HUYẾT SỬ VÕ LÂM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Huyết sử võ lâm - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Trên Vọng Hoa lâu

Châu Lệ Nhi tức lắm.

Trước mặt Du Bội Ngọc, Hải Đông Thanh lại gọi nàng là cô bé con, thì còn chi là thể diện của nàng?

Có thể mắng nàng mọi danh từ nặng nề nhất, nàng cũng chịu được, nhưng đừng ai cho nàng là một cô bé con, nhất là nói như vậy trước mặt Du Bội Ngọc!

Nàng muốn trả miếng ngay, song nhất thời, nàng không tìm được lời nào xứng đáng nhất với niềm uất ức của nàng, nên thôi.

Du Bội Ngọc mong muốn nàng đấu khẩu mãi với Hải Đông Thanh. Có đấu khẩu, nàng mới quên đi thực tại, quên được khẩn trương.

Bỗng nhiên, chàng phát giác ra, Hải Đông Thanh tuy cao ngạo, vô lễ, mở miệng nói là chẳng nhượng lời, nhưng đối với cô gái nhỏ, y có phần nào hấp dẫn.

Nói là y có một ma lực đối với Châu Lệ Nhi cũng không sai sự thật lắm! Bởi tuy chóng chỏi với nhau từng lời nói, nàng vẫn thích cãi lý với y, thay vì ngoảnh mặt làm ngơ, nàng lại tìm cách bắt chuyện mãi.

Chàng nhìn Châu Lệ Nhi, rồi nhìn Hải Đông Thanh, lòng vụt sanh một niềm hy vọng thầm kín. Giả như lần này, nàng thoát nạn, biết đâu nàng chẳng bị Hải Đông Thanh hấp dẫn?

Chàng cảm thấy có thể trông cậy nơi Hải Đông Thanh nhiều.

Nếu niềm hy vọng thầm kín của chàng được thực hiện thì chàng nhẹ nhàng biết bao.

Bỗng, Hải Đông Thanh hỏi :

- Các hạ lên được chăng?

Du Bội Ngọc trở về thực tế, hỏi :

- Lên đâu?

Hải Đông Thanh đáp :

- Tường thành kia!

Phía trước có bức tường thành rất cao, sau bức tường thành là một thị trấn lớn.

Lúc đó, đêm đã xuống sâu, quá giờ tý rồi, cửa thành tự nhiên đã đóng kín.

Du Bội Ngọc vội hỏi :

- Hồ Lão Lão có gia cư tại đây à?

Hải Đông Thanh hừ một tiếng :

- Chẳng lẽ các hạ chẳng nghĩ ra điều đó?

Du Bội Ngọc thở dài :

- Trọn đời, bà cấu kết với không biết bao nhiêu cừu oán, tại hạ cứ tưởng bà ta tìm một nơi nào cô tịch ẩn cư, không ngờ bà ta lại ở ngay chỗ phồn hoa đô hội!

Hải Đông Thanh mỉm cười :

- Có ở nơi này, bà ta mới tránh được sự truy tầm của thù nhân! Muốn tìm bà, người ta vào rừng sâu, núi thẳm, bởi ai cũng đinh ninh bà không dám chường mặt với đời!

Châu Lệ Nhi vụt thốt :

- Ngươi yên trí! Bức tường thành dù cao hơn nữa, bọn ta vẫn lên được như thường! Chỉ sợ cho vị bằng hữu bốn chân của ngươi thôi!

Hải Đông Thanh lạnh lùng :

- Cô nương đừng lo! Chỉ cần cô nương lên được là con ngựa cũng lên được như thường!

Châu Lệ Nhi bĩu môi :

- Tốt lắm! Chính ngươi nói câu đó nhé! Ta chờ xem con vật có cách gì lên được trên đầu tường, không lẽ bỗng nhiên nó mọc cánh?

Nàng đứng lên, chớp mắt, nhảy xuống khỏi yên ngựa, đáp bên cạnh Du Bội Ngọc, nắm tay chàng thốt :

- Tôi nhức đầu quá, suýt mê man đây, tứ thúc nắm tay tôi lôi lên hộ nhé!

Thực ra, nàng ngại Du Bội Ngọc quá kiệt sức, không làm sao lên nổi, nên ngầm trợ lực chàng. Nàng nói thế là để khỏa lấp Hải Đông Thanh.

Du Bội Ngọc cao giọng :

- Người ta cho Lệ Nhi là điêu ngoa, xảo trá, ương ngạnh, thực sự thì Lệ Nhi thức thời hơn ai hết! Hơn nữa Lệ Nhi còn ôn nhu lương thiện hơn bất cứ một thiếu nữ nào.

Châu Lệ Nhi đỏ bừng mặt, nghe nóng cả hai vành tai. Niềm khoan khoái chuyền nhanh khắp cơ thể.

Nàng có biết đâu, Du Bội Ngọc mượn nàng để chuyển cái ý sang Hải Đông Thanh?

Có tiếng y phục phất rẹt rẹt trong gió.

Tất cả đều lên đầu tường. Hải Đông Thanh vẫn đưa thẳng hai tay ra, vẫn giữ vững cái xác của Hồ Lão Lão như cũ, thân hình không hề uốn lại một chút nào.

Y lên đầu tường, như có một vầng mây ở dưới chân y, dùng thuật khinh công đến mức độ đó, quả thật y là con người độc nhất trong võ lâm.

Châu Lệ Nhi thì thầm bên tai Du Bội Ngọc :

- Tứ thúc xem, hắn luôn luôn cuồng ngạo, mỗi việc gì cũng tinh tài, tỏ rõ mình hơn hẳn mọi người! Hắn như kẻ mới phát giàu to, đi đâu cũng muốn mang cả gia tài theo cho mọi người biết là mình giàu!

Du Bội Ngọc cười nhẹ :

- Phàm những ai nhỏ tuổi, học được tài nghệ cao cường đều có tánh cao ngạo cả. Hà huống, hắn cao ngạo, nhưng có lòng tốt, ngoại nhân có thể nhờ cậy được! Nhất định hạng người như hắn, chẳng bao giờ để mất mặt với mình đâu.

Châu Lệ Nhi hừ một tiếng :

- Tứ thúc cũng trẻ tuổi, cũng tài cao, sao tứ thúc không cao ngạo?

Du Bội Ngọc đáp :

- Ta đâu sánh được với hắn?

Châu Lệ Nhi dịu giọng :

- Ai nói tứ thúc không sánh được với hắn? Mười hắn cũng không hơn tứ thúc!

Vào thời kỳ đó, thiên hạ thái bình, quân lính canh thành chểnh mảng nhiệm vụ, ngủ say như cư dân thị trấn.

Họ lên trên thành, không một tên quân canh nào còn thức nên chẳng bị cật vấn phiền phức.

Châu Lệ Nhi vẫn chưa buông tha Hải Đông Thanh, bước đến gần y, hỏi :

- Còn bằng hữu bốn chân của ngươi đâu? Tại sao hắn chưa lên?

Hải Đông Thanh cười nhẹ :

- Có khi nào cô nương thấy một con ngựa biết thuật khinh công chăng?

Châu Lệ Nhi giật mình :

- Nhưng ngươi đã nói là nó lên được kia mà?

Hải Đông Thanh điềm nhiên :

- Tại hạ nói thể để gạt trẻ nít thôi!

Châu Lệ Nhi tức chết được, song nếu nàng cãi nữa thì thành ra nàng là trẻ nít sao?

Lần thứ nhất, nàng gặp kẻ đối đầu.

Lần thứ nhất, nàng gặp khắc tinh!

* * * * *

Dưới ánh trăng thu, những mái nhà trải dài như những tấm bạc nhỏ, cao thấp bất đồng, đâu đây có tiếng trống điểm canh vọng đến.

Chung quanh, tịch mịch lạnh lùng!

Họ nhảy xuống chân tường, đi theo mấy con đường tiến vào trung tâm thị trấn.

Nơi đó tập trung giới sống về đêm, hàng quán còn mở cửa, khách còn ăn uống như thường.

Nhất là nơi bán hoa biết nói, những nơi đó nhộn nhịp khách tìm hoa.

Họ càng đi vào trung tâm, càng nghe tiếng người nói oang oang.

Một âm thinh thiếu nữ vang lên tiếp theo là một tràng cười trong trẻo :

- Cao công tử! Trương công tử! Ngày mai đến sớm nhé! Tôi chuẩn bị mấy thức ăn ngon, chờ hai vị đấy!

Một âm thanh nam nhân tiếp nối :

- Được! Được! Được rồi! Nếu lão bà của họ Cao không xé xác lão ra thì nhất định cả hai sẽ có mặt!

Một thiếu nữ khác cất tiếng :

- Nhớ bảo qua Tiền công tử một tiếng hộ Vân Linh đó! Nếu Tiền công tử không đến, Vân Linh sẽ ốm tương tư, có thể chết lắm!

Một nam nhân bật cười khanh khách :

- Vân Linh tương tư người hay tương tư bạc?

Thiếu nữ sừng sộ :

- Đừng nói oan uổng người ta chứ! Ai mê bạc? Con người hào hoa phong nhã, đã được yêu mê mệt, rồi làm bộ làm tịch! Cao hãnh lắm, chị em tôi bỏ rơi cho xem!

Họ Trương cười hì hì :

- Thôi đi, Hương Hương ạ!

Nam và nữ đối đáp nhau một lúc, tiếng cười im bặt. Sau đó, một thiếu nữ trầm giọng thốt với nàng kia :

- Tiêu tiền thì keo kiệt, thấy gái đẹp là híp mắt! Ngày mai, nếu chẳng mang đến cho ta hai chiếc xuyến vàng, thì đừng hòng vào cửa!

Nàng kia càu nhàu :

- Làm ăn mà gặp thứ rít chúa, có lẽ đến khi chết cũng chẳng kịp đủ tiền mua một cỗ quan tài!

* * * * *

Châu Lệ Nhi cau mày :

- Bọn đó làm cái gì mà nửa đêm lại ra rít với trai?

Hải Đông Thanh mỉm cười :

- Cô nương không biết sao? Trên đời, có hai nghề không vốn, một là cường đạo, hai là...

Y không tiếp nốt.

Châu Lệ Nhi chợt hiểu.

Nàng đỏ bừng mặt, gắt :

- Ngươi đưa bọn ta đến chỗ này?

Hải Đông Thanh điềm nhiên :

- Không đưa đến đây thì đưa đến đâu?

Du Bội Ngọc giật mình :

- Đây là nhà Hồ Lão Lão?

Hải Đông Thanh lạnh lùng :

- Các hạ không nghĩ ra điều đó à?

Du Bội Ngọc trầm ngâm một lúc, cười khổ :

- Phải rồi! Không ai tưởng nổi bà ta ở trong một kỹ viện! Muốn tìm bà để mà báo thù, người ta đi khắp bốn phương trời, có khi nào lại vào những nơi như kỹ viện?

Huống chi, bà lại là chủ một kỹ viện, khách tìm hoa có khi nào gặp mặt bà?

Hải Đông Thanh tiếp nối :

- Vô luận là ai vào đây rồi, đều mất hết nửa phần tự chủ qua ba chén rượu, họ có giữ gìn gì được với gái đẹp bên mình? Có bí mật gì, họ tự khai ra, không nhiều cũng ít, cho nên mọi diễn biến trong giang hồ, mọi mưu đồ của khách giang hồ, đều không lọt qua tai và mắt bà ta!

Châu Lệ Nhi cười lạnh :

- Đối với cuộc sinh hoạt của giới này, ngươi biết quá nhiều khía cạnh! Đáng phục ngươi có kinh nghiệm phong phú!

Hải Đông Thanh điềm nhiên :

- Đúng vậy, cô nương! Tại hạ thừa nhận là mình có kinh nghiệm rất phong phú về sinh hoạt của giới ca kỹ! Chẳng hạn, riêng trong tòa Vọng Hoa Lâu này, ít nhất tại hạ cũng tới lui hàng mươi, hàng trăm lần, và quen mặt hơn mười đóa hoa biết nói, trong số đó có nàng Hương Hương vừa rồi đó là một!

Châu Lệ Nhi bĩu môi, toan nói chi đó, Du Bội Ngọc đã cất tiếng trước :

- Nếu Hải huynh không thường đến nơi đây, thì làm sao biết tung tích của Hồ Lão Lão?

Qua khỏi một khúc quanh, họ thấy một vọng cửa lớn, sơn đỏ, hai bên cửa có hai ngọn đèn lồng, bên trên hai ngọn đèn có tấm biển khắc ba chữ to : Vọng Hoa Lâu!

Lúc đó, có hai trang hán vận y phục ngắn màu xanh, đang quét dọn trước cửa.

Cạnh hai trang hán đó, một người vận chiếc áo lụa giải màu xanh, đứng chắp tay sau lưng thốt :

- Bên trên có mấy chỗ bụi dơ dáy quá, ngày mai, hãy gửi thợ đến sơn phết lại!

Y nghe tiếng động, vội quay mình lại.

Dưới ánh đèn, gương mặt y hiện rõ, y vào trạc tuổi bốn mươi, ăn mặc chải chuốt, tóc bôi dầu láng bóng, hàm râu cắt gọt kỹ càng.

Y có vẻ là một phong lưu công tử, nhưng lại ở trong một kỹ viện, điều đó quả thật quái lạ.

Y có mặt tại đây, trong phong cảnh đó, nếu không là chủ nhân, hẳn cũng là nhân viên quản lý, chứ nhất định chẳng phải là một khách làng chơi còn la cà vào giờ phút này, tại bậc thềm kỹ viện.

Hải Đông Thanh bước tới.

Hai trang hán nghinh đón liền. Chúng cười tí toét buông câu ca tụng ngay :

- A! Hải thiếu gia đã đến! Hai tháng vắng bóng rồi còn gì!

Rồi chúng hỏi :

- Sao Hải thiếu gia đến muộn thế?

Người kia cười tiếp :

- Cũng may Hương Hương chưa ngủ! Có lẽ nàng linh cảm là Hải thiếu gia sẽ đến đêm nay hay sao ấy! Nàng ngồi lỳ một chỗ chờ đợi từ đầu đêm đến giờ! Nàng từ chối tất cả các vị khách yêu cầu được nàng tiếp đón!

Hải Đông Thanh không buồn lưu ý đến chúng, y trừng mắt nhìn người trung niên vận áo dài lụa xanh đứng cạnh thềm.

Người trung niên vòng tay vái chào, điểm một nụ cười thốt :

- Kỹ viện đã đến giờ đóng cửa, song Hải thiếu gia là khách quen, có thể...

Hải Đông Thanh lạnh lùng chận ngay câu nói của y :

- Ngươi là chủ nhân?

Người trung niên mỉm cười :

- Không dám nhận hai tiếng trọng vọng đó đâu, Hải thiếu gia!

Hải Đông Thanh hừ một tiếng :

- Sao ta chẳng gặp ngươi lần nào cả? Ta đến đây rất thường mà?

Người trung niên cười nhẹ :

- Tiểu nhân là tục, khách là tiên, tục bao giờ dám thời thường phô hình dạng trước bậc tiên? Làm như vậy, quý khách sẽ mất cả hứng!

Hải Đông Thanh vẫn lạnh lùng như thường :

- Phải! Phàm ai đến đây, cũng đều có mục đích tìm nữ nhân, nếu gặp nam nhân thì cái hứng tiêu tan mất! Nhưng ngươi không lộ diện chẳng phải sợ mất cái hứng của khách đâu!

Trung niên áo xanh luôn luôn giữ nụ cười ve vuốt nơi môi, càng nghe khách nói, càng cảm thấy tình hình bất lợi, nụ cười tắt ngay, rồi quay mình, toan bước đi.

Hải Đông Thanh quát :

- Đứng lại!

Người trung niên cố nở lại nụ cười :

- Tại hạ đi gọi Hương Hương, thiếu gia...

Hải Đông Thanh trầm giọng :

- Ta đến đây không phải tìm Hương Hương, mà đến để tìm ngươi đây!

Người trung niên giật mình :

- Tìm tại hạ?

Hải Đông Thanh hừ một tiếng :

- Ngươi không nhận ra ta, chứ ta nhận ra ngươi!

Người trung niên thoáng biến sắc mặt, song vẫn còn cười gượng :

- Hay là ở đây có vị cô nương nào đắc tội với Hải thiếu gia nên Hải thiếu gia định quở trách tại hạ?

Hải Đông Thanh lạnh giọng :

- Trong bọn các ngươi đây, có một người đắc tội với ta!

Người trung niên kinh ngạc :

- Ai thế, thiếu gia? Hương Hương?

Hải Đông Thanh lắc đầu :

- Không!

Người trung niên lại hỏi :- Tiểu Tô? Tô tiểu tiểu?

Hải Đông Thanh trầm giọng :

- Không phải tiểu tiểu mà là lão lão!

Người trung niên tái mặt, song tánh nổi lên liền, bật cười khanh khách :

- Thiếu gia nói chuyện nghe có duyên quá!

Châu Lệ Nhi vội xen vào :

- Ngươi hà tất phải đấu võ mồm võ miệng với hắn nữa? Cứ bảo hắn vào gọi trượng phu của Hồ Lão Lão ra đây là hơn?

Hải Đông Thanh day qua nàng, hừ một tiếng :

- Cô nương có biết hắn là ai không?

Châu Lệ Nhi kinh hãi, hấp tấp hỏi :

- Hắn là trượng phu của Hồ Lão Lão sao?

Một sự quái!

Hồ Lão Lão già đến độ không còn một chiếc răng, không còn một phần da mặt không nhăn nheo, lại có một người chồng thuộc hạng công tử mặt hoa da phấn.

Châu Lệ Nhi nằm mộng cũng không thể tưởng nổi điều đó.

Hải Đông Thanh hỏi lại :

- Cô nương có biết tại sao hắn không dám chường mặt cho người đời trông thấy chăng?

Châu Lệ Nhi lắc đầu :

- Làm gì ta biết được chuyện riêng của hắn?

Hải Đông Thanh giải thích :

- Chỉ vì năm xưa, hắn có chút ít danh vọng trên giang hồ, giờ đây hắn mở một kỹ viện, sống bằng hoan lạc của giới yêu hoa, nếu giang hồ biết được điều đó, thì đến tổ tông của hắn cũng phải gầm đầu cúi mặt, chứ đừng nói đến chính hắn!

Châu Lệ Nhi chớp chớp mắt :

- Hắn là một nhân vật hữu danh ngày trước?

Hải Đông Thanh gật đầu :

- Phải! Tuy nhiên, hắn chưa được liệt vào hạng thượng đỉnh trong võ lâm!

Châu Lệ Nhi hỏi :

- Hắn có danh hiệu là gì?

Hải Đông Thanh đáp :

- Hắn là thiếu chủ nhân của Vạn Mộc Sơn Trang tại Huỳnh Sơn, trên giang hồ, người ta gọi hắn là Như Hoa Kiếm Khách, hắn họ Từ tên Nhược Vũ!

Châu Lệ Nhi cười lớn :

- Một đóa hoa đẹp! Con người đẹp đẽ như hắn,lại đi lấy vợ cỡ Hồ Lão Lão vừa già vừa xấu! Đúng là một đóa hoa đẹp cắm trên bãi phân trâu!

Hải Đông Thanh điềm nhiên :

- Chứ cô nương không thấy gái mười lăm, mười sau lấy những lão nhân sáu bảy mươi tuổi à?

Châu Lệ Nhi thoáng đỏ mặt vì cái việc vợ trẻ lấy chồng già, vội cãi :

- Vợ trẻ lấy chồng già khác hơn chồng giá lấy vợ trẻ! Khác xa!

Hải Đông Thanh cười nhẹ :

- Khác thế nào được? Nếu có khác thì khác về mục đích thôi. Vợ trẻ lấy chồng già là vì tiền vì danh, còn chồng trẻ lấy vợ già như trường hợp của Từ Nhược Vũ và Hồ Lão Lão, là vì võ công!

Gương mặt của Từ Nhược Vũ biến sắc, thoạt đỏ, thoạt xanh, thoạt trắng theo câu chuyện của Hải Đông Thanh và Châu Lệ Nhi.

Châu Lệ Nhi đinh ninh thế nào y cũng phát tác và không thể không động thủ.

Nhưng y bất động.

Một lúc lâu, y cười, rồi hỏi :

- Các vị đã đến đây tìm tại hạ, vậy có thể vào trong nhà một lúc chăng?

Hải Đông Thanh lạnh lùng :

- Ngươi không mời, ta cũng vào!

Hai hán trang quét dọn khiếp quá, toan chuồn đi, Hải Đông Thanh bỗng quay đầu lại, trao mảnh ván có quấn lụa chung quang cho chúng, bảo :

- Mang theo ta!

Cả hai không dám nhận, mà cũng không dám khước từ, cuối cùng cũng đưa tay ra, song đôi tay mềm nhũn, vật đó rơi xuống.

Hải Đông Thanh kịp chụp lại, hét :

- Các ngươi biết vật gì đây không?

Hai trang hán tái mặt, lắc đầu :

- Không biết!...

Châu Lệ Nhi cao giọng :

- Quý vô giá đó! Nếu các ngươi làm vỡ ra thì đúng là các ngươi tới số rồi!

Một trang hán đánh bạo hỏi :

- Chắc thiếu gia mang đến tặng Hương Hương?

Châu Lệ Nhi hừ một tiếng :

- Đúng là vật tặng, nhưng không phải dành cho Hương Hương mà là dành cho xú xú!

Hai trang hán giật mình :

- Xú xú? Ở đây chỉ có Hương Hương cô nương, chứ làm gì có xú xú cô nương?

Châu Lệ Nhi bật cười khanh khách :

- Một đóa hoa cắm trên bãi phân trâu không phải là xú xú thì là gì?

Hai trang hán câm lặng.

Chúng trịnh trọng mang vật đó, không phải nặng lắm, mà chúng xuất hạn, chúng sợ quá, mồ hôi đẫm mình.

Từ Nhược Vũ vẫn tươi cười, vẫn ân cần mời khách, nhưng ánh mắt luôn luôn chớp.

Vô luận ai làm gì cũng không lọt qua ánh mắt đó!

* * * * *

Họ đi qua nhiều hành lang, nhiều sân cỏ, nhiều dãy nhà đến một hoa viên, nơi đó có một tòa nhà cực kỳ u tịch, chung quanh hoa nở đủ trăm sắc, trăm loại.

Nhà, thuộc loại có lầu, rèm châu che phủ khắp bốn phía, trên lầu cũng như tầng dưới.

Nhưng, đèn thì không sáng lắm.

Đâu đây có tiếng rên khẽ, chen lẫn tiếng cười.

Châu Lệ Nhi lấy làm lạ, chẳng hiểu tại sao lại có tiếng cười pha lẫn tiếng rên.

Nàng có biết đâu, những loại tiếng động đó rất thường có tại một kỹ viện.

Đến trước ngôi lầu nhỏ đó, hai trang hán bỗng đặt vật trên tay xuống đất.

Hải Đông Thanh trừng mắt :

- Ta bảo các ngươi mang đi, sao các ngươi lại đặt xuống đây?

Hai trang hán rung người bần bật :

- Đây là cư sở của thái phu nhân, bọn tiểu nhân không dám vào!

Từ Nhược Vũ vỗ nhẹ lên chúng, ôn tồn bảo :

- Cứ mang vào! Đã có ta, chẳng sao đâu!

Dù y cho phép, hai trang hán vẫn không yên lòng, có lẽ chúng quá sợ vị lão phu nhân.

Du Bội Ngọc bỗng thở dài :

- Thủ pháp của các hạ cay độc thật!

Từ Nhược Vũ cười nhẹ :

- Nhãn lực của các hạ lợi hại thật!

Du Bội Ngọc day qua hai trang hán, hỏi :

- Tại gia đình, các ngươi còn người thân chứ?

Chúng đặt vật đó lên bàn, một tên đáp :

- Gã họ Vu độc thân, còn tiểu nhân có vợ rồi nhưng chưa có con!

Du Bội Ngọc cau mày :

- Về nhà nhanh đi, nếu không chẳng còn kịp thấy mặt vợ!

Trang hán đó biến sắc :

- Tiểu... tiểu nhân chết?

Du Bội Ngọc gật đầu :

- Các vị đã biết quá nhiều bí mật tại đây, còn hy vọng sống sót nữa sao?

Chàng nhìn sang Từ Nhược Vũ.

Trang hán đó cũng nhìn Từ Nhược Vũ, rung rung giọng hỏi :- Thế này là nghĩa gì?

Du Bội Ngọc tiếp nối chận lời Từ Nhược Vũ :

- Mở áo ra đi, nhìn chỗ bị chủ nhân của ngươi vỗ vào vừa rồi xem thì biết cái nghĩa lý đó ra sao?

Hai đại hán lập tức cởi phăng chiếc áo.

Nơi đầu vai có dấu bàn tay, giữa dấu bàn tay có một lỗ nhỏ bằng đầu mũi kim, máu chảy từ lỗ đó, rịn chung quang, máu đen sì.

Máu tuy ít, song bốc mùi tanh như nhớt cá chết.

Hai trang hán biến sắc mặt như màu đất.

Du Bội Ngọc giải thích :

- Chủ nhân các vị, lúc vỗ tay xuống vai, hai ngón tay có kẹp một mũi châm, châm có độc nên đâm vào da, không gây cảm giác đau đớn chút nào!

Hải Đông Thanh lộ vẻ thán phục Du Bội Ngọc vô cùng. Y tự nhận về cẩn thận, tinh tế, bình tĩnh, y còn kém Du Bội Ngọc rất xa.

Hai trang hán nhào xuống nền, vừa đập đầu vừa van xin Từ Nhược Vũ dung tha mạng sống.

Từ Nhược Vũ không lưu ý đến chúng, day qua Du Bội Ngọc, mỉm cười thốt :

- Huynh đài nhận xét rất đúng, song còn thiếu...

Du Bội Ngọc thở ra :

- Ạ?

Từ Nhược Vũ điềm nhiên :

- Bây giờ chúng có về, cũng chẳng về kịp đến nhà đâu!

Hai trang hán, biết là phải chết, cố đứng lên chạy về nhà, song vừa đứng lên lại ngã xuống, lại đứng lên, vừa ngã vừa đứng, vừa chạy vừa hét, ra đến ngoài cửa tiếng hét im bặt.

Từ Nhược Vũ mỉm cười, thốt với theo :

- Các ngươi yên tâm ra đi! Mọi việc sao, ta liệu cho!

Việc sau là chôn cất, là trợ cấp cô nhi, quả phụ.

Câu nói đó buông ra làm chấm dứt hai mạng sống!

Châu Lệ Nhi thở dài :

- Bây giờ ta mới biết, trời sanh ra ngươi và Hồ Lão Lão là để kết thành một đôi! Cả hai phải phối hợp với nhau mới đúng luật âm dương hòa hợp!

Từ Nhược Vũ mỉm cười :

- Tại hạ và bà ấy thành vợ chồng với nhau từ nhiều năm rồi, tự nhiên tại hạ phải học hỏi một vài sở năng của bà ấy!

Châu Lệ Nhi trầm giọng :

- Nói về da mặt dày, có lẽ bà ấy phải học lại ngươi!

Từ Nhược Vũ lạnh lùng :

- Cô nương quá khen!

Châu Lệ Nhi tiếp :

- Muốn diệt khẩu, ngươi phải giết hai gã đó, cũng chưa đủ. Nếu muốn giữ hoàn toàn bí mật, phải giết luôn bọn chúng ta ba người!

Từ Nhược Vũ không đáp.

Hải Đông Thanh cười lạnh :

- Hắn đưa chúng ta vào tận nơi này, cô nương tưởng hắn sẽ để cho chúng ta sống sót à?

Châu Lệ Nhi ạ lên một tiếng :

- Thì ra hắn có ý đó!

Hải Đông Thanh rùn vai :

- Rất tiếc hắn chưa đủ sức làm cái việc đó!

Từ Nhược Vũ không nói gì, chỉ cười lạnh.

Hải Đông Thanh vụt quay mặt lại, trừng mắt nhìn Từ Nhược Vũ :

- Ngươi có biết bọn ta mang vật gì đến cho ngươi không?

Từ Nhược Vũ điềm nhiên :

- Nếu tại hạ đoán không lầm thì đó là thi thể của vợ tại hạ!

Thần sắc của y không biến đổi khi nói lên câu đó. Đến cả đôi mắt cũng chẳng chớp.

Châu Lệ Nhi giật mình kêu lên :

- Ngươi không lấy làm lạ à?

Từ Nhược Vũ vẫn điềm nhiên :

- Vào núi mãi cũng có ngày phải gặp cọp! Vợ tại hạ gây thù kết oán khắp nơi, tại hạ đã nghĩ đến trường hợp này từ lâu rồi. Phải có ngày điều đó xảy ra! Vấn đề là sớm hay muộn thôi!

Châu Lệ Nhi trố mắt :

- Ngươi không đau khổ?

Từ Nhược Vũ mỉm cười :

- Các vị đã hiểu tại hạ lấy bà ta về làm vợ là vì võ công, thì giờ đây, tại hạ khóc than, chẳng hóa ra tạo trò cười cho các vị sao?

Châu Lệ Nhi hỏi :

- Như vậy là bọn ta đã làm giúp ngươi một việc mà ngươi không thể làm?

Từ Nhược Vũ mỉm cười, không đáp.

Sự im lặng của y đồng nghĩa với sự mặc nhận.

Châu Lệ Nhi tiếp :

- Vì học võ, ngươi lấy bà ta làm vợ, cái đó đã đành. Ta muốn biết tại sao ngươi mong bà ta chết?

Nàng thốt xong, nhào tới Từ Nhược Vũ, đánh luôn ba chiêu, toàn là chiêu trí mạng.

Từ Nhược Vũ kinh hãi, vội tránh ra xa ngoài một thước, trố mắt hỏi :

- Tại sao cô nương bất bình? Cô nương bênh vực bà ta?

Châu Lệ Nhi hét lớn :

- Con người vô tình vô nghĩa như ngươi, ai ai cũng có quyền trừ diệt!

Nàng còn muốn nhảy tới đánh tiếp, nhưng Du Bội Ngọc đã kịp ngăn chận nàng lại.

Hải Đông Thanh nào biết được nàng nhớ đến trường hợp mẫu thân vì tình nhân khi phụ mà lìa bỏ cõi đời! Bởi mẹ nàng chết thảm vì người vô tình vô nghĩa, nàng đâm ra oán hận tất cả những người vô tình vô nghĩa trên thế gian.

Khi nàng vùng vẫy khỏi nắm tay của Du Bội Ngọc, thì Hải Đông Thanh chận nàng lại.

Y cau mày nhắc :

- Giải dược! Cô nương quên rồi à?

Châu Lệ Nhi rung rung giọng :

- Ta thà chịu chết vì thuốc độc, nhất định không dung thứ loại vô tình vô nghĩa!

Bỗng, có tiếng chân người vang lên nơi ván lầu, rồi một giọng oang oang tiếp theo :

- Lại có kẻ trúng độc của liễu đầu đó nữa rồi! Để ta xem cho biết ai!

Hồ Lão Lão già như thế còn có người gọi là liễu đầu, không cần trông thấy người đó ra sao, bọn Du Bội Ngọc cũng biết ngay đó là mẫu thân của mụ ta.

Tiếng cộp cộp vang lên lớn dần.

Không lâu lắm, một lão bà xuất hiện, tay tả cầm xâu chuỗi, tay hữu chống gậy, có hai tiểu hoàn kèm hai bên, dìu bà.

Tóc bà bạc trắng, miệng lại chẳng mất một chiếc răng nào, khác hẳn Hồ Lão Lão là con mà răng lại rụng sạch, chẳng còn một chiếc.

Bà có vẻ hiền từ đáng kính, thần thái đoan trang, như một vị cao mệnh phu nhân.

Một bà mẹ như thế, lại sanh con như thế?

Châu Lệ Nhi, Du Bội Ngọc và Hải Đông Thanh hết sức lấy làm lạ.

Từ Nhược Vũ cung cung kính kính bước tới nghinh đón bà. Y thì thầm mấy tiếng bên tai bà.

Hồ lão phu nhân rung rung người, mớ tóc của bà rung rung như tơ bông gió lộng, hấp tấp hỏi :

- Trên mặt bàn đó, phải không?

Từ Nhược Vũ gật đầu :

- Phải!

Hồ lão phu nhân rung rung giọng :

- Chết tốt lắm! Tốt lắm! Già đã nói với nó biết bao nhiêu lần rồi! Già khuyên nó, đừng hãm hại người đời nữa! Già cảnh cáo nó, hại nhân thì có ngày nhân cũng hại lại!

Bà khóc!

Khóc một lúc, bà nhịp đầu trượng côm cốp xuống nền, trầm giọng bảo :

- Cho người mai táng nó đi, càng xa càng hay! Già cầm như không có con,từ nay, đừng ai nhắc đến tên nó trước mặt già!

Du Bội Ngọc không ngờ, con tàn ác thế mà mẹ lại biết đạt nghĩa như thế!

Chàng hận Hồ Lão Lão bao nhiêu thì lại càng kính phục Hồ lão phu nhân bất nhiêu.

Hồ lão phu nhân nhắm mắt một lúc lâu, rồi mở mắt ra hỏi :

- Vị nào trúng độc của nó?

Từ Nhược Vũ đưa tay chỉ Châu Lệ Nhi :

- Vị cô nương này!

Hồ lão phu nhân nhướng mắt nhìn kỹ càng, thở dài nói :

- Vị cô nương đó à? Vũ nhi! Bước tới xem cô nương đó trúng độc thế nào?

Bà than :

- Một cô nương đáng yêu thế kia mà nó nhẫn tâm hạ độc! Thật tàn nhẫn quá!

Từ Nhược Vũ toan bước tới, Châu Lệ Nhi cao giọng :

- Không cần xem! Tôi bị bà ta dùng móng tay có độc bấm lủng da!

Hồ lão phu nhân kêu to :

- Cô nương bị nó quào trúng?

Châu Lệ Nhi gật đầu :

- Ừ!

Hồ lão phu nhân hỏi :

- Tại chỗ nào?

Châu Lệ Nhi đáp :

- Ở bàn tay!

Hồ lão phu nhân cau mày :

- Bao nhiêu lâu rồi?

Châu Lệ Nhi cười buồn :

- Đến sáng mai là đúng ba ngày ba đêm!

Hồ lão phu nhân nhìn trời thở dài :

- Tạ ơn trời phật! Không quá muộn mà cũng không sớm quá!

Du Bội Ngọc hỏi :

- Thế là có phương cứu hở bà?

Hồ lão phu nhân dịu giọng :

- Một vị tiểu cô nương đáng yêu như thế kia, trời nào để cho chết yểu! Các vị yên tâm đi!

Du Bội Ngọc thở phào.

Chịu gian lao, tâm khổ suốt ba ngày ba đêm! Ít nhất cũng có phần thưởng xứng đáng chứ, cho bõ công khó nhọc!

Bao nhiêu căng thẳng trong thể xác giờ được tháo tung, chàng như chới với suýt ngã.

Chàng cố tiếp một câu :

- Tuy biết lão phu nhân trọng đạo nghĩa như vậy, còn một việc này tại hạ cần phải nói rõ!...

Hồ lão phu nhân hỏi :

- Việc gì?

Du Bội Ngọc thốt :

- Hồ Lão Lão chết chẳng do ai hãm hại cả. Bà thấy là tuyệt vọng nên tự sát.

Còn mấy hàng chữ bà ta lưu lại trên mảnh gỗ đó, lão phu nhân đọc qua là hiểu ngay!

Bà ấy có đề cập đến giải dược!

Hồ lão phu nhân thở dài :

- Các hạ tưởng cần phải nhìn mấy hàng chữ đó, già mới chịu cứu tiểu cô nương này sao?

Du Bội Ngọc vòng tay :

- Dù thế nào đi nữa, cái ơn cứu nạn của lão bà, bọn tại hạ xin ghi nhớ suốt đời!

Hồ lão phu nhân dịu giọng :

- Chắc các vị lao nhọc lắm, vậy hãy ngồi tại đây nghỉ một lúc đi, già lấy thuốc rồi trở lại ngay!

Bà chống gậy, trở ra ngoài, hai tên tiểu hoàn khiêng xác Hồ Lão Lão theo sau.

Từ Nhược Vũ chạy đến dìu bà.

Du Bội Ngọc muốn nói gì đó, lại thôi.

Chàng quá mệt nhọc, không còn sức chịu đựng nữa, ngã ngồi trên ghế.

Hải Đông Thanh thốt :

- Các hạ yên trí, không quá nửa khắc, bà ấy sẽ mang giải dược đến đây!

Châu Lệ Nhi hừ một tiếng :

- Giả như bà ta không mang đến?

Hải Đông Thanh cười lạnh :

- Bà ấy phải biết, nếu không mang thuốc đến, thì tại hạ sẽ chẳng để cho bà ta yên! Tại hạ tưởng, bà ta không có cái gan quá lớn!

Chương 52: Máu nhuộm hương phòng

Châu Lệ Nhi rùn vai :

- Bà ấy chưa biết ngươi là ai, làm gì lại sợ ngươi?

Hải Đông Thanh cao ngạo :

- Không biết rồi sẽ biết! Làm gì bà ấy chẳng đọc mấy hàng chữ trên mảnh gỗ!

Vừa lúc đó, một tiếng rắc vang lên, tiếp theo là tiếng coong, chấn song cửa bị gãy lìa, cột sắt cũng gẫy luôn.

Du Bội Ngọc đang dưỡng thần, giật mình bừng tỉnh, đứng vụt lên, kêu khẽ :

- Nguy rồi! Chúng ta mắc kế!

Hải Đông Thanh biến sắc :

- Không ngờ mụ già đó lại hiểm độc hơn cả con gái!

Châu Lệ Nhi lạnh lùng :

- Hơn nữa, cái gan của bà quá lớn! Bà ta dám khinh thường cả Thiên Lang Tinh!

Gương mặt Hải Đông Thanh xanh rờn vì giận, y hét lên một tiếng lớn, nhảy vọt đến cửa, đánh mạnh một quyền.

Quyền lực của y mạnh vô tưởng, từng đánh vỡ đầu hai con ngựa cùng một lúc.

Một tiếng bình vang lên, cánh cửa không hề hấn gì, nhưng sức chấn dội của cái đấm đó, làm rung chuyển cả không gian trong phòng, chiếc bàn đổ xuống, bình trà chén trà rơi vỡ loảng xoảng, tấm biển treo nơi tường đứt dây, rơi luôn.

Nhìn kỹ, then cài cửa bằng sắt, cửa cũng bằng sắt, lượt sơn bên ngoài ngụy trang như là gỗ.

Hải Đông Thanh sững sờ, gương mặt cắt không còn chút máu.

Du Bội Ngọc sững sờ.

Châu Lệ Nhi nhào vào lòng chàng, rung run giọng :

- Tại tôi! Tất cả đều tại tôi!...

Nàng bật khóc.

Cứ mỗi lần gặp chuyện khẩn cấp là nàng muốn nói gì đó nhưng rồi lại không nói, chỉ khóc.

Một tiếng rẹt vang lên, một đợt khói từ bức tường bắn ra.

Du Bội Ngọc lùi lại mấy bước, kêu lên thất thanh :

- Khói độc! Bế trụ hô hấp!

Thực ra, chàng không cần phải kêu lên, Hải Đông Thanh và Châu Lệ Nhi đã nín thở trước rồi.

Nhưng nín thở như vậy, họ sẽ chịu đựng được bao lâu chứ?

Rồi từ bốn mặt tường, khói tiếp tục bắn ra, khói từ bốn phía, tiếp nối bắn ra đều đều chứ không phải chỉ có một đợt như lúc đầu.

Hải Đông Thanh nghiến răng vung quyền, đấm một phát nữa vào tường.

Những vật dựa tường bị áp lực chấn dội, đổ lỏng chỏng trên nền nhà.

Nhưng tường chẳng hề hấn chi hết.

Khói càng lúc càng bắn ra, khói không lối thoát, càng dày đặc, không khí ngột ngạt, khó thở phi thường.

Châu Lệ Nhi kém công lực hơn hết, phần trong người chưa được khỏe từ lúc bị Tang Nhị Lang trói trên tế đài của Thiên Tằm giáo, bị ảnh hưởng trước nhất.

Mồ hôi đã ướt đẫm trán nàng.

Du Bội Ngọc đưa tay vuốt mồ hôi cho nàng, bỗng phát giác ra tay áo vấy tro trắng.

Chàng đứng tại trung tâm gian nhà, tro từ đâu đến mà vấy vào tay áo chàng?

Chàng nhìn lên, thấy trần nhà có một đường nứt, bất giác chàng vừa sợ vừa mừng.

Lập tức, chàng nhảy vọt lên ngay chỗ nứt, xung mạnh vào chỗ đó.

Một tiếng rầm vang lên, bụi với cát đổ xuống rào rào, chỗ nứt rộng ra một chút.

Hải Đông Thanh không đợi Du Bội Ngọc đáp xuống, vội tung mình lên.

Y mạnh sức hơn Du Bội Ngọc, xung chạm phải mạnh hơn, tiếng chạm vang lớn hơn. Bụi cát đổ rầm rầm.

Gian phòng, bốn bức tường bằng sắt, chỉ có trên nóc trần là bằng vôi, ngói gạch. Vôi ngói gạch làm sao chịu nổi sức va chạm của hai tay đại kình địch đó?

Chỗ nứt lại rộng ra hơn, rộng dần...

* * * * *

Hải Đông Thanh vọt ra ngoài rồi.

Du Bội Ngọc và Châu Lệ Nhi theo sau.

Bên trên là một gian phòng, bày trí cực kỳ hoa lệ, có lẽ là hương phòng của Hồ Lão Lão.

Gian phòng vắng bóng người.

Hải Đông Thanh vọt ra ngoài nhận thấy có tất cả sáu gian phòng nhưng gian nào cũng vắng bóng người.

Cả ba lục soát khắp nơi, chỗ nào có thể ẩn nấp, họ đều moi móc kỹ càng.

Họ lục soát bên trên xong lại xuống từng dưới, họ vẫn chẳng thấy một bóng người nào.

Châu Lệ Nhi cau mày :

- Gã họ Từ và mụ già đó biết thế nào chúng ta cũng thoát ra được nên trốn rồi chăng?

Hải Đông Thanh cười lạnh :

- Chúng trốn đâu cho thoát! Hòa thượng thì mến chùa, cơ sở này chúng dày công tạo ra tất phải tiếc mến, chắc chắn là chúng quanh quẩn đâu đây, chứ chẳng trốn đâu xa! Chẳng khi nào chúng bỏ sự nghiệp đâu!

Y lại vọt mình ra ngoài.

Châu Lệ Nhi nhìn theo bóng y, cười mỉa :

- Tiểu tử đó làm như việc gì cũng thông thạo cả! Thực ra hắn chẳng biết gì cả!

Du Bội Ngọc dịu giọng :

- Tuy nhiên, Lệ Nhi đừng quên, hắn có chỗ tốt đấy! Nếu lần này không có hắn thì chúng ta chết ngạt cả rồi!

Châu Lệ Nhi hừ một tiếng :

- Rõ ràng là tứ thúc cứu hắn, sao lại bảo là ha cứu chúng ta? Nếu tứ thúc không phát hiện chỗ nứt trên trần nhà thì hắn làm sao ra lọt chứ?

Du Bội Ngọc mỉm cười, đưa tay phủi bụi vôi bám trên tóc nàng, rồi thốt :

- Lệ Nhi ở đây nhé! Tứ thúc đi tìm cái này một chút!

Châu Lệ Nhi hỏi :

- Cái gì?

Du Bội Ngọc làm sao trả lời được? Chàng muốn tránh cho Châu Lệ Nhi một niềm đau thương, cho nên chàng không thể nói là chàng đi tìm giải dược!

Chàng không nói, Châu Lệ Nhi vẫn hiểu, dù nàng hỏi như vậy!

Nàng hỏi rồi, không đợi Du Bội Ngọc nói gì, lại tiếp luôn :

- Tìm vô ích, tứ thúc à! Chúng đã đào tẩu thì khi nào chẳng mang giải dược theo? Mà dù chúng có để lại đây đi nữa, mình có biết loại thuốc đó như thế nào? Nếu uống lầm thì sao?

Du Bội Ngọc trầm ngâm một lúc, đoạn thốt :

- Tứ thúc tưởng chúng dồn chúng ta vào tử địa, hẳn chúng không đào tẩu đâu.

Giả như chúng có đào tẩu thì cũng chỉ mới sau khi thấy bọn ta thoát được ra ngoài!

Châu Lệ Nhi gật đầu :

- Tôi tưởng như vậy!

Du Bội Ngọc tiếp :

- Nếu chúng vừa chạy đi, chắc cũng chưa đi xa, rất có thể chúng còn ở mấy tầng lầu phía trước, tại một nơi bí mật nào đó. Tứ thúc muốn đi ra bên ngoài, lục soát xem sao!

Châu Lệ Nhi nắm tay chàng giữ lại :

- Tôi không cho tứ thúc đi đâu cả!

Du Bội Ngọc giật mình, dịu giọng hỏi :

- Tại sao thế, Lệ Nhi?

Nàng không đáp nhìn ra ngoài trời mơ màng.

Du Bội Ngọc nhìn theo, bất giác chàng xuất hạn ướt mình. Thì ra trời sắp sáng.

Trời sắp sáng là Châu Lệ Nhi còn sống được mấy phút nữa đâu?

Chất độc sẽ bất thời phát tác! Nàng sẽ gục ngã bất cứ lúc nào khi bình minh lên.

Châu Lệ Nhi buồn thảm, hỏi :

- Bây giờ, tứ thúc biết tại sao tôi không cho tứ thúc đi đâu rồi chứ? Tôi còn lại mấy phút giây thôi, tứ thúc à! Tứ thúc đừng bỏ tôi một mình!

Du Bội Ngọc khổ sở vô cùng :

- Không! Tứ thúc không đi đâu hết!...

Chàng nghe ươn ướt đôi mắt, một làn lệ mỏng đã phủ mờ mờ.

Chàng hy vọng Hải Đông Thanh quay trở lại, mang giải dược trao cho chàng.

Nhưng phải có một phép nhiệm màu mới khiến cho Hải Đông Thanh tìm ra giải dược được!

Nhiệm màu? Từ xưa đến nay, thế gian này có được bao nhiều gặp được nhiệm màu?

Châu Lệ Nhi thốt :

- Từ bao lâu rồi, tôi không uống rượu, bây giờ tôi muốn uống, uống bằng thích, tứ thúc có muốn uống với tôi không?

Du Bội Ngọc hấp tấp hỏi :

- Rượu?... làm sao có rượu?

Châu Lệ Nhi cười nhẹ :

- Ở đây không có rượu thì nơi nào mới có?

Nàng nắm tay Du Bội Ngọc, bước ra ngoài tiểu viên.

Nhìn trăm hoa đều chờ đợi ngày lên, có hoa hàm tiếu chờ hé cánh, tỏa hương, khoe nhị, có hoa chờ tia nắng sớm tiễn đưa để rời cành, tan xác trên nền đất lạnh.

Hoa chờ rời cành có khác gì Châu Lệ Nhi? Tất cả hai người và hoa cùng chờ bình minh lên để cùng lìa cành, lìa đời!

Châu Lệ Nhi buồn thảm, Du Bội Ngọc buồn thảm.

Nhưng từ trên lầu có tiếng chân chạy rầm rầm, rồi có bóng người dao động. Tóc rồi bù, quần chưa kịp cột giải rút chạy như điên, chạy chết, chạy bốn phía chạy xuống lầu.

Bốp! Chát!

Đúng là Hải Đông Thanh đang săn đuổi chúng, tát tai chúng tơi bời.

Châu Lệ Nhi kinh hãi, kêu lên :

- Tiểu tử đó làm gì thế?

Du Bội Ngọc muốn cười lắm, song nền trời trắng dần, nhìn nền trời chàng không thể nào cười nổi.

Một phút sau, Hải Đông Thanh trở lại, đầu cổ y phục còn vấy vôi cát nham nhở, trông như một tên hề trên sâu khấu phường tuồng.

Châu Lệ Nhi cười lớn :

- Ngươi sắp đóng trò phải không?

Hải Đông Thanh nhìn nàng không nói chi hết!

Ai nỡ cãi vã với một tiểu cô nương còn hưởng dương mấy phút giây của đêm tàn?

Du Bội Ngọc nhìn thần sắc của y, biết là tuyệt vọng, song vẫn hỏi :

- Không gặp ai hết?

Hải Đông Thanh lắc đầu :

- Trốn sạch, chẳng còn một mạng, biết chúng giấu thuốc ở đâu mà tìm bây giờ?

Còn bọn kia, toàn là ca kỹ, gia nhân, bọn ấy biết gì?

Y cao giọng tiếp :

- Hai vị ở đây chờ tại hạ, đừng đi đâu cả!

Y quay mình, toan chạy đi.

Châu Lệ Nhi gọi gấp :

- Chờ một chút!

Hải Đông Thanh hừ một tiếng :

- Việc gì?
Châu Lệ Nhi điềm nhiên :

- Ta muốn gặp Hương Hương cô nương! Nàng ấy ở phòng nào?

Hải Đông Thanh cau mày, đưa tay chỉ, rồi chạy đi liền.

Châu Lệ Nhi nắm tay Du Bội Ngọc bảo :

- Đến đó, tứ thúc! Chắc chắn Hương Hương cô nương sẽ tìm được rượu cho chúng ta! Rượu của Hương Hương chắc hẳn phải có hương vị tuyệt với đấy!

* * * * *

Họ đến gian phòng của Hương Hương.

Bên ngoài cửa có một chiếc lồng, bên trong có con anh vũ, lông xanh mướt, thấy có người đến, kêu lên :

- Hương Hương! Hương Hương! Ra mà tiếp khách! Ra nhanh kẻo không mẹ già đánh chết đấy!

Một giọng nói còn say ngủ từ bên trong vọng ra :

- Ta bẻ mỏ mi đấy nha! Đêm vừa tàn, không để cho ta nướng thêm mấy phút nữa!

Nàng bước ra, tóc tai rồi bù, y phục xốc xếch.

Còn đâu vẻ đài các lúc làm tình với khách, nũng nịu với khách tiễn đưa lúc đêm rồi?

Nàng thản nhiên bước ra, nghinh đón Du Bội Ngọc và Châu Lệ Nhi.

Châu Lệ Nhi vụt hỏi :

- Ngươi có nghe động tĩnh chi trong kỹ viện chăng?

Hương Hương chớp chớp mắt :

- Hình như có nghe!

Châu Lệ Nhi lại hỏi :

- Ngươi có biết việc gì đã xảy ra chăng?

Hương Hương mỉm cười :

- Hình như biết!

Châu Lệ Nhi cau mày :

- Ngươi không giật mình, không sợ hãi?

Hương Hương thở dài :

- Lối sanh hoạt của chúng tôi, chỉ biết có khách thôi. Lòng tuy sợ, lòng vẫn mời khách. Tiếp khách rồi, sẽ sợ sau cũng không muộn!

Châu Lệ Nhi mỉm cười :

- Nhưng ta đâu phải là khách của ngươi! Ta có xuyến vàng, bạc trắng tặng ngươi đâu?

Hương Hương mỉm cười :

- Cô nương hay công tử, nữ hay nam, cũng thế. Ai chiếu cố đến Hương Hương tức là khách quý của Hương Hương! Cần gì phải có việc má kề vai tựa, để mong ước vật tặng?

Châu Lệ Nhi hỏi :

- Tuy nhiên, khách là ta, chắc ngươi không thấy hứng thú?

Hương Hương mỉm cười :

- Khách quý do đẹp người, đẹp nết hạp nhau là có hứng thú ngay, cần gì phải khác giống?

Rồi nàng cao giọng thốt :

- Đẹp như cô nương, chỉ sợ tôi mời, tôi thỉnh, chưa chắc gì cô nương chịu đến!

Nói chi là việc bỗng dưng lại được cô nương hạ cố bất ngờ?

Châu Lệ Nhi nhìn Hương Hương một lúc lâu, vụt bật cười khan :

- Bổn ý của ta là đến đây gây phiền phức cho ngươi đấy! Song nghe ngươi nói rồi, ta hết giận ngay! Hơn thế, ta còn thấy thích thú ngươi nữa! Dù phải tặng ngươi trăm chiếc xuyến vàng, ta cũng không tiếc!

Hương Hương cười tươi :

- Nếu cô nương đến thường, thì tôi khước từ mọi nam nhân, chỉ dành trọn thời giờ tiếp đón cô nương thôi! Dù có bi thiệt hại nghề nghiệp cũng cam tâm!

Châu Lệ Nhi gật đầu :

- Được thế thì tốt lắm! Bây giờ, ngươi đi kiếm rượu mang về đây đi, chúng ta cùng đánh chén!

Hương Hương mỉm cười :

- Cô nương đến đúng lúc quá! Tôi còn một vò Nữ Nhi Hồng, loại cất lâu năm!

Rất tiếc còn sớm quá, không tìm đâu ra thức nhắm ngon miệng! Để tôi chạy đi tìm vài món ăn nguội cho cô nương!

Nàng đúng là một danh kỹ, chỉ nói dăm ba câu là làm cho Châu Lệ Nhi có cảm tình ngay.

Dù sao Châu Lệ Nhi cũng còn quá nhỏ tuổi, hơn nữa như một con chim non vừa rồi tổ ấm, nhẹ dạ, non lòng, dễ bị kích thích.

Vả lại vào những nơi như thế này, ai không mất ít nhiều tự chủ?

Rượu, thức ăn dọn ra xong, Châu Lệ Nhi muốn tống khứ Hương Hương cho nàng được một vài phút giây riêng tư với Du Bội Ngọc, song chẳng biết phải mở miệng nói như thế nào!

Hương Hương nhìn thoáng qua thần sắc của nàng cũng hiểu ngay ý tứ nàng, nên mỉm cười thốt :

- Không mấy lúc cô nương đến đây, đáng lẽ tôi phải có mặt để hầu rượu. Nhưng nếu tôi không ở bên cạnh chắc cô nương uống ngon hơn, có đúng vậy không?

Nàng không đợi Châu Lệ Nhi nói gì, vừa cười vừa bước ra cửa, ra bên ngoài rồi nàng còn khép cánh cửa lại.

Châu Lệ Nhi đưa tay che nụ cười chớm nở, thốt :

- Chúng ta đến đây, tôi chỉ tưởng nàng săn đón tứ thức, bỏ mặc mặc tôi, ngờ đâu, nàng lại lờ tứ thúc, đến một lời nàng cũng không thốt với tứ thúc!

Du Bội Ngọc chỉ cười không đáp.

Châu Lệ Nhi lại tiếp :

- Có lẽ nàng nhận ra khó trêu vào tay tôi, nếu không săn đón tôi hẳn nàng phải bị tôi làm khó dễ, nàng nghĩ càng lờ tứ thúc càng làm tôi hài lòng, mà tứ thúc cũng không phiền trách gì cả!

Nàng có biết đâu, Hương Hương từng tiếp xúc với đủ hạng người, kinh nghiệm có thừa, giả như hàng trăm người đến tìm nàng cùng một lúc, nàng nhìn thoáng qua cũng biết người nào thuộc hạng nào.

Ai cho rằng nàng chung tình là người đó cầm như đệ nhất ngu trong thiên hạ.

* * * * *

Nữ Nhi Hồng đúng là loại rượu quý.

Rất tiếc rượu quý trong phút giây này, Du Bội Ngọc cũng xem như nước lã.

Chàng làm sao uống được? Một hớp rượu qua yết hầu là thời gian thêm một giây. Châu Lệ Nhi lại nhích dần đến cái chết một bước! Chàng không muốn mất một giây đó.

Khi con người quá lo nghĩ xa xôi thì hương rượu chẳng hấp dẫn nổi.

Châu Lệ Nhi uống một chén, gương mặt hồng lên, nàng bật cười khanh khách :

- Ngờ đâu, rượu là một cái gì huyền diệu phi thường! Chưa biết uống tôi còn sợ, uống được một chén, thấy thích ngay! Ai không uống rượu đúng là một ngốc tử!

Du Bội Ngọc nhẹ giọng :

- Lệ Nhi... uống vài chén thôi!

Thực ra, chàng muốn khuyên nàng đừng uống, song trong tình cảnh này làm sao ngăn trở nàng làm theo ý thích! Nếu không cho nàng uống thì chàng phải bảo nàng làm gì? Ngồi một chỗ chờ chết hay sao?

Châu Lệ Nhi gật đầu :

- Tứ thúc uống với tôi chứ?

Du Bội Ngọc cười gượng :

- Được rồi! Tứ thúc cùng uống với Lệ Nhi!
Châu Lệ Nhi nhìn sững chàng một lúc, cúi đầu, trầm giọng :

- Tứ thúc không muốn uống với tôi?

Du Bội Ngọc đáp nhanh :

- Sao lại không muốn?

Châu Lệ Nhi cau mày :

- Sao tứ thúc không vui?

Du Bội Ngọc ấp úng :

- Tứ thúc...

Chàng còn biết nói sao? Bảo chàng vui, vui thế nào được chứ? Rượu còn không nốc được dù là nốc gượng, thì vui làm sao được?

Châu Lệ Nhi trầm buồn gương mặt :

- Tôi biết, tứ thúc quá lo cho tôi, thực ra chẳng có gì khiến tứ thúc phải quá khổ! Tôi bất quá là một con người tầm thường, tứ thúc quan tâm làm chi?

Du Bội Ngọc rung rung giọng :

- Lệ Nhi nói như thế được sao?

Châu Lệ Nhi cười khổ :

- Tứ thúc muốn tôi nói như thế nào? Tôi không thể nói khác hơn, bởi tôi có biết tứ thúc đối với tôi, thực sự ra làm sao?

Du Bội Ngọc cao giọng :

- Tứ thúc rất thành thật, Lệ Nhi ạ!

Châu Lệ Nhi cúi đầu mân mê tà áo :

- Tại sao tứ thúc đối tốt với tôi?

Du Bội Ngọc giật mình :

- Tại vì... tại vì...

Châu Lệ Nhi tiếp :

- Tôi biết, tứ thúc không thể nói được! Bởi tứ thúc không thích tôi!

Nàng khóc.

Du Bội Ngọc thương cảm quá, bước đến cạnh nàng, vuốt tóc nàng, thốt :

- Ai nói tứ thúc không thích Lệ Nhi?

Châu Lệ Nhi vụt ngẩng mặt lên, nhìn chàng qua màn lệ, gằn từng tiếng :

- Thật sự, tứ thúc thích tôi?

Du Bội Ngọc gật đầu :

- Thật vậy, Lệ Nhi!

Châu Lệ Nhi nhìn đăm đăm vào mắt chàng :

- Tứ thúc... có thể lấy tôi... làm vợ không?

Thúc thúc lấy điệt nữ làm vợ!

Có trách nàng được chăng? Chính chàng đã nói, chàng không hơn nàng bao nhiêu tuổi kia mà? Chàng chỉ xứng đáng làm huynh trưởng nàng thôi!

Thì một huynh, một muội, có thể thành vợ chồng được chứ?

Nàng đã hỏi câu đó rồi thì sự xưng hô phải thay đổi như thế nào đây?

Du Bội Ngọc sững sờ! Lâu lắm, chàng không đáp. Chàng biết nói làm sao?

Châu Lệ Nhi dịu giọng :

- Tôi tuy sắp chết, song còn sống được giây phút nào là tôi dành trọn giây phút ấy cho Du huynh! Toàn tâm cho Du huynh! Tôi chết rồi Du huynh chọn một nàng khác, đó là lẽ tự nhiên, tôi không oán trách Du huynh được!

Du Bội Ngọc đau xót vô cùng. Mỗi lời nói của nàng là một mũi dùi nhọn, đâm vào tim chàng.

Châu Lệ Nhi nhìn chàng rồi cúi đầu, rồi rơi lệ, thốt :

- Dù Du huynh không đáp ứng, tôi cũng không trách được! Trái lại, tôi...

Bỗng, Du Bội Ngọc cao giọng :

- Ngu huynh đáp ứng Châu muội!

Châu Lệ Nhi giật mình, niềm hân hoan hiện rõ trên nét mặt. Nàng rung giọng, hỏi :

- Thật vậy hở Du huynh? Có miễn cưỡng chăng?

Du Bội Ngọc dịu giọng :

- Tại sao ngu huynh miễn cưỡng? Vô luận là nam nhân nào có một người vợ như Châu muội là đại hạnh phúc đó!

Châu Lệ Nhi ngất ngây trong niềm hoan hỉ, vụt ôm chầm lấy chàng, cao giọng thốt :

- Tôi cao hứng quá! Cao hứng! Tôi muốn tất cả mọi người trong thiên hạ đều biết là tôi cao hứng! Tôi sẽ gọi tất cả mọi người đến mừng cho tôi!

Nàng buông Du Bội Ngọc, chạy bay ra cửa, dang rộng hai tay, gọi to :

- Hương Hương! Hương Hương! Gọi tất cả những người quen của Hương Hương đến đây, tôi muốn mời họ mỗi người uống một chút rượu với tôi!

* * * * *

Hương Hương quả nhiên gôm tụ tất cả những cô nương trong Vọng Hoa Lâu tới.

Tất cả, ăn không nhiều, uống chả bao nhiêu, nhưng nghe thì thừa mà nói cũng lắm.

Nàng nào cũng chúc tụng một câu, nàng nào cũng quyết làm cho tân nương cao hứng hơn.

Mỗi nàng lại có mang đến một lễ vật, hoặc một hộp phấn, hoặc một chiếc khăn, một chiếc quạt, cùng lắm là một đóa hoa.

Vật, chẳng có gì quý cả, song Châu Lệ Nhi lại trông vật nào cũng đáng yêu cả.

Bình sanh, suốt mấy năm bất hạnh, có ngày nào Châu Lệ Nhi cởi mở tâm tình như ngày hôm nay?

Rồi đèn treo, rồi màn che, rồi hoa chúc đốt lên...

Nàng không ngừng di động, không ngừng cười nói.

Du Bội Ngọc không ngừng lo sợ, chàng lo sợ nàng cười chưa dứt tiếng, nói chưa tròn câu, lại ngã xuống nền. Trong khi đó, nàng thì thầm mấy tiếng với Hương Hương.

Hương Hương cười thốt :

- Cô nương theo tôi!

Châu Lệ Nhi nhìn sang Du Bội Ngọc bảo :

- Du huynh đợi một tý, tôi trở lại ngay!

Du Bội Ngọc lấy làm lạ :

- Châu muội đi đâu?

Châu Lệ Nhi đỏ mặt một chút :

- Chuyện của nữ nhân, Du huynh biết để làm gì?

Hương Hương mỉm cười :

- Nhưng bây giờ chàng bắt đầu học hỏi để hiểu biết. Phải vậy không?

Châu Lệ Nhi bật cười khanh khách, đẩy Hương Hương đi ra.

Du Bội Ngọc nhìn theo họ, sững sờ, chẳng biết gì cả.

Đám kỳ nữ vẫn cười cười nói nói, có nàng châm chọc đến chàng, nhưng chàng chẳng nghe thấy gì cả, đăm đăm nhìn ra cửa.

Chàng sợ Châu Lệ Nhi ra đi vĩnh viễn, dù chàng có gặp lại nàng, bất quá chỉ thấy xác nàng, còn hồn thì chơi vơi tận nơi đâu!...

Một lúc lâu, Hương Hương trở lại, nhưng chỉ có một mình nàng.

Du Bội Ngọc trố mắt hỏi :

- Nàng đâu?

Hương Hương mỉm cười :

- Công tử cứ yên trí, tân nương không đi mất đâu mà sợ!

Du Bội Ngọc cau mày :

- Sao nàng chưa trở lại?

Hương Hương mỉm cười :

- Cô nương lên lầu, có việc phải lưu lại đó một chút, sợ công tử ngóng trông, nên gửi mảnh giấy này đây!

Bọn ca kỹ cười vang :

- Cách nhau nửa phút là có thơ từ! Nếu xa nhau một ngày thì còn sao nữa?

Du Bội Ngọc không muốn đọc mảnh giấy trước mặt chúng, song lòng quá bồn chồn, cuối cùng cũng phải đọc :

- Ngọc lang! Ngọc lang! Từ lâu, tôi muốn nói với chàng một việc, dợm mấy lần mà không nói được, sợ chàng mắng! Tôi không hề trúng độc! Chất độc của Hồ Lão Lão làm sao hại nổi tôi? Tôi phải giả vờ trúng độc, xem chàng có quan tâm, có khẩn cấp vì tôi không! Ngờ đâu, chàng thành thật quá, lo cho tôi mà quên cả sự sống của chàng! Bây giờ, chàng biết rõ sự thật rồi, chàng có phiền trách oán hận tôi chăng?

Tôi không cần biết điều đó, tôi không cần biết bất kỳ việc gì cả! Tôi chỉ biết là cái nguyện bình sanh của tôi đã thỏa, và tôi phải chết để giữ mãi mãi niềm sung sướng!

Tôi chết, cho chàng hết lụy! Tôi còn sống là chàng còn phải miễn cưỡng đối xử với tôi! Chàng yên trí đi nhé, từ này Châu Lệ Nhi không còn bên cạnh chàng để làm khổ chàng nữa...

Du Bội Ngọc chạy như bay lên lầu, vừa chạy vừa gọi :

- Lệ Nhi! Lệ Nhi! Đợi ngu huynh!

Châu Lệ Nhi không còn nghe tiếng gọi của chàng nữa.

Chàng xô cửa phòng, đẩy vào.

Châu Lệ Nhi nằm dài trên nền, gương mặt trắng nhợt, tay còn cầm con dao nhỏ, nơi ngực, máu tuôn ướt áo.

* * * * *

Hương Hương thấy Du Bội Ngọc sững sờ trước xác của Châu Lệ Nhi, lạnh lùng thốt :

- Nàng chết rồi, dù ngươi không giết nàng, song có khác nàng ngươi giết nàng?

Ngươi biết chứ?

Du Bội Ngọc thở dài :

- Tại hạ biết!

Hương Hương hừ một tiếng :

- Ngươi đã biết thì ngươi có nên sống sót nữa hay không? Nàng chết vì ngươi, sao ngươi không thể chết vì nàng?

Du Bội Ngọc lặng người, không đáp.

Hương Hương cười lạnh :

- Bây giờ, ta mới biết tại sao nàng chết? Bởi vì, nàng hiểu, sở dĩ ngươi đáp ứng nàng, là vì ngươi biết rằng nàng sắp chết, nếu nàng không chết thì có khi nào ngươi lại nhận nàng làm vợ? Nàng phải chết đi để mang theo niềm vui qua lời đáp ứng của ngươi! Nếu nàng sống, ngươi sẽ phủ nhận lời đáp ứng ấy, nàng phải khổ!

Du Bội Ngọc không đáp.

Hương Hương hét lên :

- Tại sao ngươi câm lặng? Ngươi mặc nhận lời ta nói à? Vô tình vô nghĩa như ngươi thử hỏi có ai dung tha được chăng?

Nàng vung tay tát mạnh.

Du Bội Ngọc không né tránh.

Bàn tay mềm dịu của Hương Hương, nếu đánh bất cứ nơi nào trên mình Du Bội Ngọc, thì chẳng có gì làm chàng đau đớn nổi.

Nhưng nàng đánh vào huyệt đạo của chàng.

Chương 53: Diễn biến kinh kỳ

Bàn tay mềm như bông của Hương Hương đánh ra lại cứng như sắt, đập vào huyệt đạo của Du Bội Ngọc, chàng ngã xuống liền.

Tuy nhiên, chàng còn tỉnh, đôi mắt mở trừng trừng nhìn Hương Hương, niềm kinh ngạc hiện rõ.

Mãi một lúc sau, chàng mới hôn mê.

Hương Hương vỗ nhẹ vào má chàng, bật cười khanh khách :

- Nàng đã chết rồi, ta biết ngươi bất nhẫn, thế nào rồi cũng chết theo nàng, nên ta thành toàn tâm nguyện cho ngươi!

Hải Đông Thanh trở lại, thấy gian phòng của Hương Hương có đèn hoa đốt sáng, chén đũa bừa bãi, cô nương nào cũng mặt đỏ nửa phần say, nửa phần vui nhộn.

Du Bội Ngọc và Châu Lệ Nhi mất dạng.

Y toan hỏi, Hương Hương đã bước tới nghinh đón :

- Thiếu gia! Hơn một tháng rồi thiếu gia không đến! Tại sao thế hả, thiếu gia?

Các chị em này vừa bị thiếu gia làm cho sợ hãi cuống cuồng, bây giờ đến đây làm mặt lạnh với ai đó?

Nàng cắn môi, cười khổ :

- Thiếu gia lục soát khắp nơi chắc cũng hiểu rồi chứ, ở đây có giấu nam nhân đâu?

Hải Đông Thanh lạnh lùng nhìn nàng, chờ nàng nói dứt vùng khỏi tay nàng, chỉ hai ngọn hoa chúc, hỏi :

- Cái gì thế?

Hương Hương mỉm cười :

- Đám cưới đấy! Đôi đèn long phụng, thiếu gia không thấy sao?

Hải Đông Thanh cười lạnh :

- Các ngươi thì ngày nào mà không gả cưới, không thành thân? Còn bày vẽ đèn long phụng làm chi cho rầy rà?

Hương Hương đỏ bừng mặt, cúi đầu, nhẹ giọng :

- Thiếu gia nói phải, loại đèn đó đâu phải vật dụng của bọn này! Tôi biết! Thiếu gia khinh tôi lắm! Tuy nhiên, có khinh cũng để trong lòng, thiếu gia nói ra, không sợ thương tâm người ta sao?

Hải Đông Thanh hừ một tiếng :

- Thương tâm? Nếu ngươi biết thương tâm thì cũng chưa đến nỗi táng tận lương tâm!

Bỗng y trầm giọng :

- Cho ngươi biết, hôm nay ta đến đây không phải để tìm hoan lạc đâu! Ngươi đừng bày màu bày vẻ mê hoặc ta vô ích. Ngươi cũng hiểu, ta không phải là người thương hoa tiếc ngọc!

Hương Hương bật khóc :

- Tôi... tôi biết rồi! Thiếu gia!

Hải Đông Thanh gật đầu :

- Vậy là tốt! Bây giờ, ngươi nói thật cho ta biết. Ta hỏi câu nào, đáp câu ấy, không được đáp sai sự thật. Biết chưa?

Hương Hương khép nép :

- Biết rồi, thiếu gia!

Hải Đông Thanh hỏi :

- Việc gì đã xảy ra tại đây?

Hương Hương đáp :

- Có người thành thân!

Hải Đông Thanh hét :

- Ai thành thân?

Hương Hương nói thật nhanh :

- Thì bằng hữu của thiếu gia chứ ai nữa! Du công tử và Châu cô nương đấy!

Hải Đông Thanh giật mình kêu lên :

- Họ thành thân tại đây? Ngươi tưởng ta tin ngươi được à?

Y chụp tay Hương Hương, bóp mạnh.

Hương Hương rú lên :

- Đau quá thiếu gia! Tôi dám nói dối thiếu gia sao, buông tôi ra, thiếu gia! Nếu không tin, thiếu gia cứ hỏi mấy nàng kia đi! Bằng không nữa, cứ hỏi Du công tử và Châu cô nương!

Hải Đông Thanh hừ một tiếng :

- Họ ở đâu bây giờ?

Hương Hương đáp :

- Họ động phòng rồi, để tôi đưa thiếu gia đi!

Hải Đông Thanh buông tay nàng, vụt cười khan, đoạn thở dài.

Hương Hương thốt :

- Thiếu gia ghen?

Hải Đông Thanh nổi giận :

- Ngươi nói gì?

Hương Hương bĩu môi :

- Tôi nói, thiếu gia thích vị Châu cô nương đó, rất tiếc là nàng...

Hải Đông Thanh vung tay tát vào mặt nàng.

Nàng bị tung bổng lên không, rồi rơi xuống đất nằm dài, các nàng khác kinh hãi, không nàng nào dám nhúc nhích.

Hương Hương đưa tay che mặt, khóc ra rít :

- Thiếu gia tàn nhẫn quá! Đánh đi! Cứ đánh tôi chết đi!

Hải Đông Thanh quát :

- Cho ngươi biết, ta không thích thấy ngươi làm màu làm mè gì với ta cả! Nếu còn khóc nữa, ngươi sẽ chết với ta đấy!

Hương Hương quả nhiên nín ngay.

Người ác còn sợ kẻ ác hơn, ai dịu ngọt với nàng thì chắc là nàng cho về chầu tiên tổ sớm. Đã bao nhiêu người tán gia bại sản vì nàng rồi.

Hải Đông Thanh gật gù :

- Ngoan ngoãn thì ai đánh làm chi! Đứng lên, rồi đưa ta đi tìm họ!

Hương Hương vẫn ôm mặt, thốt với giọng đặc sệt :

- Không cần đi tìm!

Hải Đông Thanh quát :

- Ngươi không chịu đưa ta đi?

Hương Hương tiếp :

- Họ đi rồi, đâu còn ở đây mà tìm!

Hải Đông Thanh cười lạnh :

- Ta biết trước, ngươi chẳng bao giờ nói thật với ta!

Y cúi mình xuống, nắm Hương Hương dựng đứng lên, hét :

- Họ đi đâu? Nói...

Hương Hương hấp tấp đáp :

- Chừng như Châu cô nương mang bịnh nặng, biết thế nào cũng chẳng sống được lâu, cho nên bức Du công tử phải thành thân với nàng, nàng còn buộc chúng tôi phải mừng nàng...

Lần này, Hải Đông Thanh có vẻ tin, bởi Hương Hương đề cập đến tình trạng sức khỏe của Châu Lệ Nhi.

Y thở dài một tiếng rồi hỏi :

- Sau đó?

Hương Hương tiếp :

- Cả hai vào động phòng, còn tôi thì phải tiếp đãi những chị em này. Ngờ đâu, vào động phòng rồi, Châu cô nương...

Hải Đông Thanh rung giọng :

- Nàng làm sao?

Hương Hương thở dài :

- Nàng ngã xuống, thất khiếu chảy máu. Du công tử điên loạn lên, mang xác nàng ra ngoài đi luôn!

Hải Đông Thanh biến sắc :

- Tại sao ngươi không nói cho ta biết sớm việc đó?

Hương Hương cúi đầu :

- Các chị em không ai biết chuyện đó, tôi nảy sanh cái ý định giấu họ.

Hải Đông Thanh hừ một tiếng :

- Tại sao lại giấu họ?

Hương Hương thoáng đỏ mặt :

- Nếu họ biết được có người chết trong phòng tôi, họ sẽ nói loạn lên, khách biết được còn ai đến với tôi nữa?

Nàng nói nghe hợp tình hợp lý quá, ai nghe cũng khó bắt bẻ một điểm nhỏ!

Hải Đông Thanh biết tình trạng trúng độc của Châu Lệ Nhi, lại càng tin hơn.

Giả như Châu Lệ Nhi chết, tự nhiên Du Bội Ngọc phải rời khỏi nơi này, cho nên y tin luôn là Du Bội Ngọc đã vác thi thể của Châu Lệ Nhi đi rồi.

Hải Đông Thanh nào phải con người dễ bị gạt, lần này vẫn bị Hương Hương lừa như thường.

Y trầm ngâm một lúc lâu, đoạn trừng mắt nhìn Hương Hương, trầm giọng :

- Tạm thời, ta tin như vậy đó, nếu sau này ta phát hiện ra ngươi lừa dối ta...

Y gầm lên :

- Thì ngươi đừng trách ta tàn nhẫn!

Hương Hương khóc :

- Nếu thiếu gia phát hiện ra sự việc trái ngược với những điều tôi vừa nói, cứ hành hạ tôi, tôi không hề oán trách!

Hải Đông Thanh không buồn nhìn lại nàng, quay mình bước đi ngay.

Hương Hương vội bước theo, nắm áo y lại :

- Thiếu gia định đi sao? Gấp thế à?

Hải Đông Thanh gật đầu :

- Chứ ta ở lại đây để làm gì?

Hương Hương trầm buồn ra mặt :

- Tôi... tôi thành thật thiết tha với thiếu gia, sao thiếu gia hờ hững với tôi như thế?

Hải Đông Thanh cười lạnh :

- Đối với hạng người như ngươi mà dùng tình nghĩa thì ta còn hơn gì một tên ngốc tử?

Y bước đi liền, tà áo phất rẹt vuột khỏi tay Hương Hương.

Hương Hương đợi y khuất dạng, nhổ một bãi nước bọt cười lạnh :

- Ngươi tưởng ngươi thông minh lắm đấy à? Hừ! Càng muốn tỏ ra thông minh thì lại càng ngu xuẩn! Dù ngươi có gian hoạt đến đâu ngươi vẫn lầm kế gái đĩ như thường!

Phải biết gái đĩ là tổ sư của nghề lừa dối đấy!

Một nàng ca kỹ bước ra thốt :

- Tiểu tử đó hung hăng quá, tại sao Hương Hương không tìm cách giết luôn hắn, lại buông tha cho hắn đi?

Hương Hương thở dài :

- Võ công của hắn cao lắm! Không phải dễ gì giết hắn đâu! Cho nên, ta gạt hắn đi khuất mắt cho rồi!

Nàng kia cau mày :

- Nếu hắn trở lại?

Hương Hương đáp :

- Thì ta sẽ có cách đối phó với hắn, hà huống hành tung chúng ta đã bại lộ, chúng ta chuẩn bị đi gấp nơi khác!

Nàng kia cau mày :

- Không ở đây, rồi đi đâu mà ở?

Hương Hương mỉm cười :

- Hạng người như chúng ta, ở đâu lại chẳng được? Nơi nào có nam nhân, nơi đó là điểm hành nghề của chúng ta, không có quyền chọn mà cũng không nên nghĩ đến điều đó!

Nàng kia bật cười khanh khách :

- Thế bao nhiêu tình lang của chúng ta từ nay bị quăng trôi theo dòng nước! Còn cái gã tân lang đó?

Hương Hương điềm nhiên :

- Gã vẫn còn với chúng ta, gã không bị quăng trôi theo dòng nước đâu!

Nàng kia trố mắt :

- Hắn còn tại đây? Hắn sẽ đi theo chúng ta?

Hương Hương trầm giọng :

- Chừng như hắn là người mà cấp trên đang tìm, cho nên Tứ lão ca bảo ta phải bắt sống chúng!

Cô nương kia mỉm cười :

- Cấp trên tìm hắn thì hắn có hy vọng gì sống sót?

* * * * *

Không rõ mê man được bao lâu, khi Du Bội Ngọc mở mắt ra nhận thấy nhà đã lên đèn.

Từ Nhược Vũ ngồi trước mặt chàng, đang uống rượu.

Chàng còn nghe đau, đau thể xác, đau tinh thần, quên mất cả niềm sợ hãi.

Từ nhược Vũ cười nhẹ :

- Du huynh ngủ ngon chứ! Tiểu đệ ở đây, chờ Du huynh tỉnh lại, lâu lắm rồi. Dù nóng nảy, tiểu đệ cũng chẳng dám kinh động Du huynh.

Du bội Ngọc lười để ý đến y.

Chàng không để ý đến y, y cứ uống rượu. Y dùng đũa, quậy quậy trong vò rượu, rót ra một chén, mỉm cười thốt :

- Vò Nữ Nhi Hồng này có hai phần rượu, trên mới, dưới cũ. Chỉ có phần dưới là để uống thôi, còn phần trên, dù ai có tửu lượng đến đâu, uống vào là mê man liền.

Y nhấp một hớp, tiếp :

- Ngờ đâu, Du huynh phong lưu là thế, lại chẳng biết phân biệt rượu mới, rượu cũ. Thế ra, Du huynh chưa sành thưởng thức loại Nữ nhi hồng!Y lại tiếp :

- Cũng nhờ Du huynh không uống nhiều nên tánh mạng mới còn được bảo toàn đó! Và cũng nhờ thế, Du huynh còn cứu được một người, bởi Du huynh uống ít, người đó cũng uống ít!

Du Bội Ngọc ạ lên một tiếng :

- Tại hạ cứu ai?

Từ nhược Vũ cười nhẹ :

- Du huynh nhìn xem!

Lúc đó Hương Hương dìu một người nữa bước vào.

Người đó là Châu lệ Nhi, vận chiếc áo mới, bởi áo của nàng đã vấy máu như Du bội Ngọc đã thấy trước đó.

Tóc nàng bỏ xõa, đầu cúi xuống.

Du bội Ngọc bất giác kêu thất thanh :

- Lệ Nhi chưa chết?

Châu lệ Nhi cúi đầu, cúi quá thấp, không thốt một tiếng nào.

Hương Hương cười tươi, đáp thay Châu lệ Nhi :

- Thực sự thì nàng cũng muốn chết lắm, rất tiếc là uống mấy ngụm rượu rồi, chân tay mềm nhũn, mắt hoa lên, nàng định đưa dao đâm vào yết hầu, dao lại lệch xuống ngực, máu ra nhiều, song dao không đâm sâu, bất quá lủng da thịt thôi. Do đó, nàng còn sống một cách bất đắc dĩ!

Du bội Ngọc vừa kinh hãi, vừa mừng rỡ, định bước tới, nhưng chàng phát giác ra, tuy tỉnh lại, tay chân đã bị điểm huyệt, chàng không còn làm một động tác nào được.

Châu lệ Nhi rung rung giọng :

- Hương Hương! Giết tôi đi! Cho tôi chết luôn, tôi không còn mặt mũi nào trông thấy chàng!

Du bội Ngọc dịu giọng :

- Lệ Nhi! Đừng nói thế! Ta không trách gì Lệ Nhi đâu. Lệ Nhi còn sống là ta sung sướng lắm rồi.

Châu lệ Nhi khóc mướt :

- Du huynh mà không trách tôi, tôi... vẫn hận lấy tôi! Tại tôi nên Du huynh mới lâm vào tình cảnh này! Tôi... tôi đau khổ lắm... Du huynh ơi!

Từ nhược Vũ bật cười ha hả :

- Một cảnh trạng não nùng bi đát vô chừng! Đến tại hạ là người ngoài cuộc cũng muốn đổ lệ luôn! Rất tiếc, hiện tại không phải lúc cho các vị tỏ tình.

Châu lệ Nhi rung rung giọng :

- Ta van cầu ngươi, buông tha cho chàng đi! Chàng rất tốt với Hồ lão lão, giả như ngươi muốn báo thù cho bà ấy, thì nên tìm ai khác, bởi chàng vô can!

Từ nhược Vũ cười nhẹ :

- Tại hạ cũng nghĩ là nên phóng thích hắn, song rất tiếc tại hạ không phải là người chủ động!

Châu lệ Nhi tiếp :

- Thì người cho thỉnh mẫu thân của Hồ lão lão đến đây, ta sẽ van xin bà!

Từ nhược Vũ lại cười nhẹ :

- Tại hạ cũng muốn mời bà ấy đến đây, song rất tiếc là bà đã thành đống xương tàn lạnh từ lâu!

Châu lệ Nhi trố mắt :

- Tại sao?

Từ nhược Vũ điềm nhiên :

- Tại vì bà ấy đã chết từ lâu!

Châu lệ Nhi kêu lên thất thanh :

- Bà ấy chết rồi? Hải đông Thanh giết bà?

Từ nhược Vũ mỉm cười :

- Còn lâu Hải đông Thanh mới làm được việc đó! Tại hạ thấy hắn xông xáo khắp nơi lục soát, thật đáng buồn cười cho hắn Châu lệ Nhi hỏi gấp :

- Lúc đó, ngươi trốn ở đâu?

Từ nhược Vũ tiếp :

- Khi các vị phá trần nhà, lên bên trên, thì tại hạ mở cửa chui vào gian phòng của các vị vừa bỏ trống. Các vị lục soát khắp nơi, khi nào lại lục soát gian phòng vừa rồi ở đó!

Du bội Ngọc than thầm.

Chàng phải nhìn nhận Từ nhược Vũ cao minh hơn chàng một bậc. Trốn nơi đó, tưởng chừng là mạo hiểm, song thực ra đúng là nơi an toàn nhất!

Châu lệ Nhi hỏi :

- Ai giết Hồ lão bà?

Từ nhược Vũ điềm nhiên :

- Tại hạ!

Châu lệ Nhi buột miệng kêu lên :

- Ngươi giết bà ta! Ngươi giết mẹ vợ? Từ lúc nào?

Từ nhược Vũ vẫn lạnh lùng :

- Lúc các vị đến đây, chỉ sợ xác bà ta thối nát rồi!

Châu lệ Nhi lại càng kinh hãi :

- Vậy lão bà vừa rồi là ai?

Hương Hương cười lớn, rồi rung rung giọng lập lại câu nói của Hồ lão bà :

- Chết tốt lắm! Chết tốt lắm! Già đã nói với tiểu liễu đầu chẳng biết bao nhiêu lần, đừng hại người ta, nó không nghe lời già!

Châu lệ Nhi trố mắt :

- Thế ra... thế ra, Hồ lão bà là ngươi? Ngươi cải dạng!

Hương Hương cười hì hì :

- Phải! Chính tôi đấy, cô nương ạ!

Châu lệ Nhi thở dài :

- Ngươi hại chúng ta không được, lập tức trở về phòng hiện nguyên hình là Hương Hương! Thảo nào Hải đông Thanh tìm chẳng thấy ngươi đâu cả!

Hương Hương gật đầu :

- Đúng như vậy!

Châu lệ Nhi tiếp :

- Các ngươi đã có ý bội phản Hồ lão lão, cho nên thừa lúc bà ấy vắng mặt sát hại mẹ bà ta, rồi giả dạng lão bà, cho người nhà cũng như khách đến tìm hoa không nghi ngờ. Cũng tiện cho các ngươi vì Hồ lão bà ít tiếp xúc với ai, cho nên Hương Hương chỉ xuất hiện nghi trang mỗi ngày vài lượt là đủ!

Từ nhược Vũ mỉm cười :

- Y như cô nương nói! Tại hạ vì võ công, bắt buộc phải lấy Hồ lão lão làm vợ, bây giờ tại hạ học được tám chín phần công phu của bà ta rồi, mỗi ngày mỗi đối diện với bà ta, sao tại hạ tởm lợm lạ lùng, do đó nảy sinh cái ý giết bà ta! Rất tiếc là không có cơ hội, thành ra dây dưa mãi đến nay!

Hương Hương tiếp :

- Lần này, bà ấy xuất ngoại rồi, chúng ta liền giết mẹ bà ta. Nhất định bà ta trở về là chúng ta hạ thủ. Ngờ đâu các ngươi đã làm hộ cái việc đó trước!

Châu lệ Nhi trầm ngâm một lúc, đoạn nói :

- Chúng ta đã giúp các ngươi nhổ cây đinh trong mắt, sao các ngươi lại toan hãm hại chúng ta?

Từ nhược Vũ đáp :

- Tại hạ đã nói, tại hạ không là chủ động, nên chẳng quyết định được gì cả!

Toàn là do cấp trên!

Châu lệ Nhi kinh hãi :

- Thượng cấp giao phó cho ngươi phần việc đó? Người như các ngươi mà cũng có chủ nữa sao?

Từ nhược Vũ gật đầu :

- Có như thường!

Châu lệ Nhi cau mày :

- Ai?

Hương Hương cười nhẹ :

- Chừng nào gặp là biết, hỏi làm chi sớm!

Châu lệ Nhi kinh dị :

- Bọn ta biết người đó?

Hương Hương gật đầu :

- Rất có thể như vậy!Châu lệ Nhi không hỏi nữa. Bởi nàng thấy không cần hỏi thêm. Nàng nhìn Du bội Ngọc. Du bội Ngọc nhìn nàng. Cả hai cùng có một ý nghĩ: Người chủ sử bên trong, hẳn là Du phóng Hạc!

Lão ấy mua chuộc Từ nhược Vũ và Hương Hương, lợi dụng cả hai chờ khi nào Hồ lão lão không còn giúp ích gì cho lão nữa, họ hạ thủ đoạn trừ diệt bà.

Tâm cơ của Du phóng Hạc quả cao diệu vô tưởng! Trên thế gian này, hẳn chưa chắc có một người nào so bì được với lão!

Châu lệ Nhi trầm giọng :

- Thì ra các ngươi không vì báo thù cho Hồ lão lão, mà là vì tuân lịnh chủ nhân!

Hương Hương ngáp dài, đưa tay dụi mắt, thốt :

- Nếu muốn báo thù cho Hồ lão lão, thì chúng ta nhắm vào họ Hải mới đúng hơn!

Du bội Ngọc vụt hỏi :

- Nhưng các vị không đối phó với hắn?

Hương Hương lắc đầu :

- Hắn có đối phó với chúng ta đâu? Thì tại sao chúng ta sanh sự chứ?

Chẳng rõ tại sao, đang vui vẻ, cười nói đắc ý, Hương Hương lại biến mình thành một con người mất hẳn tinh thần.

Từ nhược Vũ thì cứ ngáp mãi, ngáp đến chảy nước mắt. Thần sắc y cũng biến đổi khác thường, chừng như bỗng chốc mà y già lên mười tuổi.

Mới đó, y còn phong thái phiêu phiêu, dù tuổi đã qua xuân, song vẫn còn là một mỹ nam tử, giờ đây, vẻ đẹp đó mất hẳn, chẳng khác nào hai con người riêng biệt.

Du bội Ngọc không hỏi nữa. Chàng thấy họ cười đáp, mà cũng lười nghe, cả hai như kẻ chết rồi, chỉ còn hoi hóp thở là cái điểm sống ở họ.

Châu lệ Nhi lấy làm lạ, chẳng hiểu tại sao đương nhiên họ biến đổi như vậy.

Chừng như có một cái miệng ma quái nào đó, hút hết máu của họ.

Ngáp một lúc, Hương Hương hỏi :

- Hết lương phạn rồi?

Từ nhược Vũ uể oải :

- Ừ!

Hương Hương cười lạnh :

- Ta biết ngươi còn giấu một tí! Nếu không chia cho ta một nửa, thì đừng trách ta tàn nhẫn!

Từ nhược Vũ thề :

- Nếu ta có giấu, ta là con đẻ của ngươi đó!

Họ tỏ ra lịch duyệt, văn nhã vô cùng, giờ đây, họ sừng sộ với nhau, trông đê tiện quá!

Họ hoán cốt trở thành những tên lưu manh nhất.

Vì theo khẩu khí của họ, tất cũng có thể đoán ra, họ chẳng có tư tình gì với nhau cả, họ như người xa lạ, không hơn không kém. Chính là một quái sự.

Huống chi, tại một cơ sở như Vọng hoa Lâu này, muốn có thức ăn, thức nhắm, thì mấy chốc mà chẳng có, thế tại sao họ nói là hết lương phạn?

Du bội Ngọc đang phân vân, bỗng bên ngoài cửa có người thốt khẽ, vọng vào :

- Lão Phẩm đến!

Lão Phẩm?

Du bội Ngọc giật mình kinh dị phi thưởng, chàng lắng tai nghe, có tiếng chân người bước đi sẹp sẹp, chàng ức đoán, ít nhất cũng phải là bảy tám người sắp đến nơi.

Từ nhược Vũ và Hương Hương phấn khởi tinh thần lên, bước ra cửa xuôi thẳng tay đứng đó, như chờ cung nghinh.

Trên gương mặt họ, vẻ khẩn trương hiện ra rõ rệt, có lẫn chút cao hứng.

Hương Hương bật cười hắc hắc :

- Tạ ơn trời phật! Lão Phẩm rồi cũng đến! Nếu không thì...

Từ nhược Vũ trầm giọng :

- Câm mõm ngay!

Bức rèm che cửa được vén cao, Du bội Ngọc nhìn ra, thấy tám chín người đi đến, áo phùng phình, dài quét đất, đầu đội nón cỏ rộng vành, nón phủ xuống tận mày.

Họ giống nhau như khuôn đúc, chín người như một, chẳng làm sao phân biệt được người này với người kia.

Châu lệ Nhi vụt cười lạnh :

- Không ngờ đường đường là một Minh chủ võ lâm, lại lén lén lút lút như ma như quỷ, chẳng dám chường mặt thật với ai cả! Dù cho ngươi có cải dạng cách nào, chết rã thây bao nhiêu, ta cũng nhìn ra!

Một trong chín người cười nhẹ :

- Ngươi nhận ra ta? Thế ta là ai?

Giọng nói của người đó êm êm phi thường, chẳng khác nào âm thanh của một nữ nhân.

Châu lệ Nhi giật mình :

- Ta có ám chỉ ngươi đâu? Ta nói...

Người đó tiếp :

- Thế ngươi ám chỉ ai?

Châu lệ Nhi đảo mắt nhìn từng người, nhìn đủ cả chín người.

Bất ngờ, tám người kia cùng cởi áo, cùng hạ nón xuống, hiện ra tám thiếu nữ, nàng nào cũng vận y phục chẹt, người nào cũng đẹp, cũng gọn, trông hấp dẫn vô cùng.

Dù có mù, ai cũng phải nhận rằng họ là những thiếu nữ thực sự, chứ chẳng phải là nam nhân cải trang.

Châu lệ Nhi giật mình, nhìn trân trân vào người cuối cùng.

Người đó, có thân hình tương đối cao hơn tám người kia, khí độ có vẻ trầm ổn.

Châu lệ Nhi nhếch mép, cười mỉa :

- Du phóng Hạc! Ngươi còn chờ gì mà chưa lộ diện?

Người đó mỉm cười, điềm nhiên hỏi :

- Du phóng Hạc! Người cho ta là Du phóng Hạc?

Người đó cũng hạ nón luôn, cởi quần áo.

Người đó, cũng là một nữ nhân, đã là nữ nhân thì làm gì là Du phóng Hạc?

Nàng đẹp vô cùng, hơn hẳn tám nàng kia.

Châu lệ Nhi sững sờ.

Nhưng, Du bội Ngọc kinh hãi hơn Châu lệ Nhi gấp mấy mươi lần, trăm lần.

Chàng không tưởng nổi, lão phẩm là Cơ linh Phong, một thiếu nữ trong Sát nhân trang!

* * * * *

Ngày đã lên rồi, ánh thái dương rọi sáng khắp nơi, trong nhà không còn tối lắm, Du bội Ngọc nhìn rất rõ Cơ linh Phong.

Nàng hoàn toàn đổi hẳn, từ phong cách, nhan sắc, đến cử chỉ ngôn từ.

Nhưng, nàng có phần nào sắc sảo hơn, trầm lạnh hơn, dễ khiến cho người khiếp hãi.

Nàng nhìn chàng, cười nhạt hỏi :

- Chừng như ngươi sợ? Ngươi không tưởng là chính ta đến đây? Ngươi cho là một nhân vật nào khác?

Du bội Ngọc thở dài :

- Thực ra thì tại hạ phải nghĩ là cô nương!

Chàng nhìn sang Từ nhược Vũ và Hương Hương một thoáng, đoạn tiếp :

- Trông các vị đó biến đổi thần sắc, tại hạ phải nghĩ đến cô nương!

Cơ linh Phong điềm nhiên :

- Ạ!

Du bội Ngọc lại thở dài :

- Chỉ có những người trúng loại độc của cô nương, mới biến đổi bất thường như vậy! Nhanh chóng như vậy! Biến đổi một cách đáng thương hại! Bởi vì, tại hạ từng biết qua thống khổ do loại độc đó gây nên!

Cơ linh Phong thở ra :

- Nhưng rất tiếc là ngươi chưa hưởng thụ khoái lạc do loại độc đó cống hiến!

Nếu không thì, dù thống khổ đến đâu người ta cũng có thể chịu đựng nổi, để chờ hưởng thụ khoái lạc.

Đột nhiên nàng quay qua Từ nhược Vũ, hỏi :

- Có đúng vậy không?

Từ nhược Vũ và Hương Hương cùng cúi rạp mình xuống đáp :

- Đúng vậy!

Cơ linh Phong đưa tay chỉ cả hai, tiếp :

- Ngươi thấy đó, nam háo sắc, nữ dâm đãng, cả hai hòa hợp với nhau, thì đúng là củi khô gặp lửa mạnh. Nhưng ta bảo chứng, họ chẳng hề có tư tình. Ngươi có biết tại sao không?

Du bội Ngọc không đáp.

Châu lệ Nhi vụt hỏi :

- Tại sao?

Cơ linh Phong đáp :

- Tại vì họ không còn hứng thú nữa! Phải biết trên đời này không có sự thích thú nào bằng tư tình, song họ chẳng hề nghĩ đến. Ngươi biết chứ!

Biết? Châu lệ Nhi làm gì biết? Mà chắc gì Cơ linh Phong biết qua?

Lần này Châu lệ Nhi lại nín lặng.

Cơ linh Phong tiếp :

- Cái hoan lạc ta cấp cho họ, có giá trị gấp mười phần niềm thích thú đó, cho nên họ đeo đuổi theo cái trọng, bỏ cái khinh! Phàm ai đã dùng Cực Lạc hoàn của ta, là xem tư tình như đất như cát, chẳng có mùi vị gì cả!

Châu lệ Nhi muốn nín, song không nín được, lại hỏi :

- Cực lạc hoàn là cái gì?

Cơ linh Phong cười mỉm :

- Một loại tiên đơn, thần dược, có hiệu dụng phi thường. Ngươi có muốn nếm thử chăng?

Châu lệ Nhi chớp mắt :

- Nếm, hay không nếm, cũng chẳng quan hệ gì. Có điều, độc càng mạnh, ta càng hoan hỉ!

Bỗng, Du bội Ngọc cao giọng :

- Lệ nhi muốn nếm? Chẳng lẽ Lệ nhi không trông thấy tình trạng của hai người đó à? Lệ nhi tưởng họ không có chí khí à? Vì cái món Cực Lạc hoàn đó, mà họ tự bán mình, họ bất chấp người khác khinh miệt họ, họ có thể làm ca kỹ, họ có thể làm cường đạo, họ mất cả chí khí!

Từ ngày sống chung với nhau, chưa bao giờ Châu Lệ Nhi nghe Du Bội Ngọc to tiếng với nàng. Như vậy là Cực Lạc hoàn đó phải ác, phải hiểm lắm.

Nàng nhìn sang Từ Nhược Vũ, Hương Hương, thấy cả hai gục mặt, chịu cho người sỉ vả mà chẳng có một phản ứng nào.

Du Bội Ngọc trừng mắt nhìn họ, cao giọng nói tiếp :

- Tuy nhiên chất độc trong Cực Lạc hoàn, không phải là vĩnh viễn không có cách hóa giải. Ta đã có kinh nghiệm về loại độc đó, ta biết cách hóa giải. Chỉ cần người trúng độc có quyết tâm, có dõng khí, dám chịu thống khổ, trong một thời gian ngắn, ảnh hưởng của chất độc tiêu tan, rồi người trúng độc sẽ quật khởi mạnh, như một kẻ hoàn toàn đổi mới. Thiếu quyết tâm, kém dõng khí, suốt đời chỉ làm tên nô lệ thôi!

Niềm khích động hiện lên gương mặt Từ Nhược Vũ và Hương Hương.

Nhưng Cơ Linh Phong từ từ đưa tay vào mình lấy ra một chiếc hộp nhỏ, đổ vào lòng bàn tay một viên thuốc màu đen, điềm nhiên thốt :

- Ta chuẩn bị trọn một hộp này cho hai người, song hai người không có ý nguyện hưởng thọ nữa, thì ta để dành lại cho người khác.

Nghe mùi hương kỳ lạ bốc từ hoàn thuốc, Từ Nhược Vũ và Hương Hương mắt có vẻ khích động lẫn vẻ thẹn.

Cả hai như hai con chó nhìn miếng thịt ngon, ánh mắt gian tham nhìn trừng trừng chiếc hộp.

Vụt một cái, cả hai nhào xuống đất, lạy như tế sao, hấp tấp thốt :

- Chúng tôi không có ý đó! Chính hắn nói, chứ chẳng phải chúng tôi nói!

Cơ Linh Phong lạnh lùng :

- Như vậy, là các ngươi không muốn dứt khoát với vật này?

Từ Nhược Vũ và Hương Hương đồng kêu lên :

- Không! Chúng tôi không muốn dứt khoát!

Cơ Linh Phong lại hỏi :

- Các ngươi tình nguyện làm nô lệ vật đó?

Từ Nhược Vũ và Hương Hương tranh nhau đáp :

- Tình nguyện! Tình nguyện!

Cơ Linh Phong cười lạnh :

- Tùy các ngươi! Cứ cầm đi!

Nàng nghiêng chiếc hộp, những hoàn thuốc rơi vãi xuống nền nhà, lăn bừa bãi.

Từ Nhược Vũ và Hương Hương như hai con chó vồ xương, bò quằn quại tranh nhau nhặt.

Du Bội Ngọc thở dài, quay mặt nơi khác, không nỡ nhìn.

Cơ Linh Phong điềm nhiên :

- Bây giờ, ngươi đã thấy, Cực Lạc hoàn của ta có lực lượng to lớn như thế nào.

Đừng tưởng mọi người cũng như ngươi, muốn giải thoát mà giải thoát nổi!

Bỗng nàng cười khan, rồi từ từ tiếp :

- Ta bội phục sự quyết tâm và cái dõng khí của ngươi, bội phục từ lâu!

Du Bội Ngọc không để ý đến nàng.

Chương 54: Bên ngoài sở liệu

Cơ Linh Phong tiếp :

- Tại sao ngươi không lưu ý đến ta? Vô luận làm sao, ta với ngươi vẫn là bằng hữu, không bằng hữu ngày nay, cũng là bằng hữu ngày nào. Hơn nữa, ta có giúp ngươi mấy lần. Vậy mà người thấy ta, ngươi né tránh như tránh rắn rết.

Du Bội Ngọc trầm ngâm một lúc lâu, sau cùng thở dài :

- Phải! Cô nương có giúp tại hạ hơn một lần! Tại hạ biết rằng mình phải báo đáp... chỉ vì....

Cơ Linh Phong cười nhẹ :

- Tuy vậy, ngươi khỏi phải bận tâm, bởi, hiện tại ta chưa có ý mong ngươi báo đáp!

Du Bội Ngọc thở ra :

- Thế sao... cô nương.... tưởng...

Cơ Linh Phong chặn lời :

- Bất quá ta tưởng nên làm một cuộc đổi chác với ngươi!

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Đổi chác?

Cơ Linh Phong gật đầu :

- Đúng vậy! Một cuộc đổi chác, không hơn không kém!

Nàng bước tới bước lui trước mặt Du Bội Ngọc, từ từ bước, ra chiều tư lự :

- Ngươi có biết không? Ngươi là con người hết sức kỳ quái. Bình sanh, ta không thấy ai kỳ quái như ngươi, chứ đừng nói là hơn ngươi! Từ lúc ta gặp ngươi lần đầu tiên, ta đã phát hiện ra điều đó rồi!

Du Bội Ngọc mơ màng :

- Kỳ quái? Tại hạ kỳ quái ở điểm nào?

Cơ Linh Phong vụt quay mình, xua đuổi Từ Nhược Vũ và Hương Hương ra ngoài, đóng cửa cài then cẩn thận, đoạn thốt :

- Điểm thứ nhất, ngươi chính là con trai duy nhất của Du Phóng Hạc, song ngươi...

Châu Lệ Nhi vụt kêu lên :

- Ngươi nói sao? Chàng là con trai của Du Phóng Hạc?

Cơ Linh Phong cười nhạt :

- Ngươi không biết điều đó à? Phải! Làm sao ngươi biết được? Cái bí mật đó, ngoài ta và Cao lão đầu, không có một người thứ ba nào biết được!

Châu Lệ Nhi nhìn sang Du Bội Ngọc, không nói một tiếng nào nổi!

Cơ Linh Phong tiếp :

- Được làm con một vị Minh chủ võ lâm đương thời kể ra cũng vinh hạnh lắm chứ? Nhưng ngươi không thừa nhân, ngươi lại còn giả chết, để cho thiên hạ tưởng ngươi là một Du Bội Ngọc khác, không phải là con trai của Du Phóng Hạc!

Châu Lệ Nhi cau mày :

- Tại sao?

Cơ Linh Phong mỉm cười :

- Chẳng những hắn không thừa nhận Du Phóng Hạc là phụ thân, mà hắn lại còn phủ nhận luôn Lâm Đại Vũ là vị hôn thê của hắn, hắn cam chịu để cho Lam Đại Vũ lầm, để cho nàng giết hắn!

Dừng lại một chút, nàng tiếp :

- Đêm đó, ta trông thấy tận mắt Lâm Đại Vũ cầm kiếm đâm hắn, ta đau đớn thay cho hắn, bất bình Lâm Đại Vũ vô cùng.

Châu Lệ Nhi cắn môi :

- Có lẽ là có điều chi rất thương tâm giữa họ, và trên đời nầy chỉ có ta hiểu được tâm tư chàng, vì ta... ta...

Nàng không tiếp nữa.

Nàng nín lặng, thì Cơ Linh Phong lên tiếng :

- Không lẽ phụ thân hán có những hành động làm hắn thương tâm? Do đó, hắn không thể thừa nhận la cha hắn?

Châu Lệ Nhi cắn môi, nín lặng.

Cơ Linh Phong điềm nhiên :

- Tuy nhiên, tình cảnh của hắn khác hơn tình cảnh của ngươi!

Châu Lệ Nhi vụt hỏi :

- Theo ngươi, tại sao chàng làm thế?

Cơ Linh Phong giải thích :

- Chẳng phải hắn không thừa nhận Du Phóng Hạc làm cha, có điều hắn cho rằng, Du Phóng Hạc hiện thời là một người giả mạo!

Châu Lệ Nhi kinh hãi.

Du Bội Ngọc biến sắc.

Cơ Linh Phong cười nhẹ :

- Trên thế gian này, hầu hết con người đều tưởng là điều bí mật của mình, chẳng ai biết được. Thực ra, từ nghìn xưa, có ai giữ được bí mật suốt đời? Ngươi có nhìn nhận đúng như vậy không?

Nàng thừa hiểu Du Bội Ngọc không thể phản đối nhận xét đó, nên tiếp luôn :

- Huống chi trên thế gian, có biết bao sự kiện xảy ra, ngoài sở liệu của con người!! Và, ngươi có bao giờ tưởng tượng là ta có theo dõi ngươi từ lúc chia tay nhau tại thị trấn đó?

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Cô nương nói...

Cơ Linh Phong chặn lại :

- Ta nói hôm đó, tại một thị trấn cô tịch khác, ta thấy ngươi trong khi ngươi không hề nghĩ là ta ở bên cạnh ngươi.

Du Bội Ngọc thở dài :

- Đúng vậy! Tại hạ không tưởng điều đó!

Cơ Linh Phong tiếp :

- Hôm đó ngươi cùng đi với Lâm Đại Vũ, cả hai vào khách sạn. Ta giật mình, hết sức kinh ngạc.

Du Bội Ngọc chợt hỏi :

- Cô nương có mặt tại tiểu thị trấn đó, để làm gì?

Cơ Linh Phong mỉm cười :

- Ta theo dõi bọn Tây Môn Vô Cốt. Từ ngày ta thấy hắn, ta đã hoài nghi về hành động của hắn. Ta có cảm tưởng hắn không phải là con người tốt!

Du Bội Ngọc thở dài :

- Không ngờ vì theo dõi bọn Tây Môn Vô Cốt, mà cô nương lại gặp tại hạ!

Cơ Linh Phong tiếp :

- Ta cũng không ngờ chúng theo dõi ngươi. Ta cũng không ngờ là Hồng Liên Hoa lại xuất hiện tại thị trấn đó. Mãi đến sau, ta mới biết tại Xuyên Trung có cuộc đại hội đệ tử Cái bang, mà thị trấn lại nằm trên lộ trình của Hồng Liên Hoa.

Du Bội Ngọc tặc lưỡi :

- Sự tấu xảo trên đời sao mà nhiều thế!

Cơ Linh Phong gật đầu :

Hồng Liên Hoa thấy các ngươi, chỉ sợ còn kinh hãi hơn ta! Bởi y không thể tưởng tượng được, một con người lạnh lùng như Lâm Đại Vũ lai có thể cùng đi với kẻ lạ, cùng vào khách sạn ở chung phòng.

Châu Lệ Nhi muốn nói một câu, đắn đo một chút, rồi thôi, không nói gì.

Cơ Linh Phong tiếp :

- Hồng Liên Hoa muốn biết sự tình như thế nào, song hiềm thân phận, không thể rình xem thầm lén hành động của người khác, nên sai phái một tên đệ tử là Tống lão tứ trà trộn vào trong khách sạn, theo dõi cử động của ngươi và Lâm Đại Vũ.

Du Bội Ngọc cười nhạt :

- Tại hạ cũng có thấy thái độ của gã có vẻ khả nghi, gã cứ nhìn thấy Lâm Đại Vũ chầm chập. Một tên tiểu nhị thông thường làm gì to gan nhìn khách như thế?

Cơ Linh Phong hỏi :

- Ngươi có nhận ra Tống lão tứ là người của Hồng Liên Hoa chăng?

Du Bội Ngọc trầm ngâm suy nghĩ, không đáp.

Cơ Linh Phong tiếp :

- Gì thì chẳng biết, chứ chắc chắn ngươi không hiểu được Tống lão tứ là thuộc hạ của ta!

Du Bội Ngọc kêu lên :

- Cô nương đã cho hắn uống Cực Lạc hoàn?

Cơ Linh Phong gật đầu :

- Phải, cho nên trước khi báo cáo tình hình với Bang chủ hắn, hắn lại tìm ta, cho hay rồi. Hắn nói, thái độ của Lâm Đại Vũ và ngươi hết sức kỳ quái, hắn thấy Lâm Đại Vũ lấy chăn trùm đầu mà khóc, còn ngươi thì đưa mặt vào vách như chẳng dám nhìn ai!

Du Bội Ngọc nóng nẩy :

- Hắn còn nói gì nữa?

Cơ Linh Phong tiếp :

- Hắn nói, đáng ra, Lâm Đại Vũ phải nhận ra hắn, vì trước một lần, hắn có giúp nàng thoát nạn. Nhưng Lâm Đại Vũ lại làm mặt lạ đối với hắn. Có lẽ nàng làm như thế, để cho hắn về báo cáo với Hồng Liên Hoa, là nàng có hảo ý với Du Bội Ngọc này chăng? Và gián tiếp bảo Hồng Liên Hoa đừng nghi ngờ chi đến gã Du Bội Ngọc thứ hai.

Sự việc Cơ Linh Phong nhắc lại, bất quá chỉ xảy ra cách nay độ vài tháng, nhưng Du Bội Ngọc tưởng chừng cách biệt hàng thế kỷ rồi, nên chàng đã sống được một thế kỷ rồi!

Cơ Linh Phong lại tiếp :

- Ta hết sức lấy làm lạ, không thể không đến tận nơi xem sao. Ngờ đâu, Tây Môn Vô Cốt đã đến đó trước ta, và Hồng Liên Hoa cũng có mặt, theo dõi Tây Môn Vô Cốt!

Du Bội Ngọc thở dài :

- Tại hạ biết. Đêm đó, có rất đông người!

Cơ Linh Phong tiếp :

- Lâm cô nương từ trong phòng chạy ra, rồi la hét, rồi mắng, sau cùng lại trở vào, rút kiếm đâm ngươi, quyết đâm lủng thân xác ngươi như tổ ong!

Nàng gằn từng tiếng, hỏi :

- Tại sao thế?

Du Bội Ngọc trầm ngâm lâu lắm, đoạn thở ra :

- Tại hạ không... không cho nàng biết tại hạ là Du Bội Ngọc năm xưa, nàng thì cho rằng... tại hạ đã làm... một việc rất hèn hạ nên nàng nhất định giết tại hạ!

Cơ Linh Phong cười nhẹ :

- Hồng Liên Hoa và bọn Tây Môn Vô Cốt thấy Lâm cô nương làm như thế, tin ngay là thực sự nàng muốn giết ngươi, song ta...

Du Bội Ngọc hỏi :

- Không lẽ cô nương không tin?

Cơ Linh Phong lắc đầu :

- Tin làm sao được.

Du Bội Ngọc lại hỏi :

- Cô nương không tin hẳn phải có một ý nghĩ gì chứ?

Cơ Linh Phong đáp :

- Theo ta, thì sự tình thế này: lẽ thứ nhất, Lâm Đại Vũ đã hiểu ngươi chính là Du Bội Ngọc năm xưa, do đó nàng mới đi chung với ngươi trên lộ trình, và cùng ngươi vào khách sạn, ở chung một phòng.

Du Bội Ngọc lắc đầu :

- Biết đâu, nàng chẳng nhân cơ hội, tìm cách hạ sát tại hạ?

Cơ Linh Phong mỉm cười :

- Giả như nàng muốn giết ngươi, thì thiếu gì cơ hội mà phải chờ đến lúc đó? Cho nên, đêm ấy, nàng rút kiếm đâm ngươi chẳng qua là nàng bầy trò, nàng muốn làm kinh động cho nhiều người cùng quy tụ đến, rồi giở trò...

Du Bội Ngọc hơi xanh mặt :

- Trò gì?

Cơ Linh Phong tiếp :

Ngươi và nàng, chắc có biết bọn Tây Môn Vô Cốt xuất hiện quanh đó, và cũng biết luôn chúng rình rập nhìn lén các ngươi, theo dõi từng cử động. Cho nên nàng cố ý gây gổ với ngươi, cho bọn chúng đừng nghi ngờ ngươi là Du Bội Ngọc ngày trước.

Du Bội Ngọc trầm ngâm một lúc lâu, đoạn hỏi :

- Giả như cô nương đoán đúng đi nữa, rồi có làm sao chăng?

Cơ Linh Phong lạnh lùng :

- Chẳng làm sao ca. Bất quá, ta ngưỡng mộ ngươi có một người vợ thông minh như Lâm cô nương vậy thôi!

Câu nói của Cơ Linh Phong làm cho Châu Lệ Nhi đỏ mặt, rồi sắc mặt đang đỏ lại biến thành trắng nhợt.

Chừng như nàng không muốn nghe Cơ Linh Phong nói thêm, và nàng hận đã lỡ nghe một câu chối tai rồi.

Nghe, hay không nghe, mặc nàng, Cơ Linh Phong nào có nói chuyện với nàng?

Cơ Linh Phong cứ tiếp :- Đồng thời, ta cũng có lo ngại cho ngươi, cỡ người như Du Phóng Hạc bất quá, trong nhất thời, người qua mặt lão ta. Nhưng chẳng sớm thì muộn thì điều bí mật của ngươi sẽ bị lão khám phá. Nhân đó, ta định đến cảnh cáo ngươi, ngờ đâu ta vừa vào phòng, trông thấy ta như trông thấy quỷ, ngươi phóng chân chạy chết.

Du Bội Ngọc lại suy nghĩ, giây lâu, sau cùng, chàng hỏi :

- Vừa rồi, cô nương nói sẽ làm một cuộc đổi chác với tại hạ, vậy cuộc đổi chác đó như thế nào?

Cơ Linh Phong thốt :

- Điều bí mật của ngươi, nếu ta đem tuyên bố khắp giang hồ, thì ngươi khó tránh khỏi cái họa diệt thân. Nhưng ngươi yên chí, chẳng những ta giữ gìn cho ngươi, mà ta còn tùy tiện giúp ngươi những lúc cần nữa.

Du Bội Ngọc cau mày :

- Giúp tại hạ lúc cần? Giúp những việc gì?

Cơ Linh Phong gằn từng tiếng :

- Chẳng hạn, giúp ngươi lột mặt nạ cái lão Du Phóng Hạc kia. Ta cũng có nghĩ là nên bức lão trở về chân tướng của lão!

Du Bội Ngọc thở dài :

- Tại hạ biết, cô nương quyết tâm làm Minh chủ võ lâm. Trước khi thực hiện quyết tâm đó, cô nương phải hủy diệt lão ta; muốn hủy diệt lão ta, tất phải khám phá bí mật của lão. Làm cái việc khám phá bí mật của Du Phóng Hạc, cô nương phải nghĩ đến tại hạ, Cho nên, tiếng là cô nương giúp tại hạ, thực ra chính cô nương làm lợi cho cô nương.

Cơ Linh Phong mỉm cười :

- Hai chúng ta, kể như có một kẻ thù chung. Đã đồng cừu, tất phải đồng tâm, cộng lực. Ngươi giúp ta, ta giúp ngươi cùng diệt đồng cừu, chẳng hợp tình hợp lý sao?

Du Bội Ngọc hỏi :

- Nếu tại hạ không chấp thuận hợp tác với mẫu người như cô nương?

Cơ Linh Phong điềm nhiên :

- Ta giết quách ngươi cho xong, ngươi nghĩ có đơn giản chăng?

Du Bội Ngọc thở dài :

- Chắc tại hạ không còn cách nào khác để chọn!

Cơ Linh Phong gật đầu :

- Ta cũng thấy như vậy!

Bỗng nàng bật cười vang, tiếp :

- Nếu ngươi bằng lòng hợp tác với ta, thì ta sẽ dốc toàn tâm toàn lực trợ giúp ngươi. Có thể là ngươi chưa hiểu được lực lượng to lớn của ta, vậy ta cho ngươi biết, trọn hai vùng Đại giang Nam Bắc, dọc hai bờ Huỳnh Hà, từ Tây Bắc qua Xuyên, Điền, bất cứ tại địa phương trọng yếu nào, ta cũng có thuộc hạ. Ta chỉ cần ra lịnh, chúng sẽ hi sinh cho ngươi.

Du Bội Ngọc lại thở ra :

- Cô nương đã có thế lực lớn như vậy, thì còn cần chi phải làm Minh chủ? Làm Minh chủ võ lâm, cô nương được lợi gì hơn?

Cơ Linh Phong mỉm cười :

- Mỗi cá nhân đều có một thị hiếu riêng biệt. Có kẻ thích rượu, có kẻ tham tài, có kẻ háo sắc, có kẻ chuộng quyền lực...

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Quyền lực?

Cơ Linh Phong gật đầu :

- Kẻ nào chưa nắm quyền lực trong tay, kẻ đó chưa hiểu được cái thích thú do quyền lực gây nên. Bình sanh ra có một nguyện vọng, là muốn thấy tất cả anh hùng hào kiệt trong võ lâm đều quỳ mọp trước mặt ta. Hiện ta âm thầm hoạt động trong bóng tối, nếu mộng bình sanh bất thành, thì ta vĩnh viễn sống trong bóng tối.

Du Bội Ngọc lắc đầu :

- Càng chạy theo thị hiếu, càng làm khổ bản thân! Rượu nhiều thì loạn tánh, sắc nhiều thì tổn thân, và theo tại hạ nghĩ, cái sự hại người đáng sợ nhất là quyền lực!

Cơ Linh Phong bỗng chớp mắt sáng rực, như có ngọn lửa chợt bốc bừng :

- Nhưng, cái làm cho con người động tâm nhất, là quyền lực!

Du Bội Ngọc điềm nhiên :

- Cô nương cứ nghĩ xem, hiện tại tuy Du Phóng Hạc là Minh chủ võ lâm, song cô nương vẫn không cúi đầu tuân phục lão. Khi cô nương làm Minh chủ rồi, biết đâu lại chẳng có người ngầm mưu toan phản bội cô nương?

Cơ Linh Phong lạnh lùng :

- Dù làm đến hoàng đế, cũng không tránh khỏi cái nạn loạn thần tặc tử, huống hồ làm một Minh chủ võ lâm! Ta không cần ai trung, ai tín, ai thành; ta chỉ cần trước mặt ta tất cả đều cung cung kính kính; còn như, sau lưng ta, có kẻ phản bội, điều đó không quan hệ gì!

Du Bội Ngọc mỉm cười :

- Trong tình thế đó, cô nương làm Minh chủ được bao lâu?

Cơ Linh Phong mỉm cười :

- Một ngày thôi, cũng đủ cho ta mãn nguyện!

Du Bội Ngọc lẩm nhẩm :

- Quyền lực! Quyền lực! Không ngờ hai tiếng có một ma lực phi thường!

Cơ Linh Phong tiếp :

- Những sự việc đó, ngươi tất phải nghiên cứu, ngươi chỉ cần minh bạch điều này, là muốn phục cừu, tất phải khám phá sự bí mật của Du Phóng Hạc; và, muốn làm việc đó, ngươi phải hợp tác với ta mới mong có kết quả. Nếu ngươi không hợp tác, là ngươi phải chết!

Du Bội Ngọc trầm giọng :

- Nhưng, tại hạ có điều kiện. Nếu không, thì tại hạ cam chịu chết.

Cơ Linh Phong hỏi :

- Điều kiện gì?

Du Bội Ngọc đáp :

- Tại hạ không muốn trước mặt tại hạ, cô nương đề cập đến Cực Lạc hoàn, ba tiếng đó xin cô nương bỏ hẳn. Chẳng những tại hạ không muốn nếm, không muốn nhìn, mà tại hạ cũng không muốn nói đến!

Cơ Linh Phong mỉm cười :

- Ngươi cho rằng vật đó không có giá trị à? Cho ngươi biết, có lúc nó quý hơn châu ngọc, vàng bạc! Ngươi đáp ứng ra rồi, ta cần gì buộc ngươi phải dùng vật đó!

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Cô nương dám tin lời hứa suông của tại hạ?

Cơ Linh Phong gật đầu :

- Trên thế gian này, nếu có một người nào ta tin được, thì người đó chính là ngươi! Hà huống...

Nàng cười nhẹ tiếp :

- Ngươi còn rất nhiều bí mật mà ta được biết, ta có sợ gì ngươi thất hứa đâu? Vả lại, song phương đều có lợi cả kia mà!

Du Bội Ngọc cười khổ :

- Tại hạ thấy, chỉ còn có cách hợp tác với cô nương mới có cơ khám phá ra bí mật của Du Phóng Hạc!

Cơ Linh Phong gật đầu :

- Đúng vậy! Bởi những kẻ tự cho mình có hảo tâm, hiệp khí đều đứng sau lưng Du Phóng Hạc cả, chẳng một ai chịu giúp ngươi đâu! Ngươi có biết tại sao không? Tại vì lão là võ lâm Minh chủ!

* * * * *

Trên đời, có lắm sự kỳ diệu.

Việc làm của Du Bội Ngọc rất quang minh chính đại, song muốn làm cho thành việc, chàng phải hợp tác với những người không quang minh, không chính đại, với những người bại hoại nhất đời.

Chàng muốn sống lâu, bắt buộc phải chết một lần.

Sự việc đó, nghĩ cũng hoang đường, song thực ra, rất hợp lý. Mà nghĩ cho cùng, những sự hợp lý đều ít nhiều hoang đường cả.

Châu Lệ Nhi không tưởng nổi là thân thế của Du Bội Ngọc có quá nhiều bí ẩn kỳ dị. Nàng thức ngộ ra, chàng gặp phải bất hạnh hơn nàng, hơn quá nhiều!

Những bất hạnh của nàng, còn có thể đem phân trần với thiên hạ, có thể có người đồng tình với nàng, nhưng những bất hạnh của Du Bội Ngọc lại không thể đem tiết lộ với ai!

Nàng nhìn Du Bội Ngọc, lệ thảm tuôn tràn.

Cơ Linh Phong vụt cười khan :- Châu Lệ Nhi! Châu Lệ Nhi! Cái tên tuyệt diệu. Ngươi cũng là con người đầy nước mắt, có lẽ máu của ngươi cũng là nước mắt nốt!

Châu Lệ Nhi nổi giận :

- Ngươi có biết trong huyết quản ngươi có gì không? Ta cho ngươi biết, trong huyết quản ngươi, chỉ là một dòng nước thúi!

Cơ Linh Phong không giận, cười nhẹ :

- Con người ta, lúc bi ai, chẳng bao giờ phẫn nộ, còn ngươi thì lại khác, vừa đổ lệ, vừa mắng, thật kỳ kỳ!

Châu Lệ Nhi hừ một tiếng :

- Có chi kỳ quái? Nếu cho rằng kỳ quái, thì chỉ có những kẻ vừa cười vừa giết người, kẻ đó mới kỳ quái!

Cơ Linh Phong điềm nhiên :

- Cười nhẹ mà giết người, phải kể là một bản lãnh đó! Ta nghĩ, dưới gầm trời này, không ai có bản lãnh đó bằng Tỏa Hồn cung chủ!

Châu Lệ Nhi kinh hãi, kêu lên :

- Ngươi biết lai lịch của ta?

Cơ Linh Phong điềm nhiên :

- Ngươi tưởng, nếu ta không biết lai lịch ngươi, dại gì ta đem những bí mật đó nói ra trước mặt ngươi?

Châu Lệ Nhi cao giọng :

- Làm sao biết được?

Cơ Linh Phong đáp :

- Ta phải có tài năng gì, mới dám đối đầu với Du Phóng Hạc chứ? Cho ngươi biết, giả như ta còn ở ngoài xa mười dặm, ta đã hiểu tại đây có gì xảy ra rồi!

Bỗng nàng day qua Du Bội Ngọc, cười mấy tiếng, rồi tiếp :

- Ta còn quên một việc! Ta quên mừng ngươi! Có được một người vợ vừa đẹp vừa thông minh như thế này, đáng mừng lắm nhé!

Du Bội Ngọc chẳng nói gì, nhưng thoáng nhìn qua Châu Lệ Nhi.

Châu Lệ Nhi biến sắc, mặt trắng nhợt, lệ thảm tuôn tràn, rung rung giọng thốt :

- Ngươi... không nên dùng giọng đó... chế nhạo ta!

Cơ Linh Phong cau mày :

- Chế nhạo? Nói như vậy là chế nhạo ngươi sao?

Châu Lệ Nhi cắn môi :

- Ngươi phải hiểu... đó là một trò đùa...

Nàng khóc rống lên, như muốn tuôn hết nguồn lệ trong người.

Cơ Linh Phong trố mắt :

- Trò đùa? Hôn nhân là đại sự trong người sao lại gọi là trò đùa?

Châu Lệ Nhi nức nở :

- Nhưng ta... ta....

Cơ Linh Phong :

- Ngươi đừng lo chi cải giá như ngươi sợ hắn không thừa nhận, là ngươi lầm đó.

Du Bội Ngọc không phải là mẫu người khinh bạc đâu! Hắn hứa, không phải vì ngươi sắp chết mà hứa. Ngươi sống lại, không vì thế mà hắn không thừa nhận!

Châu Lệ Nhi rung người, từ từ đưa mắt về phía Du Bội Ngọc.

Cơ Linh Phong vụt cười to :

- Không cần hỏi hắn! Ta có phương pháp đây, giả như hắn không thừa nhận Châu Lệ Nhi sống là vợ, thì ngươi cứ chết cho hắn xem.

Du Bội Ngọc than thầm.

Châu Lệ Nhi vẫn nhìn chàng, si si dại dại.

Chàng chẳng biết nói gì với nàng, nàng u buồn thốt :

- Du huynh yên chí, tôi chẳng bao giờ thực hành phương pháp đó đâu! Tôi...

Cơ Linh Phong trầm giọng :

- Tại sao ngươi không thực hiện? Có gì xấu xa đâu? Một nam nhân, khi thích một nữ nhân rồi, dám dùng mọi thủ đoạn, chiếm cho được nữ nhân đó, vô luận thủ đoạn đó như thế nào, không ai có quyền mắng nam nhân ấy cả, trái lại còn khen ngợi là khác. Thì, tại sao một nữ nhân không làm những gì nam nhân làm được? Ai cấm?

Nữ nhân không được quyền dùng thủ đoạn sao?

Châu Lệ Nhi ấp úng :

- Nữ nhân... có chỗ bất đồng, sánh với nam nhân...

Cơ Linh Phong hừ một tiếng :

- Bất đồng ở điểm nào? Nam nhân là người, nữ nhân không là người à? Từ ngàn xưa, nữ nhân luôn luôn bị nam nhân hiếp bức, vì nữ nhân mặc cảm tự ty cho mình kém nam nhân. Do đó ta muốn mở ra một phong trào, báo hận cho nữ nhân!

Nàng trừng mắt nhìn Châu Lệ Nhi, tiếp :

- Ta hỏi ngươi, ngươi kém nam nhân ở điểm nào? Tại sao ngươi không nhận chân cái giá trị của ngươi?

Châu Lệ Nhi cắn môi.

Nàng không nói gì, song lệ đã ngừng đổ. Gương mặt trắng nhợt hồng lên từ từ.

Cơ Linh Phong nắm tay nàng dịu giọng tiếp :

- Tiểu muội! Tiểu muội và ta, đều là nữ nhân, chúng ta phải liên hiệp với nhau, tranh đấu với nam nhân, dành lại ưu thế của nữ nhân, không thể để cho nam nhân khinh thường nữ nhân. Chúng ta phải chứng tỏ với nam nhân là nữ nhân sanh ra, chẳng phải để cho nam nhân vày vò tùy thích.

Du Bội Ngọc nhìn qua thần sắc của Châu Lệ Nhi, đã biết nàng hoàn toàn bị Cơ Linh Phong dụ hoặc mất rồi.

Chàng chắc chắn là chẳng bao giờ Châu Lệ Nhi tin Cơ Linh Phong là con người bại hoại.

Cơ Linh Phong tiếp :

- Hôn nhân, giữa nam nữ, là một cuộc câu, nam nhân cầm cần, nữ nhân là cá.

Đó là thói thường trong thiên hạ từ lâu. Tại sao chúng ta không đảo ngược thói thường?

Ai cấm chúng ta cầm cần câu cá?

Nàng giải khai huyệt đạo cho cả hai, rồi nắm tay Châu Lệ Nhi đặt vào tay Du Bội Ngọc, nửa thực nửa giả, nửa đùa nửa nghiêm, thốt :

- Hiện tại, ta giao nàng cho ngươi, nếu ngươi phụ nàng ta sẽ trừng trị ngươi!

Du Bội Ngọc cười khan :

- Đa tạ cô nương!

Cơ Linh Phong mường tượng giật mình :

- Tại sao ngươi cảm tạ ta?

Du Bội Ngọc đáp :

- Tại hạ chỉ sợ nàng không hiểu, bây giờ thì tại hạ yên chí lắm rồi.

Cơ Linh Phong cười mỉa :

- Miệng ngươi thì nói thế,chứ lòng ngươi lại mắng ta! Ngươi mắng ta xúi dại vợ ngươi!

Du Bội Ngọc điềm nhiên :

- Tại hạ có lý do gì mắng cô nương? Bất quá, tại hạ lấy làm lạ một chút thôi!

Cơ Linh Phong bĩu môi :

- A!

Du Bội Ngọc hỏi :

- VIệc xảy ra ở đây, cô nương ở ngoài mười dặm xa làm sao biết được?

Cơ Linh Phong điểm nụ cười bí hiểm :

- Ngươi quên sự tích Công Dã Trường với bầy quạ à?

Du Bội Ngọc nhếch môi như cười :

- Cô nương tưởng ngày nay tôi còn tin là cô nương nghe được tiếng chim sao?

Cơ Linh Phong thản nhiên :

- Nếu ta không hiểu tiếng chim, thì lúc ngươi rơi xuống giếng ta làm sao hay biết? Rồi ai cứu ngươi lúc đó chứ?

Du Bội Ngọc mỉm cười :

- Cứu tại hạ, là Cơ Linh Yến cô nương!

Cơ Linh Phong bật cười ha hả :

- Sao ngươi biết ta chẳng phải là Cơ Linh Yến? Ai là Cơ Linh Phong? Ai là Cơ Linh Yến? Ngươi phân biệt được à? Ngươi biết được bao nhiêu về chị em ta?

Du Bội Ngọc giật mình, nghe lạnh khắp người.

Chàng nhìn nhận khó phân biệt được nàng nào là Yến, nàng nào là Phong.

Cơ Linh Phong vẫn cười vang, tiếp :

- Bây giờ, ngươi thấy đó, cái gí cho là biết rõ thực ra lại chẳng biết tí nào. Chỉ tại mình ỷ y là đã quá biết, mình không cần tìm hiểu nữa, do đó, phải lầm lạc!

Bỗng, có tiếng gõ cửa, rồi có một người thốt vào :

- Có việc cần trình báo!

Du bội Ngọc ngẩng lên, nhận ra hoàng hôn xuống từ lâu.

* * * * *

Người gõ cửa là Hương Hương. Nàng đã khôi phục khí sắc như thường.

Cơ linh Phong hỏi :

- Việc gì thế?

Hương Hương đáp :

- Bên ngoài, có ba người lạ.

Cơ linh Phong cau mày :

- Ta biết, nơi đây, cứ đêm xuống là có khách nườm nượp. Nhưng đêm nay, không giống mọi đêm, tại sao ngươi không đuổi khéo họ?

Hương Hương thở dài :

- Từ lúc hoàng hôn chưa xuống, chúng tôi đã từ khước một số đông rồi. Nhưng, đến ba người này thì họ không chịu đi, họ đòi vào cho kỳ được, mặc dù Tiểu Phương cho biết là hôm nay kỹ viện đóng cửa.

Cơ linh Phong trầm gương mặt :

- Ngươi có thấy ba người đó không?

Hương Hương đáp :

- Tiểu Phương cho tôi hay, tôi chạy ra, thấy rõ cả ba đứng bất động tại vọng cửa, bất động như ba cỗ quan tài!

Cơ linh Phong lại hỏi :

- Hình dáng họ như thế nào?

- Đêm nay, không đốt đèn nơi cửa, nên khó trông thấy rõ gương mặt họ như thế nào. Đại khái, họ thuộc hạng trọng tuổi, họ đội nón đặc chế rộng vành, che nửa phần mặt, trong bọn, có một người cụt mất cánh tay hữu.

Cơ linh Phong trầm ngâm suy nghĩ. Hương Hương tiếp :

- Họ đi ngựa thuộc loại hữu danh tại vùng Quan Ngoại. Hiện tại ngựa còn sùi bọt mép, chứng tỏ họ từ xa đến, và kiêm trình.

Cơ linh Phong chớp mắt :

- Họ từ xa đến, lại không muốn ai nhận ra họ! Họ muốn vào chắc họ chẳng gặp ta. Vô luận thế nào, ta phải xem họ là hạng người nào, họ muốn gì, ta sẽ làm cho họ thỏa mãn.

Chương 55: Thiếu niên thần bí

Châu lệ Nhi cố giữ thần tình tự nhiên, bình thản nghe Cơ Linh Phong nói, nhưng khi Cơ Linh Phong bước ra khỏi phòng rồi còn lại một mình với Du Bội Ngọc, sự tự nhiên vụt tan biến, đôi tay tuy còn trong tay Du Bội Ngọc hóa ra thừa thải quá, nàng không biết bấu vào đâu, đặt nơi đâu.

Du Bội Ngọc an tường ôn nhu quá, nàng khó suy đoán nổi tâm trạng của chàng, vui hay buồn, mừng hay giận.

Thực ra, nàng làm sao biết được một cơn bão đang lồng lộn trong tâm tư chàng?

Và chàng đang tìm một lối thoát qua một thái độ thích đáng!

Chàng phải nói gì, chàng phải đối xử làm sao để đôi bên không ngỡ ngàng lâu sau sự gán ép vội vàng của Cơ Linh Phong?

Chàng cố tránh gây khích động nơi nàng trong lúc này.

Vì chàng hiểu, thiếu nữ trong lứa tuổi dậy thì, cũng không tránh khỏi cơn giao động mạnh, cơn chuyển mình, rời giai đoạn cũ, bước sang giai đoạn mới, tình tự xáo trộn, bất ổn định, để quan trọng hóa bất cứ vấn đề gì, và cứ cái va chạm nhỏ nào đều làm thương hại tinh thần các nàng như thường Hà huống Châu Lệ Nhi vốn tính nhạy cảm, quật cường, tự ái của nàng rất nặng, nên bất cứ việc gì, thì hậu quả của bất mãn đó phải quan trọng lắm, dù là một việc nhỏ.

Du Bội Ngọc không thể thừa nhận nàng là vợ được, đó là cái chắc.

Bởi, bỏ ra sự chênh lệch về tuổi tác, cứ kể về mặt cảm tình,thì dù sao Du Bội Ngọc vẫn không quên được Lâm Diêu Bình Châu Lệ Nhi đâu thể thay thế Lâm Diêu Bình Nhưng, chàng phải giải quyết sự tình sao cho ổn thoả...

Cả hai đối diện nhau, xong không ai nhìn mặt ai. Không ai hiểu được ai đang nghĩ gì Vừa lúc đó Cơ Linh Phong trở lại.

Nàng đổi đèn lên, đổi tất cả bao nhiêu ngọn đèn. Ánh đèn chiếu sáng, soi rõ gương mặt đỏ bừng vì thẹn của Châu Lệ Nhi.

Du Bội Ngọc hỏi :

- Bọn nào đến đó hở cô nương?

Cơ Linh Phong lắc đầu :

- Ta có đi ra đó xem đâu mà biết?

Du Bội Ngọc lấy làm lạ :

- Tại Sao?

Cơ Linh Phong mỉm cười :

- Tại vì ta biết mục đích của họ, họ đến đây làm gì? ta biết được rồi, cần gì gặp họ nữa?

Không đợi Du Bội Ngọc hỏi, nàng tiếp :

- Họ ước hẹn với bằng hữu gặp nhau tại đây. Khách giang hồ lấy kỹ viện, làm nơi hẹn hò, chẳng phải là một sự lạ.

Du Bội Ngọc hỏi :

- Đã thế, họ cần gì phải giấu hành tung?

Cơ Linh Phong mỉm miệng điểm nửa nụ cười :

- Có lẽ họ sắp làm một việc gì không chánh đáng lắm, sợ thiên hạ biết, nên phải lộ vẻ bí mật như vậy! những sự định như thế thường xảy ra trên giang hồ,nếu không quan hệ đến mình, thì mình can thiệp làmgì?

Du Bội Ngọc trầm ngâm một lúc :

- Tại hạ muốn trông qua ba người đó như thế nào?

Cơ Linh Phong cười nhẹ :

- Ngươi cũng thích gánh vác việc đời nữa sao? Bao nhiêu rắc rối xảy đến cho ngươi chưa đủ sao?

Du Bội Ngọc cười khổ :

- Bởi tại hạ gặp quá nhiều rắc rối, thì có thêm một vài rắc rối nữa cũng chẳng sao. Hà huống, tại hạ muốn gặp bọn có hành tung bí mật, bởi chính những kẻ đó có liên quan nhất đối với lão họ Du!

Cơ Linh Phong chớp mắt :

- Ngươi muốn trông thấy họ, cũng được. Song, đã có Hương Hương ở bên cạnh họ, ta dám bảo đảm là Hương Hương sẽ khám phá lai lịch của họ dễ dàng!

Vừa lúc đó Hương Hương trở lại Cơ Linh Phong hỏi :

- Còn ba người đó?

Hương Hương đáp :

- Họ ở tại tiền sảnh

Cơ Linh Phong cau mày :

- Sao ngươi không ở đó, tiếp họ?

Hương Hương lắc đầu :

- Có ở đó cũng vô ích! Cả ba như những khúc gỗ, tôi cười duyên với họ, họ như không trông thấy, tôi nói như rót mật vào tai, họ không nghe chừng như họ không xem tôi là một nữ nhân, chẳng có gì hấp dẫn cả. Tôi muốn chạy đi ngay soi mình vào gương, xem đã biến đổi như thế nào già bao nhiêu, xấu đến đâu mà họ chán chê quá vậy.

Châu Lệ Nhi chớp mắt :

- Hay là một bọn điếc?

Hương Hương bật cười hắc hắc :

- Điếc làm sao được? Trái lại họ thích tai hơn ai hết! Chính cái lão già cứ nghiêng đầu lắng nghe mỗi khi có tiếng chân người vang bên ngoài.

Du Bội Ngọc trố mắt :

- Một lão già? Lão ấy có hình dáng ra sao?

Hương Hương tả :

- Tuổi độ sau bảy mươi, râu tóc bạc trắng, nhưng khí phách lại phi phàm chừng như là một tay lắm bạc tiền, lắm quyền thế.

Nàng mỉm cười tiếp :

- Cái thứ già mà vào kỹ viện, nơi đây tôi từng tiếp hằng trăm, hằng ngàn rồi, nhưng lão này rất quái dị, chẳng mảy may giống những lão đã vào đây?

Du Bội Ngọc hỏi :

- Khác như thế nào?

Hương Hương giải thích :

- Người càng già, vào kỹ viện, càng làm nhiều trò khỉ, chịu không nổi, nhưng lão này vào đấy cứ lầm lầm lỳ lỳ, như sắp sửa choảng nhau, trông ngán quá!

Du Bội Ngọc lại hỏi :

- Cô nương nghe khẩu âm của lão, đoán là người thuộc địa phương nào?

Hương Hương lắc đầu :

- Lão có mở miệng đâu mà nghe khẩu âm? Chỉ có gã cụt một tay, thỉnh thoảng nói một câu, khẩu âm gã này mường tượng thuộc địa phương Giang Nam!

Du Bội Ngọc giật mình :

- Hình dáng người cụt tay ra sao?

Hương Hương tiếp :

- Tuổi không nhỏ lắm, ngoài cánh tay cụt, y có gương mặt cực kỳ quái dị, một gương mặt có hơn ngàn vết sẹo, chỗ nào không sẹo là đặt những nốt ruồi, không nốt ruồi thì nối rổ. Không ai cho đó là một gương mặt người nổi.

Du Bôi Ngọc biến sắc mặt. Trầm ngâm một lúc lâu, lại hỏi :

- Còn ngưòi nữa hả?

Hương Hương thốt :

- Hắn có vẻ dễ trông hơn cả, có đều ốm tong teo, chừng như từ lâu rồi, hắn không ăn, không uống. Đôi mắt thì nặng mí, mở cách nào cũng không rộng nổi!

Du Bội Ngọc suy tư một lúc nữa :

- Bọn này kể ra cũng đáng nhìn qua lắm!

Cơ Linh Phong gật đầu :

- Phàm là một kỹ viện, thì có đủ hạng người tìm đến, kể cả bọn quái dị nhất! Huống chi, lại là một kỹ viện do Hồ lão lão khai thác?

Trong khi Du Bội Ngọc, Hương Hương, Cơ Linh Phong nói chuyện với nhau.

Châu Lệ Nhi nhìn những lỗ khoét kín đáo nơi tường, được ngụy trang bằng những hạt châu, đục có, trong có.

Hương Hương nhìn nàng, mỉm cười hỏi :

- Cô nương có biết chỗ diệu dụng của những lỗ đó chăng?

Châu Lệ Nhi lắc đầu :

- Biết làm sao được?

Hương Hương giải thích :

- Sáng kiến của Hồ lão lão đấy! Bà ta già rồi, già thì phải bất lực, dù có chồng cũng như không chồng. Nhưng lửa tình thì luôn bốc cháy, bà ta chịu không nổi. Không làm được gì, thì bà ta nhìn đó là niềm thích thú của bà ta. Cho nên bà cho đục những lỗ đó nhìn bọn tôi hành lạc với khách càng thô bao hung tợn, bà ta càng thích thú. Có lúc bà gọi Từ Nhược Vũ đến xem, bà xuất thần mà xem....

Cơ Linh Phong cau mày :

- Thôi chứ, Hương Hương! Đủ rồi! Ngươi sợ diễn tả không rõ lắm sao mà phải gắn đi gắn lại mãi?

Châu Lệ Nhi thẹn đỏ mặt, bất giác nhìn sang Du Bội Ngọc Chàng nhìn lãng sang nơi khác.

Hương Hương căm hờn :

- Bà ta mở kỹ viện, dùng bọn tôi như những con thú, bày trò dâm ô cho bà nhìn, có như thế ý dục của bà mới thỏa mãn! Chẳng rõ, lúc nhỏ bà hành lạc bao nhiêu lần mỗi ngày! Bà đúng là một kẻ vừa hung ác vừa dâm dật, dâm kinh khủng, dâm đến điên người.

Du Bội Ngọc thở dài :

- Nhưng bà ta đã chết rồi! Con người hung ác, dâm dật, chết là thiện lương, chết là thuỳ mị, thanh khiết, chẳng bao giờ hại ai nữa, cô nương mắng bà ta làm chi?

* * * * *

Thời gian vào thu rồi, không khí trong phòng vẫn oi bức như hạ.

Ba người khách lạ ngồi đó một lúc, mồ hôi đổ ra ươớt mình, cả gã ốm yếu cũng đỗ mồ hôi như thường.

Tại gian phòng của Hương Hương, ai ai cũng nghe nóng nực, riêng Du Bội Ngọc thì chẳng cần gì không khí oi bức, chàng cũng xuất mồ hôi như thường, nhưng lại là mồ hôi lạnh.

Bởi qua sự mô tả của Hương Hương, chàng đón ngay lão già đó, chính là Đường Vô Song, còn người cụt tay có gương mặt quái dị, nói tiếng giang nam chính là Vương Vũ Lâu.

Từ ngày bị Quỳnh Hoa tam nương tử ám toán bằng đại pháp Thi Ma Huyết Sát tại khách sạn, mãi đến nay mới xuất hiện trên giang hồ.

Gương mặt của Vương Vũ Lâu hoàn toàn biến đổi.

Qua các lỗ do Hồ lão lão cho khoét nơi tường bọn Du Bội Ngọc nhìn ba người khách thấy rất rõ.

Vương Vũ Lâu bốc bừng sát khí nơi mặt, chừng như đối với tất cả người đời, ắn nuôi dưỡng một niềm oán độc trầm trọng.

Đường Vô Song tỏ rõ oai khí một bậc tông chủ, bất quá thần sắc có phần nào khẩn trương, hai tay luôn luôn xoay xoay chung trà trên mặt bàn, tư lự nặng.

Còn người thứ ba, đưa lưng về phía Du Bội Ngọc, chàng không nhận rõ thần thái y như thế nào. Bất quá chàng nhận thấy đôi vai y rộng, chiếc lưng nhỏ vậy thôi.

Chàng áp tai vào lỗ trống lắng nghe câu chuyện của họ.

Bên ngoài lúc đó, có tiếng chân người vang lên.

Đường Vô Song lập tức đứng lên, lão đứng, hai bàn tay cầm luôn chiếc chén trà, mấy ngón tay lỏng ra, chén trà rơi xuống kêu soảng một tiếng, vở tan tành.

Vương Vũ Lâu trừng mắt nhìn lão, tuy cả hai không nói với nhau tiếng nào, Du Bội Ngọc cũng hiểu đó là Đường Vô Song giả, bởi lão là con người giả nên Vương Vũ Lâu mới dám có thái độ đó.

Hơn nữa, Đường Vô Song là người nổi danh nhở ám khí, tất đôi tay phải trầm ổn, lão có bàn tay khéo léo đến độ chạm vào hạt gạo hơn mười chữ, bàn tay đó làm sao không cầm vững một chén trà, để cho nó rơi xuống nền?

Nếu không là người giả, sao lại vụng thế?

Và nhận ra chỗ hở đó của Đường Vô Song. Vương Vũ Lâu phải tức uất, trừng mắt cảnh cáo lão dè dặt hơn.

Du Phóng Hạc có thể tạo một Đường Vô Song rất giống ở mọi điểm, trừ hai bàn tay khéo léo.

Du Bội Ngọc chớp chớp ánh mắt sang ngời.

* * * * *

Nhưng tiếng chân người bên ngoài, chỉ là của Hương Hương và mấy tên nhân công mang thức ăn vào Đường Vô Song thở phào, từ từ ngồi xuống.

Hương Hương luôn nở nụ cười có thể hấp dẫn cả gỗ đá. Cái duyên dáng của nàng, cái ma lực của nàng, còn trên Ngân Hoa Nương mấy bậc!

Rất tiếc, Đường Vô Song và Vương Vũ Lâu lại không nhìn nàng.

Nàng chỉ bảo bọn kia bày xong thức ăn trên mặt bàn rồi cùng nhau cầm bình rót rượu Nàng làm đủ mọi vế khích động khách, song Vương Vũ Lâu và Đường Vô Song vẫn không lưu ý Nhưng Hương Hương không thất vọng, không chịu bại cuộc, bật cười trong trẻo, thốt :

- Tam vị thử nếm rượu của tôi xem! Rượu này chẳng phải bất cứ hạng khách nào cũng được đãi đấy! Hôm nay, đặc biệt mang ra cho quí vị dùng, tôi có ý trọng các vị là bậc anh hùng trong thiên hạ. Đối vời hạng khách như quí vị.

Đường Vô Song trừng mắt, cao giọng chặn lời nàng :

- Sao ngươi biết bọn ta là anh hùng? Ai nói với ngươi như vậy?

Hương Hương đảo khoé thu ba cười duyên :

- Đợi gì phải có người nói, tôi muốn biết! Tôi chỉ nhìn qua khí thái các vị! Nếu chẳng phải những nhân vật thành danh trên giang hồ, thì làm gì có khí thái như các vị!

Đường Vô Song hừ một tiếng :

- Bọn ta là khách thương, ngươi xét lầm đấy!

Hương Hương mỉm cười :

- Giả các vị là thương gia, thì hẳn các vị phải giàu có nhất nhì trong nước!

Một tiếng cốp vang lên.

Vương Vũ Lâu dằn mạnh một đỉnh vàng lên mặt bàn, hỏi :

- Ngươi muốn vật này chăng?

Vọng Hoa Lâu là nơi vàng chôn bạc giấu, nơi khách bốn phương hàng ngày mang bạc, mang vàng đến đổ vào kho tàng, song chẳng có ai mang đến một đỉnh vàng vừa to vừa vàng rực như đỉnh vàng này.

Hương Hương cúi đầu cắn môi, điểm phớt một nụ cười nơi khoé, dịu giọng :

- Quí khách muốn tôi...

Vương Vũ Lâulạnh lùng :

- Ta chỉ muốn ngươi bước ra, khỏi nơi đây! Cầm lấy đỉnh vàng này mà đi, đừng bao giờ trở vào nữa, nếu ta không gọi.

Châu Lệ Nhi nghĩ, chắc chắc là Hương Hương không còn cười được nữa.

Nhưng nàng vẫn cười được như thường, mà lại cười trong trẻo hơn trước, tươi hơn trước :

- Nếu vậy, tôi xin đa tạ các vị!

Nàng cầm ngay đỉnh bạc rồi bước ra Người đưa lưng về phía Du Bội Ngọc vụt cất tiếng :

- Hãy khoan!

Hương Hương dừng chân, quay mặt lại,cười nhẹ :

- Quí khách có điều chi dạy bảo?

Người đó xoay bàn tay. Nơi bàn tay, có viên châu. Châu rất đẹp, rất trong, có giá trị trên hẳn đỉnh vàng Mọi người đều nhìn hạt châu, song Du Bội Ngọc lại nhìn tay người đó.

Tay không thô, ngón rất dài, rất sạch, dù cầm cương ngựa suốt lộ trình dài, bàn tay không phồng, không ửng đỏ, không chai Bàn tay đó phải có công lực phi phàm, ổn định phi phàm hạt châu nằm trên đầu ngón đưa cao ai ai cũng thấy rõ!

Du Bội Ngọc tự hỏi. Chân và tay cái nào đẹp hơn cái nào!

Hương Hương hồi hộp thấy rõ :

- Từ lâu tôi chưa từng trông thấy một hạt châu quí như thế! Xin quí khách cho tôi sờ đến một chút!

Người đó cao giọng :- Hà tất xin phép sờ? Nếu ngươi thích ta cho luôn!

Giọng nói của người đó đúng là một giọng trẻ, bất quá có phần uể oải như nhọc mệt, vất vả.

Hương Hương gặn hỏi :

- Quí khách thừa hiểu là bất cứ một nữ nhân nào cũng thích châu ngọc, sao lại còn hỏi?

Người đó mỉm cười :

- Hỏi để đặt điều kiện!

Hương Hương hỏi tiếp :

- Điều kiện như thế nào?

Người đó điềm nhiên :

- Ở lại đây hầu rượu ta.

Hương Hương lộ vẻ kinh dị.

Nàng nhìn sang Đường Vô Song, Vương Vũ Lâu. Cả hai lộ vẻ khó khăn, song không phản đối.

Du Bội Ngọc còn kinh dị hơn Hương Hương mấy phần.

Theo thinh âm, Du Bội Ngọc ước đoán người đó, là một thiếu niên. Nhưng thiếu niên đó là ai? Tại sao cố ý chống đối Vương Vũ Lâu?

Vương Vũ Lâu dám giận nhưng không dám nói, chẳng lẽ Vương Vũ Lâu sợ thiếu niên?

Họ cùng chung một lộ trình, hiển nhiên họ cấu kết với nhau để làm một việc gì đó, như vậy, thiếu niên hẳn là thuộc hạ của Du Phóng Hạc Đã cùng câu kết nhau trong một dự mưu, một hành động tại sao thiếu niên lại chống đối Vương Vũ Lâu?

Tại sao họ Vương lại sợ hắn?

Du Bội Ngọc thừa hiểu, địa vị của Vương Vũ Lâu chẳng phải thấp kém, mà cái gan của y cũng lỳ có hạng lắm!

* * * * *

Hương Hương lưu lại trong phòng.

Nàng ngồi ngay trên gối thiếu niên, nàng còn ngả mình vào ngực thiếu niên.

Đường Vô Song và Vương Vũ Lâu nhìn thoáng qua nàng rồi hướng mắt về nơi khác ngay.

Thiếu niên cười nói :

- Giả quân tử! Giả quân tử! Thế gian này sở dĩ ô trọc là vì có quá nhiều giả quân tử!

Hắn ôm ngang hông Hương Hương, cười tiếp :

- Ta và ngươi đều là tiểu nhân, bởi là tiểu nhân nên hưởng nhiều khoái lạc, nhiều vô cùng! Có đúng vậy không?

Hương Hương cười khúc khít :

- Chẳng những khoái lạc, mà còn là những kẻ đáng yêu nữa chứ!

Thiếu niên cười vang :

- Hay! Nói nghe hay quá! Ta phải mừng ngươi ba chén!

Hắn uống đúng ba chén.

Hắn uống xong lại ca một đoạn, trong bài Trương Tiến Tửu của Lý Thái Bạch :

- Được toại ý, là cứ hưởng, hưởng tân vui, đừng để chén không vọng về ánh trăng, đêm nay là đêm đẹp, phải uống! Uống?

Hắn gọi bâng quơ :

- Cứ đến! Đến cùng ta chuốc chén! Ta mời!

Hắn mời ai? Hắn gọi ai, nếu không là Đường Vô Song, Vương Vũ Lâu!

Cả hai cau mày, phải uống với hắn mỗi người ba chén cả hai khó khăn thấy rõ, uống chén rượu như uống thuốc đắng.

Thiếu niên rót đầy chén rượu, uống cạn chén, cứ rót, cứ uống, không ngừng.

Uống một lúc, lại ăn chừng như thiếu thức ăn, hắn cắn chóp mũi của Hương Hương, nghiến nghiến nhẹ!

Nhột nhột, Hương Hương cười đến rung chuyển toàn thân, kêu lên oai oái.

Thiếu niên hỏi :

- Đau?

Hương Hương dụi mặt vào ngực hắn đáp :

- Không đau!

Thiếu niên cười ha hả :

- Ta tặng ngươi một hạt châu, trị giá ngàn vàng, ta có quyền cắn ngươi, bổn phân ngươi phải nói không đau! Như vậy là hợp lý! Cá nhân nào cũng có giá, bất quá cao thấp bất đồng thôi!

Hương Hương hỏi :

- Như quí khách trị giá bao nhiêu?

Thiếu niên hừ một tiếng :

- Ngươi muốn mua ta?

Hương Hương gật đầu :

- Phải! Để tàng trữ như một báu vật!

Thiếu niên bật cười cuồng dại :

- Rất tiếc, ta trị giá cao quá! Giá như mỗi ngày mỗi phát tài to, to như hôm nay, luôn luôn như vậy trong năm mươi năm, luôn luôn dành nguyên vẹn, không sứt mẻ, may ra có hy vọng mua được ta!

Hương Hương cười hắc hắc :

- Đến lúc mua được quí khách rồi, tôi lại thành ra một lão bà!

Thiếu niên điềm nhiên :

- Già thì đã sao? Chỉ cần có nhiều tiền thôi!

Châu Lệ Nhi buột miệng thốt :

- Thiếu niên này phải kết làm huynh đệ với Từ Nhược Vũ mới đúng!

Du Bội Ngọc mỉm cười :

- Hắn đã tự cho mình là tiểu nhân, chân tiểu nhân thì hắn có nói gì, chẳng ai bắt bẻ được!

Thiếu niên lại uống ba chén rượu nữa, rồi vỗ bàn bồm bộp, cười thốt :

- Hiện tại, tuy ngươi chưa mua nổi ta, nhưng ta cũng tự bán cho ngươi. Ta mua ngươi, ngươi mua ta, kết quả như nhau, ngươi thấy chưa?

Hắn đứng lên, kéo Hương Hương đứng theo, lẩm nhẩm :

- Ta nay buồn ngủ quá! Mình đi ngủ nhé!

Hắn chập choạng bước, lôi Hương Hương theo, cả hai cùng vào bên trong gian phòng.

Hương Hương không ngừng cười, nàng quẹt chân ngang qua, đóng cánh cửa lai.

Một lúc sau thiếu niên ngâm nga :

- Say, nằm trên gối mỹ nhân, tỉnh nắm cái quyền sát nhân, không cần có ngọc liên thành, chỉ cần có kiếm giết người nhanh!

Giọng nói nhỏ dần, rồi tắt hẳn.

Gian phòng trở nên trầm tịch như cảnh chết.

Bọn Châu Lệ Nhi chẳng dám thì thầm nói chuyện với nhau nữa.

Một lúc lâu, Đường Vô Song lắc đầu thở dài :

- Thật tại hạ chẳng hiểu tại sao, Minh chủ lại cho con người như vậy đi theo chúng ta!

Vương Vũ Lâu trầm giọng :

- Minh chủ phân phó, hẳn phải có đạo lý!

Đường Vô Song cau mày :

- Hắn là ai chứ? Các hạ có biết chăng?

Vương Vũ Lâu lắc đầu :

- Tại hạ không được rõ lắm! Chỉ biết là Minh chủ tín nhiệm hắn vô cùng, Minh chủ còn dặn vô luận hắn có làm việc gì, chúng ta phỉ tuân theo hắn!

Đường Vô Song thở dài :
- Nhưng ngay trong giờ phút này, hắn còn vui say như vậy, không chú ý đến việc gì cả! Đã thế còn đòi nằm với gái. Làm sao tin cậy một con người như hắn chứ!

Vương Vũ Lâu trầm ngâm một lúc, rồi lạnh lùng lại. Câu nói đầu tiên :

- Minh chủ đã phân phó, hẳn có đạo lý!

Bây giờ Du Bội Ngọc mới biết cả Đường Vô Song lẫn Vương Vũ Lâu cũng không biết lai lịch thiếu niên thần bí!

Thiếu niên, lúc vào nhà, ngồi xuống, đến lúc cùng đi với Hương Hương không hề quay mặt lại, thành ra Du Bội Ngọc không thể trông rõ, để nhận ra hắn là ai!

Bất quá chàng ức độ gương mặt thiếu niên thanh tú, qua đôi bàn tay đẹp, và y có phần nào mệt nhọc, uể oải vậy thôi.

Chàng nghĩ thiếu niên này phải là một người hoàn toàn xa lạ đối với chàng và bình sanh, chàng chưa hề gặp lần nào.

* * * * *

Đường Vô Song và Vương Vũ Lâu, không hề uống tiếp một giọt rượu, cả hai cũng không cầm đũa, họ khẩn trương vô cùng, càng phút càng khẩn trương hơn.

Đường Vô Song bất cười khan :

- Tại hạ hy vọng người ấy đến gấp, chúng ta ở đây, lo làm công việc của chúng ta, còn hắn, để mặc hắn trong đó, hưởng thọ lạc thú? Rồi khi về hắn sẽ đối đáp với Minh chủ thế nào cho biết?

Vương Vũ Lâu trừng mắt nhìn lão :

- Các hạ nói thế không sợ bại lộ chân tướng à?

Đến đây hai bên không còn xưng hô các hạ tại hạ với nhau nữa, mà gọi nhau bằng tiếng ngươi, tự xưng bằng tiếng ta.

Đường vô Song cũng trừng mắt nhìn trả :

- Lộ chân tướng gì?

Vương Vũ Lâu hừ một tiếng :

- Ngươi có biết hiện giờ thân phận ngươi là chi chăng?

Đường Vô Song cười lạnh :

- Sao ta lại chẳng biết?

Vương Vũ Lâu trầm giong :

- Ngươi đã là một tông chủ, một chưởng môn, thì phải xử sự sao cho đúng cái khí khái của mình, chứ sao lại vui mừng trước tai hoạ của người khác! Dù hắn có sơ xuất, Minh chủ quở trách hắn, mình cũng thương hại cho hắn chứ, sao nỡ vui mừng? Đừng tỏ lộ cái thói tiểu nhân mà có thể lộ đuôi chồn đấy!

Đường Vô Song giật mình, gương mặt thoạt xanh thoạt trắng, đột nhiên lão vỗ bàn thét lên :

- Ta biết các ngươi không xem ta ra gì! Bởi ta chỉ là một tên giữ ngựa thì sao?

Còn ngươi, ngươi là cái quái gì chứ! Ngươi có phải là Giang Nam Đại Hiệp Vương Vũ Lâu thật sự đâu?

Vương Vũ Lâu quát to :

- Câm mồm!

Đường Vô Song đỏ mặt :

- Ta không câm! Ta muốn nói! Ta nói rồi ngươi làm gì được ta? Ngươi giết ta được chăng?

Vương Vũ Lâu cao giọng :

- Ta giết ngươi rồi sao?

Đường Vô Song cười lạnh :

- Ta không tin ngươi có gan làmviệc đó! Ngươi đừng quên hiện tại ta là Đường gia chưởng môn, ngươi giết ta rồi còn tìm đâu ra Đường Vô Song?

Vương Vũ Lâu trừng mắt nhìn lão một lúc, bỗng bật cười :

- Bất quá ta lo lắng cho ngươi được tốt, nếu ngươi lộ chân tướng, thì ta cũng chẳng được yên ổn gì.

Đường Vô Song cũng cười :

- Ngươi yên trí! Hai năm khổ sở, lẽ nào ta phí bỏ sao?

Du Bội Ngọc một lần nữa nghe lạnh mình!

Thì ra cái tên giả mạo Đường Vô Song là một mã phu!

Có lẽ y có nhiều điểm giống Đường vô Song, nên được chọn để giả mạo lão.

Còn người giả mạo Vương Vũ Lâu, y là ai?

Rồi những người giả mạo Lâm Tẩu Các, Thái Hồ Vương, Tây Môn Vô Cốt, những người đó là ai?

Có thể họ là mã phu là đầu bếp, phụ bếp, là khất cái, là kẻ bán giày, bán dép, là kẻ lãng du vũ lộng, là bốc sư?

Còn Du Phóng Hạc, lão là ai?

Thân phận cao hơn bọn kia chăng? Cao mấy bậc?

Lão đã hao phí bao nhiêu công phu, qua nhiều năm tháng mới học đúng phong cách Du Phóng Hạc thực sự? Hơn nữa lão còn phải học Tiên Thiên Vô Cực Công?

- Dù sao bất quá lão cũng là con người ti tiện, như những kẻ giả mạo kia thôi!

Du Bôi Ngọc nghĩ đến độ sôi sục máu hận thù

* * * * *

Không còn gây gổ nhau nữa, Đường Vô Song và Vương Vũ Lâu trở về phận sự, khẩn trương hơn trước.

Đường Vô Song ngồi mãi một chỗ, bồn chồn quá, lại đứng lên, rồi đi tới, đi lui lẩm nhẩm :

- Tại sao chưa đến?.... Tại sao?... Có chắc là đến hay không?

Vương Vũ Lâu cau mày :

- Nếu y không đến, các hạ nóng nảy cũng chẳng ích gì. Nên ngồi xuống là hơn!

Đường Vô Song cố vuốt râu cho ra vẻ thản nhiên :

- Các hạ không nóng nảy, tại hạ phải nóng nảy! Giả như y không đến, thì tại hạ làm sao?

Vương Vũ Lâu điềm nhiên :

- Việc quan hệ trọng đại đối với y, sao y lại không đến mà lo?

Đường Vô Song thở dài lẩm nhẩm :

- Tại hạ mong mỏi chả có việc gì xảy ra cho y?

Người họ chờ là ai?

Tại sao khẩn trương quá độ? Tại sao có vẻ thần bí phi thường?

Châ Lệ Nhi toan hỏi Du Bội Ngọc, bỗng có tiếng chim cú kêu hai tiếng bên ngoài Đường Vô Song giật mình, bước đến cạnh cửa sổ, đáp lại cũng bắt chước tiếng cú.

Cánh cửa sổ mở toan ra nơi khung cửa hiện ra một người.

Người đó vận chiếc áo màu xanh, từ đầu xuống đến nửa thân mình bùn đất bám đầy. Chiếc áo bằng bố thông thường, loại bố của những nông dân mặc khi canh tác.

Đầu người đó có một vuông bố cũng màu xanh quấn gọn. Toàn thân y đen xì, bóng loáng, nhìn kỷ Du Bội Ngọc mới biết y thoa một lượt dầu thuốc, che giấu làn da thực.

Y nhảy qua cửa sổ vào phòng.

Vương Vũ Lâu vụt đứng lên nghinh đón trầm giọng hỏi :

- Ngọn gió nào đưa các hạ đến đây?

Người đó nhìn quanh gian phòng, đoạn đáp :

- Gió Tây bắc, thổi sang đông nam, cuốn tại hạ đến đây!

Vương Vũ Lâu lại hỏi :

- Các hạ thấy chi dọc đường?

Người đó đáp lại :

- Lão già ăn kẹo, đứa trẻ nít uống rượu!

Du Bội Ngọc biết ngay họ dùng khẩu hiệu để nhận dịnh người trong tổ chức!

Vương Vũ Lâu thở phào, vòng tay thốt :

- Huynh đài cứ ngồi. Bọn tại hạ chờ đợi đã lâu!

Người đó chớp mắt :

- Tại Vọng Hoa Lâu, sao lại vắng vẻ như nhà dân dã?

Vương Vũ Lâu mỉm cười :

- Các cô nương tại đây, lâm bệnh nên kỹ viện tạm thời đóng cửa!

Người đó trố mắt :

- Lâm bệnh! Bệnh gì mà cả lũ đều mắc phải?

Vương Vũ Lâu lại cười :

- Bệnh của nữ nhân mà! Mỗi tháng mỗi bệnh mấy hôm. Khi các nàng lâm bệnh, thì nam nhân không thể gần!

Người đó ạ một tiếng, rồi nhìn xuống bàn rượu.

Vương Vũ Lâu hỏi :

- Huynh đài chưa dùng bữa tối?

Người đó nuốt nước bọt thở dài :

- Đã hai ngày đêm rồi tại hạ không thấy một giọt nước một hạt cơm!

Vương Vũ Lâu chìa tay :

- Vậy xin mời huynh đài!

Người đó không khách khí, ngồi vào bàn cứ ăn cứ uống.

Một con người đói lả, khát đến chày yết hầu, gặp thức ăn thức uống, là phải ăn vồ uống gấp, song người đó lại ăn từ từ uống từ từ, như chẳng hề nhịn đói, nhịn khát suốt mấy bữa liền.

Con người đó, nếu không hấp thụ một sự giáo dục chân chính thì làm sao có được phong cách như vậy?

Nhưng y là ai?

Ăn xong, người đó quay qua Đường Vô Song, bảo :

- Các hạ cởi quần cởi áo, cho tại hạ xem nào?

Châu Lệ Nhi đỏ mặt!

Tại sao hắn bảo Đường Vô Song như vậy? Hẹn gặp nhau để bảo người ta cởi trần cởi truồng cho xem thân thể à?

Thân thể một con người như Đường Vô Song có cái chi hấp dẫn mà đòi xem?

Nàng thẹn, bình sanh chưa hề thấy một thân thể lõa lồ, dù của nữ nhân, chứ đừng nói là nam nhân?

Nàng quay mặt chỗ khác, song tánh hiếu kỳ bị khích thích quá mạnh, nàng lại nhìn.

Đường Vô Song đưa một chân lông lá đặt trên ghế.

Vương Vũ Lâu chỉ một vết sẹo nơi chân Đường Vô Song thốt :

- Tại hạ chiếu y vết sẹo của Đường Vô Song, lấy đao rọc lên chân y, sâu cạn không sai một phân, một ly.

Đường Vô Song cười khổ :

- Rọc như vầy, y phải mất ba hôm! Trong ba ngày tại hạ chết đi sống lại chẳng biết mấy mươi lần! Phải biết, con dao của thợ chạm thay vì khắc vào gỗ, lại khắc vào da thịt! Sai một chút, gọt sửa một chút! Đau đớn làm sao! Tại hạ không hiểu làm sao mình còn sống được!

Người đó xem vết sẹo xong, gật gù :

- Khá lắm! Giống lắm!

Rồi y hỏi :

- Các hạ có biết tại sao lại mang vết sẹo đó chăng?

Đường Vô Song đáp :

- Đường Vô Song...

Người đó chặn lời :

- Chính mình là Đường Vô Song rồi, còn nếu Đường Vô Song nào nữa. Phải nhớ, đó là điểm chính yếu!

Đường Vô Song mỉm cười :

- Phải! Lúc thiếu thời, tại hạ vì lời thỉnh cầu của một thiếu nữ thuộc giống “bất di” đến Kim Sa bát trại, giao chiến cùng tám vị Trại chủ, lấy lại vạn lượng Kim sa. Tại hạ dùng ám khí, giết chết tám Trại chủ, đổi lại, tại hạ mang vết sẹo này. May mà tại hạ mang theo mình loại thuốc trị vết dao “Vân Nam Bách Dược”. Nếu không thì thành phế nhân rồi.

Người đó lại hỏi :

- Rồi sau đó?

Đường Vô Song đáp :

- Sau đó tại hạ được biết thiếu nữ “bất di” vì muốn thu hồi Kim Sa, nên lợi dụng tại hạ, chứ không thực tâm yêu tại hạ. Trong khi tại hạ dưỡng bệnh, nàng âm thầm theo tình lang, trốn biệt tận phương trời.

Người đó thở dài :

- Phải! Cho nên từ đó, các hạ có ác cảm đối với tất cả thiếu nữ thuộc giống “Bất di”. Các hạ có thành kiến với giống bất di, là sự phản bội của thiếu nữ đó! Nàng là một loại hồ ly thành tinh, không hơn không kém!

Bây giờ, Du Bội Ngọc mới minh bạch, tại sao Đường Vô Song nhất định không chấp nhận cuộc hôn nhân giữa Kim Hoa Nương và con trai lão. Không phải lão hiềm Kim Hoa Nương là người trong Thiên Tằm giáo mà là nàng thuộc giống Bất Di.

Chàng không tưởng nổi, Đường Vô Song lúc nhỏ, lại đa tình đến thế!

Phàm nam nhân vì đa tình nên bị nữ nhân lừa quá dễ dàng, điều đó là một dư âm thật đáng thê thảm cho nam nhân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau