra tại hạ cũng vui vui!

Càng có nhiều vợ càng hay!

Nàng em bật cười khanh khách, bước tới trước mặt y, vẫy khăn tay thốt :

- Tham! Tham quá! Có một đòi hai! Có hai muốn ba! Một tôi sợ công tử chịu không nổi, còn đòi nhiều để bỏ không à?

Nàng làm mọi vẻ khiêu gợi mong câu nhử Dương Tử Giang, tự nhiên trong khăn có độc.Dương Tử Giang cười lớn :

- Cô nương định câu trái tim tại hạ? Rất tiếc tại hạ đã quăng nó xuống dòng sông mà tại hạ mang tên rồi!

Hai chị em toát mồ hôi lạnh.

Nàng chị cắn răng, bỗng uốn mình, bảy vệt sáng từ người nàng bay vút ra.

Ngờ đâu, Dương Tử Giang chỉ phất nhẹ bàn tay, bảy vệt sáng đều bay trở về, áp lực còn mạnh hơn lúc phất đi.

Một loạt tiếng phập vang lên, nơi vách hiện ra bảy thanh kim đao. Trong bảy thanh kim đao đó, có một thanh còn vướng lại lất phất mấy sợi tóc của người chị.

Đến Châu Lệ Nhi cũng biến sắc mặt, huống hồ hai chị em là người trong cuộc?

Không ai biết được Dương Tử Giang luyện môn công gì mà lợi hại phi thường.

Dương Tử Giang ung dung đặt đôi chân lên mặt bàn, ngã ngửa người trên ghế, bật cười hì hì :

- Các vị đã thấy một môn công của tại hạ rồi đó chứ? Nếu muốn thấy thêm, các vị cứ tuôn ra, còn tấc thép nào nơi mình, cứ vung ra bằng thích!

Nàng em thở dài :

- Bất tất? Đã phục rồi! Phục lắm rồi!

Người áo bố xanh vụt kêu lên :

- Các hạ định đến đây diệt tại hạ diệt khẩu, xin cứ động thủ! Đừng làm gì khó khăn đến các nàng ấy!

Dương Tử Giang lại thở dài :

- Các hạ đúng là người đa tình! Thảo nào mà các cô nương không theo các hạ, chết cũng theo! Bất quá tại hạ thấy làm lạ, tại sao các hạ biết là tại hạ theo đến đây để giết người diệt khẩu? Biết đâu tại hạ chẳng đến đây để cứu người?

Châu Lệ Nhi cười lạnh :

- Không ngờ Dương Tử Giang co oai nghi đường đường như vậy mà cũng biết dối người!

Dương Tử Giang thản nhiên :

- Tại hạ lừa hắn làm gì? Muốn giết hắn, tại hạ chỉ khoát nhẹ tay, khó khăn gì mà phải lửa hắn? Cứu hắn cũng dễ dàng như vậy thôi!

Châu Lệ Nhi dịu giọng :

- Vậy công tử muốn cứu hắn hay muốn giết hắn?

Dương Tử Giang cười nhẹ :

- Tiểu cô nương muốn tại hạ nói thật ra à?

Nàng em chận Châu Lệ Nhi, gật đầu :

- Ai ai cũng muốn biết sự thật!

Dương Tử Giang mỉm cười :

- Được! Tại hạ cho biết, trước hết tại hạ cứu người, sau đó...

Nàng chị vụt hỏi :

- Sau đó rồi sao?

Dương Tử Giang điềm nhiên :

- Sau đó giết người! Cứu hắn khỏi tay của vị tiểu cô nương kia, hắn sẽ trở thành con mồi của tại hạ, tại hạ sẽ định đoạt số phận của hắn! Giai đọan cuối cùng là đùa với các cô nương một chút! Đùa chán rồi, đem trói các cô nương lại, đem bán vào Vọng Hoa Lâu!

Y nói với thái độ thản nhiên quá, chẳng khác nào là đem ba con cừu non cho hàng thịt.

Châu Lệ Nhi, người áo bố xanh, hai chị em, tất cả bốn người đều vừa kinh hãi vừa phẫn nộ.

Không ai nói được một tiếng nào, bởi niềm tức uất dâng lên tràn ngập tâm tư.

Họ cũng nhìn nhận trên đời này, chẳng có sánh được với Dương Tử Giang, một con người lòng đen hơn mực, tay độc hơn rắn, da mặt dày hơn da trâu!

Một con người tàn ác, tàn độc hơn ý tưởng!

Dương Tử Giang cười nhẹ tiếp :

- Các vị thấy tại hạ nho nhã, tuấn tú, hiền hòa, tưởng đâu tại hạ không làm được những gì các vị làm? Lầm! Tại hạ có thể làm bất cứ việc gì, kể cả những việc hèn hạ nhất, tại hạ nói ra là làm! Nhất định chẳng bao giờ đổi ý!

Rồi y rút hai bàn ch6n xuống, rồi y đứng lên, rồi y từ từ bước tới trước mặt Châu Lệ Nhi.

Y từ từ thốt :

- Tiểu cô nương lưu ý nhé! Tại hạ giải thoát hắn khỏi tay cô nương đây!

Cô nương vụt buông tay ra, trầm giọng :

- Chạy đi! Để ta đối phó với hắn!

Dương Tử Giang đứng y một chỗ, cười hì hì.

Người áo bố xanh sau phút giây sững sờ, vụt phóng mình đi, định tung qua cửa sổ.

Đồng thời, Châu Lệ Nhi nhào tới Dương Tử Giang.

Ngờ đâu, như bóng ma, Dương Tử Giang biến mất.

Rồi một tiếng bình vang lên, người áo bố xanh chưa ra khỏi cửa sổ, bị quăng trở lại rơi xuống nền nhà.

Còn Dương Tử Giang thì vụt hiện ra trên chiếc ghế cũ, vẫn với cái dáng uể oải, mệt nhọc, lười biếng.

Y cũng đặt hai chân lên mặt bàn, y cười hì hì thốt :

- Chẳng phải tại hạ nói khoe, tại hạ không hề động thủ, chỉ nói một câu cũng cứu được hắn!

Nàng chị rung rung giọng :

- Hiện tại công tử... công tử...

Dương Tử Giang điềm nhiên :

- Hiện tại là giai đọan thứ hai! Giai đọan thứ nhất, ta đã cứu hắn rồi! Giai đoạn thứ hai, ta giết hắn! Giai đọan thứ ba, đến lượt các cô nương như ta đã nói!

Rồi y uể oải đứng lên, từ từ bước về người áo bố xanh.

Người áo bố xanh không nhúc nhích được.

Hai chị em dậm chân, bỗng cởi phăng y phục, bày ra thân thể nõn nà, trần như nhộng.

Vận y phục, chỉ với màu mè, hai nàng còn hấp dẫn, người nhìn đều tiêu hồn.

Huống hồ, hai nàng lại dùng đến thân thể lõa lồ? Ma lực đó, đá cũng phải nát, sắt cũng phải chảy...

Cả hai trừng mắt nhìn Dương Tử Giang, trầm giọng :

- Ngươi bước tới một bước, chị em ta quyết liều mạng với ngươi!

Dương Tử Giang thở dài :

- Hai vị nhất định liều chết với tại hạ?

Hai nàng gật đầu :

- Nhất định!

Tay mỗi nàng cầm một thanh đao dài độ thước.

Nhưng mũi đao không chong thẳng đối tượng mà lại ghim ngay ngực họ.

Dương Tử Giang cau mày :

- Có phải đó lão là đấu pháp Thi Giải Hóa Huyết phân thân củ hai vị chăng?

Nàng chị cao giọng :

- Đã biết như vậy, hẳn cũng biết luôn sự lợi hại?

Dương Tử Giang cười nhẹ :

- Vô dụng! Tại hạ chưa muốn cho các vị chết thì các vị có làm gì cũng chẳng chết được!

Y lướt tới.

Hai nàng cắn răng, định đâm mạnh mũi đao vào ngực mình...

Châu Lệ Nhi sửng sốt đến ngây người, thương tiếc hai đóa hoa đẹp sắp tàn tạ...

Ngờ đâu, hai tiếng keng keng vang lên, hai thanh kim đao rơi xuống đất, hai chị em đã ngả vào lòng Dương Tử Giang.

Mỗi tay ôm một nàng, đôi mắt nhìn Châu Lệ Nhi, y cười hì hì thốt :

- Xin lỗi! Xin lỗi nhé! Tại hạ chỉ có hai tay! Cô nương hãy chờ một tý!

Châu Lệ Nhi chớp mắt, vụt cười khan :

- Hai tay công tử vướng bận! Vậy để tôi thay thế giết hắn cho!

Nàng biết, người áo bố xanh rất cần thiết cho Du Bội Ngọc, nếu hắn chết thì Du Bội Ngọc mắt một chứng cứ vô giá.

Không có người áo bố xanh, còn ai chứng minh được Đường Vô Song là giả hiệu?

Thì khi nào nàng giết người áo xanh?

Nàng nói xong, vọt mình tới, hai tay đánh ra, hai chân phóng luôn.

Tay và chân nhắm vào phía hậu Dương Tử Giang bay sang.

Nàng cầm chắc mình thành công, bởi dù có tài nghệ đến đâu, hai tay bận giữ hai nàng, Dương Tử Giang làm sao phản ứng kịp?

Nhưng Dương Tử Giang quay mình lại, đẩy hai nàng ra hứng đón.

Châu Lệ Nhi hoảng hồn, không thể đánh hai nàng trọng thương, định đưa tay về.

Ngờ đâu có hơi gió từ phía sau cổ nàng thổi tới.

Rồi Dương Tử Giang cười hì hì thốt :

- Cô nương cần phải theo Phượng Tam luyện tập thêm mười năm nữa! Như thế này, chẳng ra quái gì đâu!

Châu Lệ Nhi tức uất người, muốn quay lại tung cho y mấy đá, nhưng nàng không còn cử động được.

* * * * *

Dương Tử Giang lấy ba chiếc ghế sắp hàng, đặt Châu Lệ Nhi ngồi giữa, rồi đặt hai chị em, mỗi người một bên.

Y còn điểm huyệt câm cả ba, không cho cả ba nói tiếng gì.

Đọan, y vuốt y phục cho thẳng nếp, rồi chỉnh thần thái :

- Hôm nay là ngày quan trọng của tại hạ! Tại hạ xin mời ba cô nương chứng kiến cho tại hạ khai đao giết người! Giả như tại hạ giết không khéo tay, xin nhờ ba vị chỉ giáo cho!

Rồi y nghiêng mình tiếp :

- Bởi vì từ bao lâu nay, tại hạ chưa hề giết người, và đây là lần thứ nhất tại hạ làm cái việc đó, tại hạ không tưởng là vì con người đó mà phải phá giới, song còn biết tìm ai thay thế cho hắn? Thành thử phải bằng lòng với hắn vậy!

Hai cô gái đau lòng quá cắn môi đến rướm máu.

Dương Tử Giang nhặt một thanh kim đao trên mặt đất, lau thanh đao vào y phục hai chị em đã cởi ra còn bỏ đó, rồi từ từ bước tới cạnh người áo bố xanh.

Bỗng y quay đầu lại thốt :

- Ba cô nương còn có bằng hữu nào đến đây chăng? Nếu có thì cũng là một dịp may lớn, bởi ngày này quan trọng quá, càng có đông người chứng kiến càng hay, chứ có ba cô nương thì thật ra ít quá! Ít quá!

Châu Lệ Nhi luôn luôn ước mong Du Bội Ngọc đến bất ngờ, song hiện giờ thì nàng ước mong Du Bội Ngọc đừng đến.

Chỉ vì Dương Tử Giang có võ công thật đáng sợ! Và nàng lo lắng cho Du Bội Ngọc.

Dương Tử Giang thở dài, lẩm nhẩm :

- Người ta thì cho rằng việc giết người rất khích thích, riêng tại hạ thì chẳng thấy một cảm giác nào cả!

Y uể oải bước tới chút nữa, gần người áo bố xanh hơn.

Rồi y nở nụ cười, cũng uể oải như thế :

- Nếu các hạ nghe đau thì cứ chớp mắt, tại hạ sẽ nhanh tay hơn cho các hạ được chết sướng, chết gấp! Tuy chưa giết người lần nào, tại hạ không thích thấy ai nhăn mặt, cắn răng oằn oặt!

Chỉ trong phút giây thôi là y cử đao, làm cái việc như y đã chuẩn bị làm.

Hai chị em bật khóc.

Vừa lúc đó, có tiếng người vọng vào :

- Tại hạ không thích thấy ai nhăn mặt, cắn răng oằn oặt!

Dương Tử Giang biến sắc, vọt đến cửa sổ rồi lùi lại, rồi cao giọng hỏi :

- Người nào đó?

Bên ngoài có tiếng người vọng vào :

- Người nào đó?

Dương Tử Giang xanh mặt, không còn hạt máu :

- Ngươi... ngươi... chẳng lẽ ngươi là...

Một tiếng bình vang lên, Dương Tử Giang lao vút người qua cửa sổ, chạm người vào cánh cửa, cánh cửa mở tung, đập vào vách.

Y ra ngoài rồi, y hét lên :

- Ứng Thanh Trùn! Ứng Thanh Trùn! Ta với ngươi không thù không oán, tại sao ngươi trêu phá ta?

Buông xong tiếng cuối, y đã vọt ra xa ngoài mấy mươi trượng.

Hai chị em xanh mặt.

Châu Lệ Nhi vừa sợ vừa mừng. Nàng không tưởng Ứng Thanh Trùn xuất hiện bất ngờ, cứu tất cả.

Nàng giương mắt nhìn qua cửa sổ chờ con người thần bí kia xuất hiện xem phong cách y như thế nào.

Cánh cửa sổ lay động, một bóng người bay vào.

Chương 59: Thảm biến kinh hồn

Cả bốn người trong gian nhà kinh hãi.

Người vừa vọt qua cửa sổ vào trong, chẳng phải là Ứng Thanh Trùn nào cả mà chính là Du Bội Ngọc.

Nhìn thoáng qua, hai chị em còn sửng sốt, Du Bội Ngọc bước tới bên cạnh Châu Lệ Nhi, giải khai huyệt đạo cho nàng.

Đọan chàng trầm giọng bảo :

- Tiểu muội giải huyệt cho họ đi rồi đi theo ngu huynh!

Châu Lệ Nhi không nói gì khác hơn là hỏi nhanh :

- Du huynh nhận ra họ?

Du Bội Ngọc bế người áo xanh lên, bước ra cửa.

Châu Lệ Nhi cắn môi nhìn hai nàng vẫn còn sửng sốt tại chỗ.

Từ bên ngoài, Du Bội Ngọc giục :

- Nhanh lên chứ! Rất có thể Dương Tử Giang trở lại gấp đấy! Tại hạ nấp bên cạnh kho thóc kia chờ các vị!

Châu Lệ Nhi nhặt y phục hai nàng, quăng lên người họ rồi giải huyệt câm cho họ.

Nàng nửa cười nửa mỉa, trừng mắt nhìn cả hai, thốt :

- Mặc vào đi rồi đi theo tôi! Tôi không muốn chồng tôi trông thấy nữ nhân lõa lồ, chắc hai cô nương biết tại sao chứ?

Hai chị em giật mình, trố mắt nhìn Châu Lệ Nhi.

Nàng chị không nói gì, song nàng em hỏi :

- Chồng của tiểu cô nương?

Châu Lệ Nhi liếc xéo nàng :

- Các vị nhận ra chồng tôi?

Nàng chị gật đầu :

- Chị em tôi quen biết Du công tử từ lâu, nhưng chẳng được rõ là Du công tử đã có vợ rời và vợ là ai!

Châu Lệ Nhi càng trừng mắt nhìn to hơn :

- Du công tử là chồng tôi đó! Chồng tôi là Du công tử đó! Hay nói một cách khác nữa, tôi là vợ Du công tử, các vị hiểu chưa?

Nàng em cười lạnh :

- À! Thật vậy sao? Thế thì đáng mừng cho tiểu cô nương! Tôi cứ tưởng tiểu cô nương là con gái Du công tử!

Châu Lệ Nhi xanh mặt :

- Tôi nhìn thoáng qua là biết ngay cô nương không có hảo ý với chàng! Tôi cảnh cáo hai vị đó, nếu hai vị cứ tìm cách câu dẫn chồng tôi thì tôi sẽ giết hai vị!

Nơi kho chứa thóc, đất khá khô ráo, nhưng mùi mốc bốc lên nực nồng.

Thóc đổ ngổn ngang, lại có mấy đống cỏ, chỉ còn một góc kho là trống trải.

Du Bội Ngọc mang người áo xanh đến đó, giải huyệt cho y rồi thốt :

- Các hạ thong thả rồi đó!

Người áo xanh trừng mắt nhìn chàng một lúc, đọan cất tiếng :

- Các hạ mạo hiểm đến đây giải cứu, hẳn phải có giao tình thâm hậu với hai nàng ấy chứ?

Du Bội Ngọc trầm ngâm một lúc lâu, đọan từ từ đáp :

- Tại hạ đối với các nàng, thực ra cũng có chút cảm tình, nhưng không đến đỗi vì các nàng mà bán cha, bán mẹ, bán cốt nhục!

Người áo xanh giật mình, lùi lại ba bước, hấp tấp hỏi :

- Các hạ nói gì, tại hạ không được hiểu?

Du Bội Ngọc thở dài :

- Đường Ngọc! Đường Nhị công tử! Sự tình đã như thế này, công tử còn định mưu trá tại hạ nữa sao?

Người áo xanh nắm chặt dội tay, thân hình ung rung mạnh.

Du Bội Ngọc thở dài :

- Thực ra, tại hạ không đoán ra các hạ là ai, bởi có khi nào Đường Nhị công tử lại nỡ bán cha? Bán gia tộc? Nhưng đến lúc trông thấy chị em Kim Hoa Nương rồi, tại hạ liền hiểu, chỉ vì lệnh tôn không chấp nhận hôn nhân giữa các hạ và Kim Hoa Nương mà các hạ lại làm ra việc đó!

Chàng cao giọng tiếp nối :

- Điều kiện của các hạ là khi người ấy đến Đường gia trang rồi, phải tuyên bố cho các hạ thành thân với Kim Hoa Nương! Nhưng các hạ không nghĩ đến việc bội phản lịnh tôn, bội phản tổ tông khi cấu kết với người ấy và đồng đãng của y!

Đường Ngọc cứ lùi, lùi mãi đến chân tường, đột nhiên rung giọng kêu lên :

- Phụ thân của tại hạ đã chết rồi và chẳng phải tại hạ sát hại người! Tại hạ làm thế là làm cho người sống lại, các anh chị em không thương tâm, và như vậy là việc làm của tại hạ rất hợp lý, rất chính đáng! Tại hạ không xem đó là một hành động bại hoại!

Du Bội Ngọc nổi giận :

- Không lẽ các hạ muốn đưa một người lạ vào nhà làm cha các anh chị em của các hạ à? Không lẽ các hạ muốn tất cả anh chị em phải làm nô lệ một kẻ lạ? Không lẽ các hạ chẳng biết kẻ lạ đó một khi nắm quyền chưởng môn Đường gia rồi, là cơ nghiệp tạo tựu qua mấy trăm năm cầm như hủy diệt?

Đường Ngọc dần dần ủ rũ thân hình, rồi buông lỏng mấy ngón tay, rồi đưa tay che mặt rên rỉ :

- Các hạ có biết không, nếu tại hạ không thấy mặt nàng là tại hạ đau khổ biết bao! Dù tại hạ có bị khổ trầm nơi địa ngục đến muôn kiếp, tại hạ cũng cam chịu, miễn làm sao tại hạ được sống chung với nàng!

Bỗng y trừng mắt nhìn Du Bội Ngọc, rung rung giọng tiếp :

- Các hạ thừa hiểu mãnh lực ái tình vĩ đại như thế nào chứ? Các hạ biết không, trên thế gian, con người sống được là vì tình yêu, nhờ tình yêu? Mà cũng có bao người chết vì tình!

Y cười thảm tiếp :

- Chắc các hạ không biết điều đó đâu! Bởi vì các hạ chưa thực sự yêu ai! Bởi không yêu nên chẳng biết được mãnh liệt ái tình! Chắc các hạ chưa biết nổi hương vị ái tình!

Du Bội Ngọc không giấu vẻ bi thương, nhếch nụ cười khổ :

- Các hạ cho rằng tại hạ chưa hề yêu? Các hạ tưởng rằng tại hạ chưa biết hương vị ái tình là cái chi chi?

Đường Ngọc cúi đầu :

- Nếu các hạ có yêu, các hạ biết ái tình là cái chi chi, thì chẳng bao giờ các hạ tránh mắng tại hạ như vậy!

Du Bội Ngọc thở dài :

- Cái khổ của các hạ, tại hạ thông cảm hơn ai hết, cho nên giả như các hạ có trốn theo Kim Hoa Nương, thì tại hạ không hề phê phán một lời! Nhưng nghĩ cho cùng, các hạ không nên làm như đã làm!

Đường Ngọc thở dài :

- Trốn theo nàng? Các hạ tưởng rằng việc đó dễ dàng à?

Du Bội Ngọc trầm giọng :

- Nếu cả hai chân thành yêu nhau thì tai sao không thể đưa nhau tới một nơi hoang vắng nào đó, xa hẳn người đời, sống một cuộc sống bình thường, tận hưởng hương vị ái tình bên nhau! Có lẽ các vị còn mê luyến phồn hoa nên chưa ly khai trần tục hay chăng? Nếu yêu nhau mà không dám hy sinh cho nhau thì sao gọi là yêu chân thành?

Đường Ngọc mơ màng :

- Nếu đổi là người nào khác thì còn có thể làm như các hạ vừa nói, chứ như tại hạ và nàng...

Du Bội Ngọc cau mày :

- Thì sao?

Đường Ngọc thở dài :

- Các hạ không biết đó thôi, gia pháp họ Đường rất nghiêm khắc với con cháu tự ý ly khai! Dù cho tại hạ có trốn tận cuối phương trời góc biển, người trong Đường gia cũng theo tìm được như thường! Đó là về phần Đường môn, về phần tại hạ, hà huống là Thiên Tằm giáo? Liệu nàng có thoát nổi thủ đoạn của Thiên Tằm giáo chăng?

Du Bội Ngọc thốt :

- Cứ theo tại hạ biết thì Thiên Tằm giáo chủ không hề phản đối cuộc hôn nhân này!

Đường Ngọc gật đầu :

- Giáo chủ không phản đối! Nhưng các hạ có biết vì sao người không phản đối chăng?

Du Bội Ngọc lắc đầu :

- Tại hạ không biết được! Có lẽ Giáo chủ nhận thấy các hạ xứng đáng làm con rể?

Đường Ngọc thở dài :

- Tại vì người biết rõ là cuộc hôn nhân không thành tựu! Do đó, để dứt khoát, người ra điều kiện cho tại hạ chánh thức cầu hôn, nếu không thì người sẽ cấm đoán Kim Hoa Nương tiếp xúc với tại hạ!

Du Bội Ngọc trầm ngâm một chút :

- Tuy vậy hai vị vẫn có thể trốn được chứ?

Đường Ngọc đáp :

- Đúng vậy! Bọn tại hạ có thể trốn khỏi sự truy tầm của Đường gia trang nhưng không thoát khỏi thủ đoạn của Thiên Tằm giáo!

Rồi y gằn từng tiếng :

- Bởi nếu Kim Hoa Nương trốn đi rồi, chỉ bảy tháng sau, thân thể nàng sẽ rữa ra mà chết!

Du Bội Ngọc giật mình :

- Sao lạ thế?

Đường Ngọc đáp :

- Vì Thiên Tằm giáo chủ cho nàng ăn phải Thiên Tằm Trùn! Trên thế gian này không tìm đâu ra được thuốc giải!

Du Bội Ngọc thở dài :

- Vì vậy các hạ o cho việc của mình mà dành hy sinh những người khác?

Đường Ngọc thở dài :

- Tại hạ nào phải lòng lang dạ sói đâu? Tại hạ làm thế là có đắn đo trước kỹ lắm rồi!

Du Bội Ngọc chớp mắt :

- Đắn đo như thế nào?

Đường Ngọc tiếp :

- Tại hạ giúp họ thành việc thì tại hạ cũng có thể phá hỏng việc của họ, bởi chỉ có mỗi một mình tại hạ biết được âm mưu của họ thôi! Một ngày nào đó, tại hạ sẽ làm cho họ phải bại lộ âm mưu!

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Một ngày nào đó? Các hạ định đến lúc nào?

Đường Ngọc tiếp :

- Tự nhiên là sau khi hôn nhân thành tựu!

Du Bội Ngọc trầm giọng :

- Các hạ có nghĩ rằng trước khi các hạ thực hiện ý định, họ có thể làm gì chăng?

Đường Ngọc ấp úng :

- Việc đó...

Du Bội Ngọc cao giọng hơn :

- Chẳng những họ đem bí mật ám khí của Đường gia tiết lộ khắp giang hồ, mà họ còn dùng đệ tử của Đường gia làm công cụ giết người, để cho toàn thể võ lâm xem Đường gia là một tổ chức gồm toàn những tay hung ác, cho võ lâm oán độc Đường gia!

Rồi những cuộc thanh toán lẫn nhau vì oan cừu sẽ xảy ra, đệ tử của Đường gia phải chết dần chết mòn, trong số đó, biết đâu chẳng có các anh chị em của các hạ? Trước khi các hạ làm cho họ bị bại lộ cơ mưu thì toàn thể Đường gia bị hủy diệt trọn vẹn!

Chàng gằn từng tiếng :

- Riêng cho các hạ, đừng tưởng họ sẽ dành ngoại lệ cho các hạ! Thử hỏi, các hạ hưởng gì? Hưởng bao lâu?

Đường Ngọc chết lặng người.

Một lúc lâu, y bật khóc, rồi y lẩm nhẩm :

- Tại hạ sai lầm chăng? Tại hạ tính sai một nước cờ chăng?

Du Bội Ngọc cau mày :

- Không lẽ các hạ chưa tỉnh ngộ?

Đường Ngọc trầm buồn thốt :

- Cái hôm đó, gia phụ bảo các hạ và tại hạ đổi y phục cho nhau, các hạ còn mang chiếc nạ của tại hạ, bề ngoài thì việc cớ che mắt nhân công chế tạo ám khí, chứ bề trong thì gia phụ sai tại hạ và đại ca tại hạ, mỗi người đi một nẻo đường, tìm vị Minh chủ võ lâm là Du Phóng Hạc...

Du Bội Ngọc chận lại :

- Tại hạ biết việc đó rồi!

Đường Ngọc tiếp :

- Tuy nhiên gia phụ căn dặn tại hạ mấy phen, khi xong việc rồi là phải trở về ngay, không được tìm gặp Kim Hoa Nương, nếu cãi lời thì người sẽ áp dụng gia pháp trừng trị!

Du Bội Ngọc hỏi :

- Rồi các hạ cũng vẫn cãi lời lịnh tôn?

Đường Ngọc cúi mặt :

- Nếu không có người dẫn dụ tại hạ thì làm sao tại hạ dám cãi lời gia phụ? Khi tại hạ gặp Du Phóng Hạc thì Du Phóng Hạc cho biết là gia phụ và đại ca tại hạ đã chết rồi! Lão nói, nếu cái tin đó được truyền ra thì lập tức Đường gia sẽ hỗn loạn mà võ lâm cũng phải điêu đứng luôn! Nếu muốn bảo toàn đại cuốc, tất phải tìm một người giả mạo gia phụ, tạm thời duy trì sự bình tịnh trong bổn môn, sau đó sẽ bàn tính lại!

Du Bội Ngọc cau mày :

- Và các hạ tin ngay?

Đường Ngọc tiếp :

- Lão nói nghe có vẻ hoang đường thật, song nghĩ ra, có lợi nhiều mà không mãi mãi thiệt hại, vả lại, có nhiều chỗ tốt cho tại hạ!

Du Bội Ngọc mỉm cười :

- Chẳng những lão hứa cho các hạ và Kim Hoa Nương được kết hôn với nhau mà có lẽ lão còn hứa tiếp trợ các hạ tiếp vị chưởng môn Đường gia nữa?

Đường Ngọc thở dài :

- Tại hạ tin bằng lời nên đáp ứng lão ngay! Nhưng sau đó, tai hạ biết rõ, khi nào thành việc rồi, lão sẽ giết tại hạ để diệt khẩu!

Du Bội Ngọc lắc đầu :

- Thật không thể hiểu nổi các hạ! Có lúc thì cẩn thận vô cùng, có lúc thì sơ xuất đáng tiếc! Có thể cho là...

Chàng muốn nói thấy lợi là tối mắt, song nghĩ ra Đường Ngọc đáng thương hại hơn là đáng trách, chàng bỏ lửng câu nói, sợ sẽ chạm tự ái của y.

Đường Ngọc tiếp :

- Tại hạ và Kim Hoa Nương vốn có phương pháp đặc biệt liên lạc với nhau, do đó nhân ước hẹn gặp người của Du Phóng Hạc tại Vọng Hoa Lâu, tại hạ thông tin cho nàng đến nơi, phòng tiếc ứng cho tại hạ nếu cần!

Du Bội Ngọc gật đầu :

- Các hạ tính không sai!

Đường Ngọc lại thở dài :

- Tuy vậy vẫn sai như thường! Bàn cờ nếu đi sai một nước là bằng cả cuộc, chẳng bao giờ sửa chữa được! Tại hạ cảm thấy nhục nhã vô cùng!

Vừa lúc đó, Kim Hoa Nương chạy vào, nhào vào lòng Đường Ngọc, khóc bi thảm, thốt qua nức nở :

- Ngươi không sai! Chính ta sai! Sai tại ta! Ta hại ngươi!

Du Bội Ngọc nhìn họ, thấy họ chung tình quá! Ngay trong cơn hoạn nạn, họ càng yêu nhau hơn!

Chàng lắc đầu tự hỏi, nếu ở trong tình cảnh họ, chàng sẽ làm gì khác họ?

Chàng cho rằng điều họ làm rất đáng hận nhưng tao ngộ của họ rất đáng được đồng tình.

Họ kiên gìn tình yêu với nhau, đáng phục lắm!

* * * * *

Châu Lệ Nhi tiến đến bên cạnh Du Bội Ngọc hỏi :

- Du huynh có nhặt được chiếc hộp ghi mấy chữ của tôi chứ?

Du Bội Ngọc gật đầu :

- Có!

Chàng định làm mặt lạnh để cảnh cáo nàng mấy tiếng, cho nàng từ nay không nên liều lĩnh vọng động, song gặp nàng rồi lại không nói được tiếng nào.

Chỉ vì Châu Lệ Nhi cúi mặt, tay mâm mê tà áo chừng như chờ đợi chàng mắng, chàng trách mà cũng chừng như chờ đợi chàng khen ngợi.

Du Bội Ngọc dịu giọng thốt :

- Nếu không thấy chữ của Lệ Nhi, Du huynh còn biết tìm Lệ Nhi nơi nào?

Châu Lệ Nhi cười tươi :

- Du huynh đến đây khi nào? Có thấy Ứng Thanh Trùn chăng?

Du Bội Ngọc mỉm cười :

- Ứng Thanh Trùn thì còn ai trông thấy được?

Châu Lệ Nhi chớp mắt :

- Hay là lần này Ứng Thanh Trùn không đến mà chính là Du huynh nháy tiếng Dương Tử Giang?

Du Bội Ngọc cười nhẹ gật đầu.

Rồi chàng thấp giọng thốt :

- Cho nên ngu huynh sợ Dương Tử Giang quay trở lại!

Châu Lệ Nhi mỉm cười :

- Du huynh yên trí! Hắn đinh ninh là Ứng Thanh Trùn theo dõi hắn, ám hắn, nhất định hắn chẳng dám mở miệng nói gì! Đến lúc hắn phát hiện ra mình bị gạt thì lúc đó chúng ta đã đi xa rồi!

Thiết Hoa Nương đứng xa xa liếc xéo mắt nhìn Châu Lệ Nhi, thấy Châu Lệ Nhi cười cười nói nói, nàng cắn môi quay mặt nơi khác.

Nàng cảm thấy bỗng dưng mà nàng thành ra người thừa, quá thừa trong khung cảnh này, chẳng một ai quan tâm đến nàng.

Nàng thừa cho người khác, song nàng nghĩ mình thiếu thốn một cái gì, vật mà nàng thiếu thốn phải lớn lao lắm, có lớn lao lắm mới phù với khoảng trống trong tâm hồn nàng.

Kim Hoa Nương cùng Đường Ngọc ôm nhau mà khóc, điều đó làm cho nàng thương tâm bao nhiêu thì Du Bội Ngọc và Châu Lệ Nhi cười nói hân hoan, làm cho nàng uất hận bấy nhiêu.

Bỗng Du Bội Ngọc gọi :

- Thiết Hoa cô nương! Tại hạ nhận ra, mới cách nhau mấy tháng, cô nương có phần nào ốm hơn trước!

Chàng lờ luôn thì chẳng đến nỗi nào.

Chàng hỏi một câu càng làm cho Thiết Hoa Nương thêm tê tái.

Rồi lệ thảm trào ra, nàng nức nở :

- Đã biết ta gầy ốm, sao không biết ta vì ai ma gầy ốm? Đã biết quan tâm tới ta, sao thành vợ thành chồng với kẻ khác?

Nàng hận không thể nhào ngay vào lòng Du Bội Ngọc để mà khóc, mà kể lể, tâm tình như Kim Hoa Nương.

Nàng hận không được há miệng cắn vào má chàng, cắn cho máu chảy, máu chàng chảy thì máu nàng mới bớt sôi sục.

Ngờ đâu, Du Bội Ngọc không để ý nghe nàng nói gì.

Trong khi nàng nói, chàng bước đến cạnh Đường Ngọc.Chàng điềm nhiên quá, điềm nhiên đến độ lạnh nhạt.

Bất quá, câu nói của chàng do vô tình buột miệng mà nói, nói để có nói với mỗi người một câu, chứ không thực sự quan tâm đến sức khỏe của nàng.

Thiết Hoa Nương nhận ra điều đó, có cảm tưởng như ai đang rứt quả tim nàng vất đi một nơi, rồi bao nhiêu máu còn đọng lại trong huyết quản đông lại.

Toàn thân nàng cứng đờ, cóng lạnh.

Du Bội Ngọc mơ hồ trướchàng sự biến đổi tâm tính của thiếu nữ, chừng như hiểu, chừng như không hiểu, chàng không lưu ý đến nàng, chỉ giải khai mấy huyệt đạo còn lại của Đường Ngọc, đoạn thốt :

- Tại hạ không trách các hạ đâu! Các hạ có quyền hành động theo ý thích, theo tiện nghi của các hạ!

Đường Ngọc trầm ngâm một lúc lâu, bỗng vụt đứng lên, thốt với giọng cương quyết :

- Tại hạ đi theo các hạ!

Du Bội Ngọc ngạc nhiên :

- Đi đâu?

Đường Ngọc buông gọn :

- Về Đường gia trang, tiết lộ âm mưu của chúng!

Du Bội Ngọc cười tươi :

- Có thế mới được chứ! Là nam tử phải hành động sao cho xứng đáng với khí phách một đại trượng phu! Các hạ nên nhớ, trên thế gian này, chẳng có một sự khó khăn nào chúng ta không khắc phục nổi! Điều quan trọng là phải co quyết tâm, phải có kiên trì!

Châu Lệ Nhi cũng vui ra mặt.

Nếu sự việc diễn tiến đúng cái đà này thì không bao lâu Du Bội Ngọc sẽ tìm ra khung trời sáng lạn.

Ai ai cũng vui mừng, trừ Thiết Hoa Nương!

Đường Ngọc phủi bùn, phủi bụi bám nơi mặt, y làm cí việc nhỏ mọn đó với cái vẻ cương quyết phi thường, như dứt khoát hẳn một dĩ vãng dơ dáy, dọn mình bước vào một cảnh giới huy hoàng.

Y quyết tâm trở thành con người đường đường chánh chánh.

Kim Hoa Nương ngây ngất nhìn y, mắt còn ngấn lệ song miệng nở nụ cười tươi.

Có nữ nhân nào không muốn người tình của mình la trang nam tử phi thường?

Châu Lệ Nhi mỉm cười thốt :

- Chúng ta làm mất quá nhiều thời giờ rồi! Phải đi gấp mới được!

Du Bội Ngọc gật đầu :

- Phải đó! Có gì muốn nói với nhau, dọc đường mặc sức mà nói!

Bỗng có tiếng người từ trong kho thóc thốt vọng ra :

- Phải đó! Có gì muốn nói với nhau, dọc đường mặc sức mà nói!

* * * * *

Tất cả năm người họ đều biến sắc, dù họ thừa hiểu rằng chẳng phải Ứng Thanh Trùn nhái tiếng.

Nhưng nếu không phải là Ứng Thanh Trùn thì phải là một người nào đó, giống Ứng Thanh Trùn, đáng sợ hơn Ứng Thanh Trùn, và người đó, theo họ ức đoán, chính là Dương Tử Giang.

Châu Lệ Nhi biến sắc mặt trắng nhợt, cao giọng gọi :

- Dương Tử Giang! Cứ ra mặt đi! Đừng làm như quỷ như ma! Bọn ta đã biết trước thế nào ngươi cũng trở lại!

Kim Hoa Nương nắm tay Đường Ngọc, bật cười lạnh :

- Vừa rồi ngươi chạy như chó cụp đuôi, bây giờ còn mặt mũi nào quay lại?

Du Bội Ngọc gọi to :

- Dương Tử Giang! Đã trở lại rồi thì cứ vào đây đàm đạo!

Bên ngoài có tiếng vang lên :

- Dương Tử Giang! Đã trở lại rồi thì cứ vào đây đàm đạo!

Ai nói lên, bên ngoài không có tiếng nháy.

Du Bội Ngọc nói lên là có tiếng nháy liền.

Châu Lệ Nhi hét :

- Dương Tử Giang! Ai thì sợ ngươi nhưng Du Bội Ngọc thì không sợ ngươi!

Ngươi có gan, cứ vào đây!

Kim Hoa Nương chớp mắt tiếp theo :

- Nếu ngươi không dám vào là ngươi không phải con người!

Ai nói gì cứ nói, bên ngoài vẫn im lìm, không có tiếng nháy lại.

Nhưng nếu Du Bội Ngọc cất tiếng là có tiếng nháy ngay.

Họ cùng đưa mắt nhìn nhau rồi bất thình lình cùng nhảy vọt ra ngoài.

Bên ngoài, ánh dương quang chiếu sáng vạn vật, nhưng trong số vạn vật đó, chẳng có một bóng người.

Du Bội Ngọc cao giọng :

- Giả như người cho rằng ta đùa cợt ngươi thì giờ đây hãy xuất hiện để liều sanh tử với ta!

Lại có tiếng nháy vang lên :

- Giả như người cho rằng ta đùa cợt ngươi thì giờ đây hãy xuất hiện để liều sanh tử với ta!

Tiếng nháy xuất phát từ kho thóc, khi họ chạy vào, họ chẳng thấy một bóng người!

Châu Lệ Nhi thấp giọng :

- Du huynh ở lại đây! Tôi và ba người kia chạy ra ngoài áng ngữ!

Du Bội Ngọc gật đầu, chờ cho bốn người ra ngoài, chàng gọi to :

- Dương Tử Giang! Ngươi trốn ở đâu?

Tiếng nháy ở bên ngoài vọng vào :

- Dương Tử Giang! Ngươi trốn ở đâu?

Tiếng nháy xuất phát từ hướng Đông, Du Bội Ngọc phóng mình về hướng đó.

Chàng chỉ thấy bọn Châu Lệ Nhi, Đường Ngọc và chị em Kim Hoa Nương, mỗi người thủ một góc.

Đường Ngọc thủ góc Đông.

Y đang ngó ra bốn phía, gương mặt lộ vẻ kinh dị phi thường.

Châu Lệ Nhi cau mày hỏi :

- Âm thanh phát ra từ phía này?

Du Bội Ngọc gật đầu.

Kim Hoa Nương nắm tay Đường Ngọc hỏi :

- Ngươi không thấy chi hết?

Đường Ngọc biến sắc mặt trắng nhợt :

- Âm thanh mường tượng xuất phát từ phía hậu ngu huynh, nhưng khi ngu huynh quay mình thì âm thanh cũng chuyển hướng theo, cứ như phát xuất từ sau lưng mãi!

Kim Hoa Nương cau mày :

- Lần này chúng ta đấu lưng lại, thử xem âm thanh từ đâu vọng đến!

Châu Lệ Nhi thở dài :

- Các vị đứng ở đây thì hắn cũng có thể ở phía kia! Hắn vẫn nháy tiếng như thường!

Mọi người nhìn nhau thất vọng.

Một lúc lâu, bỗng Châu Lệ Nhi thốt :

- Tôi nghĩ người đó không phải là Dương Tử Giang!

Đường Ngọc cau mày :

- Làm sao biết được?

Châu Lệ Nhi đáp :

- Dương Tử Giang đã biết các hạ muốn phá hỏng mưu đồ của họ, hắn nhất định không thể để các hạ sống sót! Nhưng người không xuất hiện là không có ác ý! Nếu là Dương Tử Giang thì hắn đã hạ thủ rồi!

Đường Ngọc thở ra :

- Nếu người đó không phải là Dương Tử Giang thì là ai?

Châu Lệ Nhi điềm nhiên :

- Nếu không phải Dương Tử Giang thì hẳn phải là Ứng Thanh Trùn thực sự!

Chính nàng nói, nói thản nhiên nhưng rồi lại giật mình, tái mặt liền, nàng nép mình vào người Du Bội Ngọc.

Du Bội Ngọc trầm lặng giây lâu, bỗng cất tiếng :

- Vô luận làm sao, chúng ta không thể cải biến kế hoạch! Vô luận người đó là ai, y đã không dám chường mặt thì chúng ta cũng chẳng sợ gì! Dù y học tiếng nói của tại hạ, điều đó tại hạ không quan tâm!

* * * * *

Tuy nói thế, Du Bội Ngọc cũng thấy ngán, song chàng nghĩ, nếu không mở miệng thì có hại gì?

Nhưng dù cho là ai cũng thế, khi biết có người thần bí theo dõi bên cạnh, thì hẳn cũng không được yên tâm! Bất cứ giờ phút nào, nếu chàng khai khẩu thì lập tức có tiếng nhái lại ngay.

Như vậy, chàng không khoái lắm.

Không nghĩ đến thì thôi, nếu nghĩ đến thì Du Bội Ngọc muốn điên lên.

Mà làm sao chàng không nghĩ đến được cơ chứ?

Cuối cùng, họ cũng lên đường.

Khi hoàng hôn xuống, họ đến một thị trấn rất phồn hoa, họ tìm một ngôi khách sạn thật huyên náo và gọi bữa ăn.

Du Bội Ngọc nhìn quanh thấy khách rất đông, song chẳng có mặt Dương Tử Giang.

Còn Ứng Thanh Trùn? Chàng đâu biết mặt mà nhận ra có y hay không?

Du Bội Ngọc đột nhiên cao giọng :

- Ngươi nghe đây, hiện tại ta lên tiếng đó, ngươi cứ nhái lại đi!

Chàng thốt to tiếng quá, tất cả thực khách đều nghe, tuy nhiên chẳng ai hiểu tại sao chàng lại thốt như vậy.

Ai ai cũng nhìn chàng kinh ngạc.

Bọn chàng cũng giương to đôi mắt nhìn mọi người, giả như có Ứng Thanh Trùn, y nháy tiếng, tất y phải nhóp nhép miệng, như thế là họ biết ngay Ứng Thanh Trùn là ai.

Ngờ đâu, họ chờ lâu lắm cũng chẳng có tiếng nháy lại.

Thực khách nhìn họ chong chong, cho họ là một bọn điên.Thần sắc của họ lúc đó đúng là thần sắc của kẻ điên, họ vừa kinh dị vừa mừng rỡ, rồi họ cùng bật cười khan.

Châu Lệ Nhi thích chí hơn ai hết, cười to hơn ai hết. Nhưng cứ cười mãi như vậy thì thất giáo quá, nàng miễn cưỡng dằn lòng, thấp giọng hỏi :

- Các vị có nghe gì đâu, phải không? Có lẽ Ứng Thanh Trùn đã đi xa rồi!

Kim Hoa Nương và Đường Ngọc cùng đáp một lượt :

- Đúng vậy!

Châu Lệ Nhi mỉm cười :

- Nếu thế thì người đó là Ứng Thanh Trùn, bởi Dương Tử Giang thì có bao giờ bỏ đi như vậy?

Tuy nhiên, Du Bội Ngọc vẫn chưa yên tâm.

Chàng thực nghiệm một lần nữa :

- Y đã muốn quấy nhiễu chúng ta, tại sao tự nhiên lại bỏ đi?

Cả bon chờ đợi một lúc lâu chẳng nghe thấy tiếng nháy lại.

Châu Lệ Nhi lại cười thốt :

- Có thể là y không cố ý theo để quấy nhiễu Du huynh! Bất quá chỉ vì Du huynh mượn danh hiệu của y nên y muốn đùa Du huynh đấy thôi!

Kim Hoa Nương tiếp :

- Đúng vậy! Và giờ đây y thấy đùa đã đủ rồi nên không theo dõi chúng ta nữa!

Họ vui, họ ăn bữa cơm đó rất ngon song Du Bội Ngọc ít cười, ít nói.

Chẳng phải vì chàng sợ Ứng Thanh Trùn nháy tiếng mà vì bốn người kia giành cười giành nói, chẳng nhường cho chàng một dịp nào khai khẩu.

Bởi, tại một bàn ăn, trong số năm người đã có đến ba nữ nhân, hai nam nhân kia còn mở miệng vào đâu được?

Nếu có bốn tai, chỉ sợ nghe không kịp, nói gì có hai tai, nói gì đến chen lời?

Tuy nhiên, trong số ba nữ nhân, Thiết Hoa Nương lại 1t nói hơn nhiều.

Và nàng ít nhìn ai hơn nhìn Châu Lệ Nhi.

Nàng mường tượng không tin Du Bội Ngọc đã thành hôn với Châu Lệ Nhi.

Khi cơm xong, Thiết Hoa Nương chừng như đã khám phá ra sự thật.

Bởi Du Bội Ngọc đòi dọn đủ năm phòng ngủ, mỗi người một phòng.

Chàng thốt :

- Đêm nay chúng ta phải ngủ một giấc thật say, ngày mai mới có đủ sức đi đường!

Bỗng, chàng nhìn sang Đường Ngọc và Kim Hoa Nương, mỉm cười tiếp :

- Hai vị đừng lo, tuy phòng hai vị cách biệt song phòng hai vị sát nhau, nơi vách ngăn có một cửa thông, muốn qua lại nhau cứ mở cửa đó, khỏi phải gọi cửa chánh!

Kim Hoa Nương nhìn Đường Ngọc, Đường Ngọc nhìn Kim Hoa Nương, cả hai cùng đỏ mặt.

Họ chưa chánh thức thàn hôn thì dù sao họ cũng chẳng dám nghĩ đến việc loạn phòng.

Kim Hoa Nương cười gượng thốt :

- Đêm nay tất cả đều phải ngủ một giấc ngon, cánh cửa đó hẳn phải vô dụng rồi!

Nàng không nói câu đó thì chẳng ai để ý, nàng nói rồi thì cả bọn bật cười vang.

Đến Đường Ngọc cũng không nín cười được.

Kim Hoa Nương càng đỏ mặt hơn, thốt gấp :

- Đừng đắc ý! Ta cứ khóa chặt cửa đó xem ngươi cứ đắc ý hay bực tức cho biết!

Liền theo đó, nàng chạy về phòng, đóng cửa lại, cánh cửa bật kêu một tiếng ầm, tiếp theo đó có tiếng then cài.

Nàng không trở ra nữa, mặc ai gọi cứ gọi.

Du Bội Ngọc vỗ vai Đường Ngọc mỉm cười :

- Đêm nay nào đã tàn gấp đâu? Đêm còn dài còn lâu mà! Các hạ không nên khẩn cấp! Các hạ sẽ có cơ hội tốt!

Rồi chàng vào phòng mình, cài cửa lại.

Ngày mai, sự việc sẽ như thế nào, không ai biết được, song hôm nay, cảnh khốn nguy đã qua rồi, ai ai cũng nhẹ mình khoan khoái.

Người khoan khoái hơn ai hết là Thiết Hoa Nương.

Bỗng nhiên, nàng nhìn Châu Lệ Nhi, mỉm cười. Nụ cười đó hàm chứa vẻ mỉa mai xoi xỉa rõ rệt :

- Đại thơ của tôi và Đường công tử chưa thành hôn, họ ngủ riêng là phải. Còn tiểu cô nương đã thành hôn với Du công tử rồi, sao lại ngủ riêng phòng?

Châu Lệ Nhi nhìn theo Du Bội Ngọc, thấy chàng vào phòng khóa cửa lại, không buồn nhìn nàng đến nữa mắt, nghe lòng tê tái làm sao?

Đang lúc như vậy, Thiết Hoa Nương lại móc một câu, Châu Lệ Nhi nổi giận sừng sộ :

- Việc vợ chồng của tôi, ai mượn cô nương lo?

Rồi nàng cũng vào phòng đóng cửa lại.

Thiết Hoa Nương nhìn cánh cửa phòng của Du Bội Ngọc, thở dài, lẩm nhẩm với giọng trầm buồn :

- Chàng nói đúng! Đêm đã tàn đâu! Đêm còn dài, còn lâu, đêm dài lâu sẽ mang cơ hội đến cho ai chứ riêng ta, chắc phải là một đêm vô tận!

* * * * *

Đúng như Du Bội Ngọc nói, có một cửa thông giữa hai phòng Đường Ngọc và Kim Hoa Nương.

Vào phòng rồi, nàng để nguyên giày lên giường nằm, chốc chốc lại lăn qua trở lại.

Nàng cố nhắm mắt tìm giấc ngủ, song nhắm mắt rồi lại mở ra ngay, mở ra rồi lại nhìn vọng cửa ngăn.

Bên kia cửa ngăn, không một tiếng động.

Kim Hoa Nương cắn môi, đột nhiên ngồi dậy, bước xuống giường, rón rén đến bên cửa.

Tuy gian phòng không có ai ngoài nàng, tuy cánh cửa mở ra ngoài hành lang vẫn bất động im ỉm, nàng vẫn sợ có người trông thấy nàng, nghe thấy nàng.

Nàng nhếch mép, điểm một nụ cười, rồi nàng cắm môi.

Một lúc lâu, nàng đưa tay định gõ cửa, song lại rụt tay.

Nàng không gõ cửa nhưng bên kia, Đường Ngọc cũng không gõ cửa, ý chừng nàng trông mong y gõ cửa trước, đừng để cho nàng làm việc đó, kỳ quá mà!

Nàng hận, nghĩ :

- “Ngươi không tìm ta, tại sao ta lại sang tìm ngươi? Ta không tìm ngươi, thử xem ngươi làm sao”.

Nàng lai trở về giường.

Lần này, nàng cởi giầy, nhìn đôi chân trần, bất giác nàng đỏ mặt.

Màn sạch, nêm ấm, chăn êm, có gió rì rào bên ngoài cửa sổ, đêm lại yên tĩnh, trong cảnh đó, thiếu nữ nào chẳng động xuân tình?

Bảo Kim Hoa Nương làm sao ngủ được?

Bảo sao nàng không hận khi có kẻ ngủ được trong phòng bên cạnh?

Một lúc lâu, nàng lại nhảy xuống giường, để chân không bước vội đến cửa, không cần rón rén nữa.

Nàng đưa tay, không phải để gõ mà là để mở tung cửa ra. Bởi nàng gấp lắm rồi.

Nhưng vừa đưa tay lên, nàng lại buông xuống.

Nàng cắn môi rồi bật cười thành tiếng, lẩm nhẩm :

- Ta biết! Ngươi không chịu nổi đâu! Nhưng ngày còn dài, bất tất phải gấp?

Tuy nói vậy đó, nhưng nàng vẫn đứng yên tại chỗ nghe ngóng.

Bên kia phòng vẫn không một tiếng động.

Đường Ngọc giận chăng? Giận gì?

Rồi nàng dịu giọng, lẩm nhẩm :

- Nào phải ta không cho ngươi sang đây! Ngươi biết không, tai và mắt chúng rất tinh, nếu chúng nghe được, thấy được thì mình chỉ còn nước độn thổ mất!

Thực sự thì nàng muốn đạp ngã cánh cửa liền.

Song, Đường Ngọc đã làm cao, bắt nàng đợi, tại sao nàng không làm sao bắt y đợi một lúc?

Chỉ cần Đường Ngọc van nàng một lần thôi, mà cũng chẳng cần van nài, cứ nói với nàng mấy tiếng, nói gì cũng được, có nói thì thôi, hoặc giả y gõ nhẹ nơi cánh cửa là nàng rút chốt mở ra liền.

Nhưng Đường Ngọc vẫn bất động.

Kim Hoa Nương lo ngại :

- Hắn ta giận thiệt à?

Nàng cố dằn lòng chờ một lúc nữa. Càng chờ, càng bồn chồn, nàng càu nhàu :

- Ngươi chết dí bên đó rồi phải không?

Lần này, nàng hơi cất cao giọng, nhưng bên kia phòng vẫn im lìm.

Đột nhiên nàng giật mình, phát giác ra hẳn có sự lạ.

Không do dự, nàng mở tung cửa chỵ qua phòng Đường Ngọc.

* * * * *

Nằm trên giường, Thiết Hoa Nương cười mãi.

Phiền hận, oán trách, tất cả đều tan biến, bởi Du Bội Ngọc ngủ riêng phòng, bởi Châu Lệ Nhi ngủ riêng phòng.

Tuy nhiên, chàng không ngủ chung với Châu Lệ Nhi, chàng cũng chẳng ngủ chung với ai, chẳng hạn với nàng.

Vậy mà nàng vui! Thà vậy mà nàng khoan khoái!

Nàng cũng biết, với ý tưởng đó, nàng buồn cười lắm, song nàng có phải là thánh đâu mà chẳng ganh?

Nàng còn thức, Kim Hoa Nương lẩm nhẩm những gì, nàng nghe rõ, bởi vách không dày lắm.

Nàng cười thầm nghĩ :

- “Đại thơ kỳ quái thật! Chính mình mong người ta đến lại bão người ta đừng gấp!”.

Rồi nàng lại nghĩ :

- “Gã Đường Ngọc cũng cao thủ đọan thật chứ! Cuối cùng rồi chính đại thơ chịu không nổi, đầu hàng cho mà xem!”.

Nghĩ đến những gì Kim Hoa Nương và Đường Ngọc sẽ diễn ra khi Kim Hoa Nương qua phòng Đường Ngọc, bất giác Thiết Hoa Nương đỏ mặt.

Càng đỏ mặt, nàng càng tưởng tượng nhiều hơn, càng tưởng tượng lại càng đỏ mặt nhiều hơn.

Bỗng nàng nghe Kim Hoa Nương kêu lên thất thanh.

Tiếng kêu đó tuyệt nhiên không phải do cả hai gây gổ, đánh đập nhau mà kêu.

Tiếng kêu đó báo động một sự bất tường.

Thiết Hoa Nương vụt chạy ra ngoài.

* * * * *

Châu Lệ Nhi nằm trên giường, để mặc cho lệ thảm tuôn trào.

Nàng đau lòng lắm vì Du Bội Ngọc không cho nàng ngủ chung phòng.

Chàng làm vậy khiến nàng mất mặt với Thiết Hoa Nương quá!

Nàng không phải đòi được ngủ chung để làm gì, nàng chỉ muốn cao mặt nhìn Thiết Hoa Nương thôi.

Giả như Du Bội Ngọc cho nàng vào chung, dù nàng nằm ngay trên nền phòng lạnh lẽo mà ngủ, nàng cũng vui, miễn là nàng lọt vào bên trong phòng cho Thiết Hoa Nương tức khí là đủ.

Đến lúc Kim Hoa Nương kêu to, nàng mới giật mình.

Nhận ra tiếng kêu có vẻ kỳ quái, nàng chạy như bay ra ngoài.

Châu Lệ Nhi ra khỏi phòng, thấy các cửa phòng đều mở. Tất cả đều rời phòng, họ đi đâu?

Nàng nghe cả tiếng Du Bội Ngọc và Kim Hoa Nương cũng kêu lên tại gian phòng của Đường Ngọc.

Lập tức nàng chạy đến đó.

Kim Hoa Nương kêu lên mấy tiếng rồi gào khóc vang lên, thảm thiết vô cùng.

Nàng kinh hãi, tự hỏi việc gì xảy ra trong phòng Đường Ngọc?

Song lúc này không phải lúc suy tưởng. Nàng phải nhìn sự thật như thế nào rồi hẵng hay.

Khi nàng vào phòng Đường Ngọc, bất giác nàng chết lặng người, trố mắt, há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu.

Đường Ngọc chỉ còn là một cái xác chết, nằm vắt ngang nơi mép giường.

Không một vết thương, không một đốm máu.

Chỉ có đôi tay nắm chặt lại, đôi bàn tay vồng gân xanh dờn.

Kim Hoa Nương vừa gào, vừa lăn lộn trên nền, tưởng chừng nàng chết được ngay.

Thiết Hoa Nương ngồi bên cạnh nàng, vừa xoa tóc nàng, vừa an ủi khuyên giải.

Chính nàng cũng trào lệ ròng ròng.

Du Bội Ngọc biến sắc mặt trắng nhợt, chàng vừa bi thường, vừa kinh hãi, vừa phẫn nộ, tay nắm lại như phải đấm vỡ một cái gì đó, chàng bóp mạnh mấy ngón, móng tay trắng ra trông đang khiếp.

Khách sạn bắt đầu huyên náo.

Khách trọ bị kinh đông bởi tiếng kêu, tiếng gào khóc của Kim Hoa Nương, họ cũng xì xào bàn tán, chẳng biết việc gì đã xảy ra nhưng chẳng ai rời phòng, chạy đôn.

Bởi, tuyết trước cửa nhà ai nấy quét, việc của ai nấy lo, không can gì đến mình thì thôi, mình chen vào việc của ai làm gì?

Du Bội Ngọc trước hết đóng cửa phòng lại, tay chàng quá rung, cơ hồ không cầm nổi then cài.

Châu Lệ Nhi phải bước tới, vừa tiếp chàng, vừa hỏi :

- Tại sao hắn chết?

Du Bội Ngọc lắc đầu không đáp.

Chàng trở lại chiếc giường, sửa thi thể Đường Ngọc lại.

Đường Ngọc không bị trầy da lủng thịt, chiếc xác lành lặn nguyên vẹn.

Thế sao y chết?

Lâu lắm, chàng nhìn sang Châu Lệ Nhi hỏi :

- Hắn trúng độc? Chất độc gì?

Châu Lệ Nhi không đáp.

Nàng cầm bình trà trên bàn, đưa mũi ngửi rồi nếm một chút, nàng lắc đầu.

Du Bội Ngọc hỏi :

- Không có độc?

Châu Lệ Nhi lại lắc đầu :

- Không!

Du Bội Ngọc chớp mắt, toan đưa tay mở nắm tay của Đường Ngọc, song Châu Lệ Nhi ngăn lại, trầm giọng bảo :

- Để tôi!

Nàng banh mấy ngón tay Đường Ngọc, máu từ mấy ngón tay Đường Ngọc chảy ra, máu đen sì.

Trong bàn tay Đường Ngọc, có một đóa hoa gai nhỏ, chính hoa gai đâm vào lòng bàn tay làm máu chảy.

Châu Lệ Nhi thở dài :

- Ám khí gì thế? Lợi hại thật! Đến tôi cũng chịu thôi!

Du Bội Ngọc trầm giọng :

- Độc Tật Lê của Đường gia! Chạm vào da thịt, thấy máu chảy là chết liền!

Dùng vật này mà giết người, đến trời cũng không cứu nổi!

Châu Lệ Nhi giật mình :

- Ám khí của Đường gia? Thế ra hắn... tự sát?

Du Bội Ngọc thốt :

- Ba tháng trước thì có thể tin là như vậy! Song bây giờ...

Chàng không nói tiếp.

Chàng buồn thảm nhìn Kim Hoa Nương.

Chàng hiểu rõ, hiện tại, Đường Ngọc không có lý do tự sát...

Châu Lệ Nhi vụt kêu lên :

- Nhất định là hắn! Nhất định là Dương Tử Giang!

Chương 60: Cao sâu vô lường

Trời đã sáng.

Kim Hoa Nương dần dần bình tĩnh trở lại. Hiện giờ, trạng thái của nàng như thường, không ai tưởng là nàng vừa trải qua cảnh bi thảm trọng đại.

Hậu sự của Đường Phát được thu hiện dễ dàng, nhờ có sẵn tiền, sẵn bạc.

Nàng cần gì hao tốn, miễn làm sao cho sự việc tiến hành nhanh càng nhanh càng hay.

Chính nàng lo liệu đốc thúc, quan sát, từ vật tẩm liệm quan tài, mộ phần.

Nàng không muốn ai có ý kiến, ai tiếp trợ.

Du Bội Ngọc ngồi một chỗ, nhìn nàng bận rộn với đám nhân công.

Châu Lệ Nhi thốt :

- Để mặc nàng vất vả, con người càng vất vả càng quên niềm đau! Có bận rộn nhiều thêm nữa thì càng có lợi cho nàng!

Du Bội Ngọc trầm giọng :

- Chỉ sợ nàng khó quên được niềm đau!

Thiết Hoa Nương gầm đầu trên ghế, bỗng ngẩng đầu lên hỏi :

- Các hạ có chắc Dương Tử Giang hạ độc thủ không?

Châu Lệ Nhi đáp thay Du Bội Ngọc :

- Nếu không là hắn thì là ai?

Thiết Hoa Nương cắn môi :

- Tại sao hắn không hạ thủ lúc còn ở tại kho thóc ngoài thành?

Du Bội Ngọc cười khổ :

- Có thể tưởng hắn cho chúng ta không trốn thoát, do đó hắn không cần gấp gáp hạ thủ!

Thiết Hoa Nương trằm lặng một lúc, lại lẩm nhẩm :

- Hắn thâm trầm như vậy à! Chỉ có kẻ thâm trầm mơi hành động như vậy!

Nàng nhìn đăm đăm Du Bội Ngọc, gằn từng tiếng :

- Hắn chưa đi xa! Hắn còn đeo đuổi chúng ta!

Du Bội Ngọc gật đầu :

- Có thể như thế!

Thiết Hoa Nương nhìn mấy tan bạch dương bên đường ánh mắt mơ màng, xa vắng!

Một lúc sau, nàng trở lại thực tại, từ từ thốt :

- Tôi biết, hắn giết một người chưa vừa lòng, còn phải giết nhiều người nữa, thông thả giết từng người, xong người này đến ngưòi khác, có như vậy hắn mới thích thú hơn giết tất cả một lượt! Chúng ta rồi cũng chết hết do tay hắn!

Châu Lệ Nhi rùng mình!

Du Bội Ngọc cười nhẹ :

- Muốn giết tất cả chúng ta, làm việc đó, chẳng phải dễ dàng gì!

Khi mọi người nhớ lại Kim Hoa Nương thì nàng không còn trong khách sạn nữa.

Châu Lệ Nhi hấp tấp hỏi :

- Đại thơ cô nương đi đâu rồi? Hay là... hay là...

Thiết Hoa Nương chạy bay ra ngoài.

Châu Lệ Nhi thở dài :

- Đường Ngọc đã chết tôi chỉ sợ... Kim Hoa Nương...

Du Bội Ngọc không đợi nàng buông tiếng tiếp hai tiếng tự sát, chận lời liền :

- Hai chị em họ có tánh kiên cường lắm. Họ không đến nỗi dùng biện pháp nhu nhược?

Châu Lệ Nhi thốt :

- Nếu Kim Hoa Nương đau khổ, tôi còn yên tâm được? Nàng bình tĩnh trở lại rồi, tôi lại đâm lo! Bởi nữ nhân không thể trấn tĩnh tâm thần nhanh như thế được, trừ ra một chủ trương gì?

Du Bội Ngọc vụt phát giác ra hai hôm nay, Châu Lệ Nhi đã trưởng thành, nàng luận viện rất vững chắc!

Chứng tỏ Châu Lệ Nhi đoán được tâm ý của chàng, có vẻ e ấp, cúi đầu tiếp :

- Nam nhân phải mất qua nhiều thời gian mới thành trường đại, chứ nữ nhân biến đổi nhanh chóng hơn. Có thể trong một đêm, là một nữ nhân đổi khác rồi!

Du Bội Ngọc trầm ngâm rất lâu không nói gì.

Chàng còn biết nói gì?

Chàng nghĩ :

- Một nữ nhân, dù ở lứa tuổi nào, nếu thành hôn là biến đổi liền! Có thể còn ngây thơ đó, mà qua đêm động phòng là trưởng thành ngay!

Chàng tự hỏi, Châu Lệ Nhi có ý nghĩ giống như chàng không! Chàng chẳng dám hỏi nàng chàng sợ đề cập đến những việc như vậy!

Cũng may Thiết Hoa Nương đã trở lại, giải thoát chàng khỏi cảnh khó khăn đó.

Thiết Hoa Nương trở lại có cả Kim Hoa Nương cũng theo. Nàng đã thay đổi bộ y phục mới, chẳng những mới mà còn hoa mỹ phi thường.

Chiếc áo thêu ngàn hoa mẫu đơn nở rộ.

Vô luận làm sao nàng không nên mặc chiếc áo đó trong lúc này. Du Bội Ngọc phải tìm hiểu mãi tại sao nàng thay đổi áo như vậy.

Đôi mắt của Kim Hoa Nương còn đỏ song đôi má có lượt phấn mỏng phớt lên, nàng vào phòng kéo ghế ngồi đối diện với Du Bội Ngọc liền.

Rồi nàng nhìn chàng nở một nụ cười hỏi :

- Chiếc áo này đẹp chứ hở Du công tử?

Không ai tưởng trong lúc này, nàng có thể nói một câu như vậy.

Du Bội Ngọc sữg sờ, nhưng miễn cưỡng đáp :

- Đẹp!

Kim Hoa Nương giữ nụ cười tiếp :

- Mẹ tôi từng bảo tôi, khi một người quá mệt nhọc, quá đau thương, tốt hơn hết nên mặc một chiếc áo đẹp. Mặc vào rồi cảm thấy khoan khoái, nhẹ nhàng ngay!

Du Bội Ngọc thở dài :

- Cô nương có thực sự khoan khoái nhẹ nhàng không?

Chừng như Kim Hoa Nương không nghe câu đó.

Nàng đưa tay sờ sờ mấy đóa hoa thêu, bỗng nhìn Du Bội Ngọc mỉm cười :

- Tôi thêu đấy công tử! Chiếc áo nầy, gã họ Đường chưa thấy tôi mặc lần nào!... Công tử là... là người thứ nhất, là nam nhân thứ nhất thấy tôi mặc nó đó!

Châu Lệ Nhi giật mình, thầm nghĩ :

- Tại sao nàng nói với chàng như thế? Không lẽ Đường Ngọc chết chưa lạnh xác, nàng lại câu dẫn một nam nhân khác ngay?

Nàng trừng mắt nhìn, cố dằn cơn uất tức, đến đâu hay đến đó, nhưng nàng chắc chắn khó dằn lâu.

Kim Hoa Nương tiếp :

- Nghe nói nhà bếp của khách sạn này có mấy món rất ngon, tôi đã dặn rồi, chốc nữa đây, bọn tiểu nhị dọn lên mình ăn một bữa, bù trừ!

Chồng, dù chồng chưa cưới, vừa chết, nàng lại mặc áo mới, nàng lại đòi ăn ngon, uống ngon! Mà lại ăn uống với trai, lại mặc áo đẹp cho trai nhìn!

Châu Lệ Nhi cao giọng :

- Cô nương nuốt trôi à?

Kim Hoa Nương mỉm cười :

- Người chết, làm gì cũng không sống lại. Tại sao chúng ta vì người chết làm khổ cho mình? Chết là hết, chỉ có những người sống là đáng kể. Phải bảo trọng những người sống! Nếu không kẻ chết không nhắm mắt được, hóa không thể làm ngơ mà không nhìn người sống đau khổ, đói khát, cô đơn!

Câu nói đó, phải do một người nào nói lên để khuyên giải nàng, an ủi nàng mới hợp lý. Nhưng nàng lại nói ra, mà nói để dạy đời.

Châu Lệ Nhi sững sờ!

Tiểu nhị mang thức ăn vào dọn đầy bàn.

Kim Hoa Nương rót đầy mấy chén rượu, cao giọng mời :

- Chúng ta cùng say một bữa, bù những lúc vất vả! Nào, xin tất cả nâng chén!

Du Bội Ngọc do dự!

Chừng như chàng phát hiện ra điều gì khác thường chừng như chàng muốn nói chi đó.

Chàng chăm chú nhìn bàn tay của Kim Hoa Nương.

Còn Châu Lệ Nhi thì đôi mắt của Du Bội Ngọc nàng đinh ninh là chẳng bao giờ chàng uống chén rượu đó.

Song chàng nâng chén uống cạn.

Những lời chàng muốn nói ra, theo chén rượu trở vào lòng.

Kim Hoa Nương nhìn sang Châu Lệ Nhi giục :

- Còn Châu cô nương...

Châu Lệ Nhi cao giọng :

- Cô nương có tâm tình, cứ uống, tôi không tâm tình không uống được!

Kim Hoa Nuương cười vang :

- Vô luận làm sao tôi cũng phải uống chén này! Châu cô nương...

Châu Lệ Nhi lạnh lùng :

- Vô luận làm sao, tôi không thể uống chén rượu đó!

Kim Hoa Nương lại cười, nhìn chén rượu nơi tay, rượu màu hổ phách, phản ánh dương quang, trông như màu máu.

Nàng cứ cười.

Nụ cười thoạt đầu tươi, dần dần chua chát quá, rồi nàng lẩm nhẩm :

- Mời chàng chén rượu nồng, ngày tàn đừng để bóng hồng cô đơn!

Nàng nốc nhanh cạn chén rượu rồi, nàng lại cười lại thốt :

- Cô đơn! Không! Tôi không cô đơn! Ít nhất tôi cũng có gã họ Đường! Họ Đường là cố nhân của tôi!

Thiết Hoa Nương cầm chén rượu, chén rượu vụt rơi xuống, bật thành tiếng xoãng, vỡ nát.Nàng biết sắc kêu lên :

- Đại thơ...

Kim Hoa Nương dịu giọng :

- Ta có sao dâu? Ta rất khoan khoái, rất thích thú, bình sanh ta chưa bao giờ khoan khoái bằng lúc này! Bởi ta biết từ đây, vĩnh viễn ta cùng chàng không xa rời nhau! Không một uy lực nào tách rời ta khỏi chàng xa chàng!

Châu Lệ Nhi kinh hãi vội chụp chén rượu, trước mặt nàng song Du Bội Ngọc đã đứng lên rồi. Kim Hoa Nương cầm tay Châu Lệ Nhi, ôn tồn thốt :

- Cô nương không cần phải nếm! Không có độc trong chén rượu đâu!

Châu Lệ Nhi hấp tấp hỏi :

- Nhưng cô nương... cô nương...

Kim Hoa Nương điềm nhiên tiếp :

- Độc trong tâm tôi rồi, khi tôi thấy chàng đã chết thì tôi...

Nàng không nói dứt câu!

Nàng vĩnh viễn không còn thống khổ nữa. Nàng còn sống thêm ngày nào là thống khổ ngày đó!

* * * * *

Hoàng hôn lại xuống.

Gió đêm về, rên rỉ nơi cành cây, cụm lá.

Xa xa có dòng nước, nước róc rách như khóc, như than.

Châu Lệ Nhi ngồi nhìn ngôi mộ mới, bật khóc thê thảm! Sau cùng nàng gào lên :

- Tại sao tôi không uống chén rượu đó? Tại sao chứ?

Mây đen bay qua, cuốn mấy tia nắng cuối cùng, mang về phương trời tây, những tia nắng còn luyến tiếc đầu cành ngọn cỏ.

Mây đen về nhưng mưa không rơi.
Mưa không rơi được, không khí càng nên trầm trọng.

Châu Lệ Nhi vẫn còn khóc. Nàng vừa khóc vừa thốt :

- Thì ra nàng quyết tâm chết theo nhân tình! Tôi không nhận ra được điều đó!

Tại sao tôi u ám thế? Đã vậy tôi còn trách nàng...

Du Bội Ngọc nhìn nắm đất vàng còn ươn ướt, nắm đất chôn giấu bên dưới đôi quả tim lúc còn nhịp, nhịp chung một điệu, lúc chết không rời nhau!

Đa tình? Chung tình?

Buồn thay càng đa tình càng chung tình, càng chui mau xuống lòng đất lạnh!

Tại sao? Trên thế gian, những kẻ đa tình, chung tình không đất sống?

Chàng đưa tay dụi mắt hỏi :

- Chúng ta đi chứ?

Châu Lệ Nhi ngẩng đầu lên :

- Đi? Du huynh chỉ có thể nói được mỗi một tiếng đó thôi à?

Du Bội Ngọc trầm lặng một lúc :

- Chứ ngu huynh còn biết nói gì? Ngu huynh phải nói gì?

Thiết Hoa Nương vụt thốt :

- Ít nhất, chúng ta không nên ở đây khóc mãi!

Châu Lệ Nhi hừ một tiếng :

- Tại sao? Tại sao chứ?

Thiết Hoa Nương nhìn ra bốn phía vách tường, chừng như tìm cái gì trong gió, trong bóng đêm, rồi nàng gắn từng tiếng :

- Nếu hắn thấy chúng ta khóc thế này, chắc hắn đắc ý lắm. Tại sao chúng ta để hắn đắc ý chứ? Có bao nhiêu nước mắt, chúng ta hãy tìm nơi khác mà đổ, nhất định không nên đổ ở đây!

Hắn!

Không cần tìm hiểu, Du Bội Ngọc và Châu Lệ Nhi cũng biết nàng ám chỉ ai qua tiếng hắn!

Châu Lệ Nhi nhìn quanh quẩn, xem trong bóng tối có đôi mắt tàn khốc và nụ cười lạnh lùng của kẻ đó hay không.

Du Bội Ngọc lấy tay phất rơi mấy vệt đất bám nơi bia đá, đoạn thốt :

- Chúng ta đi thôi!

Châu Lệ Nhi đứng lên liền :

- Đi!

* * * * *

Trên nền trời không có một vì sao.

Hay đúng hơn mây đen còn giăng đầy, sao chưa hiện nổi, khung cảnh ảm đạm vô cùng.

Họ đi theo dòng suối, vượt một đoạn đường, không ai nói với ai tiếng nào.

Du Bội Ngọc bước nhanh, song bước chân rất mạnh.

Chàng dẫm cho vở nát quả đất dưới chân, bởi hy vọng của chàng đã vở nát theo cái chết của Đường Ngọc!

Chàng muốn bỏ, bỏ tất cả, bởi còn phấn đấu làm gì nữa vì niềm hy vọng duy nhất đã tiêu tan!

Công trình tạo dựng hàng bao nhiêu tâm huyết, đối phương chỉ một cái vẩy tay là sụp đổ tất cả!

Mây đen ở trên cao, núi lớn trước mặt, uy lực con ngươi bí mật chuyên phá vỡ công trình của chàng, uy lực đó rất to, một uy lực vững như núi, cao hơn mây, bất cứ ai cũng khó di chuyển, khó với đến.

Và bất cứ ai cũng phải tuyệt vọng trước con ngưòi vừa bí mật vừa bất khả xâm phạm!

Ai ai cũng phải nhận bại, cũng phải bỏ cuộc?

Châu Lệ Nhi đi bên cạnh chàng, không thốt tiếng nào. Nàng biết rõ tâm tính của chàng hiện tại, song nàng phải nói lời nào cho chàng vơi nhẹ nỗi niềm?

Lâu lắm bỗng chàng cao giọng hét lên :

- Tại sao ta phải bỏ cuộc? Ta thất bại lần này, ta chờ cơ hội khác, ta thất bại lần nữa, ta còn lần thứ ba, thứ tư, ta cứ xúc tiến mãi công trình, nhất định không bỏ cuộc!

Chàng tự thốt như vậy, song Châu Lệ Nhi tưởng chừng là chàng phân bua với nàng, nói lên cái ý chí của chàng!

Nàng dịu giọng phụ hoạ :

- Phải đó, miễn sao chúng ta đừng ngã gục là được rồi! Ta không ngã gục, là có một ngày nào đó chúng phải ngã gục!

Du Bội Ngọc ưỡn ngực, đón ngọn gió thổi ngược chiều cương quyết tiếp :

- Phải! Nhất định có ngày đó!

Chàng thốt luôn :

- Hiện tại, Đường Ngọc đã chết, song chúng ta vẫn muốn đến đường gia trang.

Chúng ta không thể cho cái tên đuổi lừa chăn ngựa tac oai tác phúc tại đó!

Châu Lệ Nhi cười hắc hắc :

- Phải! Chúng ta nhất định phải bắt hắn trở về với công việc đuổi lừa chăn ngựa!

Nàng cao giọng tiếp :

- Thiết cô nương ơi! Cô nương nghĩ...

Nàng vừa gọi vừa quay đầu nhìn lại!

Bất giác nàng sốt, bỏ lửng câu nói!

Thiết Hoa Nương mất dạng! Không rõ nàng biến mất từ lúc nào.

* * * * *

Lúc rời phần mộ Đường Ngọc và Kim Hoa Nương, cả ba người cùng theo dòng suối.

Du Bội Ngọc và Châu Lệ Nhi đi trước Thiết Hoa Nương đi sau.

Chừng như nàng không muốn chen vào vụ giữa Du Bội Ngọc và Châu Lệ Nhi, chừng như nàng cũng trách Châu Lệ Nhi biểu lộ vài cử chỉ, nói năng một vài ngôn từ gây khó chịu cho nàng nên nàng đi phía sau cách một khoảng không xa lắm, đủ thấy nhau chứ không nghe thấy câu chuyện của kẻ đi trước.

Giờ Châu Lệ Nhi quay lại, nhìn tận mắt không thấy một bóng người.

Châu Lệ Nhi lấy tay làm loa gọi to :

- Thiết cô nương! Thiết cô nương ở đâu?

Chỉ có tiếng đối đáp lại nàng.

Du Bội Ngọc kinh hãi, quay mình lại, đắn đo một chút, bỗng nắm tay Châu Lệ Nhi cùng chạy trở lại.

Chạy một chút họ không tìm thấy Thiết Hoa Nương.

Họ càng khẩn cấp!

Châu Lệ Nhi đổ mồ hôi lạnh ướt lòng bàn tay, song nàng cảm thấy bàn tay của Du Bội Ngọc còn lạnh hơn tay nàng!

Nàng rung rung giọng hỏi :

- Du huynh có nghĩ là nàng, không cáo biệt mà bỏ đi chăng?

Du Bội Ngọc lắc đầu :

- Không! Tại sao nàng không cáo biệt mà bỏ đi?Châu Lệ Nhi càng run sợ :

- Hay là nàng bị Dương Tử Giang...

Du Bội Ngọc bỗng cúi xuống nhặt một chiếc giầy!

Giầy của Thiết Hoa Nương đáng rơi dọc đường?

Thấy chiếc giầy. Châu Lệ Nhi nghẹn ngào. Thiết Hoa Nương còn đó, nàng lại muốn Thiết Hoa Nương đi xa đừng bao giờ nhìn, liếc Du Bội Ngọc.

Bây giờ, Thiết Hoa Nương không còn bên cạnh, nàng lại khóc.

Nàng dừng chân bên bờ suối, đào một cái lỗ nhỏ, chôn chiếc giầy rồi cao giọng thốt :

- Nàng tự ý bỏ đi chứ không bị Dương Tử Giang giết đâu!

Du Bội Ngọc thở dài :

- Có thể như vậy lắm?

Châu Lệ Nhi tiếp :

- Nếu quả thực nàng bị Dương Tử Giang giết thì trước khi bị giết dù nàng không chống cự nổi, hẳn phải kêu, la chứ!

Du Bội Ngọc gật đầu :

- Phải!

Châu Lệ Nhi lại tiếp :

- Hà huống, người chết phải còn thi thể đó chứ? Chúng ta không thấy xác nàng, mà cũng không thấy một dâu vết nào khả nghi!

Bỗng nàng bật khóc, rồi gào lên :

- Không! Ta không thành thật với ta! Ta dối lòng ta! Ta biết nàng bị Dương Tử Giang giết rồi! Ta dối ta làm gì? Ta biết Dương tử Giang không hề buông tha nàng!

Hắn cũng không buông tha chúng ta, hắn không thể cho chúng ta đến Đường gia trang!

Hắn nhất định ngăn chặn chúng ta, bằng cách giết chúng ta!

Du Bội Ngọc trầm ngâm một lúc đoạn buông nhanh :

- Đi!

Châu Lệ Nhi đứng lên :

- Phải! Đi! Chúng ta đi tìm hắn!

Du Bội Ngọc lắc đầu :

- Chúng ta không tìm hắn!

Châu Lệ Nhi trầm giọng :

- Tại sao?

Du Bội Ngọc đáp :

- Chúng ta đợi hắn đến!

Châu Lệ Nhi cắn môi :

- Phải, thế nào hắn cũng tìm đến chúng ta. Hà tất chúng ta đi tìm hắn? Nhưng...

Nàng Du Bội Ngọc hỏi :

- Ngồi tại đây mà đợi?

Du Bội Ngọc cương quyết :

- Đến Đường gia trang mà đợi. Nhất định hắn phải đến đó! Vô luận làm sao, chúng ta cũng phải đến đó!

Rồi họ cùng đi. Quyết tâm đi!

Sợ Du Bội Ngọc chưa hiểu rõ sự kiên quyết của nàng, Châu Lệ Nhi cao giọng thốt :

- Sống, phải đến Đường gia trang bằng thân xác, chết, phải đến Đường gia trang bằng hồn! Nhất định phải đến đó bằng mọi giá, mọi cách!

Nàng muốn cho kẻ nào đó nấp trong bóng tối, nghe lọt câu nói của nàng!

Nàng muốn cho tát cả người đời đều biết cái quyết tâm của nàng!

Du Bội Ngọc nắm cứng tay nàng, giữ nàng, sợ nàng biến mất như Thiết Hoa Nương.

Tuy nhiên, chàng thừa hiểu, dù cả hai liên thủ, họ vẫn chưa phải đối thủ của địch?

Từ giờ phút đó cả hai tiếp tục cuộc hành trình rất kham khổ Họ không dám sơ suất điểm nào, dù là một điểm nhỏ vì họ biết, điểm nhỏ sẽ có hậu quả to, hậu quả to là cái chết của họ.

Bởi Dương Tử Giang có thể xuất hiện bất cứ phút giây nào. Và một con người có võ công như y lại ở trong bóng tối, âm thầm theo dõi, chờ chực hãm hại họ, thiết tưởng họ còn khổ hơn là chết ngay!

Rồi đêm cũng tàn, ngày lại đến, Dương Tử Giang không xuất hiện.

Giờ đây họ không cách Đường gia trang bao nhiêu dậm đường.

Và họ cứ đi!

Chiều lại, họ vào một tiểu thị trấn.

Du Bội Ngọc bảo :

- Chúng ta nghỉ đêm tại đây, sáng mai sẽ đến Đường gia trang cũng không muộn!

Châu Lệ Nhi gật đầu :

- Du huynh cần nghỉ ngơi một đêm, lấy lại sức khoẻ!

Họ vào khách sạn!

Tiểu nhị dọn hai phòng, nhưng Du Bội Ngọc nhìn thoáng qua Châu Lệ Nhi, bảo :

- Một phòng thôi!

Châu Lệ Nhi giật mình!

Tiểu nhị cũng sửng sốt.

Châu Lệ Nhi giật mình và không tưởng Du Bội Ngọc có thể cho nàng ngủ chung, còn tiểu nhị sửng sốt vì thất vọng mất một số lợi tức cho thuê hai phòng.

Chưa vào phòng, Châu Lệ Nhi nghe tim mình gấp nhịp độ vào phòng rồi, nàng nghe tim nhảy loạn lên.

Nàng không biết nên đứng hay nên ngồi, và ngồi đâu!

Du Bội Ngọc từ từ cài then cửa phòng. Cẩn thận hơn, chàng đóng luôn cửa sổ, cũng cài then cứng lại.

Đoạn chàng dịu giọng bảo Châu Lệ Nhi :

- Tiểu muội ngủ đi thôi!

Châu Lệ Nhi cúi đầu :

- Còn Du huynh?

Du Bội Ngọc mỉm cười :

- Hai chiếc ghế đâu lại, cũng thành một chỗ ngủ, thích chán rồi!

Châu Lệ Nhi cắn môi :

- Tôi nhỏ thó, nằm trên ghế vừa vặn lắm. Du huynh cứ lên giường đi! Có ngủ trên giường, Du huynh mới thoải mái để lấy lại sức khoẻ!

Du Bội Ngọc nhìn nàng thấy thân vóc ốm yếu, tóc tai rối bù đáng thương hại quá!

Chàng thầm nghĩ :

- Dương Tử Giang có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, và hắn đến là mình chết, nàng chết. Đời nàng kham khổ quá, chẳng có một vài phút vui tươi, trước khi ta chết nàng chết? Giả như ta cho nàng nằm chung giường, rồi ta không còn là quân tử nữa sao?

Trong khi chàng suy nghĩ thì nàng kéo chăn mỏng, rồi nằm dài trên hai chiếc ghế đã được đâu lại, nàng lấy chiếc chăn đó phủ lên mình.

Nàng thốt :

- Tôi nằm như vậy, kể cũng sướng chán. Trước kia, hầu hạ Tam thúc, lắm khi tôi ngủ đứng cũng chẳng sao. Tôi quen rồi! Du huynh cứ lên giường ngủ đi!

Du Bội Ngọc dịu giọng :

- Giường này cũng rộng, mà ngu huynh không mập, tiểu muội nhỏ người, chúng ta ngủ chung cũng thừa chỗ!

Bất ngờ! Bất ngờ!

Châu Lệ Nhi không còn biết sao hơn, bởi con tim của nàng có thể vỡ ra bất cứ phút giây nào!

Nàng cúi đầu ấp úng :

- Du huynh không sợ...

Du Bội Ngọc biết là nàng sẽ nói chàng sợ mang tiếng, nhưng chàng có cần gì nghĩ tới ngày mai, ngày kia, bởi chàng có chắc cả hai còn sống đến ngày mai, ngày kia chăng?

Chàng thốt, ngoài cái ý của Châu Lệ Nhi :

- Ngu huynh sợ gì chứ? Chẳng lẽ trong giấc ngủ, tiểu muội thường đánh người qua cơn mơ?

Châu Lệ Nhi mỉm cười :

- Đánh thì không, nhưng hay đạp! Du huynh không sợ tôi mơ mà đạp rơi xuống giường, thì cứ cho ngủ chung!

* * * * *

Giường không rộng lắm, bởi chủ khách sạn không có cái lệ sắm giường rộng cho khách.

Giường rộng phải mua với giá đắt, mà lại vô ích, vì khách vào thuê, chẳng ai chịu ngủ chung một giường, nếu muốn ngủ chung một giường thì phải là vợ chồng hoặc đôi tình nhân nào cũng thế, gặp giường càng hẹp họ càng thích.

Du Bội Ngọc nằm xuống rồi là ngủ liền.

Chỉ có Châu lệ Nhi thao thức mãi!

Nàng làm sao ngủ được, khi con tim rộn rực phi thường?

Trước kia, có mặt Thiết Hoa Nương, thì nàng muốn ngủ chung phòng với Du Bội Ngọc, nàng bằng lòng ngủ ngay trên nền phòng, bất chấp lạnh lẽo.

Giờ đây, không có Thiết Hoa Nương, nàng lại được ngủ chung phòng, nàng khó chịu làm sao!

Khó chịu một cách sướng! Khó chịu một cách khoan khoái!

Nàng không dám động đậy đến chéo chăn Du Bôi Ngọc, mặc dù nàng muốn Du Bội Ngọc cựa quậy để chạm nàng!

Nàng rúc mình trong chăn, một lúc nghe nóng, lại toan tốc chăn, nhưng rồi sợ Du Bội Ngọc chạm vào chăn nàng, nàng lại thu mình trong chăn chịu nóng.

Nàng nằm như vậy nghe tim nhảy thình thịch!

Giả như Du Bội Ngọc thò tay qua thì nàng làm sao?

Trời! Nguy! Nguy và thích thú quá? Thích đến gợn người. Nhưng chàng chưa đưa tay qua, nàng vẫn nghe rạo rực như thường!

Giả như Du Bội Ngọc lăn qua vô tình gác lên mình nàng thì sao?

Trời! Chắc nàng chết mất! Chết vì khoái trá!...

Nhưng, Du Bội Ngọc ngủ say như chết. Và nàng cứ suy tưởng, cũng sướng như chết!

Nàng muốn gào lên cho nhân loại cùng nghe, để nhân loại biết là nàng đang ngủ chung với Du Bội Ngọc, nàng sung sướng lắm!

Tuy nhiên nếu có ai chường mặt vào phòng, trong lúc này, chắc nàng chui ngay xuống gầm giường cho khỏi hổ thẹn!

Hạnh phúc của thiếu nữ được yêu và đang yêu là thế!

Muốn mọi người biết, lại thẹn vì người biết. Không ai biết cho thì hận, ai có biết cho thì thẹn.

Nàng rúc mình trong chăn mắt nhắm tai áp xuống gối, nhưng mắt nhìn qua mi, chờ trông cái gì đó sờ sợ song khoái trá, còn tai tuy áp xuống gối song lại muốn nghe mọi tiếng động chung quanh, nhất là tiếng động bên, chẳng hạn tiếng trở mình...

Dù sao nàng cũng được ngủ chung với Du Bội Ngọc một đêm. Mai kia, mốt kia còn nữa hay không cũng mặc! Cứ hiểu là đêm nay, sự thật như vậy rồi! Đã lắm!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau